Ngôn Tình Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,044,319
0
0
AJFCJaVsWgCL6Xq2TCFHszrFb-61jWz1EZshDyhaBJ5PL_oXFIhMk0wPY1svIbfYWCqK2q7W3rulX_hn9rjCepoPJHIvX6wQBO3zvlLG6So0PmaCkFIIu7bTtpye9x-kmde1kVHxbUGn6tNQvH6GuGhMa-tA=w215-h322-s-no

Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
Tác giả: Cô gái nhỏ bé
Thể loại: Ngôn Tình, Ngược
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Cô gái nhỏ bé

Thể loại: Truyện Ngược, Ngôn Tình

Giới thiệu:

Cô, Nhược Hi một cô gái vừa tròn 20 tuổi, tính cách mạnh mẽ đôi khi có phần ương ngạch và ngang bướng, nhưng đó là vỏ ngoài của cô.

Anh, Lục Thiên Ngạn 29 tuổi con trai duy nhất của Lục gia và là chủ tịch của tập đoàn đá quý Lục Thiên Phú, luôn toả ra khí chất lạnh lùng và là một người rất tinh ranh trên thương trường.

- Chị Hi à, e nghỉ hè đã 2 ngày rồi đó, chị cho e đi bán bánh phụ với chị luôn nha nha nha. Chứ được đi có hôm nay thì buồn lắm.

Nhược Vũ chỉ mới 7 tuổi nhưng cậu đã suy nghĩ phụ chị gái rất nhiều, khiến cô cảm thấy rất có lỗi với ba mẹ trên trời, hy vọng ba mẹ luôn theo dõi che chở cô và tiểu Vũ.

- Được rồi được rồi, chị sẽ cho e đi bán bánh với chị được chưa, cụ non à e nói mãi lo mà nhìn đường cẩn thận kìa coi chừng vấp ngã.

- Yeahhh chi Hi nhất chị Hi đẹp…

Kétttttt

- Tiểu Vũ

Cô bỏ xe hàng qua một bên chạy lại chỗ tiểu Vũ xém bị đụng xe, cậu vì vui quá mà lon ton chạy trước nên không để ý có chiếc xe đang chạy với tốc độ cao trên đường. Rất may tài xế lái xử lí kịp, cô thấy chiếc xe phanh lại để không tông phải tiểu Vũ nhà cô rất bình thản, ắt hẳn là người được đào tạo rất tốt và chiếc xe không phải rẻ tiền chắc chắn người sở hữu nó không phải thuộc hạng tầm thường.

- Vũ Vũ e có làm sao không hả, e ổn không, sao không trả lời chị, e im lặng như v chị sợ lắm đó, Vũ Vũ.

- Huhuhuhu.chị à cái xe đó chạy nhanh quá huhuhuhu​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Âu Tổng Em Vẫn Ở Đây
  • Trói Em Mãi Không Buông
  • Tổng Tài Lãnh Khốc Tha Cho Em!
  • 10 Triệu Một Đêm Em Đi Không
  • Tổng Tài Bá Đạo Để Tên Khốn Này Yêu Em Cả Đời!
  • Phu Nhân Em Là Của Anh
  • Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
    Chương 1: 1: Tai Nạn Định Mệnh


    Cô, Nhược Hi một cô gái vừa tròn 20 tuổi, tính cách mạnh mẽ có phần ương ngạch và ngang bướng, nhưng đó là vỏ ngoài của cô.
    Anh, Lục Thiên Ngạn 29 tuổi con trai duy nhất của Lục gia và là chủ tịch của tập đoàn đá quý Lục Thiên Phú, luôn toả ra khí chất lạnh lùng và là một người rất tinh ranh trên thương trường.
    - Chị Hi à, em nghỉ hè đã 2 ngày rồi đó, chị cho em đi bán bánh phụ chị với nha nha nha, chứ được đi có hôm nay thì buồn lắm.
    Nhược Vũ chỉ mới 7 tuổi nhưng cậu đã suy nghĩ phụ cô rất nhiều, khiến cô cảm thấy rất có lỗi với ba mẹ trên trời, mong rằng ba mẹ sẽ luôn theo dõi, che chở cô và tiểu Vũ.
    - Được rồi được rồi, chị sẽ cho em đi bán bánh chung với chị được chưa, cụ non à em nói mãi lo mà nhìn đường cẩn thận kìa coi chừng vấp ngã.
    Yeahhhh chị Hi nhất, chị Hi đẹp...
    Kétttt
    - Tiểu Vũ
    Cô bỏ xe hàng qua một bên, chạy lại chỗ tiểu Vũ xém bị đụng xe, cậu vì vui quá mà lon ton chạy trước nên không để ý có chiếc xe đang chạy với tốc độ cao trên đường.

    Rất may tài xế lái xe xử lí kịp, cô thấy chiếc xe phanh lại để không tông phải tiểu Vũ rất bình thản, ắt hẳn là người được đào tạo rất tốt và chiếc xe không phải rẻ tiền chắc chắn người sở hữu nó không phải dạng tầm thường.
    - Vũ Vũ em có làm sao không, em ổn không, sao không trả lời chị, em im lặng như vậy chị sợ lắm đó Vũ Vũ.
    - Huhuhu…chị à cái xe đó chạy nhanh quá huhuhu...
    Sao mà nó không khóc cho được cú sốc đầu đời của tiểu Vũ, huống hồ chi nó còn rất nhỏ để tiếp nhận vụ việc vừa xảy ra.

    Cô dỗ dành và lau nước mắt cho tiểu Vũ.
    - Không sao không sao Vũ Vũ của chị, chị đây ngoan nào nín đi em, rồi chị em mình đi bán bánh nha được không tiểu Vũ
    Cô đỡ tiểu Vũ đứng dậy, vừa hay tái xế mở cửa đi ra nhìn cô và cậu bé
    - Xin lỗi cô, thằng bé có làm sao không, tôi chạy xe chở xếp của tôi với tốc độ này quen rồi, nên có gì cô bỏ qua cho.
    Cậu ta xin lỗi mà sao cô nghe sao nó không lọt tai xíu nào, có ai đời đi xin lỗi mà còn mồm mép như anh ta không chứ, huống hồ chi con đường này cũng không phải đường đua mà chạy như vậy.

    Cô không thèm nhìn tên tái xế này mà chỉ quan tâm đ ến tiểu Vũ nhà cô, khi nghe hắn nói thế cô mới bắt đầu quay mặt sang nhìn hắn, cô nhìn hắn bằng con mắt sắc lẹm, khiến hắn có chút bất ngờ.
    - Không có mắt sao, chạy xe vô con đường này mà không quan sát xung quanh à, nó không phải sân đua cũng không phải đường của gia phả nhà anh để lại mà muốn chạy kiểu gì thì chạy.
    - Ơ ơ cô gái à, tôi xin lỗi rồi cô...cô sao lại chửi tôi như vậy chứ.
    - Được rồi tiểu Vũ chị giải quyết tên không biết chạy xe này giúp em rồi, chị em mình đi bán bánh thôi, không là mọi người chờ mua bánh của chị em mình mà đói bụng đó.

    - Dạ chị Hi, vậy em sẽ đẩy giúp chị nha, ra đó e sẽ tính tiền giùm chị, chị chỉ cần bán thôi hahaha.
    Hai chị em vừa đi vừa nói không thèm để ý đến tên tài xế lái xe đang đứng nói ở đó.

    Hai chị em đi lại đẩy chiếc xe bánh của mình ra khu chợ nhỏ để bán.
    Tất cả những diễn biến vừa xảy ra từ nãy đến giờ đều được thu vào tầm mắt của người đàn ông mặt lạnh như băng đang ngồi trong xe, không ai khác đó chính là Lục Thiên Ngạn, mới đầu anh nghĩ chị em nhà đó sẽ ăn vạ đòi tiền bắt bồi thường, nhưng không khi cô dùng ánh mắt sắc đó nhìn thằng bạn anh khiến anh bất ngờ, một cô gái nhìn rất yếu đuối nhưng lại phản đòn câu nói ngứa tai của thằng bạn anh rất đanh đá, làm anh có cái nhìn khác về cô.
    - Ây, Thiên Ngạn cậu nhìn xem, cô ta làm sao vậy chứ, cậu thấy không cô gái đó mỏng manh như vậy nhưng sao tôi thấy tính cách cô ta khác với vẻ ngoài...!nè tôi đang nói chuyện với cậu đấy, sao cậu không phản ứng hay trả lời tôi vậy.
    Người đàn ông vừa bước vào xe miệng nói không ngừng nghỉ này không ai khác chính là Ninh Mặc Hàn bạn thân từ nhỏ của Lục Thiên Ngạo và chỉ có mình Mặc Hàn mới dám nói chuyện kiểu đó và chịu được tính của Thiên Ngạo.
    - Lái xe thì chú ý vào
    - Này tôi chở cậu, nãy xin lỗi cô ta tôi còn xưng cậu là xếp của tôi mà giờ cậu nói thế hả, đồ ăn cháo đá bát nhà cậu.
    - Ngậm miệng lại rồi lái xe đi.

    Lục Thiên Ngạo nói
    - Ông đây không lái nữa.

    Có giỏi cậu lên lái đi
    - Không lái thì xuống, rồi cậu tự đi bộ về đi

    Cậu ta liếc Thiên Ngạo một cái rồi tiếp tục lái xe chở hắn ta về.
    Còn về phía hai chị em Nhược Hi, họ đẩy xe ra khu chợ nhỏ bán bánh cho tới lúc đêm khuya rồi cũng dọn dẹp để về, chợ này người ta hoạt động 24/24 cứ người này về thì có người khác ra, nên không sợ sẽ không mua được gì.

    Vì cô còn phải đi học vào ngày mai nên cô không bán tới sáng như mọi người, bán được vài tiếng thì cô sẽ thu xếp rồi về, nhưng được cái là bánh của cô bán rất chạy, nó chạy từ khi ba mẹ cô còn sống, họ đã chỉ cô cách làm để bánh này trở nên ngon và giữ được khách mối cho tới bây giờ.
    - Vũ Vũ nè, chị thấy em đi bán phụ với chị ban đêm như vậy cức lắm, hay là mai em cứ ở nhà chơi rồi ngủ đi được không.
    - Ơ, sao chị Hi lại không giữ lời, chị Hi nói mai cho em đi rồi mà, em không có sợ cực đâu, cũng là mấy tháng hè thôi mà, hết hè em lại đến trường lúc đó chị Hi có rủ em đi bán phụ em cũng không đi đâu nha.
    - Hahaha chỉ được cái miệng dẻo với nhõng nhẽo chị thôi, vậy mai chị em mình lại đi bán tiếp như vậy ha.
    - Dạ.
    - Nào chúng ta về nhà đi ngủ thôi nè..
     
    Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
    Chương 2: 2: Cuộc Sống Hằng Ngày 1


    Sáng hôm sau, cô thức dậy như mọi hôm để đi chợ mua đồ ăn về nấu bữa sáng cho mình và tiểu Vũ, nhìn sang chiếc nệm bên cạnh vẫn thấy tiểu Vũ ngủ rất ngon, hôm qua đi bán với cô về muộn như vậy không buồn ngủ mới lạ.

    Thế rồi cô ra ngoài vệ sinh cá nhân và đi chợ.
    - Dạ con chào gì, chúc gì buổi sáng tốt lành, gì lấy cho con những thứ này nha, con đưa giấy cho gì, gì cứ lấy như vậy, lát con quay lại lấy với thanh toán luôn nha gì.
    - Được rồi Hi Hi à, con ngày nào chẳng ra chợ mua đồ về nấu cơm cho tiểu Vũ, chúng ta ở đây riết rồi cũng thuộc luôn những món con mua hằng ngày đó.
    Cô cười, rồi chào gì ra kia mua một vài thứ khác, mọi người ở đây cô đã gặp và tiếp xúc với họ từ khi còn bé, ba mẹ cô sống hoà hợp với mọi người nơi đây, nên mọi người rất quý gia đình cô và cô cũng vậy.

    Mua xong những thứ mình cần cho cả ngày thì cô cũng nhanh chóng đi về để nấu bữa sáng, vào đến nhà cô khá bất ngờ.
    - Ây zaaa, Vũ Vũ hôm qua phụ chị mà nay dậy sớm vậy ta, sao em không ngủ thêm nữa đi, em được nghỉ hè rồi mà dậy sớm làm gì, đừng nói em không nhớ mình được nghỉ hè nha.
    Tại mọi khi đi học tiểu Vũ hay dậy sau cô một chút thôi, nhưng bây giờ là đang nghỉ hè, với lại đêm qua thằng bé còn phụ cô bán hàng mà sáng nó vẫn thức được làm cô hơi bất ngờ.
    - Hihi không phải em quên mình được nghỉ hè, hazz chắc dạo này già rồi nên hay dậy sớm đó mà, chị vô nấu bữa sáng đi rồi chuẩn bị đi học kìa, coi chừng muộn đó, e quét nhà tiếp đây.

    - Hahaha thằng nhóc này, nay bày đặt chưng ra bộ mặt đáng ghét đó nói chuyện với chị ha, có tin chị nhéo má em không hả.
    - Ha em bây giờ lớn rồi đó nha, chị nhéo má em hoài sau này làm sao em có vợ được chứ.
    - Ây zaa thằng nhóc này, thôi quét nhà đi chị đi nấu bữa sáng cho ăn.

    Truyện Lịch Sử
    - Dạ.
    Hai chị em cười nói vui vẻ suốt bữa ăn, ăn xong cô cũng rửa chén rồi thay đồ đến trường, khi đi cô dặn tiểu Vũ ở nhà rảnh có gì nhặt rau giúp cô, rồi ôn bài mới, chứ cô cũng không biết cho tiểu Vũ làm gì, cô thương nó còn không hết sao nỡ bắt Vũ Vũ làm, tại nhóc con cứ đòi nên cô mới nhờ nhặt giúp mấy rổ rau thôi.

    Thằng bé rất thông minh, học và tiếp thu một kiến thức mới cực kì nhanh so với các bạn cùng trang lứa, nhưng cô vẫn phải dặn dò, vì thừa còn hơn thiếu.
    - Ở nhà nhớ những gì chị dặn, trưa chị học về nấu cơm cho em ăn.
    - Dạ chị cứ đi học đi, em lớn rồi, em cân tất luôn hahaha.
    - Bye bye tiểu Vũ.
    - Bye bye chị Hi.
    Cô ra đường lớn bắt xe buýt rồi đến trường, trong trường cô được mệnh danh là hoa khôi, người có học lực đứng nhất trường và luôn đại diện trường tham gia các công tác gặp gỡ trường tổ chức, rất nhiều nam sinh thích cô và đã nhiều lần ngỏ lời nhưng đều bị cô thẳng thừng từ chối, các nữ sinh trong trường thì ghen tị với học lực và sự xinh đẹp của cô, gia đình cô nghèo nhưng không vì thế mà cô bị bắt nạt ở trường ngược lại không một nữ sinh nào dám kiếm chuyện với cô, vì khí chất toả ra từ cô khiến họ không dám sinh sự.
    - Hi Hi à, nay bọn tớ có ghé nhà rủ cậu đi học nhưng mà nhóc nhà cậu kêu cậu vừa đi rồi, làm bọn tớ chạy theo muốn chết.
    Hai người vừa nói chính là Ninh Mặc Nhi và Cố Diệc Phàm con gái út của Ninh gia và thiếu gia của Cố Thị, họ có xuất thân không tầm thường nhưng lại không ỷ vào gia thế của mình mà lộng hành, ngược lại họ rất giản dị và đặc biệt chơi rất thân với Nhược Hi.
    - Hazz mấy cậu qua rủ tớ mà không nói trước chi, đáng lắm lêu lêu.

    - Thôi chúng ta vào lớp thôi, trễ bây giờ, chiều nay còn có hội giảng của lớp nữa đó.

    Cố Diệc Phàm nói.
    - Lo gì chứ, chỉ mình Hi Hi nhà ta thôi cũng đủ cân hết môn rồi hahaha.
    Cả ba cười nói vui vẻ rồi vào lớp, giờ học sáng nay cũng nhanh chóng kết thúc, cô thu xếp chuẩn bị về thì Phàm và Nhi chạy lại chỗ cô.
    Nhi Nhi lên tiếng
    - Nhược Hi à, nay chúng tớ về nhà cậu ăn cơm nha nha, cho bọn tớ ăn trực mấy bữa đi mà.
    Phàm và Hi bật cười, Phàm chọc Nhi.
    - Sao nay Nhi Nhi nhà ta bày đặt xin vậy kìa, mọi hôm bọn mình hay tự tiện qua lắm mà, sao nay cậu lạ thế.
    - Cố Diệc Phàm cậu không nói không ai kêu cậu câm đâu nha, thì...thì...!lâu lâu mình cũng phải mở lời nói cho lịch sự chứ.
    - Thôi hai cậu còn đứng đó cãi nhau nữa, không đi lẹ đi trễ xe buýt bây giờ, về nhà tớ rồi bọn mình nấu trưa ăn rồi lại đi học nhanh lên.
    - Đúng rồi, về lẹ đi tôi nhớ tiểu Vũ rồi, nhóc con dễ thương của tui.

    Diệc Phàm mặt hớn hở ra nói.
    Cả ba ra bắt xe buýt rồi về, đến gần nhà Nhi Nhi ghé vô chợ mua một ít đồ cho tiểu Vũ, còn Hi Hi và Phàm Phàm về nhà chuẩn bị đồ để nấu bữa trưa.
    - Aaaaa chị Hi anh Phàm mới về, ủa mà chị Nhi đâu ạ, sao em không thấy chị Nhi vậy anh Phàm.

    - Chị Nhi ghé chợ mua ít đồ lát chị tới sau nha tiểu Vũ.
    - Bây giờ để anh vô trong nấu ăn cho mấy chị của tiểu Vũ và tiểu Vũ nha.

    Ngoan nè.
    Nhi Nhi mua đồ cũng xong rồi ghé nhà Nhược Hi thì vừa hay mọi người đang dọn cơm lên.

    Thấy Mặc Ninh, tiểu Vũ chạy lại ôm cô.
    - Aaaa chị Mặc Nhi, may chị về kịp lúc không thôi em sẽ ăn hết phần của chị luôn, lúc đó chị sẽ không có gì để ăn đâu nha, tại chị tới trễ đó.
    Nghe nhóc con nói thế thì cả đám cười phá lên, rồi cũng bắt đầu bữa trưa của mình, ăn xong nghỉ ngơi một chút rồi lại bắt đầu một buổi chiều đến lớp.
    - Tạm biệt tiểu Vũ của anh chị, anh chị sẽ đến chơi sau nha..
     
    Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
    Chương 3: 3: Cuộc Sống Hằng Ngày 2


    Tập đoàn đá quý Lục Thiên Phú, một chiếc Rolls-Royce màu đen phiên bản giới hạn đậu trước cửa lớn công ty, một người đàn ông toàn thân trang phục màu đen bước ra với khí chất ngút trời, không ai khác chính là Lục Thiên Ngạn, anh ta bước vào trong với con mắt thèm thuồng của tất cả nhân viên nữ, có đôi chút ghen tị của một số nhân viên nam.

    Ai nấy gặp anh ta đều cúi đầu chào không dám lên tiếng, Thiên Ngạn bước vào thang máy dành riêng cho mình rồi lên trên phòng của hắn, phòng to nhất cũng là phòng riêng biệt trên tầng cao nhất của hắn.
    - Chủ tịch, sáng nay vào lúc 10h chúng ta có một cuộc họp cổ đông rất quan trọng cho sự kiện ra mắt bộ sưu tập đá quý sắp tới.
    - Chuẩn bị đầy đủ cho tôi, tôi không muốn có bất kì sai xót nào cho dự án này, những kẻ nào vô tích sự đuổi hết đi, công ty tôi không nuôi những kẻ não úng.
    - Vâng boss, tôi xin phép ra ngoài chuẩn bị.
    Không gian căn phòng trở nên tĩnh mịch như lúc ban đầu của nó, làm việc một lúc thì tới giờ cuộc họp diễn ra, trong cuộc họp, mọi người ai nấy cũng toát mồ hôi mặc dù máy lạnh đã được điều chỉnh ở chế độ thấp nhất của nó.
    - Tôi nuôi các người làm cảnh sao, dự án này đã được triển khai bao lâu rồi mà bây giờ mấy người nói với tôi nó chưa thể thực hiện để ra mắt được hả.
    Trong phòng các cổ đông lớn của công ty cũng không dám ho he nửa lời, vì họ biết tài năng của vị chủ tịch này rất cao, mới 20 tuổi đã đưa công ty vươn tầm thế giới, ngoài nước rất muốn được hợp tác với cậu ta, huống hồ chị các công ty lớn nhỏ trong nước, dự án lần này ra mắt mục đích là món quà tặng cho Lục phu nhân của Lục lão gia mẹ của Lục Thiên Ngạn, hiện tại Lục lão gia và phu nhân của ông đang nghỉ dưỡng bên Bali.

    Sinh nhật sắp tới của Lục phu nhân nên ông bà Lục sẽ về nước.
    - Trợ lý Phong tôi không muốn sau cuộc họp này còn có những kẻ không não trong công ty tôi, nếu còn thì cậu cũng chuẩn bị luôn đi.
    - Tan họp.
    Nói rồi anh bước ra ngoài, lúc này ai nấy trong phòng mới dám thả lỏng người, nhưng họ cũng không biết bản thân mình có bị đuổi hay không, làm việc với một người trái tim sắt đá này thật khó thở.
    Về đến phòng, anh dựa lưng vào chiếc ghế của mình nhắm mắt lại như suy nghĩ việc gì đó, một hồi sau anh gọi cho trợ lí của mình.
    Cốc cốc cốc.
    - Vào đi.
    - Xếp, anh uống chút coffee cho tỉnh táo.

    Về dự án này không phải chúng ta còn liên kết với trường Đại học Thanh Hoa sao, xếp quên rằng mình có một buổi giao lưu với Hiệu trưởng và sinh viên của trường đó vào cuối tháng này à, tôi đã sắp xếp thời gian để buổi giao lưu này diễn ra tốt nhất, chúng ta sẽ có được dự án thành công từ trường này, tôi tin chắc như vậy đó xếp.
    - Cậu không nói tôi cũng quên mất, trong nước chúng ta chỉ kết hợp với mỗi trường Thanh Hoa này, không biết sao ba mẹ tôi lại chọn trường đó để đầu tư vào, thôi cứ sắp xếp cho tốt, tôi muốn xem trường này có gì mà ba mẹ tôi lại ưu tiên nó.
    - Vâng xếp.

    Tôi xin phép ra ngoài làm việc.
    Reng reng reng
    - Aloo mẹ.

    - Thằng nhóc này, sắp tới là sinh nhật của mẹ, là mẹ đã bước vào tuổi 50 rồi đó biết chưa hả, khi nào con mới chịu lấy vợ rồi cho mẹ bồng cháu đây hả.
    - Mẹ à con vẫn còn trẻ, lấy vợ sớm quá có phải phí đời trai của con không, với lại con chưa tìm được người con thật lòng yêu.
    - Mày đừng có lí do với mẹ, lần nào mẹ gọi mày cũng nói y chang câu này, mày không thuộc được câu nào khác để mẹ nghe lọt tai hả.

    - Mẹ không cần biết, lần sinh nhật sắp tới, mẹ sẽ nhân cơ hội này kiếm vợ cho con, kiếm con dâu cho Lục gia chúng ta.
    - Mẹ à con...
    Tút tút tút.
    Tại trường Đại học Thanh Hoa
    - Sắp tới trường chúng ta sẽ diễn ra buổi giao lưu cho dự án thiết kế kiểu dáng đá quý phù hợp với phu nhân của Lục gia nhân dịp sinh nhật lần thứ 50 tập đoàn Lục Thiên Phú, cuối tháng này sẽ được tổ chức tại ngay trong trường của chúng ta, đích thân con trai của Lục Thị cũng là chủ tịch của tập đoàn đá quý Lục Thiên Phú sẽ đích thân đến để tham gia, vì vậy các bạn hãy cố gắng hết sức thiết kế cho mình một mẫu để nộp lên nhà trường cho buổi họp cuối tháng này.
    Hiệu trưởng đã thông báo dự án này cách đây 4 tháng cho toàn sinh viên trường được biết.

    Điều đặc biệt của dự án này, nếu mẫu thiết kế của ai được chọn thì người đó sẽ được đại diện trường cùng với hiệu trưởng tham gia buổi ra mắt dự án mẫu đá quý đó vào ngay ngày sinh nhật của Lục phu nhân.

    Điều này khiến cho nhiều nữ sinh trong trường mơ mộng, mình sẽ có cơ hội đại diện trường và lọt vào mắt của Lục thiếu.
    - Hi Hi à, bọn mình tham gia cái này đi nha.

    Ninh Mặc Nhi lên tiếng.

    - Hai cậu có tham gia hay không thì vẫn có mặt tại buổi ra mắt sang trọng ấy mà.

    Hi Hi nói với Nhi Nhi và Phàm Phàm.
    Cô biết gia đình họ làm ăn trong giới thượng lưu, có hợp tác lớn với Lục Thị nên việc có mặt là điều hiển nhiên, nên cô thấy thắc mắc khi họ muốn tham gia thiết kế mẫu.

    Lúc này Cố Diệc Phàm mới nói thêm.
    - Ayyy zaa Hi Hi à, bọn tớ là muốn cậu tham gia thiết kế mẫu lần này nè, để cùng bọn tớ đi tiệc ra mắt dự án đó luôn, không có cậu đi thì 2 đứa tớ cũng chả tới bữa tiệc toàn những người nịnh hót đó làm gì.
    - Vậy thì chúng ta khỏi tham gia thì sẽ không bị tới đó, mà cậu tự tin vậy, tớ thiết kế mẫu chắc gì đã đậu mà đòi đại diện trường đi tới đó chứ.
    Mặc Nhi thấy vậy mới nói.
    - Hazz có bao giờ cuộc thi gì mà cậu rớt đâu, với lại bọn tớ muốn cậu tham gia rồi đi cùng bọn tớ, đi đi mà Hi Hi..
     
    Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
    Chương 4: 4: Cuộc Sống Hằng Ngày 3


    Thuyết phục một hồi lâu thì Hi Hi cũng chịu đồng ý tham gia thiết kế mẫu lần này.
    - Hazzz zaaa nhưng mà không biết sao nữa à nha, tớ còn phải bán bánh ban đêm kiếm tiền đóng học phí cho tiểu Vũ, còn tiền ăn tiền này tiền kia nữa à, còn một đống bài cần hoàn thành, còn....!
    Hi Hi nũng nịu kể một tràng dài làm cho Mặc Nhi và Diệc Phàm cười lăn ra, họ biết Hi Hi chỉ nói thế nhưng mà vẻ dễ thương của cô làm họ yêu chết mất.
    - Được rồi được rồi cậu yên tâm mấy việc đó tớ sẽ giao cho Diệc Phàm, sao Diệc Phàm cậu không phản kháng chứ.

    Ninh Mặc Nhi hất mặt tay chống eo nói.
    - Cố Diệc Phàm bất ngờ.

    Cái gì chứ, cả 2 cùng rủ sao có mình tôi làm vậy, cậu ăn gian quá rồi đó, nhưng mà thôi tôi sẽ làm hết cho, đàn ông ga lăng là tôi chứ không ai hahaha.
    Cả lũ được phen cười ầm lên, rồi họ cũng lên lớp cho ngày học của mình
    Biệt thự Ninh gia tối nay.

    - Ba mẹ, anh hai con mới về.
    Cả nhà đang ngồi ăn trái cây và bàn bạc công việc thì Ninh Mặc Nhi về tới.
    Cô chạy lại ôm ba mẹ của mình, rồi nhìn sang ông anh già của mình.
    - Hazz ba mẹ à, hai người thấy không anh hai con thấy cũng già rồi mà còn chưa có người yêu, đúng là bị ế mà.
    - Con bé này, anh mày không quen thôi, chứ ngoài kia nhiều người muốn gả cho anh có mà đầy.

    Ninh Mặc Hàn thấy đứa em gái này của mình có vẻ rất ngứa đòn, lần nào nói chuyện nó cũng nhắc tới vấn đề lấy vợ của anh.
    - Mẹ thấy con bé Mặc Nhi nói đúng đó, con đã gần 30 rồi, đâu còn trẻ gì suốt ngày cứ cắm đầu vào công việc, lại còn không chơi với ai khác ngoài thằng Thiên Ngạn nữa chứ, có khi nào hai đứa có vấn đề không, nè nếu có con phải nói ngay với mẹ nghe chưa, để mẹ chuẩn bị tâm lí.
    Cả nhà được phen cười phá lên, riêng Mặc Hàn thì mặt đen như đít nồi, cái gì mà kêu anh có ý với tên Lục Ngạn đó chứ, hazzz zaaa điên đầu mất thôi.
    - Em có một cô bạn cực kì xinh đẹp, phải nói là đẹp người lẫn đẹp nết nha, anh hai nếu không ai lấy thì em gái này đây sẽ miễn cưỡng năn nỉ cô ấy cho anh cơ hội được xách dép theo cô ấy hahaha.
    - Con nhóc này, mày muốn anh cho mày ăn đòn không hả, anh mày đây mà chỉ xứng đi xách dép thôi sao.
    - Xí, ai mà biết được, có khi cơ hội xách dép còn không có kìa lêu lêu.
    - Mày...!mày.

    Mặc Hàn tức mà không làm gì được, tại có ba mẹ ở đây nên anh không dám dạy dỗ con nhóc này, chứ không thì anh cho nó biết tay.
    - À đúng rồi ba mẹ, anh hai, mọi người có biết mẹ của anh Ngạo thích mẫu đá quý nào không ạ.
    Lúc này ba của cô mới lên tiếng.
    - Sao con lại hỏi vậy?
    - Dạ tại trường con thầy kêu mỗi học sinh ai muốn tham gia buổi giao lưu với công ty anh Ngạo thì phải nộp một bản mẫu đá quý và đặc biệt ai thắng sẽ được đại diện trường tham gia buổi ra mắt dự án sang trọng trong ngày sinh nhật của bác gái Lục đó ba mẹ.

    - Con tham gia làm gì chứ, nhà ta cũng phải có mặt vì 3 tập đoàn Ninh, Lục, Cố là bạn thân và làm ăn với nhau từ lúc chưa có gì như bây giờ mà, con cũng sẽ đi mà nên tham gia buổi thiết kế làm gì con.

    Ba của cô nói.
    - Thì còn biết mà, nhưng mà con hỏi để con giúp bạn con thắng cuộc buổi thiết kế đó và tham dự cùng với con và Diệc Phàm cơ.
    - Cái đó thì ba mẹ không giúp được con rồi, sở thích của bác gái Lục con muốn biết chỉ có thể đi hỏi bác ấy, ba mẹ chịu rồi đó.
    Ba mẹ cô cũng không biết nên cô đành quay qua nhờ anh hai của mình.
    - Anh Mặc...
    - Anh cũng không biết đâu, anh chơi thân với Thiên Ngạo nhưng nó còn không biết bác gái Lục thích mẫu như nào thì sao anh hỏi giúp mày được.
    Hazz cô chưa kịp mở miệng nói mà anh hai cô đã đoán được suy nghĩ của cô rồi.
    - Hazz thôi thì để bọn e tự nghĩ vậy, chắc chắn bọn e sẽ giành chiến thắng.
    - Mà em có vẻ muốn bạn em tham gia quá nhỉ, cô ấy có gì đặc biệt mà em lao tâm giúp đỡ vậy.

    Anh trai cô hỏi.
    - Trời ơi, anh hai với ba mẹ không biết đó chứ, Hi Hi không có muốn tham gia đâu, tại cô ấy còn phải dành thời gian cho em trai của mình nữa, nhưng con với Diệc Phàm đã năn nỉ cả ngày trời Hi Hi mới đồng ý đó, thay vào đó bọn con sẽ đến nhà cô ấy nhiều hơn lúc trước, à có thể là con sẽ dọn qua nhà Hi Hi ở cho tới khi có kết quả tốt con sẽ về nhà, có gì tiện phụ cô ấy luôn hihihi con thông minh quá.
    - Ba mẹ trước nay không thấy con và Phàm chơi thân với ai mà nay còn tận tình giúp đỡ như vậy, khiến ba mẹ lại muốn xem mặt cô gái này rồi nha.
    - Anh cũng khá tò mò về cô bạn của em đó Nhi Nhi à.
    - Còn phải nói sao, con sẽ cho mọi người gặp cô ấy vào buổi tiệc sang trọng sắp tới, thôi con lên phòng tắm rửa học bài đây ạ.
    Nói rồi cô chạy lên phòng, mẹ cô ở dưới nói vọng lên.

    - Ăn cơm xong rỗi hãy học bài nha Nhi Nhi.
    - Dạ con biết rồi mẹ.
    Biệt thự Cố gia, Cố Diệc Phàm cũng hỏi ba mẹ nhưng cũng thu được kết quả như của Mặc Nhi.

    Mặc Nhi và Diệc Phàm đang call video với nhau.
    - Ê Diệc Phàm tớ nghĩ chúng ta nên cùng suy nghĩ để làm mẫu thiết kế này với Nhi Nhi, chứ hai chúng ta đều không thu được kết quả gì hết trơn ấy.
    - Tớ cũng nghĩ vậy, mà Hi Hi nhà ta thông minh tài giỏi như vậy, cậu lo gì chứ, chúng ta phải tin tưởng vào Hi Hi chứ Mặc Nhi, ê Mặc Nhi, chuẩn bị đi tôi qua chở cậu ra chỗ Hi Hi bán bánh, giờ này cậu ấy chắc cũng sắp đẩy xe đi bán rồi, nghe nói còn dẫn theo tiểu Vũ đi bán đêm cơ, uiii tôi xót tiểu Vũ của tôi quá đi, thằng nhóc cứ đòi đi nên Hi Hi cũng hết cách phải mang nhóc con đó theo.

    - Tớ cũng xót chứ bộ, cậu qua đi tớ xuống dưới chờ cậu.

    Bye..
     
    Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
    Chương 5: 5: Gặp Gỡ Và Giao Lưu 1


    Buổi giao lưu về mẫu đá quý cũng tới, sinh viên đăng kí tham gia đã chuẩn bị cho mình những mẫu thiết kế bắt mắt, đặc biệt sinh viên nữ họ chú trọng trau truốt vẻ ngoài của mình hơn là sản phẩm, để có cơ hội được rơi vào tầm mắt của Lục thiếu.

    Vốn dĩ họ còn tính mặc những bộ đồ gợi cảm và lộng lẫy để thu hút được sự chú ý của anh, nhưng hiệu trưởng đã có thông báo tất cả sinh viên tham gia buổi giao lưu mẫu đá quý này phải mặc đồng phục trường, nên bọn họ không thể nào khoác lên mình những bộ đồ lộng lẫy đó được, khiến họ cảm thấy trông xấu đi rất nhiều, nhưng đó là những suy nghĩ của những nữ sinh không mấy tốt đẹp.
    - Hi Hi à, bọn tớ tới rồi này, chúng ta đi thôi.

    Mặc Nhi lên tiếng gọi.
    - Này các cậu sao lại qua đây, không phải hẹn nhau trên trường sao, sao lại qua nhà tôi chứ, phiền quá đi thôi, hazz.
    - Hi Hi sao cậu nói thế tớ và Nhi Nhi tổn thương biết bao hahaha.

    Phàm Phàm cậu ta nói mà cả lũ được phen cười sảng.
    - À mà tiểu Vũ của chúng tớ đâu Hi Hi.
    - À nhóc Vũ nãy xin tớ qua nhà mấy đứa nhóc hàng xóm chơi rồi, nó cũng ăn sáng rồi nên tớ để nó đi chơi, chứ nó ở nhà riết tớ cũng thấy ngột ngạt thay nó.

    Thôi đi nào trễ chuyến xe buýt bây giờ.
    Cả ba ra đường lớn rồi bắt xe buýt tới trường, đến trường ai nấy cũng đem những mẫu thiết kế của mình lên trưng bày trên sân khấu rồi ổn định chỗ ngồi nghe hiệu trường dặn dò thật kĩ, để không xảy ra bất kì sự cố nào ngoài ý muốn, vì ông biết trường này của ông là được đích thân Lục lão gia và Lục phu nhân đầu tư vào, trong khi cả nước không trường nào được như vậy.

    Nên buổi giao lưu này đối với ông cũng như tất cả giảng viên trong trường hồi hộp và lo lắng.
    - Tất cả các bạn chúng ta ổn định lại vị trí ngồi của mình, 3 tiếng nữa chủ tịch của tập đoàn đá quý Lục Thiên Phú chính là ngài Lục Thiên Ngạn sẽ tới đây để tham gia buổi giao lưu và chọn một mẫu phù hợp nhất để tham gia buổi ra mắt dự án sắp tới đây, nên các bạn hãy chuẩn bị thật kĩ càng để buổi giao lưu diễn ra thành công và tốt đẹp, tôi xin cảm ơn.
    Một chiếc Bugatti phiên bản màu đen được lái vào trong sân trường theo sau là bốn chiếc Rolls Royce, nó đã thu hút tất cả ánh nhìn của sinh viên toàn trường.

    - Ôi xe của Lục thiếu đây sao.
    - Đẹp quá, sang quá đi.
    - Ước gì tớ được làm Lục thiếu phu nhân
    Tất cả sinh viên đều bàn ra tán vô khi những chiếc xe chạy vào trường.

    Trợ lí Phong mở cửa, anh bước xuống xe với sự sắp xếp của trợ lí và vệ sĩ của mình.

    Hiệu trưởng và một số giảng viên lớn trong trường cũng phải ra đón anh từ ngoài cổng chính cho tới vào khu để xe riêng của anh đã được sắp xếp trước đó.
    - Chào Lục chủ tịch, trường chúng tôi rất hân hạnh được ngài đến để tham gia buổi giao lưu, mong rằng chúng tôi sẽ được ngài cho cơ hội để hợp tác lâu dài.
    - Ba mẹ tôi đầu tư vô trường này, chứ không phải tôi, cái tôi cần là lợi ích khi tôi có mặt tại đây ngày hôm nay.
    - Được được, chúng tôi sẽ cố gắng cống hiến hết nhân tài cho công ty để ngài có kết quả như mong muốn của mình.

    - Tôi muốn thấy kết quả chứ không phải lời nói xuông.
    Nói chuyện với vị chủ tịch trẻ tuổi này khiến cũng đổ mồ hôi mặc dù ngoài trời không khí rất trong lành và mát mẻ, các giảng viên đứng bên cạnh cũng không kém hiệu trưởng là bao.
    - Vâng, mời ngài vào bên trong, chúng tôi đã sắp xếp mọi thứ rồi, mong rằng ngài sẽ chọn được một mẫu cho buổi ra mắt dự án sắp tới của Lục Thị.

    Theo sự hướng dẫn của hiệu trường và trợ lí của mình, anh đã có mặt ngay tại vị trí dành riêng cho mình, trợ lí bên cạnh và vệ sĩ xung quanh.

    Hiệu trưởng lên sân khấu và bắt đầu giới thiệu cho buổi ra mắt này.
    - Kính chào các bạn sinh viên, hôm nay trường chúng ta rất hân hạnh được đón tiếp một vị khách rất đặc biệt trong giới kinh doanh và có tiếng tăm trên thị trường trong nước cũng như ngoài nước, không ai khác chính là ngài chủ tịch Lục Thiên Ngạo.
    Lục Thiên Ngạo khi nghe hiệu trưởng giới thiệu mình thì cũng đứng dậy gật nhẹ đầu một cái với toàn thể giảng viên cũng như sinh viên của trường.

    Sau khi giới thiệu Lục Thiên Ngạo xong, hiệu trưởng bắt đầu nói về kế hoạch của buổi giao lưu ngày hôn nay.
    Lúc này cả ba người Hi, Nhi, Phàm mới bắt đầu trò chuyện.

    Mặc Nhi lên tiếng.
    - Này Diệc Phàm, sao mà anh Thiên Ngạn khó ở vậy ta, đã đến buổi giao lưu rồi mà còn kiệm lời quá đi.
    Phàm Phàm ghẹo Mặc Nhi.
    - Thì cậu biết anh Thiên Ngạn rồi đó, chỉ có người thân anh ấy mới nói nhiều lên được một chút, chứ bình thường như này có bao giờ liếc nhìn ai một cái huống hồ chi mở miệng nói với ai một câu.
    Lúc này Hi Hi mới lên tiếng.
    - Tớ thấy anh ta giống bệnh công tử thì hơn, đã đến đây giao lưu rồi mà còn chảnh thấy ghét, làm như ngon lắm ấy, nhìn ngứa mắt thiệt chứ.
    - Hahaha Hi Hi của chúng ta dễ tính như vậy mà nhìn con không lọt mắt huống chi là tớ và Diệc Phàm.
    - Nè Hi Hi tớ thấy mẫu thiết kế này của cậu chắc chắn sẽ được chọn, mà sao cậu lại nghĩ ra được mẫu thiết kế này nó lại phù hợp đến như vậy chứ.

    Diệc Phàm thắc mắc hỏi cô.

    - À mẫu thiết kế này được gợi ý từ mẹ nuôi của tớ, hôm có thông báo, mấy ngày sau tớ đã gọi hỏi mẹ nuôi, mẹ nuôi mới cho tớ vài ý tưởng nên tớ mới thiết kế ra mẫu như này.
    - Ò, ủa vậy ba mẹ nuôi của cậu đi du lịch cũng lâu như vậy rồi, khi nào mới về.

    Mặc Nhi hỏi.
    - Tớ cũng không biết ba mẹ nuôi đi khi nào về, nhưng họ cũng có tuổi rồi dành thời gian cho việc nghỉ ngơi cũng là điều nên làm mà.
    - Hazz mốt ba mẹ nuôi cậu về thì cậu hỏi tên và thân thế của họ đi, cho dễ xưng hô, chứ cậu không biết tên cũng như gia thế nhà họ thế mốt có việc gì sao mà giải quyết.
    - Cái miệng của cậu nha Nhi Nhi, ba mẹ nuôi không nói tớ cũng không dám hỏi, cứ gọi là ba mẹ nuôi như trước giờ họ muốn là được rồi.

    Còn về gia đình ba mẹ nuôi thì chỉ kinh doanh nhỏ thôi, cuộc sống no đủ hạnh phúc là được rồi.
    Mặc Nhi và Diệc Phàm nghe Hi Hi kể lại có một cặp vợ chồng tình cờ mua bánh của cô, thấy bánh rất ngon và hợp khẩu vị của họ, bánh này họ cũng từng ăn qua rồi nhưng chưa thấy chỗ nào ngon như ở đây và đặc biệt là họ thấy cô rất dễ thương mà lại còn lễ phép, ngoan ngoãn, cũng thương hoàn cảnh của cô, nhiều lần đến mua bánh tiếp xúc với cô gái nhỏ này nên họ đã xin phép được nhận cô làm con của họ, gọi một tiếng ba mẹ được rồi nhưng Hi Hi lại muốn được gọi họ là ba mẹ nuôi, nên họ cũng không muốn ép cô.

    Họ mới nhận cô làm con gái được vài năm nay thôi, nên chuyện này chỉ có cô, tiểu Vũ, và hai người bạn thân thiết này của cô biết, nhưng Mặc Nhi và Diệc Phàm chưa bao giờ gặp mặt ba mẹ nuôi của Hi Hi nên cũng rất tò mò về họ..
     
    Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
    Chương 6: 6: Gặp Gỡ Và Giao Lưu 2


    - Và bây giờ chúng ta sẽ được biết ngài Lục sẽ chọn mẫu thiết kế nào trong số những mẫu thiết kế ở đây.

    Hiệu trưởng thông báo.
    - Mẫu thiết kế này tôi sẽ chọn và người thiết kế mẫu này sẽ đại diện trường tham gia buổi ra mắt dự án sắp tới.

    Tôi muốn biết chủ nhân của mẫu thiết kế này.

    Lục Thiên Ngạo lạnh lùng nói.
    Ai cũng trầm trồ bởi mẫu thiết kế này, nó cực kì đẹp và đặc biệt hơn là nó ẩn chứa một ý nghĩa vô cùng sâu sắc mà không phải ai cũng có thể nhìn ra.

    Lúc này phía 3 người Nhược Hi mới xôn xao lên tiếng.
    - Diệc Phàm và Mặc Nhi bất ngờ la lớn lên.

    Hi Hi à mẫu của cậu đậu rồi kìa, đó bọn tớ nói mà đậu là đậu, trời ơi cậu xuất sắc quá đi moahmoah.
    Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh nhìn về phía ba người bọn họ, kể cả Lục Thiên Ngạo.

    Hiệu trưởng lúc này mới mời Hi Hi lên trên sân khấu để phát biểu cũng như trao giải chiến thắng mà Lục Thị đã chuẩn bị cho buổi giao lưu này.
    - Sinh viên Nhược Hi mời em lên đây để nhận giải cũng như hợp tác cho buổi dự án đá quý sắp tới.
    Nhược Hi buớc lên với bao con mắt ngưỡng mộ của nam sinh viên trường và có những đôi mắt ghen ghét và ganh tị của sinh viên nữ
    - Dạ em xin được gửi lời chào đến quý thầy cô cùng tất cả sinh viên của trường Đại học Thanh Hoa.
    - Lục tổng chào anh, tôi là Nhược Hi sinh viên của trường Đại học Thanh Hoa tôi rất hân hạnh khi mẫu thiết kế bắt nguồn từ cảm hứng ngẫu nhiên của tôi được ngài chọn cho buổi lễ ra mắt dự án đá quý sắp tới.
    Anh chủ động đưa tay ra bắt tay với cô, khiến mọi người hết sức bất ngờ, đến cả hiệu trưởng trường cũng chưa từng được bắt tay với anh ta, mà cô gái này lại có được sự ưu tiên đó, điều này càng làm cho những nữ sinh trước đây ghét cô bây giờ lại thêm phần căm ghét.
    - Chào cô Nhược, rất hân hạnh được cô đến tham gia buổi ra mắt dự án sắp tới, tôi thấy mẫu thiết kế ngẫu hứng này chắc cô phải tốn không ít tâm cơ và công sức.
    Câu cuối cô bất ngờ khi bị anh kéo sát lại và nói nhỏ với cô.
    Cô rút tay mình ra và dịch về phía sau một chút giữ khoảng cách với anh ta.

    Cô rủa thầm trong bụng anh là tên thần kinh lâu năm.
    - Bây giờ tôi sẽ đi tham quan khuôn viên trường mà ba mẹ tôi đã đầu tư, và người sẽ đi cùng để hướng dẫn tôi sẽ là cô Nhược Hi đây, hiệu trưởng thấy vậy được chứ.
    - Dạ được, Nhược Hi luôn là người đại diện trường để tham gia những cuộc gặp gỡ như này, cảm ơn Lục tổng đã cho chúng tôi cơ hội đón tiếp ngài và hợp tác dự án ra mắt đá quý, cảm ơn ngài.
    - Nhược Hi à, em hãy dẫn Lục tổng đi tham quan trường nha, vẫn như những buổi hợp tác lần trước, nhưng lần này là Lục tổng nên em cẩn thận giúp thầy nha Hi Hi.
    - Dạ thầy.

    Hi Hi lễ phép chào thầy và dẫn Lục tổng đi tham quan trường, nhưng lạ là anh ta không cho trợ lí và vệ sĩ của mình đi theo mà chỉ đi có một mình với cô.
    - Lục tổng đây là khuôn viên mà Lục lão gia và Lục phu nhân đã cho người đến kiểm tra và chuẩn bị tiến hành cho việc xây dựng nó, còn khu phía dành cho những sinh viên có hoàn cảnh khó khăn được Lục phu nhân đặc biệt dặn dò xây to hơn trước, và đảm bảo an ninh chắc chắn cho sinh viên nữ ở khu vực đó cũng như những khu vực khác.

    - Cô chắc phải tốn không ít công sức cho mẫu thiết kế này nhỉ, muốn lọt vào mắt tôi đến như vậy sao.

    Nhược Hi đang nói thì bất ngờ với câu nói của anh, cô quay sang nhìn anh.

    Anh ta nói cô như vậy là có ý gì, biểu cảm trên mặt anh ta như vậy là sao chứ.
    - Lục tổng đây là có ý gì, muốn nói hay ám chỉ gì thì nói toẹt ra đi, đừng có mà vòng vo xiên xỏ, không ra dáng một người đàn ông đâu.
    Cô cũng không phải dạng vừa, không phải muốn nói gì cô thì nói, muốn làm gì cô thì làm, cô phải mạnh mẽ thì mới bảo vệ được mình cũng như em trai mình.
    - Miệng lưỡi cũng đanh đá lắm, để tôi cho cô thấy tôi có ra dáng đàn ông không.
    Nói rồi anh kéo cô lại, một tay giữ gáy cô, tay còn lại siết lấy eo cô kéo sát vào người mình, đặt xuống môi cô một nụ hôn không có gì gọi là nhẹ nhàng.
    - Ưm..ưm...ưm,...bỏ tôi...ra...đồ khốn...phập.
    Bốp.
    Tay cô đập loạn xạ lung tung lên hết, cô đẩy anh ra nhưng không được nên cắn ăn một phát lúc này máu tươi chảy ra anh mới chịu buông cô ra, nào ngờ ăn chọn cú tát trời dáng của cô, đối với anh cái tát đó nó cũng không ăn thua gì, nhưng anh biết chắc cô đã dùng hết sức mình để vả anh cái bạt tai đó.

    Thấy cô thở hổn hển như vậy thì anh biết cô chưa từng hôn.
    - Sao tôi hôn như vậy cô thấy giống đàn ông chưa, mới hôn thôi mà đã khóc rồi sao, thế thì làm sao phục vụ đàn ông trên giường được.

    À không phải nói là cô Nhược đây dùng nước mắt để dụ dỗ đàn ông mới phải.
    - Tên khốn nạn, đừng tưởng mình có tiền thì muốn xúc phạm người khác là được, coi lại bản thân mình đi có hay ho hay tốt đẹp gì không mà đòi đi nói người khác.
    - Ở trước mặt tôi thì không cần phải diễn vai một thiếu nữ trong trắng hiền lành làm gì, không phải cô chơi thân với Mặc Nhi và Diệc Phàm là muốn một tiếp cận họ một bước lên làm phượng hoàng sao, chứ không sao cô có thể nghĩ ra được ý tưởng cho mẫu thiết kế này để lọt vào mắt tôi.

    Bây giờ được tôi chú ý rồi thì giả bộ thanh cao làm gì.

    HẢ.
    Anh bóp chặt cổ cô cùng với cơn tức giận của mình, chưa có ai dám chửi và đánh anh như cô ngoài ba mẹ anh ra, từ nãy đến giờ anh cố kiềm chế cơn giận của mình nhưng xem ra cô gái này không biết điều.

    Được, đã thế anh sẽ cho cô biết cuộc sống của giới hào môn là như thế nào, phải đánh đổi ra sao để leo lên.
    - Buông...buông tôi...!ra...khó thở.
    - Khụ khụ...khụ.
    Vừa được anh thả tay ra cô đã ho sặc sụa, cô không thèm nói với anh nữa, cô quay người chạy đi chỗ khác.

    Anh cũng không vì thế mà đuổi theo cô nữa, Lục Thiên Hạo anh là người rất ghét loại phụ nữ luôn muốn mồi chài và leo lên giường đàn ông như cô..
     
    Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
    Chương 7: 7: Hi Hi Khóc


    Hi Hi vừa chạy vừa khóc, cô cảm thấy tủi thân, ba mẹ mất không ai làm chỗ dựa cho cô nữa, cô phải luôn tạo vỏ bọc mạnh mẽ như này cho mình, nhưng khi nãy người đàn ông luôn miệng làm nhục cô, cô không biết mình đã đắc tội gì với hắn, cô chưa bao giờ gặp hắn mà sao hắn lại kiếm chuyện làm khó dễ cô chứ, nụ hồn đầu của cô lại bị cướp đi một cách trắng trợn như vậy.

    Nhược Hi chạy tới ngọn đồi sau trường ngồi khóc một mình, ở trên này có thể nhìn thấy toàn khung cảnh của trường, gió thổi làm tóc cô bay nhẹ, không gian yên tĩnh chỉ nghe được tiếng gió và tiếng chim líu lo, cô càng nghĩ càng khóc nhiều hơn nữa, chỉ có khóc mới khiến tâm trạng cô vơi đi những mệt mỏi những khó khăn trong cuộc sống hằng ngày.

    Khi tâm trạng của cô ổn định lại, cô đứng lên và quay về trường, vừa vào tới lớp Phàm và Nhi đã chạy lại chỗ cô.

    - Hi à cậu đi đâu từ nãy đến giờ vậy, anh Thiên Ngạo về rồi mà bọn tớ vẫn chưa thấy cậu, bọn tớ đi tìm cậu mà không thấy đâu, cứ tưởng cậu về nhà rồi đang tính tan học ghé nhà cậu đó.

    Mặc Nhi nói một tràng dài.
    Lúc này để ý, Diệc Phàm thấy mắt cô có chút xưng.

    - Hi Hi à, cậu có chuyện gì sao, sao mắt cậu lại xưng lên như vậy chứ, cậu khóc hả, có chuyện gì vậy Hi Hi nói cho bọn tớ nghe đi, cậu im lặng như vậy bọn tớ lo lắng lắm đó.
    - À vừa nãy tớ đi không để ý nên con gì nó bay vô mắt, tớ phải tìm cách dụi nó ra nên ch ảy nước mắt ấy mà, các cậu cũng biết con gì bay vô mắt thì rất khó chịu đúng không.

    Thôi tớ không sao các cậu đừng làm quá lên như vậy chứ, đi thôi chúng ta về thôi cả ngày hôm nay tớ cũng thấy mệt rồi.
    - Tối nay chúng ta đi ăn đồ nướng đi tớ thèm lắm rồi đó.

    Giọng của Diệc Phàm.
    - Oce luôn tối tớ sẽ qua rủ Hi Hi và tiểu Vũ còn cậu thì chạy ra quán xí bàn với chọn đồ nướng đi nha.
    Hi Hi thấy hai người bạn của mình vui vẻ như vậy khiến tâm trạng cô cũng vui theo, cô nên quên chuyện vừa nãy đi, coi như nó là giấc mơ đi là được rồi.
    - Nè Diệc Phàm, Mặc Nhi hai người có nhớ ngày mai chúng ta có buổi picnic không vậy, bọn mình đã lên hẹn khi xong buổi giao lưu này sẽ đi dã ngoại rồi dẫn tiểu Vũ theo đó.
    - Bọn tớ nhớ mà, chuẩn bị xong hết rồi cậu yên tâm đi, mai chúng ta xuất phát đi 2 ngày cuối tuần cho vui vậy.

    Được rồi về thôi.
    Ba người bọn họ ra bắt xe buýt về, ai về nhà nấy rồi tối họ sẽ gặp nhau đi ăn đồ nướng.
    Reng reng reng
    - Alo Mặc Nhi, có chuyện gì sao.
    - Diệc Phàm à, hôm nay cậu thấy mắt Hi Hi nhà chúng ta là khóc mà đúng không, chứ đâu phải con gì bay vô mắt như lời Hi Hi nói, cậu ấy sợ chúng ta lo lắng nên mới không nói đó.
    - Đúng rồi, tớ thấy hình như cậu ấy giấu mình không muốn cho mình biết đó, mà cậu ấy chắc không muốn nói ra nên chúng ta đừng cố gặng hỏi, hỏi rồi Hi Hi sẽ tủi thân mà khóc nữa đó.

    Hãy để cho cậu ấy quên đi sẽ tốt hơn.
    - Không biết đứa láo toét nào dám ăn h**p Hi Hi nhà ta, để tớ biết được tớ sẽ cho nó một bài học.
    - Tớ cũng sẽ cùng cậu cho nó một trận luôn, chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ Hi Hi dễ thương nhà chúng ta.
    - Yeahhh.

    Biệt thự Lục gia.

    Một chiếc Bugatti chạy vào trong sân, Lục Thiên Ngạn bước xuống rồi đi vào trong nhà.

    Gì Cẩm làm quản gia cho gia đình Lục gia cũng đã mấy chục năm nay rồi, từ hồi ông bà Lục chưa có cậu chủ nhỏ này.

    Nên bà cũng được Lục Thiên Ngạn tôn trọng.
    - Lục thiếu cậu tắm rửa rồi xuống ăn cơm, tôi đi hâm lại đồ ăn cho nóng để cậu dùng.
    - Được rồi, gì cứ dọn lên đi tôi sẽ xuống, ba mẹ tôi có nói khi nào về không hay tới sinh nhật họ mới về.
    - Ông bả chủ vẫn chưa thấy gọi để nói về thời gian về nước, tôi nghĩ chắc họ sẽ về như thời gian đã được định sẵn từ trước.
    - Ừm.
    Rồi anh cũng lên phòng, bà quản gia cũng ngước nhìn theo cậu, rồi không biết ai sẽ thay đổi tính tình lạnh lùng đó của cậu, câu chuyện năm xưa khiến cậu ấy trở nên lạnh lùng như vậy, đôi khi nói chuyện vui vẻ với ông bà chủ cũng vì không muốn họ phải suy nghĩ nhiều hazz.

    Tình yêu nam nữ đối với cậu Lục bà nghĩ chắc sẽ khó để cậu bắt đầu một mối lương duyên nữa.

    Bà quản gia thầm nghĩ.
    - Dạ tôi nghe thiếu gia.

    Trợ lí Phong.
    - Cậu tìm hiểu tất cả về cô gái đoạt giải thiết kế mẫu sáng nay cho tôi, 15 phút nữa tôi muốn nhận được thông báo.

    Tút tút tút.

    Trợ lí Phong chưa kịp nói thì điện thoại đã tắt, boss của anh cũng biết cách hành hạ người khác quá đi.
    10 phút sau, ting ting ting.
    Nhược Hi 20 tuổi, con gái duy nhất của ông bà Nhược và cậu em trai Nhược Vũ 7 tuổi, nhưng Nhược Vũ không phải con ruột của gia đình cô Nhược mà là con của một người bạn quen với ba mẹ của cô, ba mẹ mất khi cô mới 17 tuổi, cô một mình gồng gánh nuôi em trai mình, lên Đại học thì được lòng của tiểu thư út nhà Ninh gia và thiếu gia của Cố gia, nên họ đã chơi thân với nhau cho tới bây giờ, Nhược Hi còn có ba mẹ nuôi, nhưng không ai biết mặt, chỉ biết họ làm ăn kinh doanh và cũng có tuổi rồi.

    Cô được mệnh danh hoa khôi của trường và luôn đạt thành tích đứng đầu, nhiều nam sinh theo đuổi nhưng cô đều từ chối.
    - Boss à, tôi gửi thông tin của cô Nhược qua cho anh rồi đó, anh còn cần gì thêm cứ gọi tôi.
    - Được rồi cậu làm việc của mình đi.
    Lục Thiên Ngạo nhìn màn hình và suy nghĩ một hồi lâu.
    - Cô ta lại có lí lịch đơn sơ như bao cô gái nghèo khác thôi sao, nhưng đêm đó ánh mắt cô ta sao lại không giống như những gì mình nhận được.

    Nhược Hi rốt cuộc thì đâu mới là bản chất thật của cô, đơn sơ hiền lành hay tâm cơ nham hiểm, tôi là đang nghĩ sai về cô hay tôi đã đoán ra con người thật của cô đây Nhược Hi..
     
    Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
    Chương 8: 8: Chuyến Dã Ngoại Cuối Tuần 1


    - Hi Hi ơi, tiểu Vũ ơi, chúng ta đi ăn đồ nướng thôi, tớ tới rồi đây.
    - Nghe rồi tớ và Vũ Vũ ra rồi đây, hazz zaa cậu la làng tính cho cả xóm ra đánh cậu hả Mặc Nhi.
    - Hahaha không đến nỗi vậy chứ, thôi thôi lên xe nào, Diệc Phàm chắc đang càu nhàu ngoài đó rồi đó.
    Ba người bọn họ cùng nhau lên xe, tới nơi thì thấy Diệc Phàm đang chuẩn bị nướng đồ ăn, tiểu Vũ xuống xe chạy lon ton ra chỗ anh.
    - Anh Diệc Phàm, anh đang nướng cho em sao, ngon quá đi.
    - Tiểu Vũ em đến rồi thì ngồi đi, anh nướng xong thì cho em ăn đầu tiên nha.
    - Dạ.
    Lúc này Hi và Nhi cũng bước vào.

    - Nè Phàm cậu có mang đồ lát qua nhà Hi Hi ngủ không, để mai chúng ta đi dã ngoại luôn, tớ mang rồi đó.
    - Tớ không đem, tớ về nhà ngủ sáng mai sẽ ghé qua đón mọi người đi, chứ tớ mà qua nhà Hi ngủ thì cậu và Hi ra đường ngủ à, người gì đâu mà ngốc thế.
    - Ờ ha, mà nè mắc gì nói tôi ngốc, tôi đánh chết cậu bây giờ.
    - Thui được rồi, tớ xin hai người đó, cãi nhau suốt ngày không à, tiểu Vũ nó nhìn không thèm nói luôn kìa.

    Để mai Phàm qua đón chúng ta cũng được, cậu qua nhà tớ ngủ là được rồi, vậy nha.
    - Chín rồi nè ăn đi mấy mẹ, nè phần đầu tiên này anh cho tiểu Vũ nha.
    - Dạ, yêu anh Phàm nhất.
    Bốn người ăn xong rồi đi dạo một lát rồi cũng về nhà để nghỉ ngơi, mai bắt đầu chuyến đi chơi cho cuối tuần.
    Sáng hôm sau, bít bít bít.
    - Nè Phàm cậu bê đóng đồ này của tôi bỏ lên xe với, nặng chết mất.

    Mặc Nhi nói.
    - Còn bên trong của tiểu Vũ và Hi Hi nữa, cứ kéo ra ngoài đây đi tôi bê hết lên xe cho mấy cậu.
    - Oce, Hi đang chuẩn bị bên trong nên sắp xong rồi, cậu cứ cho hết lên đi.

    - Cuối cùng cũng xong xuôi hết, nào lên đường thôi anh chị ơi, em háo hức lắm rồi.
    Diệc Phàm phụ trách lái xe, còn Nhi và Hi ngồi ghế sau, tiểu Vũ ngồi trên với anh.

    Lần này bọn họ đi dã ngoại là ở một trang trại nông vô cùng to lớn của Ninh gia tức là của nhà Ninh Mặc Nhi.

    Nhưng điều họ không biết là ngày hôm nay cũng sẽ có anh trai của Mặc Nhi, Ninh Mặc Hàn và người bạn thân chí cốt của anh Lục Thiên Ngạo, bọn họ ngấu hứng muốn đổi bầu không khí nên Mặc Hàn đã gọi ý tới đây, nhưng không ngờ là tên Lục khó ưa này lại đồng ý.
    - Này Thiên Ngạo, thấy lâu lâu đến đây có phải thoải mái hơn hộp đêm của chúng ta nhiều không, đổi gió một tí cũng tốt cho người nắng mưa thất thường như cậu đấy.
    - Tôi ở nhà cũng chán, công việc thì có trợ lí lo rồi, lâu lâu theo tên điên nhà cậu đi đổi gió cũng thấy vui.
    - Xí, mà chúng ta đến đây sớm nên là cảnh đẹp này có cơ hội được nhìn, mà cậu tìm được mẫu thiết kế ưng ý chưa, hôm đó cũng có nhiều nhà đầu tư mang mẫu của mình lên trưng bày để mẹ cậu chọn, mẫu nào mẹ cậu ưng thì cậu sẽ lấy mẫu đó thiết kế riêng để tặng gì Lục, cần gì đích thân cậu phải tìm làm gì cho cực.
    - Tôi phải tìm để biết được nhân viên công ty mình có bao nhiêu người tài chứ, nhưng lần này tôi ưng được một mẫu thiết kế của một sinh viên ở trường Đại học mà ba mẹ tôi đầu tư.
    - Cậu còn nhớ cái đêm mà cậu lái xe xém đụng phải một thằng nhóc không? Và có nói qua lại với một cô gái.

    - Đương nhiên là nhớ rồi, cô ta miệng lưỡi cũng sắc lắm, tớ còn bị cứng họng khi đấu khẩu với cô ta mà.
    ......................
    - Đó chính là lí lịch của cô ta, cậu thấy thế nào.

    - Cái gì đơn giản vậy thôi, mà sao ánh mắt đêm đó giờ nghĩ lại tôi không tin một cô gái yếu đuối mà lại có ánh mắt chết chóc như vậy.

    À khoan nhưng mà cũng đúng thôi, chắc tại tôi xém đụng phải em trai cô ta người thân duy nhất còn lại của mình nên cô ta có thái độ như vậy cũng hợp lí.
    - Ê nhưng mà cô gái này tên Nhược Hi, sao nghe quen quen, trùng với tên bạn của em gái tôi sao.
    - Là cô ta chứ còn trùng gì nữa, cô ta chỉ có hai người bạn là Mặc Nhi nhà cậu với thằng nhóc Diệc Phàm nhà chú Cố thôi, ngoài ra không còn chơi với ai khác.
    - Đứa em gái này của tôi với Diệc Phàm cực kì thích cô ta, không ngờ người mà nó hay kể với gia đình tôi lại trùng hợp đến vậy, Nhược Hi.
    - Đúng cô ta Nhược Hi, cũng là người có bài mẫu thiết kế tôi ưng nhất, tôi sẽ đem nó lên trưng bày trên sân khấu cùng với những mẫu của các nhà đầu tư sắp tới.

    Nhưng tại sao mẫu mà cô ta thiết kế có nhiều điểm khá tương đồng với sở thích của mẹ tôi, tôi suy nghĩ mấy ngày nay nhưng vẫn là con số bí ẩn chưa thể giải đáp.
    - Trên đời này việc trùng lặp ý tưởng, có nét hơi giống nhau về khuôn mặt là điều bình thường huống hồ chi đây là sở thích, cậu đừng có suy diễn ra nữa, đa nghi vừa thôi ngài Lục nhà tôi ơi, làm như ai cũng muốn lấy lòng cậu không bằng, bày đặt tưởng tượng.
    - Tôi thấy cậu mở mồm ra là muốn ăn đòn rồi, không nói xéo tôi cậu ăn không ngon ngủ không yên hả.
    - Thì ông đây cũng lây từ tính của cậu thôi, nhưng tính đa nghi quá thì tôi chưa có lây hahaha.
    Đi cả mấy tiếng dài cuối cùng họ cũng tới trang trại của Ninh gia, ở đây Ninh gia chỉ thuê người trông nom, chăn nuôi, trồng trọt nông trại này, để khi họ muốn đến nghỉ dưỡng thì có chỗ mà đến, chứ không thuê kẻ ăn người ở giúp việc gì, vì ở đây lâu lâu Ninh gia mới ghé.
    Chiếc xe Rolls Royce của Diệc Phàm được lái vào bên trong, thì phát hiện có hai chiếc xe Bugatti đang ở đây, không phải chứ nay lại có người đến đây sao.
    - Mặc Nhi, nay trang trại nhà cậu cho khách vip thuê à? Diệc Phàm hỏi.
    - Đâu bao giờ nhà tôi cho thuê chứ, chúng ta xuống xem sao.
    Lúc này người coi trang trại mới tiến lại.
    - Tiểu thư, hôm nay cô cũng tới đây sao, thiếu gia và Lục tổng cũng đến từ đêm khuya.

    Hiện tại họ đang đi ở khu phía tây của trang trại.
    - Cái gì nay anh Mặc Hàn và anh Thiếu Ngạn cũng ở đây? Thế thì càng đông vui rồi.

    Được rồi anh đi chuẩn bị phòng cho tôi, nếu bọn tôi cần sẽ ở, còn không sẽ dựng lều ở khu đồi phía tây cho tiện việc dã ngoại luôn.
    - Vâng tiểu thư.

    Để tôi cho người đi chuẩn bị giúp cô.
    Từ nãy đến giờ khi nghe cái tên Lục Thiên Ngạn, Nhược Hi cô dường như cô tâm trí không ổn, tên đó sao đi tới đây cũng gặp vậy trời, thứ tự cao, có tiền rồi muốn nhục mạ người khác là được sao.

    Đợi đấy sẽ có ngày cô cho hắn biết tay.
    - Hi Hi...Hi Hi.
    - Hả...!ờ...!ờ cậu nói gì hả Diệc Phàm...!tớ đang mải nghĩ tới cảnh chúng ta vui chơi nên nhất thời bị sao lãng hì hì.
    - Hèn chi tớ với tiểu Vũ, gọi cậu mà cậu cứ như người mất hồn, thôi chúng ta chuẩn bị xếp đồ vô phòng, rồi ra khu đồi dựng trại thôi, để chiều tối còn có chỗ chơi..
     
    Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
    Chương 9: 9: Chuyến Dã Ngoại Cuối Tuần 2


    Cả buổi sắp xếp và dựng trại, cuối cùng ai nấy cũng được tắm rửa và có mặt tại cánh đồng cỏ xanh này để tận hưởng cảm giác trong lành của bầu không khí này mang lại.
    - Mặc Nhi cậu lên gọi anh Ngạn và anh Hàn đi, dù gì chúng ta tới đây cũng chưa chào hỏi hai anh ấy, lu bu từ sáng đến giờ cũng quên đi mất.

    Diệc Phàm mở lời.
    - Ờ tớ cũng quên mất, ông anh này của tớ không biết làm gì mà còn chưa chịu xuống gặp mặt đứa em gái này nữa, tớ đã cho người thông báo một tiếng từ lúc vào đây rồi mà, hazz lại tốn công tớ đi gọi.
    Đi một lát thì Mặc Nhi quay lại, nhưng có vẻ giận hờn.

    Hình như không đạt được mục đích gì đó nên tỏ vẻ giẫn dỗi.
    - Đồ đáng ghét Mặc Hàn, anh ấy nói đang bận nên không xuống chỗ mình được, nào anh ấy rảnh thì sẽ xuống.
    - Thế còn anh Thiên Ngạn? Diệc Phàm hỏi.
    - Thì anh Ngạn cũng đang ở đó với anh Hàn đó, bọn họ đang bàn công việc thì phải, họ ở khu nghỉ ngơi phía xa kia kìa.

    Không ra đây chơi thì thôi, bọn mình chơi với nhau vậy, dù gì cũng thông báo một tiếng coi như đã chào rồi đi.
    Ăn uống xong thì họ bắt đầu những trò chơi mà tiểu Vũ nghĩ ra, rồi thì ca hát, đánh đàn, nhảy múa...
    Phía chỗ Mặc Hàn và Thiên Ngạn.
    - Là ai.

    Thiên Ngạn nghe có động tính thì nhìn ra, thấy có một người toàn thân đồ đen kín mít, đến mặt cũng được che cẩn thận.
    - Rốt cuộc thì ngươi là ai.
    Không trả lời, người đồ đen lao vào tấn công Thiên Ngạn, nhưng anh cũng không phải dạng vừa, cuộc tấn công vẫn chưa hồi kết này.

    Nhưng không Thiên Ngạn không may bị đâm một phát ngay vai, nhưng không nặng vì anh may mắn phản đòn kịp, người áo đen cũng bị một vết xượt qua ngay cánh tay.

    Người áo đen đang tính lao vào tấn công Thiện Ngạn tiếp thì lúc này.
    - Thiên Ngạn, cậu làm sao vậy, ngươi là ai tại...
    Mặc Hàn chưa kịp nói thì người áo đen đã chạy mất tiêu bằng thủ thuật của mình.
    - Này Thiên Ngạn cậu bị thương rồi, còn đuổi theo làm gì nữa, vô đây tôi xử lí vết thường cho.
    - Mau, chúng ta qua chỗ của mấy đứa nhóc kia, nhanh lên.
    Bên chỗ này bốn người Diệc Phàm bọn họ đang chơi vui thì.
    - Aaaaaaaa cứu tớ với.

    Một tiếng hét chói tai từ phía bụi hoa thu hút sự chú ý của mọi người đang chơi vui vẻ.
    - Gì vậy, là tiếng của Nhược Hi.

    Nhi Nhi thắc mắc nói
    - Phía bên kia kìa, chúng ta mau qua xem.

    Diệc Phàm chạy trước, tiểu Vũ và Mặc Nhi cũng chạy theo sau.

    Chạy tới chỗ thì Nhi Nhi hét lên.
    - Aaaa....Hi Hi cậu bị sao vậy...sao máu me không thế này.

    - Chị Hi Hi chị đừng bỏ tiểu Vũ...huhuhu.

    Tiểu Vũ lúc này cũng khóc bù lu bù loa đòi chị.
    Hi Hi lúc này cô gắng nói, mặc dù máu chảy ướt một mảng của chiếc váy hai dây cô đang mặc.
    - Tớ không biết, tớ đi rửa tay....xong đi ra thì thấy có một người áo...đen chạy từ hướng....kia ra, lao vào tấn công tớ...tớ...
    Chưa nói xong thì có ngất lịm.

    Vừa hay Mặc Hàn và Thiên Ngạn vừa chạy tới.

    Họ bất ngờ những gì đang diễn ra trước mắt.
    - Tránh ra, để anh bế cô ấy vô trong xử lí vết thương, em mau gọi bác sĩ riêng của trang trại đến đây.

    Mặc Hàn bồng Nhược Hi lên và nói.
    - Dạ vâng, anh hai.

    Lúc này bác sĩ đang xử lí vết thương cho Nhược Hi chỉ có Mặc Nhi là con gái được ở trong này, còn tất cả ra ngoài chờ, bác sĩ riêng này cũng là nữ, nên cũng dễ hơn.
    Bên ngoài ba người đàn ông và một nhóc con đang chờ, Diệc Phàm kể hết lại sự việc cho hai anh lớn nghe.

    Diệc Phàm kể còn Mặc Hàn đang xử lí vết thương cho anh.

    Thấy Mặc Hàn đang tính nói về việc đó nên anh đã ra ám hiệu với cậu, nên Mặc Hàn cũng không nói.
    - Bọn em có thấy được dung mạo của người áo đen đó ra sao không, Phàm.

    - Dạ không anh Ngạn, lúc nghe tiếng hét của Hi Hi bọn e chạy ra thì đã thấy Hi Hi đang nằm ở đó rồi.
    - Huhuhu tại em đòi chị Hi làm đất xét cho em nên...!tay chị Hị bị bẩn...chị đi rửa nên mới bị ngta đánh...huhuhu.
    - Tiểu Vũ ngoan nào, nín đi em, không phải tại em đâu, em mà khóc như vậy khi chị Hi tỉnh lại sẽ lo lắng cho em lắm đó có biết không.

    Diệc Phàm thấy nhóc con khóc nên phải dỗ dành.
    Thấy bác sĩ đi ra, Diệc phàm hỏi.
    - Bác sĩ, gì cho con hỏi Hi Hi có sao không ạ.
    - Mọi người yên tâm, cô ấy đã không sao rồi, ngày mai sẽ tỉnh lại, nhưng đêm nay chắc chắn sẽ sốt cao nên tôi đã kê thuốc và dặn dò Ninh tiểu thư có gì chăm sóc cô ấy rồi.
    - Vết thương của cô ta thì sao.
    - Lục tổng yên tâm, hai vết thương trên cánh tay chỉ là ngoài da, còn vết thương ngay bụng, cầm máu kịp thời nên không nguy hiểm hay để lại di chứng gì hết.
    - Được rồi bà về đi.
    - Dạ thiếu gia tôi về, xin phép Lục tổng.
    Lúc này mọi người vô phòng thì thấy một cô gái nhỏ nhắn đang nằm trên giường, còn Mặc Nhi thì bên cạnh đang chăm sóc cho cô.
    - Mặc Nhi, bác sĩ nói cô ấy không sao rồi, em đừng có buồn nữa.
    - Anh hai, đây là cô bạn mà em hay kể với ba mẹ và anh đó, cô ấy đáng yêu như vậy mà ai nỡ ra tay vậy chứ, anh hai điều tra xem sao ở đây lại xảy ra vụ này chứ, trước nay có đâu anh.
    - Được rồi, anh sẽ giải quyết vụ này, thôi anh bọn anh ra ngoài, em ở lại chăm sóc bạn đi nha.
    - Vũ Vũ em về phòng ngủ luôn đi, chị ở đây chăm sóc chị Hi giùm em cho.

    - Dạ thôi ạ, em ở đây với chị chăm sóc chị Hi luôn, có gì em sẽ ngủ trên sofa kia là được rồi ạ.
    - Ừm vậy hai chị em mình cùng chăm sóc Hi Hi nha.

    Bây giờ em đi tắm đi rồi vô nha, lát còn thay cho chị nữa chứ nè.
    - Dạ.
    - Thiên Ngạn, cậu xem là ai muốn tấn công cậu và Nhược Hi.

    - Tôi cũng không nghĩ ra là kẻ nào muốn giết tôi, chúng ta làm ăn cạnh tranh rất nhiều, nên không tránh khỏi có nhiều kẻ muốn giết tôi.

    Nhưng người áo đen vừa nãy vóc dáng người nhỏ, biết võ mà võ không phải dạng tầm thường, hắn như là muốn tôi phải chết, phải giết được tôi, vì lực hắn tấn công rất mạnh, rất dứt khoát.
    - Nhược Hi cô ta cũng bị tấn công, mà vết thương lại nhiều hơn cậu, sao hắn lại ra tay với một cô gái mạnh tay như vậy chứ.
    - Hai vết thương ở cánh tay của cô ta trùng với vết mà tôi ra tay với tên áo đen, vừa nãy vô tôi có để ý, nhưng chắc không phải cô ta là hung thủ.
    - Cậu bị điên à, cô ta bị thương trùng với hung thủ nhưng cô ta bị hai nhát và một nhát ở bụng, huống hồ chi một cô gái nhỏ bé yếu đuối như vậy sao có thể là tên vừa nãy, may sao là cô ta chưa chết đấy, ở đó mà là hung thủ.
    - Mai tôi với cậu qua xem cô ta thế nào, nhớ để ý biểu hiện cô ta, cậu chỉ múa mép thì nhanh lắm, vô tích sự quá đi.
    - Cái tên ăn cháo đá bát nhà cậu, ai múa mép chứ, mai tôi sẽ quan sát cô ta được chưa, nhưng mà Thiên Ngạn cậu có để ý thằng nhóc em trai cô ấy không, sao tôi nhìn nó cứ quen quen thế nào ấy.
    - Quen?
    - Đúng rồi nhìn quen nhưng không nhớ nổi nó giống ai.

    Thôi mà tôi đi nghỉ đây, cậu cũng nghỉ ngơi đi, bye..
     
    Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
    Chương 10: 10: Chuyến Dã Ngoại Cuối Tuần 3


    Sáng hôm sau, Thiên Ngạn không đợi Mặc Hàn mà đi trước qua phòng của Nhược Hi đang nằm dưỡng thương.
    - Anh Thiên Ngạn, sao anh lại qua đây ạ, anh Mặc Hàn đâu anh.
    - Cậu ta đang xử lí một chút công việc, em dẫn nhóc con kia ra ngoài đi, anh có chút chuyện muốn hỏi bạn em.
    - Dạ vâng, vậy để em xuống dưới rồi nấu cháo cho Hi Hi luôn ạ, bạn em tỉnh rồi anh trông cô ấy giúp em nha.
    - Ừm.
    Khi Mặc Nhi và Vũ Vũ ra ngoài anh mới nhìn qua Hi Hi đang nằm trên giường, anh tiến lại ghế ngồi nhìn cô bằng ánh mắt chết chóc, khiến cô rùng mình.
    - Cô rốt cuộc tại sao lại muốn giết tôi.
    Tên điên này, anh ta nói nhảm gì vậy trời.

    Nhược Hi cô đây không hiểu anh ta nói gì hết, mới sáng ra tự dưng sang đây không hỏi thăm cô được câu nào thì thôi, còn tra khảo cô kiểu này, chắc cô khùng với tên này quá.
    - Anh bị điên hả, không nói được câu nào tử tế thì cút ra ngoài, tôi muốn giết anh cái quái gì chứ, anh không thấy vì mâu thuẫn trên thương trường làm ăn của anh mà tôi cũng bị vạ lây hả.
    - Tôi hỏi lần cuối, rốt cuộc cô có mục đích gì, sao đêm qua lại muốn giết tôi.
    Lúc này cô ngồi dậy để chửi tên điên này, mặc dù vết thương còn rất đau.
    - Cút ra ngoài, tôi không muốn thấy bản mặt của anh ngay tại đây.

    BIẾN.

    Nhược Hi hét lên, cô không thể chịu nổi với tên này một chút nào.
    - Cô rượu mời không uống muốn uống rượu phạt đúng không? Được, tôi sẽ khiến cho cô phải mở miệng ra thừa nhận thì thôi.
    Đột nhiên Lục Thiên Ngạn một tay giữ sau đầu cô ghì chặt, tay còn lại giữ lấy một bên vai của cô, ép cô phải tiếp nhận nụ hôn cuồng bạo của mình.
    - Ưm ưm...ưm tên...!khốn kiếp.

    Tay cô đẩy anh ra nhưng không được, vết thương vì cô cử động mạnh nên cũng ứa máu cả cánh tay cũng như ở phần bụng.
    - Buông...ra...ưm ưm ưm...!Lục Thiên Ngạn.
    Lục Thiên Ngạn cảm nhận những giọt nước ấm rơi xuống môi hai người, thì mới dừng động tác hôn lại nhưng vẫn chưa buông môi cô ra.
    Roẹt...!roẹt.

    Chiếc áo trên người của cô bị anh xé rách.
    - Buông tôi ra, anh lấy tư cách gì mà làm như vậy với tôi hả.

    Cô hét lên.
    Cô giằng co với anh để anh không thể tiếp tục làm càng với mình, mặc cho vết thương càng ngày càng chảy máu nhiều hơn nó gần như đỏ hết miếng vải băng trắng.

    Chiếc áo đã được anh xé nát ra chỉ còn chiếc bra bên trong, anh đè cô xuống lại tiếp tục cưỡng hôn cô, anh bây giờ không quan tâm cô có như thế nào, anh nhất định bắt cô phải khai, trừng phạt cô vì dám chửi anh rủa anh.
    - Tôi sẽ cho cô biết thế nào là lì lợm thế nào là không nghe lời.

    - Buông tôi ra, huhuhu Mặc Nhi, Diệc Phàm cứu tớ với, buông ra.
    Cô dùng tay đấm lên người anh, chân cô đạp loạn hết cả lên.

    Nhưng dường như Lục Thiên Ngạn không thương xót cô, hắn ra sức ức h**p cô, hắn vùi đầu vào hõm cổ cô cắn m*t tạo ra những vết đỏ chói mắt kèm theo một ít máu.

    Cô dùng hết sức để hét hi vọng có ai đó nghe thấy cứu cô.
    - Mặc Nhi, Diệc Phàm các cậu mau cứu tớ, đồ súc sinh, đồ khốn nạn, tôi rủa anh sau này sẽ mãi không có được hạnh phúc.
    Cánh cửa mở ra, người đi vào chính là Mặc Hàn và Mặc Nhi, cô đem cháo lên cho Hi Hi, còn anh trai cô vô tìm Thiên Ngạo thì thấy được cảnh này.

    Hai người chạy lại, Măc Hàn kéo Thiên Ngạn ra còn Nhi Nhi lấy chăn đắp cho cô rồi ôm cô vào lòng vỗ về.

    Lúc này cả người Hi Hi đều run lên vì sợ, cô bật khóc nức nở như một đứa trẻ bị người ta bỏ rơi vậy.

    Nhi Nhi thấy cô bạn nhỏ của mình bị ức h**p, giận quá quay qua quát Thiên Ngạn.
    - Anh Thiên Ngạn, anh sao lại quá đáng như vậy chứ, Hi Hi cô ấy đơn thuần, thuần khiết như vậy làm sao chịu nổi cú sốc hành động mà anh vừa làm chứ.

    Anh có còn phải là con người không hả, cô ấy bị thương như vậy mà anh còn không tha sao.
    - Mặc Nhi em bình tĩnh lại đi, anh sẽ nói chuyện lại với Thiên Ngạn.

    Mặc Hàn nói đỡ cho Thiên Ngạn.
    - Cô ta cũng rất cứng miệng, tôi sắp c**ng hi3p cô ta rồi mà vẫn một mực không chịu nhận mình là hung thủ.

    Lúc này đột nhiên Mặc Nhi thấy ươn ướt, thì ra vết thương đã chảy máu nhiều hơn, khiến cho Hi Hi không chịu nổi mà ngất đi.
    - Hi Hi, cậu tỉnh lại đi, anh hai gọi bác sĩ đi.
    20 phút trôi qua.
    - Tôi đã dặn kĩ hãy chăm sóc cô ấy cẩn thận, vết thương chưa có dấu hiệu lành mà đã bị rách ra chảy nhiều máu như vậy, tôi đã kê một số loại thực phầm cũng như thuốc cho cô ấy để bồi bổ lấy lại máu.

    Thiếu gia, tiểu thư hãy nhớ những lời tôi dặn, cô ấy giờ rất yếu, còn tệ hơn hôm qua đó, khi tỉnh lại nên an ỉu, động viên bên cạnh cô ấy nhiều hơn, tôi xin phép, chiều tôi lại đến.
    - Hai anh ra ngoài đi, để bọn em ở lại chăm sóc cô ấy được rồi, đừng để cô ấy tỉnh dậy thấy hai anh ở đây, em sợ cô ấy không kiềm chế được cảm xúc của mình.

    Mặc Nhi nói.

    Mặc Hàn và Thiên Ngạn quay về chỗ của mình.

    Lúc này Mặc Hàn mới lên tiếng nới với Thiên Ngạn.
    - Ngạn cậu làm sao vậy, sao lại làm vậy với một cô gái không đủ sức phản kháng chứ, cô ấy còn đang bị thương mà, tôi nói rồi tính cậu đa nghi quá, sao cô ấy có thể là hung thủ được chứ.

    Dựa vào đâu mà cậu cứ khẳng định cô ấy chính là tên áo đen hôm qua, đã vậy còn tính c**ng hi3p con nhà người ta nữa.
    - Tôi có bằng chứng cô ta là hung thủ thì nói làm gì, ý định của tôi cũng chỉ tính doạ để cô ta sợ rồi khai thôi, ai ngờ đâu cô ta không những không nói mà còn cố chấp vậy chứ.

    Đã vậy còn luôn miệng chửi tôi nữa chứ.
    - Cậu điên hả, thì cô ấy không làm nên không nhận là đúng rồi, cậu dở trò đồi bại với người ta mà không cho người ta chửi cậu sao, cô ấy chửi cậu là còn qua hiền lành rồi đó.
    - Mặc Hàn, lúc tôi thấy cô ta khóc, lí trí tôi không cho phép mình tổn thương cô ta, nhưng không hiểu sao tính cách quật cường của cô ta khiến tôi không thể kiềm chế hành vi của mình, nếu cậu và Mặc Nhi không vào kịp chắc có lẽ cô ta sẽ trở thành người trên giường của tôi rồi.
    - Cậu khốn nạn thật đó Thiên Ngạn, tôi thấy cậu hiểu lầm cô gái nhỏ đấy rồi đó, thôi suy nghĩ bình tĩnh lại, không phải cô gái nào cũng thích đi mồi chài đàn ông vì tiền đâu.

    Cậu nên loại bỏ suy nghĩ ấy đi, chuyện cũng qua lâu lắm rồi, cậu nên mở lòng đón nhận một điều tuyệt vời cho bản thân mình thôi Thiên Ngạn à.

    Chờ cô ấy bình phục hẳn thì chúng ta sẽ cùng về luôn với đám nhóc ấy..
     
    Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
    Chương 11: 11: Về Nước


    Tại sân bay của nước S, dàn vệ sĩ xếp thành hai hàng cùng đón lão gia và phu nhân của ông chính là Lục Thiên Phú, ngày mai là ngày diễn ra buổi tiệc sinh nhật lần thứ 50 của Lục phu nhân, cũng chính là ngày món quà mà Lục phu nhân chọn được đem làm sản phẩm của công ty.

    Anh đã cho người đến đón ba mẹ của mình.
    - Trợ lí Phong, thằng ranh đó không đến đón người mẹ này của nó sao.

    Bà Lục không thấy thằng con mình đâu nên đã hỏi trợ lí của anh.
    - Dạ lão gia, phu nhân, thiếu gia kêu tôi tới đây đón hai người, thiếu gia sẽ về nhà gặp hai người sau ạ.
    - Tới tập đoàn, mang đồ của tôi và ông ấy về Lục gia đi.
    - Dạ phu nhân.
    Tập đoàn Lục Thiên Phú.

    Vệ sĩ hộ tống vợ chồng Lục lão gia vào bên trong tập đoàn, tất cả nhân viên khi nghe được thông báo ông bà Lục sẽ ghé tập đoàn thì đã chuẩn bị nhanh chóng đón tiếp họ.

    Khi thấy hai người vào, nhân viên tất cả đều cúi đầu chào, đúng là chủ tịch thừa hưởng hết nét của ông bà Lục, lạnh lùng, ít nói, cực kì nghiêm túc trong công việc, thẳng tay trừng trị kẻ thù trên thương trường, không chút gì gọi là khoan dung.
    - Ba, mẹ hai người về sao không về nhà nghỉ ngơi đi, ghé đây làm gì chứ.

    Lục Thiên Ngạn đang làm việc, thấy cửa phòng mở ra, tưởng kẻ nào to gan chán sống dám vô phòng anh mà không gõ cửa.

    Nhưng không phải kẻ nào chán sống mà là ba mẹ của anh.
    - Thằng này mẹ mày về mà mày không lỡ ra sân bay đón, bây giờ lên đây thì mày đuổi hai người già này phải không?
    Bà vừa nói vừa tiến lại ghế ngồi, chồng bà cũng theo sau, phải nói ba anh cực kì yêu thương và chiều chuộng mẹ anh, nhìn vẻ ngoài ông ấy đúng là lạnh lùng, anh cũng lây từ đây mà ra cái tính khí như này, nhưng ba đối với mẹ là sự cưng chiều vô điều kiện, khiến phận làm con như anh thấy con ghen tị, hazzz.

    Nhưng biết làm sao được chứ, tại mẹ là người ba yêu nhất trên cuộc đời này mà.
    - Con không có ý đó mà mẹ, ba nói giúp con một câu đi ba.
    Anh nhìn ba mình với vẻ đáng thương.

    Làm ông Lục cũng chỉ biết cười.
    - Thiên Ngạo, con chuẩn bị buổi tiệc cho mẹ ngày mai như thế nào rồi, lần này ba đặt tin tưởng vào con nên mới giao cho con trọng trách này đó.
    - Dạ con sắp xếp xong hết rồi ba, ngày mai sẽ có vô số mẫu đã được con chọn lọc kĩ càng trưng bày trên đó để mẹ chọn, sau đó con sẽ lấy mẫu đó làm quà tặng mẹ và cũng theo yêu cầu của mẹ đem mẫu đó làm sản phẩm chính của công ty tung ra thị trường trong nước và ngoài nước ạ.
    - Ừm, con sắp xếp như vậy là được đấy, ta không muốn có bất kì sai xót nào xảy ra trong ngày quan trọng của mẹ con.
    - À đúng rồi, ngày mai sẽ có gia đình chú Cố và chú Ninh con hãy sắp xếp cẩn thận giùm ba nhé.

    Hai chú ấy là bạn thân của ba, cùng nhau làm ăn với ba, nên con sắp xếp chu đáo giúp ba.
    - Dạ ba.
    Tối đến tại căn nhà nhỏ của chị em Hi Hi.

    Hai chị em Nhược Hi đang ăn cơm, thì bỗng có người đến tìm.
    - Hi Hi, tiểu Vũ hai đứa có nhà không con.

    - Aaaa, ba mẹ nuôi hai người về rồi sao, lâu lắm rồi hai người mới đến thăm con và tiểu Vũ đó nha.
    - Con bé này miệng ngọt quá đi.

    Mẹ nuôi cô nựng má cô nói.
    - Nào để ba nuôi bế tiểu Vũ nha, tiểu Vũ cũng lớn chừng này rồi sao, ba mẹ đi làm ăn về có một chút quà cho hai đứa, nhất định không được từ chối.

    Với lại hai ông bà này đây thèm bánh con làm rồi đó Hi Hi, nhà còn bánh không con.
    - Dạ ba mẹ ngồi đây ăn cơm cùng với con và tiểu Vũ luôn nha, con xuống dưới lấy bánh lên cho hai người dùng ạ, con sẽ gói một ít để hai người mang về dùng nha.
    Nói rồi Hi Hi xuống bếp chuẩn bị bánh cho ba mẹ nuôi, còn tiểu Vũ thì ngồi kể chuyện cho ông bà nghe.

    Một lúc sau Hi Hi mang bánh lên cho ba mẹ nuôi dùng thì ba mẹ nuôi lên tiếng.
    - Tiểu Hi à, con bị thương sao, sao con không gọi điện nói cho ba mẹ biết, nếu tiểu Vũ không kể thì con tính giấu hai thân già này sao.
    - Ba mẹ nuôi à, tiểu Hi của hai người không sao, chỉ là một sự cố nhỏ xíu xảy ra thôi ạ, hai người nhìn xem con cũng khoẻ rồi mà đúng không ạ.
    - Con đó tiểu Hi à, con phải biết chăm sóc tốt cho bản thân chứ, nếu để ba mẹ con trên trời biết con không chăm lo cho bản thân mình họ sẽ buồn lắm đó.
    - Dạ ba mẹ nuôi, con sẽ chú ý ạ.

    Hai người ăn bánh đi ạ.
    - À đúng rồi Hi Hi, con cầm hai tấm vé này ngày mai đến tham gia buổi lễ ra mắt sản phẩm đá quý tại địa chỉ này nha, con một vé, tiểu Vũ một vé, nhớ dẫn theo tiểu Vũ đi luôn cho vui, ba mẹ được mời nên xin hai tấm vé này cho hai đứa.

    Mẹ nuôi cô vừa nói vừa rút ra hai tấm vé đưa cho tiểu Hi.
    - Mẹ nuôi, ngày mai con cũng tham gia buổi lễ này, tại mẫu thiết kế đá quý hôm bữa con gọi điện nhờ mẹ tư vấn đã được đậu ở trường nên sẽ đại diện trường có mặt tại buổi lễ ngày mai ạ, con đang không biết làm sao với tiểu Vũ, mà giờ mẹ đưa vé cho con nên mai con dẫn tiểu Vũ đi được sao ạ?
    - Ồ vậy sao, vậy mai con cứ dẫn theo tiểu Vũ đi không sao hết, tại bữa tiệc đó phải có vé mới được vào, nên ta xin hai vé mà giờ con có vé rồi thì càng tốt chứ sao, nhưng hai tấm vé này con cứ cầm đi tại nó là vé đặc biệt, có vé này thì bảo vệ canh cổng mới không làm khó dễ con, hiểu chưa.
    - Dạ mẹ nuôi.
    - Ta đã cho người đến để thiết kế trang phục cho con và tiểu Vũ, lát nữa họ sẽ đo và tạo kiểu mẫu theo sở thích của hai đứa, rồi ngày mai họ sẽ đến đây chuẩn bị cho hai đứa nha, ba mẹ sẽ cho người đến đón hai đứa tới bữa tiệc ngày mai luôn.
    - À mẹ ơi, mai mẹ đừng cho ai đến chở con và tiểu Vũ nha, tại mai con đi với bạn rồi ạ, bạn con cũng được mời ạ.
    - Ừm vậy theo ý con.
    Nói chuyện với Hi Hi và Vũ Vũ thì ông bà cũng đi về, để mai còn có sức chuẩn bị cho hai đứa con nuôi của họ.

    Chị em cô cũng dọn dẹp rồi bán bánh đêm như mọi ngày..
     
    Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
    Chương 12: 12: Bữa Tiệc Sinh Nhật Của Lục Phu Nhân


    Sau cả ngày chuẩn bị, thì Hi Hi và tiểu Vũ cũng được người mà ba mẹ nuôi sắp xếp chuẩn bị cho chu đáo.
    Đây là layout mà cô sẽ diện vào bữa tiệc tối nay, họ đã chuẩn bị cho cô cả ngày trời.

    Lúc này tiểu Vũ cũng xong, trước cửa đã có một chiếc xe đậu sẵn, đó là xe của Diệc Phàm, cậu ấy sẽ là người trở bọn cô đi.
    - Này Hi Hi hôm nay trông cậu như một nàng công chúa đó nha, Hi Hi của chúng ta bình thường đã không ai xinh đẹp bằng rồi mà nay chuẩn bị lên thì tất cả đàn ông trên đời này sẽ chết mê chết mệt cho mà coi nha.

    Mặc Nhi vừa ghẹo vừa nói Hi Hi làm cô ngại đỏ hết cả mặt.
    - Thôi được rồi mấy bà ơi, đi thôi nào nói một hồi nữa tôi sẽ xỉu trước sự xinh đẹp của hai bà mất thôi, nhìn tiểu Vũ kìa, em ấy còn chán không buồn nói luôn kìa hahaha.
    - Hazzz anh chị của em xinh đẹp quá cũng khổ, tự tin quá đáng luôn, em cũng vậy ạ hahaha.

    Truyện Đô Thị
    Cả lũ được phen cười rộ hết lên, hàng xóm đi ngang qua ai nấy cũng hỏi vì họ thấy lạ sao mấy đứa nhóc này nay lại diện đồ đẹp thế này.
    Tại bữa tiệc của tập đoàn Lục Thiên Phú, tất cả những nhà đầu tư lớn, nhỏ được hợp tác làm ăn với tập đoàn này thì đã đều có mặt, các thiếu gia, các tiểu thư con nhà quyền quý đều có mặt tại đây, trông họ khoác lên mình những bộ kim sa hột lựu trong thật bắt mắt, cũng không kém những tiểu thư đỏng đảnh ỷ vào một chút gia thế mà hống hách, hôm nay là bữa tiệc sinh nhật lần thứ 50 của Lục phu nhân nên họ phải hết sức lấy lòng bà ta, để được leo lên chức Lục thiếu phu nhân nhà họ Lục, và còn con trai bà ta là Lục Thiên Ngạn anh ta là một kẻ sắc đá, vì thế nếu được anh ta chú ý một chút cũng đủ gia phả nhà họ có chỗ đứng trong giới làm ăn rồi.
    Lúc này tất cả khách mời đều có mặt khá đông đủ, chỉ còn thiếu nhân vật chính nữa mà thôi, ba người nhà Lục gia chưa ai xuất hiện.

    Ở sảnh lúc này bốn người bọn họ Diệc Phàm, Mặc Nhi, Nhược Hi và tiểu Vũ cũng bước từ của lớn vào, tất cả bọn họ đều tạo ra một sức hút khiến tất cả mọi người ở đây phải nhìn theo khi họ tiến vào, đặc biệt là Nhược Hi cô khiến cho các thiếu gia con nhà quyền quý ở đây phải chăm chăm nhìn theo không chớp mắt, các tiểu cô tiểu thư thì nhìn cô bằng ánh mắt đầy ghen tị.

    Lời bàn ra tán vào cũng một ngày càng nhiều, ca ngợi có, móc mỉa có, nói xấu có...
    - Cô ta là ai chứ, sao lại đẹp hơn chúng ta, tôi không cho phép việc đó xảy ra ở đây.
    - Cô ta thế mà lại đi chung với thiếu gia nhà họ Cố và tiểu thư nhà họ Mặc sao.
    - Tôi nghe nói cô ta là sinh viên nghèo vượt khó của trường đại học Thanh Hoa, mẫu thiết kế của cô ta được chọn nên đại diện trường cùng với hiệu trưởng có mặt tại buổi tiệc ngày hôm nay thôi, chứ không phải tiểu thư nhà quyền quý gì cả.
    - Con ranh đó mà cũng giám vác mặt tới đây sao,thứ quê mùa đó nghĩ cái mẫu của cô ta đậu mà tự tin đến đây sao, đúng là cóc ghẻ mà không biết tự lượng sức mình.

    - Vị tiểu thư đó sao lại xinh đẹp đến vậy chứ, không biết đã có bạn trai chưa ta, không biết chúng ta có cơ hội với cô ấy không nhỉ.

    Bốn người đứng với nhau mà lời ra tiếng vào cứ nhằm lên người Hi Hi, nên bọn họ quyết định tách nhau ra đi chào hỏi và làm quen, lát sẽ gặp lại.

    Diệc Phàm và Mặc Nhi hai người bọn họ đi lại phía ba mẹ của mình để chào hỏi giúp họ, còn chị em Hi Hi thì đi tìm một chỗ ít người để ngồi nghỉ một chút.

    - Tiểu Vũ em ngồi đây chờ chị một chút xíu nha, chị đi lấy một chút bánh ngọt và nước cho em uống nha.
    - Dạ vâng chị, chị đi lấy đi ạ, em ngồi đây đợi chị quay lại ạ.

    - Ừm ngoan, chị sẽ quay lại liền.
    Cô đi ra chỗ quầy bánh xem có bánh nào được thì cô sẽ lấy cho nhóc nhà cô, vì đây là tiệc của những người giàu nên làm gì có bánh cho con nít chứ, nên cô phải xem hơi lâu một xíu.

    Lúc này tiểu Vũ vì thấy tò mò nên đã chạy xung quanh để xem, vì từ bé đây là lần đầu tiên nó tới một chỗ to như thế này.
    - Aaa...ui da, đau quá đi.
    - Thằng ranh này, mày mù sao mà tông phải tao hả, trời ơi cái váy của tao, ranh con tao phải cho mày một bài học mới được.
    Tiểu Vũ vì tính tò mò chạy lung tung xem, thành ra đã bị lạc không tìm được chỗ ngồi ban nãy để chờ chị Hi nên nó đã chạy đi tìm cô, nào ngờ đúng lúc này tiểu thư nhà họ Lý, Lý Ngải Giai đang vội vã chỉnh trang phục của mình đã không nhìn thấy cậu mà va phải cậc, ly rượu trên tay cô ta cũng vì thế mà tự đổ ra chiếc váy cô ta đang mặc.
    - Chát.
    Một cú tát trời giáng được giáng xuống mặt tiểu Vũ, khiến cậu nhóc đứng không vững mà ngã bịch xuống đất, máu tươi cũng vì cái tát đó mà đã chảy ra ngay khóe miệng cậu, nhưng cậu không khóc mà nước mắt chỉ đọng lại nơi khóe mắt.

    Cô ta tát xong thấy thằng nhóc này vẫn lì như vậy, còn không thèm xin lỗi cô, cô ta cho người lôi cậu bé dậy.
    - Lý tiểu thư, cô cần gì mà phải tức giận với cái loại nghèo hèn này chứ, bộ váy này hỏng rồi thì thôi, chứ động vô loại này chỉ làm bẩn tay cô mà thôi.
    Người này chính là Đồng Giao Giao, cô ta là tiểu thư nhà họ Đồng và cũng là sinh viên của trường đại học Thanh Hoa, cô ta cực kì ghét Hi Hi, từ trước đến giờ cô ta chưa bao giờ để Hi Hi lọt mắt của mình, nhân tiện cơ hội này cô ta mượn tay Lý Ngải Giai cho chị em Nhược Hi một bài học.
    - Tôi là Đồng Giao Giao, tôi thấy cô tức tối như vậy cũng không được gì, thằng nhóc này còn nhỏ chưa hiểu chuyện, muốn trách phạt thì phải tìm người trong nom nó chứ, Lý tiểu thư thấy sao.
    - Vậy Đồng Giao cô biết người coi thằng nhóc này là ai sao, nói đi tôi bắt kẻ đó phải trả giá đắt vì tội ngu của nó khi dẫn một đứa nhà quê vô đây mà không biết căn chừng.
    Cô ta tiến lên nói nhỏ vào tai Lý Ngải Giai gì đó khiến cô ta cười khinh một cái.
    - Bắt thằng nhóc này quỳ cho tôi, đến khi nào con chị bần hèn của nó xuất hiện tìm tôi xin lỗi thì sẽ cho qua.
    Thế là tiểu Vũ bị bắt quỳ ở chỗ đó, cậu có phản kháng nhưng sức của một đứa con nít không thể nào chống lại đám vệ sĩ này..
     
    Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
    Chương 13: 13: Sinh Sự


    Nhược Hi lấy bánh quay trở lại thì không thấy tiểu Vũ đâu, cô chạy đi tìm tiểu Vũ thì thấy có đám người đang tụ tập lại như đang xem gì đó, cô chạy lại xem có chuyện gì thì thấy tiểu Vũ nhỏ nhà cô đang quỳ ở đó.
    - Vũ Vũ, em sao vậy sao lại quỳ ở đây, mặt em sao thế này ai đánh em nói chị nghe chị đòi lại công bằng cho em.
    Lúc này tiểu Vũ như đứa con bị lạc mà tìm lại được mẹ, cậu khóc nức nở không nói thành lời khiến cho Hi Hi vô cùng đau lòng, cô dùng chiếc khăn lau vệt máu hơi khô ngay khoé miệng cậu, nhờ nhân viên phục vụ cho cô mượn hộp ý tế để chăm sóc vết thương cho tiểu Vũ, xong xuôi đâu đấy cô dìu tiểu Vũ qua bên ghế kia ngồi, nhưng chưa kịp đi thì Đồng Giao Giao cô ta chặn cô lại không cho cô đi.
    - Nè con kia, chị em nhà mày thấy ai đây không hả, Lý Ngải Giai con gái của tập đoàn Lý Thị đối tác làm ăn quan trọng của Lục Thiên Phú, em trai cô đụng phải cô ấy còn làm bẩn chiếc váy cô ấy mặc cho buổi tiệc hôm nay, bây giờ tính phẩy tay mà đi hả.
    - Thì ra đây là con nhà quê mà cô nói sao, bần hèn như này thì cũng không có tiền để mà bồi thường chiếc váy cao cấp này của tôi đâu, nên tốt nhất quỳ xuống mà xin lỗi tôi, tôi thấy vui thì sẽ bỏ qua cho cái thứ nghèo hèn không cha không mẹ dạy dỗ như hai chị em cô.

    - Chát...!chát...chát.
    Ba cái tát liên tiếp được Nhược Hi thẳng tay vả vô mặt của Lý Ngải Giai, cô ta cũng vì thế mà ngã xuống sàn.

    Nhược Hi cúi xuống nhìn cô rồi một cái tát nữa được đặt lên mặt của tiểu thư nhà họ Lý, khiến ai cũng hết sức ngạc nhiên, còn Đồng Giao cô ta lúc này cũng hơi rén nên lui lại vài bước không dám đứng ở đó.
    - Mấy cái tát này là để dạy dỗ lại cái thứ hạ đẳng như cô, thứ có não mà không hoạt động được, cũng là để trả lại cho cô vì dám động tới bảo bối nhà tôi, nếu còn không biết điều thì không đơn giản là mấy cái bạt tai này đâu.
    - Roẹt.

    Tiếng vải bị xé nghe chói tai khiến mọi người hết sức bất ngờ, cứ ngỡ là Nhược Hi bị làm sao nhưng không, mà là Lý Ngải Giai cô ta bị Nhược Hi dùng tay xé mạnh cái váy được xẻ tà cao trên người cô ta.
    - Aaaa con khốn.

    Người đâu mau lấy áo lại đây che cho tôi.

    Ngải Giai cô ta hét lên.
    - Nhớ lấy tên của tôi, Nhược Hi.
    - Bắt cô ta lại cho tôi, con khốn một đứa nhà quê không biết lượng sức mà dám bật lại tao, hôm nay tao sẽ dạy cho mày một bài học nhớ suốt đời.

    Người đâu giữ hai chị em cô ta lại cho tôi.

    Mày dám xé đồ của tao khiến tao bẽ mặt tại đây thì hai chị em nhà mày phải trả một cái giá mà chưa bao giờ được trả.
    Lúc này một đám người lên giữ hai chị em Hi Hi lại, cô có phản kháng nhưng sức của một người con gái thì không thể nào chống lại một đám này được.
    - Nếu cô dám đụng tới tiểu Vũ một lần nữa thì đừng trách tôi, Lý Ngải Giai.

    Hi Hi trở nên hung dữ, nghiến răng lại nói ra từng chữ cho cô ta nghe rõ.
    - Đánh thằng nhóc đó cho tôi, còn cô ta thì lột s@ch đồ ra cho tất cả mọi người ở đây cùng chiêm ngưỡng.
    - Mau ra tay đi.
    Ngải Giai cô ta hét lên trong cơn tức giận, sao mà cô ta có thể nuốt cục tức này chứ, một con nhà quê mà dám làm cô bẽ mặt trước bữa tiệc lớn thế này thì làm sao sau này gia đình cô còn tiếng nói trong giới làm ăn được nữa chứ.

    Đám vệ sĩ của cô ta chuẩn bị ra tay lúc này gia đình của Mặc Nhi và Diệc Phàm tới.

    - Dừng tay lại cho tôi, các người có biết chỗ này là đâu không mà dám lộng hành ở đây hả, còn dám đụng tới bạn của Ninh Mặc Nhi tôi đây, chán làm ăn trên đất này rồi sao.

    - Diệc Phàm và Mặc Nhi chạy lại đỡ tiểu Vũ và Hi Hi.

    Hi Hi, tiểu Vũ hai người có làm sao không, sao tiểu Vũ lại ra nông nỗi này thế này, mau...mau đưa tiểu Vũ vô phòng nghỉ ngơi đi.
    - Không cần đâu Diệc Phàm, tớ sẽ dẫn tiểu Vũ về, các cậu ở lại tham gia buổi tiệc đi, dù gì nó cũng sắp bắt đầu rồi, tớ về đây.
    - Khoan đã cháu, ta có chút chuyện muốn xác minh lại, cháu cho ta hỏi một chút được không?
    Nhược Hi chuẩn bị đưa tiểu Vũ rời khỏi bữa tiệc thì ông bà cố đột nhiên lên tiếng chặn cô lại, khiến cô và mọi người hơi thắc mắc.
    - À cháu đừng hiểu lầm, chúng ta là ba mẹ của Diệc Phàm, còn đây là ba mẹ của Mặc Nhi.

    Tại ta thấy hơi thắc mắc một chuyện nên muốn hỏi con ấy mà.
    - Dạ xin chào ngài, Cố chủ tịch, Cố Phu nhân, Ninh lão gia và Ninh phu nhân.

    Cháu là Nhược Hi, không biết vợ chồng Cố chủ tịch muốn hỏi chuyện gì ạ.
    - À Nhược Hi, sợi dây chuyền trên cổ em trai cháu là như thế nào, à...ờ ý chúng ta là từ đâu mà em trai cháu lại có sợi dây này, vì nó hơi giống sợi dây mà đứa con trai út của chúng ta đeo, nhưng chúng ta đã để mất tin tức của thằng bé rồi.
    - Dạ sợi dây này tiểu Vũ nhà con đã đeo nó từ bé rồi ạ, lúc ba mẹ cháu nhận tiểu Vũ về thì đã có trên cổ của em ấy, ba mẹ cháu nói sau này sẽ có người dựa vào sợi dây này để tìm tiểu Vũ ạ.

    - Vậy...!vậy...!là tiểu Vũ không phải em ruột của cháu sao.
    - Dạ đúng rồi ạ, nhưng cháu luôn coi em ấy chính là em trai của mình, vì tiểu Vũ đã ở với gia đình cháu từ khi em ấy còn là một đứa trẻ sơ sinh ạ, và em ấy rất là ngoan.
    - Chúng ta vào trong Phòng nói chuyện một lát nhé, ngoài này không tiện cho lắm, còn sự việc vừa xảy ra khi nãy ta sẽ đòi lại công bằng cho hai đứa.

    Còn Lý tiểu thư và Đồng tiểu thư đây hai cô cứ chờ đấy cho tôi.
    Lúc này trong phòng dành cho khách của Lục Gia, có sự xuất hiện của gia đình Cố Gia, Ninh Gia và chị em Nhược Hi.
    - Cháu có thể cho chúng ta xem chiếc dây truyền đó được không, chúng ta muốn xác nhận xem tiểu Vũ có phải đứa con chúng ta đã mất tin tức năm xưa hay không.
    - Dạ được ạ.
    Nói rồi Nhược Hi quay sang hỏi mượn tiểu Vũ sợi dây đưa cho ông bà Cố.

    Khi nhận được sợi dây, ông bà Cố vì không tránh khỏi sự bất ngờ này mà té xuống chiếc ghế sofa sau lưng, cũng may có Diệc Phàm đỡ lấy..
     
    Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
    Chương 14: 14: Xét Nghiệm Adn


    - Năm đó, trên đường từ bệnh viện về Cố gia, phu nhân ta vì không muốn ở lại đó nên đã xin về nhà tiện chăm sóc đứa bé mới chào đời được hai hôm, nhưng không may hôm ấy trời mưa lớn, đoạn đường về mới được một nửa thì có một nhóm người chặn đầu xe chúng ta, muốn giết tất cả những người trên xe, lúc đó trên xe có ta, phu nhân, đứa bé và người tài xế lái xe năm đó, nhưng phu nhân ta lúc đó mới sinh xong sức khoẻ còn yếu, người tài xế thì đánh lạc huớng để ta có cơ hội dìu phu nhân và đứa bé chạy trước, đang chạy thì tình cờ bọn ta gặp một cặp vợ chồng nên được họ cứu giúp giữ giùm đứa trẻ rồi chúng ta sẽ quay lại rước nó sau nếu còn có cơ hội, không thì nhờ họ thay chúng ta nuôi nấng đứa bé, trước khi bọn ta quay lại để giúp người tài xế thì có đeo vào cổ đứa bé chiếc dây này để sau này tìm lại cho dễ, đây là chiếc dây được làm riêng của Cố gia ta.
    - Vậy sao Cố chủ tịch không tìm lại đứa trẻ mà để thất lạc tới ngày hôm nay.

    Nhược Hi cô thấy lạ, tại sao ông ấy vẫn còn cơ hội quay lại tại sao đến bây giờ mới tìm lại đứa bé năm đó chứ.
    - Sau khi chúng ta quay lại thì người tài xế đó đã hi sinh rồi, ta và phu nhân may mắn có người đến cứu kịp.

    Khi về có điều tra lại vụ việc xảy ra ngày hôm đó thì biết được đám người đó chỉ là bọn thổ phỉ chuyên mai phục chỗ đó để cướp, nhưng do hôm đó tài xế phản kháng quyết liệt quá nên bọn chúng đã ra tay sát hại, cướp đi chiếc xe và những thứ có giá trị.

    Rồi vài hôm sau truy tìm thì cũng bắt được đám thổ phỉ đó, bọn ta có quay lại chỗ đó và cho người tìm hết khu vực đó để tìm đứa bé nhưng không có kết quả, người dân ở đó nói họ đã chuyển đi nơi khác được vài bữa sau đó.

    Chúng ta đã cố gắng nhưng không có tin tức gì của cặp vợ chồng đêm hôm đó, họ dường như bốc hơi khỏi thế gian này.
    - Ba mẹ vậy đứa bé thất lạc năm đó ba mẹ đang nghi chính là tiểu Vũ sao.

    Cố Diệc Phàm lên tiếng, anh biết ba mẹ mình vì mất tin tức đứa bé này nên đã suy sụp một thời gian dài, còn dẫn đến công ty có nguy cơ phá sản vào thời gian đó, may mắn sao còn có Ninh gia và Lục gia bên cạnh, nên ba mẹ anh đã lấy lại được tinh thần sau biến cố lạc con ấy.

    Nhưng Cố gia anh vẫn không ngừng nghỉ tìm đứa bé ấy suốt bao nhiêu năm nay, nhưng anh không ngờ rằng mình luôn ở bên cạnh đứa em trai thất lạc của mình mà mình không biết.
    - Ta và mẹ con cũng chỉ nhìn thấy sợi dây đang đeo trên cổ tiểu Vũ nên mới hỏi cho rõ, nhưng không ngờ trùng hợp tiểu Vũ không phải là em ruột của cô Nhược Hi đây, chỉ còn cách xét nghiệm ADN mới dám chắc tiểu Vũ có phải huyết thống nhà họ Cố hay không.

    Cô Nhược à, chúng tôi có thể xin phép cô và tiểu Vũ xét nghiệm ADN không, nếu cô và tiểu Vũ không chịu thì thôi, chúng tôi sẽ không làm.
    - Ngài Cố và phu nhân đừng nói vậy, nếu giúp cho gia đình ngài tìm lại được đứa con thất lạc thì đó là một điều tôi nên làm, nhưng tôi phải hỏi tiểu Vũ, vì tôi tôn trọng quyết định của em ấy.
    - Được được, chúng tôi cảm ơn cô Nhược đã cho gia đình chúng tôi cơ hội.
    Lúc này cô mới đi lại chỗ tiểu Vũ, nhìn vết thương trên mặt tiểu Vũ và vết bầm tím trên đầu gối vì quỳ lâu nữa, làm cô không kiềm chế mà rơi nước mắt.
    - Tiểu Vũ à, nếu như chị tìm lại được ba mẹ ruột của em, cho em cảm giác một lần nữa được trong vòng tay của ba mẹ thì em có chịu quay lại với họ không?
    - Dạ tất nhiên là em sẽ vui lắm, vì có ba mẹ gia đình chúng ta sẽ vui hơn nhiều, lúc đó có ba mẹ chị sẽ đỡ cực và vất vả vì lo cho tiểu Vũ hơn ấy ạ, chỉ cần ở đâu có chị tiểu Vũ đều đồng ý hết.

    Tiểu Vũ ngây thơ nói hết những gì nó suy nghĩ trong đầu, hồn nhiên biết bao.

    - Ngoan lắm tiểu Vũ, chị Hi sẽ không bao giờ rời xa tiểu Vũ, sẽ luôn bên cạnh tiểu Vũ được không.

    Vừa nói cô vừa ôm chặt lấy tiểu Vũ, nước mắt cũng vì thế mà rơi ra rất nhiều, cô sợ cảm giác đó, cảm giác chỉ còn một mình trên thế gian này, khi ba mẹ mất thì cô còn tiểu Vũ, bây giờ tiểu Vũ sắp nhận lại gia đình rồi thì cô không còn ai hết, cô sợ rằng sau hôm nay nữa thôi cô sẽ không còn được ôm tiểu Vũ, chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ, chỉ cậu nhóc học bài, cùng cậu bé bán bánh vui chơi như lúc trước, càng nghỉ tới cô càng thấy tủi thân, nhưng cuộc sống mà, mình phải chấp nhận những việc đang xảy ra để đối mặt với chính nó.
    Chờ một lát thì kết quả ADN cũng có, bác sĩ nói kết quả là trùng khớp đến 99%, vậy không còn nghi ngờ gì nữa, đứa bé này chính là huyết thống của Cố gia, người mà Cố gia đã cho tìm suốt bảy năm nay, lại ông trời thương hại đã cho nhận lại.

    Lúc kết quả được tuyên bí Hi Hi vì bất ngờ mà đứng không vững, cô không ngờ một ngày nào đó tiểu Vũ sẽ phải xa rời vòng tay của cô, xa rời tổ ấm mà từ lúc lọt lòng nó đã ở, cô biết tiểu Vũ sẽ không chịu xa cô, nhưng cô không thể ích kỉ mà giữ tiểu Vũ bên mình, cô hiểu cảm giác mất đi người thân là đau đớn như thế nào, nên cô không thể để chuyện này xảy ra với những người cô yêu thương, huống hồ chi đây là tiểu Vũ đứa em cô chăm sóc từ nhỏ và Diệc Phàm chơi thân với cô từ lúc vào đại học, tiểu Vũ còn nhỏ nó chưa hiểu hết mọi chuyện nên tốt nhất cứ để nó nhận lại gia đình chứ sau này cô cũng không biết mọi chuyện ra sao, thôi thì tới đâu hay tới đó vậy.
    - Vậy tiểu Vũ chính là con của chúng ta, là em trai của Diệc Phàm, cảm tạ ông trời vì đã lắng nghe những lời cầu xin của chúng tôi, cho chúng tôi cơ hội được chăm sóc con của mình thêm một lần nữa.
    - Tiểu Vũ lại đây ba mẹ ôm con một cái được không.

    Hi Hi dẫn em trai lại chỗ Cố chủ tịch để gia đình họ nhận lại nhau.

    Cô cũng vui mà mọi người ai cũng vui khi Cố gia tìm lại huyết thống của mình.
    - Ayy zaa Hi Hi à, tớ không ngờ tiểu Vũ không phải em ruột của cậu đấy, thế mà không nói chúng tớ biết, mà đặc biệt là cậu lại có tấm lòng lương thiện như vậy, thương yêu bao bọc tiểu Vũ như em ruột của mình, khiến Mặc Nhi tớ đây cảm thấy thật là nể phục đó nha.
    - Nhìn tiểu Vũ tìm lại được gia đình thế này tớ thấy hạnh phúc rồi, tớ sẽ để em ấy về bên gia đình của mình mà hưởng trọn mái ấm gia đình, chứ không thể nào để tiểu Vũ bên mình như trước đây được.
    - Hi Hi à, cậu đừng buồn nữa nha, cậu đã rất cố gắng rồi, đôi khi hãy buông bỏ vỏ bọc mạnh mẽ bên ngoài để bản thân mình được thoải mái dễ chịu hơn, tớ biết cậu mạnh mẽ như vậy là vì tiểu Vũ, cậu sợ nếu cậu không mạnh mẽ tiểu Vũ sẽ bị người ta ức h**p, nhưng Hi Hi ơi, bây giờ tiểu Vũ đã tìm lại được gia đình, chính gia đình tiểu Vũ sẽ là người đứng ra thay cậu phần trách nhiệm đó, nên bây giờ cậu hãy sống cho bản thân mình được không, hứa với tớ.
    Rồi bọn họ cũng nhận lại sau, rồi tất cả mọi người đều làm quen với nhau, ông bà Cố rất biết ơn gia đình Nhược Hi, nên quyết định tặng cô một ít cổ phần nhưng cô không lấy, nên ông bà hứa sau này cô cần gì ông bà nhất định sẽ thực hiện cho cô.

    Ông bà Ninh thấy con gái mình có một người bạn tri kỉ như vậy cũng rất vui mừng, thâm tâm ông bà Ninh còn muốn đứa trẻ này sẽ trở thành con dâu của Ninh gia nữa cơ..
     
    Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
    Chương 15: 15: Bắt Đầu Buổi Tiệc


    Coi như việc tìm lại huyết thống của Cố gia năm xưa bây giờ đã được như ý nguyện, họ quay trở lại sảnh để tham gia bữa tiệc của Lục gia, còn chuyện nhận lại được con họ sẽ công bố vào ngày mai, cũng như giải quyết vụ việc xảy ra khi nãy, giám động vào nhị thiếu gia của tập đoàn Cố Thị.
    Tại sảnh tiệc lúc này đã có đông đủ khách mời và có sự hiện diện của nhân vật chính đó là Lục lão gia và phu nhân của ông, bên cạnh là con trai của nhà họ Lục.
    - Xin chào tất cả mọi người, tôi Lục Thiên Phú cùng với phu nhân của mình hôm nay có mặt tại đây để chọn ra mẫu thiết kế đá quý phù hợp nhất cho vợ tôi và cùng là sản phẩm sẽ đại diện cho công ty Lục Thiên Phú này.

    Cảm ơn tất cả mọi người, các đối tác đã tin tưởng tập đoàn đá quý Lục Thiên Phú, hy vọng chúng ta sẽ càng ngày dìu dắt tập đoàn vươn tầm xa hơn, xin cảm ơn mọi người.
    Và bữa tiệc diễn ra trong sự hân hoan nhộn nhịp, Lục phu nhân cũng đã tìm được một mẫu phù hợp nhất với mình và nó đã được che kín bởi một chiếc khăn, tới giờ thì bà sẽ công bố kết quả.

    - Tôi đã chọn ra một mẫu đá quý vô cùng hài lòng và nó là mẫu mà tôi cho rằng nó đẹp nhất từ trước tới nay, và đây cũng là mẫu do con gái nuôi của tôi thiết kế.

    Tương lai có thể sẽ là Lục thiếu phu nhân con dâu của Lục gia chúng tôi nếu như con bé đồng ý chịu gả cho con trai tôi Lục Thiên Ngạn.
    Mẫu thiết kế này không biết của vị nào mà lại được đích thân Lục phu nhân gọi là con gái nuôi, ắt hẳn chắc phải là vị tiểu thư danh gia vọng tộc nào đó, tương lai lại còn có thể là con dâu Lục gia, khiến tất cả mọi người ai cũng tò mò xem vị tiểu thư đó như thế nào.

    Lời xì xầm bàn tán mỗi ngày một nhiều hơn, họ thật sự rất muốn biết dung nhan cô gái đó.
    - Không phải để các vị chờ lâu cô gái đó chính là Nhược Hi sinh viên trường đại học Thanh Hoa, chúng tôi đã đầu tư vào cũng là vì con bé.

    Hi Hi còn mau lên đây nào.
    Nhược Hi cô từ nãy đến giờ vẫn chưa hết sốc việc ba mẹ nuôi của mình lại là lão gia và phu nhân của Lục gia, và Lục Thiên Ngạn cái tên mà nhắc tới cô lại thấy sợ kia chính là con trai của họ.

    Bây giờ lại còn tuyên bố cô với tất cả mọi người cô là con gái nuôi của Lục gia thì không biết ngày mai cô sẽ hot trên các trang mạng tới cỡ nào nữa.

    Ôi trời, bình thường đã nhiều người không ưa cô rồi, bây giờ còn thêm thân phận này nữa thì người ghét cô chắc vô vàn mất thôi.
    - Hi Hi...Hi Hi à Lục phu nhân gọi cậu kìa.

    Diệc Phàm và Mặc Nhi nãy giờ gọi cô mà cô không phản ứng gì, cứ như người mất hồn vậy.

    Cả hai người họ cũng sốc y như Hi Hi vậy, không ngờ ba mẹ nuôi của cô lại là Lục lão gia và Lục phu nhân.

    Hôm nay có lẽ có quá nhiều sự bất ngờ liên tiếp diễn ra rồi.

    Ngày mai các trang mạng sẽ có cái để bàn tán cho coi.
    - Hả...à...ờ tớ nghe, tớ hơi sốc nên phản ứng hơi chậm.
    Rồi cô cũng tiến lên sân khấu với tiếng gọi của vợ chồng Lục lão gia.
    - Ba mẹ nuôi...à...dạ không...Lục lão gia, Lục phu nhân con chào hai người.
    Ông bà Lục buồn cười với con bé này, thường ngày nó líu lo suốt với ông bà, lúc ông bà đi nghỉ dưỡng ngày nào cũng gọi điện để trò chuyện với đứa trẻ này, nhớ nó muốn chết.

    Mà giờ nó xưng hô nghe xa lạ quá.

    - Con bé này, Hi Hi à đừng gọi chúng ta như vậy, con cứ gọi ba mẹ nuôi như hằng ngày con vẫn ngây ngô gọi đó, gọi Lục lão này, lão kia chúng ta nghe không có được chút nào hết trơn à.
    - Nhưng...mà con...

    - Không có nhưng gì hết, con là đứa con gái chúng ta nhận làm con, từ nay về sau con sẽ là con gái nuôi của chúng ta, là tiểu thư của tập đoàn Lục Thiên Phú này, ai dám động tới Nhược Hi cũng chính là đang đối đầu với tập đoàn Lục Thiên Phú.
    Ông bà Lục nói chuyện với cô nhẹ nhàng, nhưng câu cuối quay ra nói với mọi người bằng một giọng chắc nịch như chỉ cần ai dám đụng tới đứa con gái cưng này của họ chỉ sợ không còn mạng quay về huống hồ chi là làm ăn hợp tác với họ.

    Phía dưới Lý Ngải Giai và Đồng Giao Giao hai ả ta nắm chặt tay thành nắm đấm đến nỗi móng ta ghim vào da thịt của mình mà cũng không phản ứng gì.

    Con ranh đó đã dùng chiêu trò gì mà thu phục được cả vợ chồng Lục lão gia luôn chứ, vậy phần trăm cô ta trở thành vợ của Lục Thiên Ngạn chẳng phải rất cao sao.

    Sao hai ả ta có thể để cho chuyện này xảy ra được chứ, không thể nào, chức Lục thiếu phu nhân đó nhất định phải thuộc về một trong hai ả ta.
    Lúc này Lục Thiên Ngạn mới lên tiếng, anh không ngờ ba mẹ anh nói có nhận một đứa con gái nuôi lại chính là cô.

    Hơn hết lại còn chọn mẫu thiết kế của cô ta nữa chứ.

    Nhược Hi rốt cuộc cô dùng thủ đoạn gì mà khiến tất cả mọi người đều bệnh vực và yêu quý cô vậy chứ, tôi đúng là đánh giá thấp con người cô quá rồi.

    Anh nghĩ trong đầu nhưng ánh mắt nhìn cô thì hết sức châm biếm, con mắt không cảm xúc ấy là sao chứ, khiến Hi Hi không rét mà run.
    - Ba mẹ đây là người mà ba mẹ luôn nói với con sao, vợ tương lai của con đây sao.

    Cũng không tệ.
    Anh tiến tới kéo sát cô vào người mặc kệ sự phản kháng của cô.

    Anh ghé xuống thì thầm vào tai cô.
    - Cô lợi hại hơn tôi tưởng, vợ tương lai à.
    - Anh...đừng có lại gần tôi.

    Cô đẩy anh ra, tránh khỏi sự đụng chạm từ anh, con người này cô rất sợ, hai sự việc lần trước khiến cô rất kinh tởm con người anh.
    Bữa tiệc cứ thế diễn ra trong sự vui vẻ của những người thật lòng chúc cô hạnh phúc, còn những ánh mắt căm ghét cô thì cũng không thiếu.

    Cô cảm thấy hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt với cô và tiểu Vũ, sự việc liên tiếp diễn ra khiến cô không khỏi bất ngờ, bữa tiệc vẫn đang diễn ra trước sự chúc mừng của mọi người, lần sinh nhật thứ 50 này của Lục phu nhân quả thật là đáng nhớ mãi mãi.

    Cô cảm thấy tâm trạng của mình có chút gì đó nhưng cô không biết nó là cảm giác gì và bây giờ cô không biết mình muốn gì và nên làm gì, cô bắt xe rời khỏi bữa tiệc sớm hơn với mọi người, cô thấy quá ngột ngạt, cô muốn đến chỗ ba mẹ của cô, lâu rồi cô chưa đi thăm họ..
     
    Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
    Chương 16: 16: Ba Mẹ Hi Hi Rất Nhớ Hai Người


    Cô bắt xe tới một nơi khá vắng, rồi tháo chiếc giày cao gót đã làm cô xưng hết cả chân suốt buổi tối đến giờ, cô đi chân đất theo lối mòn vắng vẻ này tới một nơi mà khi con người rời xa thế gian này sẽ tụ họp lại nơi đây, chính là nghĩa trang nơi ba mẹ cô đã nằm ở đây được mấy năm rồi, tới nơi cô lấy chiếc khăn và cái chậu nhỏ đi múc một ít nước để lau ngôi mộ nhỏ của ba mẹ cô bằng một chút ánh sáng mờ ảo của ánh trăng trong đêm.

    Cô cứ ngồi lau miệt mài như vậy, mặc dù nó đã được lau đi lau lại rất nhiều lần rồi, sạch bóng đến nỗi có thể soi gương được luôn ấy chứ.

    Lau mệt rồi thì cô ngồi bệt xuống gục đầu vào ba mẹ, nước mắt cứ thế chảy ra, chỉ có khi ở gần ba mẹ, cô mới buông xuôi được sự mạnh mẽ mà thường ngày cô phải gồng lên như vậy.
    - Ba mẹ, con nhớ hai người lắm, con thực sự rất nhớ hai người, tại sao hai người lại bỏ con lại một mình trên thế gian này cơ chứ, từ lúc ba mẹ mất ai ai họ cũng muốn ức h**p con gái bảo bối của hai người đó, hai người có thấy không, nhiều lúc con bất lực và mệt mỏi lắm, con không đủ sức để gồng mình nữa rồi ba mẹ à.

    Tiểu Vũ nhà chúng ta bây giờ đã tìm lại được gia đình của mình rồi đó ba mẹ, ba mẹ trên trời chắc hạnh phúc lắm.

    Con quyết định rồi, con sẽ rời ra nơi này, đến một nơi vùng quê nào đó không ai biết con và con cũng không quen ai ở đó để sống, con muốn quên hết những chuyện này, bây giờ con còn có một mình thôi, con sẽ sống với một cuộc sống mới, mọi chuyện con nên cho qua hay là tiếp tục con cũng không biết nữa.

    Ba mẹ trên trời hay theo dõi che chở con nha, nếu một ngày nào đó con thật sự không chống chọi lại được với thế gian này nữa thì hai người hãy gọi con về nhé.
    Cô nói mà thiếp đi lúc nào không hay, nước mắt vẫn còn đọng lại nơi khoé mi của cô, gió đêm lạnh cùng với sương khiến cả người cô lạnh cóng, nhưng lúc này cô không còn cảm nhận được nữa rồi, thế rồi từ từ cô thiếp đi trong cơn mê man.

    Sáng hôm sau ánh sáng chói vào khiến cô tỉnh giấc, lúc mở mắt ra cô đã thấy mẹ nuôi ngồi bên cạnh chăm sóc cho cô, khiến Nhược Hi vô cung giật mình xém nữa thì la lên.
    - Con tỉnh rồi à Hi Hi, sao con lại khờ như thế cơ chứ, không phải con còn có ba mẹ ở bên cạnh con sao, ba mẹ sẽ thay ba mẹ con ở trên trời chăm sóc cho con những tháng ngày còn lại được không Hi Hi.
    Nhược Hi cô biết ba mẹ nuôi rất thương cô, nhưng cô thật sự không thuộc về nơi này, cô cảm thấy nơi này bây giờ đối với cô như một nơi xa lạ vậy, mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến cô không thể nào đuổi kịp nó được nữa, có lẽ quyết định rời xa nơi này của cô vào tối hôm qua là đúng đắn, đợi cô ổn lại cô sẽ rời khỏi nơi này không để lại một dấu tích nào.
    - Mẹ, con sao lại ở đây vậy ạ, con nhớ hôm qua con ra thăm mộ ba mẹ con mà, mà sao con cảm thấy chống mặt nhức đầu quá mẹ nuôi ơi.
    - Hôm qua con rời khỏi bữa tiệc sớm mà không báo cho mẹ một tiếng để mẹ cho người đưa con về, làm ta lo lắng, sợ rằng con giận chúng ta vì giấu con thân phận này.

    Hi Hi à, không phải chúng ta giấu con, ta thấy con yêu thương chúng ta như vậy, ta sợ lúc đó nói ra con sẽ có khoảng cách với chúng ta, nên chúng ta mới không cho con biết sự thật, nhân tiện cơ hội ngày hôm qua nên ta công bố luôn, con đừng có giận ông bà già già này nha.
    - Mẹ à con không có giận gì hai người đâu, em trai con bây giờ cũng tìm lại được gia đình rồi, nên con cũng không còn gì để phải bận tâm cả mẹ à, con được hai người nhận làm con nuôi đó là phúc phần của con, con làm gì dám giận chứ ạ.
    - Cảm ơn con Hi Hi à, hôm qua chúng ta thật sự rất lo cho con nên đã nhờ Thiên Ngạn cho người đi tìm con, thì mới biết con đi thăm mộ ba mẹ con, nó bao cho chúng ta nên chúng ta tới nơi thấy con đang nằm gục trên mộ ông bà Nhược, người con thì lạnh run hết lên, ta phải nhờ Thiên Ngạn đưa con về đây để ta chăm sóc, chứ để con ở nhà một mình ta không yên tâm.

    Nhược Hi nghe kể Thiên Ngạn đưa cô về đây thì cô lại sợ hãi nhưng không để lộ trên vẻ mặt khiến mẹ nuôi lo lắng, tại sao hắn lại chịu đồng ý đi tìm cô chứ, tại sao lại đưa cô về đây một cách ngoan ngoãn như vậy chứ, cô tưởng hắn chỉ cần có thời cơ là sẽ bắt nạt cô như những lần trước.

    - Hi Hi, con ăn chút cháo uống một ít sữa cho nó lấy lại sức đi con, nhìn con sao mà xanh sao quá, từ ngày mai con hãy dọn về Lục gia sống để chúng ta tiện chăm sóc con với lại được ở cạnh con nhiều hơn có biết không.

    Con nhất định không được từ chối lời khẩn cầu của bà già này đâu đấy.

    Nếu con từ chối bà già này sẽ cùng con về ở nhà con luôn.
    - Dạ con biết rồi mẹ, con sẽ cố gắng thu xếp về ở cùng với ba mẹ, ba mẹ nuôi cho con thêm một ít thời gian với nha.
    - Được rồi, chỉ cần con đồng ý về đây ở thì bao lâu ta cũng chờ.

    Con ăn rồi nghỉ ngơi đi, mẹ xuống nhà dặn người làm chuẩn bị đồ bổ cho con.
    - Dạ vâng con cảm ơn mẹ.
    Khi mẹ nuôi ra khỏi phòng, cô cầm chiếc điện thoại lên xem tin tức ngày hôm nay thì hầu hết các trang mạng xã hội toàn đưa tin tức Cố gia mới tìm lại đứa con thất lạc năm xưa, và Lục thị mới công bố con gái họ nhận nuôi cũng có thể sẽ là con dâu tương lai của Lục gia.

    Lướt đâu cũng thấy tin tức này, cô cất điện thoại sang một bên rồi đi ra ban công hóng gió, gió thổi làm tóc cô bay nhè nhẹ, ánh nắng chiếu vào càng khiến cô thêm phần xinh đẹp động lồ ng người.

    Không biết bây giờ tiểu Vũ sao rồi, cô thật sự rất nhớ tiểu Vũ, mới xa tiểu Vũ có một đêm thôi mà cô đã không chịu nổi rồi, không biết những ngày tháng sau này cô sẽ nhớ thằng bé đến cỡ nào nữa.

    Mọi chuyện tới đâu thì hay tới đó vậy cô cũng không thể nghĩ nhiều được, cô phải mau chóng thu dọn sắp xếp thời gian rời khỏi nơi không thuộc về cô này thôi.

    Ba mẹ, có lẽ con gái nên buông bỏ rồi, ba mẹ trên trời chắc không muốn thấy bảo bối nhỏ của mình ngày càng đi sâu hơn có phải không ạ, nên hai người mới ban cho con cái quyết định rời khỏi nơi này phải không ạ, vậy bảo bối của hai người sẽ theo quyết định của hai người nhé, chờ con..
     
    Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
    Chương 17: 17: Gặp Mặt Còn Ăn Cơm Chung


    Buổi trưa một chiếc Bugatti chạy vào hầm đỗ xe của Lục Gia, không ai khác chính là Lục Thiên Ngạo, nay anh trở về nhà sớm là do mẹ anh gọi về nhà ăn cơm với ba mẹ anh và đặc biệt là bà muốn anh tiếp xúc với Hi Hi nhiều hơn nữa, thì hai đứa mới mau nảy sinh tình cảm.

    Nhưng mẹ anh không gọi thì hôm nay anh cũng sẽ về, anh muốn xem cô sẽ giở trò gì trong nhà của anh.

    Anh có rất nhiều biệt thư riêng cho riêng mình nhưng thỉnh thoảng anh hay ghé Lục gia chủ yếu là để thăm ba mẹ của anh.

    Vừa vào nhà anh đã thấy mẹ của mình đang ngồi ở đó nói chuyện với ba của anh.
    - Ba mẹ con mới về.
    - Sao nay con về sớm vậy, mẹ tưởng con phải tối mới ghé chứ, hay là muốn gặp mặt Hi Hi có phải không.
    - Con không hứng thú với cô ta, mẹ đừng có nói linh tinh, con về đây để thăm ba mẹ thôi chứ không còn ý gì khác.

    - Ngạn à, tiểu Hi con bé nó là một đứa con gái tốt, có lẽ cả đời này con sẽ không bao giờ tìm được con bé nào như tiểu Hi đâu, ba không ép buộc con trong chuyện tình cảm, nếu được con cứ thử mở lòng ra thêm một lần nữa đi, chuyện cũ rồi thì đừng nên để trong lòng nữa.
    - Thiên Ngạn, con đừng tưởng đứa con gái nào cũng như cô ta, ngay từ đầu mẹ đã không thích cô ta rồi nhưng vì tôn trọng quyết định của con nên mẹ để cho con tự giải quyết chuyện của mình và rồi con cũng nhận ra cô ta là người thế nào rồi chứ.
    - Thôi bà chuyện cũng đã qua lâu rồi, bây giờ chúng ta nên quên nó đi, thôi gọi tiểu Hi xuống đây dùng trái cây để lấy lại sức khoẻ cho con bé, sáng giờ con bé cứ nhốt mình trên phòng suốt chẳng chịu xuống đây gì cả.
    - Ba mẹ, hai người nói xấu gì con đó, con nghe hết đó nha.
    Cô chạy xuống xà vào lòng ba mẹ nuôi mà không thèm nhìn người đang ngồi đối diện lấy một cái, khiến ai đó cảm thấy nuốt không trôi cục tức này.

    Cô ta đúng là một diễn viên xuất sắc, một người con gái có tâm cơ như vậy mà ba mẹ anh không nhìn ra sao, lại để một đứa chưa 20 tuổi lừa vậy chứ.

    Cô có thể lừa được tất cả mọi người nhưng còn anh thì không, anh không biết mục đích của cô là gì, nhưng chắc chắn cô là một người có dã tâm, chứ không phải đơn giản như vẻ ngoài của cô.
    - Sáng giờ mới chịu xuống đây chơi với ba mẹ, không chịu ra ngoài, cứ nhốt mình trong phòng thế thôi sao.
    - Con đang chuẩn bị một số thứ nên chưa kịp xuống chơi với ba mẹ ấy mà, không phải con sắp dọn qua đây rồi sao, lúc đó rất có nhiều thời gian chơi với hai người luôn ạ.
    - Ba mẹ à, con thấy cô ta giống như mồi chài đàn ông hơn thì có, ba mẹ sao có thể nhìn chúng cô ta làm con dâu của cái nhà này chứ, con tuyệt đối sẽ không bao giờ động và lấy loại người như cô ta đâu.
    - Bốp.
    Tiếng chát chói tai từ mẹ của anh, khiến cô không khỏi bất ngờ.
    - Thiên Ngạn con nói vậy mà nghe được hả, con bé nó có lòng tự trọng của nó, nó cũng biết đau đó, sao con lại dùng những lời nặng nề như vậy với con bé chứ, mẹ thất vọng về con lắm đó.

    - Mẹ à, mẹ bớt giận lại đi, con không có quan tâm đ ến mấy lời nói đó đâu mẹ, anh ấy chắc đang hiểu lầm con nên mới nói vậy thôi ạ, từ từ anh ấy sẽ hiểu con thôi, không sao đâu mẹ.
    - Đó con bé nó còn nói giúp con, mà con là đàn ông nỡ lòng nào con lại nói nặng với con bé như vậy, con mau xin lỗi con bé ngay cho mẹ.
    - Thôi không cần đâu mẹ, chúng ta ra ngoài vườn đi dạo cho tâm trạng của mẹ đỡ căng thẳng hơn nha, ba à ba đi với con và mẹ luôn nha.

    - Ừm chúng ta đi thôi.

    Ông Lục lên tiếng, hazz cái thằng con này của ông phải để nó tự giác ngộ ra cơ, chứ mà nói không như vậy chẳng có tác dụng với nó đâu.

    Ông hiểu tính nó hơn ai hết mà, chẳng qua là ông khống nói, ông muốn nó tự mình suy nghĩ mà thôi.
    Đi dạo một hồi và làm những việc khác thì cũng tới giờ cơm tối, lúc này mâm cơm của Lục gia toàn là những món bồi bổ cho Hi Hi bé nhỏ của họ.

    Ông bà Lục thay phiên nhau gắp thức ăn cho cô, khiến cô tưởng mình là heo luôn rồi.
    - Ba mẹ hai người gắp nhiều như vậy con thực sự ăn không hết đâu ạ.
    - Con cứ ăn đi, phải ăn thật nhiều vào chứ, nếu không ăn con sẽ không có sứ khoẻ rồi lại ngất giống như đêm qua đó thôi.
    - Ba mẹ à, tối nay con xin phép về nhà để chuẩn bị cho ngày mai đi học, con đã bỏ bê sách vở cả hai ngày rồi đó ba mẹ.
    - Vậy mẹ cho người đến lấy giùm con tiện thu dọn đồ đạc cho con luôn nha được không.
    - Bà à, bà để cho con bé nó quyết định việc của nó, bà cứ như vậy con bé nó sợ nó không đến ở với chúng ta nữa đó, lúc đó bà đừng có mà khóc lóc hỏi tại sao nha.
    - Ờ vậy con về chuẩn bị đi, khi nào xong xuôi rồi muốn qua thì nói với mẹ, mẹ cho người đón con.

    Từ nãy đến giờ vẫn luôn có cặp mắt quan sát từng cử chỉ và hành động của cô, anh có chút nghi ngờ, anh không tin cô là về chuẩn bị bài vở cho buổi học nggày mai, chắc chắn cô đang giấu chuyện gì đó, anh nhất định sẽ lột được bộ mặt thật của cô ra.

    Ăn xong cô cũng xin phép ba mẹ nuôi cô về.

    Vì cô muốn rời đi trong đêm nay luôn, cả ngày nay nhốt mình trong phòng cô đã suy nghĩ rất kĩ rồi, nên cô sẽ tôn trọng quyết định của bản thân mình là buông bỏ thôi.

    Về đến nhà cô thu dọn hành lí của mình, những đồ cô cần đem theo và những kỉ niệm về nơi này cô sẽ mang nó đi cùng cô, tại vì nó là những kỉ niệm đẹp, cả đời cô cũng sẽ không bao giờ quên nó, lưu luyến một hồi lâu thì cũng đã nửa đêm, cô xách vali của mình ra mộ thăm ba mẹ lần cuối, cô có mang theo ảnh của ba mẹ đến nơi cô sắp đến để làm cho ba mẹ một ngôi nhà mới ở đó, còn nơi này cô cứ coi như tạm xa nó vậy.

    Ba mẹ cô sẽ luôn bên cạnh cô dù cô ở bất cứ nơi đâu, vì cô là bảo bối của họ, họ sẽ không bao giờ để cô một mình..
     
    Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
    Chương 18: 18: Cho Bản Thân Cơ Hội Buông Bỏ


    Tạm biệt ba mẹ xong cô ra đường lớn đón một chiếc xe nhỏ đến một vùng quê rất xa, nơi này cô đã tìm hiểu rất kĩ ngày hôm qua rồi, là một nơi ít dân, mọi người sống với nhau một cách bình dị nhất, họ sống ở đây từ bé nên ít khi nào lên thành phố trên này, chỉ khi nào bất đắc dĩ lắm phải nên, ở đó mọi thứ không phải là quá thiếu thốn mà nó chỉ không hiện đại như trên này thôi.

    Chạy suốt mấy tiếng trời thì cũng đã tới, nơi này bây giờ chỉ mới lờ mờ sáng thôi, nhưng hầu như mọi người nơi đây đều thức giấc hết cả rồi, cô cảm nhận được hương vị của đồng cỏ xanh, mặt trời đã dần nhô lên cao, cô theo ngõ nhỏ đi vào làng hỏi người dân nơi đây xin tá túc, có gì cô sẽ tìm một nơi để dựng một cái chòi mà ở, rồi từ từ phát triển nó hơn.

    Vào tới làng có gặp một bà lão đang gánh đọt bánh của mình, cô chạy lại giúp đỡ bà.
    - Bà ơi, bà để đó con gánh giúp cho ạ, chứ bà đi như vậy thì nguy hiểm lắm ạ.
    Bà cụ già với những đốm đồi mồi trên mặt, năm tháng có lẽ đã lấy đi rất nhiều thứ của con người, bà cụ nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới.
    - Cháu từ nơi khác đến đây phải không, trông cháu ăn mặc xinh đẹp như này cơ mà.

    Sao lại về đây chứ, nơi này chỉ thích hợp với những người gần đất xa trời như bọn ta thôi, cần một nơi yên bình để sống cho tới lúc nhắm mắt.
    - Bà ơi, đúng là cháu là người ở nơi khác đến đây, nhưng cháu rất thích những nơi yên bình như thế này ạ.

    Bà chỉ cháu nơi bà muốn đến đi, cháu gánh đến đó giúp bà, dù gì bây giờ cháu cũng muốn đi thăm quan nơi này ạ.
    Thế là bà lão chỉ đường cho cô gánh bánh tới chợ chô bà, cô vừa gánh đọt bánh vừa kéo theo chiếc vali của mình, nó cũng chẳng có gì to tát cả, từ bé cô đã quen mấy việc như này rồi nên thấy nó rất bình thường, thế rồi nguyên cả ngày cô cùng với bà lão bán bánh, đến chiều cô đang rối không biết bây giờ mình đi đâu, nếu xin bà thì cô sợ bà nghĩ mình này kia nên cũng không dám xin.
    - Thu dọn đi rồi về nhà bà ở, chứ con cấu xe một hồi có khi rách luôn cái quần.

    Bà lão nói với cô bằng giọng nói dịu dàng, khuôn mặt bà phúc hậu biết bao, bà biết cô đến đây lạ nước lạ cái, làm gì có quen ai ở đây chứ, nếu quen thì đã về nhà từ sáng rồi chứ làm sao qua mắt được bà già sống gần hết kiếp người rồi chứ.
    - Con...con có thể sao.

    Cô vừa quê vừa lo lắng hỏi lại.
    - Chứ con muốn ở đây một mình đến tối cho ma bắt không.

    Bà hù cô gái nhỏ này.
    - Dạ...không bà, con sợ ma lắm.
    - Thế được rồi, về ở với bà đi, bà sống có một mình thôi, tuy ta già rồi nhưng sức khoẻ vẫn còn tốt, đầu óc vẫn còn nhớ dai lắm, nào đi thôi.
    Nhược Hi đi theo bà về tới một căn nhà nhỏ, nó chỉ nhỏ đối với những người sống trên thành phố như cô thôi, chứ ở đây thì như vậy người ta gọi là khá giả rồi, vào đến nhà bà dẫn cô vô căn phòng nhỏ, nơi đó sẽ là của cô, cô xếp đồ của mình ra, rồi đi tắm rửa như lời bà lão dặn.

    Xong xuôi đâu hết thì cô ra hỏi bà chỗ nấu cơm, để cô lấy củi châm lửa mà nấu, thì đã thấy bà làm hết rồi, chỉ còn chờ nó chín mà ăn thôi.
    - Từ sáng đến giờ ta vẫn chưa biết tên của con, cứ gọi con là cô bé suốt không à.

    - Bà cứ gọi con là tiểu Hi được rồi ạ, bà ơi con còn biết làm bánh nữa, mai đi chợ con mua nguyên liệu làm bánh đó, vậy là bà cháu mình có thêm một món nữa để bán đó ạ.

    - Ừm con thích là được rồi, mà tiểu Hi nè, ta trông con có vẻ rất nhiều tâm sự, nét mặt con hình như vẫn chưa buông bỏ được thứ gì đó.
    - Con cũng không biết phải nói sao nữa bà ơi, con bây giờ cũng không còn người thân nào trên đời này nữa rồi, ba mẹ con cũng bỏ lại con mà về một nơi rất xa rồi, con thực sự nhớ họ lắm.
    Nhược Hi cô vừa nói mà nước mắt lưng tròng, bà lão nhẹ nhàng xoa bàn tay cô.
    - Trên đời này, có những thứ con không bao giờ giữ mãi được, có những chuyện con cũng không thể nào đoán trước được nó sẽ như thế nào, đôi khi bản thân mình phải trải qua một vài thử thách lớn trong đời để mà trưởng thành hơn đó con.

    Thôi ăn cơm thôi, chín hết cả rồi, ăn xong thì đi nghỉ ngơi cho khoẻ đi, để đọt bánh ngày mai ta làm một mình được rồi.
    - Con không mệt, con cùng với bà làm cho vui ạ.
    Bữa cơm thường ngày của bà nay vì có tiểu Hi mà trở nên ngon hơn, không khí cũng vui hẳn lên, đàn gà của bà nay có một cô gái xinh đẹp chăm sóc cũng kêu nhiều hơn mọi ngày.

    Mới có một buổi chiều cô về đây thôi, mà mọi thứ nhà bà lão thay đổi hẳn.

    Hôm sau cô lại cùng bà lão ra chợ bán bánh, mọi người ở chợ ai cũng thấy cô xinh đẹp lại còn rất lễ phép, ai ai cũng quý cô, những đứa trẻ trong làng cũng lại bám lấy cô, khiến cô vui vẻ suốt ngày trời.

    Chiều đến thì cô theo mọi người ra đồng lùa trâu về, mấy đứa con nít rất giỏi, mới bé tí tuổi mà đã biết phụ giúp cha mẹ.

    Có nhưng hôm mọi người con tổ chức rủ nhau vô rừng đốn củi, hôm thì thu hoạch nấm, hoặc những loại quả, loại ra rừng để về trữ vào những mùa mà không thể ra ngoài được, cô còn mở một lớp dạy chữ cho các em nhỏ trong ngồi làng này, cô không nghĩ là các em đến học đông như vậy, lũ trê tuy còn nhỏ nhưng tiếp thu rất nhanh.
    - Chị tiểu Hi à, chị dạy chúng em như vậy, chiều bọn em sẽ dẫn chị đi thả diều như hôn qua nha, hôm nay bọn em có làm cho chị một con diều rồi đó.

    - Hahaha được rồi được rồi, nhưng mấy đứa chơi ăn gian lắm, toàn bắt nạt chị thôi à.
    - Hôm nay bọn em không chơi ăn gian với chị nữa, chị chịu đi với bọn em nha.

    Mấy đứa nhóc này nhí nha nhí nhảnh làm cô nhớ tới tiểu Vũ, thằng bé chắc giờ cũng dần quen được với môi trường quyền quý rồi, dù gì sau này tiểu Vũ cũng sẽ phải làm quen với những thứ đó.

    Cô nên vui mới phải chứ, hazz..
     
    Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
    Chương 19: 19: Mọi Người Nhớ Cô


    Cô rời khỏi thành phố về đây cũng gần được một tháng rồi, có thể nói cuộc sống của cô đã dần ổn định hơn hẳn, nhưng còn mọi người trong thành phố này thì sao.

    Gần cả tháng nay ông bà Lục gần như muốn đổ bệnh đặc biệt là mẹ nuôi cô khi mấy ngày gọi cho cô mà không được, ông bà mới tới nhà cô xem sao, thì thấy cửa nhà cô không khoá, ông bà mới vô xem thấy tất cả mọi thứ vẫn ngăn nắp như hằng ngày, chỉ có điều bà Lục thấy quần áo và một số thứ cá nhân của cô không còn.

    Tìm mấy ngày trời không có tin tức của Hi Hi ông bà biết con bé đã bỏ đi rồi, có lẽ bây giờ con bé thấy nơi này không còn gì để lưu luyến phải ở lại nữa, nó đã hoàn thành trách nhiệm của mình rồi nên chọn cách rời xa nơi này, ông bà Lục luôn tôn trọng mọi quyết định của cô, nhưng tại sao chứ, tại sao con bé đi mà không nói lời tạm biệt với ông bà chứ, chẳng lẽ con bé không nhớ chúng ta sao.

    Phía Diệc Phàm và Mặc Nhi cũng đứng ngồi không yên khi biết Hi Hi bỏ đi không một lời nói, gọi điện thì không được, hơn ai hết bọn họ cũng thấu hiểu cô như ông bà Lục vậy, nhưng không ngờ Nhược Hi lại chọn cách rời xa nơi này, mà còn không nói với bọn họ một tiếng nào, có lẽ cô muốn quên đi nơi này, không muốn một chút gì dính dáng tới nơi này sao.

    Tiểu Vũ còn nhỏ nó chưa hiểu chuyện, mỗi khi nó hỏi Hi Hi thì bọn cô nói Hi Hi phải lo đi học nên không có thời gian qua thăm nó, thế rồi nó cũng không hỏi nữa.

    Có lẽ tất cả mọi người nên ton trọng quyết định của Hi Hi vậy, khi nào cô muốn cô sẽ quay về, mọi người cứ để cho cô suy nghĩ và sống với cuộc sống mới của cô thôi, vì những việc Hi Hi làm bọn họ luôn ủng hộ.
    - Ông à, con bé nó đi như vậy không biết khi nào nó quay về ha.
    - Rồi khi nào con bé nó suy nghĩ thấu đáo thì nó sẽ quay về, hoặc có thể là con bé nó sẽ ở nơi đó rồi có một gia đình nhỏ, bà cũng nên chấp nhận và ủng hộ con bé, bà à.
    - Nhưng mà tôi nhớ con bé quá, không biết nó ở chỗ đó có vất vả hay bị ăn h**p hay không, gần cả tháng nay tôi chưa được nghe giọng của con bé, tôi thực sự lo cho con bé.
    Từ nãy đến giờ chỉ có một người là ngồi nghe, không một chút biểu cảm gì trên khuôn mặt, nhưng ai biết được anh ta suy nghĩ gì trong đầu cơ chứ.

    Anh biết cô đang ở đâu và cuộc sống của cô bây giờ như thế nào, đêm hôm đó anh vẫn luôn theo sát cô, để xem cô tính giờ trò gì, nhưng điều khiến anh bất ngờ là cô thu dọn đồ đạc để đến một nơi xa thành phố như vậy, chẳng hiểu sao khi thấy cô dọn hành lí anh lại thấy bản thân mình có chút gì đó mất mát, bản thân anh không hiểu sao lại không muốn cô đi, chẳng phải anh vẫn luôn cho rằng cô là hạng phụ nữ đó sao, nhưng khi cô đi rồi thì lại không nỡ, có lẽ anh để cô tự do như vậy là đủ rồi.
    - Thiên Ngạn à, con có biết con bé ở đâu không, sao con bé bỏ đi mà con không thấy động lòng một chút nào hả, mẹ là mẹ chỉ chấm mỗi Hi Hi làm con dâu thôi đó, con liệu làm sao thì làm đi.
    - Mẹ à, con tìm được cô ta thì sao chứ, cô ta cũng phải người con thích, con không đủ tiền để cô ta lợi dụng như ba mẹ đâu,con nghèo lắm.

    - Cái thằng này, mày nghèo, nghèo con khỉ, mày có tin mẹ cho mày nghèo thiệt không hả, biết thế ngày xưa đẻ ra trái trứng ăn cho rồi, đỡ mất công bây giờ ngồi đây ôm cục tức.
    - Thì mẹ muốn con tìm hiểu con gái cưng của mẹ, thì cũng phải có thời gian chứ, đâu phải con gái cưng của mẹ muốn tìm hiểu là được đâu, đụng vô sợi tóc của cô ta mẹ làm sao ăn ngủ yên được, con thằng con này chắc không phải con ruột quá.
    - Biết vậy thì tốt đấy, mẹ bây giờ chỉ có mình Hi Hi thôi, con có tìm được con bé thì báo cho mẹ một tiếng để mẹ tới thăm con bé nghe chưa.

    - Thôi con xin phép ba mẹ con về, con còn một số việc cần giải quyết, hôm khác con ghé thăm ba mẹ, con chào ba mẹ.
    Tối đó cô có ra ngoài mua một ít đồ, trên đường về thì gặp lũ trẻ, cô thấy lạ, tại sao lũ trẻ tối rồi mà còn tụ tập ở đây chứ, hay lại nghịch trò gì đây không biết.

    Cô đi lại hù đám trẻ một phát khiến chúng nó giật mình.
    - Chị tiểu Hi à, chị làm bọn em hết hồn đó, chị ghê lắm nha, có người tới hỏi cưới chị rồi, bà sắp gả chị đi rồi nha.

    - Mấy đứa này ăn nói linh tinh gì vậy hả, có tin chi đánh vô mông không hả.
    - Chứ không sao lại có một chiếc xe đẹp như thế kia đậu trước cửa nhà chị cơ chứ, bọn em còn thấy có rất nhiều anh đẹp trai đó nha, nhưng mà có một anh là đẹp nhất đó chị.

    Chị vô xem anh nào đẹp thì lựa đi ạ, nhớ để cho bé mắm, bé tèo,...để sau này mấy em đó lựa nữa nha chị.
    - Mấy cái đứa này, sao lại nói linh tinh vậy chứ, thôi về đi, để chị vô xem rồi mai kể cho mấy đứa nghe nha, về ngủ đi muộn rồi, ngoan nào.
    Bọn trẻ cũng nghe lời cô mà kéo nhau về nhà, cô đứng ngoài nhưng không vào, cô vào rồi không biết đối mặt với họ ra sao, liệu họ có trách cô tại sao đi mà không một lời từ biệt không, mà sao họ biết cô sống ở đây, còn nữa Diệc Phàm và Mặc Nhi sao lại còn rủ nhiều người đến đây làm gì chứ, hazz quá phô trương rồi, để cô vô cho bọn họ biết tay, nói rồi cô cất đồ chạy vô trong nhà..
     
    Back
    Top Dưới