Đô Thị Em Không Cần Lại Cô Đơn

Em Không Cần Lại Cô Đơn
Chương 165: 23 giờ 59 phút (Hoàn)


Thành đôi

......

Chỉ vài giờ trước sau cuộc yêu và trao đi dài lâu...

Khi Giản Mộc Tư tỉnh lại, Ôn Dương vẫn đang ngủ say, ngủ say đến nỗi vẫn ôm chặt cô, thân mật không chút khoảng cách.

Giản Mộc Tư bất lực mỉm cười, dưới lòng bàn tay nóng bỏng đến kinh người.

Đây đâu phải nhiệt độ đến từ cơ thể Ôn Dương, rõ ràng là độ nóng đến từ trái tim đập loạn của cô.

Vừa mệt vừa thỏa mãn, cô không kìm được mà v**t v* cánh tay Ôn Dương...

Sau đó......

Cuối cùng cũng đặt tay lên vết sẹo trên ngực và bụng người yêu.

Giản Mộc Tư vẫn chưa thể vén lên một góc chăn để ánh sáng rọi tới.

Sự chuẩn bị tâm lý của cô vẫn cần dựa vào hành động đυ.ng chậm thân mật như vậy.

Có ánh sáng lấp lánh trong mắt cô, nhịp thở ngưng trệ...

Cho đến khi Ôn Dương dần dần tỉnh dậy vì xúc cảm ngứa ngáy, Giản Mộc Tư chủ động xích lại gần Ôn Dương.

Trong lòng thở dài vô số lần, cuối cùng cô hôn lên nơi xương quai xanh gần ngay trước mắt...

Vậy mà không ngờ, người đang dần tỉnh dậy rùng mình, vô thức lùi lại.

Ôn Dương đột nhiên mở mắt ra, trong đôi ngươi mang theo vẻ xấu hổ.

"Giản Mộc Mộc, chị..."

Không thể để Giản Mộc Mộc dễ dàng phát hiện ra điểm yếu.

Ôn Dương nuốt xuống những lời còn lại...

Có trời mới biết, xương quai xanh của nàng là nơi nhạy cảm nhất.

......

Tháng 5, đảo Vĩnh Xuyên, câu chuyện về một cặp tình nhân hạnh phúc được bắt đầu tại đây.

Giản Mộc Tư đưa Ôn Dương đến đảo Vĩnh Xuyên vài ngày trước đám cưới.

Những chiếc váy phù dâu cuối cùng đã được chỉnh sửa hai lần.

Sau khi nhận được thiệp mời từ đôi thê thê Giang Giản và trải qua bao lần tập thể dục toàn diện, Ôn Dương về cơ bản đã khôi phục lại hình dáng cơ thể trước lúc bị thương.

Nhưng bây giờ Ôn Dương không còn bị ám ảnh bởi cơ bụng nữa.

Nàng đến Vĩnh Xuyên sớm không chỉ để chúc mừng đám cưới của đôi bạn tốt, quan trọng hơn cả, là để đưa Giản Mộc Tư ra biển chơi.

Nhưng trong mắt người khác, sự thực rõ ràng không phải như thế.

Trong suốt mấy ngày trước đám cưới, hầu như đều là Giản Mộc Tư dẫn Ôn Dương đi chơi.

Ôn Dương hào hứng, giẫm cát ven biển một cách thật vui vẻ.

Hai ngày đầu tiên, nàng còn định nhảy xuống vùng biển xanh không thấy đáy để cho khoe khoang cho Giản Mộc Tư thấy kỹ năng bơi lội của nàng.

Bị lời nói lạnh lùng của Giản Mộc Tư ngăn lại, sau đó mới ngoan ngoãn vâng lời.

Nhưng điều khiến Ôn Dương ngoan ngoãn không phải thái độ tỏ ra nghiêm túc của Giản Mộc Tư, mà nhân lúc Giản Mộc Tư và Giản Thính kiểm tra lịch trình đám cưới, nàng đã lén lẻn ra bờ biển cùng Kiều Mộ Quân và Trần Xán.

Lén lút đạp nước, nghịch ngợm khiến nửa người ướt sũng, đêm đó người họ Ôn bắt đầu bị hắt hơi.

Điều kiện y tế trên đảo đương nhiên không tốt bằng trong nước.

Trước khi khởi hành, Giản Mộc Tư đã chuẩn bị cả một túi mỹ phẩm chứa đầy thuốc.

Cũng không rõ khi qua hải quan, các nhân viên hải quan trên đảo Vĩnh Xuyên có thắc mắc tại sao người bạn đến từ Trung Quốc này lại mang nhiều loại thuốc đến đảo đến thế hay không.

Nếu chiếc máy thở không lớn hơn hộp thuốc, Giản Mộc Tư cũng muốn mang cả máy thở đi.

Đó là chiếc máy thở Ôn Dương thỉnh thoảng hay dùng khi mới xuất viện.

Vì phổi bị thủng một lỗ, sau khi đã qua phẫu thuật và đến giai đoạn sau bình phục, hít một ít oxy tinh khiết sẽ cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

......

"Ôn Dương!"

Sau khi những người bạn đến thăm lần lượt rời đi, giọng điệu Giản Mộc Tư lập tức thay đổi.

Người nằm ngoan ngoãn trên giường tự giác biết mình đã làm sai.

Ôn Dương đeo khẩu trang, mềm mại ôm Giản Mộc Tư:

"Em xin lỗi, Giản Mộc Mộc."

Một lời xin lỗi rất chân thành, không hề qua loa chút nào.

Giản Mộc Tư bất lực nhìn nàng, cuối cùng cam chịu đi theo Ôn Dương đến bên giường.

Vẫn may, cơn cảm lạnh lần này không quá nghiêm trọng.

Người họ Ôn ngoan ngoãn uống thuốc, ngoan ngoãn đợi trong phòng không ra ngoài, sau bốn ngày cuối cùng cũng được Giản Mộc Tư thả ra.

Ôn Dương không dám làm bậy nữa, không dám để Giản Mộc Tư lại lo lắng.

Sau đó, lần nào nàng cũng ngoan ngoãn nắm tay Giản Mộc Tư, cùng nhau giẫm lên cát mịn trên bãi biển.

Chỉ cần có vậy cũng thật là vui.

......

Bữa tiệc buổi trưa trong ngày cưới kết thúc, các phù dâu lại bị chia cắt.

Ôn Dương luyến tiếc nhìn Giản Mộc Tư đi theo Giản Thính đến một căn phòng khác để chuẩn bị, rồi lại nhìn người bạn Giang Thần.

Giang Thần nhìn ánh mắt đáng thương như vậy mà thấy buồn cười:

"Thôi, phù dâu ra ngoài trước đi. Áo cô dâu của tôi cần giữ bí mật."

Thế là, nàng phù dâu được cô dâu ban ơn đã ngay lập tức đi tìm Giản Mộc Tư.

Trùng hợp thay, Giản Mộc Tư ở đầu bên kia cũng bước ra từ phòng cô dâu.

"Hì hì~"

Ôn Dương nắm lấy tay Giản Mộc Tư:

"Có vẻ như cả hai chúng ta đều bị ghét bỏ~"

Giản Mộc Tư siết chặt cái ôm của Ôn Dương hơn:

"Có lạnh không?"

Cô tiện thể khoác áo lên người Ôn Dương.

Xem ra, hình dáng của người yêu trong vòng tay càng ngày càng giống trước khi bị thương.

Nhưng chỉ có cô biết rõ, một cơ thể từng lưu lại gốc bệnh sẽ không bao giờ trở lại như trước.

Ôn Dương ngoan ngoãn lắc đầu, nhưng không cởϊ áσ khoác ra.

"Không lạnh."

Nàng ôm Giản Mộc Tư chặt hơn một chút, cùng cô chia sẻ chiếc áo khoác ấm áp.

"Giản Mộc Mộc của em cũng không lạnh nữa~"

......

Sáng ngày thứ hai của đám cưới, hầu hết những vị khách quý đến tham dự vẫn đang nghỉ ngơi.

Giang Thần, Giản Thính, Ôn Dương và Giản Mộc Tư đến một nhà hàng bãi cỏ ngoài trời.

Mặc dù cả Giản Thính và Giản Mộc Tư đều mặc áo nỉ có mũ trùm đầu, nhưng vẫn bị những người tinh mắt nhận ra những "trái dâu" vừa trồng trên cổ.

Hai người bạn cười khúc khích bên cạnh, chạy sang bàn khác ở đằng xa ủ mưu tính kế...

Giản Mộc Tư và Giản Thính nhìn nhau, cùng nhau trò chuyện tâm tình.

"Mộc Tư, đoán xem họ đang nói gì?"

"Có lẽ đang bàn bạc nên lật như thế nào?"

Giản Thính cười khúc khích, Giản Mộc Tư cũng khẽ nhếch khóe môi.

Hai người bạn mưu mô ở đằng kia đúng là lâm vào cùng một cảnh ngộ.

Con đường nằm trên của Giang đại tổng công đã khó, con đường kèo trên của Ôn đại tổng công cũng khó khăn không kém.

Mặc dù Ôn Dương chiếm được cơ hội trong lần đầu tiên, nhưng ngay sau đó Giản Mộc Tư đã dựa vào sức mình để khiến nàng ấy hiểu...

Tối đó, hoàn toàn chỉ là tình yêu sâu sắc của cô đã dung túng trao cho nàng cái danh tổng công.

Cách một ngày sau lần "quang hợp" đầu tiên, Ôn tổng công vẫn chưa thoả mãn, không nhịn được mà muốn "xuống tay" với Giản Mộc Tư thêm lần nữa.

Nhân lúc Giản Mộc Tư lên trường dạy học, Ôn Dương về nhà sớm, bố trí một bầu không khí lãng mạn, trang trí trong phòng ngủ.

Dầu thơm, đèn vàng, thay cả ga giường, vỏ gối và chăn thành loại thoải mái hơn, êm ái hơn.

Công tác chuẩn bị đã sẵn sàng, nhưng kế hoạch tổng công của Ôn tổng công bỗng bị gián đoạn bởi một cuộc điện thoại.

Giản Mộc Tư về đến nhà, gọi Ôn Dương không biết bao nhiêu lần nhưng không thấy ai trả lời.

Khi đẩy cửa phòng ngủ ra, Giản Mộc Tư choáng váng bởi bầu không khí "lãng mạn" ập ngay vào mắt.

Nhưng chỉ trong chốc lát...

Giản Mộc Tư khẽ cười "ha" một cái.

Cô đóng cửa phòng lại, xoay người đi xuống tầng, cuối cùng cũng nhìn thấy có bóng dáng quen thuộc trong phòng khách.

Đẩy cửa kính sân phơi ra, giọng nói của Ôn Dương lọt vào tai cô.

Từng tràng cười giòn giã vang lên, người họ Ôn hoàn toàn không nghe thấy tiếng cửa kính mở phía sau lưng.

Người mang danh là cựu cảnh sát nhạy bén nhất lúc này hoàn toàn mất cảnh giác khi ở nhà.

Giản Mộc Tư cảm thấy hơi buồn cười.

Cô đang định gọi tên nàng, thì đột nhiên nghe thấy đối phương thân mật nói với đầu dây bên kia điện thoại: "Thế tối mai chúng ta gặp nhé bé?"

Bé???

Một bạn học trong lớp đào tạo đạo diễn???

Khóe môi Giản Mộc Tư khẽ run, ánh mắt trở nên lạnh lùng.

......

"A, Giản Mộc Mộc, chị đã về~"

Vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa vui mừng của Ôn Dương chỉ chiếm được một tí ti cảm tình từ Giản Mộc Tư.

Hậu quả của "một tí ti" chính là...

Trong suốt bữa tối, dù Ôn Dương có nói gì, Giản Mộc Tư đều không có hứng thú.

Trước lúc quay về phòng ngủ, Ôn Dương thầm cảm tạ "may quá không sao cả".

May mà có một bất ngờ lãng mạn có thể thay đổi tâm trạng của Giản Mộc Mộc.

Nhưng nàng ấy hoàn toàn không ngờ, nàng vừa bước vào phòng ngủ đã bị Giản Mộc Tư ép vào cửa.

Nụ hôn nóng bỏng và mãnh liệt, hoàn toàn không cho nàng cơ hội phản ứng.

Ôn Dương chưa kịp nhận ra chuyện gì đã bị Giản Mộc Tư cướp hết tất cả lý trí.

Cả bộ não đờ đẫn, chìm sâu vào khoảng lặng.

Bị Giản Mộc Tư nửa ôm nửa bế lên giường, lần này, hoàn toàn không có cơ hội đổi vị trí.

Giản Mộc Tư cởi bộ đồ ngủ của Ôn Dương ra, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn quyến rũ lên bụng nàng, người nằm trên giường lúc này mới nhận ra hình như có điều gì đó không đúng?

Ôn Dương đang định đứng dậy thì bị nụ hôn của Giản Mộc Tư đáp xuống xương quai xanh.

Chỉ trong tức khắc, nàng run rẩy, nằm trở lại trên giường.

Ôn Dương không kịp xấu hổ, xấu hổ vì không biết làm thế nào mà đối phương phát hiện ra nơi xương quai xanh mẫn cảm nhất của nàng...

Ngay giây tiếp theo, tâm trí tỉnh táo cuối cùng của nàng trôi đi theo từng nụ hôn đáp xuống của người yêu.

Trong nhịp thở gấp gáp, Giản Mộc Tư khiến nàng trôi trên làn mây.

......

"Có được không, Ôn Dương?"

Ôn Dương gỡ mu bàn tay đang che mắt mình ra, cảm thấy vừa bất lực vừa vui sướиɠ.

Nàng vòng tay qua ôm cổ người trên thân:

"Em là của chị mà, Giản Mộc Tư."

Em là của chị, Giản Mộc Tư.

Em là của chị, chỉ có thể là của chị.

Thế là, vô số triền miên đều bắt đầu từ giờ khắc này.

......

Cuộc dung hợp muộn màng không khó chịu như trong tưởng tượng.

Nàng có thể chịu được cơn đau nhẹ, nhưng không thể chịu được cảm giác trống rỗng theo sau.

Ôn Dương gập đầu gối, vô thức muốn nhấc chân phải lên.

Sau đó lập tức bị sự nóng bỏng cuốn trôi tất cả mọi thứ.

Cả cơ thể và tâm trí nàng chất chứa một người.

Cả cơ thể và tâm trí nàng tràn trề một người.

"Giản~ Mộc Mộc~"

Nàng thì thào.

Không biết là lời than thở trong hư không, hay là bí mật tiết lộ trong mây trời.

"Giản~ Mộc Mộc~"

Nàng chỉ biết gọi cái tên ấy vào lúc này.

Như thể cái tên này đại diện cho tất thảy cảm xúc rối bời của nàng.

Người kiêu ngạo cuối cùng cũng kêu lên thứ âm thanh khác dưới tràng kiên nhẫn của Giản Mộc Tư.

Không chỉ gọi tên, còn có...

Còn có tiết tấu kh*** g** hoà trong tấm ga trải giường bị siết chặt...

"Ưm~~~"

Khi khoảnh khắc đó đến, Ôn Dương vô thức ôm Giản Mộc Tư chặt hơn.

Người phía trên có thể cảm nhận rõ cơn run rẩy của người phía dưới.

Không khí trở nên ẩm ướt, hơi thở trở nên ngại ngùng.

Một chút lý trí chợt ùa về...

Ôn Dương quay đầu đi, nhất quyết không muốn nhìn người yêu trên thân lấy một cái.

Chiếc gối sáng màu bị thấm ướt, nhất là tại vị trí nàng vừa quay đầu đi.

Giản Mộc Tư khẽ cười, đưa tay che đi nơi vỏ gối thấm đẫm nước mắt.

Cô chống người lên, hôn lên vành tai mềm mại gần trong gang tấc, cảm nhận rõ người bên dưới lại bắt đầu không tụ chủ được mà run lên.

Lấy lòng bàn tay mình gạt đi giọt nước mắt còn sót lại trên khóe mắt người yêu, Giản Mộc Tư mỉm cười, cô nói:

"Ôn Dương~"

Cô thủ thỉ gọi vào tai Ôn Dương, khiến đôi má ửng hồng của nàng hửng lên một tầng mây đậm.

"Làm gì vậy~"

Chỉ có người trong cuộc mới biết bản thân đang xấu hổ đến mức nào.

Sao lại khóc?

Sao có thể thoải mái đến mức khóc lên?

Đây đâu có giống Ôn Dương!

Khi gặp tình huống này, Giản Mộc Tư tuyệt đối không được cười.

Nếu cô cười, người dưới thân cô sợ rằng sẽ càng xấu hổ và thẹn thùng hơn.

"Ôn Dương~"

Giản Mộc Tư lại gọi thêm lần nữa.

Sau đó, khi đối phương quay đầu lại nhìn cô, một chuyến hành trình trên mây mới lại bắt đầu.

......

Ngày hôm sau.

Ánh nắng chói chang giữa trưa chiếu xuyên qua ô cửa sổ thủy tinh, người trên giường khẽ động đậy một chút.

Giản Mộc Tư đã đợi bên thành giường suốt buổi sáng.

Bữa sáng nguội rồi, thay bằng bữa trưa.

Tia nắng nghịch ngợm khiến Ôn Dương cau mày.

Giản Mộc Tư ngay tức khắc buông lỏng cái nắm tay với Ôn Dương, cô đứng dậy đóng mép rèm lại hơn một chút.

Cô buồn.

Hạnh phúc chứa chan kéo dài từ tối qua đến sáng nay khiến cô bị cuốn theo, khiến cô quên mất thứ chi tiết nhỏ nhặt này.

"Ưm~ Giản Mộc Mộc~"

Người chưa mở mắt bĩu môi không vui khi cảm thấy lòng bàn tay trống rỗng.

Giản Mộc Tư vội vàng trở lại bên giường, nắm lấy tay Ôn Dương.

"Chị đây."

Người nằm trong chiếc chăn ấm áp vươn cánh tay còn lại ra, khiến da thịt trên xương quai xanh lộ liễu trong không khí.

Giản Mộc Tư lặng lẽ nhìn đi chỗ khác, với đôi tai nóng bừng, lại quay đầu lại.

Sự dịu dàng của cô đã để lại rất nhiều dấu yêu tươi mới trên xương quai xanh của nàng.

Trên cổ Ôn Dương của cô cũng có một "thương yêu" lồ lộ dễ thấy.

Ôn Dương mở mắt ra, rồi lại nhắm lại.

Cựa quậy như sâu róm trên giường thật lâu, hoàn toàn cảm nhận được dư âm sau cuộc vui vẻ.

Nàng thở dài.

Hoàn toàn không thể nhớ bản thân đã ngủ thϊếp đi từ lúc nào.

Điều duy nhất đọng lại trong tâm trí là những giọt nước mắt không ngừng trào ra của chính mình, và cả những lời yêu rả rích mà người yêu không ngừng rót bên tai.

"Ôm~"

Ôn Dương kéo tay Giản Mộc Tư, khiến cô càng ôm nàng chặt hơn.

Họ ôm nhau qua lớp chăn ấm áp.

Qua lớp chăn ấm áp, xoa dịu cơn mỏi mệt khắp người Ôn Dương.

Ôn Dương cảm giác được người yêu áp vào trán mình, sau đó nhắm mắt lại, cọ lên mũi người yêu...

......

Sau khi "Mộc Dương Studio" chính thức được ra mắt, "Công ty TNHH Phim Ảnh Mộc Dương" cũng được đăng ký.

Sau khi rời lớp đào tạo đạo diễn, Ôn Dương bắt đầu thử sức với vai trò đạo diễn phim tài liệu với sự hỗ trợ của các thành viên hãng phim.

Ngay từ đầu, nàng đã muốn trở thành một đạo diễn phim tài liệu, theo dõi quay chụp tỉ mỉ và toàn diện, biên tập chỉnh lý khôi phục chân thực bằng tất cả cái tâm...

Trước khi kết thúc năm 2018, bộ phim tài liệu đầu tiên do Ôn Dương đạo diễn chính thức được ra mắt.

Phim tài liệu - "110".

Nhờ tài nguyên từ đài truyền hình của Hoàng Trình Trình và sự đánh giá cao của giám đốc đài truyền hình Bắc Thành trong khi chiếu thử, cuối cùng quyền phát sóng của bộ phim tài liệu "110" đã được đài truyền hình Bắc Thành đã mua lại.

Ban đầu, phim tài liệu được cho phát sóng vào lúc 18h thứ Năm, không thuộc khung giờ vàng.

Sau hai tập phát sóng, "110" đã đứng đầu bảng phim tài liệu trong nước trên một trang web đánh giá nổi tiếng của Trung Quốc với số điểm 9,8 cao ngất ngưởng.

Đồng thời, phim tài liệu "110" trở thành chủ đề hot được bàn tán nhiều nhất trên cả trực tuyến và ngoại tuyến.

Hot đến mức vươn ra tầm nước ngoài.

Đài truyền hình Bắc Thành lập tức điều chỉnh thời gian phát sóng bộ phim, chuyển sang khung giờ vàng cuối tuần, cuối cùng đã khiến "110" có thể ngang hàng với các bộ phim truyền hình nổi tiếng.

Trước Tết Nguyên Đán 2019.

Đài truyền hình Bắc Thành đã mua bộ phim tài liệu thứ hai có tên "120" do "Mộc Dương Studio" sản xuất và Ôn Dương đạo diễn.

Phí bản quyền cho bộ phim tài liệu tăng lên chóng mặt, đạt được mức giá giao dịch chưa từng có.

Giống "110", bộ phim "120" cũng có một khoảng thời gian độc thoại của đạo diễn trước khi dòng phụ đề "kết thúc" hiện lên.

"Lời của đạo diễn" được ghi âm bởi chính người đạo diễn.

Người đạo diễn đến nay chưa từng công khai tên tuổi và lý lịch, chỉ chiếu duy nhất hai đoạn ghi âm này.

"110":

"Tưởng nhớ sĩ quan Lý Duyên Thanh. Tưởng nhớ sĩ quan Dương Trường Vinh."

"120":

"Cảm ơn cô Giản~"

......

Đạt được giải thưởng và nhận về mức thu nhập kếch xù, Mộc Dương Studio dám tiến mà cũng dám lùi, nơi đây bắt đầu công việc bồi dưỡng và khai thác các đạo diễn mới.

Đạo diễn Ôn, người từng sản xuất hai bộ phim tài liệu kinh điển chỉ trong vòng một năm đã tạm thời rửa tay gác kiếm sau khi đạt được danh tiếng là đạo diễn xuất sắc.

Mộc Dương Studio vẫn còn đó, Công ty TNHH Phim Ảnh Mộc Dương chính thức được ra mắt.

Bà chủ Ôn nhàn rỗi không chỉ khám phá các đạo diễn phim tài liệu tiềm năng, nàng còn bắt đầu nhận quay chụp ở tầng một của công ty.

Tầng một của công ty được chia thành nhiều studio.

Ôn Dương bắt đầu nhận một số case chụp ảnh vui vẻ, lưu lại kỷ niệm yêu thương cho những người có tình yêu.

Thi thoảng sẽ có vài vị khách nghe danh mà đến, bày tỏ lời khen ngợi đối với tác phẩm kinh điển "110" và "120".

Mà những vị khách ấy hình như hoàn toàn không ngờ rằng đạo diễn bí ẩn đằng sau bộ phim tài liệu chính là nhϊếp ảnh gia đang cầm máy ghi lại những khoảnh khắc đẹp cho họ vào lúc này.

......

Khi Giản Mộc Tư có tiết dạy, thỉnh thoảng Ôn Dương sẽ giở tính trẻ con mà đến trêu cô ấy.

Không phải làm loạn trong lớp của giáo sư Giản.

Mà chỉ âm thầm xuất hiện trong lớp học công cộng của giáo sư Giản, ngồi dưới bục giảng giả làm một trong những học sinh của cô.

Lần nào thử cũng không lộ, lần nào làm bất ngờ được giáo sư Giản, kẻ gây chuyện đều không cảm thấy nhàm chán.

Mỗi lần, luôn có những bất ngờ mới xuất hiện trong mắt Giản Mộc Tư.

Chỉ là...

Kết thúc bất ngờ thường kết thúc với cảnh Ôn Dương nằm trên giường chịu phạt.

Chỉ khi ở trên giường, Ôn Dương mới được nếm trải hết lần này đến lần khác...

Người yêu của nàng...

Quả nhiên là gái 30.

......

Vào một ngày cuối tuần tròn một năm ngày cưới của Giang Thần và Giản Thính.

Sau khi dự tiệc mừng trong nước, về đến nhà, Ôn Dương bắt đầu cảm thấy bồn chồn.

Phải biết rằng, trong đám cưới của Giang Thần và Giản Thính, hai cô dâu đã đích thân tặng bó hoa cưới cho hai người bạn tốt.

Bó hoa tượng trưng cho lời chúc phúc của tình yêu...

Giang Thần tặng hoa cho Ôn Dương, Giản Thính tặng hoa cho Giản Mộc Tư.

Cả năm nay, Ôn Dương luôn nghĩ về điều mà Giang Thần từng thì thầm vào tai nàng trong đám cưới: Nếu không cưới trong vòng một năm sau khi nhận được bó hoa...

Thì sẽ hết cơ hội đó.

Chiếc nhẫn cầu hôn được đặt theo yêu cầu đã đến tay Ôn Dương.

Vạn sự đủ cả, chỉ thiếu gió đông*.

*Vạn sự đủ cả, chỉ thiếu gió đông: Ý nói mọi chuyện dù đã toàn vẹn, đủ đầy nhưng đôi khi vẫn có thể bế tắc vì thiếu yếu tố quyết định: Thiên thời địa lợi/ thời cơ.

Gió đông là...

Có lẽ gió đông là lời nói mớ đêm đó chăng?

Có lẽ cả ngày đã nghĩ quá nhiều về chuyện "nhỏ" cầu hôn...

Đến đêm, Ôn Dương đã sớm mệt mỏi.

Soạn bài xong xuôi, giáo sư Giản trở về giường, được Ôn Dương vô thức ôm vào lòng.

Lại được trở về vòng tay người yêu, lại cảm thấy l*иg ngực ấm áp.

Sau khi ở bên nhau, tình yêu của họ chưa từng xa cách, tình cảm ngày càng lớn lên.

Họ yêu nhau sâu đậm đến mức không thể tách rời, tình yêu in sâu vào xương tủy và máu thịt.

Giản Mộc Tư nghe thấy tiếng lẩm bẩm khe khẽ vô thức của Ôn Dương.

Cô áp sát vào môi Ôn Dương, cẩn thận nghe xem người yêu đang nói mớ điều gì.

Sau đó, cô nghe nàng nói...

"Mộc Mộc, gả cho em đi~"

"Không thì, em gả cho chị cũng được~"

Nghe rõ xong, Giản Mộc Tư chìm vào giấc ngủ với đôi mắt cười cong cong.

......

Sáng sớm ngày hôm sau, Giản Mộc Tư được Hạ Lương gọi đến bệnh viện một lúc để quan sát ca phẫu thuật tim.

Khi về đến nhà, trời đã chập tối.

Ôn Dương ôm chiếc chăn bông đã được tôi luyện dưới ảnh mặt trời cả ngày trở về phòng...

Khi xuống bậc thang, bị vấp phải góc chăn bông và ngã xuống sàn.

Người lấy chăn bông làm đệm đỡ không bị thương chút nào, nàng chui tọt vào chăn ngay tại chỗ, bỗng nhiên cảm thấy vui vẻ.

Nghe thấy âm thanh truyền đến phòng bếp, trái tim Giản Mộc Tư lỡ một nhịp.

Cô lập tức đến kiểm tra tình hình, lại bị đối phương dắt đến, quỳ hai đầu gối trên chiếc chăn êm.

"Hahahahaha~"

Hai đôi mắt nhìn nhau cười cùng ánh lên một tia nắng.

Cùng một động tác thò tay vào túi, khiến cả hai bên cùng lúc sững sờ...

"Giản Mộc Mộc~"

"Ôn Dương~"

"Lẽ nào em..."

"Chị cũng..."

Cả hai cười rất vui vẻ.

Trong tiếng cười khúc khích, họ lấy ra những chiếc nhẫn đính hôn.

"Gả cho em đi, Giản Mộc Mộc~"

"Mình cưới nhau đi, Ôn Dương ~"

......

(Kết thúc)
 
Em Không Cần Lại Cô Đơn
Chương 166: Lời kết


Cảm ơn các bạn đã kiên trì đọc được đến đây, vậy là chúng ta đã cùng nhau đồng hành hết đến hết "Em Không Cần Lại Cô Đơn".

Để tạo nên tác phẩm này, tác giả Quả Mọng Một Lòng Vì Tiền đã thu nhập những câu chuyện cảnh sát, những câu chuyện cấp cứu tiêu biểu có thật, ví dụ như:

- Nhân vật Dương Trường Vinh được lấy nguyên mẫu từ nữ cục trưởng đầu tiên của Công an Đăng Phong - Nhậm Trường Hà.

- Vụ giẫm đạp được chuyển thể từ vụ giẫm đạp trong năm mới ở Bến Thượng Hải, chuyện sư phụ Vương về hưu đã mất đi cô con gái yêu cũng là chuyển thể từ câu chuyện có thật về thảm họa đó.

- Sự việc một học sinh tiểu học ở An Huy, khi viết bài tập về nhà không khớp với câu trả lời của mẹ và đã gọi 110 để được giúp đỡ

- Sự việc vỡ bàng quang của sinh viên Đại học Hàng Châu.

- Phỏng theo sự cố chết và bị thương của một tài xế lái ô tô ở Công viên Hậu cần Hồ Bắc.

- Chuyển thể từ vụ tự tử của cảnh sát Tứ Xuyên mắc chứng trầm cảm.

- Bao gồm cả sự cố phá dỡ và trưng thu mà Ôn Dương gặp phải, nhưng thật không may, trong thực tế sự việc này không kết thúc như trong truyện.

....

Đây là một câu chuyện mang tính đời thực, nên tác giả đã cố hết sức để tự mình trải nghiệm trước khi đặt bút viết ra, ví dụ như, Quả Mọng đã đến Hội chữ thập đỏ địa phương, tham gia khóa đào tạo xe cấp cứu của Hội chữ thập đỏ và nhận được chứng chỉ đủ điều kiện cấp cứu do Hội chữ thập đỏ cấp; tự mua về hình nộm cấp cứu để tập CPR, cảm nhận được nỗi khổ chân thực khi thực hiện CPR; đăng ký làʍ t̠ìиɦ nguyện viên cho công việc an ninh y tế marathon quốc tế; liên lạc với Khoa Phẫu thuật Bàn tay, Khoa Phẫu thuật L*иg ngực và Khoa Phẫu thuật Cấp cứu của Bệnh viện Đại học Y Công Đoàn để được ý kiến hướng dẫn chuyên nghiệp; nghe cựu Phó giám đốc đồn cảnh sát tuần tra nói về sự hy sinh và kể về sự hy sinh dưới nhiều góc độ, v.v...

Ngoài ra, cặp đôi Minh Lạp và Lục Nhiên cũng được lấy cảm hứng từ một câu chuyện có thật.

Cảm ơn tác giả của chúng ta đã rất có tâm!

Tuy tác giả có tên Quả Mọng Một Lòng Vì Tiền, nhưng các truyện của tác giả đều miễn phí, các bạn biết tiếng Trung có thể đọc Em Không Cần Lại Cô Đơn miễn phí trên Tấn Giang, các truyện khác của tác giả thì được đăng trên 长佩.

Về lý do tại sao lại là "Em Không Cần Lại Cô Đơn" mà không phải "Chị Không Cần Lại Cô Đơn" mặc dù Ôn Dương nói với Giản Mộc Tư câu này rất nhiều? Sở dĩ trong truyện hai người đều từng cô đơn, sở dĩ người không cần lại cô đơn cũng chính là chúng ta, những người chỉ muốn mãi mãi làm "em". Thế nên mỗi khi nhìn thấy tựa đề này, các bạn hãy nhớ các bạn không cô đơn đâu nhé~

Cảm ơn các bạn đọc đã luôn đồng hành cùng mình, cảm ơn từng lượt vote và comment của các bạn đã tiếp thêm cho mình nguồn động lực to lớn. Mình xin lỗi vì trong quá trình dịch có sai lỗi chính tả và lỗi đánh máy hơi nhiều, cảm ơn các bạn đã không ngần ngại comment cho mình biết lỗi sai.

Cảm ơn sự kiên trì của các bạn!

À quên mất chưa giải nghĩa về các giờ phút trên tiêu đề, tác giả nói không có dụng ý gì cả, vì mọi phút mọi giây đều đáng mong chờ~

Còn 3 chương phiên ngoại nữa, đừng vội đi nha.
 
Em Không Cần Lại Cô Đơn
Chương 167: Phiên ngoại 1


Không còn cô đơn

......

Trở về từ đám cưới của đôi thê thê Giang Giản trên đảo Vĩnh Xuyên, Ôn Dương toàn tâm toàn ý đầu tư vào tác phẩm đầu tay của mình.

Mặc dù từng thực hiện rất nhiều tác phẩm phim ngắn khi còn là sinh viên, một trong số đó còn được đoạt giải, nhưng khi bắt tay vào quay phim tài liệu, Ôn Dương chưa bao giờ cảm thấy áp lực như thế này.

Chủ đề nàng chọn là cảnh sát tiền tuyến.

Nếu không thể làm ra một tác phẩm tuyệt vời, nàng sẽ không dám nói đó là để tưởng nhớ Dương Trường Vinh và Lý Duyên Thanh.

Làm sao Dương Trường Vinh và Lý Duyên Thanh có thể cho phép nàng sản xuất ra một tác phẩm tệ?

Chưa kể......

Chưa kể... bản thân nàng từng là sĩ quan Ôn.

Sĩ quan Ôn cũng không cho phép nàng làm ra một tác phẩm tệ!

Thế nên, trước khi quay, áp lực của Ôn Dương đạt đến mức vô cùng khổng lồ.

Sau khi bộ phim chính thức bắt đầu được quay, nàng càng ngày càng áp lực thêm.

Giản Mộc Tư ở bên nhìn thấy cũng rất lo lắng.

Cô lo lắng vì đây là người yêu cô, nhưng cô cũng không thể ngăn cản nàng thực hiện ước mơ.

Vào một buổi sáng sớm, khi Ôn Dương lại đứng trước gương vò cái đầu rối tung rối mù của nàng.

Cuối cùng Giản Mộc Tư không thể nhịn thêm được nữa:

"Ôn Dương!"

Nhận thấy giọng mình lạc đi, cô không khỏi thở dài...

"Ôn Dương~"

Cô gỡ mái tóc dài bị người chịu áp lực tinh thần rất lớn làm rối tung lên, cầm lược lên chầm chậm chải từ trên xuống.

Sau đó, trước ánh mắt có lỗi và buồn rầu của đối phương, cô kéo Ôn Dương trở lại bên giường.

"Ôn Dương~Ôn Cừu Cừu~"

Giản Mộc Tư sưởi ấm trái tim người yêu bằng cái ôm của cô, dịu dàng nói:

"Chị đã xin nghỉ phép cho em và mọi người trong studio. Tất cả mọi người đều cần một kỳ nghỉ để điều chỉnh trạng thái tinh thần. Chị đã đặt vé máy bay đến Kyoto ngay chiều nay, giáo sư Giản đã xin nghỉ phép thành công, còn em? Có muốn đi du lịch cùng giáo sư Giản không?"

Câu nói xin lỗi cồn cào trong lòng Ôn Dương không biết đã bao nhiêu lần.

Cuối cùng, sự ngạc nhiên hiện lên trong mắt nàng.

Ôn Dương chu môi ra, trông như sắp khóc.

Và rồi... nước mắt nàng thực sự lăn xuống.

"Được rồi~ được rồi~ bé yêu~ đừng khóc ~"

Cái đầu đang áp vào cổ Giản Mộc Tư đột nhiên rụt lại, Ôn Dương chỉ vào mình, nói:

"Bé yêu?"

"Haâhhahahahahaha~"

Người họ Ôn cười ra nước mắt, vô cùng hạnh phúc:

"Bé yêu?"

"Bé yêu!"

"Bé yêu~"

Giản Mộc Tư bất lực nhìn Ôn Dương, cuối cùng vẫn làm hài lòng người yêu:

"Ừm, bé yêu."

Cô đứng dậy, ôm vòng eo thon của Ôn Dương:

"Có lẽ cả đời này chị chỉ có một bé yêu là em."

Trong cái ôm của Giản Mộc Tư, Ôn Dương nhướng mày, có vẻ không hài lòng:

"Có lẽ?"

Âm cuối lên cao quá đáng, khiến Giản Mộc Tư phải đích thân thừa nhận nàng là người duy nhất, là người đặc biệt của cô.

Giản Mộc Tư nhìn Ôn Dương, nhéo mũi Ôn Dương:

"Thôi được, bé yêu duy nhất trên đời này chỉ có Ôn Dương."

"Hahahahaha~"

Đạo diễn Ôn mới nửa giờ trước còn mặt ủ mày chau chỉ trong chốc lát đã cười sảng khoái khắp phòng ngủ.

"Được rồi, đạo diễn Ôn ban ơn, thỏa mãn nguyện vọng đi du lịch của giáo sư Giản."

......

Nhiều tiền đến mấy cũng không mua được thuốc hối hận.

Nếu biết trước sẽ như vậy sau khi đến Kyoto...

Thà rằng dẫn Ôn Dương đi vùng ngoại ô ở Bắc Thành còn hơn.

Đây là ngày thứ ba cô Giản làm người mẫu.

Nếu nói về sự nghiệp làm người mẫu trong hai ngày đầu tiên, Giản Mộc Tư nghĩ đây chỉ là cảm hứng bất chợt của Ôn Dương. Nhưng đến ngày thứ ba, cô có cảm giác chuyện này sẽ không bao giờ kết thúc.

Đi trên con đường xinh đẹp ở Kyoto, Giản Mộc Tư bực bội liếc chiếc máy ảnh trong tay Ôn Dương rất nhiều cái.

Nếu biết trước...

Nếu biết trước, lẽ ra nên khóa thứ này vào trong ngăn kéo ở nhà trước khi lên đường.

Nhưng bị khoá thì có sao?

Thật khó để đảm bảo nhϊếp ảnh gia họ Ôn sẽ không dùng điện thoại làm phương tiện ghi lại "vẻ đẹp" của cô.

Đây là nguyên văn của nhϊếp ảnh gia họ Ôn!

"Giản Mộc Mộc nhà ta thật đáng yêu~"

"Giản Mộc Mộc nhà ta thật xinh đẹp~"

"Ồ, hãy nhìn đôi mắt của Giản Mộc Mộc nhà ta long lanh chưa kìa~"

"Ôi, ngại ngùng cũng đáng yêu quá đi~"

"Ôi, chân dài lê thê luôn~"

...

Những lời như vậy...

Giản Mộc Tư đâu có tiện từ chối?

Huống chi...

Huống chi, lúc Ôn Dương chụp ảnh cô, trong mắt nàng tràn đầy ánh sáng mê người.

Không biết là người trong khung ảnh khiến người ta say mê, hay là Ôn Dương càng khiến người ta say đắm.

Giản Mộc Tư chỉ đành ngầm chấp nhận hành vi chụp ảnh mọi lúc mọi nơi của Ôn Dương.

Tuy rằng không chụp ảnh phong cảnh, nhưng cô chính là phong cảnh trong mắt Ôn Dương.

"Hihihihihi~"

Nhϊếp ảnh gia đang tự khen thành quả chụp ảnh của mình hiển nhiên không chú ý nhân vật chính trong ống ngắm đột nhiên xuất hiện bên cạnh nàng...

Giản Mộc Tư tiến lại gần Ôn Dương, cẩn thận nhìn vào màn hình camera...

"Ồ~"

Màn hình được phóng to đến mức tối đa...

Đây đâu phải khuôn mặt của Giản Mộc Tư?

Đây rõ ràng là vết hickey trên cổ cô ấy!

Giản Mộc Tư khó mà không nhịn nổi thở dài với trời, cô véo đôi tai mềm mại của Ôn Dương:

"Chị nghĩ buổi chụp hình hôm nay có thể kết thúc sớm. Nếu hôm nay nhϊếp ảnh gia Ôn lại lấy máy ảnh ra lần nữa, chị nghĩ thuê thêm một phòng khi trở về khách sạn cũng không khó khăn gì."

"Em không!!!"

Ôn Dương lập tức cất máy ảnh đi, quấn lấy Giản Mộc Tư như con koala.

"Có thể không quay phim, có thể không chụp ảnh, nhưng chúng chúng ta bắt buộc phải ở chung một phòng!"

Nhϊếp ảnh gia hốt hoảng hoàn toàn không quan tâm đến việc nàng và Giản Mộc Tư đang ở một điểm thu hút khách du lịch nổi tiếng ở Kyoto...

Không thiếu người Trung Quốc đi qua đi lại...

Có nhìn thấy không?

Có một nhóm phụ nữ trung niên vừa đi ngang qua khi hướng dẫn viên du lịch vẫy lá cờ đỏ nho nhỏ, rõ ràng họ đang nhìn hai người với ánh mắt đầy nghi ngờ...

Mặt Giản Mộc Tư đỏ bừng, xách con koala trên người đi thẳng đến một nơi ít người qua lại.

Cô thầm "hừ hừ hừ", không biết làm sao mới hết giận.

Nhưng vẫn không nỡ tách con koala bám trên người ra, cũng không muốn ngừng nghe những âm thanh nũng nịu ngọt ngào bên tai.

Vì vậy, ngay đêm hôm đó, nhϊếp ảnh gia họ Ôn rất thê thảm...

......

"Giản~ Mộc~ Mộc... em... không...dám... nữa..."

Nhϊếp ảnh gia họ Ôn đẫm nước mắt, đến cả sức trừng mắt với người ta cũng không còn.

Giản Mộc Mộc quá tàn nhẫn!

Ra ra vào vào theo nhịp xin tha của nàng ấy!

Không biết xấu hổ!

"Hử?"

Giản Mộc Tư nâng cao âm cuối, chống nửa người lên nhìn người bên dưới.

Cứ như nghe thấy tiếng người yêu đang thầm oán trách ấy nhỉ?

Ôn Dương thở không ra hơi, hai mắt nhắm nghiền lại, giấu mặt vào trong gối như đang trốn tránh.

"Em sai rồi, Giản Mộc Mộc..."

Đây là lần đầu tiên nàng phải xin tha trên giường:

"Tha cho em đi mà, người yêu... em xin chị..."

Giản Mộc Tư mân mê đôi tai vểnh lên của Ôn Dương, đôi mắt tràn đầy vẻ dịu dàng chưa thoả mãn.

Cô dịu dàng cười:

"Được, tha cho em."

Sau đó......

Ngay giây phút Ôn Dương vui vẻ thả lỏng người...

Lại làm nữa!

......

Ngày thứ tư...

Nàng nhϊếp ảnh gia nằm cả ngày trên giường khách sạn.

Ôn Dương khóc không nên lời, nói không ra hơi, được giáo sư Giản đánh chén ngon lành, được phục vụ cả ngày.

Ngày thứ năm...

Nàng nhϊếp ảnh gia sau khi có được bài học khắc cốt ghi tâm không bao giờ dám lôi máy ảnh ra nữa.

Ôn Dương chỉ dám lấy điện thoại ra, giả vờ như đang lướt tin tức để chụp ảnh Giản Mộc Tư...

Nàng thầm tự nhủ vô số lần:

Tối nay tầng lớp nông nô nhất định phải vùng lên, phải hát bài ca đại thắng!

......

Đạo diễn Ôn đã phải chịu áp lực rất lớn trong tác phẩm đầu tay, nhưng đến khi bắt tay vào làm tác phẩm thứ hai, "120", nàng đã trở nên bình tĩnh hơn nhiều.

Trung tâm Cấp cứu 120 túc trực 24/24, do đó đoàn làm phim cần đi theo hai đội cấp cứu khác nhau để hoàn thành cảnh quay cả ngày lẫn đêm.

Ôn Dương chọn đội cấp cứu của Minh Lạp, và cả đội cấp cứu của Ngô Dạng, Lưu Dịch và Trần Phi.

Hai đội cấp không trực cùng một thời gian, vừa hay đoàn làm phim đi theo hai đội có thể thực hiện cả cảnh quay ban ngày lẫn ban đêm.

Thế nhưng đạo diễn Ôn vẫn không cho Giản Mộc Tư cơ hội an tâm.

Lần này đúng là không cần lo lắng về áp lực của Ôn Dương, nhưng dường như tự bản thân Giản Mộc Tư đã rơi vào cảm giác trống trải.

Gần đây thời gian chỉ dành cho hai người giữa cô và Ôn Dương quá ít!!!

Chỉ có morning kiss và goodnight kiss!!!

Nhưng giáo sư Giản sẽ không chịu thừa nhận rằng bản thân đang có tâm lý rất giống những cô gái nhỏ mới biết yêu.

Còn lâu cô mới là một cô gái nhỏ thích dính lấy người yêu!

Cô chỉ...

Cô chỉ đang lo lắng Ôn Dương!

Cô chỉ đang quan tâm!

Cô chỉ là...

Giản Mộc Tư nhìn căn bếp trống trải tứ phía, thở dài.

Sáng nay cô đặt đồng hồ báo thức dậy lúc 5 giờ, để có thể ở bên Ôn Dương thêm 20 phút.

......

"Giản Mộc Mộc?"

Vừa thức dậy đã không thấy người bên gối đâu, Ôn Dương lập tức bịch bịch bịch chạy xuống tầng.

Mới sáng sớm ra, mà Giản Mộc Tư đã xuất hiện trong bếp.

"Người yêu không ngủ được à?"

"Có phải dạo này em về nhà muộn quá, làm phiền đến chị không?"

"Không phải sáng nay chị còn có lớp dạy buổi sáng sao?"

Ôn Dương hoàn toàn không cho Giản Mộc Tư cơ hội trả lời, nàng cứ tự mình xót xa về tất cả các khả năng khiến Giản Mộc Tư không thể ngủ ngon.

Cuối cùng nàng đổ hết lỗi lên đầu mình.

Đều tại mình hết, nếu mình không quá bận rộn suốt khoảng thời gian này, nếu mình không thường xuyên đi sớm về muộn, Giản Mộc Mộc sẽ không bị ảnh hưởng!

"Em xin lỗi, Giản Mộc Mộc..."

Ôn Dương gục đầu trên vai Giản Mộc Tư.

Mặc trong lòng có hàng ngàn sự tiếc nuối, nhưng cảm giác đau lòng cho Giản Mộc Tư vẫn lớn hơn cả:

"Em xin lỗi bảo bối, hay là mấy đêm hôm sau em qua phòng khách ngủ nhé..."

"Không được!"

Giản Mộc Tư lập tức từ chối Ôn Dương.

Hai gò má ửng hồng, cuối cùng cô cũng xoay người lại, siết chặt tay Ôn Dương, kéo nàng vào trong lòng mình:

"... Không phải tại em... chỉ tại..."

Cô đang nghĩ xem có nên hoàn toàn thành thật hay không?

Nhưng hậu quả của việc hoàn toàn thành thật là gì?

Cô liếc nhìn người mà cô vô cùng yêu thương.

Thôi vậy, tạm thời cứ giữ bí mật.

"Chỉ tại hôm qua ngủ trưa nhiều quá, nên buổi tối ngủ không được."

"Ồ~ ồ ~"

......

Vốn dĩ Giản Mộc Tư không định tham gia hoạt động của trường hôm nay.

Lớp học phổ biến kiến thức cấp cứu?

Là một cựu bác sĩ cấp cứu, cô đâu cần tham gia loại lớp học này?

Nhưng nhỡ...

Nhỡ đoàn phim của Ôn Dương cũng đến tham gia thì sao?

Với tâm lý "nhỡ như" này, Giản Mộc Tư xuất hiện trên sân bóng rổ trong nhà của trường.

Bác sĩ cấp cứu được Trung tâm Cấp cứu cử đến không phải là Minh Lạp, cũng không phải Ngô Dạng.

Rất rõ ràng, đoàn làm phim của Ôn Dương sẽ không đến cùng.

Giản Mộc Tư tiếc đứt ruột...

Cô cảm thấy buồn chán đến mức bắt đầu giúp các bác sĩ cấp cứu hướng dẫn độ ép CPR cho giáo viên và học sinh.

"Giáo sư Giản, chị thấy em ép CPR đã chuẩn chưa?"

Là một giọng nói quen thuộc đến tận xương tận tuỷ...

Quen thuộc đến mức trái tim nóng dần.

Giản Mộc Tư cười, quay đầu lại:

"Là chị đích thân dạy em thực hiện CPR. Nếu không chuẩn, chẳng phải đã khiến chị thất vọng sao?"

Ôn Dương cười rạng rỡ.

Nàng lấy tay che môi, lặng lẽ giấu nụ hôn nhẹ rơi xuống tai Giản Mộc Tư.

"Người yêu, nói một câu nhớ em khó đến thế à?"

Giản Mộc Tư sững sờ tại chỗ.

Không chỉ vì nụ hôn rót phỏng trái tim, mà còn vì người yêu đã phát hiện ra bí mật của cô.

"Ai nhớ em?"

Giản Mộc Tư liếc Ôn Dương, với biểu cảm "em đừng nghĩ nhiều".

Cho đến khi......

Ôn Dương dẫn cô ra khỏi nơi dạy học.

Ngồi trên ghế lái, giáo sư Giản dù vẫn muốn bướng bỉnh làm kiêu nhưng cuối cùng vẫn phải thú nhận sau nụ hôn nhẹ của Ôn Dương.

"Thôi được, chị nhớ em, hài lòng chưa?"

......
 
Em Không Cần Lại Cô Đơn
Chương 168: Phiên ngoại 2


Mẫn cảm với em nhất

......

Vào một ngày cuối tuần sau khi bộ phim tài liệu "110" kết thúc, Giản Mộc Tư đưa Ôn Dương đến Thượng Hải...

Vì Thượng Hải có Disneyland và đồ ăn ngon lành.

Mặc dù... Ôn Dương đều không chịu thừa nhận về hai lý do trên.

Thế nhưng lịch trình chuyến du lịch ba ngày ở Thượng Hải đã tát thẳng vào mặt người tự cho mình là trưởng thành này.

Thay vì trưởng thành...

Chẳng thà nên duy trì chút sự ngây ngô như Ôn Dương thì thú vị hơn.

Tin rằng luôn có một góc nào đó trên thế giới này tồn tại những câu chuyện cổ tích.

Tin rằng luôn có một vũ trụ song song nơi những câu chuyện cổ tích được diễn ra.

Niềm tin đó sẽ mang lại một số năng lượng khác cho cuộc sống của chúng ta.

......

Trước khi bước vào Disneyland là một người trưởng thành, sau khi bước vào cổng chính liền biến thành một cô bé dễ thương.

Ôn Dương dẫn Giản Mộc Tư đi thẳng tới cửa hàng xung quanh gần nhất.

Có trời mới biết, ngay từ vài ngày trước, nàng fan của Disney đã bắt đầu lên mạng tra các chiến lược vui chơi khác nhau tại Disneyland Thượng Hải.

Dù chưa bao giờ được đặt chân đến Disneyland Thượng Hải, nhưng đạo diễn họ Ôn vẫn thấy như thể mình đã đến đây rất nhiều lần.

Ngay cả Giản Mộc Tư đứng cạnh cũng không khỏi kinh ngạc trước kỹ năng của nàng ấy.

Nhưng, "cô bé nhỏ" do chính cô dẫn đến, người chịu trận chỉ có thể là cô.

Giản Mộc Tư miễn cưỡng nhận lấy quả bóng trong suốt được Ôn Dương mua.

Đó là một quả bóng bay trong suốt bọc ngoài quả bóng hình chuột Mickey...

Đã đến Disneyland là phải đi tiêu tiền khắp mọi ngõ ngách xung quanh.

Mà Giản Mộc Tư thì chấp nhận theo cách...

Phải bắt chước y hệt những đứa trẻ khác bằng cách buộc bóng tay vào cổ tay.

Thật là một cảnh tượng ngược đời...

Giản Mộc Tư nhìn cổ tay trái của mình, rồi lại nhìn quả bóng bay hình chuột Mickey bay lơ lửng trên không trung...

"Pfttt~"

Thủ phạm họ Ôn không nhịn được mà phì cười.

"Trời ơi~"

Hai tay Ôn Dương che bụng cười.

Sao Giản Mộc Tư nhà nàng lại đáng yêu đến thế cơ chứ!

Người họ Ôn treo đầy bóng bay khắp người cười đến nỗi đỏ cả mặt, nhưng vẫn chưa dừng lại ở đó.

Nàng ôm Giản Mộc Tư vào lòng, không nhịn được sự dễ thương của cô ấy, đưa hai tay lên véo má Giản Mộc Tư.

"Hahahahahahaha~"

"Chu chu~"

Bóp xong đôi má hồng đang cau lại, nàng ôm chặt lấy Giản Mộc Tư như không biết chừng mực là gì.

"Người yêu của em dễ thương quá!"

Nhìn xem, nhìn xem, bộc lộ cảm xúc chân thật như vậy...

Làm sao Giản Mộc Tư có thể tức giận chứ?

Nếu tức giận...

Là đang phản chối sự dễ thương của chính mình sao?

Hay là phản đối quả bóng nên bay đi ngay lập tức ấy?

Cho xin, quả bóng bay đó...

Cũng dễ thương đấy.

Sau đó Ôn Dương dẫn Giản Mộc Tư đi vào các cửa hàng xung quanh...

Và cả hai quả bóng bay đi theo họ giữa không trung.

......

Điều Ôn Dương khiếu nại những cửa hàng xung quanh nên cải thiện ngay lập tức chính là — tại sao không có xe đẩy mua sắm?

Nếu không phải cân nhắc về "một số" trò chơi giải trí tiếp theo, rất có khả năng Ôn Dương đã mua đầy giỏ đầy chậu chỉ nửa tiếng đầu sau khi vào công viên.

Quá trời đồ chơi to nhỏ dễ thương...

Nhưng mà, đồ chơi Elsa trông ghê chết được.

"Hàng Frozen chính thức sao mà xấu thế!"

"Làm gì giống Elsa?"

"Trời ơi, cái này xấu quá!"

"Còn cái cặp sách kia... cái ở chợ bán buôn văn phòng phẩm giá 30 tệ một cái còn nhìn đẹp hơn."

"Cả cái kẹp tóc đó nữa! Không dám nhìn thẳng!

Ôn Dương nắm tay Giản Mộc Tư huyên thuyên than thở mãi chưa xong.

Đúng là nàng đã nhìn thấy rất nhiều sản phẩm dễ thương, nhưng thật không may, không có cái nào đến từ bộ phim Frozen yêu thích của nàng ấy.

Nàng thấy tiếc lắm!

Không có thứ đồ nào có thể đáp ứng sở thích trêu chọc người yêu của nàng ấy!

Rõ ràng nàng nhớ...

Rõ ràng nàng nhớ Disneyland ở Mỹ có rất nhiều thứ đồ xinh đẹp...

Tại sao không đem chúng đến Thượng Hải???

Đến cuối, bước ra khỏi những cửa hàng mua sắm, có một chiếc bờm tai chuột Mickey trên đầu Ôn Dương.

Nàng cũng mua một chiếc bờm tai chuột Minnie...

Nhưng mà...

Ánh mắt của Giản Mộc Tư đáng sợ quá!

Mùi đe đoạ thoang thoảng trong đôi mắt nhìn có vẻ ấm áp kia.

Ôn Dương không khỏi rùng mình một cái.

Chỉ là, nàng bỗng nhiên nhớ lại cái đêm ở Kyoto.

Nàng giữ im lặng, liếc nhìn quả bóng chuột Mickey bay lơ lửng trong không trung...

Thôi vậy...

Dù sao Giản Mộc Mộc cũng đã có một quả bóng bay, nếu đeo thêm thứ này...

Để có sức mà chơi trong hai ngày tới, Ôn Dương kiên quyết bác bỏ ý tưởng cho Giản Mộc Tư đeo bờm Minnie.

Mặc dù nàng biết chỉ cần bản thân làm nũng, Giản Mộc Tư nhất định sẽ không thể cưỡng lại, nhất định sẽ đồng ý.

Nhưng làm gì cũng có hậu quả đấy!

Hậu quả luôn kết thúc với việc nàng khốn khổ trên giường.

Nàng từ chối.

......

Còn về những trò vui chơi bên cạnh những cửa hàng mua sắm...

Chỉ có trò chụp ảnh với các nhân vật hoạt hình Disney khác nhau mà thôi.

Cán bộ có tuổi Ôn Dương từ khi còn nhỏ đã luôn đặt sự an toàn lên hàng đầu.

Khi còn làm cảnh sát, nhiệm vụ của nàng là phải dũng cảm vì người khác, nhưng trong cuộc sống đời thường, những trò vui chơi giải trí ở Disneyland hoàn toàn đi ngược với nguyên tắc sống của Ôn Dương.

Dựa trên nguyên tắc không chơi sẽ không chết, cũng giống như việc nàng đến các công viên giải trí khác chỉ để chơi đu quay ngựa gỗ...

Trong suốt thời gian vui chơi ở Disneyland, lịch trình của Ôn Dương và Giản Mộc Tư là chụp ảnh với các nhân vật Disney khác nhau.

Mickey, Minnie, Kiki, Titi, Baymax, Goofy, Vịt Donald...

Trời đất, mông chú vịt Donald cong quá!

Muốn bóp!

Và đừng quên, đây là ở Trung Quốc!

Ở Trung Quốc, hai cô gái nắm tay nhau không có gì là lạ.

Thậm chí hai cô gái hôn nhau cũng có thể khiến người ta nghĩ chỉ là bạn thân.

Thế là, lần nào chụp ảnh chung với nhau Ôn Dương cũng rất buông xoã.

Ôm Giản Mộc Tư, hôn lên trán người ta.

Đám đông người xếp hàng chụp ảnh cũng không nói gì.

Chỉ những thanh niên cực kỳ nhạy cảm soi gian tình mới có thể phát hiện ra...

Nhưng họ đâu quen biết hai người này!

Không quen biết thì cứ đứng đó mà ngắm!

Cảnh gian tình của hai cô gái ban nãy đúng là 10 điểm!

Có phải bách hợp không?

Oh my god!

Nếu bọn họ là bách hợp thật, tôi sẽ nuốt 100 quả trứng sống!

Vậy mau đi nuốt đi!

Để phù hợp với chuyến đi đến Disneyland, Giản Mộc Tư không được mặc quần áo riêng của mình để đi ra đường.

Hôm nay cô ấy mặc một chiếc áo phông tình nhân do Ôn Dương mua về.

Một chiếc áo phông đơn giản phối với quần jean đơn giản, hoàn toàn giấu đi thuộc tính lạnh lùng và băng giá ngày thường vừa nhìn đã thấy của Giản Mộc Tư.

Thêm một chút dí dỏm, thêm một chút gần gũi.

Nếu là thông thường...

Những người có radar gian tình nhạy bén có thể nghĩ ra nhiều thứ hơn.

......

"Woa, Elsa!"

Trong khi Giản Mộc Tư đang tập trung nói chuyện điện thoại với Lâm Nguyệt Thanh, cô nghe thấy tiếng kêu "Elsa" của Ôn Dương vọng lại bên tai.

Cô nhìn chăm chú, đi về phía họ là một cô bé mặc chiếc váy xoè màu xanh giống Elsa, rõ ràng là đang cosplay Elsa.

Cô bé trông chỉ mới 3-4 tuổi, rất dễ thương.

Người dễ thương không chỉ có cô bé đó, mà còn cả nàng người yêu bên cạnh cô.

Sau khi ra hiệu với Giản Mộc Tư, Ôn Dương dẫn người yêu tiến đến chào Nữ hoàng Băng giá.

"Hi, xin chào, Nữ hoàng Elsa xinh đẹp."

Cô bé sững sờ.

Có lẽ cô bé không thể ngờ rằng những người lớn mà bé gặp được ở Disneyland thực sự nghĩ rằng bé là Elsa.

Người mẹ đi bên cạnh bé cũng vui lây, phối hợp lòng tốt của chị gái Ôn Dương đáng yêu, người mẹ trẻ tuổi tiếp lời:

"Bé cưng, chị này nhận ra con đó~"

Cô bé thẹn thùng chui thẳng vào vòng tay mẹ...

Ôn Dương ngồi xổm xuống, mắt cười sáng lên:

"Elsa có thể hát Let It Go cho chị nghe được không? Hoặc là chị hát một câu Let It Go cho em nghe, xong em nói xem chị bắt chước có giống không nhé?"

"Let it go~let it go~"

Cô bé nhảy múa vẫy chiếc đũa thần biến hình trong tay, giọng ca non nớt và trong trẻo.

......

"Mẹ, hết hôm nay con sẽ gọi cho mẹ. Hiện tại con có việc phải làm."

......

Giản Mộc Tư kéo Ôn Dương đến khu vực nghỉ ngơi ít người.

Từng tốp từng tốp người qua đường đang tắm mình trong ánh nắng...

Nhưng bây giờ cô chỉ muốn hôn người trước mặt cô.

......

Sau chuyến đi đến Disneyland Thượng Hải, Giản Mộc Tư xin visa đi Mỹ cho Ôn Dương.

Nỗi khao khát muốn Ôn Dương được một lần thỏa mãn cứ mãi lởn vởn trong đầu cô.

Cô không thể chờ lâu hơn được nữa.

Cô muốn đưa Ôn Dương đến Mỹ.

Đến chơi công viên Disneyland ở Mỹ, sau đó nhìn thấy nụ cười thoả mãn của Ôn Dương bằng chính đôi mắt cô.

......

Phụ huynh Giản đưa con gái to xác đi du lịch, cô đặt trước các khách sạn Disney ở California và Orlando.

Dừng chân trong một khách sạn mang chủ đề Disney; tận hưởng các dịch vụ ăn uống liên quan đến Disney...

Và rồi thoả thích mua sắm trong các cửa hàng xung quanh.

Trong chuyến đi Mỹ, Ôn Dương thu hoạch về một vali 24 inch chứa đầy quà.

Cuối cùng thì nàng ấy đã có được một món đồ chơi Frozen xinh đẹp, chỉ riêng chuyện này đã khiến nàng rất vui sướиɠ.

Không dừng lại ở đó...

Có lẽ, đêm tối gió lộng cũng không sánh bằng bầu trời trong xanh ở California, rất phù hợp để làm một số điều không thể diễn tả bằng lời.

......

Trên con phố bán đồ handmade ở California hôm đó, hai người họ tình cờ ghé vào một cửa hàng làm giày cao gót đính đá thủ công.

Sau đó, Ôn Dương không đi được nữa.

Có trời mới biết, đôi giày cao gót đính đá màu xanh da trời kia đã xoẹt qua tâm trí nàng về một mong đợi cho ngày đám cưới...

Nàng phải!

Nhất định!

Mua đôi giày đó!

Phải mua!

Nhất định phải mua!

Muốn thấy Giản Mộc Tư đeo đôi giày cao gót bling bling này trong đám cưới!

Người bị vô số mong muốn và kỳ vọng thôi thúc xông vào cửa hàng thủ công, chỉ vào đôi giày cao gót đính đá màu xanh da trời trên lan can cửa sổ, chân không thể nhúc nhích.

Như thể đây chính là định mệnh sắp đặt vậy...

Đôi giày cao gót đính đá màu xanh da trời duy nhất có kích thước đúng bằng size giày cao gót của Giản Mộc Tư.

Ôn Dương nhanh nhảu Giản Mộc Tư ngồi xuống ghế thử giày, sau đó quỳ một gối xuống:

"Nào, Giản Mộc Mộc, em thử giúp chị."

Giản Mộc Tư vô thức mím môi.

Cô muốn từ chối.

Nhưng Ôn Dương chu đáo như vậy, không có lý do gì để cô phản kháng cả.

Tình trong như đã mặt ngoài còn e, cô được Ôn Dương cởi giúp đôi giày thể thao thuận tiện đi mua sắm dưới chân.

Khi Ôn Dương vô tình trượt qua mắt cá chân cô khi đang cầm giày cao gót, cô bất giác rụt chân lại.

Cô rõ ràng nhìn thấy Ôn Dương khựng lại ngay lúc đó, nhưng sau đó, cứ như nhìn nhầm, Ôn Dương vẫn tiếp tục giúp cô đi thử đôi cao gót đính như không có chuyện gì xảy ra.

Đẹp quá~

Thực sự rất đẹp~

Thực sự không gì có thể sánh được~

Thâm tâm nghĩ ra rất nhiều cảnh tượng, người họ Ôn thẳng tay quẹt thẻ mua về đôi giày cao gót đắt tiền này.

Sau đó...

Trở về khách sạn vào buổi tối hôm đó.

"Giản Mộc Mộc, chị đeo một lần nữa cho em xem được không?"

Giản Mộc Tư cau mày:

"Nhưng chúng ta vừa tắm xong."

Giản Mộc Tư muốn nhắc Ôn Dương rằng họ đã tắm rửa xong và đã thay áo ngủ.

Lúc này, váy ngủ kết hợp cùng giày cao gót?

Quá quái đản.

Nhưng......

Cô không thể cưỡng lại lời nũng nịu lặp đi lặp lại của Ôn Dương.

Chưa kể, Ôn Dương còn là chủ tịch fan club của Giản Mộc Tư, chuyên gia simp chúa của Giản Mộc Tư.

Giản Mộc Tư được nịnh đến mức ngọt ngào trong lòng chỉ muốn trào ra.

Cô chỉ đành ngồi xuống chiếc ghế đẩu ở cuối giường...

Ôn Dương nào đâu có ý muốn thử giày?

Đôi giày cao gót được nàng đặt lại vào hộp giày, và một nụ hôn nhẹ được đáp xuống mắt cá chân của Giản Mộc Tư.

Vị trí nhạy cảm nhất của Giản Mộc Mộc cuối cùng cũng bị nàng phát hiện!

"Muốn chạy?"

Ôn Dương đắc ý nhướng mày, biểu cảm hệt như đang nói "đêm nay tuyệt đối không dừng lại".

Nàng giữ chặt Giản Mộc Tư, ôm cô vào lòng.

Tay kia vẫn không ngừng nhè nhẹ v**t v* mắt cá chân của Giản Mộc Tư...

"Giản Mộc Mộc~"

Nàng thu hết tất cả xấu hổ và kí©h thí©ɧ của đối phương vào mắt mình.

Trước hết, hãy rải tình yêu lên đối phương bằng những nụ hôn nhẹ.

......
 
Back
Top Dưới