Ngôn Tình Em, Anh Và Chúng Ta

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Em, Anh Và Chúng Ta
Chương 100: Nhẹ nhàng thoải mái


Cuộc sống của Tô Diệc Mân bây giờ vô cùng có quy luật, buổi sáng nghe Tô Tử Quân đọc báo, thi thoảng bảo Kha Hoa đến một chuyến nói về tình hình công ty, sau đó ra ngoài dạo bộ.

Tô Tử Quân đang bận rộn trong bếp. Trong nhận thức của bản thân cô, cháo là món ăn cô nấu ngon nhất.

Cô bưng cháo ra, ừm, rồi mau chóng phớt lờ cái nhíu mày của anh. Ngày trước anh am hiểu vờ vịt, còn bây giờ anh khinh thường giả vờ, thích hay không vừa liếc mắt đã có thể nhìn ra.

“Nếm thử trước xem. Biết đâu lại là hương vị anh thích nhất thì sao.” Tử Quân dỗ dành.

Tô Diệc Mân rõ ràng không tin, nhưng vẫn cầm thìa lên, ăn một miếng đầy cam chịu.

Nét mặt đó chắc chắn là đau khổ, mày vẫn nhíu mãi.

Điều đó khiến Tô Tử Quân cũng nhíu mày. “Hương vị thế nào?” Cô hỏi với vẻ rất không chắc chắn.

“Khó ăn lắm.”

Không tin, kiên quyết không tin. Vừa nãy cô đã nếm thử rồi, hương vị rất ngon mới phải.

Tô Diệc Mân như nhìn ra suy nghĩ của cô. “Không tin hả? Vậy em nếm thử xem.”

Tô Tử Quân bán tin bán nghi cầm thìa lên, vừa nhìn anh, vừa cho vào miệng mình. Cô vừa húp vào, Tô Diệc Mân lập tức nhanh tay nhanh mắt đứng dậy, cố định cô cho vững. Tay anh ôm chặt cô, đầu lưỡi khẽ cuốn đi thức ăn trong miệng cô. Tô Tử Quân hơi nhíu mày, song lại không dám đẩy mạnh anh. Ngược lại, như thế lại hơi có cảm giác lạt mềm buộc chặt.

Anh giống như một đứa trẻ đắc thắng, ánh mắt cũng trở nên thuần khiết. “Hương vị rất ngon.”

Lời lẽ không đồng nhất như vậy khiến cô vừa xấu hổ vừa bực mình, chỉ có thể trừng anh.

Qua một lúc, cô bỗng gần như hét lên. “Tô Diệc Mân, anh lừa em, chân của anh…”

Tô Diệc Mân trông chẳng hề sợ hãi. “Bác sĩ nói sau phẫu thuật sẽ sinh ra tác dụng phụ nhất định, chân sẽ tê liệt trong thời gian ngắn, đã qua bao nhiêu ngày như thế rồi, đương nhiên… Ơ kìa, vẻ mặt em là sao vậy?”

Bấy giờ Tô Tử Quân mới hiểu được bản chất của anh. “Mặc kệ, anh đang lừa em.”

Sắc mặt Tô Diệc Mân sầm xuống. “Chẳng lẽ em mong chân anh thật sự không thể phục hồi lại à?”

Sao anh có thể đổ oan cho cô như thế?

“Hay là, em mong cả đời này anh đều phải ngồi xe lăn?”

“Tuyệt đối không có.”

“Vậy điệu bộ thất vọng khi em nhìn anh đứng dậy thì sao?”

Tô Tử Quân: “…”

Đây rốt cuộc là gì vậy?

Tô Tử Quân vừa rửa bát vừa phản tỉnh, rõ ràng mình tức giận, sao đến cuối cùng lại là mình vô lý?

Càng nghĩ càng thấy sai sai, tay vẫn còn bọt nước rửa bát nhưng cô vẫn cứ thế xông ra ngoài. Tô Diệc Mân đang xem tivi. “Em chắn anh rồi.”

“Xem xem xem, có gì hay mà xem?”

Tô Diệc Mân liếc cô một cái. “Đúng là không hay bằng em.”

Tô Tử Quân nhìn mình vẫn còn mặc tạp dề và đầy bọt nước rửa bát trên tay, lại hộc tốc xông vào bếp rửa sạch.

Tô Diệc Mân nhìn bóng lưng cô, trong mắt đều là vẻ thỏa mãn.

Tô Tử Quân vẫn không phục, bèn bắt “bệnh nhân” “vừa khỏi bệnh” là anh quét tước sạch sẽ. Còn cô thì nhàn nhã nằm trên sofa xem tivi, như thể tivi hay vô cùng, hoàn toàn quên lời cô đã nói với anh trước đó.

Tô Diệc Mân cầm chổi khua mấy cái, Tô Tử Quân bất mãn nhìn anh. “Ê, chắn em rồi.”

Tô Diệc Mân nghiêng người.

“Vẫn chắn.”

Tô Diệc Mân lại nghiêng, rồi mới nói với vẻ hơi bất mãn: “Hay thế à?” Đều là mấy chương trình khỉ gì, chẳng có chút bổ ích nào.

Tô Tử Quân nghiêm trang gật đầu. “Hay cực cực cực kỳ.”

Tô Diệc Mân cam chịu quét dọn.

Lại qua một lúc.

Tô Diệc Mân thực sự không thể nhịn được nữa. “Cái miệng em có thể dừng lại được không?”

Khắp sàn nhà đều là vỏ hạt dưa, chỗ vừa quét, cô có thể phun ra một đống to ngay lập tức. Thật sự không biết nên thấy vui vì răng cô khỏe, hay là nên thấy vui vì hạt dưa có sức hấp dẫn nữa.

Cô mỉm cười trả lời, làm người phải có lễ độ chứ. “Không thể.”

Tô Diệc Mân: “…”

Cảm giác có thể sai khiến người khác, mùi vị đó, thật sự quá sướng.

Sau khi quét nhà xong, Tô Diệc Mân cầm một bộ cờ tướng đi đến bên cạnh cô. “Chơi nhé!”

Trông Tô Tử Quân đầy phòng bị. “Muốn làm gì?”

“Chi bằng chúng mình đánh cược nhé!”

“Cược gì?”

“Ai thua phải làm việc nhà.”

Cô ngẫm nghĩ, hơi thiệt. “Không muốn.”

“Anh nhường em một quân.”

“Không muốn.”

“Hai quân.” Tiếp tục dẫn dắt từng bước.

Suy nghĩ một lúc, vẫn hơi nguy hiểm.

“Em chơi cờ giỏi như thế, sợ gì?”

Không mắc mưu.

Tô Diệc Mân cười. “Cùng lắm là ba quân.”

“Chốt kèo.”

Hậu quả của chốt kèo vẫn là thua thê thảm, Tô Tử Quân trông đầy não nề. “Này, anh không được ăn hạt dưa.”

“Được.”

“Không được ném đồ xuống sàn nhà.”

“Được.”

“Sao dễ nói chuyện thế?”

“Anh có bảo em quét nhà hả?”

“Không.”

“Cho nên em chủ động đòi quét, anh đương nhiên phải ngoan ngoãn phối hợp rồi.”

Tô Tử Quân bò qua, đánh mạnh vào lưng anh. “Anh đáng ghét.”

Tô Diệc Mân cười. “Em muốn đền bù kiểu khác cho anh à?”

Nói đoạn, anh bèn túm tay cô lại, xoay người liền đè cô trên sofa, bất ngờ hôn cô.

Tô Tử Quân nhìn anh, tay khẽ đẩy, nhưng lại như không có tác dụng. Anh vẫn hôn cô, tay lại có mấy phần không an phận.

Ánh mắt cô trong veo, chỉ nhìn anh.

“Tô Diệc Mân.”

Không có lời nào khác, nhưng anh đã hiểu, sau đó dừng động tác lại. Anh yên lặng ôm cô, vỗ về cô, khẽ khàng vỗ đầu cô. “Anh có thể đợi, một mực đợi.”

Tô Tử Quân bỗng ưu thương, rúc vào trong lòng anh.

Cô nghe thấy anh nói: “Dù mất bao lâu, anh đều sẵn lòng đợi.”
 
Em, Anh Và Chúng Ta
Chương 101: Chân tướng


Sau khi khỏe lại, Tô Diệc Mân liền quay lại công ty làm việc như bình thường, sau đó thường về biệt thự bên Thanh Hồ từ sớm. Thi thoảng cũng sẽ có những buổi xã giao nhỏ, nhưng đều không ảnh hưởng đến quan hệ giữa họ. Bây giờ hai người rất hòa hợp, gần như còn nhẹ nhàng hơn khoảng thời gian ngả bài sau khi kết hôn.

Tô Tử Quân rất hài lòng với cuộc sống như vậy, chí ít cô cảm thấy thỏa mãn và trọn vẹn.

Thi thoảng cô cũng sẽ thở dài, sao lại biến thành như bây giờ chứ.

Tô Diệc Mân vừa đi, cô đã tự giác dọn dẹp nhà cửa. Cô và Tô Diệc Mân giống nhau, không quá thích có người lạ trong nhà. Cho nên, công việc nhà gần như là thứ để cô giết thời gian.

Tô Diệc Mân đến công ty làm việc, cô thu dọn phòng sách. Đột nhiên, cô phát hiện trên bàn có một phần tài liệu. Sau khi mở ra xem, cô hơi cuống.

Sao anh lại không cẩn thận như vậy?

Cô lập tức mang tài liệu này đến công ty anh.

Thiên Diệc được bảo vệ vô cùng nghiêm ngặt, cô nói rất lâu mà đối phương vẫn không chịu cho vào. Hết cách, cô mới gọi điện cho Kha Hoa. Sau khi Kha Hoa nói mấy câu, cô liền được cho vào.

Lên tầng cao nhất, Tô Tử Quân đi qua, thư ký vốn muốn gọi cô lại, nhưng Kha Hoa nháy mắt với thư ký, thư ký liền mỉm cười tiếp đón.

Kha Hoa tiến lên. “Đến phòng làm việc của sếp Tô đi! Sếp Tô đang tiếp khách quý ở phòng dành cho khách.”

Tô Tử Quân gật đầu, rồi mới đi vào.

Số lần cô đến đây rất ít, cô dạo quanh, rồi để tài liệu lên bàn của anh. Cô hơi tò mò ngồi xuống, người này thật biết hưởng thụ, tất cả đều là hàng nhập khẩu cao cấp.

Giờ anh đang gặp ai đây?

Cô nhìn máy tính trước mặt.

Có vẻ không phải máy tính bình thường, ngón tay cô bấm vào. Chiếc máy tính này kết nối với camera ở các địa điểm trong công ty, chỉ cần túy ý bấm, dù ở đâu cũng có thể xem được.

Hơi tò mò, cô mở camera phòng tiếp khách ra.

Trước ống kính, Tô Diệc Mân và Lộ Tu Viễn ngồi đối diện nhau.

“Bây giờ không sao rồi chứ?” Lộ Tu Viễn có vẻ rất quan tâm, nhưng giọng điệu hoàn toàn chẳng lo lắng chút nào.

“Nếu anh thật sự quan tâm thì bây giờ mới hỏi chắc?”

“Thì hiểu cậu đấy còn gì? Người phúc lớn mệnh lớn.”

“Cảm ơn đã khen ngợi!” Tô Diệc Mân liếc anh ta. “Bây giờ Ngô Thị thế nào?”

“Tôi đẩy cao cổ phiếu của anh ta một cách ác ý, chẳng đến ba ngày nữa sẽ sụp đổ. Ngô Thị sẽ không tồn tại nữa.”

Tô Diệc Mân gật đầu, có vẻ đã dự liệu được.

“Anh ta nằm mơ cũng chẳng ngờ được, người thật sự liên thủ là chúng ta.” Lộ Tu Viễn bắt tréo hai chân, sau đó nhìn anh. “Thuận lợi lấy được miếng đất trong tay Lạc Tử Phong rồi chứ?”

“Ừm. Lạc Tử Phong dễ đối phó hơn em trai anh ta nhiều. Trước tiên để anh nói chuyện với Lạc Tử Thịnh ở bên đó, hẳn anh ta sẽ tập trung quan sát anh, sau khi biết mục đích của anh, chắc chắn sẽ không cho anh mảnh đất đó.”

“Cho nên, cậu liền mượn đó mà liên hệ với Lạc Tử Phong. Lạc Tử Thịnh chắc chắn sẽ chỉ điểm cho Lạc Tử Phong. Anh ta không thể chuyển mảnh đất cho tôi, đồng thời cũng sẽ không chuyển cho Ngô Thị hợp tác với tôi. Chỉ có thể cho cậu, còn Thiên Diệc lại đang bị mọi người nghĩ là ở trong tình trạng nước sôi lửa bỏng, cho nên, cậu ép giá hết mức.”

Tô Diệc Mân gật đầu. “Chuyện này cũng không thể trách tôi.”

“Ai dám đấu với cậu thì đều phải nghĩ kĩ mọi chuyện.” Lộ Tu Viễn lắc đầu.

Sắc mặt Tô Diệc Mân thay đổi. “Cũng không phải tất cả mọi chuyện đều nằm trong dự liệu của tôi.”

Có vẻ Lộ Tu Viễn cũng thấu hiểu, sắc mặt cũng nghiêm trọng hơn không ít. “Là tôi có lỗi với cậu khi không chăm sóc tốt cho Tô Tử Quân.”

“Không liên quan đến anh, người Trang Thần muốn đối phó là tôi. Với lại, nếu không vì tôi, bọn chúng cũng sẽ không đuổi đánh anh đến cùng. Bọn chúng chắc chắn tưởng rằng ban đầu tôi đã giao công thức bí truyền cho anh, dẫu sao thì, khi ấy, người tiếp tay với tôi cũng chỉ có anh.”

“Đáng tiếc, bọn chúng không biết, công thức bí truyền sớm bị ân sư của cậu mang theo xuống suối vàng rồi.” Lộ Tu Viễn lắc đầu. “Tính ra thì, vẫn là tôi nợ cậu nhiều hơn. Ban đầu nếu không nhờ cậu cứu tôi, tôi đã bị bọn chúng đánh chết từ lâu rồi, đâu có Lộ Tu Viễn của bây giờ?”

“Cũng không thể nói vậy, ban đầu tôi xông ra cũng vì cảm giác chính nghĩa thôi. Anh cho tôi thêm mấy phút suy nghĩ, có khi tôi sẽ không cứu anh nữa.”

“Chung quy cậu đã cứu tôi, đồng thời còn cho tôi một món tiền để gây dựng lại.”

Tô Diệc Mân lắc đầu. “Món tiền vốn đó cho anh chẳng qua cũng là thuận nước giong thuyền, dù thế nào Ôn Như Kiều cũng không ngờ tôi sẽ cho anh món tiền vốn đó.”

Lộ Tu Viễn cũng nở nụ cười. “Vậy cậu vẫn làm cổ đông của Thiên Vũ đi! Dù sao cũng được coi như một trong những người góp vốn mà.”

“Đừng. Cứ coi như tiền cảm ơn anh đã chăm sóc Tử Quân.”

“Vậy tôi càng không thể nhận, tôi không chăm sóc cô ấy cho tốt.” Khuôn mặt Lộ Tu Viễn mang theo vẻ tiếc nuối. “Ban đầu lúc cậu đưa cô ấy đến bên cạnh tôi, tôi đã bảo đảm với cậu rằng cô ấy đến thế nào thì về thế ấy. Tôi đã nuốt lời.”

Tô Diệc Mân thở dài một hơi. “Thực ra, tôi rất hối hận vì ban đầu đã để cô ấy đi.”

Lộ Tu Viễn nhìn anh. “Tôi hiểu.”

Tô Tử Quân tắt cửa sổ, sắp lại đồ đạc, lại lấy tài liệu đó đi, gần như chạy trốn trong hoảng loạn.

Cô nhìn Kha Hoa. “Đừng nói với anh ấy tôi đã đến.”

Tuy cảm thấy lạ nhưng Kha Hoa vẫn gật đầu đồng ý.

Tô Tử Quân bước một mình trên đường, bước chân cô rất chậm, rất chậm. Lúc này ánh nắng chói chang như thế, người đi đường ai nấy đều cầm ô và nhìn cô với ánh mắt kì lạ.

Nhiều người như thế, nhiều xe như thế, biển người như thoi đưa, vậy mà cô lại cảm thấy mình lạnh đến vậy.

Thì ra, cuộc đời cô, chưa từng có lựa chọn. Vẫn luôn nằm trong tay người khác, như một chú chim nhỏ, tưởng rằng mình có được tự do, thì ra chẳng qua là hứng khởi nhất thời của chủ nhân.

Cuộc đời, chẳng qua chỉ là một câu chuyện cười.

Thì ra, người sai nhất là bản thân cô.

Lộ Tu Viễn đã cho cô ám chỉ từ lâu rồi không phải sao?

Khi họ cùng bị nhốt trong kho, anh ta từng hỏi cô, nếu phát hiện cuộc đời mình chỉ là một trò lừa bịp thì sẽ thế nào.

Câu trả lời của cô lúc đầu là gì.

Là mãi mãi sẽ không tha thứ.

Lộ Tu Viễn từng hỏi cô, là bản thân cô mặc kệ tương lai ra sao đều muốn lựa chọn Tô Diệc Mân.

Lộ Tu Viễn từng nói, dù một người đàn ông tính kế một người phụ nữ thế nào, đều chỉ là vì yêu.

Cô nghĩ một cách nực cười rằng, đó chỉ là lời biện bạch của Lộ Tu Viễn về tình yêu của anh ta với Hạ Xuyên.

Cô ngu ngốc biết bao, anh ta đang nói với mình mà, nói rằng mình vẫn luôn sống trong những toan tính.

Sao cô có thể ngu ngốc như thế, luôn sống trong những toan tính của người khác. Tại sao lại ngu ngốc như thế.

Lần Lộ Tu Viễn bị bệnh, khi cô đến căn hộ của anh ta, cô phát hiện hai tấm vé. Ban đầu cô nghi ngờ, tại sao Lộ Tu Viễn và Tô Diệc Mân cùng lên máy bay rời đi, song lại không muốn nghĩ nhiều.

Thì ra, tất cả mọi người đều biết, còn mình, lại ngu ngốc sống trong câu chuyện cổ tích người khác thêu dệt nên.

Cô cười.

Tô Diệc Mân là người thông minh biết mấy.

Mình còn lo lắng cho anh như vậy, tưởng là công ty anh có biến cố gì.

Sự lo lắng nực cười biết bao.

Từ đầu chí cuối, gần như từ lần đầu tiên cô nhìn thấy anh, dường như cô đã rơi vào cạm bẫy của anh, chưa từng bước ra.

Từ đầu chí cuối, cô vẫn chưa từng thật sự sống.

Cô là Tô Tử Quân, hay là một chú chim nhỏ vẫn luôn bị Tô Diệc Mân nuôi nhốt?
 
Em, Anh Và Chúng Ta
Chương 102: Nếu đây là yêu


Tô Tử Quân về biệt thự Thanh Hồ, thu dọn hành lý đơn giản. Cô thừa nhận, cô chưa từng kích động như thế này bao giờ. Trong nhà còn hơi thở mà anh để lại, song vào giây phút này nó lại trở nên đặc nén như thế. Cô chưa bao giờ muốn chạy trốn như thế này.

Rời xa.

Đi thật xa, tìm một nơi không ai quen biết cô, dù đó là nơi nào cũng được.

Chí ít vào khoảnh khắc này, cô không muốn nghe thấy tên của Tô Diệc Mân một chút nào.

Thứ cảm giác bị lừa gạt này, từ đầu đến cuối.

Lần một rồi lần hai, hết lần này đến lần khác.

Rốt cuộc anh coi cô là gì, tùy ý lấy hay bỏ, tùy ý buông thả. Dù sao thì, anh đã liệu chắc rằng cuối cùng cô sẽ về bên cạnh anh, tự tin như thế, nắm chắc chiến thắng trong lòng bàn tay như thế.

Song cô, lại không cam tâm như thế.

Dựa vào đâu.

Động tác của cô càng nhanh hơn, ngay cả bước thu dọn này cũng nhảy vọt qua, như thể ở đây có bệnh dịch nào đó, còn cô thì nóng lòng muốn rời khỏi.

Cuối cùng cũng rời xa Thanh Hồ. Cô ngồi trong xe.

Cảm giác thương hại lan tràn khắp người cô, cô nên đi đâu, đâu mới là chốn dung thân của cô.

Cô bảo tài xế lái xe đến sân bay, rời đi thẳng, chẳng cần nghĩ gì cả, chẳng cần gì cả.

Cô chỉ muốn sống cho thỏa một lần, sống một lần vì mình. Chỉ như vậy, đơn giản một chút, sẽ không trở thành quân cờ của ai nữa, cũng không là một kẻ ngốc mặc người ta lừa gạt.

Vé máy bay gần nhất, cô ngồi trong phòng chờ, chán ngán nhìn dòng người đến vội vã, đi vội vàng này. Những khuôn mặt xa lạ hiện lên trong mắt mình, họ động đậy, họ ồn ào, họ cười nói, tất cả, đều không thuộc về cô.

Cô ở đây, mãi mãi sắm thân phận của người ngoài cuộc.

Tay cô nắm chặt lấy tay cầm vali.

Cứ vậy đi, cứ vậy đi, rời đi là được, chẳng cần nghĩ gì cả.

Cái gọi là trời không chiều ý người, có lẽ chính là vậy nhỉ!

Cô chưa từng nhận biết cụm từ này đến thế như vào khoảnh khắc này.

Khả Lạp đứng trước mặt cô, khóe mắt liếc nhìn vali hành lý trong tay cô. “Cô muốn đi đâu?” Nói đoạn, cô ấy lại nhìn nét mặt cô, rồi lại nhìn xung quanh cô, sau khi chắc chắn cô chỉ đi một mình thì mới thở dài một hơi. “Có thể nói chuyện được không?”

Quán cà phê gần sân bay, đắt cắt cổ, nhưng vẫn có thể ngồi chật kín.

Khả Lạp khuấy tách cà phê trước mặt, cười với Tô Tử Quân. “Không ngờ, chúng ta lại gặp nhau trong tình huống này.”

Anh Hạ cách đó không xa ngồi ngoan ngoãn, mắt đảo quanh, nhìn Tô Tử Quân, rồi lại nhìn Khả Lạp.

Tô Tử Quân nhíu mày. “Cô đi đâu đây?”

“Về Xuyên Nhiên.” Cô ấy cười, sau đó sờ bụng mình.

Tô Tử Quân hơi thở dài, cũng hiểu ra. Quê hương của Lộ Tu Minh là Xuyên Nhiên nhỉ!

Khả Lạp lại quan sát cô mấy lần, rồi mới cẩn thận hỏi: “Cô biết hết rồi à?”

Tô Tử Quân giật mình, sau đó lại bình tĩnh. Quả thật là ai ai cũng biết, ai ai cũng hiểu. Thì ra, ngay cả hành trình Lệ Giang cũng chỉ là một toan tính. Trên thế giới này, đâu ra nhiều chuyện tình cờ như thế?

Song Khả Lạp có vẻ hiểu cô đang nghĩ gì, cô ấy lắc đầu. “Dù không có Lộ Tu Viễn bảo tôi đi tiếp cận cô, thì tôi cũng muốn làm quen với cô.”

Tô Tử Quân nhướng mày.

Khả Lạp lấy từ trong lòng ra một tấm ảnh, sau đó đặt bên cạnh cô. “Cô không xa lạ đúng không!”

Đôi mắt Tô Tử Quân đầy vẻ thắc mắc, chính là cô gái này, cô gái có bức ảnh thân mật với Tô Diệc Mân.

“Không tò mò cô ấy là ai à?” Khả Lạp bình tĩnh nhìn Tô Tử Quân, rồi lại mau chóng đổi chủ đề. “Tô Tử Quân, thực ra, tôi chưa từng hâm mộ một cô gái nào giống như hâm mộ cô.”

Đôi mắt Tô Tử Quân trở nên rất lạnh, rất lạnh. “Giống tôi, từ nhỏ đã sống trong một trò lừa bịp, từ đầu chí cuối làm một kẻ ngốc hoàn toàn?”

Khả Lạp không để bụng thái độ của cô. “Cô biết không? Hễ tôi có một cơ hội, Lộ Tu Viễn có thể cho tôi một cơ hội, tôi sẵn lòng đánh đổi bất cứ giá nào. Cho dù chỉ là tỉ lệ 0.000001%, tôi cũng sẵn lòng thử. Nhưng anh ấy không yêu tôi. Mọi thứ của tôi đều dư thừa. Trên thế giới này, người được yêu đều là người hạnh phúc, dù là kiểu nào đi chăng nữa.”

“Cho nên…”

Khả Lạp cười. “Cô đoán được rồi nhỉ! Đây là chị gái sinh đôi của tôi, Nhân Mỹ. Cô gái rất xinh đẹp, đúng không?”

Tô Tử Quân nhíu mày, nhưng không làm phiền.

“Tôi còn nhớ rõ mồn một, năm ấy chị chỉ mới mười chín tuổi, độ tuổi như hoa, chị ấy như một nàng tiên sống trong trí nhớ của tôi. Chị ấy là chỗ dựa duy nhất của tôi, tín ngưỡng duy nhất của tôi. Bắt đầu từ khoảnh khắc ra đời, số phận của chúng tôi đã nối liền với nhau. Chúng tôi là con gái nhà họ Trang, đã được định sẵn là không thể thỏa thích làm theo ý mình. Trong thế giới của chúng tôi, đàn ông thống trị, phụ nữ chẳng qua chỉ là vật phụ thuộc. Nhưng chúng tôi chưa từng oán hận cuộc đời mình. Cho đến khi, chị nhận nhiệm vụ, phải tiếp cận Tô Diệc Mân – du học sinh tại Đức đang ở Mỹ vì trao đổi học thuật. Tôi chưa từng nghĩ cô gái như chị sẽ thất bại. Chị đã gặp Tô Diệc Mân, song lại không xảy ra câu chuyện đẹp đẽ của kim đồng ngọc nữ. Hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, Tô Diệc Mân có vẻ chưa từng cho chị hy vọng, nhưng chị vẫn lún sâu, chẳng thể quay đầu.”

“Cô sẽ không biết được cảm giác đó đâu. Tôi có thể nghe thấy chị ấy kể về Tô Diệc Mân bất kể ngày đêm, mười câu thì đến chín câu sẽ là Tô Diệc Mân thế này Tô Diệc Mân thế nọ. Tôi đã nghe đến phát ngán cái tên đó rồi. Nhưng chị ấy kể mãi vẫn không chán. Tôi mãi mãi chẳng thể quên được ngày hôm ấy, trong rừng súng mưa đạn, chị chắn trước người Tô Diệc Mân. Viên đạn đó xuyên qua cơ thể chị. Nhưng chị cười, gắng gượng cười. Chị bảo Tô Diệc Mân mau đi, mau rời đi.”

“Trước ngực chị chảy ra cả đống lớn chất lỏng màu đỏ, khuôn mặt chị nở nụ cười tuyệt đẹp.”

“Chị nói với Tô Diệc Mân, anh phải sống thật tốt, sống thật tốt cùng cô ấy của anh.”

Đột nhiên, cả người Tô Tử Quân run lẩy bẩy, cô muốn nói gì đó, song dù thế nào cũng không nói được nên lời.

Khả Lạp ngẩng đầu lên, cố kìm những giọt pha lê trong mắt. “Cho nên, tôi rất tò mò về cô, tôi muốn biết, một cô gái thế nào mà không cần ra tay, thậm chí không cần xuất hiện, đã dễ dàng đánh bại chị gái tôi.”

Đôi mắt Tô Tử Quân bỗng cay cay, bàn tay cô cầm lấy tách cà phê, run rẩy không ngừng. Chất lỏng trong tách cuộn lăn tăn, như tâm trạng cô lúc này.

“Tôi biết cô nghĩ thế nào, cảm giác bị người ta tính kế từ đầu đến cuối quả thực không dễ chịu. Nhưng mà, bị một người đàn ông tính kế mãi như thế, vì yêu mà một mực tính kế, chẳng lẽ không phải là một niềm hạnh phúc to lớn? Tại sao cô phải dễ dàng lựa chọn từ bỏ như thế? Cô có biết thứ mà cô dễ dàng từ bỏ là thứ mà người khác dù có chết cũng không đổi lại được không?”

Cuối cùng, những giọt lệ trong mắt Tô Tử Quân lăn xuống.

“Tôi hâm mộ cô, hâm mộ cô có một người đàn ông sẵn sàng dốc hết tâm tư vì cô.” Khả Lạp đứng dậy. “Đồng thời, cũng mong cô hãy trân trọng.”

Đời người, gặp được một người yêu mình và mình cũng yêu, đó là chuyện khó khăn biết nhường nào.

Tô Tử Quân đứng dậy, cô nhìn Khả Lạp kéo tay anh Hạ, bước từng bước ra khỏi quán cà phê.

Song Tô Tử Quân lại chỉ có thể nhoài ra bàn òa khóc, khóc ra hết ấm ức bao nhiêu năm nay, và cả những trải nghiệm khiến cô chẳng thể tiếp nhận đó.

Như một đứa trẻ, òa khóc cho thỏa.
 
Em, Anh Và Chúng Ta
Chương 103: Nhân danh tình yêu


Nếu, bạn gặp được một người yêu mình, dù anh ấy đã làm gì, mong bạn đều phải thông cảm.

Dẫu đó là nhân danh tình yêu.

Nhưng, có một người luôn luôn đặt mình trong tim, dù sao cũng tốt hơn một mình cô đơn.

Nếu như yêu, xin hãy yêu sâu đậm.

Xin đừng dễ dàng buông đôi bàn tay của người yêu bạn.

—Lời tựa.

————————-

Tô Diệc Mân tan làm về nhà, liền trông thấy cô đang xếp quần áo. Mang theo vẻ thắc mắc, anh bước lên. “Đang làm gì thế?”

Cô tỏ ra khá bình tĩnh. “Thì dọn dẹp chút thôi.”

Tô Diệc Mân nhìn trán cô vẫn còn nhễ nhại mồ hôi, chứng tỏ cô vừa mới về, nhưng anh không nói gì thêm. Anh gật đầu, lại ra ngoài, bước chân khựng lại, cũng chỉ nhìn vali hành lý đó một cái, không nán lại thêm.

Anh luôn rất hiếm khi hút thuốc, nhưng lúc này lại hút thuốc không ngừng trong phòng sách.

Anh nhìn tàn thuốc trong tay, chỉ có một chấm sáng. Anh đột nhiên cảm thấy trái tim trống rỗng lạ kì. Anh sợ nhất không phải là cô cãi nhau với anh, hoặc là những lời chất vấn của cô. Anh sợ nhất là cô như vậy, chẳng nói gì, luôn luôn yên lặng, nhưng, một khi cô quyết định muốn làm gì, thì sẽ cố chấp làm.

Xuống lầu, cô đang nấu cơm. Anh gần như lập tức đi tới, sau đó ôm eo cô.

Tô Tử Quân cứng người, song không đẩy anh ra, ngược lại đáp lại anh bằng một nụ cười rạng rỡ.

Tô Diệc Mân như được cổ vũ, khẽ hôn cổ cô, hơi thăm dò, chầm chậm hôn lên trên.

Tô Tử Quân buông đồ trong tay xuống, xoay người đáp lại anh, cũng ôm chặt anh.

Tô Diệc Mân chưa từng có thời khắc nào vui mừng như thế này, ôm cô, chẳng nỡ buông tay.

Rất lâu, rất lâu.

Tô Tử Quân đẩy anh ra. “Được rồi, anh sang một bên đi, nếu không chúng mình phải đói đó.”

Cô rất hiếm khi nói chuyện bằng giọng điệu nũng nịu, anh gật đầu lia lịa. Nhưng cơ thể lại không nhúc nhích, đứng bên cạnh cô, nhìn cô bật bếp, nhìn cô thái thức ăn, nhìn cô xào nấu, nhìn cô múc ra.

Thi thoảng, tay anh vươn ra lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cô, chuyện đó khiến cô dập tắt suy nghĩ ban đầu là muốn đuổi anh ra ngoài.

Anh giúp bưng đồ ra ngoài, cười nhìn cô. “Có được người vợ thế này, là phúc phận của tôi đây.”

Tô Tử Quân quắc mắt trừng anh. “Vậy anh phải phụ trách ăn hết sạch.”

“Tuân lệnh.” Lại còn kính lễ đầy nghiêm trang.

Tô Tử Quân cũng cầm đũa lên, một dòng ấm áp chảy trong lòng.

Có một câu nói nổi tiếng trên mạng: Nếu chúng ta cách nhau một nghìn bước, chỉ cần em bước một bước, anh sẵn lòng đi hết chín mươi chín bước còn lại.

Ăn cơm xong, để thể hiện hình tượng “anh chồng tốt” của mình, Tô Diệc Mân chủ động đi rửa bát. Tô Tử Quân nhìn bóng lưng anh, nhớ tới lời Bạch Tử Nhân nói.

Con đi rồi, cậu ấy sống rất khó khăn, một mình trông coi công ty, còn phải chăm sóc Tô Giải Phong ở bệnh viện. Rất nhiều lần mẹ thấy cậu ấy bị người ta chuốc rượu ở chốn công cộng, như uống nước vậy, ánh mắt cậu ấy lạnh tanh, thật sự là ai đến cũng không từ chối. Đến chỗ ở cũng không cố định, ngày nào cũng say bí tỉ được người ta đưa đến các khách sạn lớn.

Cô biết cả, vì cô, bữa tiệc có thể từ chối được anh đều từ chối. Anh đã làm rất nhiều, rất nhiều chuyện vì cô, nhưng anh chưa bao giờ chủ động nhắc đến.

Vào giây phút này, cô thừa nhận, cô rất ích kỷ.

Bởi vì, cho dù vào khoảnh khắc này, cô vẫn muốn sống cuộc sống mà mình muốn, tự do, cách xa sự nhộn nhịp, hối hả chốn thành thị.

Cô ôm hai chân mình, ngồi trên sofa. Cô căng thẳng nhường nào, chỉ có cô biết. Cô đang sợ, anh sẽ cho cô câu trả lời thế nào.

Tô Diệc Mân lau tay, đi đến trước mặt cô. “Đang nghĩ gì thế?”

Cô nhìn anh, rồi mới đi dép lê vào, nắm tay anh. “Chúng mình đi dạo, được không?”

“Vâng vâng vâng.” Anh nhìn nét mặt cô, dù cô nói gì, anh đều sẽ bằng lòng.

Hai người cùng đi trên con đường giữa rừng, tất cả, đều là anh thiết kế cho cô. Có thể làm cô vui vẻ là động lực lớn nhất của anh.

Trời đã hơi tối, bóng cây đổ loang lổ dưới mặt đất. Cô giẫm lên những chấm đen đó, cõi lòng phẳng lặng. Anh nắm tay cô, chặt khít, chắc chắn, ấm áp như thế, tuyệt vời như thế.

Phía trước có vài bậc thang, cô đi đến, ngồi xuống.

Tô Diệc Mân ngồi bên cạnh cô.

Anh biết, cô có lời muốn nói. Không rõ tại sao, chỉ là biết, cô có lời muốn nói.

Tay cô xoắn xuýt, anh biết, khi lòng cô hỗn loạn sẽ như vậy. Nhưng anh vẫn yên lặng đợi, dù anh cũng hơi căng thẳng, anh luôn sợ, sợ quyết định của cô.

“Em vẫn luôn muốn trải qua một cuộc sống bình lặng mà đơn giản. Mỗi buổi sáng nấu chút đồ ăn sáng, buổi trưa ăn cơm ở công ty, buổi tối ngồi ăn cơm cùng người mình thích, sau đó cùng ra ngoài dạo bộ. Nếu là cuối tuần, sẽ cùng anh ấy chạy bộ.” Nói đoạn, cô cười khẽ. “Em chẳng làm được gì với các môn thể thao khác, có vẻ chỉ biết chạy bộ thôi.”

Anh yên lặng, không làm phiền cô, nhưng tay lại siết chặt.

“Em không thích toan tính, không thích lừa gạt lẫn nhau, không thích hùa theo một cách giả tạo. Tất cả đều là những thứ em không thích.”

“Em thường mơ mộng, có một ngày em có thể tự do cười, tự do khóc. Muốn nói gì thì nói, em vui thì sẽ làm việc rất nỗ lực, không vui thì có lẽ sẽ gây ra chút tổn thất nhỏ, sau đó về đến nhà kể lể nỗi ấm ức của mình. Có thể sẽ bị mắng, có thể sẽ được an ủi. Nhưng dù là kiểu nào, em đều muốn trải nghiệm một cách chân thực.”

“Em hy vọng, cùng một người sống một cuộc sống giản đơn, không có nguyên nhân nào khác, không có toan tính, không có mưu kế, chỉ bên nhau một cách giản đơn.”

Cô dừng lại, sau đó nhìn anh.

Rất yên tĩnh, có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua cành cây. Lao xao, xào xạc, song không thể mảy may quấy nhiễu trái tim họ.

Cuối cùng, anh lên tiếng: “Cho nên?”

Cô thở dài thườn thượt. “Em mong người ở bên em sẽ là anh.”

Anh nhìn cô rất lâu, có vẻ rất kích động.

Cô đột nhiên rất sợ câu trả lời của anh. “Em cho anh thời gian ba ngày để suy nghĩ, cũng tôn trọng kết quả sau khi suy nghĩ của anh.”

Nói xong, cô liền đứng dậy, ngay cả bước chân cũng không vững.

Anh đứng dậy đuổi theo cô. “Không cần ba ngày, bây giờ anh có thể cho em câu trả lời.”

“Tô Diệc Mân, có lẽ, anh không nghe hiểu ý của em.”

Hai tay Tô Diệc Mân ấn vai cô. “Anh biết, cũng hiểu là ý gì.”

Cô nhìn anh, khóe miệng mấp máy.

Chỉ cần là điều cô nói, anh đều bằng lòng. Cho dù những thứ anh vất vả phấn đấu nên, cô không muốn, vậy anh có thể buông bỏ.

Anh siết chặt cô, rất chặt, rất chặt. “Tô Tử Quân, cuối cùng cũng có một lần em đưa anh vào trong quyết định của em rồi.”
 
Em, Anh Và Chúng Ta
Chương 104: Chương kết: Cuối cùng của cuối cùng


Ở thành phố Thâm Hạ, tin tức lớn nhất không phải Ngô Thị tuyên bố phá sản một cách khó hiểu, mà là Tô Diệc Mân từ chức rời đi. Không ai biết anh đã đi đâu, như thể anh đã bốc hơi vậy.

Với Tưởng Nhã Đình, cuối cùng Tô Diệc Mân vẫn nhân từ. Ngô Thị đã lụn bại, Thiên Khải cũng sụp đổ, nhưng Tô Diệc Mân để lại một món tiền vốn lớn trong tài khoản của Tưởng Nhã Đình. Cô ta biết rõ, anh định cho họ một con đường lui. Đồng thời, cũng để họ chăm sóc Tô Giải Phong cho tốt.

Tưởng Nhã Đình đón Tô Giải Phong ra ngoài. Sau khi đối mặt với những cú đả kích đó, Ôn Như Kiều cũng không còn nói gì nữa, chăm sóc Tô Giải Phong thật tốt.

Tuy Tưởng Chí Nam ngậm ngùi vì lựa chọn của Tô Tử Quân, nhưng họ vốn mắc nợ cô con gái này, nên cũng chỉ đành tôn trọng quyết định của cô.

Từ đó, bóng dáng Tô Diệc Mân không còn xuất hiện trong tầm mắt của mọi người nữa.

Lộ Tu Viễn đứng trên tầng cao nhất, ánh mắt anh ta nhìn những bóng dáng khẽ cử động dưới lầu. Điếu thuốc trong tay đã châm, nhưng không được hút.

Anh ta cười khẽ. “Tô Tử Quân, cuối cùng cô đã đưa ra lựa chọn chính xác nhất rồi.”

Còn anh ta, cũng thỏa mãn vì sự giúp đỡ trọn vẹn của mình. Cô sẽ hạnh phúc, đúng không?

————————–

Tô Tử Quân lúi húi trong bếp, tay không ngừng nhào bột, trên mặt toàn là bột mì trắng tinh.

Vậy mà người bên cạnh trông còn đầy ghét bỏ. “Em đang làm gì đấy? Trời ạ, có thể ăn được không?”

Tô Tử Quân quắc mắt trừng anh, nhân lúc anh không chú ý, quệt bột lên mặt anh. “Đáng đời.”

Tô Diệc Mân làm ra vẻ muốn đánh cô, cô chạy biến ra ngoài. “Ngoại ơi, anh ấy bắt nạt con.”

Phương Âm nắm lấy tay Tô Tử Quân, trừng Tô Diệc Mân. “Không được bắt nạt Tử Quân.”

Tô Diệc Mân có nỗi khổ mà khó nói, nhìn Tô Tử Quân một cái, ý là đợi lát nữa xử lý em.

Tô Tử Quân cúi đầu nói gì đó bên tai Phương Âm, Phương Âm gật đầu lia lịa, sau đó nói đầy nghiêm chỉnh: “Qua việc bỏ phiếu nhất trí của bọn bà, quyết định cơm tối hôm nay do con nấu.”

Tô Tử Quân làm mặt quỷ với anh.

Tô Diệc Mân vừa lau mặt mình, vừa cười. “Được thôi, con yêu cầu cho con một trợ lý.”

Sau đó, Tô Tử Quân bị anh lôi vào bếp một cách đáng thương.

“Em múc nhiều nước rồi.”

“Em coi như nặn cát đấy à?”

“Rửa rau rửa rau.”

“Sao đến rửa rau mà cũng không biết nữa vậy? Càng sống càng thụt lùi.”

Tô Tử Quân ném rau đến trước mặt anh. “Anh có thôi đi không hả!”

“Không thôi. Mau cho ít muối vào nồi đi.”

Trừng anh mấy cái, rồi vẫn ngoan ngoãn làm.

Trong cảnh mắt to trừng mắt nhỏ như thế, cuối cùng bữa sủi cảo này cũng hoàn thành. Tuy không quá khó coi, nhưng vẫn rất khó coi.

Tô Tử Quân nhìn tác phẩm trước mắt. “Chậc chậc chậc, xem sau này anh còn không biết ngượng mà chỉ tay năm ngón với em nữa không?”

Phương Âm nhìn họ, nở nụ cười hiền từ.

Ăn cơm xong, theo lệ thường là trò chuyện một lúc với Phương Âm, sau đó, Phương Âm đuổi họ ra ngoài dạo bộ.

Tô Diệc Mân nắm tay cô, cô quay đầu nhìn Phương Âm nhiều lần. “Ngoại thật cố chấp.”

“Ngoại không cố chấp.”

“Hử?”

“Ngoại đang canh giữ hồi ức của ngoại.”

Canh giữ, hồi ức thuộc về ngoại và ông ngoại. Canh giữ những năm tháng họ đã cùng nhau bước qua, canh giữ kỉ niệm chung của hai người họ.

Cuộc sống đang kéo dài vô tận, nhưng tình yêu, sẽ đi cùng năm tháng.

Dù người nào ở đâu, chỉ cần trong tim có người ấy, thì người ấy vẫn còn sống, sống trong những năm tháng còn lại của cuộc đời mình.

Tô Tử Quân cười, sau đó dựa vào vai anh. Đột nhiên, cô nhếch mép cười, hôn sang anh.

“Chúc mừng sinh nhật.”

Tô Diệc Mân nắm lấy tay cô. “Anh còn tưởng em quên mất rồi.”

“Bảo sao cứ soi mói em. Trí nhớ của em tệ thế hả?”

Anh nhéo mũi cô. “Chỉ vậy đã xua đuổi anh rồi hả? Em nhỏ nhen như thế từ bao giờ?”

Tô Tử Quân vươn tay ra. “Cho phép anh ước một điều. Chỉ cần em có thể làm được, em sẽ cố hết sức.”

Tô Diệc Mân hơi cúi đầu, nói gì đó bên tai cô.

Cô cuống lên, khẽ đánh anh. “Chuyện này, phải thuận theo tự nhiên.”

Tô Diệc Mân gật đầu. “Anh phải cố gắng hơn để tăng thêm tỉ lệ.”

Tô Tử Quân mặc kệ anh, đứng lên chạy xa. Tô Diệc Mân cũng đuổi theo. “Rõ ràng tự em đồng ý cho anh ước một điều mà.”

Tô Tử Quân vẫn không để ý tới anh, song lại bất giác sờ bụng mình. Cô cũng rất sốt ruột, sao không có động tĩnh gì chứ?

Nhìn hành động của cô, Tô Diệc Mân cười rung người. “Đừng tạo áp lực cho mình. Làm hết sức là được.”

“Anh còn nói còn nói nữa hả.”

“Được rồi được rồi.” Tô Diệc Mân túm lấy cô một phen, sau đó ôm cô vào lòng mình.

Tô Tử Quân dựa vào lòng anh, sau đó nhìn sắc xanh thẳm nơi chân trời dần chuyển thành màu đen. Khuôn mặt cô treo nụ cười hạnh phúc.

Tô Diệc Mân nhìn mặt cô, vươn một tay ra nhéo mặt cô. Cuối cùng không còn gầy như vậy nữa rồi.

Mặt trăng dần lên cao, ánh sáng trong trẻo rắc lên người họ, tựa như quầng sáng tồn tại vĩnh viễn, vĩnh cửu, vĩnh hằng.

Anh cúi đầu, hôn lên trán cô.

Tay anh nắm lấy tay cô, không ngừng vẽ trong tay cô.

Cô đọc ra nội dung mà anh viết: Tô Diệc Mân và Tô Tử Quân trọn đời hạnh phúc, không cách không rời.

Mãi mãi, không cách không rời.

Trăng càng lúc càng sáng, thì ra đã là mười lăm rồi, là ngày của sự viên mãn.

~ Hết
 
Em, Anh Và Chúng Ta
Chương 105: Ngoại truyện lý giai tinh


Một ngày, tôi thấy một đoạn văn, sau đó tôi bật khóc.

“Mẹ ơi, mẹ khóc gì thế?” Lâm Diệc Xuyên mở to mắt nhìn tôi, khuôn mặt đầy thắc mắc.

Tôi xoa đầu thằng bé. “Mẹ không khóc, chỉ là bụi bay vào mắt thôi.”

“Vậy con đi đóng cửa sổ lại.” c* cậu lon ton đi đóng cửa sổ lại.

Tôi tiếp tục xem đoạn viết trong sách ấy: Hồi cấp Hai tôi có một nguyện vọng, đó là lấy người đàn ông tốt nhất trên thế gian này; hồi cấp Ba, nguyện vọng của tôi là lấy người đàn ông có tính cách tốt nhất trên thế gian này; hồi học đại học, nguyện vọng của tôi là lấy người đàn ông giàu có, tính cách lại tốt nhất trên thế gian này; còn bây giờ, nguyện vọng của tôi là tôi không cần lấy người đàn ông tốt nhất, giàu có nhất, tính cách tốt nhất trên thế gian này tôi cũng có thể có được hạnh phúc.

Khi giao tất cả hy vọng vào tay một người khác, đó là bất hạnh.

Còn tôi, lại khó mà thoát khỏi.

Hôm nay lại là một ngày 25 tháng Mười một, ngày này hàng năm, Lâm Trạch đều sẽ không ở nhà. Tôi đã quen với ngày này, ngày này ngôi nhà chỉ thuộc về chúng tôi. Lúc lướt mạng, rất nhiều bạn trên mạng thảo luận, ngoại tình cơ thể hay ngoại tình tinh thần nghiêm trọng hơn. Thực ra, còn có một kiểu ngoại tình, đó gọi là ngoại tình tâm hồn, nó còn đáng sợ hơn tất cả, bởi vì chẳng thể nào níu kéo.

Đây đã là năm thứ tư tôi và Lâm Trạch kết hôn. Anh ấy đối xử với tôi rất tốt, cũng không có hứng thú buồn nôn như kiểu trên thương trường. Mỗi khi có ai cảm thấy chồng cô ấy hơi bất thường, cô ấy sẽ nói, xem chồng của Lý Giai Tinh kia kìa, chưa từng dính dáng gì đến người phụ nữ khác. Tôi chỉ cười khổ.

Trong khoảng thời gian còn đang tuổi xanh ấy, tôi chưa từng nghĩ, tôi sẽ bằng lòng lấy một người như vậy.

Khi tôi học Đại học Thâm Hạ, Lâm Trạch đã trở thành một nhân vật tiếng tăm trong trường rồi. Với gia thế như của tôi, tôi biết rõ hơn ai hết, với thân phận như vậy, anh muốn nổi trội hơn người hẳn còn khó khăn hơn bất kì ai.

Tuy anh rất nổi tiếng trong trường, nhưng tôi lại chưa từng thật sự quen biết anh, cho đến ngày hôm ấy…

Trong mỗi câu chuyện đều nói, rồi sẽ có một người sẽ là kiếp nạn của một người khác.

Hôm ấy, tôi đến thư viện trả sách, đi ngang qua con đường nhỏ phía sau trường. Chỉ đi mấy bước, tôi đã nghe thấy giọng nói vui vẻ của một cô gái, sau đó, tôi bất giác dừng bước.

Lâm Trạch và Hạ Xuyên đang tranh chấp gì đó, Lâm Trạch cau chặt mày, nhưng Hạ Xuyên có vẻ đã chơi thành nghiện. Cô ấy ngồi bên bồn hoa, cũng đứng dậy, cứ nhìn chằm chằm Lâm Trạch như vậy. Đôi mắt cô ấy sáng bừng, chỉ liếc nhìn dường như đã chẳng thể rời khỏi. Lâm Trạch nhìn cô ấy một lúc lâu, cuối cùng mới thở dài, có vẻ đã chuẩn bị thỏa hiệp. Anh khom người, sau đó Hạ Xuyên đắc ý trèo lên lưng anh. Tiếp đó, anh cõng cô ấy, đi trên con đường rợp bóng cây.

“Hạ Xuyên.”

“Dạ?”

“Lần sau không được cố ý trật chân nữa.”

“?”

“Thực ra, em không như thế… anh cũng có thể cõng em…”

Những lời còn lại tôi không nghe rõ lắm, tôi cứ nhìn cảnh tượng đó trân trân, vậy mà cảm thấy đó là phong cảnh đẹp nhất mà tôi từng thấy trong đời. Không có ghen tị, cũng không có hâm mộ, tôi chỉ chúc phúc cho đôi tình nhân ấy có thể mãi mãi hạnh phúc. Bước chân anh rất vững vàng, còn đôi tay cô ấy quấn trên cổ anh, khuôn mặt anh thấm đẫm ý cười.

Ngày hôm ấy, tôi sững người rất lâu, cứ nhìn mãi theo họ. Cứ vậy, thế là tôi đến muộn, thư viện đã đóng cửa.

Thực ra, chuyện của Lâm Trạch và Hạ Xuyên tôi cũng đã nghe không ít, phần nhiều đều là Hạ Xuyên theo đuổi Lâm Trạch thế nào, sau đó Lâm Trạch từ chối cô gái xinh đẹp ấy với đầy đủ lý do và ngôn từ hùng hồn ra sao, nghe sinh động như thật. Chỉ là, hóa ra sự thực lại tương phản với lời đồn. Sau đó, mỗi lần nghe thấy những lời bàn luận như thế, tôi sẽ cười lắc đầu, nhưng cũng không giải thích gì hộ người khác.

Tôi chưa từng nghĩ sẽ có dây dưa gì với Lâm Trạch, cũng chưa từng nghĩ sẽ có quan hệ gì với anh ấy, vì dẫu sao tôi khi ấy cũng là một cô gái kiêu ngạo, cho dù có là chàng trai xuất sắc hơn nữa, tôi cũng sẽ không bằng lòng muốn có một chàng trai mà trái tim đã có chủ.

Lần thứ hai tôi thấy anh là ở quán rượu, quán rượu này là quán mà sinh viên trường tôi thích đến nhất, một mặt vì giá cả phải chăng phục vụ chu đáo, mặt khác là bởi ban đầu nhân vật “hot boy” có tiếng trường cấp Ba Xuyên Nhiên làm ca sĩ ở đây, vì thế đã thu hút cả đám fan nữ.

Trước mặt mọi người, Lâm Trạch luôn tỏ ra rất ôn hòa, anh luôn mỉm cười nhẹ nhàng với người khác, cụm từ “tao nhã lịch sự” dường như là để dành cho anh. Nhưng ngày hôm ấy, anh túm lấy quần áo Lục Địch, nhìn Lục Địch với đôi mắt hừng hực. Nếu không phải vì Hạ Xuyên kéo anh, tôi chẳng hề nghi ngờ anh sẽ cho Lục Địch một cú ngay lập tức.

Chỉ là một hiện tượng kì lạ, cho nên tôi đi theo sau họ.

Có điều, vừa ra khỏi quán rượu, cú đấm của Lâm Trạch đã rơi trên khuôn mặt mê người của Lục Địch mà chẳng mảy may do dự. Lục Địch không trốn, cứ thế nhìn Lâm Trạch, tay trái lau vết máu nơi khóe miệng. Hạ Xuyên kéo Lâm Trạch, ngăn không cho anh đánh Lục Địch.

“Con bé chỉ là một cô bé vị thành niên thôi, sao cậu nỡ lòng đối xử với con bé như thế?” Lâm Trạch chỉ trích Lục Địch từng chữ.

“Vị thành niên? Sao tôi biết được cô ta là trẻ vị thành niên chứ?” Lục Địch cười ph*ng đ*ng. “Hồi còn ở Xuyên Nhiên, tôi đã chơi cô ta rồi. Sao, cậu đau lòng à, chỉ bởi Thẩm Hàm là em gái Thẩm Giai Kỳ? Cho nên cậu hết lòng hết dạ đối xử tốt với cô ta? Tôi không phải cậu, cho nên tôi không vĩ đại như thế, tôi sẽ không quên mối thù giết cha tôi. Càng không quên dáng vẻ chị gái tôi chết ngay trước mắt tôi. Con mẹ nó tất cả lũ người họ Thẩm đều đáng chết.”

“Cho nên cậu cố ý tiếp cận Thẩm Hàm? Cho nên cậu mới khiến Thẩm Hàm mang thai con của cậu, sau đó cậu bỏ con bé. Còn đẩy con bé từ trên cầu thang xuống, bây giờ con bé sảy thai rồi, còn nằm viện, miệng vẫn không ngừng gọi tên cậu. Sao cậu lại trở nên tàn nhẫn như thế?”

“Lâm Trạch, cậu không phải tôi, cậu không có tư cách nói tôi như thế. Cậu từng tận mắt nhìn thấy bố mẹ chết trước mặt cậu chưa? Bố tôi dùng dao cắt cổ tay tự sát, mẹ tôi dùng tất thắt cổ trong nhà tắm, chị tôi làm gái để cho tôi một cuộc sống tốt hơn rồi bị bệnh mà chết, lúc chị ấy chết còn bảo tôi nhất định phải trả thù. Bây giờ kết cục của Thẩm Hàm chẳng qua chỉ đền tội cho những tội ác của bố mẹ cô ta thôi. Tại sao tôi phải nhân từ? Tại sao nhà họ hại nhà tôi, tôi phải lựa chọn bấm bụng chịu đựng? Thẩm Hàm muốn chết thì chết, chẳng liên quan đến tôi.” Lục Địch cười, sau đó đi qua người Lâm Trạch.

Lâm Trạch nhìn bóng lưng Lục Địch. “Cậu từng yêu ai chưa? Nếu cậu thật sự yêu một người, sau có thể nhẫn tâm làm chuyện tàn nhẫn như thế?”

“Chỉ có cậu mới trân trọng cái tình yêu chết tiệt đó thôi.” Lục Địch chẳng buồn quay đầu mà đi thẳng.

Lâm Trạch đứng quay lưng lại với Lục Địch, anh không trông thấy, khi nói câu đó, khuôn mặt Lục Địch vương nước mắt.

Mãi đến nhiều năm về sau, trong hôn lễ của Cố Vân Tu, nghe thấy cuộc trò chuyện của Lâm Trạch và cô dâu, tôi mới hiểu được giọt nước mắt của Lục Địch khi ấy.

Hạ Xuyên vẫn một mực đứng bên cạnh Lâm Trạch, thực ra cô ấy không nói gì, nhưng Lâm Trạch thấy cô thì dường như đã tìm được điểm tựa. Sự ủng hộ trong im lặng như thế, đột nhiên, tôi thấy cảm động vô cùng. Anh khẽ nắm lấy tay cô ấy, sau đó bước một mạch về phía trước, ngọn đèn đường kéo chiếc bóng của họ ra dài thật dài.

Chiếc bóng quấn vào nhau, gần như giải thích cho cụm từ “thiên hoang địa lão”.

Đó là sự cảm động giấu trong lòng tôi.

Mãi lâu sau, chẳng thể tan biến.

Sau đó, thời gian chảy trôi, tôi gần như đã quên mất cảnh tượng ấy. Nhưng tôi lại một lần nữa nhìn thấy Lâm Trạch, song khi đó, anh lại chỉ có một mình.

Tôi lại gặp anh ở quán rượu, lúc này anh tiều tụy vô cùng, cứ uống rượu mãi không ngừng, hết cốc này đến cốc khác, gần như chẳng định dừng lại. Khi ấy, tôi đã nghe một vài tin tức, hình như Lục Địch mắc bệnh hiểm nghèo đã qua đời, chẳng trách anh lại tiều tụy như thế. Nhưng mà, cô gái ấy đâu, sao cô ấy không ở bên cạnh anh?

Không biết vì ôm tâm tư gì, tôi đi qua. Lúc này Lâm Trạch đã uống rất nhiều, ánh mắt khi ngẩng đầu nhìn tôi cũng đã trở nên mơ màng.

“Anh vẫn ổn chứ?” Tôi hơi lo lắng, sờ trán anh, hình như hơi sốt.

Lúc này, anh bỗng kéo mạnh tay tôi, tôi chẳng kịp thu tay về. “Hạ Xuyên, Hạ Xuyên, em không thể rời ra anh…”

Tôi sững sờ, nhíu mày, yên lặng.

“Anh không rời xa em được nữa, anh không thể rời xa em…”

“Tại sao phải tàn nhẫn với anh như thế? Khi anh đã coi em thành người anh mong chờ, anh trân trọng nhất cuộc đời, em lại rời bỏ anh…”

“Em không thể rời xa anh. Anh yêu em như thế cơ mà…”

“Em biết không? Khi em xuất hiện trong cuộc đời anh, anh một mực trốn tránh, còn em một mực theo đuổi. Anh vẫn không trốn được, vẫn đem lòng yêu em…”

“Khi anh nhìn thấy khuôn mặt em trong giấc mơ, anh liền biết cả đời này anh đều không thể trốn thoát được…”

“Anh yêu em, anh yêu em nhiều biết bao nhiêu…”

Tôi cảm thấy bàn tay lạnh băng, chàng trai kiêu ngạo này vậy mà lại rơi lệ…

Nhìn đôi mắt cận kề tuyệt vọng của anh, tôi bỗng nhiên hoảng hốt, nơi nào đó trong trái tim lại đau đớn không chịu nổi.

Sau đó tôi biết, đêm hôm ấy chính là đêm 25 tháng Mười một, chính hôm ấy, ở một bệnh viện nào đó, một cô gái xinh đẹp đã “hương tan ngọc nát” sau khi anh thề mãi mãi không được nhìn gương mặt cô ấy.

Sau đó Lâm Trạch xuất ngoại, tôi không còn gặp lại anh nữa.

Khi tôi học năm ba, bố đột nhiên hỏi tôi có muốn xuất ngoại hay không. Thực ra, tôi hiểu rất rõ, với gia thế như của tôi, ra nước ngoài rồi trở về chẳng qua là nghe hay hơn một chút mà thôi. Nhưng người vẫn luôn ghét xuất ngoại như tôi lại chỉ nói với bố: “Vậy đi Mỹ bố nhé!”

Sau khi nói ra câu đó, tôi sững người rất lâu, biết bao thứ tôi cực kỳ không muốn thừa nhận đều hiện lên vào lúc này. Tôi nghĩ, thì ra tôi thật sự không phải thánh nhân, tôi vẫn lún vào.

Đến Mỹ, không được như ý cho lắm. Cho dù, tôi đã thật sự gặp Lâm Trạch. Nhưng trong mấy năm nay, tôi và anh lại chưa từng nói với nhau lấy một câu. Anh vẫn xuất sắc như thế, thu hút rất nhiều Hoa kiều, chỉ là tôi chẳng thể nào nhìn thấy ánh sáng chói mắt trong đôi mắt anh nữa. Đôi mắt anh bắt đầu tĩnh lặng, trầm lắng như dòng nước chết.

Anh sẽ rất nghiêm túc làm thí nghiệm, cũng sẽ rất chăm chú đọc sách trong thư viện, nhưng, anh luôn bỗng dưng nhìn vào một điểm nào đó.

Lúc đọc sách, anh luôn viết gì đó. Lần ấy, sau khi anh buông sách xuống, tôi đến cầm lên.

Trong phút chốc, tôi bật khóc.

Trong sách chi chít tên Hạ Xuyên, có mấy chữ “Hạ Xuyên” vì viết quá mạnh mà tờ giấy gần như bị chọc thủng.

Khi ấy, cuối cùng tôi đã hiểu, anh mãi mãi chẳng thể quên được cô gái ấy. Phải, cô gái ấy thông minh biết mấy, dùng sự tuyệt tình cuối cùng của cô ấy đổi lấy nỗi nhớ mãi mãi của Lâm Trạch.

Có lẽ sau này Lâm Trạch sẽ thích một người, có thể cô ấy yểu điệu thục nữ, có thể là một viên chức nhà nước, có thể là một luật sư, nhưng cô ấy mãi mãi sẽ không trở thành người mà Lâm Trạch yêu nhất. Tình yêu của anh, năm ấy đã bị anh chôn vùi ở chỗ cô gái đã ra đi, mãi mãi chẳng thể phục hồi.

Lâm Trạch ăn uống ngủ nghỉ điều độ, có vẻ anh không có sở thích gì, chỉ thích một mình ngây ngốc ngắm hoàng hôn. Tôi không biết, nhưng tôi luôn đoán, khi ngắm tịch dương, trái tim anh chắc chắn sẽ nhớ đến cô gái hạnh phúc ấy, cô gái có được tình yêu cả cuộc đời anh.

Tôi bỗng phát hiện, hóa ra tôi ghen tị.

Ghen tị vì cô ấy mãi mãi chiếm được anh.

Tôi thích ngắm anh, đây dường như đã trở thành một sở thích của tôi.

Ở Mỹ, anh coi như có thành tựu nhỏ, nhưng anh không vì thế mà ở lại đây. Chẳng bao lâu sau, anh về nước, sau đó mở một công ty thuộc về mình. Cùng hôm anh về nước, tôi ngồi ghế phía sau anh trên cùng chuyến bay, anh chỉ cần quay đầu thì sẽ có thể trông thấy tôi. Nhưng anh một mực nhìn ra ngoài cửa sổ, động tác cũng chưa từng thay đổi.

Sau khi về nước, bố mau chóng cho tôi tham gia đủ loại tiệc, gần như muốn làm tên tôi trở thành một nhân vật nổi trội trong giới này. Một mặt tôi lượn quanh, một mặt nghe ngóng tin tức mới nhất về Lâm Trạch, mỗi khi biết được tin tức về anh, tôi sẽ bất giác vui vẻ rất lâu.

Chỉ là, tôi không ngờ ngày ấy lại đến nhanh như vậy.

Khi bố nói và cho tôi biết tất cả tư liệu về Cố Diễn Trạch, tôi liền hiểu được hàm ý của bố. Nhưng tôi biết, tôi không thể từ chối, cho nên tôi bèn đâm đầu tham gia hôn lễ của Cố Vân Tu, còn là với thân phận phù dâu. Cố Diễn Trạch là phù rể, tôi biết, tôi không thể từ chối gì, nhưng nếu Cố Diễn Trạch từ chối thì chẳng liên quan đến tôi nữa.

Tôi tiến lên chủ động nói chuyện với Cố Diễn Trạch, sau đó thú hút sự chú ý của bố mẹ hai bên. Tôi muốn biết anh ta có suy nghĩ gì.

Thực ra, Cố Diễn Trạch cũng ưu tú, dù xét từ phương diện nào. Có gia thế đáng tự hào, có sự thông minh tài trí đáng tự hào, còn có diện mạo điển trai. Chỉ là ai đã từng nói nhỉ, anh ấy rất tốt, nhưng tôi lại không cần.

Có điều, Cố Diễn Trạch là người bụng dạ hẹp hòi, anh ta tỏ ra rất bất mãn vì việc tôi thu hút sự chú ý của mọi người, vậy mà lại bắt tôi một mình uống nhiều rượu như thế. Có điều cũng rất may mắn, chuyện này cũng cho thấy anh ta không có suy nghĩ gì với tôi. Chỉ là, chúng tôi đều phải ăn ý phối hợp với đối phương.

Trong hôn lễ, tôi cũng chỉ lén nhìn Lâm Trạch mấy cái. Tôi chưa từng nghĩ, Cố Diễn Trạch sẽ là người nhìn thấu tâm sự của người khác như thế. Sau khi cùng anh ta ra ngoài mấy lần, tôi liền hiểu, người như Cố Diễn Trạch có rất nhiều ưu điểm, nếu thật sự phải tìm khuyết điểm gì thì đó chính là khiến người ta không có cảm giác an toàn. Thực ra, tôi thật sự tò mò về cô gái mà anh ta thích, có thể nắm bắt được người đàn ông này cũng coi như có bản lĩnh rồi.

Cố Diễn Trạch giúp đỡ tôi rất nhiều, ít nhất đã cho tôi cơ hội tiếp cận Lâm Trạch.

Trước mặt Lâm Trạch, tôi cực kì vô lễ, chỉ là anh chưa bao giờ thể hiện sự chán ghét ra. Tôi cứ quấn lấy anh, sau đó bị bố tôi phê bình gay gắt. Nhất là khi cái tên lợi dụng sơ hở như Cố Diễn Trạch khiến bố tôi không thể thoái vốn sau khi rót vốn và còn kiếm được một món kếch xù từ lần hoạt động kinh doanh này. Mấy tay lão luyện trên thương trường vậy mà bị một tên bị nhận định là nhãi ranh lừa, bởi thế, tôi bị mắng té tát.

Nhưng cũng chẳng sao, tôi bắt đầu hẹn Lâm Trạch cùng ra ngoài ăn cơm, xem phim. Số lần anh từ chối rất ít, dù rằng cũng chẳng thấy anh vui vẻ là bao. Đôi mắt anh luôn tĩnh lặng, như thể chẳng có cảm xúc mãnh liệt gì.

Cho đến một hôm, trong hôn lễ của Cố Diễn Trạch, cuối cùng tôi cũng thấy cô gái đã thu phục Cố Diễn Trạch. Chỉ là, mới nhìn một cái, tôi lập tức quan sát Lâm Trạch. Đôi mắt Lâm Trạch thản nhiên, sau đó anh cười chúc phúc đôi cô dâu chú rể.

Cố Diễn Trạch nói gì đó với Bùi Sơ Ảnh, sau đó có vẻ hết thắc mắc.

Tôi chỉ nghe thấy anh nói: “Em trông rất giống chị em.”

Phải, rất giống, lần đầu tiên trông thấy, tôi thậm chí còn hơi sợ hãi.

“Nhưng hai người không giống nhau, anh vẫn luôn biết.” Đây là câu nói cuối cùng của Lâm Trạch.

Họ rất giống nhau, nhưng vẻ đẹp của Hạ Xuyên bắt mắt, còn Bùi Sơ Ảnh thì nhẹ nhàng hờ hững, gần như là cùng một dáng vẻ nhưng lại phô bày ra phong thái khác nhau.

Tôi và Lâm Trạch vẫn qua lại không mặn không nhạt, cuối cùng, vào một ngày 25 tháng Mười một khác, anh cầu hôn tôi.

Không có hoa tươi, không có lời nói ngọt ngào, thậm chí không có nhẫn.

Anh chỉ nói với tôi: “Anh có thể cho em bất cứ thứ gì, dù em muốn gì, ngoại trừ…”

“Không cần nói tiếp nữa.” Tôi cắt ngang lời anh. “Em đồng ý.”

Tôi biết, tôi hiểu cả, tôi hiểu rõ, Lâm Trạch có thể cho tôi tất cả, chỉ ngoại trừ tình yêu.

Hôm chúng tôi kết hôn, không biết ai đã mở , có người hỏi Lâm Trạch như thế. Tôi biết, cả thế giới này, người anh yêu nhất từ đầu chí cuối sẽ chẳng là tôi.

Vẫn may Cố Diễn Trạch chuyển luôn qua một đề tài khác, nhưng khoảnh khắc đó, nét mặt của Lâm Trạch có chút xíu bất thường. Dù rất nhỏ bé, nhưng tôi vẫn biết.

Trong bốn năm này, anh cố hết sức làm một người chồng tốt, làm một người cha tốt, làm một anh con trai anh con rể tốt. Anh rất thành công, nhưng mãi mãi chẳng thể trở thành một người tình yêu tôi.

Con trai chạy đến bên tôi. “Mẹ ơi, bố đi đâu rồi ạ?”

“Bố đi tìm điều mà bố cho là quan trọng nhất rồi.”

Con trai gật đầu nửa hiểu nửa không, sau đó lại lắc đầu. “Điều mà bố cảm thấy quan trọng nhất không phải nên là mẹ sao ạ?”

Tôi đột nhiên cảm thấy mắt khô và đau nhức, bèn đưa tay dụi.

“Mẹ ơi, lại có bụi bay vào mắt mẹ ạ? Nhưng rõ ràng con đã đóng cửa sổ rồi mà.”

Tôi xoa đầu con trai, bàn tay siết chặt. “Diệc Xuyên, mẹ chỉ cảm thấy hơi đau thôi.”

Diệc Xuyên ngây ngốc nhìn tôi, như nghe không hiểu.

Tốt biết mấy, chẳng biết gì, chẳng hiểu gì, như vậy nhất định sẽ rất tốt.
 
Back
Top Bottom