Ngôn Tình Em Họ Ăn Cắp Ảnh Tôi Hẹn Hò Qua Mạng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,277,019
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
em-ho-an-cap-anh-toi-hen-ho-qua-mang.jpg

Em Họ Ăn Cắp Ảnh Tôi Hẹn Hò Qua Mạng
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Em họ (trai) tôi lấy ảnh của tôi để yêu đương qua mạng, trong vòng bạn bè ngày nào cũng đăng ảnh selfie của tôi.

Tôi không nhịn được nữa nhắn riêng cho nó: “ Mày có thôi ngay chưa?”

“Chị à chị nhịn chút đi, em chỉ thiếu một chút nữa thôi, chơi xong em chia tay ngay mà.”

Sau khi em họ tôi chia tay với người yêu qua mạng của nó xong, giáo sư khoa bên cạnh của tôi, chỉ đích danh tôi, gọi tôi tới phòng làm việc của thầy ấy.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Giường Anh Chia Em Một Nửa
  • Bà Xã, Em Không Ngoan
  • Thần Kiếm Phục Quốc
  • Ánh Sáng Trong Đêm Tối
  • Thẳng Thắn Sẽ Bị Nghiêm Trị
  • Em Họ Ăn Cắp Ảnh Tôi Hẹn Hò Qua Mạng
    Chương 1


    1.

    Thằng em họ của tôi hiện đang học trung học, nhưng dạo gần đây nó không được bình thường cho lắm.

    Nó thường đăng ảnh selfie của tôi lên vòng bạn bè, còn kèm theo một số caption kì quái.

    Ví dụ:”Hôm nay thời tiết rất đẹp, thích hợp để uống trà sữa nha.”

    Sau đó không bao lâu, nó lại đăng một post khác lên vòng bạn bè: “Cảm ơn rất nhiềuu, em đã nhận được trà sữa rồi.”

    Khóe miệng tôi giật giật khi nhìn thấy bài đăng đó, tôi liền nhắn tin riêng cho nó: “?”

    “Tiêu rồi, em quên chặn chị rồi.”

    Tôi hoang mang tiếp tục nhắn tin tra hỏi nó: “Mày đang lấy hình của chị để lên mạng hẹn hò phải không?”

    “ Chị, anh ấy chơi game rất giỏi, nên em mới nhờ anh ấy gánh em.”

    Tôi cũng không quan tâm đến mấy chuyện đó, chỉ cảnh cáo nó vài lời: “ Hạn chế chơi game lại, đừng có lừa tiền người khác, nếu không chị méc ba mày.”

    Sau hơn một tuần nó biến mất, bỗng nhiên hôm nay, trên vòng bạn bè lại lần nữa được cập nhật. Một tấm hình selfie của tôi cùng với một bức hình lego trông vô cùng lạc quẻ.

    Caption: Sắp đến sinh nhật rồi, mình rất muốn có một bộ Lego.

    ......Hay lắm, lại bắt đầu đi lừa tiền.

    Thật là không chịu được nữa mà: “Có thôi đi không?“

    “Chị à, chị nhịn một chút đi, em chỉ thiếu một chút nữa thôi, chơi xong em chia tay ngay mà.”

    Bà đây chỉ hận không thể phi ngay đến nhà mày mà cho mày một cước ra hồn.

    “Mày muốn chơi thì mày cứ chơi đi tao không quan tâm, nhưng đừng có hủy hoại thanh danh của tao, mày muốn có lego thì tao mua cho mày.”

    Nửa tiếng sau, nó mới trả lời tin nhắn của tôi: “Không cần đâu chị, em lấy lego rồi.”

    “?......” Tôi chuyển khoản cho nó “ Chuyển tiền trả lại cho người ta rồi nhanh chóng chia tay cho tao.”

    Tôi chuyển tiền cho nó, nhưng mà nó chỉ miễn cưỡng đáp lại: “ Òoo..”

    Tôi không yên tâm chút nào nên đã gọi cho nó, khuyên bảo nó học hành cho tử tế. Nó luôn miệng nhận lỗi còn cam đoan với tôi là nó sẽ sửa đổi.

    Hiện tại tôi đang là sinh viên năm ba, với lại sắp đến giao thừa, đủ thứ chuyện lặt vặt trên đời cần phải làm nên cũng không có thời gian để ý đến nó nữa.

    Kể từ lúc tôi điện cho nó thì nó cũng đã lặng đâu mất tâm, không còn bất cứ động thái gì nữa.

    2.

    Cuối cùng tết ta cũng đến.

    Tôi đang ngồi nép mình trên chiếc ghế xô-pha để trưng những quả quýt đường, bỗng nhiên cô bạn thân của tôi, Thiên Thiên, gửi cho tôi một bức ảnh chụp màn hình: “Em họ của cậu có cái gì đó...”

    Tôi mở ảnh ra xem, bất ngờ khi thấy nó vẫn cập nhật ảnh selfie của tôi trên vòng bạn bè của nó.

    Mấy tấm hình này tôi đăng trên vòng bạn bè, giờ bị nó lấy đi đăng sạch rồi.

    Nó vẫn chưa từ bỏ, còn không biết lấy từ đâu ra mấy tấm ảnh tốt nghiệp trung học của tôi, đăng lên dòng bạn bè làm bộ làm tịch văn vẻ: “ Thay đổi quá rồi”

    Nó nói nó sẽ sửa đổi, thì ra là sửa đổi phạm vi có thể nhìn thấy à?

    Tôi đứng lên, phi thẳng vào phòng ngủ, nắm lấy tai của nó nhấc bổng lên: “ Còn dám ăn trộm ảnh, chuyến này mày ch* với chị.”

    “A....đau đau đau.” Nó một bên bịt tai làm lố lên, một bên khổ sở van xin “ Chị, chị tới đúng lúc lắm, anh ấy muốn nghe giọng của em, chị có thể giúp em trả lời một chút được không? Tiền mừng tuổi năm nay của em, em sẽ đưa cho chị hết nha nha.”

    “Mày nằm mơ đi, giờ thì đi nhận lỗi với người ta nhanh.”

    “Chị ơi, tết nhất tới nơi, để người ta biết mình bị một thằng nhóc lừa, người ta sẽ bị tổn thương nhiều lắm đó, vậy là thất đức lắm a.”

    Tôi cương quyết cho nó một cú đấm: “ Bản thân mày cũng biết thất đức nữa à?”

    “ Mấy ngày này nữa thôi, đến lúc em lấy được danh hiệu rồi, em sẽ chăm chỉ học hành thật tốt, sau đó chia tay với anh ta” Nó giơ ba ngón tay lên: “ Lần này là thật đấy, em thề.”

    Sau những lần nó bám víu dùng mọi thủ đoạn để năn nỉ, cầu xin, thì cuối cùng tôi cũng miễn cưỡng cầm điện thoại lên nghe.

    “Vãn Vãn, chúc mừng năm mới” Giọng nói phát ra ở đầu dây bên kia nghe trông thật trầm ấm, từ tốn, khiến tôi phải sửng sốt.

    Giọng nói vượt sức tưởng tượng này, lại khiến cho trái tim đang yên đang lành bấy lâu nay của tôi bỗng nhiên nhói lên một chút.

    "Xin chào..." Vừa mở miệng, tôi liền ý thức được rằng tôi đã vô thức giữ lấy cổ họng mình từ bao giờ, vội vàng ho nhẹ vài cái, cố gắng nói với giọng điệu vô cảm nhất có thể: “Xin chào, chúc mừng năm mới.”

    “Vãn Vãn, vào năm mới em muốn quà gì?”

    Em họ của tôi nghe thấy vậy, liền ngồi bật dậy, mở IPAD lên bấm vài cái hiện lên hình ảnh của máy chơi game hiệu Nintendo.

    Nó chỉ vào màn hình rồi điên cuồng nháy mắt với tôi ra hiệu.

    Tôi bình thản gật gật đầu, ra hiệu rằng tôi đã hiểu.

    Tôi vừa quay đầu lại liền nói: “ Năm mới, em muốn có một bộ đề đầy đủ bài thi của kỳ tuyển sinh đại học trong năm năm và một bộ đề kiểm tra cho năm ba đại học.”

    Đôi mắt thằng oắt ấy đột nhiên mở to.

    Trong đôi mắt tỏ ý không thể nào tin được của nó, tôi có thể thấy được trái tim của nó đang vỡ vụn từng mảnh.

    Haha, Tiểu Dạng, cho mày giả danh đi lừa gạt.

    "Hả? Tại sao em lại muốn cái này?", đầu dây điện thoại bên kia hỏi.

    “Vì em sắp thi đại học rồi, muốn chăm chỉ học tập cho thật tốt, nên sau này không thể cùng anh chơi game nữa rồi.”

    “À, vậy em thật sự không nên chơi game nữa đâu, sau này có vấn đề gì không hiểu, em có thể hỏi anh.” Giọng nói bên kia vẫn ôn nhu.

    “Được, cảm ơn anh nha.” Sau khi tôi nói cảm ơn liền lập tức cúp máy, đặt điện thoại vào tay của thằng em họ yêu quý đang há mồm trợn mắt nhìn tôi.

    “ Sau này mỗi tháng chị sẽ giám sát tiến trình hoàn thành bài kiểm tra của mày. Còn nữa, chuyển tiền mua bộ đề khi nảy lại cho người ta, tiền này mày tự chịu nhé, nếu mày không chuyển, thì chị sẽ đi nói chuyện này với ba mày, hihi, em trai yêu quý chúc mừng năm mới nha.”

    Nói xong tôi tiêu diêu tự tại bước đi, để lại thằng em trai đáng quý ở đó khóc không ra nước mắt.
     
    Em Họ Ăn Cắp Ảnh Tôi Hẹn Hò Qua Mạng
    Chương 2


    3.

    Sau đó tôi quay lại phòng khách, tôi liếc thấy Wechat vẫn còn tin nhắn chưa đọc mà Thiên Thiên đã gửi.

    “Em họ cậu làm như vậy là như thế nào?”

    Tôi cầm điện thoại lên ngẫm một chút rồi bắt đầu gõ, điên cuồng kể lại sự việc khi nãy.

    “Thế nào, mình lợi hại lắm đúng không, mình đã chỉnh đốn lại nó, khiến nó phải nghe lời mình răm rắp đấy.”

    “Sau chuyện này, mình chắc với cậu thằng nhóc đó sẽ chia tay với mối tình trên mạng của nó thôi.”

    Không nghĩ rằng trọng điểm của Thiên Thiên không phải ở chỗ này, cậu ấy trả lời lại một từ “6”.

    “ Haha, tới em họ của cậu còn tìm được bạn trai, mà cậu thì mãi vẫn không có.”

    “....” Ok, tôi câm nín.

    Thiên Thiên và tôi là hai con người với hai thái cực khác nhau.

    Nếu hai đứa tôi có một bản tổng kết cả năm, thì nó sẽ như vậy nè:

    “ Đầu năm, Thiên Thiên và Trương Tam yêu nhau, tôi độc thân.”

    “ Giữa năm, Thiên Thiên và Lý Tứ yêu nhau, tôi độc thân.”

    “ Cuối năm, Thiên Thiên cùng Trương Tam quay lại với nhau, tôi vẫn còn độc thân.”

    Thiên Thiên phải gọi là người vô cùng hào hoa.

    Còn tôi thì có thể được coi là một người có chút khác biệt.

    Ban đầu, khi chứng kiến cảnh yêu đương ngọt ngào của Thiên Thiên, tim tôi cũng có chút lay động.

    Tôi cũng đã thử tìm hiểu một vài bạn nam, nhưng đều không mấy khả quan.

    Thế nên, tôi lựa chọn sự độc thân, quyết tâm độc thân đến khi tốt nghiệp.

    Tôi luôn cảm thấy con nai tơ trong trái tim bé bỏng của tôi, có thể đã già hay chết mất tiêu rồi.

    Nhưng đến khi tôi trả lời cuộc điện thoại ngày hôm nay, hình như nó đã có chút dấu hiệu sống lại.

    Thế nhưng, anh ta lại có thể dễ dàng bị đánh lừa bởi kỹ năng diễn xuất vụng về của thằng em trời đánh của tôi, thì có khả năng anh ta là người không quá am hiểu sự đời.

    Là người có chút tiền, giọng nói thì nghe hay, nhưng chắc chưa đến độ trưởng thành.

    Phải mất mấy ngày sau đó, tôi mới ép được thằng nhãi đấy chia tay anh ta, còn ép nó gỡ game bỏ.

    Sau khi nó gỡ, tôi đã lén tải King of Glory APK xuống chơi. Thằng em tôi có thể tìm được đối tượng hẹn hò trên mạng bằng những tấm ảnh của tôi, thì tại sao chủ nhân đích thực là tôi đây lại không thể.

    Nhưng mà, sự thật vốn nghiệt ngã, mấy ngày sau đó Thiên Thiên vẫn luôn là người chơi game với tôi.

    Rõ ràng kĩ thuật chơi của cậu ta cũng bình thường, nhưng ngày nào cũng lôi kéo tôi leo rank.

    Tôi hoàn toàn không biết chơi, vì vậy cậu ta chỉ tôi chọn Arthur, còn dạy tôi cả cách chơi, sau đó dặn dò tôi hai điểm:

    “ Một, dấu chấm ở đâu thì kẻ địch ở đó.”

    “ Hai, nhìn thấy người thì xông lên.”

    Thế là, tôi đường đường là một cô gái trẻ năng động, lại vào vai một ông già Arthur, đi lang thang quanh các khe hẹp, khi nhìn thấy kẻ địch thì xông vào dẹp loạn.

    Chơi game cả kỳ nghỉ tết, tôi và Thiên Thiên cùng leo lên tới tận rank vàng, mà tôi thậm chí còn chưa nghe được giọng nói của một người con trai nào, chứ đừng nói đến đối tượng hẹn hò qua mạng.

    Thiên Thiên gửi cho tôi một ảnh chụp màn hình rank của cô ấy: “ Không đạt được mục tiêu mất rồi, mình có thể dùng ảnh của cậu để hẹn hò qua mạng không?”

    Tôi không trả lời gì chỉ gửi cho cậu ta một icon: “
    26a0.png


     
    Em Họ Ăn Cắp Ảnh Tôi Hẹn Hò Qua Mạng
    Chương 3


    4.

    Nay là ngày đầu tiên tôi trở lại trường sau thời gian dài nghỉ tết.

    Giảng viên đột nhiên gọi điện cho tôi: “ Trì Vãn, Giáo Sư Phó từ khoa Vật Lý kế bên tìm bạn có việc, bây giờ bạn đến văn phòng của thầy ấy một chuyến.”

    Tôi cúp máy, có chút khó hiểu.

    Chẳng phải Phó Kỳ là vị giáo sư trẻ tuổi nhất khoa vật lý sao, lại còn là giáo sư ưu tú, có khuôn mặt điển trai nhất trường.

    Những tấm hình chụp lén thầy ấy trong lúc đang giảng bài với cặp kính gọng vàng cùng chiếc áo sơ mi trắng, dễ dàng nhận được hàng trăm nghìn lượt tương tác trên Douyin.

    Theo lý mà nói, với cái đẳng cấp này của giáo sư Phó, cho dù thầy ấy có việc vặt cần giúp đỡ, cũng không thể nào đến lượt tôi.

    Tôi mang một tâm trạng có chút hồi hộp đến, đứng bên ngoài gõ cửa văn phòng của thầy Phó.

    Vừa gõ nhẹ một cái thì cánh cửa đã mở ra rồi.

    Trước mắt tôi giờ đây là một bóng người mặc một chiếc áo sơ mi trắng vừa vặn với cơ thể hoàn mỹ, mờ mờ cũng có thể nhìn thấy được thân hình hoàn mỹ ấy có dấu vết của việc tập thể dục chăm chỉ.

    Tôi ngước lên nhìn, một vài nút cổ áo ngẫu nhiên được tháo ra, để làm lộ ra cặp xương quai xanh thanh tú và quả táo a-dam(trái cổ) căn tròn.

    Vừa ngẩng đầu, liền đụng phải đôi mắt đen sâu thẩm của thầy ấy.

    “Giáo sư Phó, thầy tìm em.” Tôi lễ phép gật đầu cố gắng nói với giọng điệu bình tĩnh hết mức có thể.

    Không ai có thể biết được, nội tâm của tôi lúc này, có vô vàng con chó săn đang điên cuồng gào thét.

    “Ừm, vào đi.” Thầy ấy nghiêng người qua gọi tôi vào.

    Tôi ngoan ngoãn bước vào văn phòng, lúc đi ngang qua người thầy ấy, một mùi đàn hương thoang thoảng như thoáng qua, khiến tâm hồn tôi bay bổng.

    Còn chưa đứng vững thì giáo sư Phó đã lên tiếng: “ Tại sao lại chia tay với anh?”

    Tôi choáng váng mặt mày, liền quay người lại nhìn xung quanh, đâu có ai.

    Tôi nhìn vào tai của giáo sư Phó, nhưng thầy ấy cũng đâu có đeo tai nghe.

    “Dạ?” Tôi ngây người

    Thầy cụp mắt xuống, ánh mắt nhìn chăm chăm vào tôi: “ Không phải em nói, anh mua cho em một cái máy chơi game thì em sẽ không chia tay với anh sao?”

    ... Tôi hóa đá ngay lập tức.

    “ Máy....máy chơi game?”

    “Ừm.” Phó Kỳ gật gật đầu, “Nếu còn em muốn những thứ khác, anh cũng có thể đáp ứng cho em, chỉ cần chúng ta không chia tay là được.”

    “Giáo sư Phó, thầy có nhận nhầm người không vậy?” Tôi cẩn thận từng li từng tí hỏi.

    Mặc dù biết sắp bại lộ tới nơi, nhưng tôi vẫn không muốn tin Giáo sư Phó, người hiểu biết và thông thái trong lòng tôi, lại có thể hẹn hò qua mạng.

    Phó Kỳ nhìn chằm chằm vào tôi chừng hai giây, sau đó cúi đầu xuống, bật màn hình điện thoại lên cho tôi xem.

    “Không có nhầm người.”

    Màn hình khóa điện thoại của thầy ấy, là hình của tôi.

    Tấm hình tôi cầm ly macchiato dâu tây, ngồi nép vào sofa, uống vô cùng vui vẻ.

    .....Đó là ly trà sữa mà thằng em họ tôi mang theo khi nó đến nhà tôi.

    Tôi nhớ lại lúc đó, nó chưa bắt đầu lấy ảnh của tôi để đăng lên vòng bạn bè, cho nên lúc mà nó rủ tôi chụp hình, tôi cũng không từ chối.

    Giờ nghĩ lại, cốc trà sữa đó rất có khả năng là của Phó Kỳ mua.

    Thấy tôi đứng thừ ra đó, Phó Kỳ tiến lại gần tôi một bước: “ Còn muốn chối nữa không?”

    Thầy ấy vừa tiến lại gần hơn một chút, mùi hương thoang thoảng đó lại ùa về.

    Tôi chần chừ do dự một chút rồi nói: “ Em nói ra điều này, rất có thể là thầy hông tin, nhưng hình như thầy...bị đứa em họ 16 tuổi của em lừa rồi.”

    “?” Thầy ấy khẽ cau mày.

    “Nghĩa là...người cùng chơi game, tán gẫu với thầy thật ra là em họ của em.”

    “ Em quên rồi sao, chúng ta đã từng nói chuyện điện thoại với nhau, anh đây vẫn còn nhớ rõ giọng nói của em.”

    “ Thật sự đó là em họ của em.” Tôi vội vàng lấy điện thoại của mình ra “ Thầy xem, đây mới thật sự là wechat của em này.”

    Phó Kỳ liếc nhìn giao diện điện thoại của tôi: “ Cho dù em dùng số nào đi nữa thì việc đầu tiên phải làm là add anh.”

    “ Giáo sư....” Tôi còn muốn giải thích thì bỗng nhiên điện thoại reo lên.

    “ Chị, tài liệu chị nhờ em đem đến cho chị, giờ em tới rồi nè, chị đang ở đâu?”

    Á à đến đúng lúc lắm, tôi hí ha hí hửng gửi vị trí chỗ của mình đến cho nó, nhờ nó nhanh chóng đem đến đây.

    Trên khuôn mặt của Phó Kỳ lúc này không lấy nỗi miếng cảm xúc, lấy ra một cuốn sách rồi nhìn vào nó.

    Tôi không thể không nhìn trộm.

    Thầy ấy ngồi trên một cái ghế da, đôi chân mảnh khảnh được bắt chéo lại, ngón tay thon dài sạch sẽ xoa nhẹ trên trang sách.

    Ánh nắng xuyên qua khe cửa sổ chiếu thẳng vào mặt Giáo sư Phó, khiến cho cả người thầy toát lên vẻ lạnh lùng và quý phái.

    Tôi không thể nào hiểu được.

    Một con người lạnh lùng và xuất chúng như này thì làm sao lại có thể yêu đương qua mạng được.

    Nói một cách chính xác hơn thì làm sao thầy ấy có thể hẹn hò qua mạng với thằng oắt 16 tuổi nhà tôi mà còn bị nó lừa mua nhiều đồ chơi, đồ ăn vặt như thế chứ.

    Nhận thức về việc phòng chống lừa đảo yếu kém đến như vậy sao?

    Đột nhiên chuông điện thoại lại vang lên làm cắt ngang dòng suy nghĩ sâu xa đó của tôi.

    “ Chị, là lầu số mấy? Em tìm không thấy.”

    Tôi bất đắc dĩ chạy xuống lầu dưới đón nó.

    Hồi lâu mới thấy nó cầm xấp tài liệu vẫy vẫy tay với tôi: “ Chị, em ở đây nè.”

    “ Chà, được.” Tôi nắm lấy ống tay áo của nó rồi kéo đi về phía hành lang.

    “ Chị làm gì vậy, định đãi em ăn một bữa sao?” Nó ngây thơ vừa đi vừa hỏi.

    Tôi nở một nụ cười nhẹ nhàng: “ Không phải, chị đưa em đi xem cái này.”

    “?” Nó đột nhiên dừng lại, không có ý định đi tiếp nữa, nói: “Chị, đừng có chọc em nữa.”

    Đến nơi, tôi mở cửa nhưng thằng nhóc đấy vẫn cứ bám chặt vào tường không chịu nhúc nhích, tôi đá vào mông nó một cái, nói: “ Giáo sư Phó, em họ của em đến rồi đây, thầy tùy ý mà đánh mà mắng, không cần nương tay đâu.”

    Xung quanh đột nhiên yên tĩnh, sự xấu hổ đang lan tỏa ra bầu không khí.

    Một bên là thằng em họ yêu dấu của mình, trong bộ đồ học sinh với chiếc balo đựng tập sách đang đeo trên vai còn một bên là Phó Kỳ, trong chiếc áo sơ mi trắng ngồi đó với vẻ mặt thờ ơ, nhìn nhau không nói nên lời.

    Thằng nhãi đấy liếc nhìn Phó Kỳ, sau đó chột dạ mà nhìn đi chỗ khác, cúi đầu ngoan ngoãn gảy ngón tay.

    “ Không phải mày rất thích lừa người khác sao?” Tôi lên giọng “ Nào, nhanh lên, giới thiệu về bản thân mình đi chứ.”

    Nó không thể chịu đựng được ánh mắt công kích của tôi nữa, bèn nói trong nước mắt:“ Chào anh, em là Dâu Nhỏ Ngọt Ngào người mà cùng anh hẹn hò ở trên mạng.”

    Phó Kỳ đang ngồi trên ghế văn phòng, dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, mặc dù ánh mắt không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng cảm giác áp bức ngày một nặng nề.

    Em họ của tôi hoàn toàn không dám ngẩng đầu lên dù một chút, tôi đứng phía sau nó, chỉ thấy cơ thể nó không ngừng run rẩy.

    Có lẽ là khóc rồi.

    Tôi mặc dù thương nó nhưng đáng đời.

    Phó Kỳ im lặng một lúc sau đó quay đầu qua nhìn tôi: “ Trì Vãn, em họ của em đã lừa dối tình cảm của tôi, là một người đã trưởng thành, em có phải nên chịu trách nhiệm về lời nói và việc làm của em họ mình không?"

    “ Vâng” Tôi cũng cuối đầu xuống, thành thật nhận lỗi: “ Xin lỗi Giáo sư Phó, em sẽ chịu trách nhiệm về tất cả những tổn thất kinh tế của thầy mà em họ em gây ra.”

    “ Không cần bồi thường về những tổn thất kinh tế.” Thầy tháo cặp kính xuống, xoa xoa khoảng cách giữa hai lông mày “Chỉ là sau này sẽ không có ai chơi game với tôi nữa.”

    “ Hả?” Tôi không biết phải làm sao.

    “ Em của em đã làm cho trái tim tôi tan vỡ, em không định chịu trách nhiệm sao?”

    Tôi liếc nhìn sang hướng em họ của tôi đang cầm cặp sách đứng ở một bên, nó đang giả làm một con đà điểu, khóe miệng tôi không khỏi giật giật: “ Em họ em.... làm trái tim thầy tan nát rồi sao?”

    Phó Kỳ nói một cách rất nghiêm túc: “ Đúng vậy, tôi đã mua trà sữa, tặng quà còn cùng nhóc đó chơi game. Mặc dù là hẹn hò qua mạng nhưng tôi rất nghiêm túc.”

    Tôi: “...”

    Đây là sự thật hả? Tôi không tin. Nhưng tôi không dám nói.

    Thầy ấy nhướng mày: "Bị em họ của em lừa gạt, tôi rất đau lòng, rất cần có người bầu bạn. Nếu em họ của em sắp thi đại học, thì tôi chỉ có thể đùn đẩy chuyện này qua em mà thôi.”

    Tôi hóa đá.

    Phó Kỳ khẽ nhếch khóe miệng, ý vị sâu xa nói: “ Sau này, tôi phải làm phiền đến bạn học Trì Vãn rồi.”
     
    Em Họ Ăn Cắp Ảnh Tôi Hẹn Hò Qua Mạng
    Chương 4


    5.

    Sau khi bước ra khỏi văn phòng, trong đầu tôi vẫn còn chút hoang mang.

    Giáo sư Phó là người mà tôi muốn gần mà không gần được, không ngờ lại trở thành bạn trai qua mạng của tôi một cách khó hiểu như thế này.

    Tự nhiên khi không có miếng bánh từ trên trời rơi xuống, còn rơi đúng vào mặt mình nữa chứ.

    Mấy ai biết được, khi còn là sinh viên năm nhất, tôi đã phải lòng Phó Kỳ rồi. Nhưng không biết nên nói là crush hay là thấy đẹp nên động lòng nữa.

    Lần đầu tiên tôi gặp thầy ấy là vào lúc trời đang đổ mưa.

    Ngày hôm đó, tôi tỉnh dậy sau một giấc ngủ trưa ngắn, kí túc xá không một tiếng động, chỉ có nghe tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ.

    Tôi dụi đôi mắt lim dim của mình, đi đến mở cửa sổ thông gió của ký túc xá ra. Đúng lúc đó Phó Kỳ đi lướt qua.

    Nhìn qua màn mưa, thấy thầy ấy cầm một chiếc ô màu đen cùng với chiếc áo sơ mi trắng không hề dính hạt mưa nào, cổ tay áo hơi xoắn lên, phong thái dường như không phù hợp với khung cảnh hiện tại.

    Đột nhiên, thầy ấy dừng lại bên một cây liễu, cúi mình xuống.

    Khi Phó Kỳ đứng lên, anh ôm một chú mèo trắng lấm lem trong vòng tay.

    Đó là một chú mèo trông gầy gò hốc hác, vừa di chuyển nó liền sợ sệt kêu lên một tiếng.

    Điều đáng chú ý nhất về chú mèo là giọng kêu của nó, có hơi chút khàn khàn y như tiếng vịt kêu.

    Có lẽ vì nó là mèo hoang lại còn nhỏ nên chưa có thể tự mình tìm được thức ăn. Khi quá đói, nó có thể nuốt luôn cả đá, các vật thể khác mà không chút do dự, đó là lí do tại sao tiếng kêu của nó lại trở nên như thế.

    Một con mèo kêu meo meo nhưng tiếng của nó lại y như một con vịt, có phần hơi buồn cười, haha.

    Nhưng Phó Kỳ không cười, chỉ thấy thầy lấy ra một cái khăn rồi bắt đầu lau những giọt nước mưa trên mình chú mèo trắng, sau đó ôm nó vào lòng.

    Chiếc áo trắng tinh của thầy cũng bị vấy bẩn bởi nước, bùn.

    Vào lúc này, đột nhiên tim tôi đập thình thịnh thình thịch.

    Kể từ hôm đó, bất cứ khi nào tôi đi lại trong khuôn viên trường, tôi đều bất tri bất giác tìm kiếm thân ảnh đó, tôi xuất hiện đúng giờ từ ngày này qua ngày khác trên con đường duy nhất mà thầy ấy đi qua.

    Đã có rất nhiều lần, Thiên Thiên cũng nhìn ra cây cổ thụ bên trong tôi cuối cùng cũng nở hoa, liên tục khuyến khích tôi hãy dũng cảm mà tiến tới.

    Nhưng tôi vẫn chưa làm tốt việc xây dựng tâm lí cho bản thân mình thì Phó Kỳ đã trở nên nổi tiếng rồi.

    Mấy tấm ảnh thầy bị chụp lén được lan truyền ra khắp trường, số nữ sinh thích thầy ấy tăng lên vùn vụt.

    Sau này tôi mới biết thì ra thầy ấy là giáo sư của trường chứ hông phải là sinh viên.

    Chênh lệch giữa tôi và thầy ấy quá lớn, khiến tôi chùn bước. Thế là tình yêu thầm lặng của tôi kết thúc như vậy, chẳng đi đến đâu.

    Như một món quà lưu niệm, tôi tìm cách nhận nuôi chú mèo trắng nhỏ đó và đặt tên nó là “Vịt”.

    Vịt dần trở nên trắng trẻo và mập mạp, còn Phó Kỳ cũng dần biến mất khỏi tâm trí của tôi.

    Tôi đã từng nghĩ rằng tôi và thầy ấy sẽ như hai đường thẳng song song, sẽ không có bất kì giao điểm nào trong cuộc đời.

    Nhưng ai mà có ngờ, thầy ấy lại có thể cùng em họ tôi hẹn hò qua mạng.

    Rồi một cách kỳ lạ nào đó, thầy ấy lại trở thành bạn trai hẹn hò qua mạng của tôi.

    “Chị, chị đi đâu vậy?”

    Tôi định thần lại, nhìn thằng em họ đang kéo góc áo tôi từ đằng sau.

    “Thì cũng nhờ em tình cờ giúp chị có bạn trai, giờ chị không được tức giận với em nữa đâu đó.”

    Ờ há, xém nữa tôi quên mất.

    Tôi gọi điện thoại, mở loa ngoài lên: “ Alo, chú ơi, em họ lấy hình của con để hẹn hò với người ta ở trên mạng, lại còn lừa người ta để tặng quà cho nó nữa. Giờ họ tìm con và bắt con phải bồi thường ạ.”

    Trong giấy tiếp theo, giọng chửi rủa của chú tôi vang vọng khắp không gian.

    Mãi đến nửa giờ sau, lời giáo huấn nghiêm khắc ấy mới đến hồi kết.

    “Ngay bây giờ, lập tức, lập tức, cút về nhà ngay cho tao!”

    Thằng nhóc ấy liền khóc lóc chạy đi.

    Tôi chỉ biết đứng yên tại chỗ, nhìn nó rời đi.

    “Thật sự là quá nhẫn tâm mà.” Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai tôi.

    Theo bản năng tôi quay đầu lại, nhưng đôi môi tôi bất ngờ chạm phải một thứ gì đó rất mềm mại.

    Dồn sức lùi lại một bước, tôi nhìn thấy gò má của Phó Kỳ gần kề trong gang tấc.

    Đại não của tôi lúc này dường như ngưng hoạt động, trống rỗng.

    Có lẽ lúc nảy thầy ấy đứng sau lưng tôi, cúi xuống nói nhỏ vào tai tôi. Sau đó thầy đã mất cảnh giác.... rồi bị tôi hôn một cái vào mặt.

    Phó Kỳ quay đầu lại, nhìn tôi nghiền ngẫm với đôi mắt đen sâu thẳm của thầy ấy, sau đó lấy tay gõ nhẹ vào đầu tôi.

    "Đã đồng ý chỉ là bạn gái hẹn hò qua mạng thôi, em không được lợi dụng tôi đâu nhé.”

    Mặt tôi bỗng nhiên đỏ bừng lên: “...Em không có.”

    Tuy là má của thầy rất thơm và mềm. Tuy là tôi thực sự rất muốn hôn thêm lần nữa. Nhưng thực sự là tôi không có cố ý đâu.

    Thầy thấy điệu bộ lúng túng của tôi, bèn cười khúc khích: “ Được rồi, tôi biết em không cố ý, nhưng lần sau không được bất cẩn như vậy nữa.”

    “Đi thôi, tôi đưa em về.”

    Tôi lặng lẽ đi theo phía sau thầy ấy, tôi còn vô tình nhìn thấy, tai của thầy ấy cũng hơi đỏ.
     
    Em Họ Ăn Cắp Ảnh Tôi Hẹn Hò Qua Mạng
    Chương 5


    Sau khi về đến nhà, tôi phát hiện thằng nhóc đấy nó gửi cho tôi một tin nhắn Wechat.

    “Em không muốn chơi với chị nữa!”

    Tôi đảo mắt rồi trả lời: “ Không muốn thì thôi.”

    Liếc qua liền thấy trên khung chat vẫn còn tin nhắn chưa đọc từ Thiên Thiên.

    “Cuối tuần ra ngoài ăn tối với mình không? Bạn trai của mình sẽ dẫn theo các anh em của anh ấy. Tất cả đều là các tiểu ca ca thành thạo võ công, cao 1m9, mặc trang phục Thiếu Lâm Tự."

    Tôi nhanh chóng kể lại tất cả những chuyện kì lạ đã xảy ra trong ngày hôm nay.

    "Cậu có biết thằng em họ của mình đã hẹn hò qua mạng với ai không?"

    “Với ai?”

    “Là Giáo sư Phó, Phó Kỳ đó.”

    “?????????????? ” Thiên Thiên đã gửi một màn hình đầy dấu chấm hỏi.

    “ Đm, em họ của cậu và Giáo sư Phó? Hẹn hò trên mạng á hả?”

    “ Và, hiện tại, Giáo sư Phó đang là bạn trai qua mạng của mình.”

    “?????????????? ” Màn hình lại đầy dấu chấm hỏi, cậu ấy tiếp tục hỏi: “ Vậy là, em họ của cậu đã giành được Giáo sư Phó cho cậu rồi?”

    “..........”

    Mặc dù điều đó có chút kì kì, nhưng nói vậy thì cũng không có sai.

    Cậu ấy tiếp tục hỏi: “ Giáo sư Phó thích thầm cậu rồi đúng hông?”

    Tôi suy nghĩ một lúc rồi nhắn tiếp: “ Không chắc lắm, trước đây mình đâu có tiếp xúc với thầy ấy, tướng mạo mặt mũi của mình nhìn trông cũng rất bình thường mà, đâu có đến mức khiến Giáo sư Phó yêu mình từ cái nhìn đầu tiên bằng cách nhìn vào mấy tấm ảnh đó đâu.”

    “ Không thích mấy bức ảnh của cậu, chẳng nhẽ là thích tâm hồn hài hước của đứa em họ 16 tuổi của cậu hả? Không thể nào như vậy được.”

    Tôi: “....cút”

    Thiên Thiên im lặng một chút lại hỏi tiếp: “ Nhưng mà hai thầy trò yêu nhau, liệu có bị người khác dị nghị không?”

    “ Mình cũng sắp tốt nghiệp năm ba đại học rồi nên chắc không sao đâu. Với lại Phó Kỳ nói chỉ hẹn hò qua mạng, nên cũng có thể xem như là đồng đội trong game mà thôi.”

    " Cậu hãy cố gắng đợi đếm khi tốt nghiệp xem sao."

    Vừa định trả lời thì Phó Kỳ đã gửi đến một tin nhắn: “ Online ”

    “Được”

    Khi tôi vừa mở King of Glory APK ra, ngay lập tức lời mời lập nhóm của Phó Kỳ đã xuất hiện.

    Sau khi vào đội, thứ đập vào mắt tôi đầu tiên là thông tin kiện tướng của tôi, có chút ngại: Avatar là Richter mặt đen, ID là [Sớm thành công], các anh hùng thường được sử dụng là Arthur, Hayate và Alice.

    Nó thật sự...không được đẹp.

    Nguyên nhân chính là do ba mẹ tôi vô cùng thích bắt lỗi tôi, avatar này không đủ trẻ trung, năng động còn avatar kia thì không đủ trưởng thành, vững vàng.

    Trong cơn giận dỗi, tôi đã chuyển thẳng sang cái này.

    Tôi âm thầm nhấp vào thông tin kiện tướng của thằng em họ có trong danh sách ra xem.

    Avatar là hình anime màu hồng, ID là [Dâu nhỏ ngọt ngào] các anh hùng thường dùng là Veera, llumia, Điêu Thuyền.

    Hay thật, rất chuyên nghiệp.

    Tôi thầm cảm thán trong lòng, thì ra Phó Kỳ thích cái này.

    Đây là lần đầu tiên tôi chơi game với Phó Kỳ. Vì vậy tôi do dự nửa ngày trời, không biết nên chọn trợ thủ do Thiên Thiên giới thiệu hay là chơi Arthur nhân vật tôi đã chơi quen thuộc.

    “Không sao đâu, em cứ chọn nhân vật nào mà em thích.” Mic của Phó Kỳ đúng lúc phát ra tiếng.

    Vì vậy, tôi quyết định chọn Arthur.

    Vừa mở màn, tôi cầm Arthur hiên ngang tiến thẳng lên đường giữa.

    Pháp sư nhanh chóng bấm nút hiệu ứng rút lui, ý là bảo tôi rút lui mà đi đường khác, nhưng tôi không có để tâm cứ thế mà đi lên.

    “Vãn vãn, em đi đường trên.” Phó Kỳ nhiệt tình nhắc nhở.

    “Oh, được thôi.”

    Arthur ngốc nghếch của tôi, giơ cái khiên, xông thẳng lên đường trên để chiến đấu.

    Vừa lên tới đường trên, liền bị xạ thủ và đỡ đòn của đối phương liên kết với nhau, người thì khống chế người thì bắn. Vừa mở màn trong bốn phút đầu tiên, tôi đã bị gi*t chết hai lần.

    Tôi cảm thấy có chút xấu hổ, nên quyết định chạy trốn trong âm thầm để bảo toàn tính mạng.

    Nhưng, khi tôi vừa bước ra khỏi vòng hồi sinh được vài bước, đột nhiên có hai tên to con từ trong bụi cỏ chui ra, họ cùng phối hợp đánh tôi.

    Vừa hay Phó Kỳ vẫn còn trong rừng, không biết từ khi nào đã đi vòng ra phía sau họ,[ double kills ], trong khi đó tôi vẫn đang còn hú hét khi bị tấn công.

    Lúc này, sự ngưỡng mộ của tôi dành cho Phó Kỳ tăng lên đến đỉnh điểm.

    Ngày hôm sau, tôi cũng đổi sang avatar anime màu hồng, đổi ID thành [ Vãn Vãn nhỏ dễ thương ], còn thường hay chơi các nhân vật nữ anh hùng xinh đẹp.

    Sau khi vào đội, Phó Kỳ im lặng một lúc rồi bật mic lên nói.

    “Anh nghĩ em trai của em đang online.”

    Tôi không dám bật mic, cứ thế mà im lặng chơi với anh ấy.

    Sau khi chơi game với Phó Kỳ, tôi mới nhận ra được chơi game vui đến nhường nào.

    Anh ấy luôn có thể nhìn thấy chính xác vị trí của tôi trong các trận đấu đội, còn giúp tôi loại bỏ đối thủ một cách dễ dàng.

    Dù tôi có chơi dở đến đâu thì anh ấy cũng không hề chỉ trích tôi dù chỉ một câu.

    Và tôi cũng hiểu lí do tại sao mà em họ của tôi lại muốn cùng thầy ấy hẹn hò qua mạng.

    Mấy ai có thể cưỡng lại sự dịu dàng này cơ chứ.
     
    Em Họ Ăn Cắp Ảnh Tôi Hẹn Hò Qua Mạng
    Chương 6


    7

    Kể từ đó, tôi chính thức trở thành đồng đội của Phó Kỳ.

    Mỗi ngày, tôi đều tự giác online đúng giờ, đợi anh lên để cùng chơi game.

    Việc chơi game của anh cũng rất tiết chế, mỗi ngày chỉ chơi nửa tiếng. Số lần trao đổi riêng tư của chúng tôi cũng rất ít.

    Mỗi tuần ngoài những lần tình cờ gặp được anh ấy ở khuôn viên trường ra thì cơ bản không có cơ hội được nhìn thấy anh ấy nữa.

    Mỗi ngày đều được nghe giọng anh nhưng không gặp được mặt khiến trái tim tôi ngứa ngáy không chịu được.

    Trong giờ nghỉ trưa, tôi đang nghĩ đến việc kiếm cớ để đi dạo trong khoa của họ thì tôi nhận được một cuộc gọi từ anh ấy.

    Tôi ổn định tinh thần lại rồi mới nhận cuộc gọi.

    “Sinh viên Trì Vãn, em có đang rảnh không?” Anh ấy hỏi

    “Dạ có”

    Anh dừng lại một chút, sau đó dùng giọng điệu nghiêm túc, lời nói được phát ra có chút gì đó nũng nịu: “Anh cảm thấy trong lòng có chút đắng, anh muốn uống trà sữa.”

    “Hả? Vậy vậy em đi mua ngay bây giờ.”

    “Được, 2 ly nhé, cảm ơn.”

    Sau khi cúp máy tôi chạy ngay đến quán trà sữa mà Thiên Thiên đang làm part time ở đó, gõ quầy: “ Lấy mình 2 ly macchiato dâu tây.”

    Thiên Thiên trưng ra vẻ mặt đầy khó hiểu nhìn tôi rồi hỏi: “ Mua cho bạn trai qua mạng của cậu hả? Muốn uống vị nào?”

    “Đúng vậy” Tôi chớp chớp mắt “ Muốn vị ngọt ngào như mình vậy.”

    Cậu ấy gật đầu: “ Được thôi, không đường”

    Mười phút sau, tôi cầm 2 ly trà sữa không đường trên tay đi đến văn phòng của Phó Kỳ.

    Vừa định gõ cửa thì tôi nghe thấy tiếng khóc yếu ớt được phát ra từ bên trong.

    Đồng thời giọng nói lạnh lùng của Phó Kỳ cũng phát ra: “ Thứ nhất, thầy trò không thể yêu nhau. Thứ hai, tôi đã có bạn gái rồi.”

    Trái tim tôi vừa khó hiểu vừa hồi hợp.

    Sau đó giọng nói của nữ sinh đang khóc vang lên: “ Không thể nào, em không cho phép thầy thích người khác, nếu như thầy không tin thì chúng ta cùng chờ xem.”

    Ngay sau đó, một nữ sinh ăn mặc lộng lẫy vừa khóc vừa chạy ra khỏi văn phòng, va vào tôi.

    Nữ sinh ấy liếc nhìn tôi từ trên xuống dưới rồi giận dữ bỏ đi.

    Tôi lúng túng cầm ly trà sữa đứng ở cửa.

    Phó Kỳ đứng dậy, không nhanh không chậm đi đến bên tôi: “ Đứng ngoài đây làm gì, vào trong đi.”

    Hôm nay anh không mặc áo sơ mi trắng nữa mà thay vào đó là một bộ vest đen được cắt may cẩn thận, thậm chí còn thắt cà vạt.

    Hmm...có vẻ như là cố tình diện lên vậy.

    Tôi vọt miệng nói: “ Giáo sư à, giờ đang là mùa hè, nóng lắm a.”

    Anh sững sờ hai giây sau đó đưa một tay lên cởi vài nút trên cổ áo: “ Có máy điều hòa nên không nóng lắm.”

    Xương quai xanh tinh xảo vừa lộ ra, mơ hồ lộ ra b* ng*c cường tráng.

    Nó thật sự rất là trắng luôn.

    Tôi nuốt nước bọt, sau đó nhìn đi chỗ khác.

    Hai má của anh đỏ ửng lên. Anh nhận lấy ly trà sữa trong tay tôi, ngón tay thon dài thong thả xé lớp bọc ngoài ống hút, sau đó nhét ống hút vào lòng bàn tay tôi.

    Tôi nhận lấy trà sữa, ngập ngừng hỏi: “ Giáo sư Phó, ban nãy em có làm phiền đến hai người không?”

    Anh hơi cúi đầu xuống, phả nhẹ hơi thở lên trán tôi: “ Sao, em muốn anh ở bên cô ta lâu thêm một lúc nữa à?”

    Cảm nhận được hai gò má của tôi nóng bừng lên, tôi nhẹ giọng đáp: “ Đương nhiên là không muốn rồi.”

    Phó Kỳ không nói gì, đột nhiên anh ấy vươn tay chạm nhẹ vào vành tai nóng bỏng của tôi, cùng lúc đó tôi cũng cảm nhận được sự lạnh lẽo từ tay anh.

    Bầu không khí đột nhiên trở nên ngột ngạt.

    Tôi không thể không rụt lại, lùi về phía sau một bước, có chút vụng về chuyển sang chủ đề khác để nói: “ Vài ngày nữa có một buổi diễn thuyết, thầy có muốn đi xem cùng em không?”

    “Diễn thuyết?”

    “ Ừm.” Tôi cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt Phó Kỳ.

    “ Có thể, nhưng em phải báo cho anh biết trước thời gian và địa điểm.”

    8.

    Khi về đến phòng thí nghiệm, má của tôi lúc này vẫn còn đang nóng bừng bừng.

    Những lời nói của Phó Kỳ đọng lại trong tâm trí tôi, không thể thoát ta được: “ Thứ nhất, thầy trò không thể yêu nhau. Thứ hai, tôi đã có bạn gái rồi.”

    Tôi với Phó Kỳ cũng là quan hệ thầy trò.

    Vì vậy, người bạn gái mà anh ấy đang nói đến có thể là một người khác.

    Nhưng nghĩ kỹ lại thì tôi lại cảm thấy đó là điều không thể.

    Là một nhân vật tầm cỡ trong trường, xung quanh Phó Kỳ gần như không có người bạn khác giới nào.

    Nếu như anh có bạn gái, thì đâu cần một người yêu qua mạng như tôi.

    Vấn đề rắc rối này làm tôi trăn trở mấy ngày nay mà vẫn chưa thể nào thông suốt được.
     
    Em Họ Ăn Cắp Ảnh Tôi Hẹn Hò Qua Mạng
    Chương 7


    9.

    Thứ sáu, Phó Kỳ cùng tôi đi đến buổi diễn thuyết như đã hẹn. Tôi chọn hàng ghế cuối và ngồi xuống, Phó Kỳ ngồi bên cạnh tôi.

    Vừa ngồi xuống, anh ấy nhìn vào biểu ngữ màu đỏ trên sân khấu rồi bất động.

    [ Tọa đàm về ngăn chặn lừa đảo viễn thông và mạng. ]

    Rất nhanh sau đó, anh dùng tay che miệng rồi khẽ cười.

    Cười xong rồi anh quay đầu lại nhướng mày nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh ý cười: “Trì Vãn, ý của em là sao đây?”

    Tôi chỉ vào dòng chữ to trên biểu ngữ: “Em nghĩ thầy cần phải lắng nghe nó.”

    Anh lắc đầu, nhìn tôi một cách bất lực. Chẳng mấy chốc, tọa đàm cũng bắt đầu. Phó Kỳ chán nản dựa vào lưng ghế và ngước mắt nhìn về phía trước. Lâu lâu tôi lén lút nhìn anh ấy, lông mày và mắt của Phó Kỳ nhướng lên thành một vòng cung, dường như tâm trạng của anh ấy đang rất vui vẻ.

    [Một, khi hẹn hò qua mạng phải thật thận trọng!]

    [Hai, hễ là ai hỏi tiền bạn sau khi hẹn hò qua mạng thì đều là lừa đảo!]

    [Ba, trước khi hẹn hò thì hãy hỏi lại chính bản thân mình, tại sao phải đòi hỏi đối tượng hẹn hò của bản thân phải là một quý cô ngọt ngào hay là một chàng trai hòa nhã và đẹp trai.]

    Nói đến đây, tôi đã có hơi buồn ngủ rồi. Phó Kỳ xoa đầu tôi: “Đừng ngủ, nghe cho kỹ đi.”

    Tôi không kìm được nghẹn ngào nói với anh: “Em không có hẹn hò trên mạng, thầy mới là người cần nghe kỹ đó.”

    Đột nhiên, anh thu lại nụ cười, kiên định nhìn tôi: “Anh cũng không có hẹn hò qua mạng.”

    “Hả?” Tôi định hỏi, nhưng anh ấy đã quay đầu đi và không nhìn tôi nữa.

    Dường như anh cũng có chút mệt, thản nhiên gác tay lên thành gác tay giữa hai ghế. Vừa hay bao phủ hoàn toàn bàn tay của tôi.

    Khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau, cả hai chúng tôi như đông cứng lại. Bàn tay của anh ấy ấm áp, mềm mại pha lẫn chút run khi chạm vào tôi.

    Bầu không khí như bị đóng băng. Mãi cho đến khi tôi khẽ cử động ngón tay, anh ấy mới có phản ứng, vội vàng rút tay về.

    Tôi quay đầu qua nhìn, thấy anh mặt không chút cảm xúc, nhìn thẳng về phía trước, giống như đang nghiêm túc nghe giảng.

    Nhưng chính những ngón tay đang gõ trên đầu gối của anh đã phản bội anh. Sau khoảng thời gian tìm hiểu này, tôi mới biết rằng đây là thói quen của anh ấy mỗi khi bị phân tâm.

    Tôi không nhịn được nữa liền cúi người xuống, gọi khẽ: "Phó Kỳ."

    “Hả?” Anh nhẹ quay đầu lại nhìn xuống tôi: “Hôm trước, em nghe anh nói đã có bạn gái rồi. Người bạn gái này là ám chỉ em sao?”

    Anh im lặng, nhìn tôi thật lâu, rồi cười nhẹ: “Vãn Vãn, em là sinh viên, chưa thể yêu được.”

    Trái tim tôi đột nhiên co thắt lại. Câu trả lời thật khéo léo, nhưng ý nghĩa chẳng phải rất rõ ràng rồi sao…

    Không phải tôi… thì chắc là người khác rồi.

    “Em hiểu rồi.”

    Tôi lạnh lùng quay đầu sang hướng khác, không muốn nhìn mặt anh ấy nữa.

    May mà buổi tọa đàm lúc này cũng gần kết thúc, tôi bèn viện cớ đi tìm Thiên Thiên để đánh bài “chuồn”.

    Vừa bước ra ngoài, tôi ngay lập tức bị một cô gái tiến đến chặn đường. Đó là nữ sinh ăn mặc lộng lẫy mà tôi đã gặp trong văn phòng của Phó Kỳ lần trước.

    Cô ta nhìn tôi với sắc mặt vô cùng khó coi: “Cô và anh Phó Kỳ có quan hệ gì?”

    Tôi nhún vai: “Có lẽ là đối tác chơi game của thầy ấy.”

    Cô ta cau mày: “Đối tác chơi game?”

    “Thì là chơi game cùng nhau.”

    Cô ta đe dọa: “Từ giờ trở đi hãy tránh xa Phó Kỳ ra một chút, cũng không được chơi game với anh ấy nữa.”

    “Cậu là gì của thầy ấy?” Tôi hỏi

    Cô ta nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên và nói: “Tôi là vợ chưa cưới của anh ấy.”

    Wow! Xịn sò thật! Bạn gái thôi chưa đủ, bây giờ còn combo cả “vợ chưa cưới” lẫn “ đối tác chơi game” nữa!

    Chắc phải gọi anh ấy là bậc thầy quản lý thời gian.

    Quá lười để đi tìm Phó Kỳ xác minh hư thực, tôi chỉ nhẹ gật đầu tỏ vẻ đồng ý và trả lời: “Được.”

    10. Vừa trở về nhà, tôi lập tức chuyển khoản Alipay cho Phó Kỳ khoản phí nâng cấp mà anh ấy đã đưa cho tôi và em họ của tôi rồi thẳng tay hủy kết bạn Wechat và xóa hết tất cả các thông tin liên lạc khác liên quan đến anh ấy.

    Cuối tuần, tôi nằm lì ở trong nhà, không có tâm trạng chơi game, càng không chuẩn bị bất cứ câu trả lời nào để bào chữa cho chính mình.

    Bỗng nhiên, một vị khách hiếm hoi xuất hiện, không ai khác chính là thằng em họ của tôi, người mà đã từng chiến tranh lạnh với tôi trong một thời gian dài.

    Vừa vào nhà, điều đầu tiên mà nó làm khi thấy tôi là bẽn lẽn đưa cho tôi một phong thư với ba chữ lớn trên bì [ Thư sám hối].

    “Chị, chị cho em xin lỗi, lúc trước em không nhận ra việc làm sai trái của mình, ba em đã dạy dỗ em một trận rồi, từ đây về sau em sẽ không dám làm vậy nữa. ”

    Tôi mơ hồ gật đầu: “Biết nhận lỗi là tốt rồi.”

    “Chị, tâm trạng của chị không được tốt hả?”

    “Chị, chị cãi nhau với anh à?”

    “Chị, chị có muốn chơi game không? Em chơi với chị nha!”



    Vì khó chịu về chuyện của Phó Kỳ, tôi rủ Thiên Thiên tối nay cùng nhau đi bar.

    Như đã hẹn, đúng 10h đêm tôi đã có mặt tại bar, với một chiếc váy bó sát người cùng với đôi giày cao gót.

    Thiên Thiên nhiệt tình đi ra đón tôi: “Cậu có nhớ mấy vận động viên mình đã nói với cậu không? Hôm nay chắc chắn sẽ khiến cậu hài lòng. Đảm bảo chỉ nay mai thôi, đến cả họ của Giáo Sư Phó là gì thì cậu cũng còn lâu mới nhớ ra.”

    Ánh đèn quán bar lờ mờ, không khí tràn ngập mùi rượu hỗn tạp thuốc lá.

    Đi đến một góc trong bar, liền thấy một loạt các bạn vận động viên ngồi đó, họ đều là đàn em của người yêu Thiên Thiên.

    Thấy tôi và Thiên Thiên đi với nhau, họ ngay lập đứng lên chào hỏi: “Chị ạ! Chị buổi tối vui vẻ!”

    Có lẽ, Thiên Thiên đã đặt biệt nói rõ về tôi cho họ biết. Tôi quay qua phía Thiên Thiên và thầm trao cho cậu ấy một cái nhìn biết ơn. Đúng là chị em tốt, lúc nào cũng hiểu rõ tôi.

    Dưới sự lôi kéo của mấy cậu em, bầu không khí dần trở nên náo nhiệt. Chỉ qua vài ly rượu mạnh, tôi hầu như đã không thể nhớ ra họ của Giáo sư là họ Trần hay là họ gì rồi. Sau một hồi lâu, lâu đến mức tưởng như đám đông nhảy múa trước mắt, ánh đèn lung linh và cơ bụng của mấy cậu em trai cũng dần trở nên mờ nhạt, tôi loạng choạng đứng dậy, cố gắng đi vào nhà vệ sinh.

    Thiên Thiên gọi với theo tôi từ phía sau: “Vãn Vãn, cậu đi một mình có ổn không?”

    Tôi đưa tay lên rồi ra hiệu “OK” với cậu ấy.

    Tuy vậy, khi vừa đi đến góc hành lang, đầu tôi đột nhiên quay cuồng dữ dội, bước chân cứ loạng choạng dần rồi ngã về phía trước và đâm sầm vào một vòng tay ấm áp.

    Cảm nhận được một vòng tay đang giữ quanh eo mình, tôi chớp chớp đôi mắt và nhìn thấy khuôn mặt của Phó Kỳ gần ngay trước mặt, hơi thở của anh ấy phả vào tai, khiến trái tim tôi tê dại.

    Tôi dùng sức đặt tay lên ngực anh ấy: "Giáo sư Trần, thầy muốn làm gì?"

    Anh không ngừng ôm tôi vào lòng: "Em uống nhiều quá rồi, để anh đưa em về."

    Tôi dùng ngón tay trỏ chọt chọt vào ngực anh: “Hôm nay đưa em về nhà, ngày mai đưa bạn gái thầy về nhà, ngày mốt đưa vợ chưa cưới thầy về nhà hả? Giáo sư Phó, thầy biết đường về nhà mà. ”

    Phó Kỳ trông có vẻ bối rối trong giây lát, sau đó vẫn tiếp tục ôm lấy tôi: “Em rất thích nói nhảm khi uống nhiều hả?"

    “Nói nhảm? Những lời em nói ra khi uống nhiều đều là lời vàng lời bạc, là có thể viết luận văn, xuất bản thành sách đó thầy biết không?”

    “Được, được, được, lời vàng lời bạc.”

    Tôi bị anh ấy ôm như thế này, đầu óc ngay tức khắc có chút choáng váng. Bên tai tôi giờ đây chỉ còn văng vẳng tiếng của Thiên Thiên và Phó Kỳ, họ đang nói gì đó.

    “Đi thôi, thầy đưa các em đi về. ”

    “Hả, à được rồi Giáo sư Phó, em có thể đi về một mình.”

    “Hay là để tôi gọi cố vấn học tập của em đến đón em?"

    “ …Ha.ha... Giáo sư à! Cái này …uhm… tương đối rắc rối ạ.”

    Khi tôi mở mắt ra lần nữa, phát hiện mình đang ở trong một chiếc ô tô và nó đang di chuyển.

    “Thức dậy? Có thấy khó chịu ở đâu không?”

    Tôi quay mặt sang và thấy Phó Kỳ đang lái xe.

    “Sao thầy biết em đang uống rượu ở đây?"

    “Chỉ là tình cờ đi ngang qua rồi gặp.”

    […]

    Thấy tôi im lặng, anh tiếp tục hỏi: “Bạn gái và vợ chưa cưới khi nãy em nói là có ý gì?”

    “Theo nghĩa đen.” Tôi ủ rũ trả lời.

    Anh dừng xe lại: "Em ấy có nói gì về anh không?"

    “Uhmm”

    “Em ấy là con gái của bác hàng xóm cạnh nhà anh. Hiện tại, em ấy mới là sinh viên năm nhất. Lúc nhỏ, gia đình anh hay trêu đùa con bé về việc kết hôn, nên em ấy mới đinh ninh điều này trong đầu và coi mình là vợ chưa cưới của anh. ”

    "Ohhh~~~” Tôi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa xe: “Thầy có vợ chưa cưới hay không thì đi mà tìm bạn gái của thầy mà giải thích, em với thầy chỉ là “đối tác chơi game” thôi mà, nói với em việc đó để làm gì?”

    Phó Kỳ hít một hơi thật sâu rồi thở dài: “Em hiểu lầm rồi. Anh không có người bạn gái khác.”

    “Không sao.” Tôi xoa xoa huyệt thái dương rồi bỗng dưng nhớ ra gì đó: “Sao lại dừng xe rồi, bây giờ chúng ta đang ở đâu vậy?”

    “Nhà của em ở tầng dưới. "

    “À, em cảm ơn Giáo Sư Trần à không Giáo sư Phó. ”

    Tôi lễ phép cảm ơn rồi quả quyết xuống xe.

    Phó Kỳ đi theo phía sau tôi, thong thả chỉ đường cho tôi.

    “Sai đường rồi, rẽ trái mới đúng. ”

    “Đi đâu bên đó vậy, đi thẳng, đi thẳng. ”

    Hình như hôm nay tôi uống hơi nhiều.

    Cuối cùng, tôi cũng đã tìm thấy được cánh cửa căn hộ của mình. Phó Kỳ nhanh chóng đi đến giúp tôi mở cửa.

    Tôi khom người xuống đồng thời cúi đầu: "Cảm ơn Giáo sư Phó."

    Vừa quay người đi vào, liền bị anh áp sát vào tường và ôm chặt vào trong lòng.

    Giọng nói của anh trầm xuống, ngữ khí có vài phần bất lực: “Ngốc, người bạn gái mà anh nói đương nhiên là em rồi, em không thể kiên nhẫn chờ đợi hả?”

    Tôi đang cố vùng vẫy để thoát ra khỏi vòng tay của anh thì đột ngột dừng lại khi nghe câu đó:

    “Trước đó thầy nói rõ ràng là không phải em.”

    “Hiện tại đúng là không phải em, nhưng sau khi em tốt nghiệp thì người đó chính là em. ”

    “…Có khác nhau sao?"

    “Nhiệm vụ của em bây giờ là tốt nghiệp cho thật suôn sẻ, vì anh không thể chờ thêm được nữa.”

    Tôi ngước nhìn thẳng vào mắt anh: “Rốt cuộc, thầy nói nhiều như vậy là thầy thích em?”

    Đèn trong hành lang vụt tắt, xung quanh chìm vào bóng tối, chỉ còn hơi thở của chúng tôi đang quyện vào nhau.

    Tôi nhận thấy rằng có một sự chạm nhẹ giữa hai cái trán của chúng tôi: “Ừ, anh thích em.”

    “Có thật sự nhất thiết phải ở bên nhau sau khi em tốt nghiệp không?”

    “Uh, sẽ sớm thôi mà.”

    "Vậy em có thể yêu cầu một vài quyền lợi trước có được không?"

    “Huh?Quyền lợi gì?”

    Ngay lập tức, tôi kiễng cao chân lên, tay choàng quanh cổ anh ấy kéo xuống, nhẹ nhàng đặt lên môi anh một nụ hôn.

    Phó Kỳ sững người trong giây lát. Anh dùng bàn tay to lớn nâng cằm tôi lên, mơ hồ nói: “Anh có thể cho em nhiều hơn nữa.”
     
    Em Họ Ăn Cắp Ảnh Tôi Hẹn Hò Qua Mạng
    Chương 8


    11.

    Sáng sớm hôm sau, khi ánh nắng chiếu thẳng vào mặt, tôi mới khó khăn mở mắt.

    Nhìn sang một bên thấy thằng em họ của tôi đang bưng bát cháo, nhìn tôi chằm chằm.

    “Chị, ăn cháo nè”

    Tôi đưa tay lên xoa xoa mái tóc bù xù của mình: “Chị còn chưa tắm nữa, em làm gì mới sáng sớm mà đứng đầu giường chị vậy?”

    Thằng bé đi lại ngồi cạnh giường tôi với vẻ mặt hiếu kì hỏi tôi: “ Chị, hôm qua là anh Phó đưa chị về, vậy là hôm qua hai người ở bên nhau đúng hông?”

    Tôi không sao nói rõ được: “ Người ta có ở bên nhau hay không thì có liên quan gì đến em, em quan tâm làm cái gì?”

    “ Em chỉ hỏi thôi mà.”

    Tôi khó chịu liếc nó một cái, "Thôi đi ra ngoài đi."

    12.

    Sau khi bày tỏ tình cảm với nhau, mối quan hệ của chúng tôi cũng không có qua nhiều thay đổi.

    Vẫn như trước đây, mỗi ngày chỉ chơi game nửa tiếng, thỉnh thoảng thì gặp nhau.

    Anh cho tôi đủ thời gian để tập trung chuẩn bị tốt nghiệp.

    [Vài tháng sau]

    Vài ngày trước khi kết thúc môn biện luận, bỗng nhiên cô gái lúc trước tự xưng là vợ chưa cưới của Phó Kỳ đến tìm tôi, còn chặn đường tôi.

    Lúc đó Phó Kỳ đã đi sang bên cạnh để mua trà sữa, cũng không biết cô ấy đã đợi ở đây từ bao giờ, tôi chỉ biết là hiện tại cô ấy va vào tôi, còn đang đứng trước mặt tôi làm ầm lên: “ Cô khôn hồn thì tránh xa anh Phó của tôi ra xa một chút, tôi mới là vợ chưa cưới của anh ấy.”

    Tôi cố ý làm cho cô ta tức điên lên: “Vậy thì thời gian tới tôi vẫn là bạn gái của anh ấy.”

    “ Cô, cô, cô” Cô ta liền phản bác “Cô nói nhảm!”

    Đúng lúc đó Phó Kỳ đi tới, trên tay cầm trà sữa: “ Đừng có gây thêm phiền phức nữa, nếu em cứ tiếp tục gây rắc rối như vậy thì anh sẽ gọi cho ba em.”

    Quả nhiên, tuyệt chiêu méc phụ huynh này rất có hiệu quả với các bạn nhỏ. Ngay lập tức, cô ta rời đi, không còn quấy rối chúng tôi nữa.

    13.

    Sau khi tốt nghiệp, tôi quyết định trực tiếp đến công ty của ba tôi làm việc.

    Vì vậy, thời gian rảnh rỗi rất nhiều.

    Thỉnh thoảng tôi cũng hay đến nhà chú tôi ăn cơm.

    Sau những việc xảy ra lần trước, tôi mới phát hiện ra, chú tôi dường như ngày càng hào phóng.

    Tôi thấy thằng em tôi có rất nhiều đồ chơi lego. Nhưng tôi vẫn sợ nó lại đi lừa gạt người khác, nên tôi đã quyết định đi thăm dò ý tứ của nó.

    Vừa đến trước cửa phòng ngủ của nó, còn chưa kịp gõ cửa, tôi đã nghe thấy giọng nói trầm thấp có phần chủ ý của nó vọng ra.

    “ Anh, chị em ăn cơm xong rồi, em còn đặc biệt kêu mẹ nấu món cá kho mà chị ấy thích nữa đó."

    “ Không có đâu, ngay cả một con ruồi đực xung quanh chị cũng không hề có, anh yên tâm đi, em sẽ giúp anh trông chừng chị ấy mà.”

    "Vịt con hả, nó rất tốt, mập mạp trắng nõn như vậy, rất nhanh em sẽ không thể bế nó nỗi nữa rồi."

    “ Anh, tối nay anh có thể kéo rank cho em không?”

    Tôi [???]

    Thì ra, thì ra gián điệp là đây.

    Tôi đẩy cánh cửa đi vào, lạnh lùng nhìn nó.

    Nó hốt hoảng cúp điện thoại, ngoan ngoãn mà nhìn tôi.

    “ Mày giỏi quá ha, vừa là kẻ lừa đảo, vừa là gián điệp, để xem nếu tao phá hỏng acc game của mày thì mày có thể làm ra trò trống gì nữa không?”

    “ Em hông có”

    “ Còn dám chối”

    Nó uất ức nhìn tôi: “ Thật ra, ngay từ đầu em không có hẹn hò qua mạng, cũng không có đi lừa tiền.”

    “ Mày nói vậy là có ý gì?”

    “Ban đầu, em chỉ thấy rank của anh ấy cao nhất trong số những người lân cận, nên em mới rủ anh ấy chơi game với em. Sau đó em với anh ấy có chơi chung với nhau thêm vài lần, anh ấy thật sự chơi rất giỏi, vì vậy em đã thêm WeChat anh ấy. Sau đó, khi em thấy ảnh của anh ấy em mới biết đó là anh Phó.”

    “ Mày sớm đã biết anh ấy?”

    “ Lúc em còn nhỏ, anh ấy đã dạy kèm cho em một năm, chị cũng đã gặp qua anh ấy mà.”

    Khóe miệng tôi lại nhếch lên: “Đã biết rồi mà mày vẫn còn hẹn hò với anh ấy ở trên mạng?”

    “ Em đã nói là em không có hẹn hò qua mạng, hình nền vòng bạn bè của em khi đó là hình chụp chung của hai đứa mình đó, anh ấy khen chị rất dễ thương, sau đó buổi tối anh ấy liền đem lại cho em 10 chiến thắng liên tiếp. Kể từ hôm đó, mỗi lần em muốn anh ấy kéo rank cho em, thì em sẽ đăng trong vòng bạn bè một bức ảnh của chị, anh ấy sẽ chủ động tìm đến em.”

    “ Vậy tại sao anh ấy lại mua đồ với lego cho mày?”

    “ Anh Phó muốn theo đuổi chị, nhờ em nói cho anh ấy biết gu của chị là gì, chị thích cái gì,... Anh Phó là một người rất tốt, lại còn đẹp trai, chơi game giỏi nữa. Em cảm thấy hai người thật đẹp đôi, vì vậy em mới không cưỡng lại sự cám dỗ..."

    [...........]

    “Vậy còn chuyện mày kêu chị nghe điện thoại thì sao?”

    “ Thì anh ấy muốn tự mình chúc tết cho chị.”

    “ Vậy sao hôm đó mày lại khóc ở trong văn phòng anh ấy?”

    “ Em đâu có khóc...lúc đó em đang cố nhịn cười mà haha....Nhưng chị lại mách với ba em chuyện này, chị thật là độc ác.”

    “ Vậy là cái hôm mà tao với Thiên Thiên đến quán bar, mày chính là người cho anh ấy địa chỉ?”

    Nó liền né tránh ánh mắt của tôi: "Ừhm."

    Tôi: “ Được lắm.”

    14.

    Tôi tức điên người, lấy điện thoại gọi cho Phó Kỳ, yêu cầu anh ấy đến gặp tôi ngay lập tức.

    Trong quán bar, tôi với Phó Kỳ ngồi đối diện với nhau.

    Dưới ánh đèn lờ mờ, tôi gõ đầu ngón tay lên bàn với vẻ mặt nghiêm túc: “Em họ của em đã thú tội rồi, anh cũng nên thành thật mà khai báo đi.”

    Anh nhìn tôi với vẻ mặt vô tội: “ Khai báo cái gì?”

    "Khai báo việc anh làm thế nào giăng sẵn cái bẫy để cho em tự nhảy vào."

    ” Anh không có giăng bẫy em, anh chỉ muốn tìm hiểu sở thích của em từ em họ thôi, nhưng anh cũng không ngờ là em lại tin anh hẹn hò qua mạng với thằng bé.”

    Thì ra tôi mới chính là người nên nghe bài giảng về phòng chống lừa đảo.

    Phó Kỳ đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh tôi, xoa đầu tôi như dỗ trẻ con: “Này, đừng giận anh mà.”

    Tôi ngước mắt nhìn anh: “Trước đây chúng ta không quen nhau, sao anh có thể thích em được?”

    “ Lúc anh còn là sinh viên học đại học, anh đã từng làm gia sư ở nhà em họ của em, khi đó em thường xuyên đến chơi, mỗi lần em xuất hiện là trong lòng anh đều sẽ dâng lên một cảm giác gì đó không thể lí giải được.”

    “Sau đó thì sao?”

    Anh ung dung nhấp một ngụm rượu: “ Sau đó, có một đêm anh học bù xong trở về nhà, chạy ngang thấy em vừa khóc vừa đào hố bằng tay không, sau đó chôn một chú mèo con đã ch*t thê thảm vào trong đó, có lẽ lúc đó em đang học trung học, trên mặt lấm lem bùn đất, anh nhìn cảm thấy vừa xót vừa buồn cười.”

    “ Sau đó thì anh yêu thầm em sao?”

    “ Ừhm, anh có tình cảm với em, về sau biết em nhận nuôi bé Vịt từ chỗ của anh thì lúc đó anh mới biết em là sinh viên của trường mình.”

    Tôi nhíu mày: “Vậy tại sao lúc đó anh không bày tỏ?”

    Anh quay đầu lại gần, cọ cọ chiếc mũi mát lạnh của mình vào mũi tôi một cách trìu mến: "Bởi vì anh đang đợi bạn nhỏ của anh lớn lên."

    Nghe câu nói đó trái tim của tôi đột nhiên đập loạn xạ.

    Anh nói tiếp: "Sau này anh gặp em họ của em, vừa đúng thời điểm em sắp tốt nghiệp, cho nên anh mới ra tay."

    Tôi nháy mắt với anh: “Hiện tại em đã tốt nghiệp rồi.”

    Phó Kỳ đột nhiên cúi người, vòng tay qua eo tôi, giọng nói dịu dàng vang bên tai: “ Vậy em có muốn chuyển đến ở cùng anh không?”

    Sau đó, anh ấy nhẹ nhàng nâng bàn tay tôi lên và một chiếc nhẫn kim cương vừa vặn được đeo vào ngón áp út của tôi.

    Tôi nhìn anh rồi nở một nụ cười: “ Được, em đợi anh rất lâu rồi.”

    Ngay lập tức cơ thể của tôi liền bị trói chặt bởi cái ôm mạnh mẽ của anh ấy, những lời tỏ tình lãng mạn không nói thành lời đó chìm trong nụ hôn trìu mến.

    Một lúc lâu sau, tôi dựa vào vai anh hỏi: "Có phải anh yêu em từ cái nhìn đầu tiên không?"

    “ Đúng vậy, anh đã yêu em từ cái nhìn đầu tiên và để được như hôm nay thì nó cũng đã được lên kế hoạch tỉ mỉ trong một khoảng thời gian dài."

    - HOÀN-
     
    Back
    Top Bottom