Ngôn Tình Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,551,072
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
em-chi-dinh-doa-anh-xiu-thoi-664177.jpg

Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
Tác giả: 板板和青
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

GIỚI THIỆU

Khi tỉnh lại, tôi đã ngủ bên cạnh nam thần. nhưng anh ta không hề biết, bởi vì, tôi là một con ma.

Anh ta đi tắm.

Tôi lượn lờ bên ngoài, thò đầu vào

sau đó…

“Tắc”

Tôi đã tắt đèn.

“Ah ah ah ah ah!”

Ngay khi anh ta hét lên…

“Tắc”

Tôi bật lại đèn.

“Tắc”

Tôi lại tắt đèn

Ai~giỡn thôi mà!​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Mi Tâm Liễm
  • Tiệm Cơm Nhỏ
  • Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
  • Gả Chồng Thay Em
  • Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
    Chương 1


    1.

    Tôi là một con ma.

    Nửa tiếng trước, để hoàn thành nhiệm vụ là khiến người khác phải giật mình, tôi, với tư cách là một con ma, đã vào gương trong nhà vệ sinh nữ, khi mọi người đang soi gương, tôi đột nhiên xuất hiện!

    “Ahhhh!”

    Ồ! Bị dọa rồi! Hahaha!

    Hình

    Phải vậy….

    Ủa ủa sao công trạng vẫn bằng 000.

    Trong lúc tôi còn đang ngơ ngác thì hai cô gái đã hét lên đầy phấn khích: “Thì ra cậu cũng là fan của oppa! Chúng ta phải nhanh lên, nếu không sẽ không bắt được máy bay của oppa đâu!”

    Sau đó họ cùng nhau chạy ra ngoài.

    “Này!” Tội gọi với theo.

    Tại sao, tại sao các người lại không sợ tôi, các người phải tôn trọng ma chút chứ!

    Tôi lơ lửng bò ra khỏi gương.

    Nhìn theo hướng bọn họ liền thấy một nhóm fan lớn đang vây quanh một người đàn ông, la hét bằng nhiều cách khác nhau khi anh ta xuất hiện.

    ” Quý Duy! Quý Duy! Quý Duy!”

    “Oppa hãy dũng cảm bay lên, tụi em mãi mãi bên anh!”

    Người đàn ông đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang đen vẫy tay chào đám đông, sau đó bước vào xe bảo mẫu ở bên cạnh.

    Tôi đã lạc trôi nhiều ngày.

    Bởi vì đã đói quá nhiều ngày, nên hiện tại tôi rất yếu, bây giờ mà khiến trợ lý của anh ta sợ hãi …cũng không nổi nữa.

    Nhìn thấy dáng vẻ cool ngầu c*̉a Quý Duy, tôi chỉ cảm thấy mệt, vì vậy tôi dừng lại và nằm sang một bên để quá giang.

    Tôi là một con ma, mấy ngày trước vẫn còn sống sờ sờ ra đấy, vậy mà vì cuối năm gấp gáp đạt thành tích, lúc đang cố gắng làm thêm giờ đã đột ngột qua đời. Vì kiếp dương còn chưa hết, tôi nhất thời không thể nhập kiếp luân hồi, cho nên hiện tại, tôi chỉ có thể lang thang trong thế giới này.

    Chỉ là… Tại sao làm ma rồi mà vẫn phải chạy kpi!

    Vẫn là kpi đáng sợ a…

    Đáng buồn hơn, bởi vì tôi “chết” ở hình dáng quá mức nguyên vẹn, nên hiệu ứng đáng sợ bị giảm đi rất nhiều, tôi không chạy đủ kpi, mỗi ngày đều không được ăn.

    Đệch!

    Tôi lấy ra một cuốn sổ nhỏ, ngồi dậy ghi chép.

    Ngày 1 tháng 12 lúc 19:22:

    Đi hù dọa mấy đứa nhỏ trên đường, lại bị chúng túm tóc khen: “Dì ơi, dì thật là xấu”.

    Ngày 1 tháng 12 lúc 23:12:

    Con ma đứt đầu dẫn tôi lên chuyến tàu điện ngầm cuối cùng để dọa mọi người, nhìn anh ta quay đầu lại khiến những người bên cạnh sợ hãi la hét lên, tôi c*̃ng từ từ trồi lên để người bên cạnh nhận ra tôi không có chân, nhưng...

    Đối phương lại đang mê mẩn nhìn anh chàng đẹp trai lắc mông mà không để ý đến tôi aaaaaaa.



    Ngày 3 tháng 12 lúc 00:00:

    Dưới sự hướng dẫn của đàn chị trong giới yêu ma, tôi đã giả làm Sadako* và chui ra khỏi màn hình để hù dọa đôi tình nhân.

    Kết quả, tôi bị tên đàn ông đá vô lại màn hình, họ hôn – tôi khóc.

    Hình

    *nhân vật Yamamura Sadako là một ma nữ trong phim <i>Ringu</i> (tên tiếng Anh: <i>The Ring</i>).

    Ngay khi tôi chuẩn bị ghi lại sự thất bại trong nhà vệ sinh nữ hôm nay, người trợ lý đã dừng xe lại.

    “A Duy, sáng mai anh sẽ đến đón, giờ em về nghỉ ngơi thật tốt đi.” Trợ lý nói với Quý Duy.

    “Được, anh vất vả rồi.” Anh ta gật gật đầu rồi bước ra khỏi xe.

    Tối nay tôi không có nơi nào để đi, nên tôi đã theo anh ta ra khỏi xe, ngay khi tôi đang trôi xuống—

    “Á!”

    Người đàn ông bên cạnh đang yên đang lành đột nhiên hét lên một tiếng.

    Tôi giật cả mình.

    Hét cái gì đấy?

    Người sợ ma, ma cũng sợ người đó?

    Nhưng ngay giây tiếp theo …

    [Giá trị sợ hãi đến từ Quý Duy +5]

    Tôi mở to mắt.

    Sau đó, từ từ nở ra nụ cười thân thiện, miệng nứt đến tận mang tai.
     
    Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
    Chương 2


    2

    “A Duy, làm sao vậy?” Trợ lý một bên hỏi.

    “Không, không có chuyện gì.” Anh ta buộc bản thân phải bình tĩnh, cẩn thận nhìn về phía tôi “Chỉ là bóng cây mà thôi.”

    Xe dừng lại, hai người bọn họ vừa nói chuyện vừa đi bộ về nhà, tôi ngẩn người tại chỗ, nhìn chằm chằm cây kẹo được quy đổi từ 5 điểm sợ hãi.

    Đây là thức ăn đầu tiên tôi nhận được sau khi tôi “chết” đó!

    Tôi “À hú” một tiếng, bật cười thật lớn rồi vội vã chạy theo anh ta về nhà.

    ….

    Tôi xuyên qua bức tường để vào nhà.

    Lúc này anh ta đang tắm, anh ta là người sống duy nhất trong căn nhà này.

    Tôi lượn lờ bên ngoài, thập thò nhìn lén một chút, thì ra anh ta đang nằm trong bồn tắm, cái dáng người này, chậc chậc chậc….

    Tôi đỏ mặt rồi, sau đó—

    “Tắc!”

    Tôi đã tắt đèn.

    “Ah ah ah ah ah!”

    Một tiếng hét xé ruột xé gan từ trong nhà tắm vang lên.

    [Giá trị sợ hãi đến từ Quý Duy +10]

    Hahaha!

    Hình

    “Tắc!”

    Tôi bật đèn lên lại, sau đó nhìn thấy anh ta cả người choáng váng..

    Anh ta vừa cố gắng cử động, vừa lầm bầm nói: “Điện năng không tốt?”

    Tất nhiên là không ai đáp lại anh ta rồi.

    Ma cũng vậy nhá.

    Anh ta lại tắm rửa, ngay khi anh ta mất cảnh giác—

    “Tắc!”

    “Ahhhhhhhhhhhhhhhh!”

    [Giá trị sợ hãi đến từ Quý Duy +11]

    Hahaha!

    Tôi lại bật đèn.

    “Tắc”

    Sau đó lại tắt đèn.

    “Tắc!”

    “Bật Tắt bật Tắt ~”

    Cả phòng tắm cứ như một vũ trường, nhấp nháy nhịp nhàng~.

    “Ahhhhhh!”
     
    Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
    Chương 3


    3

    Nhìn thấy giá trị sợ hãi tăng liên tục không ngừng.

    Tôi cười hết nấc!

    “Mẹ ơi!”

    Anh ta bỏ lại một câu rồi chạy sụt quần ra khỏi bồn tắm, mặt đất toàn là nước thế là anh ta bị trượt chân, té cái éc ngay dưới chân tôi.

    Tôi chớp chớp mắt, nhìn anh ta nhếch nhác không chịu nổi, thôi thì kính già yêu trẻ vậy, tôi vô thức đưa tay ra giúp.

    “A!!! Tại sao lại có một bàn tay!”

    Tiếng hét sợ hãi lần này c*̉a anh ta cao hơn gấp mười lần lần trước..

    Thế là…

    [Giá trị sợ hãi đến từ Quý Duy +100]

    Tôi?

    Hahaha!!

    Hình

    Hình

    Trước đây tôi có cố gắng dọa bao nhiêu người cũng đều vô ích, lúc tìm mỏi mắt thì không thấy, lúc~ chả~ tìm~ lại~ thấy~ ngay~ bên cạnh~ a~.

    Nhìn anh ta hoảng hồn đứng lên, rồi loạng choạng thoát khỏi nhà tắm.

    Tôi làm sao có thể dễ dàng tha cho anh ta, tôi liền lập tức đóng sầm cửa rồi bò vào gương ~

    Ngay khoảnh khắc anh ta nhìn vào gương—

    Tôi hất tóc ra phía trước, lộ ra dáng vẻ mơ hồ.

    hình ảnh

    hình ảnh

    [Giá trị sợ hãi đến từ Quý Duy +150]

    Anh ta hoảng sợ đến mức không quan tâm xem có ai ở cửa không, vội vàng lao ra khỏi nhà tắm, vội vàng mở cửa bỏ chạy.

    Nhưng–

    “Sao lại mở cửa không được?”

    Anh ta tiếp tục kéo cánh cửa vào, đập cửa hoảng loạn cả lên, rốt cuộc vẫn là không thể mở.

    Tôi lượn lờ bên cạnh anh ta, nhìn anh ta, lại nhìn bảng công trạng của mình.

    [Giá trị sợ hãi đến từ Quý Duy +15]

    [Giá trị sợ hãi đến từ Quý Duy +20]

    [Giá trị sợ hãi đến từ Quý Duy +100]

    Đồ thị càng ngày càng tăng, khóe miệng tôi càng ngày càng mở rộng.
     
    Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
    Chương 4


    4

    “bé con à, anh khóa trái cửa rồi.” Tôi hảo tâm nhắc nhở anh ta.

    Anh ta:!!!

    [Giá trị sợ hãi đến từ Quý Duy +250! 】

    Anh ta lùi lại mấy bước rồi ngã lăn ra đất.

    “Là ai!”

    Giọng anh ta run run.

    Tất nhiên là tôi sẽ không tốt bụng trả lời rồi~

    Mắt anh ta rõ ràng có chút sợ hãi.

    Sau đó anh ta đi thẳng vào phòng ngủ, khóa trái cửa, rùng mình trùm kín chăn.

    “Ta cảnh cáo ngươi, nhà của ta có camera, ngươi đừng hòng làm điều xằng bậy…”

    Cả cái giường run rẩy.

    Oke oke ~

    Tôi lượn lờ trên đầu giường anh ta, nhìn thấy giá trị sợ hãi trong bảng công trạng không ngừng tăng lên, tôi cực kì vui sướng.

    Ai đó đã nói, muốn phát triển lâu dài!

    Thì khi bắt được một con dê béo, bạn phải chậm rãi từ từ, không thể cạo trọc đầu nó luôn một lúc được ~

    Hahaha, ngày tháng còn dài lắm, phải nâng niu anh ta mới được.

    Việc đầu tiên cần làm bây giờ là ĂN!

    Tôi dùng điểm sợ hãi để đổi lấy một bàn đồ ăn lớn, lại thấy phải còn 200 điểm nữa mới đổi được đồ uống.

    “E hèm …”

    Tôi nhìn Quý Duy, người đang run rẩy trốn trong chăn bông.

    Anh ta gãi đầu, có chút lo lắng.

    Thế giới yêu ma quy định ma không được dọa những người trốn trong chăn bông.

    (Làm ma cũng có yêu cầu nghề nghiệp, cũng có đạo đức nghề nghiệp→_→)

    Nhưng mà, bây giờ tôi thực sự muốn uống thứ đồ uống đó …

    Tôi liếc qua liếc lại nhìn anh ta, sau đó, mắt tôi sáng lên.
     
    Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
    Chương 5


    5

    Ha!

    Một bàn chân của anh ta đang thò ra ngoài!

    Không thể doạ người trong chăn nhưng có thể doạ người bên ngoài chăn mà!

    Đúng vậy đúng vậy.

    Nghĩ nghĩ, tôi liền chạy tới, nhìn bàn chân hơi run của anh ta rồi đưa tay chạm nhẹ một cái.

    “A! Người đừng tới đây a!”

    Anh ta hét lên một tiếng, thu chân lại, chỉ với một tiếng kêu, giá trị sợ hãi đến từ anh lại tăng vọt!

    Hahaha, tôi vui vẻ thực hiện một c*́ lộn người.

    Đã có đồ uống trong tay.

    yế yê yệ ~

    hình

    Anh ta trùm chăn khóc.

    Tôi ở bên cạnh thì…

    hình ảnh

    hình

    Oa!

    Tôi cảm thấy mình hệt như loại người chuyên bắt nạt phụ nữ thời cổ đại ấy.

    Nhìn anh ta một bên khóc.

    Cảm giác này … thật tuyệt vời a!
     
    Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
    Chương 6


    6

    Anh ta quấn chăn và khóc suốt đêm, còn tôi thì thiếp đi giữa tiếng khóc của anh ta.

    Cho đến khi tờ mờ sáng, anh ta vội vàng nhảy ra ngoài.

    Tôi đang ngủ mê mệt c*̃ng phải hoang mang tỉnh dậy nhìn anh ta, nghe thấy anh ta cứ cười khúc khích trong miệng.

    hình

    Ha!

    Nam nhân, đừng cố thoát khỏi Ngũ Hành Sơn của ta!
     
    Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
    Chương 7


    7

    Ngày 5 tháng 12 lúc 16 giờ 35 phút:

    Con dê béo mang về một người đàn ông lạ, tôi tựa vào vai con dê béo xem người đàn ông đó nhảy nhót, hắn ta còn đòi con dê béo hẳn 1 triệu.

    To gan!

    Sao ngươi dám l**m dê của ta!

    Tôi tốt bụng liền nói vào tai dê béo: “Bé con, con bị lừa rồi, mau mau lấy lại tiền!”

    Con dê béo nhảy cao nửa mét, tôi lại thu hoạch được 500 điểm sợ hãi..

    Ngày 5 tháng 12 lúc 22 giờ 44 phút:

    Dê béo không dám ở nhà nữa, suốt đêm kiếm người môi giới, thu dọn đồ đạc chuyển tới khách sạn.

    Nhưng tôi có phải là loại ma không thể di chuyển không?

    Bé con, anh thất sách rồi.

    Ngày 6 tháng 12 lúc 10 giờ 23 phút:

    Dê béo đã từ bỏ giãy dụa, chuyển lại về nhà.

    Tôi lén nhỏ một giọt mực đỏ lên mặt anh ta khi anh ta đang rửa mặt, anh ta đang xoa xoa bọt liền sợ hãi nhảy dựng cả lên.

    Ngày 6 tháng 12 lúc 21 giờ 45 phút:

    Con dê béo chết ngạt rồi, đang trốn sau cánh cửa, cố gắng hù dọa tôi, hahaha, đúng là một soái cưa ngốc nghếch.

    Bé con, tôi có thể thấy những gì anh làm, nhưng anh không thể nhìn thấy tôi, anh đang chiến đấu với không khí đó, anh hiểu hong?



    Liên tiếp vài ngày, chúng tôi đều rất vui vẻ với nhau┏(^0^)┛ ~lá la là

    Con dê béo Quý Duy này, lông có vẻ rất dày, vặt thế nào c*̃ng không bị sao~

    Vào ngày 8 tháng 12, khi tôi đang nghĩ ra một cách mới để dọa anh ta thì hồn ma đứt đầu bất ngờ xuất hiện.

    Anh ta ngẩng đầu lên nói với tôi “Thích Thích, lão đại đang tìm em khắp nơi đó.”

    “Có chuyện gì sao?” Tôi thậm chí không quan tâm đến việc dọa dê béo nữa, liền bật dậy lượn qua đó.

    “Không biết, có thể là em đã vi phạm quy tắc nào đó, nghe nói gần đây có rất nhiều ma mới không hiểu việc bị xử lý rồi.” Con ma treo cổ đi ra nói.

    “Xử lý?” Tôi có chút sững sờ “Xử lý như thế nào?

    Tất cả đều đã chết, còn xử lý như thế nào nữa?

    “Anh thấy một số người thì bị ném vào chảo dầu, số còn lại thì bị nuốt ngay lập tức!” Con ma đứt đầu vừa nói vừa rùng mình.

    Ăn sạch?!

    Tôi bối rối …

    Tôi ngẫm nghĩ thật kĩ, hình như … tôi có vi phạm một quy định.

    Không được dọa người núp trong chăn bông.

    Hôm đó vì rất muốn uống thức uống đó mà tôi đã chạm vào chân của dê béo.

    Thôi xong rồi…
     
    Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
    Chương 8


    8

    Tôi nhanh chóng hỏi họ liệu giờ tôi chạy còn kịp không, kết quả, tôi bị con ma treo cổ liếc mắt.

    hình

    Tôi hiểu rồi.

    Trầm tư cả đêm thì cuối cùng hồn ma treo cổ c*̃ng nói anh ta có thể giúp tôi, anh ta sẽ đích thân tiễn tôi đến nơi chín suối.

    hình

    Sau đó, bọn họ lượn đi.

    Bỏ lại tôi thờ thờ thẫn thẫn.

    Dê béo đằng kia đang nhẹ nhàng bước vào, anh ta nhấc nắp bồn cầu, mở banh thùng rác, rồi lại nhìn xuống dưới gầm giường, xem ra vẫn còn kinh hoàng bạt vía đây mà.

    Lâu lâu lại hét lên như thể đang sợ hãi điều gì đó.

    Nếu là bình thường, tôi nhất định sẽ nhân cơ hội này mà hù dọa anh ta, nhìn anh ta nhảy cẫng lên mà cười sung sướng.

    Nhưng bây giờ tôi đột nhiên không còn tâm trạng nữa.

    Tôi lượn lờ bên cạnh anh ta mà không làm gì cả, chỉ nhìn anh ta.

    Nhìn anh ta kiểm tra mọi thứ, sau đó nằm xuống giường thở phào nhẹ nhõm, an tâm chìm vào giấc ngủ.

    Tôi lơ lửng trong không trung, suy nghĩ một lúc rồi c*̃ng nằm bẹp xuống bên cạnh anh ta.

    Coi như cũng có cảm giác giống con người.

    Anh ta ở trong chăn, tôi ở ngoài chăn, mặt đối mặt.

    Anh ta đã ngủ rồi.

    Thật ưa nhìn.

    Thật tiếc vì tôi không gặp anh ta sớm hơn.

    Có điều, ngay cả khi tôi biết anh ta, tôi với anh ta c*̃ng không có bất kì giao tiếp nào.

    Tôi cứ nhìn anh ta cả đêm.

    Ngày hôm sau khi tỉnh dậy, tinh thần anh ta rất tốt.

    “Không có chuyện gì đúng không?” Hai mắt anh ta sáng ngời, thoạt nhìn có vẻ rất vui.

    Anh ta lật tung chăn bông rồi nhìn xuống gầm giường một lần nữa.

    “Không có ai đụng vào chân nữa! c*̃ng không có ai trốn dưới gầm giường nữa!”

    Anh ta vén chăn chạy vội ra ngoài: “c*̃ng không có ai di chuyển mọi thứ nữa!”

    Anh ta lại vặn vòi nước: “Nước không thình lình đổi màu nữa, c*̃ng không có gì trong gương!”

    Anh ta trông rất phấn khích, có vẻ rất vui mừng.

    Tôi đứng ngay sau anh ta.

    Bỗng dưng muốn khóc.

    “Thích Thích, tôi có 5 phút để đưa em đi” Giọng nói c*̉a hồn ma bị treo cổ vang lên.

    “Ừmm.” Tôi đáp lại một tiếng.

    Dê béo đã vui đến mức khui sâm panh ăn mừng rồi.

    Tôi bay đi.

    Không bay đến gần anh ta mà chỉ nhìn từ xa và nói với giọng mà chỉ có bản thân tôi nghe được: “Tôi phải đi rồi.”

    “Hình uống rượu”

    Anh ta vẫn đang say sưa rượu chè, rượu sâm panh rải rác khắp nơi.

    “Trong thời gian làm ma, anh đã cho tôi rất nhiều điểm sợ hãi, giúp tôi có đồ ăn thức uống, đó thực sự là khoảng thời gian đẹp nhất c*̉a tôi.”

    Tôi nhìn anh ta nhảy múa trên ghế sô pha, lại còn là một động tác breaking.

    “Tất cả là lỗi của tôi, khiến anh sợ hãi phải trốn trong chăn, giờ tôi bị bắt đi rồi, nghe nói nhẹ thì bị ném vào chảo dầu, nặng thì bị nuốt gọn, nói chung…tôi sẽ không làm anh sợ nữa.”

    “Thích Thích, phải đi rồi.” Giọng nói của hồn ma bị treo cổ truyền đến.

    Tôi gật đầu.

    “Tạm biệt.”

    Tôi nói, sau đó quay đi.

    “c*̃ng không bao giờ gặp lại nữa.”

    Sau đó lơ lửng ra ngoài với hồn ma bị treo cổ.

    Khi tôi bay đến lối vào, tôi không thể không nhìn lại.

    Tôi thấy anh ta đang cầm chai rượu nhìn về hướng tôi.
     
    Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
    Chương 9


    9

    Mặc dù tôi biết anh ta không thể nhìn thấy tôi, nhưng tôi đột nhiên rất buồn. Bởi vì tôi đã phát hiện ra, tôi đang luyến tiếc..

    “Thích Thích.” Hồn ma treo cổ thúc giục.

    Tôi gật đầu, lau nước mắt rồi theo anh ta ra xuyên qua bức tường rời khỏi nhà.

    Tôi đi theo ma treo cổ một cách cam chịu, xếp hàng để được gặp lão đại…

    chết một lần nữa …

    Không biết chết có đau không.

    Đứng trước mặt lão đại, tôi cúi gằm mặt không dám nói.

    “Tên.” Anh ta hỏi.

    “Nhan Thích.” Tôi trả lời như một cái xác không hồn. (ủa ủa)

    “Ồ, thì ra là ngươi, bên phải, đi theo hướng đó,” anh ta nói.

    Hả?
     
    Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
    Chương 10


    10

    Bên phải?

    Nhưng tại sao những con ma khác lại đi bên trái?

    Tôi đang muốn hỏi thì ma đứt đầu đã kéo tôi về phía bên phải.

    Anh ngẩng đầu lên và nói bên tai tôi: “Đừng hỏi vớ vẩn, chuyện anh kể em trước đây thì ra là sai rồi, hiện tại họ cho em sống lại đó.”

    Cái gì?

    Tôi sẽ sống lại?

    Thật sao?

    Tôi tên Nhan Thích, là một người chết đã trở thành ma.

    Vài ngày trước tôi còn đang ăn nhờ ở đậu nhà dê béo, thậm chí còn khóc lóc thảm thiết lúc tạm biệt anh ta. Vậy mà, hiện tại tôi được sống lại rồi.

    Đúng vậy, không sai.

    Tôi đã sống lại!

    Lật nắp quan tài!

    Moé!

    Buồn phiền lâu nay thật vô ích!
     
    Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
    Chương 11


    11

    Một người đã chết gần mười ngày đột nhiên xuất hiện.

    Cả gia đình tôi và công ty đang kiện tụng đều giật mình.

    Cho nên, tôi chỉ có thể giải thích một chút, nói rằng tôi không hoàn toàn chết, mà chỉ là hôn mê sâu, tôi đã tỉnh lại không bao lâu sau khi được chôn cất.

    Sau đó không thể xuất hiện vì đã bị lăn xuống chân núi, được người cứu đưa về nhà chăm sóc vài ngày.

    Con ma đứt đầu c*̃ng giả vờ ngụy trang để làm chứng cho tôi.

    Cuối cùng tôi đã lừa được họ …

    Nhưng tôi c*̃ng không muốn sống và làm việc ở chỗ cũ nữa, phải tránh xa chỗ đó ra!

    Tôi từ nam ra bắc tìm công việc mới, sống lại cũng được một tuần rồi, ngày mai tôi bắt đầu đi phỏng vấn ở công ty mới.

    Nhận tiện, tôi cảm thấy yêu cầu tuyển dụng của công ty này khá kỳ lạ, phải tinh thông các trò đùa ma quái.

    Cái này để làm gì?

    Muốn làm nhà ma hay gì?

    Yo~Cái này tôi rất giỏi nha ~

    Ngày mai nhất định sẽ thuận lợi!

    Đêm đó khi nằm trên giường, tôi vô thức nhìn mặt kia của chăn bông, chợt cảm thấy có chút buồn.

    Tôi đang nghĩ gì vậy?

    A!

    Bắt nạt nhiều quá nên đâm ra nảy sinh tình cảm hay gì?

    Không thể như thế được!

    Cứ như vậy, tôi lăn lộn … rồi mất ngủ.

    Ngày hôm sau, tôi đi phỏng vấn với hai quầng thâm rất lớn dưới mắt.

    “Người tiếp theo.”

    Khi người bên trong gọi, tôi lắc đầu để vượt qua cơn buồn ngủ và bước vào, sau đó ngước lên nhìn một cái…

    Đệch!

    Người ngồi ở giữa chính là dê béo!
     
    Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
    Chương 12


    12

    Bây giờ tôi không phải là ma, tôi là người sống, tôi không đánh lại anh ta đâu!

    Tôi ngay lập tức bỏ chạy.

    Nhưng ngay lúc đó có người đã bắt được cánh tay tôi, tôi nhìn lại, ra là dê béo … à không, chính xác phải là cái mặt thối Quý Duy!

    Này!

    Tôi tính rút cánh tay ra định bỏ chạy, nhưng trong lúc giằng co lại vô tình va phải công tắc đèn.

    Thế là…

    “Tắc!”

    Đèn trong toàn bộ phòng họp đã tắt.

    Vì đang cố sức giãy giụa nên tôi cứ mò tùm lum.

    Thế là—–

    “Tắc!”

    “Bùm bum~” (ánh sáng đèn nhấp nháy)

    Bật tắt bật tắt, ha!

    Một vài người tham gia phỏng vấn vẫn nói chuyện phiếm mà không thèm quan tâm đến đèn cứ nhấp nháy.

    Nhưng lực trên tay ngày càng nặng, tôi buộc phải ngầng đầu, khuôn mặt của Quý Duy âm u đến mức gần như dính đầy mực.

    A!

    Làm thế nào bây giờ, anh ta không phải sẽ nhớ lại gì đó chứ!

    “Tới đây rồi mà còn muốn chạy?” Anh ta nhả chữ qua kẽ răng.

    Điều này có nghĩa là gì?

    “Tôi đi nhầm rồi, đi nhầm rồi!” Tôi hét lên ngay lập tức.

    “Nhan Thích, nữ, 23 tuổi, chưa lập gia đình.” Tay còn lại c*̉a anh ta cầm bản lý lịch của tôi, còn chỉ vào ảnh của tôi “Đây không phải là cô sao?”

    “Đúng là vậy nhưng mà” Nhưng mà tôi rất sợ, trước kia tôi dọa nạt và mắng anh ta như vậy, còn làm anh ta mất đi hình tượng lạnh lùng, bây giờ anh ta có thể tha cho tôi sao.

    “Tôi không ứng tuyển nữa, tôi không thể làm việc này, tôi thấy mình không thích hợp.” Tôi cố sức vùng vẫy.

    “Anh mau cho tôi đi đi!

    “Tôi nghĩ cô, rất, phù, hợp, đó!” Anh ta nói.

    Á!

    Khi tôi đang cố gắng vắt óc để thoát thân, anh ta lại nói–

    “11 nghìn tệ” (~36.146.000 VNĐ)

    Lương trợ lý thông thường là 6 nghìn tệ (~19.716.000 VNĐ)

    Tôi sững người trong giây lát.

    Không!

    Không thể c*́i đầu vì tiền.

    Tôi tiếp tục đấu tranh.

    12 nghìn tệ” (~39.432.000 VNĐ)

    Ừmmmmm…….

    Tôi di chuyển một chút.

    “Chốt kèo 15 nghìn tệ.” Anh ta nói một cách dứt khoát.

    “Bao ăn bao ở, cuối năm xem thành tích trao tiền thưởng “

    Tôi lại di chuyển một cách tượng trưng.

    Anh ta duỗi ra ba ngón tay.

    “Chỉ làm ba giờ.”

    Tôi đảo khách thành chủ, ôm lấy cánh tay anh ta.

    “Ông chủ, tôi làm, tôi làm!” Muốn tôi làm cái gì thì cứ tự nhiên sai bảo nha!

    Nhưng mà làm sao anh ta có thể biết được chính tôi là người đã dọa và trêu chọc anh ta ở nhà anh ta trước đây?

    Mấy việc đó là c*̉a con ma chết bất đắc kỳ tử ó nha, không liên quan gì đến Nhan Thích tôi đâu!

    Tôi nhìn anh ta chớp chớp mắt nói: “Anh Quý yêu dấu hỡi, khi nào chúng ta ký hợp đồng vậy ạ?”

    Hình Nụ cười nịnh bợ.jpg

    Quý Duy, người đã rất lạnh lùng trước đó, cuối cùng cũng nở một nụ cười.

    Hợp đồng rất nhanh được ký kết.

    Tôi đã được anh ta đề cập đến cái gọi là “ký túc xá nhân viên”.

    Hóa ra … lại, là, nhà, của, anh, taaaa, a!
     
    Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
    Chương 13


    13

    Tôi lập tức phản đối “Đây là nhà của anh, tôi không muốn ở chung với anh.”

    Anh ta nhìn tôi bằng nụ cười nửa miệng, hoàn toàn khác xa với hình ảnh con dê béo ú luôn run rẩy và sợ hãi.

    Anh ta nói: “Làm sao cô biết được đây là nhà của tôi?

    Tôi không nói nên lời.

    Tôi không thể nói là do tôi đã làm anh ta sợ hãi ở đây khi tôi còn là một con ma …

    Tôi phải động não.

    “Tin vỉa hè đó.”

    “Tin vỉa hè này đến từ đâu?”

    “Đây là bí mật.”

    Tôi chặn anh ta lại, anh ta nheo mắt, sau đó nói một cách kỳ quái: “Đi.”

    Tôi theo đuổi “Tôi không sống ở đây đâu!”

    “Muốn vi phạm hợp đồng?”

    A Lương ở một bên cũng nói: “Cô nên tìm hiểu về khoản bồi thường một chút.”

    Ha!

    Đe dọa tôi!

    “Được rồi, ở thì ở!” Ai sợ ai?

    Bây giờ tôi là người sống, chỉ cần tôi không nói ra, anh ta làm sao có thể biết được chuyện gì đã xảy ra.

    Thế là, tôi cất đồ đạc đi và ở trong phòng dành cho khách.

    Sau một ngày di chuyển mệt mỏi, tôi thiếp đi ngay khi vừa chạm vào giường.

    Nhưng trong lúc đang ngủ dở, tôi luôn cảm thấy kỳ lạ.

    Như thể có ai đó đang nhìn chằm chằm vào tôi.

    Tôi mơ hồ mở mắt ra, sau đó, tôi nhìn thấy một thứ màu đen đang ngồi ở đầu giường, cái thứ ấy đang cúi đầu nhìn tôi.

    “A!”

    Tôi hét toán lên, bao nhiêu buồn ngủ đều bị sợ hãi cuốn đi mất, linh hồn tôi sắp bay ra khỏi vũ trụ này rồi.

    Tôi nhặt cái gối lên định đánh vào thứ đó.

    “Tắc!”

    Bên kia đã bật đèn đầu giường.

    Tôi hết hồn muốn xác định đó là cái gì, lại chỉ thấy Quý Duy đang ngồi một bên nhìn tôi vô cảm.

    “A! Anh đang làm cái gì vậy!”

    “Giữa đêm còn ngồi ngay đầu giường tôi!”

    “Làm tôi sợ chết khiếp!”
     
    Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
    Chương 14


    14

    Anh ta vẫn ngồi đó như một nhà sư già trong thiền định, nhìn tôi một cách bình thản.

    Tôi, tôi không thể hiểu anh ta đang nghĩ gì.

    Tôi tức giận định đánh anh ta.

    “Tôi muốn ăn khuya.” anh ta nói “Cô làm cho tôi.”

    Không đợi tôi lên cơn động kinh, anh ta nói tiếp:

    “Tôi là ông chủ.”

    Chỉ bằng một lời nói, anh ta đã dập tắt được cơn tức giận sắp bùng phát c*̉a tôi.

    Móe!

    Được rồi! Anh phát tiền, anh là ông chủ!

    Tôi đứng dậy đi vào phòng tắm để rửa mặt, nhưng khi tôi vừa ngẩng đầu lên.

    “A!”

    Một cái mặt quỷ đột nhiên xuất hiện trong gương.

    Tôi sợ đến mức suýt đấm vào nó.

    Cả người như sắp ngất xỉu.

    Ngay khi tôi hét lên, “con ma” đó đã cởi bỏ chiếc mặt nạ, lộ ra khuôn mặt của Quý Duy.

    Má!

    Tôi quay lại thấy anh ta đang nghịch chiếc mặt nạ trên tay.

    “Khuya rồi mà anh còn định hù chết tôi sao?” Tôi thực sự tức giận.

    Anh ta gãi gãi đầu, tỏ vẻ vô tội.

    “Không có a, tôi chỉ muốn hỏi cô xem chiếc mặt nạ này trông có giống thật không.”

    Anh ta dừng một chút: “Nhìn phản ứng của cô thì đúng là rất thật.”

    Thật cái mẹ nhà anh!

    Khá lắm!

    Tôi đi vào bếp, nhìn xem trong tủ lạnh có gì, rồi lại nghĩ lại anh ta thường ăn gì, cuối cùng tôi quyết định sẽ nấu một ít mì cho anh ta.

    Trong lúc đang nấu, từ hình ảnh phản chiếu c*̉a tủ lạnh bên cạnh, tôi nhìn thấy một bóng người đang rón rén từng bước từng bước đến gần tôi.

    Ha! Cẩu tử!

    Tôi giả vờ như không biết và đợi anh ta từ từ tiến lại.

    Ngay khi anh ta định dọa tôi, tôi thình lình trợn mắt, xõa tóc rồi quay người lại.

    “Ahhhhh…”
     
    Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
    Chương 15


    15

    Haha.

    Mới vừa rồi còn định chồm tới dọa tôi, bây giờ lại bị dọa tới mức nhảy thẳng lên nóc nhà rồi.

    Cái vỏ bọc lạnh lùng giả vờ trước đây như đã biến mất không dấu vết, khôi phục lại về bộ dạng dê béo trước đây.

    Ha! Muốn doạ tôi sao? Anh không có cửa!

    Tôi nhìn anh ta nhanh chóng đứng dậy, trở lại vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng với một nụ cười khinh thường.

    Không ai trong chúng tôi nói chuyện, chúng tôi chỉ đứng đó và nhìn nhau.

    Lúc này, tôi gần như có thể nhìn thấy tất cả các loại tia sét, sấm chớp đang lao tới và ầm ầm giữa hai chúng tôi,

    Đùng đùng ~ Cheng cheng!

    Anh ta đã nhận ra.

    Nhưng anh ta không nói.

    Vậy nên, tôi cũng không nói ~ oke ~ thích thì cứ chơi thôi!

    Thích nhát ma đúng không?

    Đến đây~

    Battle nào!

    Đồ ngốc.
     
    Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
    Chương 16


    16

    “Ùng ục ùng ục”

    Mì trong nồi đã chín.

    Tôi tắt lửa, dọn mì ra.

    “Anh Quý, mì đã chín.”

    Hình cười thân thiện

    “Được.” Anh ta gật đầu, tiếp tục duy trì vẻ lạnh lùng.

    Sau đó tôi bưng bát mì vào phòng ăn.

    Anh ta ngồi ăn mì, tôi an vị ngồi một bên ân cần nhìn anh ta.

    Đợi đến khi anh ta ăn mớ rau xanh, tôi bỗng giả vờ sợ hãi nói: “Á, có con sâu trên lá rau này, anh Quý ơi, anh cắn đứt một nửa nó rồi!”.

    hình

    Anh ta nôn ngay lập tức rồi lại nôn tiếp.

    “Á, tôi nhìn nhầm rồi, thì ra đó cũng là mì.” Tôi nói.

    Hình

    hình

    Anh ta sững người, từ từ ngồi dậy, nheo mắt nhìn tôi.

    hình

    “Có vấn đề gì sao anh Quý?” Tôi cười thầm trên nỗi đau c*̉a anh ta.

    “Không có gì.” Anh ta lau miệng đứng dậy, không biết là đang đi đâu.

    Tôi ậm ừ rồi rửa sạch bát.

    Ngay khi tôi vừa bước ra, đang rẽ vào góc thì…

    “Á!”

    Đột nhiên sát góc có một người đàn ông đang đứng, anh ta thậm chí còn đang dùng đèn pin chiếu vào mặt!

    Thì ra là Quý Duy, anh ta đang nheo mắt nhìn tôi, mơ hồ lộ ra vẻ đắc ý.

    “Sợ rồi sao?” Anh ta hỏi.

    “Không có.” Tôi cười. “Tôi chỉ là vô tình cắn vào lưỡi mình, đau quá ấy mà.”

    Khá lắm.

    Được lắm.

    Cẩu tử, anh xong đời rồi!
     
    Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
    Chương 17


    17

    “c*̃ng muộn rồi, đi ngủ thôi.” Tôi cười ôn hòa nói.

    “Được.” Anh ta gật đầu, xoay người đi tắm rửa, tôi nhân cơ hội đó chui xuống gầm giường phòng anh ta.

    Tôi nhìn trộm từ gầm giường.

    Thấy anh ta sau khi trở về phòng liền liếc nhìn xung quanh, chắc chắn xung quanh không có ai mới khóa cửa lại.

    Khà khà!

    Tôi biết ngay mà.

    Tôi kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi anh ta lên giường.

    Tôi lấy điện thoại ra kiểm tra thời gian, đã 15 phút trôi qua, có thể hành động rồi!

    Tôi từ từ bò ra khỏi gầm giường.

    Ể~ Ngay khi tôi ngó nhìn lên thì thấy một bàn chân của anh ta đang thò ra.

    Bé dê ơi, lâu quá nên quên rồi sao, để tôi nhắc lại cho anh nhớ nhé?

    Thế là, tôi đưa tay ra, nắm lấy chân của anh ta, gãi gãi bàn chân của anh ta.

    “Á!”

    Đúng như dự đoán, anh ta bật dậy ngay lập tức, sau đó liền ôm gối đánh túi lui.

    Nhưng tôi đã chui xuống lại rồi.

    Há há ~ không đấu được tôi đâu!

    Cuối cùng, anh ta nhảy xuống giường, ngay khi anh ta ngó xuống gầm giường, tôi liền chiếu đèn của điện thoại vào mặt, cười nói: “Ông chủ, tôi sẽ canh gác dưới gầm giường cho anh.”

    Mặt anh ta tái đi, gần như nén ra một câu từ kẽ răng:

    “Cô rất có năng lực.”

    “Tất nhiên, tôi không thể phụ lòng mức lương mà ông chủ đã đưa ra nha.” Tôi cười.

    “Ông chủ, giúp tôi một tay nào.”
     
    Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
    Chương 18


    18

    Anh ta kéo tôi ra ngoài, tôi nhiệt tình kể cho anh ta một câu chuyện, anh ta từ chối, đã thế còn bảo sẽ kể cho tôi nghe một câu chuyện về tiếng chuông lúc nửa đêm.

    Nhưng anh không sợ sao, ông chủ?

    Anh rõ ràng là gan bé hơn tôi nha.

    hình

    Anh ta dường như cũng nhận ra vấn đề nên thả tôi đi.

    Sau khi tôi kiểm tra khắp nơi để chắc chắn rằng không có ai ở đây, tôi mới khóa trái cửa rồi đi ngủ.

    Một lúc sau, điện thoại reo.

    Ha, cẩu tử!

    Nghĩ rằng tôi sẽ sợ sao?

    Tôi tắt máy và ngủ tiếp.

    Lêu lêu~ không sợ đâu ~

    Sau một đêm “chiến đấu”, ngày hôm sau chúng tôi thức dậy với đôi mắt xanh đen.

    Khi người đại diện và trợ lý của anh ta-A Lương nhìn thấy chúng tôi, bọn họ đã giật mình.

    “Ông chủ đi làm sao? Có anh A Lương ở đây rồi vậy không cần tôi đi theo ha.” Tôi cười vẫy vẫy tay.

    “Không được, cô phải đi.” Anh ta nghiến răng nghiến lợi nói “Cô rất quan trọng, không có cô không được.”

    Ồ ~

    c*́ đêm đúng không?

    Tôi thấy anh là chó con thì đúng hơn.

    “Đêee thưa Ông chủ” Tôi gật đầu, nháy mắt với A Lương, sau đó thu dọn đồ đạc và cùng họ đi ra ngoài.
     
    Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
    Chương 19


    19

    Kể từ đó, chúng tôi bắt đầu “cuộc chiến”, nó kéo dài khoảng một tuần!

    Ngày 19 tháng 12 lúc 12 giờ 3 phút:

    Sự kiện: Đồ ngốc véo mũi tôi khi tôi đang ngủ gật, còn sử dụng hiệu ứng âm thanh để dọa tôi.

    Kết quả bị tôi cắn ngược lại.

    Ngày 20 tháng 12 lúc 14 giờ 5 phút

    Sự kiện: Từ trong gương trang điểm nhỏ, tôi nhìn thấy đồ ngốc đang đến dọa tôi, thế là khi anh ta đến gần, tôi nhanh chóng trét phấn thành một khuôn mặt trắng bệch, đôi môi đỏ như máu quay lại dọa anh ta.

    Kết quả: Đồng tử của anh ta giãn ra, nhưng anh ta c*̃ng nhanh chóng co lại, nhìn tôi đầy chế nhạo.

    Ngày 21 tháng 12 lúc 22 giờ 14 phút:

    Sự kiện: Tôi mệt quá định đi ngủ thì bỗng nhiên có vật gì lăn dưới chân, tôi lơ mơ thấy đó là hình dáng một quả cầu, đến lúc nhặt lên mới biết là nhãn cầu!

    Kết quả: Tôi gần như đã hét lên nhưngggg tôi đã kìm lại được, tôi mỉm cười.

    22 tháng 12 lúc 00 giờ 12 phút:

    Sự kiện: Ha ~ anh tưởng mình anh có đạo cụ à, tôi cũng có nhé! Tôi ném vài con rắn đồ chơi dưới chăn của anh ta và đợi ngoài cửa.

    Kết quả: Tôi nghe được tín rít c*̉a đồ ngốc, há há.

    ....

    Khóa bồn cầu, dán tay nắm cửa, sơn đỏ máu giấy vệ sinh, bỏ đồ chơi con vật nhỏ vào dép.

    Sau một tuần chiến đấu, c*̃ng đúng lúc đến Giáng sinh, chúng tôi càng chiến đấu, chúng tôi càng dũng cảm hơn!

    Ah, sự thèm khát chiến thắng chết tiệt này.

    Tôi định đưa cho đồ ngốc một “túi quà Giáng sinh”, nhưng tôi chưa kịp giao nó thì ma đứt đầu đã đến tìm tôi.

    “Thích Thích, có người đang nhổ dê của em.” Anh ta ngẩng đầu lên nói với tôi.

    To gan!
     
    Back
    Top Bottom