Ngôn Tình Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
Chương 20


20

Tôi liền xắn tay áo đi đánh nhau.

Khi tôi hùng hổ đi theo ma đứt đầu đến chỗ rẽ, tôi nhìn thấy một người phụ nữ đang cầm một cái hộp trong tay, cô ta mỉm cười và đưa nó cho anh ta.

“A Duy, tối nay là đêm Giáng sinh, c*̀ng nhau ăn một bữa tối được không?”cô ta nói.

“Chính là cô ta.” Ma đứt đầu thì thầm với tôi.

“Anh đã nghe thấy cô ta nói chuyện điện thoại trong phòng tắm trước đó, nói là muốn tóm lấy dê c*̉a em”

Người phụ nữ này, tôi biết, là nữ chính duy nhất-Trịnh Vĩ, gần đây đã bắt đầu đóng phim với Quý Duy, trông rất ưa nhìn, trong tay có rất nhiều tài nguyên, kỹ năng diễn c*̃ng rất tốt, gần đây được mệnh danh là tiểu hóa đán.

“Thích Thích, nhanh đến hạ gục cô ta đi.” ma đứt đầu nói.

Tôi nhìn mình trong tấm kính.

Một người hết sức bình thường, xen lẫn vào đám đông c*̃ng không ai nhận ra.

Nhìn lại Trịnh Vĩ đằng kia.

Cô ta trông như một ngôi sao lấp lánh.

Tôi mím môi bỏ đi.

“Được”

Ngay khi tôi quay đi, tôi nghe được câu trả lời của Quý Duy.

Đột nhiên tôi cảm thấy có chút chạnh lòng.

“Thích thích, sao em không xông lên đánh cô ta? Này, này, sao em lại bỏ về cơ chứ?”

Tôi không biết phải trả lời như thế nào, trước đây tôi luôn cố gắng hù dọa anh ta, hiện tại lại có chút nản lòng.

“Cô ấy nhập tâm rồi.” Bóng ma treo cổ xuất hiện từ một bên, nói vào tai hồn ma đứt đầu.

“Temo là cái gì? Bây giờ là ban ngày nha.” con ma đứt đầu và con ma bị treo cổ nói chuyện phiếm.

“Cậu đúng là đồ ngốc không có đầu óc!”

“Há há tôi làm gì có đầu…tôi bị đứt đầu rồi mà.”

Cuối cùng, hai người họ cãi nhau tới tấp.

Tôi ngồi một bên chỉ cảm thấy rất mệt mỏi.

Rõ ràng trước đây lúc tôi và đồ ngốc dọa nhau, dù ban đêm không được ngủ thì ban ngày tôi vẫn có tinh thần.
 
Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
Chương 21


21

“Có chuyện gì mà ngồi xổm ở đây?” Một giọng nói truyền đến.

Tôi mở mắt ra và thấy đó là Quý Duy.

“Tôi hơi mệt, tôi muốn xin nghỉ phép, có được không?” Tôi hỏi anh ta.

Anh ta nhìn tôi thật cẩn thận, sau đó gật đầu nói: “Được rồi, cô về trước đi, tối nay tôi có việc, tôi về sau.”

Có việc sao…

Được rồi.

“Ừ.” Tôi gật đầu, tiếp tục nghiêng mình phơi nắng.

Hai bóng ma trong bóng tối không cãi nhau nữa, thế giới trở nên thật yên lặng.

Tôi không biết tôi đã ngủ quên từ lúc nào, tỉnh dậy đã thấy mình đang dựa vào vai Quý Duy.

Anh ta dường như cảm nhận được tôi đã thức nên quay đầu lại.

Khuôn mặt phóng to gần trong tầm tay.

Ngũ quan cân đối, đường nét như được gọt giũa, hàng lông mi dài nhìn tôi.

“Thình thịch thình thịch”

Tim tôi đập một cách kỳ lạ.

Thôi tôi xong đời rồi.
 
Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
Chương 22


22

“Ngủ tiếp đi, nghỉ ngơi cho tốt.” anh ta vừa nói vừa đưa tay ra xoa đầu tôi, đây là lần đầu tiên anh ta xoa đầu tôi.

Anh ta còn bóp bóp cái mặt mũm mỉm của tôi.

“Ừm…” Tôi đáp, quay mặt đi chỗ khác, không dám nhìn anh ta lần nữa, sợ anh ta sẽ nhìn thấu tâm trí tôi.

“A Duy, đến quay phim!” Giọng A Lương từ xa vọng lại.

“Đến ngay!” anh ta đáp lại, lại vỗ nhẹ vào đầu tôi rồi đứng dậy rời đi.

Để lại tôi ngồi một mình.

Cùng với hai con ma đang lơ lửng.

Đến khi tôi về nhà và nằm lên giường, tôi mới nhận ra.

Hình như tôi đang yêu đơn phương một người.

Sau đó, bị thất tình.

Anh ta đã nhận quà của Trịnh Vĩ, cùng đi ăn tối với cô ta vào tối nay, đó chính là câu trả lời c*̉a anh ta sao.

Thật buồn.

“Thích Thích, em bị sao vậy?” ma đứt đầu hỏi tôi.

Tôi khóc lớn “huhuhu”.

Ma đứt đầu sợ hãi liền bỏ chạy.

Tôi không có thời gian để ý đến anh ta, tôi chỉ quan tâm đến nỗi buồn của mình, tôi đến tủ lạnh của Quý Duy lấy hai chai rượu, vừa uống vừa khóc.

Tôi quên mất rốt cuộc mình đã ngủ như thế nào, nhưng khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm trên giường.

Đầu đau nhứt cực kì.

hình

Tôi cảm thấy buồn nôn, liền lao nhanh vào nhà tắm.

Thật khó chịu.

Trước đây chỉ có trong lòng không thoải mái, nhưng bây giờ không chỉ khó chịu trong lòng mà trong người cũng khó chịu.

Rõ ràng là nghiệp quật!

Ngay lúc tôi thấy khó chịu, một bàn tay đã vỗ nhẹ vào lưng tôi giúp tôi được thoải mái hơn.

Tôi ngầng đầu lên nhìn, thấy Quý Duy đang đứng sang một bên.

Anh ta cau mày, trên tay cầm một chai nước.

“Súc miệng đi” anh ta nói.

Tôi lập tức quay đầu.

Hận không thể đâm đầu vào bồn cầu.

Bình thường đã xấu, bây giờ tôi còn nhếch nhác nữa.

“Sao vậy?” Giọng anh ta vang lên sau lưng tôi “Sao lại uống ra nông nỗi này?”

“Không…” Tôi nói qua quýt “Tôi không sao, sao anh lại ở đây, bữa ăn với Trịnh Vĩ thế nào rồi? “

Lúc nói điều đó, tôi thấy rất xấu hổ.

Hỏi gì không hỏi lại hỏi cái này!
 
Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
Chương 23


23

“Khá tốt” anh ta đáp.

Khá tốt là tốt như thế nào?

Là c*̀ng Trịnh Vĩ ngắm trăng rất tốt, hay là mặc đồ giáng sinh rồi chiến đấu 300 hiệp vẫn tốt?

Trong giây lát có hàng ngàn suy nghĩ vụt qua đầu tôi, cuối cùng lại biến thành một câu: “Ò.”

Sau đó cả hai chúng tôi đều lúng túng.

Không ai nói gì cả.

Chỉ có tôi là đang ôm nắp bồn cầu.

Cuối cùng tôi nói: “Chuyện đó… anh ra ngoài trước đi, tôi chỉnh đốn một chút đã.”

“Ừ.” Anh ta gật đầu, đặt cốc nước lên labo. Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng đóng cửa phòng tắm, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, hai bóng ma trôi qua.

Ma treo cổ ghét bỏ mà nhìn tôi, còn kéo ma đứt đầu lùi lại mấy bước.

Tôi thất vọng.

Tôi biết bây giờ tôi chắc chắn rất là xấu xí.

Tôi lại nôn một chút.

Xả toilet, bắt đầu tự dọn dẹp.

“Đêm qua em say khướt, còn làm ầm ĩ một trận với dê c*̉a em, khóc lóc đủ thứ.”

hình

Tôi đang súc miệng, ma mất đột nhiên nói điều này khiến tôi muốn phun ra.

“Em đã nói gì?” Tôi liền hỏi.

“Nghe không hiểu, dù sao c*̃ng toàn là tiếng huhuhu.” Hồn ma treo cổ ở bên cạnh nói “Đừng lo.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

“Nhưng cuối cùng anh ta đã ôm em, còn vỗ nhẹ vào đầu em nữa.” Ma treo cổ nói thêm.

Tôi mở to mắt.

“Chà, dê của em thậm chí còn đặt em lên giường, rồi đắp chăn cho em nữa.” Ma đứt đầu nói.

Hả!

“Anh nghĩ hình như Quý Duy thích em đó.” Ma treo cổ gợi ý với tôi “Em thử tỏ tình xem.”

Tôi nhụt chí.

Anh ấy đang là lưu lượng có tiếng, vừa giàu có lại vừa đẹp trai, nhìn lại tôi thì …

Haizzzzza

“Thôi quên đi, cứ như bây giờ thôi.” tôi nói, sửa soạn lại bản thân rồi bước ra ngoài.

Nhìn thời gian, đã 12 giờ trưa rồi sao!

Sao Quý Duy vẫn ở nhà ngồi sofa!

Tôi vội vàng chạy tới.

“Hôm nay anh không định đi quay à?”

Anh ta ngước nhìn tôi, rồi lại nhìn những chai rượu xếp trên bàn.

“Tôi xin nghỉ rồi.” anh ta nói.

Xin nghỉ?

Tôi vò đầu bứt tai!

“Đừng lo, tôi đã bàn với đạo diễn, hôm nay tôi chỉ quay một cảnh, mấy cảnh khác ráng dồn thời gian lên là được. “

Anh ta nói “Vậy nên, bây giờ chúng ta hãy nói về lý do tại sao hôm qua cô uống rượu.”

Tôi muốn bỏ chạy ngay lập tức.

“Có phải là vì Trịnh Vĩ không?” anh ta giành nói trước.
 
Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
Chương 24


24

“Không phải!” Tôi phủ nhận ngay lập tức.

Sao có thể thừa nhận chuyện này được?

Anh ta trầm ngâm gật đầu, vẻ ngoài điềm tĩnh trông đặc biệt đáng sợ, nhất là đôi mắt đó, cứ như tia X-quang đang rà quét tôi.

Như kiểu anh ta có thể nhìn thấu những bí mật của tôi.

“Thực sự không phải!” Tôi lại nói dối.

“Ừ.” Anh ta đáp lại, rồi nói “Vậy thì vì sao?”

Vì sao?

Làm sao tôi biết vì sao a!

Tôi muốn hét lên.

“Dù sao c*̃ng là giáng sinh, vui vẻ chút ấy mà.” tôi nói dối một cách thản nhiên.

“Vui vẻ, vui vẻ mà ôm tôi khóc?” Anh ta vừa nói vừa xấn tới chỗ tôi, không lùi một bước.

Đừng tới đây mà!

“Cái đó là cười ra nước mắt đó.” tôi tiếp tục nói dối.

Không phải cần mặt dày là được sao, cái này, Nhan Thích tôi chưa bao giờ thua ai.

Anh ta nhướng mày, sau đó gật gật đầu “Ò, anh còn tưởng là em thích anh nữa chứ.”

“Không có, không có, không có!” Tôi bật dậy.

“Thật sao?” anh ta dường như thở dài, nhưng vẫn nhìn tôi.

“Thật mà, tôi không có thích anh đâu!” Tôi lập tức thanh minh “Tôi chỉ muốn dọa anh, chỉ muốn c*̀ng anh sức đầu mẻ tráng thôi!”

“Cho nên, em thừa nhận là đã cố ý hù dọa anh?” Anh ta hơi nhướng mày.

Á!

Tự nhiên gậy ông đập lưng ông rồi.

“Hửm?” anh ta ép tôi.

Cũng đỡ lấy tôi.

Ta ngã lên sô pha, anh ta kề sát bên, nắm chặt cổ tay tôi.

Tôi không thể trốn tránh.

Nhìn khuôn mặt đẹp trai của anh ta, tim tôi đập nhanh hơn, mặt tôi nóng bừng.

Chúa ơi, làm sao tôi có thể bình tĩnh được khi người tôi thích đang ở rất gần! Não còn không thể hoạt động nữa là.

Thôi xong rồi.

“Ừm.” Vì vậy tôi gật đầu, chấp nhận sự thật.

Anh ta vừa lòng cười nói: “Thật trùng hợp, anh cũng cố ý hù chết em, chúng ta huề nhau nhé.”

“Em có biết tại sao anh cố tình dọa em không?” anh ta tiếp tục hỏi tôi.

Tôi lắc đầu.

Tôi thực sự không biết.

Liệu anh ta có còn biết tôi đã từng là một con ma không?

Anh ta giơ tay trái lên, là một tờ giấy, tôi nhìn vào, đó là tài liệu điều tra về tôi.

Bao gồm cả “cái chết đột ngột” c*̉a tôi và việc tôi sống lại.

Dù tôi đã chuyển từ nam ra bắc, nhưng anh ta vẫn điều tra rõ ràng.

“Tắt đèn nhà vệ sinh của anh, chạm vào chân anh, dọa anh sợ, gọi anh là bé con, theo anh từ nhà đến khách sạn, rồi từ khách sạn về lại nhà, âm hồn bất tán, Nhan Thích, em thật lợi hại.”

A!

“Anh đang nói cái gì vậy?” Khóe mắt tôi giật giật “Tôi không có làm gì hết á, tôi chỉ là một cô gái nhỏ ngây thơ xui xẻo, không may được cho là đã chết, tôi không làm gì anh cả.”

Vịt chết còn cứng mỏ.

Tôi cứ không thừa nhận đó, anh ta làm gì được tôi?

“Không thừa nhận đúng không?” Anh ta gật gật đầu.

“Tôi có biết gì đâu à.” Tôi “ngây thơ” nhìn anh ta.

“Ma đứt đầu đã nói mấy điều này.” anh ta nói.

Tôi choáng váng.
 
Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
Chương 25


25

Hồn ma đứt đầu đang xem náo nhiệt cũng choáng váng.

Tôi cảm thấy thời gian như đóng băng, răng rắc răng rắc quay lại nhìn hồn ma đứt đầu trong góc.

Hồn ma đứt đầu đang ôm đầu.

“Anh không nói gì cả.” Sau đó như muốn chạy trốn, nhưng lại bị ma treo cổ tóm ngược trở lại.

“Được rồi, được rồi”, anh ta vừa ôm đầu vừa nói: “Hôm đó đầu anh bị kẹt ngay cửa, anh phải nhờ anh ta giúp, tự nhiên anh lỡ nói luôn”.

“Hahaha”

Tôi cười lấy lòng.

26

“Ông chủ, tôi đã sai.” Trong cuộc sống, lúc cần c*́i đầu thì nên c*́i đầu.

Anh ta nhướng mày, tâm trạng có vẻ tốt.

“Được” anh ta nói.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

“Giờ chúng ta quay lại câu hỏi trước.” anh ta nói “Em có thích anh không?”

Tôi…

Tôi nên trả lời thế nào đây?

Thích hay không?

Noia không thích thì có bị giết không?

“Ông chủ, em thích anh.” Tôi nói.

Anh ta hài lòng gật đầu, mỉm cười nói: “Vừa vặn, anh cũng thích em, vậy nên chúng ta quen nhau đi.”

“Hả?” Tôi sững sờ.

“Sao?” anh ta vỗ đầu tôi, tâm tình tốt nói tiếp: “Muốn nuốt lời?”

“Không có không có.” Tôi phủ nhận ngay lập tức.

Tôi thích anh còn không kịp, làm sao tôi nuốt lời được!

Chỉ là

“Anh thích em ở điểm nào?”

So với Trịnh Vĩ, tôi là sản phẩm ba không.

“Ừmm. ” anh ta suy nghĩ một lúc rồi nói “ Em thú vị hơn.”

“Thú vị?”

Tôi nheo mắt, liếc từ trên xuống dưới.

Người này có xu hướng thích bị ngược đãi à?

Thật kỳ quái.

“Đừng nghĩ nữa” Anh ta sờ sờ đầu của tôi nói “Vốn dĩ anh chỉ muốn trả thù em, khiến em nếm trải mùi vị sợ hãi, nhưng đêm qua lúc thấy em buồn, anh chợt thấy bản thân c*̃ng không được vui.”

“Hơn nữa, lúc đó không phải em chính là người trêu chọc anh trước sao? Khi em rời đi, ban đầu anh nghĩ anh sẽ rất vui, nhưng sau đó anh lại cảm thấy có chút khó chịu.”

“Sau đó, anh nhận ra, Thích Thích, anh đã thích em.”

“Vậy nếu em không thích anh thì sao?” Tôi hỏi với một tâm trí bế tắt.

“Em thích anh.”

“Anh chắc chắn?” h*m m**n thắng thua của tôi lại trỗi dậy.

“Ma treo cổ đã nói điều này với anh.” anh cười nói.

“Phốc!”

Một âm thanh vang lên, con ma treo cổ đang đi tới đi lui liền biến mất cùng ma đứt đầu.

To gan!

Dám phản bội tôi!

Tôi tức điên người, đột nhiên một đôi môi mềm mại ập đến.

Quý Duy đã hôn tôi.

Chính xác hơn là một cái chạm nhẹ.

Anh ấn đầu vào trán tôi nói “Giờ chúng ta đã xác nhận mối quan hệ này rồi đúng không?”

“Ừm.” Tôi ngượng ngùng gật đầu.

Sau đó tôi như nghĩ ra điều gì đó, đẩy anh ra hỏi: “Tối hôm qua anh đi ăn tối với Trịnh Vĩ đúng không?”

Anh hôn tôi.

“Ngu ngốc, không phải chỉ riêng cô ta, em có thể hỏi ma treo cổ, là ăn với cả đoàn.”

Tôi hiểu rồi.

Anh hôn tôi một lần nữa.

“Giáng sinh vui vẻ, bạn gái.” anh nói và lấy một hộp quà ra.

Ồ!

Tôi bất ngờ nhận được hộp quà nên rất vui.

“Mở ra xem xem, coi có thích hay không” anh nói với nụ cười trên môi, rất đẹp.

“Ừm” tôi gật đầu nói

“Em luôn thích món quà mà anh yêu đã tặng cho em.” Anh không nói gì, chỉ cười.

Tôi mở từng lớp lụa một, sau đó mở hộp quà.

“A!”

Một con rắn đồ chơi giả đột nhiên hảy ra khỏi hộp quà.

Tôi đã hét rất lớn.

“Hahahaha!!”

Quý Duy, người đang đợi ở một bên đã cười lăn lộn.

“Anh!””tôi tức giận rồi! tôi nhào người tới, đánh anh, đánh chết anh!

Vậy là một ngày vui lại bắt đầu.

【Cuối toàn văn】
 
Back
Top Bottom