Ngôn Tình Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều
Chương 39



 
Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều
Chương 40



 
Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều
Chương 41



 
Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều
Chương 42



 
Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều
Chương 43



 
Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều
Chương 44



 
Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều
Chương 45



 
Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều
Chương 46



 
Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều
Chương 47



 
Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều
Chương 48



 
Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều
Chương 49


Dịch: Phi Phi/ Beta: Kei

Ôn Thư Du không ngờ anh lại trực tiếp đợi ở cửa.

Cô hoảng sợ, sau khi bình tĩnh lại khuôn mặt chợt ửng đỏ, vội vàng kéo anh sang một bên nén giận, nhỏ giọng nói: “Sao anh lại đứng ở đây!”.

Lương Yến Tân ung dung mặc cô đẩy mình, lựa theo lực của cô lùi dần về sau.

Ôn Thư Du bị ánh mắt của anh nướng cháy khiến đỏ mặt tim đập, cho dù cách một lớp quần áo nhưng lòng bàn tay vẫn bắt đầu nóng lên khi tiếp xúc với cơ thể rắn chắc.

Lúc cô do dự muốn thu bớt lực, tiếp đó còn muốn căng giò bỏ chạy, nào ngờ người đàn ông bỗng nhiên vươn tay bắt được cô.

Ôn Thư Du còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì đã bị Lương Yến Tân nửa ôm vào một gian phòng nghỉ.

Một tay anh vòng ra sau khóa cửa, tay còn lại ôm chặt cô cúi đầu hôn xuống. Dáng vẻ vội vàng lúc này khác xa một trời một vực so với điệu bộ ung dung tựa bên bờ tường chờ cô ban nãy.

Cô vội né đầu sang bên, hay tay dùng hết sức ngăn anh lại: “Đừng mà! Son môi sẽ bị lem!”.

Lương Yến Tân cố gắng nhẫn nại, cầm tay cô dỗ dành: “Anh sẽ nhẹ nhàng”.

“Đừng!”. Ôn Thư Du lắc đầu. Nhẹ nhàng? Còn lâu cô mới tin anh sẽ nhẹ nhàng.

“Miên Miên”. Người đàn ông tựa như thở dài một tiếng: “Nửa tháng không gặp, có phải nên cho anh hưởng chút ưu đãi không? Nếu không nửa tháng còn lại anh biết nhịn thế nào”.

Cô mềm lòng dao động, ngượng ngùng lên tiếng: “Ôm một cái không được ạ?”.

Cũng đâu nhất quyết phải hôn môi chứ?

Nửa tháng không gặp, bỗng nhiên vừa gặp đã làm chuyện thân mật đến mức này, dĩ nhiên cô không thể kìm được căng thẳng.

“Làm sao đủ được?”. Hơi thở của anh ngày một dồn dập, hạ giọng nói.

Bàn tay cầm cánh tay cô hơi siết chặt, Ôn Thư Du bị độ ấm truyền đến qua lòng bàn tay rút hết khí lực.

Sự thay đổi rất nhỏ ấy nhanh chóng bị đối phương phát hiện.

Lương Yến Tân cúi đầu, nâng cằm cô, chẳng nói chẳng rằng lập tức hôn xuống.

Cảm xúc mềm mại bỗng chốc châm lửa tâm trí, bàn tay chống lên tường của anh siết thành nắm đấm, cố gắng hết mức mới kiềm chế ý định nghiền nát cô dưới thân mình.

Ôn Thư Du từ từ nhắm nghiền hai mắt, xúc cảm mềm mại trên bờ môi mang theo từng đợt run rẩy như sóng vỗ.

Bàn tay nắm cằm cô chuyển xuống ôm eo cô, cô không còn cách nào khác phải dựa sát vào ngực anh.

“Há miệng”.

“Không”.

“Ngoan, anh sẽ dịu dàng mà”.

Ôn Thư Du cứ như bị mê hoặc, chần chừ một lúc cũng dần hé môi.

Đầu lưỡi dò xét mở đường tiến vào trong.

Tia k*ch th*ch luân chuyển rần rần giữa sống lưng, cô chỉ còn cách bất lực dựa vào người trước mặt, cảm nhận bàn tay ôm mình siết ngày càng chặt.

Người nhà cô đang ngồi bên kia bức vách, còn cô lại ở đây trộm hôn môi với Lương Yến Tân. Người nhà thậm chí còn không biết hai người đang yêu đương, càng không tài nào tưởng tượng bọn họ sẽ thân mật như vậy.

Ý niệm đó bắt đầu xâm chiếm tâm trí cô, khiến thâm tâm cô nảy sinh thứ cảm giác xúc động vừa sợ hãi vừa khó tả.

Nhận thấy người đàn ông càng hôn càng sâu, lời lẽ nói ra ngày càng tùy ý, Ôn Thư Du vội đưa tay dùng sức đẩy anh.

Động tác của Lương Yến Tân khẽ dừng lại.

“Thật sự không thể mà”. Cô thở gấp dồn dập, giọng điệu yếu ớt vô cùng đáng thương.

Hầu kết Lương Yến Tân trượt qua lại, dựa vào chút lý trí ít ỏi còn sót lại từ từ lui ra sau, nhìn cô chằm chằm rồi bỗng dưng bật cười.

“Muốn chạy thì chạy ngay đi, đừng để cho anh bắt được em”.

Ôn Thư Du sửng sốt, hai má nóng rẫy, lập tức quay người vội vàng đẩy cửa ra người.

Dáng vẻ chuồn vội của cô áng chừng so với thỏ còn nhanh hơn. Lương Yến Tân nghiêng người tựa vào tượng, rút một điếu thuốc lá trong bao đưa lên miệng cắn, động tác mở rồi lại đóng bao thuốc liên tục trông có vẻ mất kiên nhẫn, sau đó mới bình tĩnh châm lửa.

Đốm lửa lập lòe, anh tựa trên tường hít sâu một hơi, phun ra một làn khói mờ.

Một nụ hôn lướt qua như vậy đối với anh chỉ là rượu độc giải khát tạm thời… vĩnh viễn chẳng thể nào thỏa mãn.

<i>…</i>

Cô đẩy cửa ra đi vài bước đến trước gương, đợi đến khi thấy rõ bản thân mình trong gương mới thở phào nhẹ nhõm.

May mà son môi cô dùng hôm nay không dễ trôi, màu sắc cũng vừa phải, hơi nhạt so với mọi khi, cho nên dù có hôn mạnh bạo một chút cũng khó thấy điều gì bất thường.

Cô rửa tay lau khô xong, cẩn thận dùng ngón tay lau vệt son, muốn cho màu sắc thật tự nhiên. Nhưng ngay khi ngón tay vừa chạm đến môi, trong đầu cô bất ngờ nhớ đến những hình ảnh vừa rồi trong phòng.

Ôn Thư Du giật mình rụt tay lại như điện giật, vừa rửa tay lại một lần nữa, vừa cúi đầu mím môi.

Cho đến khi cô ngẩng đầu lên đã không thể nhận ra điều gì bất thường, chỉ còn hai má ửng hồng khả nghi. Cô chỉ có thể lau khô tay rồi áp lên hai má hạ nhiệt độ.

Sửa soạn kỹ càng xong trở lại phòng nghỉ, lúc này bên trong chỉ còn lại ba bố con.

“Mọi người đâu rồi, sao chỉ có ba người ở trong này thế ạ?”.

“Người hút thuốc thì đi mất hút, mẹ con thì xuống lầu với dì Dư con nói chuyện phiếm với mấy người bạn”. Ôn Dược trả lời, nói xong lại hỏi cô: “Sao gọi điện thoại lâu thế?”.

“A Chu có việc muốn hỏi con nên nói chuyện hơi lâu”.

“Vậy con muốn nghỉ ngơi trong này hay tiếp tục đi xem triển lãm?”.

“Con…”. Ôn Thư Du do dự một lúc, chưa kịp suy nghĩ đã thốt lên: “Con muốn xem triển lãm tiếp”.

“Đi đi, mệt thì lên lầu nghỉ”.

Ôn Thư Du cười trả lời, cầm lấy túi xách rồi đứng dậy ra ngoài.

Ôn Trị Nhĩ hơi đăm chiêu quan sát, đợi người ra ngoài rồi mới đột nhiên lên tiếng: “Hai người có thấy hôm nay Miên Miên hơi kỳ lạ không? Đặc biệt là từ lúc nghe điện thoại quay về ấy?”.

“Kỳ lạ?”. Ôn Dược nhíu mày: “Kỳ lạ thế nào”.

“Cụ thể là kỳ lạ thế nào thì con cũng không biết”.

“Thế thì đừng nói nữa, kỳ với chẳng lạ, làm anh mà nói em gái thế à?”.

Ôn Trị Nhĩ bị chặn họng, bất đắc dĩ phẩy tay, tỏ vẻ chính mình nhận thua bèn im miệng.



Ôn Thư Du chần chừ trước phòng nghỉ cách vách ít lâu.

Liệu anh đã đi chưa? Có lẽ là đã đi rồi nhỉ?

Mặc dù nghĩ như vậy nhưng ma xui quỷ khiến cô vẫn bước đến đó.

Cửa đóng chặt, cô cầm lấy tay nắm cửa, nhẹ nhàng ấn rồi đẩy ra, sau đó rón rén đi vào thăm dò.

Không một bóng người.

Đúng là đi rồi. Cô bĩu môi, lui về phía sau, từ từ đóng cửa lại.

Đang chuẩn bị xuống lầu, Ôn Thư Du đột nhiên nhớ đến son môi của mình, vì thế lại lật đật đến phòng rửa mặt.

Ban nãy rời khỏi phòng nghỉ, cô không mang theo túi có son môi, bây giờ có son rồi, để cho cẩn thận… cô vẫn nên đi tô lại chút son thì hơn.

Sau khi rời khỏi phòng rửa mặt, Ôn Thư Du thả nhẹ bước chân.

Một tay cô đặt trên tay vịn cầu thang, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên mặt ngoài tay vịn bóng nhoáng.

Không hề che giấu, vui thích đều hiển hiện hết trên khuôn mặt yêu kiều.

Đi xuống lầu một, cô chậm rãi đi đến một nơi mà ban nãy chưa xem tới.

Phòng triển lãm được bố trí vô cùng khéo léo tinh diệu, mấy bức tranh tựa như có vẻ độc lập nhưng thực chất lại có liên hệ với nhau. Đợi thưởng thức xong mấy bức tranh, khách mời cần đi một cửa “Môn” mới có thể đến khu triển lãm tiếp theo.

Chất liệu của “Môn” rất đặc thù, mặc dù có thể xuyên thấu qua ánh sáng lẫn bóng dáng con người nhưng lại dường như chẳng thấy gì.

Ôn Thư Du vốn vẫn mang tâm tư đi tìm người vì vậy trước sau luôn không nhịn được quan sát xung quanh, nhưng sau khi bước qua “Môn” để tiến vào khu triển lãm vắng lặng không người thì tâm tình của cô đã trầm xuống rất nhiều.

Cô dừng lại trước mỗi bức họa, vốn dĩ đang nhập tâm thưởng thức thì phía sau đột nhiên có người gọi cô: “Cô Ôn?”.

Ôn Thư Du sửng sốt, quay đầu phát hiện là một thanh niên xa lạ không có ấn tượng gì. Nhìn qua thì có vẻ anh ta đi theo cô đến chỗ này.

Cô kiên nhẫn, lịch sự đáp: “Anh là?”.

“Tôi cũng nhận được lời mời đến xem triển lãm”. Người thanh niên liếc mắt quan sát thần sắc của cô, cười nói giới thiệu mấy câu.

Thật ra xưa nay Ôn Thư Du vẫn chẳng nhớ được mấy người có quan hệ làm ăn với gia đình, nhưng theo người nhà tham gia những sự kiện thế này nhiều thành quen nên cô cũng đã học được cách đối phó.

Cô nhớ lại cách Ôn Trị Nhĩ đã dạy mình, tỏ vẻ mặt bất ngờ sau khi đối phương nói hết lời, sau đó cười nói: “Xin chào”.

“Cô Ôn đến xem một mình sao?”.

Ôn Thư Du giãn khóe môi, nụ cười trên môi cũng từ từ biến mất.

Được, cô biết đối phương có ý gì rồi.

“Đúng vậy, những lúc xem triển lãm tôi đều thích xem một mình, cho nên không đi cùng người nhà”. Cô thu hồi ánh mắt, một lần nữa chuyển sự quan sát về bức tranh.

Lời này của cô chắc là rõ rành rành rồi chứ…

Đáng tiếc đối phương lại tỏ vẻ bất ngờ, cười nói tiếp: “Mấy năm nay ở nước ngoài tôi cũng có tìm hiểu qua về lĩnh vực này, nếu cô Ôn không chê, chúng ta có thể cùng nhau thưởng thức”.

Ngũ quan của người đàn ông cũng coi như tuấn tú, vẻ mặt tươi cười trông qua có vẻ đường hoàng, nhưng dường như đã ra vẻ quá lố, để lộ ra sự quan tâm ân cần quá trớn.

Ôn Thư Du thở dài trong lòng, đang muốn từ chối nói “Không cần” thì chợt nghe thấy có tiếng bước chân truyền đến cách đó không xa.

Hình như là ngay cách vách. Từng tiếng từng tiếng chậm rãi lại gần khu triển lãm cô đang đứng.

Âm thanh đó hút mất sự chú ý của cô khiến lời từ chối cũng dừng lại trong miệng, nhất thời chưa thốt ra.

Bỗng nhiên, tiếng bước chân dừng lại, tiếp đó, màn chắn ngăn cách giữa hai khu bị người khác vén lên.

Người đàn ông cao lớn nhướng mắt nhìn cô chăm chú, vẻ mặt không nhìn ra biểu cảm, không biết đang vui hay giận.

Ôn Thư Du trợn tròn mắt nhìn anh cất bước tiến lại gần.

Rõ ràng vừa rồi cũng không xảy ra chuyện gì, nhưng đối diện với tình hình lúc này… không hiểu sao cô vẫn thấy không được tự nhiên.

“Lương thiếu”. Người đàn ông vừa rồi tiếp cận cô ngẩn người, lấy lại tinh thần rồi lập tức cười lên tiếng gọi.

“Quầy rầy hai người hả?”, Lương Yến Tân nhíu mày, ý tứ sâu xa, cười nhẹ một tiếng: “Hai người cứ tiếp tục đi”.

Ngoài miệng nói không quấy rầy nhưng đôi mắt màu nâu nhạt lại nhìn chằm chằm vào thanh niên kia.

“Không, đương nhiên là không, là tôi quấy rầy Lương thiếu mới đúng”. Thanh niên vội vàng cười trừ xin lỗi, ngược lại còn nhìn về phía Ôn Thư Du, đáy mắt hàm chứa chờ mong như thể muốn cô cùng mình rời đến chỗ khác tiếp tục tán gẫu, xem tranh.

“Anh Trần cứ tự nhiên, tôi định ở lại đây xem thêm một lúc”. Nói xong, Ôn Thư Du cười lịch sự với anh ta, sau đó đi vài bước đến bên cạnh, đứng trước một bức họa khác.

Người thanh niên cười ngượng ngùng, nhìn cô rồi lại nhìn sang Lương Yến Tân, cuối cùng đành im lặng rời đi.

Ôn Thư Du còn làm bộ cực kỳ thục nữ đoan trang, thực ra trái tim đang đập rất mạnh, hai lỗ tai cũng muốn vểnh ra nghe động tĩnh phía sau.

Người tiếp cận cô đã đi rồi, gian triển lãm nhỏ bé bỗng trở nên im lặng.

Không có tiếng bước chân đến gần, nhưng cô dần dần cảm thấy một mũi nhọn đang chĩa sau lưng mình.

Bàn tay đặt trước người của cô đột nhiên nắm chặt, ánh mắt dừng trên bức tranh cũng có chút mơ hồ, căn bản không thể tập trung thưởng thức bức tranh.

Bỗng nhiên, người đàn ông phía sau tự nhiên bước đến hai bước, giống như tự nhiên chọn một bức tranh để nghiền ngẫm… Tiết tấu của tiếng bước chân ung dung, nhưng không hiểu vì sao lọt vào tai cô lại giống như thợ săn đang tiếp cận con mồi đã sa vào bẫy mình đã giăng từ trước.

Sống lưng Ôn Thư Du cứng nhắc, do dự muốn xoay người lại, nhưng mâu thuẫn giữa đứng im và quay người vẫn ghìm cô không hề nhúc nhích.

Mùi gỗ mát lạnh của người đó từ từng vây quanh cô.

Cho đến khi hơi thở ấm áp của anh cũng dừng lại bên tai.

Anh đứng phía sau cô, khom người cúi đầu ghé sát mặt cô, thì thầm.

“Cô Ôn…”, anh thả nốt âm cuối với giọng điệu có phần ngả ngớn “Có một mình thôi sao?”.

Hơi thở ấm áp thổi nhẹ lên tóc mai mềm mại, giọng nói trầm quyến rũ lọt thẳng vào tay kéo đến cảm giác run rẩy.

“… Không phải một mình”. Đầu óc Ôn Thư Du nóng lên, nhỏ giọng thủ thỉ.

“Không phải?”. Anh vẫn áp sát sau lưng cô, không hề lùi lại: “Người ái mộ cô Ôn rất nhiều, đều tìm tới đây rồi hả?”.

Cô nhíu mi, tỏ vẻ giận dỗi tiến lên trước hai bước: “Người em nói cũng không phải anh ta”.

Lương Yến Tân hơi đăm chiêu đứng thẳng dậy, nhìn chằm chằm bóng dáng cô một lúc rồi chợt nở nụ cười, ung dung truy hỏi: “Ồ, thế người đó là ai?”.

Ôn Thư Du không nói.

“Là ai?” Anh lại đến gần, đưa tay nhéo cằm cô như đùa giỡn với mèo con. “Sao lại thích trêu chọc người khác vậy chứ?”.

“Anh rõ ràng biết rồi mà còn hỏi”.

Cảm giác rùng mình ngứa ngáy truyền đến khiến Ôn Thư Du bất chợt lùi lại theo bản năng, hành động vừa hợp với ý muốn của người đàn ông phía sau, từ từ ngã vào vòng tay anh.

Dường như Lương Yến Tân đưa tay ôm chặt cô ngay lập tức: “Anh cố ý hỏi đó thì sao”.

Ôn Thư Du bị lời lẽ của anh làm cho xấu hổ: “Anh đừng có lần nào cũng bắt nạt em mà!”.

“Bắt nạt?”. Người đàn ông nở nụ cười thổi khí bên tai cô, cười vô cùng bất lương: “Anh còn có rất nhiều cách để bắt nạt em, có muốn thử không?”.

Bắt nạt… Ôn Thư Du hiểu sai, lập tức đỏ mặt.

“Không muốn không muốn không muốn”. Cô bưng hai tay bịt chặt lỗ tai.

“Anh chỉ muốn cho em biết, chuyện này không tính là bắt nạt đâu”. Lương Yến Tân kéo một tay cô xuống, hỏi: “Mau nói cho anh, không phải một mình thì còn có ai nữa?”.

Người trong lòng anh miễn cưỡng mơ hồ nói ra hai chữ.

“Sao nói chuyện cũng nhỏ như mèo kêu thế”. Anh nhẹ nhàng cọ lên sườn má cô, cười khẽ: “Nói to một chút”.

Hàng mi của Ôn Thư Du khẽ run rẩy, lặp lại lần nữa: “… Còn có bạn trai”.

Vừa dứt lời, vòng tay ôm cô chợt buông lỏng, anh chuyển qua nắm vai cô quay người lại, cúi đầu liền hé miệng hôn xuống.

“Thật ngoan”.

“… Không thể hôn nữa”. Ôn Thư Du bất ngờ không kịp đề phòng hành động của anh, lúc phản xạ kịp mới đỏ mặt cúi đầu vùi trước ngực anh, tức giận kháng nghị: “Nếu không son môi sẽ nhạt mất, hơn nữa chỗ này lúc nào cũng có thể có người đến”.

Lương Yến Tân kìm nén sự nôn nóng, đau đầu thở dài, nhịn một lúc mới lên tiếng: “Miên Miên, nửa tháng nay mỗi giây mỗi phút anh đều nhớ những ngày ở Anh”.

Chỉ có hai người họ, cô ở lại nhà anh, cả thế giới trước mắt chỉ có anh, không cần bận tâm đến người khác.

Đột nhiên, một suy nghĩ xuất hiện trong đầu anh.

Suy nghĩ này trước đây anh chưa từng dốc sức nghĩ đến, nhưng giờ đây nó lại vô cùng rõ ràng.

Nếu anh muốn ở bên cô lâu dài, quang minh chính đại, thân mật không e ngại… chỉ có một cách.

Cũng là chuyện không nên xem nhẹ đối với người ở tầm tuổi như anh.

Nhưng bây giờ còn chưa phải lúc.

Ôn Thư Du đang muốn mở miệng nói gì đó, lại bỗng nhiên lờ mờ nghe thấy có người đang đến gần khu triển lãm, cô hoảng sợ, vội đưa tay đẩy anh: “Có người đến đây!”.

Đợi người đàn ông giãn lực, cô liền chạy thẳng đến góc bên kia của phòng triển lãm, buông tóc mai xuống che khuất hai vành tai đã đỏ ửng.

Luống cuống che giấu mờ ám xong, cô bước đến trước một bức tranh, làm ra vẻ đang nghiêm túc thưởng thức nghệ thuật.

Lương Yến Tân nheo mắt nhìn dáng vẻ luống cuống của cô.

Bước chân dừng lại sau bức rèm, người tới vén rèm lên tiến vào, hơi dừng lại một chút mới lên tiếng: “Lương thiếu”.

Lương Yến Tân bình tĩnh quay đầu lại, nhận ra người đến là ai, anh mới ra hiệu cho người đó nói tiếp.

“Tìm tới tìm lui, không ngờ anh ở đây”. Người nọ nói: “Phu nhân có việc mời anh qua đó”.

Anh nhướng mắt liếc bóng dáng mảnh khảnh cách đó không xa, thản nhiên “Ừ” một tiếng.



“Yến Tân”.

Liếc mắt thấy người xuất hiện, Dư Âm Dung buông chén trà ngẩng đầu lên, đang muốn nói gì đó nhưng ánh mắt bỗng dưng va phải dấu hiệu kỳ lạ, sắc mặt dần trở nên phức tạp.

“Áo…”. Một lúc sau, bà nhíu mày ho nhẹ một tiếng, nâng ngón tay chỉ vào vị trí trên cổ áo.

Cổ áo sơ mi trắng lem chút son môi màu đỏ nhạt vô cùng quen mắt.
 
Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều
Chương 50


Dịch: Phi Phi

Lương Yến Tân kéo cổ áo ra nhìn, sắc mặt tỏ vẻ đã hiểu.

Bất ngờ qua đi chỉ còn đọng lại vui vẻ tận đáy lòng, không cho anh hôn cô nhưng cuối cùng lại sơ ý để lại dấu vết rõ mồn một.

Dư Âm Dung quan sát sắc mặt của con trai, suy đoán trong lòng càng rõ ràng, do dự một lúc mới rào trước hỏi: “Yến Tân, là ai thế?”.

“Không ai cả”. Anh nhẹ nhàng thốt ra ba chữ phủ nhận nhưng ý tứ lại vô cùng hàm súc.

Bà trầm ngâm một lúc, lại hỏi: “Con có người tâm đầu ý hợp rồi hả?”.

Người đối diện lúc này không nói gì, cũng không phủ nhận, chỉ trưng bộ mặt lạnh tanh rời khỏi phòng nghỉ.

Dư Âm Dung kinh ngạc nhìn bóng dáng con trai dần khuất sau cửa.

Từ nhỏ con trai đã rất có chủ kiến, sau khi trưởng thành càng cứng rắn hơn, sau đó có rất nhiều chuyện mà bậc làm cha mẹ cũng không hỏi đến. Nhất là chuyện liên quan đến phụ nữ, bà biết con trai mình rất kén chọn, chẳng vừa mắt một ai, thậm chí còn thờ ơ với những người phụ nữ tỏ vẻ ái mộ mình cho dù người đó đơn thuần hay có mục đích riêng.

Ngoảnh đi ngoảnh lại đã đến tuổi này, bọn họ sắp cho rằng anh sẽ “ăn chay” cả đời như thế, kết quả… đột nhiên anh lại có người “tâm đầu ý hợp” rồi?

Dư Âm Dung vẫn ngồi im tại chỗ, từ từ hồi phục lại tinh thần sau bất ngờ vội ập đến.

Dựa theo tính cách không hề khách sáo của con trai bà xưa nay, nếu đơn thuần chỉ là một người phụ nữ nào đó chủ động thì anh tuyệt đối sẽ không để đối phương tùy ý lưu lại “dấu son môi” ở vị trí thân mật như cổ áo.

Rõ ràng, chỉ còn cách là anh ngầm đồng ý cho hành động đó.

Nội tâm bà không ngừng kích động, những người đến tham dự triển lãm tranh đều cần có thư mời, vì vậy đối phương nhất định phải là người nhận được thư mời. Hơn nữa, con trai bà còn chưa kịp phát hiện áo sơ mi của mình có dấu vết mờ ám, khẳng định hai người này vừa gặp mặt hoặc mới gặp trước đó không lâu.

Nghĩ vậy, bà đứng dậy ra ngoài phòng nghỉ hỏi trợ lý: “Vừa rồi lúc cậu tìm được Yến Tân, nó đang ở một mình hả?”.

“Đúng vậy”. Trợ lý vừa gật đầu nhưng lại tỏ vẻ mặt chần chừ do dự.

Dư Âm Dung thoáng thất vọng, thấy vậy tinh thần lại được đẩy lên cao: “Còn có chuyện gì nữa? Cứ nói cho tôi biết”.

“Nói đúng ra thì vừa rồi Lương thiếu cũng không phải ở một mình. Lúc đó còn có cô Ôn trong phòng triển lãm, nhưng hai người không ở chung một chỗ”.

“Thư Du cũng ở đó?”.

“Vâng, lúc đó cô Ôn cũng đang xem tranh cho nên tôi không dám tiến đến quấy rầy”.

Dư Âm Dung gật đầu, vẻ mặt hơi đăm chiêu, xoay người chậm rãi đóng cửa lại.

Vừa rồi Thư Du cũng ở đó? Thế cô gái bí ẩn kia là ai? Không thể có chuyện Yến Tân sẽ có cử chỉ thân mật với người khác khi có mặt Thư Du ở đó.

Hay là bọn họ gặp nhau ở chỗ khác?

Bà vừa ngồi xuống sô pha, cả người lập tức cứng đờ.

Đợi đã.

Thư Du… cũng ở đó sao?

Không gian triển lãm và cách chia phòng trưng bày đều do chính bà tự thiết kế, dĩ nhiên bà hiểu rõ mỗi phòng đều tương đối độc lập và kín đáo. Một không gian như vậy, lý nào hai người bọn họ… lại ở cùng một nơi?

Ngẫm nghĩ một lúc, Dư Âm Dung cố gắng lục lại trí nhớ, cuối cùng cũng hiểu được vì sao màu son trên cổ áo Lương Yến Tân lại quen mắt đến thế.

Màu đỏ cam nhạt đó giống hệt với màu son môi Thư Du dùng hôm nay.

Chẳng lẽ chỉ là trùng hợp?

Vừa rồi bà nhớ đến câu chuyện về cách Ôn Thư Du gọi Lương Yến Tân mà Triệu Đường Như từng nhắc đến, thậm chí còn cho rằng Yến Tân đối xử với cô gái nhỏ như một đứa trẻ. Mà Ôn Thư Du cũng còn nhỏ tuổi, cho nên bà chưa từng nghĩ đến phương diện kia.

Nhưng bà đã xem nhẹ cô gái nhỏ năm năm trước đã trổ mã trở thành người phụ nữ trưởng thành xinh đẹp khiến người ta yêu thương.

Cô gái luôn thu hút sự chú ý, một khi xuất hiện sẽ hấp dẫn ánh mắt của mọi người. Nếu người đó là cô, hình như bà cũng hiểu ra vấn đề rồi.

Nhưng mà, cô gái nhỏ mới bao nhiêu tuổi kia chứ! Mới hơn hai mươi, còn chưa tốt nghiệp đại học, xưa nay bà dắt mối tơ hồng đều tìm những thanh niên trạc tuổi nhau, chưa từng nghĩ đến sẽ bị chính đứa con trai quý hóa của mình lặng lẽ trộm mất.

Nếu chuyện này là thật…

Dư Âm Dung ngồi không yên được nữa, trực tiếp đứng dậy đẩy cửa đi ra ngoài.

Tìm một vòng trên lầu không thấy người, bà muốn xuống tầng dưới tìm. Lúc đến đại sảnh, nhìn thấy Ôn Dược và con gái đang đứng đối diện Lương Yến Tân, ánh mắt của bà lặng lẽ đảo quan sát hai bên.

Đôi môi hé nở nụ cười của Ôn Thư Du nhuốm màu đỏ cam nhạt, đôi xăng đan cao gót mảnh tinh tế giúp cô rút ngắn khoảng cách về chiều cao so với Lương Yến Tân, môi và hàm dưới của cô áng chừng có thể chạm đến cầu vai của anh.

Về phần Lương Yến Tân, vốn dĩ cổ áo sơ mi trống trơn giờ đã thêm một chiếc cà vạt, vừa hay có thể giấu vết son trên cổ áo.

Trái tim Dư Âm Dung nhảy thót một nhịp, đang tỉ mỉ quan sát thì bỗng nhiên thấy hai con người kia như vô tình liếc nhau một cái. Sau khi bốn mắt giao nhau, cô gái nhỏ vội cụp mi, người đàn ông đối diện cô cũng ung dung dời ánh mắt đi nơi khác.

Dư Âm Dung không biết liệu có phải do mình có chủ đích tìm dấu vết hay không, bà luôn cảm thấy giữa hai người đó có gì rất mờ ám. Hơn nữa, chiều cao và vị trí của vệt son cũng rất khớp nhau.

Đủ thứ tư vị cảm xúc sôi sục trong lòng bà, cuối cùng chỉ còn lại tiếng thở dài lặng lẽ. Dư Âm Dung điều chỉnh lại sắc mặt đi qua đó.

“Đang nói chuyện gì thế?”.

Ôn Dược cười đáp: “Bị triển lãm tranh lần này của bà hấp dẫn đó, đang nói chuyện với Yến Tân về ý tưởng hạng mục mới”.

“Có thể giúp ông nảy ra ý tưởng mới là vinh hạnh của tôi đấy”. Dư Âm Dung quen nói đùa, nói xong lại quay về phía Ôn Thư Du: “Thư Du, nghe bọn họ nói chuyện có buồn không?”.

“Vẫn ổn ạ”. Ôn Thư Du mím môi cười, “Chỉ hơi chán một chút”.

“Có muốn đi cùng dì một lúc không, chúng ta cùng xem tranh?”.

“Được ạ”. Ôn Thư Du không hiểu sao lại có phần căng thẳng, nhưng vẫn lễ phép gật đầu đồng ý.

Đồng ý xong, cô ngẩng đầu nhìn Lương Yến Tân theo bản năng, sau đó lại vội vàng quay đi, xấu hổ vì thói quen nhỏ nhặt này của mình.

Dư Âm Dung cười rất thân thiết, nói: “Chúng ta đi thôi”.

Đưa người đi được vài bước, bà lập tức nhạy cảm nhận thấy một ánh mắt buộc chặt lấy mình. Bà quay người nhìn về phía Lương Yến Tân, thế mà lại phát hiện con trai đang nhìn theo, vẻ mặt lộ ra ý tứ miễn cưỡng, không đồng ý.

Thậm chí còn có chút… phòng bị?

Dư Âm Dung không biết rốt cuộc mình nên khóc hay nên cười. Sau cùng, bà đành đáp trả liếc trả lại rồi đưa người chậm rãi rời đi.

Hai người xuyên qua đại sảnh đến khu triển lãm.

“Thư Du”. Dư Âm Dung dùng giọng điệu nói chuyện phiếm mở đầu câu chuyện: “Chuyện Hạ Trạm lần trước dì vẫn chưa xin lỗi với con, lúc ấy dì chỉ một lòng mong hai đứa làm quen, nhưng lại hơi xem nhẹ cảm nhận của con. Sau đó nghĩ lại, dì vẫn luôn cảm thấy băn khoăn”.

Ôn Thư Du vội lắc đầu: “Việc này con đã không để ý nữa rồi, dì không cần giữ trong lòng. Hơn nữa, thành ý lần trước của dì con cũng nhận ra, hơn nữa cũng rất thích”.

Mặc dù lúc đó cô nhất thời kích động nên bị té khỏi lưng ngựa, nhưng hiện giờ nó cũng chẳng phải ký ức gì khó chịu, thậm chí còn có thể làm chất xúc tác để khiến mọi chuyện tốt hơn.

“Con nói như vậy thì dì yên tâm rồi”. Dư Âm Dung cười vui vẻ, “Nhưng mà, con đừng trách dì tò mò hỏi một câu, cô gái trẻ như con thích mẫu đàn ông như thế nào?”.

Thích mẫu đàn ông như thế nào?

Ôn Thư Du vừa muốn trả lời, trong lòng đột nhiên chững lại, lặng lẽ suy nghĩ sắp xếp từ ngữ trong đầu: “Chắc là phải… chín chắn, chững chạc?”.

Hình như Lương Yến Tân chẳng có miếng liên quan nào đến “chín chắn, chững chạc” cả? Có lẽ nói như vậy sẽ khiến người ta bớt nghĩ đi một chút chăng?

“Chín chắn, chững chạc”. Dư Âm Dung tâm trạng phức tạp, lặp lại một lần: “Dì còn tưởng cô gái trẻ như con sẽ thích những người trạc tuổi mình”.

Chín chắn, chững chạc? Đây không phải là thích người lớn tuổi một chút thì là gì?

Thấy cô gái nhỏ bên cạnh chỉ cười không nói, bà thấy không yên lòng, ngẫm nghĩ một lúc lại dịu giọng dặn dò: “Thích người chín chắn chững chạc cũng không có gì không tốt, nhưng mẫu đàn ông như vậy tâm tư sâu hơn con, cho nên phải cẩn thận đừng để bị đối phương mê hoặc”.

Mối quan hệ của bà và Triệu Đường Như rất tốt, cũng thật sự yêu thích cô gái nhỏ trước mặt. Bất kể là xuất phát từ tình bạn hay đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, bà cũng không thể thiên vị giúp con trai của mình được.

Kém những mười tuổi, nhà họ Ôn có thể yên tâm gả con gái đi không?

Thăm dò cô gái nhỏ xong, bà cũng phải hỏi tội phía con trai quý hóa của mình mới được.



Đến chạng vạng, buổi khai mạc của triển lãm dần tàn, khách mời từng tốp lục tục ra về.

Ôn Thư Du đi theo người nhà, ngoan ngoãn lên xe. Mặc dù cô biết người nào đó phía sau đang nhìn mình nhưng cô vẫn không dám quay đầu lại, chỉ có thể lên xe rồi nhìn thoáng qua cửa kính.

Người đàn ông đang nghe người bên cạnh nói chuyện, lúc này dường như phát hiện gì đó bèn bỗng nhiên nhướng mắt lên.

Cái liếc mắt chớp nhoáng khiến lồng ngực cô phập phồng, khóe môi cũng không nhịn được cong lên.

Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh.

Ôn Thư Du dời mắt, bỗng dưng cảm thấy buồn bã mất mát.

Giờ đây cô đã được nếm trải nỗi buồn khi yêu đương bí mật… lúc nào cũng phải lo lắng, cẩn thận, chia xa cũng không thể nói lời tạm biệt cho tử tế.

Nếu cứ mãi bắt anh giấu giếm chuyện này, liệu sau này anh có sinh ra tức giận hay chán ghét không?

Nghĩ đến khả năng này, Ôn Thư Du có phần hoảng hốt, nhưng bản thân cũng chẳng nghĩ ra được cách gì hay.

Rốt cuộc khi nào mới là cơ hội tốt để nói chuyện với gia đình đây? Hay là… để Gia Ninh và A Chu hiến kế giúp cô?

Thế thì phải nói cho hai người đó biết trước đã. Ôn Thư Du mím môi, ý cười trên khóe môi chợt nở rộ không rõ nguyên do.



Nhìn thấy chiếc xe đã đi xa, Lương Yến Tân từ từ dời mắt, đáp có lệ với người bên cạnh mấy câu. Đối phương phát hiện anh cũng chẳng có lòng dạ nào nói chuyện thêm nữa bèn cười trừ rồi khách sáo nói thêm đôi câu mới rời đi.

Anh đứng im một chỗ không chuyển động, ánh mắt vẫn đăm chiêu nhìn về cách đó không xa.

“Yến Tân”.

Ánh mắt anh khẽ dao động, quay người nhìn ra sau.

Dư Âm Dung tiến đến đứng bên cạnh con trai, cười hỏi: “Gần đây có phải bận lắm không? Nếu bận thì thật ra con không cần đến hôm nay cũng được, mẹ có thể hiểu mà”.

Trong lúc hai người nói chuyện, tài xế nhà họ Lương vừa hay lái xe dừng trước hai mẹ con.

Lương Yến Tân thản nhiên liếc mẹ mình một cái, chẳng nói chẳng rằng, trái lại còn nghiêng cười tới mở cửa xe.

Dư Âm Dung không vội lên xe. Bà tỏ vẻ trầm ngâm, mập mờ thử hỏi: “Hôm nay con đến không phải vì triển lãm tranh đúng không? Mà vì gặp ai đó?”.

Cánh tay gác trên cửa xe của Lương Yến Tân hờ hững đổi một vị trí thoải mái.

“Là ai thế?”.

Vẻ mặt anh vẫn chẳng có biểu cảm gì, đôi mắt màu nâu nhạt khó phân biệt được vui hay giận: “Chẳng phải mẹ đoán được rồi à”.

Mặc dù hôm nay đã đoán tới đoán lui cả đống, nhưng bỗng nhiên nghe thấy lời khẳng định đáp án, Dư Âm Dung vẫn không nhịn được hít sâu một hơi.

“Chuyện từ khi nào?”.

“Tháng trước”.

“… Lúc ở trường đua ngựa hả? Cũng vì chuyện này nên Thư Du mới rời đi đột ngột phải không?”.

Lương Yến Tân nhíu mi, thu tay lại, xoay người muốn đi.

“Đợi đã!”. Dư Âm Dung ổn định lại cảm xúc, thở dài bất đắc dĩ: “Yến Tân, con có suy nghĩ gì? Nghiêm túc hả?”.

Người trước mặt dừng bước chân, lúc quay người lại, anh thả lỏng đôi mày nhíu chặt, cười nhạo một tiếng: “Chẳng lẽ không?”.

Bà đang muốn hỏi con trai có ý nghĩ đó từ khi nào nhưng chợt nhớ đến cuộc đối thoại của họ trên xe sau chuyện của Hạ Trạm lần đó.

[Mẹ vừa mới tới đã giúp người khác tính chuyện chung thân đại sự đấy hả.]

[Chẳng phải vì mẹ thích Thư Du nên mới không muốn người ngoài được hưởng lợi hay sao.]

[Con ruột mẹ cũng coi là người ngoài à?]

[Thế nào, không phải là con cũng có tâm tư gì với Thư Du đấy chứ?]

[Không có.]

Bây giờ xem ra là con trai bà đã có ý từ trước đó rồi. Trách bà nhất thời sơ sót, sao lại không nhận ra hành động khác thường của con trai khi hỏi những lời này chứ.

Bà còn nhớ lúc đó mình đã nói “Tuổi của con và Thư Du không thích hợp”, khả năng đó cũng bị che mờ bởi sự chênh lệch tuổi tác.

Dư Âm Dung có chút ưu sầu, nhưng không hiểu sao cũng thấy vui mừng… không chỉ vì câu trả lời mình “nghiêm túc” của con trai, mà còn vì người mà anh vừa ý.

Gạt hết mọi chuyện khác sang một bên, một cô gái tốt như vậy có thể làm con dâu của bà dĩ nhiên là tốt nhất.

Ánh mắt được lắm, sống ba mươi mốt năm cũng không uổng phí, đã thế còn tẩm ngẩm tầm ngầm bắt mất con gái nhà người ta.

Nhưng mà…

“Con lớn hơn con bé những mười tuổi, tương lai của con bé còn dài, bị con dụ dỗ sớm như vậy, ai biết được có phải nhất thời bị mê hoặc hay không? Lỡ như sau này con bé gặp được người mình thích thật sự thì sao?”.

“Mười tuổi chả là gì”. Sắc mặt Lương Yến Tân lạnh tanh, hỏi lại: “Mẹ không thích con hay không thích cô ấy thế?”.

“Mẹ chỉ sợ con bé vẫn chưa chín chắn, bị con bắt mất!”.

“Bắt mất thì làm sao?”.

Dư Âm Dung bị dáng vẻ ung dung bình thản lẫn ngữ khí lơ đễnh của anh khiến cho nghẹn họng, nhưng từ đó có thể thấy được con trai bà đã thực sự hạ quyết tâm.

Bà biết rõ thường ngày anh đối xử lạnh nhạt với mọi người là thật, không quan tâm với phần lớn sự việc cũng là thật, nhưng ít nhiều cũng có thể bản tính và thái độ làm người qua thủ đoạn kinh doanh. Anh luôn là người nếu nhìn trúng mối làm ăn nào sẽ phải bắt lấy bằng được, những thứ khác cũng tương tự, điểm này từ nhỏ đến lớn vẫn chưa từng thay đổi.

“Nhà họ Ôn vẫn chưa biết đúng không, là ai chủ động muốn giấu? Thư Du à?”.

Lương Yến Tân “Ừm” một tiếng: “Mẹ cứ coi như không biết”.

“Chuyện này còn cần con nói chắc?”. Dư Âm Dung nhừ nhẹ. Bà cũng cho rằng chuyện giấu gia đình là ý của Ôn Thư Du, bằng không, với tính cách của con trai bà, chắc chắn sẽ khiến mọi người biết càng nhanh càng tốt.

Thôi thì cứ giấu trước cũng tốt. Bà thở dài: “Con tự xem tình hình mà làm”.

Nói một câu ích kỷ, nếu con trai bà có thể trộm người về thì cũng coi như có bản lĩnh, đương nhiên bà cầu còn không được. Nhưng người nhà họ Ôn cũng không dễ đối phó, tự con trai đi mà giải quyết thôi.

Nói xong, Dư Âm Dung đang muốn đưa tay đóng cửa xe, động tác lại đột nhiên dừng lại, một lần nữa giương mắt nhìn Lương Yến Tân đang giữ cửa xe.

“Mẹ biết không ai có thể tác động đến quyết định của con, nhưng điều cần nói vẫn phải nói”.

Bà dừng lại một chút, mập mờ thêm một câu: “Người ta vẫn còn nhỏ, con làm gì cũng phải chú ý chừng mực”.

—–
 
Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều
Chương 51


Dịch: Phi Phi

Chú ý chừng mực?

Nếu còn chú ý chừng mực nữa thì con trai của mẹ đây xuất gia làm hòa thượng cho nhanh.

Sắc mặt Lương Yến Tân vẫn bình tĩnh, nâng tay đóng cửa xe lại rồi ra hiệu cho tài xế lái xe.

Thấy anh không nói lời nào, Dư Âm Dung không nhịn được nghĩ đến: “Chẳng lẽ các con đã…?!”.

“Đực người ra đó làm gì, lái xe đi”. Lương Yến Tân gõ mạnh vào cửa kính xe bên ghế phó lái, nói xong bèn lạnh mặt dứt khoát quay người rời đi.

Nghe thấy chiếc xe sau lưng rốt cuộc cũng chuyển bánh, hai bên thái dương cuối cùng cũng thấy thoải mái. Anh đưa tay day huyệt thái dương, từ từ nhắm hai mắt thở dài.

Phát hiện bản thân mất bình tĩnh, anh cầm bao thuốc lá trong tay nhưng ngón tay định mở nắp lấy điếu thuốc lại ngập ngừng, ma sát qua lại một lúc lâu vẫn chưa thấy động tác tiếp theo.

Có hút thêm một điếu thuốc nữa cũng không thể khiến anh bình tâm lại bằng một nụ hôn của cô.



Sau khi triển lãm tranh kết thúc, những ngày nghỉ cuối cùng dường như trôi qua rất nhanh. Nửa tháng cuối cùng chớp mắt đã kết thúc.

Vốn dĩ Ôn Thư Du muốn lặng lẽ đến Hoài Thành một chuyến, nhưng tình huống lúc này giống hệt như trong tưởng tượng của cô. Nhìn thấy người nhà luôn tiếc nuối, đếm từng ngày cô còn ở nhà, lời nói dối ấy cuối cùng cũng không thực hiện được.

Không chỉ không thực hiện được mà cô còn cảm thấy áy náy.

Hình như cô có phần vì Lương Yến Tân mà xem nhẹ cảm xúc của gia đình thì phải? Những lúc ở bên Lương Yến Tân, cô luôn có cảm giác tội lỗi vì yêu đương giấu giếm mọi người.

Mặc dù sau triển lãm tranh, cô cũng lấy cớ đi gặp bạn đến ra ngoài gặp mặt Lương Yến Tân, nhưng khoảnh khắc tạm biệt sau đó lại trở thành nỗi niềm âu sầu của ngày hôm ấy.

Lúc đó, cô nghẹn ngào một lúc mới nhỏ giọng nói chuẩn bị xuống xe trước giao lộ phía trước, sau đó sẽ đến địa điểm đã hẹn với tài xế của nhà mình.

Lương Yến Tân vẫn im lặng, cuối cùng lặng lẽ ôm chặt cô, cúi đầu hôn cô một cách tùy ý trong không gian xe nhỏ hẹp.

Mọi sự nhẫn nại và tình tứ đều gửi trong nụ hôn.

Cứ nghĩ đến hình ảnh đó, trong lòng cô vừa cảm thấy lo lắng, vừa trào dâng nỗi niềm khó tả.

A a a a phải làm sao đây, phiền chết đi được! Ôn Thư Du quấn chăn, mệt mỏi lăn trên giường hai vòng.

Nếu có thể chia cô làm hai nửa, phân cho mỗi bên một nửa thì tốt biết mấy, như vậy sẽ không cảm thấy áy náy với bên nào cả.

Nhưng thực tế là những sự việc khiến cô rơi vào vòng luẩn quẩn ấy cứ liên tục xuất hiện.

Trong mấy năm đi du học, gia đình cô đã phải làm quen dần với mỗi lần tạm biệt. Ban đầu, cả nhà cùng dắt díu đến sân bay tiễn cô xuất ngoại. Nhưng sau nhiều lần kiên quyết của Ôn Thư Du, những lần sau chỉ cần một người đưa cô đến sân bay, các thành viên còn lại chỉ tiễn ra đến cửa nhà.

Dĩ nhiên, ép mọi người trong nhà làm quen với chuyện đó cũng chính là khiến cô hình thành dần thói quen. Bằng không, lần nào bố mẹ và hai anh cũng đưa cô ra sân bay, bịn rịn rất lâu mới rời đi được.

Nhưng trước khi đi lần này, tinh thần của cô lại rất uể oải vì người nào đó không thể đến tiễn mình.

Cũng không biết đến khi nào Lương Yến Tân mới sang Anh công tác lần nữa, đến khi cô đi mà anh cũng không thể đường hoàng xuất hiện tiễn cô. Nghĩ đến đây, nội tâm cô chợt cảm thấy chua xót khó chịu.

Đêm nay, cô vẫn nằm trên giường nghe điện thoại như thường ngày. Nhưng dường như đối phương đã lập tức nhận ra cảm xúc của cô đang xao động.

“Sao vậy em?”. Giọng nói của người đàn ông chậm rãi, trầm ấm, âm điệu vô cùng thân thiết yêu chiều.

Ba chữ vô cùng đơn giản nhưng lọt vào tai Ôn Thư Du lại khiến cô cảm thấy tủi thân. Cô chui vào chăn, giọng nói thêm phần rầu rĩ: “Lần này anh không thể đến tiễn em”.

“Ừ”. Lương Yến Tân tự nhiên lên tiếng đáp lại, bình tĩnh quá mức tưởng tượng của Ôn Thư Du, thậm chí còn mang theo ý cười mờ nhạt.

“Anh còn vui nữa kìa!”. Cô duỗi chân dưới chăn, bất mãn nhỏ giọng lên án.

Nhưng câu trả lời của người đàn ông lại khiến cô vô cùng bất ngờ.

“Anh không đi tiễn em”. Anh cất tiếng cười nhẹ, ung dung từ tốn nói, “Anh đi đón em”.

Đón? Ôn Thư Du sửng sốt.

Nếu anh muốn đi đón cô… vậy thì anh chỉ có cách đến Anh sớm hơn cô!

Chớp mắt, nai con chạy loạn trong lòng, cảm xúc bập bùng như pháo hoa thi nhau đốt trong đêm. Cô lăn lộn qua lại trên giường, bất ngờ lẫn vui mừng ngập tràn trong đáy mắt, “Đón em? Anh phải đến Anh sớm hơn em à?”.

Lương Yến Tân cười khẽ, “Ừ” một tiếng khẳng định. Cảm xúc vui thích của cô gái nhỏ truyền đến qua loa điện thoại khiến nét mặt anh vô thức cũng giãn ra, ý cười chan chứa không vơi.

Xem ra “lén lút yêu đương” cũng không phải hoàn toàn không có lợi. Cô gái nhỏ từng đỏ mặt và nhút nhát mỗi lần đối diện với anh giờ đây cũng không hề che giấu tình ý “muốn gặp anh”.

Ôn Thư Du lăn thêm mấy vòng trên giường.

Vui quá đi mất! Mặc dù anh không thể đến tiễn cô, nhưng có thể đến Anh trước rồi đi đón cô! Hơn nữa “Gặp lại” còn vui vẻ hơn “Chia xa” gấp vạn lần.

“Vui như vậy à?”.

“Đâu có đâu”. Cô vội vàng nằm trên giường bất động.

“Muốn gặp anh như thế, đến nước Anh rồi lại tiếp tục ở chỗ anh nhé?”.

“Không được”. Ôn Thư Du nghĩ đến vài hình ảnh nào đó, khuôn mặt lập tức có xu thế ửng đỏ.

“Đôi khi Gia Ninh và A Chu sẽ đến căn hộ của em ở lại cuối tuần”.

Nói xong, cô bỗng sực nhớ ra chuyện gì, hấp tấp ngồi dậy thay đổi quyết định: “Không được, hay là anh đừng đến đón em. Hai người bọn họ đều đến Đình Thành rồi đáp cùng chuyến bay đến Anh với em”.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, giây tiếp theo, người đàn ông lạnh lùng nói: “Muốn giấu người nhà, giờ còn giấu cả bạn thân nữa à?”.

Ôn Thư Du do dự hé miệng, không nói chuyện.

Cũng đúng nhỉ… Trước đó cô vốn đã muốn tìm cơ hội nói cho Tống Gia Ninh và Khúc Vân Chu, giờ đã có một “cơ hội” mười mươi bày ra trước mắt rồi đây.

Hơn nữa, giấu người nhà đã đành, ngay cả bạn thân mà cũng giấu nữa thì có vẻ hơi quá đáng thì phải?

Ít nhất là sau khi nói với bạn thân, có thể anh sẽ vui vẻ một chút chăng? Thật sự cô cũng rất muốn chia sẻ chuyện này với hai cô bạn.

Ôn Thư Du dao động.

Hai người đều im lặng vài giây. Lương Yến Tân tựa như cảm nhận được gì đó, đột nhiên hỏi cô: “Lần này không giấu nữa nhé?”.

Nghe giọng nói của đối phương ẩn chứa vui mừng mơ hồ, trong lòng cô cũng không nhịn được vui vẻ muốn bay lên không trung, đến cuối mới nhẹ nhàng bình tĩnh “Vâng” một tiếng.



Kỳ nghỉ chấm dứt, Ôn Thư Du cùng Khúc Vân Chu và Tống Gia Ninh cùng nhau về nước Anh.

Sự hồi hộp lẫn chờ mong chuyện nào đó phần nào đã làm vơi bớt cảm xúc bịn rịn không nỡ khi xa gia đình.

Sau khi hạ quyết tâm cho Tống Gia Ninh và Khúc Vân Chu một bất ngờ kh*ng b*, Ôn Thư Du vẫn luôn kiềm chế không tiết lộ một chữ suốt chặng đường ngồi trên máy bay.

Nhưng hai cô bạn vẫn phát hiện ra điểm kỳ lạ.

“Miên Miên, sao mình cứ cảm thấy hôm nay cậu có tâm sự?”.

“Hả?”. Ôn Thư Du vội xua tay che giấu sự chột dạ, “Không có mà”.

Khúc Vân Chu nheo mắt nghi ngờ: “Suốt mười mấy tiếng này cậu rất lạ nhé, đặc biệt là từ lúc máy bay chuẩn bị hạ cánh”.

“Thật sự không có, các cậu nghĩ nhiều quá”.

Tống Gia Ninh thoáng suy tư, nhíu mi hỏi: “Có phải liên quan đến chuyện cậu quay về Anh vào tháng trước không? Lần trước cậu còn chưa nói cho mình biết đâu, lần này lại vì sao nữa?”.

Trong lúc nói chuyện, ba người cũng đến được cửa ra sân bay.

Càng đến gần cửa ra, trái tim Ôn Thư Du đập càng nhanh. Đợi cho đến khi nhìn thấy một bóng dáng thấp thoáng phía xa thì trái tim cô đã muốn nhảy ra ngoài.

Vừa hồi hộp căng thẳng, vừa nhảy nhót vui sướng, cô sắp không thể khống chế biểu cảm của mình nữa rồi.

Cho nên, khi Khúc Vân Chu cũng nhìn thấy bóng dáng đó, vẻ mặt nghi ngờ quay sang nhìn cô thì đã thấy hai má cô ửng đỏ lẫn đôi mắt mơ màng xấu hổ.

“Miên Miên?”. Khúc Vân Chu kinh ngạc hỏi, “Sao mặt cậu đỏ thế?”.

Tống Gia Ninh đang muốn nói gì đó, ánh mắt bỗng khựng lại một chút, tầm mắt cũng va phải bóng người ở cách đó không xa.

“Miên Miên?”. Tống Gia Ninh ngẩn người, dự cảm và suy đoán nào đó khiến cô bạn không nhịn được trợn tròn mắt: “Người kia… có phải Lương Yến Tân không? Sao anh ta lại ở đây?”.

Chuyện không phải như mình nghĩ đấy chứ?!

“Anh ấy…”. Ôn Thư Du vất vả lắm mới mấp máy môi lên tiếng, kết quả vừa nhướng mắt lên mà khuôn mặt đã bị nướng đỏ bừng.

Tất cả lời muốn nói nhất thời đã tan đâu mất.

Bởi khi cô vừa lên tiếng thì người đàn ông vốn đang đứng chờ cách đó không xa cũng lập tức cất bước đi tới.
 
Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều
Chương 52



 
Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều
Chương 53



 
Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều
Chương 54



 
Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều
Chương 55



 
Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều
Chương 56



 
Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều
Chương 57



 
Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều
Chương 58



 
Back
Top Dưới