Khác [EliNaib] [Identity V] Hằng Ngày Cùng Người.

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
112,896
Điểm tương tác
0
Điểm
0
198549025-256-k802495.jpg

[Elinaib] [Identity V] Hằng Ngày Cùng Người.
Tác giả: Hanae_Chiko
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lâu lắm rồi chưa quay lại nên viết cái này để có động lực lấp hố cũ OqO)

CP: Eli Clark x Naib Subedar. (Seer x Mercenary)

Eli top!

Eli top!

Eli topppp!

Phải nhắc lại ba lần cho các bạn để chắc chắc hãy đọc nhé, nếu có nhắc nhở gì xin cứ cmt, mình sẽ cố gắng sửa.

Summary: Những câu chuyện khác nhau của nhà tiên tri và lính đánh thuê.



naibsubedar​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ Kookmin ] CEO Jeon có một chiếc mèo đáng Yêu[CV]
  • [amesov] Vụ Án
  • [Identity V][JackxNaib] Nhiễm Thanh
  • [AllNegav] Em Nhỏ Năm Tuổi!
  • Kookmin- Mối quan hệ mập mờ [CV]
  • [Elinaib] [Identity V] Hằng Ngày Cùng Người.
    1. Finally, now and future


    Naib rất thích những lúc rảnh rỗi gỡ chiếc bịt mắt lúc nào cũng ngự trị trên khuôn mặt của Eli ra.

    Chẳng hạn như lúc ngồi trong phòng chờ vào trận, Naib sẽ nằm dài trên chiếc bàn, vươn tay về phía ai kia đang ngồi bên cạnh mình, vén bịt mặt lên, để lộ ra những đường vẽ kéo dài đến nửa má cùng con ngươi xanh biếc như thể là biển cả mênh mông, mang theo vẻ yêu chiều nhìn lấy anh.

    Còn về phần Eli thì sẽ để tay ngang vòng eo dẻo dai của cậu lính đánh thuê kia, thỉnh thoảng tiến gần đến khuôn mặt đang thờ thẫn của đối phương nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên, có lúc thì là lên má, có lúc lên chóp mũi, lại có khi là lên vầng trán lưa thưa vài sợi tóc rũ xuống hay đôi môi mang màu hồng đào hé mở.

    Hay như là lúc hai người hôn nhau, Naib sẽ luôn vươn một tay ra để kéo chiếc bịt mắt ấy xuống, tay còn lại sẽ vòng qua cổ Eli mà kéo đầu hắn tới gần hơn, làm cho nụ hôn sâu hơn bao giờ hết, thậm chí bản thân cậu lính đánh thuê này còn để cho đôi tay thon dài của người đang đè cậu vào tường mà hôn lấy hôn để tự do tung hoành trên cơ thể rắn chắn với những chiếc sẹo ẩn hiện sau lớp áo bó sát.

    Lúc nào cũng thế, khi mà anh cảm thấy mình sắp nghẹt thở thì sẽ luôn hé mắt ra nhìn vào tình ý đang bộc phát trong ánh nhìn lúc nào cũng hướng về phía Naib - một sở thích khá kì lạ đối với anh.

    Đã có lần Emily lúc đang chữa trị những vết thương đã tò mò hỏi Naib rằng: "Tại sao cậu hay làm thế vậy Naib?"

    Lúc đó, dường như đã có một nụ cười thoáng hiện lên trên khuôn mặt anh, nhưng anh không trả lời, một khoảng yên tĩnh.

    Chỉ đến khi Emily quyết định bỏ cuộc, cúi xuống chữa thương tiếp thì bỗng lại nghe loáng thoáng câu trả lời, nhưng anh nói quá nhanh và âm thanh cũng quá nhỏ, cô nàng bác sĩ cũng không nghe kịp chỉ ngước lên rồi kêu "Hả?" một tiếng.

    Naib lúc đó vẫn duy trì khuôn mặt tĩnh lặng thường ngày của mình, nói:

    "Không có gì đâu."

    Ra khỏi phòng trị thương, Naib đi cùng với Emily để về phòng mình, vì họ ở chung một dãy phòng nhưng sau đó, lúc đang nói chuyện, Emma đã chạy tới và kéo vị bác sĩ kia đi đâu đó, chỉ để lại một lời xin phép với Naib.

    Anh cũng không bận tâm về việc đó, tiếp tục đi thẳng về phòng của mình, có mang theo chút dáng vẻ mệt mỏi.

    Đến trước cửa phòng, Naib đẩy cửa ra, không quan tâm đến thứ gì khác, đi thẳng vào phòng ngủ, ngã người lên chiếc giường mềm mại, rúc người lại chỉ còn một cục rồi nhắm mắt ngủ.

    Nhưng mà không được bao lâu, cái cục kia lại cảm thấy có ai đó đang ôm mình rất chặt, lại đè hẳn lên người anh.

    Không cần mở mắt ra, vị cựu lính đánh thuê đã biết đó là ai mà thở dài kêu một tiếng.

    "Eli..."

    "Hửm?"

    "Anh... có thể buông ra một chút được không?"

    "Không."

    "..."

    Naib mở mắt, khuôn mặt có chút bất mãn vì người ở trên mình.

    Quyết định xong, anh đưa tay nới lỏng vòng tay đang ôm của đối phương, khi quay người sang, cùng mặt đối mặt với Eli thì bỗng bị đè ra hôn ngấu nghiến.

    "Eli!"

    Naib không kịp đề phòng, giật mình kêu lên, vốn dĩ không nghĩ rằng lại bị hôn một cách đột ngột như vậy.

    Nhà tiên tri luồn chiếc lưỡi mình vào khoang miệng của lính đánh thuê, khuấy đảo bên trong như muốn rút hết tất cả mật ngọt bên trong.

    Trong miệng anh vươn vị của một chiếc bánh ngọt, mùi hương dâu tằm.

    Thật ngon miệng.

    Naib níu cánh tay của Eli, đầu lông mày nhíu lại với nhau, vừa không hài lòng hôn đáp, cánh tay cũng không nhịn được theo thói quen mò mẫm lên trên, bắt đầu kéo chiếc bịt mắt ấy xuống, để lộ ra một đôi mắt ánh lên từng tia chiếm hữu.

    "Hah..."

    Thở nhanh lấy từng đợt hơi dài, sợi chỉ bạc nối kết giữa hai bờ môi hiện ra.

    "Eli, anh sao thế vậy hả!"

    Naib bực mình kêu lên, anh đã rất mệt sau trận đấu vừa xong, chỉ là muốn ngủ một giấc mà cũng không yên được.

    "Này, anh có nghe không vậy?"

    Naib lại hỏi sau khi không thấy đối phương trả lời, anh bắt đầu dùng lực đẩy hắn qua một bên.

    Được rồi, lần này thì anh giận thật sự đấy!

    Naib chẳng chần chừ gì nữa, tức giận thoát khỏi chiếc giường mềm mại đang nằm, bắt đầu muốn đi ra khỏi căn phòng.

    "Em lại muốn đi đâu nữa?"

    Eli giữ tay của anh lại, kéo về giường nằm thêm một lần nữa, hai cánh tay được giữ chặt lấy.

    Ánh mắt của hai người chạm lấy nhau, gần đến mức nghe rõ tiếng thở gấp gáp vẫn còn sau nụ hôn dài kia.

    "Tới phòng Emily, ít ra chị ấy sẽ cho ngủ ở đó để nghỉ ngơi."

    "Không được."

    "Anh làm sao mà cấm được chứ, còn giờ thì mau bỏ ra, Eli."

    "Anh đợi em lâu lắm rồi.

    Em có biết anh đã lo lắng thế nào không chứ?!"

    Eli bỗng nhiên nói to lên, để lại một khoảng yên lặng, ánh mắt nghiêm túc phản chiếu vào trong đồng tử anh, hơi xoáy lại như muốn nói cho bản thân Naib biết sự chân thành trong ánh mắt ấy.

    "A, xin lỗi...

    Em có thể đi đến phòng Emily nếu muốn."

    Chợt nhận ra hành động của mình, Eli hốt hoảng bỏ tay ra, xoay hẳn mặt đi về phía khác.

    "..."

    Gì vậy chứ?

    Naib đờ người ra, nhìn sự thay đổi trong ánh mắt của người ấy.

    Thật là...

    "Eli, lại đây."

    Naib ngồi nhỏm dậy, đưa tay chạm ra gò má của hắn.

    "Ừm?"

    "Lại thấy 'nó' à?"

    Anh xoay mặt Eli lại, nhẹ nhàng hôn lên má, sự dịu dàng khó thấy từ một cựu lính đánh thuê.

    "..."

    "Eli, nhìn này, anh nhìn đây."

    Naib tiếp tục hôn lên mí mắt và sống mũi cao, từng lời anh nói như thủ thỉ với chính bản thân mình.

    "Nghe này, em không đi đâu cả được chứ?

    Tương lai này dù sao đi nữa thì vẫn luôn ở bên cạnh anh, Eli Clark mà thôi.

    Anh hiểu chứ?"

    Hắn gật đầu sau lời nói ấy, nắm lấy tay đối phương nhẹ hôn lên ngón tay áp út đang lấp lánh chiếc nhẫn bạc.

    Chiếc bịt mắt này rời khỏi khuôn mặt ấy, cũng là lúc Eli được nhìn thấy được người hắn yêu thương nhất.

    Cũng như tương lai đầy chông gai kia, đã không thể tiếp tục nhìn thấy nữa.

    Như vậy, chẳng phải tốt hơn sao?

    "Giỏi lắm."

    Naib phì cười, ôm chầm lấy Eli, vuốt lấy mái tóc màu nâu tuyệt đẹp ấy, trên tay nắm chặt chiếc bịt mắt không buông.

    "Xin đừng bỏ đi nhé, Naib Subedar, tình yêu đời tôi."

    "Tất nhiên rồi.

    Dù cho những lời tiên tri có tồi tệ đến thế nào đi nữa thì cũng không bỏ anh lại đâu."

    Eli khẽ mỉm cười, chạm nhẹ lên cánh môi rồi để lại một nụ hôn lên đấy.

    Sao có thể si mê người đến như vậy?

    Là vì tình yêu sao?

    Vậy thì, xin hãy để tình yêu này mãi nở rộ, như một bông hoa hồng đỏ rực, mãi mãi trường tồn, một cánh hoa cũng không thể rơi rụng.

    Nở đỏ rực cả một vùng trời.

    Cho đến khi cái chết chia lì đôi ta.

    -End-
     
    [Elinaib] [Identity V] Hằng Ngày Cùng Người.
    2. Shall we dance? (1)


    Đêm, trăng treo lơ lửng trên bầu trời tối mịt, màn đêm sâu thẳm như dưới đáy của biển cả.

    Đêm nay giống như không hề có trăng, chỉ có cái màu nhàn nhạt soi sáng xuống dưới, như thể chỉ cần đưa tay nhẹ nhàng lau đi thì mọi thứ sẽ chìm vào tĩnh mịch vậy.

    Mặt hồ tĩnh lặng phản chiếu màn đêm, họa lại một bức tranh buổi đêm.

    Thường thì hôm nay đáng lẽ ra sẽ là một buổi tối yên lặng như bao ngày khác, nhưng chỉ có riêng ở biệt thự của nhà Bá Tước Joseph Desaulnier thì lại không như vậy, các quý tộc cùng cận vệ của mình đều đến đây dự tiệc, bởi vì hôm nay chính là sinh nhật của vị Bá Tước kia.

    Mọi thứ đều được trang hoàng một cách lộng lẫy, những bông hồng vàng và trắng được sắp xếp đầy từ ngoài cổng cho đến cả trong sảnh khiêu vũ, rơi rụng từng cánh từng cánh trống như một thảm hoa vàng dài trong tầm mắt, những điệu nhạc vang lên đầy du dương được chơi bởi các nhạc công hay nhất, những ánh đèn lấp lánh được làm bởi pha lê cao cấp, ngay đến cả từng món ăn dọn trên bàn cũng là cao lương mỹ vị được trang trí hoàn hảo.

    Những vị quý tộc đều tụ tập lại, không khác gì lắm so với một buổi khiêu vũ hoàng gia.

    Dần đà, trăng càng lên cao, bữa tiệc đã được một nửa, hầu hết đều đang khiêu vũ, những chàng trai nổi tiếng lịch lãm đều đang nắm lấy tay một cô nàng xinh đẹp của một gia tộc quyền chức nào đó, duy nhất chỉ có Naib Subedar là không tham gia vào, chỉ lẳng lặng đứng nhìn từ bên ngoài.

    "Xin chào, không biết cậu có muốn nhảy cùng tôi một điệu không?"

    Thu hút sự chú ý của Naib thành công, anh nhìn người cất tiếng hỏi.

    Một người thanh niên tầm hơn 20 tuổi, mái tóc màu nâu được cắt lên gọn gàng, bộ âu phục màu đen nhánh được điểm thêm một bông hồng đỏ thẫm ngay trước ngực, nụ cười của hắn rất nhẹ nhàng, như thể là gió thoảng tưởng chừng có thể dễ dàng mà bay đi mất.

    Hắn là Eli Clark - một người vốn nổi tiếng vì sự dịu dàng cùng tính cách rất đặc biệt, lại có bề ngoài cực kì lịch lãm, các quý cô khắp kinh đô đều mong là mình sẽ là người trong mộng của hắn ta.

    "Tôi?"

    Naib Subedar nhướng mày, vẻ mặt khó hiểu được chưng ra một cách rõ ràng.

    "Cậu có nhầm lẫn gì không?

    Nhảy với tôi?

    Tôi là đàn ông đấy."

    "Không nhầm, không nhầm.

    Tôi có để ý cậu, cậu đến đây mà không làm bất cứ điều gì cả, có mấy cô nàng đã ngỏ ý muốn nhảy cùng mà dường như cậu cũng từ chối."

    "..."

    "Nào, cậu sẽ không từ chối nữa chứ?"

    "Tôi xin phép từ chối."

    Naib nhắm hờ đôi mắt màu lục bảo đầy xinh đẹp, đầu cúi xuống làm cho chiếc mũ che lấy nửa khuôn mặt anh.

    Anh xoay mặt đi, hướng về chiếc ban công đang mở toang ra khiến cho ánh sáng hắt hiu từ ánh trăng chiếu sáng lên nửa mặt còn lại của Naib.

    "Ồ, vậy tôi có thể biết lí do tại sao chứ?"

    "...

    Tôi không biết khiêu vũ."

    Câu trả lời không chút ngại ngùng này khiến cho Eli khựng lại vài giây, một quý tộc lại không biết điều tất yếu khi tham gia một bữa tiệc là khiêu vũ sao?

    "Nếu vậy tôi sẽ chỉ cho cậu."

    "...

    Không cần."

    "Để xem, Naib Subedar, con trai cả của gia đình nhà Subedar với nhiều năm giữ chức Hầu Tước nhỉ?

    Cuối tuần này, tôi muốn mời cậu đến dinh thự của tôi."

    "..."

    Sao người này cứng đầu vậy chứ?

    Naib thở dài một hơi, cuối cùng cũng đứng thẳng dậy, sống lưng thẳng tắp như một cái cây kiên cường trước gió bão cuộc đời, cậu không dựa vào tường nữa, phẩy tay mà trả lời lại.

    "Tùy cậu."

    Vì dù sao đi chăng nữa, anh cũng không thể từ chối lời mời của người này.

    Eli Clark vốn là một nhân vật có quyền khiến những quý tộc khác cũng kiên dè, với tài năng bẩm sinh của mình, hắn dần dần đã có quyền lực gần ngang bằng với một vị Hoàng Tử.

    Dù cho điều này như là một niềm đe dọa với Đức Vua, tuy nhiên vì cậu ta thực sự có tài khiến cho đất nước này càng thêm hùng mạnh, nên vị hoàng đế kia càng thêm trọng dụng hết mức tài năng ấy.

    Và dù sao đi nữa với cái tính cách của Eli, hắn cũng chẳng có ý định nào giống như việc lật đổ ngôi vua cả.

    "Vậy, vào cuối tuần, tôi sẽ cho xe ngựa đón cậu vào lúc 2 giờ chiều.

    Tôi sẽ đợi cậu ở đó, giờ thì tôi xin phép."

    Eli lại nở một nụ cười xã giao với Naib, xoay người rời đi về phía giữa sảnh, chắc hẳn là sẽ tiếp tục nhảy với một cô nàng xinh đẹp nào đó.

    Anh cũng không muốn để ý thêm nữa, bước chân hướng đến chiếc ban công bên ngoài tránh khỏi những thứ âm thanh ồn ào của bữa tiệc.

    Cái cảm giác yên tĩnh khiến anh muốn thở phào một hơi thật sâu, lấy ra một điếu thuốc lá kèm một que diêm nhỏ từ trong túi áo khoác.

    Người kia nhẹ nhàng khiến cho nó kêu lên một tiếng 'Tách', liền sau đó đã có một đốm lửa nhỏ cháy bập bùng giữa khí trời lạnh ngắt của những buổi tối cuối thu.

    Châm lên, đầu điếu thuốc ửng đỏ, tùy tiện vứt cây que lúc nãy vào một bụi cây ở dưới tầng trệt, tầng khói mỏng lơ lửng trong không khí, che phủ lấy một phần tầm mắt của Naib.

    "Ha..."

    Mùi khói của thứ làm từ loại cây gây nghiện này khiến lòng anh trở nên thoải mái hơn hẳn, ánh sáng nhạt màu của mặt trăng cùng thứ khỏi được phả ra từ khuôn miệng bốc lên, ánh mắt lục bảo khép lại chầm chậm.

    Dù sao hôm nay, mục đích của anh đến đây cũng chẳng phải là tham gia bữa tiệc mừng sinh nhật nào cả, chả qua đó chỉ là một cái cớ mà thôi.

    Naib Subedar - Chó Săn của Hoàng Tộc, thường không ai biết thêm một công việc trong bóng tối của anh cả, chỉ có người nội bộ mới có thể biết được bí mật này.

    Nhiệm vụ của anh chỉ đơn giản là đi ám sát những tên có ý định mưu phản hoặc có ý đe dọa đến Hoàng Đế, nói thế thôi chứ thường mọi công việc đều thuận lợi, chưa bao giờ Naib thất bại cả.

    Bá Tước Joseph cũng cho phép anh thực hiện vụ việc lần này, chỉ còn vài phút nữa thôi, rồi con những con người ấy sẽ được giải thoát, dưới lưỡi dao này.

    Naib chống cằm lên trên lan can, cố gắng hưởng thụ hết điếu thuốc kia rồi dập tắt ánh sáng màu đỏ lắt lẻo trên tay mình rồi bắt đầu di chuyển tay làm theo một nghi thức cầu nguyện siêu thoát.

    Đêm nay, vẫn mang một màu đỏ rực rỡ, như một bông hoa hồng, rơi rụng để thấm đẫm cả một góc của chiếc áo trắng.

    Thuận tay bẻ gãy một nhành hoa đang nở, Naib Subedar lấy ra một cánh hoa gần lụi tàn, ngậm nó trong miệng, rồi giống như muốn nuốt chửng nó xuống, ngửa mặt hướng lên phía mặt trăng.

    "A, muốn ngủ quá."

    Nói rồi, anh vứt chiếc áo khoác cùng con dao dính thứ sốt đặc sệt đỏ lòm xuống sàn nhà.

    Qua khe cửa kính, ánh sáng cuối cùng của ban đêm, chiếu lên căn phòng bừa bộn đang chứa một con người nằm dài trên chiếc giường mềm mại, cố gắng chìm trong giấc ngủ với mùi tanh tưởi phảng phất trong không khí.

    À, Naib còn phải gặp tên Eli Clark kia vào cuối này nữa chứ.

    Nghĩ xong, liền chìm vào giấc ngủ trong mệt mỏi.

    -Còn tiếp-
     
    Back
    Top Dưới