Ngôn Tình Em Là Ngoại Lệ Của Anh

Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 60: Con cháu giản thị


Không khí ở nhà họ Giản chợt nhộn nhịp hơn vì có sự hiện diện của nhà họ Vân …

“Lão gia, hôm nay gia đình tôi đến làm phiền vốn có hai chuyện. Một là chuyện ly hôn của Ngọc Ly, hai là việc mai mối cho cậu Luân và Ngọc Liên nhà tôi. Mong là ngài cho phép …//”

“Vân tổng đúng là đến một công đôi việc nhỉ? Haha …”

Lời nói như cười đùa mà lại mang một sự khiêu khích nhưng ba Vân vẫn nở một nụ cười thương mại, khi Giản Tuyết Ngưng trở về thì đã vào một phòng riêng khác …

“Hai người kia chưa đến sao ạ?”

Giản Tuyết Ngưng nhìn qua một tấm kính trong suốt trông thấy sự vắng mặt của Đinh Nhất Hoằng và Vân Ngọc Ly nên liền hỏi thăm chú Nguyên …

“Lúc nãy tôi có liên hệ, họ bảo sắp về tới.”

Bên ngoài phòng khách có ông cố Giản, ba Bính, ba Tùng và Giản Trữ Luân tiếp nhà họ Vân thì đúng lúc Đinh Nhất Hoằng và Vân Ngọc Ly vừa đến …

“Ông cố, ba, bác hai. Xin lỗi vì chúng con đến trễ.//”

“Không sao. Cùng ngồi đi.”

Vân Ngọc Liên vừa nhìn thấy Đinh Nhất Hoằng thì không ngừng cảm thán …

“[Anh Hoằng vẫn là đẹp trai như vậy …//]”

Những người liên quan đã tới đông đủ nên sau cuộc nói chuyện hỏi thăm xã giao thì ba Vân đã muốn vào chủ đề chính …

“Lão gia, tôi xin vào thẳng một chút. Thật ra, hôn nhân của Ngọc Ly ban đầu có phần gượng ép nên đã khiến con bé buồn rầu. Tôi thay mặt xin lỗi đến gia đình và mong Nhất Hoằng có thể ký vào đơn ly hôn nhằm giải thoát cho cả hai. Mặt khác, con gái út của tôi vốn hâm mộ cậu Luân nên không biết có thể tạo mối nhân duyên mới không?”

“Vậy phải xem mấy đứa này rồi … Nhất Hoằng, ý con thế nào?”

Bị hỏi đến bất ngờ nên Đinh Nhất Hoằng lộ ra vẻ hoang mang, ông cố Giản quay đến Giản Trữ Luân …

“Vậy còn Trữ Luân?”

“Dạ?"

Cả hai chàng trai đều không biết ứng xử như thế nào thì bên trong Giản Tuyết Ngưng đã nhận được tin nhắn từ trợ lý Doãn …

“[Tiểu thư, mọi chuyện đã xử lý xong.!]”

Nhận được tin vui nên Giản Tuyết Ngưng nhoẻn miệng cười, song song đó không khí bên ngoài cũng không khá hơn là mấy …

“Anh Vân à, chuyện của tụi nhỏ thì chúng ta đừng nên xen vào làm chi. Tôi đã nói người làm chuẩn bị bữa ăn, mong là gia đình sẽ ở lại dùng cơm.”

Ba Vân có phần không hài lòng về cuộc thảo luận này nên muốn cắt ngang lời của ba Bính, chợt tiếng nói của Giản Tuyết Ngưng vọng ra …

“E là khiến Vân tổng thất vọng rồi.”

“Tiểu Ngưng?!”

Sự xuất hiện của Giản Tuyết Ngưng khiến mọi người đều ngạc nhiên nhưng ba Vân vẫn cố gắng giữ điềm tĩnh …

“À đây là Giản Tuyết Ngưng tiểu thư tiếng tăm lừng lẫy phải không?”

“Được Vân tổng biết đến thật là vinh hạnh nhưng mà đối với những yêu cầu ngài đưa ra, chúng tôi xin từ chối.”

Ba Vân hoang mang trước lời nói của Giản Tuyết Ngưng …

“Tiểu Ngưng, ý con là sao?”

“Chẳng phải Vân tổng đây e ngại rằng Nhất Hoằng không thể đem lại lợi ích gì cho việc kinh doanh của ngài sao?”

Dụng ý của ba Vân đã bị Giản Tuyết Ngưng vạch trần, được cô ra hiệu thì chú Nguyên đã đưa ra một biên bản với tiêu đề thu mua …

“Đây là … hợp đồng thu mua?!”

“Đúng vậy. Có phải trông rất quen thuộc với hợp đồng mà ngài vừa ký cách đây vài ngày không?”

Trước ngày thăm hỏi nhà họ Giản thì ba Vân đã có một cuộc trao đổi bí mật nhằm ký kết hợp đồng đem về một nguồn vốn dự phòng …

“Sao cô lại có hợp đồng này?”

“Làm sao tôi có hợp đồng này không quan trọng, quan trọng là người được hưởng chuỗi khách sạn của Vân thị là ai.”

Giản Tuyết Ngưng hướng ánh nhìn về Đinh Nhất Hoằng mà đưa lại bộ hợp đồng cho anh …

“Anh … làm được chứ?”

“Anh?”

Cả nhà thêm phần bất ngờ trước sự quyết định của Giản Tuyết Ngưng nhưng ba Vân lại hoàn toàn không đồng ý …

“Giản tiểu thư, quy định của gia tộc Giản là không phải con ruột thì không được thừa kế công việc. Cô như này có phải …?!”

“Việc tôi đang ở đây trực tiếp trao đổi thì ngài cũng phải hiểu lý do chứ nhỉ?”

Ý nghĩa lời nói của Giản Tuyết Ngưng được giải thích trong suy nghĩ của ba Vân chính là cô đây nắm quyền lãnh đạo và quy định đó có thể biến mất bất cứ lúc nào …

“Xin lỗi làm phiền rồi, nhà tôi còn có việc nên có lẽ không thể ở lại dùng cơm. Xin phép cả nhà.”

Ba Vân và gia đình bao gồm cả Vân Ngọc Ly giận quá hóa thẹn mà đứng lên bỏ về, chỉ còn lại người nhà họ Giản …

“Tiểu Ngưng, chuyện này có phải nên bàn lại không? Ông cố …”

“Anh là con cháu của gia tộc, sao lại không tự tin vậy?”

Ông cố Giản đã từng được ba Giản nhắc qua về quyết định của Giản Tuyết Ngưng đối với Đinh Nhất Hoằng mà hằn giọng …

“Tiểu Ngưng nói đúng đấy, cháu không tự tin à?”

“À dạ không. Cháu sẽ cố gắng."

Sau một hồi, ông cố Giản và hai người ba cùng lui vào trong phòng mà để lại ba anh em tiếp tục bàn việc.

“Chuối khách sạn này về sau sẽ do anh và Ngọc Ly cùng quản lý, việc ly hôn kia tôi nghĩ người trong cuộc mới giải quyết được nên tôi chỉ có thể giúp đến đây thôi.”

“Anh biết rồi, cảm ơn em. Tiểu Ngưng.!”

Sau việc của Đinh Nhất Hoằng thì Giản Tuyết Ngưng tiếp tục quay sang Giản Trữ Luân …

“Còn anh thì sao? Việc cô em gái của Ngọc Ly, anh có muốn cân nhắc không?”

“Chắc chắn là không. Anh tưởng em từ chối rồi, sao lại còn hỏi anh?”

Giản Tuyết Ngưng trầm ngâm một phút rồi lên tiếng tiếp …

“Vậy anh nghĩ có thể chinh phục được cô tiểu thư Fiona kia không?”

“Dĩ nhiên là được. Anh …”

Giản Trữ Luân chợt khựng lại mà tỏ ra ngạc nhiên với câu hỏi gài từ Giản Tuyết Ngưng về chuyện của Tôn Ý Phương …

“Em biết? Em không phản đối à?”

“Phản đối gì chứ? Nếu là người anh muốn thì anh mạnh dạn theo đuổi thôi, vả lại cô ấy vừa bị Thần từ chối tình cảm nên có lẽ sẽ cần người ở bên. Chúc anh thành công vậy.//”

Đinh Nhất Hoằng và Giản Trữ Luân vui vẻ cùng nhau trước mỗi việc rồi rời đi, sau đó Giản Tuyết Ngưng đi đến phòng của ông cố Giản …

“Cháu không sợ quyết định của bản thân à?”

“Nếu cháu sợ thì ngay từ đầu đã không đồng ý theo ba cháu về lại gia tộc rồi.”

Ông cố Giản mỉm cười công nhận năng lực của Giản Tuyết Ngưng, và bản thân ông đã có thể yên tâm nghỉ dưỡng. Mặt khác, mỗi ngày tại văn phòng Giản thị ở Bắc Kinh có Quan Kính Khải mặt dày chờ đợi Reina tan ca và chính cô nhìn thấy bóng dáng của anh nên âm thầm đặt xe đi cổng sau với một tâm trạng khó tả.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 61: Cuộc hẹn hò bất ngờ


Quan Kính Khải chờ mãi đến chập tối mà vẫn không thấy bóng dáng của Reina, tình cờ chú bảo vệ tòa nhà bước đến nói vài câu …

“Cậu gì à, cô gái mà cậu chờ đã về từ cổng sau từ lâu rồi. Sao cậu không gọi cho cô ấy thử?”

Quan Kính Khải không nghĩ rằng Reina lại giữ khoảng cách với anh đến như vậy, ngay cả địa chỉ nơi ở cũng chuyển đi như muốn cả hai đừng gặp nhau thêm …

“Vâng. Cảm ơn chú nhé, chắc cô ấy nhớ nhầm. Để cháu gọi lại.”

Quan Kính Khải thất vọng lên xe rời đi, cùng lúc đó Giản Tuyết Ngưng vừa về đến khách sạn ở Thượng Hải thì có Vân Ngọc Ly đợi dưới khu dành cho khách …

“Ngọc Ly, sao cô lại tới đây rồi?”

“Giản tiểu thư, hợp đồng thu mua đó …”

Giản Tuyết Ngưng đoán được nỗi lo lắng của Vân Ngọc Ly nên nhẹ nhàng khuyên nhủ …

“Cô đừng lo, chuỗi khách sạn này vốn là để cô và Nhất Hoằng cùng quản lý. Tôi làm vậy chỉ muốn cho ba cô một bài học thôi, vả lại cô không nghĩ như vậy sẽ có tiếng nói trong nhà nhiều hơn sao?”

“Nhưng mà việc ly hôn sẽ ảnh hưởng …”

Vân Ngọc Ly vẫn còn suy nghĩ về vấn đề ly hôn kia, nhưng kinh doanh khách sạn cũng là công sức của ba Vân …

“Nếu như cô ly hôn thì chuỗi khách sạn sẽ chia ra làm tài sản cho hai người, còn nếu không thì vẫn có thể cùng Nhất Hoằng quản lý tốt.”

“…”

Vân Ngọc Ly im lặng suy tư thì chợt Jung Seo Yeon xuất hiện phá tan không khí …

“Tiểu Ngưng, không phải đã hẹn sẽ cùng đi chơi sao? Sao lại không nghe máy thế?”

“Xin lỗi. Tôi quên mất.!”

Vân Ngọc Ly thấy vậy liền đứng lên chào hỏi và tạm biệt trước …

“Giản tiểu thư, nếu cô có hẹn thì tôi xin phép về nhé.!”

“Ngọc Ly, nếu như cô cần giúp đỡ thì cứ đến tìm tôi bất cứ lúc nào.//”

Vân Ngọc Ly cảm thấy vô cùng biết ơn và lịch sự rời đi, sau đó Giản Tuyết Ngưng mới dẫn Jung Seo Yeon dạo chơi Thượng Hải với nhiều địa điểm nổi tiếng. Tới tận gần khuya, Giản Tuyết Ngưng mới về lại phòng thì tiếng chuông cuộc gọi từ Vương Diệc Thần vang lên …

“Nhạc hội của HuaTian?”

“Đúng vậy. Anh đã nhờ chị Linh chuẩn bị trước một vé cho em, địa điểm là một sân vận động ở Bắc Kinh. Em đi được không?”

Ngày nhạc hội diễn ra là vào hai tuần sau nên Giản Tuyết Ngưng có thể sắp xếp được …

“Được chứ? Nhưng mà em đến với tư cách gì đây nhỉ?”

Giản Tuyết Ngưng thẹn thùng mà ra câu hỏi khiến đầu dây bên kia cũng có biểu hiện y chang …

“Người nhà … của anh, em thấy sao?”

Giản Tuyết Ngưng thầm e ngại mỉm cười và cùng Vương Diệc Thần trò chuyện cả đêm. Sáng ngày hôm sau, Reina có lịch khám thai định kỳ nên rời căn hộ đến bệnh viện thì bắt gặp Quan Kính Khải đã đứng từ sớm …

“Cuối cùng đợi được em rồi, Reina.”

Reina đoán trước rằng sớm muộn là Quan Kính Khải cũng sẽ tìm được cô nên vẻ mặt không ngạc nhiên mấy …

“Hôm nay là ngày em đi khám thai, đúng không? Để anh đưa em đi …”

“Không cần đâu, em tự đi được…//”

Bất ngờ thay có một nhân viên giao hàng tay lái không vững khi điều khiển xe máy nên khả năng đụng vào Reina rất cao, trông thấy như thế thì Quan Kính Khải liền nắm tay kéo cô lại vào lòng mình khiến cô giật mình một phen …

“Em không sao chứ?”

Nhân viên giao hàng cố gắng dừng lại và tiến tới hỏi han …

“Thật xin lỗi. Anh chị có sao không?”

“À không …”

Sau khi xin lỗi đàng hoàng thì nhân viên giao hàng rời khỏi, nhưng bất ngờ vẫn còn đọng lại trên tâm trí Reina nên không thể không lên xe của Quan Kính Khải …

“Đi thôi …//”

Nhưng Reina lại chọn ngồi ghế sau, vừa mở cửa thì Quan Kính Khải cất lời …

“Em coi anh là tài xế à? Lên ghế phụ này …”

Reina vẫn kiên quyết ngồi ghế sau nên Quan Kính Khải chỉ thở dài chấp nhận và khởi động xe bắt đầu di chuyển. Cùng lúc đó, Giản Tuyết Ngưng đang trong phòng khách sạn xem truyền hình thì tiếng chuông cửa vang lên …

“Chị Khiết quên mang thẻ phòng sao?”

Tuy có thắc mắc nhưng Giản Tuyết Ngưng vẫn đứng dậy mở cửa và bóng dáng đằng sau lại không phải Trình Khiết mà là một người đàn ông mang nón đen cùng cặp kính râm không che được vẻ đẹp trai là mấy …

“Bất ngờ không?”

“Thần.?”

Người đó không ai khác chính là Vương Diệc Thần với bộ đồng phục bình thường mà cười nhẹ …

“Sao lại là anh? Em đâu nhớ là anh có lịch trình ở Thượng Hải?”

“Anh cố ý đó.”

Sự cố ý này lại không khiến Giản Tuyết Ngưng giận dỗi mà còn vui hơn là khác …

“Anh được trống thời gian từ giờ đến chiều mai, em có muốn đi chơi không?”

Giản Tuyết Ngưng nhanh chóng gật đầu đồng ý và thay đồ giản dị. Cả hai cùng nhau đến một rạp chiều phim gần đây, vì thời gian còn sớm nên trong rạp khá là đông người.

“Em muốn xem phim gì?”

“Phim điện ảnh mà anh đóng đang được quảng bá."

Vương Diệc Thần hơi ngượng ngùng khi xem phim của chính bản thân mình đóng, nhưng anh vẫn thuận theo ý kiến của Giản Tuyết Ngưng mà đặt vé. Cả hai vốn là người nổi tiếng nên chuyện bị phát hiện là bình thường, tuy vậy anh vẫn quyết đoán nắm chặt bàn tay cô không rời …

“Em nghĩ là chúng ta lại lên weibo rồi, anh ổn chứ?”

“Anh không sao. Anh đã thông báo trước với chị Linh, nên chị ấy sẽ lo phần truyền thông.”

Thời gian chiếu phim gần tới nên cả hai xếp hàng vào phòng rạp, vì ban đầu muốn tránh sự chú ý nên đã chọn ghế ngồi trên cao nhưng mà dường như không có tác dụng.

“Nè nè, là Vương Diệc Thần và bạn gái nữ thần kìa.//”

“Đúng rồi. Trông cả hai đẹp đôi quá nhỉ?”

Giản Tuyết Ngưng lấy ra hai cái khẩu trang cho cô và Vương Diệc Thần cùng đeo, sau đó hai bàn tay tự nhiên nắm chặt lại để cùng thưởng thức phim. Bộ phim điện ảnh lần này thuộc thể loại gia đình nên yêu cầu nắm bắt tâm lý vững để lột tả được nhân vật và anh đã rất cố gắng cho vai diễn nên đã lấy đi nước mắt của nhiều người cũng như lập kỷ lục về doanh thu phòng vé.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 62: Một nửa tuyệt vời


Sau khi bộ phim vừa hết thì khán giả đồng loạt đứng dậy ra về, nhưng cũng có vài khán giả cố tình ở lại để được gặp Vương Diệc Thần và Giản Tuyết Ngưng.

“Làm sao đây? Khán giả dường như chưa muốn về?”

“Để anh gọi cho quản lý rạp …”

Chỉ một cuộc điện thoại liền có nhân viên của rạp xuất hiện tiến hành điều hướng các khách hàng ra về …

“Anh quen quản lý rạp ở đây sao?”

“Lần trước anh có từng đến đây tổ chức họp báo nên may mắn quen được, may là anh ấy còn nhớ anh.”

Giản Tuyết Ngưng gật đầu như đã hiểu, sau khi điều hướng nhóm khán giả xong thì cả hai được nhân viên chỉ dẫn đi ra bằng lối cửa sau và kết thúc với lời cảm ơn đến nhân viên. Trên đường đi, Vương Diệc Thần nắm lấy bàn tay của cô mà bước …

“Thần, anh đói chưa?”

“Có một chút.”

Giản Tuyết Ngưng tươi cười dẫn Vương Diệc Thần đến một quán mì nhỏ ở góc đường quen thuộc …

“Cô ơi, cho cháu hai tô mì nhưng một tô không lấy rau thơm nhé ạ.//”

“Có ngay …”

Vương Diệc Thần lần đầu ăn ở tiệm quán vỉa hè nên có hơi không quen, nhưng anh cố gắng không thể hiện trước mặt Giản Tuyết Ngưng …

“Xin lỗi nhé, có phải anh không hay tới đây không? Đây là quán mà lúc nhỏ em và mẹ rất hay đến, nên em cũng muốn ôn lại kỷ niệm một chút.”

“Không sao đâu. Em vui là được.//”

Sau khi hai tô mì được dọn lên thì cả hai bắt đầu trò chuyện, lúc này Giản Tuyết Ngưng mới hỏi thăm …

“HuaTian chuẩn bị lên sàn chứng khoán rồi sao?”

“Đúng vậy. Anh, chị Linh và anh Thắng sẽ là cổ đông thành lập.”

Cả hai cùng nhau ăn khuya rồi tiếp tục đi chơi, tình cờ Giản Tuyết Ngưng trông thấy một bạn nam cầm một cây đàn hát dạo nên cô nảy ra một ý tưởng mà tiến đến người bạn đó thì thầm to nhỏ. Một hồi sau, người bạn đấy nhường lại cây đàn cho cô khiến Vương Diệc Thần không khỏi tò mò …

“Nè nè, đó không phải là Giản Tuyết Ngưng sao?”

“Đúng rồi. Vậy chẳng lẽ cô ấy đang hẹn hò với Vương Diệc Thần?”

Từng phím đàn được vang lên bởi những ngón tay điêu luyện của Giản Tuyết Ngưng, cô nhẹ nhàng cất giọng với một bài hát ngọt ngào mang tên Best Part của ca sĩ H.E.R ft Daniel Caesar …

‘Oh, ey

You don’t know, babe

When you hold me

And kiss me slowly

It’s the sweetest thing

And it don’t change

If I had it my way

You would know that you are

You’re the coffee that I need in the morning

You’re my sunshine in the rain when it’s pouring

Won’t you give yourself to me

Give it all, oh

I just wanna see

I just wanna see how beautiful you are

You know that I see it

I know you’re a star

Where you go I follow

No matter how far

If life is a movie

Oh you’re the best part, oh oh oh

You’re the best part, oh oh oh

Best part…’

**(Vô tình mình nghe được Nene Trịnh Nãi Hinh khi tham gia Sáng Tạo Doanh cover bài hát này, và mình cảm nhận thấy khá phù hợp với khung cảnh lãng mạng trên nên mình để link gốc, mọi người cùng thưởng thức nhé:
“Wow, là Giản Tuyết Ngưng và Vương Diệc Thần kìa.//”

“Cô ấy đang hát tặng cho anh ấy sao?”

Khán giả dần dần đứng đông kín vừa tỏ ra ngưỡng mộ vừa lắng nghe Giản Tuyết Ngưng đàn hát, và hiển nhiên nhiều người đã quay lại khoảnh khắc này đăng lên weibo …

“Tình cảm quá đi mất.”

“Đúng vậy đấy.”

Nhiều fan nữ vừa ghen tị vừa thổn thức trước giọng hát của Giản Tuyết Ngưng, ngay cả Vương Diệc Thần cũng đang trong trạng trái nhìn cô bằng ánh mắt yêu chiều không thể tả. Kết thúc bài hát cùng tiếng vỗ tay hô vang, cô trả lại cây đàn và từng bước tiến đến chỗ Vương Diệc Thần cũng đang vỗ tay chung …

“Em hát được chứ?”

“Rất hay.”

Hình ảnh của hai người nhanh chóng được chia sẻ rầm rộ trên weibo và nhiều nền tảng khác. Bạn bè và người thân cũng lướt thấy mà thầm chúc phúc, chợt một khán giả nam mạnh dạn tiến ra xin chụp hình chung. Sau một hồi, hai người nắm tay cùng nhau bỏ chạy thoát khỏi đám đông trở về khách sạn …

“Tối nay rất là vui, cảm ơn anh.//”

“Vì công việc của anh nên chúng ta không thể đi chơi nhiều, xin lỗi em nhé.//”

Giản Tuyết Ngưng dịu dàng lắc đầu rồi mới nhẹ nhàng trao một nụ hôn nhẹ lên má trái của Vương Diệc Thần mà lên tiếng …

“Chỉ cần trong tim anh có em là đủ rồi.”

Vương Diệc Thần xác định mà ôm Giản Tuyết Ngưng vào lòng …

“Dĩ nhiên là vậy.”

Vài tiếng sau, xe của quản lý Hùng đã đến trước khách sạn đón Vương Diệc Thần …

“Vậy anh đi trước, có gì anh sẽ nhắn cho em.”

“Vâng.”

Quản lý Hùng được thông báo từ sớm nên đã lên thẳng phòng để đón nhằm tránh bị phóng viên và người hâm mộ bắt gặp. Mặt khác, lúc sáng vị bác sĩ khám thai vô tình nghỉ phép nên buộc Reina phải đến bệnh viện lại vào hôm nay và không ngoài dự đoán rằng Quan Kính Khải đã đợi sẵn …

“Quan thiếu gia, anh không còn chuyện khác để làm hay sao mà cứ đến nhà em mãi thế?”

“Em là vợ tương lai của anh, còn là mẹ của con anh. Ngày khám thai của vợ thì làm sao anh không đi chung được chứ?”

Trong lòng Reina chợt nỗi lên một niềm vui khi nghe được những lời ngọt ngào từ Quan Kính Khải nhưng cô không biểu hiện ra, chỉ giả vờ ngán ngẩm mà lên ghế phụ ngồi.

“Nôn mửa nhiều có khó chịu không?”

Reina ngẩn ngơ khi Quan Kính Khải hỏi chuyện, thời gian đầu khi mang thai sẽ gặp triệu chứng nôn mửa khó chịu khiến mẹ bầu có phần mất sức …

“Sao anh lại hỏi vậy?”

“Anh có hỏi bác sĩ về những điều cần chú ý của thai phụ nên nghĩ chắc là em sẽ gặp phải, nếu có khó chịu gì thì cứ nói với anh.”

Con người và tính cách của Quan Kính Khải trước đây như thế nào chính Reina hiểu rõ, nhưng lại không tin rằng anh lại có thể chịu khó tìm kiếm về những lưu ý này.

“[Thật là … anh ta lại làm mình rung động nữa rồi. Reina ơi là Reina …]”

Reina thầm mắng chính mình không thể cản lại sự quan tâm của Quan Kính Khải, nhưng anh lại không hiểu cô đang nghĩ gì mà chỉ tập trung lái xe. Tại Thượng Hải, sau khi Vương Diệc Thần rời khỏi vì lịch trình thì Giản Tuyết Ngưng mới chuẩn bị vào giấc ngủ nhưng lại bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại từ Giản Trữ Luân.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 63: Người quen cũ?


Tại bệnh viện Bắc Kinh khoa phụ sản, Reina đang xếp hàng chờ tới lượt khám cùng Quan Kính Khải thì vô tình lướt weibo thấy tin tức của Giản Tuyết Ngưng …

“Giản tiểu thư trông hạnh phúc nhỉ?”

Quan Kính Khải chỉ ậm ừ cho qua thì nhân viên điều dưỡng thông báo đến tên của Reina …

“Cô xem, thai nhi đã bắt đầu có tay chân rồi này. Theo như trên hình, khả năng con trai là rất lớn nhé.”

“Bé khỏe mạnh là em vui rồi …//”

Kết thúc lượt khám, Reina và bác sĩ khoa cùng ra ngoài thì Quan Kính Khải ngồi dậy tiến tới …

“Đây là ba của bé à?..”

“Vâng. Vợ tôi và bé cảm ơn bác sĩ đã chăm sóc, về sau tôi và mẹ bé sẽ thường xuyên đến tái khám.”

Quan Kính Khải lên tiếng xác nhận và tạo thiện cảm đến bác sĩ khoa, sau đó cùng Reina ra về …

“Kết quả tốt chứ?”

“Rất tốt, bác sĩ nói có khả năng lớn là con trai.”

Quan Kính Khải mừng thầm và dịu dàng đưa Reina lên xe, lúc này cô lại chợt cảm thấy cả hai thật sự như vợ chồng mà tham lam muốn được những ngày như này nhiều hơn. Mặt khác, Giản Tuyết Ngưng phải ngay lập tức trở về nhà chính sau cuộc gọi của Giản Trữ Luân với tâm trạng không mấy vui vẻ …

“Sao rồi? Anh gọi cho Tiểu Ngưng chưa?”

Đinh Nhất Hoằng lo lắng hỏi han đến Giản Trữ Luân …

“Anh gọi rồi, con bé đang về. Nhưng mà không nghĩ rằng Hân Hân lại làm chuyện lớn như vậy.//”

Giản Hân Hân – em gái út của anh em nhà họ Giản, vốn đang du học tại nước ngoài nhưng lại bị mẹ của mình là Giản Thi Xuân ép đính hôn với một người khác nên cô hoàn toàn không đồng ý. Giờ đây lại nói rằng cô đã kết hôn và về nước cùng chồng khiến mẹ cô vô cùng tức giận. Đúng lúc, Giản Tuyết Ngưng đã về đến và ảm đạm bước vào nhà với ánh mắt như viên đạn nhìn Giản Trữ Luân …

“Xin lỗi vì đánh thức em, anh quên là gần sáng em mới ngủ được.”

Giản Trữ Luân và mọi người cũng đều thấy tin trên weibo nên biết được chuyện hẹn hò của Giản Tuyết Ngưng và Vương Diệc Thần …

“Vậy anh gọi tôi về là có việc gì?”

“Là Hân Hân đó. Con bé dẫn về một người đàn ông lạ nói là chồng của mình nên ông cố kêu anh gọi em về xử lý …”

Giản Tuyết Ngưng có phần tò mò mà hỏi ngược lại …

“Chồng? Chẳng phải Hân Hân vẫn còn là sinh viên à? Với lại chuyện này thì kêu tôi giải quyết làm sao, tự con bé chọn mà?”

“Khổ nỗi người được gọi là (chồng) đó lại chỉ là một người không có danh tiếng nên dì út làm căng lên đấy, em vào xem là biết.”

Giản Tuyết Ngưng thở dài mà theo chân Giản Trữ Luân vào phòng lớn, vừa bước vào thì cô lại trông thấy người quen …

“Dịch Trọng Khiêm?”

“Tiểu Ngưng?”

Giản Hân Hân cùng mọi người khá ngạc nhiên khi Dịch Trọng Khiêm và Giản Tuyết Ngưng có quen biết nhau …

“Hai người quen biết nhau sao?”

Dịch Trọng Khiêm khẽ ừ một tiếng, mẹ của Giản Hân Hân thấy vậy liền hỏi thăm …

“Tiểu Ngưng quen người này à?”

“Vâng. Anh ấy là người tốt, cháu có thể đảm bảo.”

Giản Hân Hân có lẽ cho rằng mối quan hệ giữa hai người không hẳn là bạn, chợt ông cố Giản lên tiếng …

“Được rồi, nếu Tiểu Ngưng có quen biết với cậu ta thì cháu cũng nên đồng ý đi. Dù gì Hân Hân đã không còn nhỏ nữa mà.”

Mẹ Xuân vẫn còn tức giận và thất vọng nên về phòng trước cùng ông cố Giản …

“Hân Hân, em lên nói chuyện lại với dì út đi. Dì ấy làm vậy cùng vì quá thương em thôi.//”

“Vâng.”

Mọi chuyện đã êm dịu nên Giản Trữ Luân và Đinh Nhất Hoằng đồng ý về lại công ty làm việc, mặt khác Dịch Trọng Khiêm và Giản Tuyết Ngưng cùng nói chuyện riêng …

“Anh và Hân Hân là thế nào vậy?”

“Chuyện dài lắm. Từ sau lần tạm biệt với em thì anh và gia đình có chút cải vã nên đã dọn ra ngoài làm riêng, trong quá trình mở công ty thì tình cờ gặp Hân Hân. Cô ấy khá hứng thú với chuyên ngành của anh nên đồng ý làm nhân viên đầu tiên và cùng phát triển công ty, chợt cô ấy nhờ anh đóng giả làm vợ chồng một thời gian để mẹ cô ấy không ép hứa hôn nữa nên anh mới có mặt ở đây.”

Giản Tuyết Ngưng giả vờ gật gù như đã hiểu nhưng lại nở một nụ cười nghi ngờ …

“Vậy công ty của anh hoạt động về lĩnh vực gì?”

“Công nghệ thông tin, em cũng biết khi xưa anh vẫn yêu thích ngành này mà.”

Trời dần chuyển tối nên Dịch Trọng Khiêm được ông cố Giản mời ở lại cùng ăn cơm với gia đình, trong lúc chờ đợi thì Giản Hân Hân nhỏ nhẹ hỏi thăm …

“Chị ấy … là bạn gái cũ mà anh từng nhắc đến đúng không?”

“Đúng vậy. Bây giờ chỉ là bạn bè tốt thôi, cô yên tâm.///”

Giản Hân Hân im lặng sau câu trả lời của Dịch Trọng Khiêm và thoáng chút ghen tị, riêng Giản Tuyết Ngưng thì về phòng ngủ bù đến khi người làm gọi ăn tối thì cô mới chuẩn bị xuống nhà …

“Tiểu Ngưng. Cháu không định dọn về đây ở à, đi đi về về lại mất sức?”

“Không sao đâu ông. Cháu không muốn để nhà của mẹ bỏ trống, vả lại có ba cháu ở đó mà.”

Sau bữa tối, Dịch Trọng Khiêm xin phép về nên được Giản Hân Hân ra tiễn.

“Anh có hối hận không? Khi quyết định chia tay chị ấy, về mọi mặt thì chị ấy luôn đứng nhất và luôn được nhiều người yêu mến …”

Dịch Trọng Khiêm nhìn vào biểu cảm ưu sầu của Giản Hân Hân …. truyện xuyên nhanh

“Hiện tại thì cô ấy đã tìm được hạnh phúc của riêng mình, hối hận thì cũng đã qua. Dù gì bây giờ tôi cũng đã có người mình để ý rồi.”

Vừa dứt lời thì Dịch Trọng Khiêm thầm mỉm cười và lên taxi rời đi, chỉ để lại một Giản Hân Hân chói lên một tia hy vọng.

“Em thích anh ấy à?”

Giản Hân Hân giật mình khi nghe tiếng nói từ Giản Tuyết Ngưng …

“Nhìn biểu cảm của em vậy là chị nói đúng rồi, nên em mới đưa ra yêu cầu muốn anh ấy giả vờ đóng vai vợ chồng với em?”

“Là anh ấy nói với chị?”

Giản Hân Hân hơi lo lắng nếu chuyện này để mẹ cô biết được thì hỏng việc, nên dù muốn dù không cô cũng phải tìm cách ngăn cản Giản Tuyết Ngưng.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 64: Tình cảm rối ren pt.1


Chiếc xe dừng lại trước cổng nhà của Reina nên cô chuẩn bị xuống xe thì chợt Quan Kính Khải nắm lấy tay cô …

“Sáng mai anh qua đón em đi làm, được không?”

Reina chỉ khẽ ừ rồi nhanh chóng thoát khỏi tay của Quan Kính Khải mà xuống xe vào nhà, cô cố gắng che đi đôi má đang ửng hồng vì thẹn thùng mà ngược lại bên ngoài xe thì anh thầm cười vui vẻ. Cùng lúc, Giản Hân Hân vẫn đang nói chuyện với Giản Tuyết Ngưng …

“Chị định nói sự thật cho mẹ của em?”

“Chị không có hứng thú, nếu em thích anh ấy thì chị ủng hộ thôi. Vả lại, anh ấy không hẳn là không thích vai diễn chồng của em nên chúc em thành công.”

Giản Tuyết Ngưng lên xe đã đợi sẵn trở về khách sạn khiến Giản Hân Hân phải suy đi nghĩ lại nhiều lần lời nói của cô, cùng thời điểm đó Đinh Nhất Hoằng đang ở ngoài cổng nhà họ Vân mà liên lạc với Vân Ngọc Ly nhiều lần không được …

“[Ngọc Ly, em định cứ vậy mà im lặng mãi sao?]”

Song song đó trên phòng, Vân Ngọc Ly cũng nhìn vào thông tin liên lạc của Đinh Nhất Hoằng mà ngần ngại không bấm.

“Chị, chị ngủ chưa?”

Vân Ngọc Liên gõ cửa hỏi thăm nên Vân Ngọc Ly gác lại điện thoại …

“Có chuyện gì không?”

“Chị đã quyết định ly hôn với anh rể chưa?”

Vân Ngọc Ly ngạc nhiên trước câu hỏi của Vân Ngọc Liên mà hồi đáp ngược lại …

“Ý em là gì?”

“Em cũng không muốn giấu chị, em thích anh Nhất Hoằng từ lâu rồi. Mong là chị sẽ sớm ly hôn trả anh ấy lại cho em.”

Vân Ngọc Ly thoáng tức giận khi nghe lời thật lòng từ Vân Ngọc Liên …

“Nếu như không bị ba mẹ ép đi du học, thì vợ của anh ấy bây giờ đã là em rồi. Mong là chị sẽ hiểu cho tình cảm non nớt của đứa em này.”

Vân Ngọc Liên dứt lời kiêu ngạo liền rời đi khỏi phòng khiến Vân Ngọc Ly khó lòng yên tâm, nhưng lại có tin nhắn từ Đinh Nhất Hoằng gửi đến …

“[Cho dù có chuyện gì anh vẫn sẽ đợi và sẽ không ký tên ly hôn đâu. Mong là em hãy đồng ý cho anh một cơ hội, Ngọc Ly.]”

Nội dung tin nhắn như lại mang hy vọng cho Vân Ngọc Ly mà lại khiến cô không biết nên đối mặt thế nào …

“[Em phải làm sao với anh đây? Nhất Hoằng]”

Đêm khuya đó tại một quán bar sẩm uất, Tôn Ý Phương mỗi ngày vẫn bỏ mặc tất cả mà chìm vào men rượu. Vô tình, Giản Trữ Luân cũng vừa bàn xong việc tại quán thì trông thấy cô đang bị một người đàn ông quấy rối …

“Này cô em, đi một mình à?”

“Cút.”

Tôn Ý Phương không hề quan tâm đến kẻ háo sắc nhưng lời nói của cô lại khiến anh tức giận, muốn ra tay với cô thì Giản Trữ Luân xuất hiện kịp thời …

“Muốn làm gì bạn gái tôi đấy?”

Tên đó nhanh chóng bỏ chạy vì bị dọa sợ, sau đó Giản Trữ Luân nhanh chóng xem tình hình của Tôn Ý Phương …

“Này cô, sao lại uống nhiều vậy?”

“Anh lại là ai nữa hả? Tránh ra …”

Tôn Ý Phương nhiệt liệt chóng trả nhưng Giản Trữ Luân cố gắng đưa cô rời khỏi quán, vừa lên xe cô không ngừng ngọ nguậy nên khiến anh vất vả một phen. Lái xe đi được nửa đường thì bất giác cô nhìn thấy ảnh của Vương Diệc Thần quảng cáo ở tòa nhà mà rơi lệ …

“Tại sao? Tại sao luôn là cô ta? Tôi có chỗ nào không bằng cô ta chứ?”

Tôn Ý Phương tuôn một tràn lời cay đắng về Vương Diệc Thần rồi cứ thế mà khóc lớn trong xe, người đi cùng là Giản Trữ Luân cũng chỉ im lặng nghe tiếng khóc của cô. Chiếc xe của anh đã đến tòa nhà thì cô đã ngủ sâu vì quá mệt, anh phải dùng sức bồng cô lên căn hộ.

“Này cô, mật khẩu cửa nhà cô là bao nhiêu thế?”

Tôn Ý Phương không muốn ai làm phiền giấc ngủ của mình nên ra sức chống cự, khiến Giản Trữ Luân thở dài đành mang cô về căn hộ của bản thân. Vừa đặt cả thân thể cô lên giường thì chợt cô choàng người của anh mà vùng vẫy …

“Đừng, đừng rời xa tôi…”

Giản Trữ Luân ra sức trấn an tinh thần của Tôn Ý Phương nhưng lại bị cô vô tri mà hôn lên môi …

“Nè …”

Tôn Ý Phương không nghe lời mà cứ mạnh bạo hôn lấy đôi môi của anh và nhẹ nhàng thoát khỏi khi hết hơi …

“Là tự cô chuốc lấy đấy.//”

Lần này lại là Giản Trữ Luân chủ động chiếm lấy đôi môi của cô mà tiếp tục nụ hôn nồng nàn khi nãy, cả hai vờn qua lạị và cùng nhau trải qua một đêm ngọt ngào. Sáng hôm sau, Tôn Ý Phương lờ mờ tỉnh dậy trong nhức mỏi lại nhận thấy bản thân đang nằm trong vòng tay của ai đó …

“[Giản Trữ Luân? Sao lại … tối qua …?]”

Tôn Ý Phương tự giác hồi tưởng lại những hành động của đêm qua mà không ngừng trách bản thân …

“Dậy rồi à?”

Giản Trữ Luân bị đánh thức bởi những cử động của Tôn Ý Phương …

“Tối qua …”

“Tối qua chỉ là sự cố, anh hãy xem như chưa từng xảy ra đi.”

Tôn Ý Phương tiếp lời của Giản Trữ Luân mà phủ nhận tất cả nhưng anh lại không đồng ý với quyết định của cô.

“Tại sao? Mọi chuyện rõ ràng như thế mà em lại muốn tôi xem như chưa có, em đang coi tôi là gì?”

“Tùy anh muốn nghĩ sao cũng được.”

Tôn Ý Phương xuống giường nhặt lại quần áo và thay đồ rời khỏi. Tuy ngày thường cô hay đấu khẩu với anh nhưng thật sự không hẳn là ghét, chỉ vì cô chưa thể hoàn toàn buông bỏ được Vương Diệc Thần nên đành phụ lòng anh. Hôm nay, Giản Tuyết Ngưng vẫn chọn ở lại khách sạn như bình thường nhưng có một việc bất bình thường ở đây chính là cùng lúc cô lại nhận được những tin nhắn đến từ nhiều người khác nhau và lại cùng là một chủ đề khiến cô vừa lắc đầu vừa thở dài.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 65: Tình cảm rối ren pt.2


Tin nhắn đầu tiên đến từ Reina muốn nhờ Giản Tuyết Ngưng tư vấn về chuyện tình cảm của Quan Kính Khải, các tin tiếp theo là của Giản Trữ Luân và một người quen cũ mới gặp lại là Dịch Trọng Khiêm …

“Mình cũng là con người như họ mà họ lại xem mình như là thẩm phán tình yêu, thật là…haizz!!”

Giản Tuyết Ngưng thở dài mà trả lời từng tin nhắn một. Đầu tiên là ở Bắc Kinh, Reina đã nhận được tin hồi âm từ cô …

“[Tôi vẫn còn đang ở Thượng Hải nên nếu cô không ngại có thể đến đây nghỉ ngơi vài ngày, tôi đã nhờ trợ lý Doãn sắp xếp lịch nghỉ và vé máy bay cho cô rồi. Hãy chuẩn bị một ít đồ dùng và ngày mai ra sân bay nhé.!]”

Reina hồi đáp tin nhắn và thầm cảm ơn đến sự quan tâm của Giản Tuyết Ngưng, tiếp đó là tin nhắn của Giản Trữ Luân thì cô lại không hồi đáp mà âm thầm hành động. Cùng lúc này, Tôn Ý Phương tại căn hộ đăm chiêu một mình thì tiếng chuông điện thoại vang lên với số lạ …

“Chào cô Tôn, tôi là Giản Tuyết Ngưng. Chắc cô không quên?”

“Cô … Cô có chuyện gì?”

Giản Tuyết Ngưng bình tĩnh mà phản hồi đầu dây …

“Bây giờ tôi đang ở gần căn hộ của cô, nếu tiện chúng ta gặp nhau một chút đi …”

“Chúng ta có gì để mà gặp chứ?”

Tôn Ý Phương trả lời với tông giọng ngày càng nhỏ đi khiến Giản Tuyết Ngưng tiếp tục lên tiếng …

“Một người là bạn trai của tôi, một người là anh trai của tôi. Vậy cô nói xem chúng ta có phải có rất nhiều điều gì đó để nói không?”

Không nói lại Giản Tuyết Ngưng nên Tôn Ý Phương buộc phải đồng ý gặp mặt, một hồi sau cô cũng đã xuống quán trà gần căn hộ …

“Cô muốn nói chuyện gì?”

“Cô nghĩ sao về Trữ Luân?”

Nhắc đến Giản Trữ Luân thì Tôn Ý Phương lại nhớ đến chuyện của cả hai và sáng nay đã làm anh tổn thương như thế nào …

“Tôi cảm ơn tình cảm của cô dành cho Thần và cũng thay mặt anh ấy xin lỗi vì đã từ chối cô, nhưng mà ngược lại cô không cảm thấy rằng bên cạnh đang có một người đồng ý ở bên cô sao?”

“…”

Tôn Ý Phương thoáng trầm ngâm về tình cảm của bản thân …

“Tôi không có ý muốn cô phải lập tức từ bỏ Thần, tôi biết Thần là mối tình đầu của cô và cô nên trân trọng tình cảm đó. Ngược lại, có một người cũng xem cô là mối tình đầu của anh ấy và cũng sẽ không hứa hẹn gì nhiều. Chỉ cần cô đồng ý cho người đó một cơ hội để cả hai từ từ tìm hiểu nhau là được, cô hiểu là tôi đang nói đến ai đúng không?”

“Chẳng phải cô đối với gia tộc đó vốn không quan tâm gì sao? Tại sao bây giờ cô lại nói giúp cho anh ấy, vả lại tôi cũng đã từng có những hành động không tốt với cô. Cô chấp nhận bỏ qua tất cả sao?”

Giản Tuyết Ngưng điềm đạm nhấp nhẹ một ngụm trà rồi mới cẩn thận tiếp lời …

“Tôi ghi thù thì sẽ có lợi ích gì à? Dù sao, chỉ cần không liên quan đến người thân của tôi thì những chuyện khác tôi hoàn toàn có thể chấp nhận tha thứ."

“Tôi xin lỗi … về những chuyện trước đây.!”

Tôn Ý Phương cảm thấy hối hận mà xin lỗi, cô cũng hiểu được vì sao gia tộc nhà họ Giản lại phá lệ để Giản Tuyết Ngưng phải là người thừa kế. Gần chiều, vì có hẹn nên Giản Tuyết Ngưng về trước và cô thì về lại căn hộ. Khi thang máy đến tầng, cô từng bước về phòng thì chợt đã có Giản Trữ Luân đợi trước cửa …

“Sao anh lại …?!”

“Tiểu Ngưng gọi anh đến, nhắn rằng có thể em đã sẵn sàng gặp anh rồi.//”

Giản Tuyết Ngưng đến một nhà hàng trung hoa nổi tiếng theo lịch hẹn với Dịch Trọng Khiêm …

“Xin lỗi, phiền em rồi.”

“Không sao. Em cũng đang không có việc gì nên ra ngoài đi dạo cho thoáng…!”

Bàn ăn được dọn lên ngăn nắp thì cả hai mới bắt đầu câu chuyện …

“Sao lại đột nhiên hẹn em ra ngoài ăn cơm thế? Có tâm sự à?”

“Không hẳn là tâm sự, chỉ là … có chuyện khó xử.//”

Giản Tuyết Ngưng bất giác mỉm cười nhẹ nhìn Dịch Trọng Khiêm và đặt câu hỏi ngược lại …

“Hân Hân làm gì anh rồi sao?”

“Em đã biết?”

Dịch Trọng Khiêm không khỏi ngạc nhiên mà tiếp tục vấn đáp …

“Cô ấy vừa tỏ tình với anh nhưng mà … anh lại từ chối cô ấy.!”

“Ồ. Vậy chắc bây giờ có lẽ con bé đang rất đau lòng rồi.”

Giản Tuyết Ngưng dừng lại thao tác và bắt đầu lên tiếng với vẻ mặt không có gì bất ngờ …

“Lý do từ chối chắc không phải là vì em chứ?”

Vốn không muốn chấp nhận và nghĩ mọi chuyện sẽ không ai biết nhưng mà Giản Tuyết Ngưng lại nói trúng tâm sự của Dịch Trọng Khiêm khiến anh buộc nói ra tiếng lòng …

“Đúng vậy. Anh vẫn chưa quên được em nên anh không thể mở lòng với cô ấy, nhưng em yên tâm. Anh không có ý muốn giành lại em hay gì cả chỉ là bây giờ anh muốn tập trung cho sự nghiệp trước thôi.”

“Vậy anh hẹn em ra gặp là muốn em an ủi con bé à?”

Trí thông minh của Giản Tuyết Ngưng khiến Dịch Trọng Khiêm không phủ nhận, nên cô đã đồng ý lời nhờ vả của anh.

“Cảm ơn bữa tối của anh. Anh vừa mới thành lập công ty nên chắc còn nhiều chuyện xử lý, anh về trước đi.”

“Để anh đưa em về.”

Giản Tuyết Ngưng lắc đầu từ chối và bắt xe trở về khách sạn, trên đường về thì nhận được cuộc gọi từ Vương Diệc Thần nên vui vẻ nghe máy …

“Thật à? Cô Tôn và anh của em …?!”

“Làm sao? Anh hối hận rồi à?”

Giản Tuyết Ngưng có chút ghen tuông nhưng điều đó lại khiến Vương Diệc Thần rất vui. Cùng lúc đó, Reina vừa đáp cánh máy bay đến Thượng Hải và được hướng dẫn đến khách sạn được sắp xếp nghỉ ngơi. Giản Tuyết Ngưng đã nhận được tin nhắn từ cô và thầm liên hệ với Quan Kính Khải.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 66: Tai nạn thương tâm


Hôm sau, khi kết thúc giờ tập luyện tại sân băng thì Giản Tuyết Ngưng trở về khách sạn gặp Reina.

“Tiểu thư, phiền cô rồi.!”

“Không sao. Cô đi máy bay vẫn ổn chứ?”

Reina nhẹ nhàng gật đầu thay cho câu trả lời, sau đó vừa cầm lấy ly nước vừa lên tiếng …

“Giản tiểu thư, cô thật sự nghĩ rằng Kính Khải đã thay đổi vì mẹ con tôi sao? Tôi vẫn biết tình cảm của anh ấy dành cho cô vẫn còn và có thể anh ấy làm vậy chỉ vì trách nhiệm nhưng …”

“Anh ta vốn có tình cảm với cô từ lâu rồi, cô không nhận ra sao?”

Reina dường như không hiểu ý lắm nên Giản Tuyết Ngưng từ từ giải thích …

“Một người đàn ông nếu không thích người phụ nữ đó thì anh ta sẽ không đánh dấu chủ quyền như vết trên cổ của cô lần trước đâu.”

Reina có phần hơi ngại ngùng trước lời trêu chọc từ Giản Tuyết Ngưng …

“Cô đừng suy nghĩ nhiều, hãy thư giãn một thời gian đi nhé.!”

“Vâng. Cảm ơn cô.//”

Quan Kính Khải ở Bắc Kinh rất muốn đi Thượng Hải tìm Reina nhưng lại nhận được tin nhắn của Giản Tuyết Ngưng nên tạm thời anh ở lại chờ Reina trở về. Vài ngày sau, là ngày diễn ra nhạc hội của HuaTian thu hút lượng người hâm mộ rất lớn và cũng là ngày Reina quay lại Bắc Kinh …

“Reina, cô chắc là về lúc này không? Hay là ở lại thêm một thời gian?”

“Tiểu thư, tôi không sao. Tôi cũng nên về đối mặt với Quan Kính Khải, cứ trốn tránh mãi không hay.”

Giản Tuyết Ngưng hiểu ý của Reina nên dịu dàng nói lời tạm biệt và nhờ người đưa cô ra sân bay rồi mới chuẩn bị đến nhạc hội.

“Tiểu Ngưng. Em đến chưa?

Vương Diệc Thần gọi đến để xác nhận rằng Giản Tuyết Ngưng sẽ đến …

“Em đang trên đường đến rồi, anh yên tâm.!”

Giản Tuyết Ngưng một mình bắt xe đến nhạc hội của HuaTian nhưng giữa đường lại có một chiếc container bất ngờ bị nổ lốp khiến chiều xe bị mất lái mà tông thẳng vào xe tài của Giản Tuyết Ngưng, cả người lẫn xe lăn ngược vào mặt đường gây ra tai nạn liên hoàn. Người dân trông thấy liền báo cảnh sát và cứu thương, một số người dân dùng thanh sắt để cậy cửa cứu người ra trước nhưng bất cẩn khiến phần thân xe cử động đè lên đôi chân của cô …

“Ahhh…”

Tiếng thét vang lên vì đau đớn của Giản Tuyết Ngưng khiến người dân đau lòng không biết nên làm gì thì còi xe cứu thương đã đến, nhanh chóng đưa cô và các nạn nhân đến bệnh viện cấp cứu. Mặt khác, tại sân vận động diễn ra nhạc hội của HuaTian đang được cổ vũ nồng nhiệt với phần trình diễn của Vương Diệc Thần và Lộ Nghiên nhưng ánh mắt của anh không ngừng nhìn về hướng chiếc ghế đặt từ sớm nhưng lại không có chủ …

“[Tiểu Ngưng …]”

Giản Tuyết Ngưng và những người còn lại đang được đưa vào phòng cấp cứu, y tá điều dưỡng tìm kiếm thông tin và liên lạc cho ba Giản …

“Vâng, ai vậy?”

“Xin chào. Tôi là y tá của bệnh viện Thượng Hải, cô Giản Tuyết Ngưng vừa gặp tai nạn hiện đang được cấp cứu. Mong người thân hãy đến ngay nhé.!”

Ba Giản nghe tin không khỏi hốt hoảng liền kêu trợ lý Doãn chuẩn bị phi cơ riêng đi Thượng Hải nhanh nhất, thông tin tai nạn nhanh chóng truyền đến Giản Trữ Luân đang cùng Tôn Ý Phương ăn tối …

“Dạ? Tiểu Ngưng gặp tai nạn? Vâng, con đến ngay …”

“Tuyết Ngưng gặp tai nạn?”

Giản Trữ Luân và Tôn Ý Phương cùng nhau đến ngay bệnh viện trước, nhạc hội của HuaTian vẫn đang diễn ra trong khi Vương Diệc Thần chưa thể liên lạc được với Giản Tuyết Ngưng. Tại bệnh viện, Giản Trữ Luân cùng Tôn Ý Phương đang đợi kết quả cấp cứu thì Đinh Nhất Hoằng vừa nghe tin cũng đã hối hả chạy đến …

“Anh. Tiểu Ngưng sao rồi?”

“Vẫn còn trong phòng cấp cứu …”

Thời gian cấp cứu kéo dài gần một tiếng khiến ai nấy đều lo lắng, các bác sĩ bên trong cũng đang áp lực không kém để kéo bệnh nhân đang gần cửa tử trở về. Một lát sau, ba Giản vừa tới với tâm trạng hốt hoảng không ngừng …

“Tiểu Ngưng sao rồi?”

Ba Giản vừa dứt lời thì đèn phòng cấp cứu đã tắt, các bác sĩ chữa trị ra ngoài thông báo tình hình …

“Bác sĩ, con gái tôi thế nào rồi?”

“Bệnh nhân đã qua nguy kịch, tuy nhiên đôi chân của cô ấy có khả năng sẽ không thể hoạt động mạnh như là trượt băng được nữa.”

Mọi người vô cùng hoang mang trước thông tin đau lòng từ vị bác sĩ trên …

“Ý bác sĩ là con gái tôi sẽ không thể …? Làm sao được chứ, con bé là vận động viên nếu không được trượt băng thì chẳng khác nào lấy đi sinh mạng thứ hai của nó …?”

“Tôi biết người nhà sẽ rất đau lòng, chúng tôi đã cố gắng phẫu thuật cho đôi chân cộng thêm kiên trì tập vật lý trị liệu thì việc đi lại sớm muộn chỉ là vấn đề thời gian nhưng vết thương nào cũng sẽ đi với di chứng nên mong người nhà hãy cố gắng an ủi bệnh nhân.”

Ba Giản không thể tin được nếu Giản Tuyết Ngưng biết chuyện sẽ có phản ứng như thế nào, Giản Trữ Luân thay mặt cảm ơn bác sĩ và tìm cách thông tin cho Vương Diệc Thần. Nhạc hội ngày đầu tiên của HuaTian tại Thượng Hải diễn ra trong suôn sẻ và các nghệ sĩ chuẩn bị trở về, trong phòng chờ tẩy trang thì Vương Diệc Thần nhận được điện thoại từ số lạ nên bình tĩnh nghe máy …

“Là tôi, Giản Trữ Luân. Tiểu Ngưng gặp tai nạn đang ở bệnh viện Thượng Hải, cậu hãy sắp xếp thời gian đến đi.”

Vương Diệc Thần không ngần ngại mượn chìa khóa xe của quản lý Hùng mà lập tức đến bệnh viện. Tại phòng hồi sức, ba Giản miệt mài ngồi canh chừng bên ngoài chờ đợi Giản Tuyết Ngưng hồi tỉnh nhưng đối với tâm trí của cô lúc này thì như đang lạc vào một không gian khác. Trong không gian chỉ toàn một màu trắng, cô từ tốn bước đi đến phía trước vốn là một sân băng rộng lớn đang có hình bóng một người phụ nữ trượt băng với kỹ thuật đẹp hơn cô rất nhiều khiến cô không khỏi tò mò…

“Ai vậy?”

Giản Tuyết Ngưng lên tiếng hỏi chuyện người phụ nữ lạ kia thì bà quay lại nở một nụ cười quen thuộc đã khắc sâu vào lòng của cô …

“Mẹ. Là mẹ sao?”

Giản Tuyết Ngưng không khỏi xúc động mà chạy nhanh đến ôm bà vào lòng, dẫu biết có thể mọi chuyện chỉ là mơ nhưng đã có thể gặp lại mẹ thì dù có là mơ cô cũng chưa muốn tỉnh lại.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 67: Hậu di chứng


Vương Diệc Thần đã đến bệnh viện thì lập tức bị nhiều người hâm mộ nhận ra nhưng anh mặc kệ và nhanh chóng tìm đến phòng chăm sóc đặc biệt của Giản Tuyết Ngưng …

“Đến rồi à?”

“Tiểu Ngưng, cô ấy sao rồi?”

Đinh Nhất Hoằng nói lại tình hình sức khỏe đến Vương Diệc Thần …

“Phẫu thuật đã thành công nhưng khả năng về sau sẽ không thể trượt băng được nữa, hiện còn hôn mê sâu.”

“[Tiểu Ngưng …]”

Trong không gian khác, mẹ Giản và Giản Tuyết Ngưng cùng nhau trượt băng trong vui vẻ. Kỹ thuật xoay vòng mà cô cố gắng tập luyện nay chớp mắt đã thực hiện được …

“Mẹ, mẹ thấy không? Kỹ thuật này con đã làm được rồi.!”

“Tiểu Ngưng giỏi lắm.”

Sau một hồi, hai mẹ con ngồi lại trò chuyện với nhau …

“Tiểu Ngưng, con thích trượt băng là vì mẹ hay vì bản thân con?”

“Con … con chỉ muốn thay mẹ hoàn thành tâm nguyện dang dở của mẹ thôi, mẹ giận con ạ?”

Mẹ Giản ân cần lắc đầu phủ nhận rồi tiếp tục lên tiếng …

“Nếu như không là vận động viên trượt băng thì con có dự định nào khác không? Dự định cho chính bản thân con đấy …”

“Con chưa nghĩ đến đó, gần đây con cũng có đặt ra câu hỏi như vậy rồi nhưng mà vẫn chưa biết nên làm gì.”

Mẹ Giản vẫn nhẹ nhàng vuốt đầu của Giản Tuyết Ngưng mà khuyên nhủ …

“Con là con gái duy nhất của ba mẹ nên mẹ mong rằng con sẽ hạnh phúc với những điều con đã chọn, đừng lo nghĩ cho mẹ nhiều quá mà quên mất bản thân mình muốn gì.”

Ngoài việc bị ép buộc kế thừa gia tộc thì Giản Tuyết Ngưng chưa biết bản thân muốn gì nhưng cô không muốn mẹ Giản lo lắng …

“Vâng. Con gái hiểu rồi ạ.//”

Cứ như vậy Giản Tuyết Ngưng tựa vào vai của mẹ Giản và thiếp đi, thời gian bên ngoài lại trôi qua một ngày mà cô vẫn chưa có dấu hiệu sẽ tỉnh lại …

“Diệc Thần, cậu còn có lịch trình thì đi trước đi. Khi nào Tiểu Ngưng tỉnh lại tôi sẽ báo cậu ngay, đừng để ảnh hưởng công việc.”

“Vậy nhờ mọi người chăm sóc cô ấy giúp tôi.”

Vương Diệc Thần không nỡ rời nhưng vì lịch trình nên anh buộc phải tiếp tục công việc, bên trong không gian thì Giản Tuyết Ngưng ngủ cũng khá lâu liền từ từ mở mắt dần …

“Tiểu Ngưng, tới lúc con nên trở về rồi.!”

“Con không muốn xa mẹ, con nhớ mẹ lắm.//”

Mẹ Giản cười nhẹ và an ủi Giản Tuyết Ngưng …

“Mẹ cũng sẽ nhớ con nhưng mà ba con và anh chị em, những người bạn khác đều đang đợi con. Chẳng phải con còn một người đặc biệt nữa, không phải sao?”

Người đặc biệt được nhắc đến chính là Vương Diệc Thần nên Giản Tuyết Ngưng gật đầu đồng ý và trao cho mẹ Giản một cái ôm tạm biệt lần cuối. Kết thúc khoảng thời gian trong không gian thì cũng là lúc cô ở thời gian hiện tại có dấu hiệu tỉnh dậy, ba Giản bên cạnh không ngừng gọi tên con gái …

“Con gái, con tỉnh rồi. Thấy trong người còn khó chịu chỗ nào không?”

Giản Tuyết Ngưng dường như cảm nhận có gì đó không ổn với đôi chân của bản thân liền lên tiếng …

“Ba, chân của con … con không cử động được. Là sao vậy ạ?”

Ba Giản không biết nên lựa lời để giải thích với Giản Tuyết Ngưng vẫn đang hồn nhiên hỏi han …

“Ba, ba nói đi. Chân con bị sao vậy ạ?”

“Bác sĩ nói vì di chứng của tai nạn đã khiến các khớp xương của con bị tổn thương nặng, về sau có thể sẽ không thể tiếp tục trượt băng được nữa.”

Giản Tuyết Ngưng nằm bất động với khuôn mặt thờ ơ không cảm xúc, ba Giản muốn lên tiếng ủi an nhưng lại bị cô cất giọng trước …

“Ba, con đói rồi. Có thể mua ít đồ ăn cho con được không?”

“Được. Ba đi ngay.!”

Ba Giản vừa rời khỏi thì Giản Tuyết Ngưng bắt đầu khóc thành tiếng, nhìn vào đôi chân đang được băng bó mà trách móc bản thân. Cùng lúc đó, Trình Khiết vẫn đang ở hội thể thao làm thủ tục đăng ký cho mùa thi đấu sắp tới thì chợt lướt weibo đang đưa tin Giản Tuyết Ngưng gặp tai nạn liền nhanh chóng đến bệnh viện.

“[Mẹ, có phải mẹ cảm nhận được nên mới đến báo mộng cho con không?]”

Giản Tuyết Ngưng chìm vào suy nghĩ về khoảnh khắc đã gặp mẹ Giản thì ba Giản và ông cố Giản cùng bước vào phòng bệnh riêng …

“Tiểu Ngưng. Ông cố đến thăm con này.”

Giản Tuyết Ngưng lật đật lau đi nước mắt và nhìn ông cố Giản với vẻ mặt tươi cười …

“Ông cố, sao ông không ở nhà tịnh dưỡng đi ạ? Cháu nằm vài ngày là về nhà mà.”

“Ông không đợi được lúc đó đâu, con cảm thấy sao rồi? Có còn đau không?”

Giản Tuyết Ngưng lắc đầu biểu hiện không sao và được ba Giản chuẩn bị một ít cháo bồi bổ thì Trình Khiết đã tìm đến bệnh viện …

“Tiểu Ngưng …?!”

“Chị Khiết, sao chị lại tới đây rồi?”

Trình Khiết nhìn vào đôi chân đang bó bột của Giản Tuyết Ngưng mà không khỏi buồn lòng …

“Không sao đâu chị. Em ổn mà, à tạm thời có lẽ em không thể trượt băng tiếp được nữa nên mong chị xử lý giúp em những lịch thi đấu sắp tới nhé.”

“Chị xin lỗi, Tiểu Ngưng.”

Giản Tuyết Ngưng không muốn để không khí rơi vào nỗi buồn vì cô nên cô luôn cố gắng tỏ ra tích cực …

“Chị Khiết à, chị đâu có lỗi gì. Chỉ là tạm thời không trượt băng chứ đâu phải là mãi mãi, em sẽ cố gắng tập trị liệu và sẽ sớm trở lại thôi mà.”

“Tiểu Ngưng …”

Giản Tuyết Ngưng vẫn nở nụ cười vui vẻ để Trình Khiết yên lòng, sau đó mới xin phép rời đi để rút lại các thủ tục đăng ký.

“Tiểu Ngưng. Mọi người đang sắp xếp công việc, nhắn rằng sẽ đến thăm con sau đấy."

“Vậy ạ?”

Điện thoại của Giản Tuyết Ngưng đã bị hư vì tai nạn nên cô mượn của ba Giản mà gửi tin nhắn cho Vương Diệc Thần.

“[Là em, Tiểu Ngưng. Em đã không sao rồi nên anh không cần lo lắng, em mượn điện thoại của ba nhắn để anh không bị ảnh hưởng công việc. Khi nào trống lịch thì hẵng đến tìm em sau nhé.!]”

Vương Diệc Thần đang tại trường quay chụp ảnh cho bìa tạp chí tháng mới và được phép nghỉ ngơi vài phút thì anh đã đọc được tin nhắn từ Giản Tuyết Ngưng mà thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng hoàn thành lịch trình sớm nhất để đến bên cô…
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 68: Vượt qua nỗi đau


Giản Tuyết Ngưng được yêu cầu ở lại bệnh viện để theo dõi thêm tình hình sức khỏe nên ngày ngày cô vẫn chỉ ngồi tựa vào giường bệnh mà nhìn ngoài cửa sổ suy tư …

“[Về sau, mình nên làm gì đây?]”

Bất thình lình Vương Diệc Thần vội vã xông vào, không nói không rành nhào đến ôm lấy Giản Tuyết Ngưng khiến cô không khỏi giật mình …

“Thần, sao anh lại đột nhiên đến thế? Công việc thì sao?”

Vương Diệc Thần chỉ im lặng mà ôm Giản Tuyết Ngưng vào lòng, cô cũng biết anh đã nghe được kết quả nên cô chỉ nhẹ nhàng vỗ về phần lưng rộng mở của anh …

“Em không sao đâu.”

“Anh xin lỗi, không ở bên em những lúc em đau đớn nhất. Xin lỗi em.”

Vương Diệc Thần liên tục nói xin lỗi không ngừng với Giản Tuyết Ngưng, nhưng cả hai vẫn dịu dàng ôm lấy nhau một lúc rồi mới bắt đầu tâm sự …

“Chân của em thế nào rồi? Còn đau không?”

“Đã không sao rồi. Vài ngày nữa em tập vật lý trị liệu để đi lại bình thường được sớm nhất nhưng trượt băng thì …”

Nhắc đến trượt băng thì Giản Tuyết Ngưng khựng lại rồi hít một hơi thật sâu và tiêp tục lên tiếng …

“Trượt băng thì tạm thời dừng lại một thời gian thôi, xem như nghỉ dưỡng dài hạn.”

“Vậy những ngày tới anh sẽ ở lại với em.”

Giản Tuyết Ngưng không muốn bản thân là lý do làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của Vương Diệc Thần…

“Anh đừng vì em mà để lỡ sự nghiệp của mình, em còn có ba và mọi người mà. Anh yên tâm.!”

“Bạn gái nằm viện mà anh không bên cạnh chăm sóc thì còn gì gọi là bạn trai, anh đã quyết định rồi. Công việc anh sẽ nói chị Linh hoãn lại vài ngày, đợi khi nào sức khỏe em ổn định thì anh sẽ trở lại.”

Vương Diệc Thần mạnh mẽ với quyết định của bản thân nên Giản Tuyết Ngưng thẹn thùng cười tươi …

“Cảm ơn anh và xin lỗi vì không thể xem được màn trình diễn của anh.”

“Về sau và mãi mãi, anh có thể biểu diễn riêng cho duy nhất một mình em.”

Giản Tuyết Ngưng gật đầu vui vẻ đồng ý, sau đó không biết tin tức từ đâu đã lan rộng trên weibo với tiêu đề Giản Tuyết Ngưng gặp tai nạn và từ giã sự nghiệp vận động viên trượt băng. Trình Khiết lập tức bàn bạc với ba Giản về hướng xử lý …

“Giản tổng. Ngài xem nên làm thế nào đây?”

Cả hai cùng nhau chìm vào suy nghĩ thì Trình Khiết tiếp tục lướt tin lại thấy weibo của Giản Tuyết Ngưng đã tự mình đăng bài thông báo …

“Giản tổng, Tiểu Ngưng đã đăng weibo xác nhận rồi.”

Nội dung vừa đăng đã đính chính mọi chuyện nghi ngờ và Giản Tuyết Ngưng không hối hận, nhưng lại mang đến cho toàn bộ người hâm mộ cảm động không siết rồi quay sang oán trách người đã gây ra tai nạn. Cảm nhận được nỗi buồn của cô nên Vương Diệc Thần nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay ủi an …

“Tiểu Ngưng…!”

“Ba.?”

Ba Giản và Trình Khiết cùng bước vào phòng bệnh, Vương Diệc Thần lễ phép chào hỏi …

“Em xin lỗi nha, chị Khiết. Việc weibo không thông báo cho chị trước.//”

“Là em giúp chị thì đúng hơn, chị sẽ đợi em trở lại sân băng.”

Những bạn bè thân thiết khác như Kim Yến Yến và Trương Vũ Chí đã đọc được tin tức liền sắp xếp đến bệnh viện ngay, còn ở Bắc Kinh như Reina và Quan Kính Khải cũng như vậy. Hai đối thủ ở Hàn Quốc và Nhật Bản là Jung Seo Yeon và Hanazawa Kazue vốn không tin chuyện này mà cố gắng đi Thượng Hải sớm nhất.

“Thể trạng của bệnh nhân đã hoàn toàn ổn định, khi nào muốn cô có thể tập vật lý trị liệu thêm để sớm ngày đi lại được nhé.”

“Cảm ơn bác sĩ.”

Mọi người cùng cảm ơn vị bác sĩ trung niên vừa chẩn đoán xong thì nhanh chóng sang phòng bệnh khác, người vừa đi thì lại đến hai vị cảnh sát và tài xế đã gây ra tai nạn ngày đó …

“Giản tiểu thư. Chúng tôi tới để xin thông tin điều tra, mong cô hợp tác.”

Giản Tuyết Ngưng nhìn sang người tài xế đang rất run sợ kia, thoạt cho rằng cũng không thể bồi thường một số tiền lớn nên cô tốt bụng bỏ qua mọi chuyện.

“Hai vị cảnh sát vất vả rồi, tất cả chỉ là tai nạn thôi. Tôi cũng không sao rồi nên không cần bồi thường gì đâu.”

“Tiểu thư, xin cảm ơn. Cảm ơn cô nhiều.!”

Bản thân Giản Tuyết Ngưng đồng ý không truy xét nên hai vị cảnh sát cũng bỏ qua và cùng người tài xế rời đi thì trợ lý Doãn gọi điện cho ba Giản vì công việc …

“Ba, con không sao rồi. Ba cứ về xử lý công việc trước đi.”

“Được, vậy con gái ta giao lại cho cậu chăm sóc.”

Vương Diệc Thần lịch sự đáp lễ khiến Giản Tuyết Ngưng thầm tự hào …

“Vâng. Người cứ yên tâm, con sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt.!”

Ba Giản hài lòng rời khỏi và để lại không gian cho cặp đôi, Vương Diệc Thần điềm đạm ngồi đối diện trên giường bệnh và nắm lấy bàn tay của cô …

“Sau này, em có dự định hay muốn làm gì không?”

“Em chưa biết. Ông cố thì vẫn một lòng muốn em về kế thừa gia tộc, nhưng mà em chưa suy nghĩ kỹ. Trước đây, để hoàn thành ước mơ của mẹ nên em một lòng học trượt băng vậy mà bây giờ nghĩ lại …”

Giản Tuyết Ngưng vẫn đau lòng về trượt băng mà vừa kể vừa thở dài …

“Em đã từng gặp mẹ trong cơn mơ lúc đang còn hôn mê sâu, mẹ hỏi rằng em có thật sự yêu thích môn trượt băng này không? Lúc đó, em lại ngập ngừng không trả lời được và đã từng có nhiều suy nghĩ khác nhau …”

“Nói thật, anh rất thích được nhìn thấy hình dáng trên sân băng của em. Nếu em chọn nỗ lực phấn đấu để vượt qua thì anh sẽ là người ủng hộ đầu tiên.”

Suy nghĩ của Giản Tuyết Ngưng như tâm linh tương thông với Vương Diệc Thần nên anh hiểu được cô sẽ lựa chọn như thế nào và tôn trọng theo quyết định của cô. Dù được chẩn đoán sẽ không thể trở lại trượt băng nhưng y học bây giờ đã rất phát triển nên cô sẽ quyết tâm thử sức thêm một lần nữa vào bộ môn này vì mẹ cô và cũng xác định lại sự yêu thích của cô đối với sân băng mỹ lệ.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 69: Kết quả lại không như mong đợi


Vài ngày sau, Giản Tuyết Ngưng được gia đình chuyển đến một bệnh viên tư nhân lớn tại Thượng Hải thuộc quản lý của gia tộc. Cô vừa làm xét nghiệm về đôi chân để đưa ra kết quả khả quan nhất, và bên cạnh vẫn có Vương Diệc Thần đi cùng …

“Thần. Nếu như, em nói nếu như nhé. Nếu như em thật sự không thể trở lại trượt băng được thì có lẽ sẽ quay về trường hoàn thành luận văn tốt nghiệp đang bảo lưu, anh thấy thế nào?”

“Hmm. Chuyên ngành em học là gì?”

Giản Tuyết Ngưng hít một hơi thật sâu rồi mới nặng nhọc trả lời …

“Chính trị - kinh doanh, kế toán thương mại và ngoại giao.”

“Nhiều vậy sao?”

Vương Diệc Thần vô cùng bất ngờ trước năng lực học tập của Giản Tuyết Ngưng …

“Lúc thi tốt nghiệp em chỉ vô tình đỗ cả ba ngành đó thôi. ^^!”

“Nếu em đã quyết định thì anh sẽ không có ý kiến, hoàn toàn ủng hộ em.”

Giản Tuyết Ngưng cười tươi khiến Vương Diệc Thần không nhịn được mà nựng nhẹ hai gò má của cô, nhưng mà thời gian chờ đợi kết quả lại khá lâu. Bác sĩ chẩn trị lại ưu tiên người nhà và người quen khiến cả hai xếp hàng mãi vẫn chưa tới lượt.

“Dường như hai vợ chồng kia tới sau chúng ta, vậy sao lại được gọi vào trước rồi?”

Vương Diệc Thần có phần khó hiểu muốn đứng dậy hỏi lý do thì lại bị Giản Tuyết Ngưng ngăn lại …

“Không sao đâu. Cứ chờ một lúc đã, có lẽ kết quả của em không nhanh bằng người khác.”

Cả hai tiếp tục chờ đợi, lúc này viện trưởng vừa về đến bệnh viện liền được trợ lý báo cáo lại tình hình.

“Viện trưởng, có một người đến bệnh viện chúng ta.”

“Cô nói gì vậy? Bệnh viện là nơi khám chữa bệnh thì đương nhiên sẽ có nhiều người đến rồi.”

Cô trợ lý có hơi lo lắng nên nhanh chóng hồi đáp …

“Nhưng mà người này họ Giản.”

“Hả?”

Cô trợ lý đưa ra hồ sơ đăng ký khám bệnh có in tên và hình của Giản Tuyết Ngưng rồi giải thích …

“Tôi lại không tra được tên người này trong danh sách khách hàng VIP nên mới phải nói với anh.”

“Giản Tuyết Ngưng? Đại tiểu thư?”

Chỉ có viện trưởng mới nắm được hết tên các thành viên trong gia tộc nhà họ Giản nên lập tức nhận ra ngay …

“Cô ấy hiện đang ở khoa nào?”

“Khoa nội cơ xương khớp.”

Viện trưởng và trợ lý nhanh chóng đến gặp Giản Tuyết Ngưng, lúc này cả hai vẫn còn đang chờ đợi.

“Để anh đi hỏi, em đợi anh.”

Vương Diệc Thần lịch sự gõ cửa thì nhân viên điều dưỡng mở cửa xuất hiện …

“Có việc gì không?”

“Chúng tôi đang chờ kết quả, không biết đã tới lượt chưa?”

Nhân viên điều dưỡng nhìn vào cách ăn mặc giản dị của cả hai mà gắt gỏng …

“Xếp hàng đi, khi nào tới lượt sẽ gọi.”

“Nhưng mà chúng tôi đợi cũng lâu rồi, nhờ chị kiểm tra lại giúp.”

Nhân viên điều dưỡng càng thêm khó chịu mà quát lớn …

“Bệnh viện này ai mà không gấp, anh không thấy người khám thì đông mà bác sĩ chỉ có một à? Mau quay lại xếp hàng chờ số đi.”

Nhân viên điều dưỡng nói xong thì liền đóng cửa khiến nhiều người bàn tán, nên Vương Diệc Thần trở lại ghế ngồi mà thì thầm to nhỏ …

“Không phải chỗ này là bệnh viện của nhà em sao? Họ không nhận ra em à?”

“Tên của em vốn rất ít được nhắc đến trong công việc của gia tộc, gần đây em mới tạm thời xử lý nên họ không biết cũng phải thôi.”

Bất thình lình từ đâu truyền đến các bước chân vội vã của viện trưởng và trợ lý tìm đến khoa nội, vừa trông thấy Giản Tuyết Ngưng thì viện trưởng lật đật chào hỏi …

“Tiểu thư, tôi là viện trưởng của bệnh viện. Sao cô đến mà không đăng ký khám theo diện đặc biệt khiến chúng tôi không kịp nghênh đón rồi?”

“Chào viện trưởng. Tôi chỉ đến kiểm tra bình thường thôi, không cần phải đặc biệt quá đâu.”

Cô trợ lý như hiểu ý liền gõ cửa phòng và gặp lại nhân viên điều dưỡng …

“Trợ lý Viên, sao cô lại xuống khoa nội rồi?”

Nghe thanh âm nhắc đến trợ lý Viên thì bác sĩ chủ trị khoa liền ra ngoài xem tình hình …

“Trợ lý Viên? Viện trưởng? Sao hôm nay hai người lại ghé khoa nội thế?”

“Bác sĩ Nhan, vị khách hàng này khi nào mới đến lượt?”

Bác sĩ Nhan quay sang nhân viên điều dưỡng với ý nhờ kiểm tra …

“Vâng. Còn 4 5 bệnh nhân nữa mới đến lượt, thưa viện trưởng.”

“Mau nhanh chóng thu xếp ưu tiên khám cho cô ấy, nhanh lên.!”

Nhân viên điều dưỡng lo lắng cùng bác sĩ Nhan hối hả theo lệnh, trợ lý Viên xin phép các bệnh nhân khác đang chờ …

“Xin lỗi các vị bệnh nhân, vị khách hàng này là bệnh nhân quan trọng của bệnh viện. Mong được các vị cho phép để cô ấy khám trước, được không?”

“Không sao đâu, chúng tôi đều hiểu. Tôi thấy cô gái này đã đợi một tiếng hơn rồi, mau đưa cô ấy vào khám trước đi.”

Giản Tuyết Ngưng và Vương Diệc Thần lịch sự cảm ơn các bệnh nhân khác và đẩy xe vào phòng, theo sau là viện trưởng và trợ lý Viên nhìn bác sĩ Nhan thông báo chẩn bệnh …

“Xin chào, kết quả của cô đã có rồi. Không khác xa mấy với báo cáo ở bệnh viện trước, đích thực là chân của cô vẫn chưa thể trở lại trượt băng được.”

Giản Tuyết Ngưng sớm đã đoán được kết quả nên không hẳn là thất vọng …

“Tôi có thể mượn phiếu kết quả được không?”

“Vâng.”

Giản Tuyết Ngưng cầm lấy phiếu xem lại ngày giờ được in thì phát hiện thời gian in chính là vào một tiếng trước rồi trả lại bác sĩ Nhan …

“Nếu cô cố gắng kết hợp cùng vật lý trị liệu thì có thể đi lại nhanh thôi, chỉ có hoạt động mạnh là chưa được.”

“Tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ.”

Giản Tuyết Ngưng ra hiệu để Vương Diệc Thần đẩy xe ra về nhưng nhẹ nhàng để lại một câu …

“Viện trưởng. Nhờ anh báo bộ phận nhân sự tuyển người mới cho khoa nội này được rồi đấy, cả bác sĩ và nhân viên.”

“Vâng. Tôi hiểu rồi, tiểu thư.//”

Bác sĩ Nhan và nhân viên điều dưỡng vốn chưa hiểu ý của Giản Tuyết Ngưng nên nhìn cô đi xa rồi quay sang hỏi ngay viện trưởng …

“Viện trưởng. Cô ấy là ai vậy? Tôi làm sai chuyện gì mà đuổi việc tôi?”

“Cô ấy họ Giản thì anh nghĩ cô ấy là ai …”

Cổ đông lớn nhất của bệnh viện thuộc về gia đình nhà họ Giản nên khi các nhân viên vào thực tập đều được thông tin về các thành viên cần hỗ trợ khám đặc biệt, tuy nhiên Giản Tuyết Ngưng lại là cái tên ngoài viện trưởng ra thì không ai nghĩ đến nên vô tình vừa rồi đã khiến cho bác sĩ và nhân viên kia đắc tội đến người không nên gây chuyện nhất.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 70: Cố gắng vì nhau


Vương Diệc Thần đẩy xe đưa Giản Tuyết Ngưng về lại phòng bệnh thì đã có Kim Yến Yến và Trương Vũ Chí đợi sẵn từ lâu …

“Tiểu Ngưng …//”

“Tiểu Yến? Tiểu Chí? Sao hai người lại đến đây thế?”

Kim Yến Yến vừa khóc vừa nhìn vào đôi chân của Giản Tuyết Ngưng mà thương xót …

“Đừng khóc mà, không còn gì nguy hiểm đâu. Chỉ là tạm thời không trượt băng được nữa, còn lại thì nếu tập vậy lý trị liệu sẽ từ từ đi lại nhanh thôi."

“Bác sĩ ở đây cũng chẩn đoán vậy à?”

Trương Vũ Chí vốn biết bệnh viện tư này thuộc quản lý của gia tộc nhà họ Giản nên hỏi thăm lại và nhận được cái gật đầu từ Giản Tuyết Ngưng …

“Không sao đâu. Nếu có thể sớm ngày đi lại được, thì mình còn nhiều dự định khác mà. Hai người yên tâm.!”

Giản Tuyết Ngưng một lòng vô tư trước mọi chuyện để hai người bạn thân có thể an lòng …

“Nhưng mà, chuyện của hai người tiến triển tốt chứ?”

Ánh mắt của Trương Vũ Chí và Kim Yến Yến nhìn nhau ngại ngùng khiến không khí im lặng hẳn …

“Tụi mình vẫn … bình thường thôi.!”

Kim Yến Yến trả lời cho có lệ nhằm che dấu vấn đề khác, sau đó Trương Vũ Chí cùng Vương Diệc Thần ra ngoài cho hai cô gái tâm sự …

“Sao vậy? Hai người vẫn chưa xác định à?”

“Tụi mình có lẽ cần thêm thời gian, dù gì ban đầu là mình đơn phương thôi. Nay làm vậy chẳng khác nào là ép buộc cậu ấy phải đáp lại …”

Giản Tuyết Ngưng nắm lấy bàn tay của cô bạn thân mà khuyên nhủ …

“Đừng buồn. Cậu ấy sớm muộn sẽ hiểu ra thôi, với lại nghe nói gần đây cậu ấy cũng thường xuyên theo cậu làm việc không phải sao?”

Hai má của Kim Yến Yến đỏ ửng vì xấu hổ, cùng lúc đó là hai người đàn ông đang đứng bên ngoài sân bệnh viện …

“Người gây tai nạn đã điều tra được chưa?”

“Rồi, nhưng mà Tiểu Ngưng không muốn truy cứu nữa nên bên cảnh sát đã đóng vụ án lại.”

Trương Vũ Chí cũng sớm đoán được vì bản tính lương thiện nên Giản Tiểu Ngưng sẽ cho qua mọi chuyện …

“Vậy sau này hai người có dự định gì không?”

“Tôi thì vẫn trở lại với công việc, còn cô ấy thì có lẽ sẽ về trường hoàn thành luận văn tốt nghiệp đang bảo lưu.”

Trương Vũ Chí gật đầu lia lịa thì Vương Diệc Thần liền đặt ra câu hỏi …

“Anh nghĩ rằng nếu cô ấy kế thừa gia tộc thì có nguy hiểm hay khó khăn nào không?”

“Không nói trước được. Anh cũng thấy gia đình cô ấy phức tạp như thế nào rồi đấy, nhưng nếu xét về hiện tại thì không ai làm gì cô ấy được đâu.”

Hai cô gái trong phòng vẫn đang tâm sự thì có tiếng chuông điện thoại nhưng lại không thuộc về cả hai. Giản Tuyết Ngưng kiểm tra xung quanh mới phát hiện là điện thoại của Vương Diệc Thần, màn hình cuộc gọi đến hiển thị tên của Đổng Linh nên cô nghe máy giúp …

“Chị Linh, Thần đang không ở đây. Chị gọi có việc gì sao?”

“Tiểu thư. Xin lỗi làm phiền, vậy nếu Thần quay lại nhờ cô nhắn cậu ấy gọi lại ngay cho tôi nhé.!”

Đổng Linh liên hệ đến gấp chỉ có thể là vì công việc nên Giản Tuyết Ngưng đồng ý gửi lời nhắn rồi cúp máy …

“Tôi biết rồi, tôi sẽ nhắn anh ấy gọi lại ngay.!”

Kim Yến Yến hiểu rõ cuộc sống của người nghệ sĩ là như thế nào nên nhẹ nhàng ủi an …

“Thật ra, danh tiếng của anh ấy càng nổi thì sẽ có nhiều hợp đồng tìm đến nên chị Linh muốn anh ấy trở về sớm cũng là chuyện thường thôi.”

Một hồi sau, hai người đàn ông cùng quay trở lại phòng …

“Vậy Tiểu Ngưng, tụi mình về trước nhé. Cậu nhớ giữ sức khỏe, mình sẽ sớm liên lạc lại.//”

“Hai người về cẩn thận đấy.//”

Sau khi Trương Vũ Chí và Kim Yến Yến ra về thì Giản Tuyết Ngưng mới nói chuyện với Vương Diệc Thần …

“Lúc nãy, chị Linh gọi anh nên em nghe máy giúp. Chị ấy nhắn có gì anh gọi lại ngay nhé.!”

“Vậy à?”

Giản Tuyết Ngưng nhìn Vương Diệc Thần kiểm tra lại điện thoại rồi tiếp tục mở lời …

“Thần, anh đừng vì em mà ảnh hưởng đến lịch trình. Hãy quay lại công việc đi.”

“Em nói gì vậy? Tiểu Ngưng. Có phải lúc nãy chị Linh nói gì em rồi không?”

Vương Diệc Thần rót một ly nước đưa cho Giản Tuyết Ngưng rồi cùng lúc ngồi xuống bên cạnh cô …

“Chị ấy không nói gì cả, nhưng mà anh là nghệ sĩ lại còn là đỉnh lưu có nhiều hợp đồng cần phải hợp tác duy trì nên đừng để công việc ảnh hưởng vì em.”

“Tiểu Ngưng, anh …”

Giản Tuyết Ngưng dịu dàng chạm vào phần má của Vương Diệc Thần và anh cũng nắm lấy mà nâng niu bàn tay cùa cô …

“Anh hiểu rồi, anh nghe lời em vài ngày nữa sẽ quay lại công việc.”

“Ngoan.”

Giản Tuyết Ngưng nũng nịu với khuôn mặt của Vương Diệc Thần mà đùa giỡn. Song song đó, không khí trên xe của Trương Vũ Chí lại khác hẳn …

“Cậu dừng xe ở đằng trước giúp mình đi.”

“Sao vậy? Chưa tới nơi mà.”

Ngay bến đỗ đã có một người đàn ông đợi sẵn mà không phải là quản lý mà Trương Vũ Chí biết …

“Ai vậy?”

“Cảm ơn cậu, hẹn gặp sau nhé.!”

Kim Yến Yến không trả lời câu hỏi mà trực tiếp nói lời tạm biệt rồi xuống xe rời đi cùng người đàn ông lạ mặt kia, khiến Trương Vũ Chí có phần hơi khó chịu. Tối đó, sau khi Giản Tuyết Ngưng đã ngủ thì Vương Diệc Thần lướt điện thoại tìm kiếm mẫu nhẫn đôi. Ngày hôm sau, Giản Tuyết Ngưng bắt đầu tập vật lý trị liệu cùng bác sĩ khoa và bên cạnh hiển nhiên luôn có Vương Diệc Thần hỗ trợ
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 71: Nhẫn đính hôn


Ngày đầu tiên tập vật lý trị liệu của Giản Tuyết Ngưng diễn ra thuận lợi nên Vương Diệc Thần khá yên tâm, cả hai trở về phòng bệnh thì đang có Vân Ngọc Ly chờ đợi từ sớm…

“Giản tiểu thư?!”

“Ngọc Ly, sao cô lại tới đây?”

Vương Diệc Thần nhẹ nhàng dìu Giản Tuyết Ngưng vào ghế ngồi và cùng nói chuyện với Vân Ngọc Ly …

“Tôi nghe nói cô nhập viện nên tiện đường tới thăm, cô không sao rồi chứ?”

“Tôi không sao, cảm ơn cô nhé.!”

Vân Ngọc Ly băng khoăng không biết có nên nói chuyện của Vân Ngọc Liên lúc này hay không …

“Gần đây, việc kinh doanh của khách sạn đã tốt hơn chưa?”

“À vâng, lợi nhuận tăng nhiều hơn những tháng trước rồi. Tất cả là nhờ vào Nhất Hoằng cả, anh ấy điều hành rất tốt.”

Nét mặt của Vân Ngọc Ly khi nhắc đến Đinh Nhất Hoằng lại thoáng buồn …

“Hai người vẫn chưa làm lành à?”

“Tiểu thư. Thật ra, có một chuyện khiến tôi hơi lo ngại. Em gái tôi_Ngọc Liên cũng thích Nhất Hoằng nên tôi không biết phải đối mặt với anh ấy như thế nào.”

Giản Tuyết Ngưng nhìn ra được mọi chuyện nên đưa ra lời khuyên …

“Vậy tôi hỏi thật, cô có thật sự muốn ly hôn với Nhất Hoằng không?”

“Tôi …”

Vân Ngọc Ly im lặng trước câu hỏi thì thanh âm từ Đinh Nhất Hoằng vang đến trong hấp tấp …

“Anh sẽ không ly hôn đâu. ”

“Anh …?!”

Vương Diệc Thần ân cần nhìn Giản Tuyết Ngưng rồi quay sang xem diễn biến của cặp đôi trước mặt …

“Sao anh lại …?!”

“Là Diệc Thần gọi anh, nói rằng em đang ở đây nên anh liền đến ngay. Chúng ta đã lâu không gặp nhau rồi, Ngọc Ly.”

Vân Ngọc Ly nhìn sang Giản Tuyết Ngưng như muốn một lời giải thích …

“Cô trốn mãi cũng không phải là cách, cần nói gì làm gì thì cả hai hãy trao đổi thẳng với nhau trước mặt tôi này.”

Đinh Nhất Hoằng và Vân Ngọc Ly tỏ ra bất ngờ trước lời nói của Giản Tuyết Ngưng …

“Ai bảo để không gian riêng tư thì hai người lại không chịu, nên có thêm người thứ ba là tôi nghe phân xử là được rồi.”

Đinh Nhất Hoằng muốn nắm lấy bàn tay của Vân Ngọc Ly nhưng cô rút tay lại …

“Tiểu thư. Vậy cô nghỉ ngơi đi, hôm khác tôi tới thăm.”

Vân Ngọc Ly vội vã cầm túi xách rời khỏi khiến Đinh Nhất Hoằng nhanh chóng đuổi theo …

“Haiz. Hai người đó chắc sẽ làm lành sớm thôi, Thần nhỉ?”

Vương Diệc Thần gật đầu đồng ý rồi ngại ngùng nhìn Giản Tuyết Ngưng như muốn nói gì đó …

“Anh làm sao vậy? Tự dưng im hẳn …”

Vương Diệc Thần tiến đến trước mặt của Giản Tuyết Ngưng và một chân quỳ xuống khiến cô hơi ngạc nhiên …

“Anh làm gì vậy? Mau đứng dậy …”

“Tiểu Ngưng, nghe anh nói …”

Vương Diệc Thần từ trong túi quần lấy ra một chiếc hộp nhỏ và từ từ mở ra, bên trong là một cặp nhẫn đôi được thiết kế rất tinh xảo đã làm cho Giản Tuyết Ngưng sắp rưng rưng …

“Anh vốn là một người lạnh lùng và có hơi chậm nhiệt, đôi lúc không quan tâm nhiều về vấn đề xung quanh nhưng từ khi em xuất hiện thì mọi nguyên tắc anh đặt ra đều bị phá vỡ. Anh biết một người nghệ sĩ sẽ không có nhiều thời gian bên cạnh em, nhưng mà anh vẫn mong em sẽ cho anh cơ hội để mọi người biết chúng ta là người một nhà. Đồng ý đính hôn với anh nhé? Tiểu Ngưng.”

Từng giọt nước mắt không ngừng rơi xuống trên khuôn mặt trắng nõn của Giản Tuyết Ngưng, cô nhìn vào gương mặt nghiêm túc của Vương Diệc Thần mà không khỏi bật cười rồi vừa gật đầu vừa hồi đáp.

“Em đồng ý.”

Vương Diệc Thần chầm chậm đeo chiếc nhẫn kim cương vào ngón trỏ của Giản Tuyết Ngưng và choàng ôm cô vào lòng …

“Anh yêu em nhiều lắm đấy, Tiểu Ngưng.”

“Em cũng vậy.!”

Trái ngược với không gian hạnh phúc của cặp đôi Vương Diệc Thần và Giản Tuyết Ngưng thì bên ngoài Đinh Nhất Hoằng cố gắng đuổi theo Vân Ngọc Ly …

“Ngọc Ly. Em định trốn tránh anh đến khi nào?”

“Anh buông em ra …”

Trước sự chống cự mạnh mẽ của Vân Ngọc Ly thì Đinh Nhất Hoằng kéo cô vào người mà ôm thật chặt …

“Nhất Hoằng, anh làm gì vậy? Buông em ra …”

“Anh không buông, em là vợ của anh. Anh ôm em như thế này thì có gì sai?”

Sau một hồi, trông thấy Vân Ngọc Ly không còn chống trả kịch liệt thì Đinh Nhất Hoằng mới lên tiếng …

“Chúng ta phải nói rõ mọi chuyện với nhau, nếu em không đồng ý thì anh sẽ không buông đâu.”

“Em biết rồi, anh buông em ra đi.”

Đinh Nhất Hoằng nhẹ nhàng để Vân Ngọc Ly rời ra khỏi vòng tay và hỏi thăm…

“Không sao chứ? Có phải anh dùng lực hơi mạnh không?”

“Không sao. Đi thôi, đến nơi chúng ta có thể nói chuyện.”

Vì đã hẹn trở về với lịch trình nên Vương Diệc Thần chuẩn bị rời đi và thay vào đó là Giản Hân Hân đến chăm sóc …

“Vậy anh đi trước nhé, có gì anh sẽ nhắn tin.”

Giản Tuyết Ngưng tươi cười đồng ý và vẫy tay chào tạm biệt Vương Diệc Thần rồi nhìn sang Giản Hân Hân với gương mặt không mấy vui vẻ …

“Làm sao thế? Ai chọc gì em à?”

“Không có, em chỉ đang suy nghĩ vài chuyện thôi.”

Mặc dù Giản Hân Hân không nói nhưng Giản Tuyết Ngưng sớm đoán được câu chuyện …

“Vì tin tức Trọng Khiêm hẹn hò nên em khó chịu?”

Giản Hân Hân im lặng ngầm xác nhận câu trả lời nên Giản Tuyết Ngưng hỏi tiếp …

“Em có nói chuyện với anh ấy chưa?”

“Mấy ngày nay đều dành thời gian cho người đó, lấy đâu mà để em hỏi chuyện?”

Cảm giác ghen tị đúng thật là khó khăn nhưng cảm giác khi nhìn người khác ghen thì lại đem đến nhiều sự thú vị cho Giản Tuyết Ngưng, chợt tiếng gõ cửa phòng vang lên với sự xuất hiện của nam nhân vật đang được bàn tán của hai cô gái …

“Tiểu Ngưng. Là anh, weibo đăng tin em gặp tai nạn nên anh tranh thủ đến. Em thế nào rồi?"

“Cảm ơn anh, em không sao. Chỉ cần tập vật lý trị liệu vài tháng là có thể đi lại được.”

Giản Hân Hân giả vờ không để ý đến Dịch Trọng Khiêm mà lấy bình hoa ra ngoài thay nước khiến Giản Tuyết Ngưng thầm cười …

“Tin tức hẹn hò của anh khiến ai đó rất không vui đấy, có chuyện gì đằng sau à?”

“Cô ấy họ Hạ, là người mà ba anh hứa hôn cho anh. Gần đây cô ấy mới về nước, lại không quen với ai nên anh mới đi cùng cô ấy vài ngày này.”

“Anh cũng đồng ý việc hứa hôn sắp đặt này?”

Dịch Trọng Khiêm nhiệt liệt từ chối là đằng khác nhưng việc kinh doanh của ba Dịch đang gặp khó khăn nên mới phát sinh chuyện hứa hôn này. Nguồn đầu tư của Hạ gia có thể giúp ba Dịch vượt qua giai đoạn này nên dù muốn dù không anh vẫn phải chấp nhận hy sinh, dù biết sẽ làm ai đó đau khổ.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 72: Niềm vui chớm nở


Trong lúc Giản Hân Hân chưa trở về thì Giản Tuyết Ngưng và Dịch Trọng Khiêm vẫn tiếp tục trò chuyện…

“Khoảng thời gian quen nhau, nếu em nói về chuyện kết hôn thì anh luôn luôn bỏ qua. Vậy mà bây giờ anh lại chịu hi sinh à?”

“Anh cũng không muốn, tất cả chỉ là vì cứu lấy công ty của ba thôi. Ông ấy chỉ có mỗi anh là con trai, nếu anh còn không giúp thì …//”

Dịch Trọng Khiêm khựng lại lời đang nói thì Giản Tuyết Ngưng vừa uống một ngụm nước vừa suy tư …

“Vậy anh chỉ cần nói thật là anh đang quen với Hân Hân, chẳng phải sẽ dễ dàng hơn sao? Dù gì danh tiếng của Giản thị cũng không thua gì Hạ gia …”

“Anh … có tư cách gì mà nói vậy chứ?”

Bên ngoài Giản Hân Hân cùng bình hoa trên tay đã nghe hết mọi chuyện nhưng biểu cảm gương mặt lại ưu sầu hơn, chợt điện thoại của Dịch Trọng Khiêm vang lên và hiển thị tên người gọi là Hạ tiểu thư đó nên anh ra ngoài nghe thì chạm mặt với cô …

“Anh có việc thì cứ nghe đi.”

Giản Hân Hân muốn đi vào phòng thì cánh tay đã bị Dịch Trọng Khiêm nắm lấy …

“Tôi có chuyện muốn nói với cô, một lát nữa cô tiện không?”

Giản Hân Hân gật đầu xác nhận rồi quay ngược lại vào phòng với gương mặt thẹn thùng khiến Giản Tuyết Ngưng đang xử lý công việc trên laptop không khỏi tò mò. Tại trụ sở Giản thị ở Bắc Kinh, Quan Kính Khải đang chờ Reina tan làm với ly sữa sô-cô-la trên tay …

“Anh chờ lâu không?”

“Không lâu. Em uống đi cho ấm rồi lên xe thôi.!”

Xe vừa di chuyển thì Reina liền hỏi thăm tình hình của Giản Tuyết Ngưng …

“Tiểu thư thế nào rồi? Anh có nghe được tin nào không?”

“Đã qua nguy kịch rồi, em yên tâm. Qua tuần anh sẽ sang Thượng Hải xử lý việc sẵn thăm cô ấy luôn, em có muốn đi cùng không?”

Giản Tuyết Ngưng vốn là người có ơn với Reina nên cô lập tức đồng ý. Tại sân bay Thượng Hải, cả hai đối thủ của Giản Tuyết Ngưng từ Nhật Bản và Hàn Quốc không hẹn mà gặp cùng hạ cánh và cùng đến bệnh viện tìm gặp cô.

“Giản Tuyết Ngưng…!”

Hai chị em nhà họ Giản giật mình trước tiếng gọi của Hanazawa Kazue và Jung Seo Yeon …

“Hai người sao lại cùng đến Thượng Hải này thế? Lại còn đến bệnh viện này nữa? Gần đây đâu có lịch thi đấu gì mới?”

“Đương nhiên là về xem cô rồi.”

Giản Hân Hân để lại không khí cho cả ba người bạn rồi từ tốn ra ngoài sân bệnh viện vốn có Dịch Trọng Khiêm vẫn còn nghe điện thoại, vừa trông thấy hình dáng của cô thì anh vội vàng gác máy…

“Sao cô lại ra đây vậy?”

“Có khách đến thăm, nên tôi ra ngoài thôi.”

Cả hai cùng nhau ngồi xuống băng ghế mà im lặng, Giản Hân Hân hồi tưởng mà lên tiếng …

“Lúc nãy, anh nói muốn nói chuyện với tôi là có chuyện gì vậy?”

“Công ty của ba tôi đang gặp khó khăn nên ông muốn tôi hứa hôn với con gái của một người bạn và tiểu thư của Hạ gia chính là người mà cô thấy. Tuy tôi vì cãi nhau mà ra ngoài kinh doanh, nhưng mà ông ấy chỉ có tôi là con trai khiến tôi không thể không nghe lời.”

Giản Hân Hân chỉ im lặng không nói gì thì Dịch Trọng Khiêm bất chợt nắm lấy bàn tay của cô …

“Nếu như khiến cô giận thì tôi xin lỗi, xin lỗi vì đã không giải thích mọi chuyện, xin lỗi vì đã khiến cô suy nghĩ nhiều, một lần nữa tôi xin lỗi.”

“Tôi không sao. Anh đừng xin lỗi, anh có lý do riêng của mình mà. Tôi còn phải cảm ơn vì anh đã có thể nói rõ mọi chuyện với tôi.”

Mặt khác, bên trong phòng bệnh lại truyền đến những ngôn ngữ khác nhau …

“Hai người … chẳng phải đều đã học tiếng Trung rồi sao? Nói tiếng Trung đi.”

Tuyển thủ Nhật Bản Hanazawa Kazue hỏi thăm đầu tiên về bệnh tình của Giản Tuyết Ngưng …

“Vậy cô muốn rút lui thật à? Chúng ta vẫn chưa phân thắng bại mà.”

“Kết quả cũng đã nói rồi, trong vài năm tới không thể hoạt động mạnh được nên hai người cứ tiếp tục hành trình đó đi nhé.!”

Giản Tuyết Ngưng trả lời có phần trêu đùa nhưng vẫn nghiêm túc mà tiếp chuyện …

“Chỉ là tạm thời thôi, tôi sẽ cố gắng quay lại sân băng sớm nhất nên hai người đừng lo lắng quá.!”

Tuyển thủ Hàn Quốc vui mừng hồi đáp …

“Được. Chúng tôi đợi cô, dù gì đối với chúng tôi cô mới là đối thủ xứng tầm nhất.”

“Cảm ơn lời khen nhé.!”

Giản Hân Hân và Dịch Trọng Khiêm vẫn còn đang ngồi cùng nhau …

“Nè, hay là anh giới thiệu tôi với ba của anh thử không? Tôi … dù gì bên nhà tôi cũng biết anh và tôi đang hẹn hò rồi, nếu họ thấy tin tức có lẽ sẽ lại ép tôi lấy người mà tôi không thích.”

“Nói vậy cô muốn lấy tôi chính là cô thích tôi rồi?

Bị trêu chọc khiến hai phần má của Giản Hân Hân đỏ ửng như hai trái cà chua …

“Không có. Tôi chỉ là muốn nghĩ hướng giải quyết giúp anh thôi mà.”

Dịch Trọng Khiêm cười thầm vì tính cách dễ thương của Giản Hân Hân cũng như tình trong như đã mặt ngoài còn e của hai người …

“Tôi sẽ cân nhắc nếu Giản tiểu thư không chê công tử sắp nghèo như tôi …”

Lúc này Giản Hân Hân mới nở nụ cười như gặt được mùa vì hạnh phúc, chợt Giản Trữ Luân và Tôn Ý Phương đến bệnh viện trông thấy…

“Hân Hân?”.

========== Truyện vừa hoàn thành ========== 1. Bạn Trai Cũ Mất Trí Nhớ 2. Bạn Trai Chó Con Giúp Tôi Vả Mặt Em Kế Trà Xanh 3. Chất Xúc Tác Ngọt Ngào 4. Không Thể Buông Tay Anh =====================================

“Anh.”

Dịch Trọng Khiêm và Giản Trữ Luân lịch sự chào hỏi nhau …

“Sao em lại không ở trong chăm sóc Tiểu Ngưng mà lại ngồi ngoài đây thế?”

“Trong phòng đang có khách thăm, nên em đợi ở đây.”

Tôn Ý Phương hướng ánh nhìn sang Dịch Trọng Khiêm có gì đó trông rất quen thuộc …

“Anh … chẳng phải là người đang hẹn hò với Hạ tiểu thư trên tin tức gì đó sao?”

“Có à?”

Giản Trữ Luân vẫn chưa đọc được tin tức nên Giản Hân Hân vội vàng kéo chuyện …

“Anh. Mau vào phòng thôi, ở ngoài lạnh lắm.!”

Giản Hân Hân cố ý đổi chủ đề dẫn mọi người vào phòng bệnh, đúng lúc hai người bạn tuyển thủ cũng đang chuẩn bị ra về nên hai bên lịch sự chào tạm biệt nhau.

“Sao hai người đến đây giờ này thế?”

“À có chút chuyện muốn bàn với em.”

Giản Tuyết Ngưng vốn chưa phải là người thừa kế chính thức nhưng nội bộ trong gia đình đều biết nên mọi việc liên quan thì phải có sự góp ý của cô và Giản Trữ Luân đang tạm thời xử lý công vụ cũng không ngoại lệ.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 73: Ông chú giản minh


Tại trường quay, Vương Diệc Thần đang ghi hình phim mới đóng chính cùng nữ diễn viên thuộc công ty quản lý với Tiêu Cẩn Lâm.

“Xin chào tiền bối Vương, em là Lữ Giao Di. Nhờ anh chiếu cố.//”

Vương Diệc Thần vẫn giữ gương mặt lạnh lùng khẽ ừ một tiếng, sau đó tiếp tục nhìn vào tấm hình đã chụp của Giản Tuyết Ngưng với nhẫn đính hôn mà cười mủm mỉm. Mặt khác, tại phòng bệnh đang góp mặt cùng những gương mặt quen thuộc …

“Tiểu Ngưng, vậy anh về trước nhé. Hôm khác lại đến thăm em.”

“Tôi tiễn anh.”

Giản Hân Hân niềm nở đi cùng Dịch Trọng Khiêm, sau đó Giản Tuyết Ngưng mới mở lời …

“Có chuyện gì rồi à?”

“Người đó trở về rồi.”

Gương mặt khó hiểu của Giản Tuyết Ngưng thể hiện rõ ràng …

“Ai trở về? Người tôi quen à?”

Giản Trữ Luân hơi nghiêm túc mà hồi đáp khiến Tôn Ý Phương bên cạnh cũng lo lắng theo …

“Giản Minh. Người ông chú trên danh nghĩa của chúng ta, con trai út của ông cố.”

“Thì làm sao?”

Giản Hân Hân vừa quay trở lại và cùng lắng nghe câu chuyện …

“Người ông chú này có lẽ là mối nguy hiểm của chúng ta đấy, không biết làm cách nào mà bây giờ đã trở thành cố vấn cho Hạ gia rồi. Anh nghe ba nói lúc trước vì muốn chiếc ghế đứng đầu gia tộc mà ông ấy đã có ý định xấu để đoạt lấy, nên ông cố đã gửi ông chú qua nước ngoài nếu không có lệnh thì không được phép về.”

“Hình như tôi không có ấn tượng lắm với người ông chú này, anh có chắc là tôi quen không?”

Giản Hân Hân vô tình nhớ ra điều gì đó liền mở giọng …

“Đúng rồi, lúc xảy ra chuyện thì chị còn đang trong bệnh viện với mẹ của mình mà. Khi trở về thì người ông chú đó đã bị đưa ra nước ngoài rồi còn đâu.”

“Vậy người đó có liên quan gì đến chúng ta?”

Giản Trữ Luân quên mất chuyện Giản Tuyết Ngưng chưa từng gặp Giản Minh …

“Anh nghĩ em có thể hỏi lại ba em về chuyện này, chú ấy sẽ nói mọi việc. Có lẽ khi nghe xong em sẽ hiểu.”

Giản Tuyết Ngưng thở dài một phen thì chợt Tôn Ý Phương để ý đến chiếc nhẫn cô đang đeo …

“Tuyết Ngưng, nhẫn trên tay cô … Vương Diệc Thần cầu hôn cô rồi à?”

“À thì …”

Mọi người đều nhìn thẳng vào Giản Tuyết Ngưng nhằm nghe cô giải thích …

“Chỉ mới đính hôn thôi mà …”

Mọi người cùng ồ lên trước sự xấu hổ của Giản Tuyết Ngưng nhưng vẫn gửi lời chúc phúc sớm. Đúng lúc đó tại trụ sở của Hạ gia, Giản Minh đang ngồi vắt chéo chân xem tài liệu …

“Giản Tuyết Ngưng à?!”

Mỗi ngày Giản Tuyết Ngưng đều cố gắng tập vật lý trị liệu nên hiệu quả đã rút ngắn hơn cộng thêm thể trạng của cô có dấu hiệu hồi phục rất nhanh nên có thể sớm ngày đi lại. Ba Giản đã trở về Thượng Hải thăm cô, nhớ lại chuyện lần trước khiến cô tò mò liền hỏi chuyện …

“Ba, Giản Minh là ai vậy? Lần trước Trữ Luân đến có nói về người này nhưng dường như con không có ấn tượng mấy.”

“Ông chú của con, con trai út của ông cố. Chú ấy sang nước ngoài từ nhỏ nên con vẫn chưa gặp được, gần đây chú mới trở về thôi.”

Giản Tuyết Ngưng gật đầu như đã hiểu nhưng có gì đó khiến ba Giản lo lắng …

“Tiểu Ngưng, cuộc họp gia tộc sắp tới cho dù có chuyện gì con cũng đừng hấp tấp nhé. Hứa với ba được không?”

“Ba. Ba cũng biết con vốn không quan tâm đến vị trí này mà, nếu ai muốn ngồi thì cứ để họ ngồi thôi.”

Ba Giản ân cần giải thích nhưng không có ý ép buộc …

“Ba hiểu, nhưng ông cố đã từng nói chuyện với con rồi đấy. Chờ khi tất cả ổn thỏa thì con có thể nhường vị trí lại cho người khác.”

“Con gái hiểu rồi ạ.”

Ba Giản chợt nhớ đến một chuyện liền thay đổi âm giọng …

“Nghe nói tiểu tử kia cầu hôn con rồi? Chuyện lúc nào thế?”

“Ai nói với ba thế? Hân Hân hay là Trữ Luân?”

Ba Giản xác nhận cả hai khiến Giản Tuyết Ngưng không thể tin tưởng được hai anh em này …

“Đính hôn thôi ạ, tụi con sẽ sắp xếp sớm một ngày nào đó để hai bên gia đình gặp mặt. Ba không có ý kiến gì chứ?”

“Nếu con hạnh phúc là ba vui rồi.”

Một tuần sau, Giản Tuyết Ngưng được phép xuất viện nên cô và ba Giản cùng chuẩn bị dọn đồ …

“Tối nay ba đưa con về nhà chính, là ý của ông cố đấy. Ông không muốn con ở một mình không ai chăm sóc …”

“Con có thể tự chăm sóc bản thân mà.”

Giản Tuyết Ngưng thầm tự nhủ khiến ba Giản đánh yêu con gái rồi cùng rời đi, trên đường về cô gửi tin nhắn thông báo đến Vương Diệc Thần.

“Tiểu Ngưng. Con đã có dự định mới nào chưa?”

“Vâng. Con sẽ trở lại trường hoàn thành luận văn tốt nghiệp, dù gì cũng bảo lưu khá lâu rồi.”

Hai cha con nói chuyện một hồi thì xe đã dừng tới trước cổng nhà chính của gia tộc, một vài người chủ động tiến đến lấy giúp hành lý lên phòng nhưng dường như bản thân Giản Tuyết Ngưng có dự cảm không lành thì chú Nguyên từ bên trong đi ra …

“Ngài Tuấn, tiểu thư. Hai người về rồi, ngài Minh đang ở trong đó.”

“Tiểu Ngưng vừa xuất viện, anh đưa con bé lên lầu nghỉ ngơi trước giúp tôi.”

Chú Nguyên dìu Giản Tuyết Ngưng chuẩn bị lên phòng thì bị Giản Minh bắt gặp …

“Yo, đây có phải là cháu gái nhỏ mà tôi chưa được gặp hay chính là người thừa kế tương lai_Tuyết Ngưng hay không?”

Giản Tuyết Ngưng chỉ liếc mắt qua Giản Minh mà nhìn như không nhìn rồi tiếp tục lên phòng, không quan tâm người đối diện khiến ông có phần chú ý.

“Tính cách khó gần đấy, Tuấn nhỉ?”

Ba Giản chỉ nhẹ nhàng gật đầu rồi bước thẳng vào trong nhà chính gặp ông cố Giản …

“Tiểu Ngưng về rồi à?”

“Vâng. Con bé vừa xuất viện còn hơi mệt nên đã lên phòng nghỉ ngơi trước rồi.!”

Sau khi lên giường ngồi thành công, Giản Tuyết Ngưng từ tốn hỏi thăm chú Nguyên …

“Chú Nguyên, người đó về đây có việc gì à?”

“Ngài ấy hiện đang là cố vấn cao cấp của Hạ gia, vốn được xem là đối thủ của Giản thị chúng ta. Nhưng mà khả năng cao là nhằm vào vị trí người thừa kế của tiểu thư là nhiều đấy, bởi vì từ lâu ngài ấy đã muốn chiếc ghế đó rồi.”

Giản Tuyết Ngưng vừa nằm xuống giường vừa thở dài khiến cô chỉ có một suy nghĩ, nếu có thể quay ngược thời gian thì cô mong mình không phải mang họ Giản. Tối đó, nhà chính của Giản thị chuẩn bị tiệc một là mừng cô xuất viện và hai là sự trở về không có ý tốt của Giản Minh nên khiến người trong gia tộc vừa vui vừa lo sợ.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 74: Lần chạm mặt bất ngờ


Đinh Nhất Hoằng và Vân Ngọc Ly đã đến nhà chính của gia tộc, cùng tay nắm tay mà bước vào. Dường như cả hai đã nói chuyện rõ ràng với nhau và đồng ý cho nhau một cơ hội bắt đầu lại từ đầu.

“Hình như ở nhà hôm nay có tiệc à?”

“Đúng rồi. Mừng Tiểu Ngưng xuất viện và chào đón thành viên cũ của gia tộc.!”

Vân Ngọc Ly một phút thắc mắc thành viên cũ đó là ai mà dường như khiến Đinh Nhất Hoằng có phần dè dặt …

“Ngọc Ly, em lên phòng thăm Tiểu Ngưng trước đi. Có gì anh sẽ gọi xuống.!”

Vân Ngọc Ly nghe lời và hướng đến phòng của Giản Tuyết Ngưng, chợt cô nghe tiếng xì xào từ một bên nọ nên nhẹ nhàng đến xem thử …

“Không biết bữa tiệc hôm nay sẽ có không khí như thế nào đây? Thật là đáng lo mà…”

“Tôi nói cô nghe, ngài Minh đó trở về ắt sẽ không có ý tốt. Thật lo lắng cho cuộc sống tới của chúng ta như thế nào đây.”

Vân Ngọc Ly hằn giọng một tiếng thì những người làm kia nhanh chóng tản ra, sau đó cô không tìm Giản Tuyết Ngưng nữa mà trực tiếp xuống tìm Đinh Nhất Hoằng. Bên trong phòng riêng, Giản Tuyết Ngưng đang còn chợp mắt thì bị tiếng chuông điện thoại đánh thức …

“Em nghe?”

“Đang ngủ à?”

Màn hình hiển thị tên của Vương Diệc Thần nên Giản Tuyết Ngưng kiểm tra giờ giấc rồi từ từ ngồi dậy.

“Em về nhà chính rồi nên tính ngủ một chút, công việc của anh sao rồi?”

“Anh không sao. Đang được nghỉ giải lao ít phút nên gọi cho em, em ổn không?”

Giản Tuyết Ngưng không muốn để Vương Diệc Thần lo lắng thêm liền cố gắng trấn an …

“Em ổn mà. Anh nghĩ ai làm gì được em?”

Giản Tuyết Ngưng vừa cười vừa nói để Vương Diệc Thần không còn chú ý thêm. Dưới sân nhà lúc này đang được tổ chức một bàn tiệc lớn, nhưng vẻ mặt của mỗi người lại mỗi khác …

“Nhất Hoằng, Tiểu Ngưng đâu?”

Giản Trữ Luân về đến nhà đã tìm Đinh Nhất Hoằng hỏi thăm …

“Tiểu Ngưng đang còn nghỉ ngơi trên phòng, anh về trễ thế?”

“Công ty còn chút việc, ở nhà không có chuyện gì chứ?”

Đinh Nhất Hoằng quay sang Vân Ngọc Ly rồi cả hai cùng lắc đầu …

“Mau vào trong thôi, sắp tới giờ rồi.”

“Không gọi Tiểu Ngưng à?”

Giản Trữ Luân hối hả kéo Đinh Nhất Hoằng và Vân Ngọc Ly ngồi sẵn vào bàn, một hồi sau các thành viên trong gia tộc đã có mặt đầy đủ bao gồm Giản Minh …

“Ồ, hình như thiếu ai đó thì phải?”

“A Minh, chẳng phải con nói là con gái và con trai con sẽ đến sao? Hai đứa đó đâu?”

Toàn bộ thành viên đều ngạc nhiên, lúc xưa Giản Minh vốn đã không có hứng thú với phụ nữ. Ông cố Giản cố gắng ép hôn cũng không thành, vậy mà bây giờ lại có cả con trai và con gái…

“Tụi nó bảo là sắp tới rồi, nếu mọi người không ngại có thể chờ chứ?"

Không ai phản hồi nên Giản Minh bình thản nhấp một ngụm rượu, mặt khác trên phòng Giản Tuyết Ngưng vừa chuẩn bị thay đồ xuống nhà vừa đọc lại một vài thông tin liên quan đến người đàn ông được gọi là ông chú kia từ trợ lý Doãn cung cấp …

“[Thật đúng là người của Giản thị, cách làm việc chẳng khác tý nào.]”

Trước cổng nhà Giản thị, một cô gái với hình dáng quyến rũ kèm cách phối đồ không khác gì ăn chơi và một chàng trai lịch lãm trái ngược lái một chiếc siêu xe vào trong khiến người làm ai nấy đều choáng ngợp …

“Còn nhìn gì nữa? Không biết lấy đồ vào à?”

Cô gái chợt quát mắng khiến người làm nơm nớp lo sợ nhanh chóng lấy đồ vào nhà …

“Em không tính thay đồ khác à?”

“Biết làm sao được, lát em còn đi chơi bar mà.”

Cả hai cùng nhau bước vào nhà thì trùng hợp Giản Tuyết Ngưng ăn mặc bình thường đang thản nhiên đi xuống làm người khác lầm tưởng cô là giúp việc…

“Này. Có biết chỗ để giày dép không? Mau lấy cho tôi một đôi dép bông khác thay đi.”

Giản Tuyết Ngưng hoàn toàn không để tâm mà bước tiếp thì lại bị cô gái kia đặt tay lên vai lớn tiếng chặn lại …

“Này, bị điếc à?”

Giản Tuyết Ngưng cầm lấy bàn tay của cô gái kia mà vặn ngược ra đằng sau khiến cô ta la lối không ngừng, chàng trai muốn cứu em gái mình liền tung ra một cước và hiển nhiên cô cũng dùng một cước chặn lại gây ra một trận ẩu đả …

“Cô có biết tụi này là ai không hả? Đúng là chán sống …”

Giản Minh cùng Ba Giản và một vài thành viên ra ngoài xem tình hình …

“Hai đứa mới đến mà làm trò gì vậy hả?”

“Ba. Con nhỏ người làm kia bắt nạt con, ba mau cho cô ta một bài học đi.”

Ba Giản liên tục hỏi thăm sức khỏe của Giản Tuyết Ngưng …

“Tiểu Ngưng, con không sao chứ?”

Giản Tuyết Ngưng lắc đầu biểu hiện không sao, nhưng hai con người vừa tạo ra xung đột phía đối diện lại vô cùng hoang mang trước xưng hô của ba Giản …

“Cô là … Giản Tuyết Ngưng đó?”

“Tiểu Ngưng. Ta thay mặt hai đứa con thô lỗ của ta xin lỗi nhé.!”

Ba Giản và Giản Tuyết Ngưng không trả lời và cùng tiến vào trong, để lại gia đình một nhà ba người đó bàn tán …

“Ba. Tại sao ba lại xin lỗi? Là cô ta gây sự trước mà …”

“Im đi. Chúng ta trở về đây là mục đích gì, còn nhớ không hả? Những người khác có thể không quan tâm nhưng riêng con bé đó thì phải chú ý đó, nó không tầm thường như bên ngoài đâu.”

Hai anh em bị la mắng một hồi rồi cùng trở vào với Giản Minh, ông bắt đầu giới thiệu với cả gia tộc …

“Ba. Đây là hai đứa con của con, Giản Bảo Đăng và Giản Bảo Ngọc.”

“Chào ông nội ạ.”

Hai anh em ra vẻ lễ phép mà chào hỏi ông cố Giản và mọi người trong gia tộc, chỉ riêng Giản Tuyết Ngưng là không hề quan tâm.

“Nhìn hai đứa trông xấp xỉ với Hân Hân đúng không?”

“Vâng. Sau khi sang nước ngoài tầm hai năm, thì tụi nó mới ra đời.”

Kết thúc màn ra mắt thì người làm bắt đầu dọn món ăn với nhiều mâm chén khác nhau nhưng ánh mắt của hai anh em kia lại chỉ hướng về Giản Tuyết Ngưng …

“Nhìn đủ chưa vậy?”

Giản Tuyết Ngưng khó chịu lên tiếng khiến mọi người xung quanh chú ý, sau đó Giản Bảo Đăng đứng dậy cầm ly rượu trên tay chầm chậm cất lời …

“Lúc nãy tụi này có phần thất lễ, mong … cháu đừng để trong lòng.”

Giản Tuyết Ngưng giả vờ như không nghe thấy mà tập trung chuyên môn khiến mọi người được một phen cười thầm vì hai anh em nhà kia bị mất mặt, sau đó cả nhà tiếp tục ăn uống thì chợt Giản Minh ra hiệu muốn chia sẻ vài điều và là lý do mà ai nấy cũng thấp thỏm.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 75: Áp lực của người thừa kế


Mọi người chuẩn bị lắng nghe điều mà Giản Minh sắp chia sẻ, chỉ riêng một người là không mấy quan tâm …

“Ba, năm xưa ba đã nói chỉ cần con có con trai thì chiếc ghế người thừa kế sẽ đưa lại cho con. Bây giờ lời nói này còn hiệu lực không?”

Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của tất cả nên mỗi người liền có những biểu hiện khác nhau …

“A Minh, chuyện này …?!”

Toàn bộ ánh mắt hướng về một Giản Tuyết Ngưng đang thản nhiên ăn uống, chợt cô đứng dậy lên tiếng …

“Ông cố, con ăn xong rồi. Xin phép về phòng trước.!”

“Tiểu Ngưng, ý của cháu là quan trọng nhất. Có phải cháu nên nói gì đó không?”

Giản Minh đã cố tình chỉ đích danh nên Giản Tuyết Ngưng chỉ hồi đáp một câu rồi tiếp tục bước đi …

“Chỉ là tiểu bối, có gì quan trọng?”

Sắc mặt của Giản Minh biến dạng khi Giản Tuyết Ngưng trả lời không mấy vui vẻ.

“A Minh, con vừa về nước thì để chuyện đó từ từ tính sau đi.”

“Ba, chẳng lẽ ba chấp nhận quy tắc của gia tộc bao năm qua bị phá vỡ bởi một đứa nít ranh sao?”

Ba Giản có phần không thoải mái khi Giản Minh sử dụng lời lẽ không hay nói về con gái của bản thân như vậy, muốn lên tiếng phản bác thì thanh âm của Giản Trữ Luân vọng lại trước …

“Ông chú, năng lực của Tiểu Ngưng ai ai cũng biết. Chú vừa mới về nhà nên có điều chưa rõ, nếu theo dõi thêm vài ngày là người sẽ hiểu.”

“Đúng đó. Nếu người chưa biết con bé thì đừng nên nói như vậy.!”

Giản Trữ Luân và Đinh Nhất Hoằng đồng lòng bảo vệ Giản Tuyết Ngưng khiến gia đình của Giản Minh đều thầm khó chịu. Kết thúc bữa tiệc, Giản Minh và hai người con ra về trong sự dị nghị …

“Trữ Luân, anh có suy nghĩ gì về chuyện lúc nãy?"

“Đúng là nằm trong dự đoán, có lẽ trong ngày bầu chọn sắp tới sẽ có chuyện rồi đây.!”

Giản Tuyết Ngưng đang xem lại các tài liệu về các chuyên ngành thì có người làm thông báo ông cố tìm cô nên khi xuống tới phòng của ông rồi chầm chậm gõ cửa …

“Ông cố, ông tìm cháu?”

“Vào đi.”

Giản Tuyết Ngưng nhẹ nhàng mở cửa, bên trong phòng cũng có ba Giản ngồi sẵn …

“Có chuyện gì nữa ạ?”

“Chuyện lúc nãy của A Minh, cháu có cảm nhận như thế nào?”

Giản Tuyết Ngưng nhìn sang ba Giản với ngụ ý nhưng ba Giản lại dường như muốn cô tự phản hồi …

“Cháu không có suy nghĩ gì hết, nếu ông chú muốn vị trí đó thì cháu không ngại …”

Ông cố Giản trầm ngâm một lúc lâu, ba Giản thì quay sang thì thầm với Giản Tuyết Ngưng …

“Tiểu Ngưng, đừng chọc giận ông cố.”

“Con chọc giận ông hồi nào? Con nói thật suy nghĩ của mình mà …”

Ông cố Giản hiểu được tâm trạng của ba Giản nên từ từ trấn an …

“Tiểu Ngưng. Ta biết để cháu kế thừa vị trí này vốn sẽ có nhiều áp lực nhưng mà nếu để gia tộc lại cho A Minh quản lý thì ắt sẽ có nhiều người không phục, tuy nhiên nếu cháu thật sự muốn trao lại cho nó thì trong lần họp mặt sắp tới hãy nêu ra ý kiến của riêng cháu”

“Ông à …”

Ông cố Giản ngậm một ngụm trà rồi từ tốn giải thích …

“Ta đã già rồi nên việc của gia tộc sau này chỉ có thể nhờ vào con cháu các con thôi, ta không muốn phải ép điều mà Tiểu Ngưng không muốn.”

Giản Tuyết Ngưng không tránh khó xử khi thấy ông cố và ba Giản đang nhiều phần tâm sự, sau đó cô trở ra ngoài thì lần lượt gặp Giản Trữ Luân và Đinh Nhất Hoằng …

“Tiểu Ngưng. Mọi chuyện sao rồi?”

“Làm sao là làm sao? Đừng nói hai người cũng đang có ý kiến luôn đấy nhé…”

Ánh mắt nhìn nhau của Giản Trữ Luân và Đinh Nhất Hoằng như khẳng định Giản Tuyết Ngưng đã đoán đúng, cô mệt lòng mà ngồi xuống ghế rồi tiếp tục lên tiếng …

“Thế hai người muốn nói gì thì nói đi …”

“Tiểu Ngưng. Em nhất định tuyệt đối đừng để cho ông chú đó nắm quyền nếu không chúng ta sẽ không có được những ngày tháng bình yên đâu, em cũng thấy hai anh em kia cư xử như thế nào khi vào nhà rồi đấy.”

Giản Tuyết Ngưng chỉ có thể thở dài nhìn hai con người đang huyên thuyên kia, mặt khác không khí ở trên xe của Giản Minh thì lạnh như muốn đóng băng …

“Anh, ba chắc là đang rất tức giận rồi đấy. Chúng ta có nên xuống xe không?”

Giản Bảo Ngọc thì thầm to nhỏ với anh trai Giản Bảo Đăng …

“Nếu em không muốn bị phạt thì cứ xuống.”

Chiếc xe chợt phanh gấp vào lề đường khiến hai anh em giật mình ngang …

“Hai đứa tự bắt xe về đi, ba có việc phải đi.”

Hai anh em liền ngậm ngùi xuống xe vì bị bỏ lại giữa đường nhưng lại không thể nói gì …

“Anh, anh thấy Giản Tuyết Ngưng lúc nãy như thế nào?”

Giản Bảo Đăng hồi tưởng lại hình ảnh giao đấu với Giản Tuyết Ngưng vừa nãy mà không vui …

“Cô ta … quả thật rất khó đối phó, bảo sao mà ba chỉ kêu chúng ta dè dặt mỗi mình cô ta. Xem như anh cũng đã hiểu lý do vì sao cô ta là ngoại lệ rồi.”

Vài ngày sau, Giản Tuyết Ngưng đến trường đại học hoàn thành thủ tục đăng ký lại lịch học và được thầy cô giáo vui vẻ chào mừng.

“Hoan nghênh em trở lại, Tuyết Ngưng.”

“Em cảm ơn thầy cô, về sau mong thầy cô giúp đỡ nhé ạ.!”

Sau cuộc gặp mặt với các giáo viên, Giản Tuyết Ngưng đi tản bộ quanh trường một lúc mới ra về thì chợt trông thấy một nhóm người đang xì xào bàn tán…

“Bảo Ngọc, anh thích em. Hãy hẹn hò với anh nhé?”

Giản Tuyết Ngưng không nghĩ rằng là sẽ gặp lại Giản Bảo Ngọc tại trường và tương lai sẽ cùng học chung, cô thầm lặng đứng một bên xem tình hình …

“Xin lỗi, tôi không có hứng thú với anh.”

Giản Bảo Ngọc dứt khoát rời đi khiến mọi người cùng cười vào chàng nam sinh kia, vô tình chạm mặt với Giản Tuyết Ngưng nhưng lại thoáng lo sợ mà tiếp tục bước qua.

“[Cô ta sao lại ở đây? Chẳng lẽ lần trước ghi hận rồi nên đến thẳng trường tìm mình sao?]”

Giản Bảo Ngọc cả một bụng suy nghĩ và hoài nghi về sự xuất hiện của Giản Tuyết Ngưng, nhưng ngược lại đương sự kia vẫn thản nhiên rời trường mà bắt xe về nhà. Trên đường về, cô lướt weibo trông thấy rất nhiều tin tức liên quan đến Vương Diệc Thần bao gồm tích cực lẫn tiêu cực nhưng khi nhìn vào chiếc nhẫn của anh đã tặng thì lại cảm thấy rất tự hào và thầm ủng hộ anh trong mọi việc.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 76: Đến thăm trường quay


Như tâm linh tương thông thì điện thoại video từ Vương Diệc Thần gọi đến, Giản Tuyết Ngưng thầm mỉm cười rồi bấm nghe máy …

“Em đi đâu thế?”

“Hôm nay em về trường đại học hoàn thành thủ tục, nên đang về nhà đây.”

Vương Diệc Thần chợt nhớ ra một điều liền lên tiếng ngay …

“Đúng lúc, anh vừa tới Thượng Hải để ghi hình cho một cảnh quay. Hình như địa chỉ cũng gần với nhà của em, em có tiện đến không?”

“Em? Có phải không thích hợp không? Lỡ ảnh hưởng đến công việc của anh thì sao?”

Vương Diệc Thần trên màn hình điện thoại thì lắc đầu phủ nhận …

“Không đâu. Em đến là anh càng có tinh thần nhiều hơn đấy.”

Giản Tuyết Ngưng không khỏi mỉm cười và nhẹ nhàng gật đầu đồng ý, sau đó Vương Diệc Thần gửi địa chỉ cụ thể nên cô nhờ tài xế thay đổi điểm đến.

“Anh, lát anh ra cổng sau đón Tiểu Ngưng giúp em nhé.!”

“Nữ thần hả?”

Vương Diệc Thần vui mừng gật đầu chờ đợi, một lúc sau tài xế đã đưa Giản Tuyết Ngưng đến cổng sau của trường quay và trông thấy quản lý Hùng đứng đón …

“Nữ thần, chào cô.”

“Quản lý Hùng, anh có thể gọi tôi là Tuyết Ngưng hoặc Tiểu Ngưng là được rồi.”

Quản lý Hùng đồng ý và đưa cho Giản Tuyết Ngưng một cái khẩu trang đen để đeo vào. Cô cùng quản lý Hùng đi vào bên trong phim trường trông rất chuyên nghiệp, tuy đã đeo khẩu trang nhưng dường như không giấu đi được nét thu hút khiến nhiều nhân viên chú ý …

“Nữ … Tiểu Ngưng, cô muốn đến chỗ Thần đang quay không?”

“Được ạ?”

Giản Tuyết Ngưng tỏ ra hứng thú và đi theo quản lý Hùng đến chỗ ghi hình, khi đến nơi thì liền thấy một Vương Diệc Thần chuyên nghiệp ra sao …

“Tiểu Ngưng, ở đây đợi nhé. Tôi đi xử lý công việc, lát sẽ quay lại.”

“Vâng.”

Giản Tuyết Ngưng ngoan ngoãn đứng một bên xem quá trình và dùng điện thoại ghi lại khoảnh khắc trên, vô tình nữ diễn viên mới Lữ Giao Di trông thấy cô không giống nhân viên nên liền tới hỏi chuyện …

“Này cô, cô bên bộ phận nào vậy? Sao tôi chưa từng gặp?”

“À tôi là … nhân viên của bên quản lý Hùng, đến thực tập.”

Lữ Giao Di cảm thấy Giản Tuyết Ngưng có phần khả nghi, cộng thêm cô cứ lấy điện thoại chụp này kia thì vội lầm tưởng cô là paparazzi nên đã gọi bảo an tới …

“Cô gái, mời cô đi theo tôi.”

“Có việc gì sao?”

Mấy bảo an cố gắng lôi kéo Giản Tuyết Ngưng đã gây ra một trận xung đột nhỏ khiến đạo diễn và các diễn viên cùng chú ý …

“Tôi không phải người xấu, hai vị đừng hiểu lầm …”

“Cô còn nói không phải? Rõ ràng tôi chính mắt thấy cô lấy điện thoại quay chụp này kia, không phải chó săn thì là gì?”

Lữ Giao Di kiên quyết lời nói nên những bảo an quyết định kéo Giản Tuyết Ngưng ra ngoài, trong lúc kháng cự thì khẩu trang bị rơi xuống để lộ thân phận …

“Cô gái đó … không phải là nữ thần sân băng Giản Tuyết Ngưng sao?”

“Đúng đó đúng đó. Cô ấy đến tận đây không lẽ là thăm Vương Diệc Thần?”

Nhiều nhân viên biết được Giản Tuyết Ngưng thì không ngừng la hét, ngay cả Lữ Giao Di không ngờ được cô là nữ thần nọ. Tại phía đối diện, đạo diễn vừa hô cắt thì Vương Diệc Thần liền đến bên cạnh giải thích với bảo an …

“Cô ấy là bạn gái của tôi, lần đầu đến nên có gì không phải thì mong mọi người bỏ qua…”

“Không không. Là chúng tôi hiểu lầm, không xem xét rõ mọi chuyện. Mong Giản nữ thần bỏ qua.”

Giản Tuyết Ngưng vội vàng lắc tay như biểu thị không sao, sau khi giải thích rõ ràng thì các bảo an cùng nhau rời đi …

“Em không sao chứ?”

“Không sao.”

Vương Diệc Thần nhẹ nhàng hỏi thăm Giản Tuyết Ngưng khiến Lữ Giao Di đang đứng một bên có phần gượng gạo và mất mặt, nhưng đối với các nhân viên khác lại như được dịp vui mừng vì khoảnh khắc của cặp đôi …

“Xin lỗi, tôi … hiểu lầm. Mong cô bỏ qua.”

“Không sao đâu. Cô cũng vì lo lắng thôi, tôi cũng không nói rõ trước. Xin lỗi.!”

Sau một hồi giảng hòa, Vương Diệc Thần đưa Giản Tuyết Ngưng ra khuôn viên ít người bên ngoài nhằm đi dạo cho thoải mái.

“Ba mẹ anh nhờ hỏi thăm sức khỏe của em, họ lo lắng hơn anh nữa đấy.”

“Thay em báo với họ bình an nhé.”

Khung cảnh cả hai cùng nhau vừa đi dạo vừa nắm tay với nhau còn đẹp hơn tranh vẽ …

“Tiểu Ngưng, có phải tháng sau là ngày giỗ của mẹ em không?”

“Đúng rồi.”

Vương Diệc Thần chợt dừng lại suy nghĩ khiến Giản Tuyết Ngưng tò mò …

“Tiểu Ngưng. Chúng ta bên nhau cũng gần hai năm rồi, có phải đến lúc để hai bên gia đình gặp mặt nhau rồi không?”

“Anh muốn … chọn ngày giỗ của mẹ em để hai gia đình gặp nhau?”

Vương Diệc Thần gật đầu xác nhận, rồi nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt của Giản Tuyết Ngưng mà nuông chiều …

“Thần, cảm ơn anh. Vẫn còn nghĩ đến mẹ em, hai gia đình gặp nhau vào ngày đó cũng xem như có mẹ em chúc phúc cùng rồi.”

Phút giây lãng mạn không thể bỏ qua nên cả hai liền trao nhau một nụ hôn ngọt ngào, một lúc sau cô trợ lý nhỏ trở lại với hai ly trà sữa trên tay đưa cho Vương Diệc Thần và Giản Tuyết Ngưng rồi ngập ngừng …

“Giản nữ thần, em là … fan hâm mộ trung thành của chị đấy. Chị có thể cho em xin chữ ký được không?”

“Được chứ…”

Cô trợ lý nhỏ nhanh chóng lấy ra một quyển sổ tay và hạnh phúc khi được Giản Tuyết Ngưng ký tên …

“Nữ thần, em nhất định sẽ chờ chị quay lại sân băng. Chị cố lên nhé.!”

“Cảm ơn em…”

Vương Diệc Thần lạnh lùng ra hiệu khiến cô trợ lý hiểu ý liền vui vẻ chạy đi …

“Trợ lý mới này của anh dễ thương nhỉ?”

“Không bằng em.”

Vương Diệc Thần đối với Giản Tuyết Ngưng thật đúng với câu lạnh lùng với cả thế giới nhưng chỉ dịu dàng mỗi em, rất nhiều người hâm mộ đã chụp lại hình ảnh đăng lên weibo và lập tức leo lên hotsearch. Tại một diễn biến khác, Giản Hân Hân đang làm việc ở văn phòng thì một cô gái lạ đến tìm Dịch Trọng Khiêm nhưng không hẳn là lạ, cô sớm nhận ra cô gái đó là người được đính hôn với anh – Hạ tiểu thư.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 77: Lời nhờ vả từ đạo diễn


Giản Hân Hân bình tĩnh chào hỏi Hạ tiểu thư đó như thông lệ bình thường …

“Xin chào, tôi đến tìm Dịch Trọng Khiêm. Anh ấy có ở đây không?”

“Xin đợi một lát tôi vào báo lại.”

Giản Hân Hân vào trong phòng làm việc của Dịch Trọng Khiêm mà thông báo, anh liền ra ngoài đón tiếp.

“Hạ tiểu thư? Sao cô lại tới đây?”

“À tôi có làm một ít cơm hộp, nếu anh không chê thì mời anh dùng thử.”

Dịch Trọng Khiêm lịch sự mời Hạ tiểu thư vào phòng riêng, và nhờ Giản Hân Hân rót lấy một ly nước. Sau đó cô nhìn hai con người đằng sau tấm kính đang cười nói vui vẻ mà thầm lặng trở về bàn làm việc, không khỏi tò mò mà tìm kiếm thông tin của Hạ tiểu thư …

“Hạ Nguyệt Lệ – con gái của tập đoàn cơ khí Hạ thị. Tốt nghiệp đại học …”

Càng đọc xuất thân của Hạ Du Nguyệt càng khiến Giản Hân Hân thêm phần ngưỡng mộ …

“[Mình đúng là không bằng người ta mà …]”

Tại bên phía trường quay, Giản Tuyết Ngưng vẫn đang ở lại hậu trường theo dõi Vương Diệc Thần với khuôn mặt tự hào nhưng vô tình lại khiến cô nhớ lại khoảng thời gian trên sân băng mà trầm ngâm …

“Tiểu Ngưng, nghĩ gì thế?”

Kết thúc cảnh quay thứ nhất thì đạo diễn cho thời gian nghỉ ngơi nên Vương Diệc Thần tiến đến chỗ của Giản Tuyết Ngưng mà cô lại không hay biết …

“Không có gì. Anh quay xong rồi à?”

“Còn hai cảnh quay nữa, có lẽ sẽ xong trong hôm nay. Qua hôm sau, anh sẽ về Hồ Nam tiếp tục lịch trình.”

Vương Diệc Thần chân thật nói rõ lịch trình với Giản Tuyết Ngưng thì chợt trợ lý đạo diễn vội vã đến thông báo một tin không vui …

“Đạo diễn, không hay rồi. Nữ diễn viên phụ biểu diễn đàn dương cầm cho cảnh quay sắp tới bị kẹt đường vì có tai nạn giao thông nên không thể đến được.!”

“Cái gì? Vậy đã tìm được diễn viên khác chưa?”

Trợ lý đạo diễn tủi thân lắc đầu khiến đạo diễn chính vừa tức giận vừa phải nghĩ cách, chợt ông hướng ánh nhìn về phía Vương Diệc Thần và Giản Tuyết Ngưng …

“Này, cô gái đang cùng với Diệc Thần cũng là diễn viên à?”

“Đạo diễn, anh lại không biết cô ấy sao?”

Đạo diễn chính đang cầm trên tay quyển kịch bản liền đánh nhẹ vào đầu của trợ lý và trợ lý liền giải thích …

“Cô ấy chính là vận động viên trượt băng nghệ thuật nổi danh Giản Tuyết Ngưng hay còn được gọi là nữ thần băng giá, đang hẹn hò với Diệc Thần đấy.”

Đạo diễn chính vẫn đưa ánh nhìn tham khảo về Giản Tuyết Ngưng và vô tình nảy ra một ý tưởng nên chầm chậm tiến lại gần chỗ của cả hai …

“Xin chào…”

“Đạo diễn, tới giờ quay rồi đúng không?”

Vương Diệc Thần lập tức đứng dậy chuẩn bị thì đạo diễn quơ tay phản đối mà bắt chuyện với Giản Tuyết Ngưng …

“Giản Tuyết Ngưng nữ thần đúng không?”

“Đạo diễn gọi tôi là Tuyết Ngưng được rồi, không cần thêm hai chữ nữ thần đâu.”

Giản Tuyết Ngưng khiêm tốn hồi đáp và đạo diễn chính mở lời đưa ra đề nghị /…

“Giản tiểu thư, cô có biết chơi đàn dương cầm không?”

Trợ lý đạo diễn đứng bên cạnh đã hiểu được ý định của đạo diễn chính, còn Giản Tuyết Ngưng thì lại ngạc nhiên nên nhìn sang Vương Diệc Thần rồi mới trả lời …

“Tôi biết, có việc gì sao ạ?”

Đạo diễn chính quả nhiên không nhìn lầm người nên tiếp tục lời nhờ vả …

“Là thế này, lát nữa chúng tôi có một cảnh quay về phân đoạn đàn dương cầm của nữ diễn viên phụ nhưng mà không may cô ấy đang kẹt trên đường vì có tai nạn giao thông nên chúng tôi chưa kịp tìm người mới ngay. Nếu được, có thể nhờ Giản tiểu thư tạm thời hỗ trợ vai này không?”

“Chuyện này …”

Giản Tuyết Ngưng ngập ngừng nhìn sang Vương Diệc Thần nhờ tư vấn thì đạo diễn vẫn lên tiếng chiêu mộ …

“Cô yên tâm, phân đoạn này chủ yếu là tập trung thể hiện cảm xúc khi đàn dương cầm thôi nên sẽ không quá khó đâu.”

“Đúng đó, nữ thần. Vả lại người đóng chung cảnh đó cũng là Diệc Thần, nên cô sẽ không quá áp lực đâu.!”

Đạo diễn chính lẫn trợ lý người tung kẻ hứng nhằm có thể đạt được mục đích mời Giản Tuyết Ngưng, còn cô thì có phần khó xử nên Vương Diệc Thần một bên thầm thì …

“Tiểu Ngưng, nếu em không muốn thì để anh trao đổi lại với đạo diễn. Không cần miễn cưỡng đâu.!”

“Không sao. Đạo diễn, tôi có thể xem qua trước lời thoại và bản soạn nhạc dương cầm thử được không?”

Đạo diễn vô cùng vui mừng và nhanh chóng yêu cầu trợ lý đưa tài liệu cho Giản Tuyết Ngưng …

“Đạo diễn, tôi có thể đàn thử trước bản nhạc này cho anh đánh giá được không?

“Được chứ.!”

Giản Tuyết Ngưng thong thả chơi bản nhạc theo yêu cầu từ kịch bản khiến người nghe không khỏi dao động, ngay cả Vương Diệc Thần cũng không ngừng cảm thán …

“Đạo diễn, anh thấy thế nào?”

“Rất tốt, không có gì để chỉnh cả. Phục trang, mau lại giúp cô ấy nào.!”

Trở lại với văn phòng của Dịch Trọng Khiêm, anh và Hạ Nguyệt Lệ nói chuyện tới gần chiều mới ra về …

“Anh cứ làm việc đi, tôi về trước.!’

“Cô về cẩn thận.//”

Giản Hân Hân lịch sự chào tạm biệt cùng rồi quay lại bàn làm việc nhưng lại khiến Dịch Trọng Khiêm chú ý …

“Cô ấy … trùng hợp chỉ tới đưa cơm và tài liệu thôi, cô đừng hiểu lầm.//”

“Oh.”

Giản Hân Hân ậm ừ cho qua rồi cũng chuẩn bị tan ca nhưng bị Dịch Trọng Khiêm níu lại …

“Cô giận à?”

“Không có. Tới giờ tan ca rồi, tôi xin phép.”

Dịch Trọng Khiêm tìm cách níu kéo Giản Hân Hân thêm một lần nữa …

“Tôi đưa cô về, nếu cô không chịu thì tôi sẽ không buông tay cô ra đâu.”

Không khí văn phòng lúc đó có phần ngại ngùng nên Giản Hân Hân đành đồng ý để Dịch Trọng Khiêm đưa về, trở lại phía trường quay lúc đó thì chợt ai nấy đều trầm trồ mà vội vàng chụp hình lại hình ảnh của Giản Tuyết Ngưng như là một nàng công chúa với chiếc đầm dài dạ hội màu đen ánh tuyến khiến cô xấu hổ theo …

“Nữ thần, trông chị đẹp lắm.//"

“Nhưng mà, vai phụ thôi mà có cần phải mặc đồ như vậy không?”

Giản Tuyết Ngưng vốn không nghĩ rằng bản thân sẽ thay phục trang như thế này nên khó giấu sự ngượng ngùng. Một lúc sau, Vương Diệc Thần vừa xuất hiện thì thấy hình ảnh của Giản Tuyết Ngưng trông y hệt với người trong giấc mơ của anh hôm nọ khiến anh càng tin tưởng vào định mệnh của mình không ai khác ngoài cô.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 78: Cảnh quay hoàn hảo


Tiếp tục diễn biến tại trường quay, Vương Diệc Thần và Giản Tuyết Ngưng đã tạo ra nhiều khoảnh khắc chỉ trong một lần quay khiến đạo diễn và tổ quay phim khá là bất ngờ …

“Giản tiểu thư. Rất cảm ơn cô đã giúp đỡ để đoàn quay chúng tôi không trễ lịch…”

“Không có gì. Có thể giúp được mọi người là vui rồi.!”

Vương Diệc Thần tiếp tục cảnh quay còn lại trong khi Giản Tuyết Ngưng gỡ bỏ trang phục, cùng lúc đó Dịch Trọng Khiêm đã lái xe về đến nhà của Giản Hân Hân …

“Cảm ơn anh đã đưa tôi về.”

Dịch Trọng Khiêm nắm lấy bàn tay của Giản Hân Hân mà lên tiếng …

“Hân Hân, nếu như chỉ còn lại tôi một mình thì cô có đồng ý ở bên cạnh tôi nữa không?”

Giản Hân Hân từ đầu tới cuối vẫn một lòng với Dịch Trọng Khiêm nên nhẹ nhàng hồi đáp …

“Chẳng phải tôi của bây giờ đã trả lời anh rồi sao?”

Vừa nói hết câu thì Giản Hân Hân nhanh chóng xuống xe vào nhà, để lại một Dịch Trọng Khiêm cười mãn nguyện trên xe rồi mới di chuyển xe rời đi. Trở lại trường quay, Giản Tuyết Ngưng vẫn thầm lặng xem Vương Diệc Thần ghi hình …

“Cắt. Tốt lắm, đóng máy thôi.”

“Cảm ơn đạo diễn, mọi người vất vả rồi.!”

Vương Diệc Thần tiến đến chỗ của Giản Tuyết Ngưng cười tươi rồi quay sang quản lý Hùng …

“Anh Hùng, lịch trình sắp tới là khi nào vậy?”

“Tầm khoảng sáng sớm ngày mai là chúng ta ra sân bay đến Hồ Nam, em không định để tiểu thư về nghỉ ngơi à?”

Vương Diệc Thần dường như lại có ý định khác thì Giản Tuyết Ngưng vừa cười vừa cất lời …

“Thần, anh đừng làm khó anh Hùng nữa. Suy nghĩ cho công việc trước đi, chúng ta còn nhiều ngày mà.!”

“Đúng rồi. Gần đây hình như có hội chợ, chúng em đi một lát được không anh Hùng?”

Quản lý Hùng thở dài mà đồng ý với điều kiện phải để cô trợ lý và một vệ sĩ theo cùng nên Vương Diệc Thần nhanh chóng chuẩn bị …

“Giản tiểu thư, nhờ cô chăm sóc cho Thần nhé. Gần đây, đang có một vài fan cuồng gây nhiễu loạn nên có lẽ tâm trạng cậu ấy đang không tốt.”

“Anh Hùng yên tâm, em sẽ chú ý.”

Lúc này, Giản Hân Hân vừa vào nhà chính thì đã thấy mẹ của mình cùng mọi người ngồi chờ sẵn với vẻ mặt khá là không mấy vui vẻ …

“Mọi người làm sao vậy ạ?”

Giản Trữ Luân lén lút bước đến mà thầm thì khiến Giản Hân Hân tò mò …

“Cô biết chuyện của em và Dịch Trọng Khiêm rồi đấy.!”

“Hở?”

Điều mà Giản Hân Hân lo lắng cũng đã đến nên cô hít một hơi thật sâu mà đối diện …

“Mẹ, ông cố. Con về rồi.!”

“Con nói cho mẹ nghe xem, chuyện này là như thế nào.?”

Mẹ của Giản Hân Hân lấy ra điện thoại có tin tức hình ảnh của Dịch Trọng Khiêm và Hạ Nguyệt Lệ nên chưa biết phải trả lời như thế nào …

“Chẳng phải con bảo cậu ta và con đang hẹn hò sao? Vậy sao bây giờ lại ở cùng với người khác thế này?”

“Chuyện là … chỉ là đưa tin vậy thôi nhưng mà anh ấy sẽ cố gắng giải quyết."

Mẹ của Giản Hân Hân nóng giận mà đứng dậy quát tháo …

“Giải quyết? Con có biết Hạ tiểu thư đó là ai không hả? Nếu không có lý do thì làm sao phóng viên dám đưa tin, con còn muốn nói dối mẹ đến chừng nào?"

Giản Hân Hân thầm lặng đứng một bên không lên tiếng, mặt khác Giản Tuyết Ngưng và Vương Diệc Thần cùng nắm tay nhau đi hội chợ ở khu ít người nhưng vẫn mang khẩu trang và nón …

“Nghe nói mấy ngày nay anh đang không vui?”

“Chỉ là có một vài fan cuồng thôi, không có gì đáng lo ngại đâu.”

Vương Diệc Thần dịu dàng trấn an Giản Tuyết Ngưng không để cô lo lắng …

“Nghệ sĩ tụi anh đều là như vậy, có những người hâm mộ biết nghĩ và có những người không biết nghĩ hay còn gọi là fan cuồng. Họ cho rằng tụi anh nên chỉ là của riêng họ, không ai được động vào nên thường sẽ có những hành động bất hợp lý.”

“Như vậy không phải sẽ rất nguy hiểm cho anh sao?”

Ngược lại, Giản Tuyết Ngưng lại càng thêm âu lo khi nghe được một phần góc khuất số phận trong giới giải trí là như thế nào …

“Không sao đâu. Anh đã gửi thư đến luật sư kiện cáo những người đó rồi, em yên tâm.”

Giản Tuyết Ngưng không mong Vương Diệc Thần sẽ lặp lại bi kịch giống mẹ Giản nên lòng không thể nào yên được, chợt có tin nhắn từ Giản Trữ Luân gửi đến về tình hình của Giản Hân Hân …

“Tiểu Ngưng, em sao thế?”

“Không có gì đâu. Thần, em đói rồi./”

Vương Diệc Thần hiểu ý liền đi tìm kiếm đồ ăn, sau đó Giản Tuyết Ngưng trong lúc chờ đợi thì gọi điện thoại cho Giản Hân Hân đã bỏ nhà ra đi …

“[Em nghe…]”

“[Đang ở đâu đấy?]”

Đầu dây bên kia truyền đến một sự im lặng nên Giản Tuyết Ngưng không nói nhiều …

“[Chị gửi địa chỉ của khách sạn chị hay ở và cả số phòng qua wechat, em tới đó nghỉ một đêm đi. Có gì thì mai giải quyết, đừng nghĩ tiêu cực quá//.]”

“[Em biết rồi. Cảm ơn chị.]”

Giản Tuyết Ngưng vừa kết thúc cuộc gọi thì Vương Diệc Thần cũng vừa mang thức ăn đến …

“Khuya rồi nên anh chỉ mua một ít như này, có được không?”

“Được mà.!”

Sau khi nhận được địa chỉ thì Giản Hân Hân đến khách sạn và nhận phòng, lòng mang nhiều tâm sự nhưng cô vẫn chọn tin tưởng vào Dịch Trọng Khiêm. Vài giờ sau, Vương Diệc Thần đành phải ôm tạm biệt Giản Tuyết Ngưng để rời đi cho lịch trình tiếp theo.

“Em nhớ giữ sức khỏe đó, tới nơi anh sẽ nhắn.”

“Em biết rồi, anh cũng giữ sức khỏe.”

Nhìn xe của Vương Diệc Thần bắt đầu lăn bánh di chuyển đi thì Giản Tuyết Ngưng mới trở về nhà khi trời đã gần sáng nhưng không có vẻ là mệt mỏi, vừa tới nhà thì cô dự định muốn lên phòng ngủ một lát lại bị ông cố Giản bắt gặp …

“Tiểu Ngưng, về rồi à?”

“Vâng. Cháu lên phòng ngủ một lát, không cần đợi cháu ăn sáng đâu nha.”

Giản Tuyết Ngưng để lại lời nhắn rồi lên phòng nghỉ ngơi nhưng ông cố dường như không có ý trách mắng, đúng lúc Giản Trữ Luân cũng vừa thức dậy thì gặp ông cố hỏi thăm về Giản Hân Hân …

“Trữ Luân, cháu có tin của Hân Hân chưa?”

“Vâng. Tiểu Ngưng đã cho em ấy nghỉ ngơi ở khách sạn rồi ông, có lẽ lát con bé sẽ về ạ.!”

Ông cô Giản thở phào nhẹ nhõm khi việc nào cũng được Giản Tuyết Ngưng xử lý rất tốt, và bản thân ông chưa hề quên chuyện của gia đình Giản Minh liền nhọc lòng suy nghĩ ra hướng giải quyết công bằng nhất đối với con cháu nhà họ Giản và lựa chọn ra vị trí người thừa kế thích hợp nhất của gia tộc.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 79: Hủy ước


Tại nhà của Giản Minh, cả nhà đang cùng nhau ăn sáng thì Giản Bảo Ngọc lại đang trong trạng thái ăn uống không ngon nên Giản Bảo Đăng liền lên tiếng …

“Em sao vậy? Không hợp khẩu vị à?”

“Ba, sắp tới con phải học chung với Giản Tuyết Ngưng đó đấy.”

Giản Bảo Đăng có phần bỡ ngỡ nhưng Giản Minh thì không có gì làm lạ …

“Học cùng trường thì đã sao? Con và cô ta vốn không cùng đẳng cấp, vậy con quan tâm làm gì?”

“Con đã hỏi thăm rồi, cô ta một mình học một lớp không học chung với ai cả.”

Trong khi hai đứa con còn đang ngạc nhiên thì Giản Minh lại bình thản vừa gắp thức ăn vừa cất lời …

“Chuyên ngành của cô ta không phải chỉ có một nên đương nhiên phải học một lớp rồi.”

“Ba. Vậy vị trí người thừa kế đó, ba nghĩ ông nội có suy nghĩ lại không?”

Giản Minh trầm ngâm một lúc lâu khiến không khí cũng trầm theo …

“Một lúc nữa ta sẽ đi gặp Hạ tổng để bàn bạc, dù gì ông ta cũng có không ít thù hằn với Giản thị.”

Giản Hân Hân vẫn còn nghỉ ngơi tại khách sạn thì nhận được điện thoại từ Dịch Trọng Khiêm mà cô lại không muốn nghe máy nên đã tắt đi, nhưng người gọi lại kiên trì liên lạc buộc cô phải tắt nguồn.

“[Hân Hân…]”

Dịch Trọng Khiêm không gọi được cho Giản Hân Hân thì thập phần lo lắng, anh gọi cho Giản Tuyết Ngưng đang còn nghỉ ngơi …

“Tiểu Ngưng, anh không gọi được cho Hân Hân. Em biết cô ấy ở đâu không?”

Giản Tuyết Ngưng vẫn đang nhắm hai con mắt mà thở dài muốn trách mắng …

“Trước khi anh tìm Hân Hân thì hãy lo giải quyết chuyện nhà của anh đi, nếu không thì cả hai khó mà bên nhau được.”

Dịch Trọng Khiêm hiểu được điều mà Giản Tuyết Ngưng đang gửi gắm nên anh từ tốn tắt máy …

“Khiêm à, hôm nay chúng ta có hẹn đi ăn với nhà họ Hạ. Mau chuẩn bị thôi.!”

Ba Dịch từ xa lên tiếng nhắc nhở khiến Dịch Trọng Khiêm đưa ra một quyết định, mặt khác vì bị ai đó đánh thức nên Giản Tuyết Ngưng cũng trở mình ngồi dậy.

“Tiểu Ngưng, sao không ngủ thêm vậy?”

Ông cố Giản đang ngồi đọc báo ngoài phòng khách thì thấy Giản Tuyết Ngưng đi xuống liền hỏi thăm …

“Dạ cháu ngủ đủ rồi ông, mọi người đâu rồi ạ?”

“Đi làm hết rồi, chỉ có cô của cháu đang giận Hân Hân nên còn đang ở trên phòng đấy.”

Giản Tuyết Ngưng chậm rãi ngồi xuống ghế uống một ngụm trà thì ông cố Giản tiếp lời …

“Cháu trở lại trường đăng ký lịch học chưa?”

“Rồi ạ, tuần sau có thể bắt đầu.”

Giản Tuyết Ngưng nhẹ nhàng hồi đáp nhưng khi nhìn sang ông cố Giản thì lại đang trùng trùng tâm sự.

“Ông lại đang suy nghĩ về chuyện của ông chú ạ?”

“Cuộc họp gia tộc sắp tới không biết sẽ xảy ra những chuyện gì đây.?”

Tại một nhà hàng, bên trong phòng vip đang có hai cha con nhà họ Hạ đợi gia đình của Dịch Trọng Khiêm …

“Hạ tổng, xin lỗi vì để hai người chờ lâu.”

“Haha. Không sao, mau ngồi đi nào.//”

Ba Dịch cùng Dịch Trọng Khiêm với vẻ mặt lạnh lùng mà ngồi vào bàn, nhân viên phục vụ nhanh chóng chuẩn bị đồ ăn đầy đủ …

“Dịch tổng, anh xem hôm nay hai đứa nhỏ cũng có mặt đầy đủ hay là chúng ta mau bàn ngày lành tháng tốt thôi nhỉ?”

“Hạ tổng nói đúng, không nên để lỡ lương duyên của tụi nhỏ.”

Người lớn trong nhà đều đang bàn chuyện vui vẻ với nhau thì chợt Dịch Trọng Khiêm nhớ đến Giản Hân Hân rồi cắt ngang để lên tiếng …

“Hạ tổng, Hạ tiểu thư. Thật xin lỗi, con đã có người thương nên không thể lấy Hạ tiểu thư được.”

“Con đang nói cái gì vậy hả?”

Ba Dịch khó chịu muốn giảng hòa nhưng Dịch Trọng Khiêm giữ nguyên ý kiến không thay đổi …

“Ồ, vậy người mà cậu thương không biết là ai?”

Hạ tổng nhàn nhạt hỏi chuyện và Hạ Nguyệt Lệ một bên cũng bình thản không kém …

“Là tiểu thư của Giản thị - Giản Hân Hân.”

“[Giản thị?!]”

Hạ tổng nghe đến người của Giản thị lại tỏ ra vẻ mặt không vui khiến ba Dịch lo lắng mà kéo Dịch Trọng Khiêm sang một bên …

“Con có biết mình đang làm gì không? Nếu không thể nhờ vào nguồn vốn của Hạ gia thì công ty chúng ta làm sao mà được cứu hả?”

“Ba. Con có thể tự mình tìm cách khác cứu lấy công ty của ba, nhưng con không thể lấy hạnh phúc của bản thân mà đánh đổi được.”

Ba Dịch tức không nói nên lời vì đứa con trai này của mình, chợt Hạ tổng suy nghĩ một lúc rồi hồi đáp …

“Dịch tổng, anh đừng trách Trọng Khiêm nữa. Nếu cậu ấy không muốn thì chúng ta cũng không thể ép được nhưng mà bữa cơm hôm nay thì không bỏ được nhé. Mau ngồi xuống nào.//”

“Hạ tổng, tôi sẽ khuyên nhủ lại Khiêm. Hạ tiểu thư, cháu đừng giận Khiêm nhé.!”

Hạ Nguyệt Lệ lịch sự cười nhẹ đáp lễ nhưng trong lòng khó trách bị mất mặt. Kết thúc bữa ăn, mỗi nhà lên mỗi xe ra về thì không khí trong xe của Hạ gia lại lạnh tanh …

“Ba. Tại sao lúc nãy ba lại đối xử với họ như thế? Anh ta dám từ chối con, thật là mất mặt mà.//”

Hạ tổng chỉ im lặng suy tính, mặc kệ cô con gái của mình đang buồn bực. Cùng lúc đó, Giản Tuyết Ngưng đang trong phòng riêng xem lại tài liệu ôn tập thì nghe thấy tiếng gõ cửa …

“Tiểu Ngưng, là dì út.”

Xác định được thân phận người bên ngoài nên Giản Tuyết Ngưng đứng dậy mở cửa …

“Dì út tìm con có việc gì ạ?”

“Dì muốn nói chuyện với con một lát, con có bận gì không?”

Giản Tuyết Ngưng lắc đầu và mời dì út vào phòng nói chuyện, cô rót một ly nước để sẵn trên bàn …

“Dì út … muốn hỏi chuyện của Hân Hân ạ?”

“Dì cũng nghĩ là con biết tất cả, con có suy nghĩ gì trong chuyện này?”

Giản Tuyết Ngưng từ tốn trả lời câu hỏi của dì út …

“Dịch Trọng Khiêm không hẳn là người xấu, anh ấy từng là bạn trai cũ của con nên con hiểu rõ bản tính anh ấy như thế nào. Chỉ là gần đây công ty nhà anh ấy gặp khó khăn nên mới có chuyện hứa hôn với Hạ tiểu thư đó, nhưng mà tình cảm thì vẫn hướng về Hân Hân nên dì có thể tin tưởng một lần.”

Giản Tuyết Ngưng xem như là vì tình nghĩa gia đình mà nói đỡ cho Giản Hân Hân …

“Tiểu Ngưng, Hân Hân vốn ngây thơ không tài giỏi như con. Lỡ đâu con bé …”

“Hân Hân tuy còn bé nhưng cũng biết yêu, biết nghĩ cho bản thân. Một người mẹ thì không phải nên yêu thương và quan tâm con gái của mình sao ạ?"

Lời nói của Giản Tuyết Ngưng khiến dì út cảnh ngộ nên hứa sau khi Giản Hân Hân về nhà sẽ bình tĩnh nói chuyện lại với con bé, cô cũng gửi tin nhắn thông báo đến Giản Hân Hân rồi tiếp tục trở lại ôn bài với tài liệu học tập đang chất đầy kia của mình.
 
Back
Top Dưới