Ngôn Tình Em Gái Nuôi, Cô Thua Tôi Rồi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Em Gái Nuôi, Cô Thua Tôi Rồi!
Chương 20: 20: Lời Hỏi Thăm Ghê Tởm


Hai từ “chúng mình” nghe thật ấm áp.

Không phải con của, không phải con của em mà nó thuộc về cả hai đứa.

Nghe vậy hắn ôm chặt lấy cô, Hàn Thiên hôn nhẹ lên mái tóc mượt mà kia.

Cái sự bình yên này quả là lâu rồi hắn mới có thể nhận được lại.

Cô đón nhận tình cảm ấy một cách trân thành, sự thay đổi quá nhanh của cô khiến ngay cả hắn cũng bất ngờ.

Là lý do gì chứ? Định hỏi lại cô nhưng sợ phá tan bầu không khí nên cũng đành.
Liệu đây sẽ là bầu không khí bình yên trước giông bão hay nó là mối liên kết lại giữa họ? Bầu trời trong xanh, không khí trong lành và mây đen kéo tới.

Nó làm cho đất trời càng mát hơn hay sẽ kéo thêm bao điều rắc rối? Khung cảnh dần ảm đạm hơn, dần buồn hơn, dần yên tĩnh hơn...
Do cả Hàn gia đều đi du lịch từ trước giờ vẫn chưa về nên cô cũng không phải khó xử.

Dù vẫn còn người làm, nhưng họ lại rất yêu thương Hàn Thiên và cô, trước ở đây tuy có nhiều bất lợi nhưng lâu lâu nghe họ kể chuyện hồi nhỏ của hắn cũng thú vị.

Vừa được biết thêm nhiều vừa có thêm niềm vui.
Cô vừa đặt chân xuống giường định ngủ thì cô người làm mang bát cháo nóng hổi vào.

Mùi hương nồng nàn của mùi hành, ngò thật khiến cô muốn ăn nguyên nồi, chỉ là bát cháo thịt nhưng nó rất bổ dưỡng, có lẽ không ai biết nhưng cô rất ghét mùi tanh nên không ăn được cháo ngán hay hầu.

Mà dù có ăn được trong lúc mang bầu cũng khó mà nuốt.

Thiên Hân vui vẻ nhận lấy bát cháo bằng cả hai tay như thể hiện sự cảm ơn, cháo thôi mà có cần quyến rũ người ta vậy không!?
“Ăn ngon miệng nha cô chủ.”
“Cô chủ”, đối với cô mà nói chẳng biết tiếng gọi thân thuộc này còn được bao lâu.

Rồi họ sẽ có một cô chủ thực sự, chứ nó vốn chẳng thuộc về cô.

Bản thân cô nên tôn trọng những gì đang có ở thực tại, nếu cô cố gắng giữ điều không thuộc về mình kết quả chỉ là đau thương.

Lòng cô hơi nhói nhưng môi cô vẫn nở nụ cười, cô cười vì vẫn còn người tôn trọng, vẫn còn người yêu thương mình và cũng một vẫn vì thương hại cho bản thân.
“Hàn Thiên đâu ạ?”
...
“Vào đây đi, em muốn cho anh xem cái này.”
Mặc dù cô cũng đã thoải mái hơn rất nhiều với hắn nhưng cũng nên giữ khoảng cách.

Hắn không nên quá lợi dụng tình hình mà làm lành với cô, điều này không hay chút nào.

Mâu thuẫn của họ cũng chưa được giải quyết, hắn chỉ có thể đứng từ xa chăm sóc cô.
Nghe cô nói vậy cô người làm cũng đi ra để họ có sự riêng tư.

Hàn Thiên lòng hơi bứt rứt vì không muốn gây phiền cho cô nhưng cô bảo muốn cho hắn xem cái gì đó nên ít nhất cũng nên tôn trọng cô.
Hàn Thiên đi từ từ vào với sự lo lắng khiến cô thật muốn bật cười thật lớn.

Cái vẻ nhát cáy này đâu ra vậy chứ? Đây có phải người mà làm ra cái thai này không vậy?
Hắn ngồi xuống cạnh giường của cô hạ nhẹ đôi mắt xuống không dám nhìn thẳng.

Cứ mỗi lần thấy cô, sự tội lỗi của hắn lại áy lên, nó cứ đeo đẳng hắn từ hôm nọ đến giờ.

Nỗi đau mà cô phải chịu đựng có lẽ hắn cả đời cũng không bù đắp được.

Đột nhiên cô luồn vào tay hắn, từng ngón tay đan vào nhau tuy lỏng lẻo nhưng chẳng thể rời.

Cô nhẹ nhàng đưa nó đến gần bụng của mình, tay còn lại thì xoa vào cái đầu đang suy nghĩ nhiều kia mà bảo
“Con nè anh.

Khi nó sinh ra nó sẽ đẹp trai y anh đó ngốc ạ!”

Sững sờ trước câu nói hành động ấy là thật, nó đến thật bất chợt khiến hắn chẳng thể chuẩn bị gì.

Hắn chẳng thể chuẩn bị trước để đón nhận một đứa con, chẳng thể ngờ được hiện tại mình thực sự đã làm cha.

Từng nỗi xúc động như ngày càng dâng lên trong lòng hắn, phải làm sao để hoàn thành trách nhiệm thật tốt đây? Phải làm sao để có thể mang đến cho cả mẹ con họ sự hạnh phúc và niềm vui đây?
Khuôn mặt đần đần của hắn làm cô bật cười, tuy nụ cười không gòn nhưng nó cũng thể hiện tâm trạng vui vẻ của cô sau tất cả những gì đã xảy ra.

Đâu phải sau cơn mưa lúc nào cũng luôn còn mây, nó sẽ vơi dần đi, ánh sáng nhạt màu tiến vào mang màu sắc tươi vui, không khí nhộn nhịp sự ấm áp cho muôn loài .
Cũng giống như chu kỳ của con người, không ai lúc nào cũng bất hạnh, mà sẽ có lúc họ thấy cuộc sống có ý nghĩa chỉ bởi một hành động, một nguồn cảm hứng năng động nào đó.
Cô đột nhiên dừng lại hành động xoa đầu hắn rồi giọng nhẹ nhàng bảo
“Anh có điều gì dối em hay muốn nói gì với em không?”
“Không...!không có!”
Hàn Thiên, anh lại nói dối rồi anh lại không nghe lời em, lúc nào cũng bảo không có gì, không sao nhưng trong lòng mang nặng trĩu tâm sự.

Anh là con trai nhưng xin một lần nói ra hết lòng mình được chứ? Thực sự anh đang bị sao thế?
Câu nói lắp bắp của hắn khiến cô càng thêm nghi ngờ thêm nữa.

Càng ngày hắn càng có nhiều nỗi lòng mà ngay cả cô cũng khó tìm ra, Hàn Thiên anh mạnh mẽ nhưng yếu đuối hãy về bên em nhé! Cũng không muốn bị làm khó hắn nhanh tay cầm bát cháo nóng hổi thổi nhẹ đi và đưa cho cô ăn.

Hành động nhẹ nhàng mà tinh tế, giờ khung cảnh bình yên này thật đáng quý, đáng trân trọng.

Đâu ai có thể biết giông bão đến lúc nào, chỉ mong họ nắm tay giữ vững được nhau.

(...)
Sáng hôm sau, cô thức dậy với tâm trạng khá thoải mái, vì đêm qua khá nóng lại còn gắt gỏng ngủ nên khó lắm cô mới chìm được vào giấc và hiện tại cũng hơn 8 giờ rồi.
Vẫn cái tính ưa làm ườn vậy, hắn như ngủ lăn ở cái ghế sofa dài.

Cô định gọi hắn dậy nhưng cũng thấy tội, cả đêm phải thức với cô ngủ trên cái chỗ chật hẹp sợ đêm cô cần gì đó.

Trên người lại chỉ có một cái chăn mỏng phòng muỗi đốt, nhìn thân thể co rúm lại trông thật tội.

Thiên Hân từ từ lấy chăn đắp cẩn thận nên người hắn rồi đi ra ngoài.

Đập thẳng vào tâm trí và mắt cô là hình ảnh Hàn Mặc.

Anh ta cùng gia đình đã trở về, như cũng đã biết phòng Hàn Thiên và Mặc cùng một lầu nên việc gặp nhau là điều khó tránh.

Cô định lảng đi vào phòng đợi hắn dậy để có gì còn giúp đỡ thì bị Hàn Mặc buông lời hỏi thăm.
“Nghe bảo em bị bệnh.

Vậy giờ ổn chưa?”
Thật dơ bẩn, nó còn bẩn thỉu hơn cả những thứ Hàn Thiên làm với cô lúc trước.

Anh ta giả ngốc hay thực sự không biết là cô đang mang thai vậy? Cô không muốn tiếp chuyện nhưng có vẻ Hàn Mặc vẫn chưa dừng lại.

Cô không muốn nhận được sự quan tâm này, nó ghê tởm tới mức phát ói.
“Em sao vậy? Không muốn nói cho anh biết sao?”
“Em trai, vợ anh sao em cứ gọi là em hoài vậy?”
 
Em Gái Nuôi, Cô Thua Tôi Rồi!
Chương 21: 21: Kịch Hay


“Em trai, vợ anh sao em cứ gọi là em hoài vậy?”
Từ phía sau truyền tới giọng nói vừa thủ thỉ vừa trầm ấm với cô gái kia, cũng không quên kèm theo sự gắt gỏng với Hàn Mặc.

Hắn tiến gần tới hơn, tay tự động để lên vai cô không một chút do dự.
Hàn Thiên không còn nhớ tới là mình và cô đang vẫn còn xung đột chưa giải quyết mà ngang nhiên hành động.

Cô cũng vì vậy là lùi lại để gần hắn hơn, dù biết là mình không nên lợi dụng như vầy nhưng trong trường hợp này, hắn mới là điểm tựa cần thiết.

Từng sự chiếm hữu của hắn như ngày càng được dâng cao, Hàn Thiên càng lúc càng toả nhiều sát khí hơn đối với Hàn Mặc.

Tuy là anh em nhưng họ cũng rất khi nói chuyện, và bởi vì anh mình lắm giữ nhiều quyền vụ nên Hàn Mặc cũng không thể nhiều lời.

Vốn cha mẹ đã giao gần hết tài sản cho Hàn Thiên trong lần hắn quay trở lại từ quê cô lên thành phố.

Giờ vẫn vậy, mọi việc của công ty hắn đều tự quyền xử lý.
“Lần sau không gọi chị dâu thì cẩn thận cái miệng.”
“Sao con phải bắt nạt em nó như vậy? Vì đứa con gái này?”
Không biết từ lúc nào bà Hàn đã đứng ở cầu thang cùng Ái Huyền, bà chặn ngay câu nói đe doạ từ phía hắn.

Nhìn gương mặt cô ta trông thật ghét.

Có vẻ cô ta sống quá tốt nhỉ? Khuôn mặt chẳng nhiều sự lo âu, lại còn ít vết thâm ở mắt, sống trong hương trong hoa.

Cô biết ván này hắn kiểu gì cũng không đấu nổi với ba người nên định kéo vào trong thì thân hình hắn lại đứng sừng sững như cây cột.

Hắn dường như đang kìm nén cái gì đó, có lẽ là sự tức giận, có lẽ là sự đè ép hay là tổn thương.

Thiên Hân bị bà Hàn liếc buốt cả gáy khiến muốn đi cũng khó mà dơ chân.

Không để cô hay hắn nói phản bác lại bà Hàn trừng mắt nhìn chằm vào cô và hắn như hai đôi yêu nhau từ sự tội lỗi mà bảo
“Con nên nhớ bản thân đã đính hôn với Trần Ngọc.

Người phụ nữ này sớm giải quyết thì hơn.”
Cái giải quyết ở đây không phải là giết hay đuổi cô đi.

Mà chỉ muốn lấy được đứa bé rồi đưa tiền cho cô đi khỏi đây, lời nói của bà Hàn đúng thật là khiến người ta phân tích cả một đoạn dài.

Cô biết đứa bé này ở lại đây cũng sẽ chẳng được yêu thương, cô phải làm sao đây? Phải làm sao để có thể giữ được gia đình bé nhỏ của mình?
Nhắc đến tên Trần Ngọc khuôn mặt khó coi của hắn chuyển sang suy tư, nỗi lòng khó nói ấy liệu ai có thể hiểu? Bản thân hắn, chính hắn còn không thể hiểu nổi mình, lấy ai, lấy ai cao cả vậy đây? Đột nhiên cô cầm nhẹ lấy một nhón tay cái của hắn một cách hờ hững mà quan tâm.

Nó tuy bé nhỏ nhưng thúc đẩy được lòng tin, tình yêu đôi lứa và sự hi vọng về một cuộc sống tươi đẹp.

“Chỉ là đính hôn chứ chưa phải vợ.

Bác ơi, nếu mà là vợ cháu làm tiểu tam cũng được.”
Nói ra câu này có vẻ ai cũng ghét và thấy ghê tởm con người của cô.

Nhưng để dành được chính người mình yêu thương cô phải làm vậy, cô là người đến trước họ lại nói là người chen chỗ, vậy thì đánh theo chính quan điểm đó là đíng hay sai? Có vẻ ai cũng ngạc nhiên trước câu nói đó, và kể cả Hàn Mặc.
Anh ta chưa từng thấy cô mạnh mẽ như vậy, sự quyết tâm của cô đã được nâng cao, sự kiên cường giới hạn của cô đã bị phá vỡ.

Nó sẽ là một bước chuyển đổi mới dù thành công hay thất bại nhưng cuộc đời mà, luôn là phép thử.
Nhận được sự tiếp tế, phản bác quá dữ dội của cô bà Hàn cứ đứng ngây mặt.

Ái Huyền thấy vậy bèn nói hớt vào để có gì nhận thêm được sự ưu ái của gia đình họ Hàn.
“Chị trơ trẽn vậy? Tôi tưởng chị thanh cao lắm mà?”

“Vậy chị xin thưa, chị cũng từng tưởng em như vậy.

Ai ngờ em đi phá thai hẳn hai lần vậy cô bé?”
Ái Huyền nghẹn đứng trước câu phản bác của Thiên Hân.

Phá thai? Hai lần? Cái quái gì đang diễn ra như thế này?
Là Thiên Hân nói dối hay là do Ái Huyền thực sự như vậy? Từng ánh mắt dồn một nhiều về phía Ái Huyền như kêu gọi một lời giải thích, từ xưa khi nhận nuôi Huyền, cô ta là một đứa nhóc rất ngoan hiền, không dám lại gần các anh nhất là Hàn Thiên.

Sau dần khi lớn lên, được sự bao bọc cô ta mới mở lòng từ từ và đón nhận.

Nhưng mấy năm về đây Ái Huyền rất hay trốn đi chơi đêm.

Ở Hàn Gia từ trước đến nay có quy luật con gái, phụ nữ không đi riêng quá 9 giờ tối.

Và đó cũng là lý do nhà họ Hàn luôn được giành danh hiệu danh giá về văn hoá, xã hội.
Điệu cười của cô khẽ hiện lên bày tỏ sự khiêu khích từ phía ai kia.

Ngoài ra còn có một con người rất vô tâm, đó là Hàn Thiên.

Hắn chẳng quan tâm tới gì mà cô vừa nói chỉ me me kéo cô về sau lưng mình, chỉ có đội vợ mà sống.

“Không...!con không...”
Đang định nói phản bác và gieo rắc những sự xấu xa cho cô đột nhiên từ đầu một tập giấy rơi xuống sàn nhà.

Đó là giấy của bệnh viện mà cô đã ở trong tuần trước, nhưng đó là tên Ái Huyền.

Chẳng hiểu là do duyên cơ hay sao mà khi mở cánh tủ cô thấy giấy xuất viện của ai đó vất lung tung ở đó, tên rất giống Ái Huyền.

Sau khi dò la hỏi thì đã được thông tin nóng, Ái Huyền đã đi phá thai tận 2 lần mà lúc nào cũng che dấu gia đình.

Đó đương nhiên chẳng chối đi đâu vì đó là thông tin rất chính xác, từng dòng chữ Mộc Ái Huyền được hiện lên trong mắt bà Hàn.

Thiên Hân tính vốn giữ bí mật để đe doạ cô ta nhưng đến nước này cô không thể để im, cô muốn cho họ thấy ai mới là người đáng thương, ai mới là người đang bị lợi dụng.

Bà Hàn gần như nổi máu nóng nhưng vẫn cố ngồi xuống sắp lại đống giấy xem một lượt thật kỹ.

Tay bà run run khi nhìn thấy vật đó, tuy chỉ là con gái nuôi.

Nhưng cũng hơn mười năm rồi, tình cảm giữa họ cũng chẳng phải nhỏ, nhất là nó là đứa con gái duy nhất của bà.
Hàn Mặc lúc này như không tin vào gì xảy ra trước mắt, đó là người con gái anh thương sao? Đứa nhóc hồi trước vẫn lon ton chạy theo đòi kẹo đây ư? Thật sự quá khác
Thiên Hân bị tấm lưng Hàn Thiên che khuất mãi không nhìn thấy gì cô bực bội đánh vào vai hắn mà nỡ miệng nói
“Đi ra, em còn xem kịch!”
Kịch gì gây cấn em hóng nữa.
 
Em Gái Nuôi, Cô Thua Tôi Rồi!
Chương 22: 22: Đối Thủ Mới


“Đi ra, em còn xem kịch!”
Nghe vậy Hàn Thiên ngỡ ngàng, nhanh tay che cái miệng nhỏ mà có võ của cô.

Đúng là tuỳ tiện mà, gió đã thổi chiều nào ta cứ ngồi yên mà hóng chúng ta đâu cần chặn gió chứ, cô đây là muốn đi lại quy luật à.

Thiên Hân định cắn vào tay hắn một cái cho chừa thì bị hắn bóp chặt miệng lại kéo hẳn không cho nhìn.

Nhưng cô nói sao gì chứ? Họ vốn chẳng coi cô ra gì, cô chỉ đang làm theo thứ gọi là “nhân quả “ mà thôi.
Trước đây Ái Huyền, Hàn Mặc khiến cô khốn khổ bao nhiêu năm, cô phải bỏ cả gia đình, bỏ bạn bè, học tập để theo đuổi tình yêu của mình.

Nhưng vẫn bị gọi là kẻ thứ ba, tại sao? Tại vì họ sống với nhau từ bé, tại họ biết nhau trước, vậy tại sao anh ta còn nói yêu cô.

Giả dối, đồ tồi!
Và đến hôm nay khi mọi chuyện xảy ra, Ái Huyền cũng phải chịu sự nhục nhã, ruồng bỏ ấy từ chính người thân của mình.

Bà Hàn chỉ nhẹ nâng tờ giấy với sự khó tả trong lòng.

Bà không tin đây chính là đứa con gái của mình, nó vừa ăn chơi vừa nhẫn tâm vất đi tận 2 sinh mạng.

Tất cả là do nghiệt ngã hay do bà quản lý không tốt.

Con bé vốn là đứa hiền lành ngon ngoãn, vậy mà giờ đây....!đến cả chữ tin cũng chẳng còn.

Bằng chứng đây, kia là sự lo lắng trên khuôn mặt Ái Huyền, đó cũng là ngầm khẳng định điều cô nói là thật.

Bầu không khí dường như tĩnh mịch, trên đôi mắt vui vẻ của bà Hàn bỗng hiện lên sự u sầu, cùng vẻ gì đó long lanh.

Đó là nước mắt, giọt nước mắt bà kìm nén mà không dám rơi xuống.

Bà sợ mình không chịu nổi, sợ bản thân lại không thể dạy dỗ đứa con gái này.
Định dơ về phía Ái Huyền hỏi gì đó thì tiếng chuông cửa ing ỏi làm dừng cả mọi hoạt động.

Tầm hai ba phút sau có người làm chạy lên, cô ấy nhìn Ái Huyền một cái rồi từ từ nói
“Có người tên Doanh Nam bảo gặp cô Ái Huyền đòi nợ ạ.”
Câu nói như quá đúng thời điểm, thật sự thì vụ này Thiên Hân không biết, tại cô cũng đâu quá quen ai quan hệ rộng để tìm hiểu đâu chứ.

Nhưng nhìn cái ánh mắt trừng trừng kèm sự sợ hãi của Ái Huyền dành cho cô, thì lại thành đổ oan rồi.

Bà Hàn ngay lúc này không kiềm chế được mà lôi thẳng cô ta xuống dưới lầu để làm rõ sự việc.

Trước giờ bà cung cấp tiền cho cô ta không phải là ít, cô ta làm kiểu gì người ta đến hẳn Hàn Gia đòi nợ thế này.

Hàn Gia còn là cái thể thống gì không nữa chứ!?
Không kịp phản ứng chống lại cô ta bị kéo đi một cách nhanh chóng.

Hàn Thiên thấy vậy cũng có một chút quan tâm, mẹ hắn mà giận đến như vậy kiểu gì cũng là chuyện lớn.

Định để cô vào phòng nghỉ ngơi rồi xuống xem sao thì cô nhóc con kia đã lẻn đi từ lúc nào.
Khi quay lại loay hoay mấy giây hắn mới thấy bóng dáng nhỏ hao gầy đang lon ton đi xuống cầu thang.

Còn ở dưới nhà truyền lên tiếng thét cầu xin:
“Mẹ đừng làm vậy mới con mà, cầu xin mẹ.”

Cánh cửa kia không một chút nhân nhượng mà được mở thẳng ra.

Một người thanh niên có vẻ rất là đào hoa từng bước một tiến vào.

Giờ cô ta đang là con nợ, điều đương nhiên tự tiện Doanh Nam có thừa.

Anh ta đương nhiên biết đây là đâu, chỉ có chút bất ngờ là nó to hơn so với anh ta tưởng, đi vào đây cũng là cả một quá trình.

Không một chút thô lỗ, không một chút cọc cằn cáu gắt như mấy chủ nợ khác, Doanh Nam tháo kính xuống nhẹ nhàng cúi đầu chào hỏi
“Chào Bác, phu nhân Hàn.”
“Doanh Nam, là cháu?”
Họ có đôi chút bất ngờ về nhau, đây là cháu họ của bà, Doanh Duẫn Nam.

Nếu bạn không biết phu nhân họ Hàn có vai vế nhà ngoại không kém, bà là tiểu thư duy nhất ở họ Doanh- Doanh Hoàng Ly.

Tuy vậy nhà họ Doanh rất xa nên bà ít khi về thăm, đặc biệt là từ lúc nhận nuôi Ái Huyền.

Gia đình họ Hàn gần như quên mất cả họ của bà, chỉ biết bà là tiểu thư độc nhất của một gia có tiếng ở thành phố X.

Doanh Nam cũng không quên nhiệm vụ chính của mình mà quay sang Ái Huyền nói
“Vậy cô em, tính sao đây?”
Ái Huyền như giật mình thon thót, cô ta nợ quá nhiều để có thể trả được.

Nhưng trong trường hợp này muốn cầu cứu cũng chẳng nổi, cô ta cứ im lặng chỉ biết đứng chờ phép màu.

“Nó nợ cháu bao nhiêu? Để Bác trả.”
Doanh Nam bất ngờ trước câu trả lời của Bác mình.

Anh ta bật cười một cái như thể hiện sự thích thú rồi bảo
“Cháu giờ lại không cần tiền.

Bác làm mối cho cháu một cô, tiền đó coi như trả công cho Bác.”
Câu nói vừa mang chút trêu đùa vừa mang sự khiêu khích, ai chả biết tên nhóc này còn quá trẻ chỉ muốn trêu đùa con gái nhà người ta.

Đến người Bác như bà Hàn cũng phải ngán ngẩm.

Định phản bác lại thì bị Doanh Nam chặn lại, anh ta đưa tay chỉ về phía ai đó mà bảo
“Cháu thích cô bé nhóc con lùn lùn kia.

Chắc cũng không thành vấn đề nhỉ?”
Thiên Hân, anh ta đang chỉ về cô!
 
Em Gái Nuôi, Cô Thua Tôi Rồi!
Chương 23: 23: Hũ Giấm Chua


“Cháu thích cô bé nhóc con lùn lùn kia.

Chắc cũng không thành vấn đề nhỉ?”
Thiên Hân, anh ta đang chỉ về cô! Mọi người theo hướng tay đó nhìn thẳng về phía cô, nhìn xem khuôn mặt của cô kìa.

Trong cái tình huống éo le này mà khuôn mặt cô không giấu nổi sự háo hức, mong ngóng.

Bản thân cô giờ cũng không kịp để ý đến bản thân đang mặc bộ váy cho bà bầu bụng nhỏ.

Tuy nhìn sơ có vẻ hơi xộc xệch nhưng khuôn mặt lại toát lên sự trong trắng đáng kể.

Có lẽ cũng chính vì điều này mà Thiên Hân đã lọt vào mắt xanh của Doanh Nam, tính ra anh ta cũng có mắt nhìn người.
Ít ai có thể cảm nhận được vẻ đẹp của cô, cô không quá xinh đẹp ở vẻ bề ngoài nhưng tâm hồn lại vô cùng thanh cao, một cô gái mạnh mẽ, hút hồn.

Mọi người hay nói “Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn”, đôi mắt Thiên Hân có độ sâu nhiều, tuy nó chứa nhiều sự lo âu nhưng chứa đựng vẫn còn sự năng động và trẻ con.

Vì vậy nếu ai cảm nhận được sự tiềm ẩn ấy trong tâm hồn của Thiên Hân, quả là rất để ý.
Giờ đây đôi mắt của cô còn hồn nhiên hơn trước, cô ngơ ngác không hiểu cái sự chú ý đột ngột của tất cả mọi hướng.

Giống như cô vừa gây ra sự việc gì nghiêm trọng vậy!?

Hàn Thiên hắn từ trên phía cầu thang đưa đôi mắt lạnh lẽo của mình xuống dưới lầu.

Hắn không đả động quá nhiều như từng làm với Hàn Mặc, tuy vậy nhưng dường như sự thờ ơ này sẽ đem nhiều điều không tốt đến ai đó.

Hắn muốn xem, xem thử ngay dưới nhà họ Hàn ai lại dám cướp vợ của hắn, đặc biệt đây còn là “em họ đáng quý”.
Có lẽ Hàn Mặc không biết đây là ai nhưng Hàn Thiên biết rất rõ.

Hồi nhỏ khi về ngoại hắn rất ghét tên nhóc này vì nó thường xuyên ăn vạ, lừa dối.

Cái tính đó dần dần được sửa nhưng thay vào lại là sự ăn chơi, đua đòi, quả là “cháu đích tôn” nhà họ Doanh.

“Sao mọi người im lặng vậy ạ? Đừng nói cô bé đó kết hôn rồi nha, trẻ vậy mà?”
Câu hỏi này đến cô cũng chẳng biết nói làm sao, cô chưa kết hôn đúng là như vậy! Cô cũng không chắc bản thân mình sẽ được danh phận gì trong Hàn Gia, nhưng con của cô, cô không thể để nó thiếu cha và tình cảm bên nội được.
“Con bé...!“ _Hàn phu nhân không biết từ chối kiểu gì, cũng chẳng biết giải thích ra sao.

Thiên Hân đúng là con rất trẻ, nhưng cô giờ đây đã mang thai con cháu của Hàn Gia, muốn chối cũng không được, khai cũng không xong.

Nét mặt bà dần dần như càng tối sầm lại nhiều hơn trước, xung quanh bao ý nghĩ len lỏi khiến mọi thứ ngày càng rối tung hơn.

Mọi chuyện dần bế tắc, tồi tệ.
“Tôi chưa kết hôn...!tôi sắp có con thôi!”
Câu trước như mang bao hi vọng thì câu sau dập tắt hết bấy nhiêu.

Cô sẽ không nói ra ai là chồng của mình nhưng ít nhất cô phải bảo vệ chính bản thân mình, người nợ là Ái Huyền, không phải cô.

Tự có gan vay, tự có gan trả.

Ở đâu đó tiếng cười bật lên, đó chính là từ phía cầu thang mà hắn đang đứng.

Chắc cái tên nào đó đang sung sướng vì được gọi là chồng đây mà, tuy không nói hẳn tên của Hàn Thiên ra nhưng cái bụng nhỏ kia là kết quả của hắn chứ ai.

Cũng lên tự hào một chút.

Doanh Nam định lại bắt chuyện với Hàn Thiên nhưng thấy câu nói chí mạng kia vẫn có chút gì đó ẩn ý, anh ta vừa khó hiểu vừa cười, đưa mắt đảo sang cô mà hỏi:
“Quả là ngọc sáng lúc nào cũng được nhiều người săn đón nhỉ?”
Dường như anh ta vẫn chưa nguôi ý định với cô, vô liêm sỉ.

Doanh Nam không phải là người khó có người yêu, nhưng để hài lòng với anh ta về mọi mặt thì rất ít.

Anh ta thuộc kiểu người đua đòi, tuy vậy nhưng cũng không tuỳ tiện.

Ở thành phố X ai biết Doanh Nam là cậu ấm của Doanh Gia, tuy Doanh Gia không tham gia nhiều vào kinh doanh, đấu thầu nhưng họ nổi tiếng bởi sự hành động trong im lặng, hầu hết các nhà đầu tư đều xuất phát từ họ Doanh mà ra.

Nên các cô gái hay tìm hiểu, tiếp cận để có thể bước vào Doanh Gia, được làm con dâu nhà họ Doanh chẳng phải quá tốt sao? Dù vậy nhưng họ đều tìm hiểu khá sao về kiểu con gái mà các cậu ấm nhà họ Doanh.
Ai cũng tưởng là họ thích kiểu con gái biết ăn chơi, phá cách nhưng ngược lại, Doanh Gia luôn có một truyền thống khắc khe mà ai cũng phải tuân theo, ngay cả các cậu ấm, tiểu thư cứng đầu.

Thế mới nói để lọt vào mắt xanh của Doanh Gia, quả là một điều rất khó.

Thiên Hân bĩu môi tỏ vẻ khinh thường, cô cũng giống các cô gái khác, lướt qua cũng nhìn Doanh Nam như một kẻ trăng hoa, đua đòi.

Dường như chưa muốn kết thúc tại đây, Doanh Nam nói đểu cô một câu
“Vậy xin hỏi em bé có cần “cha đỡ đầu” không nhỉ?”
Con khỉ khô, muốn rước cả mẹ lẫn bé thì nói luôn đi còn nói móc.

Thế mà cũng làm có người đang dần khó chịu rồi đó, cô ngước lên phía cầu thang cần sự trợ giúp từ Hàn Thiên.

Nhưng có lẽ trong trường hợp này hắn không nên xuống thì đúng hơn.

Quả không ngoài dự kiến tên nhóc trên kia chỉ đứng với vẻ thơ ơ.

Nhìn đúng tức mà, nếu không phải có người ở đây cô đã đá cho mấy cái, lúc cần đến thì không đến, lúc không cần thì lại đến.

Thiên Hân đôi mắt vẫn có chút liếc xéo về phía hắn.

“Doanh Nam, đừng trêu con bé nữa.

Thế vụ này con tính sao?”
Bà Hàn cắt ngang câu chuyện của cô và cậu ấm họ Doanh kia mà vào chủ đề chính.

Đến bây giờ bà vẫn chưa thể ngờ đứa con mình nuôi bao năm giờ lại ra nông nỗi này.

Về phía Doanh Nam cậu ta nhìn Ái Huyền với vẻ chán nản, hoá ra là “người nhà” .
Anh ta chỉ thở dài, rồi không biết từ đâu có cái gì nhỏ nhỏ, lùn lùn chạy xô vào người anh ta.

Ngước xuống là cô bé mặc chiếc váy ngủ xộc xệch, đầu tóc tuy chưa chải vào nếp nhưng nhìn sơ qua khá là hợp với khuôn mặt ngơ ngác kia.

Chẳng ai khác ngoài cô, tự nhiên nói móc xong khó chịu với người ta còn chạy lại chỗ họ, cái bụng bầu nhỏ nhỏ đang nhô lên kia cũng phải cẩn thận một chút.
“Chú ơi...!theo cháu nghĩ chú cứ tống cổ về nhà chú để làm người ở cũng được.

Chứ cháu thấy chị đó kết chú lắm rồi đấy.”
“Chú” “cháu”?? Cô bé em thay đổi nhanh vậy, lại còn giọng điệu ngọt ngào vậy là muốn dụ dỗ ai? Làm sao để thoát nổi sự dễ thương này đây? Doanh Nam với suy nghĩ đó cứ loanh quanh trong đầu đứng ngây ra.

Haha, còn đứa nhóc đứng trên cầu thang á? Bĩnh tĩnh đấy, chuẩn bị nổ thôi tung vì ghen thôi.
 
Em Gái Nuôi, Cô Thua Tôi Rồi!
Chương 24: 24: Phu Nhân Doanh


“Chú ơi...!theo cháu nghĩ chú cứ tống cổ về nhà chú để làm người ở cũng được.

Chứ cháu thấy chị đó kết chú lắm rồi đấy.”
“Chú” “cháu”?? Cô bé em thay đổi nhanh vậy, lại còn giọng điệu ngọt ngào vậy là muốn dụ dỗ ai? Làm sao để thoát nổi sự dễ thương này đây? Doanh Nam với suy nghĩ đó cứ loanh quanh trong đầu đứng ngây ra.

Haha, còn đứa nhóc đứng trên cầu thang á? Bĩnh tĩnh đấy, chuẩn bị nổ thôi.

Đột nhiên Doanh Nam không chút khuôn phép tiến lại gần với khuôn mặt đầy sự thích thú, cô gái này, quả nhiên sinh ra là để cho anh ta mà.

Từ vóc dáng, đến khuôn mặt phúc hậu, tất cả đều phù hợp với dáng vẻ của một phu nhân họ Doanh.

Dù có mang thai rồi thì sao chứ? Nhà họ Doanh chẳng nghèo đến nỗi không nuôi nổi cả mẹ lẫn con.

Mọi thứ, Doanh Nam đều nguyện ý.
Trước sự chứng kiến của mọi người, sự ngạc nhiên của cô và gia đình họ Hàn, sự run rẩy vì tức giận của Hàn Thiên.

Doanh Nam quỳ một gối, nhẹ nhàng xoa chiếc bụng nhỏ, kèm một nụ hôn âu yếm lên đôi bàn tay mềm mịn kia mà ngỏ lời:
“Bé cưng, em khiến tôi thật điên đảo.”
Thiên Hân mau chóng phản ứng mà lùi lại.

Cô biết, biết chắc sắp có tai hoạ ập tới.
Đúng như dự đoán, chưa đầy 10 giây, tên nào đó đã phóng từ trên lầu xuống đấm thẳng vào vẻ mặt trăng hoa của Doanh Nam.

Hắn đã nhịn đủ rồi, thằng khốn này đã đi quá giới hạn quá nhiều, bao nhiêu lần hắn đều bỏ qua, nhưng lần này, tuyệt đối không!
Thấy vậy bà Hàn hốt hoảng kéo Hàn Mặc lại can ngăn:
“Hàn Thiên, bỏ ra, bỏ thằng nhỏ ra.”
Hàn Mặc lúc này vẫn chưa hoàn hồn lại vụ việc xảy ra với Ái Huyền, đứa em gái mà anh ta hết mực yêu thương, chiều chuộng, thực sự sa đoạ đến nỗi phá thai 2 lần, vay nợ nhiều nơi? Điên rồi, quả nhiên điên rồi.

Tuy vậy, nhưng đứng trước tình hình hiện tại anh ta không phản ứng chỉ vô cảm đứng nhìn anh trai và em họ đánh nhau.

Đương nhiên, họ càng cấu xé nhau thì anh ta càng có lợi.

Đay nghiến trong dòng suy nghĩ, anh ta thản nhiên kéo Thiên Hân lại gần an ủi để lấy lòng cô.

Anh ta...!lại đổi mục tiêu rồi!
Không lọt vào tai chữ nào, cơn phẫn nộ, kìm nén từ lúc nhỏ cho đến tận bây giờ của Hàn Thiên, hắn đều dùng sức mạnh của mình mà xả ra, từng chút một khuôn mặt Doanh Nam xuất hiện thêm những vết thương rướm máu.
Nhưng...!anh ta vẫn cười, cười như một kẻ điên, mà không một chút phản kháng!
Bởi anh ta đã đạt được mục đích của mình, đó chính là chọc điên Hàn Thiên và nắm được điểm yếu của hắn.
Ai lại ngờ một siêu sao được săn đón, vừa công bố vị hôn thê, lại có vợ đang mang bầu cơ chứ?
Hiện trường đang hỗn độn, ồn ào, thì giọng nói nội lực của ai đó xé toang không khí, chỉ còn lại sự yên ắng đến lạ thường:
“ĐỦ CHƯA? HAI THẰNG RANH NÀY.”
Đó là mợ của Hàn Mặc và Hàn Thiên, đồng thời cũng là mẹ của Doanh Nam.

Sở dĩ Hàn Thiên tôn trọng, kính nể phu nhân Doanh hơn ai hết, vì bà là người duy nhất hiểu hắn, quan tâm hắn.

Khoảng thời gian được về quê ngoại chơi, trong sự chăm chút của mợ, là kỉ niệm tươi đẹp, quý báu nhất của hắn.

Ngoài ra, phẩm chất tốt đẹp của bà, cũng khiến hắn vô cùng nể phục.

Vừa thanh cao, vừa tao nhã, lúc nào cũng công tâm, xét xử.

Chỉ khổ nỗi, hai đứa con của bà ấy, đứa nào cũng ăn chơi, lêu lổng, kể cả gái cả trai.
Tách khỏi người ngợm dơ dáy, đáng khinh bỉ của Doanh Nam, Hàn Thiên lễ phép cúi gập người chào đón:
“Con chào mợ.”
Cảm nhận được sự nghiêm túc, kính trọng và hắn giành cho mình, bà Doanh liền thở dài, bình tĩnh nói:

“Được rồi.

Hàn Thiên, con đúng là đứa trẻ khiến ta yếu lòng.”
Dứt lời bà ghét bỏ liếc đứa con trai báu bở của mình một cái rồi kéo bà Hàn cùng hai đứa cháu Hàn Mặc, Hàn Thiên lại ghế ngồi.

Doanh Nam cười trừ vì hành động quá đỗi quen thuộc, anh ta không hiểu ai mới là con ruột ai là mới cháu nữa rồi!
Chính vì sự thiên vị quá đỗi rõ ràng, mới là nguyên do làm cho Doanh Nam luôn đố kị với Hàn Thiên.

Hắn và ngay cả Hàn Mặc luôn chiếm trọn ánh nhìn, sự yêu thương từ mọi người, còn anh ta và em gái, bao giờ cũng bị hắt hủi, chính tại căn nhà của mình, anh ta cũng chưa bao giờ nhận được sự đón nhận.

Nếu mà có bố mình ở đây, chắc hẳn ông cũng chỉ mải mê khen ngợi hắn!
Khệnh khạng đứng dậy, anh ta đứng dựa vào tường chờ xem màn kịch tiếp theo.

Bao năm không gặp lại, phu nhân Doanh ngắm nghía đứa cháu tài giỏi của mình thật kĩ mà thầm khen ngợi hết mực.

Vừa đẹp trai, ngoan ngoãn, lại còn có năng lực.

Nếu không phải nó kiên quyết từ chối, thì bà đã cho nó đến Doanh thị để tiếp quản sau này.

Chứ đứa con trai của bà, quả thật hết thuốc chữa.

Hết bài bạc, gái gú lại cho vay nặng lại.

Một năm có khi về nhà được mấy lần, mặt mũi nhìn qua còn chẳng nhớ.

“Mợ tới chơi mà sao không báo con trước, để con còn cho người ra đón.”
“Ôi dào, cần gì khách sáo.

Chẳng qua mợ biết có đứa sắp làm loạn, nên phải tới dẹp xá.c đây.”
Câu nói như ám chỉ thẳng vào Doanh Nam, không một chút dư thừa.
Bỗng, bà Doanh thắc mắc hỏi:
“Cô gái kia là ai vậy, mợ nhìn lạ quá.”
Doanh phu nhân hướng mắt về phía cô.

Bụng to thế kia rồi, chẳng hẳn là vợ của một trong hai đứa quý tử họ Hàn.

Nghĩ rồi bà mừng trong lòng.

Thật ra hiện giờ có hẳn hai cô gái lạ mặt, nhưng có lẽ Ái Huyền như vô hình trong mắt bà, đúng là thứ rá.c rưởi không bao giờ lọt mắt quý nhân.

Cướp lời của hắn, Doanh Nam kiêu ngạo nói:
“Vợ con.

Mẹ thấy hài lòng chứ?”
 
Em Gái Nuôi, Cô Thua Tôi Rồi!
Chương 25: 25: Hiểu Lầm


“Vợ con.

Mẹ thấy hài lòng chứ?”
Dường như Doanh Nam chẳng cảm thấy đau đớn mà anh ta còn muốn hắn đấm thêm cho mình vài nhát.

Phải có chút vết tích lưu giữ, thì mới tạo được ấn tượng chứ?
Dựa sát vào bức tường để lấy thăng bằng, Doanh Nam đưa đôi mắt vừa có phần u khuất, sầu não vừa có phần bức bối, khó chịu hướng về phía cái gọi là “gia đình hoàn mỹ” kia.

Gia đình Hàn Thiên luôn là niềm ao ước của anh ta, không có sự thiên vị, không có sự coi thường, bởi ngay cả một đứa “con nuôi” tồi tệ, họ vẫn giúp đỡ nó đến cùng.

Nghĩ rồi anh ta cười khẩy xót thương cho số phận mình.
Vì vừa công bố với báo chí rằng sẽ lấy tiểu thư của Trần Gia, sự việc còn đang ầm ầm hết cả không gian mạng nên Hàn Thiên không dám phản bác mà chỉ im lặng không nói gì.Thấy vậy Doanh Nam cảm thấy thật nực cười.

Đúng là những kẻ ngu ngốc!
Nhìn vẻ mặt thờ ơ, tỏ ra không liên quan của Hàn Thiên, Thiên Hân lại một lần nữa cảm thấy nhói lòng.

Vậy là bao thời gian qua, những lời nói ngon ngọt, hay những trận ghen tuông có chút trẻ con, vớ vẩn ấy thật chẳng là gì.

Tại sao hắn còn chịu đựng đến bây giờ, tại sao không nói thẳng với cô, nói thẳng rằng: hắn không còn yêu cô?
Cô vẫn có thể tự chống chọi một mình, vẫn có thể tự sinh và nuôi đứa con này ra.

Hà cớ gì phải ràng buộc, gây tổn thương cho nhau?
Nghĩ rồi cô không kiềm chế mà rơi nước mắt, giọt nước mắt của sự ấm ức, tủi nhục bấy lâu nay.

Cô chịu đủ rồi, đủ mọi thứ rồi!
Không nói không rằng, Thiên Hân trực tiếp chạy lên phòng trước sự chứng kiến của bao nhiêu người.
Biết chắc kiểu gì cô cũng sẽ hiểu lầm mình, Hàn Thiên vội vàng bỏ lại mà đuổi theo cô.

Nhưng...!có lẽ, quá muộn rồi!
“Thiên Hân, mở cửa, mở cửa ra cho anh.”
Hắn đấm thùm thụp vào cánh cửa vô tội kia mà quát lớn.

Ấy vậy bên trong vẫn chẳng có chút động tĩnh phản hồi nào, bất lực hắn ngồi sụp xuống trước căn phòng.
Bao cảm giác tội lỗi, hối hận như ùa về trong tâm trí.

Hắn thật khốn nạn, chẳng bao giờ đứng ra để bảo vệ cho cô, đến nỗi khi người ta nhận cô là vợ, cũng không thể nói lên tiếng nào.
Cuộc đời hắn, tại sao lại đểu cán thế chứ!
Chợp chờn tối, vì cả ngày chẳng ăn gì nên bụng cô có đôi chút đau.

Thiên Hân bước ra ngoài với đôi mắt đỏ hoe, sưng húp, đang tính xuống nhà thì có giọng ai đó:
“Cô bé sao rồi?”
Khốn khiếp thật.

Là Doanh Nam, hắn ta chưa cuốn xéo khỏi đây ư? Nhận thấy không có sự an toàn, cô hơi rụt người về phía sau.

Cô thừa biết chắc hẳn hắn ta chẳng có chút nhã ý tốt đẹp nào, vờn cô cũng chỉ để chọc tức Hàn Thiên mà thôi.
Mấy trò vặt vãnh này cô lại chẳng nắm ở trong lòng bàn tay.
Doanh Nam nhìn nét mặt cau có của cô, liền nổi hứng trêu chọc mà tiến lại gần.

Chưa kịp chạm vào đã có ai đó từ phía sau ôm trọn lấy cô, gằn giọng chiếm hữu:
“Biến đi, ở đây không có chỗ cho mày.”
Bởi có mẹ mình ở đây, Doanh Nam cũng không muốn gây gổ thêm với hắn.

Dù sao nếu có chuyện xảy ra, hắn ta chắc chắn sẽ bị chửi chứ không phải Hàn Thiên.

Nhún vai chế giễu một cái Doanh Nam nhẹ nhàng lướt qua.
Sau khi hắn ta đi khuất, Thiên Hân liền đẩy Hàn Thiên ra.
Hành động cử chỉ vô tình, nóng vội đã khiến hắn hiểu lầm mà hỏi vặn lại:
“Em thích nó?”
Nghe vậy tâm trạng vốn bực bội, hỗn loạn giờ lại càng thêm bội phần.

Tại sao cái nhà này từ anh đến em, và cả em họ hàng cũng đều chọc điên cô vậy chứ? Cười khẩy, cô bèn đáp:
“Thích thì sao? Anh cũng có người mới, tôi đương nhiên phải không được thua kém chứ?”
Dứt câu nói, Hàn Thiên dường như không kiểm soát nổi mà đẩy thẳng cô vào tường ép sát lại.

Không ngờ trước được điều này lưng theo phản xạ cô bị đập vào tường cứng một cái thật đau.
Cảm giác nhói truyền đến từng giác quan một, đôi mắt vốn sưng húp đến nỗi gần như không mở được kia lại một lần nữa không tự chủ mà tuôn lệ.

Vẻ vừa ấm ức vừa uất hận hiện rõ lên trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

Từng từ một, cô phát âm thật chuẩn khiến trái tim hắn như bị bóp nghẹt lại:
“Tôi hận anh.

Vô cùng hận anh.”
Tại khoảng khắc này hắn chết lặng tâm trạng rối bời không biết phản kháng.

Đối diện với cô bé monh manh, nhỏ bé, như một chú nhím luôn xù lông trước mọi nguy hiểm.

Hắn chợt nhận ra mình sai đến mức nào.
Sai khi chấp nhận lời đề nghị với Trần Gia, sai khi không nói sự thật cho cô, sai khi khiến cô ra nông nỗi này.

Mọi lỗi lầm, đều do hắn gây ra cả, do hắn mà mọi thứ đều trở lên hỗn hoạn, khó kiểm soát.

Có chút hốt hoảng, hắn liền lo lắng ôm chặt cô mà nói:
“Anh xin lỗi, xin lỗi em.

Thật ra...”
“Khốn nạn, thả tôi ra.

Đừng khiến tôi kinh tởm anh hơn!”
Vừa nói cô vừa nghiến răng, khó chịu mà dùng sức đẩy hắn ra.

Hắn, thật khốn nạn!
 
Em Gái Nuôi, Cô Thua Tôi Rồi!
Chương 26: 26: Bỏ Trốn


“Khốn nạn, thả tôi ra.

Đừng khiến tôi kinh tởm anh hơn!”
Vừa nói cô vừa nghiến răng, khó chịu mà dùng sức đẩy hắn ra.

Hắn, thật khốn nạn!
Nhưng thật tội nghiệp thay, cô đã lỡ yêu phải tên khốn nạn này.

Lúc nào cũng vậy, cô cũng vướng phải những chuyện tình không suông sẻ, liệu sẽ thế nào đây, khi mọi chuyện tiếp tục như vậy?
Nghĩ rồi cô oà khóc lên trong cái ôm chặt cứng của hắn.

Hàn Thiên cũng lựa thời điểm cô yếu lòng mà xoa xoa lưng cô, an ủi:
“Ngoan ngoan, đừng khóc.

Anh biết anh sai rồi, sai rồi.”
Trong khi đó ở dưới nhà...
“Hoàng Ly, cô bé đó mang thai con của đứa nào vậy?”
Mẹ Doanh Nam cẩn trọng gặn hỏi lại bà Hàn.

Bởi đương nhiên bà biết không có lý do gì mà tự dưng nhà Hàn xuất hiện một cô gái như vậy được, đã vậy nhìn sự hốt hoảng của Hàn Thiên, bà đoán hẳn đó không phải chuyện đơn giản.

Tuy vậy do không muốn xen vào chuyện của mấy đứa trẻ trong nhà nữa nên bà Hàn ậm ực không dám nói.

Nên nói gì chứ? Là tình nhân hay là vợ của đứa con trai lớn nhà bà? Hay là người yêu cũ của con trai nhỏ?
Đúng! Bà Hàn đương nhiên biết Thiên Hân là người yêu cũ của Hàn Mặc, điều này bà đã biết được hơn một năm rồi.

Vào cái khoảng thời gian con trai bà dùng cô để làm bia đỡ đạn cho những đàm tiếu xoay quanh chuyện “yêu em gái nuôi”, dù vậy nhưng bà không lên tiếng, cũng đã để mặc ý cho đứa con hư hỏng quậy phá.

Có lẽ chính vì thế mà bây giờ bà mới gặp nhiều tai ương thế vầy.
Đứa con gái nuôi bà hết mực yêu thương cũng khiến bà thất vọng, vay nợ, phá thai? Toàn những điều kinh khủng!
Đang chưa biết nói gì, Doanh Nam nhàn nhã đi xuống cắt ngang bầu không khí ngượng ngùng, im ắng ấy.

Hắn ta vẫn còn tâm trạng mà cợt nhả:
“Mẹ vẫn không tin à? Vợ con đấy, đứa bé là con con.”
Không nhanh không chậm, hắn ta đã bị phu nhân Doanh liếc xéo.

Cái sự khinh thường, ghét bỏ như hướng thẳng vào hắn ta, bà dường như còn chẳng thèm để đứa con ngỗ nghịch này vào trong mắt, huống hồ tin lời nó.

Làm sao nó có thể dụ được một cô bé xinh xắn, đáng yêu thế được.

Chỉ có nước đi đầu thai!
Thật ra ban đầu bà cũng rất có hảo cảm với cô từ lúc họ vô tình chạm mắt nhau.

Phu nhân Doanh thật ước cô có thể là vợ của một trong hai đứa nhóc nhà này, vì dù sao, hai đứa nó cũng rất tài giỏi.
Thằng em thì đang học để tiếp quản công ty, còn anh trai thì là một diễn viên nhiều người săn đón, đã vậy cũng rất khôn ngoan nếu muốn kinh doanh.

Nhưng có lẽ, một điều mà bà ấy chưa hề biết.

Là hai đứa cháu của bà, rất giỏi làm người khác đau lòng.
“Sau này có dịp em sẽ nói với chị sau.”
Bà Hàn cười trừ mà nói.

Ở chơi 2 tuần cuối cùng phu nhân Doanh cũng xách tai cậu con trai quý tử của mình về.

Con món nợ của Ái Huyền coi như cũng là quà lâu ngày gặp mặt.

Sau vụ việc động trời này, Ái Huyền cũng ít vênh váo với cô, ngày ngày ngoan ngoãn ở bên bà Hàn nỉ non lấy lòng.

Nhưng có vẻ, cũng không mấy hiệu quả.
Mấy tháng sau...!
Hôm ấy vẫn như mọi ngày Thiên Hân buổi tối ngồi đợi hắn đi làm về, mặc dù vẫn chẳng can lòng và vẫn còn tức giận hắn, nhưng dường như do gần đến ngày sinh hay sao nên cô có đôi chút nhớ hơi hắn, buổi tối hôm nào hắn đi quay không về, cô đều thao thức không ngủ được.
Nhiều lúc cô cũng nghĩ mình điên thật rồi, sao lại phải nhớ tên bội bạc ấy chứ.

Dù gì cũng chỉ là “đẻ thuê” thôi mà? Nhưng càng nghĩ, từng ký ức vui vẻ, ngọt ngào của họ đều hiện lên trong tiềm thức, mảnh tình tươi đẹp đều như một thước phim quay chậm.

Thật hân hoan, và nuối tiếc!
Đột nhiên bụng cô truyền đến cơn đau khôn siết, nó quặng lên từng đợt khiến cô như muốn lìa khỏi xác.

Cô...!cô hạ sinh rồi.

Sau khi nghe được thông tin, Hàn Thiên vội vàng bỏ luôn buổi quay còn chút giang dở mà phi thẳng tới bệnh viện.

Tới nơi, đã thấy mọi người túm tụm lại trước cửa phòng sơ sinh nhìn ngắm đứa con mới chào đời, là...!là một bé gái đáng yêu.

Không kiềm chế được hắn bất giác nở một nụ cười.

Bấy giờ bà Hàn vỗ vai an ủi hắn mà nói:
“Mọi người đều đợi con đến để ôm em bé đầu tiên ấy.”
Bế được đứa nhỏ trong tay, hắn dường như không dám tin vào mắt mình.

Con hắn, là con của hắn, sinh linh bé bỏng, mối liên kết của Thiên Hân và hắn, thật trân trọng biết bao nhiêu.

Nhẹ nhàng hắn hôn lên trán của con bé một cái thật ấm áp, ân cần.

Ấy rồi hắn tự tưởng tượng ra khung cảnh ngọt ngào của gia đình nhỏ, Thiên Hân và Hàn Thiên sẽ dạy cho công chúa bẻ bỏng từng bước đi, từng câu bặp bẹ một.

Đó hẳn là ước mơ nhỏ nhoi của hắn.
Bỗng...
“Cậu Hàn Thiên, Hàn Thiên...!cô Thiên Hân biến mất rồi!”
Một lần nữa, lại một lần nữa, cô lại dùng chiêu thức cũ, giống y đã từng làm với Hàn Mặc.

Biến mất, không một chút tin tức!
 
Em Gái Nuôi, Cô Thua Tôi Rồi!
Chương 27: 27: Mộng Khanh Hay Thiên Hân


“Cậu Hàn Thiên, Hàn Thiên...!cô Thiên Hân biến mất rồi!”
Một lần nữa, lại một lần nữa, cô lại dùng chiêu thức cũ, giống y đã từng làm với Hàn Mặc.

Biến mất không một chút tin tức.
Vẻ mặt bác sĩ hốt hoảng chạy ra, trên tay anh ta còn là chiếc vòng mà hắn từng tặng, chiếc vòng mỏnh manh, nhỏ nhoi như chất chứa mối liên kết giữa hai bọn họ.

Giờ đây, dường như nó chẳng còn chút giá trị.
Tay Hàn Thiên đang bế đứa nhỏ bỗng khuỵa xuống vì suy sụp.

Hắn mất cô rồi, mất cô thật rồi!
Trải qua cú sốc giáng trời, Hàn Thiên bị ốm sốt, mất tinh thần hơn một tuần trời.

Bộ phim đang quay cũng vì thế mà bị chậm tiến trình, nhưng do không thay được diễn viên nên họ đành phải đợi hắn khoẻ lại mới tiếp tục.
Ấy vậy, khi đi làm lại, khuôn mặt của hắn dường như chẳng còn sức sống, nét diễn thì đơ hơn bao giờ hết.

Bà Hàn ngày đêm ở bên động viên, khuyên ngăn nhưng cứ mỗi lần nhìn thấy đứa nhỏ, nghe tiếng nó khóc, hắn lại cuộn tròn người lại, đầu óc không ngừng quay cuồng, nhức nhối.
Khi ấy, nụ cười tươi, dáng người mảnh khảnh của Thiên Hân hiện lên rõ rệt trong trí nhớ.

Hắn lại khóc, lại rơi nước mắt...!lại tiếp tục nhung nhớ và đau đớn.
Nhớ nhiều khi, hắn bỏ qua mọi vướng bận đi về quê tìm cô.

Tới nơi, mảnh nhà vẫn đơn sơ, ngoại và mẹ vẫn ở đấy cùng bé An, chỉ là cô...!chẳng ghé thăm lấy một lần.
Cô như bốc hơi giữa trốn đô thị đầy sa hoa, lộng lẫy này, bốc hơi giữa cả khu đồng quê mênh mông, man mác đáng thương này.

Cứ mỗi lần về, ngoại đều ôm chặt lấy hắn hỏi thăm xem cô có khoẻ không, đứa bé có ăn mau chóng lớn không, từng câu hỏi của ngoại, khiến trái tim hắn như bị bóp nghẹt lại.

Hắn nên trả lời thế nào đây? Đứa trẻ thì rất tốt, còn cô...!thì biến mất ư? Thật nực cười!
(...)
“Hôm nay con có buổi quay, sẽ về muộn nên không cần đợi cơm.”
Hắn bước xuống sau một cơn mất ngủ trầm trọng.

Đôi mắt vốn đẹp đẽ, hút hồn, nay lại chẳng còn chút ý chí, nghị lực.

Tính ra cũng đã hơn 3 năm rồi, nhưng nỗi nhớ, nỗi ám ảnh của hắn vẫn chẳng thể nào dứt.
Đã vậy vào đêm hôm qua hắn còn mơ thấy Thiên Hân xách vali về rồi cùng đoàn tụ với cha con họ, cái cảm xúc vỡ oà ấy như niềm ao ước mỏng manh của hắn.

Nhưng khi sực tỉnh giấc giữa đêm, hắn lại mơ hồ, trầm tư mà suy nghĩ đến thao thức.

Bà Hàn bấy giờ cũng lắc đầu ngao ngán.

Vỗ vai đứa cháu nhỏ mà nói:
“Thiên Ý, ra hôn ba tạm biệt đi.”
Nghe vậy tuy có chút gượng ép sợ sệt nhưng cô bé vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Đang tính chạy lại thì hắn liền ngắt ngang:
“Không...!không cần hôn.

Con đi đây!”
Dứt lời hắn vô tình, thờ ơ mà đi thẳng ra xe để lại con bé với nỗi buồn khó tả.
Hắn lúc nào cũng vậy, cũng luôn giữ khoảng cách với con bé.

Chưa lúc nào hắn chủ động hôn, chủ động chúc con bé ngủ ngon, đến cả khi con bé quấy khóc, hắn cùng khó chịu mà tỏ vẻ.

Chính vì vậy từ khi bắt đầu hình thành mảnh kí ức, nó đã luôn lo lắng, sợ hãi mỗi khi gần cha mình, bởi chỉ cần cái ánh mắt dò xét kia lướt qua cũng đủ khiến nó oà khóc.

Hắn thực sự...!như một con sói thiếu đàn.

Tới trường quay với tâm trạng phức tạp hắn cẩn trọng ngồi ở một góc để tránh ồn ào, phiền phức.

Đây là buổi họp báo cũng như công bố diễn viên của bộ phim mới đến với công chúng.

Vốn tính hắn không hay chú trọng đến diễn viên đóng vai chính cùng mình, dù sao sau khi kết thúc hắn cũng chẳng tham gia bất kì buổi truyền bá phim nào, từ xưa tới nay đều vậy, nên nhiều khi việc skinship (hiểu đơn giản là ghép cặp mục đích thương mại) rất khó bắt gặp.

Còn về việc kết hôn với Trần Ngọc, hắn cũng đã đính chính lại mọi chuyện, đó thật ra chỉ là một vụ làm ăn do cô ta là diễn viên mới nên cần dựa hơi để nổi tiếng, khốn nạn thay công ty ba cô ta với ba hắn lại đang làm ăn, nên hắn buộc lòng phải nghe theo ba để nâng đỡ cô ta lên.

Điều tủi nhục, khinh tởm này đến bây giờ hắn vẫn cảm thấy hối hận.

Tại sao hắn lại đồng ý thứ vớ vẩn đấy chứ? Nghĩ rồi hắn bất giác thở dài.
Nếu không phải vì chuyện đó thì có lẽ...!Thiên Hân vẫn ở bên hắn.
Đang chìm vào đống suy nghĩ miên man, bỗng có tiếng nói của ai đó...
“Đây là diễn viên mới Mộng Khanh, sẽ diễn vai nữ chính trong phim cùng Hàn Thiên.”
Dứt lời mọi người xung quanh ai nấy cùng đều xì xào, tại sao một diễn viên mới không có chút tiếng tăm nào lại một bước được đóng vai nữ chính cơ chứ? Đã vậy đây có phải phim kém nổi đâu chứ?
Ngay ban đầu khi lộ diện nam chính là Hàn Thiên người hâm mộ đã mong ngóng, theo dõi chờ phim bấm máy quay, cũng mong nhận được một nữ chính xứng tầm và diễn tốt để phim được hoàn chỉnh.

Nhưng nhìn coi, nhan sắc Mộng Khanh quá đỗi bình thường, lại còn là một diễn viên non nớt, thật sự có phù hợp không đây.

Hàn Thiên thì chẳng quan tâm, hắn đương nhiên biết mấy quy tắc ngầm ở cái giới đầy thị phi, đàm tiếu này.

Nếu không phải do ăn may, hoặc thực sự có tài năng, thì họ sẽ chẳng bao giờ có cơ hội nổi tiếng.

Không thì chỉ có nước bán thân cho mấy ông bầu giàu có để được lót đường chứ sao nữa.

Thế nhưng cái sự náo nhiệt, có chút phiền phức kia lại khiến hắn đôi chút nhức đầu, khó chịu.

Sao lại lắm mồm thế cơ chứ? Hàn Thiên thầm chửi rủa trong lòng, nét mặt cũng vì thế mà biến sắc khó coi.
“Nghe nói là người của Phong thị, nên mấy cô bớt bớt cái mồm lại.”
Phong thị? Phong Duẫn, người đứng đầu và cũng là một tên khá kín tiếng, tài giỏi.

Tuy vậy những tật xấu, thị phi bên quanh cũng không phải là ít.

Cười khẩy một cái hắn tính đảo mắt qua để xem nét ngài cô ta thế nào mà lọt thẳng vào mắt xanh của Phong thị, ai ngờ rằng dường lại chẳng thể dứt ra, đồng thời miệng không tự chủ mà thầm buột miệng nói:
“Thiên Hân!”
 
Em Gái Nuôi, Cô Thua Tôi Rồi!
Chương 28: 28: Kiện


“Thiên Hân!”
Là cô, cái khuôn mặt ấy dù có trang điểm khác lạ, dù gu ăn mặc, hay đổi một cái tên thật đặc biệt thì hắn vẫn luôn nhận ra.

Bởi sao hắn có thể quên người mà mình nhung nhớ suốt hơn ba năm qua.
Thiên Hân, cô ấy, thật sự quay trở lại rồi.
Không dấu nổi niềm vui hân hoan hắn bất giác đứng dậy, nhưng đương nhiên sẽ không ngu ngốc như em trai của mình mà vồ vập khiến cô hoảng sợ mà bỏ chạy.
Nếu cô muốn chơi trò mèo vờn chuột hắn hẳn sẽ chấp thuận.

Bởi dù sao trước đây hắn cũng đã cùng cô làm điều đó để trả thù Hàn Mặc mà, cái kịch bản dùng Phong thị để khiến hắn ghen tuông lồng lộn rồi mất đi lý chí, xin lỗi hắn quá đỗi quen thuộc rồi.

Còn tại sao hắn chắc chắn đó là cô ư? Cởi hết quần áo ra rồi sẽ rõ.

Người của Phong Duẫn quái gì chứ? Phải là người của Hàn Gia- Hàn Thiên này mới đúng!
Vội vàng điều chỉnh lại cảm xúc để không bị lộ, hắn nhàn nhã ngồi xuống xem lại kịch bản.
Nữ chính sao? Tuyệt đấy, phim này vừa hay có rất nhiều cảnh hôn, thật hoàn hảo nếu thêm thắt vào một chút cảnh nóng.

Nghĩ rồi, Hàn Thiên bắt đầu nảy ra những ý tưởng xấu xa để tiếp tục vận hành trò chơi đầy rẫy bí ẩn này.
Hắn phải tìm cách để bắt nhím con về chuồng mới được, một con nhím luôn xù lông trước cả chủ của nó.

Lưu ý: Đoạn này từ về sau tên nữ chính là Thiên Hân hay Mộng Khanh sẽ thay đổi luân phiên sao cho phù hợp với ngữ cảnh nha.
“Xin chào anh, rất vui được hợp tác.”
Mộng Khanh vui vẻ đưa tay ra trước mặt.

Cái giọng nói ngọt ngào, xen chút ấm áp quen thuộc khiến hắn cảm giác thật thoải mái.
“Rất vui được hợp tác.”
Hắn cong môi mỉm cười thật toả sáng rồi cũng đón tiếp sự nồng nhiệt của cô.

Coi như không quen biết hắn sao? Thú vị đấy!
Trong suốt buổi quay họp báo cũng diễn tập với nhau, Hàn Thiên luôn tỏ ra vô ý với những hành động ngọt ngào, quan tâm dành cho cô, hắn đây mới thực sự là một con cáo già đang vờn mồi ngon.

Còn Thiên Hân, thật sự quá yếu thế rồi.
Quay được khoảng giữa chiều trong khi mọi người đều mệt lả và than đói nên buộc phải dừng lại để nghỉ ngơi.

Hàn Thiên lâu rồi mới thể hiện phong độ tốt như thế nên cũng có phần nhức mỏi mình mẩy mà ngả người ra ghế để chống đỡ, đúng là cái thân già của hắn, chỉ vỏn vẹn vài năm là đã xuống cấp mất rồi.

Bởi sau khi cô dời khỏi, hắn chẳng biết chăm chút bản thân, mấy hoạt động rèn luyện cho cơ thể cũng bỏ ngổn ngang, may sao độ nổi tiếng không giảm nên vẫn được mời tham gia nhiều phim danh giá.

Lướt qua phim trường một hồi hắn chẳng thấy cô đâu cả, không lẽ cô sung sức đến nỗi vẫn còn lon ton chạy mất ư? Không phải ban nãy khi hắn chạm vào mặt còn ngượng ngùng đỏ tía tai rồi xin uống nước để lấy lại bình tĩnh sao?
Không thể ngồi im, hắn đứng dậy bắt đầu đi săn.

Tìm mãi mới thấy, hoá ra cô trốn ở cầu thang xuống tầng một để nói chuyện điện thoại
Dù không có tính xấu nghe lén, nhưng lại có tính hay tò mò nên hắn dựng người sau vách tường một tay vuốt tóc, một tay đưa vào túi quần rình cuộc trò chuyện ấy:
“Tôi tới rồi, có gì dặn dặn nốt đi.”
Mộng Khanh có đôi phần cáu kỉnh mà nói.

Cũng đúng thôi, dù có là ai đi nữa, nhưng cô đã quay nguyên buổi sáng, chân tay giờ còn ê ẩm không cử động được, bụng cũng meo mốc vì chưa có chút gì nhai, thế mà cứ gọi réo mãi từ nãy tới giờ.

Hận không thể cào đầu, đầu dây bên kia là may ấy.
Nhìn sự bực tức, giận dỗi hiện rõ trên trán cô hắn thầm phì cười.

Đáng yêu thật mà, đúng là nhím con của hắn, vừa khiến người ta chảy máu, vừa khiến người ta thương cảm.
“Phong Duẫn, tôi chỉ kiếm tiền cho anh, chứ không nhất thiết phải nghe theo tất cả những lời anh nói, nếu...!ưm.”
Đang nói chuyện ai đó nghe thấy cái tên “Phong Duẫn” khó ưa bèn không nhịn được mà trực tiếp vòng tay ôm chặt lấy cô bên hông.

Mộng Khanh bất ngờ liền kêu nhẹ.

Nhíu mày, cô cẩn trọng đưa chiếc điện thoại ra xa, tính đẩy hắn ra nhưng với sức bé nhỏ căn bản là không đủ.

Khó hiểu, cô từ tốn bặm môi phản kháng:
“Thả tôi ra Hàn Thiên.”
Thấy vậy hắn vội vàng đưa tay lên miệng cô ra hiệu:
“Suỵt, im lặng nào.

Chắc em không muốn gặp rắc rối đâu ra.”

Nói rồi hắn liếc vào cuộc gọi vẫn còn dang dở trên tay cô.

Mộng Khanh biết điều hít thở đều để tiếp tục nghe máy:
“Tôi đây, nói tiếp...”
Chưa được mấy giây tên nào đó không an phận mà luồn tay vào trong chiếc áo mỏng của cô mà vuốt dọc sốg lưng.

Không tự chủ được cô bất giác rùng mình rồi mau chóng cúp ngang điện thoại gân cổ quát thẳng vào mặt hắn:
“Chết tiệt.

Hàn Thiên, anh làm cái quái gì vậy? Anh muốn bị tôi kiện sao, chúng ta vẫn còn làm việc với nhau lâu dài đấy!”
Trái lại, Hàn Thiên vẫn thản nhiên nhếch mày nói:
“Kiện đi.”
“À khoan, còn một chuyện nữa bảo bối.

Em tính sao về chuyện bỏ rơi anh và con đây? Đền bao nhiêu?”
 
Em Gái Nuôi, Cô Thua Tôi Rồi!
Chương 29: 29: Gỡ Bỏ


“À khoan, còn một chuyện nữa bảo bối.

Em tính sao về chuyện bỏ rơi anh và con đây? Đền bao nhiêu?”
Dứt lời hắn bèn cười khẩy cho sự trẻ người non dạ của cô.

Chẳng lẽ cô nghĩ với những chiêu trò vặt vãnh này hắn lại không đấu được ư? Quá đơn giản rồi!
Không thèm nhiều lời hắn trực tiếp bế xốc cô lên một cái kệ gần đấy rồi nhẹ nhàng chiếm hữu lấy đôi môi ngon ngọt kia.

Đã bao lâu rồi, bao lâu rồi mới được cảm nhận lại sự quen thuộc vốn dĩ này.
Đương nhiên, Thiên Hân làm gì ngoan ngoãn đến nỗi ngồi im chịu trận vậy.

Cô không ngừng giãy giụa thậm chí dùng lực chân để đạp hắn ra, nhưng do sức nhỏ bé, yếu ớt hắn dễ dàng ghì chặt lại, tham lam mà rút hết dưỡng khí.

Mãi đến lúc khuôn mặt hồng hào dần bợt đi Hàn Thiên mới chịu buông tha.
“Bé cưng anh nhất định sẽ cướp em về.”
Để lại sự bực tức xen lẫn rối loạn, lo sợ cho cô hắn từng chút mà đi về hướng mọi người.
Thật khốn nạn mà, lại một lần nữa cô luôn bị hắn thao túng.

Phải làm sao đây, chết tiệt! Thầm chửi rủa một câu, cô nhanh chóng chỉnh lại nét mặt, phục trang, cũng may sao hắn không thô bạo mà xé chúng.
Kết thúc buổi họp báo và diễn tập, cô không cho hắn cơ hội tiếp cận làm càn mà thu dọn đồ đạc rồi cùng trợ lý đi về sớm.

Đứng từ xa trông thấy nhím con chưa lúc nào thôi xù lông, cuống cuồng, Hàn Thiên bỗng cảm giác thấy tự hào vì bản thân mình.

Cô thì chuẩn bị trong 3 năm, hắn lại nắm gọn trong 3 tiếng.

Thật hoàn hảo!
(...)
“Bị tóm rồi, đúng chứ?”
Phong Duẫn bấy giờ tuy đang chăm chú xem phim nhưng chỉ cần nghe sơ tiếng mở cửa cũng đoán ra là cô đã về.

Mộng Khanh vừa mệt mỏi, vừa đau đầu không thèm đáp lại lời mà đi thẳng vô phòng.

Quá đủ rồi, một ngày khốn khiếp như thế là quá đủ rồi.

Tại sao tên nào cũng tinh ý đến vậy chứ?
Thấy vậy Phong Duẫn thở dài rồi xoay ly rượu vang trong tay một cách thuần thục.

Có lẽ, vật nuôi của anh ta lại lạc chủ rồi!
Còn ở bên phía Hàn Thiên.

Vừa về đến nhà vật nhỏ nào đó đã chạy tót lại bám chặt lấy chân hắn lấy lòng mà gọi:
“Ba.”
Chắc hẳn ở nhà bà nội với Ái Huyền lại dạy con bé mấy trò nũng nịu này rồi đây.
Vốn mấy năm qua hắn chẳng gần gũi được với con bé, bởi con bé dường như là một bản sao hoàn chỉnh của Thiên Hân.

Nhìn thấy nó, trái tim hắn lại không ngừng xót xa, đau đớn.

Chính vì vậy nên khoảng cách giữa hai cha con dần được tạo lên, Thiên Ý cũng luôn sợ ba nó vì mỗi lần nó đến gần, cái nét hằm hằm nghiêm túc cũng đủ khiến nó oà lên mà khóc.

Nhưng nội dặn rồi, ba ghét người yếu đuối nên mỗi lần vậy nó luôn gượng cười ngoan ngoãn cố chấp ngồi bên.

Đợi khi ba đi vào phòng nó mới thở phào mà yên lòng.
Hôm nay là ngày ra mắt phim, Thiên Ý cũng muốn làm gì đó để rút ngắn khoảng cách này.

Nhưng nhìn vẻ mặt khó coi, khó chịu của hắn nó cảm thấy hơi sợ sệt mà chầm chậm buông lỏng tay.
Đột nhiên...
“Aaa.”
Con bé hốt hoảng mà kêu lên.

Hắn bế con bé, thật là dấu hiệu đáng mừng.
Đây có lẽ là lần thứ hai sau thời khắc nó sinh ra được hắn bế gọn trong tay.

Nhìn khung cảnh ấm áp này mọi người trong nhà không khỏi xúc động, có lẽ lâu lắm rồi hắn mới bước ra được cái bóng tâm lý của chính mình.

Nhỏ thật, con bé thật nhỏ nhắn trong vòng tay to lớn của hắn.

Hàn Thiên cũng không ngờ được cảm giác bế trẻ con lại hạnh phúc đến thế.

Hắn đã luôn trốn tránh, luôn che đậy không phải vì ghét con bé, mà chính là sợ, sợ làm con bé tổn thương...
Hắn không muốn làm một người ba tồi, nhưng cũng không biết cách để yêu thương con gái bé bỏng của mình.
Thiên Ý ban đầu hơi ngạc nhiên nhưng cũng nhanh chóng cảm nhận được tình yêu thương mà ba ấp ủ bao lâu này.

Tuy còn bé, nhưng nó rất hiểu chuyện!
Ân cần, hắn cất tiếng:
“Ừ.

Ba đây!”
Chất giọng ngọt ngào, trầm ấm khiến tất cả mọi vật đều truỵ tim.

Phải nói rằng cảm xúc bây giờ thật muốn vỡ oà.
Không những vậy, sau đó hắn còn cưng chiều mà đút cho Thiên Ý ăn cơm.

Từng cử chỉ, hành động của Hàn Thiên đều vô cùng tinh tế, cẩn trọng, y như một người ba đáng kính.

Tình yêu thương tuy không đến sớm, nhưng nó không phải là đã muộn!
Hắn thật mong đến khi Thiên Hân gặp lại đứa con mà mình dứt ruột sinh ra, lúc đó nhất định gia đình nhỏ của 3 người bọn họ sẽ được đoàn tụ.

Ăn cơm xong hắn cũng quay về phòng để xem tiếp kịch bản.

Ngày tháng sau này chắc hẳn sẽ còn dài, nhưng nếu cô đóng vai nữ chính với hắn thì cơ hội đâu hề ít.

Đang mải mê nghĩ về kế bẩn thì cánh cửa bỗng hé ra, gối nhỏ được vất lên cạnh chỗ ngủ hắn đang ngồi, ai đó chật vật leo lên:
“Ba...!con m..uốn n..gủ cùn.” (Em bé nói không rõ chữ.)
Có chút giật mình bởi không kịp để ý mà con bé đã trèo tót lên từ bao giờ.

Do tính quen ngủ một mình nên hắn có chút ngập ngừng, vả lại lỡ đè lên người con bé, chắc hẳn lại thành tội đồ mất.

Tính từ chối thì vẻ mặt khẩn cầu, dễ thương của Thiên Ý làm hắn thở dài đồng ý:
Chết tiệt, cái trái tim dễ dãi này.
“Được, ba sẽ rất vinh hạnh khi được ngủ cùng công chúa đáng yêu.”
Cười mỉm hắn xoa đầu đứa nhóc ngây ngô.
 
Em Gái Nuôi, Cô Thua Tôi Rồi!
Chương 30: 30: Được Gặp Lại Con


“Được, ba sẽ rất vinh hạnh khi được ngủ cùng công chúa đáng yêu.”
Cười mỉm hắn xoa đầu đứa nhóc ngây ngô.

Có lẽ vì là trẻ con nên tầm 10 phút sau Thiên Ý đã vào giấc, con bé ngoan ngoãn thở đều nằm gọn trong lòng tay ấm áp của hắn.

Đây là lần đầu tiên mà hai ba con họ ngủ cùng nhau, cũnh là lần đầu tiên họ thân thiết đến mức này.

Càng ngắm nhìn khuôn mặt bé bỏng phúng phíng gợi nhớ đến kí ức về cô trong tâm trí của hắn, và sẽ mãi chẳng bao giờ quên được.

Nhưng giờ đây không còn là sự đau đớn, xót thương mà là một sự mong ngóng, chờ đợi, chờ cho đến khi mọi thứ trở về đúng quy luật của nó.

Hôn lên trán con bé một cái hắn nhẹ nhàng nói:
“Chúc ngủ ngon, con yêu.”
Sáng hôm sau...
Hàn Thiên thức dậy khá trễ, bởi chiều mới có buổi quay, thế nên khi mở mắt, vật nhỏ bên cạnh đã ngồi đợi từ khi nào.

Không ồn ào, không quấy khóc, con bé dường như tự lập, tự ngồi chơi một mình đợi ba mình dậy, quả là đứa trẻ hiểu chuyện.

Thay đồ xong hắn bồng Thiên Ý xuống để ăn sáng.

Mọi người nhìn thấy hai bố con gần gũi với nhau hơn trước ai nấy cũng vui mừng ra mặt, điều này...!họ đã chờ đợi bao lâu nay rồi.

Cái cảm giác nhìn ngắm đứa trẻ nhỏ vui đùa bên ba của mình, thật khó tả biết bao.

Bởi, nó là khung cảnh đẹp một cách tuyệt mỹ!
Đang ăn, đột nhiên hắn nảy ra ý tưởng gì đó bèn nói:
“Mẹ, con muốn đưa Thiên Ý tới phim trường.”
Bà Hàn có chút bất ngờ.
“Vậy được chứ? Mẹ sợ con bé sẽ làm phiền đến con.”
Bấy giờ Thiên Ý vẫn chăm chú ăn tiếp bữa ăn của mình, hai má căng phồng thức ăn của nó nhìn thật muốn nhéo mấy cái.

“Không sao đâu.”
(...)
“Mộng Khanh, cô mau đi chuẩn bị đi đợi Hàn Thiên tới là chúng ta bấm máy luôn.”
“Anh ta vẫn chưa tới?”
“Cô đừng thắc mắc nhiều, cứ làm tốt việc mình đi.”
Nói rồi cô ta xua tay ra hiệu cho Mộng Khanh đi chỗ khác.

Mộng Khanh ngoài mặt vui vẻ đồng ý nhưng nội tâm lại không ngừng gào thét.

Chẳng lẽ cứ là diễn viên mới đều bị khinh thường thế ư? Hay là tiền của Phong Duẫn chưa đủ? Cô cáu kỉnh bấu chặt vào tập kịch bản trong tay mà phát tiết.
Chưa được bao lâu, thì tiếng ồn ào ở bên ngoài lại thu hút cô:
“Thật ư? Là con gái của Hàn Thiên?”
“Bao lâu nay cứ tưởng là tin đồn, ai ngờ anh ấy lại là gà trống nuôi con.”
Tiếng bàn tán xì xào tuy làm cô hơi nhức đầu nhưng có vẻ khá thú vị.

Mộng Khanh tò mò đi ra, nhưng mới được mấy bước cô đã như chết đứng mà khựng lại.
Nhìn đứa nhỏ bé bỏng đang ngại ngùng lép vào người ba nó lòng cô bỗng hẫng đi một nhịp, cô làm sao có thể cưỡng lại.

Đó là con cô, là đứa con mà cô dứt ruột đẻ ra...!ấy vậy mà lại chẳng ôm nó được một lần.
Nghĩ rồi lòng tự tôn của một người làm mẹ khiến cô cảm thấy hổ thẹn, cô, đúng là một người mẹ tồi.

Giờ đấy đứng trước đứa con bé bỏng này làm sao cô có thể đối diện với nó đây.

Bỗng, đáy mắt cô hiện lên sự long lanh, đó là những giọt lệ đang cố nén chặt lại.

Cô không được khóc, tuyệt đối không được khóc.

Bất lực cô quay lưng lại không dám nhìn thẳng vào đứa nhỏ.

Đứng từ xa quay sát, Hàn Thiên cười khẩy vì kế hoạch đã đi đúng hướng.

Rất nhanh thôi, hắn sẽ kéo cô về bên mình.

Ngồi tịnh tâm lại trước cửa hành lang, cô thẫn thờ nhìn lên trần nhà như thả hồn vào nơi khoảng không ấy.

Đến tận bây giờ, cô cũng không hiểu mục đích mình trả thù vì cái gì, mục đích mình bỏ trốn là sao, và tại sao phải quay trở về.

Miên man trong đống suy tư hỗn đỗn, cô chợt tỉnh lại bởi bước chân nhỏ nhắn của ai đó tiến lại gần.

Là con bé, sao nó lại ra đây chứ?
Mộng Khanh lùi lại một chút để quan sát.
À thì ra con bé muốn uống nước.
Con bé cố gắng kiễng chân nhỏ mãi mới với được cái cốc, nhưng có vẻ vòi bấm, quá sức với nó rồi, nó...!hơi cứng.

Loay xoay một hồi vẫn không thành, con bé hít mạnh một hơi, dũng cảm quay sang nhờ vả:
“Cô ơi, nướt nước...!lấy nướt.”
Nghe cái giọng bập bẹ của cô bé cô bất giác mỉm cười.

Đáng yêu thật! Chết thật, nếu cứ như vầy thì cô không kiềm chế nổi mất.
“Được được.

Để cô lấy cho.”
Mộng Khanh bối rối đáp.

Uống nước xong con bé ngăn nắp để cốc về chỗ cũ rồi ngoan ngoãn nói:
“Con cảm...!ơn cô.”

Thấy vậy cô thầm yên tâm trong lòng.

Dù sao ở đó tuy có những con người đối xử tồi tệ với cô, nhưng ít nhất họ vẫn chăm sóc dạy dỗ cho con bé tử tế, đàng hoàng.

Mộng Khanh đột nhiên đưa ra một lời đề nghị:
“Cô bế con được chứ?”
Con bé nhẹ nhàng gật đầu.

Nó dường như không cảnh giác trước người lạ, không lẽ con bé chưa được nói điều này ư?
Bồng Thiên Ý trên tay Mộng Khanh cảm nhận được hơi ấm của tình mẫu tử, đã bao lâu rồi nhỉ? 3 năm rồi.

3 năm trời mẹ con họ phải xa nhau.

Cô không trách ai, chỉ trách bản thân mình khiến con phải thiếu thốn đi tình yêu thương thiêng liêng.
Tỉ mỉ cô vuốt mái tóc suôn dài mượt mà sang một bên để nhìn rõ hơn khuôn mặt mà mình mong ngóng biết bao lâu nay.

Bỗng nhiên hắn từ đâu xuất hiện ôm quàng lấy từ đằng sau họ thủ thỉ:
“Nhìn xem, em hạnh phúc chưa kìa.

Thật tốt nếu gia đình chúng ta được đoàn tụ ha?”
 
Em Gái Nuôi, Cô Thua Tôi Rồi!
Chương 31: 31: Lừa Gạt


“Nhìn xem, em hạnh phúc chưa kìa.

Thật tốt nếu gia đình chúng ta được đoàn tụ ha?”
Vành tai bị chạm vào, kèm theo hơi thở ấm nóng quen thuộc của hắn, Mộng Khanh rùng mình, tay theo phản xạ cũng ôm chặt lấy Thiên Ý để đảm bảo đủ an toàn.
Có thể nói, đó cũng như bản năng của một người mẹ, luôn giang rộng đôi cánh chi chít vết thương, hay cả khi rướm máu, để bảo vệ đứa con bé bỏng.

Dù có là xa cách nhau ngàn dặm, 3 năm, nhưng trách nhiệm ấy Mộng Khanh vẫn luôn đặt lên hàng đầu.
Nhớ về khi ấy, cô với cơ thể suy nhược, yếu ớt ra sức chạy trốn khỏi bệnh viện.
Nhưng mới đi được mấy bước, nghe tiếng khóc của trẻ con cô khựng lại, không nhịn được mà ôm mặt rơi nước mắt.

Nhưng giọt lệ của sự tủi nhục, sự xấu hổ, khi đã lỡ bỏ rơi ngay chính con mình!
Đứng sau vách kính, nhìn đứa trẻ đỏ hỏn con con do mình vừa sinh ra, cô tự hỏi liệu mình có đang làm đúng? Liệu lựa chọn này có sai không? Trả thù Hàn Thiên, thực sự là tốt chứ? Ấy vậy mà cuối cùng, cô vẫn lựa chọn theo lý trí, cô bỏ trốn ngay đêm khuya, tự dàn dựng kế hoạch suốt 3 năm trời để phục thù.

Vậy mà chỉ trong phút chốc, mọi thứ dường như mất trắng.
Cho đến tận bây giờ, khi ôm đứa trẻ xinh xắn trong tay nỗi hèn hạ ấy vẫn chưa lúc nào nguôi.

Nhiều đêm thao thức, cô mất ngủ vì nghĩ tới đứa trẻ thiếu đi tình yêu thương của mẹ.

Nó hẳn là chuyện rất thiệt thòi.

Hay nhiều khi cô chỉ muốn buông bỏ tất cả, chấp nhận số phận túng quẫn để được ở bên con, được chăm sóc, ru con ngủ mỗi ngày mà thôi.

Ước muốn của cô, lúc nào cũng giản dị!
“Xin lỗi anh nói gì tôi hoàn toàn không hiểu.”
Dứt lời cô nhẹ nhàng trao trả lại Thiên Ý cho Hàn Thiên mà xoay người bước đi.

Từng bước, từng bước chân như ngày càng nặng nề thêm, cô muốn hôn muốn ôm thêm con bé, muốn cảm nhận được sinh thể thiêng liêng ấy.

Nhưng cô lại chẳng làm được, sự ràng buộc vào số phận đã đẩy cô đi quá xa mà chẳng thể cản bước.
Nhìn thấy bóng lưng cô rời đi, hắn bèn thở dài rồi xoa đứa con đáng thương của mình.
Đứa nhỏ giờ đây vẫn chưa hiểu chuyện, chỉ biết vâng lời ngoan ngoãn nằm trong vòng tay rộng lớn vững trãi của hắn.

Thật ước, ước gì con bé sẽ mãi hồn nhiên, lạc quan được như thế.

3 năm trời vậy mà chỉ gói gọn trong 10 phút.

Liệu có thoả đáng không chứ?
Con bé không có tội, và ngay cả hai bọn họ, cũng vậy!
(...)
“Cô ơi, đi...!đi với con.”
Đang tính dọn đồ đi về thì không biết con bé từ bao giờ đã chạy lại nắm chặt tay áo của cô.

Trước sự khó hiểu của mọi người, Mộng Khanh có chút bối rối.

Cô nên làm gì chứ? Cô không lỡ làm tổn thương con bé, nó...!quá đáng yêu!
Cái giọng ngọng ngệu, cái mỏ chu chu xinh xinh, mọi thứ đều rất đẹp.

Mỉm cười, cô ân cần hỏi:

“Đi đâu chứ?”
Chưa kịp để con bé trả lời, ai kia đã chen ngang vào tiếp thay.
“Nhà hàng, con bé muốn cùng em đi ăn nhà hàng.”
Nghe thấy giọng hắn tai cô đã tự cảm thấy khó chịu.

Tại sao giờ cô mới biết hắn mặt dày đến thế chứ?
Rất muốn từ chối nhưng lại bắt gặp ánh mắt hi vọng, mong ngóng của đứa nhỏ làm cô không kiềm lòng được mà vô thức đồng ý.

Mãi cho đến khi ngồi trên chiếc xe xa hoa to lớn của hắn cô mới cảm nhận được điều ngu ngốc của mình.

Cái tật yếu lòng, mãi chẳng chữa được!
Đến nơi, Hàn Thiên tinh tế kéo ghế cho cô, bọn họ gọi rất nhiều món ăn ngon và đa dạng, nhưng do đang làm diễn viên phải kiêng cử đủ điều tránh tăng cân nên hầu như mấy đĩa thịt Mộng Khanh không chút động đũa.
Để ý vậy, Hàn Thiên có chút khó chịu rồi thuận tay gắp thật đầy vào bát, miệng không ngừng trách móc:
“Em giơ cả xương ra rồi, còn tính gầy thế nào chứ?”
“Không cần anh quan tâm.”
Cô dứt khoát trả lại tâm ý của hắn không chút do dự.

Sự vô tình ấy, thật đáng đau lòng! Hận không thể làm gì được hắn chỉ biết bực tức bẻ cong chiếc thìa trong tay.

Trước sự ngột ngạt của bầu xung quanh, Thiên Ý hiểu chuyện liền cắt ngang:
“Ba...!ba, ăn thịt.”
Vội trở lại trạng thái bình thường, Hàn Thiên gượng cười cắt nhỏ thịt giúp con bé dễ nhai, tuy vậy nhưng mắt vẫn không chút dời khỏi người phụ nữ khó chiều kia.

“Ăn thêm cháo đi.”
Hắn nói rồi múc thêm vào cho cô, có vẻ món này cô ăn khá hợp miệng.

“Không có hành?”
Đột nhiên nhận ra điều bất thường, Mộng Khanh hỏi.

“Em ăn được hành ư?”
“Đương nhiên.”
Ha, nói dối.

Cô lại làm trò mèo nhằm qua mắt hắn, món cháo này thật ra phải có rất nhiều hành, nhưng do vốn nhạy cảm với mùi nên Thiên Hân trước đây rất ghét, vì vậy hắn đã căn dặn chuẩn bị riêng cho cô.

Thế mà, cô lại lấy đó làm cớ lừa hắn.

Đến bao giờ, đến bao giờ cô mới hiểu ra tấm chân tình này.
“Thiên Hân liệu sẽ đến bao giờ em mới tha lỗi cho anh đây?”
 
Em Gái Nuôi, Cô Thua Tôi Rồi!
Chương 32: 32: Tình Địch


“Thiên Hân liệu sẽ đến bao giờ em mới tha lỗi cho anh đây?”
Mộng Khanh nghe vậy liền hạ dĩa xuống.

Tha lỗi ư? Không bao giờ!
Cô cười khẩy đáp lại:
“Đến khi nào tôi chết.”
Câu nói như xé toạc tâm can hắn, Hàn Thiên không ngờ Thiên Hân lại hận mình đến như vậy, hắn nên làm thế nào? Tiếp tục hay không?
Trong đầu hắn hiện tại như một đống hỗn độn, từng suy nghĩ, từng kí ức hiện về khiến hắn như nổ tung.

Hắn muốn như trước đây, muốn được cùng cô ngủ trong căn phòng nhỏ nhắn với không khí trong lành dưới quê nghèo.

Muốn được ăn những bữa cơm ngon, giản dị do ngoại và mẹ vợ nấu, muốn chơi đùa sau sân cùng bé An, muốn được hôn chúc ngủ ngon cô mỗi tối.
Cái quá khứ ngắn ngủi, mà tươi đẹp ấy, hắn thật khao khát được trở lại.
Và cũng sẽ có con gái của họ, Thiên Ý_ con bé sẽ được gặp cụ và bà ngoại của mình, con bé sẽ được trải qua tuổi thơ yên bình như mẹ của nó trước đây.

Gia đình họ khi ấy sẽ thật hạnh phúc biết bao!
Phồn hoa đô thị thì có gì tốt chứ? Chỉ toàn lũ người đem nhau ra xâu xé, phán xét, chà đạp lẫn nhau để hưởng lợi, hưởng quyền.

Là những thứ vật chất tầm thường, vô vị.

Ngu ngốc thay, hắn lại bị xoáy vào xã hội đáng khinh rẻ ấy!
Sau khi bữa ăn kết thúc hắn ngỏ lời đưa cô về.

Thế nhưng vừa tới nơi hắn đã trở lên tức điên.
Đây không phải là biệt thự của tên Phong Duẫn khốn khiếp kia ư? Hắn chỉ nghĩ cô được anh ta chu cấp, chứ không ngờ là bao nuôi cả chỗ ăn ngủ nghỉ chung thế vầy.

Lẽ nào ban nãy khi hắn ngỏ ý cô lại chẳng chút phản kháng mà đưa địa chỉ, hoá ra chỉ muốn chọc tức Hàn Thiên cho bõ ghét.

Bởi đương nhiên cô biết thừa hắn và Phong Duẫn là hai người không đội trời chung, là đối thủ ngàn kiếp với nhau.

Đó cũng chính là lý do mà cô tiếp cận Phong Duẫn sau khi bỏ trốn.
Biết được ý nghĩ của cô Hàn Thiên cố kìm chế lấy lại bình tĩnh để tránh phát hoả mà làm ra chuyện tày trời.

Hắn đặc biệt không muốn cô nắm được điểm yếu của mình, như vậy sẽ hoàn toàn bất lợi khi hắn muốn cướp cô về lần nữa.

Tính nói gì ấy thì giọng nói khó lọt tai truyền tới:
“Ai đây nhỉ?”
Bước ra với áo choàng bao phủ, Phong Duẫn hiện lên như một tên khốn nạn dưới ánh nhìn của Hàn Thiên.

Anh ta đang muốn khiêu khích ai với cái điệu bộ và khuôn mặt của mình chứ?
Không thèm đáp lại, Hàn Thiên lơ luôn mà nói với cô:
“Anh về đây.”
Phong Duẫn nào hề có thể để hắn về dễ dàng thế, anh ta nhanh tay kéo cô vào trong lòng ngực vững chãi của mình rồi nhếch mày về hướng hắn ra vẻ chiếm hữu.

Nhàn hạ buông:
“Xin lỗi Hàn Thiên, chúng ta lại gặp nhau rồi nhỉ? Cậu nhớ tôi chứ?”
Bấy giờ chứng kiến hành động của Phong Duẫn, Hàn Thiên cảm thấy thật nực cười.

Cậu ta vẫn như vậy, vẫn luôn thèm khát sự chiến thắng, thèm khát được đạp lên hắn một lần, nhưng thật tiếc cậu ta lại quá trẻ con, sự non dạ ấy sẽ chẳng bao giờ làm được trò chống gì.

Hàn Thiên từng chút tiến lại, vỗ vỗ vào gáy anh ta kích đểu:
“Đương nhiên rồi, làm sao tôi có thể quên một thằng đã từng bại dưới tay mình chứ?”
“Cậu...”
Phong Duẫn như cứng họng, hắn quả thật rất thâm.

Từ trước đến nay vẫn vậy, hắn luôn điều khiển mọi thứ xung quanh như một bàn cờ dễ hiểu, hắn chỉ cần xoay chuyển một con cũng có thể đá con khác ra ngoài.

Sự nham hiểm ẩn sâu bên trong con người có vẻ điềm tĩnh ấy đôi khi anh ta cũng thấy lo sợ.

Đợi xe hắn rời đi, Mộng Khanh cũng khó chịu mà đẩy Phong Duẫn ra.
Ghê tởm!
Dù là chủ quản chu cấp tiền chỗ ở cho mình, nhưng Mộng Khanh vẫn không để anh ta làm càn.

Hành động thô bạo kéo cô ban nãy, quả là lỗ mãn!
“Mộng Khanh, cô nghĩ mình chơi nổi hắn ta sao? Hàn Thiên thực sự là một con sói!”
Không từ chút thủ đoạn nào, Phong Duẫn luôn tỏ ra khinh thường, chế giễu cô.

Nếu không phải do tính tình thay đổi, không thích mấy việc ồn ào, kịch tính, cô đã không ngại cho anh ta mấy nhát đấm rồi.

Phong Duẫn- anh ta được mệnh danh là quý tử nhà giàu, nhưng ham chơi, đàn đúm, nhờ có ba nâng đỡ nên mới có được một chỗ đứng trong giới nghệ sĩ, tuy vậy nhưng có một điều không thể phủ nhận, anh ta diễn rất tốt, nhân vật đều được lột tả qua cách nhìn, xây dựng của Phong Duẫn.

Chính vì vậy anh ta được mệnh danh là đối thủ của Hàn Thiên, nhưng có lẽ...!anh ta không thể đủ trình.

Bởi Hàn Thiên, hắn không chỉ lộ tả bằng thể xác, mà hắn còn thấu hiểu, biểu lộ nhân vật bằng cả tâm hồn của mình.

Hắn, thực sự là một “nghệ nhân” tài tình!
Mân mê ngón tay thuôn dài cô thản nhiên nhận định:
“Hắn là sói ư? Vậy tôi hẳn phải là mồi dụ rồi.”
Đúng! Cô sẽ là mồi dụ, dụ hắn sập bẫy rồi dẫm nát.

Suy nghĩ có vẻ viển vông nhưng với cái khí thế quyết tâm của cô Phong Duẫn cũng bất lực không dám can ngăn.

Đó là cuộc đời của Mộng Khanh_ Thiên hân, anh ta không thể quyết định được, dù có tốt hay đẹp, thất bại hay thành công, anh ta cũng sẽ để cô tự lựa chọn con đường cho chính mình.
 
Back
Top Bottom