Khác [Editing][Quyển 3][Xuyên nhanh]Tra nữ tiến công - Ngữ Nhiên Á

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Editing][Quyển 3][Xuyên Nhanh]Tra Nữ Tiến Công - Ngữ Nhiên Á
Chương 250


Editor: Phong Vũ Tuyết Tuyết

Trong phòng, mẹ Tô cũng cảm thấy bản thân mình vừa rồi nói có chút lớn tiếng.

Nếu chuyện này truyền ra ngoài, mặc kệ là thật hay giả cũng sẽ phá hỏng thanh danh nhà họ Tô bọn họ.

Vì thế Mẹ Tô cũng hạ giọng nói: "Con nói với mẹ khi nào?

Sao mẹ không nhớ?"

Giọng nói của Tô Diệp vừa khó hiểu lại mang theo một chút hoảng sợ mà đáp: "Mẹ, không phải trước đó chúng ta đã nói rồi sao?

Con của anh hai thì nói là do chị dâu mang thai, rồi để con và chị ấy đến một nơi an toàn để không ai biết nơi sinh đứa bé ở đâu.

Sau đó sẽ nói là do chị dâu sinh ra rồi hay sao?

Lẽ nào mẹ thật sự không nhớ?"

Mẹ Tô còn chưa kịp trả lời thì cửa phòng đã bị Niệm Mị đẩy ra.

Trên mặt Niệm Mị mang theo nụ cười ôn hòa, cô nhìn về phía mẹ Tô vẫn còn mang vẻ khiếp sợ chưa kịp thu hồi.

"Mẹ!"

Tô Diệp cứng đờ xoay người nhìn về phía Niệm Mị.

Khi cô ta nhìn thấy đám người hầu đang ngờ vực sau lưng Niệm Mị liền trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

Mẹ Tô cũng không vội đỡ Tô Diệp, vì có một số ký ức xuất hiện trong não bà, chấn động lớn đến mứu khiến thân thể mẹ Tô run rẩy một chút.

Lúc trước Niệm Mị đã phong ấn kí ức của mẹ Tô, cho nên trước đó bà không nhớ được những chuyện đó.

Nhưng mà vừa rồi Niệm Mị đã giúp bà phá giải phong ấn.

Mẹ Tô lấy lại tinh thần, ngón tay run rẩy chỉ vào Niệm Mị, hoảng sợ nói: "Cô!

Cô cô!"

Niệm Mị cười ôn hòa không đổi, ngón tay hơi lạnh lẽo phủ lên tay mẹ Tô, rồi hạ ngón tay đang chỉ vào mình xuống.

"Bác sĩ Lưu, làm phiền anh khám cho em chồng của tôi một chút, xem cơ thể của con bé sao rồi."

Niệm Mị đảo mắt ôn hòa nói với vị bác sĩ đang đứng ở cửa, xong lại quay sang mẹ Tô mà nói: "Mẹ, mẹ đừng kích động.

Cho dù em ấy có mang thai con của Tô Dạ thì con cũng không trách em ấy đâu."

Vị bác sĩ đứng ngoài cửa gật đầu rồi đi về phía Tô Diệp.

"Không được!

Cậu không đi!"

Mẹ Tô thấy thế muốn đến cản bác sĩ Lưu, ai ngờ lại bị Niệm Mị giữ chặt lấy.

Bà giãy giụa đến đỏ cả tay cũng không thể thoát khỏi sự kiềm hãm của Niệm Mị.

Tay bác sĩ Lưu đặt lên cổ tay của Tô Diệp, mày nhíu lại.

Mẹ Tô thấy thế tâm như tro tàn, không còn giãy giụa nữa.

Cho dù là vậy, Niệm Mị cũng không hề buông tay mẹ Tô ra.

Qua một lúc sau, bác sĩ Lưu mới đứng lên mà nói: "Tô tiểu thư đã mang thai được hơn một tháng rồi.

Cảm xúc có chút kích động nên đã kích động đến thai nhi, vì vậy mới ngất đi."

Giọng điệu của bác sĩ Lưu có chút khinh thường chuyện không biết xấu hổ kia.

Trong thời đại vừa mới thoát khỏi xã hội phong kiến này mà nói, chuyện chưa kết hôn đã có thai, nên bị đuổi ra khỏi nhà.

Lại còn là chuyện mang thai với anh trai của mình, người như vậy nên nhốt lồng heo!

Tuy rằng cả đám người hầu không nói gì, nhưng mà ánh mắt khinh thường đã nói lên thái độ của bọn họ.

"Không thể nào!"

Mẹ Tô gầm lên giận dữ, còn kịch liệt hơn lúc đầu.

"Cậu nói bậy!

Cái tên lang băm nhà cậu!

Chắc chắc cậu đã phối hợp với con ả Dương phương này mà hãm hại A Dạ bọn họ!

Chắc chắn là cô đã ngoại tình!"

Bây giờ mẹ Tô chỉ muốn phủ nhận sự thật này.

Bà ta biết rằng chuyện này không thể thừa nhận được.

Bằng không nếu nó truyền ra ngoài, Tô Dạ sẽ mất lòng quân.

Mà trong giai đoạn chiến tranh như vậy, chắc chắc sẽ bị trục xuất."

Mẹ Tô nói nói năng lộn xộn càng thêm chứng minh rằng bà ta đang chột dạ.

Khuôn mặt Niệm Mị vẫn ôn hòa, không thèm để ý đến lời mẹ Tô vừa nói.

"Mẹ, mẹ cứ như vậy là không được.

Nếu mẹ không tin là em ấy đang mang thai, vậy thì chúng ta đổi một bác sĩ khác đến khám thử xem sao?"

Đôi mắt ôn hòa của Niệm Mị đảo một vòng quanh đám người hầu, dịu dàng cười trấn an cảm xúc của bọn họ.

"Vừa hay!

Mọi người có thể làm chứng!"

_oOo_
 
[Editing][Quyển 3][Xuyên Nhanh]Tra Nữ Tiến Công - Ngữ Nhiên Á
Chương 251


Editor: Phong Vũ Tuyết Tuyết

Niệm Mị vừa dứt lời, mẹ Tô liền lập tức phủ định: "Không được."

Niệm Mị chỉ ôn hòa mà nhìn bà, không nói gì.

Cảm xúc của mẹ Tô dần dần ổn định nhưng bà vẫn kiên trì mà lặp lại: "Dù sao cũng không được.

Tiểu Diệp chắc chắn không hề mang thai."

Niệm Mị dịu dàng nói: "Được, vậy thì không tìm nữa."

Mẹ Tô kinh ngạc nhìn Niệm Mị, không rõ vì sao cô bỗng nhiên lại đồng ý.

Khóe miệng Niệm Mị cong lên một vòng cung.

Mọi chuyện loạn lên như vậy cũng đủ để khiến chuyện này truyền ra ngoài.

Tiếp đó cô chỉ cần chờ Tô Dạ về nhà là được.

Mẹ Tô hiển nhiên cũng hiểu rõ điều này, ánh mắt bà ta trở nên sắc bén, lạnh lùng nhìn đám người hầu mà nói: "Mấy người ai dám nói chuyện này ra, tôi sẽ khiến cho người đó sống không bằng chết!"

Cả đám người hầu rụt cổ lại, hiển nhiên là đã bị mẹ Tô dọa sợ.

Lúc này mẹ Tô mới hoàn toàn thả lỏng, Niệm Mị liền đập tay lên cổ bà ta, thân thể bà cứ thế mà từ từ ngã xuống mặt đất.

Niệm Mị nhìn đám người hầu đang sửng sốt mà nói: "Thật xin lỗi, đã khiến cho mọi người nghe được những chuyện như vậy.

Ngày tháng sau này của mọi người ở nhà họ Tô này chắc chắn sẽ không quá tốt.

Cho nên nếu ai muốn rời đi, tôi sẽ cho người đó một số tiền.

Mọi người cứ từ từ suy nghĩ, muốn đi hay là muốn ở, nửa tiếng sau quay lại nói cho tôi biết.

Bây giờ mọi người tản ra đi."

Cả đám người hầu cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu, cuối cùng đều xoay người rời đi.

Niệm Mị cười nhẹ với bác sĩ Lưu mà nói: "Làm phiền anh rồi."

Bác sĩ Lưu muốn nói lại thôi.

Anh ấy nhìn qua hai người nằm trên mặt đất, rồi lại nhìn sang Niệm Mị, cuối cùng vẫn không biết nói gì thêm, mà chỉ lắc đầu nói: "Nhưng mà cô.... haiz!"

Niệm Mị dịu dàng nói: "Tôi không sao."

Bác sĩ Lưu chỉ lắc đầu, không nói gì nữa.

Sau khi tiễn bác sĩ Lưu đi, Niệm Mị lại nhốt mẹ Tô và Tô Diệp trong phòng rồi mới bước ra sảnh ngoài.

Những người hầu thông minh đã thu dọn xong đồ đạc, đang chờ cô ở ngoài sảnh.

Niệm Mị vào nhà kho lấy ra một đống tiền, cô bỏ vào một túi xách rồi đem ra sảnh ngoài.

Nhà họ Tô tổng cộng có mười mấy người hầu thì trong sảnh ngoài đang đứng bấy nhiêu người, ngay cả Tiểu Đào bên cạnh Tô Diệp cũng tới.

Niệm Mị không hề phát biểu cảm nghĩ mà trực tiếp phát tiền xong xuôi rồi để cả đám người hầu rời đi.

Người hầu vừa đi, toàn bộ nhà họ Tô liền trở nên vắng vẻ.

Khi Tô Diệp và mẹ Tô tỉnh dậy thì trời đã khuya, tiếng côn trùng kêu vang vọng xuyên qua tường nhà.

Mẹ Tô lắc lắc đầu, cố gắng khiến bản thân tỉnh táo lại.

"Ưm."

Tô Diệp cũng nhẹ nhàng rên lên một tiếng rồi chậm rãi mở mắt.

Trong phòng không có đèn, cả không gian tối đen như mực, chẳng nhìn thấy cái gì.

Tô Diệp thăm dò gọi một tiếng: "Mẹ?"

"Ừm."

Giọng điệu của mẹ Tô cũng không tốt, chuyện hồi sáng cứ đảo quanh trong đầu bà ta.

Chuyện của Tô Diệp và Tô Dạ chắc chắn sẽ bị truyền ra ngoài, nhà họ Tô sắp xong đời rồi!

Lúc này trong lòng mẹ Tô hận Niệm Mị muốn chết.

Nếu có thể, bà ta có lẽ sẽ giết chết Niệm Mị.

"Dương Phương đáng chết!

Sau khi A Dạ về, mẹ nhất định phải bảo nó ly dị cô ta!"

Đôi mắt mẹ Tô nhìn về phía Tô Diệp, trong lòng cũng có chút trách cứ cô ta.

Nếu không phải nó tìm mình thì làm sao lại xảy ra nhiều chuyện như vậy được.

Hơn nữa chuyện ban ngày quá mức kỳ quái khiến mẹ Tô càng nghĩ càng cảm thấy không đúng.

Dương Phương chỉ là một bác sĩ, sao lại có thể giết chết mấy tên đàn ông cao to lực lưỡng kia được?

Hơn nữa, sao bà ta bỗng nhiên lại quên chuyện của Tô Diệp với Tô Dạ, rồi sao lại đột nhiên nhớ ra?

Mẹ Tô càng nghĩ càng cảm thấy nghi ngờ, trong lòng bỗng nhiên ớn lạnh.

"Phụt!"

Một tiếng vang nhỏ, một ngọn nến bỗng cháy lên trong phòng.

Toàn bộ căn phòng bỗng trở nên sáng lên.

Niệm Mị ngồi trên ghế, ôn hòa nhìn mẹ Tô và Tô Diệp.

_oOo_
 
[Editing][Quyển 3][Xuyên Nhanh]Tra Nữ Tiến Công - Ngữ Nhiên Á
Chương 252


Editor: Phong Vũ Tuyết Tuyết.

Tô Diệp bị khiếp sợ mà lùi lại.

Còn khuôn mặt mẹ Tô lại trở nên khó coi mà nhìn Niệm Mị, trong ánh mắt hàm chứa oán hận.

"Dương Phương, nhà họ Tô chúng ta đối xử tốt với cô như vậy, vì sao cô lại muốn làm như thế?"

Giọng điệu của mẹ Tô run rẩy, hiển nhiên là bị chọc đến tức giận.

Niệm Mị nhún nhún vai, ôn hòa nói: "Vì con muốn làm như vậy nha.

Nhà họ Tô đúng là đối xử với con khá tốt, nhưng như vậy thì sao cơ chứ?"

Vậy thì sao cơ chứ...

Vậy thì sao cơ chứ...

Mấy từ này xoay vòng trong đầu của mẹ Tô.

Cả đời bà ta, chuyện vinh quanh nhất chính là sinh ra một đứa con trai có bản lĩnh như vậy.

Nhưng bây giờ con trai của bà ta sắp tiêu đời rồi, mà còn là do hai người phụ nữ!

Mẹ Tô nghĩ đến chuyện này, ánh mắt bà nhìn về phía Tô Diệp cũng không tốt hơn là bao.

Nếu không phải là do đứa con gái này của mình thì sao bà ta lại như vậy?

Sao lại có thể bị nhốt ở đây được.

Thật là nuôi tốn công vô ích.

Càng nghĩ mẹ Tô càng tức, ánh mắt oán hận thay đổi qua lại giữa Tô Diệp và Niệm Mị.

Trên mặt Niệm Mị vẫn tươi cười ôn hòa như trước, còn Tô Diệp thì không dám nói thêm điều gì.

Mẹ cô ta là loại người nào, cô ta hiểu rõ hơn ai hết.

Chiếu theo tư thế này, ngày tháng sau này của cô ta chắc chắn cũng không tốt mấy.

Mẹ Tô trừng mắt nhìn Niệm Mị một lát, bà ta muốn giết cô nhưng lại không dám tiến lên, cuối cùng chỉ có thể nguyền rủa mà nói: "Dương Phương, mày sẽ không được chết tử tế đâu!"

Nếu không phải Dương Phương không chết được tử tế thì làm sao lại có thể triệu hoán được cô cơ chứ!

Niệm Mị đứng lên rồi tiến tới trước mặt mẹ Tô mà dịu dàng nói: "Nếu không phải con chết không được tử tế thì sao con lại làm vậy với các người được!"

Hơi thở ôn hòa phả lên cổ của mẹ Tô nhưng bà ta lại không hề cảm thấy có chút ấm áp nào mà chỉ thấy sởn tóc gáy.

"Mày...

Mày muốn làm gì?"

Giọng nói của mẹ Tô run rẩy, bà ta rụt cổ mà lùi về sau.

Trong nháy mắt vừa rồi kia, bà đã cho rằng mình đã tới địa ngục.

Cho dù chưa có vào địa ngục, bà ta cũng cảm nhận được loại hơi thở chết chóc này.

Nó cảm giác giống như bao hàm vô số ý hận, là loại oán khí lạnh lẽo ngút trời, khiến cho bà ta không thể không cảm thấy run rẩy, sợ hãi.

Niệm Mị đứng thẳng người, dịu dàng nói: "Chỉ cần hai người ngoan ngoãn, trước khi Tô Dạ về thì con sẽ không làm gì hai người!

Hai người biết mình nên làm gì rồi chứ?"

Mẹ Tô lắc đầu rồi lại gật đầu, hiển nhiên là bị Niệm Mị dọa sợ không hề nhẹ.

Tô Diệp khó hiểu nhìn mẹ Tô.

Dương Phương cũng chỉ nói có mấy câu mà thôi, sao lại dọa mẹ mình thành ra như vậy cơ chứ?

Nhưng mà cô ta nghĩ đến thủ đoạn của Niệm Mị, Tô Diệp thông minh chọn cách im lặng.

Niệm Mị thấy hai người như vậy cũng không thật sự định làm gì bọn họ.

Thời gian trôi thật nhanh, đã qua nửa tháng rồi.

Chuyện anh em nhà họ Tô gian díu với nhau đã truyền khắp toàn bộ chiến khu.

Một tháng sau Tô Dạ cũng bị trục xuất trở về nhà họ Tô.

Lúc này mẹ Tô đang đứng ở ngoài cửa nhà họ Tô đợi Tô Dạ về.

Hai ngày trước bà ta nhận được tin, vì Tô Dạ mất lòng quân nên đã thất bại trong một lần chiến dịch khiến quốc gia tổn thất nghiêm trọng, anh ta bị cách chức, trục xuất về nhà.

Hôm nay chính là thời gian Tô Dạ sắp về đến nhà.

Mẹ Tô đã đứng ở đây một giờ rồi nhưng chẳng thấy chiếc xe quân đội nào đưa Tô Dạ về.

Bên cạnh mẹ Tô chẳng có ai, sau khi người hầu nhà họ Tô đi rồi, Niệm Mị cũng không tuyển thêm ai.

Nhà họ Tô chỉ còn lại mấy người hầu lúc trước ở lại.

Nhưng Niệm Mị để cho mấy người kia sang quản phòng bếp, cho nên chẳng còn thừa người hầu để phục vụ mẹ Tô và Tô Diệp.

Đối với hai người đã sống trong nhung lụa từ lâu mà nói, đây chắc chắn là cực hình.

Hai người giận nhưng không dám nói, mà phải tự mình giặt quần áo, rồi tự mình dọn dẹp nhà cửa.

Mẹ Tô đã nhiều năm không làm những chuyện như vậy rồi, giờ làm lại không thuận tay, làm hỏng cũng không ít đồ.

_oOo_
 
[Editing][Quyển 3][Xuyên Nhanh]Tra Nữ Tiến Công - Ngữ Nhiên Á
Chương 253


Editor: Phong Vũ Tuyết Tuyết.

Từ nhỏ đến giờ Tô Diệp chưa từng làm qua những chuyện này, quần áo mà cô ta giặt càng lúc càng bẩn, phòng ở càng dọn lại càng loạn hơn.

Sau đó cô ta quyết định không dọn dẹp nhà, quần áo cũng chẳng thèm giặt.

Cả người lôi thôi vô cùng, trên người lại tản ra mùi hôi thối.

Mẹ Tô cũng tự mình dọn dẹp phòng mình, quần áo mà bà giặt tuy không quá sạch nhưng cũng không đến mức vừa dơ vừa thối, miễn cưỡng vẫn có thể mặc ra ngoài.

Người đi đường đi ngang qua mẹ Tô đều chỉ chỉ trỏ trỏ nhưng bà cũng không hề tức giận, vì trong một tháng qua, bà đã bị Niệm Mị chọc đến mức giận hết nổi.

Mấy lời chỉ trỏ này hoàn toàn không khiến bà để tâm.

Lúc này Niệm Mị còn đang nằm trong phòng ngủ nướng, thẳng cho đến lúc mặt trời lên cao thì cô mới chậm rãi xuống giường kiếm đồ ăn.

Giữa trưa, mẹ Tô bày ra vẻ mặt lo lắng mà bước đến.

Tô Diệp đang ngồi trên bàn ăn, còn Niệm Mị thì không ăn cùng bọn họ.

Tô Diệp thất thần ăn đồ ăn trên bàn.

Đứa con mà cô ta đang mang thai thật ra là của một vị thiếu gia con nhà thương gia.

Cô ta không dám nói mình đã ngủ với người khác.

Cho nên lúc Tô Dạ muốn quan hệ với cô ta, cô ta không hề kháng cự.

Lần đầu là do Tô Diệp bị mê hoặc, sau này là do cô ta tự nguyện.

Bởi vì cô ta sợ người khác biết chuyện mình đang mang thai.

Cô ta không muốn vì chuyện này mà bị đuổi khỏi nhà họ Tô.

Vậy nên cô ta chọn cách ở bên anh trai mình.

Như vậy dù cho cô ta có bị phát hiện rằng mình đang mang thai thì cô ta cũng sẽ được cả nhà chăm sóc mà không cần phải sợ bị đuổi ra khỏi nhà họ Tô rồi sống những ngày tháng cực khổ.

Chỉ là nhà họ Tô hiện tại...

Tuy vẫn còn rất lớn, nhưng Tô Dạ đã bị cách chức.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì sau này nhà họ Tô sẽ bắt đầu xuống dốc.

Là người đã từng sống trong nhung trong lụa, hiện tại Niệm Mị chỉ mới cắt giảm người hầu đã khiến cô ta trở thành như vậy rồi, sau này nếu ngay cả ăn uống cũng không có nữa thì...

Tô Diệp không dám tưởng tượng cuộc sống sau này của mình sẽ ra sao.

Bây giờ cô ta chỉ nghĩ rằng không biết đứa con trong bụng mình phải làm sao bây giờ.

Sau khi cô ta quan hệ với thương nhân kia thì ngày hôm sau liền ngủ với Tô Dạ, thật ra cô ta cũng không biết đứa trẻ này là con ai.

Cô ta chỉ biết một điều duy nhất đó là cuộc sống sau này của mình đã bị hủy hoại.

Gả đi chắc chắn là không được, chỉ có thể đợi sau này nhà họ Tô có thể chăm sóc cô ta.

"Haiz, Sao A Dạ còn chưa về nữa chứ?

Theo lý mà nói thì sáng nay về đến nơi rồi mới đúng."

Mệ Tô ngồi trên bàn cơm, nhìn đồ ăn phong phú trên mặt bàn lại không hề có tâm trạng ăn uống.

Hiện tại nhà họ Tô đang được Niệm Mị quản lý, tuy rằng Niệm Mị không tuyển thêm người hầu nhưng cô cũng không hề cắt xén thức ăn của bọn họ.

Dù là như vậy nhưng hai người tựa như đang bị ngược đãi, nhìn qua cũng có chút thê thảm.

Tô Diệp nghe mẹ Tô nói thế, cô ta nghĩ một hồi cũng hiểu rõ vì sao.

Trước kia Tô dạ là đô trưởng, có ô tô đón đưa.

Nhưng bây giờ hắn đã bị cách chức, đừng nói là ô tô, có người đưa về hay không cũng là một vấn đề.

Ô tô ở nơi này cũng là một phương tiện giao thông rất khan hiếm.

Cả đất nước cũng chỉ có không đến hai mươi chiếc.

Mà ô tô đi từ chiến trường đến nhà họ Tô cũng mất hai ngày nhưng nếu đi bộ mà nói chỉ sợ nửa tháng cũng chưa chắc đã tới.

Nhưng mà Tô Diệp cũng không định nói sự thật cho mẹ Tô biết.

Gần đây bởi vì chuyện dọn dẹp, giặt quần áo mà mẹ Tô và cô ta cũng đã cãi lộn không biết bao nhiêu lần.

Quan hệ của hai người cũng dần dần rạn nứt.

Tô Diệp không biết dọn dẹp nên cô ta muốn mẹ Tô giúp mình.

Đương nhiên mẹ Tô không muốn, vì vậy hai người liền cãi nhau, có lúc nghiêm trọng đến mức hai người còn xém đánh nhau.

Nếu không phải nghĩ đến việc đứa bé mà Tô Diệp đang mang thai có thể là cháu mình thì mẹ Tô đã sớm đánh nhau với cô ta rồi.

Mà Tô Diệp cũng không có ép mẹ Tô quá mức.

Dù sao thì chó cùng rứt giậu, ho nên quan hệ của hai người cũng trở nên xấu hổ như vậy.

_oOo_

Tui chợt phát hiện tui edit 252 rồi bay luôn qua 254 mà không ai tò mò :v
 
[Editing][Quyển 3][Xuyên Nhanh]Tra Nữ Tiến Công - Ngữ Nhiên Á
Chương 254


Editor: Phong Vũ Tuyết Tuyết

Mẹ Tô ăn cơm một cách rất qua loa, sau đó liền đến chỗ cửa lớn đợi.

Cho đến khi trời tối, Tô Dạ cũng vẫn không xuất hiện.

Mẹ Tô về lại phòng, trằn trọc khó ngủ.

Ngày hôm sau mẹ Tô mang đôi mắt thâm quầng chờ Tô Dạ.

Cứ như vậy giằng co hơn mười ngày, chờ đến khi mẹ Tô sắp bệnh đến nơi thì cuối cùng Tô Dạ cũng trở về.

Khác với bộ dạng thất vọng trong tưởng tượng của bà, Tô Dạ mang theo vẻ mặt rạng rỡ tỏa sáng, trông vô cùng có tinh thần, bên cạnh hắn còn có mấy cô gái xinh đẹp.

Khi mẹ Tô vừa nhìn thấy Tô Dạ, bà liền ngã gục xuống mặt đất.

Tô Dạ có chút ghét bỏ liếc nhìn sang mẹ Tô, nhưng hắn vẫn phải tỏ ra mình thân sĩ phong độ trước mặt hậu cung của mình.

Cuối cùng Tô Dạ vẫn bế mẹ Tô rồi vào nhà họ Tô.

Chuyện Tô Dạ trở về nhanh chóng đã bị Tô Diệp phát hiện.

Khi Tô Diệp tỉ mỉ trang điểm xuất hiện trước mặt Tô Dạ, cô ta liền ngây dại.

Bên cạnh hắn ta có đến bốn, năm cô gái xinh đẹp khác nhau.

Thanh thuần quyến rũ ngây thơ hồn nhiên đều có đủ.

Hơn nữa mỗi người đều trông đẹp hơn Tô Diệp đến mấy phần.

Lúc cô ta vừa nhìn thấy đám người này, Tô Diệp cũng không dám tiến lên phía trước một bước.

"Ồ.

Nhiều người ha!"

Giọng nói ôn hòa của Niệm Mị vang lên sau lưng Tô Diệp làm cả đám người trong sảnh lớn bị thu hút.

Niệm Mị mặc một thân váy dài cổ phục, hoa mạn đà la gắn trên váy như thoắt ẩn thoắt ẩn thoắt hiện.

Một bộ váy dài cổ phục màu lam bình thường khi được Niệm Mị mặc lên lại mang cảm giác vương giả cổ đại.

Trên mặt Niệm Mị vẫn treo nụ cười ôn hòa, cả người vừa uy nghiêm lại vô hại.

Khi mấy người phụ nữ thấy Niệm Mị, chuông cảnh báo trong lòng xao động.

Có một loại trực giác của phụ nữ nói cho bọn họ rằng, người phụ nữ trước mặt này có quan hệ mật thiết với người đàn ông của bọn họ.

Đôi mắt của mấy người phụ nữ nhất trí nhìn về phía Tô Dạ.

Quả nhiên khi Tô Dạ vừa nhìn thấy Niệm Mị, trong nháy mắt đôi mắt hắn liền sáng lên.

"Vợ à!"

Tô Dạ cười tiêu sái với Niệm Mị, thể hiện sự quyến rũ của mình.

Niệm Mị không hề đáp lời Tô Dạ, ngược lại cô đang đánh giá mấy người phụ nữ.

Tô Diệp thấy mình bị ngó lơ, cô ta khẽ cắn môi dưới, hiển nhiên có chút không phục.

Nhưng khi Niệm Mị xuất hiện liền chú định cô ta sẽ không bao giờ được người khác chú ý.

Dù sao thì đặt cục đá cùng khối ngọc ở cạnh nhau thì chắc ai sẽ liếc mắt nhìn cục đá nhiều hơn một lần.

"Không biết mấy bạn nữ xinh đẹp này từ đâu đến nhỉ?"

Niệm Mị theo bản năng bỏ qua ánh mắt sắc bén của mấy người phụ nữ khi Tô Dạ gọi cô là vợ, giọng điệu của cô vẫn ôn hòa như trước.

"Chúng tôi được anh Dạ cứu dọc đường, bây giờ chúng tôi đã là người của anh ấy."

Tô Dạ rút tay bị một cô gái đang kéo lấy ra, hắn lộ ra một nụ cười tự nhận là hấp dẫn nhất trước mặt Niệm Mị mà nói: "Vợ à, em yên tâm, cho dù có mấy cô ấy thì anh vẫn yêu em như trước giờ.

Em vẫn là người vợ tốt nhất của anh."

Đôi mắt ôn hòa của Niệm mị nhìn về phía Tô Dạ, thấy đáy mắt hắn lộ vẻ đắc ý, cô liền cong khóe môi.

"Anh là cái thá gì?"

Lời Niệm Mị vừa nói làm Tô Dạ trong nháy mắt mê mang.

Trong nửa tháng đi đường, những người phụ nữ hắn gặp đều nhào vào trong lòng hắn.

Đã bao giờ bị người hỏi qua vấn đề này khi nào đâu.

Hắn là cái thá gì?

Hắn chính là tu sĩ duy nhất ở thế giới này.

Cho dù là một tà tu thì cũng vẫn là duy nhất.

Trong khoảng thời gian hắn ở đây, hắn đã hoàn toàn thăm dò được nơi này.

Vũ khí mà người nơi này dùng hắn chưa từng gặp qua bao giờ, chắc không phải là đại lục.

à người ở đây cũng không có một ai là tu sĩ cả.

Linh khí trong thế giới này cũng rất loãng, nhưng mà cũng may hắn không cần linh khí cho nên không có ảnh hưởng gì mấy.

_oOo_
 
[Editing][Quyển 3][Xuyên Nhanh]Tra Nữ Tiến Công - Ngữ Nhiên Á
Chương 255


Editor: Phong Vũ Tuyết Tuyết

Hơn nữa phụ nữ ở đây lại rất dễ lừa gạt, chỉ cần nói mấy câu liền có thể lừa được người tới tay.

Nửa tháng phong lưu làm hắn có chút đắc ý vênh váo bỗng nhiên lại bị Niệm Mị đối xử lạnh lùng như vậy, Tô Dạ còn có chút chưa thích ứng kịp.

Chờ đến khi hắn lấy lại tinh thần thì Niệm Mị đã ngồi trên ghế cao trong sảnh lớn mà từ trên cao nhìn xuống đám người.

Khóe miệng Niệm Mị cong lên một vòng cung, giọng điệu ôn hòa, nhưng lời nói lại không hề có chút khách khí.

"Tôi mặc kệ mấy người đến từ đâu, bây giờ lập tức rời khỏi đây ngay, nếu không..."

"Không thì thế nào?"

Niệm Mị còn chưa nói xong, một cô gái trông hoạt bát đáng yêu liền bĩu môi mở miệng hỏi lại.

"Ừm, tôi sẽ không sao cả.

Nhưng mà phí ăn ở của mấy người ở đây thì các người tự mình phụ trách lấy!"

"Dựa vào cái gì?

Đây là nhà họ Tô, nên để anh hai em nắm quyền mới đúng!"

Cuối cùng Tô Diệp cũng không thể nào chịu đựng mà bỏ qua được nữa, cô ta từ phía sau đứng dậy mà nói.

Mấy người phụ nữ dùng ánh mắt quái dị nhìn cô ta một cái, rồi lại nhìn thoáng qua Tô Dạ.

Khuôn mặt của hai người nhìn qua quả thật có chút giống nhau, nhưng mà cái kiểu trang điểm này của cô ta thì...

Tô Dạ mặc một bộ đồ đơn giản, chân dài eo thon, sạch sẽ thoải mái thanh tân.

Còn Tô Diệp lại mặc một bộ váy đen liền thân, tóc cột tùy tiện, làn da cũng có chút ngả vàng, đôi mắt vô hồn, bên dưới mắt còn có hai cái quầng thâm cực lớn.

Đây là em gái của Tô Dạ à?

Thật sự không phải mẹ của hắn ư?

Tô Diệp cũng không hề chú ý đến đôi mắt của mấy người phụ nữ.

Cô ta không kiêu ngạo không siểm nịnh mà nhìn Niệm Mị, khóe mắt lại quan sát biểu cảm của Tô Dạ.

Nét tươi cười trên mặt Tô Dạ hơi nứt ra, thật sự có chút không muốn nhìn Tô Diệp.

Nhưng mà mới hơn một tháng không gặp lại tựa như không gặp hơn hai mươi năm, đứa em gái này của hắn lại trở nên vừa già vừa xấu thế này.

Cho dù âm khí trên người cô ta rất dễ hấp thu nhưng mà Tô Dạ đã quyết định sẽ không đụng vào cô ta lần nào nữa.

"A.

Bây giờ nhà họ Tô đang đứng tên Dương Phương tôi đây!

Cô có chắc là do anh trai cô nắm giữ không?"

Giọng nói ôn hòa của Niệm Mị lại lần nữa hấp dẫn ánh mắt của mọi người, nhưng thứ hấp dẫn hơn là lời nói của cô.

"Cái gì?

Nhà họ Tô đứng tên chị từ khi nào?"

Tô Diệp không tin được mà kêu lên thành tiếng đầu tiên.

Hiện tại Tô Dạ bị cách chức, tài sản duy nhất chính là nhà họ Tô này.

Nếu nhà cũng mất, vậy thì Tô Dạ còn lại cái gì nữa chứ?

Bây giờ Tô Diệp chỉ mong những lời Niệm Mị nói là giả.

Vì nếu nhà họ Tô không phải là của Tô Dạ, cô ta mang thai lại không có ai cần, sau này phải làm sao đây?

Tô Diệp không dám nghĩ cũng không muốn nghĩ đến.

Niệm Mị cười rồi từ trong lòng ngực lấy ra một xấp giấy, tùy tiện ném lên trên đất.

Tô Diệp cũng là người đã đi học đương nhiên cô ta biết đọc chữ.

Khi cô ta thấy những dòng chữ trên đó thì lúc này cô ta mới tin lời Niệm Mị nói.

Nhà họ Tô thật sự do Dương Phương đứng tên.

Bởi vì Tô Dạ vốn sẽ bị xử tử nhưng hắn lại dùng nhà họ Tô để đổi lấy con đường sống, mà sau này nhà họ Tô lại bị Niệm Mị mua lại.

Cho nên bây giờ nhà họ Tô nằm trên danh nghĩa của Niệm Mị.

Thật ra Niệm Mị cũng chẳng làm gì cả, cô chỉ sắp xếp A Ly động tay động chân, ngáng chân Tô Dạ một chút mà thôi.

Nào ngờ A Ly thiếu chút nữa chơi chết Tô Dạ.

Mà yêu cầu của Dương Phương là phải chậm rãi tra tấn Tô Dạ, làm sao lại có thể cho hắn dễ dàng chết như vậy được.

Cho nên Niệm Mị bảo A Ly lấy nhà họ Tô về trên danh nghĩa của mình, để Tô Dạ được thả về.

Tiếp đó chính là thời gian biểu diễn của cô!

Khóe miệng Niệm Mị cong lên thành một vòng cung nhẹ như không.

Tô Dạ nhíu mày rồi cũng nhặt một tờ giấy lên mà đọc.

Quy tắc ở đây hắn cũng đã hiểu, kẻ giết người cùng quốc sẽ bị xử tử, cho nên đây là nơi không thể đoạt!

_oOo_
 
[Editing][Quyển 3][Xuyên Nhanh]Tra Nữ Tiến Công - Ngữ Nhiên Á
Chương 256


Editor: Phong Vũ Tuyết Tuyết

Tuy hắn có âm khí nhưng những loại vũ khí nóng ở đây cũng rất đáng gờm.

Hắn đã từng tiếp xúc với những loại vũ khí lợi hại nhưng hiện tại hắn vốn không có khả năng chống cự nổi.

Còn chữ viết ở đây không hiểu sao hắn cũng có thể đọc hiểu.

Rõ ràng hắn chưa từng nhìn thấy những ký tự kia nhưng vẫn biết chúng có ý nghĩa gì.

Tô Dạ xem qua vài lần liền hiểu, nhà của hắn đã bị người phụ nữ trước mặt này chiếm lấy.

Còn chuyện hắn bị xử tử?

Nghe có điêu quá không cơ chứ?

Chỉ là do kinh nghiệm tác chiến của hắn không đủ nên thất bại trong một lần chiến sự mà thôi, sao lại nghiêm trọng đến mức muốn xử tử hắn cơ chứ?

Nhưng mà lần đó đúng là thiếu chút nữa hắn đã thật sự chết ở trên chiến trường.

Tô Dạ híp mắt nhìn Niệm Mị mà suy nghĩ.

Lúc trước hắn có hứng thú với cô là do cô không giống người bình thường, nhưng lần này nhìn lại thì...

Tô Dạ bỗng nhiên cười bí hiểm mà nói: "Vợ thích lấy thì em cứ lấy đi.

Anh chẳng để ý nhiều đến mấy vật ngoài thân này lắm đâu."

Không biết vì sao mà vị bạn đời này càng lúc càng khiến hắn hợp ý.

Lời Tô Dạ nói làm mấy người phụ nữ đi theo hắn nhìn Niệm Mị bằng ánh mắt càng lúc càng thêm hung ác.

Lúc nhìn về phía Tô Dạ lại là một vẻ đáng thương yếu đuối.

"Anh Dạ, em muốn có người hầu cơ~"

Cô gái có khuôn mặt đáng yêu kéo kéo ống tay áo Tô Dạ, miệng nhỏ cong lên, nước mắt chực rơi, trông rất đáng thương.

Trong lúc tỏ vẻ đáng thương, cô ta còn không quên dùng ánh mắt khiêu khích với Niệm Mị.

Tuy nhiên Niệm Mị trực tiếp bỏ qua hành động ấu trĩ này của cô ta.

Tô Diệp nhìn Niệm Mị vài lần, rồi nhìn giấy tờ đất trong tay, cuối cùng đành im lặng.

Người sống cùng một nhà, không thể không cúi đầu.

Xem sau sau này cô ta phải cố gắng lấy lòng người chị dâu này của mình rồi.

Niệm Mị thấy cũng đã đến lúc liền nói với Tô Dạ: "Nếu anh đã không thèm để ý chút vật ngoài thân này, vậy bây giờ liền mời anh rời khỏi nhà họ Tô.

Nơi này hiện tại là của tôi, không lâu nữa sẽ đổi thành nhà họ Dương."

Đôi mắt Niệm Mị ôn hòa nhìn thẳng Tô Dạ.

Ánh mắt cô dịu dàng tựa hồ nước trong, trong tĩnh có động, trong động lại có tĩnh, khiến người khác không biết cô đang thật sự nghĩ gì.

Tô Dạ nhìn hồi lâu cũng không thể hiểu rõ lời này của Niệm Mị là do tức giận mà nói ra hay xuất phát từ ý nghĩ thật sự.

Niệm Mị nhìn ra Tô Dạ đang thắc mắc, cô không muốn nói nhiều lời vô nghĩa đối với hắn liền trực tiếp cầm dao găm trong tay lên ngắm nghía.

Ánh mắt ôn hòa nhìn về phía Tô Dạ giờ đây đã có chút cứng rắn: "Nếu không dẫn bọn họ rời đi, vậy thì liền ở lại đây hết đi."

Tô Dạ chỉ cảm thấy giữa hai chân tựa như đang bị con rắn độc hoang dã theo dõi, hai chân hắn nhịn không được mà khép lại, chân đang đứng cũng trở nên mềm nhũn.

Đôi mắt của mấy người phụ nữ tự như hổ như báo mà nhìn chằm chằm vào giữa hai chân cuả Tô Dạ, dường như cực kỳ mẫn cảm đối với hắn.

Niệm Mị vừa nhìn liền biết mấy ngời phụ nữ này chắc chắn đã bị Tô Dạ mê hoặc, hơn nữa vẫn chưa thoát khỏi trạng thái ấy.

Chỉ là những việc này không liên quan đến cô, mà cô cùng không phải là thánh mẫu.

Hơn nữa, có một vài người thuộc kiểu cậu cứu cô ta, cô ta cũng chưa chắc sẽ biết ơn cậu, cho nên hà tất gì phải làm những chuyện như vậy!

Niệm Mị lại cảm thấy vui với tình huống như bây giờ, dù sao vốn dĩ cô cũng đã xấu xa, trời sinh không có lương tâm cho nên không còn cách nào khác.

Đôi mắt Tô Dạ chuyển từ trên người Niệm Mị sang con dao găm trong tay cô, hắn liền nuốt nước bọt.

Chuyện xảy ra một tháng trước hắn vẫn còn nhớ rất rõ, chỉ thiếu chút nữa hắn liền đoạn tử tuyệt tôn.

Hơn nữa công pháp cũng không thể tu luyện.

Hy vọng trở về báo thù xém tí cũng tan tành mây khói.

Cho dù hắn sống cùng Niệm Mị không bao lâu nhưng hắn cũng hiểu được phong cách của Niệm Mị, nói được làm được.

Nếu hắn không dẫn bọn họ đi thì thật sự hắn sẽ bị đoạn tử tuyệt tôn.

Tô Dạ quay đầu nhìn đôi tay nhỏ đang lôi kéo ống tay áo mình, trong lòng có chút khó chịu.

Rõ ràng trước đó Niệm Mị đã nói để cho bọn họ tự mình lo liệu chuyện ăn uống.

_oOo_
 
[Editing][Quyển 3][Xuyên Nhanh]Tra Nữ Tiến Công - Ngữ Nhiên Á
Chương 257


Editor: Phong Vũ Tuyết Tuyết.

Kết quả lại bởi vì mấy lời của những người phụ nữ này mà bây giờ đến ở lại cũng không thể.

Tô Dạ mất kiên nhẫn mà nói với người đang lôi kéo ống tay áo của hắn: "Buông tay!

Muốn tìm người hầu thì em tự mình đi mà tìm."

Hùng Đào Đào ngây ngốc đứng tại chỗ.

Vậy mà anh Tô lại hung dữ với cô ta.

Từ đó đến giờ, anh ấy đối xử với các cô đều rất tốt.

Cho dù tâm trạng không tốt cũng chỉ lạnh lùng với bọn họ, chứ đã từng tức giận với họ khi nào đâu?

Vậy mà bây giờ lại hung dữ với cô ta.

Nghĩ như vậy, Hùng Đào Đào liền không ngăn được nước mắt chảy xuống dưới.

Khuôn mặt trắng nõn vì thế mà trở nên bắt mắt, hoa lê đính vũ chọc người thương mến.

Trong lòng Tô Dạ liền mềm nhũn, hắn thở dài rồi ôm Hùng Đào Đào vào trong lòng.

Được rồi, cùng lắm thì hắn lại tìm nơi ở mới, dù sao hắn cũng không thiếu chỗ ở.

Những người phụ nữ khác thấy thế, đôi mắt tức đến bốc lửa mà trừng mắt nhìn Hùng Đào Đào.

Ở nơi mà Tô Dạ không nhìn thấy, đôi mắt Hùng Đào Đào rưng rưng nhưng khóe miệng lại mang theo nụ cười đắc ý.

Niệm Mị nhìn hai người đang ôm nhau mà ngó lơ cô, dao găm liền rời tay.

Tiếng xé gió rất nhỏ vang lên, Tô Dạ nhanh chóng đẩy Hùng Đào Đào ra, bản thân cũng tránh qua bên cạnh.

"Phập!"

Dao gắm sắc bén cắm trên sàn gỗ phát ra tiếng vang rất nhỏ.

Mà vị trí kia đúng lúc lại xuyên qua vị trí giữa hai chân mà Tô Dạ đứng khi nãy.

Hùng Đào Đào bị đẩy mà lảo đảo vài bước rồi té trên mặt đất.

Vẻ tủi thân còn chưa kịp bày ra liền thấy dao găm còn đang lung lay ở phía sau.

Chút tủi thân, chút tức giận liền cứng đờ, khuôn mặt cô ta bỗng nhiên trở nên trắng bệch.

Tô Dạ đảo mắt trừng mắt nhìn Niệm Mị, trong mắt có chút tức giận.

"Dương Phương, em muốn làm gì?"

Niệm Mị khẽ mỉm cười ôn hòa, bĩu môi nhìn về phía dao găm, dịu dàng nói: "Phế anh nha!

Tiếc là lại để anh tránh được rồi, thật đáng tiếc!"

Giọng nói của Niệm Mị rất ôn hòa, nghe qua tưởng chừng như đang nói giỡn.

Nếu không phải hắn vừa mới tránh thoát một kiếp, dao găm vẫn còn cắm trên mặt đất thì lúc này Tô Dạ cũng thật sự cho rằng Niệm Mị đang nói đùa với mình.

"Dương Phương, cô đừng có quá đáng!"

Một người phụ nữ khác của Tô Dạ mặc váy nữ sinh màu vàng nhạt như ánh mặt trời liền đứng dậy, đôi tay cô ta nắm chặt lại, lạnh lùng nhìn Niệm Mị.

Ánh mắt Niệm Mị nhìn lại về phía cô ta, ôn hòa nói: "Tôi quá đáng như thế đấy, cô làm gì được tôi?"

Chân trái của nữ sinh liền lùi về sau một bước, đôi tay nắm lại làm ra tư thế phòng ngự chiến đấu.

"Có bản lĩnh thì xuống dưới đấu tay đôi với tôi!"

Niệm Mị nhướng mày, nụ cười liền trở nên có chút trào phúng.

"Cô nghĩ cô là ai?"

Nói xong, Niệm Mị dường như nhớ đến điều gì đó, biểu cảm lại trở nên dịu dàng: "Đúng rồi, cô là vợ bé của Tô Dạ.

Cũng không biết là vợ bé thứ mấy nhờ!"

Muốn đấu tay đôi cũng được nha!

Chỉ cần cô ta có thể tiến lên.

Nhìn Niệm Mị dùng giọng nói ôn hòa mà nói mình là vợ bé, Vương Lập Tiệp tức chết khiếp.

Cô ta đã từng du học nước ngoài, tôn sùng chế độ một vợ một chồng ở nước ngoài, ghét nhất chính là vợ bé.

Tuy răng bây giờ đất nước cũng bắt đầu chế độ một vợ một chồng, nhưng cũng không có cưỡng chế đàn ông phải một vợ một chồng.

Hơn nữa vợ hợp pháp của Tô Dạ là Niệm Mị, mà cô ta quả thật là vợ bé của hắn, chính là loại người mà cô ta ghét nhất!

Vương Lập Tiệp bị Niệm Mị chọc trúng chố đau, thẹn quá hóa giận.

Người phụ nữ chết tiệt này!

Cô mà chết thì Tô Dạ liền trở thành người không có vợ!

Còn Vương Lập Tiệp cô ta chính là bạn gái của Tô Dạ, chứ không phải là vợ bé.

Vương Lập Tiệp oán hận liếc nhìn Niệm mị một cái.

Lần này cho dù Niệm Mị không bước xuống dưới thì cô ta cũng muốn đánh một trận với Niệm Mị.

Dưới chân Vương Lập Tiệp phát lực, phóng về hướng Niệm Mị.

Trên mặt Niệm Mị vẫn giữ nụ cười không đổi, ánh mắt cũng không có chút hoảng sợ, tựa như hướng mà ương Lập Tiệp phóng đến không phải là hướng về mình vậy.

_oOo_
 
[Editing][Quyển 3][Xuyên Nhanh]Tra Nữ Tiến Công - Ngữ Nhiên Á
Chương 258


Editor: Phong Vũ Tuyết Tuyết

Thấy Niệm Mị như thế, trên mặt Vương Lập Tiệp liền lộ ra một nụ cười đắc ý.

Người phụ nữ ngu ngốc này thế mà không thèm tránh, để xem cô ta dùng một chân đá lệch mặt cô ra sao.

Mấy năm ở nước ngoài, Vương Lập Tiệp học không ít võ thuật, hơn nữa còn khá tốt.

Ngay cả hai, ba tên đàn ông cũng không đánh lại cô.

Dao găm mà trước đó Niệm Mị ném được Vương Lập Tiệp nghĩ rằng lực tay của cô khá mạnh mà thôi.

So với cô, cô ta có lực chân tốt hơn nhiều, lại từng trải qua huấn luyện, trên cơ bản là có thể dùng một chân để phế một người.

Còn lực cánh tay có tốt như thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể nào bằng lực chân được.

Dựa vào chuyện này, Vương Lập Tiệp cảm thấy chuyện mình thắng là điều hiển nhiên.

Tô Dạ đứng một bên nhìn, không có ý định cản lại.

Đúng lúc hắn cũng muốn nhìn xem người bạn đời này của mình cuối cùng đã xảy ra chuyện gì.

Nghe đứa em gái tiện nghi kia của hắn nói, vị bạn đời này của hắn chỉ là một vị bác sĩ bình thường.

Nhưng mà khi ở chung, hắn lại phát hiện cô lại chẳng giống người bình thường.

Cái gì cô cũng biết dù trong bất kỳ tình huống nào, hơn nữa sức chiến đấu cũng rất mạnh!

Tuy hắn chưa từng đánh nhau với cô nhưng cử chỉ của cô đã nói cho hắn biết, cô không đơn giản!

Bây giờ đúng lúc để hắn nhìn xem, rốt cuộc cô phi thường đến nhường nào.

Những người phụ nữ khác đã từng nhìn thấy Vương Lập Tiệp đánh võ, đều mong Niệm Mị bị cô ta đánh, đương nhiên sẽ không có chuyện đến cản cô ta.

Còn Tô Diệp, người đã từng chứng kiến giá trị vũ lực của Niệm Mị, nhưng cô ta không thích mấy người phụ nữ của Tô Dạ, vậy nên cũng không ngăn cản.

Cho nên dưới ánh mắt của một đám người, Vương Lập Tiệp chạy lấy đà rồi nhảy lên.

Động tác thân thể hoàn mỹ không thể bắt bẻ.

Vương Lập Tiệp nhảy đến giữa không trung, chuẩn bị một chân đá Niệm Mị văng.

Cô ta cũng đã tưởng tượng đến bộ dạng chật vật của cô.

Nhưng tưởng tượng thì hoàn mỹ, thực tế lại tàn khốc.

Chân Vương Lập Tiệp từ trên trời giáng xuống lại dừng trên bả vai của Niệm Mị, tay Niệm Mị nhéo lên mắt cá chân của Vương Lập Tiệp.

Chân cô ta liền cảm giác như bị kìm sắt kẹp lấy, cố định trên bả vai của Niệm Mị.

Vương Lập Tiệp không nghĩ đến kết quả lại như vậy.

Hai chân hoàn mỹ rơi xuống đất lại biến thành một chân tiếp đất.

Vì thế cô ta nhảy lên vài cái tại chỗ rồi mới miễn cưỡng ổn định thân thể.

Trông qua rất buồn cười, cũng có thể bật cười nhưng chẳng có ai cười.

Tuy vậy thì đáy mắt cô ta vẫn lướt qua một chút xấu hổ.

Vương Lập Tiệp muốn thu chân mình lại nhưng cô ta lại phát hiện chân mình đang bị Niệm Mị nắm rất chặt, không thể rút ra.

Vì thế cô ta lạnh lùng nói: "Cô mau buông tay!"

Niệm Mị cũng không đắc ý khi bắt được chân của Vương Lập Tiệp mà biểu cảm cô khẽ đổi, ghét bỏ rồi ném chân cô ta mạnh xuống đất.

"Thối muốn chết!"

Cái ném của Niệm Mị có chút mạnh khiến Vương Lập Tiệp có chút lảo đảo, ngã ngồi xuống dưới chân cô.

Lời nói ôn hòa của Niệm Mị cùng với tư thế của Vương Lập Tiệp khiến cho cô ta cảm thấy xấu hổ không thôi.

"Ha ha ha."

Hùng Đào Đào là người đầu tiên không nhịn được mà cười phát ra tiếng.

Theo đó mấy người phụ nữ còn lại cũng châm biếm nhếch miệng cười.

Trong khi đó Tô Dạ lại hoài nghi nhìn vè phía chân Vương Lập Tiệp.

Vương Lập Tiệp theo bản năng mà nhích nhích chân.

Cô ta quả thật có nấm chân nhưng mà cũng chỉ có một chút, không ngửi kỹ thì sẽ không phát hiện.

Người phụ nữ kia là đang cố ý!

Vương Lập Tiệp càng nghĩ càng tức giận, cô ta chống tay rồi đứng dậy, đỏ mặt nói với Niệm Mị: "Cô nói xạo, đừng có vu oan cho tôi."

Niệm Mị lấy một chiếc khăn tay từ trong lòng ngực ra rồi vừa xoa vừa nắn mắt cá chân của Vương Lập Tiệp.

Mà hành động này của cô làm Vương Lập Tiệp cảm thấy mình đang bị nhục mạ, mặt cô ta tức đến đỏ bừng.

Niệm Mị bỗng ngừng hành động của mình lại, ánh mắt cô dịu dàng nhìn chân Vương Lập Tiệp, giọng điệu trở nên nghiêm túc.

"Tôi nói sự thật mà.

Tôi chưa bao giờ nói dối.

Đã bao lâu cô chưa rửa chân thế?

Nếu không phải tôi đã đi vệ sinh trước khi tới đây thì có thể vừa nãy tôi đã bị mùi hôi thối từ cô làm cho hôn mê rồi."

Niệm Mị dịu dàng, gương mặt tươi cười cùng giọng nói nghiêm túc đến mức không thể nào nghi ngờ được.

_oOo_
 
[Editing][Quyển 3][Xuyên Nhanh]Tra Nữ Tiến Công - Ngữ Nhiên Á
Chương 259


Editor: Phong Vũ Tuyết Tuyết.

Nhưng thường thì càng là vậy lại càng khiến người ta khó chịu.

Mặt Vương Lập Tiệp hết đỏ lại trắng, mà sắc mặt của Tô Dạ cũng dần trở nên khó coi.

Vậy mà chân lại thối thật, từ khi nào mà ánh mắt của hắn lại kém như vậy chứ!

"Ha ha!"

Lần này những người phụ nữ khác cũng không thể nhịn cười nổi nữa.

Tất cả bọn họ đều đồng loạt lùi về sau một bước, cách xa Vương Lập Tiệp không ít.

Họ không hề khách khí mà trào phúng cô ta.

"Bảo sao lúc trước khi ở cùng chị Vương lại có một mùi kì lạ.

Hóa ra là như vậy nha!"

Vương Lập Tiệp đen mặt, ánh mắt không hề thiện cảm mà nhìn về phía người phụ nữ đang nói chuyện.

Rõ ràng trước đó cô ta nói rằng khi ở cùng mình đều người được mùi thơm cơ thể.

Có người phụ họa theo mà nói: "Đúng vậy, đúng vậy.

Lúc trước khi tôi ở cùng em gái Vương cũng ngửi thấy được nha."

Điều này làm mặt Vương Lập Tiệp càng ngày càng đen, mà biểu cảm của Tô Dạ cũng càng lúc càng khó nhìn.

Vương Lập Tiệp nghĩ đến chuyện Tô Dạ nói, mặc kệ cô ta có ra sao thì hắn cũng đều yêu mình thì trong lòng cô ta cũng dễ chịu đi không ít.

Cô ta ngước mắt nhìn sang Tô Dạ.

Nhung sau khi thấy vẻ mặt xấu hổ của hắn thì Vương Lập Tiệp đã biết rằng mình đã bị ghét bỏ.

Trong lòng cô ta cảm thấy chua xót, sắc mặt cũng lập tức trở nên trắng bệch.

Ngay sau đó cô ta liền dùng ánh mắt phẫn hận nhìn Niệm Mị.

Tất cả đều do người phụ nữ này đã nói chuyện đó ra.

"Nhìn tôi làm gì, lời tôi nói là sự thật nha."

Niệm Mị không hề khách khí mà dùng giọng nói dịu dàng vạch trần Vương Lập Tiệp.

Đáy mắt Tô Dạ hiện lên vẻ ghét bỏ, không hề nhìn Vương Lập Tiệp.

Thân thể Niệm Mị mềm mại mà lười nhác tựa lên trên ghế, xua xua tay với Tô Dạ: "Mấy người có đi không?"

"Không đi!"

Tô Dạ theo bản năng mà trực tiếp đáp lời.

Vừa dứt lời, một con dao găm liền lao về phía hắn.

Tô Dạ lập tức nhảy lên.

Tuy hắn đã né tránh, nhưng lần này dao găm bay qua nhanh, khiến hắn vẫn bị thương.

"Oái!"

Dao găm xẹt qua người hắn, giữa hai chân bỗng có cảm giác đau làm sắc mặt hắn thay đổi.

Mà quần cũng bị xé rách.

Tô Dạ liền lập tức ngã khuỵu xuống đất.

Có máu tươi chảy ra nhưng Niệm Mị lại xem như chưa từng thấy, trong tay cô lại xuất hiện một con dao găm khác.

"Có đi hay không đây?"

Giọng nói ôn hòa lại tựa như bùa đòi mạng, đau đớn kịch liệt đến mức khiến đôi mắt của Tô Dạ xuất hiện cả tơ máu.

Hắn quỳ một gối xuống đất, đau đến mức không có cách nào nói chuyện.

Ở chỗ đó, ngày thường chỉ cần đâm nhẹ một chút cũng sẽ đau, mà bị cắt ra một miệng vết thương lớn thì sẽ đau đến mức nào cũng chỉ có mình hắn biết.

Sau một hồi lâu, lúc này Tô Dạ mới kìm nén lại được.

Hắn giương mắt nhìn Niệm Mị.

Nhưng lúc này trong mắt hắn không hề có sự hứng thú, mà chỉ đầy rẫy sự phòng bị cùng sát ý.

Cho dù hắn có hứng thú với Niệm Mị đến chừng nào đi chăng nữa thì hắn cũng không chịu được việc bị cô năm lần bảy lượt ra tay với mình như vậy.

Những người phụ nữ lập tức chạy tới đỡ Tô Dạ dậy.

Hai tay Hùng Đào Đào chống nạnh mà mắng Niệm Mị: "Cô là một ả đàn bà độc ác.

Anh Dạ không cần cô thì cô lại làm bị thương nơi đó của anh ấy.

Thật không biết xấu hổ, quá sức ghê tởm."

Niệm Mị nghe Hùng Đào Đào mắng một trận nhưng cô không hề khó chịu chút nào.

Đợi Hùng Đào Đào ắng xong thì Tô Dạ cũng đứng lên.

Lúc này Niệm Mị mới nói: "Không cần biết tôi là người thế nào, nhưng vẫn tốt hơn việc cô đi tìm một tên trai bao nha."

Hùng Đào Đào ngơ ngác, sau đó mặt cô ta liền tái nhợt, nói năng lộn xộn mà mắng cô: "Ả đàn bà ti tiện nhà cô, tôi không có tìm trai bao, tôi chỉ có một mình anh Dạ.

Tôi mới không thèm tìm trai bao.

Chắc chắn là cô tìm trai bao, sau đó còn đổ oan cho tôi.

Cô có thôi càn quấy đi hay không?

Niệm Mị thấy thế liền hiểu ngay, ánh ắt ôn hòa liền trở nên vui tươi: "Nếu không có tìm trai bao thì cô kích động như vậy làm gì?"

Tiếng mắng của Hùng Đào Đào liền ngừng lại.

Cô ta sợ Tô Dạ nhìn ra điều gì đó, lập tức phản bác nói: "Tôi kích động hồi nào!

Tôi chỉ là không thích cái cách mà cô bôi nhọ tôi."

_oOo_
 
[Editing][Quyển 3][Xuyên Nhanh]Tra Nữ Tiến Công - Ngữ Nhiên Á
Chương 260


Editor: Phong Vũ Tuyết Tuyết

"Ha ha."

Niệm Mị cười khẽ hai tiếng.

Vốn dĩ cô định nói Tô Dạ giống tên trai bao chốn lầu xanh.

Ai ngờ hai người phụ nữ này thật sự đã đi tìm trai bao.

"Cô cười cái gì mà cười!"

Hùng Đào Đào thẹn quá hóa giận, tức đến mức hận không thể đi lên xé xác Niệm Mị.

"Đủ rồi!"

Tô Dạ nhíu mày, chịu đựng sự đau đớn mà quát lên một câu.

Tuy hắn không biết trai bao là ai, nhưng hắn có thể chắc chắn Hùng Đào Đào đã đi tìm người này.

Mà với bộ dạng này của mình, hắn không muốn so đo với cô ta.

Nhưng Hùng Đào Đào vẫn lải nhải nói những lời thô bỉ làm tâm tình buồn bực của Tô Dạ càng thêm khó chịu.

Hùng Đào Đào cắn môi.

Cô ta liếc mắt nhìn Niệm Mị một cái, sau đó mới ngậm miệng.

Tô Dạ cũng liếc nhìn Niệm Mị mà nói: "Em đợi đó cho tôi!

Chúng ta đi!"

Câu phía trước là hắn nói với Niệm Mị, còn câu phía sau là nói với những người phụ nữ của hắn.

Những người phụ nữ ngoan ngoãn đỡ hắn rời đi, Vương Lập Tiệp cũng đen mặt đuổi theo.

Niệm Mị nhìn mấy người bọn họ rời đi, không có ý cản lại.

Đôi mắt của Niệm Mị nhìn theo dao găm cắm trên mặt đất, trên đó có một giọt máu tươi chảy dọc theo hoa văn của dao.

Ánh mắt ôn hòa của cô lóe sáng, sau đó cô đứng lên rời đi.

Tô Diệp ngơ ngác nhìn Niệm Mị.

Niệm Mị đi tới cửa rồi bỗng nhiên dừng lại, sau đó giọng nói dịu dàng của cô vang lên.

"Em cũng đi đi!"

"Em...

Chị dâu..."

Tô Diệp há miệng thở dốc, cô ta nhìn dao găm, cuối cùng vẫn chọn cách im lặng.

Trời đất bao la, cô ta nên đi đâu bây giờ?

Không biết giặt quần áo, cũng chẳng biết nấu cơm, bây giờ lại còn đang mang thai.

Nhưng nếu cô ta cứ ở đây ăn vạ, có thể ngay cả mạng sống cũng sẽ không còn!

Còn nếu rời đi thì cô ta còn có thể có một con đường sống!

Tô Diệp cắn môi, lựa chọn rời đi.

Trong khoảng thời gian này, cô ta đã hiểu rõ những thủ đoạn của Niệm Mị.

Nhìn cô trông rất ôn hòa nhưng lại tàn nhẫn hơn bất kỳ ai.

Lời mà cô nói ra, chắc chắn là nói được làm được!

Cho nên không thể chống đối cô!

Niệm Mị đuổi hết toàn bộ người nhà họ Tô nên khi màn đêm buông xuống, căn nhà yên tĩnh đến đáng sợ.

Niệm Mị nằm trên góc nhà nhìn bầu trời đêm.

Trên khoảng trời đen kịt có sao sáng lập lòe.

Ánh trăng phát ra ánh sáng nhàn nhạt, chiếu sáng cả màn đêm.

"Lâu rồi không ngắm trời về đêm!

Cũng khá đẹp!"

Khóe miệng Niệm Mị cong lên một vòng cung nhưng trong ánh mắt lại không có lấy một tia cảm xúc.

Một bóng người dần dần hiện lên bên cạnh cô, rồi nhanh chóng hóa thành thực thể.

Đó là một người đàn ông rất đẹp trai.

Cả người anh ta mặc một bộ vest màu xám, khóe môi treo một nụ cười tựa như Niệm Mị.

"Anh tới đây làm gì?"

Giọng nói của Niệm Mị vẫn ôn hòa như trước, cô không hề nhìn người đàn ông.

Người đàn ông chỉnh sửa lại quần áo của mình rồi quay đầu nhìn Niệm Mị.

"Tới thăm cô.

Cô thật xinh đẹp!"

Giọng nói của người đàn ông rất từ tính, dễ nghe lại dễ khiến người trầm mê.

"Ha ha."

Niệm Mị phát ra tiếng cười khẽ, cô vẫn không nhìn anh ta.

Ánh mắt cô vẫn dịu dàng nhìn bầu trời đêm như trước.

"Cũng chỉ là lớp da bên ngoài mà thôi!"

"Nói cũng đúng!"

Lúc này Niệm Mị mới hơi nghiêng sườn mặt.

Cô nhìn về phía người đàn ông, nét ôn hòa trong mắt có chứa chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh liền biến mắt trong đáy mắt.

Ánh mắt Niệm Mị đùa giỡn nhìn người đàn ông, trêu đùa: "Lần đầu gặp mặt, Phép Tắc!

Không ngờ anh lại dùng thân thể của giống đực."

Đôi mắt thâm thúy của Phép Tắc nhìn đôi mắt ôn nhu của Niệm Mị.

Hai người yên lặng nhìn nhau, một luồng khí tức nào đó tản ra.

Phép Tắc nhìn một hồi lâu cũng không nhìn ra được điều gì.

Anh ta quay đầu nhìn về phía bầu trời đêm: "Cô trưởng thành rồi!"

Niệm Mị cũng quay đầu, cô giơ tay lên trước mắt để ngăn ánh sáng của trăng.

Ánh trăng bị tay cô che khuất, rũ trên mặt cô một bóng râm.

"Con người ai rồi cũng sẽ thay đổi, tuy rằng tôi không phải con người."

_oOo_
 
[Editing][Quyển 3][Xuyên Nhanh]Tra Nữ Tiến Công - Ngữ Nhiên Á
Chương 261


Editor: Phong Vũ Tuyết Tuyết.

Giọng nói của Niệm Mị có chút mờ ảo, nghe có vẻ đau thương nhưng lại linh động đến lạ thường.

Phép Tắc nghiêng đầu nhìn Niệm Mị, anh ta muốn nhìn ra cái gì đó từ biểu cảm của cô.

Nhưng ngoại trừ nụ cười hoàn mỹ ra thì chẳng còn gì cả.

"Cô có hận tôi không?"

Niệm Mị nghe vậy liền chớp chớp mắt, ánh mắt trở nên khó tả.

"Tôi hận?

Hận như thế nào?

Hận anh tước đoạt tình cảm của tôi, để tôi không bị ác niệm ăn mòn?

Là hận anh vì đã hủy hoại anh ấy, cắt đứt niệm tưởng của tôi?

Hay là hận anh vì đã nhốt tôi nhiều năm như vậy, khiến tâm trạng, tính cách của tôi trở thành như thế?"

Niệm Mị buông tay xuống rồi cười lên hai tiếng: "Ha ha, thật ra tôi rất cảm ơn anh!

Anh đã khiến cho tôi hiểu ra cái gì gọi là tình yêu, lại để có tôi hiểu tình thân là thế nào!"

"Phải vậy không?"

Phép Tắc nhướng mày rồi chống cằm nhìn vào mắt của Niệm Mị.

Anh ta nhìn một hồi rồi lại nghĩ đến chuyện gì đó liền ngồi thẳng người lên.

"Tôi quên mất, tình cảm của cô đã bị tôi rút!"

Nói xong, trong tay của anh ta bỗng xuất hiện một cái bình thủy tinh trong suốt.

Bên trong bình có một khối cầu ngũ sắc.

Phép Tắc nhìn cô, cười nói: "Cô muốn không?

Tôi trả lại cho cô."

Niệm Mị nhếch iệng, cười xấu xa rồi ôn hòa nói: "Bỏ đi, thế này cũng tốt.

Sẽ không bị tình cảm chi phối mà xảy ra chuyện ngoài ý muốn."

Bàn tay Phép Tắc nắm chặt lại, bình thủy tinh liền biến mất trong tay anh ta.

Sau đó bàn tay anh ta lại lần nữa mở ra, một tấm gương lơ lửng xuất hiện phía trên tay anh ta, trong gương còn có hình ảnh đang chuyển động.

"Vậy cái này cô có lấy không?"

Niệm Mị nhìn gương, không nói gì.

Phép Tắc đưa tay ra trước mặt Niệm Mị, giọng nói dụ dỗ: "Cô lấy không?

Là ký ức cô và anh ta."

Niệm Mị vẫn ngơ ngác nhìn gương, không nói gì.

Bên trong đang lóe lên hình ảnh một nam một nữ ở chung, có khóc có cả cười.

Một giọt nước mắt chảy xuống từ khóe mắt của Niệm Mị, cô vươn tay về phía gương.

Khi ngón tay sắp chạm vào gương, Niệm Mị liền khựng lại.

Sau một hồi lâu, cô mới rút tay lại.

Khóe miệng cong lên tươi cười rồi nhìn về phía Phép Tắc.

Trong mắt cô vẫn ôn hòa như trước, tựa như giọt nước mắt kia vừa rồi không vậy.

"Phép Tắc, có phải anh chưa rút sạch tình cảm của tôi phải không?"

Phép Tắc nhướng mày, cong môi cười.

"Ừm hứm?

Bị cô phát hiện rồi!"

Anh ta gối tay lên trên đầu rồi nhìn về bầu trời đêm.

"Không có tình cảm nhiều không phải tốt hơn sao?

Nếu không có tình cảm thì những biến hóa cảm xúc của cô cũng sẽ không xuất hiện.

Tuy là bây giờ cảm xúc của cô biến hóa cũng rất ít, nhưng mà ít nhất vẫn sẽ có.

Ít nhất cô vẫn tức giận, vẫn có cảm xúc dao động."

"Có lẽ là vậy.

Có tình cảm cũng dễ chơi (tốt) nha.

Chỉ là bây giờ anh đã chơi không nổi tôi."*

*Chỗ này Niệm Mị chơi chữ.

Khóe miệng bên trái của Niệm Mị cong lên, kéo ra một nụ cười kì quái.

Luồng khí đen không thể nhìn thấy tràn ra khỏi người cô rồi bay thẳng về phía Phép Tắc.

Thân hình Phép Tắc di chuyển, giọng nói từ tính vang lên bên tai cô: "Lần sau tôi lại đến gặp cô."

"Ha ha."

Vòng cung trên khóe miệng cô từ từ hạ xuống, khí đen được cô thu về lại trong người mình.

Đôi mắt cô nhẹ nhàng nhắm lại, đem tất cả cảm xúc đều che giấu.

Ký ức, tình cảm!

Không có thì sao chứ?

Không phải cô vẫn sống tốt đấy thôi?

Cho dù có thì ra sao?

Phép Tắc không phải đã hủy hoại anh ấy rồi sao?

Nếu đã không có anh ấy, lấy những thứ này có ích gì?

Để tự trói buộc mình sao?

Nhiều thứ trói buộc như vậy, cô sẽ trở thành đồ chơi của Phép Tắc.

Niệm Mị cô sao lại có thể kém đến vậy được!

Đôi mắt của Niệm Mị lại lần nữa mở ra.

Nhưng lần này, ngoại trừ nét ôn hòa, trong mắt cô còn chứa thêm một ít cảm xúc khác.

_oOo_

Phép Tắc là phép tắc của thế giới, của trời.

Phép tắc mới hình thành thực thể nên chưa có tên riêng.
 
[Editing][Quyển 3][Xuyên Nhanh]Tra Nữ Tiến Công - Ngữ Nhiên Á
Chương 262


Editor: Phong Vũ Tuyết Tuyết

Tô Dạ và dàn hậu cung của hắn đang đứng trên đường.

Nơi này cách chiến trường cũng khá xa cho nên vẫn còn khá yên bình.

Nhà nghỉ đã bị phá dỡ, cả còn đường hiện tại chỉ còn hai nhà công xã, mà chi phí ở lại tại đây lại rất đắt.

Mấy người phụ nữ vây quanh trước công xã.

Trên người các cô hiện tại không có bao nhiêu tiền, vốn không thể ở công xã nổi.

Còn Tô Dạ thì lại đang nửa tỉnh nửa mê, bọn họ gọi hắn mà hắn cũng chẳng trả lời.

"Bây giờ chúng ta nên làm gì đây?"

Hùng Đào Đào bĩu môi rồi nhìn Tô Dạ có chút ghét bỏ.

Cô ta vốn là tiểu thư danh giá, từng tìm không ít tên trai bao.

Trước đó do nhà bị phá sản, lại thấy Tô Dạ hàng to xài tốt mới miễn cưỡng đi theo.

Mà nhìn lại bộ dạng của Tô Dạ bây giờ, trong lòng Hùng Đào Đào có chút bất mãn.

Chỉ có chút vết thương nhỏ liền trở thành bộ dạng nửa sống nửa chết như bây giờ, quá kém cỏi.

Vương Lập Tiệp đứng ra đẩy Hùng Đào Đào rồi hung hăng nói: "Hùng Đào Đào, tôi nhịn cô lâu lắm rồi đó.

Lúc nào cũng bày ra cái vẻ ta đây là đại tiểu thư.

Giờ Tô Dạ đã ra nông nỗi này rồi, cô còn không cùng chúng tôi tìm cách mà cứ kiếm thêm chuyện là sao!"

Hùng Đào Đào bị đẩy một cái liền lảo đảo suýt ngã.

Sau khi ổn định thân thể, cô ta liền nổi giận.

Hùng Đào Đào trừng mắt nhìn Vương Lập Tiệp, vén tay áo lên chuẩn bị động thủ, đồng thời còn nói: "Vương Lập Tiệp, tao cứ bày ra cái dáng đại tiểu thư đấy thì sao nào?

Nhà mày không được như nhà tao nên mày ghen tị à?

Đồ đàn bà thối chân, ghen tị thì nói thẳng là ghen tị đi.

Mắc gì đổ oan cho tao?

Tao kiếm chuyện hồi nào?

Không phải tao còn hỏi là bây giờ nên làm cái gì à?"

Vương Lập Tiệp tức đến đỏ mặt.

Cô ta là dân luyện võ đương nhiên không thể nào bị Hùng Đào Đào đẩy ngã được.

Lúc Hùng Đào Đào còn chưa kịp chạm vào cô ta thì Vương Lập Tiệp đã tát thẳng một cái lên mặt cô ta.

"Bốp!"

Hùng Đào Đào không dám tin mà ôm mặt mình, ôm hận trừng mắt nhìn Vương Lập Tiệp rồi nói: "Mày dám đánh tao?"

Vương Lập Tiệp ngẩng đầu, trợn mắt nói: "Đánh thì cũng đã đánh, mày còn hỏi cái gì!

Mày bị ngu à?

Con đĩ nhà mày thiếu nhất chính là bị đánh!"

"Á!"

Hùng Đào Đào hét lên một tiếng, cô ta ghét nhất là bị người khác nói mình là đĩ.

Hùng Đào Đào giơ tay lên rồi nhào về phía Vương Lập Tiệp.

"Vương Lập Tiệp, tao muốn giết mày!"

Vương Lập Tiệp khinh bỉ nhìn Hùng Đào Đào làm cô ta càng thêm tức giận, mắt tức đến đỏ ngầu.

Nhưng mà Hùng Đào Đào còn chưa đến gần Vương Lập Tiệp thì đã bị cô ta đá ngã lăn trên mặt đất.

"Đủ rồi!"

Một người phụ nữ tương đối trưởng thành trong hậu cung của Tô Dạ bỗng rống lên một tiếng, trừng mắt nhìn Hùng Đào Đào và Vương Lập Tiệp: "Bây giờ Tô Dạ đã trở thành thế này rồi, các người còn ở đây làm loạn, bộ vui lắm à?

Không muốn ở lại đây thì cút ra chỗ khác!

Đừng có làm ồn!"

Vương Lập Tiệp cười đắc ý trở về đội ngũ.

Hùng Đào Đào cũng chậm rãi bò dậy, trong lòng hoảng sợ, không cam tâm tình nguyện mà về chỗ.

Cô ta nhìn nụ cười của Vương Lập Tiệp, trong lòng âm thầm thề nhất định phải giết chết ả ta!

Cuối cùng người phụ nữ trưởng thành đề nghị gom toàn bộ tiền của bọn họ lại để mua thuốc cho Tô Dạ.

Sau đó tạm thời đến miếu hoang ở, đợi đến khi Tô Dạ tỉnh lại thì lại sang công xã.

Lời đề nghị của người phụ nữ được đồng loạt tán thành, lời phản đối của Hùng Đào Đào bị cho qua.

Mấy người phụ nữ đỡ Tô Dạ đi về phía miếu hoang gần đó, còn người phụ nữ trưởng thành kia phụ trách đi mua thuốc.

Vương Lập Tiệp tỏ vẻ không quá tin tưởng người phụ nữ kia nên muốn đi cùng cô ta.

Người phụ nữ nghĩ đến khả năng đánh đấm của Vương Lập Tiệp thì cũng miễn cưỡng đồng ý .

Vào trong miếu hoang, mấy người phụ nữ ngồi mặt đối mặt không nói gì.

Còn Tô Dạ đã được đặt nằm trên một đóng cỏ khô đợi người phụ nữ kia và Vương Lập Tiệp trở về.

Đợi một hơi đến cuối ngày, trời cũng đã dần tối, nhưng hai người kia vẫn chưa quay về.

_oOo_
 
[Editing][Quyển 3][Xuyên Nhanh]Tra Nữ Tiến Công - Ngữ Nhiên Á
Chương 263


Editor: Phong Vũ Tuyết Tuyết

Cả ngày nay những người phụ nữ này vẫn chưa được ăn gì, bụng đã đói đến độ kêu rột rột.

Cho đến khi màn đêm hoàn toàn buông xuống, người phụ nữ trưởng thành mới từng bước chậm rãi quay trở về.

Một người phụ nữ khác lập tức tiến lên đỡ lấy cô ấy: "Chị Nhã, chị sao thế?"

Cả người Tấn Nhã mềm nhũn ngã xuống, giọng thều thào nói: "Vương Lập Tiệp đòi lấy tiền, tôi không cho nên cô ta đánh tôi, rồi cướp hết tiền."

"Cái gì?"

Những người phụ nữ khác thấy thế đều đồng thanh hô lên.

Nhìn thấy vết thương trên người Tấn Nhã, đôi mắt bọn họ trừng lớn, đồng thời cũng tin vào những lời mà Tấn Nhã nói.

"Vậy giờ chúng ta phải làm gì đây?"

Hùng Đào Đào mở miệng hỏi vấn đề thực tế nhất lúc này.

Nhưng Tấn Nhã còn chưa kịp trả lời thì đã hôn mê bất tỉnh.

Niệm Mị ngồi trên nóc nhà của miếu hoang, nhắm mắt "nhìn" những chuyện xảy ra bên dưới.

Khoé miệng Niệm Mị cong lên nhẹ nhàng, không hiểu sao lại có chút trào phúng.

"Giờ chúng ta chỉ có thể đợi anh Dạ tỉnh mà thôi."

Không biết là ai đã nói ra, sau đó cả đám liền im lặng.

Một bên khác, lúc này Vương Lập Tiệp cầm tiền đang đứng trong một con hẻm nhỏ.

Mà đối diện cô ta có bảy, tám người đàn ông, bọn họ đang dùng ánh mắt khó hiểu đánh giá Vương Lập Tiệp.

Vương Lập Tiệp bày ra trạng thái phòng thủ, cô ta vừa lùi về sau vừa nói: "Mấy người muốn gì?"

Một người đàn ông trung niên xoa xoa tay rồi nhìn vào túi tiền trong tay Vương Lập Tiệp mà nói: "Cướp tiền chứ gì!

Bộ không thấy à?"

Một người đàn ông khác đẩy người đàn ông trung niên rồi nói: "Xuỳ xuỳ xuỳ, không có tiền đồ!

Tụi tao không chỉ muốn cướp tiền mà còn muốn cướp sắc!"

Ánh mắt Vương Lập Tiệp lộ vẻ hoảng sợ nhưng vẫn giả bộ bình tĩnh mà nói: "Mấy người tưởng tôi sợ mấy người à?

Tôi biết võ đó nha."

Một người đàn ông trong đó đánh giá Vương Lập Tiệp từ trên xuống, đáy mắt dâng lên phòng bị nhưng khuôn mặt vẫn bình thường.

"Khà khà, biết võ thì làm được gì, cũng là một ả đàn bà mà thôi!"

Vương Lập Tiệp nuốt nuốt nước miếng, cô ta biết rõ giờ mình có nói gì cũng vô dụng, chỉ có thể liều một phen mà thôi!

Vương Lập Tiệp nhét túi tiền vào trong ngực rồi nhảy lên đá về phía người gần nhất.

Người kia không hề phòng bị liền bị cô ta đá ngã xuống đất.

Những người còn lại thấy thế liền dâng lên tâm phòng bị, vội vã nhặt những vật dụng hữu ích bên cạnh để đối phó với Vương Lập Tiệp.

Mà đối phó với những người đã có sự chuẩn bị là chuyện không dễ dàng, Vương Lập Tiệp liền đánh nhau với bọn chúng trong hẻm.

Mới đầu Vương Lập Tiệp chiếm thế thượng phong, nhưng khác biệt sức lực nam nữ, Vương Lập Tiệp liền rơi xuống thế hạ phong.

"Á!"

Cây gậy trong tay một tên đàn ông đánh thẳng vào tay Vương Lập Tiệp khiến cô ta đau đớn mà hét lên.

Động tác của Vương Lập Tiệp chậm lại, còn mấy tên đàn ông lại cảm thấy càng thêm hứng thú.

Có lẽ là do bị Vương Lập Tiệp chọc giận nên bọn họ cũng chẳng thèm quan tâm đến chuyện thương hoa tiếc ngọc.

Toàn bộ gậy trong tay cứ thế đánh thẳng lên người cô ta, vừa đánh vừa mắng: "Ả đàn bà thối, không biết biết nghe lời!"

Chưa đến mười phút, Vương Lập Tiệp đã bị bọn họ đánh đến mức không còn sức phản kháng.

Cô ta bị đánh đến mức xanh xanh tím tím đầy người.

"Bốp!"

Một người đàn ông tát thẳng vào mặt Vương Lập Tiệp, đầu cô ta lệch qua một bên, hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.

"Phi!"

Một người đàn ông có cái dấu chân trên mặt khập khiễng đứng dậy, hắn ta nhìn Vương lập tiệp đang hôn mê bất tỉnh liền phun nước miếng lên mặt cô ta.

"Lão tam, mau móc tiền ra!"

Một người đàn ông có khuôn mặt dữ tợn đang tựa lưng trên tường, nhìn người đàn ông vừa mới phỉ nhổ rồi phân phó, đồng thời còn nói thầm: "Con ả này cũng mạnh đấy"

_oOo_
 
[Editing][Quyển 3][Xuyên Nhanh]Tra Nữ Tiến Công - Ngữ Nhiên Á
Chương 264


Editor: Phong Vũ Tuyết Tuyết

Người đàn ông được gọi là Lão Tam liền nghe lời rồi tiến tới lục lọi trên người Vương Lập Tiệp.

Vốn dĩ Lão Tam không hề có hứng thú với Vương Lập Tiệp, nhưng túi tiền lại được cô ta giấu trong lòng ngực, trong quá trình lục lọi khiến hắn dần dần nổi lên hứng thú.

"Đại ca, ả đàn bà này dáng vóc cũng ngon nghẻ lắm!"

Tên đàn ông hung ác liếc nhìn Vương Lập Tiệp rồi nhíu mày: " Giải quyết nhanh đi!"

Ánh mắt Lão Tam sáng ngời, gật đầu lia lịa: "Vâng!"

...

Màn đêm dần qua, ánh nắng ban mai chiếu rọi, hàng mi của Tô Dạ giật nhẹ, đôi mắt dần mở.

Tô Dạ lắc lắc đầu nhìn những người phụ nữ đang nằm bên cạnh hắn, không rõ đang có chuyện gì xảy ra.

Tấn Nhã cũng thức dậy, cô ta vui mừng mở to mắt khi thấy Tô Dạ đã tỉnh lại.

"A Dạ, anh tỉnh rồi!"

Lời nói của Tấn Nhã cũng khiến những người còn lại tỉnh giấc.

Bọn họ liền vội vàng chạy tới trước mặt Tô Dạ rồi mồm năm miệng mười hỏi tình trạng sức khoẻ của hắn.

"Anh Dạ, anh thấy thế nào rồi?"

"Anh Dạ, anh không sao chứ?"

"Anh Dạ,..."

Tô Dạ bị bọn họ quấy rối đến nhức cả đầu, quát: "Đủ rồi, đừng ồn nữa!"

Mấy người phụ nữ liền im lặng trở lại.

Lúc này Tô Dạ mới nhìn về phía Tấn Nhã, hắn thấy cô cả người bị thương liền nhíu mày hỏi: "Đang có chuyện gì vậy?

Em bị sao thế?"

Câu hỏi của Tô Dạ liền khiến những người phụ nữ trở nên tức giận.

Trong đó có một người đứng ra giải thích rõ ràng đầu đuôi câu chuyện cho hắn ta.

Còn Tấn Nhã thì chỉ cúi đầu không nói gì.

Sau khi Tô Dạ hiểu rõ mọi chuyện, ánh mắt hắn nguy hiểm nheo lại rồi lạnh lùng nói: "Tôi sẽ không bỏ qua cho Vương Lập Tiệp!"

Hắn chỉ nhớ đến chuyện bị Niệm Mị phóng dao chém tới còn những chuyện khác đều mờ mịt.

Nhưng sau khi hắn nghe nhưng người phụ nữ kia nói, sát khí với Vương Lập Tiệp không thể nào che giấu được, đồng thời cũng sinh hận với Niệm Mị.

Bây giờ hắn chỉ muốn giết chết Niệm Mị, sau đó tìm Vương Lập Tiệp về rồi chậm rãi tra tấn.

Lúc này Niệm Mị còn đang ngồi trên nóc nhà, cô cảm nhận được sát khí từ dưới truyền đến, khoé miệng liền cong lên.

Tô Dạ nhìn vào bên trong chiếc quần đã bị xé rách, vết thương hôm qua đã biến mất khiến hắn nghĩ rằng mình đã tự trị khỏi rồi vì vậy tâm trạng cũng tốt hơn ít nhiều.

Hắn tính an ủi bọn họ một lát những chợt nhận ra thời điểm này không thích hợp để quan hệ, vì vậy cũng đành từ bỏ.

Tô Dạ dẫn mấy người phụ nữ lên phố mua mấy bộ quần áo rồi tiến vào công xã.

Tiền của hắn một phần do hắn từ biến ra, một phần thì lấy từ người khác.

Có tiền quá dễ vì vậy Tô Dạ dùng cũng chẳng hề tiết chế.

Sau khi thay quần áo xong, Tô Dạ liền dẫn mấy người phụ nữ chuẩn bị đi mua quần áo, trang sức.

Suy cho cùng dưới hoàn cảnh như vậy mà bọn họ vẫn không rời bỏ hắn, nên hắn cũng phải đối xử xứng đáng với họ một chút.

Ngước mắt nhìn cửa hàng xa hoa đắt tiền trước mặt, Tô Dạ nhấc chân đi vào.

Vừa vào trong liền có một cô gái xinh đẹp đang đứng phục vụ, khom lưng nói: "Chào mừng quý khách!"

Tuy Tô Dạ chưa từng hưởng thụ những loại đãi ngộ như vậy bao giờ, nhưng hắn đã gặp quá nhiều sự cố ở đây rồi, vì vậy cũng quên mất cái gì gọi là kinh ngạc.

Người phụ vụ có vẻ thấy khí chất của Tô Dạ sang quý, lại nhìn những người phụ nữ bên cạnh đều xinh đẹp liền đối xử với Tô Dạ càng thêm nhiệt tình, tự mình dẫn Tô Dạ dạo một vòng trong tiệm.

Tô Dạ tuỳ tiện chọn cho mỗi người phụ nữ hai bộ váy.

Người phục vụ thấy Tô Dạ ra tay hào phóng như vậy liền giới thiệu cho hắn cửa hàng trang sức châu báu trên lầu.

Tô Dạ cũng tính mua vài bộ trang sức cho bọn họ, vừa nghe nhân viên giới thiệu như vậy, hắn liền dẫn mấy người phụ nữ đi lên lầu.

_oOo_
 
[Editing][Quyển 3][Xuyên Nhanh]Tra Nữ Tiến Công - Ngữ Nhiên Á
Chương 265


Editor: Phong Vũ Tuyết Tuyết

Trong lòng người phục vụ như nở hoa, thầm nghĩ như vậy thì hoa hồng tháng này của mình cao như thế nào.

Cửa hàng của các cô toàn là đồ ngoại nhập nên hàng hoá bán càng nhiều thì hoa hồng sẽ càng cao.

Mà Tô Dạ mua nhiều đồ như vậy, giá cả không hề rẻ thì hoa hồng của cô ta phải cao đến mức nào cơ chứ.

Người phục vụ chỉ nghĩ đến đây thôi, đôi mắt càng thêm sáng rực, càng lúc càng giới thiệu nhiệt tình cho Tô Dạ.

Tô Dạ tự mình chọn trang sức cho mỗi người rồi mới đi tính tiền.

Tuy vết thương trên người Tấn Nhã còn chưa được chữa trị nhưng trên mặt cô ta cũng mang theo nét tươi cười.

Tô Dạ đi tới quầy tính tiền rồi móc ra mấy xấp tiền lớn ném lên trên quầy.

"Khỏi thối!"

Sắc mặt thu ngân liền có chút khó coi, gọi Tô Dạ đang chuẩn bị rời đi lại.

"Tiên sinh!"

"Hửm?"

Tô Dạ quay đầu lại, khó hiểu nhìn nhân viên cửa hàng.

Chẳng lẽ tiền mà hắn đưa còn chưa đủ à?

"Tiên sinh anh có ý gì vậy?"

Thu ngân đen mặt cầm xấp tiền mà Tô Dạ vừa mới ném ra, vậy mà lại là mấy xấp tiền Âm phủ.

Niệm Mị đứng bên góc tường lặng lặng nhìn những chuyện đang xảy ra bên trong.

Đáy mắt Tô Dạ lướt qua vẻ khó hiểu.

Không phải vừa nãy hắn đã biến tiền Âm phủ thành tiền thật rồi sao?

Sao giờ lại biến về rồi?

Hắn lại tiếp tục lấy tiền Âm phủ ra thêm để biến đổi nhưng lại phát hiện ra mình không thể sử dụng âm khí.

Sao lại thế này?

Mày Tô Dạ càng lúc càng nhíu lại, trong ánh mắt xẹt qua tia hoảng sợ.

Cả thu ngân lẫn phục vụ đều nhìn Tô Dạ với ánh mắt khó chịu, đặc biệt là người phục vụ, sắc mặt cô ta còn khó coi hơn bèn nhịn không được mà mỉa mai: "Tiền sinh, nếu đã không có tiền thì đừng đến đây giả bộ giàu có làm gì, ở đây chúng tôi không nhận tiền Âm phủ."

Tô Dạ đem tất cả các xấp tiền Âm phủ đã được biến đổi dự phòng ra nhưng cũng không thể biến chúng thành tiền mặt được.

Cuối cùng hắn chỉ có thể đen mặt rồi bị nhân viên cửa hàng đuổi ra ngoài, đồng thời quần áo, trang sức mà bọn họ mặt cũng phải trả lại.

Lúc đuổi người, người phục vụ không hề khách khí mà trào phúng một câu: "Còn tưởng là vị phú hào giàu có nào, hóa ra lại là đám thần kinh nghèo rách!"

Tô Dạ mặt đen như đít nồi, mà sắc mặt của mấy người phụ nữ cũng chẳng tốt hơn là bao.

"Đi, chúng ta về nhà họ Tô!"

Không có tiền, Tô Dạ đành phải trở về nhờ vả Niệm Mị.

Hắn là một tên tu tà đạo cầm lên được cũng buông xuống được, da mặt dày thế nào thì không cần phải nói.

Khi hắn vào nhà họ Tô liền thấy một đám người đang dọn đồ đạc ở trong.

Tô Dạ liền tiện tay giữ một người lại rồi nhíu mày hỏi: "Mấy người đang làm gì vậy?"

Người bị kéo tay có lẽ đang có tâm trạng tốt nên cũng không quan tâm thái độ của Tô Dạ, chỉ cười nói: "Chúng tôi đang chuyển nhà.

Hôm qua chủ nhân của ngôi nhà này đã bán giá thấp cho lão gia nhà chúng tôi."

Tô Dạ càng nhíu chặt mày, có dự cảm không tốt dâng lên trong lòng.

"Vậy cậu biết người bán nhà đã đi đâu không?"

Người nọ buông đồ vật trong tay mình, cười đắc ý nói: "Anh hỏi đúng người rồi đấy.

Cô gái kia bảo là muốn đến ở nhờ nhà người thân nên hôm qua đã giao giấy tờ đất rồi mang hành lý đi rồi.

Hôm qua tôi còn tận mắt thấy cô ấy rời đi đây này!

Nhưng mà một cô gái như vậy, đi vào ban đêm thì không ổn lắm, cũng chẳng biết cô ây đã đi đâu nữa..."

Câu nói sau đó Tô Dạ không nghe nữa, hắn buông tay ra để người kia tiếp tục công việc của mình.

"Anh Dạ?"

Hùng Đào Đào cẩn thận liếc nhìn Tô Dạ, không dám nói gì.

Hôm qua lúc Tô Dạ đang hôn mê, cô ta đã nhịn đói một ngày rồi.

Bây giờ cô ta mới hiểu ra, mình đã không còn là đại tiểu thư nữa rồi.

Trên người cô ta bây giờ không có tiền, mọi thứ chỉ có thể dựa vào Tô Dạ.

_oOo_
 
Back
Top Bottom