Ngôn Tình Em Là Ngoại Lệ Của Anh

Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 120: Vì người mà thay đổi pt.2


Ngày cuối cùng quay phim, đạo diễn chính cùng các nhân viên mở một bữa tiệc đóng máy và mời tất cả mọi người cùng chung vui.

“Khi nào em về Thượng Hải?”

“Có lẽ tầm hai ba ngày nữa, em khảo sát các việc còn lại ở Quan thị rồi sẽ về.”

Vương Diệc Thần nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của Giản Tuyết Ngưng.

“Xin lỗi, em đang vất vả sẵn vậy mà anh còn nhờ em làm hướng dẫn chỉ đạo.”

“Nói gì vậy, đồ ngốc? Cho dù em có vất vả cỡ nào, thì những lúc anh cần em sẽ có mặt ngay mà.//”

Giản Tuyết Ngưng nồng nàn đáp lại cái nắm tay của Vương Diệc Thần vừa thổ lộ vừa khuyên nhủ.

“Ba em từng nói em đã thay đổi hơn xưa rất là nhiều, và em trả lời rằng một phần là vì anh.”

Vương Diệc Thần tò mò mà lặng lẽ một bên lắng nghe Giản Tuyết Ngưng…

“Trước khi gặp anh em là một người không thích chỗ đông người, ngoại trừ lúc thi đấu hoặc luôn từ chối những buổi họp mặt vô nghĩa của gia tộc. Có thể nói từ sau khi mẹ mất thì em chỉ luôn sống một mình trong thế giới của riêng bản thân cho đến khi … anh tỏ tình với em.//”

Cả hai hồi tưởng lại khoảnh khắc đó mà cười nhẹ, song Giản Tuyết Ngưng tiếp tục lời nói.

“Nói thật lúc đó em còn nghĩ anh … như này đấy.//”

Giản Tuyết Ngưng chỉ nhẹ vào thái dương với ý có bệnh khiến Vương Diệc Thần bật cười.

“Nhưng mà, sau khi gặp anh rồi thì đúng là em của bây giờ đã thay đổi rất nhiều. Cảm ơn anh nhé, vì đã kiên nhẫn ở bên một người có gia thế phức tạp như em./”

“Ngay từ đầu, em luôn là duy nhất và ngoại lệ đối với anh rồi.!”

Cùng lúc này, Giản Trữ Luân đang họp cùng Đinh Nhất Hoằng-Giản Bảo Đăng-Dịch Trọng Khiêm về tình hình kinh tế của tập đoàn và các công ty con lớn nhỏ của Giản thị.

“Luân, nghe nói đại diện của Houston bên New York sẽ về tìm kiếm doanh nghiệp hợp tác mở thêm các chi nhánh trung tâm thương mại. Nếu hợp đồng này thuộc về chúng ta thì lợi nhuận sẽ tăng rất nhiều đấy."

“Houston đang là một trong những tập đoàn thương mại có sự quan tâm lớn gần đây, hình như đầu năm nay họ còn được chọn là top đầu trung tâm có sự phát triển cao nhất.”

Đinh Nhất Hoằng và Dịch Trọng Khiêm cùng thảo luận về Houston …

“Vậy hai người có đề xuất gì không?”

“Đại diện của họ sẽ mở một buổi tiệc giao lưu giữa các tập đoàn trong nước, hiển nhiên chúng ta cũng được mời nhưng …”

Dịch Trọng Khiêm ngắt quãng giữa dòng khiến ba người còn lại khó hiểu.

“Nhưng sao?”

“Đại diện của họ nói rằng muốn Tiểu Ngưng đến dự tiệc và mong muốn này chính là yêu cầu bắt buộc đấy.”

Giản Trữ Luân có phần nghi ngờ về người đại diện nên lên tiếng …

“Có biết được đại diện của họ là ai không?”

“Eraldo, tên tiếng Trung là Ninh Tuấn Khang.”

Giản Trữ Luân đã nhớ ra khi cái tên Trương Tuấn Khang được nhắc đến, Đinh Nhất Hoằng tò mò liền mở lời.

“Sao vậy? Anh quen à?”

“Thì ra là cậu ta.”

Ba con người còn lại nhìn nhau đầy lạ lẫm với vẻ mặt tò mò hướng về Giản Trữ Luân…

“Cậu ta từng là người theo đuổi Tiểu Ngưng nhưng không thành công, sau đó theo gia đình sang nước ngoài định cư thì không còn tin tức nào nữa.”

“Có chuyện đó sao?”

Đinh Nhất Hoằng bàng hoàng trước thông tin vừa được nghe thấy…

“Vậy … có nên hỏi ý kiến của Tiểu Ngưng không?”

“Được. Để anh gọi cho con bé/”

Trong lúc Giản Trữ Luân liên lạc với Giản Tuyết Ngưng thì nhóm ba người trò chuyện thêm.

“Trách Tiểu Ngưng của chúng ta mệnh đào hoa cao quá, ở đâu cũng có.”

“Biết làm sao được, người con gái đặc biệt như thế ai mà không thích. Chẳng phải chúng ta cũng đều từng trải qua hết đó sao?”

Giản Bảo Đăng trêu chọc Đinh Nhất Hoằng và xảy ra một trận đùa giỡn, ngay cả Dịch Trọng Khiêm một bên cũng cười nhẹ. Mặt khác, Giản Tuyết Ngưng đang tại nhà nhận cuộc gọi từ Giản Trữ Luân…

“Ninh Tuấn Khang?”. Tiên Hiệp Hay

“Có thấy ấn tượng không? Lúc nhỏ cậu ta tỏ tình mà bị em từ chối, sau đó cùng gia đình chuyển sang nước ngoài định cư./”

Nghe Giản Trữ Luân kể lại thì dường như Giản Tuyết Ngưng mới ngờ ngợ được Ninh Tuấn Khang là ai.

‘Biết rồi, để em về Thượng Hải đi rồi tính.!”

“Được.”

Giản Trữ Luân trở lại phòng họp khi kết thúc cuộc gọi.

“Sao rồi? Tiểu Ngưng nói sao?”

“Con bé bảo khi nào về rồi tính.”

Thay vào đó, Giản Tuyết Ngưng tại nhà nhìn vào bó bông hồng xanh gần cửa với tên người tặng họ Trương khiến cô nhíu mày…

“[Thì ra là cậu ta.]”

Sáng hôm sau, Giản Tuyết Ngưng có hẹn đi ăn cùng Quan Kính Khải và Reina nhằm tạm biệt.

“Mọi chuyện ở Quan thị sau này nhờ anh đó, nếu gặp khó khăn nào thì cứ trao đổi với Trữ Luân là được.”

“Anh biết rồi, em yên tâm./”

Giản Tuyết Ngưng lấy ra một túi quà bao gồm các vật dụng dành cho em bé và tặng cho Tiểu An.

“Reina. Cái này là cho Tiểu An, không được từ chối nếu không tôi giận đấy.”

“Vậy tôi thay Tiểu An cảm ơn cô nha./”

Kết thúc bữa ăn, Reina và Quan Kính Khải cùng gửi lời nhắn chào đến Giản Tuyết Ngưng.

“Tiểu Ngưng, cảm ơn em về tất cả.”

“Tiểu thư, lễ cưới của cô chúng tôi nhất định sẽ đến chung vui. Chúc cô mãi hạnh phúc trước nhé.”

Giản Tuyết Ngưng vẫy tay mỉm cười rồi lên xe, cô nhờ tài xế chở đến tập đoàn Giản thị trước khi ra sân bay.

“Tiểu thư.”

Trợ lý Doãn đã hồi phục được phần nào liền lanh lẹ đón Giản Tuyết Ngưng ngay cổng.

“Sao anh lại đi làm rồi?”

“Tiểu thư. Tôi hoàn toàn khỏe rồi, với lại ở nhà mải cũng chán nên trở về với công việc sẽ tốt hơn./”

Trợ lý Doãn cật lực giải thích rồi cùng Giản Tuyết Ngưng lên phòng chủ tịch bàn công việc.

“Tập đoàn có việc nào chưa xử lý không?”

“Hiện chưa có. Lâm thiếu gia kia đã từ chức không làm nữa, lý do thì tôi chưa rõ. Còn tổng giám đốc Lâm thì xin nghỉ phép dài hạn một thời gian, nghe nói ông ấy đã trao đổi với chủ tịch rồi.”

Giản Tuyết Ngưng vừa gật gù vừa xem tài liệu thì chợt trợ lý Doãn nhớ một chuyện liền lên tiếng.

“Đúng rồi. Có cái này vừa được gửi đến sáng nay cho cô, một bó bông hồng xanh đề tên người gửi là họ Trương.”

Giản Tuyết Ngưng nhìn bó hoa mà đăm chiêu, song tiếp tục mở lời.

“Vứt đi.”

“Hả? … Vâng.”

Ngay cả trợ lý Doãn cũng biết loại hoa yêu thích của Giản Tuyết Ngưng chính là hoa hồng xanh, vậy mà cô lại yêu cầu vứt bông khiến anh vô cùng ngạc nhiên nhưng vẫn nghe theo lời của cô. Gần tới giờ bay, ba Giản đến tập đoàn đón cô cùng trợ lý Doãn ra sân bay về Thượng Hải và không quên dặn dò cô chú ý sức khỏe.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 121: Ninh tuấn khang


Giản Tuyết Ngưng dừng lại ở khu check-in và trao cho ba Giản cái ôm chào tạm biệt.

“Ba, ba vừa mới khỏe lại đừng làm việc quá sức đấy. Con đã dặn trợ lý Doãn rồi, sẽ chia một nửa công việc sang cho con để ba không gặp áp lực nữa.”

“Được được, đều nghe con hết./”

Ba Giản chịu thua trước tính cách kiên quyết của Giản Tuyết Ngưng.

“Đâu phải là không gặp lại nhau, lễ cưới của con ba cũng phải về để chuẩn bị mà.”

Thông báo từ nhân viên đã đến giờ nên Giản Tuyết Ngưng chào lần cuối rồi lên máy bay, khi vừa ổn định chỗ ngồi thì nhận được tin nhắn từ Vương Diệc Thần.

“Em lên máy bay chưa?”

“Em vừa lên.”

Giản Tuyết Ngưng điềm đạm hồi đáp trong hân hoan, chợt ghế bên cạnh xuất hiện một người đàn ông với vẻ ngoài không thua kém những người đàn ông khác đang xếp vali lên khoang đồ.

“Đã lâu không gặp, Giản Tuyết Ngưng.”

Người đàn ông cùng cặp kính đen bắt chuyện với Giản Tuyết Ngưng khiến cô hiếu kỳ xoay sang xem là ai nhưng vẫn là biểu cảm lạnh lùng đó.

“Quên rồi?”

Người đàn ông từ từ tháo kính xuống nhìn Giản Tuyết Ngưng mà tươi cười …

“Là tôi, Ninh Tuấn Khang.”

Cái tên quen thuộc đã gợi cho Giản Tuyết Ngưng một khung cảnh không mấy vui vẻ.

“Ồ.”

Giản Tuyết Ngưng trả lời vỏn vẹn một chữ rồi đeo tai nghe, giả vờ chìm vào giấc ngủ khiến Ninh Tuấn Khang bất giác cười nhẹ.

“[Vẫn lạnh lùng như lúc nhỏ, thú vị thật.]”

Ninh Tuấn Khang chống nhẹ tay lên cằm mà dịu dàng nhìn Giản Tuyết Ngưng. Vài tiếng sau máy bay đáp cánh, cô nhanh chóng thu dọn nhưng lại bị con người trước mặt làm chướng ngại …

“Này, phiền anh tránh ra./”

“Lơ tôi thẳng như này đúng là em không thay đổi nhỉ?”

Giản Tuyết Ngưng ngó trái nhìn phải mới phát hiện chỉ còn lại cô và Ninh Tuấn Khang …

“Xin anh tránh ra.”

Ngữ giọng có phần lạnh lùng từ Giản Tuyết Ngưng đối với người khác có lẽ họ sẽ sợ nhưng đối với Ninh Tuấn Khang thì hình như ngược lại, nhân lúc anh không để ý cô dùng đôi bốt đang mang đạp thẳng vào bàn chân của anh …

“Ấy, không nhịn được nữa mà động thủ rồi à?”

Sau khi thoát khỏi Ninh Tuấn Khang cố chấp thì Giản Tuyết Ngưng quyết đoán bước đi.

“Nè, bạn cũ mới có duyên gặp lại. Cùng đi ăn không?”

“Không hứng thú./’”

Giản Tuyết Ngưng tiếp tục kéo vali ra ngoài cổng bắt xe nhưng bị Ninh Tuấn Khang níu đôi tay lại.

“Tôi đưa em về.”

“Xin anh tự trọng, chúng ta không có thân.”

Giản Tuyết Ngưng hằn giọng với vẻ mặt lạnh như băng tuyết sẵn đưa ra yêu cầu mới khiến Ninh Tuấn Khang buông đôi tay mềm mại của cô, nhìn cô rời đi mà cười trừ.

“[Quả nhiên, không hổ là mối tình đầu của mình.]”

Tại nhà chính Giản thị, Giản Hân Hân đang hồn nhiên lướt weibo thì chợt sặc nước vì hotsearch mới đây liền nhanh chóng chạy vào trong thông báo với Giản Trữ Luân và Đinh Nhất Hoằng.

“Anh, có chuyện rồi./”

“Có chuyện cũng chưa tới lượt em gánh.”

Giản Hân Hân lập tức đưa điện thoại hiển thị tin tức nóng nhất của Giản Tuyết Ngưng cho hai người anh xem nhưng ban đầu có vẻ chưa chú ý.

“Tiểu Ngưng lúc nào mà không lên tin tức?”

“Lần này khác mà, anh xem người bị chụp cùng chị ấy là ai?”

Giản Trữ Luân một lần nữa đọc kỹ tin đăng thì phát hiện ra Ninh Tuấn Khang.

“Ninh Tuấn Khang?”

“Hả? Sao cậu ta lại ở cùng với Tiểu Ngưng?”

Giản Hân Hân vốn không quen Ninh Tuấn Khang nên liền tò mò …

“Hai anh quen người này hả?"

“Không tính là quen, khả năng cao sẽ là rắc rối lớn của Tiểu Ngưng đấy.”

Song song đó, tại phim trường một chương trình giải trí có Tiêu Cẩn Lâm quay cùng Vương Diệc Thần cũng phát hiện tin tức về Ninh Tuấn Khang.

“Thần, vợ tương lai của cậu lên hotsearch rồi này./”

Vương Diệc Thần đang duyệt kịch bản thì nghe nói đến Giản Tuyết Ngưng lập tức lấy điện thoại lướt weibo.

“Eraldo Ninh đang khá là được chú ý ở quốc tế gần đây, có người còn nói kẻ thù mạnh thường xuất hiện vào phút chót chính là ý này rồi.”

Hai hàng mi của Vương Diệc Thần chợt nhíu lại và gửi một tin nhắn đến Giản Trữ Luân nhằm hỏi tình hình nhưng chưa kịp ghi nội dung thì tiếng chuông tin nhắn từ Giản Tuyết Ngưng đến trước…

“[Em biết là anh sẽ đọc được tin tức về Ninh Tuấn Khang kia, nhưng mà mọi chuyện không như anh nghĩ đâu nên đừng lo lắng nhé.]”

Tiêu Cẩn Lâm trông thấy Vương Diệc Thần nở nụ cười cũng đủ hiểu là ai khiến anh như thế.

“Tuyết Ngưng à?”

“Uhm.”

Vương Diệc Thần ậm ừ hồi đáp và cùng Tiêu Cẩn Lâm bắt đầu ghi hình, cùng lúc đó Giản Tuyết Ngưng vừa trở về nhà trong uể oải thì nhìn thấy Tiểu Lam chạy lon ton ra đón …

“Chị ơi …”

Tiểu Lam chạy vào vòng tay của Giản Tuyết Ngưng mà vui mừng.

“Chị ơi, Tiểu Lam nhớ chị lắm đó.”

“Chị cũng nhớ Tiểu Lam.”

Giản Tuyết Ngưng bồng Tiểu Lam cùng vào nhà, kèm theo một cô giúp việc cũng cùng đẩy vali lên phòng trước.

“Tiểu Ngưng, về rồi à?”

Ông cố Giản đang ngồi phòng khách nhâm nhi ly trà, vừa thấy Giản Tuyết Ngưng thì ông lên tiếng.

“Vâng. Ba cháu đã khỏe hơn nhiều nên cháu sắp xếp về.”

“Khỏe rồi thì tốt, vất vả lắm phải không?”

Ngụ ý của ông cố Giản chính là bao gồm công việc lẫn trong và ngoài với tư cách người thừa kế của Giản thị nên Giản Tuyết Ngưng bình tĩnh hồi đáp.

“Chuyện cháu nên làm mà, không vất vả đâu ông.”

Hai ông cháu cùng nhau uống trà trò chuyện, chợt ông cố Giản nhắc đến Ninh Tuấn Khang.

“Tin tức sáng nay là như thế nào?”

“Không như thế nào ạ. Anh ta là đại diện của Houston mà sắp tới bên ta sẽ đàm phán, tình cờ gặp trên máy bay thôi.”

Ông cố Giản uống một ngụm trà nghe Giản Tuyết Ngưng …

“Nghe nói hai đứa quen biết từ nhỏ, còn từng bị cháu từ chối?”

Giản Tuyết Ngưng không dừng lại động tác rót trà mà vấn đáp.

“Trữ Luân lại nói gì với ông à? Ông đừng nghe anh ấy nói lung tung, trong lòng cháu chỉ có mỗi Thần thôi.”

Ông cố Giản phì cười vì từ ngữ kiên định của Giản Tuyết Ngưng, sau khi trò chuyện xong cô lên phòng nghỉ ngơi sớm nhưng không quên lướt lại tin tức của bản thân và Ninh Tuấn Khang mà khó chịu. Song song đó, người đàn ông đang là điểm nhấn của tin lại không ngừng mỉm cười khi nhìn những tấm hình của Giản Tuyết Ngưng trong điện thoại.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 122: Mệnh đào hoa là có thật


Sáng hôm sau, Giản Tuyết Ngưng còn đang chìm vào giấc ngủ thì bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại nhưng cô không tỏ ra khó chịu vì là từ Vương Diệc Thần gọi đến.

“Em nghe?”

“Còn ngủ à?”

Giản Tuyết Ngưng dịu dàng trả lời đầu dây với chất giọng chưa tỉnh ngủ.

“Ồ. Tối qua đáp máy bay về trễ, nên em ngủ thêm chút./”

Vương Diệc Thần im lặng đi thì bị Giản Tuyết Ngưng phát hiện.

“Thần, sao vậy? Sao lại đột nhiên không nói gì?”

“Anh đang ngoài cổng nhà, có tiện mở cửa giúp anh không?”

Giản Tuyết Ngưng bật dậy trước câu nói của Vương Diệc Thần mà vội vàng mở rèm cửa mới thấy hình bóng của anh vẫy chào, cô liền lật đật khoác áo ngoài rồi chạy nhanh xuống nhà.

“Sao anh lại ở đây?”

“Tối nay có một lễ trao giải ở Thượng Hải, chưa tới giờ nên anh qua thăm em luôn.”

Cả hai ôm nhau một lúc thì vô tình bị ông cố Giản bắt gặp, ông hằn giọng nhắc nhở.

“Này này, có gì vào nhà rồi nói.”

“Ông cố.”

Vương Diệc Thần lễ phép chào hỏi đến ông cố Giản và cùng Giản Tuyết Ngưng vào nhà, anh ngồi chờ ở phòng khách đợi cô vệ sinh cá nhân …

“Hôm nay không có bận lịch trình à?”

Ông cố Giản vừa đặt câu hỏi với Vương Diệc Thần vừa chầm chậm bước vào nhà …

“Vâng. Tối nay mới có, nên cháu tranh thủ qua đón Tiểu Ngưng đi xem hội trường lễ cưới sắp tới.”

Vương Diệc Thần hiểu chuyện mà rót trà cho ông cố Giản …

“Chỉ còn lại mấy tuần nữa đúng không? Nếu cần giúp đỡ gì thì hai đứa cứ nói, người lớn trong nhà sẽ giúp.”

“Vâng.”

Hai ông cháu cùng nhau trò chuyện trong giây lát cho đến khi Giản Tuyết Ngưng xuống nhà.

“Ông cố, hai người nói chuyện gì đấy?”

“Không có gì đâu.”

Giản Tuyết Ngưng và Vương Diệc Thần cùng tạm biệt ông cố Giản, sau đó lên xe đi chơi.

“Em còn chưa giải thích chuyện của Ninh Tuấn Khang là như thế nào đó.”

Khuôn mặt ghen tuông của Vương Diệc Thần tuy không biểu hiện nhưng lại khiến Giản Tuyết Ngưng cười nhẹ.

“Chúng ta sắp làm đám cưới rồi mà anh còn ghen à?”

“Anh nào có ghen, chỉ là … tò mò thôi./”

Giản Tuyết Ngưng càng không giấu được nụ cười khi Vương Diệc Thần giả vờ chối việc, cả hai cùng nhau dừng lại tại nhà hàng của mẹ Giản Bảo Đăng khi được cô đề xuất.

“Giản tiểu thư?”

Bà chủ vừa trông thấy Giản Tuyết Ngưng và Vương Diệc Thần liền nhiệt liệt tiếp đón.

“Chào dì, việc kinh doanh vẫn ổn chứ ạ?”

“Vẫn ổn vẫn ổn, đây là chú rể tương lai phải không?”

Bà chủ hướng ánh nhìn sang Vương Diệc Thần và anh lịch sự chào hỏi.

“Vâng, chào dì. Cháu là Vương Diệc Thần.”

Bà chủ hào hứng đáp lại câu chào và dẫn cả hai vào phòng riêng sau đó mới gọi món.

“Bảo Ngọc đâu rồi dì?”

“Con bé đi thực tập rồi, gần chiều mới về.”

Giản Tuyết Ngưng gật đầu như đã hiểu, bà chủ nhận đặt món xong và rời khỏi phòng trước nhằm để lại không gian cho hai người.

“Bây giờ em có thể giải thích chuyện của Ninh Tuấn Khang kia rồi chứ?”

“Nói thật là em không có ấn tượng lắm, chỉ nhớ là lúc nhỏ cậu ta từng tỏ tình mà bị em từ chối sau đó cùng gia đình di cư sang nước ngoài nên không còn gặp nhau nữa thôi.”

Vương Diệc Thần có vẻ mặt rất là e ngại về Ninh Tuấn Khang kia.

“Vậy bây giờ cậu ta về nước là muốn theo đuổi lại em?”

“Không biết nữa, em đâu có để ý.”

Giản Tuyết Ngưng điềm đạm lựa chọn thức ăn nhưng Vương Diệc Thần không có vẻ gì là yên tâm.

“Tiểu Ngưng, em nói xem em còn những hoa đào nào khác mà anh chưa biết không?”

“Ý anh là sao?”

Gương mặt của Giản Tuyết Ngưng khó hiểu trước câu hỏi từ Vương Diệc Thần khiến anh khó nói nên lời…

“Ý anh là … thôi không có gì đâu./”

Vương Diệc Thần lựa chọn không hỏi thêm nữa, nhưng điều đó làm cho Giản Tuyết Ngưng nhìn ra được là anh đang lo lắng chuyện gì nên nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của anh…

“Em biết là anh đang nghĩ đến điều gì, nhưng mà quá khứ đã qua thì đừng nên nhắc lại. Hiện tại và tương lai đều là chúng ta sẽ bên cạnh nhau, không phải sao?”

Vương Diệc Thần ngẫm nghĩ bản thân khi mà chính điều lo lắng của anh lại trở thành nỗi khổ tâm của Giản Tuyết Ngưng …

“Anh xin lỗi, anh … chỉ là hơi lo, lo sợ em và cậu ta sẽ … nối lại tình xưa. Anh …”

“Không sao, em hiểu.”

Giản Tuyết Ngưng chủ động đặt nụ hôn nhẹ lên bờ môi của Vương Diệc Thần …

“Như vầy không lo nữa chứ?”

“Hừm. Một lần nữa được không?”

Cả hai tươi cười vui vẻ với nhau cho đến khi nhân viên phục vụ đem đầy đủ món vào, cùng lúc đó Ninh Tuấn Khang tại khách sạn nọ đang chờ trợ lý làm thủ tục trả phòng …

“Ninh tổng, sao chưa đầy 24 tiếng mà anh lại muốn rời đi rồi?”

Ninh Tuấn Khang đánh nhẹ với trợ lý riêng mà cất giọng …

“Cậu còn nói? Không phải ban đầu đã nói với cậu là đặt phòng của khách sạn Vân thị sao?”

“Tại sao? Chỗ này không tốt à?”

Trợ lý không hiểu chuyện khiến Ninh Tuấn Khang thở dài …

“Còn không mau đặt phòng.?”

“Vâng.”

Trở lại phía nhà hàng là vài tiếng sau, Giản Tuyết Ngưng và Vương Diệc Thần đã dùng bữa xong thì chào tạm biệt với bà chủ.

“Lịch trình của anh đến giờ chưa?”

“Vẫn chưa. Anh đưa em đi xem hội trường lễ cưới trước nhé./”

Nhận được cái gật đầu từ Giản Tuyết Ngưng nên Vương Diệc Thần di chuyển bánh lái, chợt điện thoại của cô báo tin nhắn đến từ Vân Ngọc Ly.

“[Tiểu Ngưng. Ninh Tuấn Khang kia đến ở khách sạn của chúng ta rồi, có cần từ chối không?]”

Giản Tuyết Ngưng quyết đoán mà nhấn từng chữ hồi âm tới Vân Ngọc Ly, bên cạnh đó cô còn dự phòng dặn riêng với Đinh Nhất Hoằng và Giản Trữ Luân vài chuyện nhằm không để Ninh Tuấn Khang gây khó dễ.

“Có chuyện gì xảy ra à?”

Vương Diệc Thần chú ý hành động của Giản Tuyết Ngưng mà hỏi thăm …

“Không có gì đâu, chuyện công việc thôi.”

Sau khoảnh khắc vừa rồi, Giản Tuyết Ngưng không mong Vương Diệc Thần nghĩ ngợi thêm nên cô đành nói tránh nói giảm để anh yên tâm. Ngoài ra, cô thầm nghĩ trong lòng về chuyện của Ninh Tuấn Khang và có lẽ cô nên sớm giải quyết nhằm không phát sinh thêm hậu quả về sau.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 123: Ninh tuấn khang tỏ tình


Vương Diệc Thần dừng tay lái trước địa điểm tổ chức lễ cưới quen thuộc, anh nắm tay của Giản Tuyết Ngưng cùng bước vào. Cả hai được quản lý chính hướng dẫn vào hội trường, khi tiến vào cô không khỏi ngạc nhiên trước thiết kế vừa hoàn hảo vừa lộng lẫy này.

“Em thấy thế nào?”

“Đẹp quá. Toàn bộ cách thiết kế này đều do một mình anh sắp xếp sao?”

Vương Diệc Thần mỉm cười khi thấy Giản Tuyết Ngưng rất vui với trang trí anh sắp xếp, không ai nghĩ rằng bề ngoài anh tỏ ra lạnh lùng nhưng nay dịu dàng mỗi mình cô khiến nhân viên có mặt đều ngưỡng mộ.

“Đúng đấy, em thấy đẹp thì không uổng công anh rồi.”

“Cảm ơn anh, vì luôn đặt suy nghĩ của em lên đầu.”

Cả hai cùng nhau tham quan thêm một lúc thì chợt điện thoại từ quản lý Hùng gọi đến.

“[Thần à, có chuyện gấp. Phiên dịch viên hỗ trợ em lúc tham dự tuần lễ thời trang ngày mốt có việc đột xuất không tham dự, nhất thời chưa tuyển được người mới. Tự nhiên anh nhớ đến Giản nữ thần, em xem có thể nhờ cô ấy giúp được không?]”

Vương Diệc Thần hướng ánh nhìn sang Giản Tuyết Ngưng đang chăm chú trao đổi với nhân viên quản lý.

“[Em biết rồi, để em hỏi lại cô ấy.]”

Vương Diệc Thần vừa kết thúc cuộc gọi thì đúng lúc Giản Tuyết Ngưng tiến lại…

“Anh sao vậy?”

“Anh Hùng vừa gọi cho anh bảo rằng phiên dịch viên hỗ trợ cho tuần lễ thời trang ngày mốt có việc, muốn anh nhờ hỏi em giúp đỡ.”

Vương Diệc Thần không muốn tạo áp lực cho Giản Tuyết Ngưng …

“Nếu như không được thì để anh nói lại anh ấy tuyển người.”

“Không sao. Chỉ là anh không sợ người khác sẽ nói em đi theo giám sát công việc, không cho anh sự tự do à?”

Vương Diệc Thần dịu dàng ôm lấy Giản Tuyết Ngưng và cô cũng đáp lại cái ôm này.

“Anh cầu còn không được, vả lại toàn thế giới đều biết em là vợ chưa cưới của anh thì việc em đi theo giám sát anh chẳng phải là hiển nhiên à?

“Thật không?”

Giản Tuyết Ngưng ngây ngô hỏi đố khiến Vương Diệc Thần đối đáp thật lòng mà không kém phần ngọt ngào. Sau khi xem hội trường hoàn tất, anh đưa cô về nhà trước và chuẩn bị đến lịch trình kế tiếp.

“Vậy ngày mốt anh tới đón em sau nhé./”

“Em biết rồi. Anh chú ý sức khỏe đấy.”

Giản Tuyết Ngưng nhìn Vương Diệc Thần lái xe rời đi rồi mới bắt đầu vào nhà, nhưng chưa tới cổng thì đã nhận được tin nhắn khẩn cấp từ Giản Trữ Luân mà thở dài.

“Thế nào? Đã nhắn cho Tiểu Ngưng chưa?”

Tại khách sạn Vân thị đang có Ninh Tuấn Khang thản nhiên chờ đợi, bên cạnh là nhóm ba người Đinh Nhất Hoằng và Vân Ngọc Ly cùng Giản Trữ Luân thầm thì to nhỏ.

“Nhắn rồi, không biết đã nhận chưa hay thôi.”

Một hồi sau, bóng dáng của Giản Tuyết Ngưng vừa xuất hiện đã khiến cho nhóm ba người vui mừng ra mặt.

“Tiểu Ngưng, em tới rồi.”

“Anh ta kiếm chuyện gì thế?”

Ninh Tuấn Khang trông thấy Giản Tuyết Ngưng thì liền tươi cười hớn hở.

“Anh và Nhất Hoằng đến dự buổi tiệc, cậu ta biết em không tham dự nên làm mình làm mẩy nãy giờ đấy./”

“Tiệc của anh ta tổ chức ở đây à?”

Cả ba người đồng loạt gật đầu trước câu hỏi từ Giản Tuyết Ngưng thì cùng lúc trợ lý riêng của Ninh Tuấn Khang bước lại tìm cô.

“Giản tiểu thư, Ninh tổng của tôi có lời mời.”

“Ở đây đợi em.”

Giản Tuyết Ngưng theo chân trợ lý của Ninh Tuấn Khang đến tìm anh, trong khi nhóm ba người còn lại thì bắt đầu hóng chuyện.

“Nè nè, hai người nghĩ Ninh tổng này muốn theo đuổi Tiểu Ngưng của chúng ta thật sao?”

Đinh Nhất Hoằng lên tiếng đầu tiên, sau đó Vân Ngọc Ly mới tiếp nối …

“Đương nhiên là thật rồi, hành động của anh ta đã nói lên tất cả còn đâu. Một người đàn ông muốn người con gái mình yêu chú ý thì mới phải làm nhiều trò như này đây.”

“Nhưng mà, tháng sau là đám cưới của Tiểu Ngưng và Thần. Chẳng lẽ cậu ta không biết?”

Quay lại với khung cảnh trước mắt, Giản Tuyết Ngưng bình thản ngồi xuống ghế đối diện với Ninh Tuấn Khang.

“Ninh tổng đặc biệt gây khó dễ cho người nhà của tôi, muốn tôi ra mặt là có mục đích gì đây?”

Giản Tuyết Ngưng mở lời châm chọc nhưng lại không khiến Ninh Tuấn Khang khó chịu.

“Mời em ăn tối.”

“Cảm ơn nhưng tôi đã ăn từ sớm, mong anh nói thẳng vấn đề.”

Ninh Tuấn Khang ra hiệu cho trợ lý lấy hợp đồng đưa cho Giản Tuyết Ngưng …

“Hợp đồng thỏa thuận mở chi nhánh của Houston, em xem đi.”

Trợ lý riêng của Ninh Tuấn Khang vẫn đứng chờ Giản Tuyết Ngưng nhận hợp đồng trên tay nhưng cô chỉ nhìn mà không có ý nhận.

“Nếu như anh muốn bàn về công việc thì có thể trao đổi với giám đốc điều hành của chúng tôi, không còn gì khác thì tôi xin phép.”

“Em thật sự không biết … những gì tôi đang làm chính là có mục đích gì sao?”

Ninh Tuấn Khang đứng bật dậy thốt ra tựa lời tỏ tình khiến nhóm ba người góc kia càng thêm bất ngờ, Giản Tuyết Ngưng khựng lại và quay sang nói những lời cuối cùng.

“Ninh tổng, tôi biết anh tiếp cận tôi là có mục đích nên mới làm nhiều chuyện như thế này nhưng mà chúng ta đã định không thể có kết quả. Tháng sau tôi đã là vợ của người khác và tôi thật sự rất yêu anh ấy, nếu anh không chê chúng ta có thể là bạn tốt của nhau trong công việc lẫn bên ngoài.”

“Là … Vương Diệc Thần kia?”

Giản Tuyết Ngưng gật đầu xác nhận thay cho câu trả lời, sau đó tiếp lời biết ơn.

“Cảm ơn anh đã dành tình cảm cho tôi, hy vọng sau này anh sẽ gặp được người con gái khác phù hợp hơn tôi.”

Giản Tuyết Ngưng quay lưng rời đi để lại một Ninh Tuấn Khang đang thất thần …

“Tiểu Ngưng, em từ chối thẳng cậu ta trước bao nhiêu người như vậy không sợ ảnh hưởng đến chuyện hợp tác à?”

Giản Trữ Luân thẳng thắn với Giản Tuyết Ngưng nhưng không để Ninh Tuấn Khang nghe thấy.

“Nếu anh ta mà để bụng thì có lẽ không đứng vững trong thương trường này đâu.”

Ninh Tuấn Khang cứ thế nhìn Giản Tuyết Ngưng và ba người còn lại cùng rời đi, thấy vậy trợ lý của anh liền hỏi han.

“Ninh tổng, vậy hợp đồng…?!”

“Chẳng phải cô ấy vừa trả lời đấy sao? Liên hệ trao đổi với giám đốc điều hành của họ, dù gì cấp trên vốn đã có ý định muốn hợp tác với tập đoàn Giản thị rồi nên hợp đồng này buộc phải ký thành công.”

Trên đường về, lễ trao giải mà Vương Diệc Thần tham dự đang được công chiếu trực tiếp nên Giản Tuyết Ngưng mở điện thoại theo dõi. Hình ảnh lạnh lùng anh thể hiện trên màn ảnh với anh của ngoài đời như hai người khác nhau khiến cô vẫn chưa tin lắm nhưng tình cảm sâu đậm cả hai dành cho nhau thì không một ai có thể chối từ.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 124: Đối với em, anh cũng là ngoại lệ


Trong lễ trao giải, Vương Diệc Thần nhận được đề cử diễn viên có tầm ảnh hưởng nhất cũng như có số bình chọn cao hơn các ứng cử viên còn lại nên khi được nói cảm nghĩ là anh luôn dành những lời cảm thán đến đoàn làm phim và đạo diễn đã tin tưởng trao vai.

“Cảm ơn đạo diễn và đoàn làm phim cùng vất vả nhiều tháng qua để cho ra thành phẩm tốt nhất, tôi sẽ cố gắng hơn nữa trong tương lai. Một lần nữa, cảm ơn mọi người ủng hộ./”

Các nghệ sĩ khác như Lộ Nghiên – Tiêu Cẩn Lâm – Kim Yến Yến cũng tham dự và không ngừng vỗ tay tán thưởng, phía sau hậu trường nơi Vương Diệc Thần rời khỏi có vài vị tiền bối đi ngang liền lễ phép chào hỏi.

“Thần à, ngày mai chúng ta có qua đón Giản nữ thần luôn không?”

“Để em hỏi cô ấy./”

Cùng lúc đó tại nhà chính của Giản thị, Giản Tuyết Ngưng đang thu dọn hành lý thì điện thoại từ Vương Diệc Thần reo lên nên cô nhẹ nhàng bấm nghe.

“Tiểu Ngưng, ngày mai có cần tụi anh qua đón không?”

“Không cần phiền vậy đâu, anh cứ gửi em địa chỉ. Sáng mai em tới sớm là được.!”

Vương Diệc Thần nhận được câu trả lời nên yên tâm gác máy, còn Giản Tuyết Ngưng thì tiếp tục thao tác dọn đồ.

“Ngày mai cô ấy sẽ tự qua, không cần đón đâu anh Hùng.”

“Được.”

Sáng sớm tinh mơ, Giản Tuyết Ngưng một mình xách va li xuống nhà chính đúng lúc gặp ông cố Giản đang ngồi uống trà ngay phòng khách.

“Tiểu Ngưng, dậy sớm như vậy đi đâu à?”

“Vâng. Cháu có hẹn với Thần, hỗ trợ phiên dịch cho anh ấy trong lịch trình sắp tới.”

Giản Tuyết Ngưng ăn uống nhanh gọn và nhờ chú tài xế đưa đi, cô không quên chào tạm biệt ông cố Giản rồi mới lên xe. Khách sạn nơi Vương Diệc Thần đang ở mà Giản Tuyết Ngưng sắp đến vốn dành cho nghệ sĩ nghỉ ngơi nên có độ bảo mật cao, lúc này đoàn đội của anh cũng đang thu dọn chuẩn bị ra sân bay.

“Tiểu Ngưng tới chưa?”

“Đang trên đường rồi anh.”

Vài phút sau, tài xế riêng dừng lại ngay cổng khách sạn và lấy va li xuống giúp Giản Tuyết Ngưng.

“Vậy tiểu thư, tôi về trước nha.”

“Vâng. Cháu cảm ơn, chú về cẩn thận nhé./”

Vương Diệc Thần bên trong chờ đợi thì nhận được điện thoại từ Giản Tuyết Ngưng, bản thân không thể ra ngoài nên nhanh chóng nhờ quản lý Hùng ra đón.

“Nữ thần, vất vả cho cô vài ngày./”

“Không sao mà, anh Hùng. Có thể giúp được mọi người là em vui rồi.!”

Quản lý Hùng dẫn Giản Tuyết Ngưng vào gặp Vương Diệc Thần và đoàn đội đang chờ bên trong.

“Nào mọi người, giới thiệu một chút. Giản Tuyết Ngưng, nữ thần của chúng ta sẽ hỗ trợ phiên dịch trong lịch trình ở nước ngoài vài ngày tới. Cùng chào đón cô ấy nha./”

“Chào mọi người, vài ngày tới mong mọi người chiếu cố tôi nhé.”

Đoàn đội đồng loạt vỗ tay chào mừng, sau đó Vương Diệc Thần điềm đạm tiến đến chỗ Giản Tuyết Ngưng hỏi han và bắt đầu cùng đoàn lên xe ra sân bay.

“Mệt không?”

“Không sao.”

Hiển nhiên thông tin sớm bị rò rỉ nên có rất nhiều người hâm mộ chờ sẵn, và càng thêm phấn khích khi Vương Diệc Thần và Giản Tuyết Ngưng xuất hiện cùng nhau. Phải mất thời gian khá lâu cả hai mới lên được máy bay, nhưng anh không quên quan tâm cô đầu tiên.

“Tiểu Ngưng, không sao chứ?”

“Em không sao, yên tâm.”

Chỗ ngồi của cả hai trên máy bay được quản lý Hùng sắp xếp cạnh nhau …

“Đây là lần đầu tiên em đến tuần lễ thời trang này đó, khả năng cao sẽ gặp lại Kazue và Mi Yeon rồi./”

“Với thân phận của em, anh nghĩ là sớm được mời rồi chứ?”

Câu hỏi từ Vương Diệc Thần khiến Giản Tuyết Ngưng suy tư trầm ngâm và hồi đáp.

“Em của lúc đó vốn không muốn ở chỗ đông người, nên chị Khiết từ chối lời mời nhiều lắm. Về sau, vì để giúp Yến Yến có địa vị trong công ty nên em gửi đề xuất nhờ họ giúp đỡ.”

“Ồ.”

Thời gian bay mất khá nhiều giờ, vì vậy Giản Tuyết Ngưng đề nghị Vương Diệc Thần tranh thủ nghỉ ngơi khiến anh không ngần ngại tựa đầu lên vai cô. Riêng cô lại khác, công việc ở các tập đoàn vẫn phải giải quyết nên cô lặng lẽ xem tài liệu qua máy tính bảng. Song song đó, phía Ninh Tuấn Khang và Giản Trữ Luân hẹn cùng đàm phán lại hợp đồng.

“Tiểu Ngưng không có mặt à?”

Ninh Tuấn Khang nhìn cảnh nhớ người mà lên tiếng hỏi thăm Giản Trữ Luân.

“Bình thường, Tiểu Ngưng không ở công ty đâu. Vả lại, hôm nay con bé đi hỗ trợ công việc cùng với chồng sắp cưới rồi./”

Ninh Tuấn Khang chợt im lặng khi cái tên chồng sắp cưới được nhắc đến và Giản Trữ Luân cũng vô tình nhận ra sự thất vọng từ anh…

“Ninh tổng ưu tú như thế này có phải từng được rất nhiều cô gái theo đuổi không?”

“Hở? À, không nhiều đâu./”

Giản Tuyết Ngưng vẫn đang tập trung xem tài liệu thì Vương Diệc Thần mơ màng tỉnh giấc …

“Xin lỗi, em làm anh không ngủ được hả?”

“Không. Anh khát nước thôi, em … xử lý việc ở tập đoàn à?”

Giản Tuyết Ngưng gật đầu nhẹ thay cho câu trả lời, nhưng lại làm cho Vương Diệc Thần có phần lo lắng.

“Anh quên mất em vẫn đang hỗ trợ công việc của gia tộc, đi cùng anh liệu có lỡ chuyện gì không?”

“Không có, em chỉ xem lại thôi chứ không ảnh hưởng gì đến chuyến đi này đâu.”

Trông thấy Vương Diệc Thần vẫn còn day dứt nên Giản Tuyết Ngưng liền bỏ máy tính bảng xuống một bên và chầm chậm nắm lấy bàn tay của anh …

“Em thật sự không sao đâu, cho dù công việc có nhiều thế nào thì khi những lúc anh cần em sẽ đều có mặt ở đó.”

“Nhưng mà, anh lại không thể có mặt những lúc em cần. Anh …”

Lời chưa kịp dứt thì trên đôi môi của Vương Diệc Thần chợt có một luồng hơi ấm áp, chính là anh bị Giản Tuyết Ngưng cắt ngang lời đang nói bằng một nụ hôn …

“Không cho phép anh nói những lời như thế nữa, nếu không em giận đó.”

Vương Diệc Thần khẽ ừ mà đồng ý rồi lại tiếp tục nụ hôn dang dở kia với Giản Tuyết Ngưng, may là chỗ ngồi của cả hai biệt lập nếu không e là họ sẽ phải chịu khổ trong sự ngọt ngào nọ rồi. Thanh âm từ tiếp viên thông báo máy bay sắp hạ cánh và cả đoàn đội gấp rút thu dọn hành lý, trong khi đó bên ngoài sảnh chờ cũng đang có rất nhiều người hâm mộ chờ sẵn nhằm gặp gỡ cặp đôi hạnh phúc nhất hiện nay.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 125: Đối với em, anh cũng là ngoại lệ pt.2


Giá trị thương mại của Vương Diệc Thần đang tăng cao và nhận được nhiều sự chú ý từ các nhãn hàng thời trang trên thế giới trong đó có hợp đồng vừa ký gần đây – Valetino, anh trở thành đại sứ thương hiệu toàn cầu của hãng và tham dự tuần lễ ở Pháp này như là một sự thông báo chính thức.

“Anh Hùng, đây là chìa khóa phòng của mọi người. Anh chia ra giúp em nha./”

Giản Tuyết Ngưng đưa lại thẻ phòng cho quản lý Hùng sau khi trao đổi với bộ phận lễ tân và nhận phòng giúp cả đoàn, chợt Vương Diệc Thần nói nhỏ.

“Em ở cùng phòng với anh.”

“Không được đâu, ở đây có nhiều ánh mắt lắm. Để họ quay được thì không tốt, em tự đặt một phòng riêng bên cạnh anh rồi./”

Dù trong lòng phản đối nhưng Vương Diệc Thần vẫn đồng ý theo quyết định của Giản Tuyết Ngưng.

“Được, nghe theo em. Vậy tối nay chúng ta cùng đi dạo một vòng thành phố được không?.”

“Được chứ./”

Giản Tuyết Ngưng vui vẻ đồng ý trước lời đề xuất từ Vương Diệc Thần thì bất ngờ giám đốc thương hiệu của Valetino xuất hiện tiếp đón …

“Thần, welcome welcome./”

Giám đốc thương hiệu của Valetino – Ngài Paolo đích thân tới chào đón Vương Diệc Thần cho đến khi ông nhìn sang bên cạnh là Giản Tuyết Ngưng thì cô mới mỉm cười giơ tay chào hỏi…

“Ça fait longtemps, Paolo.” (Ça fait longtemps = Đã lâu không gặp)

“Eirlys?”

Vương Diệc Thần một bên ngỡ ngàng khi không thể tin được rằng Giản Tuyết Ngưng và ngài Paolo lại quen biết nhau.

“Thần à, chúng ta mời nữ thần đến đây quả thật là ý kiến sáng suốt đấy./”

Quản lý Hùng thì thầm to nhỏ với Vương Diệc Thần với trạng thái ngưỡng mộ, ngay cả anh biết rõ Giản Tuyết Ngưng là một cô gái đặc biệt đi đâu cũng sẽ tạo sự chú ý.

“Chúc hai người tân hôn vui vẻ nhé./”

Vương Diệc Thần chưa hiểu lắm câu nói tiếng Pháp từ ngài Paolo nên Giản Tuyết Ngưng thẹn thùng phiên dịch lại …

“Ngài ấy chúc chúng ta sau này tân hôn vui vẻ đấy./”

“Ahh, Merci, merci beaucoup.” (Merci beaucoup = cảm ơn nhiều)

Sau khi ngài Paolo rời khỏi, cả hai cùng lên phòng nghỉ ngơi thì Giản Tuyết Ngưng mới để ý đến cái nhìn là lạ từ Vương Diệc Thần và quản lý Hùng.

“Sao thế?”

“Em và ngài Paolo có quen biết à?”

Giản Tuyết Ngưng bật cười, thì ra là Vương Diệc Thần đang tò mò chuyện của ngài Paolo.

“Trước đây khi thi đấu tại Pháp, em tình cờ gặp và giúp đỡ ngài ấy trong một hoàn cảnh nên biết nhau từ đó.”

“…”

Giản Tuyết Ngưng nhìn sắc mặt từ Vương Diệc Thần mà có thể đoán ra được anh đang có suy nghĩ gì liền vội vàng giải thích.

“Nhưng mà, lần đó em vốn không biết ngài ấy là giám đốc gì cả nên không có sự thiên vị nào trong chuyện này đâu. Anh đừng suy nghĩ là do em …”

“Đương nhiên là anh không nghĩ vậy rồi, đừng lo quá nhé./”

Vương Diệc Thần dùng sự dịu dàng nhất đối đãi với Giản Tuyết Ngưng nhưng có lẽ dường như trong một khoảnh khắc anh đã thật sự nghĩ rằng vì mối quan hệ với cô nên anh mới đạt được hợp đồng đại diện này. Khi cả hai dừng lại ngay cửa phòng, chợt cô níu lấy tay của anh và quản lý Hùng nhận ra được liền nhanh chóng nhường lại không gian.

“Thần, có phải anh đang nghĩ hợp đồng đại diện này vì em mà anh mới được ký phải không?”

Không hiểu sao Vương Diệc Thần vô tình im lặng trước câu hỏi từ Giản Tuyết Ngưng.

“Nếu thật sự đúng là vậy thì em không nên tiếp tục ở lại đây, tránh ảnh hưởng sự nghiệp về sau của anh.”

Giản Tuyết Ngưng xoay lưng kéo va – li rời đi thì lúc này Vương Diệc Thần mới sững người lại mà kéo cô ôm vào lòng …

“Anh xin lỗi, anh không nên có suy nghĩ như thế để em bận tâm.”

Vương Diệc Thần ngày càng ôm chặt Giản Tuyết Ngưng vào lòng, so với suy nghĩ kia thì anh của bây giờ dĩ nhiên càng không muốn cô rời khỏi.

“Đừng đi, về sau anh sẽ không suy nghĩ như vậy nữa đâu.”

Thanh âm trầm ấm từ Vương Diệc Thần khiến cho Giản Tuyết Ngưng mềm lòng …

“Thật không?

“Ừm.”

Vương Diệc Thần khẽ ừ với chất giọng trầm lắng mà lạnh lùng kia nhưng không buông đôi tay đang ôm chặt lấy Giản Tuyết Ngưng.

“Đây là khách sạn lớn đấy, vào trong đã./”

“Không muốn.”

Vương Diệc Thần vẫn giữ nguyên trạng thái mà cố gắng làm nũng với Giản Tuyết Ngưng …

“Chằng phải anh nói tối nay dẫn em đi dạo thành phố sao? Em hơi mệt, cần nghỉ ngơi lấy lại sức đó.”

Lo lắng cho sức khỏe của Giản Tuyết Ngưng nên Vương Diệc Thần mới buông thả đôi tay, nhẹ nhàng hôn lên trán cô thay cho lời chào tạm thời trước khi cô vào phòng.

“Tối anh qua tìm em sau.”

“Được./”

Những hình ảnh về Vương Diệc Thần và Giản Tuyết Ngưng tại Paris đang được lan truyền với tốc độ chóng mặt, hiển nhiên đã tạo hotsearch trên weibo cùng nhiều lời bình luận tích cực. Cùng thời điểm đó tại Thượng Hải thì trời đã tối, cả nhà họ Giản đang dùng cơm gia đình với nhau.

“Mau xem, chị lại lên hotsearch nữa rồi./”

Giản Hân Hân năng nổ lên tiếng thông báo để mọi người chú ý.

“Đi du lịch ngầm với nhau như vậy làm sao mà không lên weibo cho được?”

Đinh Nhất Hoằng nói lời châm chọc thì bị Vân Ngọc Ly một bên trách nhẹ.

“Cô ấy mà về là em mách cho anh xem.”

“Đừng mà, vợ. Anh sai rồi.”

Cả nhà bật cười vì tính sợ vợ của Đinh Nhất Hoằng, sau đó ông cố Giản quay sang hỏi chuyện với Giản Trữ Luân.

“Luân à, công việc ở tập đoàn thế nào rồi?”

“Vâng. Mọi việc đều ổn, thưa ông cố. Hầu hết vẫn là ở cách xử lý của Tiểu Ngưng, cháu chỉ hỗ trợ phần nào theo lời con bé thôi./”

Ông cố Giản vừa gật đầu nhẹ vừa gắp thức ăn …

“Nếu như sau ba năm, Tiểu Ngưng thật sự nhường lại chức người thừa kế này cho cháu thì cháu thấy thế nào?”

Ông cố Giản đặt câu hỏi trọng tâm khiến cả nhà dừng lại thao tác mà hướng ánh nhìn về hai ông cháu, riêng Giản Trữ Luân hơi băn khoăn chưa biết trả lời như thế nào cho đúng mực …

“Cháu xem. Nhất Hoằng và Ngọc Ly phải điều hành chuỗi khách sạn, Hân Hân thì còn nhỏ tuổi, người lớn trong nhà hầu như đều muốn nghỉ ngơi mà nhường cho đám trẻ các cháu trổ tài. Tiểu Ngưng thì không cần phải nói nữa, vốn dĩ con bé có ước mơ riêng nên mới chấp nhận điều kiện ba năm của ta. Vậy bây giờ ngoài cháu ra thì còn ai?”

“Cháu …”

Giản Trữ Luân lưỡng lự trả lời nên Giản Bính - ba của anh lên tiếng …

“Ông à, hiện tại Tiểu Ngưng đang xử lý chuyện của gia tộc và tập đoàn rất là tốt nên thiết nghĩ chúng ta cứ để con bé xem xét đã. Nếu thật sự sau ba năm, con bé tin tưởng nhường lại vị trí cho Luân thì lúc đó năng lực của Luân giải đáp thay cũng chưa muộn.”

“Đúng đó ông cố, trước đây là cháu bốc đồng nhưng bây giờ theo Tiểu Ngưng cháu học hỏi được rất nhiều điều nên ông cố yên tâm. Nếu thật sự có ngày đó, cháu sẽ không khiến cả nhà thất vọng và tiếp tục đưa Giản thị ngày một phát triển.”

Ông cố Giản rất đồng tình với câu trả lời khí phách từ Giản Trữ Luân nên thoải mái cười lớn, rồi cùng cả nhà ăn uống vui vẻ mà không quên chụp lại những khoảnh khắc gửi cho Giản Tuyết Ngưng. Tuy nhiên, người con gái ấy dù là đang lệch múi giờ nhưng vẫn có thể chìm vào giấc ngủ sâu trong mọi hoàn cảnh.

*Valetino: Một trong những thương hiệu thời trang nổi tiếng tại Pháp.

*P.s: Tên thương hiệu và đại diện không liên quan ngoài đời thực, nếu có sai sót mong m.n bỏ qua nhé.!
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 126: Lời khẳng định chân thật


Không khí buổi đêm tại Pháp trở nên nhộn nhịp hơn nhưng Giản Tuyết Ngưng vẫn còn chìm trong giấc mộng mà chưa có ý tỉnh dậy, chợt có tiếng gõ cửa bên ngoài khiến cô buộc phải mở mắt ngồi dậy ra xem là ai.

“Vẫn còn là sâu ngủ à?”

Chất giọng được phát lên từ Vương Diệc Thần nên Giản Tuyết Ngưng mở cửa cho anh vào, sau đó ôm cả người anh mà làm nũng…

“Mau sửa soạn một chút, anh dẫn em đi chơi.”

“Ồ.”

Giản Tuyết Ngưng gật đầu nghe lời vào phòng tắm sửa soạn, riêng Vương Diệc Thần bên ngoài vừa chờ cô vừa lướt điện thoại tìm kiếm cho đến khi cô thay đồ xong.

“Anh Hùng không đi cùng chúng ta sao?”

Giản Tuyết Ngưng tò mò về sự hiện diện của quản lý Hùng không thấy bóng dáng…

“Đương nhiên là có rồi, anh ấy dưới xe chờ chúng ta đấy.”

“À.”

Thành phố Paris của Pháp vốn không nhiều người hâm mộ như nước nhà nên Vương Diệc Thần bình thản dẫn Giản Tuyết Ngưng đi dạo một vòng không sợ bị bắt gặp, song cả hai chợt dừng lại khi thấy một cô gái cầm cây đàn ca hát giữa trung tâm dưới ánh đèn mờ ảo liền nảy ra một ý.

“Đợi anh nhé./”

“Hở?”

Vương Diệc Thần tiến lại trao đổi cơ bản với cô bé đó, khiến Giản Tuyết Ngưng đứng nhìn đầy khó hiểu. Một lúc sau, cô thấy cô bé kia nhường lại cây đàn cho anh mà bất giác cười nhẹ vì nhận ra được ý định của anh.

“This song for my fiancé.” (fiancé = vị hôn thê/hôn phu)

Vương Diệc Thần bắt đầu cử động từng ngón tay vào dây đàn và cất lên chất giọng trầm ấm của bản thân, hiển nhiên có nhiều người tò mò liền dừng chân nghe tiếng hát phát ra từ anh. Riêng Giản Tuyết Ngưng một bên dường như đang cảm thấy xúc động mà kìm nén nước mắt, bài hát vừa kết thúc thì anh trả lại cây đàn cho cô bé rồi tiến về bên cô.

“Em làm sao thế?”

Vương Diệc Thần lo lắng khi Giản Tuyết Ngưng đang rưng rưng nước mắt …

“Không sao, anh hát hay quá đó mà.!"

Bất giác, Vương Diệc Thần trao cho Giản Tuyết Ngưng cái ôm an ủi và tiếp tục chuyến đi chơi bằng việc ăn uống tại một quán ăn đêm gần tháp Eiffel.

“Vậy em và Ninh Tuấn Khang kia đã nói chuyện rõ ràng rồi?”

“Ồ. Trước sau gì cũng sẽ nói nên nói sớm hay muộn cũng chỉ một kết quả thôi, em không muốn anh ta chờ đợi vô ích.”

Vương Diệc Thần vẫn luôn có một câu hỏi đối với Giản Tuyết Ngưng nhưng chưa biết mở lời như thế nào.

“Thần, làm sao vậy?”

“Anh …”

Vương Diệc Thần ấp a ấp úng trước Giản Tuyết Ngưng, cô nhìn thẳng vào khuôn mặt đó mà lên tiếng.

“Làm sao thế?”

“Tiểu Ngưng, thật ra anh tò mò một việc. Đinh Nhất Hoằng-Dịch Trọng Khiêm-Quan Kính Khải-Giản Bảo Đăng hay anh chàng thanh tra kia và gần đây là Ninh Tuấn Khang này, nếu như không gặp anh thì liệu em có rung động với một ai trong số họ không?”

Vương Diệc Thần liệt kê ra một loạt cái tên những người đàn ông từng có tình cảm với Giản Tuyết Ngưng lúc xưa rồi mới nhận ra khuôn mặt không biểu cảm của cô.

“Sao đột nhiên anh lại hỏi vấn đề này?”

“Anh … hơi hiếu kỳ, nhưng không dám hỏi em.”

Giản Tuyết Ngưng ban đầu không lộ biểu cảm nhưng giây sau bình thản hồi đáp.

Dịch Trọng Khiêm và em hẹn hò khi bắt đầu vào trung học năm cuối, được khoảng gần một năm thì không tìm được tiếng nói chung nên chia tay trong hòa bình. Aiden thì em tình cờ gặp khi có lịch thi đấu ở nước ngoài, lúc đó anh ấy đang là thanh tra thực tập nên tụi em chỉ trở thành bạn tốt thôi. Những người còn lại, em nghĩ không có khả năng … là họ có tình cảm với em.”

“Sao lại có thể không có chứ?”

Giản Tuyết Ngưng bất ngờ trước biểu cảm hốt hoảng từ Vương Diệc Thần mà ngơ ngẩn.

“Cùng là đàn ông với nhau nên anh biết, Quan Kính Khải nếu như Reina không mang thai thì có lẽ chắc còn theo đuổi em. Nhất Hoằng từng nói sự thật với anh rằng em mãi là mối tình đầu của anh ta hay Giản Bảo Đăng cũng đều là như vậy. Bây giờ lại thêm một Ninh Tuấn Khang, anh … anh …”

“Anh làm sao? Đánh ghen?”

Giản Tuyết Ngưng giả vờ trêu đùa khi nhìn vào vẻ mặt không mấy vui vẻ của Vương Diệc Thần khi nói về tình sử của cô.

“Được rồi. Cho dù bây giờ họ có hay không có tình cảm với em thì người em chọn chỉ có anh thôi, nên đừng bày ra vẻ mặt ghen tuông đó nữa.”

Giản Tuyết Ngưng vừa dõng dạc trả lời vừa véo nhẹ hai bên má của Vương Diệc Thần nhằm giúp anh cười trở lại và quả nhiên anh đã phấn chấn hơn khi nghe được lời thật lòng từ cô.

“Ngày mai anh phải dậy sớm nên chúng ta tranh thủ ăn rồi về nghỉ ngơi nhé.”

“Được. Nghe em hết./”

Sáng ngày hôm sau, Vương Diệc Thần diện trên người mẫu thời trang Thu Đông với phiên bản giới hạn tức chỉ dành riêng cho anh của Valetino. Song song đó, Giản Tuyết Ngưng cũng được ngài Paolo đề nghị diện chung đôi với anh như mẫu cặp nhưng…

“Hả? Em từ chối sao?”

“Đúng rồi đấy. Hôm nay anh là nhân vật chính mà, vì vậy em không muốn phải chiếm lấy sự chú ý không cần thiết đó.”

Giản Tuyết Ngưng suy nghĩ thỏa đáng cho Vương Diệc Thần làm anh càng thêm yêu thương người con gái này hơn.

“Eirlys?”

Tiếng gọi từ ngài Paolo khiến Giản Tuyết Ngưng và Vương Diệc Thần hướng ánh nhìn về phía ông.

“Ta nghe nói cô không đồng ý mặc mẫu đôi với Thần, sao vậy?”

“Không làm sao cả. Nhân vật chính hôm nay là Thần, nên tôi từ chối thôi./”

Vương Diệc Thần một bên nhìn Giản Tuyết Ngưng và ngài Paolo cùng giao tiếp tiếng Pháp nhưng có thể hiểu được là cô đang giải thích lý do để tránh hiểu lầm không hay.

“Tiếc quá. Nhà thiết kế của chúng tôi đặc biệt chuẩn bị mẫu này dành riêng cho hai người khi nghe tin cả hai cùng đến, nếu cô ấy biết cô không diện thì sẽ buồn lắm đây./”

Bất chợt, khuôn mặt của Giản Tuyết Ngưng giãn ra khi nghe được lý do từ ngài Paolo và dường như Vương Diệc Thần đã chú ý đến.

“Tiểu Ngưng, làm sao vậy?”

“Ngài ấy nói nhà thiết kế của họ đặc biệt chuẩn bị hai mẫu thiết kế riêng này cho chúng ta, nên …”

Vương Diệc Thần nắm bắt được ý sau nên nhẹ nhàng khuyên nhủ.

“Nếu họ đã có thành ý, em đừng nên phụ ý tốt đó. Với lại thay vì anh là nhân vật chính, vậy tại sao không phải hai chúng ta đều là nhân vật chính luôn?”

Dưới sự thuyết phục thành công từ Vương Diệc Thần, Giản Tuyết Ngưng đồng ý diện mẫu đồ đôi còn lại rồi cùng anh xuất hiện trong tuần lễ thời trang. Sự hiện diện của cả hai đã chiếm sự chú ý lớn từ phía truyền thông cũng như các khách mời khác trong giới thời trang, song song đó trong suốt buổi lễ cô cố gắng hoàn thành nhiệm vụ dưới cương vị một phiên dịch viên nhằm giúp anh tỏa sáng nhất.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 127: Nội bộ của houston


Trong suốt buổi lễ, Vương Diệc Thần chăm chú xem trình diễn của các nhà thiết kế Valetino và luôn cầm điện thoại chụp lại nhiều khoảnh khắc đăng lên weibo. Riêng Giản Tuyết Ngưng với thân phận là phiên dịch viên nên cô và quản lý Hùng ngồi ở hàng ghế sau, thay vào đó gương mặt của cô lại toát lên vẻ tự hào khi nhìn dáng vẻ đang chăm chú làm việc của anh.

“Excuse me, Miss?”

Một nữ trợ lý dáng người nhỏ nhắn tìm đến Giản Tuyết Ngưng và nhỏ nhẹ hỏi thăm bằng tiếng anh.

“Yes?”

“Tôi là trợ lý của ngài Ferney – CEO của tập đoàn Houston.”

Vừa nghe đến tập đoàn Houston thì Giản Tuyết Ngưng liên tưởng ngay đến Ninh Tuấn Khang, vì anh chính là thành viên chủ chốt trong tập đoàn này.

“Vâng, Có việc gì không?”

“Ngài Ferney ngỏ ý muốn mời cô một buổi trà chiều sau tuần lễ này, không biết cô tiện sắp xếp thời gian tham dự được chứ?”

Giản Tuyết Ngưng vốn không muốn bàn chuyện công việc nên khéo léo từ chối.

“Sorry. Hiện tại tôi đang hỗ trợ công việc khác nên chưa thể tham dự buổi trà chiều đó, nhờ cô nhắn lại ngài ấy tôi nhận tấm lòng lần tới có dịp sẽ gặp sau.”

Cô trợ lý nhận thông tin và lễ phép tạm biệt rồi rời khỏi, sau đó Giản Tuyết Ngưng gửi một tin nhắn đến Giản Trữ Luân tìm hiểu về tập đoàn Houston. Một tiếng sau, buổi diễn thời trang kết thúc trọn vẹn và Vương Diệc Thần đi cùng ngài Paolo trở ra ngoài để về khách sạn. Trước khi đi, tiếng vang của người hâm mộ cùng truyền thông đều mong cặp đôi có thể nén lại chụp vài tấm kỷ niệm.

“Eirlys, cô và Thần chụp chung đi. Mọi người đang hy vọng đấy./”

“Hở?”

Ngài Paolo mở lời với Giản Tuyết Ngưng nên cô cùng với Vương Diệc Thần đồng ý chụp hình như món quà gửi đến người hâm mộ.

“OK. Thank you, see you./”

Ngài Paolo nhanh chóng nhờ vệ sĩ bảo hộ cho Giản Tuyết Ngưng và Vương Diệc Thần ra xe trở về khách sạn.

“Tiểu Ngưng, chẳng phải cái tên Eirlys của em vốn là bí mật à? Sao em lại cho ngài Paolo biết đến cái tên này vậy?”

“Ngài ấy hứa giữ bí mật nên sẽ không gọi tên này khi đông người.”

Một lúc sau, cả hai vừa về đến khách sạn thì được nhân viên lễ tân nhắn có người đang chờ gặp Giản Tuyết Ngưng và nhờ họ dẫn đường.

“Hello Giản tiểu thư, tôi là Ferney – CEO của Houston.”

Giản Tuyết Ngưng không nghĩ rằng lúc sáng vừa từ chối cô trợ lý kia thì nay chủ tịch của họ lại đến tìm, cô quay sang ra hiệu cho quản lý Hùng dẫn Vương Diệc Thần lên phòng trước.

“Hello. Ngài đích thân đến đây không biết có việc gì không?”

Giản Tuyết Ngưng bỏ qua phần chào hỏi nên tập trung vào thẳng vấn đề.

“Tiểu thư thật ngay thẳng, rất xin lỗi vì đến mà không báo trước. Bên Houston chúng tôi đang có một hạng mục dự án rất phù hợp để đầu tư, nên tôi đích thân mang tài liệu gửi cô xem.”

Giản Tuyết Ngưng nhìn tài liệu trên bàn mà lịch sự cười nhẹ, song vẫn cầm tài liệu xem qua cho đến khi điện thoại báo có tin nhắn mới.

“Ngài Ferney. Nếu như tôi nhớ không nhầm thì Ninh Tuấn Khang của phía ngài vừa ký hợp đồng với chúng tôi chưa đầy một tháng, bây giờ ngài lại mang dự án này đến chẳng lẽ nội bộ Houston xảy ra rắc rối?”

Một câu hỏi sắc bén gần như vào đúng vấn đề khiến biểu cảm của ngài Ferney có phần thay đổi.

“Chiều nay tôi phải về lại Thượng Hải rồi, nên có lẽ không thể tiếp tục trao đổi thêm với ngài được. Thay vào đó, tôi kiến nghị ngài hãy xử lý chuyện riêng ở tập đoàn xong hẳn đã rồi hãy nói đến dự án này sau. Cảm ơn trà của ngài, tôi xin phép./”

Giản Tuyết Ngưng quyết đoán bước đi vào thang máy lên phòng, đến nơi thì trông thấy Vương Diệc Thần chờ sẵn bên ngoài.

“Thần, sao anh không nghỉ ngơi mà lại đứng ở đây vậy?”

“Anh chờ em, người lúc nãy là …?!”

Giản Tuyết Ngưng quét thẻ phòng rồi mở cửa cho cô và Vương Diệc Thần cùng vào.

“Ngài ấy là CEO của Houston, nơi mà Ninh Tuấn Khang đó làm việc đến để bàn công việc thôi.”

“Vất vả cho Giản đại tiểu thư của chúng ta rồi.”

Tại Thượng Hải cùng thời điểm, Ninh Tuấn Khang được thông tin rằng ngài Ferney đã tìm gặp Giản Tuyết Ngưng nên liền liên lạc ngay cho cô nhưng nhận lại chỉ là lời nói từ tổng đài. Mặt khác, vì quá mệt mỏi nên vừa lên máy bay là Giản Tuyết Ngưng ngủ thiếp đi trên bờ vai vững chãi của Vương Diệc Thần.

“Nữ thần ngủ rồi à?”

Quản lý Hùng tìm đến thì thầm to nhỏ với Vương Diệc Thần …

“Có chuyện gì sao anh?”

“Không có gì đâu. Chỉ là tháng sau diễn ra đám cưới của em và nữ thần mà lịch trình thì vẫn còn dày đặc nên chị Linh nói sẽ sắp xếp tham dự những buổi quan trọng trước, còn các lịch khác thì tự chị ấy sẽ đàm phán lại với bên sản xuất. Em thấy thế nào?”

Vương Diệc Thần nhìn sang Giản Tuyết Ngưng đang chìm vào giấc ngủ mà nâng niu.

“Được. Nếu bên nào không đồng ý thì hãy cho em biết, em sẽ tự đến trao đổi với họ.”

“Không cần đâu. Chuyện lớn của em và nữ thần, ắt là họ sẽ hiểu mà. Vậy để anh phản hồi lại chị Linh, tranh thủ nghỉ ngơi tý đi./”

Thời gian máy bay di chuyển từ Pháp về Thượng Hải cũng mất hơn mười tiếng và chưa tính trì hoãn khác, say giấc được vài tiếng thì Giản Tuyết Ngưng mới thức dậy.

“Sao em không ngủ thêm? Chưa đáp cánh mà?”

“Em … đói rồi./”

Giản Tuyết Ngưng trả lời với vẻ mặt dễ thương hết nấc nên Vương Diệc Thần liền gọi tiếp viên tiếp thực.

“Lát hạ cánh anh vẫn tiếp tục lịch trình hả?”

“Đúng vậy. Nhưng mà anh đã nhờ anh Hùng điều chỉnh lại một vài lịch trình, sẽ không để ảnh hưởng đến lễ cưới của chúng ta đâu./”

Sau vài tiếng cuối cùng thì máy bay cũng hạ cánh an toàn lúc giữa khuya nên sân bay không có mấy người, cả hai nhẹ nhàng nắm tay bước đi cho đến khi trông thấy Ninh Tuấn Khang đón sẵn.

“Tuyết Ngưng, tôi có chuyện muốn nói với em.”

Vẻ mặt của Vương Diệc Thần kém đi khi Ninh Tuấn Khang xuất hiện giữa đêm, riêng Giản Tuyết Ngưng lại không chút biểu cảm.

“Được, anh đợi chút./”

Vương Diệc Thần không nghĩ rằng Giản Tuyết Ngưng sẽ đồng ý và cô nhanh chóng giải thích rõ ràng.

“Anh đừng lo, em chỉ bàn chuyện công việc với anh ta thôi. Vả lại anh đang có lịch trình gấp mà, mau đi đi. Có gì em sẽ nhắn tin cho anh.”

Vương Diệc Thần bị thuyết phục nên cùng quản lý Hùng rời khỏi, sau đó Ninh Tuấn Khang xách va-li bỏ lên cốp xe giúp Giản Tuyết Ngưng.

“Em vào xe ngồi trước đi, trên đó có ly sữa nóng cho em đấy./”

Giản Tuyết Ngưng không nói gì thêm và lên xe chờ đợi, ban đầu cô muốn ngồi ghế phụ nhưng chợt khựng lại rồi dời sang ghế sau. Ninh Tuấn Khang mở cửa vào ghế lái nhìn thấy cô ngồi sau chỉ cười trừ rồi bắt đầu khởi động bánh lái.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 128: Không thể hứa về mặt tình cảm


Không khí trong xe vẫn trầm lặng trên tuyến đường cho đến khi Giản Tuyết Ngưng cất lời trước.

“Anh muốn nói chuyện gì?”

“Nghe nói Ferney đã tìm gặp em?”

Ninh Tuấn Khang bắt đầu đặt câu hỏi với Giản Tuyết Ngưng, nhưng đổi lại là khuôn mặt trầm ngâm của cô nên anh tiếp tục lời dang dở.

“Thật ra, nội bộ của Houston đang xảy ra tranh chấp cá nhân. Sức khỏe của lão chủ tịch được dự đoán có khả năng đột quỵ bất cứ lúc nào, ứng cử viên cho vị trí kế thừa gồm có anh và Ferney.”

“Vì vậy?”

Giản Tuyết Ngưng hỏi lại vỏn vẹn hai chữ nhưng sớm đã đoán được phần nào kết quả …

“Vì vậy, nói thẳng ra anh và anh ta đang cạnh tranh cho vị trí đó. Sở dĩ anh ta đến tìm em mục đích là muốn ra oai với anh thôi, nên nếu anh ta có yêu cầu nào thì em cứ từ chối là được.”

“Anh không cần vị trí chủ tịch đó à?”

Chiếc xe dừng lại vì tín hiệu đèn giao thông, Ninh Tuấn Khang suy tư một lúc rồi mới trả lời.

“Sau khi sang nước ngoài định cư được vài tháng thì ba mẹ anh gặp tai nạn giao thông mà qua đời, lúc đó lão chủ tịch vì thương hại nên mới nhận nuôi anh nhưng anh không hề có ý sẽ tiếp quản giang sơn ông ấy một tay gầy dựng.”

“Mà Ferney và những người khác lại không nghĩ như thế nên muốn chiếm lợi nhằm hất cẳng anh đi?”

Tín hiệu đèn chuyển màu xanh nên Ninh Tuấn Khang tiếp tục di chuyển bánh lái được một khoảng thì đã tới trước cổng nhà chính của Giản thị.

“Bên phía anh đã có những ai biết đến cái tên Eirlys của tôi rồi?”

Ninh Tuấn Khang khựng lại hành động lấy va-li xuống rồi vừa cười nhẹ vừa đáp…

“Lão chủ tịch vốn thân thiết với ngài Paolo và có một lần ngài ấy vô tình nhắc đến tên em với ông, lúc đó ông cũng đang tìm kiếm nhà đầu tư Eirlys để đàm phán công việc nên đã tiết lộ riêng với anh và Ferney.”

Giản Tuyết Ngưng không lộ biểu cảm nào khi nghe được đáp án từ Ninh Tuấn Khang.

“Sao em biết được thế?”

“Tài liệu mà Ferney đưa tôi xem vốn được chuẩn bị riêng cho Eirlys.”

Ninh Tuấn Khang gật gù như đã hiểu, anh nhìn Giản Tuyết Ngưng một hồi mà không đoán ra suy nghĩ của cô lúc này.

“Anh sắp xếp cuộc hẹn với chủ tịch bên anh đi, rồi báo lại ngày giờ cho tôi là được.”

“Em…?!”

Ninh Tuấn Khang ngơ người một lúc mà thắc mắc với quyết định của Giản Tuyết Ngưng …

“Ngài chủ tịch đấy đã nhiều lần gửi mail cho Eirlys tôi mà tôi không phản hồi, vì vậy mới để anh về nước hô hoan tìm doanh nghiệp hợp tác nhưng thật chất đã chọn trúng Giản thị từ lâu. Tiếp đó lại để Ferney đích thân qua Paris tìm gặp tôi, chẳng phải cũng chỉ vì một buổi hẹn thôi sao?”

“…”

Dường như Ninh Tuấn Khang đang cảm thấy có lỗi, nếu là chuyện công việc đơn thuần thì Giản Tuyết Ngưng có thể bình thản trao đổi.

“Anh không cần tự trách bản thân đâu, tôi biết anh cũng không muốn gây khó dễ cho tôi theo ý họ. Đây chỉ là quyết định của riêng bản thân tôi thôi, vả lại dự án đầu tư đó tôi thấy khá hứng thú nên có thể tiếp tục đàm phán nhưng với điều kiện … người phụ trách chính phải là anh. Điều kiện này anh hãy về nói rõ lại với ngài chủ tịch kia đi, một lần nữa cảm ơn anh đã đưa tôi về.!”

Giản Tuyết Ngưng lịch sự chào tạm biệt rồi kéo va-li vào nhà, để lại một Ninh Tuấn Khang vẫn nhìn cô từ phía sau mà nở nụ cười tự hào.

“[Em thay đổi nhiều thật đấy, Tuyết Ngưng./]”

Giản Tuyết Ngưng ngủ một giấc tận một ngày một đêm mà không ai dám làm phiền vì có lệnh từ ông cố Giản, cho đến khi tiếng chuông điện thoại reo lên với thông tin hiển thị từ số lạ thì cô cũng đoán được là ai.

“Sao anh lại có số điện thoại của tôi thế?”

Giản Tuyết Ngưng bấm nghe máy với thanh âm còn đang buồn ngủ của bản thân …

“Xin lỗi, anh năn nỉ từ phía Giản Trữ Luân đấy. Có làm phiền em không?”

“Anh nói đi.”

Giản Tuyết Ngưng vẫn hồi đáp bằng tông giọng không thay đổi nhưng ngược lại cô từ từ ngồi dậy dựa vào thành giường mà lắng nghe đầu dây …

“Anh đã trao đổi với ngài chủ tịch về điều kiện mà em nhắc đến, có thể tầm chiều mai ngài ấy sẽ đáp xuống Thượng Hải. Em có bận gì vào hôm đó không?”

Giản Tuyết Ngưng im lặng một lúc để suy nghĩ, xong mới bình thản mà hồi đáp.

“Không có. Anh cứ sắp xếp rồi gửi địa chỉ qua cho tôi là được, sẵn anh gửi cho Trữ Luân một phần tài liệu của dự án đó luôn nha.”

“Được. Anh biết rồi, em nghỉ ngơi thêm đi.”

Cuộc gọi vừa kết thúc thì Giản Tuyết Ngưng vừa ôm gấu bông lớn vừa tiếp tục giấc ngủ, song song đó Giản Trữ Luân đang có mặt cùng Ninh Tuấn Khang mà không hiểu chuyện gì.

“Tôi gửi cho anh tài liệu của một dự án, anh xem qua trước nhé.”

“Cậu và Tiểu Ngưng … thân thiết từ bao giờ thế?”

Ninh Tuấn Khang nghe câu hỏi từ Giản Trữ Luân mà thầm mỉm cười …

“Tôi và cô ấy bây giờ chỉ là quan hệ cộng tác bình thường thôi, sẽ không có suy nghĩ khác đâu.”

Ninh Tuấn Khang chào tạm biệt rồi rời đi, để lại một Giản Trữ Luân vẫn còn đơ người mà chưa thấu chuyện.

“Chồng à, anh sao thế?”

Đúng lúc Tôn Ý Phương đem cơm trưa đến thì lại thấy Giản Trữ Luân đứng im bất động…

“Vợ hả?.. Anh đang nghĩ em gái Tiểu Ngưng của anh có mê lực gì mà có thể khiến những người đàn ông có cảm tình với con bé dễ dàng từ bỏ để trở thành bạn nhanh như vậy?”

“Bây giờ anh mới để ý à?”

Tôn Ý Phương vốn đã biết từ lâu mà trêu chọc Giản Trữ Luân …

“Em biết chuyện gì đúng ko?"

“Lý do cô ấy được yêu thích chúng ta đều hiểu rõ, lý do cô ấy từ chối tình cảm đó chúng ta cũng thấy. Chẳng qua, bản thân cô ấy không muốn phụ lòng họ nên đổi lại có thể giúp đỡ họ việc nào ngoài chuyện tình cảm thì cô ấy nhất định sẽ đồng ý.”

Cùng là con gái với nhau nên Tôn Ý Phương hiểu được một chút về hành động của Giản Tuyết Ngưng, mà sau khi được giải thích thì Giản Trữ Luân gật gù hồi tưởng lại lúc trước từ việc của Đinh Nhất Hoằng đến Dịch Trọng Khiêm hay Quan Kính Khải kia và mới đây là Ninh Tuấn Khang đều là chủ ý của Giản Tuyết Ngưng nên đã phần nào đồng cảm.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 129: Sự kiện đá quý


Giản Tuyết Ngưng bắt đầu tỉnh dậy đã là trời tối cùng ngày, cô ưỡn người lấy điện thoại kiểm tra mới phát giác là tối như vậy.

“Không nghĩ rằng lại ngủ say đến cỡ này./”

Giản Tuyết Ngưng thở dài đáp ngắn mà lắc đầu chịu thua bản thân, cô nhẹ nhàng xuống giường đi tắm rồi mới sửa soạn giản dị xuống nhà chính đúng lúc đang chuẩn bị bữa tối.

“Dậy rồi à?”

Ông cố Giản vừa trông thấy Giản Tuyết Ngưng liền lên tiếng hỏi chuyện.

“Vâng. Sao mọi người không ai gọi cháu dậy thế?”

“Thấy cháu ngủ say quá nên ông dặn đừng ai làm phiền, con muốn dậy lúc nào thì dậy.”

Giản Tuyết Ngưng đích thị là ngoại lệ của cả gia tộc, ngay cả lúc ngủ cũng hình thức như vậy.

“Tiểu Ngưng, sau ba năm nữa cháu dự định sẽ đưa ai lên vị trí người thừa kế đây?”

Giản Tuyết Ngưng chợt khựng lại thao tác ăn uống dang dở nhưng sau một giây trở lại bình thường mà hồi đáp.

“Tại sao ông lại hỏi cháu sớm thế? Vẫn chưa hết thời hạn mà?”

“Hôm trước, ông có nhắc qua vấn đề này với những thành viên khác và dường như họ nghĩ rằng khả năng cao cháu sẽ đề xuất cho Trữ Luân. Vậy cháu đoán họ đã trả lời như thế nào?”

Giản Tuyết Ngưng chầm chậm lấy khăn ăn lau trước, sau đó ra hiệu nhờ người làm dọn dẹp.

“Xem quyết định của cháu?.. Cho nên bây giờ ông mới đặt câu hỏi này với cháu, không phải sao?”

“Vậy quyết định của cháu?”

Không hiểu vì sao nhưng ông cố Giản vẫn chăm chú lắng nghe chờ đợi câu trả lời từ Giản Tuyết Ngưng.

“Chưa biết ạ, xem tình hình lúc đó đã.”

Một đáp án không đâu vào đâu mà tưởng chừng như ông cố Giản sẽ tức giận nhưng ngược lại ông hoàn toàn tin tưởng nên ban đầu ông mới giao toàn bộ mọi việc cho Giản Tuyết Ngưng.

“Ông à, cháu đi ngủ tiếp nhé./”

Giản Tuyết Ngưng vốn có thể chất ăn hoài không mập nên khi vừa ăn tối xong là cô chào tạm biệt ông cố Giản trước và không quên ghé ngang phòng của Tiểu Lam thăm cô nhóc đang say ngủ cho đến khi cô trở về phòng thì nghe được tiếng chuông điện thoại từ Vương Diệc Thần liền lập tức bấm trả lời.

“Em dậy rồi à?”

“Vâng, nhưng mà em lại sắp ngủ tiếp rồi…/”

Giản Tuyết Ngưng mở giọng mè nheo khiến Vương Diệc Thần bên đầu dây khẽ cười và cùng trò chuyện với nhau tới lúc anh trở lại công việc, sau khi kết thúc cuộc gọi thì tin nhắn từ Ninh Tuấn Khang cũng hiện đến đi kèm là nội dung và địa chỉ hẹn gặp nên cô điềm đạm bấm hồi âm rồi tắt đèn nghỉ ngơi. Song song đó, Giản Hân Hân vừa thực tập về nhà với trạng thái khá mệt mỏi liền gặp Giản Bảo Đăng và Hạ Nguyệt Lệ đang dọn dẹp cửa hàng.

“Hân Hân, hôm nay em về trễ thế?”

“Vâng. Em … thời gian đầu phải học hỏi nhiều mà./”

Giản Bảo Đăng nhận ra được Giản Hân Hân có gì đó khác thường …

“Em sao vậy?”

“Hả? Em … ổn.”

Giản Hân Hân trả lời có phần rụt rè mà Giản Bảo Đăng lại muốn hỏi sâu thì liền bị Hạ Nguyệt Lệ ngăn cản.

“Hân Hân không còn nhỏ nữa, con bé cần phải trả qua khó khăn mới trưởng thành được./”

Hạ Nguyệt Lệ điềm đạm thuyết phục nên Giản Bảo Đăng mới đồng ý để Giản Hân Hân một mình suy nghĩ.

“[Ngày mai ở sự kiện quan trọng đó mà cô phạm thêm sai lầm nào thì hãy cuốn gói đi ngay.]”

Lời nói của quản lý bộ phận cứ văng vẳng trong đầu khiến Giản Hân Hân thở dài uể oải. Sáng ngày tiếp theo, Giản Tuyết Ngưng theo địa chỉ được hẹn tìm đến một trung tâm thương mại thuộc sở hữu của Houston.

“Là đây thì phải?”

Thời gian hẹn còn rất sớm nên Giản Tuyết Ngưng ghé vào một quán cà phê nhỏ bên trong khu mua sắm, trùng hợp nơi này đang diễn ra sự kiện về đá quý thu hút rất nhiều khách hàng tham quan.

“Này, nghe nói cô thực tập Hân Hân kia lại bị quản lý Trần trách phạt nữa à?”

Nghe được cái tên quen thuộc khi đang cùng đứng đợi gọi món từ hai cô gái đằng trước khiến Giản Tuyết Ngưng nhíu mày lặng lẽ lắng nghe.

“Đúng đấy. Cô ấy cũng xui xẻo thật, lại vào ngay nhóm của quản lý Trần đó. Ai mà không biết có bao nhiêu thực tập nghỉ việc vì ông ta, bây giờ chắc sắp có thêm một nạn nhân nữa rồi.”

“Nhưng mà sự kiện đá quý hôm nay là sự kiện quan trọng của tập đoàn, nghe nói chủ tịch đích thân về nước khảo sát luôn đấy. Nếu có việc không hay nào xảy ra, có lẽ người đó sẽ bị đuổi việc ngay.”

Giản Tuyết Ngưng hồi tưởng lại trước đây bà chủ quán có nói rằng Giản Hân Hân đi thực tập, nhưng hình như là không vào các chi nhánh của Giản thị.

“Xin chào, nước của cô đây./”

Giản Tuyết Ngưng nhận đồ uống từ nhân viên phục vụ rồi vào bàn mở laptop cá nhân tìm hiểu thông tin mới phát hiện đây là sự kiện do Houston tổ chức và cũng đang là một trong những dự án mà Ferney từng đề cập với cô trước đó.

“Khéo thật./”

Mặt khác, Giản Bảo Đăng và Hạ Nguyệt Lệ xử lý công việc trong phòng họp riêng của Hạ thị thì tiếng chuông điện thoại từ Giản Tuyết Ngưng hiện đến…

“Sao vậy Tiểu Ngưng?”

Giản Bảo Đăng bình tĩnh trả lời và Hạ Nguyệt Lệ một bên tò mò nên cũng dừng lại thao tác.

“Anh có biết nơi Hân Hân thực tập là ở đâu không?”

Giản Bảo Đăng thêm phần thắc mắc khi đột nhiên Giản Tuyết Ngưng lại hỏi về em gái mình.

“Xin lỗi, con bé chưa từng nhắc qua địa chỉ nên tôi cũng không rõ. Cô gặp con bé à?”

“Vẫn chưa, không có gì đâu. Anh đừng lo lắng./”

Giản Tuyết Ngưng không muốn Giản Bảo Đăng suy nghĩ nhiều nên ân cần trấn an trước rồi mới gác máy.

“Sao vậy? Hân Hân có chuyện gì à?”

Hạ Nguyệt Lệ nhìn sắc mặt của Giản Bảo Đăng khá căng thẳng nên nhẹ nhàng hỏi han nhưng chỉ nhận lại cái lắc đầu từ anh.

“Anh yên tâm, nơi nào có Tiểu Ngưng ở đấy thì Hân Hân nhất định sẽ không chịu thiệt thòi nào đâu.”

Trở lại hội trường sự kiện đá quý đang chuẩn bị diễn ra tại trung tâm thương mại, bên trong lẫn ngoài đều được Giản Hân Hân chạy đôn chạy đáo giúp đỡ …

“Giản Hân Hân, mau đem cái kia tới đây./”

“Vâng.”

Không thể tưởng tượng được Giản Hân Hân của hiện tại hoàn toàn khác xa với cô tiểu thư kiêu ngạo luôn gây khó dễ cho người khác trong quá khứ lại thay đổi một trời một vực như vậy, thay vào đó bản năng muốn giúp người khác của Giản Tuyết Ngưng một lần nữa trỗi dậy mà tập trung tìm hiểu các thông tin dự án của Houston nhằm đưa ra hướng giải quyết trọn vẹn nhất.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 130: Sự kiện đá quý pt.2


Trước giờ sự kiện, Giản Bảo Ngọc bị sai vặt đi mua cà phê cho các nhân viên nên lật đật vào ngay quán mà Giản Tuyết Ngưng đang ngồi nhưng lại không chú ý.

“Xin chào, đồ uống của cô.”

Giản Bảo Ngọc tay xách tay nải gần mười mấy ly cà phê rồi nhanh chóng chạy đi, may thay hình dáng của cô đã thu vào ánh mắt của Giản Tuyết Ngưng.

“Quản lý Trần, cà phê của mọi người đây.”

“Cô còn không phát ra cho họ, đợi tôi phát sao?”

Vị quản lý Trần lớn tiếng trách mắng nên Giản Bảo Ngọc mới bắt đầu đi phát cà phê cho nhân viên, riêng Giản Tuyết Ngưng vốn dõi theo từ sớm nên âm thầm xem tình hình của cô bên ngoài.

“Tội nghiệp cô thực tập đó nhỉ? Chỉ vì hy vọng được trở thành nhà thiết kế chính thức mà phải làm việc với quản lý Trần khó tính kia.”

“Nghe nói, lần sự kiện quan trọng này nếu diễn ra thành công thì quản lý Trần sẽ được thăng quan tiến chức đấy.”

Hai nhân viên của ban tổ chức vừa đi ngang vừa bàn chuyện mà vô tình để Giản Tuyết Ngưng nghe thấy.

“Làm phiền một chút, cho tôi hỏi làm sao đăng ký mua vé dự sự kiện này được vậy?”

Giản Tuyết Ngưng nhờ nhân viên nọ hướng dẫn cách đặt vé vào cổng sự kiện, sau khi đăng ký thành công cô trở lại quán cà phê chờ đợi. Tại sân bay cùng thời điểm, Ninh Tuấn Khang đang đón lão chủ tịch của Houston mà không nghĩ rằng Ferney cũng đi cùng.

“Eraldo, nơi chúng ta hẹn Eirlys vốn đang có sự kiện về đá quý do bên ta tổ chức nên Ferney mới cùng ta trở về. Con đừng cảm thấy không vui./”

“Không đâu, chủ tịch yên tâm.”

Ninh Tuấn Khang nhìn vẻ mặt đắc ý của Ferney cũng thầm đoán được lý do thật sự. Trùng hợp khác, người phát ngôn thương hiệu của sự kiện được mời là Kim Yến Yến và Tiêu Cẩn Lâm càng tạo thêm độ chú ý.

“Thời gian vẫn còn sớm nên ta đến khách sạn nghỉ ngơi trước, con và Ferney cùng tới xem hiệu suất của sự kiện đi.”

“Vâng.”

Ninh Tuấn Khang sắp xếp cho lão chủ tịch vào một khách sạn gần trung tâm thương mại, thấy ngài vào phòng nghỉ ngơi rồi mới cùng Ferney tiến vào sự kiện.

“Này, anh làm sao thuyết phục được Eirlys đó thế? Không lẽ là …?!”

Ferney mở lời thăm dò với ngụ ý không tốt, Ninh Tuấn Khang đối đáp mạnh mẽ.

“Người ta công tư phân minh, không phải loại như anh nghĩ.”

“Ồ.”

Ngay khi vừa đến sự kiện, các cấp quản lý đều nhận ra được Ferney và Ninh Tuấn Khang. Song song đó, Kim Yến Yến và Tiêu Cẩn Lâm vẫn đang chăm chú đọc kịch bản.

“[Người đó, chẳng phải là người cùng Tiểu Ngưng lên hotsearch gần đây sao?]”

Kim Yên Yến vội vàng chụp lại hình ảnh của Ninh Tuấn Khang mà gửi cho Giản Tuyết Ngưng, khi nhận được tin nhắn thì cô chỉ mỉm cười không hồi âm.

“Bắt đầu thôi, mọi người tập trung nào./”

Đạo diễn hô vang 1.2.3 thì người chủ trì sự kiện nhanh chóng bắt nhịp mở màn và hiển nhiên rất nhiều khách tham quan ghé xem bao gồm cả Giản Tuyết Ngưng đang đeo khẩu trang ngồi hàng ghế gần cuối. Tuy nhiên, điều mà cô để ý chính là sự nỗ lực muốn được công nhận của Giản Bảo Ngọc …

“[Cô ấy thay đổi nhiều thật.!]”

Sự kiện diễn ra khá thành công và lượng sản phẩm đá quý cũng thu hút được nhiều khách đặt hàng.

“Cảm ơn mọi người đã cố gắng để sự kiện lần này quảng bá tốt đẹp.”

Toàn bộ nhân viên đồng loạt vỗ tay sau lời cảm thán từ Ferney và lắng nghe anh phát biểu.

“Lần này, phía công ty đang đàm phán nguốn đầu tư mới. Nếu hợp đồng được ký, những thành viên có công ắt sẽ được thưởng hậu hĩnh. Đặc biệt là quản lý Trần, vì sự kiện này anh đã góp công sức không ít. Mọi người hãy vỗ tay cho anh ấy nào./”

Quản lý Trần được nhắc tới nên nở nụ cười thương mại, mặc dù ai ai cũng đều biết sự thật nhưng lại không một ai dũng cảm lên tiếng. Đột nhiên, tiếng động lớn từ đâu vang tới khiến mọi người hướng ánh nhìn về Giản Bảo Ngọc đang run rẩy trước hàng đá quý bị vỡ dưới chân.

“Bảo Ngọc, cô làm gì vậy hả?”

Quản lý Trần lập tức bước nhanh xuống chỗ của Giản Bảo Ngọc lớn giọng trách mắng.

“Tôi … tôi … tôi không cố ý, xin lỗi quản lý. Tôi sẽ dọn ngay./”

“Cô đúng là … Thật xin lỗi các vị giám đốc, cô ấy là thực tập sinh mới chưa hiểu chuyện. Số đá quý này, tôi sẽ yêu cầu cô ấy bồi thường đầy đủ.”

Giản Bảo Ngọc đang cúi đầu dọn dẹp thì nghe thấy sẽ phải bồi thường số đá quý này mà không khỏi giật mình …

“Cô đó, có nhiêu đấy mà cũng làm không xong. Giờ thì hay rồi, số đá quý này vỡ bao nhiêu là cô phải đền bấy nhiêu cho công ty không thiếu một đồng.”

Giản Bảo Ngọc quá để tâm về lời nói từ quản lý Trần mà vô tình bị các mảnh vỡ làm bị thương …

“Cô chảy máu rồi, không sao chứ?”

Giọng nói có phần quen thuộc cùng bàn tay trắng nõn trực tiếp đưa khăn tay cho Giản Bảo Ngọc …

“Tiểu Ngưng?”

Giản Tuyết Ngưng nở nụ cười hiền hậu và mang đến cảm giác an toàn cho Giản Bảo Ngọc.

“Cô là ai mà xen vào chuyện của công ty chúng tôi?”

Giản Tuyết Ngưng lườm sang một hàng đá quý bên cạnh, tiện tay lấy một trong những mẫu lớn nhất mà nhẹ nhàng buông thả gây thêm âm thanh đổ vỡ.

“Này?!”

Ninh Tuấn Khang và Ferney lần nữa bị tiếng động làm chú ý nhưng lần này là trông thấy bóng dáng của Giản Tuyết Ngưng liền lập tức tiến đến.

“Này, cô có biết mình đang phá gì không hả? Tôi có thể báo cảnh sát đấy./”

“Tuyết Ngưng?”

Vị quản lý Trần đứng lặng người khi phát hiện Ninh Tuấn Khang gọi thân thiết tên cô gái nọ, ngay cả Ferney nghe tin cũng bước lại xem tình hình.

“Các vị giám đốc, cô ấy từ đâu tới rồi phá hoại sản phẩm của chúng ta nên tôi …?!”

“Tuyết Ngưng, em và nhân viên thực tập này quen nhau à?”

Gương mặt của Giản Tuyết Ngưng thể hiện một biểu cảm lạnh lùng mà hồi đáp.

“Cô ấy họ Giản, vậy anh nghĩ tôi và cô ấy có quan hệ gì?”

Câu trả lời vẫn sắc bén như ngày nào, đúng lúc Giản Trữ Luân và Giản Bảo Đăng vừa kịp đến. Độ nhận diện của anh khá nổi tiếng nên phần lớn các nhân viên nữ liền nhận ra ngay và không ngừng bàn tán về thân phận của Giản Tuyết Ngưng.

“Nè nè, kia chẳng phải là tổng tài của tập đoàn Giản thị vừa lên báo gần đây sao?”

“Đúng rồi đúng rồi, mà anh ấy trông có vẻ kính cẩn với cô gái kia quá. Rốt cuộc cô gái đó là ai vậy?”

Lời bàn tán ngày càng nhiều nên Ninh Tuấn Khang ra lệnh với trợ lý nhanh chóng sơ tán nhân viên, và sắp xếp một khu vực riêng cùng Giản Tuyết Ngưng bàn việc. Đồng thời, vị quản lý Trần cũng bị réo theo khiến cả người đều run rẩy báo hiệu có điềm chẳng lành bao gồm về thân phận của cô gái nọ.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 131: Chuyển giao cổ phần


Trợ lý riêng của Ninh Tuấn Khang đã thu xếp một phòng riêng trong trung tâm thương mại, bên cạnh đó Giản Bảo Đăng khá là lo lắng khi thấy Giản Bảo Ngọc bị thương.

“Anh, em không sao đâu.”

Giản Bảo Đăng vừa xử lý vết thương vừa khó chịu ra mặt nhưng lại không lớn tiếng trách móc.

“Em vốn không xem anh là anh trai đúng không? Bây giờ lớn rồi, muốn tự mình xử lý hết đúng không?”

“Không có mà, anh đừng giận. Chỉ là … em muốn một lần cố gắng cho bản thân thôi./”

Giản Trữ Luân tìm đến chỗ hai anh em hỏi thăm tình hình…

“Sao rồi? Vết thương của Bảo Ngọc có cần đi bệnh viện khám không?”

“Tôi không sao, cảm ơn anh Luân.”

Ngay khi xác định Giản Bảo Ngọc đã không còn e ngại thì Giản Trữ Luân liền dẫn hai anh em đến chỗ Giản Tuyết Ngưng đang bàn chuyện với Ninh Tuấn Khang, riêng Ferney trở lại khách sạn đón lão chủ tịch.

“Tiểu Ngưng, vết thương của Ngọc đã được xử lý ổn thỏa rồi.”

Giản Bảo Đăng mở lời báo cáo và ngồi vào hàng ghế sau, thấy vậy vị quản lý Trần thức thời tìm đến Giản Bảo Ngọc ngỏ ý hối lỗi.

“Bảo Ngọc, tôi … là tôi không đúng, tôi có lỗi với cô. Mong cô độ lượng, bỏ qua cho tôi.”

“Quản lý, anh đừng làm vậy. Anh ngồi trước đi đã./”

Giản Bảo Ngọc nhìn sang hướng của Giản Tuyết Ngưng như muốn xin ý kiến, theo sau là Ninh Tuấn Khang cũng góp lời giảng hòa …

“Tuyết Ngưng, không cần phải bồi thường số đá quý kia đâu. Anh sẽ tìm cách nói với lão chủ tịch, em yên tâm.”

Giản Trữ Luân vẫn chưa hiểu chuyện nên thì thầm to nhỏ với Giản Bảo Ngọc và Giản Bảo Đăng.

“Mà nè, sao em lại có mặt ở sự kiện này thế?”

“À tôi đang là thực tập sinh cho công ty họ, nếu qua thời gian thực tập này thì sẽ trở thành nhà thiết kế đá quý chính thức nhưng mà …”

Giản Trữ Luân gần như đã hiểu mà thở dài nên Giản Bảo Đăng đặt câu hỏi theo.

“Chuyện là thế nào đấy?”

“Bên phía họ đang có cuộc hẹn đàm phán một vài dự án với Tiểu Ngưng, sự kiện hôm nay có lẽ cũng nằm trong kế hoạch đó. Vậy mà bây giờ Bảo Ngọc bị thương như này, khả năng cao là hợp đồng sẽ không thành công.”

Giản Bảo Đăng suy nghĩ một hồi rồi phản bác …

“Chẳng phải ban đầu là chúng ta tìm họ hợp tác à? Sao bây giờ lại thay đổi ngược rồi?”

“Họ tìm là nhà đầu tư Eirlys, hợp đồng vừa ký chỉ là lá chắn cho cuộc gặp mặt này thôi."

Ferney đã kịp thời đưa lão chủ tịch đến và cùng nhau chào hỏi tới Giản Tuyết Ngưng.

“Nice to meet you, Eirlys.”

“Neither me.”

Lão chủ tịch vừa đến thì không khí trong phòng chợt thay đổi hẳn, nhưng đối với Giản Tuyết Ngưng đang điềm tĩnh kia lại như không có gì.

“Để ngài cất công về nước một chuyến khi sức khỏe không tốt, thật có lỗi.”

“Không sao không sao.”

Lão chủ tịch muốn ông và Giản Tuyết Ngưng một mình trong phòng nên những người khác được yêu cầu ra ngoài chờ và quản lý Trần nọ nhanh nhảu hỏi rõ lai lịch của Giản Tuyết Ngưng.

“Giám đốc, cô gái đó rốt cuộc là ai vậy?”. Truyện Nữ Cường

“Chủ tịch của tập đoàn Giản thị - Giản Tuyết Ngưng.”

Tập đoàn Giản thị danh tiếng ra sao chỉ cần nghe đến cái tên là đã khiến nhiều người khiếp sợ.

“Chẳng phải người đang điều hành là Giản Trữ Luân kia sao?”

Trong phòng riêng hiện tại chỉ còn lại lão chủ tịch và Giản Tuyết Ngưng với không khí trầm hẳn, vừa hay ông lấy ra một bản hợp đồng đặt trên bàn hướng về cô.

“Đây là hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, tôi đồng ý chuyển toàn bộ cổ phần đang có tại Houston sang cho cô. Mong cô thay tôi hỗ trợ điều hành thật tốt cho Houston.”

Giản Tuyết Ngưng bề ngoài gương mặt không đổi sắc nhưng cô hiểu rất rõ những lời lão chủ tịch vừa đề xuất.

“Bên cạnh ngài có một Eraldo và một Ferney, cả hai đều là những nhân viên xuất chúng trong tập đoàn của ngài. Bây giờ, ngài lại chuyển giao cho một người ngoài như tôi có phải không thỏa không?”

“Tôi biết, nhưng chỉ cần ba năm thôi cũng được. Tôi sắp gần đất xa trời rồi, không thể sắp xếp chu toàn tất cả. Điều tôi lo nhất là Eraldo và Houston, nhưng với năng lực của cậu ấy bây giờ nhất thời chưa thể điều hành dưới sự tiêu khiển của Ferney kia.”

Mọi người đang chờ bên ngoài với nhiều tâm trạng khác nhau, đột nhiên cánh cửa phòng đã mở ra cùng sự xuất hiện của lão chủ tịch.

“Eraldo, Ferney. Chúng ta về thôi./”

“Vâng.”

Lão chủ tịch vừa rời khỏi thì Giản Tuyết Ngưng mới thở dài mà chầm chậm bước ra sau.

“Tiểu Ngưng, sao rồi?”

Giản Trữ Luân tiến đến hỏi han nhưng nhận lại là cái lắc đầu ngao ngán của Giản Tuyết Ngưng và cô nhìn sang hướng hai anh em Giản Bảo Đăng và Giản Bảo Ngọc.

“Hai người có bận gì không? Tôi có chuyện muốn nói.”

“Được.”

Lão chủ tịch trở về khách sạn không nói thêm lời nào mà chỉ yêu cầu Ferney xử lý chuyện hôm nay, riêng Ninh Tuấn Khang chưa thể yên tâm nên đành trực tiếp tìm đến Giản Tuyết Ngưng. Song song đó, nhóm của Giản Tuyết Ngưng đã về đến nhà chính…

“Tiểu Ngưng, số đá quý đó là lỗi của tôi. Để tôi bồi thường cho họ.”

Giản Bảo Ngọc nhìn trạng thái của Giản Tuyết Ngưng rồi cất giọng nhận lỗi lầm về bản thân.

“Không sao. Cô làm việc ở đó được bao lâu rồi?”

“Khoảng ba tháng.”

Giản Tuyết Ngưng trầm ngâm một hồi thì ông cố Giản ra ngoài trông thấy khung cảnh lạ lùng.

“Chuyện hôm nay cô không cần nghĩ nhiều, cứ đi làm như bình thường thôi. Ngoài ra, tôi nghĩ chắc ngày mai họ sẽ lập tức ký hợp đồng chính thức với cô đấy.”

“Nhưng mà …?!"

Giản Bảo Ngọc cảm thấy có lỗi nhưng bị Giản Trữ Luân cắt ngang …

“Không nhưng nhị nữa. Đã là người nhà với nhau, không cần câu nệ tiểu tiết. Nếu Tiểu Ngưng nói không sao thì tức là không còn chuyện gì đâu.”

Giản Trữ Luân dùng ánh mắt biểu đạt với Giản Bảo Đăng nhờ anh nói hộ thêm.

“Đúng đấy, có Tiểu Ngưng chắn rồi. Không sao đâu, chúng ta về nhà thôi./”

Hai anh em Giản Bảo Đăng ra về hết thì Giản Trữ Luân mới bắt đầu hỏi chuyện.

“Ngài chủ tịch đó chuyển nhượng cổ phần sang cho em, nhờ em hỗ trợ Houston trong ba năm. Vậy mà toàn bộ của ngài ấy và Ninh Tuấn Khang cộng lại chưa tới 50% còn Ferney thì gần chạm mốc đó. Anh nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra?”

“Dựa theo số phần trăm cổ phần, ắt hẳn cổ đông bên đó sẽ ủng hộ Ferney. Huống hồ, nghe nói đám cổ đông đó sớm đã theo phe của anh ta.”

Giản Tuyết Ngưng tựa đầu mệt mỏi thì điện thoại từ Ninh Tuấn Khang hiển thị …

“Anh đang ở ngoài cổng nhà, em ra một chút nha./”

Giản Tuyết Ngưng ậm ừ hồi đáp, ngoài cổng nhà đã thấy bóng dáng của Ninh Tuấn Khang nên cô bình tĩnh đối mặt.

“Sao anh không chăm sóc cho ngài chủ tịch, trễ vậy rồi còn đến đây?”

“Xin lỗi.”

Cả hai cùng tựa ngồi trên đầu xe của Ninh Tuấn Khang cùng ngắn nhìn bầu trời đêm một lúc nhưng không ai nói chuyện. Cùng lúc đó, Giản Bảo Ngọc trên xe về nhà thì đang cảm thấy hối lỗi mà không ngừng day dứt nhưng bù lại Giản Bảo Đăng bên tay lái lấy tư cách là anh trai ra sức khuyên nhủ và trấn an khiến cô phần nào yên tâm hơn.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 132: Em là ngoại lệ của


Giản Tuyết Ngưng lén nhìn sang Ninh Tuấn Khang rồi cất tiếng, cho dù là yêu cầu của lão chủ tịch nhưng cô vẫn cần phải cân nhắc thêm.

“Dựa theo cái nhìn của anh thì Houston bây giờ đang như thế nào?”

“Không như ban đầu nữa.”

Ninh Tuấn Khang chợt thở dài mà hồi đáp khiến Giản Tuyết Ngưng có phần thắc mắc.

“Nếu có cơ hội, anh có muốn thay đổi tập đoàn không?”

“Muốn chứ, nhưng với sức của bản thân thì lại không thể.”

Ninh Tuấn Khang của bây giờ dường như thiếu đi sức sống, mà Giản Tuyết Ngưng nhận được phó thác từ lão chủ tịch nên cũng phải cố gắng hoàn thành. Bất chợt, điện thoại từ anh vang lên thì nhận được thông tin không mấy khả quan.

“Lão chủ tịch … qua đời rồi.”

Đúng thật là thông tin không tốt ngay lúc này, gương mặt khi nghe tin của Ninh Tuấn Khang phần nào thể hiện sự đau khổ.

“Anh mau về gặp ngài ấy lần cuối đi, để sau này không phải hối tiếc. Dù gì, đối với ngài ấy anh vẫn là người quan trọng duy nhất.”

Sau khi Ninh Tuấn Khang rời khỏi thì Giản Trữ Luân mới ra ngoài cổng.

“Trông cậu ta hối hả lắm, có chuyện gì à?”

“Ngài chủ tịch vừa qua đời rồi./”

Giản Trữ Luân cũng bất ngờ thay trước thông tin này mà đồng cảm.

“Trữ Luân, giúp em điều tra về toàn bộ Houston những năm gần đây đi.”

“Em quyết định giúp cậu ta?”

Giản Tuyết Ngưng khẽ ừ một tiếng nhưng ánh mắt vẫn hướng về xa xăm kia.

“Được, anh sẽ làm ngay./”

Tang lễ của lão chủ tịch diễn ra trong vòng ba ngày và được hỏa táng theo di nguyện. Một thời gian sau đó, luật sư riêng của ngài đã liên hệ hẹn lịch với Ninh Tuấn Khang và Ferney đến chi nhánh của Houston ở Thượng Hải nhằm xác nhận di chúc. Bấy giờ, không khí trong tập đoàn khá là căng thẳng khi vẫn chưa biết được người tiếp quản tiếp theo sẽ là ai.

“Chắc cậu đang vui lắm? Dù gì người thân của ngài ấy chỉ có cậu…”

Ferney bắt đầu châm chọc nhưng Ninh Tuấn Khang chỉ im lặng không hồi đáp.

“Luật sư à, nếu được tôi có thể yêu cầu các cổ đông trong tập đoàn cùng nghe di chúc của ngài chủ tịch không?”

“Chuyện này …!!!”

Ninh Tuấn Khang lườm sang Ferney đang trưng vẻ mặt đắc ý kia.

“Tôi nghĩ rằng họ cũng muốn đích thân lắng nghe rõ di chúc của ngài chủ tịch, nên yêu cầu này không quá đáng chứ?”

Ferney nhấn mạnh từng chữ từng câu nên luật sư đành phải đồng ý với yêu cầu trên, và chỉ vài phút sau các cổ đông đã có mặt đông đủ cả phòng họp.

“Vâng, vậy tôi xin phép đọc di chúc của lão chủ tịch quá cố./”

Vị luật sự điềm tĩnh lấy ra một bộ tài liệu, sau đó bắt đầu hít sâu đọc từng dòng chữ.

“Tôi tên Enoch Houston, có ý nguyện trao lại tài sản bao gồm động sản và bất động sản cho một mình anh Eraldo Ninh Tuấn Khang. Tại tập đoàn Houston, tôi đang hiện có 35% cổ phẩn và đồng ý chuyển giao lại cho người E cũng như các quyền hành khác trong vòng ba năm. Sau ba năm, theo ủy thác của người đó mà giao quyền lại cho ứng viên tiềm năng. Trường hợp trong thời hạn người E gặp vấn đề phát sinh nào, toàn bộ quyền sẽ điều sang cho anh Eraldo nắm giữ. Tôi xin cam đoan những gì được ghi dưới đây là đều xuất phát từ sự tự nguyện của bản thân. (ngày … tháng …năm… ký tên)”

Trong phòng họp tràn ngập lời bàn tán xì xào đã vang lên từ lâu cũng như khuôn mặt khó chịu của Ferney, anh đứng bật dậy mà quát lớn với luật sư.

“Luật sư, người E là ai? Ông có chắc đây đích thực là di chúc của ông ta không hả?”

“Đây đúng là di chúc do ngài Houston tự ghi, với lại người E đó bảo đang trên đường tới rồi.”

Tài xế riêng đã đưa Giản Tuyết Ngưng và Giản Trữ Luân tới trước cổng tập đoàn Houston, mà ngay cửa ra vào đang có Giản Bảo Ngọc đợi đón.

“Tiểu Ngưng, hai người đến rồi./”

“Anh báo cho cô ấy à?”

Giản Tuyết Ngưng quay sang hằn giọng với Giản Trữ Luân khiến anh vội vàng giải thích.

“Chúng ta là lần đầu tới đây, ít nhất nên nhờ người quen dẫn đường chứ./”

Giản Tuyết Ngưng chỉ biết thở dài và nhờ Giản Bảo Ngọc đưa đến phòng họp, song song đó trong phòng vẫn đang là không khí căng thẳng …

“Các vị, vậy tôi không nói vòng vo nữa. Ai tán thành biểu quyết lại vị trí chủ tịch, mời giơ tay./”

“Anh …”

Ninh Tuấn Khang sớm đoán được rằng Ferney sẽ không tuân theo di chúc của lão chủ tịch, nhưng không nghĩ rằng anh ta đã mua chuộc toàn bộ cổ đông.

“Ngoại trừ Eraldo không tán thành, tức là chúng ta nên …”

Lời nói chưa hết thì hai cánh cửa lớn liền mở toang cùng sự xuất hiện của Giản Tuyết Ngưng và Giản Trữ Luân.

“Này, đó chẳng phải là CEO của tập đoàn Giản thị sao?”

“Tại sao người của Giản thị lại đến đây thế?”

Ninh Tuấn Khang vô cùng ngạc nhiên khi Giản Tuyết Ngưng có mặt, cô đeo kính râm đen và được luật sư kính cẩn kéo ghế ngồi giúp.

“Các vị, đây chính là tiểu thư Giản Tuyết Ngưng được nhắc đến trong di chúc và cũng là E – Eirlys.”

Thân phận của Giản Tuyết Ngưng nhanh chóng được toàn bộ cổ đông biết đến, cô từ từ tháo gỡ kính đen rồi cất giọng.

“Lần đầu gặp mặt, mong các vị chiếu cố.”

Giản Tuyết Ngưng ra hiệu nhờ Giản Trữ Luân thông báo các việc tiếp theo.

“Trên tay tôi là bản thỏa thuận hợp đồng chuyển nhượng cổ phẩn do đích thân lão chủ tịch quá cố ủy thác, cũng như theo di chúc tiểu thư chúng tôi sẽ toàn quyền đảm nhiệm chức chủ tịch của Houston kể từ bây giờ.”

Những lời bàn tán xôn xao ngày càng vang hơn, bao gồm cả Ferney chưa thể tin được mà lên tiếng.

“Giản tiểu thư, chắc là cô không biết hiện chúng tôi đang biểu quyết bầu ra chủ tịch mới. Nếu như theo di chúc, cổ phần của cô chưa đủ để ngồi lên vị trí đó đâu.”

“Ồ. Vậy làm thế nào mới đủ đây?”

Giản Tuyết Ngưng ngây thơ đặt câu hỏi thì một trong những cổ đông đứng dậy phát biểu.

“Tôi đồng ý bầu cho Giản tiểu thư vào vị trí chủ tịch.”

“Tôi cũng đổng ý.”

Những lời đồng ý từ từ nhiều hơn khiến Ferney không kịp trở mình…

“Các người …?!”

“Xem ra không cần tốn thời gian nữa nhỉ? Luật sư, căn cứ theo luật mà làm nhé./”

Ferney vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật và muốn phản bác, nhưng bị Giản Tuyết Ngưng nắm thóp.

“Các địa điểm ăn chơi này chắc anh Ferney đây rất quen thuộc? Nơi nào nơi nấy kinh doanh rất tốt, không ai nghĩ rằng đằng sau … trở thành nơi rửa tiền cho anh.”

Bí mật của Ferney bị phanh phui như vậy liên lụy đến nhiều cổ đông trong công ty cũng như anh thẫn thờ mà ngã quỵ xuống ghế. Một hồi sau, cảnh sát tới đưa người về sở điều tra dưới cái nhìn của các nhân viên. Thay vào đó, các cổ đông còn lại đều không muốn gây chuyện với Giản thị nên nhanh chóng rời khỏi phòng và chỉ để lại một mình Ninh Tuấn Khang đối diện.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 133: Hậu thuẫn vững chắc


Giản Trữ Luân thuận theo hoàn cảnh liền nháy mắt với Giản Bảo Ngọc cùng ra ngoài chờ đợi.

“Không nói nên lời nữa à?”

Giản Tuyết Ngưng trông thấy trạng thái của Ninh Tuấn Khang khác thường mà cất giọng.

“Không phải, chỉ là không nghĩ em sẽ giúp đỡ như thế này.”

“Ý định của ngài ấy anh cũng biết, tuy nhiên vì lo sợ thế lực của Ferney sẽ gây khó dễ nên mới ủy thác tôi trong ba năm thôi. Sau ba năm, tôi sẽ trả lại vị trí này cho anh./”

Ninh Tuấn Khang gượng cười nhưng không quên giữ phép lịch sự.

“Cảm ơn em, Tuyết Ngưng.”

“Đừng cảm thán nữa, anh mau chứng minh được là quyết định cuối cùng của ngài ấy là chính xác. Như vậy ngài ấy trên thiên đường mới được yên nghỉ./”

Giản Tuyết Ngưng ngoài lạnh trong nóng nhưng cũng phần nào an ủi được Ninh Tuấn Khang.

“Vậy Ferney sẽ được xử lý như thế nào?”

“Tôi nhờ một người bạn trong sở giúp đỡ rồi, bằng chứng đều có đủ thì khó mà thoát tội. Nhưng mà anh ta là quốc tịch bên Anh nên họ sẽ xin phép quyền giải quyết.”

Giản Tuyết Ngưng vốn có nhiều mối quan hệ rộng nên không khiến Ninh Tuấn Khang bất ngờ.

“Chuyện cần giúp tôi đã xong rồi, mọi việc còn lại trông vào anh đấy./”

“Em yên tâm.”

Ninh Tuấn Khang theo sau có ý ra tiễn Giản Tuyết Ngưng, chợt cô nhớ lại chuyện Giản Bảo Ngọc mà lên tiếng.

“À. Dự án đá quý lần trước hiện đang là ai phụ trách thế?’

“Là Ferney và quản lý Trần. Sao vậy?”

Giản Trữ Luân nhìn sắc mặt mà đoán được suy nghĩ của Giản Tuyết Ngưng lúc này …

“Ninh tổng, chúng tôi mới tới lần đầu chưa gặp nhiều. Chủ nhà là anh có phải nên …?!”

Ninh Tuấn Khang hiểu được dụng ý của Giản Trữ Luân nên sẵn sàng dẫn cả hai đi tham quan một vòng. Toàn bộ nhân viên đã nhận được thông báo chính thức nên khi trông thấy Giản Tuyết Ngưng thì không ngừng ngưỡng mộ, một hồi sau cô chợt dừng lại bộ phận mà Giản Bảo Ngọc đang thực tập.

“Nè nè, tôi nhớ ra rồi. Thì ra cô ấy là bạn gái của Vương Diệc Thần và là cựu tuyển thủ trượt băng nổi tiếng thế giới – Giản Tuyết Ngưng đó.”

“Cô ấy toát ra thần thái thật đúng với danh xưng nữ thần lạnh lùng, lại còn là mỹ nữ nữa.”

Nhân viên nữ trong bộ phận không ngừng bàn tán về Giản Tuyết Ngưng cho đến khi nghe được tiếng hằn giọng từ Ninh Tuấn Khang vọng lại. Nhân viên trông thấy anh xuất hiện lập tức ngay ngắn vào chỗ ngồi, còn quản lý Trần lề mề chào đón.

“Ninh tổng, anh đại giá quang lâm tới đây không biết có điều gì chỉ bảo?”

“Thiết kế của sự kiện lần trước là của ai thế?”

Mọi ánh nhìn đều hướng về Giản Bảo Ngọc khiến cô bị chú ý mà hoảng.

“Là của tôi, thưa Ninh tổng.”

“Ninh tổng, cô ấy là thực tập sinh tâm đắc của tôi đấy. Phần lớn nhờ tôi chỉ dạy nên cô ấy mới hoàn thành được những thiết kế như vậy.”

Các nhân viên nhìn thấy quản lý Trần bắt quàng làm họ mà khinh bỉ, Giản Tuyết Ngưng nhẹ nhàng bước vào mà đặt câu hỏi.

“Đúng là quản lý Trần dạy bảo rất tốt.”

“Hơ? Giản tiểu thư …?!”

Đối với các nhân viên khi gặp được Giản Tuyết Ngưng thì ngỡ như gặp được thần tượng nên vui mừng lấy điện thoại chụp hình.

“Ngọc à, ra ngoài một chút với tôi.”

“Ồ.”

Nhóm Giản Tuyết Ngưng vừa rời đi trước thì Ninh Tuấn Khang quay sang quản lý Trần.

“Quản lý Trần làm ở đây được bao lâu rồi nhỉ?”

“Gần ba năm, Ninh tổng.”

Quản lý Trần cứ ngỡ sắp được thăng chức nên nhanh nhảu hồi đáp mà sự thật luôn đắng lòng.

“À. Vậy cảm ơn sự hợp tác của anh bao năm qua, cuối ngày anh đến phòng kế toán nhận lương đi.”

“Vâng. Hả? Ơ, khoan đã Ninh tổng. Anh nói gì?”

Quản lý Trần nghe thông tin mà như sét đánh ngang tai, riêng các nhân viên khác thì cười thầm.

“Tôi nói anh bị đuổi việc.”

“Ninh tổng, đợi đã. Tôi có làm sai chuyện gì mong anh nói rõ, tôi sẽ sửa lỗi mà.”

Vị quản lý Trần theo bước chân của Ninh Tuấn Khang không ngừng nài nỉ.

“Lỗi này của anh không thể sửa được, mong anh sớm tìm được công việc mới. Tôi xin phép./”

Giản Tuyết Ngưng và Giản Trữ Luân cùng Giản Bảo Ngọc đi đến khu vực ăn uống của tập đoàn, một lát sau Ninh Tuấn Khang cũng có mặt.

“Tuyết Ngưng, đã thông báo sa thải quản lý Trần kia rồi.”

“Hả?"

Giản Bảo Ngọc hoang mang khi nghe thông tin của quản lý Trần từ Ninh Tuấn Khang.

“Ngọc, cô có tự tin thay thế vị trí đó không?”

“Hả? Cô để tôi thay vị trí của quản lý Trần?”

Giản Tuyết Ngưng vừa đọc danh sách vừa khẽ ậm ừ, rồi quay sang nhờ Giản Trữ Luân lấy thức ăn.

“Không được đâu, tôi đang là thực tập sinh mà kinh nghiệm vẫn còn yếu. Nếu tôi ngồi vào vị trí đó, ắt sẽ có người dị nghị.”

Câu trả lời điềm đạm của Giản Bảo Ngọc sớm đã được Giản Tuyết Ngưng dự tính.

“Thiết kế của cô được trưng bày ở sự kiện mà kinh nghiệm còn yếu à?”

“Tôi … may mắn thôi.”

Giản Tuyết Ngưng suy tư một lúc mà nhìn về hướng Giản Trữ Luân và Ninh Tuấn Khang mang thức ăn quay lại bàn.

“Vậy đám cưới của tôi tháng tới, cô hãy thiết kế một bộ cho tôi và Thần đi.”

“Tôi sao?”

Giản Trữ Luân và Ninh Tuấn Khang vừa về bàn liền nghe thấy lời đề xuất nọ.

“Đúng vậy. Hãy xem đó là thử thách của cô, nếu thiết kế này thành công thì cô cứ đường đường chính chính ngồi vào vị trí đấy. Hoặc cho dù ngược lại thì cũng có Ninh tổng đây bảo kê rồi, đúng không?”

Giản Tuyết Ngưng hướng sang Ninh Tuấn Khang hỏi đáp trong khi anh đang ăn uống, chợt ngẫn người lại khi thấy ba anh em họ nhìn chằm chằm vào bản thân.

“Đúng. Tuyết Ngưng nói đúng, cô ấy bảo sao thì tôi sẽ làm vậy nên cô yên tâm.”

Ninh Tuấn Khang dõng dạc đáp lời khiến cả ba anh em bật cười, nhưng nhờ hậu thuẫn là Giản Tuyết Ngưng nên khiến cho Giản Bảo Ngọc vừa an lòng vừa quyết tâm.

“Được. Nếu cô đã tin tưởng giao trọng trách này, tôi sẽ cố gắng hết sức không để cô thất vọng.”

Giản Tuyết Ngưng nở nụ cười niềm nở và ăn trưa với nhau, một hồi sau thì cùng Giản Trữ Luân chuẩn bị ra về.

“Công việc có gì cần hỏi thì anh cứ liên hệ với Trữ Luân, anh ấy gần đây khá rảnh đó.”

Giản Tuyết Ngưng dặn dò chính sự mà không quên trêu chọc, còn sắc mặt của Giản Trữ Luân thì khó thở.

“Anh biết rồi, vậy hai người về cẩn thận.”

Ninh Tuấn Khang quay người vào lại tập đoàn thì Giản Tuyết Ngưng nhắn nhủ Giản Trữ Luân về tập đoàn xử lý công việc, còn cô thì chọn đi bộ về nhà. Vô tình đi ngang một sân vận động mà trong đó đang có các học viên trượt băng, trông thấy hình ảnh đó khiến cô lại hồi tưởng về bản thân mà nuối tiếc nhưng không quên kiềm lòng khuyên nhủ bản thân.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 134: Một ngày sốt quay cuồng


Giản Tuyết Ngưng mải đứng xem một lúc thì điện thoại hình ảnh từ Vương Diệc Thần gọi đến, cô vội vàng lau đi vài giọt nước mắt rồi tươi cười nghe máy.

“Anh ghi hình xong rồi hả?”

Dù là qua màn hình nhưng Vương Diệc Thần đã trông thấy đôi mắt của Giản Tuyết Ngưng ửng đỏ.

“Em khóc à? Làm sao thế?"

Vương Diệc Thần nhận thấy rõ ràng liền vô cùng lo lắng, nhưng nhanh chóng được Giản Tuyết Ngưng giải thích.

“Em không sao, chỉ là đi ngang qua một sân vận động và trông thấy các học viên đang trượt băng nên em xúc động một chút ấy mà.”

Vương Diệc Thần làm sao không hiểu trượt băng vẫn luôn là nút thắt trong lòng của Giản Tuyết Ngưng.

“Anh xin lỗi, nếu không phải lần đó vì đến lễ hội âm nhạc của anh thì em đã không...”

“Anh mà còn tự trách như thế là em khóc thật đấy.”

Giản Tuyết Ngưng lợi dụng chính bản thân mà khuyên ngăn Vương Diệc Thần.

“Em không sao thật, anh đừng cảm thấy có lỗi. Nếu tương lai có cơ hội, em nhất định sẽ trở lại sân băng mà./

loại hiểu

Vương Diệc Thần nhìn người con gái anh yêu qua màn hình điện thoại hiểu chuyện đến nao lòng, anh h*m m**n ở bên cạnh Giản Tuyết Ngưng ngay lúc này.“Thần, sao anh im lặng rồi?”

Giản Tuyết Ngưng réo tên cả một buổi thì Vương Diệc Thần mới trở về hiện thực.

“Tiểu Ngưng. Anh nhất định sẽ khiến em hạnh phúc mãi về sau, hãy tin vào anh nhé./”

Giản Tuyết Ngưng ngơ ngác lắng nghe lời nhắn nhủ ngọt ngào của Vương Diệc Thần dành cho cô, vài giây sau cô nở nụ cười hồi đáp.

“Em luôn luôn tin tưởng anh mà.

Cả hai trao niềm tin vào đối phương và cùng nhau tâm sự cho đến khi Giản Tuyết Ngưng về nhà chính. Trong phòng khách bấy giờ, Giản Hân Hân, Dịch Trọng Khiêm về ăn tối cùng gia đình đồng nghĩa với việc cả hai sắp đính ước với nhau.

“Chị, về rồi hả?”

Giản Tuyết Ngưng khẽ gật đầu thay cho câu trả lời, ông cố Giản thấy vậy liền lên tiếng.

“Cháu ăn tối cùng mọi người luôn chứ?”

“Không đâu ạ, cháu hơi mệt nên xin phép lên phòng nghỉ ngơi nha.”

Giản Tuyết Ngưng lê lết thân xác bước lên từng bậc cầu thang mà về phòng riêng.

“Ông cố, chị ấy..?!"

“Anh nghe Trữ Luân nói cố chủ tịch của tập đoàn Houston vừa qua đời và đã ủy thác cho Tiểu Ngưng điều hành trong vòng ba năm, có lẽ nhiều việc như vậy nên cô ấy mệt là phải.

Mọi người dành sự thương cảm đến Giản Tuyết Ngưng, ông cố Giản trầm ngâm hồi lâu. Trong phòng của Giản Tuyết Ngưng lúc này, cô vừa tắm rửa xong thì nghe tiếng gõ cửa vọng tới.

“Ông cố?”

Ông cố Giản một tay cầm ly sữa ấm bên ngoài, Giản Tuyết Ngưng liền dìu ông vào trong ngồi.

“Thấy cháu mệt mỏi nên ông nhờ người chuẩn bị ly sữa, mau uống đi cho ám./"

“Sao ông không nhờ người mang cho cháu?”

Giản Tuyết Ngưng uống một ngụm sữa và chờ đợi ông cố Giản phản hồi.

“Tiểu Ngưng, có phải từ đầu ông không nên gây áp lực cho cháu rồi không?”

“Ý gì ạ?”

Ông cố Giản trở nên nghiêm nghị mà đặt hai bàn tay lên gậy chống, nhưng Giản Tuyết Ngưng cũng nhanh chóng hiểu được vấn đề.

“Cháu biết là ông đang lo lắng chuyện gì, cháu ổn mà. Chỉ là lúc nãy đi bộ về hơi xa nên có chút ảnh hưởng đến vết thương cũ nhưng không sao đâu ông.”

Ông cố Giản ân cần nhìn Giản Tuyết Ngưng uống hết ly sữa..

“Nếu cháu mệt quá thì cứ nói ra, ông sẽ tìm cách khác.”“Vâng, dĩ nhiên là cháu biết ông sẽ không để cháu mệt đầu mà. Yên tâm ông nhé./”

Bị Giản Tuyết Ngưng thuyết phục nên ông cố Giản chuyển qua chủ đề khác.

“Khi cháu về cũng đã thấy, Hân Hân và cậu Dịch đó rất là thương nhau nên có lẽ nhà ta sắp chuẩn bị gả đi thêm một đứa cháu nữa rồi.”

“Trọng Khiêm nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Hân Hân, nhân cách của anh ấy cháu có thể đảm bảo”

Ông cố Giản chợt nhớ lại mối quan hệ của Giản Tuyết Ngưng và Dịch Trọng

Khiêm.

“Cậu ta từng là bạn trai cũ của cháu phải không? Như vậy cháu cũng thấy ổn à?"

“Tính cách của anh ấy phù hợp với Hân Hân hơn, cháu hoàn toàn ủng hộ là đằng khác.”

Hai ông cháu tâm sự đến khuya thì ông cố Giản tranh thủ về phòng nhằm để Giản Tuyết Ngưng nghỉ ngơi, và cứ thế cô ngủ một giấc sâu.

“Em nói sao? Tiểu Ngưng muốn em thiết kế mẫu trang sức đá quý cho đám cưới?”

Giản Bảo Đăng tỏ ra ngạc nhiên khi nghe Giản Bảo Ngọc thông báo..

“Đúng vậy. Ý của cô ấy là tạo cơ hội cho em thể hiện, nên em không thể phụ lòng được.

“Nhưng mà đó là ngày quan trọng của cô ấy, lỡ như xảy ra chuyện thì....Giản Bảo Đăng không phải là không tin tưởng vào năng lực của Giản Bảo Ngọc nhưng trong lòng vẫn có chút gì đó khiến anh lo ngại.

NOVEL

TOON

11:03

“Em biết chuyện này có ảnh hưởng rất lớn, nhưng em không thể chạy trốn được. Tiểu Ngưng cũng nói rồi, cùng là người mang họ Giản thì phải tự tin đối diện mà”

Giản Bảo Ngọc thật sự thay đổi rất nhiều khiến người anh trai như Giản Bảo Đăng phải nhìn bằng ánh mắt khác.

“Em thuyết phục được anh rồi, anh sẽ không nói gì thêm. Em là em gái của anh thì dẫu quyết định ra sao anh đều ủng hộ, không được để mất mặt đó.”

“Đương nhiên, cảm ơn anh.”

Gần xế chiều, Giản Tuyết Ngưng chưa thức dậy mà không ai dám gõ cửa. Thay vào đó trên phòng, cô từ từ mở nhẹ hai đôi mắt nhưng dường như có cảm giác cơ thể nặng nhọc.

“Sốt rồi.”

Giản Tuyết Ngưng dùng tay sờ nhẹ lên trán mới phát giác ra rằng bản thân bị sốt, cô lấy nhiệt kế bên trong tủ nhỏ cạnh giường mà đo lại nhiệt độ hiện tại.

“39 độ, cao vậy sao?”

Giản Tuyết Ngưng có phần không tin vào con số thể hiện trên nhiệt kế nhưng vẫn bình tĩnh xử lý, cô vào ứng dụng trên điện thoại bấm đặt giao hàng đơn thuốc sốt rồi từng bước vệ sinh cá nhân. Nửa tiếng sau, nhân viên giao hàng tới địa chỉ và đúng lúc Giản Hân Hân dưới phòng khách liền ra ngoài nhận thay.“Đơn của cô Giản, nhờ cô ký tên

Ngoài Giản Hân Hân thì chỉ còn lại Giản Tuyết Ngưng, cô ký tên xong thì mang đơn hàng lên phòng.

“Chị, có đơn hàng nè.”

Trong khi chờ đợi bên ngoài, Giản Hân Hân đọc lại thông tin đơn được dán trên hộp giống như tên thuốc cho đến khi Giản Tuyết Ngưng lờ mờ mở cửa.

“Cảm ơn nhé.”

“Khoan đã, chị. Chị bệnh rồi à?”

Giản Hân Hân nhìn vào trạng thái không đứng vững của Giản Tuyết Ngưng mà lên tiếng.

“Sốt thôi, uống thuốc vào nghỉ ngơi là khỏe.

“Sao vậy được? Để em gọi xe, chúng ta tới bệnh viện.”

Giản Hân Hân hối hả bấm điện thoại nhưng lập tức bị Giản Tuyết Ngưng ngăn cản.

“Một chút sốt mà đi bệnh viện làm gì hả?”

“Nhưng mà...?!”

Giản Hân Hân không biết phải làm sao thì Giản Tuyết Ngưng nhỏ nhẹ nhờ vả.

“Nếu em lo cho chị, thì xuống bếp nấu ít cháo giúp chị đi. Phải có gì lót bụng mới uống thuốc được chứ.

“Được, em đi nấu ngay. Chị vào nằm trước đi, em nấu xong sẽ mang lên.

Giản Tuyết Ngưng nhẹ nhàng gật đầu thay cho câu trả lời và lên giường nằm nghỉ, mặt khác Giản Hân Hân nhanh chóng xuống bếp nấu cháo trắng. Trùng hợp hôm nay mọi người đều ra ngoài không có nhà, nên bản thân cô phải thật cẩn thận nấu nướng dưới sự trợ giúp của người làm vì sức khỏe của chị.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 135: Liều thuốc chữa lành đáng quý


Vốn có hẹn cùng nhau trò chuyện qua điện thoại nên sau khi được nghỉ giữa giờ thì Vương Diệc Thần nhanh chóng liên lạc với Giản Tuyết Ngưng nhưng lại không có tín hiệu.

“Thần, chúng ta chuyển sang quay cảnh mới. Chuẩn bị nhé.!”

“Vâng.”Vương Diệc Thần cố gắng liên lạc một lần nữa nhưng vẫn là không có dấu hiệu hồi âm cho đến khi trở lại ghi hình. Mặt khác, vì đã quá mệt mỏi nên vô tình Giản Tuyết Ngưng để điện thoại ở chế độ im lặng và lỡ mất cuộc gọi với anh.

“Cháo như vậy là được rồi chứ?”

Giản Hân Hân miệt mài dưới bếp nhằm nấu cháo cho Giản Tuyết Ngưng dưới sự trợ giúp của người giúp việc, đồng thời bên ngoài ông cố Giản và Giản Trữ Luân cùng Đinh Nhất Hoằng cũng về đến nhà.

“Hân Hân, em làm gì đấy?"

Giản Hân Hân vừa hồi đáp vừa đem cháo lên phòng của Giản Tuyết Ngưng.

“Chị bệnh rồi, em phụ nấu ít cháo nên giờ mang lên nè.

“Tiểu Ngưng bệnh à?”

Giản Hân Hân gật đầu trả lời với ông cố Giản và theo sau cô lên thăm hỏi Giản Tuyết Ngưng.

“Chị ơi, có cháo rồi nè.”

Giản Tuyết Ngưng cố gắng ngồi dậy liền trông thấy ông cố Giản cùng Giản Trữ Luân và Đinh Nhất Hoằng.

“Sao mọi người ở đây thế?”

Giản Tuyết Ngưng dựa vào thành giường nhờ Giản Hân Hân giúp đỡ.“Cháu cảm thấy trong người sao rồi? Hay là đến bệnh viện khám thử?”

“Cháu không sao đâu ông, uống thuốc xong nghỉ ngơi là khỏe ngay.

Giản Tuyết Ngưng hướng ánh nhìn sang Giản Trữ Luân và Đinh Nhất Hoằng cùng đống tài liệu trên tay họ mà hằng giọng hỏi đáp.

“Hai người chắc không phải... vì công việc mà đến đó chứ?”

Giản Trữ Luân và Đinh Nhất Hoằng không hẹn mà gật đầu khiến Giản Tuyết Ngưng muốn ăn cháo muốn thở dài.

“Biết rồi, hai người để tài liệu trên bàn đi. Lát em xem sau.

“Những dự án này không gấp nên em đừng gắng sức quá nhé”

Sau khi ăn cháo và uống thuốc đầy đủ, mọi người nhanh chóng ra ngoài để Giản Tuyết Ngưng nghỉ ngơi. Cô chớp lấy điện thoại kiểm tra thì thấy nhiều cuộc gọi nhỡ từ Vương Diệc Thần, sợ anh lo lắng nên cô gửi một tin nhắn thông báo rồi mới xuống giường tiến đến đống tài liệu kia.

“Luân à, cháu gọi cho bác sĩ riêng của nhà chúng ta đến khám cho Tiểu Ngưng đi."

“Vâng”

Kết thúc ghi hình, Vương Diệc Thần lật đật lấy điện thoại thì nhận được tin nhắn từ Giản Tuyết Ngưng.

“[Xin lỗi anh, em có hơi sốt nên vô tình để điện thoại ở chế độ im lặng nhưng bây giờ đã không sao rồi. Đừng lo lắng nhé.!”Vương Diệc Thần không nói nhiều liền liên lạc ngay cho Giản Tuyết Ngưng, cô

lúc này đang xử lý công vụ thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại từ anh..

“Em nghe?”

Chất giọng dịu dàng hồi đáp của Giản Tuyết Ngưng khiến đầu dây bên kia không ngừng hớt hả.

“Sao sốt rồi mà không cho anh hay trước thế?”

“Cảm lạnh như này em còn chịu được mà, không sao đâu.

Giản Tuyết Ngưng cố gắng giữ cảm xúc, ngược lại Vương Diệc Thần rất muốn đến bên cô ngay lúc này.

“Được, nếu em nói vậy thì anh yên tâm. Đừng gắng sức nhé.!”

“Em biết rồi.”

Vừa kết thúc cuộc gọi thì Vương Diệc Thần lên tiếng đặt câu hỏi với quản lý Hùng.

“Anh, từ đây về Thượng Hải mất bao nhiêu tiếng vậy?”

“Tầm khoảng ba tiếng đi đường, sao thế?”

Lịch trình tiếp theo bắt đầu vào gần tối muộn, Vương Diệc Thần đề nghị quản lý Hùng để mình tự lái xe đi Thượng Hải, nhưng hiển nhiên quản lý Hùng làm sao đồng ý để anh đi một mình.

“Được rồi, anh còn không hiểu em chắc? Lúc em nói chuyện với nữ thần là anh đã nhờ tài xế đổi đường đi về Thượng Hải rồi, bây giờ yên tâm nghỉ ngơi lát đi. Tới nơi anh sẽ gọi/”

“Anh là tốt nhất.”

Song song đó, bác sĩ riêng của gia tộc Giản thị được Giản Trữ Luân liên hệ đã tới nhà chính. Theo lời ông cổ, anh dẫn vị bác sĩ lên phòng của Giản Tuyết Ngưng.

“Bác sĩ Lương?"

“Ông cố gọi đấy, muốn nhờ bác sĩ Lương khám cho em kỹ hơn.

Giản Tuyết Ngưng lắc đầu nhẹ nhưng không muốn phụ lòng của ông cố Giản nên vẫn để bác sĩ Lương khám thêm một lần.

“Đúng là bệnh sốt, tiểu thư đã uống thuốc rồi chứ?”

“Vâng”

Bác sĩ Lương sắp xếp thêm một bình nước biển nhằm giúp Giản Tuyết Ngưng không bị mất nước, xác định cô không gì đáng ngại mới xuống nhà báo cáo với ông cố Giản.

“Tiểu thư đúng thật là bị sốt, tôi đã cho cô ấy truyền nước biển cộng với nghỉ ngơi vài ngày là ổn. Nhưng nếu vài ngày sau vẫn chưa có dấu hiệu hạ sốt thì hãy đưa tới bệnh viện ngay.

“Được, cảm ơn cậu nhiều.”

Đinh Nhất Hoằng thay mặt tiễn bác sĩ Lương ra về, còn lại Giản Trữ Luân và ông cổ Giản.“Nghe kết quả từ bác sĩ Lương như vậy chắc ông yên tâm rồi, con bé vẫn tự biết chăm sóc sức khỏe của mình mà.”

Vài tiếng sau, tài xế của Vương Diệc Thần đã dừng lại trước cổng dinh thự nên quản lý Hùng liền đánh thức anh dậy.

“Tới rồi hả anh?”

“Tới rồi, em vào thăm nữ thần đi. Tối đa một tiếng thôi nhé, chúng ta còn phải ra sân bay cho kịp.

Giản Hân Hân trong nhà nghe tiếng chuông cửa liền ra ngoài xem mới thấy hình bóng của Vương Diệc Thần.

“Ủa anh rể? Sao giờ này anh lại ở đây?”

Giản Hân Hân vừa ngỡ ngàng vừa mở khóa cửa mà lắng nghe phản hồi từ Vương Diệc Thần.

“Anh nghe chị em bệnh, nên tranh thủ khoảng cách ghé gặp cô ấy.”

“Hai người sắp kết hôn, còn lo không gặp nhau mỗi ngày à?”

Giản Hân Hân giả vờ trêu chọc nhưng vẫn dẫn anh vào nhà. Hai anh em Giản Trữ Luân và Đinh Nhất Hoằng cũng ngạc nhiên khi thấy Vương Diệc Thần.

“Ủa sao cậu..?!”

“Anh ấy hay tin chị bệnh nên tức tốc chạy về thăm đó.”

Ông cố Giản từ trong phòng trở ra ngoài liền thấy Vương Diệc Thần hiện diện.“Cháu chào ông cố, làm phiền cả nhà muộn thế này"

“Không sao, con bé ở trên phòng. Cháu lên thăm đi.”

Nhận được sự đồng ý từ ông cố Giản, Vương Diệc Thần bước từng bước lên phòng riêng và không quên lịch sự gõ cửa.

“Ai vậy?”

Giản Tuyết Ngưng rời khỏi bàn làm việc và di chuyển cùng với cây truyền nước biển mà chầm chậm mở cửa.

“Ơ? Thần? Sao anh..?!”

Vương Diệc Thần nhìn Giản Tuyết Ngưng cùng cây truyền nước biển bên cạnh mà không thể không lo lắng.

“Chẳng phải em nói bị sốt thôi sao? Tại sao lại truyền nước biển thế này?”

Vương Diệc Thần nhẹ nhàng dìu Giản Tuyết Ngưng vào bàn, lại ngước nhìn đống tài liệu mà gặng hỏi.

“Em bệnh thế này mà còn lo công vụ à?”

“Chỉ là cảm thông thường thôi, không quá như anh nghĩ đâu. Mà sao giờ này anh lại ở đây? Lịch trình thì sao?”

Vương Diệc Thần ngồi sang bên cạnh sau khi chỉnh lại dây truyền nước.

“Anh hơi lo nên muốn ghé sang thăm em trước rồi anh sẽ ra sân bay ngay, không vướng lịch đâu đừng lo.Tuy trong người còn chút mệt mỏi nhưng đối với Giản Tuyết Ngưng, chỉ cần được gặp Vương Diệc Thần lúc này như thay thế vạn liều thuốc. Cả hai ân cần quan tâm nhau suốt khoảng thời gian ít ỏi đang có, nhưng đối với họ chỉ như thể là đủ.
 
Back
Top Dưới