Ngôn Tình Em Là Ngoại Lệ Duy Nhất Của Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Em Là Ngoại Lệ Duy Nhất Của Anh
Chương 60: Chương 60


Căn phòng rộng lớn chỉ còn độc lại Bác lão gia và Quân Dao, đi kèm với sự tĩnh lặng là tiếng thở nặng nhọc của ông khiến lòng cô như trĩu xuống nhiều phần.
Cô tiến lại gần giường, hai tay cẩn trọng nâng niu bàn tay chỉ còn gầy rộc của Bác lão gia đặt vào tay mình.

Bàn tay ấy của ông đã có chi chít những vết kim tiêm đâm vào như đâm vào chính trái tim cô.
"Ông nội, con cùng chắt tới chơi với ông đây..."
"Quân...!Dao..."
"Ông ơi...!Chắt của ông đang lớn dần đấy ông ơi.

Đã là tháng thứ năm của thai kì rồi, bụng con cũng dần lớn lên.

Hôm nay con còn được Bác Văn đưa đi mua váy bầu đấy ông nội, con rất vui...!rất vui ấy ạ...! Ông nội, con sẽ cố gắng ăn uống thật nhiều để em bé khỏe mạnh, ông nội sẽ không phải lo lắng cho con nữa...!Ông nội yên tâm ông nhé!"
"...!Ông nội cảm ơn con...!cảm ơn con vì tất cả...."
Sức của Bác lão gia đã yếu tới mức phải đeo ống thở nhưng ông vẫn cố gắng nói vài lời với cô.

Cứ được vài từ lại dừng để thở rồi lại nói, điều này đủ để cô hiểu được Bác lão gia yêu thương trân quý cô tới mức nào.
"Ông nội...!sẽ sống tốt..."
Tới đây, cô dường như không thể chịu đựng được nữa.

Một rồi hai rồi nhiều hơn nữa những giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay của cả hai ông cháu.
"Quân Dao...."
"Ông nội, con không khóc nữa! Con cũng sẽ sống thật tốt, thật hạnh phúc...!"
Quân Dao quệt đi những giọt nước mắt còn vương lại trên mặt.

Vành mắt đỏ ửng nhìn Bác lão gia, cảm thấy như muốn xụp đổ nhưng bản thân lại không cho phép điều đấy được xảy ra.

Quân Dao về làm dâu ở Bác Gia được hơn một năm rồi nhưng thời gian cô gặp được Bác lão gia còn chưa được nhiều bởi khi ấy ông còn ở nước ngoài trị bệnh.

Thời gian ông nội cùng cháu dâu trò chuyện còn chẳng được bao thì nhận được tin dữ này, Quân Dao thực sự rất yêu quý ông nội càng không muốn rời xa ông.
Ngọc Trân, Bác Văn cùng Bác Thanh quay trở lại phòng bệnh, Quân Dao không nói thêm gì mà chỉ vội vuốt nhẹ tay ông một cái rồi chạy nhanh ra khỏi phòng.

Bác Văn không vội chạy tìm Quân Dao, anh tiến lại bên cạnh Bác lão gia, ánh mắt của ông cho anh biết ông có điều muốn dặn dò với anh.
"Bác Văn...!chăm sóc tốt cho mẹ và em gái con...!đặc biệt là Quân Dao..."
"Ông nội...!Con hứa với ông, con sẽ làm thật tốt điều ông dặn dò!"
Anh cũng không nán lại quá lâu, để dành không gian cho mẹ cùng em gái ở bên ông nội còn mình ra ngoài tìm Quân Dao.

Cô ngồi ở bậc thềm bên ngoài sân, đã về đêm nên gió thổi rất lớn mà cô lại ăn mặc phong phanh, Bác Văn mang theo áo khoác bông dày khoác lên người cho cô rồi cùng ngồi bên cạnh.
"Anh..."
"Đừng nói gì, buồn thì dựa vào người anh, muốn khóc thì ôm anh mà khóc.

Lúc này chỉ có anh và em, không cần phải nhịn, sẽ không tốt cho em bé trong bụng."
Bác Văn hiểu cô.

Quân Dao xoay người ôm chặt eo anh, bả vai dần dần run lên rồi òa khóc trong lòng anh.

Bác Văn cảm nhận được từng giọt nước mắt của cô đang dần thấm đẫm chiếc áo sơ mi của anh.
Quân Dao khóc liên tục không ngừng, cô ôm anh khóc rất lâu.

Tới lúc ngừng được thì mắt đã sưng như bị ong chích rồi.

Bác Văn dịu dàng xoa đầu cô: "Có mệt lắm không? Mệt thì anh bế em lên phòng ngủ, đã quá nửa đêm rồi."
"Không, em không buồn ngủ...!Bác Văn, ban nãy bác sĩ đã nói những gì?"
"Bác sĩ nói ông không thể cầm cự quá lâu...!Có thể là đêm nay, có thể là ngày mai hoặc bất cứ khi nào."
"Tại sao đột ngột vậy?"
"Sức khỏe ông luôn phải duy trì phác đồ điều trị nhưng ông đã từ chối.

Ông không muốn cuộc sống chỉ quanh quẩn với bệnh viện, lúc quay trở về nước đã yếu rồi nhưng ông cố dùng thuốc để duy trì thêm vài tháng.

Bây giờ thuốc cũng không giúp được gì, chúng ta càng không thể làm gì ngoài ngồi chờ..."

"Bác Văn, em không muốn phải xa ông...."
"Anh cũng thế..."
Trên lầu vang lên tiếng gọi thảm thiết của mẹ cùng em gái.

Chính vào giây phút ấy, cả anh và cô quay sang nhìn nhau, cả hai đều hiểu chuyện gì đã và đang xảy ra.
"Ba ơi....!Ba tỉnh lại đi ba ơi...."
"Ông nội ơi, xin ông hãy ở lại với chúng con ông ơi...."
Quân Dao được Bác Văn đỡ, cả hai nhanh chóng bước lên lầu.

Ngọc Trân quỳ xụp trước giường bệnh đau đớn bật khóc, Bác Thanh cũng không hơn mẹ mình là bao.

Cả căn phòng hay chính cả Bác Gia giờ đây bao trùm một bầu không khí của sự tang thương.

Bác lão gia giờ đây chẳng giống như đã rời đi, chỉ như ông đang nằm ngủ, ngủ một giấc rồi sẽ tỉnh lại mà thôi.

Xém chút nữa Quân Dao cũng ngã khụy xuống nhưng Bác Văn đã nhanh hơn một bước kịp đỡ người cô dậy.
Bác lão gia đã thực sự ra đi, ông đã ra đi rất thanh thản, dường như trên khóe môi còn như nở một nụ cười mãn nguyện.

Sự mãn nguyện này có lẽ là vì trước khi rời đi đã kịp bảo vệ những người mình yêu thương, kịp gặp cô cháu dâu nhỏ, kịp vui vẻ những ngày cuối đời...
Nhưng chẳng biết nữa, chẳng biết được ông có trạnh lòng không khi ngày cuối cùng còn tồn tại trên cõi đời này người con trai duy nhất của ông lại không xuất hiện, có lẽ còn chẳng mảy may quan tâm tới sự sống chết của ba mình ra sao.
Tang lễ của Bác lão gia nhanh chóng được Ngọc Trân cùng con tai Bác Văn lo liệu.

Ngày hôm tiễn đưa Bác lão gia, bầu trời trong xanh vô cùng như là một lời nhắn nhủ ông thực sự rất tốt.

Ai tới thăm viếng cũng đều tiếc thương, cũng có người lắc đầu ngao ngán khi nghĩ tới Bác Thành Trung, tới ngày tang lễ diễn ra cũng chẳng thấy mặt người con trai mà Bác lão gia từng tin tưởng vô điều kiện đâu.

Mọi thứ đều do một tay người con dâu đảm kia lo hết.
Tro cốt của Bác lão gia được người nhà gửi lên ngôi chùa mà ngày xưa Bác lão gia từng tự bỏ tiền ra khôi phục lại.

Ngày tang lễ kết thúc, ai nấy trở về nhà cũng đều mệt mỏi đi kèm với một đôi mắt sưng húp không nhìn thấy đường.
Quân Dao biết những ngày diễn ra tang lễ, chưa có một ngày nào Bác Văn thực sự chợp mắt hay ăn uống một cách hẳn hoi.

Cô xin phép mẹ chồng rồi để tài xế của Bác Gia đưa hai vợ chồng quay trở về nhà riêng của hai người.
Vừa về tới nhà là Quân Dao tống Bác Văn vào phòng ngủ ngay, bắt anh ngủ một giấc còn mình quay vào bếp tranh thủ nấu một nồi cháo để khi anh dậy có cái mà ăn, dù cho cô cũng rất mệt nhưng nghĩ tới Bác Văn vừa phải kiềm chế cảm xúc vừa lo đại sự, cô thấy sự mệt mỏi của mình so với anh chẳng đáng là bao.

Bác Văn ngủ rất sâu, hơn 8 giờ tối mới thấy anh đầu tóc có chút rối loạn từ phòng ngủ xuống tầng.

Lúc này Quân Dao đang ngồi trên sofa đọc sách, thấy anh xuống là gấp sách lại đứng dậy.
"Anh dậy rồi!"
"Ừ."
"Em không nấu gì nhiều, chỉ làm cháo thôi, anh ăn tạm nhé?"
"Ừ."
Cô múc cho anh một bát cháo lớn, Bác Văn cũng rất ngoan ngoãn ăn hết sạch không để thừa lại thứ gì.

Ăn xong cũng tự mình dọn dẹp chứ không để cô đụng vào bát đũa xà phòng.
"Anh ra ngoài sân chút, em cứ ngồi trong này đọc sách đi."
"Vâng ạ..."
Quân Dao vẫn ngồi đọc sách nhưng đã nửa tiếng rồi vẫn chưa thấy Bác Vắn từ bên ngoài vào, trong lòng cô cũng có chút bồn chồn đứng ngồi không yên.

Cô cất gọn sách vào tủ, đứng dậy ra ngoài tìm anh.
Bác Văn đang ngồi trên xích đu hút vài điếu thuốc lá.

Quân Dao vừa gặp mùi khói lập tức ho sù sụ làm Bác Văn giật mình, thấy cô tới lập tức dập tắt điều thuốc đứng dậy chạy về hướng cô.
"Ra đây làm gì, vào nhà cho anh.

Đợi anh khử mùi thuốc rồi vào với em."
Cô bị anh đẩy một mạch vào nhà, nhìn bóng lưng anh quay ra ngoài xịt khử mùi chẳng hiểu vì gì mà thấy sót anh vô cùng.

Quân Dao biết, Bác Văn vốn không nghiện thuốc lá, quen cô lại càng không đụng tới thuốc.

Chỉ khi anh gặp áp lực hay mệt mỏi chưa thẻ giải quyết anh mới hút.
Bác Văn bước vào nhà, anh ngồi xuống sofa cạnh Quân Dao.

Mùi hương trên cơ thể anh giờ chỉ có mùi bạc hà thơm mát, hoàn toàn không có chút gì của thuốc lá đọng lại.

Hai bàn tay anh đan chặt vào nhau, hàng lông mày nhíu chặt lại cúi đầu nhìn xuống sàn nhà.
"Ông xã..."
Quân Dao từng bước nhẹ nhàng gỡ các ngón tay đang nắm chặt của anh ra rồi đan tay mình vào tay anh.

Một bên tay còn lại giữ đầu anh đặt vào vai mình: "Khi em khóc anh đã để mặc em ôm anh.

Bây giờ anh có muốn khóc không? Nếu muốn khóc thì cứ dựa vào vai em mà khóc, ôm hay làm gì khiến anh giảm bớt gánh nặng trong lòng đi cũng được.

Có em ở đây rồi, buồn thì cứ nói với em, em là vợ anh, em sẽ luôn lắng nghe mọi lời anh nói mà!"
Dứt lời, Bác Văn rúc vào vai cô khóc nấc lên như một đứa trẻ bị mẹ đánh.

Anh khóc trông vô cùng thương tâm.

Ngoài mẹ, Bác lão gia là người yêu thương anh vô điều kiện, mất đi người ông nội luôn tìm cách bảo vệ mình là một đả kích rất lớn đối với anh mặc cho đã lường trước ngày này sẽ tới.
Cô vỗ về anh, ngân nga câu hát xoa dịu tâm hồn bị tổn thương của anh.

Bác Văn là cháu đích tôn, là con trai cả nên anh không cho phép mình được yếu đuối trước mặt tất cả.

Anh chính là người phải cùng mẹ lo liệu rất nhiều thứ, là bờ vai vững trãi cho mọi người dựa vào, có lẽ nhờ sự bận rộn ấy mà anh tạm quên mình lẽ ra nên đau buồn khi ông mất.

Chỉ khi tất cả đã kết thúc, khi chỉ còn lại một mình anh mới thấu được nỗi đau đớn.
Lại nói, cũng nhờ câu nói kia của Quân Dao anh mới một lần cho phép mình được rơi lệ, rơi những giọt lệ cuối cùng đưa tiễn người ông anh trân trọng.

Bác Văn khóc tới mệt thì ngủ thiếp luôn trên vai Quân Dao lúc nào chẳng hay.

Hàng lông mày đã dãn dần ra, Quân Dao cũng an tâm hơn.

Cô đặt anh nằm xuống sofa rồi lấy chăn đắp lên còn mình trải tạm một tấm đệm bông nằm ngay dưới sàn ngủ, đêm nay cô muốn đổi lại một chút: Là cô trông chừng anh chứ chẳng phải anh trông chừng cô như mọi khi nũa.
Trước khi nhắm mắt đi vào giấc ngủ, Quân Dao còn khẽ thì thầm vơi anh:
"Ông xã, ngủ ngon nhé! Dù ngày mai có như nào, dù cho trời có sập xuống...!hãy nhớ một điều, anh vẫn còn em nhé!".
 
Em Là Ngoại Lệ Duy Nhất Của Anh
Chương 61: Chương 61


Thời gian vẫn cứ trôi qua, có những nỗi đau buồn dù vẫn còn vương vấn đâu đó nhưng mọi người trong nhà cũng đều không cho phép mình bị nhúng chàm với nỗi đau quá sâu, cố gắng vực dậy tinh thần của chính bản thân để bước tiếp đoạn đường sau này của mình.
Sau một tháng kể từ ngày Bác lão gia mất, Bác Văn đã sớm quay trở lại quỹ đạo cũ trong cuộc sống.

Hằng ngày vẫn đều đặn đi làm từ sớm rồi tan sở đúng giờ về nhà chăm vợ mang bầu, hoàn toàn không có gì thay đổi.
Vẫn như mọi ngày, hôm nay Bác Văn đúng 6 giờ chiều có mặt ở nhà nhưng khác ở chỗ, tâm trạng ngày hôm nay của anh có vẻ không được tốt lắm, Quân Dao tinh ý đương nhiên nhìn ra được điều này.
"Anh sao vậy? Hôm nay đi làm có chuyện không suôn sẻ sao?"
"Không hẳn..."
"Vậy làm sao?"
"Bà xã...!Anh phải sang Pháp công tác để bàn kí hợp đồng..."
"Thì sao?"
"Nhưng anh không muốn xa em...!Xa em một giờ thôi anh cũng không chịu được rồi..."
Quân Dao hết hồn, tưởng có chuyện gì hệ trọng lắm, cô cốc mạnh vào đầu anh một cái rồi càu nhàu: "Hâm!"
"Thật đấy, anh không nói đùa đâu...!Anh thực sự không muốn rời xa em tới một ngày đâu, huống hồ em còn cần người chăm sóc, anh mà đi thì ai chăm em?"
"Em sang nhà ba mẹ."
"Vẫn không yên tâm...!Hay là...!Hay là em đi cùng anh đi, kè kè em ở bên cạnh anh sẽ yên tâm hơn, đi cùng anh nhé?"
Bác Văn cứ quấn lấy người Quân Dao, hết hôn má cô lại chuyển sang hôn tay, rồi tới hôn bụng bầu to được bảy tháng của cô làm nũng đủ đường nhưng Quân Dao chẳng chút lay động.

Cô thẳng thừng đẩy anh ra còn không quên tặng một cái nhìn âu yếm:
"Không đi."
"Tại sao? Em nỡ lòng xa chồng của em tận hai tuần cơ à? Sao anh lại không biết em có thể lạnh lùng như thế cơ chứ?"
"Vậy anh nỡ để một bà bầu bảy tháng bụng to vượt mặt cả người đau nhức mệt mỏi đi cùng anh sao? Sao em lại không biết chồng em có thể nhẫn tâm như thế cơ chứ?"

"..."
Thôi được rồi, anh quên mất một điều là không nên kiếm chuyện với vợ, anh sai rồi! Với lại cô nói cũng đúng, nếu để cô đi cùng cũng chỉ quanh quẩn trong khách sạn lại đang có thai di chuyển xa như vậy cũng rất không tốt.

Đúng là vợ nói gì cũng chỉ có trên cả chuẩn mà...!
Bác Văn không còn mè nheo nũng nịu nữa, anh thay cho mình một bộ đồ mặc ở nhà thật thoải mái rồi bắt tay vào bếp chuẩn bị cơm tối, Quân Dao ngồi ngoài phòng khách tập thiền trong lúc chồng nấu cơm.
Từ ngoài cửa vang lên tiếng chuông, Quân Dao đang tập dở lại phải mở mắt ra ngoài mở cửa.

Chẳng hiểu giờ cơm tối nhà người ta ai lại đến thế không biết.
Cánh cổng lớn được mở ra, bên ngoài là một thanh niên trẻ tuổi trông chừng mới tầm 25, 26 tuổi, rất trẻ.

Quân Dao nhìn cậu ta từ đầu tới cuối, cảm giác khuôn mặt này sao cứ na ná một ai đó mà cô vẫn chưa luận ra: "Cậu là ai?"
"Chị dâu...!"
Bác Văn đương nhiên nghe thấy tiếng chuông cửa, cũng thấy Quân Dao ra ngoài mở nhưng vài phút rồi vẫn chưa thấy cô quay vào nhà nên liền chạy ra ngoài xem tình hình: "Ai đến thế bà xã?"
Cô quay lại nhìn Bác Văn đang đứng ở bậc thềm, nghiêng người để cậu thanh niên trẻ kia lọt vào tầm nhìn của Bác Văn: "Em không biết, người quen của anh à?"
"Anh trai..."
Hai tiếng Anh Trai này đã thành công làm Quân Dao thảng thốt, lại nhìn từng biểu cảm trên mặt của Bác Văn có chút gì đó rất bất thường.

Cô quay lại nhìn cậu thanh niên đang đứng cạnh mình không nhịn được mà đánh giá một vòng, Người này với Bác Văn quả nhiên khi nhìn kĩ sẽ có vài nét tương đồng đi? Có điều thần thái của cậu ta so với anh lại không phải kiểu sắc lẹm, lạnh lùng mà lại rất thanh thuần, trong sáng nhẹ nhàng.

Chẳng nhẽ...!nếu cô đoán không nhầm thì đây phải chăng chính là người con riêng trong truyền thuyết của Bác Thành Trung?
"Cậu tới đây làm gì?"

"Em...!Em có chuyện cần nói với anh, mong anh hãy cho em một cơ hội..."
"...!Vào nhà đi."
Anh xoay người vào nhà trướ, Quân Dao còn tính để cậu ta vào nhà còn mình theo sau để đóng cửa nhưng cậu ta lại rất nhiệt tình thay cô đóng cửa.

Vào nhà, Bác Văn đã ngồi sẵn trên sofa cùng ba cốc nước lọc ấm, Quân Dao nhanh nhẹn ngồi kế bên Bác Văn còn cậu thanh niên kia thì ngồi đối diện hai vợ chồng cô.
"Nói luôn đi, có chuyện gì?"
"Trước hết cho em giới thiệu với chị dâu một tiếng đã, tránh để chị sẽ thắc mắc.

Chị dâu, em là Bác Trí Viễn, là con riêng của Bác Thành Trung, năm nay em hai bảy tuổi, chỉ kém chị có một tuổi."
Cô sững người mất vài giây, đây là lần đầu tiên cô gặp kiểu người là con riêng nhưng dám quang minh chính đại giới thiệu mà trên mặt không đổi sắc luôn đấy.

Qủa nhiên là nòi giống của Bác Thành Trung, rất mạnh mẽ, rất dũng cảm.
"Vậy giờ em xin phép vào luôn vấn đề.

Em biết Bác lão gia đã mất được một tháng rồi, sau tang lễ của Bác lão gia vài ngày thì Bác Thành Trung tìm tới em.

Ông ta nói Bác lão gia đi rồi, ông ta muốn em tìm cách để chen chân vào Bác Thị, làm thế nào để đoạt lại Bác Thị mang về tay cho ông ta thì ông ta sẽ giúp em tìm được y bác sĩ tốt nhất để chữa trị bệnh cho mẹ em."
"...!Bác Thành Trung nói nếu mang được Bác Thị quay trở lại đồng nghĩa với việc mẹ em sẽ khỏe bệnh trở lại.

Ông ta còn nói bằng mọi cách, bằng mọi trò hèn hạ nhất có thể kể cả là làm hại anh hay...!hay giết anh cũng được, ông ta sẽ bao che giúp em.

Nhưng em không làm được, em biết anh có cái nhìn không hề thiện cảm dành cho em, bởi em là con của cái người đã phá hoại hạnh phúc gia đình của anh.

Biết là anh không ưa em, không ưa mẹ em nhưng em vẫn rất quý anh, tôn trọng anh nên cái trò mất nhân tính kia em không thể làm được.

Hôm nay em tới đây là muốn nói với anh một tiếng, mong anh hãy thật cẩn trọng bởi em e là nếu không dùng được em ông ta cũng sẽ tìm tới người khác thôi.

Em đã mua sẵn vé máy báy, em sẽ cùng mẹ sang nước ngoài trị bệnh và coi như không còn chút liên hệ nào với ông ta.

Anh trai...!Em thay mặt ẹm xin lỗi anh cùng bác gái, mẹ em tới bước này có lẽ là quả đắng mà mẹ em phải chịu khi làm điều xấu.

Anh, dù anh có không coi em là em trai, em vẫn một lòng coi anh là anh cả của em."
Trước lời kể của Bác Trí Viễn, đến ngay cả một người tinh thần thép như Bác Văn cũng phải rơi vào trầm tư.

Còn Quân Dao, cô bịt miệng để ngăn không cho bản thân hô lên một tiếng.

Cô không thể tin vào những gì mà tai mình vừa nghe được, sao Bác Thành Trung lại có thể nghĩ tới cả bước đấy? Sao lại có thể có một người cha sẵn sàng tìm người để hãm hại thậm chí là tìm cách để thủ tiêu con đẻ của mình để có được quyền lực? Quân Dao sợ hãi trước sự máu lạnh của ba chồng.
Tiễn Bác Trí Viễn ra về, quay vào vẫn thấy Bác Văn suy tư không dứt.

Quân Dao chạm nhẹ vào vai anh.
"Ông xã, anh ổn không?"
"Hả...!Em hỏi gì?"
"Em muốn biết anh định tính toán ra sao.

Theo lời của cậu ấy hẳn Bác Thành Trung sẽ không để yên cho anh đâu.

Em thấy bất an lắm, nhỡ ông ấy dám manh đồng thì phải làm sao hả anh?"
"..."
"Anh..."
"Đừng quá lo lắng, ông ta không làm gì được anh đâu.

Em đừng suy nghĩ nhiều."
Quân Dao còn muốn nói thêm nhưng Bác Văn ngăn không để cô nói.

Bữa tối đó của hai vợ chồng hoàn toàn rơi vào trầm tư, lúc đi ngủ cũng là Quân Dao ngủ trước, Bác Văn từ sau cơm tối đã cắm mặt cắm mũi vào thư phòng nửa bước cũng không có ra.
Dù cho cô rất lo lắng, e sợ Bác Thành Trung sẽ bất cần làm điều manh động nhưng cô nghĩ với thế lực của Bác Văn như ở hiện tại hẳn ông ta sẽ không dám hành động quá l* m*ng.

Cô tin tưởng anh, cũng không muốn suy nghĩ thêm chuyện này nên đành cất tạm nó sang một bên, lên giường đắp chăn đi ngủ.

Một bên Bác Văn bên thư phòng bù đầu tóc rối, anh liên hệ với Đức Huy cũng như một số anh em xã hội mà mình quen biết nhờ họ cử một số người uy tín theo sau Quân Dao để bảo vệ.
Có phủ nhận cỡ nào đi chăng nữa thì vẫn chẳng thể chối bỏ được sự thật rằng Bác Văn là con trai ruột của Bác Thành Trung, huống chi anh còn có nhiều phần giống ông ta nên Bác Văn càng hiểu rõ ông ta hơn ai hết.

Anh hiểu rằng nếu như không thể sử dụng Bác Trí Viễn như một quân cờ hạ bệ anh xuống thì đến 80% ông ta sẽ đánh vào những người thân cận xung quanh anh.

Đơn cử nhất chính là Quân Dao, quả tim nhỏ của anh, hẳn là Bác Thành Trung sẽ tìm cách tiếp cận hoặc làm gì đó không tốt lên Quân Dao nên trước khi ông ta kịp hành đỗng vẫn là nên phòng vệ trước thì tốt hơn.
Hôm đó, anh thức trắng đêm để nghĩ cách đối phó cũng như tìm người theo dõi Bác Thành Trung, tránh để xảy ra những hậu quả khó lường.

Có lẽ đối với Bác Văn, xuyên suốt gần 24 năm đối phó với Bác Thành Trung, đây là lần anh cảm thấy đau đầu nhất..
 
Em Là Ngoại Lệ Duy Nhất Của Anh
Chương 62: Chương 62


Chỉ vài ngày nữa là Bác Văn xách vali sang Pháp công tác, những ngày này anh như kẹo cao su bám dính không chịu rời khỏi Quân Dao nửa bước khiến Quân Dao cảm thấy vô cùng phiền não.

Đã đèo bòng bụng lớn lại còn thêm đứa trẻ 31 tuổi to xác nữa.
Một buổi trưa se se lạnh, Quân Dao nhận được cuộc điện thoại từ Tô Trục Lâm báo rằng chút nữa anh ấy cùng Bác Thanh với Tô Tử Đằng sẽ kéo bè kéo lũ tới nhà cô ăn cơm trưa tiện thể có chuyện hệ trọng muốn thông báo.
Đúng 11 giờ, cơm nước đã dọn hết lên bàn thì vừa hay ba người kia cũng vừa tới.

Quân Dao đón họ vào nhà, Bác Văn vẫn đeo tạp dề đứng dựa vào cửa bếp, tay cầm muỗng múc canh lườm nguýt ba người kia.
"Này, lâu lâu mới đến thăm vợ chồng hai người mà đón chào tôi bằng ánh mắt kiểu gì đấy?"
"Thế à? Thăm hay ăn trực? Cũng trùng hợp nhỉ, bảo giúp mà lúc tới vừa hay cơm nước xong xuôi hết rồi, chỉ còn thiếu mấy cái mồm tới ăn thôi?"
Tô Trục Lâm không thèm nói lai với Bác Văn, anh quay ra nhìn Quân Dao than vãn: "Anh vẫn không hiểu sao em chung sống vui vẻ được với cậu ta đấy? Thôi được rồi, anh đây không thèm chấp, anh tới chơi với em với cháu nhỏ của anh là chính.

Sao rồi, lâu rồi không gặp cháu anh đã lớn như vậy rồi cơ đấy?!"
"Chứ sao nữa, nhờ bạn anh chăm mà cả mẹ cả con béo đều luôn."
"Béo cái gì mà béo, vẫn đẹp chán.

Vậy là mấy tháng rồi?"
"Được hơn 7 tháng rồi anh ạ.

Cũng chẳng bao lâu nữa là sinh.

Thôi thôi, mọi người ra ăn thôi kẻo đồ ăn nguội mất, hôm nay chồng em làm nhiều món lắm ạ."
Tất cả kéo nhau ra bàn ăn.

Bấy giờ Quân Dao mới nhớ ra ban nãy qua điện thoại Tô Trục Lâm nói có chuyện hệ trọng muốn nói với mọi người.
"A, ban nãy anh Trục Lâm bảo có chuyện quan trọng cần thông báo, là chuyện gì thế ạ?"
"Quân Dao, đừng hỏi nữa, cậu ta sẽ được nước..." Tô Tử Đằng day day thái dương ngăn cản Quân Dao trong sự bất lực.
"Sao lại thế?"
Sau một quãng thời gian xích mích trong suy nghĩ cũng như giữ khoảng cách lớn, sau dần dưới lời khuyên của Bác Văn, Quân Dao cũng không còn bài xích Tô Tử Đằng nữa.

Cô coi anh giống như Tô Trục Lâm – một người bạn, dĩ nhiên mối quan hệ trước đây của hai người họ không thể khiến Quân Dao quá thân thiết được, nhưng ít nhất đã đỡ hơn rất nhiều.
"Hứ, đúng là không có thì ghen tị.

Tính khí của cậu với Bác Văn như anh em cùng một mẹ mà ra nhỉ? Đều hãm như nhau.

Thiết nghĩ người con gái nào mới có thể thuần hóa được con quỷ như cậu nhỉ?"
"Thôi nào, tóm lại là có chuyện gì? Thanh Thanh, em biết không thì nói luôn đi.

Mà sao nãy giờ em im lặng thế?"
"Em...!Thôi, để Trục Lâm nói đi ạ..."
"Đây, anh nói luôn đây em chớ tò mò...!Tèn ten! Anh đã chính thức cầu hôn Bác Thanh thành công, sao nào thấy anh thấy tôi giỏi không? Anh đây sắp là người đàn ông có gia đình rồi đấy, vợ đẹp lại còn làm diễn viên."
Tô Trục Lâm kéo bàn tay của Bác Thanh đang đặt trên đùi mình giơ lên cho tất cả mọi người cùng xem.

Ở ngón giữa của bàn tay trắng trẻo thon dài ấy là chiếc nhẫn kim cương vừa xinh sáng rực cả lên.

Một bên Tô Trục Lâm đắc ý nhìn mọi người xung quanh, một bên Bác Thanh ngượng ngùng cúi mặt xuống.
"Vậy chẳng phải quá tốt rồi sao?! Chúc mừng, chúc mừng hai người nha!"
"Công nhận vợ cậu thì xinh thật, nhưng không xinh bằng vợ tôi."
"Cái gì? Vợ tôi là em gái cậu mà cậu nói thế nghe được à?!! Cô ấy là diễn viên nổi tiếng tài năng vạn người mê đấy!"
"Thì sao? Phim vợ cậu đóng kịch bản do vợ tôi viết đấy? Hơn nữa...!Chuẩn bị tâm lý gọi ông đây một tiếng anh vợ đi?"
"..."
Ba người còn lại nhìn hai người đàn ông to đầu tranh cãi mà thấy mệt thay.

Lần nào gặp nhau cũng chỉ có Tô Trục Lâm với Bác Văn đôi co với nhau, Tô Tử Đằng tính cách chẳng khác Bác Văn là bao nên không có nhu cầu tham gia hỗn chiến cho lắm.
Bữa cơm nhanh chóng được càn quét không còn chút gì, Bác Thanh đỡ Quân Dao ra ngoài phòng khách hai chị em cùng tám chuyện.

Từ sau tang lễ của Bác lão gia đã hơn một tháng, Bác Thanh liên tục đi quay Show truyền hình nên chị dâu em chồng bọn họ chưa có cơ hội gặp lại nhau.

Cả hai ngồi ngoài nói đủ thứ chuyện trên đời, từ việc em bé trong bụng cho tới chuyện Bác Thanh được cầu hôn ra sao, ....
Ba người đàn ông đứng trong bếp đeo tạp dề, hai người rửa bát một người dọn dẹp.

Xong xuôi thì Bác Văn ngó nhìn hai chị em bên ngoài vẫn nói chuyện quên cả trời đất, anh cùng hai người bạn của mình không làm phiền liền xoay bước lên thư phòng riêng của anh nói chuyện, dù sao cũng có việc cần nhờ vả.
Đóng cửa thư phòng lại, Tô Tử Đằng trực tiếp lên tiếng luôn.
"Có chuyện gì cần chúng tôi giúp đỡ đúng không, nói đi?"
"Sắp tới tôi phải sang Pháp công tác, ít nhất là hai tuần, lần bàn hợp đồng này sẽ mang tính quyết định rất lớn cho tầm ảnh hưởng của Bác Thị.

Tôi tính mang Quân Dao đi cùng nhưng cô ấy bụng lớn đi lại nhiều mệt mỏi nên thôi nhưng để cô ấy ở nhà một mình cũng không an tâm.

Khi tôi đi Quân Dao sẽ sang nhà ba mẹ vợ ở, tôi muốn nhờ các cậu để ý cô ấy một chút."
Tô Trục Lâm cười xòa, anh ấy huých mạnh vai Bác Văn cười lớn: "Trời ạ, tưởng gì nghiêm trọng.

Chỉ là Quân Dao xa cậu có hai tuần thôi sao? Bám vợ thật đấy nhưng cậu quên là vợ cậu là người trưởng thành rồi à, đừng coi cô ấy là con nít vậy chứ?"
"Có biến phải không?"
"Hả, biến gì? Tử Đằng, cậu bị quan trọng hóa vấn đề giống Bác Văn đấy à?"
"Ừ.

Có biến...!khá lớn.

Hôm trước Bác Trí Viễn đến nhà gặp tôi, thằng nhóc đã nói hết cho tôi nghe mọi vấn đề liên quan đến Bác Thành Trung..."
Tô Trục Lâm lần này không còn ngả ngớn cười cợt nữa, mặt anh lập tức nghiêm túc hẳn khi nhắc tới Bác Thành Trung.

Chơi cùng một hội từ nhỏ, mọi chuyện trong gia đình của Bác Văn hai đại gia họ Tô đều rất rõ, Bác Thành Trung là một mối nguy hiểm, mối đe dọa tới cuộc sống của Bác Văn.
"Ông ta lại giở trò gì? Chắc chắn có liên quan tới chuyện cậu được Bác lão gia nhất quyết đưa cậu lên làm chủ tịch Bác Thị phải không?"
Bác Văn mở cửa sổ thư phòng, tự mình châm một điếu thuốc lấy ra từ trong ngăn kéo.

Anh nhả ra một ngụm khói trắng, một tay đút túi quần trầm giọng kể lại toàn bộ những gì Bác Trí Viễn đã nói với mình ngày hôm đó.
Hai người kia nghe xong, mỗi người một phản ứng riêng.

Tô Tử Đằng thì trầm ngâm nhưng trong ánh mắt không giấu được cơn bực tức.

Còn Tô Trục Lâm thì dễ nổi nóng hơn, chuyện vừa kể xong là không tiếc lời chửi bới điên cuồng.
"Mẹ kiếp cái loại chó chết đấy.

Lão ta tưởng lão ta là ba cậu mà tôi không dám chửi à? Có cái loại ba nào mà như lão già khốn kiếp đấy không? Sẵn sàng tìm cách hãm hại thậm chí là gi3t chết con trai ruột của mình để có được Bác Thị? Có phải bị ăn bùa mê thuốc lú gì rồi lên cơn điên loạn động kinh hay không? Mẹ nó cái loại vô nhân tính, vô đạo đức!"
"Bình tĩnh đi Trục Lâm."
"Tử Đằng, cậu có bị ngáo không? Bạn cậu bị đe dọa tới tính mạng cậu còn nói câu bình tĩnh được? Cái lão già chết tiệt này, tôi không xay lão ta ra bã tôi không phải là người mất!"
"Chính chủ còn chưa sôi máu, cậu cứ bình tĩnh đã.

Nếu Bác Văn đã gọi riêng tôi với cậu để nói chuyện, chắc chắn đã có nước đi riêng của mình rồi.

Thử nghe cậu ta nói xem sao?"
Bấy giờ Tô Trục Lâm quan sát nét mặt của Bác Văn, xét thấy mình là người có phản ứng mạnh mẽ nhất nên mới kiềm chế lại.

Quyết định nghe theo lời Tô Tử Đằng ngồi xuống nghe ý kiến của Bác Văn.
"Với địa vị hiện tại của tôi, Bác Thành Trung chưa chắc đã ngu tới mức đụng tới tôi, mà nếu có đụng tới tôi cũng sẽ không sao..."
"Thần kinh à? Tại sao lại không sao? Mạng người đấy có biết không?"
"...!Bởi vì rất có thể, người ông ấy nhắm tới sẽ là Quân Dao.

Ông ta thừa hiểu Quân Dao đối với tôi có tầm quan trọng như nào, hiện tại cô ấy còn đang mang thai nên tôi thực sự rất sợ ông ta sẽ đụng tới Quân Dao để uy h**p tôi.

Không chỉ có tôi, các cậu cũng hiểu rõ Bác Thành Trung chính là kiểu người dám nghĩ dám làm mà."
"Vậy cậu đã tính tới bước nào rồi?" Tô Tử Đằng xoa xoa cằm nhìn lấy Bác Văn đầy thắc mắc.
"Tôi đã tìm người đi theo Quân Dao rồi.

Nhưng nếu nói cho cô ấy sự việc cô ấy sẽ sống trong lo sợ, chỉ nhờ các cậu cùng Bác Thanh bớt chút thời gian để ý cô ấy một chút.

Nếu cô ấy có muốn đi dạo hay gì có thể thì hãy đưa cô ấy đi vì cho dù có tìm người bảo vệ cũng không có gì đảm bảo được 100% hết."
"Cậu yên tâm, cậu đã nhờ chắc chắn chúng tôi sẽ làm.

Huống chi đây lại liên quan đến an toàn của em dâu với cháu chúng tôi, chúng tôi sẽ cố gắng đảm bảo an toàn cho em dâu."
"Cảm ơn!"
Lúc ba người từ trên tầng xuống, hai chị em nhà kia vẫn buôn chuyện quên trời quên đất, Bác Thanh vừa bóp chân cho Quân Dao vừa cười há há.
"Tôi thực sự không hiểu, cậu nhìn trúng em gái tôi ở chỗ nào?"
"...!Kệ ông!"
"Hai người thôi đi, thật ấu trĩ!"
Rõ ràng là tiếng bước chân của ba người đàn ông rất lớn nhưng hai chị em vẫn không hề nhận ra.

Bác Văn từ phía sau lách qua ngồi kế bên Quân Dao.
"Bà xã, quá trưa rồi, phải đi nghỉ một chút không sẽ mệt đấy.

Em mà mệt là con cũng mệt."
"Nhưng em..."
Tô Trục Lâm đương nhiên hiểu ý Bác Văn, cũng thuận thế kéo Bác Thanh đứng dậy: "Về thôi về thôi, làm phiền vợ chồng anh trai em thế là đủ rồi.

Về nghỉ ngơi, khi nào Bác Văn đi công tác anh sẽ thường xuyên đưa em sang chơi với Quân Dao."
Hai người phụ nữ bị hai người đàn ông song kiếm hợp bích không cho họ có cơ hội nói chuyện.

Tô Trục Lâm làm việc rất nhanh, dứt lời là kéo Bác Thanh ra ngoài luôn không để cô nàng có nói lời tạm biệt.

Tô Tử Đằng cầm áo khoác của hai người kia theo sau ra ngoài, trước khi đi còn không quên ngoái cổ lại nói với Quân Dao một vài câu.
"Bác Văn sắp đi công tác, em quay trở về nhà chú dì.

Nhưng cậu ta vẫn không yên tâm quá đi nên nhờ anh khi nào em muốn đi dạo đâu thì cứ gọi anh, anh sẽ qua đón em đi, dù sao làm ông chủ quán bar cũng rất rảnh rỗi.

Có gì cần cứ nhắn hoặc gọi cho anh, anhh sẽ lập tức qua."
"Haiz, Bác Văn đã làm phiền anh rồi."
"Không sao, em nhớ gì anh vừa nói là được.

Dù sao bảo vệ cháu của mình cũng là chuyện nên làm."
"Vâng, cảm ơn anh.

Có gì em sẽ gọi.

Anh đưa mọi người về cẩn thận!"
Đợi mọi người về hết, Bác Văn mới đỡ Quân Dao lên phòng ngủ nghỉ trưa.

Từ khi bụng dần lớn, những bước đi của cô đều rất nặng nề, chỉ cần có Bác Văn ở bên là anh luôn đỡ cô dù cho chỉ đơn giản là đi vệ sinh.

Khi lên phòng ngủ, Quân Dao cầm tạp chí đọc một lúc cho dễ vào giấc, Bác Văn một bên xoa bóp chân rồi đấm lưng cho Quân Dao.

Cũng kể từ lúc có bầu là dễ đau lưng hơn, chân tay cũng sưng phù hết cả lên nhưng anh luôn ở bên động viên cô, giúp cô suy nghĩ tích cực hơn.
"Bao giờ anh đi?"
"Hai ngày nữa anh đi rồi, em ở nhà cẩn thận một chút.

Có việc gì thì cứ nhớ chứ đừng tự làm, em đang có thai đấy."
"Biết rồi, anh dặn em nhiều lắm ấy."
"Với lại còn một điều nữa mà anh quên chưa dặn em..."
"Điều gì?"
"Ở nhà, lúc nào cũng phải nhớ anh, một giây cũng không được quên." "Anh hâm thật ấy, anh chỉ đi có hai tuần thôi đấy ông xã, đâu có cần dặn dò như đi cả năm đâu.

Chậc, từ ngày anh lấy vợ xong là mất hết sự lạnh lùng cao ngạo vốn có rồi, Bác Văn ngày trước mà em biết đâu rồi nhỉ?"
"Anh chỉ như này với duy nhất bà xã của nhà anh thôi, chẳng ai có đặc quyền như vậy đâu!"
Quân Dao cười, đập quyển tạp chí vào người anh.

Bác Văn thay cô cất nó rồi cùng đắp chăn cho cả hai, hai vợ chồng ôm nhau nằm ngủ rất ngon..
 
Em Là Ngoại Lệ Duy Nhất Của Anh
Chương 63: Chương 63


Ngày Bác Văn cùng thư ký riêng Đức Huy lên đường đi công tác, Quân Dao được đôi vợ chồng sắp cưới Tô Trục Lâm cùng Bác Thanh đưa đi tiễn chồng.

Trước khi bước vào cửa hải quan, hai vợ chồng còn không quên bày ra bộ phim tình cảm sướt mướt khiến những người xung quanh đều rất ghét bỏ, ngay cả Đức Huy cũng không chịu được.
"Thôi đi vợ chồng nhà này? Có biết thư ký Đức Huy chưa có bạn gái không hả? Làm như vậy nhỡ có ngày người ta dỗi người ta đình công thì sao?"
Đức Huy bất đắc dĩ cúi đầu cười cười: "Sao có thể ạ.

Sếp đãi ngộ với tôi rất tốt, có chết cũng muốn đi theo phục vụ sếp ạ!"
Loa thông báo lại giờ khởi hành của chuyến bay mà Bác Văn đi, Quân Dao buông anh ra, chỉnh đốn lại quần áo cho anh rồi dặn đò: "Đi nhé, sang tới nơi nhớ báo cho em."
"Ừ, em về cẩn thận.

Tới nơi lập tức gọi báo tin cho em."
Quân Dao gật đầu, cô quay sang nhìn Đức Huy mỉm cười nhẹ nhàng.

Đức Huy vì nụ cười của Quân Dao mà ngẩn ngẩn ngơ ngơ, đây chẳng phải chính là khí chất của phu nhân chủ tịch bước ra từ trong truyện sao?
"Đức Huy, cậu cùng Bác Văn sang đó đi đứng chú ý cẩn thận nhé! Nhờ cậu thay tôi chăm sóc anh ấy trong hai tuần tới nhé, cảm ơn!"
"Phu nhân, đây là điều tôi nên làm, chị không cần cảm ơn!"
Bóng dáng của Bác Văn cùng thư ký khuất đi, Quân Dao theo hai người kia quay trở về.

Xe chở Quân Dao thẳng về tới nhà ba mẹ đẻ của cô, còn tính mời hai bọn họ vào nhà nhưng họ lại từ chối, nói là đưa Bác Thanh tới Studio chụp bộ ảnh mùa đông nên không nán lại được.

Trước khi dời đi còn nói với cô: "Nếu muốn đi chơi cứ gọi Tô Tử Đằng tới đón nhé, đừng tự mình bắt xe.

Rảnh thì cứ qua nhà chơi với mẹ chồng em với Bác Thanh ấy.

Mai kia không quá bận anh sẽ vào nhà em xin chú dì bát cơm nhé?"
"Được ạ! Hai người đi về cẩn thận nhé, em vào nhà trước đây!"
Lúc Quân Dao vào nhà rồi, Tô Trục Lâm mới quay sang hỏi Bác Thanh: "Chị dâu em lúc nào cũng dịu dàng như vậy à? Đã bao giờ thấy cô ấy tức giận chửi thề chưa?"
"Chưa có nha! Chị ấy lúc nào cũng nhẹ nhàng vậy á, anh trai mê chị ấy như điếu đổ cũng là đúng thôi..."
Ba mẹ Quân Dao đã sớm nhận được tin tức từ con rể.

Ông bà đã trực sẵn ngoài sân, đợi Quân Dao kéo vali vào cái là chạy ra người giúp con gái rượu cầm đồ người thì đỡ con gái vào nhà.

Bánh Cá cũng học đòi giống ông bà Quân, bám lấy chân Quân Dao chào đón cô quay trở lại nhà.
"Mau vào nhà thôi, ngoài trời lạnh lắm."
Trên bàn trà được chuẩn bị sẵn những món ăn vặt Quân Dao rất thích ăn từ khi có bầu, vừa ngồi xuống là xé liền mấy bịch bánh khoanh chân ngồi ăn.
"Sắp làm mẹ một con mà vẫn trẻ con quá đấy!"
"Thi thoảng con gái mới qua chơi mà lần nào cũng tìm cớ nói này nói kia, lúc nó về thì lại dỗi hờn các kiểu.

Ông thấy ông còn trẻ con hơn con gái mình không?"
"..."
"Bà xã!!!! Sao em cứ lật tẩy anh vậy? Em không thương anh nữa rồi..."
"Ba hay vậy à mẹ?"
"Chứ còn gì nữa? Ba con như nào con còn không rõ chắc?"
Quân Trạch nhìn vợ và con gái nói xấu mình mà rất muốn dỗi, nhưng dỗi hai người họ rồi ai sẽ dỗ ông? Chẳng nhẽ đợi con rể về dỗ chắc? Thôi, bỏ đi bỏ đi...
"Ba mẹ, sao hai người biết con thích ăn mấy cái này mà mua hay vậy?"
"Có đâu? Mấy bữa trước Bác Văn gọi về cho ba con, nói với ông ấy con thích ăn vặt cái gì nên ba con cứ theo lời con rể mà đi mua thôi.

Thằng bé rất để ý đến con, dặn dò ba mẹ đủ thứ kiểu nào con ăn được gì không ăn được gì,...!Mẹ nghe mà choáng váng cả đầu."

Quân Dao không nghĩ Bác Văn còn chu đáo tỉ mỉ tới bước này.

Đi công tác có vài tuần mà anh lo liệu dặn dò hết người này tới người kia như thể anh đi vài năm không về vậy.

Nhưng nghĩ anh phiền vậy thôi, trong lòng cô vẫn ngập tràn những tư vị ngọt ngào vô cùng.

Được chồng quan tâm để ý có ai là không thích.
Ba Quân từ trong bếp mang ra một đĩa táo được gọt bỏ vỏ mà Quân Dao rất thích ăn, cũng rất tốt cho mẹ bầu nữa.
Ông cắm cho Quân Dao một miếng táo rồi hỏi thăm con gái: "Lần gần nhất đi khám thai bác sĩ có dặn dò gì không? Ba phải chăm con béo tốt, bằng không tới lúc Bác Văn về mà thấy con gầy đi lạng nào nó sẽ giận ba mất."
"Tình ba vợ con rể tốt từ khi nào thế ba? Bây giờ một câu con rể, hai câu con rể, chẳng thấy nhắc tới con gái nữa rồi?"
"Hừ, từ lúc Bác Văn tuần nào cũng mang tới nhà mình vài ba hộp bánh ngọt chứ sao?"
"Anh ấy mua cho ba à? Thế mà chẳng nói gì với con."
"Thằng nhỏ này mẹ thấy rất hay làm việc trong âm thầm mà chưa từng kể công.

Tính cách này mẹ rất thích nhé!"
"Vâng, anh ấy là vậy mà.

À, con đi khám thai định kì, bác sĩ nói cả mẹ và bé phát triển đều rất tốt.

Bổ sung thêm vitamin tổng hợp bác sĩ kê nữa thôi là được ạ!"
"Thế tốt rồi.

Có biết em bé là trai hay gái không? À mà cũng không cần, có là trai hay gái thì bà ngoại cũng đều yêu hết nha!"

Quân Dao quay về nhà chơi thì được cưng chiều còn hơn cả lúc chưa lấy chồng.

Cả ngày ngoài việc ăn vặt, chơi đùa với Bánh Cá, ngắm nghía vườn hoa mẹ chăm ra thì chẳng làm gì khác.

Tới bữa là cơm nước được dọn sẵn lên bàn, cô chỉ cần an tọa ngồi vào mà thưởng thức.
Tối đó sau khi ăn xong, Quân Dao lên phòng ngủ tắm rửa rồi chèo lên giường nằm nghỉ sau một ngày bận rộn.

Vừa cầm điện thoại lên tính nhắn cho Bác Văn một cái tin thì đầu máy bên kia gọi tới, có lẽ là thần giao cách cảm của hai vợ chồng chăng?
"Anh tới rồi sao?"
"Ừm, tới rồi..."
"Em chưa từng bay dài như vậy, mệt lắm phải không anh? Biết anh tới nơi là được rồi, anh cúp máy rồi quay về khách sạn nghỉ ngơi đi nhé? Bên em cũng muộn rồi, em buồn ngủ."
"Quân Dao..."
"Dạ?"
"Đợi em sinh xong, vợ chồng mình đi tuần trăng mật nhé? Anh còn nợ em một cái tuần trăng mật."
"...!Vâng.

Em cúp máy đây!"
"Ừ, yêu em!"
Tắt máy, cô vẫn còn đắm chìm trong câu nói yêu em ban nãy mà anh nói với mình mà cười trộm.

Đẫn đờ một lúc lâu mới định tắt đèn đi ngủ thì mẹ Quân gõ cửa, bà bước vào phòng cùng một cốc sữa bò nóng.
"Chưa ngủ sao?"
"Chuẩn bị ạ, con vừa nói chuyện với Bác Văn, anh ấy tới nơi rồi."
"Ừ, chưa ngủ thì uống cốc sữa mẹ pha đi sẽ dễ vào giấc hơn."
"Vâng ạ, con cảm ơn!"
Quân Dao chuyển sang nhà ba mẹ ở vài ba tuần khi Bác Văn đi công tác.

Cũng vẫn như trước kia, sáng dậy ăn sáng, quanh quẩn từ trong nhà ra đến ngoài vườn rồi lại ngồi nghiên cứu bản thảo, buồn miệng thì lại ăn.

Suốt một tuần trôi qua đều đặn như vậy, có ngày thì mẹ chồng cùng em chồng sẽ sang nhà ba mẹ thăm cô rồi lại quay trở về nhà.
Cứ ở nhà suốt cả tuần không ra ngoài như vậy Quân Dao cảm thấy rất chán chường, định bụng ngày mai chủ nhật sẽ ra ngoài mua sắm ít đồ cho em bé, dù sao cũng sắp sinh.

Ba mẹ Quân biết con gái muốn ra ngoài cũng muốn đi theo nhưng ngày mai cả hai vợ chồng đều có việc không thể gác lại, họ tính sẽ để lái xe riêng đưa cô đi nhưng cô lại từ chối nói là có bạn sẽ đưa đi.
Chiều tối trước ngày thứ bảy, Quân Dao gọi điện cho Tô Tử Đằng, anh cũng rất nhanh đã bắt máy cô.
"Gọi anh có việc gì thế?"
"Ờm...!Em ở nhà hơi chán ấy, mai anh có rảnh không thì đưa em tới trung tâm thương mại, em muốn mua chút đồ cho con."
"Được, vậy mai anh qua.

Cứ thảnh thơi ăn sáng đi, tầm 9 giờ sẽ qua đón em."
"Cảm ơn anh!"
Dập máy, Quân Dao xuống tầng xem ba mẹ mình đang làm gì lại thấy hai ông bà nhìn nhau khuôn mặt có vẻ khá căng thẳng.
"Có chuyện gì sao ba mẹ nhăn nhó thế?"
"Quân Dao, gần đây nhà mình bị theo dõi hay sao ấy? Mẹ con hay bắt gặp có người lượn lờ quanh quẩn khu nhà mình.

Sau này đi ngủ nhớ đóng kĩ cửa rả lại nhé, phòng vẫn hơn chữa bệnh.

Hơn nữa bây giờ ra ngoài phải cẩn thận, con đang mang thai đấy." "Vâng, con biết rồi ạ.

Có gì ba cứ báo bảo an khu này đi, họ sẽ chú ý hơn."
"Ba biết rồi."
Chuyện này Quân Dao cũng tính nhắn tin kể cho Bác Văn nhưng thế nào lên tầng ngáo ngơ sao lại quên béng đi mất mà lăn vào giấc ngủ lúc nào chẳng hay.

Qua một đêm, câu chuyện nhà cô có người "để ý" hoàn toàn rơi luôn vào quên lãng, một chút cũng chẳng không đọng lại gì trong kí ức của mình.

Mà cô đâu có ngờ được rằng, bản thân mình lại chính là "con mồi" sắp rơi vào cạm bẫy nguy hiểm do chính "ba chồng" mình là người giăng ra....
 
Em Là Ngoại Lệ Duy Nhất Của Anh
Chương 64: Chương 64


Đúng 9 giờ sáng hôm sau Tô Tử Đằng có mặt ở trước cổng nhà Quân Dao.

Quân Trạch đỡ con gái ra ngoài, thấy Tô Tử Đằng thì cũng hớn hở hỏi thăm lắm.

Theo như ông nhớ, Quân Dao kể cậu này là bạn của con rể, nhìn cũng rất đứng đắn, xem ra có thể tin tưởng được.
"Chào chú Quân! Cháu là bạn của Quân Dao với Bác Văn, tên Tô Tử Đằng ạ!"
"Ừ, ta nghe con bé nói rồi.

Nhờ cậu đưa nó đi cẩn thận nhé, bụng lớn rồi đi đâu cũng cần phải chú ý ấy mà."
"Chú Quân yên tâm, cháu sẽ đưa em ấy đi tới nơi về tới chốn."
Tạm biệt ba Quân, Quân Dao theo Tô Tử Đằng lên xe đi thẳng tới trung tâm thương mại.

Hai người vốn ít chủ đề nói chuyện, xuyên suốt dọc đường đi cũng không nói với nhau lời nào chỉ mải ai làm việc nấy.
Rất nhanh đã tới nơi, Tô Tử Đằng đậu xe vào bãi rồi giúp Quân Dao di chuyển vào thang máy.

Vì bụng lớn nên những bước chân của cô vừa nặng nề lại chậm chạp hơn.

Tô Tử Đằng rất muốn đỡ cô đi như mọi người nhưng sợ sẽ làm cô khó chịu, anh chỉ chậm rãi bước theo sau phòng hờ có gì anh đứng sau cũng sẽ kịp đỡ lấy.
"Em muốn đi đâu trước?"
"Lên tầng bốn xem quần áo sơ sinh đi.

Mua xong thì xuống siêu thị mua chút hoa quả với rau."
"Ừ."
Hai người lên tầng bốn, Quân Dao cứ thể sải bước thẳng về hướng một gian bán quần áo cho trẻ sơ sinh.

Thực ra vốn có thể hỏi bác sĩ giới tính của em bé nhưng cả cô và Bác Văn đều lựa chọn việc không hỏi, cái gì bất ngờ vẫn hay hơn.
Quân Dao đứng ở kệ nâng lên đặt xuống, ngắm nghía không biết là bao nhiêu bộ quần áo, nhìn những bộ đồ nhỏ xinh trong tay mà thấy thích mắt vô cùng.

Tô Tử Đằng không can dự, anh đứng một bên đợi Quân Dao chọn đồ, nhìn đôi mắt biết cười cùng khóe miệng đang giương lên kia của cô, tư dưng lại thấy chạnh lòng rồi lại thấy vui cho cho người phụ nữ sắp làm mẹ ấy.
Cô thì vẫn cứ mải mê chọn đồ.

Tô Tử Đằng đứng kế không để tâm lắm nhưng không biết một thế lực nào mang đến cho anh một cảm giác không an toàn.

Tô Tử Đằng lén ngước mắt lên, một bóng người nào đấy che kín mặt mũi lấp ló trước gian hàng anh cùng Quân Dao đang đứng.

Hành tung người này xem chừng rất bí hiểm, biết có chuyện chẳng lành, Tô Tử Đằng cố ý đánh động đối phương bằng cách ngẩng hẳn đầu lên xem hắn ta sẽ làm gì.
Đúng như dự đoán, người nọ cũng biết xem chừng đã bị phát hiện, hắn ta ban đầu còn lập cập xong đi thẳng vào trong cũng giả bộ lựa đồ cho em bé.
"Chọn xong hết chưa em?"
"Xong rồi, để em mang ra thanh toán."
"Đứng đây, để anh thanh toán cho.

Coi như quà của chú tặng cháu nhỏ đi."
"Ơ..."
Tô Tử Đằng nhanh chóng đem giỏ đồ Quân Dao chọn lựa chán chê ra thanh toán.

Nhận túi đồ từ tay nhân viên là nhanh chóng kéo cô ra khỏi nơi đó.

Lúc hai người đi đối phương cx hướng mắt nghiêng đầu nhìn theo.

Chính Quân Dao cũng cảm nhận được điều khác thường, cô nhướng mày muốn quay lại xem phía sau có gì mà lại khiến Tô Tử Đằng gấp gáp như vậy nhưng đã bị anh ngăn lại.
"Tô Tử Đằng? Có chuyện gì mà phải gấp gáp thế? Hay anh giấu gì em?"
"Không? Có gấp sao?"
"Rõ ràng?"
"À, nhân viên vừa nhắn nói chút nữa anh về sớm ở bar có chút chuyện cần xử lí.

Đi, đi xuống siêu thị mua nốt đồ thôi."
"Vậy có gấp lắm không? Có thì về luôn?"

"Không sao, mua xong về vẫn được, không vội lắm."
Thấy anh nói vậy cô cũng không nghĩ ngợi gì nữa.

Thành công đánh lạc hướng Quân Dao, Tô Tử Đằng nhẹ nhõm thở phào một hơi trong lòng rồi cũng cô xuống tầng.
Chắc chắn theo như phán đoán của anh, người kia là tay sai của Bác Thành Trung phái đi theo bọn họ để theo dõi lịch trình rồi đem về báo lại cho ông ta.

Tô Tử Đằng rất khó chịu, càng muốn dằn mặt đối phương một phen cho biết đòn nhưng có Quân Dao ở đây, theo lời dặn dò của Bác Văn không muốn cô kinh hãi nên đành nhịn xuống.

Trong đầu anh lẩm nhẩm suy nghĩ chuyện này chắc chắn phải báo lại cho Bác Văn biết đường tính toán.
Quân Dao chọn lựa một số món đồ ăn rồi cùng Tô Tử Đằng sớm ra về vì không muốn làm trễ nải công việc của anh.

Trước lúc vào nhà còn không quên nói với anh một chuyện.
"À, có chuyện em muốn nhờ anh nữa."
"Em nói đi."
"Ngày mai là lịch khám thai định kì, em có định nhờ Bác Thanh đi cùng nhưng em ấy có lịch quay CTV nên nếu rảnh mai anh đưa em đi được không?"
"Được, vậy mai anh qua."
"Cảm ơn anh!"
"Không có gì."
Tô Tử Đằng sau khi trở về quán bar lập tức mở máy liên lạc với Bác Văn thông báo tình hình.

Nhưng từ nhắn tin tới gọi đều không liên lạc được, nghĩ mẩm do Bác Văn đang có công việc không tiện nghe nên thôi mà nếu mở máy thấy cuộc gọi nhỡ chắc chắn Bác Văn sẽ liên lạc lại.
Đúng như dự đoán, Bác Văn khi mở máy thấy cuộc gọi nhỡ đã liên lạc lại nhưng khi gọi lại thì phía bên Tô Tử Đằng đã gần nửa đêm.
"Cậu gọi tôi có việc?"
"Ừ, việc gấp."
"Chuyện gì xảy ra với Quân Dao?"
"Hiện tại tôi đã thấy mùi nguy hiểm.

Hôm nay đưa vợ cậu đi mua đồ cho con tôi thấy đã có người theo sau chúng tôi để theo dõi.

Tôi đoán chắc Bác Thành Trung đang nhân cơ hội này cậu vì hợp đồng không thể bỏ này mà tìm cơ hội ra tay với vợ cậu.

Tôi không biết cậu tính toán như nào nhưng nghĩ cách sớm quay trở về đi, lần này là tính mạng của hai người chứ không phải một đâu."
Cúp máy, Bác Văn bên trời Pháp nắm chặt điện thoại trong tay.

Cho người theo dõi thì ngày Bác Thành Trung hành động chỉ là ngày một ngày hai mà thôi.

Anh vừa hoảng vừa lo sợ điều chẳng lành sẽ xảy ra.

Anh bấm ra một dãy số, chưa đầy 5 phút sau Đức Huy xuất hiện ở trong phòng riêng của Bác Văn.
"Sếp cho gọi em?"
"Tình hình ở nhà không ổn.

Cậu ở đây thay tôi đàm phán cũng thay tôi xin lỗi với bên đối tác.

Họ có hỏi cứ nói rõ nguyên do.

Tối nay tôi sẽ ra sân bay quay về nước."
"Nhưng...!Nhỡ người ta không chấp nhận?"
"Thì thôi, Bác Thị cũng vẫn phát triển được.

Nhưng tôi tin cậu làm được, cứ vậy đi."
"Vậy sếp đợi em quay về đặt vé luôn cho sếp."
"Tôi đặt rồi.

Cậu về nghỉ ngơi đi."
Nói rồi, Bác Văn quay trở vào phòng ngủ sắp xếp quần áo bỏ vào vali.

Đức Huy nhìn sếp mình vì Bác phu nhân mà vội vàng từ bỏ mọi công việc hợp đồng nhiều tiền sẵn sàng quay trở về nước, cậu âm thầm bội phục tình yêu mà sếp dành cho vợ mình.

Qủa nhiên là Bác lão gia đã không ngoa khi nói sếp rất yêu vợ, vì vợ mà có thể làm tất cả mọi điều.
Sáng hôm sau, Tô Tử Đằng đúng như lời hẹn tiếp tục làm một tài xế đến đưa Quân Dao đi khám thai định kì.

Tới nơi, bác sĩ siêu âm em bé trong bụng cho cô rồi đưa đi làm một số xét nghiệm khác.

Lúc Quân Dao ngồi nghe bác sĩ báo cáo lại tình hình, Tô Tử Đằng đứng ngay sau mà vị bác sĩ kia không nhịn được mà cảm thán: "Bao năm làm nghề lâu lắm mới gặp được một thai phụ như cô đấy!"
"Có vấn đề gì ạ?"
"Không phải, đến thai kì thứ 8 rồi mà dáng dấp vẫn rất đẹp.

Hơn nữa các chỉ số đều rất tốt, hoàn toàn không có điều gì đáng để phải lưu ý hết.

Cứ duy trì như vậy tới ngày sinh đảm bảo cả mẹ và bé đều khỏe mạnh hết."
"Vâng, cảm ơn bác sĩ!"
"Chồng cô đằng sau phải không? Ài, anh bạn này cũng rất tốt nhé.

Tôi từng chứng kiến nhiều thai phụ một mình vác bụng bầu lớn vượt mặt đi khám, thật đáng chê trách những ông chồng đó mà! Anh bạn này, chăm sóc vợ cậu thật tốt chờ tới ngày sinh."
"Bác sĩ...!Đây không phải là..."
"Bác sĩ, tôi là anh trai của cô ấy.

Em rể đi công tác không về kịp nên nhờ tôi đưa em gái đi khám định kì.

Với lại em rể tôi rất tốt, em gái tôi khỏe mạnh như giờ đều do một tay cậu ấy chăm sóc."
"Hahaa, vậy là tôi nhầm sao?! Thật xin lỗi nhé! Không ngờ hai anh em cậu tình cảm lại tốt vậy nha! Thôi, khám cả sáng chắc em cậu cũng mệt rồi, mau đưa cô ấy về nhà nghỉ ngơi đi!"
"Vâng, cảm ơn bác sĩ."
Tô Tử Đằng đỡ Quân Dao ra khỏi phòng khám thì buông cô ra.

Quân Dao mỉm cười nói với anh:
"Cảm ơn anh nói thay em."
"Không có gì, anh chỉ đính chính lại tránh hiểu nhầm không đáng có thôi."
"Vâng."
Hai người di chuyển ra lấy xe đậu ngay gần đó.

Tô Tử Đằng mở cửa ghế phụ cho Quân Dao mới quay trở lại ghế lái để khởi động xe rời khỏi bệnh viện quay trở về nhà.

Có điều, cả Tô Tử Đằng hay Quân Dao đều không lường trước hay phát hiện được cũng cách đó không xa cũng đang có một chiếc xe ô tô đen khác đang "chờ đợi" bọn họ để cùng đi..
 
Back
Top Bottom