Naib rất thích những lúc rảnh rỗi gỡ chiếc bịt mắt lúc nào cũng ngự trị trên khuôn mặt của Eli ra.
Chẳng hạn như lúc ngồi trong phòng chờ vào trận, Naib sẽ nằm dài trên chiếc bàn, vươn tay về phía ai kia đang ngồi bên cạnh mình, vén bịt mặt lên, để lộ ra những đường vẽ kéo dài đến nửa má cùng con ngươi xanh biếc như thể là biển cả mênh mông, mang theo vẻ yêu chiều nhìn lấy anh.
Còn về phần Eli thì sẽ để tay ngang vòng eo dẻo dai của cậu lính đánh thuê kia, thỉnh thoảng tiến gần đến khuôn mặt đang thờ thẫn của đối phương nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên, có lúc thì là lên má, có lúc lên chóp mũi, lại có khi là lên vầng trán lưa thưa vài sợi tóc rũ xuống hay đôi môi mang màu hồng đào hé mở.
Hay như là lúc hai người hôn nhau, Naib sẽ luôn vươn một tay ra để kéo chiếc bịt mắt ấy xuống, tay còn lại sẽ vòng qua cổ Eli mà kéo đầu hắn tới gần hơn, làm cho nụ hôn sâu hơn bao giờ hết, thậm chí bản thân cậu lính đánh thuê này còn để cho đôi tay thon dài của người đang đè cậu vào tường mà hôn lấy hôn để tự do tung hoành trên cơ thể rắn chắn với những chiếc sẹo ẩn hiện sau lớp áo bó sát.
Lúc nào cũng thế, khi mà anh cảm thấy mình sắp nghẹt thở thì sẽ luôn hé mắt ra nhìn vào tình ý đang bộc phát trong ánh nhìn lúc nào cũng hướng về phía Naib - một sở thích khá kì lạ đối với anh.
Đã có lần Emily lúc đang chữa trị những vết thương đã tò mò hỏi Naib rằng: "Tại sao cậu hay làm thế vậy Naib?"
Lúc đó, dường như đã có một nụ cười thoáng hiện lên trên khuôn mặt anh, nhưng anh không trả lời, một khoảng yên tĩnh.
Chỉ đến khi Emily quyết định bỏ cuộc, cúi xuống chữa thương tiếp thì bỗng lại nghe loáng thoáng câu trả lời, nhưng anh nói quá nhanh và âm thanh cũng quá nhỏ, cô nàng bác sĩ cũng không nghe kịp chỉ ngước lên rồi kêu "Hả?" một tiếng.
Naib lúc đó vẫn duy trì khuôn mặt tĩnh lặng thường ngày của mình, nói:
"Không có gì đâu."
Ra khỏi phòng trị thương, Naib đi cùng với Emily để về phòng mình, vì họ ở chung một dãy phòng nhưng sau đó, lúc đang nói chuyện, Emma đã chạy tới và kéo vị bác sĩ kia đi đâu đó, chỉ để lại một lời xin phép với Naib.
Anh cũng không bận tâm về việc đó, tiếp tục đi thẳng về phòng của mình, có mang theo chút dáng vẻ mệt mỏi.
Đến trước cửa phòng, Naib đẩy cửa ra, không quan tâm đến thứ gì khác, đi thẳng vào phòng ngủ, ngã người lên chiếc giường mềm mại, rúc người lại chỉ còn một cục rồi nhắm mắt ngủ.
Nhưng mà không được bao lâu, cái cục kia lại cảm thấy có ai đó đang ôm mình rất chặt, lại đè hẳn lên người anh.
Không cần mở mắt ra, vị cựu lính đánh thuê đã biết đó là ai mà thở dài kêu một tiếng.
"Eli..."
"Hửm?"
"Anh... có thể buông ra một chút được không?"
"Không."
"..."
Naib mở mắt, khuôn mặt có chút bất mãn vì người ở trên mình.
Quyết định xong, anh đưa tay nới lỏng vòng tay đang ôm của đối phương, khi quay người sang, cùng mặt đối mặt với Eli thì bỗng bị đè ra hôn ngấu nghiến.
"Eli!"
Naib không kịp đề phòng, giật mình kêu lên, vốn dĩ không nghĩ rằng lại bị hôn một cách đột ngột như vậy.
Nhà tiên tri luồn chiếc lưỡi mình vào khoang miệng của lính đánh thuê, khuấy đảo bên trong như muốn rút hết tất cả mật ngọt bên trong.
Trong miệng anh vươn vị của một chiếc bánh ngọt, mùi hương dâu tằm.
Thật ngon miệng.
Naib níu cánh tay của Eli, đầu lông mày nhíu lại với nhau, vừa không hài lòng hôn đáp, cánh tay cũng không nhịn được theo thói quen mò mẫm lên trên, bắt đầu kéo chiếc bịt mắt ấy xuống, để lộ ra một đôi mắt ánh lên từng tia chiếm hữu.
"Hah..."
Thở nhanh lấy từng đợt hơi dài, sợi chỉ bạc nối kết giữa hai bờ môi hiện ra.
"Eli, anh sao thế vậy hả!"
Naib bực mình kêu lên, anh đã rất mệt sau trận đấu vừa xong, chỉ là muốn ngủ một giấc mà cũng không yên được.
"Này, anh có nghe không vậy?"
Naib lại hỏi sau khi không thấy đối phương trả lời, anh bắt đầu dùng lực đẩy hắn qua một bên.
Được rồi, lần này thì anh giận thật sự đấy!
Naib chẳng chần chừ gì nữa, tức giận thoát khỏi chiếc giường mềm mại đang nằm, bắt đầu muốn đi ra khỏi căn phòng.
"Em lại muốn đi đâu nữa?"
Eli giữ tay của anh lại, kéo về giường nằm thêm một lần nữa, hai cánh tay được giữ chặt lấy.
Ánh mắt của hai người chạm lấy nhau, gần đến mức nghe rõ tiếng thở gấp gáp vẫn còn sau nụ hôn dài kia.
"Tới phòng Emily, ít ra chị ấy sẽ cho ngủ ở đó để nghỉ ngơi."
"Không được."
"Anh làm sao mà cấm được chứ, còn giờ thì mau bỏ ra, Eli."
"Anh đợi em lâu lắm rồi.
Em có biết anh đã lo lắng thế nào không chứ?!"
Eli bỗng nhiên nói to lên, để lại một khoảng yên lặng, ánh mắt nghiêm túc phản chiếu vào trong đồng tử anh, hơi xoáy lại như muốn nói cho bản thân Naib biết sự chân thành trong ánh mắt ấy.
"A, xin lỗi...
Em có thể đi đến phòng Emily nếu muốn."
Chợt nhận ra hành động của mình, Eli hốt hoảng bỏ tay ra, xoay hẳn mặt đi về phía khác.
"..."
Gì vậy chứ?
Naib đờ người ra, nhìn sự thay đổi trong ánh mắt của người ấy.
Thật là...
"Eli, lại đây."
Naib ngồi nhỏm dậy, đưa tay chạm ra gò má của hắn.
"Ừm?"
"Lại thấy 'nó' à?"
Anh xoay mặt Eli lại, nhẹ nhàng hôn lên má, sự dịu dàng khó thấy từ một cựu lính đánh thuê.
"..."
"Eli, nhìn này, anh nhìn đây."
Naib tiếp tục hôn lên mí mắt và sống mũi cao, từng lời anh nói như thủ thỉ với chính bản thân mình.
"Nghe này, em không đi đâu cả được chứ?
Tương lai này dù sao đi nữa thì vẫn luôn ở bên cạnh anh, Eli Clark mà thôi.
Anh hiểu chứ?"
Hắn gật đầu sau lời nói ấy, nắm lấy tay đối phương nhẹ hôn lên ngón tay áp út đang lấp lánh chiếc nhẫn bạc.
Chiếc bịt mắt này rời khỏi khuôn mặt ấy, cũng là lúc Eli được nhìn thấy được người hắn yêu thương nhất.
Cũng như tương lai đầy chông gai kia, đã không thể tiếp tục nhìn thấy nữa.
Như vậy, chẳng phải tốt hơn sao?
"Giỏi lắm."
Naib phì cười, ôm chầm lấy Eli, vuốt lấy mái tóc màu nâu tuyệt đẹp ấy, trên tay nắm chặt chiếc bịt mắt không buông.
"Xin đừng bỏ đi nhé, Naib Subedar, tình yêu đời tôi."
"Tất nhiên rồi.
Dù cho những lời tiên tri có tồi tệ đến thế nào đi nữa thì cũng không bỏ anh lại đâu."
Eli khẽ mỉm cười, chạm nhẹ lên cánh môi rồi để lại một nụ hôn lên đấy.
Sao có thể si mê người đến như vậy?
Là vì tình yêu sao?
Vậy thì, xin hãy để tình yêu này mãi nở rộ, như một bông hoa hồng đỏ rực, mãi mãi trường tồn, một cánh hoa cũng không thể rơi rụng.
Nở đỏ rực cả một vùng trời.
Cho đến khi cái chết chia lì đôi ta.
-End-