Đô Thị  Em, Em Là Của Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,336,801
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
em-em-la-cua-anh.jpg

Em, Em Là Của Anh
Tác giả: Sầu Vân Thương Ba
Thể loại: Đô Thị, Đam Mỹ
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

g ngực ấm áp, mơ màng sắp ngủ.

“Trì Uyên… Đã nhiều lần em mơ thấy anh, đi ngược dòng sông, trên con thuyền nhỏ do chính tay em làm, quay về tìm em…”

Trì Uyên hôn lên tai cậu, “Không phải mơ, là thật.”

Hàng mi dài của Hàng Tuyên run lên, giống như nói mớ, “Trì Uyên… Em rất hạnh phúc…”

———————–

Dịu dàng thật thơm công X ngoan ngoãn hăm hở tiến lên thụ

Thế giới hiện đại, bao gồm: Đàn ông, phụ nữ và ca nhi. Ca nhi có ngoại hình giống đàn ông nhưng có thể sinh con, không phải song tính

Một câu chuyện nhỏ ngọt ngào đọc trước khi ngủ​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Em, Anh Và Chúng Ta
  • Nơi Em, Là Lối Anh Về
  • Gặp Lại Em, Gặp Lại Anh
  • Người Anh Em, Cậu Thơm Quá!
  • Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc
  • Vì Gặp Em, Cả Thế Gian Ngọt Ngào
  • Em, Em Là Của Anh
    Chương 1


    Sắp tới Tết Nguyên Đán, Trì Uyên gọi vô số cuộc gọi cho cha anh, muốn đón cha lên thành phố ăn tết, nhưng cuộc gọi nào cũng kết thúc trong sự khó chịu, im lặng hoặc cãi vã, cha anh sống chết không muốn rời đi nơi thôn quê kia, làm cho Trì Uyên đau đầu.

    Lại một ngày tăng ca tới khuya, Trì Uyên mệt mỏi nằm liệt trên sô pha, còn chưa được nghỉ ngơi, tiếng chuông điện thoại lại vang lên trong không gian tĩnh mịch.

    Là cha.

    Trì Uyên bắt máy “Cha? Trễ như vậy rồi, sao còn chưa ngủ?”

    Tâm trạng cha Trì vô cùng tốt, “Con trai, Tết Nguyên Đán mày về ngày nào? Cha không giục mày cưới vợ nữa, còn không mau lăn về.”

    Trì Uyên nheo mắt lại, “Cha, cha lại đang nghĩ tới cái gì vậy?” Không thúc giục anh cưới vợ sao? Có quỷ mới tin, anh còn không biết cha của mình? Mỗi ngày ông đều mong anh mau mau sinh cháu cho ông bồng.

    Cha Trì vui tươi hớn hở, hỏi lại, “Rốt cuộc là bao giờ mày về? Có về kịp để ăn Tết không?”

    Trì Uyên bất lực, “Hai ngày nữa, con sắp xếp công việc ổn thoải, để về còn có thời gian chăm sóc cha.”

    Vì thế lại phải tăng ca thêm hai ngày, Trì Uyên có thể mới lên máy bay về quê.

    Từ máy bay đổi sang ô tô, ô tô chuyển qua xe buýt, xe buýt lại tiếp tục lết qua xe ba bánh, xe ba bánh chuyển thành xe bò, xe bò còn phải đi bộ thêm mấy km nữa.

    Cuối cùng, Trì Uyên về được tới nhà, nhìn thấy thân thể mỏng manh của Hàng Tuyên đứng trước sân nhà.
     
    Em, Em Là Của Anh
    Chương 2


    Trì Uyên còn chưa biết người con trai nhìn nhỏ hơn anh rất nhiều tuổi này tên Hàng Tuyên, anh còn tưởng bản thân đi lộn nhà.

    “Xin chào, cho tôi hỏi…” Trì Uyên nhìn xung quanh, chắc chắn đây là nơi anh ở mười mấy năm, trước khi rời vùng quê này, “Cho hỏi, cậu là?”

    Hàng Tuyên đứng cạnh giếng, mặc một cái áo bông cũ kỹ có vài chỗ vá, bộ đồ màu tối làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn kia nhợt nhạt, trên tay xách một thùng nước làm cho cổ tay càng thêm gầy guộc đáng thương, bàn tay đỏ bừng vì lạnh.

    Hàng Tuyên hơi hé miệng, mắc cỡ ậm ừ, nói “Em… Em tên là, là Hàng Tuyên.”

    Trì Uyên nhíu mày, có linh cảm không tốt, anh lướt qua Hàng Tuyên, trên tay xách bao lớn bao nhỏ bước vô nhà kêu lên, “Cha? Dì Trương?”

    Dì Trương ra đón anh, đây là người phụ nữ cha anh sống chung, sau khi mẹ anh qua đời. Nơi vùng núi lạc hậu này, không để ý tới việc xin giấy chứng nhận kết hôn, đưa vài con trâu lại thêm một hai vạn, vậy là thành người một nhà.

    Trì Uyên nhìn dì Trương hỏi “Cha con đâu?”

    “Cha con qua nhà hàng xóm rồi, hai ngày nay tâm trạng ông ấy tốt!” Dì Trương lấy bao lớn bao nhỏ trong tay anh, đưa Trì Uyên vào trong sưởi ấm, “Người đứng bên ngoài, con thấy rồi phải không, chính là đứa nhỏ của thôn kế bên, nổi tiếng nhất làng mình.”

    Trì Uyên: “……”

    Dì Trương thấy Trì Uyên ăn mặc chỉnh tề, trên cổ tay còn đeo đồng hồ đắt tiền, trong lòng càng hãnh diện, “Cha con cho người ta năm vạn, còn tặng thêm năm con heo con, hai con nghé, mới cưới được người về cho con, tốn rất nhiều công sức. Nhà ai mà có con trai, đều muốn rước nó về!”

    Trì Uyên giận run tay, tức muốn hộc máu.

    Dì Trương còn tự hào, vội vàng đi tới mở quà của Trì Uyên mang về, theo bà thì đây đều là những thứ tốt nhất, Trì Uyên không nói với bà nữa, ra sân trước hút hai điếu thuốc.

    Vì lạnh nên Hàng Tuyên phải hà hơi xoa xoa tay, nghe thấy động tĩnh sau lưng, vội vàng xoay người, nhìn Trì Uyên với ánh mắt không mấy thiện cảm.

    Trì Uyên xua khói, hỏi, “Lúc nãy cậu có nói cậu tên gì?”

    “Hàng Tuyên.”

    “Là hai chữ nào?”

    “Hàng trong Châu hàng, Tuyên… Trong lòng hiểu rõ mà không nói ra Tuyên*.”

    * 杭州的杭,宣…心照不宣的宣。

    Tốt lắm, tạm thời coi như không phải không biết chữ.

    Nhưng Trì Uyên vẫn phiền muộn, “Bao nhiêu tuổi rồi?”

    Hàng Tuyên không được tự nhiên, “22.”

    “22?” Trì Uyên cho rằng cậu chỉ mới 18 19, “Tại sao không ra ngoài đi học?”

    Hàng Tuyên mím đôi môi trở nên trắng bệch, mắt nhìn chằm chằm mũi chân, “Trong nhà còn có em trai, phải nhường cho em trai đi học.”

    Yên tĩnh.

    Trì Uyên hít sâu một hơi, cũng có chút nói không nên lời, anh hỏi, “Cậu… Có thể sinh con?”

    Khuôn mặt nhỏ của Hàng Tuyên ban đầu là tái nhợt, lại từ từ ửng đỏ, cậu gật đầu, “Có thể.”

    Được rồi, bây giờ anh đã hiểu rõ.
     
    Em, Em Là Của Anh
    Chương 3


    Bữa cơm đoàn viên đêm đó đặc biệt khó chịu.

    Trì Uyên suýt chút nữa là lật bàn, cha Trì nổi giận đùng đùng hận không thể đánh chết anh, thằng quỷ ngỗ nghịch không chịu sinh con nối dõi tông đường.

    Dì Trương ôm lấy Hàng Tuyên trốn cách đó vài mét, sợ Trì Uyên giận chó đánh mèo, làm bị thương người vợ phải bỏ số tiền lớn cưới về.

    Trì Uyên hét, “Con chỉ mới 26! Sự nghiệp vừa mới có tiến triển, cha liền bắt con gánh cái chuyện xấu này!”

    Trì cha gào, “26! Thì sao! Mày còn muốn đợi tới 62 mới chịu sinh con? Mày nhìn nhà người ta, đừng nói 26, 16 đã sinh con rồi, còn mày thì sao! Chỉ biết sự nghiệp sự nghiệp, sự nghiệp có thể đẻ ra con hả?”

    Trì Uyên la, “Bây giờ đã là xã hội có luật pháp, phải kết hôn trước mới có thể sinh con! Ngày mai con đưa Hàng Tuyên về nhà, hai đứa con không lãnh giấy kết hôn thì không thể sinh, chuyện này coi như không có.”

    Cha Trì vẫn không thể hạ hoả giận đến nổi xoay mòng mòng, cầm cái kéo gắp than đang cháy vung về phía Trì Uyên, “Mày là thằng khốn! Đồ súc sinh! Bây giờ nhà này chính là nhà của Hàng Tuyên! Nó là con dâu nhà này! Mày dám đòi trả về? Đêm nay hai đứa bây phải sinh con cho tao!”

    Trì Uyên giận phát run, tông cửa đi, bước nhanh về phòng nhỏ của mình, đóng sầm cửa lại, đáng tiếc ngay cả cái khoá cửa cũng không có, khung cửa còn rơi xuống bột phấn.

    Cha Trì thở hồng hộc, ném cái kéo gắp than, vẫy tay với Hàng Tuyên còn đang sợ hãi, “Con lại đây.”

    Hàng Tuyên bị dì Trương đẩy ra.

    Cha Trì nắm lấy Hàng Tuyên, đưa tới phòng Trì Uyên.

    Trì Uyên ngồi ở mép giường, đang ngậm điếu thuốc trong miệng, hai tay ấn huyệt thái dương.

    Cha Trì ném Hàng Tuyên về phía anh, Hàng Tuyên không dám nhúc nhích, vội vàng ngồi dậy, co rúm người đứng sang một bên, vừa sợ vừa tủi thân.

    Cha Trì nói, “Đứa nhỏ này, xung quanh đây đều biết, nếu không phải mày cho tao tiền mỗi năm, tao cũng không thể cưới nó về cho mày.”

    Trì Uyên cười khổ, “Con mua cho cha TV, mua di động, mua xe máy, cho cha tiền, là muốn cha sống thoải mái, không phải để cha cưới vợ cho con”

    Cha Trì tự nhủ, “Mày mà đưa nó về, nửa đời sau của nó sẽ chẳng có ngày nào yên thân, không ai muốn nó, ai cũng biết nó bị nhà chồng ‘ lui hàng ’, mọi người sau lưng nó xì xào bàn tán.”

    Trì Uyên: “……”

    Cha Trì nói, “Ở đây, chúng ta cho tiền, cho heo, cho trâu, như vậy là kết hôn, mày muốn tiền heo tiền trâu của cha mày đều đổ sông đổ biển?”

    Trì Uyên không thể nhịn được nữa, “Cha biết hiện tại con không muốn kết hôn, không muốn sinh con! Cha biết mà còn làm như vậy! Cha muốn có con tới như vậy?”

    Cha Trì bị nói trúng tim đen, “Tao biết mày không muốn sinh! Mày muốn nhà ta tuyệt tử tuyệt tôn*!”

    *không con không cháu nối dõi tông đường

    Trì Uyên đứng lên, ném điếu thuốc, “Cha muốn thì tự mình sinh đi!”

    Trì cha tức giận dậm chân, “Tao sinh! Được rồi! Con sẽ do tao sinh! Ngày mai mày phải sửa miệng kêu nó là ‘ mẹ ’!”

    Trì Uyên tức muốn nổ phổi.

    Hàng Tuyên yên tĩnh cả đêm, rốt cuộc khóc nức nở, cậu hoảng sợ, run rẩy túm lấy góc áo của Trì Uyên, “Không… Em, em là của anh… Em là, là của anh…”

    ===================
     
    Em, Em Là Của Anh
    Chương 4


    Mùa đông trên núi lạnh buốt, ban đêm lại càng lạnh hơn.

    Hai người ngủ trong hai cái chăn, mỗi người đều có suy nghĩ của riêng mình.

    Không biết gà nhà ai nuôi mà lại gáy vào lúc nửa đêm, gáy to từng tiếng làm cho Trì Uyên càng thêm bực bội, anh cởi áo ngoài, nghiêng người nằm chơi điện thoại, tín hiệu ngắt quãng, khó chịu trong lòng càng lúc càng tăng lên.

    Sau hồi lâu không thể xem thêm một tấm hình nào, Trì Uyên rốt cuộc cũng hết kiên nhẫn, đập điện thoại xuống gối.

    Hàng Tuyên hoảng sợ, vội vàng nhắm chặt mắt.

    Hai người mặt đối mặt, một người giả vờ ngủ, người kia nheo mắt lại, hiển nhiên là thấy được động tác nhìn trộm của Hàng Tuyên.

    Trì Uyên cảm thấy buồn cười, lại nhớ tới người con trai này lúc nãy như cô vợ nhỏ nắm góc áo của anh, “Em là của anh”, giọng nói cực kỳ đáng thương, giống như giây tiếp theo có thể khóc lớn lên vậy.

    Trì Uyên nghiền ngẫm nhìn Hàng Tuyên một hồi, khiến cậu bị nhìn đến run rẩy.

    “Này.” Trì Uyên lại cầm điện thoại lên, để đèn màn hình chiếu sáng một khoảng phòng, anh nhìn đến hàng mi dài của cậu, thật ra khuôn mặt này, đừng nói là sinh ra trong vùng quê, nếu mà sinh ra chỗ anh đang ở cũng có thể rất nổi tiếng.

    Hàng Tuyên thật cẩn thận mở mắt lên một chút, ngón tay vì khẩn trương mà nắm chặt chăn bông, “Dạ?”

    “Trước đây, có phải có rất nhiều người đến nhà cậu cầu hôn không?”

    “….Vâng.”

    “Vậy tại sao bây giờ cậu, ừm, mới đồng ý kết hôn?”

    “Năm nay trong nhà cần tiền, em trai thi đậu đại học, phải tới chỗ rất xa để học.”

    Trì Uyên nhìn đôi mắt thâm quầng của Hàng Tuyên, lập tức có chút đau lòng.

    “Vì Cha tôi đưa sính lễ nhiều nhất, nên cậu mới chịu nhà tôi?”

    “Đúng vậy.”

    Trì Uyên nhìn cậu, thật ra việc gì phải suy nghĩ nhiều, yên tĩnh lại ngoan ngoãn, càng làm cho người ta thích.

    “Nếu, ngày mai tôi thật sự đưa cậu về nhà, tôi không lấy lại sính lễ, chỉ đơn giản là đưa về nhà, cậu tiếp tục sống cuộc sống của mình, sẽ thế nào?”

    Sau khi nghe xong Hàng Tuyên lập tức sững người.

    “Sẽ giống như cha nói sao, không ngày nào được yên ổn?”

    Hàng Tuyên cắn môi, trầm mặc một lúc lâu mới hỏi, “Mấy ngày nữa anh đi rồi, đúng không? Phải chờ tới Tết năm sau mới về lại ạ?”

    Trì Uyên không hiểu chuyện gì, gật đầu, “Đúng vậy.”

    “Vậy thì… Anh đừng đưa em về, anh đi rồi thì không còn nhìn thấy em nữa, mắt không thấy tâm không phiền, em cũng sẽ không đi làm phiền anh.” Hàng Tuyên vừa nói mắt vừa hiện thêm một tầng nước, “Em sẽ ở lại nhà anh, còn có thể chăm sóc cho cha với dì Trương.”

    Trì Uyên câm nín.

    Hàng Tuyên thấy anh im lặng, lại thấp giọng nói, “Nhưng mà, nhưng mà, em muốn mang thai con của anh.”

    Trì Uyên sắp phát điên.

    “Nếu không cha sẽ khinh thường em, em cũng…” Hàng Tuyên do dự mãi, nhưng vẫn không dám nói ra câu “Em cũng sợ cha anh muốn tự mình sinh con kế thừa dòng dõi*.”

    *ý ẻm là ẻm sợ cha của Trì Uyên bắt ẻm mang thai con của ổng

    Trì Uyên tâm phiền ý loạn*, mở chăn ngồi dậy, châm một điếu thuốc.

    *lòng dạ rối bời – 心烦意乱 phiền muộn trong lòng, bực dọc

    Hàng Tuyên co ro trong chăn, không dám hé răng nửa lời.
     
    Em, Em Là Của Anh
    Chương 5


    Quanh năm suốt tháng, cũng chỉ mấy ngày tết mới có thể ngủ dậy trễ.

    Lúc Trì Uyên tỉnh dậy thì đã hơn 10 giờ, Hàng Tuyên sớm không thấy đâu, anh duỗi thắt lưng, phải ngủ trên giường cứng nên đau lưng.

    Hàng Tuyên đang múc nước bên cạnh giếng.

    Trì Uyên bước tới giúp đỡ cậu, nhân tiện nhúng nước rửa mặt, rửa xong tay lẫn mặt đều đông cứng không có cảm giác, “Lạnh như vậy sao cậu chịu được vậy? Không sợ sau này bị đau nhức hả?”

    “Em quen rồi.” Hàng Tuyên vẫn còn mặc áo bông ngày hôm qua, khuôn mặt trắng nõn có một vệt đen, “Cha với dì Trương chắc là đi đánh bài rồi, tới giờ cơm trưa mới về, anh muốn ăn cái gì lót dạ trước không?”

    “Cậu ăn sáng chưa?”

    “Dạ ăn rồi.”

    Lúc này Trì Tuyên mới vẫy vẫy đôi tay lạnh cóng của mình, nhấc xô nước đi về phía bếp, “Cậu định làm món gì?”

    Hàng Tuyên nấu một chén nguyên tiêu*, lại chiên thêm một miếng bánh trứng hành lá, Trì Uyên dựa vào khung cửa nhìn thấy hết toàn bộ quá trình, càng nhìn càng chua xót.

    *Nguyên tiêu như kiểu bánh trôi của mình á.

    Hai người ngồi lên cái ghế đẩu lùn lùn hình vuông bên bếp lửa. Cả người Trì Uyên phải nép hẳn qua một bên, hơn phân nửa mông đều mé bên ngoài.

    “Ăn ngon không?”

    “Lạnh quá.”

    Cả hai đồng thanh nói, Trì Uyên khẽ cười, đưa chén đựng nguyên tiêu đến trước mặt Hàng Tuyên, “Cầm lấy, sưởi ấm tay đi.” Vừa nói vừa tiếp tục ăn bánh trứng.

    Hàng Tuyên yên lặng cầm cái chén trong lòng bàn tay, chén có độ ấm từng chút từng chút xâm nhập vào da.

    Trì Uyên ăn được ba miếng bánh, lại lấy muỗng múc nguyên tiêu trắng trẻo mềm mại bỏ vào miệng, tới khi chỉ còn lại ba cái trong chén, anh hỏi, “Sao cứ nhìn chằm chằm tôi vậy, thèm hả?”

    Hàng Tuyên lập tức lắc đầu.

    Trì Uyên mỉm cười, đứng dậy lấy thêm một cái muỗng mới, “Nè còn ba cái cho cậu ăn, không ngại ăn đồ tôi ăn qua chứ?”

    Hàng Tuyên lại lắc đầu, bàn tay đang cầm chén đã ướt rượt mồ hôi.

    Trì Uyên đút cậu ăn ba cái nguyên tiêu còn lại.

    ===================
     
    Em, Em Là Của Anh
    Chương 6


    Cơm trưa được chuẩn bị rất phong phú, coi như là bù đắp bữa cơm đoàn viên tối qua.

    Dì Trương liên tục khen Hàng Tuyên nấu ngon, tương lai chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho Trì Uyên

    Cha Trì thở dài “Ừ” một tiếng, “Như vậy cũng có thể chăm cho cháu tao trắng trẻo mập mạp.” Nói xong đem đũa chỉ chỉ, “Món này hơi mặn.” Lại chỉ một món khác, “Món này xào quá lửa.”

    Trì Uyên chống cằm, “Hai món này là con nấu. Người ta mới vừa vào cửa đã gây sự, cha tính ra oai phủ đầu à?”

    Cha Trì nói “Nè”, “Mới đây mà đã bênh người ta rồi! Tối hôm qua tao không có nghe hai đứa làm…” =))))

    Dì Trương vội vàng hoà giải.

    Trì Uyên sửng sốt cắn đũa, trong lòng xuất hiện mười ngàn con ngựa phi vòng vòng, “Cha! Đủ rồi!”

    Tốt lắm, không có lật bàn.

    Ăn trưa xong, hai vị lớn tuổi trong nhà lại đi đánh bài, trong đầu Trì Uyên xuất hiện câu nói “Cuối cùng anh cũng có nhiều thời gian quan tâm em hơn” nghe rất tự đa tình*.

    *tự mình ảo tưởng về mặt tình cảm, cứ nghĩ là người thích mình

    Trong nhà chỉ còn có hai người, cũng tốt, khỏi phải nghe cha anh dùng câu cửa miệng “Sinh con đẻ cháu” nói đi nói lại.

    Hàng Tuyên dọn chén đũa bỏ vào cái thau lớn, bưng đến bên cạnh giếng, đi lấy cái ghế đẩu, quay lại đã thấy Trì Uyên đang múc nước.

    Hai người chậm rãi rửa chén, trong thau là nước ấm, Khi còn ở nhà Hàng Tuyên cũng chưa từng dùng nước ấm, cậu tham lam mà ngâm tay lâu một chút, thật là quá ấm áp quá thoải mái.

    Trì Uyên hỏi, “Cậu nghỉ học khi nào?”

    Hàng Tuyên ngẩng mặt lên, đôi mắt còn còn mang theo ý cười, cậu nhớ lại một chút, “Em học được tới năm hai của cấp ba*, sau đó em trai đi thi ở thành phố khác, gia đình không đủ khả năng lo cho em nữa.”

    *Đoán là lớp 11

    “Vậy… điểm số của cậu thế nào?”

    “Cũng… Cũng ổn, em thích giải toán, đặc biệt là hình học không gian.”

    Trì Uyên cũng cười rộ lên, “Tôi thì ghét nhất toán.”

    Buổi chiều nắng chưa tắt hẳn, hai người rảnh rỗi không việc gì làm, quyết định đi dạo.

    Trì Uyên đội một cái nón, xoay người giúp Hàng Tuyên quấn một cái khăn quàng Cashmere to quanh cổ, năm mới mà người vợ vừa cưới này còn mặc quần áo cũ chỉ ngắn được tới cổ, sính lễ đưa tới rất nhiều, bản thân không lấy được một phần, chỉ mặc lại đồ của em trai.

    Trì Uyên chỉnh khăn quàng, che lại cái tai hồng lên vì lạnh của Hàng Uyên, “Như vậy đã ấm chưa?”

    Hàng Tuyên gật gật đầu, không dám nhúc nhích, sợ làm dơ khăn quàng cổ mềm mại thoải mái này.

    Ngọn núi mới nhìn rất tươi mát, nhưng nhìn lâu lại có cảm giác nhàm chán, những con đường ngoằn ngoèo, những hàng cây có hình thù kì dị.

    Lúc đi về, Hàng Tuyên hỏi, “Mấy ngày nữa anh đi phải không, anh ở thành phố nào?”

    Trì Uyên nghiêng đầu nhìn cậu, thấy cậu hẳn là đang ấm áp, khuôn mặt ửng hồng.

    “Diên Lan.”

    “Diên Lan, cách nơi này của chúng ta rất xa.”

    Trì Uyên ngậm một cộng cỏ, nói chuyện thì nhếch miệng, “Đúng vậy, là một thành phố rất tốt, nhưng cha tôi lại bảo thủ cứng đầu, sống chết không chịu đến đó.”

    Hàng Tuyên cười nhợt nhạt, “Đúng vậy, thế hệ trước, người già đều muốn ở đây, cảm thấy nơi này là tốt nhất, còn thế hệ trẻ chúng ta thì đều muốn đi nơi khác.”

    ===================
     
    Em, Em Là Của Anh
    Chương 7


    Đến khi ăn cơm chiều, cha Trì rất tinh quái, chỉ ra mấy món dở mà con trai ông nấu.

    Trì Uyên bị chọc muốn xù lông, đặt đũa xuống, “Làm sao? Con ngày nào cũng tăng ca lo chuyện công ty, nấu ăn qua loa hoặc là ăn cơm hộp, hoặc uống đến nôn ra trên bàn tiệc, còn có thể nấu cơm cho cả nhà đã là tạ ơn trời đất rồi, cha lại đi soi mói?”

    Trì Uyên không ăn, Hàng Tuyên cũng vội vàng đặt đũa xuống.

    Dì Trương đau đầu, mà có làm sao cũng phải hòa giải.

    Cha Trì “Tặc lưỡi”, trong lòng sốt ruột con trai mình không hiểu chuyện, mới cưới về sao có thể chiều chuộng vợ như vậy chứ? Còn coi như là làm đúng vậy? Mai mốt có con, còn không phải để nó quậy lật trời.

    Cha Trì vẫn ra uy, “Tao soi mói chỗ nào? Có một câu nói.”

    “Vậy cha từ từ mà nói.” Trì Uyên cảm thấy rất mệt mỏi, trong một năm này, anh với cha ngoại trừ cãi nhau thì không còn chuyện gì khác, anh nắm tay Hàng Tuyên đứng dậy, “Chúng ta về phòng.”

    Cha Trì không phát uy được, “Mày đứng lại!”

    Trì Uyên không để ý, lại nghe thấy dì Trương ở phía sau trách ông, “Ông thì hay rồi, con nó vất vả về thăm nhà, ông nói coi ông đang làm cái gì…”

    Hai người trở về phòng, Hàng Tuyên không biết làm sao.

    Trì Uyên vỗ vỗ mép giường, muốn cậu lại đây ngồi, hỏi “Ăn no chưa?”

    Hàng Tuyên gật gật đầu, thật ra cậu ăn không no.

    Trì Uyên bật cười, “Làm sao bây giờ, tôi còn chưa no. Cậu làm đồ ăn rất ngon, đừng nghe cha tôi nói bậy.”

    Hàng Tuyên mím môi, do dự nói, “Bây giờ chắc bọn họ ăn xong rồi, hay là em xuống bếp trộm nấu nguyên tiêu cho anh ăn được không?”

    “Được chứ. Bỏ nhiều đường một chút, tôi thích ăn ngọt.”

    “Dạ được. Em, em cũng thích ngọt.”

    Cha Trì tuy rằng kén cá chọn canh, nhưng vẫn quét sạch mấy món trên bàn, Ăn xong lại cùng dì Trương dọn dẹp.

    Hai người ngồi trong phòng đợi đèn ngoài kia tắt hết, chờ đến khi bọn họ về phòng, mới lén lút chạy vào bếp.

    Một chén nguyên tiêu bỏ thêm hai khối đường phèn, lần này không cần phải lấy hai cái muỗng, Trì Uyên tự ăn một miếng, lại đút Hàng Tuyên một miếng, hai mươi mấy cái nguyên tiêu mềm mại, một lát sau chỉ còn lại nước canh.

    “Muốn húp không?” Trì Uyên múc một muỗng, đưa đến bên môi Hàng Uyên, “Canh cũng rất ngon.”

    Tim Hàng Uyên như không còn của mình nữa, cậu vừa mở miệng, nước canh ngọt ngào ấm áp chảy đến dạ dày, làm cậu muốn khóc.
     
    Em, Em Là Của Anh
    Chương 8


    Hôm nay Trì Uyên nổi hứng dậy sớm, trời ngoài cửa sổ tối đen, gà còn chưa có động tĩnh.

    Hàng Tuyên mặc quần áo vào, lại gấp chăn bông, nhìn thấy Trì Uyên còn đang ngáp ngắn ngáp dài tìm vớ khắp nơi, cậu thấy vậy liền nói, “Anh ngủ thêm một lát đi.”

    Trì Uyên không trả lời, tối hôm qua trước khi ngủ anh có dặn Hàng Uyên dậy thì nhớ kêu anh dậy chung.

    “Anh ngủ thêm đi.” Hàng Tuyên hối hận rồi, không nên đánh thức anh.

    Trì Uyên mang vớ ngược cũng không để ý, thật ra anh biết cha mình hay soi mói trên bàn ăn, chính là muốn ra uy với Hàng Uyên.

    Ấu trĩ.

    Trì Uyên mặc áo khoác vào, lạnh run, anh vừa đi ra ngoài vừa hỏi cậu, “Bữa sáng hôm nay cậu làm món gì?”

    Có Trì Uyên ở đây, Hàng Tuyên chưa từng chạm qua một ca nước lạnh nào.

    Trên bàn ăn có cháo trắng với trứng cuộn hành lá.

    Cha Trì không tìm được chỗ để chê, ăn liền hai tô cháo lớn, “Bữa này coi như tạm được.”

    Trì Uyên bĩu môi.

    Cha Trì nhìn thấy anh sắp nổi nóng, được dì Thanh đá đá chân dưới gầm bàn mới không tiếp tục chọc giận anh, chỉ hỏi, “Khi nào mày đi?”

    Trì Uyên nói, “Ngày mốt phải lên máy bay, nên ngày mai ăn cơm trưa xong thì con đi.”

    “Ngồi máy bay cái gì, rơi xuống rồi sao, nghèo còn bày đặt khoe khoang.” Cha Trì cười toe toét, thấy Trì Uyên không thèm đếm xỉa tới ông, thì tự lấy bánh ăn đầy miệng, cũng nâng giọng lên rất nhiều, “Vợ cũng đã cưới về cho mày rồi, còn không mau hoàn toàn nhiệm vụ của mày đi!”

    Trì Uyên nghe xong liền bỏ đũa xuống.

    Cha Trì cười nói, “Làm sao! Cái này là việc của mày chứ của ai, sau này mang thai cũng không cần mày, con cũng không phải mày đẻ, đúng là lợi cho mày quá rồi còn gì! Cho mày đi ra ngoài học là để mày báo đáp cha mày như vậy hả?!”

    Trì Uyên mở miệng mà không thể phát ra tiếng nào, lại mở miệng nhưng cũng biết nói gì, cuối cùng một câu cũng không muốn nói, cũng lười nói.

    Bữa sáng cứ như vậy ăn cũng không yên.

    Trì Uyên đóng sầm cửa, không về phòng mà trực tiếp bước ra khỏi nhà.

    Hàng Tuyên đi theo phía sau, nhìn thấy anh bóng dáng nổi giận đùng đùng, muốn đuổi theo nhưng không kịp.

    Mãi cho tới lúc ăn cơm trưa, Trì Uyên mới trở về.

    Vừa về liền thấy Hàng Tuyên đang ngồi rửa chén kế bên giếng nước, thau nước không có một chút nhiệt độ.

    Lửa giận vốn dĩ chưa được dập tắt bây giờ lại bùng lên

    Trì Uyên tức giận, “Cậu có phải là đứa ngốc không?!”

    Hàng Tuyên đang ngồi trên ghế đẩu ngước mắt lên nhìn anh, ánh mắt tràn đầy bi thương cùng vô tội.

    Trì Uyên thở dài, “Nấu nước nóng khó vậy à?”

    Đôi môi nhợt nhạt của Hàng Tuyên hé mở, nhỏ giọng nói, “Dùng nước lạnh là được rồi. Nấu nước nóng tốn củi, mùa đông đi đốn củi rất cực, mà mua củi thì lại tốn tiền.”

    Trì Uyên đè tay lên ngực hít sâu, lấy ra một điếu thuốc châm lửa, hút một hơi lớn, “Cậu nghĩ tôi cho cậu ở đây là để trả tiền củi? Hả?”

    Hàng Tuyên có chút uất ức, cắn chặt môi chịu đựng chua xót trong lòng.

    Hút xong ba bốn hơi, sau đó nghiền nát tàn thuốc dưới đế giày.

    Trì Uyên vào nhà đem ra một nồi nước nóng, cả nồi bốc hơi nghi ngút được đổ ào xuống cái thau của cậu.

    Trong chốc lát nhiệt độ tăng lên, làm cho Hàng Tuyên đỏ cả hai mắt.

    Trì Uyên không nhìn cậu, sợ phiền, xắn tay áo ngồi xổm dưới đất lấy một cái dĩa.

    “Tôi tưởng rằng cậu với những người kia khác nhau, rốt cuộc cũng giống nhau không nghe lời.”

    ===================
     
    Em, Em Là Của Anh
    Chương 9


    Trong nhà chỉ còn hai người bọn họ.

    Không giống hôm qua không khí rất vui vẻ, hôm nay lại ngột ngạt khó chịu.

    Ít nhất là Hàng Tuyên rất khó chịu.

    Trì Uyên không ăn cơm trưa, cậu muốn làm ít đồ tráng miệng cho anh, Trì Uyên chỉ lạnh lùng nói “Không cần”.

    Cảm giác khó chịu đến lạnh run này lúc trước Hàng Uyên đã từng trải qua rồi, cả nhà muốn lo cho em trai nên cậu bắt buộc phải nghỉ học.

    Lạnh thấu xương.

    Trì Uyên nhìn chằm chằm điện thoại, Hàng Tuyên nhìn chằm chằm anh, nhìn một lúc lâu, mới nói, “Trưa mai anh đi.”

    Trì Uyên dừng một lát, mới đáp, “Ừ.”

    “Em… em nấu chút nước nóng, cho anh gội đầu.”

    Năm trước lúc Trì Uyên về muốn lắp đặt máy nước nóng, làm sao có thể đợi tới mùa xuân ấm áp rồi mới tắm rửa được chứ?

    Cha Trì vẫn khịt mũi, “Tao không có õng ẹo như tụi thành phố. Mùa đông không có đổ mồ hôi, tắm cái gì mà tắm, tốn tiền còn phí sức.”

    Thế là Trì Uyên chịu thua, cha anh vui là được.

    Trì Uyên bỏ điện thoại xuống, quyết định khi trở về Diên Lan phải dạy dỗ Thư Ưu lại cho đàng hoàng.

    Hắn đề cử cho anh một loại tiểu thuyết rách nát, 《 nhất chi hồng hạnh xuất quần lai 》? Xem như là muốn anh xuất tường* đi.

    *Hồng hạnh xuất tường – 红杏出墙 Dùng để hình dung người đã có gia đình nhưng còn lăng nhăng với người khác

    **Đây cũng là một truyện khác của tác giả

    Trì Uyên vuốt tóc, bàn tay toàn dầu, ghê tởm không chịu được, nói, “Được, cậu nấu đi.”

    Hàng Tuyên mỉm cười.

    Kế bên giếng có xây một cái sàn nước, dùng cục xà phòng màu vàng nhạt tự làm, mùi thơm thoang thoảng, xoa lên cái đầu bết dầu như cỏ úa của anh.

    Hàng Tuyên đứng một bên cầm ca nước giúp anh xối, “Nước lạnh không anh, có muốn thêm nước nóng không?”

    “Không lạnh.” Trì Uyên cúi đầu, nhìn thấy quần bông của Hàng Tuyên ngắn hơn một chút, mắt cá chân được vớ che bị lộ ra, anh nhíu mày hỏi, “Nhà cậu có cái gì tốt đều cho em trai hết phải không?”

    Hàng Tuyên hỏi một đằng trả lời một nẻo*, “Em ấy rất cố gắng, cũng hiểu chuyện.”

    *Câu trả lời không liên quan tới câu hỏi

    Trì Uyên bật cười, “Cậu thì không biết cố gắng, không hiểu chuyện?”

    Lúc này Hàng Tuyên im lặng một lúc lâu mới nói, “Em… em nếu không cố gắng, mà bỏ học sớm hai năm để giúp gia đình, có lẽ em trai có thể lên thành phố học cấp ba.”

    Trì Uyên quấn khăn lông lên đầu, đứng thẳng dậy, vươn tay vỗ vai Hàng Uyên, “Nếu cậu cố gắng thêm chút nữa, học xong cấp ba, sau đó đi thật xa, rời khỏi cái nơi khốn nạn này.”

    Hàng Tuyên cười nhẹ.

    ===================
     
    Em, Em Là Của Anh
    Chương 10


    Buổi chiều Trì Uyên quấn khăn quàng ủ ấm, đưa Hàng Tuyên ra ngoài.

    Hai người còn mang theo mấy hộp quà, đều từ nhà cha Trì Uyên, quả hạch, trà sữa, kẹo socola..v..v, ngoại trừ hộp to bên ngoài thì khi tháo ra còn có cái hộp nhỏ bên trong nữa, quà vừa đủ, đều là của anh đem về.

    Hàng Tuyên không biết tại sao, “Cái này không phải của cha với dì Trương sao?”

    “Không sao, năm nào tôi cũng đem về cho bọn họ rồi.” Trì Uyên nhún vai, “Nếu có thể chuyển phát nhanh tới đây, tôi cần gì phải cực khổ mang theo nhiều đồ như vậy chứ.”

    Trì Uyên lấy nhà của bọn họ làm trung tâm, những nhà xung quanh một trăm mét đều được gõ cửa, anh giữ nụ cười tươi tới khi tặng hết quà.

    Cả hai đều hơi mệt, dừng lại nghỉ ngơi trong bụi cỏ lau kế con sông.

    Hàng Tuyên không hiểu lắm, “Anh… Anh không phải không thích nơi này sao?”

    Trì Uyên nằm xuống đất, nhắm mắt lại, có vẻ rất thoải mái.

    “Đúng vậy, tôi không thích nơi này.”

    “Vậy vì sao lại muốn tặng quà cho họ? Còn nói nhiều câu khách sáo như vậy.”

    Trì Uyên cười cười, “Tôi sợ cha nóng tính, đến lúc đó làm người ta lẫn lộn, nói thật ra cậu là vợ ông ấy, chứ không phải cưới về cho tôi.”

    Hàng Tuyên sững người.

    “Bây giờ không phải đã cùng cậu ra ngoài sao, đến lúc đó cha tôi dù có tức giận cũng không dám làm chuyện gì điên rồ đâu, trừ khi ổng thật sự không cần cái mặt già của mình.”

    Hàng Tuyên nghe xong mặt mũi trắng bệch, không biết đang nghĩ đến chuyện kinh khủng gì nữa, tự hù dọa bản thân.

    Trì Uyên thấy cậu không có động tĩnh, vừa nhìn tới đã thấy con mắt cậu trợn to, môi run run, “Không, sẽ không đâu đúng không?”

    Trì Uyên chọc cậu, “Cũng có thể? Hay là ngày mai cậu về nhà của mình đi.”

    Hàng Tuyên lắc đầu, “Không được, sẽ bị đánh.”

    Gió mùa đông thổi sắc như lưỡi dao*, mặt sông gió thổi gợn sóng lăn tăn.

    Hàng Tuyên dùng cỏ lau làm thành một cái thuyền nhỏ, nằm trọn trong lòng bàn tay

    Trì Uyên nhìn thấy tinh xảo, đưa tay đòi, “Cho tôi đi, dùng để treo lên móc khóa.”

    Hàng Tuyên đưa qua một nửa lại giật lại, “Anh… Nhìn nó có nhớ tới em không?”

    “Dĩ nhiên là có, sao lại không?”

    “Vậy thôi bỏ đi. Mấy ngày trước em có nói, sau khi anh đi sẽ không nhìn thấy em nữa. Mắt không thấy tâm không phiền.”

    Tay Trì Uyên đang đưa ra cũng thu về.

    Gió lạnh thổi xào xạc.

    Trì Uyên nhìn trời, trong lòng thở dài một hơi.

    Thật con mẹ nó, phá sự.*

    *Ý anh là đang yên đang lành em nhắc tới làm chi mất vui

    ===================
     
    Em, Em Là Của Anh
    Chương 11


    Cả ngày không ăn gì, Trì Uyên đói bụng muốn chết lại thấy gà trong chuồng, thèm ch** n**c miếng.

    Đã mấy năm rồi Trì Uyên chưa bắt gà sống, không xuống tay được, đành phải nhờ Hàng Tuyên, cả người đầy lông gà mới bắt được.

    Anh hưng phấn cầm lấy, cắt tiết, nhúng nước sôi, nhổ lông.

    Hàng Tuyên đi pha một chén nước sốt, dùng cọ nhỏ phết đều cả bên trong lẫn bên ngoài con gà.

    Cha Trì nổi giận.

    Buổi chiều khi trở về, biết Trì Uyên đi tặng quà cho người ta, hai cha con mắt to trừng mắt nhỏ, cha Trì tức muốn đột tử.

    Ông chắp tay sau lưng nhìn hai người bận rộn, liếc nhìn vài cái, xoay người nói với dì Trương, “Đúng là điên khùng. Chúng ta đi ăn thôi, bà nấu nguyên tiêu cho tôi đi.”

    Trì Uyên lo lắng.

    Anh lôi ra được một cái thau nhôm, chất đầy củi vô đó, chuẩn bị đốt lửa nướng gà.

    Hàng Tuyên giúp anh buộc lại tạp dề bị tuột, hỏi, “Anh muốn ăn nguyên tiêu không?”

    Trì Uyên cười nói, “Có thịt không ăn? Con gà này mập như vậy, chúng ta ăn nó là đủ rồi.”

    Hàng Tuyên có chút tiếc nuối.

    Khi trời sập tối, những bông hoa tuyết bay phấp phới.

    Ngoài sân lạnh lẽo làm tay chân run rẩy, may mà có một thau củi đang bốc lửa, tỏa ra mùi thơm khiến người ta phát thèm.

    Trì Uyên xé một cái đùi gà lớn, ngoài giòn trong mềm, óng ánh nước sốt.

    “Mau,” anh đưa cho Hàng Tuyên, “Đứa nhỏ kế bên chắc thèm phát khóc.”

    Hàng Tuyên không hiểu cuống lên, cậu cắn một miếng, miệng toàn dầu, hai má phồng lên, nhai nhai rồi lại nuốt.

    “Thế nào?” Trì Uyên xé cái đùi khác, nóng lòng muốn bỏ vào miệng.

    “Ăn ngon.” Hàng Tuyên nói không rõ, hai mắt cậu rực lửa, vẻ mặt sáng ngời, “Ăn rất ngon!”

    Hai người cảm thấy thỏa mãn nhả xương trên sàn, xoa xoa bụng, ợ hai cái.

    Hiện tại, đối với Trì Uyên một năm đã qua.

    Ngày hôm sau, đồi núi phủ một màu trắng xoá.

    Trì Uyên đeo một cái balo, hai tay đút túi tạm biệt cha mình, vừa mở miệng đã bốc khói cứ như đang hút thuốc.

    “Đừng có keo kiệt như vậy, lên trấn trên với dì Trương nhiều một chút, muốn mua cái gì thì mua.”

    Cha Trì không trả lời.

    “Tiền điện thoại con nạp cho cha 2 nghìn, tính ra cũng đủ dùng cả năm rồi. Có việc gì thì gọi cho con… Không có việc gì cũng có thể gọi.”

    Cha Trì “Hừ” một tiếng.

    Trì Uyên hơi hé miệng, giống như không còn gì để nói, lại nhìn về phía Hàng Tuyên.

    “Nấu nước nóng.”

    Hàng Tuyên gật gật đầu.

    “Cha tôi thích xét nét, ổng là vậy đó, đừng để trong lòng.”

    Hàng Tuyên gật gật đầu.

    Trì Uyên thở dài, thấy cậu gật cho có lệ, anh lại nói, “Trong nhà cũng không có việc gì cần cậu làm, cậu cũng lên trấn trên chơi nhiều lên.”

    Trì cha gào, “Nói nhảm nhiều vậy! Có nhiều thời gian rảnh sao mày không làm chuyện lớn như sinh con đi?!”

    Lại tới.

    Trì Uyên đi, cũng không thèm nhìn lại.

    Hàng Tuyên nhìn chằm chằm bóng lưng của Trì Uyên.

    May mắn thay hai chân đã tê cóng, mới giúp cậu không đuổi theo anh.

    ===================
     
    Em, Em Là Của Anh
    Chương 12


    Xuân vận* thật đáng sợ.

    *Xuân vận, còn được gọi là mùa du lịch lễ hội mùa xuân hoặc thời kỳ <i>Xuân vận</i>, là khoảng thời gian du lịch ở Trung Quốc với lưu lượng giao thông cực kỳ cao vào khoảng thời gian năm mới của Trung Quốc.

    Trì Uyên ở trong thôn mấy ngày, không giặt giũ không thay đồ, hình tượng vốn đã xấu bây giờ còn vì lăn lộn trong dòng người tấp nập, quả thực không thể nhìn nổi.

    Anh vẫy được một chiếc taxi, vừa ngồi vào liền thở dài, “Bác tài, làm ơn tới Sơn Hải Quan*.”

    Diên Lan cũng đổ tuyết.

    Trì Uyên nhìn cảnh tượng bị bỏ lại phía sau xe mà ngây người, những tòa nhà cao tầng nối tiếp nhau trên con phố dài phồn hoa tấp nập.

    Ở trên núi vĩnh viễn không thấy được cảnh tượng này.

    Tối hôm qua, anh còn hỏi Hàng Tuyên, “Cậu không hỏi tôi thành thị bộ dáng như thế nào sao?”

    Hàng Tuyên rúc trong chăn, chỉ lộ ra hàng mi đang run rẩy, giọng nói trong chăn nghe có vẻ rầu rĩ.

    “Em biết nó trông thế nào mà.”

    Trì Uyên mỉm cười, nhất thời trong lòng cảm thấy mềm nhũn.

    Thật ra Hàng Tuyên không biết, nhưng cậu có thể tưởng tượng ra. Trước đây chính là cầu mà không được, bây giờ chỉ sợ là bao nhiêu cũng không đủ.

    Lúc cha Trì tới nhà họ cầu hôn, khen ngợi Trì Uyên nhiều đến mức muốn thổi bay anh, Hàng Tuyên im lặng không nói gì, dù sao cũng chỉ vì đổi lấy năm vạn tệ cùng với mấy con heo, con trâu mà thôi.

    Chính là bây giờ cậu mới thấy, Trì Uyên rất tốt, so với mấy lời thổi của cha Trì còn muốn tốt hơn nữa.

    Hàng Tuyên thích lắm, chỉ mấy ngày ngắn ngủi ở chung, đã khiến cho cậu thích tới không biết phải làm sao.

    Như vậy là đủ rồi.

    Sau đó, lúc Trì Uyên đang lướt điện thoại, trong căn phòng tối đen, Hàng Tuyên nói, “Em… em với bọn họ không giống nhau, em không có bướng bỉnh.”

    Trì Uyên ngây ngốc, phải nửa buổi mới hiểu ra, anh dịu dàng cười, “Ừ, tôi biết.”

    Hàng Tuyên lại nói, “Em, em là của anh, em sẽ nghe lời anh nói.”

    Kẹt xe.

    Cảnh phố phường trôi chậm, chậm hơn cả bông tuyết rơi.

    Trì Uyên dụi dụi quầng thâm dưới mắt, tâm phiền ý loạn.

    Anh che mặt, áp lực trong lòng không tiếng động mà k** r*n.

    Thật là…

    Ai nói tốt nhất là mắt không thấy tâm không phiền?

    ===================
     
    Em, Em Là Của Anh
    Chương 13


    Ngày thứ tám, là ngày đi làm lại.

    Trì Uyên nằm liệt trên ghế xoay, đưa qua đưa lại, Thư Ưu gõ cửa bước vào nhìn thấy ông chủ của bọn họ một bộ dáng cà lơ phất phơ*.

    *Có những cử chỉ, hành vi không đứng đắn của kẻ du đãng và lêu lổng

    “Ông chủ, năm mới vui vẻ.” Thư Ưu đặt tài liệu lên bàn, “Suy sụp như vậy, bộ công ty chúng ta sắp phá sản hả?”

    Trì Uyên liếc Thư Ưu với đôi mắt thâm quầng, “Mau lên, mau chạy đi ăn máng khác thôi*.”

    *Nói về chuyện đổi chỗ làm, đổi công việc theo kiểu châm chọc

    Thư Ưu chịu thua, “Thôi, để tôi vì ông chủ phục vụ lần cuối. Bữa sáng hôm nay muốn ăn gì?”

    Trì Uyên nhíu mày, “Đi đại tiệm nào đi, tùy tiện mua gì cũng được, tôi không muốn ăn.”

    Thư Ưu mua cháo trắng với bánh trứng hành.

    Trì Uyên cười, “Sao không mua nguyên tiêu?”

    “Vốn là muốn mua thêm nguyên tiêu, nhưng xếp hàng quá dài, trời lạnh, làm biếng.”

    Trì Uyên múc một muỗng cháo, cháo quá lỏng, không sệt một chút nào.

    Anh bỏ muỗng xuống, bánh trứng chắc chắn còn dở hơn nên chẳng thèm nhìn tới.

    Thư Ưu buồn bực, “Anh trước kia chưa từng kén chọn như vậy, mới qua năm mà đã dễ tức giận như vậy?”

    Trì Uyên nhíu mày, “Quá kinh khủng.”

    Thư Ưu liền sáp lại, “Nói nói. Thân là một người trợ lý toàn năng, luôn sẵn sàng lắng nghe ông chủ.”

    Trì Uyên nhíu chặt mày, nói cái gì?

    Anh xua tay, “Vứt cháo đi.”

    Thư Ưu đem bữa sáng vào như thế nào, bây giờ bưng nguyên xi ra như thế đó.

    Trước khi đóng cửa, hắn lại ló cái đầu vào, hỏi, “Ông chủ, có muốn tôi mua nước uống Jingxi* cho anh không?”

    *箱太太静心口服液

    Ngày đầu tiên đi làm, thật bối rối.

    Trì Uyên cảm thấy bản thân vô dụng đến tám phần, về nhà lập tức ngâm mình trong bồn tắm, có chút ấm ức.

    Là cha anh làm nên sự tình lộn xộn này.

    Mà cậu là người vô tội nhất.

    Nhưng càng nghĩ tới Hàng Tuyên, trong lòng anh lại khó chịu, gần như nghẹt thở.

    Trì Uyên nhìn nước trong bồn cười nhạo, “Mày đúng là thằng khốn.”

    Nghĩ lại lời nói khốn nạn anh đã nói — Cậu nếu cố gắng thêm chút nữa, học xong cấp ba, sau đó đi thật xa, rời khỏi cái nơi khốn nạn này.

    Đúng là làm cậu tổn thương rồi.

    Kinh tởm.

    Lúc đó Hàng Tuyên không lấy thùng nước xối anh, là do Hàng Tuyên tốt bụng.

    Trì Uyên chìm hẳn xuống nước, nín thở đủ hai phút mới đứng dậy.

    “Đồ khốn.” Anh lại chửi nhỏ một lần.

    ===================
     
    Em, Em Là Của Anh
    Chương 14


    Tết Nguyên Tiêu, 15 tháng giêng âm lịch, nhằm ngày 14 tháng 2 trên.

    Trì Uyên lái xe quẹo vào khu trung tâm nhìn thấy Thư Ưu, không biết hắn chổng mông ở bên đường làm gì.

    Khi bước vào văn phòng, Trì Uyên đã hiểu

    Trì Uyên gần như bất lực, “Trợ lý Thư.”

    Gần đây tính tình Trì Uyên không được tốt lắm, Thư Ưu nghe anh kêu lớn như vậy, trong lòng có hơi sợ.

    Trì Uyên tiếp tục nói, “Cậu giải thích cho tôi biết, đây là cái gì?”

    “Hôm nay Tết Nguyên Tiêu, còn có tuyết rơi như vậy…”

    “Cho nên?”

    “Cho nên tôi nhìn thấy một bà cụ ngồi ven đường bán cái này, một cái năm đồng, tôi lập tức mua hết, chia cho nhân viên của chúng ta vừa vặn hết hai mươi mấy đồng.”

    Trì Uyên: “……”

    “Tôi cố ý để lại thuyền đẹp nhất cho anh.”

    Trì Uyên xoay hai vòng tại chỗ, phiền muốn nổ tung, “Tôi hỏi cậu.”

    Thư Ưu nói, “Anh hỏi.” Giọng điệu chân thành, hy vọng hòa hợp với cơn giận của ông chủ.

    “Tôi hỏi cậu… Tôi… Tôi hỏi cậu a… Tôi…”

    Thư Ưu thấy anh vài lần muốn nói lại thôi, cũng không dám thúc giục.

    Cuối cùng Trì Uyên dựa vào bên cạnh bàn, cười khổ.

    “Quên đi, cậu đi ra ngoài.”

    Trong văn phòng chỉ còn lại tiếng tích tắc của kim giây.

    Trì Uyên cầm con thuyền được làm bằng tay, giống như của Hàng Tuyên, lại giống như không giống.

    Con thuyền nho nhỏ, rất nhẹ, anh đặt nó trong lòng bàn tay nhìn một chút.

    Nghĩ đến câu nói của Hàng Tuyên “Mắt không thấy tâm mới không phiền”.

    Nói dối.

    Khó chịu trong lòng anh còn chưa dừng lại, bây giờ lại thấy con thuyền nhỏ này.

    Trì Uyên lấy điện thoại ra, gọi cho cha.

    Chuông reo hồi lâu mới có người nhấc máy, tín hiệu không tốt lắm, có lẽ do tuyết rơi dày đặc trên núi.

    Cha Trì nói, “Con trai, mày mới đi vài ngày đã gọi?”

    Đi mấy ngày rồi? Đã mười một ngày rồi.

    So với mấy tháng mới gọi một cuộc mà nói, đúng là “Mới mấy ngày”.

    Nhưng mấy ngày nay quá dài nha.

    “Cha, trong nhà có lạnh không?”

    Cha Trì giống như thấy quỷ, “Mày hỏi khùng điên gì vậy?”

    “Trong nhà có đủ củi dùng không?”

    Cha Trì dừng một chút, “Hiểu rồi, mày không phải nhớ cha mày, mày đây là đang nhớ vợ.”

    Trì Uyên không nhiều lời, “Người kia đâu, kêu cậu nói chuyện một chút.”

    Cha Trì khịt khịt mũi, “Chờ.”
     
    Em, Em Là Của Anh
    Chương 15


    Đây là lần đầu tiên Trì Uyên nghe thấy Hàng Tuyên gọi tên anh.

    Mang theo nghi hoặc, còn có vui mừng.

    Trì Uyên bất giác mỉm cười, “Ừ, là tôi, có thể nghe rõ không?”

    Hàng Tuyên gật gật đầu, “Có thể, có thể nghe rõ, anh nói.”

    Nói cái gì?

    Trì Uyên đứng bên cửa sổ, bàn tay còn cầm con thuyền nhỏ.

    Hàng Tuyên lại chờ không được, thật cẩn thận gọi một tiếng, “Trì Uyên?”

    Trì Uyên nắm chặt bàn tay, anh hỏi, “Ừ, em đang làm gì?”

    “Hôm nay không phải ăn tết sao, em làm nguyên tiêu nhân mè đen.”

    “Em còn mặc áo bông kia sao?”

    “Dạ, đúng vậy.”

    Trì Uyên nhìn xuống, thở dài, “Nếu mà có chuyển phát nhanh thì tốt rồi, tôi muốn mua quần áo cho em.”

    Hàng Tuyên thụ sủng nhược kinh*, “A? Không, không cần ạ, mua em cũng…”

    *được yêu thương mà vừa mừng lại vừa lo

    Trì Uyên thúc giục, “Cũng cái gì? Cũng không nỡ mặc?”

    Hàng Tuyên nhẹ nhàng “Dạ” một tiếng.

    Trì Uyên bật cười, “Có quàng khăn không?”

    Hàng Tuyên nói dối, “Dạ có.” Cái khăn quàng Cashmere kia rất mềm mại, cậu chỉ ôm nó khi đi ngủ.

    Trì Uyên còn muốn hỏi cậu tay có lạnh không, có nấu nước nóng không, nhưng nghĩ lại, anh chỉ có thể nghe lời nói dối thôi.

    “Em đã đọc xong sách chưa?”

    “Dạ rồi, mới đọc xong tối qua, rất xuất sắc.”

    Là một quyển 《 Liêu Trai Chí Dị 》, Trì Uyên ngại chữ quá nhiều, đọc rất phiền, lật được hai trang thì ném sang một bên.

    Trì Uyên lại than, “Nếu mà có chuyển phát nhanh… Có thể mua cho em rất nhiều sách.”

    Hàng Tuyên “Dạ”, “Không sao, em đọc không thấy chán, có thể xem đi xem lại mấy lần.”

    Trì Uyên vừa định nói “Chắc phải để lại một cái điện thoại cho em”, liền nghe cha anh ồn ào phía bên kia, “Vẫn còn nói nhảm à?”

    Hàng Tuyên lưu luyến, “Anh… Anh…”

    Trì Uyên im lặng nghe cậu do dự, chỉ nghe được, “Anh uống ít rượu thôi, đừng uống nhiều đến nôn.”

    Sau đó là giọng của cha anh, “Còn việc gì nữa không, không việc gì thì cúp đây.”

    Trì Uyên cúp máy.

    Lòng bàn tay đau, nắm quá chặt, góc của thuyền nhỏ xước anh đau.

    Ngay cả trái tim cũng đau.

    Trì Uyên sững sờ một lúc lâu, trong tầm mắt của anh bây giờ có một người phụ nữ ôm một bó hoa hồng lớn.

    Cô đưa bó hoa lên mũi ngửi một chút, giây tiếp theo khi đi ngang qua thùng rác, không chút do dự ném nó vào.

    Trì Uyên nhìn chằm chằm hoa tươi bị bỏ lại, cau mày trầm tư.

    Giống như bị đâm mà chảy máu.

    ===================
     
    Em, Em Là Của Anh
    Chương 16


    Trì Uyên đẩy cửa ra, “Thư Ưu!”

    Thư Ưu vội vàng đứng lên, “Có.”

    “Đặt vé máy bay, tôi muốn chuyến gần nhất, sau đó đặt thêm vé tàu.”

    Thư Ưu mở trang web đặt vé hỏi, “Điểm đến?”

    “Quê tôi.”

    Thư Ưu sửng sốt, “Anh, anh bây giờ trở về?”

    Trả lời hắn chính là tiếng đóng cửa.

    Trì Uyên lại cầm áo khoác đi ra, “Đặt được không?”

    Thư Ưu nói, “Hai giờ nữa cất cánh, bây giờ tới sân bay là vừa kịp.”

    Hai người lên đường, trên đường Trì Uyên không nói tiếng nào, Thư Ưu cũng không dám hé răng, chỉ nghĩ rằng trong nhà ông chủ có việc gấp, trời băng giá lại có tuyết, phải chú ý an toàn, còn phải kiếm đường tắt đi cho nhanh.

    Sau khi đến sân bay, Trì Uyên vỗ vai Thư Ưu, “Mấy ngày nữa công ty đều dựa vào cậu hết.”

    Thư Ưu nghĩ tới lại đau đầu, “Ông chủ yên tâm, ít nhất cũng kéo được cho tới khi anh về mới phá sản.”

    Trì Uyên bị chọc cười, “Thuyền nhỏ mua tốt lắm, chuyện này tôi phải cảm ơn cậu.”

    Thư Ưu như lọt vào sương mù, nhìn Trì Uyên vẫy tay đi vào bên trong.

    Tới sân bay là vừa kịp đăng ký, Trì Uyên nhìn thấy cửa hàng miễn thuế, không kịp vào mua quần áo cho Hàng Tuyên.

    Chờ đến khi xuống máy bay đi.

    Đáng tiếc cũng vừa kịp lúc lên xe.

    Chờ khi tàu đi.

    Đáng tiếc vừa xuống tàu liền phải mua vé đi cho kịp chuyến cuối về huyện.

    Trì Uyên cười khổ.

    Cả ngày nay mông của anh không rời khỏi chỗ ngồi, tê rần, lúc này khoanh chân ngồi trên xe bò, nhìn màn đêm dần dần buông xuống, cũng không quan tâm trên người đã phủ đầy bông tuyết.

    Trong lòng vô cùng nhẹ nhõm, cũng rất chờ mong.

    Chỉ là có chút đói bụng.

    Còn mấy km đường núi, Trì Uyên cầm điện thoại soi đèn đi trong tuyết, cuối cùng khi anh đứng ở trước nhà, đã bị đông lạnh đến mất cảm giác.

    Trì Uyên giơ chân đá cổng, làm cho cửa sắt đập mạnh vang dội trong đêm, khiến cho mấy con chó sủa như điên.

    “Ai?” Cha Trì hét lên.

    Trì Uyên mới vừa mở miệng, đã bị gió lạnh lùa vào cổ họng ho khan.

    “Ai?!” Cha Trì lại hét.

    Trì Uyên lại nhấc chân đá cổng, gào giọng, “Là con, con trai của cha!”
     
    Em, Em Là Của Anh
    Chương 17


    Đôi mắt Hàng Tuyên đỏ hoe, cố gắng kìm lại nước mắt.

    Cậu thật sự rất… Cảm xúc rất phức tạp.

    Trì Uyên ngồi bên cạnh bếp lò, hai chân ngâm trong thau nước ấm, tay thì ngâm trong chậu, Hàng Tuyên cầm khăn lông thấm nước ấm lau lên cánh tay anh.

    Cha Trì híp mắt nhìn, “Mày nói lại cái nữa?”

    “Sáng mai tụi con lên đường, công ty vào năm mới có nhiều việc cần xử lý.” Trì Uyên rốt cuộc thoải mái hơn một chút, “Phải lăn lộn giữa hai chỗ không dễ dàng.”

    Trọng tâm của hai người hoàn toàn khác nhau.

    Cha Trì hỏi, “Vậy chuyện sinh con, phải làm sao?”

    Trì Uyên không muốn cùng cha cãi nhau dù anh không mệt lắm, anh nhẹ nhàng ứng phó, “Sẽ không nhanh như vậy, ít nhất phải hai ba năm nữa con mới tính tới chuyện có em bé.”

    Chớp mắt cha Trì lại muốn nổi nóng.

    Dì Trương vội vàng ngăn cản, nói ra làm cho cha Trì đang muốn nổi giận lập tức hóa đá, “Ông già rất muốn sinh sao, nó không chịu sinh thì chúng ta sinh, đi về phòng, tôi sinh con cho ông.”

    Cha Trì bị dọa sợ, “Con trai phiền phức như vậy chưa đủ hay sao? Bà còn muốn sinh thêm cho tôi?! Tôi muốn chính là cháu trai, là cháu trai ngoan ngoãn!”

    Như một trò hề.

    Trong phòng chỉ còn hai người bọn họ.

    Hàng Tuyên vẫn cúi đầu, hỏi, “Anh có muốn thêm nước nóng không?”

    “Không cần, đã đủ ấm rồi.” Trì Uyên lấy khăn lông vắt khô, vừa thở dài vừa lau tay chân, sau đó ném khăn lông vào trong thau.

    Anh xoay xoay cổ tay, nhìn Hàng Tuyên cười, “Mẹ nó, mệt chết lão tử.”

    Hàng Tuyên mới vừa kìm nén không khóc nghe câu nói đó nước mắt lại trào ra.

    Trì Uyên nhìn đôi mắt cậu đỏ hoe, lòng anh mềm nhũn.

    “Không chuyện gì, ngày mai là đi rồi.”

    Hàng Tuyên mím chặt môi, “Dạ.”

    “Vậy… Vậy em có thể nấu một chén nguyên tiêu cho tôi, được không? Tôi thật sự rất đói.”

    Tất nhiên là được rồi.

    Hai người dọn dẹp một chút, rồi lại chui vào trong bếp.

    Trì Uyên ngồi trên ghế đẩu vuông cạnh bếp lửa, để nhiệt độ làm ấm mình, thoải mái thở dài.

    Hàng Tuyên hỏi, “Khuya rồi, nấu ít thôi, món này không dễ tiêu.”

    “Em quyết định đi.” Trì Uyên dừng một chút, “Làm thêm hai cái, để lát nữa nhìn tôi ăn em lại thèm.”

    Trái tim Hàng Tuyên bây giờ như được hâm nóng “Được.”

    Hai người cầm chén ngồi ăn đối diện nhau, trong chén của Hàng Tuyên thật sự chỉ có hai cái nguyên tiêu trắng.

    Trì Uyên bật cười, “Nói em làm hai cái thì chỉ làm đúng hai cái?”

    Vừa cười vừa múc ba cái nguyên tiêu bỏ vào chén Hàng Tuyên, Trì Uyên lại hỏi, “Tôi nghe dì Trương nói nhà em ở thôn kế bên hửm, nói gần tuy rằng không gần nhưng cũng không xa phải không… Tại sao không mang theo điện thoại?”

    Hàng Tuyên lắc đầu, “Nhà em cầm của nhà anh hơn một nghìn, mua cho em trai một cái điện thoại hai ba nghìn, sau đó em không nhẫn tâm xin thêm tiền mua điện thoại cho mình…”

    Trì Uyên chép miệng, sau đó nhíu mày, thầm nghĩ, “Nhìn tay chân em gầy guộc như vậy, không giống như là nông dân làm ruộng, em ở nhà giúp công việc gì?”

    Hàng Tuyên cười rộ lên, mang theo chút đắc ý, “Em là người giúp người ta tổ chức đám cưới.”

    Trì Uyên tỏ vẻ ngạc nhiên.

    Hàng Tuyên lại nói, “Những lúc rảnh rỗi, em dùng cây sậy làm đồ dùng, làm nhiều, mẹ sẽ đem lên trấn bán kiếm thêm, nhưng mà buôn bán không được tốt lắm, nên em cũng không còn làm nữa.”

    Trì Uyên “Ừ?” Nói, “Vậy cha em đâu?”

    “Bản thân ông hút thuốc nhiều quá, bệnh nặng không thể chữa được, qua đời hồi hai năm trước.”

    Trì Uyên thì thào nói, “Như vậy à.”

    Củi từ từ cháy hết, căn phòng lại trở nên lạnh lẽo.

    Trì Uyên ngửa đầu uống ngụm canh béo ngậy cuối cùng, sau đó lại cầm chén của Hàng Tuyên, đặt lên kệ bếp, khoác tay đi ra ngoài.

    Hàng Tuyên nói “Này”, “Không rửa sao?”

    Trì Uyên nói, “Không rửa, đi súc miệng, rồi về phòng ngủ.”

    Trong phòng có chút thay đổi.

    Trì Uyên nhìn thấy chỗ ngủ của Hàng Tuyên kế bên chỗ anh, khăn quàng cổ Cashmere được xếp chỉnh tề đặt trên gối nằm của anh, quyển 《 Liêu Trai Chí Dị 》 đang được mở ra để sang một bên.

    Trì Uyên hỏi, “Chăn của tôi đâu?”

    “Đã bị dì Trương lấy đi rồi.”

    “Bị bà ấy lấy đi?” Trì Uyên kinh ngạc.

    “Chăn của anh là đồ mới, nên sẽ ấm hơn.” Hàng Tuyên có chút khó xử, “Đi… Đi lấy về cho anh sao?”

    “Bỏ đi.” Trì Uyên lắc đầu, “Chịu một đêm đi, đắp chung chăn với em, được không?”

    Hàng Tuyên cầu còn không được.

    Chăn không lớn, hai người miễn cưỡng vừa đủ đắp, Hàng Tuyên không ngừng đem chăn nhường cho Trì Uyên, “Em mặc áo bông ngủ, chỉ cần đắp một chút thôi, sẽ không lạnh đâu.”

    Trì Uyên không nói tiếng nào, cởi cái áo khoác cũ ra đắp lên chân, “Nằm được chứ.”

    Hàng Tuyên rơi vào lồng ngực ấm áp, người cũng được đắp kín.

    Hàng Tuyên cảm thấy bản thân thật là vô dụng, 22 tuổi, làm sao mà còn mít ướt như con nít vậy chứ.

    Trì Uyên để lưng cậu dán chặt vào ngực anh, nói, “Tôi đặt báo thức rồi, ngày mai không cần mang theo hành lý gì cả, chỉ cần mang chứng minh thư thôi.”

    Hàng Tuyên không dám nhúc nhích, chỉ trả lời, “Dạ.”

    Sau một ngày dài, Trì Uyên rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

    Nhưng Hàng Tuyên vẫn trợn tròn mắt.

    Trong chăn thật ấm áp, hai người nằm sát nhau, có tiếng Trì Uyên hít thở nhẹ nhàng bên tai.

    Hàng Tuyên không nỡ ngủ, cậu miên man suy nghĩ, sợ đây chỉ là một giấc mơ.

    May mắn thay, ban ngày sau khi nói chuyện điện thoại với Trì Uyên, cậu đã tranh thủ thời gian gội đầu.

    Hàng Tuyên trộm cười cười.

    Ngày mai mặc gì mới tốt nhỉ? Mới không làm Trì Uyên mất mặt?

    Cũng… Cũng được ngồi máy bay tới Diên Lan sao?

    Lồng ngực của anh thật sự quá ấm áp, dần dần làm dịu đi sự phấn khởi trong lòng cậu.

    Hàng Tuyên rốt cuộc nhịn không được nhắm hai mắt lại.

    Cậu nghĩ, cho dù đây là giấc mộng Hoàng Lương*, cậu cũng nhận.

    *”Hoàng lương” tức là kê vàng, chỉ sự vinh hoa chẳng khác nào một giấc mộng đẹp, hoặc đơn giản chỉ là một giấc ngủ.
     
    Em, Em Là Của Anh
    Chương 18


    Chuông reo inh ỏi.

    Cũng không nhớ tối qua để điện thoại ở đâu, tới sáng nó lại nằm dưới gối, tình cờ lại ngay lỗ tai của anh, tiếng chuông làm anh tưởng mình sắp điếc tới nơi.

    “Đm.” Giọng nói sáng sớm còn khàn khàn, Trì Uyên bực bội tắt báo thức, lật người sờ sờ, bên cạnh trống trơn.

    Hàng Tuyên làm bánh nếp đậu xanh trong bếp, gương mặt lấp lem bột nếp.

    Trì Uyên ngáp một cái, khoanh tay trước ngực, dựa vào khung cửa hỏi cậu, “Dậy hồi nào?”

    Hàng Tuyên nhìn lén anh một cái, rồi lại dời mắt, “Em vừa mới dậy.”

    Trì Uyên nhịn cười, “Lại nói dối?”

    Hàng Tuyên làm cái bánh cuối cùng, hơi chột dạ l**m môi, “Nghe tiếng gà gáy nên em dậy, cũng vừa mới dậy thôi.”

    Mùi thơm của đậu xanh làm cả người tỉnh hẳn, tâm tình tốt lên rất nhiều, Trì Uyên đi vào phòng, rót cho mình một cốc nước ấm uống từ từ.

    “Tôi nghe thấy em nằm mơ, nói lộn xộn gì đó, nên có khều em một cái.”

    Hàng Tuyên mặt đỏ bừng.

    Trì Uyên cố ý trêu cậu, “Lúc đó có tỉnh không?”

    Hàng Tuyên lắp bắp “Dạ” hai cái.

    Trì Uyên lại đoán, “Tỉnh cũng không dám cử động, đợi tôi ngủ say, vẫn luôn nằm đó tới khi gà gáy?”

    Hàng Tuyên nhìn Trì Uyên với đôi mắt xin tha.

    Trì Uyên cười khúc khích hỏi, “Mơ thấy cái gì đáng sợ lắm hả?”

    Đặc biệt đáng sợ.

    Mơ thấy anh là ảo tưởng của em, từ đầu tới cuối, từ lúc bắt đầu ở chung, anh chỉ là ảo tưởng của bản thân em.

    Em không tin, rõ ràng có khăn quàng cổ, có thuyền nhỏ, có 《 Liêu Trai 》, em đi tìm anh khắp nơi nhưng không thấy, em như muốn nổi điên.

    Hàng Tuyên nhớ lại một hồi, thở phào nhẹ nhõm.

    Trì Uyên thấy khóe mắt cậu ươn ướt, biết đã trêu người quá đáng.

    Anh đến gần, đưa tay lau sạch bột nếp trên mặt cậu.

    “Giấc mơ đều trái ngược với hiện thực.” Trì Uyên an ủi, “Em xem, không phải tôi đã tới đón em sao?”

    Bữa sáng hôm nay rất ngon.

    Bánh nếp đậu xanh được chiên vừa tới, cắn một miếng giòn rụm, nhai hai cái, vị của nhân đậu xanh làm giảm bớt độ dầu của vỏ bánh, ăn kèm với canh đậu hủ cải thìa rất hợp.

    Trì Uyên ham ăn, ăn tận ba cái mới ngưng, xoa xoa bụng no căng.

    Dì Trương quan tâm hai người nhiều hơn so với người cha đang ngáy ngủ, bà thúc giục, “Hai đứa đi nhanh đi, dọn dẹp nhanh lên, dì rửa chén cho.”

    Cha Trì giơ đũa lên, khịt mũi.

    Tâm trạng Trì Uyên đang tốt, da mặt cũng dày lên, “Cha, nếu bị nghẹt mũi thì nên uống thuốc, thuốc cảm thuốc hạ sốt, đều có sẵn trong nhà.”

    Trở về phòng, Hàng Tuyên có chút lo lắng, quần áo cậu ít đến đáng thương, “Em, em nên mặc cái gì?”

    “Mặc đủ ấm là được.” Trì Uyên quàng khăn lên cổ, lại hỏi, “Chứng minh thư đâu? Đưa tôi, tôi giữ cho.”

    Hàng Tuyên ngoan ngoãn lấy chứng minh thư từ trong túi áo đưa cho Trì Uyên.

    Thật sự phải rời khỏi đây.

    Đứng ở cổng lớn nói lời tạm biệt.

    Lần này là đi cùng nhau.

    Trì Uyên cảm thấy không còn gì để nói, ôm lấy vai Hàng Tuyên, hứa với Cha Trì, “Đừng lo lắng, con sẽ chăm sóc tốt cho em ấy.”

    Cha Trì “Hừ” nói, “Chăm sóc sao mà lòi ra được đứa nhỏ, tao theo mày lên thành phố.”

    Trì Uyên nhún vai, “Vậy thì cha phải đợi thêm ba bốn năm nữa rồi.”

    Cha Trì lại nổi giận, “Tối hôm qua còn nói là hai ba năm! Hôm nay lại biến thành ba bốn năm! Hả?!”

    Trì Uyên kéo Hàng Tuyên chạy đi.

    Đầu cũng không quay lại, chỉ lớn tiếng gào, “Đi rồi, đi rồi! Có việc gì thì gọi cho con!”

    ===================
     
    Em, Em Là Của Anh
    Chương 19


    Bầu trời trong xanh, tuyết rơi trắng xóa.

    Đi được mấy km, cả người đã nóng lên toát cả mồ hôi.

    Cuối cùng cũng lên được xe bò, có thể nằm nghỉ một chút, đi được nửa đường thì bánh xe lại rớt ra, kết quả lật xe, cũng may là không ai bị thương.

    Chỉ là hình tượng có chút không ổn, nhìn ghê đến mức lúc mua vé ở huyện, còn bị người bán vé ghét bỏ, “Lớn lên cũng tốt mà sao lại lôi thôi thế này? Nhìn bùn trên người hai người kìa, đừng có đem bộ dạng này lên xe của tôi làm dơ ghế ngồi hết.”

    Vì thế hai người bị từ chối cho lên xe.

    Trì Uyên thở dài cười khổ, đưa Hàng Tuyên đến cửa hàng nhỏ bán quần áo gần bến xe, ngoại trừ áo khoác quân đội cũng chỉ có áo khoác quân đội.

    Hàng Tuyên hỏi, “Anh thích màu xanh lục, hay là màu rằn ri?”

    Trì Uyên rất muốn nói “Không thích cả hai”, lại chỉ chỉ màu xanh lục, “Nó đi.”

    Hai người mặc một cái áo khoác dài, lật lật đám lông lớn phía trên cổ áo không biết là lông gì, lại đứng lần nữa ở quầy mua vé.

    Lần này mua vé suôn sẻ.

    Lúc xe buýt lăn bánh.

    Hàng Tuyên nhìn ngắm khắp nơi, hưng phấn không chịu được.

    Vẫn còn thời kỳ xuân vận, trước mắt là một biển người.

    Hàng Tuyên ước có thể có tám cặp mắt để nhìn cảnh cho đã, còn Trì Uyên thì ước có tám cặp mắt để nhìn mỗi mình cậu cho đã thôi.

    Rốt cuộc cũng ngồi được hàng ghế trên cùng, đi một tiếng mới tới được sân bay, lại phải bay bốn tiếng mới tới được Diên Lan.

    Trì Uyên nhắn cho Thư Ưu một cái tin: Bốn tiếng nữa tới sân bay đón.

    Hàng Tuyên nhìn anh cất điện thoại xong, mới nói, “Hiện tại chúng ta ngồi ở Hòa Giai*.”

    *Hòa Giai (tiếng Trung: 和谐号), còn được gọi là CRH sê-ri EMU, hay còn gọi là Hòa Giai Hiệu, là một thuật ngữ ô cho các tàu cao tốc nhiều đơn vị với mục tiêu cuối cùng là Trung Quốc có được bí quyết và khả năng sản xuất tàu hỏa tốc độ cao.

    Trì Uyên đáp, “Ừ.”

    Hàng Tuyên cười đến mặt đỏ bừng, “Em cảm thấy có chút giống anh.”

    Trì Uyên mặt đầy dấu chấm hỏi.

    Hàng Tuyên lại nói, “Em vừa mới thấy Phục Hưng*, cũng, cũng có chút giống anh, giống lúc anh tức giận.”

    *Phục Hưng (tiếng Trung: 复兴号) (còn được gọi là Phục Hưng Hiệu) đây là tàu cao tốc thông thường nhanh nhất thế giới trong dịch vụ thường xuyên, với tốc độ thiết kế 350 km/h (217 mph)

    Trì Uyên cả người đầy dấu chấm hỏi.

    Hàng Tuyên tự mình cười vui vẻ, “So với Phục Hưng, thì Hòa Giai vẫn tốt hơn.”

    Trì Uyên không biết trong đầu người này đang nghĩ cái gì, nghĩ lại nghĩ, anh không nói gì, chỉ cười thầm trong lòng.

    Anh vẫn giống Phục Hưng hơn.

    Vừa TO vừa DÀI🙂))

    ===================
     
    Back
    Top Bottom