Đô Thị  Em Gái Cưng Của Ngũ Đại Tài Phiệt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Em Gái Cưng Của Ngũ Đại Tài Phiệt
Chương 41: Chương 41


Một bóng dáng nhỏ nhắn với khuôn mặt đẹp như thiên thần, mái tóc bạch kim được buộc lên cao, mặc áo sơ mi trắng kết hợp với chân váy xếp ly màu đen.

Người con gái ấy đang ở trong bếp chuẩn bị bữa trưa cho anh trai Phượng Hoàng Chấn Phong, đó không ai khác chính là Ngọc Băng.

Mặc dù đã các anh đã nhiều lần ngăn cấm không cho cô vào bếp vì sợ cô bị thương nhưng cô vẫn ngang bướng cãi lời họ.

Trong những năm qua cô luôn muốn tự tay nấu những món ăn ngon mà mình học được cho các anh thưởng thức.

Sau khi nấu đồ ăn xong, Ngọc Băng tỉ mỉ trang trí từng món ăn,cẩn thận cho từng món vào hộp, sau đó ra ngồi lên chiếc siêu xe đã cô tài xế chờ sẵn, một mạch đến tập đoàn Đế Phong.
Ngọc Băng vào bên trong, nhân viên tiếp tân thấy cô vào lần trước nên lần này vừa thấy cô đến liền bước đến cười tươi chào đón, hỏi:
- Chào tiểu thư, cô đến đây tìm chủ tịch sao ạ?
Ngọc Băng khá ngạc nhiên khi cô nhân viên tiếp tân này biết mình, cô không hỏi gì chỉ gật đầu thân thiện đáp lại:
- Vâng ạ! Phiền chị báo lại với anh ấy giúp em!
Sau khi gọi điện thông báo xong thì cô tiếp tân quay sang nhìn cô nói:
- Xin tiểu thư hãy đợi một lúc, trợ lý Vượng sẽ xuống dẫn cô lên.

À, tôi có chuyện này muốn nói với cô!
- Có việc gì chị cứ nói đi ạ!
Cô tiếp tân thấy cách giao tiếp lịch sự của cô thì sinh lòng cảm mến nên lên tiếng nhắc nhở:
- Hồi nãy có cô minh tinh Anna lên phòng chủ tịch, từ nãy đến giờ chưa thấy trở ra, tiểu thư lên đó nên nhớ cẩn thận nha!
- Vâng, em biết rồi ạ! Cảm ơn chị đã nhắc nhở!_ Lời vừa dứt cũng chính là lúc Nhật Vượng từ trong thang máy đi ra.
Nhật Vượng sau khi nghe nhân viên tiếp tân báo liền vội vàng xuống đón cô, anh từ từ tiến đến chậm rãi cất tiếng nói:

- Cô chủ! Hiện tại chủ tịch đang họp, ngài ấy bảo nếu cô không có việc gì gấp thì cô có thể vào phòng làm việc của ngài ấy đợi một chút_ Nhật Vượng thận trọng nói với giọng đầy tôn trọng.
- Được!_ Ngọc Băng gật đầu đồng ý rồi cùng Nhật Vượng vào thang máy đi lên phòng làm việc của Phượng Hoàng Chấn Phong mà không nghĩ ngợi điều gì về những lời nói của cô tiếp tân cả.Vì dù sao cô cũng biết có rất nhiều người phụ nữ dùng mọi thủ đoạn để được anh hai của cô để ý nhưng đều thất bại huống chi cô minh tinh Anna mới nổi gần đây.
Ngọc Băng vừa đặt tay vào tay nắm cửa thì bên trong truyền đến hai giọng nữ, đó là Anna cùng với quản lý của cô ta nói chuyện với nhau:
- Anna à! Em có chắc nắm trong tay được người đàn ông này không?
- Chị thật là, người đàn ông nào gặp em đều bị em mê hoặc huống gì Phượng Hoàng tổng chứ, với chị xem ba vòng của em đều xuất sắc như này thì làm sao Phượng Hoàng tổng không để ý đến em được chứ! Haha._ Anna đầy tự tin nói.
Chị quản lý: " Bà cô của tôi ơi! Bà ảo tưởng sức mạnh quá rồi đó"
Ngọc Băng bên ngoài nghe được thì nhíu mày, nhếch môi cười đầy ẩn ý: " Đúng là loại phụ nữ vừa kiêu căng vừa tự phụ".
Rồi Ngọc Băng mở cửa thản nhiên đi vào, làm cho Anna và quản lý cô ta tưởng là anh liền đứng dậy.

Hai người họ kinh ngạc khi người bước vào không phải người họ chờ mà là một cô gái đẹp khuynh nước khuynh thành, còn xinh đẹp hơn gấp mấy lần Anna.

Ngọc Băng bước đến bàn chủ tịch để túi đựng cơm xuống rồi bình thản ngồi xuống chiếc ghế dành cho chủ tịch, mắt hướng về Anna quan sát, đánh giá.Cô nhìn Anna một lúc lâu thì không muốn nhìn nữa vì cô thấy trên người Anna chỗ nào cũng dùng đến dao kéo cả, nhìn thêm nữa chắc mắt của cô cũng sẽ ảnh hưởng luôn quá!
Anna thấy cô đi đến chiếc ghế chủ tịch ngồi một cách tự nhiên, còn nhìn cô ta bằng ánh mắt chứa đựng sự khinh bỉ thể hiện rõ ràng qua đôi mắt cùng cái nhếch môi của cô, khiến cô ta tức giận lên tiếng:
- Cô kia! Cô là ai? Mà dám ngồi vào chiếc ghế chủ tịch này?
- Tôi là ai? Bà cô không có tư cách để biết? Bà cô chỉ cần biết nếu dám đụng vào tôi thì tôi khẳng định tương lai tươi sáng ngày mai của cô sẽ không còn nữa thay vào đó là chốn ngục tù tăm tối, đau đớn,..._ Ngọc Băng đứng dậy đi lại chỗ Anna lạnh lùng buông lời nhắc nhở.
Anna nghe Ngọc Băng gọi mình là " bà cô" thì tức sôi máu, bản thân chỉ mới hai mươi tư tuổi mà lại bị con nhỏ này gọi là bà cô, Anna sao có thể chấp nhận được, cô ta tức giận nói:
- Sao mày dám gọi tao là bà cô hả? Mày biết tao là ai không mà mày dám gọi tao như vậy!
- Bà cô già có thân phận gì lớn lắm sao? Nói cho tôi nghe xem nào? Mặt thì trét đầy phấn như một bà già năm mươi ấy nhìn còn già hơn cả mẹ tôi nữa ấy chứ!_ Ngọc Băng nhìn cô ta nói cất tiếng đầy vẻ khiêu khích..
 
Em Gái Cưng Của Ngũ Đại Tài Phiệt
Chương 42: Chương 42


- Tao nói cho mày biết tao là Anna là minh tinh thuộc tập đoàn P&B tương lai sau này tao sẽ là Phượng Hoàng phu nhân, mày liệu hồn mau xin lỗi tao nếu không thì mày đừng mơ sống yên ổn ở thành phố S này.

_ Anna chỉ thẳng vào mặt Ngọc Băng kiêu ngạo nói.

- Tôi sợ quá cơ! Chưa biết ai sẽ sống không yên ổn đâu nhé bà cô già? Chỉ dựa vào thân hình chỉnh sửa của bà cô đây mà dám tự tin có thể lọt vào mắt xanh của anh! _ Ngọc Băng chưa kịp nói xong thì bị một cái tát của Anna giáng xuống mặt.

Tình huống bất ngờ khiến cho Ngọc Băng không kịp phản ứng, mà té ngã xuống sàn.

- A! n! An! na! Quản lý của Anna thấy cô ta đánh Ngọc Băng thì kinh hãi,cô ấy không hiểu sao trong lòng cảm thấy bất an.

Ngọc Băng bị Anna tát rất mạnh vào mặt khiến mặt cô sưng đỏ lên, môi thì rỉ máu vô cùng đau.

Từ lúc sống với thân phận thiên kim đại tiểu thư Phượng Hoàng gia thì trừ lần trước bị Kiến Văn đánh ở bữa tiệc đính hôn, còn từ trước đến bây giờ cô luôn được ba mẹ và các anh luôn hết mực yêu thương, che chở, xem cô như là bảo bối mà nâng niu cưng chiều.

Vì thế mà ba mẹ cùng các anh chưa bao giờ dám dám nặng lời hay đánh đòn cô dù cô có làm sai, vậy mà một cô minh tinh mới nổi như Anna lại dám ra tay đánh cô.

Vừa lúc này cánh cửa phòng mở ra, Phượng Hoàng Chấn Phong vừa từ cuộc họp trở về, anh vừa đặt chân vào phòng thì nhìn thấy cảnh Ngọc Băng ngồi dưới sàn nhà, khuôn mặt xinh đẹp của cô một bên má bị sưng đỏ lên, môi thì rỉ máu làm Phượng Hoàng Chấn Phong vô cùng tức giận mà trừng mắt với Anna khiến cô ta cảm thấy hoảng sợ, tay chân run rẩy khi thấy ánh mắt thể hiện sự tức giận của anh.

Ngọc Băng thấy anh vào thì ngay tức khắc nhào vào lòng anh tỏ vẻ đáng thương, ủy khuất cất tiếng:
- Anh hai! Bà cô đó đánh em, cô ta vô duyên vô cớ đánh em!
Anna vừa nghe Ngọc Băng gọi Phượng Hoàng Chấn Phong một tiếng "anh hai" thì cô ta giật thót mình, đứng bật động tại chỗ, mặt mày trắng bệch không còn giọt máu.

Lần này thì xong rồi, người cô ta đánh chính là thiên kim đại tiểu thư cành vàng lá ngọc của Phượng Hoàng gia, là em gái cưng của 5 người đàn ông quyền lực được mệnh danh là Ngũ đại tài phiệt.

Anna sợ hãi đến không nói được gì thì quản lý của cô ta đã nhanh chóng quỳ xuống trước mặt Phượng Hoàng Chấn Phong cầu xin:
- Phượng Hoàng tổng, xin ngài hãy bỏ qua cho Anna, con bé còn trẻ người non dạ.

Không biết vị tiểu thư đây là em gái vàng ngọc của ngài nên đã đắc tội.

Phượng Hoàng Chấn Phong lạnh lùng nhìn bọn họ nhưng không nói gì mà đợi trợ lý Nhật Nam đem túi đá lạnh đến đắp lên vết sưng đỏ cho cô.

Sau đó, anh liền lấy điện thoại ra rồi gọi cho ai đó, lạnh lùng cất tiếng:
- Tôi cho cậu 10 phút ngay lập tức vác xác đến đây cho tôi!
Chưa để ngược đầu dây bên kia hiểu được chuyện gì đang xảy ra thì anh đã ngắt máy.

Để lại người đàn ông nào đó nhìn vào màn hình điện thoại đen kịt mà trong lòng thầm mắng chửi anh.

Chưa đầy 10 phút thì cánh cửa phòng một lần nữa được mở ra, bước vào là một người đàn ông ngũ quan, khuôn mặt hoàn mỹ, không một góc chết.

Và người đàn ông đó chính là ông hoàng làng giải trí - Huyết Cửu Đình Phúc.

.
 
Em Gái Cưng Của Ngũ Đại Tài Phiệt
Chương 43: Chương 43


Huyết Cửu Đình Phúc vừa bước vào phòng, liền chứng kiến cảnh nữ minh tinh và quản lý của mình đang quỳ ở đó, mà điều anh nhìn thấy nữa là em gái cưng của mình đang được Phượng Hoàng Chấn Phong cầm túi đá đắp lên khuôn mặt xinh đẹp của cô.

Huyết Cửu Đình Phúc nhanh chóng đi lại chỗ Phượng Hoàng Chấn Phong và Ngọc Băng ngồi xuống ngắm nhìn vết thương của cô mà không thèm liếc nhìn hai người đang quỳ ở đằng kia một cái.

Sắc mặt của Huyết Cửu Đình Phúc ngay lập tức đen lại, đôi mày nhíu chặt, trong ánh mắt sắc bén hiện lên sự giận dữ khi thấy một bên má của Ngọc Băng sưng đỏ, khoé môi thì bị rỉ máu.

Huyết Cửu Đình Phúc đã ngay lập tức nâng mặt cô lên hỏi:
- Tiểu công chúa của anh, vết thương trên mặt của em là sao đây? Là do ai làm?
Nhìn thấy sắc mặt của Huyết Cửu Đình Phúc đã khó coi khi thấy vết thương trên mặt của cô thì trong lòng cô cảm thấy vô cùng vui vẻ, hạnh phúc và ấm áp khi bên cạnh luôn có những người anh trai quan tâm,lo lắng, bảo vệ và che chở nhưng cô không biểu lộ ra ngoài, cô chưa kịp lên tiếng nói thì Phượng Hoàng Chấn Phong đã lên tiếng trước:
- Tôi rất hài lòng về cô minh tinh của cậu vì dám ra tay đánh bảo bối.

_ Phượng Hoàng Chấn Phong nghe Huyết Cửu Đình Phúc nhắc đến chuyện này liền nổi gân xanh.

Huyết Cửu Đình Phúc nghe xong thì đôi mày kiếm nhíu chặt lại tỏ vẻ anh đang rất tức giận, đôi mắt sắc bén liếc về phía hai người đang quỳ trước mặt như một lời cảnh cáo rồi quay sang nhìn Phượng Hoàng Chấn Phong hỏi:
- Cậu gọi tôi đến đây là vì chuyện này sao? Giờ cậu muốn xử lý như thế nào đây?_ Huyết Cửu Đình Phúc biết Phượng Hoàng Chấn Phong gọi anh đến đây là muốn giao người cho anh xử lý nhưng xử lý không vừa mắt Phượng Hoàng Chấn Phong thì công ty của anh cũng sẽ tiêu đời.

- Cậu muốn làm gì cô ta cũng được nhưng phải cho cô ta nhận lại gấp mười lần những gì cô ta đã làm với Băng nhi.

_ Phượng Hoàng Chấn Phong lạnh lùng nói.

Anna cùng quản lý của cô ta nghe vậy thì sợ hãi khóc lóc cầu xin Huyết Cửu Đình Phúc:
- Chủ tịch, xin hãy tha cho chúng tôi lần này! Chúng tôi đã thất sự biết sai rồi! Chúng tôi không muốn chết đâu!
Trong công ty, trong mắt tất cả nhân viên cũng như Anna và quản lý của cô ta, Huyết Cửu Đình Phúc là người điềm đạm, tuy bề ngoài trầm mặc,ít nói nhưng anh là người một người đào hoa nên cũng rất hay quan tâm đến mọi người đặc biệt là những cô minh tinh, người mẫu trẻ đẹp.

Hai người bọn họ không ngừng khóc lóc cầu xin mong nhận được sự tha thứ, bỏ qua từ anh nhưng hai người họ đã lầm rồi,anh không ấm áp như họ tưởng, bề ngoài thì anh mang bộ dạng đào hoa, phong lưu là thế nhưng chỉ cần động đến em gái cưng của anh thì anh mặc kệ đó là ai sẽ cũng không bao giờ tha thứ.

- Đã quá muộn rồi, các người tự làm tự chịu! Chắc các người cũng đã từng nghe đến kết cục của việc động vào em gái bảo bối của tôi sẽ như thế nào rồi nhỉ? Các người chính là người tiếp theo sẽ được trải nghiệm.

Chào đón hai người đến với chốn địa ngục.

_ Huyết Cửu Đình Phúc vừa nghiêm túc vừa cợt nhả nói.

Ngọc Băng nghe vậy cũng chẳng bận tâm cho lắm.

Ngay từ đầu cô cũng đã cảnh báo trước nhưng cô ta không nghe thì bây giờ tự gánh lấy hậu quả.

Tuy nhiên cô cảm thấy tội cho cô quản lý không làm gì cũng bị liên lụy nên cô kéo tay Phượng Hoàng Chấn Phong nói giúp cô quản lý:
- Anh hai, anh Phúc tha cho cô quản lý đi anh dù sao người đánh em chính là Anna chứ không phải là cô ấy.

Tha cho cô ấy đi nha anh hai, anh Phúc nha!
Phượng Hoàng Chấn Phong nghe câu nói của cô, mặc dù từ trước đến nay cách làm việc của anh chính là" diệt cỏ tận gốc để trừ hậu họa về sau" nhưng rồi nhìn thấy ánh mắt động lòng thương người của cô đã làm cho anh mềm lòng mà gật đầu đồng ý với cô:
- Vậy tha cho cô quản lý, còn cô ta thì không thể tha thứ được!
Lời nói vừa dứt thì Nhật Vượng đã bước đến kéo Anna ra ngoài mặc cho cô ta vùng vẫy chống cự, khóc lóc vô cùng thảm thiết để xin tha mạng.

- Còn cô ở đây làm gì nữa, mau quay về công ty cho tôi!_ Huyết Cửu Đình Phúc thấy cô gái quản lý vẫn còn thất thần vì sợ ở đó thì anh tức giận quát.

Cô quản lý ngay lúc này mới giật mình hoảng sợ, không dám nhìn về phía trước mà cúi đầu chạy nhanh một mạch đi ra khỏi phòng.

Sau khi cô quản lý rời đi thì cả hai anh đều quay lại nhìn Ngọc Băng đồng thanh hỏi:
- Bảo bối/ Tiểu công chúa, em còn đau không?
- Dạ không còn đau nữa rồi! Hai anh đừng lo!_ Ngọc Băng nở một nụ cười tươi đáp kèm theo đó là lời trấn an dành cho hai anh.

- Anh Phúc, đưa em về nhà với!_ Cô nhìn Huyết Cửu Đình Phúc ngọt ngào cất tiếng rồi quay sang vui vẻ chào nhưng cũng không quên nhắc nhở nhắc nhở Phượng Hoàng Chấn Phong:
- Anh hai, em về với anh Phúc đây, anh nhớ dùng bữa trưa đấy nhé! Bữa trưa em đã để trên bàn làm việc của anh rồi đó!_ Ngọc Băng vui vẻ nói rồi cùng với Huyết Cửu Đình Phúc rời khỏi tập đoàn.

.
 
Em Gái Cưng Của Ngũ Đại Tài Phiệt
Chương 44: Chương 44


Vừa ra khỏi văn phòng chủ tịch của Phượng Hoàng Chấn Phong, Ngọc Băng nắm lấy tay Huyết Cửu Đình Phúc nũng nịu.
Huyết Cửu Đình Phúc đưa mắt nhìn con mèo nhỏ bên cạnh đang làm nũng với mình, khoé môi không tự chủ được mà nhếch lên cười khẽ, anh nhéo nhẹ má của cô đầy cưng chiều, gật đầu đồng ý:
- Được, tiểu công chúa, anh đưa em đi ăn!
Huyết Cửu Đình Phúc vẫn luôn là như thế, cho dù là lúc nhỏ hay khi cô đã trưởng thành anh vẫn luôn yêu chiều, dung túng cho cô mọi thứ, anh và cô đi xuống bãi đỗ xe rồi cùng nhau đi đến nhà hàng Crystal.
Nhà hàng Crystal
Cô và anh vừa bước vào nhà hàng thì đã trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý.

Vừa mới đi được vài bước, bỗng nhiên có một cô gái đi về phía cô và Huyết Cửu Đình Phúc.

Cô ta cố tình đụng chạm vào Huyết Cửu Đình Phúc sau đó ngã nhào xuống sàn.
Cô gái này cũng không có điểm gì gọi là nổi bật cả ngoại trừ khuôn mặt toàn phấn, ăn mặc thì hở hang quá mức, đầu tóc thì đỏ loe đỏ loét, tay chân thì không cần phải nói, mỗi ngón mỗi màu sắc sặc sỡ khác nhau; khiến người khác nhìn vào không khỏi cảm thấy chán ghét, ghê tởm.
Huyết Cửu Đình Phúc nhíu mày ánh mắt sắc bén nhìn cô gái đang ngã ngay trước mặt mình mà anh không hề có bất kỳ phản ứng nào, còn Ngọc Băng thì đứng yên ở đó chờ xem cô ta định giở trò gì tiếp theo.
Bỗng dưng cô ta bật khóc nức nở, thu hút ánh mắt của mọi người có mặt trong nhà hàng khiến họ cũng nổi tính tò mò, hóng chuyện mà bắt đầu tụ tập lại xem.
Huyết Cửu Đình Phúc nhìn cô ta tỏ vẻ đầy chán ghét, tự dưng ở đâu chui ra đi đến đụng vào anh rồi tự ngã, bây giờ lại ngôi khóc lóc làm như mình bị oan ức lắm không bằng.

Còn Ngọc Băng đang cố nhịn cười đến đau cả bụng, cô ta khóc làm việc phấn bị lem ra, bây giờ nhìn mặt cô ta không khác gì mặt một chú hề đang diễn trò cả.
Thấy vậy, mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao:
- Cô gái này là ai vậy?
- Ai mà biết được chứ!
- Chắc là thấy người ta đẹp trai lại giàu có nên cố tình tiếp cận ấy mà!
- Bộ mắt cô ta có vấn đề à? Không thấy bạn gái cô người ta đứng ngay bên cạnh hay sao?

- Đúng là không biết xấu hổ, còn ngồi đấy mà mặt dày ăn vạ nữa chứ?
- Nè, cô gì ơi! Cô mau đứng dậy đi, ngồi đó khóc lóc inh ỏi cũng không có ích gì đâu? _ Ngọc Băng nhìn cô ta nói.
- Là anh ta đụng vào tôi trước mà, còn không thèm xin lỗi tôi, anh ta phải đó thì tôi mới đứng lên_ Cô ta vô liêm sỉ nói.
Nghe cô ta nói xong, mặt Huyết Cửu Đình Phúc tối sầm lại, cả người tỏa ra một luồng khí lạnh, đôi mắt sắc bén nhìn về phía cô ta như muốn giết người.
Cô ta bỗng cảm thấy rùng mình một cái, cố tình tránh né, lảng tránh ánh mắt như dao găm của anh.
- Nè, cô gái! Cô mặt dày thì cũng vừa phải thôi chứ! Đường rộng thế này không đi lại cố tình nhằm vào anh ấy! Bây giờ cô còn mặt dày ngồi dậy ăn vạ.

Cô không muốn giữ lại cho mình một chút liêm sỉ nào luôn hay sao?_ Ngọc Băng khinh bỉ nói với cô gái trước mặt kia.
- Đúng đó, cô ngồi đây chắn hết đường của người ta rồi kia kìa, còn muốn ăn vạ ai nữa, đứng dậy đi!_Mọi người xung quanh cũng đồng tình tiếp lời của cô.
Cô ta tức giận nhìn Ngọc Băng và Huyết Cửu Đình Phúc, mọi chuyện cô ta đã tính kĩ trước rồi, cô ta cứ nghĩ với cái thân hình quyến rũ và gương mặt chất toàn phấn của mình sẽ làm cho tất cả đàn ông si mê mà ngã vào lòng cô ta.

Thấy Huyết Cửu Đình Phúc vừa đẹp trai lại vừa giàu có nên cô ta liền cố tình tiếp cận.
Theo như kế hoạch mà cô ta đã định sẵn thì Huyết Cửu Đình Phúc sẽ ga lăng mà đỡ cô ta dậy rồi ngay khi cô ta sắp ngã rồi rối rít xin lỗi, sau đó bị mê hoặc bởi sắc đẹp của cô ta giống như mấy gã đàn ông trước đó nhưng cô ta đã quá ảo tưởng rồi.
Cô ta hậm hực đứng dậy vẫn không chịu bỏ cuộc, giả vờ loạng choạng rồi ngã vào người anh với mơ tưởng sẽ được anh đỡ nhưng đời không như là mơ.
Thấy cô ta sắp ngã về phía mình, Huyết Cửu Đình Phúc ôm Ngọc Băng nhanh chóng nhích người né sang một bên khiến cô ta một lần nữa ngã sõng soài xuống đất.
- Đã đứng không vững còn thích mang giày cao gót, bị ngã là đúng rồi còn trách ai! _ Ngọc Băng nhìn cô ta nói sau đó kéo Huyết Cửu Đình Phúc rời đi..
 
Back
Top Bottom