Ngôn Tình Em Là Ngoại Lệ Của Anh

Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 40: Gặp nạn


Tôn Ý Phương vốn đã thầm mến Vương Diệc Thần từ khi anh còn là thành viên nhóm nhạc hoạt động ở Hàn Quốc và tách ra solo đến nay, dù đã từng hay tin anh hẹn hò với người khác nhưng cô vẫn một lòng. Trong đêm hội, Vương Diệc Thần chỉ chăm chú nhìn về hướng Giản Tuyết Ngưng đang đeo khăn che mặt tuy lạ nhưng lại rất phù hợp với trang phục hiện tại của cô …

“Chào mừng các vị đã đến buổi đấu giá từ thiện ngày hôm nay. Tôi là Tonny, là người tổ chức chính của bữa tiệc này.”

Tonny mở màn với lời phát biểu giới thiệu sẽ hơi dài dòng nên Giản Tuyết Ngưng tìm cớ ra ngoài và Vương Diệc Thần đã nhìn thấy nên cũng đứng dậy theo. Nơi tổ chức tiệc là một nhà hàng lớn với khuôn viên rộng rãi thoáng mát ở ngoài và cũng là nơi phù hợp cho nhiều cặp đôi thổ lộ …

“Tiểu Ngưng. Em cũng ở đây?”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc từ đằng sau, nên Giản Tuyết Ngưng từ từ xoay người hồi đáp …

“Vâng. Ba em có việc nên em đi thay, không nghĩ là anh cũng ở đây?”

“Cháu gái của ngài Tonny – tiểu thư Fiona đích danh mời nên anh và chị Đổng Linh mới tham dự.”

Giản Tuyết Ngưng nhận được lý do thì im lặng, riêng Vương Diệc Thần lại tiến thêm một bước …

“Anh …”

“Diệc Thần.”

Lời nói chưa biểu đạt hết thì đã bị Tôn Ý Phương kêu tên, Giản Tuyết Ngưng muốn rời đi nhưng Vương Diệc Thần lại níu lấy bàn tay như không muốn cô trốn tránh.

“Sao anh lại ra ngoài này rồi thế?”

Ánh mắt của Tôn Ý Phương hướng sang Giản Tuyết Ngưng đang đeo khăn che mặt chỉ để lộ đôi mắt to tròn của mình …

“Vị này là …?!”

“À tôi bị lạc đường, xin phép.”

Giản Tuyết Ngưng nhanh chóng thoát khỏi bàn tay của Vương Diệc Thần mà không nói thêm một lời.

“Anh quen cô ấy hả?”

“Tiểu thư tìm tôi có việc gì không?”

Tôn Ý Phương kéo Vương Diệc Thần vào trong mà gặp các vị lãnh đạo có tiếng ở mọi ngành nghề.

“Đúng là em chưa thể quên được anh ta nhỉ?”

Quan Kính Khải lên tiếng dò hỏi nhưng đổi lại chỉ là sự trầm ngâm ngầm xác nhận đồng ý từ Giản Tuyết Ngưng, Reina bên cạnh chỉ lẳng lặng nhìn theo …

“Anh không suy nghĩ lại chuyện của bản thân trước khi nói về chuyện của tôi à?”

Quan Kính Khải ngại ngùng nhìn về phía Reina mà cười trừ, sau đó người dẫn chương trình bắt đầu phần đấu giá của bữa tiệc đêm nay. Nhiều món đồ cổ hay những bộ sưu tập đáng quý đều được đem ra đấu và số tiền đấu được sẽ được chia ra từ thiện ở các vùng ven xa xôi hoặc các trại mồ côi để giúp đỡ các em nhỏ và nhiều người già không còn người thân bên cạnh …

“Vâng. Kết thúc buổi đấu giá từ thiện ngày hôm nay, với đơn vị góp công lớn nhất là tập đoàn Trương thị và tập đoàn Quan Thị.”

Mọi người đều nhiệt liệt vỗ tay đón chào khi Quan Kính Khải và Trương Vũ Chí bước lên khán đài …

“Reina, cảm ơn cô vì hôm nay đã giúp tôi nhé.!”

“Không có gì. Nếu tôi có thể làm được gì cho tiểu thư cũng là vinh dự của tôi mà.”

Trương Vũ Chí bước tới chỗ của Giản Tuyết Ngưng khiến Vương Diệc Thần có phần nheo mày …

“Tiểu Chí. Sao lúc nãy em không thấy anh?”

“Anh tới trễ nên đã ở bên ngoài một lúc.”

Bất chợt, người dẫn chương trình nhận được thông tin mật nên tiếp tục lên tiếng …

“Thưa các vị. Tôi vừa được biết là tiểu thư của tập đoàn Giản thị hay còn được gọi là nữ thần sân băng – Giản Tuyết Ngưng cũng có tham dự buổi đấu giá hôm nay, nếu được nhờ cô xuất hiện gửi lời chào được không?”

Giản Tuyết Ngưng không nghĩ rằng mình lại bị lộ sớm như vậy, cái tên quen thuộc đã khiến nhiều khách mời xôn xao …

“[Giản Tuyết Ngưng? Cô ta ở đây sao?]”

Trương Vũ Chí thay mặt Giản Tuyết Ngưng nhanh chóng giải vây, còn cô thì cùng Quan Kính Khải và Reina ra về trước, Vương Diệc Thần lại cảm thấy tiếc nuổi khi chưa nói chuyện nhiều với cô.

“Thần, lát em đưa tiểu thư Fiona về được không? Chị có công việc sau đó phải đi giải quyết.”

“Em xin lỗi. Em cũng có việc rồi, nhờ chị xử lý.!”

Vương Diệc Thần nhanh chóng đuổi theo Giản Tuyết Ngưng khiến Tôn Ý Phương trông thấy, bỏ lại Đổng Linh khó xử.

“Vậy nhờ anh đưa Reina về trước nhé, tôi tự về được rồi.//”

“Được. Tôi liên hệ em sau.!”

Reina lịch sự chào tạm biệt và cùng lên xe Quan Kính Khải rời đi. Khi xe của Quan Kính Khải đã đi xa thì Giản Tuyết Ngưng mới bắt xe về, nhưng tài xế còn chưa khởi động bánh lái thì đã có một nhóm người trông như xã hội đen đến chặn đường khiến tài xế hoảng sợ.

“Các người muốn làm gì?”

“Giao lại cô gái đang ngồi trong xe, đổi lại sẽ được an toàn.//”

Giản Tuyết Ngưng không muốn người tài xế bị liên lụy nên chủ động xuống xe đối mặt và xảy ra một trận tranh chấp. Vương Diệc Thần ra ngoài vừa nhìn thấy liền tới cứu nguy, một tên trong số đó lấy ra một con dao gâm nhỏ hướng thẳng tới người con gái đang cố gắng chống trả … Hự …

“Thần …”

Con dao đâm thẳng vào sâu vùng bụng khiến máu tuôn không ngừng, nhóm xã hội đen phát hiện mình đâm chết người nên liền tháo chân bỏ chạy …

“Thần, anh cố lên. Em gọi cấp cứu.!”

“Tiểu Ngưng, anh … muốn nói với em …”

Giản Tuyết Ngưng đỡ lấy Vương Diệc Thần không ngừng lo sợ, lo sợ sẽ mất đi anh mãi mãi …

“Em biết rồi. Em sẽ tha thứ toàn bộ, không quan tâm chuyện quá khứ nữa. Anh nhất định phải cố gắng cho em …//”

Tiếng xe cấp cứu từ xa vang đến khiến nhiều người bên trong sảnh chú ý, ngay cả Đổng Linh cũng thế. Nhưng khi bà nhìn ra trông thấy người đang được đặt trên cán băng là Vương Diệc Thần liền bỏ lại mọi thứ mà xông ra ngoài …

“Tiểu thư. Thần làm sao thế?”

“Chị lên xe trước đi. //”

Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh đến bệnh viện, ngồi trên xe có Giản Tuyết Ngưng và Đổng Linh cùng một điều dưỡng hỗ trợ. Từ khi lên xe, dù đã hôn mê nhưng bàn tay của Vương Diệc Thần vẫn nắm chặt lấy bàn tay của Giản Tuyết Ngưng vì sợ rằng cô sẽ tiếp tục rời bỏ anh mà đi.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 41: Người thứ ba


Đôi bàn tay của Giản Tuyết Ngưng không ngừng đan chặt vào nhau mà cầu nguyện, các bác sĩ trong phòng cấp cứu vẫn đang cố gắng hết sức từng giây từng phút.

“[Thần, anh nhất định không được có chuyện gì …]”

Đổng Linh bên ngoài chung rất lo lắng, ba mẹ của Vương Diệc Thần không ở Bắc Kinh nên bà chỉ có thể báo qua cuộc gọi. Một hồi sau, phía cảnh sát đã được trợ lý Doãn dẫn đến …

“Tiểu thư. Cô không sao chứ?”

“Tôi không sao.”

Hai người cảnh sát ghi lại lời khai từ Giản Tuyết Ngưng và tiến hành điều tra. Cùng lúc, bác sĩ đã ra ngoài sau khi đèn cấp cứu tắt hẳn …

“Hiện bệnh nhân đã qua tình trạng nguy hiểm, tuy nhiên cần theo dõi trong đêm nay có dấu hiệu nào khác xảy ra không. Có phải cậu ấy là người nổi tiếng không?”

“Vâng.”

“Vậy hãy cho cậu ấy nghỉ ngơi một thời gian đi, nếu gượng ép hoạt động sẽ có thể gây ra các ảnh hưởng khác.”

Giản Tuyết Ngưng và Đổng Linh như thở phào nhẹ nhõm khi được bác sĩ thông báo tình trạng không còn hiểm nguy của Vương Diệc Thần, và nhìn anh được các y tá đẩy sang phòng hồi sức …

“Chị Linh, xin lỗi. Chuyện tối nay vốn là do tôi, vì tôi mà Thần …”

“Tiểu thư. Cô đừng nói vậy, nếu có việc gì liên quan đến cô thì bản thân của Thần không thể đứng im nhìn được đâu.//”

Khuya hôm đó, Đổng Linh về công ty xử lý việc trước nên chỉ còn một mình Giản Tuyết Ngưng ở lại trông nom Vương Diệc Thần.

“[…]”

Vương Diệc Thần hôn mê tận hai ngày, cho đến khi anh tỉnh lại thì lại nhìn thấy Tôn Ý Phương đầu tiên mà có phần thất vọng …

“Anh tỉnh rồi? Còn thấy chỗ nào không ổn nữa không?”

Tôn Ý Phương cố gắng đỡ Vương Diệc Thần ngồi dựa vào thành giường bệnh …

“Chị Linh đâu?”

“Chị ấy đi ra ngoài một chút, sẽ về ngay. Anh có cần tôi gọi bác sĩ kiểm tra lại không?”

Vương Diệc Thần lắc đầu rồi lặng thinh thầm nghĩ về Giản Tuyết Ngưng khiến Tôn Ý Phương có thể nhìn ra anh đang nhớ về ai …

“Thần tỉnh rồi à?”

Đổng Linh từ ngoài trở về có phần vui mừng khi Vương Diệc Thần đã tỉnh lại …

“Anh Hùng đâu ạ? Để anh ấy chăm sóc em là được, chị không cần đích thân ở lại đâu.”

“Chị nhờ anh ấy về lấy đồ giúp em rồi.”

Sau khi trao đổi với Vương Diệc Thần thì Đổng Linh mới quay sang Tôn Ý Phương hỏi chuyện …

“Tôn tiểu thư. Làm phiền cô trực tiếp đến chăm sóc cho Thần thế này, thật ngại quá.!”

“Không sao. Anh ấy bị thương ở trước bữa tiệc của nhà tôi tổ chức, tôi cũng có lỗi một phần mà.”

Vương Diệc Thần không quá để tâm đến cả hai, liền bắt lấy điện thoại nhắn tin cho một ai đó mà chúng ta đều biết đó là ai. Tin nhắn wechat được chuyển đến Giản Tuyết Ngưng đang ở nhà xử lý việc qua laptop cá nhân …

“[Em nỡ bỏ mặc người bị thương vì cứu em sao?]

Giản Tuyết Ngưng hồi tưởng lại vào hôm trước khi Vương Diệc Thần còn hôn mê, tình cờ Tôn Ý Phương cố ý đến thăm …

“Xin chào. Cô chắc hẳn là Giản nữ thần – Giản Tuyết Ngưng?”

“Vâng. Chào Tôn tiểu thư.”

Hai người con gái cùng yêu Vương Diệc Thần chạm mặt nhau mà thời gian như ngừng lại …

“Nếu cô đã ở đây thì tôi vào thẳng vấn đề. Hãy rời xa Diệc Thần, anh ấy không phù hợp với cô đâu. Một người thừa kế luôn luôn có nguy hiểm bên mình, lỡ như xảy ra trường hợp như hôm nay thì như thế nào?”

“Tôi không hợp vậy lẽ nào cô hợp?”

“Tôi sẽ thay cô chăm sóc anh ấy thật tốt, có khi sẽ tốt hơn cô đấy.”

Kết thúc hồi tưởng khiến Giản Tuyết Ngưng suy nghĩ rất nhiều. Những người gây chuyện hôm đó mục đích nhắm vào cô mà lại để Vương Diệc Thần chịu thay, nên cô không thể để chuyện này lặp lại lần nữa.

“Thần à, chị để em nghỉ ngơi một thời gian nên lịch trình công việc em không cần lo đâu. Khi nào sức khỏe đã ổn định rồi thì hãy quay lại.”

“Vâng. Cảm ơn chị.//”

Một hồi sau, wechat của Vương Diệc Thần báo tin nhắn trả lời từ Giản Tuyết Ngưng liền vui vẻ bấm đọc.

“[Em đang chuẩn bị xuất ngoại thi đấu, có lẽ sẽ tầm một tuần. Sau khi em về nếu anh sắp xếp được thì chúng ta đi chơi với nhau, được chứ?”]”

Chỉ một câu đi chơi với nhau như trao hy vọng cho Vương Diệc Thần, anh không ngần ngại mà xác nhận đồng ý nhưng một bên còn lại thì trăm ngàn tâm sự …

“Tin nhắn như thế nào mà khiến anh cười tươi thế?”

Tôn Ý Phương nhã nhặn hỏi chuyện thì Vương Diệc Thần lập tức lạnh lùng trở lại …

“Không có. Tôn tiểu thư không cần ở lại với tôi đâu, cô cứ về đi. Cảm ơn cô đã dành thời gian chăm sóc, về sau tôi khỏe sẽ trả ơn.”

“Thật chứ? Vậy tôi có thể nói điều ước trước không?”

Vương Diệc Thần có hơi ngạc nhiên nhưng vẫn giữ nét điềm tĩnh mà hồi đáp …

“Cô nói đi.”

“Đợi anh khỏe hẳn thì đi chơi với tôi đi, một ngày cũng được.”

Tôn Ý Phương với đôi mắt lấp lánh không e dè mà đề nghị trực tiếp …

“Chuyện này hơi khó nên tôi không hứa trước, có gì tôi sẽ báo lại cô sau.”

“Được. Tôi chờ tin của anh đấy.//”

Tôn Ý Phương với vẻ mặt tươi tắn ra về trước thì đúng lúc quản lý Hùng tay xách túi đồ trở lại…

“Tôn tiểu thư đó tới tận đây à? Haiz, anh đoán cô ấy có ý với em rồi đó.”

“Có thì đã sao. Anh cũng biết ngoài Tiểu Ngưng, em sẽ không chú ý đến ai mà?”

Quản lý Hùng làm sao không biết tấm lòng của Vương Diệc Thần nhưng mà chỉ sợ đằng sau Tôn Ý Phương có thế lực sẽ phải khiến cậu phục tùng thôi …

“Anh. Giúp em một chuyện được không?”

Thì ra Vương Diệc Thần nhờ quản lý Hùng tra lịch thi đấu của Giản Tuyết Ngưng để bản thân âm thầm đến cho cô một sự ủng hộ bất ngờ. Hôm sau ở sân bay quốc tế Bắc Kinh, cô và Trình Khiết vừa làm thủ tục check-in xong thì chuẩn bị vào máy bay đi thi đấu.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 42: Vượt qua trở ngại để bên nhau


Reina suy nghĩ rất nhiều về lời đề nghị của Giản Tuyết Ngưng rồi mới tới tập đoàn Giản thị. Trước khi vào cô gọi điện thoại nhưng lại bị thuê bao, trùng hợp trợ lý Doãn ra ngoài thì bắt gặp …

“Cô là Reina đúng không? Mời cô đi theo tôi …”

Reina có phần thắc mắc liền lên tiếng hỏi thăm …

“Tiểu thư đang trên đường sang nước ngoài thi đấu, trước khi đi có dặn tôi nếu cô đến thì hỗ trợ công việc cho cô.”

“Cô ấy biết tôi sẽ đến sao?”

Trợ lý Doãn gật đầu thay cho câu trả lời khiến Reina có cái nhìn khác về Giản Tuyết Ngưng. Song song đó, phía Trình Khiết cũng vừa đến Singapore và cùng cô đến khách sạn năm sao nhận phòng nghỉ ngơi.

“Tiểu Ngưng. Chị đến họp với ban tổ chức, em nghỉ xíu đi nhé.!”

“Vâng.”

Trở lại tập đoàn Giản thị ở Bắc Kinh với trợ lý Doãn và Reina …

“Đây là hợp đồng thử việc của vị trí chuyên viên đối ngoại, cô xem qua nhé. Nếu có chỗ nào không hiểu, cô cứ hỏi.”

Reina bắt đầu lật từng trang giấy của hợp đồng và cẩn thận đọc từng chữ, bất chợt ba Giản đi ngang….

“Chủ tịch. Người có việc gì cần tôi làm à?”

“Không. Đây là người mà Tiểu Ngưng giới thiệu à?”

Reina lễ phép đứng dậy chào hỏi ba Giản hay còn gọi là chủ tịch Giản của Giản thị …

“Chào chủ tịch. Tôi là Reina.”

“Cố gắng vào đấy.//”

Vừa dứt lời thì ba Giản tiếp tục bước đi nên Reina nhanh chóng ký hợp đồng thử việc …

“Thứ hai tuần sau cô có thể đến nhận việc, chào mừng cô đến Giản thị.”

“Cảm ơn.”

Tại Singapore hiện đang là trời tối và Giản Tuyết Ngưng vẫn đang ngủ sâu thì chợt có tiếng chuông cửa nên cô phải lờ mờ tỉnh dậy …

“Ai vậy?”

“Phục vụ ạ.”

Giản Tuyết Ngưng mở cửa thì đã nhìn thấy một bó hoa hồng xanh cùng người giấu mặt không ai khác là Vương Diệc Thần …

“Surpries?”

Giản Tuyết Ngưng rất ngạc nhiên trước sự hiện diện của Vương Diệc Thần ở Singapore …

“Sao anh lại …?”

“Bất ngờ không?”

Sau khi vào phòng thì Vương Diệc Thần liền ôm cả người Giản Tuyết Ngưng vào lòng …

“Anh nóng lòng muốn gặp em, cứ ngỡ tỉnh lại ở bệnh viện thì anh sẽ thấy em đầu tiên vậy mà … em thật sự muốn giữ khoảng cách với anh đến như thế sao? Tiểu Ngưng?”

“Em xin lỗi. Vết thương của anh …?”

Vương Diệc Thần lắc đầu biểu hiện không sao thay cho câu trả lời, cả hai cứ thế ôm nhau vài phút rồi mới ngồi xuống nói chuyện rõ hơn …

“Anh không bận lịch trình, sao lại chạy theo em tới đây? Em đã nhắn sau một tuần sẽ về mà.”

“Anh không đợi được. Dù gì chị Linh cũng cho anh thời gian nghỉ ngơi, nên anh nhờ hỏi lịch thi đấu của em sẵn tới ủng hộ luôn.”

Giản Tuyết Ngưng đưa cho Vương Diệc Thần một ly nước lọc rồi hỏi thăm …

“Vậy anh tới đây một mình à?”

“Anh Hùng đã đặt phòng cho anh ở tầng dưới khách sạn này rồi, em yên tâm.!”

Quản lý Hùng ngồi dưới sảnh khách sạn trông chừng thì đã nhìn thấy Trình Khiết trở về …

“Huấn luyện viên Trình, khoan đã.”

“Quản lý Hùng?”

Trình Khiết bất ngờ trước sự hiện diện của quản lý Hùng và suy đoán rằng Vương Diệc Thần cũng sẽ đến.

“Thần đang ở phòng của Tiểu Ngưng nên tôi nghĩ có lẽ đêm nay họ sẽ ở chung. Đây là chìa khóa phòng của tôi, cô thông cảm vào nghỉ trước nhé.”

“Vậy còn anh?”

“Tôi ở phòng của Thần, không sao đâu.”

Cả hai quản lý đều suy nghĩ cho hạnh phúc của hai con người đang im lặng trên phòng không nói một lời, chỉ thầm lặng tựa đầu vào nhau mà tâm sự …

“Tiểu Ngưng. Anh biết em suy nghĩ rằng cuộc sống của chúng ta rất khác biệt, nhưng anh vẫn muốn chứng minh tình cảm của anh là thật. Nếu em là người thừa kế một tập đoàn lớn thì anh sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền để trở thành một cổ đông, nếu em là vận động viên trượt băng nghệ thuật thì anh sẽ là tay đua mô tô chuyên nghiệp … Chuyện gì cũng sẽ có sự tương xứng với nhau nên em đừng nói hai từ xa nhau nữa được không?”

“Ở bên em anh sẽ gặp nhiều nguy hiểm lắm, điển hình như lần nhập viện này. Anh bị thương hoàn toàn là vì em, em không thể để anh …”

Vương Diệc Thần đột ngột chặn lấy đôi môi của Giản Tuyết Ngưng bằng một nụ hôn sâu, hai cánh môi ngày càng hòa quyện vào nhau và càng nắm chặt tay của nhau hơn …

“Tiểu Ngưng. Anh không sợ nguy hiểm, anh chỉ sợ em sẽ bị người khác cướp mất thôi. Đó mới là nguy hiểm thật sự đối với anh.”

Giản Tuyết Ngưng rưng rưng nước mắt ngăn không cho bản thân rơi lệ nhưng có lẽ cô không thể điều khiển trái tim được nữa, cả hai tiếp tục nụ hôn và cùng ôm nhau ngủ. Tại nhà của Tôn Ý Phương ở Thượng Hải, cô nhận được tấm hình Vương Diệc Thần gặp Giản Tuyết Ngưng mà tức giận đập nát điện thoại.

“[Giản Tuyết Ngưng. Cô dám không nghe lời tôi nói vậy thì đừng trách.]”

Ngày thi đấu thể thao tại Singapore, rất nhiều tuyển thủ từ khắp nơi đều có mặt tham dự theo khuôn khổ. Vương Diệc Thần và quản lý Hùng đặt vé ở góc khuất để xem Giản Tuyết Ngưng thi đấu, tuy vậy vẫn có không ít người nhận ra …

“Nè, đó không phải là Vương Diệc Thần sao?”

“Đúng rồi. Anh ấy chắc là đến để cổ vũ cho bạn gái nữ thần của mình đó, hạnh phúc quá đi.//”

Và cứ thế hàng loạt fan nữ hô hào vì Vương Diệc Thần, phía dưới khán đài Giản Tuyết Ngưng nhìn lên hướng của anh thì cười mỉm …

“Cậu ấy đi đến đâu cũng bị nhận ra hết nhỉ?”

Trình Khiết trêu đùa khiến Giản Tuyết Ngưng chỉ mỉm cười nhẹ. Trên hàng ghế, Vương Diệc Thần có phần hơi chật vật nhưng khi chạm mắt với cô thì lại chứa đầy sự ngọt ngào.

“Mời các tuyển thủ chuẩn bị vào vị trí.”

Tiếng còi báo hiệu bắt đầu cuộc thi phát lên, các vận động viên bao gồm Giản Tuyết Ngưng chuẩn bị khâu công tác cuối cùng, ở ghế khán giả Vương Diệc Thần không ngừng cầu nguyện chiến thắng bao gồm cả những người thân thiết đang tại quê nhà xem qua truyền hình trực tiếp.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 43: Gặp mặt ba mẹ nhà họ vương


Kết thúc ngày thi đấu với chiến thắng trường tồn của Giản Tuyết Ngưng. Cô và Trình Khiết thu dọn đồ đạc chuẩn bị về lại khách sạn thì nhìn thấy Vương Diệc Thần đợi trước cửa từ khi nào …

“Chị Khiết, em và …”

“Chị biết rồi. Mau đi đi, nhớ chú ý xung quanh đó.”

Trình Khiết nhìn Vương Diệc Thần nắm tay Giản Tuyết Ngưng vui vẻ rời đi với nụ cười yên tâm. Cả hai cùng nhau dạo chơi tại những địa điểm nổi tiếng ở Singapore, cùng ăn uống và cùng lưu lại kỷ niệm với nhau. Hiển nhiên, hình ảnh cặp đôi đã sớm lan nhanh trên Weibo với nhiều bình luận tích cực và chúc phúc bao gồm cả bạn bè người thân …

“[Chúc phúc em nhé, Tuyết Ngưng.]”

Quan Kính Khải đã lướt qua tin tức và thầm chúc phúc với sự thất bại của bản thân. Reina cũng đã đọc được và suy nghĩ đến tâm trạng của anh lúc này …

“[Anh không sao phải không? Kính Khải]”

Trở lại Singapore, sau một hồi dạo chơi đến gần tối thì cả hai về khách sạn chợt bắt gặp Tôn Ý Phương.

“Diệc Thần. Thật trùng hợp, anh cũng ở đây à?”

“Tôn tiểu thư?”

Nụ cười tưởng chừng như bỡ ngỡ lại thêm phần nham hiểm của Tôn Ý Phương đã khiến Giản Tuyết Ngưng chú ý …

“Ơ. Cô gái này không phải lúc ở bữa tiệc bị lạc đường sao? Hai người quen nhau à?"

Giản Tuyết Ngưng không nghĩ rằng Tôn Ý Phương lại có diễn xuất đến thế này, cô muốn mở lời thì Vương Diệc Thần lên tiếng …

“Cô ấy là bạn gái của tôi, Giản Tuyết Ngưng.”

“À bạn gái sao?”

Tôn Ý Phương bề ngoài thì cười tươi nhưng bên trong lại đang rất khó chịu …

“Chào cô. Thần đã từng nhắc cô với tôi, cảm ơn cô đã chọn làm fan của anh ấy.”

“Vinh dự của tôi.”

Sau một màn chào hỏi căng thẳng, Vương Diệc Thần cùng Giản Tuyết Ngưng với vẻ mặt đang tối sầm bước vào thang máy …

“Em làm sao thế?”

“Cô ấy có ý với anh đó.”

Vương Diệc Thần nhìn sang khuôn mặt đang ghen tuông của Giản Tuyết Ngưng mà cười thầm, anh quay người cô lại và hôn lên đôi môi mỏng nhẹ ấy một nụ hôn nhẹ ngọt …

“Anh thì chỉ để ý người con gái đang ghen này thôi.”

“Ai thèm ghen chứ?”

Sau khi về lại phòng riêng, Vương Diệc Thần mới nghiêm túc bàn chuyện với Giản Tuyết Ngưng …

“Tiểu Ngưng, anh muốn em về gặp ba mẹ cùng anh có được không?”

“Ba mẹ anh?”

Giản Tuyết Ngưng khá bất ngờ trước lời đề nghị của Vương Diệc Thần mà băn khoăn …

“Ba mẹ anh là người như thế nào? Hình như trước giờ anh chưa từng kể cho em về họ.”

“Quê gốc của anh ở Hà Nam, năm anh 15 tuổi đã bắt đầu lên Bắc Kinh tham gia cuộc thi tìm kiếm tài năng mới của HuaTian và trở thành thực tập sinh. Tính đến nay, chắc cũng một thời gian rồi anh chưa về thăm ba mẹ. Tuy là có gọi điện thoại nhưng …, nhân dịp anh được nghỉ ngơi nên anh cũng muốn dẫn em về nhà gặp họ.”

Nhận thấy Giản Tuyết Ngưng có phần lưỡng lự nên Vương Diệc Thần liền nắm tay an ủi …

“Ba mẹ anh biết người anh đang hẹn hò là em sao?”

“Tên của em thì ai mà không biết hử? Lần cuối cùng anh gọi điện về thông báo thì ba mẹ rất là mong chờ gặp em đấy.”

Vương Diệc Thần đã gặp ba Giản nên Giản Tuyết Ngưng cũng nên về gặp ba mẹ anh một lần …

“Vâng. Thế ba mẹ anh thích mẫu người con gái như thế nào vậy?”

“Chỉ cần là em của hiện tại là được rồi.”

Vương Diệc Thần vuốt nhẹ sóng mũi của Giản Tuyết Ngưng mà trêu ghẹo. Qua ngày hôm sau, cả hai trao đổi với quản lý Hùng và Trình Khiết nên đã đổi chuyến bay từ Singapore về Hà Nam. Trên máy bay, có một cặp đôi nam nữ đã nhận ra thân phận của cả hai muốn đến xin chữ ký nhưng chợt thấy Giản Tuyết Ngưng đang ngủ trên vai của Vương Diệc Thần thì âm giọng nhỏ dần …

“Anh là Vương Diệc Thần và chị Giản Tuyết Ngưng đúng không ạ? Chúng em hâm mộ anh chị lắm, nếu được có thể cho chúng em xin chữ ký được không?”

“Được.”

Vương Diệc Thần cẩn thận ký tên, sau đó cặp đôi gửi lại lời chúc phúc …

“Cảm ơn anh. Chúng em mãi ủng hộ anh chị và hãy luôn hạnh phúc nhé.//”

“Anh cảm ơn."

Sau vài giờ bay cuối cùng đã đến Hà Nam. Vương Diệc Thần và Giản Tuyết Ngưng được quản lý Hùng thông báo với an ninh hỗ trợ đi ra từ cổng sau đã có tài xế chờ sẵn, tránh nhận diện bởi người hâm mộ.

“Thần, em không thể đến nhà anh bằng tay không được. Có thể ghé vào siêu thị hay cửa hàng nào được không?”

“Anh chuẩn bị sẵn cho em rồi, yên tâm.”

Thật là may mắn cho Giản Tuyết Ngưng khi có một người bạn trai chu đáo như Vương Diệc Thần, đúng chất bề ngoài lạnh lùng với thiên hạ nhưng chỉ dịu dàng mỗi mình cô. Đến nhà của Vương Diệc Thần đã chiều hẳn, tài xế đã dừng lại trước ngôi nhà kiểu cách cổ điển vốn có hai hình bóng đang mòn mỏi trông ngóng bên ngoài …

“Ba, mẹ. Sao hai người không vào nhà ngồi mà lại đứng đây vậy?”

“Không sao. Nghe con gọi chuẩn bị về nhà nên ba mẹ muốn đón đó mà, cô gái đó đâu?”

Chưa kịp thăm hỏi Vương Diệc Thần thì ba mẹ Vương đã hỏi sang Giản Tuyết Ngưng và thấy cô bước xuống khỏi xe từ từ tiến đến lễ phép chào hỏi …

“Cháu chào cô chú, cháu là Giản Tuyết Ngưng.”

“Ayya. Cô chú biết chứ, quả nhiên là người thật sẽ đẹp hơn trên hình mà đúng không ba nó?”

Giản Tuyết Ngưng ngượng ngùng trước lời khen của ba mẹ Vương và nhanh chóng vào nhà.

“Dạ cháu biếu gia đình một ít trái cây cho lần đầu gặp mặt, mong cô chú chiếu cố.”

“Cô chú cảm ơn, nhưng mà lần sau tới là được rồi không cần quà cáp đâu nhé.”

Một nhà bốn người cùng vui vẻ nói chuyện với nhau và cho thấy rằng ba mẹ Vương đều rất có thiện cảm với Giản Tuyết Ngưng. Chiều dần buông xuống nên cô chủ động cùng mẹ Vương nấu bữa tối, để lại hai người đàn ông dọn bàn đợi món lấp bụng.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 44: Nhất kiến chung tình


Trong khoang bếp, mẹ Vương và Giản Tuyết Ngưng trò chuyện rất hợp ý nhau …

“Tuyết Ngưng, cô có thể gọi cháu là Tiểu Ngưng cho thân thiết hơn không?”

“Dạ được chứ ạ. Cô cứ thoải mái.”

Mẹ Vương có từng xem qua những tin đồn về Giản Tuyết Ngưng cùng với những người đàn ông khác, không khỏi tò mò mà lên tiếng …

“Tiểu Ngưng, cháu đẹp như thế này có phải rất nhiều người theo đuổi không?”

“Cũng không hẳn đâu ạ.”

Giản Tuyết Ngưng nói tránh nói giảm khiến mẹ Vương lại càng lo lắng cho con trai hơn …

“Tiểu Ngưng. Thần là một người đàn ông tốt, nó một lòng với con nên dù có chuyện gì con đừng rời xa nó nhé.”

Mẹ Vương vừa nói vừa nắm lấy bàn tay của Giản Tuyết Ngưng khiến cô hơi bỡ ngỡ, nhưng cô chợt nhớ đến những tin đồn gần đây thì liền đoán được điều mẹ Vương đang nghĩ đến mà trấn an…

“Cô yên tâm. Cháu sẽ không phụ lòng của Thần đâu ạ.//”

Mẹ Vương hài lòng và cùng Giản Tuyết Ngưng hoàn thành bữa tối. Trên bàn ăn, Vương Diệc Thần dịu dàng gắp thức ăn cho cô khiến ba mẹ Vương thầm vui vẻ …

“Tiểu Ngưng. Cháu sẽ ở lại một đêm đúng không?”

“Ban đầu cháu tính như vậy, nhưng có lẽ sẽ phiền gia đình nên cháu …”

“Không phiền không phiền đâu …”

Mẹ Vương vội vàng phủ nhận và ngỏ ý muốn Giản Tuyết Ngưng ở lại một đêm …

“Nhà vẫn còn phòng nên cháu cứ ở lại một đêm nhé hoặc vài ngày cũng được, cô chú không phiền gì đâu mà còn vui nữa đó."

“Vậy ạ?"

Giản Tuyết Ngưng xấu hổ quay sang nhìn Vương Diệc Thần cũng đang ngại ngùng chẳng kém gì cô. Sau bữa tối, cả nhà cùng ngồi lại nói chuyện với nhau …

“Tiểu Ngưng, cháu và Thần quen nhau được bao lâu rồi?”

“Dạ bao lâu thì …”

Giản Tuyết Ngưng không biết nên nói thời gian gặp lúc nhỏ hay gần đây thì Vương Diệc Thần mới trả lời thay …

“Con và cô ấy chính thức quen nhau thì được gần một năm hơn, còn nếu quen biết thì có lẽ khá lâu. Ba mẹ có nhớ là lúc nhỏ từng có một bé gái hiến máu giúp con phẫu thuật không ạ?”

Ba mẹ Vương gật đầu xác nhận nên Vương Diệc Thần tiếp tục lên tiếng …

“Người con gái đó là Tiểu Ngưng đấy ạ.”

“Thật sao?”

Ba mẹ Vương bất ngờ trước sự thật này và càng thêm sự yêu thương hơn với Giản Tuyết Ngưng …

“Tiểu Ngưng, cảm ơn cháu. Nếu lúc đó không có cháu thì có lẽ Thần sẽ không được theo đuổi ước mơ ca sĩ kiêm vũ công như bây giờ.”

“Không có gì ạ. Lúc đó, cháu cũng rất thích nhìn anh ấy nhảy nên mới làm bạn và nếu đã là bạn thì hiến máu cứu người là chuyện hiển nhiên."

Trong lúc Giản Tuyết Ngưng và mẹ Vương tâm sự thì ba Vương tìm cách kéo Vương Diệc Thần ra ngoài trao đổi riêng …

“Thần. Mẹ con tính để Tiểu Ngưng ở phòng dành cho khách nên ba sẽ lên dọn, con đi mua thêm một ít đồ dùng cho con bé đi.”

“Không cần đâu. Để cô ấy chung phòng với con là được mà?”

Ba Vương khiển trách nhưng vì không để Giản Tuyết Ngưng nghe thấy liền nhỏ giọng …

“Tiểu Ngưng là con gái, sao ở chung với con được hả? Ba không cần biết bên ngoài hai đứa như thế nào, nhưng khi đang ở nhà chúng ta thì con nên nghĩ cho con bé. Nếu bị ai đó tới nhà mà biết hai đứa ngủ chung trước khi cưới thì người ta sẽ thầm nói sau lưng con bé như thế nào?”

“Vâng. Con hiểu rồi.!”

Tới giờ đi ngủ, mẹ Vương sắp xếp cho Giản Tuyết Ngưng ở phòng dành cho khách.

“Tiểu Ngưng. Ngủ ngon nhé, sáng mai khi nào cháu muốn dậy cũng được.”

“Vâng. Cháu cảm ơn cô.”

Vương Diệc Thần chờ mẹ Vương rời phòng rồi mới tiến lại nói vài câu với Giản Tuyết Ngưng.

“Chịu khó một chút nhé, ba của anh vì nghĩ cho em nên không để hai chúng ta chung phòng được.”

“Em hiểu mà. Nếu cô chú có hỏi thì em cũng từ chối thôi. ^^!”

Lời nói đùa của Giản Tuyết Ngưng đã khiến Vương Diệc Thần giả vờ tức giận mà trêu ghẹo, và trước khi rời khỏi phòng anh cũng không quên đặt lên trán của cô một nụ hôn nhẹ thay cho lời chúc ngủ ngon. Song song đó tại nhà họ Tôn, Tôn Ý Phương đang bàn chuyện với cậu Tonny của cô…

“Cậu. Việc mua lại công ty HuaTian có tiến triển nào không ạ?”

“Cháu muốn có được Vương Diệc Thần đó đến vậy à? Cậu ta dường như có bạn gái rồi không phải sao?”

Tôn Ý Phương vẫn không chấp nhận sự thật đó nên muốn cố chấp tìm cách chia rẽ …

“Nhưng mà cậu có thể mua lại công ty HuaTian đó không?”

“Khó đấy. Đằng sau HuaTian là tập đoàn Giản thị, cháu không biết đó là của ai à?”

Ngay cả nhờ cậu Tonny thì cũng không giúp được Tôn Ý Phương nên cô đành tự mình nghĩ cách. Sáng ngày hôm sau, Vương Diệc Thần dậy trước thì chợt ngạc nhiên trước sự hiện diện của họ hàng từ xa đến nhà khi chưa phải lễ Tết …

“Mẹ. Chuyện gì thế này?”

“À… tối qua mẹ có kể chuyện Tiểu Ngưng với dì út của con, thì cô ấy tức tốc gọi cho họ hàng chúng ta đến trong đêm chủ yếu là gặp con bé đấy.”

Dì út của Vương Diệc Thần đang miệt mài trong bếp nấu bữa sáng, còn cô chú bác bao gồm già trẻ lớn bé khác đều đang mong mỏi chờ đợi gặp Giản Tuyết Ngưng.

“Thần. Đã lâu không gặp cháu, bây giờ nổi tiếng rồi nhỉ?"

“Dì út à. Tiểu Ngưng chỉ là đến gặp ba mẹ cháu thăm hỏi, dì kêu mọi người tới gấp như này làm gì?”

“Nữ thần Giản Tuyết Ngưng trong truyền thuyết, ai mà không muốn gặp ngoài đời một lần chứ. Đúng không nào?”

Toàn bộ họ hàng đồng loạt hô vang vô tình đánh thức Giản Tuyết Ngưng, cô nhìn đồng hồ trên điện thoại và đi vệ sinh cá nhân. Vương Diệc Thần không khỏi đau đầu thì một hồi sau, cô từ lầu trên xuống phòng khách thì không khỏi ngạc nhiên trước họ hàng của anh.

“A. Là nữ thần kìa.!”

“Wow. Đúng thật là nữ thần rồi, đẹp quá.//”

Trẻ nhỏ khi nhận diện người thật là Giản Tuyết Ngưng liền không khỏi cảm thán, còn riêng cô thì không biết nên ứng xử trước nhiều họ hàng của anh như thế nào.

“Tiểu Ngưng. Thật xin lỗi cháu, đây là họ hàng của nhà cô. Không làm cháu giật mình chứ?”

“Em không sao chứ?”

Ba mẹ Vương và Vương Diệc Thần không ngừng lo lắng cho Giản Tuyết Ngưng mà hỏi han …

“Dạ không sao. Cháu chỉ không nghĩ là sau một đêm lại có nhiều người như thế này thôi ạ.”

“Cháu là Tuyết Ngưng thật rồi, dì là dì út của Thần. Mọi người vốn là do dì cố tình gọi đến, một phần vì tụi dì đều rất là ngưỡng mộ một tuyển thủ như cháu mà là nữ thần nữa, phần còn lại là khi biết cháu và Thần đang hẹn hò với nhau thì mọi người nôn nóng đi trong đêm chỉ để gặp người thật là cháu đấy.”

Giản Tuyết Ngưng vô cùng cảm kích trước sự ủng hộ của họ hàng nhà Vương Diệc Thần, nhưng anh lại cảm thấy có lỗi nên luôn có biểu cảm không vui. Nhận ra được ánh mắt lo lắng từ anh, thì cô nhẹ nhàng khoác lấy bàn tay của anh mà lắc đầu không sao để anh phần nào yên tâm…
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 45: Quyền lực của một gia tộc


Toàn bộ thành viên nữ của gia đình chuẩn bị bữa sáng cùng nhau, tuy Giản Tuyết Ngưng muốn giúp nhưng trẻ nhỏ lại ôm lấy cô không rời.

“Nữ thần, chị cho em xin chữ ký nhé.”

“Nữ thần, chị dạy em trượt băng có được không?”

Trẻ em lớn nhỏ vây xung quanh Giản Tuyết Ngưng mà đưa ra nhiều câu hỏi nhưng cô vẫn nhẹ nhàng mà trả lời từng câu một, Vương Diệc Thần bên cạnh thì thầm hỏi nhỏ…

“Em thật sự không sao chứ? Nếu em không quen thì chúng ta ra ngoài ăn, anh nói với mẹ một tiếng là được.”

“Em không sao mà. Chỉ là em hơi ghen tị với anh, có một gia đình hạnh phúc như thế này.”

Giản Tuyết Ngưng hồi đáp có hơi man mác buồn khiến Vương Diệc Thần nhíu mày …

“Tiểu Ngưng. Nếu như có thể, em hãy xem gia đình anh cũng là gia đình của em đi. Những lúc em buồn thì có thể đến bất cứ lúc nào.”

“Cảm ơn anh.”

Một nam một nữ nhìn nhau thâm tình khiến trẻ nhỏ ngại ngùng. Bữa ăn thịnh soạn được chuẩn bị rất chu đáo, cả nhà cùng ăn uống vui vẻ cười đùa…

“Tiểu Ngưng. Sắp tới cháu có thi đấu ở đâu nữa không?”

“Dạ có. Hầu hết đều thi ở nước ngoài là nhiều ạ.”

Người lớn đều cảm thấy tự hào vì Giản Tuyết Ngưng đã đem rất nhiều chiến thắng về cho nước nhà. Gần đến trưa khi cơn buồn ngủ kéo đến thì một số đông đã vào phòng, còn lại ba mẹ Vương và dì út đang cùng Giản Tuyết Ngưng trò chuyện …

“Xin lỗi Thần nhé. Dì út có phần gấp gáp nên gọi cả nhà đến đột ngột, khiến cho Tiểu Ngưng hơi khó xử đúng không nào?”

“Không đâu. Dì đừng nói vậy, con cũng rất vui khi gặp mọi người mà?”

“Đúng đó dì à, con không có ý gì lúc sáng đâu.”

Dì út cảm thấy yên tâm nên trở lại phòng nghỉ ngơi cùng ba mẹ Vương …

“Tiểu Ngưng. Chúng ta ra ngoài đi dạo nhé?”

“Được.!”

Bầu trời trong lành cùng với ánh nắng nhẹ của Hà Nam khiến Giản Tuyết Ngưng phần nào dễ chịu …

“Tiểu Ngưng. Lúc nãy em nói ghen tị với gia đình anh … không lẽ họ hàng em không hòa thuận à?”

Câu hỏi của Vương Diệc Thần như chạm vào nỗi lòng của Giản Tuyết Ngưng, nhìn thấy cô không vui thì anh vội vàng hối lỗi …

“Xin lỗi. Là anh không nên hỏi em như vậy …”

“Không sao. Gia đình nhà họ Giản của em vốn trọng nam khinh nữ, khi ba mẹ em lấy nhau và có thai thì họ hàng và ông bà nội đều mong mẹ sẽ sinh con trai. Cho đến khi em ra đời thì áp lực lại dồn vào ba của em, ông bà nội muốn ba cưới thêm một người phụ nữ khác hoặc nhờ người mang thai hộ chỉ để có được một đứa cháu đích tôn là nam như ý họ bởi vì như vậy họ mới có được quyền lực trong gia tộc.”

Giản Tuyết Ngưng vừa kể chuyện vừa đau lòng cho số phận của bản thân …

“Nếu là vậy thì tại sao bây giờ mọi người đều gọi em là người thừa kế duy nhất?”

“Kể từ khi sinh con gái là em, địa vị của mẹ em trong gia đình chợt thay đổi. Bà bị những người họ hàng khác, kể cả người làm trong nhà khinh miệt đến nỗi bị trầm cảm mà nhập viện. Một tháng sau đó, ngày ba em bị ép cưới người khác cũng là ngày mẹ em ra đi mãi mãi mà không một ai hỏi han. Anh nói xem, nam nữ có sự khác biệt đến vậy sao?”

Giọt nước mắt đầu tiên tuôn rơi trong sự bồi hồi khi hồi tưởng lại chuyện xưa, Vương Diệc Thân một bên không ngừng dịu dàng an ủi …

“Sau tang lễ của mẹ cũng là ngày mà gia tộc họp mặt mỗi năm một lần, lúc đó người đứng đầu trong nhà là ông cố của em. Ai ai cũng đều nghĩ đến cái ghế mà ông đang ngồi nhưng ông chợt thông báo rằng người thừa kế tiếp theo sẽ là em, khiến em lại trở thành cái gai trong mắt họ."

“Vậy em của thời điểm đó làm sao để họ chấp nhận quyết định kia?”

Giản Tuyết Ngưng đưa Vương Diệc Thần cùng hồi tưởng lại sự việc của mười mấy năm về trước tại cuộc họp riêng của Giản thị …

“Ông à, Tiểu Ngưng còn nhỏ chưa hiểu chuyện. Có phải có sự nhầm lẫn nào không?”

“Đúng đấy. Một đứa con nít ranh lại còn là con gái thì có thể làm nên trò trống gì? Ông suy xét lại đi.”

Ba Giản và Giản Tuyết Ngưng chỉ im lặng, mà những người khác đều phản đối quyết liệt thì chợt tiếng chuông điện thoại đồng loạt reo đến …

“Cái gì? Công ty bị người khác thu mua?”

“Cậu nói sao? Công ty bị đánh cắp dữ liệu?”

Các trợ lý tra ra dấu vết đều hướng về một người không ai nghĩ đến …

“Cậu nói người đó là Giản Tuyết Ngưng?”

Toàn bộ ánh mắt nhìn về Giản Tuyết Ngưng mới mười tuổi vẫn đang bình tĩnh ăn uống …

“Cậu có chắc là của Tuyết Ngưng không? Con bé chỉ mới mười tuổi thì làm sao có thể?”

“Tại sao lại không thể?”

Câu nói được thốt lên từ một bé gái chỉ mới mười tuổi khiến ai nấy đều bàng hoàng ngạc nhiên …

“Những công ty này chỉ mới là lời cảnh cáo thôi, về sau bằng chứng tham ô của các cậu và các chú sẽ được trình diện trực tiếp ở sở cảnh sát nên nếu lỡ có xảy ra thì mọi người chuẩn bị đi là vừa. Còn ông cố à, vị trí người thừa kế đó cháu không ham. Mong ông chuyển sang cho người khác, tránh để cháu lại có thêm tội không đáng có.”

Một cô gái bên ngoài chỉ mười tuổi đã có năng lực tiềm ẩn cỡ này thì hỏi sao ông cố Giản lại không phá lệ. Sau cuộc họp đó, những ai nghe được câu chuyện của Giản Tuyết Ngưng liền thay đổi thái độ. Họ đều có chung một suy nghĩ rằng nếu không yên phận, có thể cô sẽ báo thù việc của cố phu nhân mà không khỏi e dè sợ hãi.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 46: Quyền lực của một gia tộc pt.2


Một thời gian sau, Giản Tuyết Ngưng năm mười tuổi bắt đầu học trượt băng để hoàn thành ước mơ của mẹ và cô cũng xin ba Giản dọn ra ngoài ở riêng …

“Sao? Con muốn dọn ra riêng? Ở đâu?”

“Nhà cũ của mẹ, trước khi mất mẹ đã sang tên qua cho con rồi.”

Giản Tuyết Ngưng lạnh lùng hồi đáp và nhìn sắc mặt không đồng ý của ba Giản mà lên tiếng thêm.

“Con có thể tự lo cho mình được, ba yên tâm.//”

Và khi ba Giản bị thuyết phục thành công thì Giản Tuyết Ngưng đã chuẩn bị dọn đồ …

“Này em họ?”

Thanh âm kiêu ngạo xuất phát từ một chàng trai hơn Giản Tuyết Ngưng năm tuổi chính là người anh trai họ - Đinh Nhất Hoằng.

“Giải thích được không? Chuyện em đã làm với công ty của ba anh?”

Giản Tuyết Ngưng không muốn hồi đáp nên ngoảnh mặt làm ngơ và tiếp tục bỏ đi …

“Này …”

“Trước khi anh hỏi tôi, thì hãy hỏi ba của anh đã làm những chuyện gì đi.”

Kết thúc hồi tưởng và trở về hiện tại, Giản Tuyết Ngưng mới bình tĩnh trở lại …

“Sau đó em dọn ra ở riêng thì ít khi về nhà, mọi việc còn lại đều do ba em giải quyết và em cũng chuyên tâm học trượt băng nhiều hơn.”

“Ra là vậy.”

Vương Diệc Thần như hiểu được cảm giác của Giản Tuyết Ngưng lúc nhỏ phải kiên cường đến thế nào khi ở trong một gia tộc quyền lực …

“Nhưng mà anh đừng lo, anh sẽ không phải gặp hết họ hàng nhà em đâu. Chỉ cần ba em biết chuyện của hai chúng ta là được rồi.”

Tại tập đoàn Giản thị, đang xử lý nhiều công việc thì ba Giản nhận được một tin nhắn không mấy tốt đẹp liền chau mày đăm chiêu. Những hình ảnh hẹn hò của hai người nhanh chóng được lan truyền với tốc độ chóng mặt, cùng nhiều bình luận tích cực.

“Vậy anh dự định khi nào bắt đầu lại công việc?”

“Hiếm khi có được ngày nghỉ ngơi thì phải tận hưởng chứ? Anh đã nhắn cho chị Linh rồi.”

Trên đường về nhà, chợt Giản Tuyết Ngưng nhận được cuộc gọi từ ba Giản liền nghe máy …

“Ba, sao vậy ạ?”

“Tiểu Ngưng. Vài ngày nữa là ngày họp mặt mỗi năm, con nhớ chứ?”

Giản Tuyết Ngưng nhớ lại lịch ngày tháng rồi mới hồi đáp …

“Vâng, con nhớ. Nhưng mà con sẽ không tham dự, ba cũng biết mà.”

“Ông cố con nhắn cho ba kêu con cùng Vương Diệc Thần về tham dự đấy.”

Bước chân của Giản Tuyết Ngưng chợt khựng lại khiến Vương Diệc Thần dừng theo …

“Con hiểu rồi.”

Kết thúc cuộc gọi với khuôn mặt ưu sầu, Giản Tuyết Ngưng đã sớm đoán việc ông cố biết chuyện nhưng không nghĩ là sớm như này …

“Làm sao thế?”

“Ông cố của em muốn gặp anh vào ngày họp mặt sắp tới của gia tộc.”

Không gian và thời gian như dừng lại với hai mắt mở trưng trưng của Vương Diệc Thần …

“Em đi một mình được rồi, để em nói chuyện lại với ông cố.”

“Đừng. Anh sẽ đi chung với em, anh cũng muốn biết cuộc sống của quý tộc là như thế nào.”

Giản Tuyết Ngưng khá bất ngờ vì Vương Diệc Thần đồng ý họp mặt gia đình của cô …

“Anh không cần miễn cường đâu, em có thể …”

“Anh không miễn cường, anh tự nguyện. Những ngày tháng mà em phải một mình đối mặt khi xưa bây giờ đã có anh rồi.”

Giản Tuyết Ngưng mỉm cười nhẹ và tiếp tục nắm tay cùng Vương Diệc Thần về nhà. Qua vài ngày, cả hai chào tạm biệt gia đình ba mẹ Vương và ra sân bay đi Thượng Hải …

“Thần. Có vài chuyện em nói với anh trước, nhà chính của gia tộc Giản ở Thượng Hải và người đứng đầu là ông cố của em – Giản Uy ngoài ra những người còn lại chắc không cần quan tâm đến đâu.”

“Hả?”

Thượng Hải – trụ điểm kinh tế và là thành phố xa hoa bậc nhất Trung Quốc. Tại một dinh thự riêng nằm biệt lập thuộc về gia tộc Giản thị đã có nhiều thành viên tề tựu …

“Anh Nhất Hoằng, nghe nói công ty bên anh đã đi vào ổn định rồi à?”

“Tin tức nhanh đấy, biết rồi còn hỏi?”

Vài thành viên khác bàn tán xôn xao việc của công ty Racass mới đây …

“Anh nghe vụ của công ty Racass chưa? Nghe nói là người đó ra tay đấy?”

“Đúng là nhìn không ra mà, cũng may người đó không thường xuyên về nếu không …”

Bên ngoài sân bay Thượng Hải đã có tài xế và trợ lý riêng của ông cố Giản chờ đón Giản Tuyết Ngưng và Vương Diệc Thần từ sớm …

“Chú Nguyên?”

“Tiểu thư, đã lâu không gặp. Ông chủ kêu tôi đến đón hai người, mời lên xe ạ."

Vương Diệc Thần lịch sự chào hỏi chú Nguyên và cùng lên xe rời đi. …

“Chú Nguyên, ba của cháu đã tới chưa?”

“Đã đến rồi, thưa tiểu thư.”

Chiếc xe từ từ di chuyển và dừng lại ở trước dinh thự của Giản thị, các người giúp việc nhanh chóng dọn hành lý về phòng tiểu thư mà không dám hó hé nửa lời …

“Thần, anh chắc chắn là muốn vào chứ? Nếu bây giờ anh đổi ý thì em nhờ chú Nguyên đưa anh đến khách sạn gần đây.”

“Không sao đâu, anh ổn mà.”

Ba Giản nhìn thấy cả hai nên đã ra ngoài gặp mặt, cũng như hơi gây áp lực cho Vương Diệc Thần.

“Thế nào? Nếu cậu sợ thì có thể quay đầu …”

“Cháu không sợ đâu, chú yên tâm.”

Gần đến giờ họp mặt nên toàn bộ thành viên của nhà họ Giản đã ngồi vào bàn ăn đầy đủ, chỉ thiếu các nhân vật quan trọng. Đúng lúc này thì ba Giản tiến vào cùng Giản Tuyết Ngưng và Vương Diệc Thần, nữ giới nhỏ tuổi khi vừa thấy Vương Diệc Thần liền vô cùng mừng rỡ vì chính họ cũng là fan hâm mộ của anh.

“Thần, đây là ông bà nội của em và các thành viên của gia đình.”

Vương Diệc Thần lễ phép chào hỏi từng thành viên và bình tĩnh ngồi xuống, riêng Đinh Nhất Hoằng lại có một cảm giác khó chịu.

“Tiểu Ngưng. Sao hôm nay lại có nhã hứng về họp mặt cùng gia đình thế?”

“Đúng đó. Chẳng phải gần mười năm nay em đều không về sao?”

Hai cô chị gái họ nũng nịu lên tiếng tra xét nhưng bị Giản Tuyết Ngưng lườm một phát liền im bặt. Và người cuối cùng mọi người đang chờ đợi là ông cố Giản đã xuất hiện và ngồi ngay trung tâm, ông nhìn một lượt các thành viên bao gồm cả Giản Tuyết Ngưng và Vương Diệc Thần được ông đặc biệt gọi về cũng đã có mặt đông đủ.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 47: Sự ngoại lệ duy nhất


Ông cố Giản nhìn sang Giản Tuyết Ngưng mà gằn giọng hỏi chuyện …

“Chịu về rồi đó hả? Nếu ông không nhắn cho ba của cháu thì chắc cháu không nhớ bản thân là ai đâu nhỉ?”

“Đúng ạ. Cháu còn muốn đổi cả họ luôn để khỏi phải trở về đây.”

Câu trả lời từ Giản Tuyết Ngưng đều khiến cho các thành viên của gia tộc có phần không đồng tình được nhưng lại khiến ông cố Giản hài lòng mà bật cười …

“Haha… Cháu nên nhớ họ tên thì có thể đổi, nhưng chỉ có dòng máu của Giản thị đang chảy bên trong cơ thể thì không xóa bỏ được đâu.”

Ông cố Giản hướng đến Vương Diệc Thần đang ngồi kế bên …

“Cậu chính là Vương Diệc Thần?”

“Vâng. Cháu là Vương Diệc Thần, chào ông cố ạ.//”

“Cậu vào trong gặp tôi một lát."

Giản Tuyết Ngưng muốn đứng dậy lên tiếng thay nhưng ba Giản đã ngăn lại, cùng với Vương Diệc Thần cũng ra hiệu biểu thị không sao và tiến vào trong với ông cố Giản.

“Con ra ngoài hít thở đây.”

Trong phòng riêng của ông cố Giản, tuy có hơi căng thẳng nhưng Vương Diệc Thần vẫn cố gắng bình tĩnh đối mặt …

“Căng thẳng làm gì? Tôi có ăn thịt cậu đâu.//”

“Vâng.”

Trợ lý Doãn vừa tới dinh thự Giản thị nhằm hỗ trợ các công việc của tập đoàn với ba Giản, khi bước vào đã vô tình đụng phải vợ của Đinh Nhất Hoằng - Vân Ngọc Ly mà bị khiển trách …

“Đi đường kiểu gì vậy hả?”

“Xin lỗi phu nhân. Là do tôi không cẩn thận.!”

Trợ lý Doãn vội vàng cúi đầu xin Vân Ngọc Ly tha thứ nhưng cô lại càng kiếm chuyện nhiều hơn …

“Cậu có biết đây là đâu không mà một trợ lý cỏn con như cậu có thể xuất hiện hả?”

“Tôi xin lỗi phu nhân, về sau tôi sẽ chú ý.”

Vốn nghĩ mọi chuyện có thể dễ dàng bỏ qua, nhưng Vân Ngọc Ly lại một phát đạp vào bụng trợ lý Doãn bằng đôi cao gót của mình khiến anh ôm bụng ngã xuống …

“Đau không? Cậu làm tôi ngã thế nào thì bây giờ hãy cảm nhận nỗi đau đó đi.”

Giản Tuyết Ngưng ở gần nghe thấy tiếng động liền tới xem thì đã thấy trợ lý Doãn nằm ôm bụng trên mặt đất …

“Trợ lý Doãn, anh sao vậy?”

“Tôi … không sao.”

Vân Ngọc Ly chỉ mới được gả vào gia tộc được ba tháng nên vẫn chưa nhớ được hết toàn bộ thành viên, trông thấy Giản Tuyết Ngưng liền liếc mắt vì nghĩ cô là người hầu không hơn không kém …

“Ai làm anh bị như này? Nói tôi nghe …”

“Tôi không sao thật mà.”

Giản Tuyết Ngưng nhanh chóng đỡ trợ lý Doãn đứng dậy và nhìn người trước mặt đang kiêu ngạo kia mà bước đến cho Vân Ngọc Ly một cái tát vào má phải …

“Cô điên rồi hả? Cô có biết tôi là ai không?”

“Cô nghĩ tôi sẽ quan tâm cô là ai à?”

Tiếng hét của Vân Ngọc Ly đã khiến người trong nhà chú ý mà chạy ra ngoài kiểm tra. Đinh Nhất Hoằng thấy Vân Ngọc Ly đang một tay ôm lấy má phải hơi đỏ ửng thì chạy đến hỏi han …

“Anh à, cô ta dám đánh em.”

Vân Ngọc Ly nũng nịu với Đinh Nhất Hoằng nhưng người cô gây sự lại là Giản Tuyết Ngưng nên anh tạm thời không dám lớn tiếng …

“Tiểu Ngưng. Ngọc Ly mới được gả vào chưa đầy ba tháng nên có nhiều chuyện chưa biết, em đừng trách cô ấy.”

Vân Ngọc Ly hoảng hốt trong lòng vì Đinh Nhất Hoằng trước giờ làm việc kiên định vậy mà lại nói chuyện dịu dàng với Giản Tuyết Ngưng …

“[Tiểu Ngưng. Cô ta là Giản Tuyết Ngưng, người thừa kế tương lai của Giản thị?]”

“Anh nên nói cho cô ấy hiểu rằng là một người vợ cần chú ý và không cần chú ý những gì, chứ không phải là giở giọng tôi tớ mà khinh thường người khác.”

Giản Tuyết Ngưng dìu trợ lý Doãn vào trong nhà trước ánh nhìn sợ hãi của người khác, cô em họ Giản Hân Hân bước đến với giọng điệu châm chọc hai vợ chồng …

“Chị dâu à, xui cho chị rồi. Gây chuyện với ai không gây, lại trúng phải người không nên gây nhất. Khổ cho anh của em rồi.//”

Vân Ngọc Ly có hơi lo lắng nhưng khi quay sang Đinh Nhất Hoằng thì chợt để ý ánh mắt của anh có nét ưu buồn nào đó. Mặt khác, bên trong phòng riêng của ông cố Giản vẫn đang nói chuyện với Vương Diệc Thần.

“Cậu Vương. Sau khi cậu biết về gia tộc chúng tôi, thì cậu có suy nghĩ như thế nào về Tiểu Ngưng?”

“Nói thật là ban đầu cháu có phần bỡ ngỡ nhưng mà gia thế hay gì đó đều không quan trọng, chỉ cần cô ấy là cô ấy đối với cháu như vậy là đủ.”

Ông cố Giản trầm ngâm khi nghe Vương Diệc Thần trả lời, bên ngoài Giản Tuyết Ngưng vẫn đang chăm sóc cho trợ lý Doãn …

“Tiểu thư. Tôi không sao đâu, vốn ban đầu là lỗi của tôi không chú ý đã đụng phải phu nhân thôi.”

“Công ty có việc gấp à? Sao anh lại đích thân tới đây?”

Ba Giản bước vào phòng khách rồi lên tiếng …//

“Ba gọi trợ lý Doãn đến hỗ trợ công việc thôi, không có gì lớn đâu.”

“Ồ.”

Tại một phòng riêng khác, Vân Ngọc Ly đang được Đinh Nhất Hoằng chườm đá ngay má phải không khỏi tò mò mà cất giọng …

“Nhất Hoằng. Cô gái lúc nãy là …?!”

“Giản Tuyết Ngưng.”

Vân Ngọc Ly đã đoán đúng thân phận của Giản Tuyết Ngưng, nhưng Đinh Nhất Hoằng lại chợt nhắc nhở.

“Em nên hạn chế tính cách của mình đi, nếu không hại bản thân đấy.”

Một hồi sau, ông cố Giản và Vương Diệc Thần đã ra ngoài sau khi nói chuyện thì Giản Tuyết Ngưng bên ngoài liền đứng dậy mà lo lắng không ngừng …

“Anh không sao chứ?”

Vương Diệc Thần lắc đầu cười nhẹ, rồi nhìn sang ông cố Giản …

“Cháu không tin tưởng ông cố mình đến vậy à?”

“Tự ông nói chứ cháu không có ý đó nhá.”

Trong mắt người nhà, Giản Tuyết Ngưng dường như đã trở thành một ngoại lệ thay đổi cả một gia tộc. Trên bàn ăn, cô dịu dàng gắp thức ăn cho Vương Diệc Thần khiến Đinh Nhất Hoằng đối diện có phần khó chịu.

“Anh à, đồ ăn không hợp khẩu vị hả?”

“Không. Anh ăn đây.//”

Vân Ngọc Ly chú ý ánh mắt của Đinh Nhất Hoằng khi nhìn Giản Tuyết Ngưng có gì đó khác biệt nên quyết định sẽ tìm Giản Hân Hân hỏi chuyện. Kết thúc bữa ăn cũng đã đến tối muộn, mọi người đều chia ra việc ai nấy làm. Riêng Vương Diệc Thần thì được Giản Tuyết Ngưng dẫn ra ngoài khu vườn lớn có một ngôi đình nhỏ, cả hai cùng ngồi lên chiếc xích đu với nhau …

“Thế nào? Nhà em không khiến anh sợ chứ?”

“Làm sao sợ được khi bên cạnh anh là một nữ nhân quyền lực trong tương lai, ai có thể làm gì anh?”

Vương Diệc Thần trêu đùa, nhưng điều Giản Tuyết Ngưng lo lắng vẫn là cuộc đối thoại của anh với ông cố Giản …

“Ông cố có nói chuyện gì khiến anh buồn không?”

Vương Diệc Thần chợt hồi tưởng lại câu hỏi của ông cố Giản lúc chiều …

“Nếu ta muốn cậu giải nghệ để cùng Tiểu Ngưng điều hành tập đoàn thì cậu có đồng ý không?”

Vương Diệc Thần hiểu rõ câu hỏi của ông cố Giản đang có ý nghĩa chính là muốn anh lựa chọn giữa sự nghiệp và tình yêu, ông muốn thử anh rằng liệu tình yêu của anh dành cho Giản Tuyết Ngưng có đủ lớn để từ bỏ sự nghiệp sát cánh với cô hay anh sẽ vì sự nghiệp mà hành động ngược lại.

“Thần. Anh sao vậy? Tự dưng lại im lặng …”

“À anh chỉ đang nghĩ vài thứ thôi.”

Giản Tuyết Ngưng vốn thông minh nên đã phần nào đoán được nội dung …

“Cho dù như thế nào thì em sẽ không chấp nhận là người thừa kế đâu, anh đừng vì những yêu cầu liên quan của ông cố như từ bỏ sự nghiệp để giúp em. Em sẽ bỏ mặc anh luôn đấy."

“Tiểu Ngưng …”

Vương Diệc Thần hãnh diện vì yêu được một người con gái thông minh và hiểu chuyện như Giản Tuyết Ngưng. Cả hai tựa vào nhau cùng lắc lư trên chiếc xích đu mà ngắm những vì sao trên trời, Đinh Nhất Hoằng từ xa trông thấy liền chau mày biểu hiện cho sự tức giận trong lòng.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 48: Lựa chọn


Vân Ngọc Ly nhân lúc không có Đinh Nhất Hoằng thì đã tranh thủ đến phòng của Giản Hân Hân để hỏi chuyện. …

“Chị tìm em có việc gì?”

“Hân Hân, chị muốn hỏi em về quan hệ của Nhất Hoằng và Tuyết Ngưng. Chị cảm giác hai người đó có gì đó, em có biết chuyện gì không?”

Giản Hân Hân với vẻ mặt điềm tĩnh nhìn Vân Ngọc Ly lo lắng …

“Sao chị không hỏi anh Hoằng?”

“…”

Trông thấy Vân Ngọc Ly im lặng thì Giản Hân Hân đã hiểu nên liền lên tiếng.

“Tuyết Ngưng vốn là mối tình đầu của anh Hoằng và cho đến hiện tại vẫn như vậy. Kể từ khi chị ấy dọn ra riêng để bắt đầu trở thành một tuyển thủ trượt băng nghệ thuật, thì anh Hoằng đã luôn theo dõi và ủng hộ.”

“Hai người họ không phải là quan hệ huyết thống sao? Vậy sao Nhất Hoằng lại có thể yêu em gái của mình được?”

Giản Hân Hân thoang thoáng nét buồn mà đáp lại …

“Anh ấy là con riêng của mẹ mình nên không thể mang họ Giản.”

“Sao?”

“Mọi chuyện còn lại chị nên hỏi trực tiếp anh ấy thì hơn.”

Giản Hân Hân đã nói hết những chuyện cần nói, để lại một Vân Ngọc Ly không thể tin được là cô gả cho con riêng.

“Hả? Anh muốn quay lại công việc?”

Bên ngoài, Giản Tuyết Ngưng đang bất ngờ trước quyết định của Vương Diệc Thần …

“Đúng vậy. Đã gần một tháng rồi, không thể để các lịch trình sắp tới trì hoãn vì anh.”

“Nếu là vậy thì em tôn trọng quyết định của anh, khi nào thì anh bắt đầu đi?”

Vương Diệc Thần xem lại tin nhắn từ điện thoại được gửi đến từ Đổng Linh …

“Có lẽ là sáng mai anh Hùng sẽ đến đón anh sớm.”

Một người làm được cử đến tìm Giản Tuyết Ngưng để thông báo …

“Tiểu thư. Lão gia cho mời cô ạ.”

Giản Tuyết Ngưng gật đầu rồi quay sang Vương Diệc Thần dặn dò …

“Vậy anh mau về phòng nghỉ ngơi trước đi, em vào gặp ông cố.”

“Anh biết rồi.//”

Giản Tuyết Ngưng rời đi đến phòng sách của ông cố Giản, sau đó Vương Diệc Thần trở về thì gặp Đinh Nhất Hoằng …

“Chưa chính thức giới thiệu, tôi tên Đinh Nhất Hoằng.”

“Tôi là Vương Diệc Thần.”

Màn chào hỏi bề ngoài như không có gì nhưng bên trong lại chứa đầy thuốc súng của hai người đàn ông, lúc này Giản Tuyết Ngưng cũng vừa lên phòng gặp ông cố Giản …

“Ông cố, ông gọi cháu?”

“Ngồi đi.”

Giản Tuyết Ngưng bình thản ngồi vào ghế sô pha chờ ông cố Giản nói chuyện …

“Tháng sau là ngày tụ họp của gia tộc chúng ta, con thân là người thừa kế tương lai thì đừng nên vắng mặt.”

“Ông cố à, cháu đã nói …”

“Ta biết là cháu không muốn, nhưng mà cháu cũng nên nghĩ cho ba của cháu chứ?”

Giản Tuyết Ngưng không thể bình tĩnh được khi có chuyện liên quan đến ba Giản …

“Ba cháu làm sao?”

“Sức khỏe của ba cháu gần đây không tốt, ta thì cũng sắp gần đất xa trời nên cùng thương lượng sẽ để cháu từ từ tiếp quản công việc của gia tộc. Việc thi đấu của cháu chúng ta không ngăn cản, chỉ là thêm một phần thời gian thôi.”

Sắc mặt không vui của Giản Tuyết Ngưng hiện rõ mà cất tiếng …

“Ông cố à, ngoài cháu ra thì vẫn còn nhiều anh chị em cô dì chú bác khác có năng lực xuất sắc hơn. Ông có thể lựa chọn trong những người đó, nên bỏ qua cháu thì tốt hơn.”

Ông cố Giản nhìn trời cao mà thở dài …

“Bởi vì ta không còn tin tưởng ai nữa ngoài cháu, Tiểu Ngưng à.”

Đinh Nhất Hoằng và Vương Diệc Thần vẫn đứng đối mặt nhau mà tâm sự mỏng …

“Theo như tôi biết, anh Vương đây có rất nhiều bóng hồng truy đuổi. Vậy anh chọn Tiểu Ngưng là vì điều gì thế? Tiền bạc? Danh vọng? Hay vị thế?”

“Chuyện tình cảm của chúng tôi không nhất thiết phải nói rõ với một người ngoài như anh đâu nhỉ, anh Đinh?”

Chỉ hồi đáp vỏn vẹn một câu rồi rời đi với hàm ý chính là người ngoại tộc như anh không xứng để hỏi chuyện của chúng tôi từ Vương Diệc Thần khiến Đinh Nhất Hoằng tức giận trong lòng.

“Tiểu Ngưng. Ông biết vì chuyện của mẹ cháu năm xưa nên cháu mới bài xích cả nhà, nhưng mà mẹ cháu vẫn là dâu của nhà này, cháu vẫn là con cháu của dòng họ chúng ta. Nếu gia đình có chuyện thì cháu cũng nên ra tay giúp đỡ, có phải không?”

Giản Tuyết Ngưng không biết phải nói gì trong khi mới vài phút trước cô còn khẳng định với Vương Diệc Thần sẽ không nhận là người thừa kế, vậy mà chưa gì đã ứng nghiệm rồi. Đinh Nhất Hoằng trở về phòng thì đã thấy Vân Ngọc Ly ngồi trên bàn cùng một tờ đơn …

“Em làm gì vậy?”

“Chúng ta ly hôn đi. Vân gia chúng tôi sao có thể lấy con riêng được chứ?”

Đinh Nhất Hoằng xác định rằng Vân Ngọc Ly đã biết chuyện, mặt khác Giản Tuyết Ngưng thẫn thờ quay về phòng khiến Vương Diệc Thần chú ý …

“Em sao vậy? Cãi nhau với ông cố à?”

Giản Tuyết Ngưng từng bước tiến đến ôm Vương Diệc Thần vào lòng và anh cũng dịu dàng đáp lại cái ôm trong sự im lặng …

“Em xin lỗi. Có lẽ những gì em vừa kiên định nói với anh sẽ phải rút lại rồi.”

“Anh biết. Anh tin vào năng lực của em, cho dù em là ai thì tình cảm và quan hệ của chúng ta sẽ không thay đổi.”

Trái ngược với khung cảnh hạnh phúc thì bên phòng của Đinh Nhất Hoằng lại trùng trùng căng thẳng…

“Anh không có gì để giải thích với em sao?”

“Nếu như em đã quyết định thì anh có nói gì em nghe cũng không lọt tai, không phải sao?”

Vân Ngọc Ly khó chịu giật lấy tờ đơn Đinh Nhất Hoằng đang ký tên mà xé đi …

“Em là vợ của anh, vợ chồng thì không nên có bí mật với nhau. Vậy tại sao chuyện như vậy anh không nói với em, kể cả việc Tuyết Ngưng đó là mối tình đầu của anh?”

Đinh Nhất Hoằng im lặng không lên tiếng chỉ càng khiến Vân Ngọc Ly bực bội bỏ lên giường, còn anh thì nằm riêng ở ghế dựa trong phòng. Sáng sớm tinh mơ của ngày hôm sau, xe của quản lý Hùng đã đến trước dinh thự nên Vương Diệc Thần lẳng lặng đặt lên trán của Giản Tuyết Ngưng còn say ngủ một nụ hôn tạm biệt rồi rời đi theo lịch trình.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 49: Màn xuất hiện uy nghiêm


Ông cố Giản vốn muốn để Giản Tuyết Ngưng nghỉ ngơi nên lệnh không ai được quấy rầy, cứ thế cô ngủ một giấc tới trưa. Cùng lúc đó, Vương Diệc Thần trở lại với công việc đầu tiên sau một thời gian nghỉ ngơi. Tại trường quay có những đồng nghiệp khác như Lộ Nghiên – Tiêu Cẩn Lâm – Kim Yến Yến, vừa thấy anh nên đã cùng nhau đến hỏi thăm …

“Anh Diệc Thần, vết thương không sao rồi chứ?”

“Không sao.”

“Cậu đã khỏe hẳn chưa mà trở lại công việc rồi?”

Vương Diệc Thần gật đầu xác nhận và chuẩn bị cùng ghi hình cho chương trình mới. Gần giờ trưa, Giản Tuyết Ngưng mới tỉnh lại mà thay đồ xuống nhà.

“Tiểu thư. Tôi dọn một ít thức ăn cho cô nhé.”

“Vâng.”

Giản Tuyết Ngưng như vẫn còn ngái ngủ thì chú Nguyên từ ngoài bước vào …

“Chào buổi trưa, tiểu thư.//”

“Chú Nguyên tìm ông cố sao? Chắc ông bên trong phòng đấy ạ.”

Chú Nguyên không ngần ngại lắc đầu phủ nhận …

“Không. Tôi đến tìm tiểu thư theo lệnh của lão gia, ngài nói sau khi cô dậy thì hãy đến tập đoàn một chuyến.”

“Hả?”

Giản Tuyết Ngưng đang ăn mà muốn trào ngược vì lời nói của chú Nguyên …

“Cháu? Cháu đến tập đoàn làm gì?”

“Ngài ấy nói nếu cô không đến thì sẽ tìm cậu Vương Diệc Thần tâm sự.”

Nội tâm của Giản Tuyết Ngưng muốn trỗi dậy, không ngờ ông cố Giản lại tận dụng cô đến như vậy.

“Chú Nguyên, chuẩn bị giúp cháu một ít tài liệu về công ty trong những năm gần đây nhé.!”

“Toàn bộ?”

Giản Tuyết Ngưng cười khổ mà xác nhận nên chú Nguyên cũng nhiệt tình hỗ trợ. Trên đường ngồi trên xe đến tập đoàn, cô vừa xem tài liệu vừa tiếp thu một vài thông tin quan trọng.

“Chú Nguyên, hiện tại tập đoàn là ai đang điều hành vậy?”

“Là ngài Bính và cậu Luân đó ạ.”

Giản Trữ Luân – con trai của Giản Bính/anh trai của ba Giản, trên danh nghĩa cũng là một trong các người anh họ của Giản Tuyết Ngưng.

“Gia đình của bác ấy dường như không có về họp mặt, có chuyện gì à?”

“Thật ra thì gần đây nội bộ trong tập đoàn đang có tin đồn rằng lão gia sắp nghỉ hưu nên ngài Bính đã mua chuộc các cổ đông để đề bạc cậu Luân làm Tổng giám đốc điều hành trong một cuộc họp ngầm, chính vì biết được chuyện này mà lão gia rất tức giận đã cảnh cáo một lần nhưng dường như phản tác dụng.”

Giản Tuyết Ngưng chưa từng tiếp xúc nhiều với Giản Trữ Luân như Đinh Nhất Hoằng nên trí nhớ của cô về người này cũng không nhiều.

“Ý chú là bác ấy thao túng các cổ đông lật đổ ông cố?”

“Vâng.”

Giản Tuyết Ngưng liên hệ cho trợ lý Doãn nhờ kiểm tra một vài thông tin gửi lại, vừa kết thúc cuộc gọi thì chiếc xe đã dừng ngay trước cổng tập đoàn Giản thị.

“Chú Nguyên. Chú đên phòng của ông cố trước đi, để cháu tự đi xem một vòng.”

“Vâng.”

Chú Nguyên đưa lại thẻ ra vào cho Giản Tuyết Ngưng và tự mình đi kiểm tra trước. Có lẽ đây là lần đầu tiên cô bước chân vào tập đoàn Giản thị - trụ sở ở Thượng Hải này kể từ khi dọn riêng đến Bắc Kinh, tập đoàn hoạt động nhiều lĩnh vực khác nhau nên có sự phát triển lớn mạnh.

“Nè, cô biết gì chưa? Nghe nói hôm nay các lãnh đạo sẽ họp để chọn ra giám đốc điều hành mới đấy.”

“Thật vậy sao? Nhưng mà chủ tịch chúng ta vẫn còn làm mà?”

Giản Tuyết Ngưng vào thang máy lén đeo tai nghe và tập trung bấm điện thoại, nhân viên thấy vậy mới kể tiếp.

“Suỵt. Tôi nói cô hay, một người bạn bên phòng quan hệ công chúng bảo rằng chủ tịch đang bệnh nặng lắm rồi nên các cổ đông phải nhanh chóng lựa ra người kế vị sớm, dường như ứng cử là Giản phó tổng đấy.”

“Đúng là theo như tin đồn, ngài Giản Trữ Luân sẽ là người kế vị tiếp theo rồi.!”

Lúc này, tình hình trong một phòng họp lớn rất căng thẳng bởi sự chỉ đạo ngầm của Giản Bính mà các cổ đông muốn tạo áp lực yêu cầu ông cố Giản về việc đề xuất tổng giám đốc mới.

“Cuộc họp đột xuất hôm nay là như thế nào?”

“Chủ tịch, mọi việc trong tập đoàn đều do một tay cậu Luân và ngài Bính xử lý rất vẹn toàn nên chúng tôi nghĩ là việc chọn ra tổng giám đốc mới không cần bàn nữa mà trực tiếp đưa cho cậu Luân là được. Các vị thấy sao?”

Toàn bộ cổ đông gật đầu đồng tình lia lịa nhưng ông cố Giản thì mặt không cảm xúc, riêng Giản Bính thì cười thầm trong lòng …

“Còn ai có ý kiến khác không? Trữ Luân, cháu là nhân vật chính mà không tính lên tiếng à?”

“Dạ cháu nghe theo ông và … các vị cổ đông.”

Ông cố Giản trầm ngâm suy nghĩ rồi mới cất giọng …

“Nếu ta không đồng ý thì sao?”

Cổ đông bắt đầu xôn xao bàn tán, một vị trong đó nhìn Giản Bính ra hiệu mà bắt đầu lên tiếng …

“Chủ tịch à, nói thật ra ngài cũng đã lớn tuổi rồi không tiện xen vào việc ở tập đoàn. Sớm muộn tập đoàn cũng sẽ do cậu Luân quản lý, vậy bây giờ ngài buông tay trước có phải tốt hơn không?”

“Đúng vậy. Những năm qua công ty lớn mạnh đều nhờ vào cậu Luân, không có cậu ấy thì có lẽ tập đoàn đã phá sản rồi.”

Lời nói tưởng chừng như bình thường nhưng đối với ông cố Giản lại là những lời không thể chấp nhận được, vì chiếc ghế này mà hai cha con Giản Bính chuyện gì cũng có thể làm được.

“[Ông nội, để con xem áp lực như này thì ông còn làm được gì?]”

“Lão gia, ngài không sao chứ?”

Lời nói càng ngày càng nhiều khiến ông cố Giản có phần chóng mặt, bất chợt cánh cửa phòng họp mở toang khiến mọi ánh mắt đổ dồn về Giản Tuyết Ngưng đang hiên ngang bước vào …

“Này, cô là ai vậy hả?”

“Ông cố, ông không sao chứ?”

Ông cố Giản trông thấy Giản Tuyết Ngưng liền bình tĩnh trở lại, vị cổ đông kia tự mình đứng lên tính kéo cô ra ngoài nhưng lại bị cô phòng thủ ngược lại …

“Tôi là ai? Anh hỏi chủ của mình xem rằng tôi là ai.”

Vị cổ đông đó quay sang nhìn Giản Bính và Giản Trữ Luân đang từ từ đứng dậy mà không tin vào hình bóng trước mặt …

“Giản Tuyết Ngưng?!”

Chỉ với một cái tên đã khiến sắc mặt của toàn bộ thành viên trong phòng họp đông cứng …

“Đã lâu không gặp.”

Giản Tuyết Ngưng nhờ chú Nguyên dìu ông cố Giản sang ghé ngoài để nghỉ ngơi, và cô mạnh dạn ngồi vào chiếc ghế của ông cố Giản …

“Vậy cuộc họp tiếp tục nhé?”

Các vị thành viên trong phòng họp hiện nay làm sao không biết về Giản Tuyết Ngưng – người thừa kế duy nhất của tập đoàn Giản thị được chọn lựa, chỉ mới mười tuổi đã làm sập nhiều công ty lớn nhỏ trong đó kể cả công ty của Giản Bính và Giản Tùng – ba của Đinh Nhất Hoằng từng thành lập nên mới được điều về tập đoàn chính làm việc.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 50: Không chỉ là hữu danh vô thực


Nhận được tin tức nên Giản Tùng và Đinh Nhất Hoằng cũng đã đến phòng họp, nhưng không khí trong phòng lại trầm hẳn hơn so với vừa nãy …

“Sao lại im hết thế? Tiếp tục ra ý kiến sôi nổi như vừa rồi đi, tôi rửa tai lắng nghe.”

Vị cổ đông dẫn đầu và cũng là người vừa bị Giản Tuyết Ngưng phòng thủ khi biết thân phận của cô thì im bặt không dám hó hé nửa lời …

“Vậy tôi góp ý nhé.”

Các vị cổ đông chỉ biết cúi đầu, không ai dám nhìn thẳng vào Giản Tuyết Ngưng.

“Các vị đã cống hiến cho tập đoàn bao năm qua, dĩ nhiên tôi đều biết. Nhưng Giản thị cũng đã đối đãi với các vị không tệ vậy mà chưa gì đã tính ăn cháo đá bát rồi à?”

Giản Tuyết Ngưng hằn giọng khiến các vị cổ đông run rẩy, nhanh chóng đồng loạt đứng dậy chào hỏi rồi rời khỏi phòng họp và chỉ để lại những người liên quan …

“Tiểu Ngưng. Em về rồi à? Sao không nghe ai nói gì hết?”

“Về hay không thì tôi cần báo với anh à?”

Giản Tuyết Ngưng lạnh lùng đối đáp với Giản Trữ Luân rồi tiến đến chỗ ông cố Giản …

“Ông cố, chúng ta về lại phòng nghỉ ngơi nha.”

Giản Tuyết Ngưng cùng chú Nguyên dìu ông cố Giản về lại phòng chủ tịch, trước khi rời đi cô không quên để lại một câu …

“Hai bác và hai anh, ai muốn ngồi lên được chiếc ghế tổng giám thì nên xem cháu có đồng ý không đã nhé. Dù gì cái danh “người thừa kế” này cũng không hẳn là hữu danh vô thực…”

Giản Bính tức giận ra mặt khi hai ông cháu rời khỏi, ngay cả Giản Trữ Luân cũng cảm thấy không cam tâm.

“Nhất Hoằng, con bé đó về khi nào thế?”

“Ông cố gọi đấy. Có lẽ việc điều khiển tập đoàn của anh phải ngừng lại rồi.”

Trên phòng chủ tịch ở tầng cao nhất, Giản Tuyết Ngưng và chú Nguyên nhẹ nhàng đặt ông cố Giản ngồi xuống ghế nghỉ ngơi …

“Tiểu Ngưng. Nếu cháu đã tới thì ông có thể yên tâm ở nhà tịnh dưỡng rồi, mọi việc trông cậy ở cháu.”

“Cháu sẽ cố gắng.”

Tin tức người thừa kế thật sự đã xuất hiện nhanh chóng lan truyền trong nội bộ tập đoàn Giản thị trong và ngoài nước, ba Giản ở chi nhánh Bắc Kinh cũng đã nhận được tin tức mà mỉm cười tự hào. Mặt khác, Quan Kính Khải vì thất tình mà ngày ngày chìm vào bia rượu khiến người nhà lo lắng nhưng lại không biết khuyên nhủ ra sao …

“Ông à, hay là tôi liên lạc với Tuyết Ngưng thử? Có khi con bé tới nói chuyện sẽ tốt hơn.”

“Vậy bà gọi thử xem sao.//”

Giản Tuyết Ngưng nhận được điện thoại từ mẹ Quan mới biết được tình hình của Quan Kính Khải nên cô liên lạc đến người có khả năng thành công giúp đỡ nhất. Tại chi nhánh Giản thị ở Bắc Kinh, chợt Reina nhận được tin nhắn từ Giản Tuyết Ngưng liên quan đến ai kia mà lo lắng …

“[Reina. Ba mẹ của Quan Kính Khải liên hệ nói rằng hình như tâm trạng anh ta không tốt, tôi đang ở Thượng Hải nên không tiện thăm hỏi. Nhờ cô đến nhà xem tình hình giúp tôi nhé.//]”

Trong lòng của Reina đã biết Quan Kính Khải có tâm trạng như thế nào, cô vừa muốn gọi cho anh nhưng lại thôi và cứ chần chừ như thế mãi đến khi màn hình điện thoại hiển thị tên của anh thì ngập ngừng nghe máy …

“Là anh. Có thời gian không?”

“Lát nữa tan ca sẽ có.”

“Được. Vậy tới giờ anh sẽ ghé đón em.”

Reina vô thức lại đồng ý gặp Quan Kính Khải, cả hai đã không gặp nhau từ khi ở tiệc đấu giá đến nay cũng đã gần một tháng nhưng vì được Giản Tuyết Ngưng nhờ vả nên một phần cô cũng muốn nói chuyện với anh một lần. Vài tiếng sau, xe của Quan Kính Khải đã dừng ở bãi xe chờ Reina …

“Xin lỗi. Anh đợi lâu không?”

“Anh cũng mới tới thôi.”

Sau khi Reina lên xe thì Quan Kính Khải khởi động lăn bánh xe rời đi, trên xe chưa ai mở lời khiến không khí trầm hẳn …

“Công việc tốt chứ?”

“Cũng khá ổn.”

Quan Kính Khải lái xe đến một bờ biển nhỏ và đã chuẩn bị sẵn vài chai bia cùng đồ nhắm rượu, như hiểu ý nên Reina cũng không phàn nàn gì.

“Từ nhỏ đến lớn, lần đầu tiên anh mới cảm nhận thích một người là như thế nào. Ngày anh gặp Tuyết Ngưng, cô ấy không chần chừ ra tay cứu giúp một bà cụ và một bé gái đang bị người của anh ức h**p. Khoảnh khắc ấy tựa như có một mũi tên đâm vào tim vậy, khiến anh phải chú ý đến cô ấy và bắt đầu tìm hiểu về cô.”

“Nhưng cô ấy lại bị chinh phục bởi một người khác?”

Nhắc đến Vương Diệc Thần lại khiến Quan Kính Khải không vui …

“Đúng vậy. Ban đầu anh cho rằng cậu ta không xứng với Tuyết Ngưng nên ra sức chia rẽ, nhưng khi anh trông thấy ánh mắt đau thương mà cả hai dành cho nhau thì …”

“Thì anh cảm thấy tội lỗi?”

Quan Kính Khải cười trừ khi Reina đã nhìn ra được toàn bộ suy nghĩ của anh …

“Vậy bây giờ anh quyết định từ bỏ à?”

“Em nghĩ thế nào?”

Reina vừa nhấp một ít bia vừa nhìn Quan Kính Khải mà trầm ngâm, cả hai cứ thế cùng nhau uống tới say. Tại một căn hộ cao cấp ở Thượng Hải, Giản Trữ Luân vừa nhìn vào tấm hình Giản Tuyết Ngưng mà vừa hút thuốc.

“[Tại sao lại là lúc này?]”

Tại nhà riêng của Đinh Nhất Hoằng có Vân Ngọc Ly đang tìm hiểu thông tin về Giản Tuyết Ngưng, trùng hợp anh vừa về đến nhà …

“Anh. Em nghe nói Giản Tuyết Ngưng đó tới tập đoàn làm việc à?”

Đinh Nhất Hoằng chỉ ậm ừ cho nhanh lại khiến Vân Ngọc Ly hoang mang …

“Nếu vậy, anh làm sao giành quyền điều hành tập đoàn được?”

Đinh Nhất Hoằng rót một ly nước thì nhìn sang laptop thấy thông tin của Giản Tuyết Ngưng trên mạng xã hội …

“Em điều tra cô ấy à?”

“À không, em tò mò một chút thôi.”

Đinh Nhất Hoằng cũng lo lắng như Vân Ngọc Ly nhưng Giản Tuyết Ngưng cũng là mối tình đầu của anh nên anh không thể để ai làm hại cô, đành lên tiếng với vợ của mình …

“Xem thì được nhưng đừng nghĩ cách làm hại cô ấy, nếu không em tự chuốc khổ vào mình đấy.”

Vân Ngọc Ly dĩ nhiên ghen tuông khi Đinh Nhất Hoằng lại ngang nhiên bao che Giản Tuyết Ngưng đến vậy. Vì đã hứa giúp ông cố Giản nên Giản Tuyết Ngưng tạm thời phải ở nhà chính một thời gian và hiện đang vui tươi nói chuyện facetime với Vương Diệc Thần.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 51: Ý định năm xưa


Vài ngày sau, Tôn Ý Phương đã đến Thượng Hải vì nghe tin Vương Diệc Thần đang có lịch trình dài hạn. Trùng hợp, căn hộ cô muốn thuê lại là nơi Giản Trữ Luân đang sinh sống. Khi vào thang máy vô tình cả hai đụng trúng nhau …

“Này, anh đi không nhìn đường à?”

“Cô tự mình đâm vào tôi mà còn lớn tiếng sao?”

Cả hai lại gây ra một cuộc cãi vả nhỏ trong thang máy, nhưng vì có cuộc họp đột xuất nên Giản Trữ Luân phải rời đi trước …

“[Một con người lạ lùng …]”

Một đêm say rượu nên Reina và Quan Kính Khải ngủ chung một phòng ở khách sạn, nhưng khi anh tỉnh lại thì hơi ấm của người con gái bên cạnh đã không còn …. Truyện Khác

“[Reina.]”

Tại tập đoàn Trương thị, nhận được lời nhờ vả từ Giản Tuyết Ngưng nên Trương Vũ Chí cũng để ý đến Kim Yến Yến …

“Có người muốn mua lại HuaTian?”

Trợ lý riêng của Trương Vũ Chí vừa thông báo một tin không vui …

“Vâng. Tôi đã cố gắng điều tra thử, thì mới biết được người đứng sau là doanh nhân Tonny – cậu của cô Tôn Ý Phương.”

“Là người đã tổ chức đêm đấu giá từ thiện lần trước?”

Người trợ lý gật đầu xác nhận nên liền nhắn tin cho Giản Tuyết Ngưng, còn nữ chính vì sợ không khí trong tập đoàn sẽ bị ảnh hưởng nên cô đành làm việc tại nhà …

“[Không ngờ vì lấy lòng Thần mà cô Tôn đó lại bất chấp đến vậy?]”

Trương Vũ Chí có thể biết cách xử lý nên Giản Tuyết Ngưng hồi âm nhờ anh mọi chuyện, đúng lúc trợ lý Doãn mới gửi mail cho cô một vài tài liệu đã nhờ tra trước đó.

“[Giản Trữ Luân và Đinh Nhất Hoằng, hai người này …?!]”

Tiếng gõ cửa phòng vọng lại nên Giản Tuyết Ngưng đứng dậy theo quán tính, không ngạc nhiên khi người bên ngoài là ông cố Giản …

“Sao ông không ở phòng nghỉ ngơi thế?”

“Ta tìm cháu nói chuyện chút.”

Giản Tuyết Ngưng rót một ly nước cho ông cố Giản và chầm chậm lắng nghe …

“Mấy năm nay cháu không về nhà nên có một vài chuyện cháu vẫn chưa biết.”

“Chuyện anh Nhất Hoằng là con riêng ạ?”

Ông cố Giản không khỏi bất ngờ khi Giản Tuyết Ngưng đã biết lý do từ sớm …

“Cháu biết rồi sao?”

“Không khó để đoán, chuyện anh ta vẫn mang họ của bác gái thì đã chứng thực nguyên nhân rồi ạ.”

Nghe Giản Tuyết Ngưng giải thích đủ để khiến ông cố Giản hài lòng …

“Ông lo lắng anh ấy và anh Trữ Luân có ý đồ khác?”

“Chọn cháu là người thừa kế quả thật không sai, nhưng điều ta lo lắng chính là Trữ Luân. Trong gia tộc, địa vị của Trữ Luân đã được Bính hỗ trợ rất nhiều. Lúc nhỏ, thằng bé là một đứa vô lo vô nghĩ vậy mà chỉ vì tham vọng của Bính mà nó đã phải làm nhiều chuyện sai trái.”

Ông cố Giản vừa kể vừa thở dài nhưng vốn không có ý trách mắng con cháu …

“Có phải ban đầu nếu không có vụ của cháu thì ông đã chọn anh ta làm người thừa kế tiếp theo rồi không?”

“Tại sao cháu lại nghĩ vậy?”

Giản Tuyết Ngưng suy nghĩ một hồi rồi mới hồi đáp …

“Quy định trọng nam khinh nữ của gia tộc là lý do mà mẹ cháu mất, lúc đó cháu chỉ muốn dằn mặt những người đã khinh thường mẹ con cháu một bài học. Nhưng không ngờ ông lại phát hiện năng lực của cháu mà lập tức tuyên bố người thừa kế tiếp theo là cháu, tất cả cũng chỉ là vì bảo vệ cái danh gia tộc quyền lực này. Nếu như để cha con họ tiếp quản thì có lẽ tập đoàn đã sớm không còn như xưa, đúng không ạ?”

Cùng thời điểm này, Tôn Ý Phương nhờ người điều tra lịch trình của Vương Diệc Thần mà tìm đến. Tới trường quay, cô mời mọi người uống trà sữa với danh nghĩa của anh khiến cả đoàn hào hứng.

“Thần. Có người tìm em kìa.!”

“Ai vậy anh?”

Quản lý Hùng thông báo người cần gặp và khi Vương Diệc Thần nhìn hướng người đó thì lại có phần lo lắng …

“Tôn tiểu thư, sao cô lại đến Thượng Hải vậy?”

“Tôi và cậu đến đây công tác, tình cờ thấy đoàn phim của anh nên tiện vào hỏi thăm ấy mà.”

Tôn Ý Phương vừa cười trừ vừa phải nói dối, chợt trợ lý đạo diễn hối hả thông báo một tin không hay …

“Sao? Nữ diễn viên chính gặp tai nạn? Vậy thì làm sao? Đây là cảnh quay quan trọng cuối cùng rồi…”

“Để tôi liên hệ đến các ứng cử viên khác …”

Trong lúc nôn nóng, đạo diễn bắt gặp hình ảnh của Tôn Ý Phương vô cùng phù hợp với yêu cầu nên đã ngỏ lời đề nghị …

“Vị tiểu thư đây có muốn đóng phim thử không?”

“Hở?”

Tôn Ý Phương và Vương Diệc Thần đều bất ngờ trước lời đề nghị của đạo diễn, nhưng vì diễn với người mình yêu nên cô đã không ngần ngại mà đồng ý và chuẩn bị tập dợt trước cho cảnh quay cuối. Tại tập đoàn Giản thị đang xảy ra một cuộc cãi vả giữa Giản Bính và chú Nguyên …

“Tôi bị đình chỉ? Ai nói?”

“Là ý của tiểu thư. Cô ấy nói tạm thời đình chỉ công tác của các vị, nếu các vị không hài lòng thì trực tiếp đến tìm cô ấy.”

Giản Bính vô cùng tức giận mà rời đi cùng Giản Tùng, hai người con trai Giản Trữ Luân và Đinh Nhất Hoằng thì thầm lẫn nhau …

“Anh có nghĩ vì sao chúng ta cố gắng mãi mà không đuổi kịp em ấy không?”

“Có lẽ vì còn hận quy định trọng nam khinh nữ chăng?”

Thời gian trôi đi kéo dài đến ngày họp mặt hàng năm của toàn gia tộc Giản thị, tức sẽ có nhiều thành viên trong và ngoài nước tụ lại nhằm nêu đúng sai, đáng ra hay đáng lẽ. Nói đúng hơn chính là để bới móc chuyện xấu hoặc muốn bầu lại người thừa kế khác, vốn từ nhỏ Giản Tuyết Ngưng và mẹ của mình không được tham dự vì quy định trọng nam kia nhưng nay lại thay đổi vì sự việc năm đó nên cô và các thành viên nữ khác buộc phải tham dự.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 52: Tham vọng


Tại khách sạn nghỉ ngơi, Vương Diệc Thần đang nói chuyện facetime với Giản Tuyết Ngưng …

“Vậy hôm nay là ngày tụ họp của toàn gia tộc em à? … Tiếc là anh không tham gia được, xin lỗi nhé.!”

“Anh nói gì vậy? Anh không tham gia là tốt nhất đấy, lần gặp mặt này áp lực hơn nhiều. Em không muốn anh phải hoảng hốt đâu.”

Giữa cuộc hội thoại, Giản Tuyết Ngưng chợt nhớ lại đoạn video quảng cáo gần đây của Vương Diệc Thần và Tôn Ý Phương đang được ủng hộ nhiệt liệt …

“Cô Tôn đó dường như không gặp anh là không được nhỉ?”

“Đừng hiểu lầm mà. Việc quay quảng cáo đó là đột xuất vì nữ diễn viên ban đầu gặp tai nạn, trùng hợp đạo diễn nhìn trúng nên …”

Giản Tuyết Ngưng giả vờ gật đầu như đã hiểu nhưng vẫn khiến Vương Diệc Thần lo lắng …

“Em đùa đấy, anh đừng nghĩ nhiều. Em tin tưởng anh mà.!”

Vương Diệc Thần có lịch trình tiếp theo nên cuộc hội thoại buộc phải dừng lại, sau đó Giản Tuyết Ngưng cũng chuẩn bị cho tiệc ra mắt tối nay.

“Mọi chuyện đã chuẩn bị tới đâu rồi?”

Giản Bính đang ở nhà riêng mà trao đổi với một người lạ qua điện thoại …

“OK.//”

Tại Bắc Kinh, ba Giản đã chuẩn bị lên phi cơ riêng để về cho kịp nhưng gần tới địa phận Thượng Hải thì đường bay lại gặp tai nạn…

“Sao? Ba tôi gặp tai nạn?”

Trợ lý Doãn may mắn đi chuyến sau nên thoát nạn và nhanh chóng liên hệ ngay cho Giản Tuyết Ngưng nhận được tin liền đến bệnh viện. Phía Giản Bính đang tại nhà chính cũng nhận được tin nhắn báo đến, khiến Giản Trữ Luân tò mò …

“Ba, tin nhắn của ai vậy?”

“Không có gì.”

Giản Tuyết Ngưng vừa tới bệnh viện đã tìm đến phòng cấp cứu, bên ngoài đã có trợ lý Doãn chờ đợi.

“Ba tôi thế nào rồi?”

“Vẫn đang được phẫu thuật.”

Giản Tuyết Ngưng bình tĩnh chờ đợi trong khi điện thoại từ ông cố Giản gọi nhiều lần nhưng cô chọn không nghe máy, vì nếu ba Giản có chuyện gì thì có lẽ cô sẽ mất kiểm soát …

“Anh giúp tôi điều tra chuyện tai nạn này là như thế nào? Tôi nghĩ rằng mình đoán được là ai nhưng vẫn nên cần chứng cứ thì hơn.”

“Vâng.”

Giản Tuyết Ngưng cứ thế ở lại bệnh viện nhiều tiếng đồng hồ nhưng đèn ở phòng cấp cứu vẫn chưa tắt, song song đó trang viên nhà họ Giản gần như đã có mặt đầy đủ …

“Anh à, em không thấy Giản tiểu thư đó. Chẳng phải hôm nay cô ta là nhân vật chính sao?”

Đinh Nhất Hoằng cũng có chung thắc mắc liền tìm Giản Trữ Luân hỏi thăm …

“Anh có biết chuyện gì không?”

Giản Trữ Luân lắc đầu mà hoài nghi về người ba của mình, riêng ông cố Giản vẫn liên lạc với Giản Tuyết Ngưng và Giản Tuấn đều không ai nghe máy.

“Lão gia, có cảnh sát đến tìm ngài Bính.”

Vị thanh tra có dáng người cao lớn cỡ Giản Trữ Luân bước vào dinh thự với thần thái lạnh lùng …

“Xin chào các vị, tôi là thanh tra cao cấp Aiden. Làm phiền rồi.//”

“Anh đến tìm ai?”

Aiden nhìn sơ một lượt và dừng lại Giản Bính, anh tiến đến chỗ của ông mà cất tiếng…

“Giản Bính đúng không? Có người báo án rằng ông có liên quan đến vụ tai nạn máy bay vài tiếng trước, mời ông về đồn phối hợp điều tra.”

Giản Trữ Luân nhanh chóng bật dậy muốn ngụy biện cho Giản Bính, thì Giản Tuyết Ngưng từ sau chầm chậm tiến vào …

“Có gan làm nhưng lại không có gan nhận à? Bác hai?”

“Tiểu Ngưng …?!”

Vài phút trước, khi đã nhận được bằng chứng từ trợ lý Doãn thì Giản Tuyết Ngưng đã liên hệ cho một người bạn thần bí – Aiden. Anh đang là thanh tra cao cấp của tổ hình sự, và cũng là người từng được cô giúp đỡ rất lâu về trước. Khi cô đang gặp khó khăn thì anh không thể không giúp, có được bằng chứng đầy đủ nên đã cùng cô đến nhà tìm người.

“Tiểu Ngưng. Có chuyện gì vậy?”

“Xin lỗi ông cố vì đã không nghe máy, ba của cháu gặp tai nạn khi trên đường đến Thượng Hải. Vốn cháu đã dự liệu trước sẽ có chuyện không tốt nhắm vào cháu, nào ngờ người bị hại lại là ba của cháu.”

Ông cố Giản như gục ngã khi không tin rằng Giản Bính lại vì tham vọng bản thân, ngay cả em trai của mình mà cũng làm hại. Giản Bính vốn không cam tâm nhưng vẫn theo Aiden về đồn hỗ trợ điều tra, trước khi đi không quên dặn Giản Trữ Luân …

“Mong là con sẽ hoàn thành tâm nguyện dang dở của ba, Trữ Luân.”

“Ba …”

Sau khi Aiden dẫn người rời đi thì ông cố Giản vẫn chưa điều chỉnh được trạng thái của mình …

“Ba của cháu đã qua khỏi nguy hiểm rồi, ông yên tâm.”

“Thật sao?”

Giản Tuyết Ngưng chầm chậm gật đầu rồi mới quay sang cả bàn gia tộc mà cất giọng.

“Chào các vị, tôi tên Giản Tuyết Ngưng và cũng chính là con gái của người đã bị quy tắc trọng nam khinh nữ của các vị dẫn đến cái chết. Chắc các vị không quên?”

Toàn gia tộc xôn xao trước lời nói mạnh mẽ của Giản Tuyết Ngưng khiến sự lo lắng lại kéo đến dồn dập…

“Tránh để mất thời gian của các vị, ai muốn nói gì thì cứ nói đi. Tôi xin lắng nghe …”

Chỉ còn vọng lại những tiếng xôn xao mà không ai chịu cất lời khi nhìn thấy Giản Bính bị điều tra, hầu hết những người còn lại đều bị ông thao túng không biết ứng xử thế nào …

“Tôi đoán người chủ trì không còn ở đây nên các vị không biết mở lời như thế nào phải không? Hay để tôi gợi ý, các vị muốn đề xuất Trữ Luân làm người thừa kế tiếp theo?”

Không khí ảm đạm đến đáng sợ khiến người nhà đều không biết nói gì nhưng cũng đủ để Giản Tuyết Ngưng biết nên làm gì …

“Trữ Luân, anh nói đi. Anh muốn trở thành người quyền lực nhất hay là người con trai vĩnh viễn không gặp được ba ruột của mình?”

“Em …”

Lời được nói ra chứng tỏ sự quyền lực của một người khiến Giản Trữ Luân không thể làm gì với cô em họ này của mình …

“Nếu các vị không nói gì thì buổi họp này nên dời lại một thời gian, con cháu Giản thị còn đang nằm viện mà chúng ta còn ở đây thì cũng thêm khó xử đấy. Một tuần sau, chúng ta sẽ gặp lại.”

Sau khi mọi người giải tán và cùng dìu ông cố Giản về phòng thì Giản Trữ Luân đã tìm gặp Giản Tuyết Ngưng nhằm trao đổi về việc của Giản Bính.

“Tiểu Ngưng. Anh muốn nói chuyện với em, có được không?”

“…”

Vương Diệc Thần vừa ghi hình xong cho chương trình đã hay tin ba của Giản Tuyết Ngưng gặp tai nạn, liền không ngừng liên lạc cho cô nhưng đều bị mất kết nối. Còn cô thì lại đang im lặng trước lời đề nghị của Giản Trữ Luân, nhưng vẫn chấp nhận dành thời gian với anh.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 53: Khuyên nhủ


Giản Tuyết Ngưng trông thấy nhiều cuộc gọi từ Vương Diệc Thần nên thầm nghĩ chắc anh đã nhận được tin và đang rất lo lắng, cô đành nhắn lại một tin để anh yên tâm rồi mới cùng Giản Trữ Luân nói chuyện …

“Anh muốn nói gì thì tranh thủ đi, tôi còn phải vào bệnh viện.”

“Việc của ba anh … em có thể nào tha thứ lần này được không?”

Lý do dẫn nên cuộc nói chuyện này vốn đã được Giản Tuyết Ngưng đoán được từ sớm …

“Tha thứ? Nếu đổi ngược lại người gặp tai nạn là ba của anh thì anh nghĩ anh có tha thứ được không?”

“Thay mặt ba của anh, anh xin lỗi em nhưng …”

Giản Trữ Luân khựng lại lời đang nói thì Giản Tuyết Ngưng mới lên tiếng …

“Anh có biết ba của anh đã làm những gì không?”

Giản Trữ Luân nhẹ nhàng lắc đầu nhìn Giản Tuyết Ngưng nhưng cô hiện vẫn chưa có tâm trạng để kể lại mọi việc …

“Sự việc dẫn đến ngày hôm nay đều có nhân quả, nếu anh muốn biết sự thật thì anh hãy đến hỏi ba của anh trước đi.”

“Tiểu Ngưng …”

Giản Tuyết Ngưng dứt khoát rời đi để lại Giản Trữ Luân một mình day dứt, cuộc hội thoại của cả hai vốn đã được ông cố Giản nghe hết.

“Em nghe.”

Vừa lên xe thì Giản Tuyết Ngưng đã nhanh chóng nghe máy từ Vương Diệc Thần …

“Tiểu Ngưng. Em không sao chứ? Ba của em thế nào rồi?”

“Ba của em đã qua nguy kịch rồi, anh yên tâm. Em xin lỗi nhé, lúc nãy vì có một chút việc nên em không nghe điện thoại được.”

Vương Diệc Thần biết được ba Giản và Giản Tuyết Ngưng đều không sao nên anh an tâm phần nào. Sáng hôm sau, ông cố Giản đã đến bệnh viện thăm ba Giản nhưng không quên dặn cô về Giản Bính …

“Tiểu Ngưng. Đều là người nhà với nhau, cháu đừng mạnh tay với Bính. Nó cũng đã biết lỗi rồi.//”

Giản Tuyết Ngưng chỉ im lặng không nói gì, thì có Giản Trữ Luân cùng vợ chồng Đinh Nhất Hoằng và Giản Hân Hân cũng đến thăm ba Giản. Có những người cô không thích gặp mặt nên tìm cớ ra ngoài cho thoáng, khi ấy Giản Trữ Luân mới lên tiếng …

“Chú à, việc của ba cháu làm đúng là không thể tha thứ. Cháu thay mặt ba tạ lỗi với chú, mong chú hãy nói với Tiểu Ngưng đừng làm gì ba cháu được không ạ?”

“Chuyện này …”

Ba Giản biết rõ tính cách của Giản Tuyết Ngưng không phải chỉ im lặng cho qua là được, chỉ cần đụng đến người mà cô yêu thương thì nhất định sẽ truy đuổi đến cùng.

“Cháu đã nói chuyện với em ấy nhưng không thành công …”

Ba Giản nhìn ông cố Giản đầy khó xử không biết nên làm sao, lúc này Giản Tuyết Ngưng ngồi ghế đá bên ngoài thì trùng hợp Aiden cũng đang ở bệnh viện …

“Aiden, sao anh lại ở đây rồi?”

“Anh đến khám sức khỏe định kỳ thôi.”

Cả hai cùng nhau nói chuyện một lát thì không khí trong phòng cũng khá căng thẳng, trông thấy Giản Trữ Luân có phần tội nghiệp nên ông cố Giản cất lời …

“Tuấn à, cháu có giận Bính không? Ba mẹ cháu vì bị Bính nói ra nói vào mà ép cháu lấy thêm người khác, khiến cháu dâu ra đi để cháu mất vợ còn Tiểu Ngưng mất mẹ. …”

Ba Giản tiếp tục im lặng, bên ngoài Aiden gần kết thúc trò chuyện với Giản Tuyết Ngưng …

“Anh còn có việc ở cơ quan nên gửi lời hỏi thăm của anh đến chú nhé, còn việc của Giản Bính nếu em muốn truy xét tới cùng thì anh sẽ hành động ngay.”

“Cảm ơn anh.”

Giản Tuyết Ngưng chào tạm biệt Aiden rồi từ từ về lại phòng bệnh …

“Chú à, nếu ba cháu có thể bình an vô sự thì cháu sẽ thuyết phục ba từ bỏ tham vọng của mình và cũng sẽ đồng ý Tiểu Ngưng là người thích hợp nhất. Mong chú giúp cháu một lần.//”

“Chú à, mong chú nói giúp cho Trữ Luân. Trông anh ấy cũng tội nghiệp lắm ạ.!”

Từ ngoài cửa, Giản Tuyết Ngưng đã nghe thấy những lời cầu xin từ Giản Trữ Luân và Đinh Nhất Hoằng mà không khỏi thầm nghĩ trong lòng …

“[Mẹ. Việc Tiểu Ngưng đang làm có đúng không? Con có nên tha thứ cho bác ấy không?]”

Ba Giản có hơi mềm lòng nên đã tạm đồng ý khuyên nhủ Giản Tuyết Ngưng, chờ mọi người về hết thì cô mới trở lại phòng bệnh …

“Con nghe hết rồi phải không?”

Giản Tuyết Ngưng ậm ừ gật đầu xác nhận …

“Vậy con có suy nghĩ thế nào? Tiếp tục truy tố bác ấy à?”

“Ba hy vọng con sẽ tha thứ?”

Ba Giản đọc tiếp tờ báo đang dang dở rồi hồi đáp …

“Đối với ba, suy nghĩ của con là quan trọng nhất. Chỉ cần con không cảm thấy hối hận về quyết định của bản thân là được.”

Giản Trữ Luân đến đồn cảnh sát tìm gặp Giản Bính, nhưng cấp trên có quy định nên anh chưa thể gặp được. Mang tâm trạng khó chịu đến quán bar uống rượu, lại vô tình trông thấy cô gái gây gổ trong thang máy không ai khác chính là Tôn Ý Phương.

“Yo, người đẹp. Lại gặp nhau rồi.//”

“Anh?”

Tôn Ý Phương muốn vui vẻ một đêm mà lại thấy người đàn ông lạ lùng Giản Trữ Luân lại mất hứng …

“Xin lỗi, chúng ta không quen biết. Xin tự trọng.!”

Tôn Ý Phương từ chối xác nhận với Giản Trữ Luân, riêng anh thì dường như khá hứng thú với cô nên luôn đi theo không rời …

“Này anh. Tôi không thân không thích với anh, anh đi theo tôi làm gì?”

“Cô có chắc không quen tôi?”

“Anh…?”

Tôn Ý Phương vô cùng tức giận mà tiếp tục ngồi lại bàn nhấp ly rượu dang dở.

“Nếu đã có duyên gặp lại như này thì chúng ta cũng nên làm quen một chút nhỉ?”

“Không cần, tôi thiếu bạn chắc?”

Tôn Ý Phương dùng cả cơ thể để từ chối Giản Trữ Luân nhưng càng như vậy anh càng lấn tới …

“Tôi là Giản Trữ Luân, hân hạnh làm quen.”

Nghe đến chữ Giản thì Tôn Ý Phương không thể không quan tâm …

“Giản Trữ Luân? Anh và Giản Tuyết Ngưng có quan hệ gì?”

“Tiểu Ngưng là em họ của tôi, cô quen em ấy?”

Không ngờ duyên số ra sao lại để Tôn Ý Phương gặp thêm người nhà họ Giản, nhưng cô không ghét bỏ nữa mà nghĩ cách câu dẫn Giản Trữ Luân nhằm lợi dụng anh đối phó với Giản Tuyết Ngưng và dĩ nhiên mục đích chính vẫn là chia rẽ cô với Vương Diệc Thần
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 54: Cảm thông


Từ ngày trở lại với công việc thì lịch trình của Vương Diệc Thần dày đặc hơn, vốn không có thời gian gặp riêng Giản Tuyết Ngưng nên cả hai chỉ facetime mỗi ngày.

“Vậy việc của bác hai, em thật sự muốn truy tố à?”

“Em cũng đang phân vân, nhưng mà cả ba lẫn ông cố đều có ý xin cho ông ấy …”

Vương Diệc Thần không muốn khiến Giản Tuyết Ngưng suy nghĩ thêm nên trong lúc nghỉ ngơi, anh đã đề nghị làm một việc …

“Anh hát cho em nghe nhé?”

“Hửm?”

Vương Diệc Thần ngạc nhiên với biểu cảm như không ngờ tới của Giản Tuyết Ngưng …

“Em nghĩ rapper như anh không thể hát tình ca à?”

Giản Tuyết Ngưng gật đầu với sự thật khiến Vương Diệc Thần lấy ngay đàn guitar và bắt đầu hát, bài hát chỉ dành riêng cho một mình cô mang hơi hướng da diết cùng nỗi nhớ …

“Bài hát này hình như không phải là những bài mà anh đã phát hành trước đó?”

“Bài này là một bài hát nhạc phim mà anh đang tham gia diễn chính, sau khi nghe demo thì anh khá thích nên cứ ngân nga mãi thôi.”

Tâm trạng của Giản Tuyết Ngưng đã tốt hơn nhờ vào Vương Diệc Thần. Trở lại bên trong quán bar với cặp đôi Tôn Ý Phương và Giản Trữ Luân …

“À cô là Fiona Tôn Ý Phương, người đang gây xôn xao với Vương Diệc Thần đó?”

Tôn Ý Phương chỉ cười nhẹ xác nhận, nhưng lại chỉ khiến Giản Trữ Luân thất vọng …

“Nếu vì tình cảm với cậu ta mà cô muốn lợi dụng tôi, thì xin lỗi tôi vốn không có giá trị gì với cô đâu.”

“Anh chẳng phải cũng là người họ Giản đó sao?”

Giản Trữ Luân cầm trên tay ly rượu mà từ từ nhấp nhẹ nhưng lại không nói gì, chợt Tôn Ý Phương nhớ lại những điều mà cậu Tonny đã nhắc qua …

“Giản thị là một gia tộc độc lập và quyền lực nhất từ xưa đến nay, tổ tiên của họ vốn bắt đầu từ những người đàn ông nên trong gia tộc tồn tại một nghiêm chế khắc nghiệt chính là trọng nam khinh nữ. Đối với họ, nữ nhân chỉ khiến cho năng lực của gia tộc xuống cấp nên thành viên nào lấy vợ thì phải cố gắng sinh được con trai nối dõi còn ngược lại thì có khả năng buộc phải lấy thêm vợ hoặc nhờ người mang thai hộ.”.

“Thật đáng sợ mà.!”

Tonny trầm tư một hồi lâu rồi mới kể tiếp nhân vật trung tâm của mọi chuyện …

“Nhưng mọi chuyện thay đổi từ khi cô con gái của Giản Tuấn – Giản Tuyết Ngưng ra đời. Cậu từng nghe được vào mẹ của cô bé đó vốn xuất thân là một diễn viên nổi tiếng chợt bị trầm cảm mà qua đời nhưng sự thật của lần ra đi đó lại là từ những lời nói khinh miệt mẹ con họ khiến cho toàn bộ hệ thống các công ty vừa thành lập gây tiếng vang đã phá sản chỉ trong một đêm dưới bàn tay của một cô bé mới mười tuổi.”

Tôn Ý Phương làm sao có thể ngờ được xuất thân và năng lực của Giản Tuyết Ngưng lại lớn đến thế …

“Cũng chính vì phát hiện được năng lực của Giản Tuyết Ngưng mà người lãnh đạo gia tộc hiện nay đã phải phá vỡ quy tắc cùng lời tuyên bố người kế thừa gia tộc tiếp theo nhất định phải là cô con gái đó.”

Tôn Ý Phương ở hiện tại vẫn còn đang chìm đắm trong hồi tưởng về Giản Tuyết Ngưng mà cả người ngơ ngẩn, bên cạnh Giản Trữ Luân cũng im lặng theo vì vẫn đang phải nghĩ về việc của ba Bính … Chợt tiếng điện thoại reo lên cùng tên của người ba hiển thị trên màn hình …

“Ba? Ba được sử dụng điện thoại rồi sao?”

“Trữ Luân, ba đã được thả ra rồi và đang trên đường về nhà chính. Con cũng tranh thủ về đi.”

Giản Trữ Luân buông ngay ly rượu và nhanh chóng rời đi, nhưng vẫn không quên để lại thông tin liên lạc cho Tôn Ý Phương …

“Này, tôi có việc đột xuất phải đi gấp. Đây là số điện thoại wechat của tôi, có gì cô cứ liên hệ.”

“Hả? Này anh, không cần đâu …”

Lời nói chưa được truyền hết thì hình bóng của Giản Trữ Luân đã không còn. Trên xe, anh không ngừng mang ơn Giản Tuyết Ngưng vì đã niệm tình xưa. Khi về đến nhà chính, thì anh đã chạy ngay đến ôm ba Bính vào lòng …

“Ba. Tốt quá rồi, ba đã không sao.”

Giản Bính cũng đáp lại cái ôm từ người con trai của mình, sau đó ba Giản và ông cố Giản mới xuất hiện cùng nhau …

“Về rồi à?”

Ông cố Giản cất giọng hỏi thăm đến Giản Bính đang hội ngộ với con trai của mình …

“Đã biết lỗi của bản thân chưa?”

“Tiểu Ngưng đâu rồi ạ?”

Ba Giản lên tiếng hồi đáp câu hỏi của Giản Trữ Luân thay ông cố Giản …

“Tiểu Ngưng đang tập luyện cho cuộc thi sắp tới nên không có mặt, con bé nhờ chú chuyển lời lại là mọi việc ở tập đoàn nhờ cháu đấy.”

“Cháu?”

Giản Trữ Luân hoài nghi về quyết định của Giản Tuyết Ngưng mà phải hỏi đi hỏi lại nhiều lần …

“Con bé bận cho việc thi đấu nên sẽ không xử lý việc ở tập đoàn được, các báo cáo gần đây cho thấy năng lực của cháu rất tốt nên mới giao lại công việc cho cháu. Nhưng mà, nếu có phát hiện cháu gian lận hay này kia thì cháu cũng biết chuyện gi xảy ra rồi đó.”

“Dạ.”

Giản Tuyết Ngưng vừa đặt chân xuống máy bay về Bắc Kinh thì nhận được tin nhắn qua wechat của Giản Trữ Luân …

“[Cảm ơn em đã niệm tình thân mà tha lỗi cho ba của anh, về sau việc ở công ty anh sẽ cố gắng xử lý và chờ em trở về tiếp quản.]”

Giản Tuyết Ngưng chỉ phản hồi lại một chữ ừ duy nhất, nhưng cũng đủ để Giản Trữ Luân hài lòng. Vài tháng sau đó từ ngày uống rượu cùng nhau ở bãi biển, Reina đã luôn trốn tránh Quan Kính Khải cho đến khi sức khỏe của cô gần đây biến chứng nên đã đi khám tổng quát thì mới phát hiện bản thân đã có một sinh mệnh mới …

“Mang thai?”

“Đúng vậy. Cô đã có thai được gần hai tháng rồi, chúc mừng nhé.!”

Reina tựa như đờ đẫn khi nhận được một kết quả vừa vui vừa buồn từ bác sĩ khoa phụ sản …

“[Vậy là đêm đó …?! Reina ơi là Reina, sao lại không cẩn thận đến vậy hả?]”

Cảm giác được làm mẹ đối với ai cũng đều là niềm vui nhưng đối với Reina thì ngược lại, cô và Quan Kính Khải vốn chưa xác nhận mối quan hệ thì làm sao cô có thể đem cái thai này yêu cầu anh chịu trách nhiệm được, và cứ như thế cô mãi ngồi một mình suy nghĩ đến tối muộn cũng không biết phải làm gì.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 55: Quân sư tình yêu


Kim Yến Yến mỗi ngày đều cố gắng cho công việc của bản thân, nhưng cũng vì thế mà cô luôn nhớ lại vài ngày trước khi cô đã mạnh dạn tỏ tình với Trương Vũ Chí …

“Tiểu Chí, cậu có biết là mình đã thích cậu từ rất lâu rồi không?”

Trương Vũ Chí không ngạc nhiên trước câu hỏi của Kim Yến Yến mà chỉ nhẹ nhàng nhìn sang cô …

“Thích cậu từ lúc cả ba chúng ta quen biết và cùng chơi chung với nhau, lúc đó cậu đã thể hiện rằng mình có tình cảm với Tiểu Ngưng. Rõ ràng là khó chịu nhưng lại không thể nào ghét cậu ấy được, vì từ nhỏ chỉ có Tiểu Ngưng là thật lòng tốt với mình không phân đối xử nên mình lựa chọn giấu đi tình cảm này.”

“Tiểu Yến …”

Kim Yến Yến vừa nói hết lòng với biểu cảm che đi sự buồn bã …

“Hôm nay mình lấy hết dũng cảm nói ra tình cảm này vì nghĩ rằng bạn bè thì không nên giấu nhau điều gì nên không mong cậu đồng ý gì hết. Cậu tuyệt đối đừng áp lực nhé nếu không mình sẽ nghỉ chơi đó.”

Trương Vũ Chí lúc đó không nói gì khiến Kim Yến Yến nghĩ rằng cô tỏ tình thất bại …

“Yến Yến, chuẩn bị quay nhé.//”

“Vâng.”

Kim Yến Yến bỏ qua mọi chuyện và tập trung vào công việc, mặt khác Trương Vũ Chí từ khi biết được tình cảm của cô thì lại khó xử không nguôi.”

“[Tiểu Yến…]”

Cùng thời điểm đó tại sân trượt băng ở Bắc Kinh, Giản Tuyết Ngưng đang tập luyện cho ngày thi đấu cùng với Trình Khiết theo dõi bên ngoài …

“Tiểu Ngưng. Kỹ thuật xoay vòng đó em vẫn chưa đạt được sao?

“Vâng. Em sẽ cố gắng lại.”

Giản Tuyết Ngưng tiếp tục luyện kỹ thuật xoay vòng thì chợt Trương Vũ Chí đến sân …

“Cậu Trương? Sao lại có thời gian đến sân tập thế?”

“Tình cờ đi ngang thôi, cô ấy còn đang tập ạ?”

Trình Khiết gật đầu thay cho câu trả lời và muốn gọi Giản Tuyết Ngưng trở lại nhưng Trương Vũ Chí ngăn lại, ngỏ ý để anh ngồi chờ đợi cô tập xong. Khi tới giờ, cô quay lại nghỉ ngơi thì đã thấy Trương Vũ Chí.

“Tiểu Chí?”

Trông thấy Giản Tuyết Ngưng thì Trương Vũ Chí liền tươi cười vẫy tay …

“Sao anh tới mà không báo trước thế?”

“Tình cờ thôi, cà phê một lát không?”

Sau khi thay đồ xong thì Giản Tuyết Ngưng cùng Trương Vũ Chí vào một quán cafe gần đấy nói chuyện…

“Chuyện ở gia tộc đã xử lý ổn thỏa rồi chứ?”

Giản Tuyết Ngưng ừ một tiếng rồi nhìn biểu cảm của Trương Vũ Chí có gì đó không đúng.

“Tự nhiên đến tìm em uống cafe, có phải có tâm sự gì rồi không?”

Trương Vũ Chí thầm im lặng như bị nói trúng …

“Yến Yến tỏ tình với anh rồi?”. Đam Mỹ Sắc

“Em biết sao?”

Giản Tuyết Ngưng nhấp nhẹ một ngụm nước cam rồi mới tiếp tục hồi đáp …

“Lúc còn nhỏ là em đã biết cậu ấy thích anh rồi, chỉ là thân phận khác biệt nên cậu ấy đành im lặng thôi.”

“Vài ngày trước, cô ấy đã nói rõ tình cảm của mình với anh nhưng mà anh lại …”

Giản Tuyết Ngưng suy nghĩ một hồi rồi đưa ra câu hỏi với Trương Vũ Chí …

“Vậy lúc cậu ấy tỏ tình với anh thì anh có cảm giác như thế nào?”

“Anh … không biết.//”

Đúng lúc, Quan Kính Khải cũng đến quán cafe và bắt gặp hai con người đang trùng trùng tâm sự kia…

“Quan Kính Khải, anh cũng đến quán này à?”

“Trùng hợp thật.//”

Nhưng mà Giản Tuyết Ngưng lại thấy hai người đàn ông trước mặt lại dường như có chung một tâm sự …

“Chắc anh không phải cũng đang gặp rắc rối tình cảm như Tiểu Chí đâu nhỉ?”

Quan Kính Khải quay sang nhìn Trương Vũ Chí mà trút bầu tâm sự của hai người đàn ông khiến Giản Tuyết Ngưng thở dài, nhưng nếu suy nghĩ lại thì một phần cô cũng có lỗi trong chuyện tình cảm của họ nên tìm cách giúp họ nói chuyện với hai nửa kia. Vài ngày sau, Giản Tuyết Ngưng chờ đợi Reina và Kim Yến Yến tại phòng riêng của một nhà hàng …

“Xin lỗi, tiểu thư. Cô đợi lâu không?”

“Không sao. Vừa đúng giờ mà …//”

Nhân viên phục vụ đã dọn đầy đủ món ăn và cùng thưởng thức, lúc này Giản Tuyết Ngưng mới hỏi thăm…

“Công việc mới cô đã quen chưa?”

“Vâng. Đã quen dần rồi.//”

Giản Tuyết Ngưng nhìn lại các món ăn mà Reina gọi hầu như đều là các món thanh đạm …

“Việc lần trước tôi nhờ cô có gây khó khăn gì cho cô không?”

Reina chợt khựng lại thao tác gắp thức ăn mà hồi tưởng lại sự việc ngày hôm đó …

“Không đâu. Tôi cũng được cô giúp đỡ nhiều mà, nếu cô có việc nhờ thì tôi cố gắng.”

“Quan Kính Khải có biết là cô mang thai rồi không?”

Reina vô cùng ngạc nhiên không biết vì sao Giản Tuyết Ngưng lại biết chuyện đứa bé …

“Các món cô gọi đều dành cho thai phụ, vả lại trước khi đến phòng thì có nhân viên thấy cô nôn mửa trong nhà vệ sinh một hồi lâu nên tôi đoán thử thôi.”

“Vâng. Cô đoán đúng rồi, tôi đang mang thai con của Kính Khải. Nhưng mà tôi không cố ý, tôi biết là anh ấy yêu cô nên tôi sẽ tự mình nuôi đứa bé để tránh ảnh hưởng tới anh ấy.”

Đâu ai nào ngờ rằng hai người đàn ông được nhắc đến trong cuộc nói chuyện lại đang trốn ở một góc khác cùng lắng nghe …

“[Reina có thai? Mình được làm ba rồi sao?]”

“Cô không cần cảm thấy có lỗi với tôi, mặt khác tại sao cô lại không cho ba đứa bé cơ hội? Nếu sinh ra không có ba, thì đứa bé sẽ thất vọng đến nhường nào …”

Vẻ mặt đau thương của Reina hiện lên rõ ràng, dù không chấp nhận sự thật nhưng cô làm sao có thể đòi hỏi tình yêu của Quan Kính Khải …

“Reina…”

Thanh âm quen thuộc phát ra từ Quan Kính Khải khiến Reina ngạc nhiên cùng vô vàn thắc mắc …

“Anh … sao anh lại ở đây?”

“Anh xin lỗi.”

Chỉ một câu xin lỗi như khiến Reina mềm lòng nhưng cô phải kìm nén mà nhanh chóng bỏ đi, và vì thế Quan Kính Khải buộc phải đuổi theo cô.

“Vậy là xong một cặp rồi, còn lại một cặp.”

Vì vướng lịch quay nên Kim Yến Yến tới trễ vài tiếng so với giờ hẹn …

“Xin lỗi Tiểu Ngưng, mình tới trễ.”

“Không sao. Mình hiểu lịch trình của cậu mà, cậu gọi món trước đi.//”

Kim Yến Yến nhìn thực đơn rồi bắt đầu đặt món, song song đó bên ngoài Quan Kính Khải đã đuổi kịp Reina …

“Reina, dừng lại. Em đang mang thai thì làm sao chạy như thế được?”

“Buông tay ra, em không muốn gặp anh.”

Reina kiên quyết từ chối nói chuyện với Quan Kính Khải nhưng như vậy càng làm anh không thể buông.

“Tại sao? Em định giấu đứa bé và trốn tránh anh mãi sao?”

“Em không yêu cầu anh phải chịu trách nhiệm nên chúng ta hãy đường ai nấy đi, đừng làm phiền nhau nữa là được.”

Reina cố gắng thoát khỏi bàn tay của Quan Kính Khải để rời đi nhưng anh đã ôm chặt cô vào lòng từ đằng sau khiến cô không khỏi bất ngờ. Mặt khác, trong nhà hàng lúc này lại tĩnh lặng lạ thường đối với hai người bạn thân và Trương Vũ Chí đang âm thầm theo dõi.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 56: Tình yêu phải đến từ hai phía


Kim Yến Yến cố gắng thể hiện bình thường nhất trước Giản Tuyết Ngưng nhưng dường như có vẻ vô dụng…

“Cậu không sao chứ? Tiểu Yến.”

“Hả? Ồ, mình không sao.”

Nhìn cô bạn thân trước mặt bẽn lẽn như vậy thật không quen, nên buộc Giản Tuyết Ngưng phải nói thẳng.

“Tiểu Chí đã tới tìm mình … vì phân vân với lời tỏ tình của cậu đấy.!”

“Hở?”

Kim Yến Yến sớm đã đoán được rằng nếu tỏ tình với Trương Vũ Chí thì có thể sẽ khiến anh nhọc lòng.

“Nhưng mà cậu lại quan tâm đến cảm nhận của mình phải không?”

“Mình … Từ nhỏ đến lớn, cậu luôn là người bạn tốt nhất của mình nên mình không muốn cậu phải khó xử trong chuyện này. Mình thích Tiểu Chí nhưng Tiểu Chí lại thích cậu, vả lại hai người lại môn đăng hộ đối nên mình mới giấu đi tình cảm đó.”

Giản Tuyết Ngưng chầm chậm bước đến bên Kim Yến Yến mà từ tốn lên tiếng …

“Cậu đó, việc cậu thích Tiểu Chí mình đã biết từ sớm rồi nhưng mình của lúc đó vốn không quan tâm đến chuyện tình cảm. Vả lại, làm sao mình có thể hẹn hò với người mà bạn thân của mình thích được chứ?”

“Tiểu Ngưng …”

Tình bạn giữa hai người thật đáng kính nên một phần đã khiến Kim Yến Yến xúc động …

“Sao cậu tốt với mình như vậy? Mình…”

“Cậu là bạn của mình, mình không tốt với cậu thì tốt với ai. Nhưng mà, có lẽ sau này có người sẽ đối xử với cậu tốt hơn mình đấy.”

Kim Yến Yến thắc mắc lý do thì từ sau thanh âm của Trương Vũ Chí vang lên …

“Tiểu Yến …”

“Tiểu Chí?.”

Giản Tuyết Ngưng tươi cười nhẹ nhàng vỗ vai ủi an Kim Yến Yến …

“Vậy mình nhường không khí lại cho hai người nhé, có gì thì nhắn mình.”

Giản Tuyết Ngưng vui vẻ chào tạm biệt rồi rời đi, để lại không gian cho hai con người bên trong. Vừa đứng đợi xe thì Vương Diệc Thần đã gọi facetime đến …

“Quay phim ổn chứ?”

“Khá tốt. Em vừa đi đâu về à?”

Giản Tuyết Ngưng bắt đầu giải thích với Vương Diệc Thần thì phía bên đầu dây lại bật cười …

“Ơ… Loại được hai tình địch nên vui lắm à?”

“Một chút. Dù gì họ cũng đã tìm được định mệnh của đời mình, nên phải chúc phúc họ chứ.//”

Giản Tuyết Ngưng nhớ đến hotsearch weibo đang được lan truyền về tin tức học thức của Vương Diệc Thần nên lo lắng mà hỏi thăm …

“Anh vẫn ổn chứ? … Em đã thấy bên weibo …”

“Đều là tin đồn nhảm, em đừng quan tâm.”

Xe buýt công cộng đã dừng lại điểm đón khách nên Giản Tuyết Ngưng bước từng bước lên chỗ ngồi …

“Em nhớ profile của anh ghi rằng đã tốt nghiệp cấp ba, đúng không?”

“Đúng rồi. Năm xưa, vì ước mơ làm ca sĩ kiêm vũ công nên anh đã thi vào trường quốc tế ở nước ngoài. Sau khi được chọn làm thực tập sinh ở HuaTian thì anh mới xin bảo lưu và hoạt động đến hiện tại.”

Vương Diệc Thần thật lòng kể hết quá khứ cho Giản Tuyết Ngưng, anh sợ cô sẽ có phần chê bai.

“Không sao đâu. Có câu học thức là vô tận, chỉ cần anh có lòng thì học ở đâu cũng là học cả. Đừng nghe cư dân mạng nói gì nhé.//

“Em không để ý?”

Nội tâm Vương Diệc Thần lúc này rất muốn đến bên Giản Tuyết Ngưng nhưng vì lịch quay mà phải kiềm chế …

“Sao em lại phải để ý?”

“…”

“Anh đừng vì xuất thân của em mà lại có suy nghĩ nọ, em cũng như anh thôi. Không có học đại học, sau khi tốt nghiệp trung học là em đã bắt đầu trở thành vận động viên đến bây giờ nên chúng ta có thêm điểm giống nhau rồi đấy…”

Vương Diệc Thần bên kia màn hình hạnh phúc ra mặt mà cười không ngớt, mặt khác tình hình ở ngoài nhà hàng vẫn không thay đổi …

“Quan Kính Khải, em không cần anh thương hại em. Tình cảm của anh đã không đặt ở em thì chuyện đứa bé này chúng ta cứ nên cho qua đi, em sẽ không yêu cầu anh chu cấp mà chỉ nhờ anh một điều thôi. Đừng tìm gặp nhau nữa, được chứ?”

“Reina…”

Một chiếc taxi vừa đúng lúc dừng đỗ nên Reina cố gắng tỏ ra mạnh mẽ mà lên xe rời đi, khiến Quan Kính Khải dường như không còn lý do đuổi theo cô được nữa.

“[Reina, anh xin lỗi. Từ bây giờ, anh sẽ bù đắp lại tất cả cho em và nhất định sẽ không để em một mình nuôi con đâu. //]”

Và cùng thời điểm bên trong nhà hàng với không khí tĩnh lặng tương tự, hai con người ngồi đối diện mà không một âm thanh …

“[Làm sao đây? Mình còn chưa chuẩn bị tinh thần gặp lại cậu ấy …]”

“[Không khí này …]”

Kim Yến Yến vô cùng ngại ngùng nên tìm cớ rời đi trước …

“Xin lỗi, mình còn lịch trình nên đi trước nhé. Hôm khác gặp cậu sau.//”

Thân hình vừa đứng dậy thì Trương Vũ Chí cũng đứng dậy mà níu tay Kim Yến Yến trở lại …

“Tiểu Yến, mình …”

“[Tiểu Chí à, đừng từ chối lúc này chứ?]”

Nội tâm Kim Yến Yến như muốn vừng lên nhưng điều mà Trương Vũ Chí chuẩn bị nói thì ngược lại …

“Hãy cho mình thời gian được không?”

“Hở?”

“Mình không phải là đang từ chối tình cảm của cậu, tuy là lúc đầu có hơi bất ngờ nhưng mà hãy cho mình thời gian xác nhận lại rằng mình đối với cậu là loại tình cảm nào rồi mình sẽ cho cậu câu trả lời thích đáng. Có được không?”

Kim Yến Yến như bị điều khiển mà gật đầu đồng ý nhưng trong lòng dường như vẫn còn chút hy vọng. Tối hôm đó, vì suy nghĩ cho Vương Diệc Thần nên Giản Tuyết Ngưng đã đăng weibo kèm hình ảnh nắm tay của cả hai với ẩn ý tin tưởng và tag cả tên anh khến cộng đồng mạng một phen nháo nhào.

“Thần à, xem weibo mau.”

Quản lý Hùng mắt lướt thấy liền kêu Vương Diệc Thần kiểm tra điện thoại, khi vào weibo thì anh mới phát hiện tin tức Giản Tuyết Ngưng đã đăng.

“Xem ra Giản tiểu thư đây là muốn chứng minh cho mấy anh hùng bàn phim kia biết người mà cô ấy chọn là xứng đáng không thua ai, chỉ một tin đã nói rõ chuyện của em rồi.//”

Nghe quản lý Hùng giải thích khiến Vương Diệc Thần cười nhẹ, sau đó vào weibo của Giản Tuyết Ngưng thì mới thấy cả anh và cô chỉ theo dõi lẫn nhau như phần nào xác nhận mối quan hệ của cả hai.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 57: Mục đích của liên hôn


Tại tập đoàn Giản thị ở Thượng Hải hiện đang được Giản Trữ Luân điều hành tạm thời, mọi chuyện có vẻ trông ổn thỏa nhưng …

“Sao? Gia đình Vân Ngọc Ly muốn ly hôn? Lý do là gì?”

Đinh Nhất Hoằng đang nói chuyện với Giản Trữ Luân bên trong phòng riêng …

“Đương nhiên là vì xuất thân của em rồi, không môn đăng hộ đối.”

“Vậy Ngọc Ly cũng đồng ý à?”

Đinh Nhất Hoằng chỉ im lặng mà xem báo cáo, khiến Giản Trữ Luân tin rằng Vân Ngọc Ly cũng đồng ý với gia đình, song song đó tại nhà họ Vân …

“Ngọc Ly, con đã điền đơn ly hôn chưa?”

“Con … Ban đầu muốn con nhất định lấy cũng là ba mẹ, bây giờ muốn con ly hôn cũng là ba mẹ. Hai người mong muốn quyền lực đến vậy sao?”

Ba Vân tức giận mà đập mạnh tờ báo xuống bàn nên mẹ Vân cố gắng khuyên can …

“Con muốn để cho bàn dân thiên hạ biết chuyện con lấy con ngoài giá thú không có nắm quyền gì trong gia tộc đó hả?”

Vân Ngọc Ly khó chịu trở về phòng trước sự tức giận của ba mẹ Vân …

“Ông à, chúng ta có phải ép con bé quá không?”

Ba Vân trầm ngâm không hồi đáp, riêng Vân Ngọc Ly cảm thấy oan ức mà trở về phòng. Cô muốn gọi điện cho Đinh Nhất Hoằng nhưng lại cứ mãi chần chừ, mặt khác Giản Trữ Luân vẫn báo cáo đều đặn công việc với Giản Tuyết Ngưng như bình thường nhưng nghĩ đến Đinh Nhất Hoằng nên liền báo riêng với cô…

“[Tiểu Ngưng. Gia đình của Vân Ngọc Ly muốn ly hôn vì biết chuyện Đinh Nhất Hoằng là con riêng, em xem có thể giúp nó không?]”

Giản Tuyết Ngưng suy nghĩ một hồi rồi nhờ trợ lý Doãn gửi thông tin về gia đình của Vân Ngọc Ly, sau đó mới trả lời tin nhắn của Giản Trữ Luân. Vài ngày sau, trợ lý Doãn mới gửi lại thông tin điều tra đến cô tham khảo …

“Vân thị là tập đoàn điều hành chuỗi nhà hàng – khách sạn trong và ngoài nước, nhưng gần đây việc kinh doanh có sự cạnh tranh lớn nên đã đề nghị kết thông gia với Giản thị nên mới có cuộc hôn nhân với Đinh Nhất Hoằng.”

“Nhà họ Vân chỉ có Vân Ngọc Ly thôi à?”

Trợ lý Doãn kiểm tra lại thông tin rồi mới phản hồi …

“Vẫn còn một người con gái thứ tên Vân Ngọc Liên, hiện đang du học ở nước ngoài. Nghe nói, họ cưng cô con gái út này lắm nên dường như có sự ganh đua với hai chị em.”

Giản Tuyết Ngưng có được thông tin thì suy tư, chợt tiếng chuông cửa nhà vang lên …

“Chào cô, Tuyết Ngưng. Tôi có thể vào uống một ly nước không?”

Vân Ngọc Ly tự mình tìm đến nhà riêng của Giản Tuyết Ngưng ở Bắc Kinh nhằm nói chuyện về việc ly hôn …

“Cô muốn dùng gì?”

“Nếu có nước cam là được rồi.//”

Giản Tuyết Ngưng lấy một ly nước cam đem đến và cùng ngồi xuống đối mặt với Vân Ngọc Ly …

“Tôi mạo muội đến đây, cô không ngại chứ?”

“Không sao. Trùng hợp tôi cũng đang ở nhà thôi, cô đến là vì chuyện ly hôn?”

Vân Ngọc Ly sớm đoán được Giản Tuyết Ngưng biết trước nên không hề tỏ ra ngạc nhiên …

“Tôi đã biết Nhất Hoằng là con riêng của gia tộc Giản thị, ban đầu có phần bất ngờ nhưng không vì vậy mà tôi có ý chê bai anh ấy chỉ là mối tình đầu của anh ấy vốn là cô và cho đến hiện tại vẫn vậy nên tôi …”

“Trong lòng cô có thật sự muốn ly hôn không?”

Vân Ngọc Ly đã từng suy nghĩ về vấn đề ly hôn, rằng cô có thực sự muốn hay không.

“Tôi chỉ đoán khả năng này sẽ xảy ra cao rằng ba mẹ cô có thể tìm cách yêu cầu đổi người chồng về phía Giản Trữ Luân, vì dù gì anh ấy cũng là con cháu chính tông. Tuy điều này nghe có vẻ điên rồ nhưng nếu là có chuyện này thì cô sẽ làm gì?”

“Làm sao có thể …?”

Vân Ngọc Ly hoàn toàn không tin vào suy luận của Giản Tuyết Ngưng …

“Hoặc họ sẽ muốn thêm một cuộc hôn nhân khác cho em gái của cô chẳng hạn …?”

“Chuyện này …?”

“Chắc cô nhìn ra được việc kinh doanh của Vân thị có phần đi xuống khiến cổ phiếu tụt dóc, để đạt được mức tăng trưởng nhanh nhất chỉ có kết thông gia với Giản thị. Nhờ vào vị thế của gia tộc sẵn có, thì tin tức thông gia sẽ sớm lan truyền và đưa cổ phiểu tăng trở lại. Đây là điều trước mắt mà ba của cô đang nghĩ đến, nên nếu việc lấy con riêng truyền ra ngoài sẽ càng thêm tai tiếng ngay lúc này.”

Những lời Giản Tuyết Ngưng suy luận không hẳn là sai nên lại càng khiến Vân Ngọc Ly thêm phần đắn đo.

“Trữ Luân đã nhờ tôi giúp chuyện của hai người rồi, nên cô cứ về trước đi. Có gì tôi sẽ liên lạc lại sớm.!”

“Một lần nữa cảm ơn cô nhiều.//”

Sáng ngày hôm sau, tại sân bay Bắc Kinh có một cô gái với thân hình nhỏ nhắn nhưng lại mang một nét đẹp vô tư hồn nhiên đang đón taxi. Địa chỉ cô đưa chính là đến nhà của Vân thị và cô gái này chính là Vân Ngọc Liên vừa du học trở về.

“[Anh Hoằng, em về rồi đây.//]”

Cùng lúc đó, tại văn phòng của Giản Trữ Luân toát ra một giọng nói có phần ngạc nhiên …

“Anh kể chuyện của em cho Tiểu Ngưng rồi nhờ em ấy giúp sao?”

“Làm sao? Em sợ Tiểu Ngưng biết được em ấy là mối tình đầu của em à?”

Đinh Nhất Hoằng không nghĩ rằng Giản Tuyết Ngưng có ngày sẽ giúp đỡ cho anh, liền muốn nhắn tin nhưng lại thôi. Mặt khác, tài xế đã đưa Vân Ngọc Liên đến địa chỉ nhà và được ba mẹ Vân nhiệt liệt tiếp đón.

“Ôi con gái cưng của mẹ đã về rồi.//”

“Vâng. Liên nhi nhớ mẹ quá ạ.!”

Hai mẹ con ôm nhau nồng ấm rồi mới vào nhà trò chuyện sâu hơn …

“Chị đâu rồi ạ?”

“Chị con đang bên nhà chồng, sẽ về ngay thôi.”

“Chồng?”

Vì mải mê ăn chơi thay vì học tập ở nước ngoài nên Vân Ngọc Liên vẫn chưa biết chị của mình đã có gia đình…

“Đúng rồi. Ba mẹ chưa nói cho con việc này nhỉ? Chị con mới lấy chồng được vài tháng gần đây thôi, xin lỗi vì không cho con biết nhé.//”

“Vậy anh rể con là ai ạ?”

Mẹ Vân nhìn sang phía ba Vân rồi sau đó mới phản hồi …

“Đinh Nhất Hoằng, con cháu của Giản thị chính là anh rể của con đấy.”

“[Anh Hoằng sao?]”

Hai con ngươi của Vân Ngọc Liên mở to bất ngờ vì người mà Vân Ngọc Ly lấy lại là người cô thầm nhớ đêm mong – Đinh Nhất Hoằng. Song song đó, xe riêng của Vân Ngọc Ly cũng vừa dừng trước cổng nhà Vân thị mà thở dài bước vào với tâm trạng trùng trùng.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 58: Mục đích của liên hôn pt.2


Lịch thi đấu mới được diễn ra ở Thượng Hải nên Giản Tuyết Ngưng cũng chuẩn bị nhập cảnh, chợt bàn tay lướt điện thoại dừng lại ở tin nhắn của Đinh Nhất Hoằng.

“[Khi nào em đến Thượng Hải thì cho anh xin gặp một chút nhé … – Đinh Nhất Hoằng.]”

Trong khi chờ giờ bay, Giản Tuyết Ngưng liên lạc hỏi lại ý kiến của ba Giản về một quyết định táo bạo của bản thân đối với Đinh Nhất Hoằng…

“Ba nghĩ rằng ông cố và mọi người sẽ không đồng ý chuyện này đâu. Đó vốn là quy định của gia tộc bao lâu nay, nếu phá bỏ sẽ có thể gây nên nhiều hệ lụy không đáng có.”

“Chẳng phải con cũng nằm trong những quy định đó sao? Ba giúp con thương lượng với ông cố thử nhé.”

Ba Giản đồng ý với đề nghị của Giản Tuyết Ngưng và kết thúc cuộc gọi …

“Từ sau khi hiểu lầm giữa em và chủ tịch được hóa giải thì gần như em quan tâm đến gia tộc nhiều hơn rồi ha?”

Trình Khiết lên tiếng hỏi thăm thì thấy một nụ cười nhẹ hiện trên môi của Giản Tuyết Ngưng như đồng ý với lời nói của chị. Trở lại nhà họ Vân, chỉ mới đến gần cửa thì Vân Ngọc Ly đã nghe thấy tiếng cười mà tưởng chừng như cô đã bỏ lỡ từ lâu …

“Ly nhi, con về rồi.”

“Chị, vẫn khỏe chứ?”

Vân Ngọc Ly ậm ừ cho có lệ rồi từ từ ngồi xuống ghế, tuy là vậy nhưng Vân Ngọc Liên vẫn muốn hỏi thăm về Đinh Nhất Hoằng …

“Sao đám cưới của chị mà lại không mời em về dự thế? Em là em gái của chị mà?”

Vân Ngọc Ly không muốn trả lời vấn đề này thì lúc này ba Vân mới hằng giọng mà lên tiếng …

“Liên nhi, nhân dịp con về nhà thì ba muốn thông báo một chuyện. Ba đã hẹn với nhà họ Giản một bữa cơm nhằm trao đổi về liên hôn giữa con và Giản Trữ Luân, con nên chuẩn bị một chút.//”

“Liên hôn?”

Trái ngược với Vân Ngọc Liên đang còn hoang mang về chuyện liên hôn thì Vân Ngọc Ly lại không ngờ rằng mọi việc đúng như Giản Tuyết Ngưng đã đoán trước đó …

“Tại sao ạ? Con cũng đâu quen biết gì Giản Trữ Luân đó.”

“Trước lạ sau quen, con nên tìm hiểu cậu ta đi.”

Không khí của nhà họ Vân ngày càng căng thẳng thì song song đó, Giản Tuyết Ngưng vừa trở lại Thượng Hải chuẩn bị thi đấu thì nhận được tin nhắn từ Vương Diệc Thần nên nhanh chóng phản hồi.

“Tiểu Ngưng. Em muốn ở khách sạn hay về nhà chính?”

“Khách sạn đi chị Khiết, em cũng chỉ ở vài ngày cho thi đấu thôi không cần làm phiền đến bên ông cố đâu.”

Trình Khiết gật đầu xác nhận và liên hệ đặt phòng ở khách sạn quen thuộc.

“Vậy chúng ta đi thôi, Tiểu Ngưng.”

“Vâng.”

Khách sạn mà hai chị em Trình Khiết đến lại nằm trong chuỗi kinh doanh của Vân thị, không biết vì sao khi vừa đến lại được tiếp đón khác thường …

“Giản tiểu thư đúng không ạ? Chúng tôi đã chuẩn bị phòng, mời hai vị đi theo nhân viên kia nhé ạ.//”

“Cảm ơn.!”

Sau khi lên nhận phòng cùng Trình Khiết thì các nhân viên mới bắt đầu bàn tán về Giản Tuyết Ngưng…

“Nè nè, tôi nghe nói người lúc nãy là đại tiểu thư của tập đoàn Giản thị đó.”

“Đó không phải là đối tác lớn nhất của chúng ta và là người bên nhà chồng của Vân tiểu thư sao?”

Những lời bàn tán xôn xao vẫn hiện diện nên khi lên tới phòng riêng, Trình Khiết đã cân nhắc chuyện vừa rồi với Giản Tuyết Ngưng …

“Tiểu Ngưng, có phải thân phận của em bị lộ rồi không? Hay là chúng ta đổi khách sạn khác?”

“Không sao đâu chị, sớm hay muộn gì cũng sẽ vậy. Em chỉ cần tập trung vào thi đấu thôi.//”

Vừa dứt lời thì điện thoại từ một người quen hay còn gọi là một trong kỳ phùng địch thủ của Giản Tuyết Ngưng – Jung Seo Yeon, tuyển thủ đến từ Hàn Quốc …

“Tiểu Ngưng …”

Tiếng trung bập bẹ của Jung Seo Yeon cũng là từ Giản Tuyết Ngưng và sách vở chỉ dạy một phần …

“Ngày mai là tôi đến Thượng Hải, là quê nhà của cô đấy. Nhất định phải dẫn tôi đi chơi đó nha.”

Tuy là địch thủ nhưng tình bạn của các vận động viên rất thân thiết nên chuyện Giản Tuyết Ngưng và Jung Seo Yeon, cả Hanazawa Kazue từ Nhật Bản có thể là bạn cũng là điều đương nhiên.

“Tới rồi thì sẽ dẫn cô đi.”

Sau cuộc gọi của Jung Seo Yeon thì lại đến tin nhắn của Giản Trữ Luân …

“[Tiểu Ngưng. Nhà họ Vân ngỏ ý mời anh và ông cố đến nhà hàng riêng để nói chuyện, nếu em đã đến Thượng Hải thì có tiện đi cùng không?]”

Nếu là sự thật thì đúng như Giản Tuyết Ngưng đã suy luận trước đó nên cô từ chối có mặt …

“[Chắc không đâu, nội dung của buổi gặp đó có lẽ là liên quan đến anh đấy. Mong là anh có thể kiên định suy nghĩ …]”

Sau khi phản hồi tin nhắn đến Giản Trữ Luân thì Giản Tuyết Ngưng xin phép Trình Khiết ra ngoài gặp một người, cô tự mình bắt xe đến điểm hẹn. Một hồi sau, ba Bính cùng Giản Trữ Luân đã đến nhà hàng theo lời mời từ Vân thị …

“Tiểu Ngưng không đi cùng à?”

“Vâng. Chắc là bận tập luyện,…”

Ba Bính gật đầu rồi cùng tiến vào nhà hàng, sau khi xác nhận họ tên thì được nhân viên dẫn đến một phòng riêng …

“Anh Giản, xin lỗi vì đã mời riêng hai cha con thế này.”

“Không sao. Thông gia chúng ta hẹn gặp bữa cơm là chuyện thường tình mà.”

Giản Trữ Luân vừa vào phòng đã chú ý đến sự hiện diện chỉ có Vân tổng và một người con gái khác, có lẽ là em gái của Vân Ngọc Ly mà anh được kể đến.

“Giới thiệu với hai vị, đây là con gái út của tôi – Vân Ngọc Liên vừa du học trở về.”

Vân Ngọc Liên hờ hững xin chào cho phải lệ rồi chỉ đếm mắt vào điện thoại, mặt khác bên ngoài nhà hàng thì chiếc xe đang chở Giản Tuyết Ngưng cũng dừng lại. Trước khi đến, cô đã biết trước nơi hẹn trùng với địa điểm gặp mặt của hai nhà Giản – Vân nhưng vẫn xác nhận đến vì một phần chính cô cũng muốn như thế.
 
Em Là Ngoại Lệ Của Anh
Chương 59: Liên hôn thì có tình cảm thật sự không?


Bên trong một phòng riêng khác của nhà hàng, đang có Đinh Nhất Hoằng đợi sẵn và nhân viên cũng đã dẫn Giản Tuyết Ngưng vào trong …

“Tiểu Ngưng, em đến rồi.”

“Xin lỗi, anh đợi lâu rồi phải không? Trên đường có chút kẹt xe …”

Trong lúc Giản Tuyết Ngưng kéo ghế ngồi thì Đinh Nhất Hoằng mới trả lời …

“Không đâu. Anh hẹn em đột ngột như vậy mới có lỗi…”

Khi menu đã chọn được dọn lên thì cả hai mới bắt đầu nói chuyện …

“Tiểu Ngưng, chuyện của anh và Ngọc Ly … nếu em bận thì không cần lo nhiều đâu. Anh sẽ cố gắng giải quyết ổn thỏa.”

“Ngọc Ly nói tôi là mối tình đầu của anh? Đúng như vậy à?”

Đinh Nhất Hoằng giật ngang vì câu hỏi từ Giản Tuyết Ngưng nhưng lại là câu đúng trọng tâm …

“Đúng vậy. Anh thích em từ khi còn nhỏ rồi, chỉ là không đủ can đảm để thổ lộ.”

“Vậy còn bây giờ?”

Đinh Nhất Hoằng cẩn thận suy nghĩ kỹ ý nghĩa câu hỏi của Giản Tuyết Ngưng. Mặt khác, không khí tại một căn phòng khác lại có vẻ hưng phấn hơn …

“Hai nhà Vân – Giản chúng ta quả thật rất có duyên đấy, hay là kết thêm một mối thông gia nhé.”

“Ồ, tôi chưa hiểu ý của anh lắm.”

Giản Trữ Luân cảm giác bất an trước lời nói từ ba Vân mà vẫn lễ phép lắng nghe …

“Tôi được biết cậu nhà vẫn chưa có mối duyên, nay tôi mặt dày muốn mai mối cho con gái út này với cậu Luân. Không biết ý của anh thế nào?”

“[Vậy là Tiểu Ngưng đã đoán được từ sớm.!]”

Hai cha con Giản Bính nhìn nhau đầy ái ngại, nhưng vẫn tươi cười lịch sự mà hồi đáp …

“Anh Vân, đề nghị này của anh tôi sẽ bàn lại với con trai nhưng mà chắc anh cũng biết ý kiến quan trọng nhất vẫn thuộc về ông cố của chúng tôi …”

“Vâng. Tôi hiểu, nên tôi dự định vài ngày tới sẽ sang chào hỏi ông. Anh không từ chối chứ?”

Ba Bính đồng ý và cùng nhau nói chuyện đến khi hai cha con nhà họ Vân ra về trước, nên trong phòng chỉ còn lại Giản Trữ Luân và ba Bính …

“Không nghĩ rằng ông ấy lại đưa ra lời đề nghị như vậy, con có suy nghĩ gì không?”

“Khả năng cao là ông ấy biết Nhất Hoằng là con riêng, nên tính gả luôn người con gái còn lại này. Trước đó Tiểu Ngưng đã nhắc con rồi, không ngờ ông ấy lại biết tính toán đến vậy…”

Và trở lại bên phòng của Đinh Nhất Hoằng, nhìn thấy anh có phần khó xử nên Giản Tuyết Ngưng lên tiếng …

“Không sao, anh không cần phải trả lời đâu. Tôi chỉ muốn biết hiện tại anh có thật sự muốn ly hôn với Vân Ngọc Ly hay không thôi.//"

“Nếu xét về trách nhiệm thì anh sẽ nói không, nhưng nếu xét theo ý nguyện mà cô ấy muốn thì anh sẽ tuân theo cô ấy.”

Giản Tuyết Ngưng gật đầu như đã hiểu và kết thúc bữa hẹn gặp …

“Em ở khách sạn nào? Để anh đưa em về.”

“Không cần đâu, tôi tự về được. Cảm ơn anh về bữa ăn này nhé.!”

Sau khi tạm biệt Đinh Nhất Hoằng thì Giản Tuyết Ngưng đón xe trở về khách sạn, vừa lướt điện thoại thì đã thấy tin nhắn từ Giản Trữ Luân mà thở dài. Tối khuya đó, tại một quán bar sầm uất đang có một cô gái uống rượu không ngừng nghỉ …

“[Cô Tôn, tôi cảm ơn tình cảm của cô dành cho tôi nhưng mà trái tim của tôi sớm dành hết cho Tuyết Ngưng và đã không còn chỗ nữa rồi. Mong cô có thể tìm được người đàn ông khác phù hợp hơn tôi.]”

Và cô gái đó chính là Tôn Ý Phương đang nhớ lại vài ngày trước cô đã tỏ tình với Vương Diệc Thần, nhưng bị anh từ chối nên ngày ngày chìm vào men rượu. Hôm sau, tại công ty HuaTian diễn ra cuộc họp tổng kết thường niên nên Vương Diệc Thần cũng sắp xếp có mặt …

“Thần, anh đến sớm vậy.?”

“Em quay phim xong rồi à?”

Lộ Nghiên đã đóng máy cho một bộ phim gần đây nên vừa trở về công ty, sau khi nhân viên đầy đủ thì Đổng Linh bắt đầu cuộc họp với nội dung chú ý là tổ chức nhạc hội “HT FAMILY CONCERT” cùng toàn bộ nghệ nhân trong công ty.

“Chị Linh, có thể ưu tiên cho em một vé mời không?”

Đổng Linh ngầm nghĩ ra được hàm ý của Vương Diệc Thần …

“Chị biết rồi, có gì chị sẽ gửi anh Hùng đưa vé cho em.”

“Cảm ơn chị.”

Ngày thi đấu tại Thượng Hải cũng thu hút nhiều khán giả, phần lớn họ đến đều là cổ vũ cho Giản Tuyết Ngưng hay còn được xem là bạn gái của Vương Diệc Thần.

“Giản Tuyết Ngưng, cố lên. Chúng em ủng hộ chị.!”

“Cố lên …”

Những tiếng hô vang cổ vũ cho Giản Tuyết Ngưng vào cuộc thi, mục thi đấu trượt băng nghệ thuật vốn có nhiều tuyển thủ tiềm năng từ khắp nước tham dự. Tiếng còi bắt đầu từ trọng tài nên cô bắt đầu phần thi của mình, vẫn là những bước trượt uyển chuyển và mềm mại đó với độ kỹ thuật cao. Kết thúc thi đấu với thông báo quán quân là Giản Tuyết Ngưng và á quân là Jung Seo Yeon …

“Tiểu Ngưng, cô còn nợ tôi một buổi đi chơi đó.”

“Tôi biết rồi. Ngày kia sẽ dẫn cô đi, được chứ?”

Cả hai cùng nhau chào tạm biệt và rời đi, vừa ra ngoài thì đã nhìn thấy chú Nguyên đợi từ khi nào …

“Tiểu thư, lão gia chờ cô ở nhà.”

“Vậy Tiểu Ngưng, chị về khách sạn trước nhé. Có gì thì liên lạc cho chị.”

Giản Tuyết Ngưng tiễn Trình Khiết một đoạn và lên xe với chú Nguyên …

“Chú Nguyên. Nhà họ Vân hẹn gặp hôm nay ạ?”

“Vâng. Họ đã đến từ sớm nên cả nhà đang cùng tiếp chuyện, ông cố Giản biết được lịch thi đấu hôm nay của cô nên đặc biệt nhờ tôi chờ cô thi xong thì đón cô về.”

Giản Tuyết Ngưng tiếp tục thở dài và suy nghĩ mông lung về chuyện của Đinh Nhất Hoằng và Vân Ngọc Ly nên vẫn chưa biết phải giải quyết ổn thỏa như thế nào, mặt khác cả nhà họ Vân đều được mời ở lại dùng cơm cùng nhà họ Giản nhưng mục đích vẫn là đợi cô về xử lý tiếp theo.
 
Back
Top Dưới