[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 136,607
- 0
- 0
(Edited) Đệ Nhất Tình Địch 《第一情敌》- Hạc Tuyết Y
Chương 79
Chương 79
Trước kia ta vẫn luôn cho rằng lời đồn bên ngoài là thật, rằng Chu Tước nhất tộc thọ mệnh nhiều lắm cũng chỉ mười bốn, mười lăm vạn năm, nhưng A cha từng nói với ta, nếu Chu Tước nhất tộc có thể không rơi vào ma đạo, thì thọ mệnh gần như ngang với trời đất.
Trên đời, những Tiên tộc hay Ma tộc có thể cùng trời đất đồng thọ vốn hiếm đến đáng thương, gần như chỉ có Thiên Đế nhất tộc hoặc là Ma Hoàng nhất tộc, không ngờ Chu Tước nhất tộc chúng ta cũng sở hữu tư cách kêu hãnh đến thế.
Phải, ta đang lo lắng chuyện hậu sự, bởi vì ta biết, ta đã không còn nhiều thời gian.
Có lẽ Xích Viêm không đủ sức để giết ta, nhưng trước khi ta thực sự mất khống chế, trước khi ma tính nuốt trọn lý trí, ta sẽ tự tay kết liễu chính mình.
Chỉ là trước đó, ta phải báo thù cần báo, làm việc cần làm, tìm Đông Ô Đế Quân để lấy Luân Hồi Châu, trả lại thọ mệnh bình thường cho Xích Viêm, và tìm cách giết Thiên Đế.
Phàn Ly theo ánh mắt của ta, nhìn về hồ nước đen phía sau lưng hắn.
Một lúc sau, hắn khẽ cười, giọng trầm thấp: "Trọng Hoa, trên đời này, ai cũng có thứ mà mình muốn bảo vệ, có thể là quyền lực, có thể là tình yêu."
Ta nheo mắt nhìn hắn.
Phàn Ly khoanh tay tựa dưới gốc cây ngô đồng, cười với ta: "Đừng nhìn ta như vậy.
Trọng Hoa, nếu là vì Xích Viêm, chẳng phải ngươi cũng có thể giết sạch những người không liên quan sao?
Nặng hay nhẹ, chỉ là trong một ý niệm mà thôi."
Hắn nói không sai, ta không có lý do gì để chỉ trích hắn.
Phàn Ly liếc nhìn Xích Viêm ở bên kia, rồi để sát vào bên tai của ta, nhỏ giọng nói: "Dù biết ngươi là mãnh hổ khó thuần, nhưng ta vẫn phải nhắc một câu, Xích Viêm vẫn còn non lắm, ngươi chớ có hạ miệng quá mạnh."
Ta ban đầu còn chưa hiểu, sau đó chợt thông suốt, mặt lập tức đen lại, lạnh lùng nói: "Liên quan gì đến ngươi?
Ta tự có chừng mực."
Phàn Ly bật cười, lướt qua bên cạnh người ta, đi vòng ra phía sau, rồi đưa ngón tay ngoắc ngoắc về phía Kiếu Hạnh: "Còn đứng đó làm gì?
Hai người vuớng bận như chúng ta cũng nên lui rồi."
Kiếu Hạnh ngây người, tay vẫn ôm một bó hoa ngô đồng, dưới ánh đèn đỏ trông vừa ngơ ngác vừa ngốc nghếch: "Đi...
đi đâu?
Chúng ta không ở lại cùng với Trọng Hoa sao?"
Lời của Kiếu Hạnh thật là chính khí lẫm liệt.
Phàn Ly bĩu môi về phía Xích Viêm, lại cười tủm tỉm nhìn Kiếu Hạnh: "Không nói đến việc chính điện hậu cung của Hắc Diệu Tử Thành chỉ cho nữ tử ở, ngươi hỏi Xích Viêm thử xem, nàng có muốn không?"
"Muốn hay không để một cọc gỗ như ngươi phá hỏng chuyện tốt của các nàng?"
Mặt của Xích Viêm lập tức nóng lên, nhuộm thành một mảng đỏ bừng, nàng ném cho Phàn Ly một ánh mắt đầy oán trách, nhưng lại không dám bước đến đứng bên cạnh ta, chỉ lúng túng xoắn ngón tay, vẻ thẹn thùng hiện rõ trên mặt.
Ta và Xích Viêm nhìn nhau, ánh mắt vừa chạm đã vội vàng dời đi tựa như bị điện giật.
Mặt của Xích Viêm nóng đến đỏ bừng, còn ta vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh, chỉ lặng lẽ dời ánh mắt, vụng trộm nhìn tà váy của nàng, dưới ánh đèn lồng đỏ rực tựa như một dải mây hồng, trong lòng bỗng dâng lên một trận thấp thỏm.
Rõ ràng biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, vậy mà trong lòng của ta vẫn có cảm giác như là đang nằm mơ, hạnh phúc đến quá đột ngột, khiến trong lồng ngực tựa như có một mặt trống lớn bị ai đó gõ dồn dập.
Ngày hôm nay, đã trải qua uy lực của Thiên Đế, biến cố của chiến thần, bí ẩn về tộc Chu Tước, lại ở Ma giới bước đi như trên băng mỏng, nơm nớp lo sợ, suýt nữa còn tẩu hoả nhập ma, lòng bàn tay của ta đã sớm lạnh ngắt, cả người đầy máu và mồ hôi lạnh.
Giờ đây, khi tất cả dần lắng xuống, trong lòng của ta liền dâng lên một cảm giác may mắn và vui mừng khó nói thành lời vì được sống sót sau đại nạn.
Còn sống thật tốt.
Ta còn có Xích Viêm.
Ta biết, trong những ngày bình yên ngắn ngủi sắp tới, ta sẽ ngày đêm sớm tối được kề cận bên nàng.
Nghĩ tới nghĩ lui, ta bỗng nhiên cảm thấy khô cổ, không khỏi căng thẳng, không nhịn được mà quay đầu đi, không tiếp tục nhìn tà váy đỏ rực kia nữa.
Thế nhưng càng cố kiềm chế không nhìn, trong đầu lại càng hiện ra hình ảnh tà váy ấy nhẹ nhàng bay múa, làn da mịn màng dưới lớp lụa trắng, đùi ngọc thon dài, da thịt chạm vào nhau mát lạnh, mềm mại, trơn nhẵn, căng đầy đàn hồi...
Những giấc mộng diễm lệ và tưởng tượng ngọt ngào ấy còn chưa kịp bùng lên thành luồng nhiệt khí trong đầu của ta, Phàn Ly đã khoanh tay cười với Xích Viêm: "Sao thế, còn không mau dìu hoàng hậu tâm can của ngươi vào cung điện đi?"
Kiếu Hạnh vui vẻ chạy đến bên cạnh Phàn Ly, cười với ta, vẻ mặt gian xảo, nháy mắt ra hiệu với ta.
Thật không hiểu nổi hắn làm sao có thể dùng gương mặt tiên nhân từng cao cao tại thượng, không vướng bụi trần kia mà bày ra bộ dạng hèn mọn bại hoại đến thế.
Ta nghiêm nghị ho một tiếng, đưa tay về phía Xích Viêm, vành tai của ta đã đỏ ửng nhưng vẫn cố ra vẻ điềm nhiên, không nhìn nàng, chỉ giả vờ ngước nhìn đèn lồng đỏ và hoa ngô đồng ở phía trên.
Phàn Ly lùi lại mấy bước, tiện tay kéo Kiếu Hạnh một cái, rồi cười híp mắt với ta và Xích Viêm: "Hảo hảo hưởng dụng a, Trọng Hoa.
Tỳ nữ khắp Hắc Diệu Tử thành đều đã nhận lệnh của ta, bất luận xảy ra chuyện gì cũng tuyệt đối sẽ không bước vào tẩm điện của hoàng hậu một bước.
Sáng mai còn có thang dược bổ huyết, thông mạch đưa tới."
Da mặt của ta gần như sắp không căng nổi nữa, cố ý lạnh băng nói: "Đưa thứ đó tới làm gì?
Ta không cần."
Nói như thể ta tàn bạo lắm vậy.
Trọng Hoa ta là loại người đó sao?!
Phàn Ly cố ý làm bộ kinh ngạc: "Ây nha, Trọng Hoa, ngươi đang nghĩ gì vậy.
Ta nói là đưa tới để trị thương cho ngươi, ngươi tưởng ta sai người đưa tới để làm gì?
Chẳng lẽ ngươi định làm mấy chuyện phải thương gân động cốt hay sao?"
Hắn như chợt nghĩ ra điều gì, bừng tỉnh đại ngộ, hứng phấn chớp chớp mắt với ta: "Trọng Hoa, tiết chế chút, thương thế của ngươi còn nặng lắm, ngực vẫn còn mấy cái lỗ thủng, cẩn thận lao lực quá độ, mệt đến mức ngã quỵ ở trên giường, vậy thì được chẳng bù mất!"
Mấy chữ 'lao lực quá độ' ấy khiến ta nghe mà chỉ muốn giết người.
Bản tôn lập tức huyết khí xông lên, trong tay bùng cháy lên một ngọn Đan Thanh Hỏa.
Phạn Ly vẫn cười như cũ, kéo Kiếu Hạnh vừa chạy vừa cười nói: "Trọng Hoa, trước khi vết thương của ngươi khỏi hẳn, cứ hảo hảo hưởng dụng a!"
Trên bầu trời, vầng trắng sáng tỏ.
Phàn Ly một đường cười vang, kéo theo đồng dạng cười ngây ngô Kiếu Hạnh dần biến mất dưới những chiếc đèn lồng đỏ xếp lớp uốn lượn trên hồ Tây Phiên Huyết Liên.
Có một số chuyện, từ miệng của Phàn Ly vĩnh viễn không hỏi ra được kết quả gì.
Tai của ta nóng ran, lúng túng thu tay về, rồi chậm rãi xoay người lại.
Xích Viêm đang đứng dưới vầng trăng sáng ấy.
Không biết tự bao giờ gió đã bắt đầu nổi, dưới ánh đèn lồng đỏ, những cánh hoa ngô đồng li ti vụn vỡ như lông vũ trắng muốt rơi từ cánh chim, bay lả tả đầy trời.
Xích Viêm nâng tay lên, cổ tay mịn màng trắng muốt ánh lên ánh sáng trong trẻo như trân châu.
Nàng đứng đối diện với ta, gương mặt đỏ ửng, ánh mắt chếch sang một bên, cố tình né tránh không dám nhìn thẳng vào ta, chỉ nghe nàng khẽ nói: "Hình như nổi gió rồi, Trọng Hoa, đi vào trong trị thương a."
Trị thương.
Mặt của ta cũng nóng bừng lên.
Kỳ thực với cảnh giới tiên ma như chúng ta, dù chịu trọng thương đến đâu, chỉ cần tĩnh dưỡng cài ngày để hồi phục lại nguyên khí và bổ sung ma sát, khi ấy vết thương tự nhiên cũng sẽ khép lại.
Chỉ là Xích Viêm không biết điều đó.
Ta cúi đầu nhìn chính mình, trên người vết máu loang lổ, chiến giáp bạc còn chưa kịp cởi ra.
Thật đúng là chật vật vô cùng.
Xích Viêm cũng cho rằng... ta trọng thương chưa lành, không còn sức để 'lao lực quá độ' sao?
Da mặt của ta lại càng nóng như lửa đốt.
Xích Viêm đan chặt hai tay, gương mặt đỏ như ánh nắng ráng chiều nơi chân trời, tưởng chừng như có thể nhỏ ra máu.
Ta tiến lại gần một bước, nàng như là con thỏ bị kinh động, hoảng sợ lùi lại một bước, trong tầng lá xanh biếc, lưng của nàng tựa vào thân cây ngô đồng, nghiêng mặt đi, vừa sợ vừa căng thẳng, lắp bắp nói: "Trọng Hoa, trước hết dưỡng thương, trước hết dưỡng thương đã!"
Ta tiến lại gần nàng.
Từng bước, từng bước, tựa như đang bước gần một giấc mộng mong manh dễ vỡ.
Ngày hôm nay, đã trải qua quá nhiều.
Có không ít lần, ta đã tưởng mình không thể sống nổi nữa.
Bất kể là đối diện với Thiên Đế, đối diện với Thánh Tuyền, đối diện với chiến thần, đối diện với Phàn Ly, thậm chí là đối diện với nữ tử áo tím tên là Kinh Tú kia.
Phong ba dồn dập, liễu tối hoa sáng, thiên quân vạn mã.
Ta đều là hiểm trung cầu thắng, ngàn cân treo sợi tóc, tuyệt lộ phùng sinh.
Một ngày dài như thế, ta đã mệt mỏi đến mức không muốn nhúc nhích.
Nhưng ta vẫn muốn chạm vào gương mặt của Xích Viêm, để cảm nhận sự tồn tại chân thực của nàng.
Để ta biết nàng vẫn còn ở bên cạnh ta, nàng là của ta, là sự cứu rỗi, là hy vọng duy nhất để ta tiếp tục sống.
Gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt sáng lay động lòng người, tình ý đong đầy cùng vẻ thẹn thùng né tránh kia, thật sự khiến ta yêu đến mức không thể tự thoát ra được.
Ta lại tiến gần nàng, từng bước, từng bước một.
Xích Viêm vẫn tựa lưng vào thân cây ngô đồng, dưới ánh đèn lồng đỏ chiếu xuống, gương mặt của nàng hồng hào, phảng phất nét thẹn thùng, nàng rũ mắt, nhưng vẫn lén lút nhìn ta.
Trong sắc đỏ ấy, nàng tựa như khoác lên người bộ giá y còn rực rỡ xinh đẹp hơn cả mây ngũ sắc nơi chân trời.
Ta sững sờ.
Xích Viêm ngẩng đầu lên, trong mắt đã lấp lánh ánh lệ.
Trong đôi mắt sáng rực rỡ như sao trời ấy, phản chiếu rõ dáng vẻ ngơ ngác của ta.
Cảnh tượng này thoáng hiện qua tâm trí của ta.
Chỉ khác là lần này Trùng Thiên Kích vẫn chỉ là một cây trâm bạc giản dị, đang bị Xích Viêm nắm trong lòng bàn tay, nửa thân trâm khẽ lộ dưới ánh sáng.
Khi ấy, ta một tay nắm chặt nó, mang theo mười phần oán hận, nhìn nàng, nhìn mỹ nhân khoác giá y đỏ thẫm trước mặt, đầu đội phượng quan, dung nhan khuynh thành.
Tim của ta run lên một cái, lục phủ ngũ tạng gần như bị xé nát.
Xích Viêm nâng đôi mắt đẫm lệ nhìn ta, hồi lâu mới khẽ nói: "Thời gian ở bên ngươi, lúc nào cũng trôi qua rất nhanh."
"Dù là mấy vạn năm hay chỉ vài tháng ngắn ngủi, đối với ta, chỉ cần được ở bên ngươi, đều không có gì khác nhau cả, đều là những ngày tháng vui sướng, là quãng thời gian khiến ta vĩnh viễn không thể quên."
Ánh mắt của nàng say đắm, giọng nói vừa thấp vừa chậm rãi, một lúc sau, dường như nàng chợt nhận ra mình thất thố, có chút ngượng ngùng, vội giơ tay áo lên che đi giọt lệ trên mặt, rồi nhìn ta cười một cái đầy lúng túng: "Nói vậy có kỳ quái quá không?
Nhưng không hiểu vì sao, ta luôn có cảm giác này, luôn muốn nói những lời này."
Ta biết vì sao.
Bởi vì những ngày tháng đó, ta cũng vĩnh viễn không thể quên.
Nàng nói chuyện thật sự là ngày càng giống Bạch Giác.
Nhưmg nàng vẫn là Xích Viêm, hoạt bát và ấm áp như một mặt trời nhỏ, chỉ là những động tác nhỏ vốn thuộc về Bạch Giác, những tiếng thở dài cảm thán chỉ người từng trải qua như Bạch Giác mới thốt ra, lại thường xuyên vô tình xuất hiện trong lời nói của nàng.
Tim của ta chợt thắt lại.
Xích Viêm xoắn ngón tay, bất an nhìn ta, một lúc lâu sau, nàng miễn cưỡng mỉm cười, lưng vẫn tựa vào gốc cây ngô đồng, giọng mang theo chút khẩn trương: "Trọng Hoa, ngươi..."
Nàng hít sâu một hơi, tựa như muốn gạt đi những ý niệm kiều diễm vừa nãy sang một bên, khẽ hỏi: "Hôm nay ngươi làm sao vậy?
Khi đối mặt với trưởng lão Ma tộc, ánh mắt của ngươi bỗng nhiên đỏ lên, lúc ngươi nhìn ta, thần sắc cũng rất kỳ quái."
Ta lặng lẽ nắm lấy tay của nàng, lòng bàn tay của nàng mang theo chút ẩm ướt, ta lắc đầu, khẽ hói: "Bên ngoài gió lớn, vào trong rồi hãy nói."
Khi ta vừa nói xong câu đó, tay của Xích Viêm bỗng căng cứng.
Nàng có chút lúng túng bất an, nhưng vẫn cố làm ra vẻ trấn định, nghiêm chỉnh gật đầu: "Đúng, gió lớn, gió lớn."
Ta nhìn nàng hoảng đến mức dường như sắp tìm một cái lỗ dưới đất để chui xuống cho xong.
Ta dắt tay Xích Viêm, men theo những dãy đèn lồng đỏ treo trên cây ngô đồng, chậm rãi bước vào cung điện son đỏ.
Ngay khoảnh khắc khép cửa cung lại, tay của Xích Viêm ở trong tay của ta chợt siết chặt, gần như phát run, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, theo sát sau lưng của ta, căng thẳng đến mức không nói nên lời.
Kỳ thật ta cũng rất căng thẳng.
Lòng bàn tay của ta run rẩy, chỉ là bản lĩnh ứng biến vốn có bao năm nay đã giúp ta cưỡng ép đè nén nỗi bồn chồn trong lòng và sự lúng túng nơi đầu ngón tay xuống.
Ta rất ít khi căng thẳng.
Đối mặt với thiên quân vạn mã, đối mặt với đại quân Ma tộc, xưa nay ta vẫn luôn một tay cầm Trùng Thiên Kích mà tiến thẳng về phía trước, ta không màng sống chết, dù là lần đầu tiên trong đời bước lên chiến trường, trong lòng cũng chỉ là dâng lên một cỗ ngoan cường.
Dường như, ta chưa từng trải qua tâm trạng căng thẳng như vậy.
Thế nhưng khoảnh khắc này đây, so với bất kỳ giây phút nào trong đời của ta còn muốn gian nan hơn.
Dù là khi xưa, trong tiếng Huyễn Linh và huyễn thuật do Bạch Giác dệt nên, cùng nàng cẩn thận từng chút mà giả vờ tử chiến, ta cũng chưa từng căng thẳng như hiện tại.
Xích Viêm cũng nhận ra lòng bàn tay của ta đã đổ mồ hôi, nhưng nàng lại không phân biệt được, mồ hôi ấy rốt cuộc là của nàng nhiều hơn, hay là của ta nhiều hơn.
Đêm nay, chúng ta sẽ ở cùng một chỗ.
Cùng chung một phòng, kiều diễm sinh hương.
Màn lụa đỏ phấp phới bay, hậu cung này được xây dựng cực kỳ rộng lớn và trống trải, bên trong bày trí vài món mà ta đã mấy vạn năm chưa từng nhìn thấy, bàn trang điểm, gương đồng, cùng một chiếc... giường ngủ cực lớn.
Đi qua ba lớp rèm lụa, phía trong là một hồ nước, chiếc giường lớn nổi bồng bềnh trên mặt nước, bốn phía rèm lụa rủ xuống, lả lướt chạm vào nước, trên rèm thêu những hoa văn tối màu cầu kỳ tinh mỹ.
Trong vòng tròn khổng lồ ấy, sương trắng lượn lờ mờ ảo, nước hồ trong vắt thấy đáy, trong suối nước nóng còn có từng sợi nhiệt khí bốc lên.
Những đóa hoa trắng nhỏ li ti đang đua nhau nở rộ, bao quanh một vòng cạnh thành hồ, dưới ánh đèn mờ ảo khi ẩn khi hiện, chúng tỏa ra một mùi hương thoang thoảng, như có như không.
Chiếc giường mang một sắc đen huyền bí.
Tấm lụa trải trên giường khẽ lay động tựa như màn đêm rộng lớn không thấy cuối, những cánh hoa trắng nhỏ trôi lững lờ trên mặt nước, tựa như muôn vàn tinh tú trên bầu trời đang soi bóng xuống trần gian.
Đêm nay, nhất định là một đêm chúng tinh củng nguyệt.
Xích Viêm nhìn chiếc giường ấy, gương mặt vừa hạ bớt nhiệt độ được đôi chút lại thiêu đốt, thần sắc thẹn thùng, cố làm ra vẻ như chưa thấy gì, vội quay đầu sang chỗ khác.
Ánh đèn chập chờn sáng tối, có lẽ vì hương hỏa bên trong đã sắp lụi tàn.
Ta dắt tay Xích Viêm tiếp tục bước tới.
Có lẽ do bước chân hơi vội, ta nhất thời không lưu ý đụng tới vết thương, một cơn đau ập đến khiến ta loạng choạng, 'loảng xoảng' một tiếng, va đổ một chiếc ghế gỗ.
Xích Viêm khẽ khựng lại, đưa tay định đỡ ghế lên, ta vẫn nắm chặt lấy tay của nàng, hạ quyết tâm, cúi người bế nàng lên.
Xích Viêm không kịp phòng bị, giật mình hoảng hốt, nàng khẽ vùng vẫy, giọng nói vừa thẹn vừa gấp: "Trọng Hoa, ngươi thả ta xuống!"
Ta dùng chân đá văng chiếc ghế ngáng đường kia sang một bên, cứ thế bế nàng tiến về phía chiếc giường nằm giữa hồ nước, không nói thêm lời nào.
Đèn rốt cuộc cũng tắt.
T chăm chú nhìn gương mặt của Xích Viêm, tiếng hít thở của nàng giữa màn đêm tĩnh lặng này bị phóng đại lên vô hạn, ta gần như có thể nghe thấy nhịp tim của nàng, hòa quyện cùng nhịp đập của ta, chẳng còn phân biệt được là của ai nữa.
Chỉ ba hai bước, ta đã đặt Xích Viêm xuống giường.
Trong bóng tối, đường nét gương mặt của nàng vẫn thanh lệ tú mỹ, trên gò má còn vương một tầng ửng hồng thẹn thùng, cùng một chút luống cuống của người chưa từng trải sự đời.
Trong đáy lòng tựa như có dòng nước ấm lướt qua, muôn vàn lời muốn nói đều hoá thành dịu dàng.
Nàng nằm thẳng trên giường, hai tay luống cuống bất an nắm lấy cổ tay của ta, nhìn ta đang phủ phục trên người của nàng, tựa như chim ưng săn mồi đang rình rập con thỏ đang chạy trốn trên mặt đất.
Ta dang hai tay ra, chống ở hai bên đầu của nàng, mái tóc đen mềm mại của nàng rủ xuống nước, vài lọn tóc vương lại trong lòng bàn tay của ta, quấn quýt nơi đầu ngón tay, mượt mà tinh tế, trăm mối tơ lòng.
Trong xúc cảm mịn màng truyền lên từ đầu ngón tay, ta hạ quyết tâm, nhấc chân bước lên giường.
Xích Viêm khẽ kêu lên một tiếng, mặt của nàng đỏ bừng mặt, tay siết chặt cổ tay của ta, vừa thẹn vừa sợ, rụt rè nói: "Trọng Hoa, đừng, vết thương của ngươi... vẫn là nên dưỡng thương trước đã."
Ta thẳng người dậy, xé toạc chiến bào trên người, ném xuống đất, chiến bào nhuốm máu rơi vào nước phát ra một tiếng 'tõm' thanh thúy, rồi chầm chậm chìm xuống đáy hồ, mặt nước gợn sóng lăn tăn thành những ánh sao vụn vỡ.
Chân của ta chen vào hai đùi ngọc đang khép lại vì thẹn thùng của nàng, cưỡng ép tách chúng ta, vòng qua thắt lưng của mình, cúi người xuống, một tay đè lại cổ tay của nàng, tay kia thì xé mở y phục nhuốm mâu của mình ném xuống giường.
Y phục dính đầy máu này vừa dính vừa ẩm ướt, dán sát vào da thịt lạnh buốt đến tận xương, mặc trên người vô cùng khó chịu.
Nếu không phải vừa rồi Kiếu Hạnh với Phàn Ly lải nhải lằng nhằng quá lâu, ta đã sớm cởi phăng nó ra rồi.
Y phục dính chặt vào vết thương đã bắt đầu đóng vảy, một khi xé ra là lại thêm một phen máu thịt đầm đìa, bị ta thô bạo xé ra ném đi như thế, máu tươi theo đó vấy ra tung tóe.
Trong bóng tối, dường như có vài giọt máu đã văng lên môi của Xích Viêm, nàng lại càng hoảng sợ, ngửi thấy mùi máu liền cố sức rút cổ tay ra khỏi tay của ta, dùng khuỷu tay chống thân mình ngồi dậy, nàng lần mò trong bóng đêm, đưa tay chạm lên mặt của ta, giọng nói đầy vẻ lo lắng: "Trọng Hoa, ngươi chảy máu?"
Ta để trần thân mình, nắm lấy bàn tay nàng đang vuốt trên mặt, để nàng tiếp tục áp tay vào má của ta, một tay khác ôm lấy thắt lưng của nàng, kéo nàng dán sát vào người của ta, khẽ nói: "Không sao."
Bàn tay của Xích Viêm vẫn áp trên má của ta, trong bóng tối, nàng mở to mắt, cánh tay còn lại do dự một lát, sau đó mới nâng lên, vòng qua ôm lấy thắt lưng của ta.
Nàng không có năng lực ngũ cảm thông thấu, cho nên nhìn không thấy thần sắc của ta.
Mặt đối mặt, tim kề tim, Xích Viêm sắc mặt ửng đỏ, nàng duỗi đầu lưỡi nhỏ màu hồng phấn khẽ liếm giọt máu kia, thần sắc lập tức hóa thành đau lòng: "Trọng Hoa, ngươi lúc nào cũng bị thương."
Ta cố chấp để tay nàng áp lên má của ta, vẫn không nói lời nào.
Nàng không nhìn thấy ta, nhưng có thể nghe được nhịp tim của ta, cảm nhận được hơi ấm của ta, hồi lâu, cuối cùng nàng cũng dịu dàng thử thăm dò, tiến lại gần ta.
Ta ôm lấy thắt lưng của nàng, cứ thế chấp nhất mà nhìn sâu vào đôi mắt của nàng giữa màn đêm tĩnh mịch.
Nàng chính là người mà ta yêu nhất, người mà đời này ta vĩnh viễn không thể quên.
Lông mày của nàng, đôi mắt của nàng, sống mũi cao thẳng thanh tú, cánh mũi nhỏ nhắn, đôi môi đỏ mọng mềm mại, và cả những sợi tóc đen dịu dàng rủ xuống hai bên gò má, càng tôn lên khuôn mặt trắng ngần như khối ngọc mới, diễm lệ phi phàm.
Nàng còn động lòng người hơn cả vạn dặm ánh sao rực rỡ trên trời.
Ta buông tay của nàng ra, dời lên phía trên, chạm vào làn tóc đen rồi từ từ siết nhẹ, áp vào sau gáy của nàng, khiến nàng không thể không nhích lại gần ta hơn.
Hơi thở giao hòa, nhịp tim dồn dập nối tiếp nhau, ta hạ thấp giọng, thanh âm mang theo một chút khàn khàn nhuốm màu tình dục: "Có thể không?"
Sắc mặt của Xích Viêm đỏ bừng, nàng không tự chủ được mà buông cánh tay đang vòng qua người của ta xuống, che ở trước ngực, qua một lúc lâu, đôi mắt của nàng lấp lánh, mang theo một chút sợ hãi cùng mong chờ, khẽ nới lỏng đai lưng của lớp áo ngoài.
Ta để nàng ngồi trên đùi của ta, nàng vốn thấp hơn ta, như vậy lại vừa khéo, chỉ cần nghiêng đầu một chút, liền có thể cùng ta vừa vặn hôn môi.
Ta chưa từng biết, hoá ra đôi môi, nơi tưởng chừng như bình thường như thế, lại có thể mang đến những cảm xúc diệu kỳ đến vậy.
Nàng bị ép ngửa đầu, thừa nhận ta tuỳ ý cướp đoạt, ta ôm lấy thắt lưng của nàng, khẽ động, liền đem nàng đặt ở dưới thân.
Tiếng rên rỉ của Xích Viêm bị ta nuốt vào trong lòng, hơi thở của nàng hòa quyện cùng hơi thở của ta, quấn quýt không rời, tựa như lửa gặp gió, càng quấn càng bừng cháy.
Tay của ta đặt ở sau gáy của nàng, khi môi của chúng ta tách ra, ta ngẩng đầu, trầm thấp thở gấp một hơi, khẽ nói: "Có thể chứ?"
Vạt váy lụa trắng khẽ lay động, để lộ một đoạn đùi ngọc thon dài, mịn màng tựa như đóa lan bạch ngọc vừa hé nở giữa sương mai.
Ta chăm chú nhìn gương mặt nhuốm sắc hồng thẹn thùng của nàng, bàn tay đặt nơi mắt cá chân thanh tú, nhẹ nhàng lần theo đường cong mềm mại ấy mà trượt lên, từng tấc, từng tấc, nhẹ nhàng chậm rãi, nơi đầu ngón tay lướt qua, để lại một ấn ký mơ hồ trên da thịt trắng nõn.
Không rõ là vì đau đớn hay ngượng ngùng, Xích Viêm khẽ co rụt, đùi ngọc cong lên, nhưng bị chân của vững vàng ngăn lại, không cho nàng đào thoát từ trong tay của ta.
Xích Viêm e lệ khẽ gật đầu, thanh âm nhỏ như muỗi: "Trọng Hoa, ngươi yêu ta sao?"
Ta cúi đầu, ghé sát vào tai của nàng, ngậm lấy vành tai trắng nõn tròn trịa như trân châu ấy, thấp giọng nhưng đầy kiên định mà đáp: "Dĩ nhiên."
Nàng căng cứng cả cơ thể, một tiếng rên rỉ khẽ khàng thoát ra từ kẽ môi, nàng siết chặt lấy bờ vai của ta, thở dốc nói: "Trọng Hoa, Trọng Hoa...
A Cửu của ta, A Cửu..."
Ta cúi người xuống sát bên tai của nàng, khàn khàn nói: "Chu Tước nhất tộc chúng ta, hạ miệng không biết nặng nhẹ, nếu như ngươi đau thì cứ cắn ta."
Xích Viêm sắc mặt đỏ ửng ngước lên nhìn ta, hồi lâu mới nở nụ cười: "Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ nói, nếu đau thì ngươi sẽ dừng lại."
Ta cười gió nhẹ mây bay: "Ngươi cảm thấy, ta là loại người sẽ dừng lại giữa chừng sao?"
Như là một dã thú đã đói khát quá lâu, ta tham lam mút cắn vành tai của nàng, nghe tiếng nàng rên rỉ cao thấp phập phồng, thân thể dán chặt vào nhau, hơi thở đan xen, ý loạn tình mê.
Ta dùng một tay giữ chặt hai cổ tay nàng, nâng lên quá đỉnh đầu, khiến nàng không còn đường tránh né, tay kia thì lần theo dây thắt lưng bằng lụa, nhẹ nhàng đẩy ra y phục mỏng manh, tay của ta khẽ lướt trên da thịt ấm nóng, dừng lại nơi đường cong mềm mại trước ngực của nàng, cảm nhận từng nhịp thở dần dồn dập, hôn dần dần rơi xuống chiếc cổ mẫn cảm, ta khẽ mút vào, giọng khàn khàn hỏi: "Muốn không?"
Xích Viêm gần như đã chẳng thể nói thành lời.
Ta nhìn đôi gò má ửng hồng của nàng, ánh mắt ý loạn tình mê phủ một tầng sương mỏng, thật sự là cảnh sắc động lòng nhất trên đời, một khung cảnh khiến người huyết mạch sôi trào.
Chỉ là, kế tiếp, phải làm như thế nào?
Ngọn lửa thiêu đốt trong lòng của ta cuối cùng cũng có một chút xu hướng lắng xuống.
Bước tiếp theo, rốt cuộc phải làm như thế nào?
Ta khổ sở nghĩ ngợi hồi lâu, những chuyện khiến người huyết mạch sôi trào này, ta quả thật không hiểu.
Ta nhớ năm ta tròn ba vạn tuổi, đủ tuổi thành niên, A cha từng cầm một quyển sách, mặt dày mày dạn nói với ta rằng, việc giữa tình nhân nha, vốn là nam hoan nữ ái, ngươi tình ta nguyện, đợi sau này ta có người trong lòng, tình đầu ý hợp, nước chảy thành sông, ta tự nhiên sẽ hiểu.
Lúc đó mặt A cha đen như đáy nồi, tay cầm quyển 'bí sử khuê phòng', nhưng thế nào cũng không giảng ra lời.
Cuối cùng, hắn thở dài một tiếng, gật đầu đầy khẳng định với ta: "Ngươi không cần học, dù sao chuyện tình ái này, đến lúc đó ngươi chỉ cần nằm yên, những việc khác cứ xem người ta làm thế nào là được."
A nương mất sớm, có một số chuyện A cha thật sự khó có thể mở lời với ta, lúc đó A cha còn đỏ mặt bảo rằng hắn chỉ dạy đến đây thôi, phần còn lại cứ đợi đến khi ta gặp được phu quân của mình, người ấy tự nhiên sẽ dạy ta phải làm thế nào.
Sau đó, vì tò mò về chuyện khuê phòng của Chu Tước nhất tộc, ta còn đặc biệt đi tìm nhị ca.
Nhị ca vừa nghe ta muốn hỏi về chuyện nam hoan nữ ái của người trưởng thành, lập tức phun cả ngụm trà ra ngoài, gương mặt tuấn tú đỏ bừng, xua tay bảo ta tự mình chờ đợi phu quân kia.
Dù sao trong mắt của A cha và nhị ca, sau này những việc thú vui khuê phòng này, ta chỉ cần nằm yên, đợi phu quân nói cho ta biết nên làm như thế nào là xong.
Sau này ta cũng có lén đọc vài quyển sách miêu tả chuyện phong hoa tuyết nguyệt ở nhân gian, nhưng mà những tài tử giai nhân trong đó vừa lên giường liền lập tức tắt đèn đắp chăn, nhiều lắm cũng chỉ hôn vài cái, lưu lại mấy dấu hồng mai trên cổ, ngày hôm sau đã là mặt trời lên cao ba sào, còn cụ thể sau những dấu hồng mai ấy rốt cuộc là phong hoa tuyết nguyệt ra sao, ta cũng chẳng rõ cho lắm.
Tình cảnh hiện tại thật lúng túng.
Xích Viêm lúc này cũng như ta, đều là người chưa từng trải, sao ta có thể mặt dày mày dạn mà hỏi nàng: "Ngươi nói xem, tiếp theo phải làm như thế nào a?"
Ta do dự hồi lâu, lòng tràn đầy phiền muộn
Vào thời khắc mấu chốt mà lại đứt xích như thế này, vừa nãy dục niệm xông lên não, toàn thân nóng bừng, ta liền ấn Xích Viêm xuống giường, nhưng giờ đây người cũng hôn rồi, y phục cũng cởi rồi, toàn thân đều bị ta nhìn thấy hết, đến nước này, ta cuối cùng cũng không thể nói cho nàng biết là ta không được a?
Không không không.
Ta là chiến thần một thời, ma tôn vô thượng, sao có thể nói không được?
Ta rời khỏi bên tai của nàng, cúi người phủ ở phía trên nàng như một áng mây đen, một lúc sau, ta xoay người, buông thẳng hai chân xuống giưỡng, chống tay ôm trán, ủ rũ ngồi bên mép giường.
Xích Viêm vừa rồi còn chìm trong cảnh xuân ý dạt dào, thoáng chốc bị ta lạnh nhạt, lập tức ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Nàng chống người ngồi dậy, một tay ôm lấy y phục trước ngực còn chưa cởi bỏ hết, miễn cưỡng che đi vài phần thân ngọc, khẽ hỏi: "A Cửu, làm sao vậy?"
Ta ngồi bên mép giường, tâm phiền ý loạn, tay đỡ trán, hai khuỷu tay chống lên đầu gối, ủ rũ như lần đầu tiên trong đời nếm mùi bại trận: "Xích Viêm, ta không thể..."
Sắc mặt của Xích Viêm trong nháy mắt trắng bệch như tuyết.
Nàng ngồi ở phía sau ta, chậm rãi ngồi thẳng lên, chỉ một thoáng sau, nàng áp mặt vào lưng của ta, ta mới kinh ngạc nhận ra lưng của mình đã ướt một mảng, nàng khóc rồi.
Ta quay đầu lại, luống cuống đưa tay lau giọt lệ đang đọng nơi khoé mắt của nàng, đau lòng nói: "Làm sao vậy?
Ngươi đừng khóc, ngươi vừa khóc, trong lòng của ta như là thiếu mất một khối."
Nước mắt của nàng dường như làm bỏng cả đầu ngón tay của ta, cơn đau ấy theo đầu ngón tay truyền vào tận đáy lòng.
Xích Viêm rơi lệ đầy mặt nhìn ta, nước mắt như chuỗi hạt đứt dây rơi xuống, thương tâm nói: "Là vì Bạch Giác sao?"
Sao lại kéo cả Bạch Giác vào đây?
Ta luống cuống lau nước mắt cho nàng, nâng lấy gương mặt của nàng, nhìn đôi mắt ngấn lệ mà đau lòng, từng chữ một nói: "Không phải, Xích Viêm, ta... ta..."
Lẽ nào ta phải nói với nàng rằng, thật ra là ta không được sao?
Trời ơi, như vậy sẽ làm mất hết thể diện của Chu Tước nhất tộc chúng ta vốn đời đời hung hãn và tham lam trong chuyện tình ái.
Chu Tước nhất tộc lại sinh ra một hậu duệ không biết, không thể, không được, tổ tiên của ta e rằng sẽ tức giận đến từ phần mộ mà đi ra đánh ta.
Nhưng ta thực sự không biết a!!!
Nhìn nước mắt của Xích Viêm tựa như chuỗi hạt đứt dây, ta hít sâu một hơi, tôn nghiêm và đau lòng không ngừng giằng co, không biết có nên nói ra chuyện làm mất uy danh của Chu Tước nhất tộc này hay không.
Xích Viêm mở to đôi mắt đẫm lệ, để mặc nước mắt xoay vòng trong hốc mắt, trông đáng thương vô cùng: "Vậy ngươi nói cho ta biết, là vì nguyên nhân gì?
A Cửu, nếu ngươi nói rằng ngươi chưa chuẩn bị tốt, ta cũng có thể tin.
Ngươi... chỉ cần ngươi nói một lý do, ta đều sẽ tin."
Cô nương ngốc.
Cô nương ngốc của ta.
Ta không nhịn được mà khẽ thở dài, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm lệ của nàng lên, áp trán vào trán của nàng, thở dài nói: "Xích Viêm... ta không biết, nam hoan nữ ái, phong hoa tuyết nguyệt, ta không biết, những gì ta biết, cũng chỉ có chút ít vừa rồi mà thôi."
Sau khi ta lấy hết dũng khí nói xong đoạn ấy, cả gian phòng rơi vào tĩnh lặng tựa như chết.
Xích Viêm mở to hai mắt, những giọt lệ lấp lánh vẫn còn đọng nơi khoé mắt.
Một lát sau, nàng cười đến mức lăn qua lăn lại, nước mắt còn chảy nhiều hơn lúc nãy, nàng cười ngả xuống giường, ôm bụng, không còn chút dáng vẻ đau khổ vừa rồi nữa, chỉ vừa ôm bụng vừa cười ra nước mắt: "Ngươi... ngươi... ha ha ha ha...
Trọng Hoa, không ngờ ngươi lại ngây thơ đến vậy!
Ha ha ha, buồn cười chết mất!"
Sắc mặt của ta lập tức tối sầm, bất bình tức giận nói: "Đó là vì đậu tình của ta nở muộn!
Tuy là ta tuổi lớn, nhưng ta vốn không để tâm mấy chuyện tình tình ái ái đó!
Ngươi cũng biết mà!"
Nói xong, chính ta cũng đỏ mặt.
Bốn vạn năm trước, cả Tiên giới đều biết, Chu Tước nữ quân, Trọng Hoa tướng quân ta, từ năm ba tuổi đã bắt đầu biết thầm mến các tiên quân trẻ tuổi tuấn tú, là cuồng ma yêu sớm, bao năm qua, nếu không phải Bạch Giác dùng dung nhan đệ nhất từ thuở Bàn Cổ khai thiên lập địa của nàng để mê hoặc và ngăn trở những đối tượng mà ta từng thầm mến, e rằng ta đã sớm luyến ái tám trăm lần rồi.
Đáng tiếc, một lần cũng chưa thành công, đến cả đối tượng thầm mến còn không bắt được, thì đương nhiên ta cũng chẳng có cơ hội để tìm hiểu sâu hơn về những việc phong hoa tuyết nguyệt.
Ngẫm lại mới thấy, mười vạn năm thanh xuân của ta, thật đúng là bị Bạch Giác ăn sạch.
Xích Viêm cười càng thêm không kiêng nể gì, ôm bụng nước mắt chảy ròng: "Không được rồi, ta cười đến mềm cả tay, không dậy nổi nữa, Trọng Hoa, ngươi thật là quá đáng yêu, tiểu âm can của ta, ngươi làm cho ta càng ngày càng thích ngươi rồi, mối tình đầu... ha ha ha... lại còn là mối tình đầu!"
Nàng cười đến suýt không thở được.
Ta biết nói ra sẽ có kết quả này, sắc mặt lập tức tối sầm, ngồi ở bên giường phiền muộn ủ rũ, bắt đầu suy ngẫm nhân sinh.
Có trời mới biết ta hối hận đến thế nào, nhất thời bị dục niệm làm cho mê muội, bị sắc đẹp của Xích Viêm mê hoặc, nhất thời không nghĩ đến hậu quả, cũng không quản bản thân có được hay không, liền cưỡng ép ra trận.
Giờ thì thật sự là tự vả vào mặt của mình.
Xích Viêm cười một hồi, thấy ta im lặng không nói, mới hơi thu liễm nụ cười hoạt bát, đưa tay về phía ta, lười biếng làm nũng: "Ta cười đến mềm cả tay rồi, kéo ta dậy."
Ta hừ một tiếng, trong lòng tràn đầy sầu muộn nhưng vẫn đưa tay ra.
Tay của Xích Viêm vừa mềm vừa nhỏ nhắn, nắm ở trong lòng bàn tay mềm mại như không có xương.
Ta hơi dùng lực, nàng liền ngồi dậy, thuận thế dựa vào lưng của ta.
Không biết từ lúc nào, nàng đã buông bàn tay đang giữ lấy y phục, để mặc cho nó trượt xuống, trên làn da mịn màng như là nở rộ từng đóa hoa đào đầu mùa, phong cảnh kiều diễm, xuân ý dạt dào.
Ta nuốt khan một cái.
Âm thanh còn khá lớn.
Xích Viêm khẽ cười, cúi người áp sát vào lưng của ta, bộ ngực mềm mại mà đầy đàn hồi dán chặt phía sau lưng của ta, nỉ non thì thầm bên tai của ta, hơi thở ấm áp phả lên vành tai mẫn cảm, khẽ nói: "A Cửu ngốc của ta, tiểu tâm can của ta."
Mặt của ta bỗng nóng bừng.
Tựa như có một ngọn lửa bốc lên từ nơi da thịt hai người chạm vào nhau, bụng dưới căng chặt, khát cầu một sự chiếm hữu và chinh phục chưa từng có.
Cảm giác lạ lẫm ấy khiến thân thế của ta mềm nhũn, tê dại.
Xích Viêm áp vào lưng của ta, đầu ngón tay dọc theo thắt lưng ta trượt xuống, thân mật ghé sát vào bên tai của ta mà nói chuyện, hơi thở dịu dàng xen chút nóng bỏng khiến vành tai nhạy cảm truyền đến một cảm giác sảng khoái và run rẩy.
Ta nhắm mắt lại, không nói lời nào.
Xích Viêm khẽ vòng tay ôm lấy cổ của ta, thân thể mềm mại theo cánh tay của ta mà chậm rãi dịch tới phía trước.
Nàng tựa một con tiểu miêu linh hoạt, nhẹ nhàng mà khéo léo, thuận thế ngồi lên đùi ta, hơi ấm của nàng truyền qua da thịt, mềm mại mà chân thực, mái tóc rủ xuống, phất nhẹ qua vai của ta, mang theo hương thơm nhàn nhạt.
Ngón tay của nàng đặt ở trên môi của ta, vuốt ve môi của ta, hồi lâu mới không nhịn được mà để sát vào, vừa mút vừa cắn, khiến ta có ảo giác nàng muốn đem ta từng chút chút mà ăn hết.
Ta bị động hé miệng, để chiếc lưỡi linh hoạt tựa như là linh xà của nàng trượt vào, từng tấc huyết nhục đều đang đói khát đến kêu gào.
Trong không gian tĩnh lặng, tiếng nuốt bị phóng đại vô số lần, trong thanh âm ẩm ướt ấy, ta nghe được nhịp tim đang đập rất nhanh của nàng.
Sau một nụ hôn triền miên, giày vò lòng người, nàng khẽ cúi xuống, đặt môi lên vết sẹo cũ nơi ngực của ta
Thân thể của ta không thể gọi là mỹ lệ.
Người quanh năm luyện võ, dẫu vì là nữ tử cho nên xương cốt thanh mảnh, tứ chi không thô tráng cao lớn như nam tử, nhưng cơ nhục vẫn săn chắc và đàn hồi.
Cũng bởi ta là nữ tử, so với nam tử mà nói, căn cốt bẩm sinh đã phần nào thua kém, vì thế ta càng phải nỗ lực hơn nữa, mới có đủ năng lực gánh vác trọng trách chiến thần của Tiên giới.
Trên người của ta có vô số vết thương, linh đan diệu dược nơi thiên cung tuy nhiều, nhưng có những thương tích dẫu tiên dược cũng không thể khiến chúng hoàn toàn biến mất.
Những vết sẹo năm xưa, những dấu ấn do đao kiếm lưu lại ấy, đều đã kết vảy.
Vết thương mới vẫn còn rỉ máu, vết thương cũ vẫn chưa kịp phai mờ, sờ vào quả thật có chút cấn tay.
Ta không phải không chán ghét những vết sẹo này, cũng từng tiếc nuối làn da trắng mịn thuở ban đầu, thế nhưng, mỗi một vết sẹo đều là chứng tích cho những tháng năm ta sống không hổ thẹn với trời đất, không thẹn với bản tâm.
Điều duy nhất khiến ta an lòng là, lưng của ta chưa từng lưu lại vết thương nào.
Ta xưa nay đều quang minh chính đại đối diện với địch nhân, chưa từng quay lưng tháo chạy.
Đó là bằng chứng ta đường đường chính chính mà sống.
Nụ hôn của Xích Viêm lúc nhẹ lúc nặng, nàng cúi người áp sát ngực của ta, đầu lưỡi khẽ lướt qua vết thương còn rỉ máu, lệ nơi khóe mắt của nàng theo đó rơi xuống, men theo làn da, lướt qua miệng vết thương chưa khép, thấm vào tận máu thịt.
Ta hít mạnh một hơi, đây đúng là rắc muối vào miệng vết thương.
Nhưng điều này cũng khiến ta cả đời không thể quên được, người này đã rơi lệ nơi tim của ta, đau đớn và ngọt ngào giao hòa quấn quýt, khiến tim của ta run rẩy, hốc mắt cay xè.
Ta làm sao nỡ để nàng rơi lệ.
Xích Viêm chậm rãi thẳng lưng, khẽ đẩy ta, ta thuận thế ngã xuống giường, ngoan ngoãn mặc cho nàng sắp đặt.
Xích Viêm nâng chân của ta lên.
Nàng chậm rãi cởi bỏ xiêm y, trong bóng đêm, tựa như có muôn vàn vì sao vụn vỡ rơi xuống, phản chiếu gương mặt của nàng.
Trong bóng đêm, nàng cũng khẽ run rẩy.
Khi kiện y phục cuối cùng rơi xuống dất, Xích Viêm cùng ta thẳng thắng tương đối, thân thể của nàng hoàn mỹ tựa như được tạo hoá ưu ái, rực rỡ mê người.
Trước kia ta chưa từng có cảm giác này.
Ngón tay của Xích Viêm linh hoạt tựa như là linh xà, nàng tách chân của ta ra, thần sắc mang theo vẻ khẩn trương, ôn nhu nói: "A Cửu, ta cũng là lần đầu tiên....
Tuy rằng trước kia ta từng xem qua những thứ này, nhưng ta cũng không hiểu rõ lắm, vạn nhất ta lỡ tay làm ngươi đau, ngươi nhất định phải....."
Ta khẽ nâng người lên, áp môi của mình lên môi của nàng, thanh âm khàn khàn: "Ta biết, Xích Viêm, với ta lúc này, thiên đình cũng được, Ma tộc cũng thế, có ngươi, mới là điều quan trọng nhất."
Ta không phải sợ đau.
Trên chiến trường binh đao loạn lạc, đao kiếm không có mắt, nỗi đau da thịt lật mở dữ dội và tàn khốc ấy, so với nỗi đau này, còn nhiều hơn gấp ngàn vạn lần.
Thế nhưng, cái đau này lại cứ thế len lỏi vào tận tim, không chỗ trốn tránh, không nơi ẩn náu, cũng chẳng thể nói thành lời.
Từng đợt từng đợt, khiến đầu quả tim nhói buốt, thần trí tựa như bị sóng biển gào thét cuốn lên tận trời cao, rồi trong chớp mắt lại rơi xuống, không có điểm tựa.
Giống như vừa mới uống một chén trà bạc hà, vẫn còn nâng chén trong tay, mà trong thoáng chốc, cả người đã bị ngâm trong hồ bạc hà, tứ chi bách hải toàn thân đều là sự mát lạnh đến tê dại, thậm chí vì sự trơn mượt tích tụ quá mức mà cảm thấy khát khao khó nhịn.
Đem nhược điểm và yêu thích của mình phơi bày trước người khác như thế này, quả thật không hay chút nào.
Ta nhìn Xích Viêm vẫn còn hôn lên mái tóc ướt đẫm mồ hôi của ta, nàng nâng bàn tay đang siết chặt của ta lên, ghé sát vào bên tai của ta mà thì thầm: "A Cửu của ta, A Cửu ngốc của ta, thật là ngốc đến mức khiến ta càng thêm yêu thích."
Trong mơ hồ, ta siết chặt lấy tay của nàng, trong lòng thầm nghĩ, dám nói Trọng Hoa ma tôn ta là một kẻ ngốc, đợi ngày mai thân thể mệt rã này của ta khôi phục nguyên khí, ta nhất định sẽ khiến ngươi khóc lóc van xin nói rõ rốt cuộc ai mới là kẻ ngốc.
Đêm dài vô tận.
Xích Viêm khẽ vén lọn tóc ướt đẫm mồ hôi trước trán của ta, rút Trùng Thiên Kích nàng giấu dưới gối ra, mượn chút ánh sáng li ti phát ra từ cây trâm bạc, cúi người nhìn ngắm gương mặt của ta.
Ánh mắt của nàng ôn nhu mà chuyên chú, một lúc sau, nàng nâng đầu ngón tay của ta lên, mười ngón đan vào nhau, ánh mắt tràn đầy vẻ nuông chiều.
Toàn thân tựa như được ngâm qua nước ấm, vừa ê ẩm vừa mềm nhũn mà lại dễ chịu.
Xích Viêm đặt Trùng Thiên Kích lại dưới gối, nằm xuống bên cạnh ta, khẽ vuốt ve đầu ngón tay của ta.
Một lúc sau, nàng lại ghé tới, dùng trán cọ cọ vào ta, dịu dàng thì thầm: "A Cửu, ta không biết là ngươi chưa từng trải qua tình ái..."
Nói xong, nàng lộ vẻ ngọt ngào, hai tay nâng mặt của mình, lại đổi sang vẻ mặt khổ não, khẽ nói: "Cũng không biết vừa rồi ta có làm sai chỗ nào không, có làm ngươi đau không."
Toàn thân ta vừa ê ẩm vừa mềm nhũn, trải qua một hồi giày vò như thế, cơn buồn ngủ lập tức kéo đến.
Nghe Xích Viêm thì thầm bên tai, dù không nghe rõ nàng nói gì, ta vẫn theo bản năng duỗi tay ôm lấy nàng, khẽ ngáp một tiếng: "Ngủ đi."
Xích Viêm ngoan ngoãn rúc vào lòng của ta, vẻ mặt ngọt ngào ôm lấy cánh tay của ta rồi gối đầu lên đó.
Cả hồ đầy những cánh hoa trắng nhỏ li ti, hương thơm lặng lẽ lan tỏa, mặt nước dần yên tĩnh, sương khói mờ ảo phủ lên cảnh tượng đầy kiều diễm ngọt ngào.
Lần này quả thật là cực kỳ mệt mỏi.
Thân thể này cần được nghỉ ngơi một thời gian, chí ít cũng phải lưu lại năm sáu ngày ở trong ma cung này, mới có thể khôi phục được bảy tám phần.
Trong làn sương trắng mờ mịt, ta lần nữa rơi vào giấc mộng.
Có lẽ vì trong lòng còn ôm Xích Viêm, ta rõ ràng biết đây chỉ là mộng, không cần phải hoảng loạn hay thất thố.
Ta vốn nghĩ mình sẽ mơ thấy những người thân yêu đã mất, A cha, nhị ca, hoặc là Bạch Giác.
Tướng do tâm sinh, mộng do niệm hoá.
Thế nhưng người ta mơ thấy lại là một nữ tử chưa từng gặp mặt.
Đó là một nữ tử mặc y phục thiêu hoa, đầu đội ngọc quang bạch ngọc, đôi mắt sắc sảo, hàng mi đen khép thành vòng cung, đôi môi đỏ tươi như máu, dung mạo cao ngạo, ngũ quan cực kỳ diễm lệ.
Trong mộng, giữa một vùng sa mạc hoang vu, ta nhìn thấy nàng, mặc dù chỉ khoác một chiếc áo bào trắng đơn giản, nhưng vẫn không thể che giấu được khí chất cao quý lạnh lùng toát ra từ người của nàng.
Đây là mỹ nhân duy nhất ta từng gặp mà có thể cùng Bạch Giác ngang tài ngang sắc.
Vẻ đẹp của các nàng, mỗi người mỗi vẻ, nhưng đều là dung nhan khuynh thành kinh diễm.
Nữ tử này đứng giữa sa mạc, trời đã chập tối, nửa vầng trăng khuyết treo cao, ánh trăng trong trẻo phủ lên người nàng một lớp lụa trắng bạc mỏng manh, đẹp đến mức khiến người kinh tâm động phách.