Ngôn Tình Em Là Mật Ngọt Của Anh 2

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Em Là Mật Ngọt Của Anh 2
Chương 20: 20: Đừng Động Vào


Mộ Tần thấy Hi Văn không muốn nói chuyện với mình, anh thở dài rồi đứng lên.

Bây giờ có lẽ cô đang giận ngược lại anh rồi Dương Hi Văn dựa theo âm thanh đoán rằng anh đang định rời đi, cô lưỡng lự vài giây rồi bỏ mền ra ngồi lên, nhìn bóng lưng anh hỏi lớn" Tại sao anh lại nổi nóng như vậy?".
Nghe giọng cô, anh quay đầu lại nhìn Hi Văn, Mộ Tần đáp" Tôi xin lỗi, nhìn thấy cô ở bên cạnh người đàn ông khác "
" Tôi rất khó chịu".
Dương Hi Văn đơ người ra, những lời này anh nói ra thật sự có tỉnh táo không vậy? Nghe có giống như đang thủ nhận rằng mình có tình cảm với cô?
Mộ Tần tiến đến, anh bảo" Hứa Chính đó cô không được lại gần".
Dương Hi Văn nhìn anh, đúng là cô đã ký vào thỏa hiệp mà anh đã đưa ra cho mình.

Cô thuộc về anh, nhưng chuyện cô làm bạn với ai anh thật sự muốn quản luôn sao?
"Anh..."
"Anh ta đang lợi dụng cô, Hứa Chính chính là đối thủ của tôi ".
Dương Hi Văn và Mộ Tần ngồi ở bếp, cô nắm chặt li nước cam trong tay nghe anh nói toàn bộ mọi chuyện.
"Hứa Chính đó còn có một người anh trai chính là Hứa Thành "
" Cậu ta thủ đoạn không tàn độc bằng anh trai mình, nhưng đều nghe lời và dưới sự kiểm soát của Hứa Thành.

Cả hai người họ luôn đối đầu với tôi trên thương trường, bao năm qua luôn tìm sơ hở và điểm yếu của tôi, muốn đấu thắng tôi một lần phân kẻ thắng người thua".
“ Mộ Tần tôi trước giờ chưa có sơ hở, cũng không có điểm yếu.

Nhưng cho đến khi…”.
Mộ Tần đưa tay qua, anh kéo tay cô ra rồi nắm lấy bàn tay đấy.

"Điểm yếu của tôi...chính là em"
Dương Hi Văn bất ngờ nhìn anh, cô định rụt tay lại thì Mộ Tần giữ lại: "Em không tin cũng được một người như tôi lại nói ra những lời này đúng là khiến người khác khó tin “
“Nhưng cái đêm em cứu tôi, dưới ánh đèn yếu ớt giữa màn đêm trong con hẻm đấy.

Em lo lắng cho tôi, hết sức xử lý vết thương trên người tôi vì sợ tôi đau".
“Em biết không, đã từ rất lâu rồi tôi chưa cảm nhận được sự ấm áp đó từ người khác nữa.

Cho đến khi em xuất hiện làm trái tim tôi dường như được cứu lấy, nó không còn lạnh lẽo như trước nữa "
" Lần đầu gặp mặt em cho tôi cảm giác kì lạ, vì thế tôi đã tìm cách giữ em lại.

Tôi đã sai lầm khi cho em làm giúp việc cho tôi, Hi Văn, tôi thấy em rất có tài "
"Chỉ cần ở bên cạnh tôi, tôi giúp em thành đạt, sẽ bảo vệ em " Dương Hi Văn nghe anh nói đến không thể cất lên lời nào.

Cô không có ý rụt tay lại nữa, tiếp tục nghe anh nói.
" Tôi cũng không biết bản thân mình bây giờ ra sao, muốn gì từ em ".
“ Nhưng tôi chỉ muốn thấy em, ngày ngày đi làm về có em bên cạnh, thấy em cười là tôi đã hạnh phúc rồi."
"Ở bên cạnh tôi cũng vô vàng nguy hiểm, chuyện lần trước và Lập Nghị, tôi không biết mình có nên giữ em bên cạnh nữa không".
“Bây giờ lại là anh em nhà họ Hứa, tôi không muốn em lo lắng nên giấu em, nhưng mà..."
Dương Hi Văn đặt tay còn lại lên bàn tay anh, cô cười nói:" Anh sợ tôi sẽ sợ hãi rồi bỏ chạy mất sao?"
Mộ Tần chậm rãi gật đầu.
Dương Hi Văn lắc đầu, cô nói tiếp.” Đừng lo, tôi sẽ không rời đi đâu".
“Những lời anh nói từ nãy giờ tôi nghe rất rõ, tôi đối với anh cũng vậy...bây giờ, ngoài anh ra tôi chẳng còn ai nữa hết".
“ Anh là người tôi hết sức ngưỡng mộ, tôi muốn ở bên cạnh anh, học tập nhiều thứ từ anh".
“Chỉ cần anh nói rõ mọi chuyện, tôi sẽ lập tức nghe theo.

Bởi vì tôi chính là người của anh rồi mà, ông chủ".
Hứa Chính về nhà, gần đây qua lại với Dương Hi Văn anh đều giấu Hứa Thành không cho anh trai mình biết.

Nếu anh hai biết thì sẽ xảy ra chuyện lớn.

Nhưng giấy không gói được lửa, Hứa Thành sớm đã nhìn ra điểm bất thường ở em trai mình, anh đã âm thầm cho người điều tra hành tung của Hứa Chính suốt thời gian gần đây, biết được em mình đang giấu việc đã tiếp cận với Dương Hi Văn, Hứa Thành liền nổi giận, tìm Hứa Chính nói chuyện rõ ràng.
“ Tại sao em gặp Dương Hi Văn mà không nói cho anh biết?" Hứa Thành bắt đầu tra hỏi.
Hứa Chính siết chặt tay, anh im lặng.

Từ trước đến nay Hứa Chính suy luận thua kém anh trai mình, cũng chưa từng làm trái lời anh, từ bé đến lớn cũng chỉ ở phía sau lưng Hứa Thành.

Người người công nhận anh ấy tài giỏi, còn anh họ đều xem là trợ thủ của Hứa Thành mà thôi.
Anh cũng chưa từng chống đối Hứa Thành hay làm trái, mặc dù thủ đoạn của Hứa Thành tàn nhẫn đến anh cũng không chấp nhận được, nhưng Hứa Chính lại không có dũng khí lên tiếng phản đối hay nói ra ý kiến của mình.
Lần này anh...
“ Dương Hi Văn đấy anh đừng động vào " Hứa Chính nói.

Lần này anh sẽ không nhu nhược nữa anh trai không bao giờ nương tay với ai, nhất là việc dùng mọi cách để đánh bại Mộ Tần.

Cái mạng nhỏ của Hi Văn sớm đã nằm trong vòng nguy hiểm rồi.
"Ha, Hứa Chính, chỉ mới hai tuần em đã để ý đến nữ nhân của Mộ Tần sao?” Hứa Thành có chút tức giận, Hứa Chính trước giờ không dám chống lại anh hay làm trái lời của mình, ấy vậy mà giờ chỉ vì một người con gái đã định sẵn là mục tiêu kia thì ra sức bảo vệ.
Thời gian ngắn như vậy Dương Hi Văn đã sớm chiếm trọn lòng tin của Hứa Chính và Mộ Tần kia.

Cuối cùng một cô gái nhỏ như vậy đã làm gì với họ vậy chứ?
” Anh hai, lần này em xin anh, đừng chạm vào Hi Văn"
"Cô ấy rất đơn thuần những người như chúng ta không xứng động vào cô ấy" Hứa Chính nói.
Hứa Thành đứng lên nhìn em trai mình, những người như chúng ta ...
"Em nghĩ Hứa Thành này sẽ buông con mồi ngon như vậy sao?”.
" Hứa Chính, anh không ngờ em lại ra sức bảo vệ nữ nhân đối thủ của chúng ta.

Em làm anh quá thất vọng rồi"
Hứa Thành nói xong đi ra khỏi thư phòng, Hứa Chính quay lưng nhìn theo.

Anh biết có lấy hết can đảm ngăn cản anh trai mình cũng vô ích.

Hứa Thành sớm đã muốn bắt Hi Văn về làm con tin rồi.
Mộ Tần nhìn Dương Hi Văn nằm trên đùi mình, cô đã ngủ say.

Anh vuốt tóc cô, lưng cũng dựa vào đầu giường.

Anh đã nói hết mọi chuyện cho cô biết, Hi Văn nghe xong rất bình tĩnh.

Biết được sự thật về Hứa Chính cô rất thất vọng và buồn, cô gái của anh chỉ mới tìm được bạn ở nơi xa lạ này, cuối cùng lại nhìn trúng kẻ muốn lợi dụng mình.
Anh kéo mền lên đắp cho cô, Mộ Tần ngồi đó suy nghĩ mãi.

Anh không biết mình đưa ra quyết định đúng không khi giữ một người con gái ở bên cạnh mình.

Muốn yêu phải đối mặt với nguy hiểm, Mộ Tần sớm đã quen với mấy chuyện này, nhưng anh lo cho cô, sợ Hi Văn chịu nhiều tổn thương và ảnh hưởng đến tính mạng.

Cô đơn thuần, ngây thơ, anh không muốn ai chạm vào cô, làm mất đi những thứ đáng có của cô cả.
Một chút cũng không...
“ Tôi phải làm sao đây?".
"Ba mẹ, con có thể bảo vệ tốt cho cô ấy không?".
"Tần, Tần".
Mộ Tần nghe ai đó gọi mình, anh lồm cồm bò dậy, nhìn thấy ba mẹ đang đứng trước mặt mình.

Anh xúc động không nói nên lời, họ đi đến từ từ ôm lấy anh.
"Ba...!mẹ...".
“ Tần, con đã làm rất tốt.

Sẽ không sao đâu con, ba mẹ sẽ luôn ở bên cạnh con mà".
“Chỉ cần bản thân hạnh phúc là được, đừng nghĩ nhiều, đừng lo lắng gì cả "
“Con trai của ba mẹ "
Mộ Tần bừng tỉnh, anh giật mình mở mắt nhìn trần nhà.

Chỉ là một giấc mơ...
 
Em Là Mật Ngọt Của Anh 2
Chương 21: 21: Hủy Hoại Nữ Nhân


Hứa Chính lo lắng Mộ Tần tức giận chuyện mình và cô gặp nhau, sợ anh sẽ làm hại đến Hi Văn.

Hứa Chính liên tục gọi điện với cô, cố gắng liên lạc đợi cô báo mình bình an.

Nhưng mà Dương Hi Văn không nghe máy.
Còn cô, nhận được điện thoại từ Hứa Chính.

Đúng là theo lời của Mộ Tần nói anh em nhà họ Hứa đang muốn lợi dụng cô, nhưng theo cô thấy Hứa Chính không hề có ý đó.

Cơ mà Mộ Tần đã nhắc nhở, cô không nên vì bản thân rồi làm liên lụy đến anh.

Cuối cùng Hi Văn không bắt máy, để ngày ngày Hứa Chính cứ gọi đến, chẳng có dấu hiệu rằng anh muốn bỏ cuộc.
Chuyện xảy ra rất nhanh, thời gian cũng thấp thoáng trôi qua.

Mới đó đã được hai tháng rồi, Hi Văn sau chuyện đấy cô cũng không ra ngoài nhiều, chỉ ở nhà tập trung việc học của mình.

Cô đã làm Mộ Tần thất vọng, cô không muốn chuyện đó xảy ra lần hai.

Cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ, mắt có chút hơi mỏi nên dừng bút lại, ngã lưng ra sau.
Mộ Tần biết cô vì chuyện hôm đó mà không muốn ra ngoài nữa, anh cũng không biết nên làm sao.

Người muốn cô tránh xa Hứa Chính cũng là anh, nhưng mà thấy cô lại quanh quẩn trong căn phòng bốn bức tường này rồi hết ngày anh có hơi...

Mộ Tần đi đến, anh đặt tay lên vai cô." Đừng cố quá, chú ý sức khỏe một chút ".
“ Tôi biết mà ” Cô mỉm cười nói rồi đưa mắt nhìn cửa sổ.

Màn đêm yên tĩnh, anh và cô không ai nói gì thêm, cứ thế trôi qua một ngày nữa.
Hứa Chính bên đây thì ăn không ngon ngủ không yên suốt thời gian qua, trong đầu anh cứ nghĩ đến Dương Hi Văn.

Anh chỉ muốn mình có thể gặp cô, nói hết mọi chuyện rồi xin lỗi, một lần thôi cũng được.
Hứa Chính lại trằn trọc không ngủ được, anh xuống giường đi xuống nhà vào bếp lấy nước uống.

Lúc này mẹ anh cũng đi xuống, Hứa phu nhân thấy anh chưa ngủ liền lo lắng hỏi:" Con lại mất ngủ sao?”.
Anh gật đầu rồi uống hết chai nước trên tay.
Hứa phu nhân thở dài, dạo gần đây con trai bà ăn cũng không ăn, ngủ cũng không ngủ, mấy lần bà thức đợi xem chừng nào Hứa Chính đi ngủ thì thằng bé này lại thức tới sáng.

Cứ thế này sức khỏe sẽ ảnh hưởng xấu rất nhiều.
“ Con không sao đâu, mẹ đừng lo " Hứa Chính nói cho mẹ mình an tâm.

Bà rất thương anh, đối với ba và người ngoài họ chỉ luôn nhìn chiến thắng mà Hứa Thành đem lại, chỉ biết đưa mắt chú ý đến anh trai chứ không hề để ý đến anh.

Nhưng riêng mẹ, mẹ luôn dành hết tình yêu thương của mình cho Hứa Chính.
Hứa phu nhân đi đến xoa đầu anh, tuy con đã lớn nhưng bà vẫn hay làm chuyện này.
“ Con đó, chẳng bao giờ làm mẹ an tâm được mà".
Ngược lại với Hứa Chính, Hứa Thành ngày đêm tìm trăm phương ngàn kế muốn tìm Dương Hi Văn.

Hứa Chính may mắn gặp được cô ta, tại sao anh lại không thể chứ.
Hứa Thành nhìn tấm hình trên bàn, anh siết chặt nó, trong lòng luôn giữ một ngọn lửa thù hận lớn với Mộ Tần.

Ở trước mặt thiên hạ, anh và Mộ Tần chỉ là đối thủ của nhau trên thương trường luôn ra sức cạnh tranh.

Nhưng sâu bên trong Hứa Thành chỉ muốn giết ch/ết Mộ Tần.
“ Bằng mọi cách tôi sẽ hủy hoại nữ nhân của Mộ tiên sinh đây".
Sáng hôm sau.
Dương Hi Văn hôm nay chủ động ra ngoài.

Gần đây Mộ Tần bận nhiều công việc, cô thấy thế liền muốn nấu cho anh một bữa cơm thật ngon coi như là tiếp sức cho anh.

Để đảm bảo an toàn anh đã cho vệ sĩ đi cạnh cô, cô đẩy xe đi trước còn hai người anh phái đến đi theo phía sau.

Cô cũng có chút để tâm đến họ nhưng rồi lại thôi, dù sao cũng là anh muốn tốt cho cô thôi, để tránh gây phiền phức tốt hơn cô nên làm theo vậy.
Hi Văn cứ đẩy xe đi dạo một vòng trong siêu thị.

Hứa Thành không biết đâu ra trên trời rơi xuống lượn trước mặt cô, cô đã để ý đến anh ta.

Mộ Tần đã cho cô xem ảnh Hứa Thành để đề phòng, cô biết sắp có một vở kịch chuẩn bị được diễn ra đây.
Hứa Thành nhìn thấy Dương Hi Văn liền đi theo, đúng là ông trời đã nghe tiếng lòng của anh.

Đặc biệt sắp xếp cho anh gặp được cô gái này, cơ hội tốt đến rồi đây.
Hứa phu nhân thấy con trai mình rời đi thì bà đứng ngơ ngác ở đó, không phải con trai nói muốn cùng bà đi siêu thị sao? Sao lại.
Hứa Thành đi theo phía sau Dương Hi Văn, vệ sĩ thấy thế liền tiến lên" Dương tiểu thư."
“Mặc kệ anh ta đi, tôi có thể tự đối phó được, anh đừng lo lắng".
Dương Hi Văn đáp.

Mộ Tần đã dạy cô, chẳng cần biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ cần giữ bình tĩnh trước tiên chắc hẳn sẽ có cách giải quyết.

Cô cứ vờ đi như chưa có chuyện gì, Hứa Thành mất kiên nhẫn, tiến lên cố ý va vào xe đẩy của cô.
“ Tôi xin lỗi, tôi vô ý quá "
Dương Hi Văn cười.

"Không sao, cũng do tôi không chú ý đến " Hứa Thành thấy cô có vẻ không biết mình nên lòng đầy an tâm, chỉ cần cô không biết anh là ai, anh sẽ có cơ hội tiến đến.
Dương Hi Văn thấy rõ người đàn ông này không phải dạng tầm thường, Hứa Chính là em trai nhưng cô thấy hai người chẳng có chút giống nhau.

Đối với Hứa Thành cô cảm thấy anh ta rất lạnh lẽo, tàn độc hơn cả lần đầu cô gặp Mộ Tần nữa.
Đúng là 49 thì gặp 50 mà.
Hứa Thành rời khỏi siêu thị cùng mẹ, Hứa phu nhân đã thấy điểm bất thường từ con mình, bà cảm giác đứa nhỏ này lại sắp làm chuyện gì đó rất kinh hoàng.
"Thành, con lại muốn làm gì sao?” Bà lên tiếng hỏi.
“Dạ không" Hứa Thành đáp, trước giờ những chuyện anh làm ra đều có kết cục không tốt lành gì, vì thế anh luôn giấu mẹ không cho bà biết bất kể việc gì.
Hứa phu nhân thấy anh không muốn nói cho mình nghe, bà đành bảo:" Mẹ không biết con muốn làm gì tiếp theo".
“ Nhưng đủ rồi đấy, mẹ khuyên con nên dừng lại thì tốt hơn".
Dương Hi Văn về nhà liền bắt tay vào bếp, cô không để tâm đến chuyện hôm nay mình gặp Hứa Thành.

Anh ta cũng là loại người cô không nên đến gần, tốt hơn là cứ tránh né và đề phòng cho bản thân an toàn trước tiên để tránh gây chuyện làm ảnh hưởng đến Mộ Tần.
Mãi suy nghĩ cô không cẩn thận cắt vào tay, Dương Hi Văn vội rụt tay lại rồi đưa ngón tay bị đứt vào vòi nước, cô chặc lưỡi một cái, đúng là gần đây xảy ra nhiều chuyện khiến đầu óc cô phân tâm quá mà.
Dương Hi Văn xử lý vết đứt trên tay rồi nấu đồ ăn tiếp, không quên gửi tin nhắn báo cho anh về sớm.

Xong, cô bỏ điện thoại vào lại túi rồi tiếp tục công việc.
Tám giờ tối.
Hi Văn nhìn đồng hồ, cô nằm dài trên bàn đợi anh về, bụng cũng đã đói meo, thức ăn trên bàn sớm đã nguội lạnh.

Cô buồn bã đưa mắt ngó sang cửa ra vào, thở dài một hơi rồi tiếp tục chờ đợi chưa có ý định bỏ cuộc.

Cứ nghĩ đơn giản là Mộ Tần bận nhiều việc nên chưa đọc tin nhắn của cô mà thôi.
Dương Hi Văn kiên nhẫn ngồi đó đợi thêm hai tiếng, đồng hồ đã chỉ đến mười giờ.

Bây giờ không chỉ đồ ăn nguội lạnh mà lòng cô cũng lạnh theo, cô đứng lên, định đem đồ ăn đi thì Mộ Tần trở về.

Anh đứng nhìn cô, bộ mặt đầy tội lỗi, đi đến kéo ghế ngồi xuống.

" Tôi...tôi xin lỗi "
Dương Hi Văn bỏ đĩa thức ăn xuống, cô đáp" Không sao ".
Mộ Tần đặt chiếc bánh lên bàn, anh đã xếp hàng rất lâu mới mua được chiếc bánh ngọt này cho cô.
“ Cái này...là cho em"
 
Em Là Mật Ngọt Của Anh 2
Chương 22: 22: Tai Nạn


Để mua bánh cho cô anh đã xếp hàng từ lúc tan làm, chỉ vì chỗ này rất đông khách.

Người có tiền như Mộ Tần cũng phải xếp hàng mới mua được chứ không phải có nhiều tiền là được ưu tiên trước, anh biết rằng mình đã trễ việc về nhà.

Nhưng Hi Văn rất thích ăn ở đây, anh đồng ý đứng đợi mãi đến khi nào có bánh mà thôi.
Dương Hi Văn nhìn hộp bánh liền nhận ra, một lần anh mua cho cô, cô đã nói thích chỗ này, vì thế anh mới...
"Để tôi đi hâm nóng đồ ăn, anh về phòng tắm rửa thay quần áo đi ".
Hi Văn không trách anh, cô cầm mấy đĩa đồ ăn vào bếp hâm nóng lại.

Mộ Tần có lòng vì cô, cô không có lý do gì để giận dỗi anh cả.
Mộ Tần nghe lời cô, về phòng tắm rồi xuống nhà.

Cả hai ngồi ăn tối cùng nhau, cô gắp thức ăn cho anh." Hôm nay tôi vô tình gặp Hứa Thành "
Mộ Tần khựng lại nhìn cô, với Hứa Chính anh không lo lắng gì nhiều.

Vì ít nhất người đàn ông đó không có tàn độc như Hứa thành, còn Hứa Thành một khi ra tay chẳng phân biệt nam nữ già trẻ gì, chỉ cần nằm trong mục tiêu của anh ta đều phải chết.
“ Anh đừng lo, tôi đã diễn cùng anh ta.

Giả vờ không quen không biết, giống như lần gặp Hứa Chính vậy " Cô nói.

Mộ Tần thấy cô tiến bộ hơn cũng bất ngờ, không nghĩ rằng Hi Văn đã thích nghi được môi trường sống này rồi.
“Em làm tốt lắm “
"Học từ anh cả thôi "
Hứa Thành ở nghĩa trang, đã khuya còn đến đây đúng là anh ta bị khùng mà.

Hứa Thành nhìn bia mộ trước mặt, anh nở nụ cười đầy bi thương, anh nhất định sẽ trả thù cho em, nhất định sẽ giết Mộ Tần, hủy hoại người anh ta yêu.
Hứa Chính thấy anh trai mình ở đây, anh tiến đến: "Anh hai, dừng lại đi "
“ Câm miệng, em không có quyền lên tiếng ngăn cản anh”.
" Hứa Chính, chuyện trả thù Mộ Tần không cần em nữa, em đừng phá hỏng hết kế hoạch của anh bao năm qua đã gây dựng nên ".

Hứa Chính bất lực nhìn anh trai mình, anh cũng không biết nên nói gì thêm.

Đành ngậm ngùi quay đầu đi, xin lỗi anh...!nhưng bằng mọi cách em phải bảo vệ cho Hi Văn.
Dương Hi Văn nằm trong lòng Mộ Tần.

Sau đêm nói rõ mọi chuyện anh và cô đã ngủ cùng nhau, mặc dù cả hai đã có tình cảm với nhau nhưng mà chưa nói ra và làm rõ mọi thứ.

Cô kéo lấy áo anh, vùi đầu vào Mộ Tần.

Anh vẫn chưa ngủ, thấy cô loay hoay thì xoa xoa đầu Hi Văn.
Trong lòng cả hai có nhiều điều muốn nói nhưng vẫn chưa có cơ hội tốt để cho đối phương biết, Mộ Tần thở dài rồi chìm vào giấc ngủ, không biết khi nào hai con người này mới đến được với con đường tình yêu đây.
Lập gia.
Lập Nghị nhìn Đông Nhi đã ngủ say, anh chỉ cười rồi ra khỏi phòng.

Vì vụ cháy đó mà giờ anh đã gắn liền với cô gái này, Đông Nhi tuy hơi ngốc nghếch nhưng cô rất tốt.

Anh muốn tiến triển thêm với cô nhưng lại do dự, không biết mình có nên làm thế không, bởi vì anh có suy nghĩ như Mộ Tần vậy đều không muốn kéo người quan trọng đối với mình vào vũng lầy này.
Lập Nghị mang nhiều tâm sự đứng cạnh cửa sổ, thở dài rồi uống hết ly rượu trong tay.

Theo tin tức anh biết được thì việc Hứa Thành và Mộ Tần đấu đá nhau sẽ sớm xảy ra lần nữa.
Năm xưa Lập Nghị cũng học chung trường đại học với Mộ Tần và Hứa Thành, khi đó anh chỉ mới năm nhất nhưng họ đã năm cuối rồi.
Hai người này rất nổi tiếng trong trường, luôn đấu tranh không ngừng về thứ hạng và những cuộc thi khác.

Mộ Tần rất giỏi, nhanh chóng bỏ Hứa Thành từ phía sau.

Nhiều người còn nói cả
đời này Hứa Thành chỉ ở vị trí thứ hai mà thôi.

Rồi cả hai có sự nghiệp lớn mạnh như hôm nay, bốn năm trước cùng nhau tranh giành một dự án rất lớn.

Hứa Thành thiếu một chút may mắn nữa là thắng được Mộ Tần, sau chuyện đó cũng thua lỗ và gặp nhiều khó khăn, bạt vô âm tính suốt thời gian dài bây giờ lại trở về, không cần nói anh cũng biết là đến trả thù Mộ Tần.
" Chỉ thương cho Hi Văn ” Lập Nghị lẩm bẩm, người lăn lộn lâu năm trên thương trường nhìn vào cuộc chiến này liền biết ai chịu tổn thương nhiều nhất, đó chính là Dương Hi Văn, cô sớm đã là mục tiêu của Hứa Thành rồi, có giữ tốt cái mạng của mình hay không thì phải xem cô như thế nào đã.
Ngày hôm sau, Hứa Thành cho người theo dõi nhất cử nhất động của Dương Hi Văn, cứ đợi ở cổng Mộ gia cho đến khi nào cô ra ngoài thì thôi.

Đen thay cho Hứa Thành, vì cẩn thận nên cô không ra ngoài liên tiếp nhiều hôm, người của Hứa Thành cũng bắt đầu chán nản với công việc này nhưng vì cấp trên ra lệnh không dám làm trái chỉ biết làm theo.

Đợi mãi cuối cùng qua năm ngày Hi Văn cũng chịu ra ngoài, người của Hứa Thành liền báo tin cho anh biết cũng nhanh chóng đi theo cô.
Dương Hi Văn đến thư viện mượn một ít sách cho mình, Hứa Thành nhận được địa chỉ liền đến đó, một lần nữa lại cố ý va vào cô.
“ Tôi xin lỗi “ Anh vội nói rồi cúi người xuống giúp cô nhặt mấy quyển sách bị rơi xuống sàn lên trả lại cho cô, Dương Hi Văn cầm lấy, ánh mắt có chút khinh bỉ nhìn anh.
Dùng chiêu cũ xì, còn chán hơn cả Mộ Tần khi nói chuyện nữa.
“Chúng ta thật có duyên, lại gặp nhau nữa rồi " Hứa Thành nói tiếp.
“ Đúng rồi, đúng là có duyên thật" Cô gượng cười đáp, còn không phải anh cho người theo dõi tôi và đứng đợi tôi ở cổng Mộ gia liên tiếp mấy ngày sao? Hứa Thành cười cười, định nói thêm thì Dương Hi Văn ôm sách rời đi để anh đứng đó chưa kịp cất lời.
Cô ta...
Dương Hi Văn ra khỏi thư viện, Hứa Thành sớm chuẩn bị đi theo cô.

Cô thở dài đưa tay lên trán, tên này đúng là phiền phức mà.

Cô lấy điện thoại ra, nhắn tin cho ai đó rồi quay đầu nhìn Hứa Thành ở phía sau đang bám đuôi.
Miệng cô mấp mấy hai chữ "Tạm biệt".

Tối.
Hôm nay Mộ Tần về sớm ăn tối cùng cô, cuộc sống cả hai diễn ra bình thường, cho đến khi anh xem tin tức trên ti vi.
“ Hôm nay ở đại lộ X, đã xảy ra tai nạn giao thông, nạn nhân bị thương nặng chính là Hứa Thành – người đứng đầu Hứa thị.

Hiện tại Hứa chủ tịch đang nguy kịch ở bệnh viện"
"Ô, anh ta làm sao thế này? Không phải buổi sáng còn..." Dương Hi Văn bình tĩnh lên tiếng.
Anh quay sang nhìn cô: "Buổi sáng? Em lại gặp anh ta sao?”.
" Tôi đến thư viện mượn sách, không biết sao Hứa Thành ở đó rồi bắt chuyện với tôi, lúc đấy anh ta còn lành lặn mà “ Hi Văn nói.
Mộ Tần liền thấy có điểm bất thường, Hứa Thành ít ai động vào được, tai nạn này chắc chắn không phải chuyện bất ngờ xảy ra, rõ ràng là có người cố ý sắp xếp gây ra chuyện.

Nhưng mà là ai mới được? Dám động vào Hứa Thành không sợ anh ta cắt đầu luôn sao?
"Thời gian này em nhớ cẩn thận"
“Tôi biết rồi, anh cũng vậy."
Mộ Tần chăm chú nhìn về ti vi, lắng nghe thêm về vụ tai nạn này.

Còn Dương Hi Văn vẫn bình tĩnh ăn cơm tối, coi như chưa xảy ra chuyện gì, miệng nở nụ cười kì lạ trên môi.
Cô gái này...có chỗ gì đó không được bình thường.
“ Chắc hẳn anh ta đang đau đớn lắm " Cô ngâm mình trong nước ấm rồi lẩm bẩm một mình.
 
Em Là Mật Ngọt Của Anh 2
Chương 23: 23: Tiếp Tục Hay Dừng Lại


Mộ Tần càng nghĩ càng không đúng, Hứa Thành là người ra sao bao năm qua anh đã quá hiểu rồi.

Anh ta ít khi bất cẩn để mình xảy ra tai nạn như vậy, phải chăng đang có một thế lực ngầm nào đó âm thầm tấn công không?
Mục tiêu của họ là Hứa Thành? Nhưng sao lại trùng hợp đến vậy chứ, ngay lúc anh và Hứa Thành đang ngầm đối đầu với nhau nữa.
Dương Hi Văn tiến ra, cô đi đến bàn học ngồi xuống.

Mộ Tần thấy thế cũng không nghĩ nữa, thời gian này Hứa Thành có thể không hành động được vì bận dưỡng thương rồi, con mèo nhỏ của anh cũng sẽ không bị thương với tên tàn nhẫn đó.
Anh cầm khăn bông đi đến lau tóc cho cô, Dương Hi Văn nhắm mắt để anh làm gì thì làm.Mộ Tần thấy gần đây cô vui vẻ hơn cũng an tâm một chút, sau chuyện Hứa Chính anh cứ lo cô sẽ buồn rầu mãi thôi.
Bệnh viện.
Hứa Chính nhìn anh trai mình đang nguy kịch trên giường, xe của Hứa Thành đi qua ngã tư bất ngờ có hai chiếc xe lao đến tông thẳng vào.

Hai tài xế cầm lái hai chiếc xe đó cũng đã bỏ mạng, Hứa Chính càng nghĩ càng thấy lạ, có cái gì không đúng ở đây thì phải.
Anh nghe người của Hứa Thành nói anh trai mình hôm nay đến thư viện, gần đây ra sức theo dõi nhất cử nhất động của Dương Hi Văn.

Hành tung của Hứa Thành cũng rất kín đáo để tránh kẻ thù không nhắm đến được, nhưng hôm nay lại xảy ra tai nạn sau khi gặp Dương Hi Văn.

Trùng hợp đến kì lạ thật mà.
Hứa Chính nhìn anh mình lần nữa, anh thở dài, chạm tay mình vào tay Hứa Thành hi vọng anh trai sớm tỉnh dậy.
“Nghỉ ngơi tốt, em đợi anh tỉnh dậy ".
Nói rồi Hứa Chính đứng lên.

Bác sĩ bảo tình hình của Hứa Thành không khách quan mấy, vụ tai nạn đã làm anh ấy bị thương quá nặng, may mắn thay vẫn giữ được cái mạng này.

Có điều...khi nào tỉnh lại thì không ai biết.
Anh rời khỏi bệnh viện, bắt đầu điều tra rõ về sự việc này.

Anh không tin đây là vụ tai nạn bình thường, mà là có người cố ý nhằm đến làm hại Hứa Thành.
Đêm hôm thanh tịnh, ở phòng bệnh Hứa Thành yên tĩnh đến đáng sợ.

Một nam một nữ bước vào, bọn họ nhìn Hứa Thành đang hôn mê người đầy dây chằng chịt, trong phòng chỉ có tiếng máy móc vang lên.

Hai người đó cười thầm.
“Thật đáng thương “
"Đúng vậy, không ngờ Hứa Thành này lại có ngày hôm nay”.
.......!
Mộ Tần vì chuyện của Hứa Thành mà không ngủ yên giấc nỗi, bây giờ mục tiêu là Hứa Thành rồi.

Anh có hai giả dụ, một là mục tiêu của người đứng sau mọi chuyện này chỉ có Hứa Thành.

Còn hai là, mục tiêu tiếp theo của họ chính là anh hoặc Lập Nghị.

Mộ Tần, Lập Nghi, anh em nhà họ Hứa cùng với Tô Dược, năm người các anh danh tiếng vốn đã đi xa.

Đồng minh thì ít kẻ thù thì nhiều, rải rác khắp nơi.

Bọn họ sớm đã quen với việc này, luôn tránh được phiền phức một cách tốt nhất có thể.

Nhưng lần này bất ngờ ập đến như thế, anh lo lắng điều thứ hai mình đang nghĩ đến sẽ thành sự thật.
Anh và Tô Dược đều giữ người con gái mình yêu ở cạnh, nếu như nó là thật thì Dương Hi Văn và Lưu Ly không tránh được nguy hiểm bất kể lúc nào.
Mộ Tần xoa xoa trán, đúng là rắc rối, cứ nghĩ Hứa Thành bị thương đã xong chuyện rồi nhưng bây giờ phiền lại thêm phiền.
Anh uống hết ly rượu trong tay, xoay người đi về phòng tìm Dương Hi Văn.

Anh vừa nằm xuống liền đưa tay ôm lấy cô, lòng đầy tâm sự chỉ muốn ôm cô để thoải mái trong lòng nhiều hơn.

Dương Hi Văn vẫn chưa ngủ, cô biết anh đang suy nghĩ và lo lắng chuyện gì lúc này.
Cô nắm chặt áo anh, cố gắng chìm vào giấc ngủ.
Hứa Thành nhập viện đã hơn một tuần vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.

Hứa Chính thay anh mình giải quyết mọi công việc, không có anh trai bên cạnh Hứa Chính thấy mình thật bận rộn, phải quán xuyến nhiều việc, những chuyện trước đây Hứa Thành đều làm cả.
Hứa Chính mệt mỏi rời khỏi công ty, anh tự mình lái xe đến bệnh viện thăm anh trai.

Mẹ anh vì lo lắng đã ở bệnh viện mấy ngày liên tiếp, đến khi kiệt sức hoàn toàn mới chịu về nhà nghỉ ngơi.

Còn anh vì mong anh hai mình tỉnh dậy nên ngày nào cũng đến, chấp tay cầu nguyện mong Hứa Thành bình an vô sự vượt qua kiếp nạn này mà thôi.
“Anh hai, em xin lỗi, là do em vô dụng đến giờ vẫn chưa tìm được kẻ gây ra tai nạn " Hứa Chính ngồi nói với Hứa Thành, nhưng đáp lại cho anh chính là bầu không khí im lặng đến đáng sợ.

Hứa Chính gục đầu xuống, chỉ hơn một tuần anh mới biết đứng ở vị trí của Hứa Thành không dễ thở một chút nào.

Chỉ cần lơ là thôi lập tức có người đẩy ngã mình phải rời khỏi chỗ đó.
Mộ Tần đêm nay cũng không về vì anh phải đi gặp khách hàng.

Cũng đã trễ nhưng Hi Văn lại thay đồ, cô ra ngoài, người trong nhà thấy thế liên lên tiếng:” Để tôi gọi tài xế đưa cô đi."
" Không cần đâu, tôi đi dạo gần đây thôi" Dương Hi Văn nói rồi lập tức rời đi, nếu dẫn theo người của Mộ Tần thì không ổn chút nào.
Cô bắt xe đến công viên ở trung tâm thành phố, bước xuống, cô tiến vào trong đã thấy người mình cần gặp.
Dương Hi Văn ngồi xuống ghế, còn người đàn ông lạ mặt kia lại quay lưng với cô.
“Mục tiêu lần này là ai?” Dương Hi Văn hỏi.
“Hứa Chính " Anh ta đáp.
Dương Hi Văn khựng lại, cô ngẩng đầu nhìn sao trên trời, trong lòng có chút bối rối không biết phải làm sao.
“Tôi khuyên cô đừng thay lòng đổi dạ, những tên đó không phải người tốt lành gì ".
“Đã chấp nhận đối đầu với năm người họ phải làm đến cùng, nếu như họ phát hiện cô chính là nội gián thì Dương Hi Văn cô chẳng còn trên trần đời được đâu".
"Tôi biết chứ " Dương Hi Văn nói.
Đã dám lao vào chỗ chết, nếu như năm người kia không bỏ mạng kẻ có kết cục thảm nhất chính là cô.

Mộ Tần phát hiện thì cô khó mà tồn tại trên thế giới này.
Dương Hi Văn đứng lên, cô nói:" Mộ Tần bắt đầu để ý rồi, anh ta đúng là nhạy bén thật".

" Boss sớm đoán trước được chuyện này rồi, vì thế cô đừng lo ".
“Ngài ấy cũng đã nói sẽ bảo đảm tính mạng cho cô sau khi xong nhiệm vụ mà " Người đàn ông đó ném cho cô một hộp kẹo, Dương Hi Văn vội chụp lấy.
"Boss nhờ tôi gửi cô, giữ cẩn thận, có lúc cô sẽ cần nó đấy".

Nói xong anh ta lướt qua cô, rất nhanh đã biến mất khỏi công viên.
Dương Hi Văn nhìn hộp kẹo trên tay, cô chỉ cười, bây giờ chẳng còn đường cho cô lui rồi.

Một là họ chết, hai là cô bỏ mạng.

Cô bỏ cái hộp vào túi áo mình rồi bước đi, mặc cho số mệnh quyết định vậy.
Dương Hi Văn về nhà, bộ dạng lúc này sớm đã không còn thay vào đó là Dương Hi Văn của mọi ngày ở Mộ gia.
Quản gia thấy cô về mà thở nhẹ ra, thời gian này nếu như cô có chuyện gì chắc Mộ Tần sẽ giết ông mất.
“ Ông chủ, vẫn chưa về sao?" Dương Hi Văn hỏi.
“ Ngài ấy nói sẽ về trễ, bảo cô đừng đợi “ Quản gia bảo tiếp.

Dương Hi Văn gật đầu, cô về phòng ngồi xuống bàn nhìn đống bài vở trên bàn rồi cười lớn.

Cô đưa tay ôm mặt, không biết bản thân nên làm gì tiếp theo.

Ngăn cản hay tiếp tục để hoàn thành trò chơi này nữa?
 
Back
Top Bottom