Mây hồng trôi nổi vạn dặm, thiên quang rực rỡ muôn sắc.
Phù Âm dẫn binh từ Nam Thiên Môn thuận gió mà lên, tay áo phấp phới.
Phía cuối chân trời, Hà Chức tiên tử đang khoác những dải lụa rực rỡ bảy màu, hoa văn cầu kỳ phức tạp, đôi tay trắng ngần thon dài của nàng đang dệt một dải gấm vóc thật dài, màu sắc diễm lệ trên tấm gấm vóc rơi xuống Thiên Hà, lập tức hóa thành đầy trời ráng chiều đỏ rực.
Thấy Phù Âm dẫn binh đi qua, Hà Chức tiên tử đứng dậy, ném phần gấm vóc còn lại vào Thiên Hà, mây bảy sắc tràn ngập, chảy xuôi trên hai tay của nàng, nàng rụt rè cười: "Phù Âm!"
Gương mặt của nàng đã không còn vẻ đoan trang cao nhã như xưa, trong ánh mắt tràn đầy tình ý, thẹn thùng tựa như thiếu nữ hoài xuân gặp được tình lang.
Ta đứng ở bên cạnh Phù Âm, nhìn thấy vẻ mặt của hắn không kiên nhẫn mà nhíu mày, nghiêng mặt sang chỗ khác.
Hà Chức tiên tử đứng ở bên kia Thiên Hà, dùng tà váy bảy sắc lau tay, lại thẹn thùng cúi đầu, ánh mắt rơi xuống bầu trời phản chiếu ánh nắng ráng chiều rực lửa.
Ngày trước ở thiên cung, Hà Chức tiên tử từng là sư phụ đã dạy Bạch Giác dệt vũ y và ráng chiều.
Khi ấy, Bạch Giác còn ở thiên cung, còn ta thì vẫn ở Bắc Lăng thần phủ.
Khi đó, từng nghe nói Phù Âm thường xuyên đến chỗ ở của Hà Chức tiên tử để nghỉ ngơi, người trong thiên đình truyền tai nhau rằng Phù Âm chăm chỉ đến đó như vậy, nhất định là Bạch Giác và Phù Âm đã âm thầm định chung thân, ai nấy đều khen Bạch Giác có bản lĩnh, sắp ngồi lên vị trí vương phi của Tiên giới.
Nhưng hôm nay xem ra, dường như không giống là có chuyện đó.
Ta dùng khuỷu tay huých Phù Âm, nhàn nhạt nói: "Hà Chức tiên tử đang gọi ngươi đấy."
Phù Âm lập tức lạnh lùng liếc ta một cái, hắn dẫn theo đội binh kéo dài phía sau băng qua Thiên Hà, đang trên đường đi về phía Ngưng Tiêu Điện.
Bóng dáng của Hà Chức tiên tử đã sớm bị bỏ lại rất xa phía sau, dù có quay đầu lại cũng không còn trông thấy nữa.
Phù Âm không có quay đầu, hắn nhíu mày, dáng vẻ không kiên nhẫn, nhưng giọng nói lại mềm đi đôi chút: "Lần nào nàng cũng đều đứng chờ ta ở bên Thiên Hà như vậy."
Hắn hạ thấp giọng, vừa trầm vừa lạnh.
Ta quay đầu nhìn lại, Thiên Hà kéo dài vô tận, ráng chiều lộng lẫy rực rỡ.
Phù Âm nhìn ta thật sâu, khẽ thở dài nói: "Trọng Hoa, Thiên Đế nhất tộc chúng ta từ xưa vẫn tự xưng là dòng dõi long tử phượng tôn chính thống, phụ quân tuyệt đối sẽ không cho phép ta cưới một Hà Chức tiên tử thấp kém, chính cung của ta, vĩnh viễn chỉ có thể là phượng nữ do dòng dõi của mẫu phi sinh ra."
Ta hờ hững ân một tiếng.
Phù Âm vẫn nhìn ta, hạ giọng rất thấp, dường như mang theo tiếc nuối: "Ta và nàng vĩnh viễn không có kết cục tốt.
Ta là hoàng tử, nàng chỉ là một tiên tử nho nhỏ, chỉ cần ta nhìn nàng thêm một lần, cũng đủ khiến nàng rước họa sát thân."
Ta nhìn hắn, cuối cùng bật ra một tiếng cười lạnh: "Chính ngươi cũng đã nói rồi, nàng chỉ là một tiên tử thấp kém, những thứ khác có nói thêm cũng vô ích, nếu như ngươi thật sự có một phần tình ý với nàng, chỉ cần nhớ kỹ đừng hại nàng là đủ."
Phù Âm cười: "Chuyện đế vương, vốn có rất nhiều điều bất đắc dĩ.
Ta tự biết mình không phải phu quân của Hà Chức, cũng sẽ không làm hại nàng."
Thiên Đế đang đợi ta trong Ngự Hoa Viên.
Thiên binh thiên tướng đều đi theo phó tướng, rầm rộ kéo nhau trở về phía núi Côn Du.
Hai vị Lực Thần Côn Lôn vẫn mặt không chút biểu cảm, lặng lẽ kéo sợi xích khóa trên người con rối.
Phù Âm nói một câu đắc tội, rồi giao lại sợi xích xuyên qua trước ngực của ta cho hai vị Lực Thần Côn Lôn.
Ta ngẩng đầu lên nhìn, bọn họ cao lớn vô cùng, ngũ quan trầm lặng, dường như không hề tồn tại bất kỳ khả năng sinh ra cảm xúc nào.
Tiên giới đã sớm tuyên cáo với tam giới rằng ta, người đã phản bội thiên đình, ma tôn bốn vạn năm trước, đã bị vây khốn mà chết, hôm nay bắt ta trở về thiên đình, cũng không có công khai rộng rãi, chỉ coi như là một ma đầu ở Ma giới, bắt về để xử trí mà thôi.
Mười vạn thiên binh từ lúc theo Phù Âm xuống nhân gian đều đã bị phong khẩu, nay trở lại núi Côn Du, tự nhiên càng không dám tiết lộ sự tồn tại của ta.
Thiên Đế cẩn trọng như vậy, hiển nhiên không chỉ đơn giản là muốn ta chết.
Con rối do máu của ta hóa thành trong chớp mắt ngã xuống, bị Phù Âm thu vào trong tay.
Ta nhìn hắn, Phù Âm phất tay áo, nói: "Không cần thiết để lại nhược điểm cho người khác, những việc mà hai ta làm, đều là đại nghịch bất đạo, liên lụy cửu tộc."
Ta lạnh lùng đáp: "Ta không có cửu tộc."
Bắc Lăng thần phủ đã suy tàn vạn năm, huyết mạch chiến thần Chu Tước đã đoạn tuyệt, ta lấy đâu ra cửu tộc.
Phù Âm cười ấm áp như gió xuân: "Dù cho phải chết vạn lần cũng không hối tiếc, Trọng Hoa, ta rất thưởng thức khí phách không màng sống chết này của ngươi, chỉ là ta không giống ngươi, ta làm việc nhất định phải cẩn trọng, ta không chỉ có cửu tộc, ta còn có tâm tư muốn cái vị trí kia, ta tuyệt đối sẽ không làm chuyện mà không nắm chắc, ngươi chỉ cần nhớ, ngươi và ta đã là đồng minh, tuyệt đối đừng lừa gạt ta, nếu ta có điều gì bất trắc, thì Kiếu Hạnh và con tiểu bạch hồ kia, e là cũng chẳng thể yên ổn."
Ta liếc hắn một cái, tỏ ý đã hiểu.
Hai vị Lực Thần Côn Lôn nắm chặt sợi xích xuyên qua xương tỳ bà của ta, cùng quỳ chờ ở bên ngoài con đường nhỏ rợp đầy dây leo trước Ngự Hoa Viên.
Sáu vị tiên nga mặc áo vàng nhạt, rải hoa thơm ngát khắp trời, chậm rãi bước tới, hai vị cung nga đi đầu búi tóc mây, thắt lưng mảnh khảnh thắt dải lụa, tay cầm đèn lồng có khắc hoa, cúi mình hành lễ với Phù Âm: "Phù Âm điện hạ, Thiên Đế thỉnh nguơi dời bước đến Quỳnh Ngọc Đình."
Quỳnh Ngọc Đình từng là nơi Thiên Đế và Thiên Hậu ngắm hoa định tình.
Thiên Hậu hiện nay là chủ mẫu của Phượng tộc, dung mạo đoan trang kiều diễm, khí độ ung dung hoa quý, mẫu nghi thiên hạ.
Cũng chính là mẫu thân của Phù Âm.
Phù Âm khẽ cúi người trước hai vị tiên nga cầm đèn, cung kính ôn hòa hỏi: "Mẫu hậu cũng ở đó sao?"
Hắn dường như rất mong Thiên Hậu có mặt.
Nhưng hai tiên vị nga lại lắc đầu, cung kính nhưng cố ý tránh né nói: "Phù Âm điện hạ vẫn là tự mình đến xem thì hơn, chúng nô tỳ không dám nhiều lời."
Phù Âm có chút do dự, hắn không để lộ dấu vết liếc ta một cái, rồi mỉm cười nói với mấy vị tiên nga: "Vậy thì làm phiền mấy vị tiên nga dẫn đường."
Mấy vị tiên nga cúi người đáp lễ, xoay người, hai vị tiên nga mặc gấm vóc vàng nhạt cầm đèn lồng dẫn đường, đi ở phía trước.
Dọc đường đi toàn là kỳ hoa dị thảo, hòn non bộ nước chảy róc rách, tiên hạc nhảy múa bên hồ nước, theo lối mòn đi sâu vào, hai bên là hoa hồng nở rộ vô cùng kiều diễm, cánh hoa đỏ sẫm vừa mới hé nở, giọt sương sớm sáng rực, lấp lánh tựa như pha lê.
Hương hoa hồng thoang thoảng, khiến lòng người khoan khoái dễ chịu.
Phù Âm thong thả bước theo hai vị tiên nga dẫn đường.
Hai vị Lực Thần Côn Lôn nắm chặt xích khóa của ta, ta bị bọn họ khống chế chặt chẽ hai đầu xích xuyên qua xương tỳ bà, không có cơ hội nào để chạy trốn.
Phù Âm ôn hòa, lễ độ, giả vờ tò mò hỏi hai vị tiên nga dẫn đường: "Ta nhớ mấy ngày trước đến Ngự Hoa Viên, hai bên trồng toàn là cây hạ quế, theo lý mà nói, mấy ngày này đang là mùa hoa quế nở rộ, sao lại đổi thành hoa hồng?
Hai vị tiên nga có thể nói cho ta biết không?"
Cung nga cầm đèn ở bên trái quay đầu lại, rõ ràng là nàng có vài phần thiện cảm với dung mạo diễm lệ của Phù Âm, liền giữ ý cười, giọng nói mềm mại ôn nhu: "Phù Âm điện hạ thật là khách khí.
Hoa hồng này là vừa rồi Thiên Đế phái hoa tiên đến thi pháp trồng, hoa tiên rải sương sớm ở đây, lại dẫn thiên thủy khiến hoa hồng đồng loạt nở rộ chỉ trong nháy mắt.
Còn những cây hạ quế trước đó thì đã được Hoa Thần dời đi rồi."
Phù Âm mỉm cười, khi nhìn cung nga ấy, thần sắc cũng trở nên dịu dàng hơn: "Phụ quân khi nào lại thích hoa hồng rồi?"
Cung nga bị nụ cười ôn hòa của Phù Âm mê hoặc, gương mặt lập tức ửng đỏ, giọng nói vừa nhẹ vừa chậm: "Hoa hồng này cũng chỉ là vừa mới trồng, nếu Phù Âm điện hạ đến sớm hơn một chút, có thể gặp được Hoa Tiên tiên tử, còn về tâm ý của Thiên Đế, ai lại có thể đoán được đây?"
Phù Âm cười hiền hòa vô hại: "Thật là làm phiền tiên nga tỷ tỷ."
Cung nga đỏ mặt, càng thêm thẹn thùng, nghe Phù Âm nói vậy, nàng ngập ngừng một lúc mới khẽ nói: "Phù Âm điện hạ, Thiên Đế dường như tâm tình không tệ, nếu ngươi..."
"Chính Nhi."
Vị cung nga đứng bên cạnh của nàng đột nhiên lên tiếng, giọng nói cũng ôn nhu, tựa như tiếng hoàng oanh trong thung lũng vắng, uyển chuyển du dương: "Đừng quấy rầy Phù Âm điện hạ ."
Cung nga tên là Chính Nhi lập tức im bặt, trên mặt thoáng hiện một rặng mây đỏ, nàng quay đầu lại, áy náy mỉm cười với Phù Âm, rồi chuyên tâm xách đèn lồng, không nói thêm lời nào nữa.
Nụ cười trên mặt của Phù Âm dần dần nhạt đi, hắn hơi nhíu mày, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Trước mắt là biển hoa trải rộng, hoa hồng phủ kín khắp nơi, từng đóa kiều diễm, từng cành sum suê, hoa đỏ lá xanh, đẹp đến nỗi loá mắt.
Cành liễu mềm mại, màu xanh non mơn mởn.
Thiên Đế đang đứng bên cạnh một giàn hoa hồng, hơi cúi người, trong tay của hắn cầm một chiếc bình sứ trắng cổ dài, trên tay áo rộng màu trắng thêu hoa văn chìm, những đường thiêu hoa mỹ thấp thoáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Hai vị tiên nga dẫn đường đi đến cách Thiên Đế một trượng, liền cúi người quỳ gối, giọng nói thanh lệ uyển chuyển: "Nhị hoàng tử điện hạ đã đến."
Thiên Đế dường như không nghe thấy, chỉ khẽ nhấc tay áo, ra hiệu không được quấy rầy.
Thiên Đế trông vẫn giống như lúc ta phản bội thiên đình năm xưa.
Vị đế vương tôn quý nhất thế gian, nắm giữ bảy phương thiên đình và phúc trạch vạn dặm, lật tay là mây, úp tay là mưa, vạn vật trong thiên hạ đối với hắn, chẳng qua cũng chỉ như một ván cờ mà thôi.
Hắn có vẻ đẹp hoa mỹ, nhưng lại mang khí chất đế vương bẩm sinh, mọi cử chỉ giơ tay nhấc chân đều ẩn chứa uy áp vô tận và bá khí của bậc quân vương.
Thiên Đế trông vẫn còn rất trẻ.
Khi ta từ chiến trường đẫm máu trở về, lần đầu quỳ trong đại điện, thỉnh cầu Thiên Đế ban hôn cho ta với Đông Ô Đế Quân, hắn từng khẽ thở dài, nói: "Trọng Hoa, Chu Tước nhất tộc các ngươi, vì sao lúc nào cũng chấp mê bất ngộ như vậy?"
Khi đó, ta tưởng hắn đã biết kế hoạch của ta, nhưng sau này nghĩ lại, dường như lại không phải.
Tiếng thở dài ấy rất nhẹ, bị cơn gió lướt qua tường ngọc mạ vàng của Ngưng Tiêu Điện làm tan biến trong giữa đại điện.
Hắn vẫn là vén tay áo rộng, cầm bút, bày nghiên mực, trên tờ giấy tuyên chỉ, từng nét từng nét viết xuống hy vọng của ta.
Thanh điểu mang thư bay đến Đông Ô Thiên Cung, nhưng kết cục lại không như mong muốn.
Thiên Đế xuất thân từ Long tộc, Long Phượng hai tộc quả nhiên không hổ danh là những tộc có dung mạo xuất chúng nhất.
Ánh mặt trời rực rỡ.
Thiên Đế hơi cúi đầu, chăm chú nhìn bụi hoa hồng đang nở rộ kiều diễm, dù cho cách xa như vậy, ta vẫn có thể nhìn thấy rõ, khi Thiên Đế đưa tay chạm lên một đóa hoa hồng, đóa hoa ấy dường như được quý khí và ân sủng của hắn thấm nhuần, sắc hoa liền trở nên rực rỡ gấp trăm lần so với ban đầu.
Tóc đen như thác đổ, rũ xuống bên chân, hắn mặc thưởng phục, hoa mỹ mà tôn quý, tay cầm chiếc bình sứ trắng đã rửa sạch, khóe môi mang theo ý cười, chăm chú chọn lựa đóa hoa đẹp nhất trong bụi hoa hồng.
Phù Âm có chút mờ mịt, nhưng cũng không dám lên tiếng, chỉ ngoan ngoãn đứng chờ.
Hai vị tiên nga lùi sang một bên, cúi đầu, tay cầm đèn lồng lặng lẽ chờ đợi.
Hai vị Lực Thần Côn Lôn không có phản ứng gì, chỉ đờ đẫn đứng phía sau lưng của ta.
Thiên Đế dường như vô cùng ung dung, chờ rất lâu, hắn mới đứng thẳng người dậy, như là thở dài, vén một góc hoa hồng ra, đưa chiếc bình sứ cổ dài trong tay cho một cục lông trắng trong bụi hoa: "Bản đế thua rồi, tiểu gia hỏa, ân, cầm lấy."
Đồng tử của ta chợt thu lại.
Cục lông trắng kia đứng dậy, một cái đầu nhỏ từ trong bụi hoa hồng thò ra, vui mừng ôm lấy chiếc bình sứ cổ dài, lăn lộn trên mặt đất, đưa móng vuốt khều khều, thích thú kêu lên một tiếng, thanh âm vừa mềm mại vừa non nớt.
Trong nháy mắt, máu từ khắp tứ chi xông thẳng lên đỉnh đầu của ta, ta gần như nghe thấy tiếng máu chảy xiết trong mạch máu, róc rách như suối.
Xích Viêm.
Thiên Đế cúi người, bế Xích Viêm đang trong hình dạng hồ ly lên, ôm vào trong lòng, ánh mắt đầy trìu mến: "Trong Ngự Hoa Viên này, còn có đóa hoa nào đẹp hơn ngươi sao?"
Ngay khoảnh khắc ấy, ta bước lên trước nửa bước.
Phù Âm lập tức hạ giọng, trong lòng dường như cũng có chút rối loạn, vừa cảnh giác vừa căng thẳng: "Trọng Hoa!"
Giọng của hắn ép thấp đến mức như là mật ngữ truyền âm.
Máu tươi toàn thân của ta đều sôi trào, trong một khoảnh khắc, ta thậm chí hoài nghi Phù Âm đã cùng Thiên Đế hợp sức để lừa ta.
Nhưng làm vậy đối với Phù Âm không có lợi gì.
Thiên Đế chậm rãi đem tầm mắt chuyển đến trên mặt của ta, nụ cười vẫn như cũ.
Trong thoáng chốc, ảnh mắt của Thiên Đế đã che giấu đi sự dò xét và chất vấn lúc ban đầu, mặc dù là đang cười, như trong mắt của hắn lại tràn đầy toan tính, dường như muốn từ trên gương mặt của ta để nhìn thấu vào tận đáy lòng của ta.
Lòng của ta rối loạn, nhưng vẫn không lộ ra nửa phần do dự, chỉ như thường ngày, không sợ hãi mà nhìn thẳng vào hắn, ra vẻ lãnh đạm.
Thiên Đế ôm Xích Viêm, nhìn ta rồi lại nhìn Phù Âm, như là khen ngợi mà gật đầu với Phù Âm: "Không ngờ ngươi thật sự bắt được nàng."
Xích Viêm nằm trong lòng của Thiên Đế, ôm chiếc bình sứ, ánh mắt ngây thơ vô tội nhìn ta, nàng nghiêng đầu, chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy tò mò.
Tựa hồ có thứ gì đó từ tận đáy lòng bị xé toạc ra.
Nàng không nhận ra ta.
Chuyện cũ như gió thoáng qua, bụi trần rũ sạch.
Yêu cũng được, hận cũng thế, nàng đều không còn nhớ rõ.
Thiên Đế khẽ cúi đầu, dùng ngón tay gãi gãi chân trước của nàng, giọng nói ôn hoà đầy yêu thương: "Nói xem, ngươi muốn khen thưởng gì?
Phù Âm nhìn Xích Viêm ở trong lòng của Thiên Đế, tựa hồ có chút tâm thần bất định, nghe Thiên Đế hỏi như vậy, hắn vội vàng quỳ một gối, chắp tay nói: "Có thể vì phụ quân phân ưu, là vinh hạnh của Phù Âm, lần này xuất binh đều là Phù Âm tự nguyện, không dám cầu khen thưởng gì."
Giọng của hắn vẫn trấn định, nhưng từ góc độ của ta, ta nhìn thấy sống lưng của hắn đã bắt đầu run nhẹ.
Thiên Đế ngồi xuống chiếc ghế đá trong lương đình, cười nói ung dung: "Thật khó cho nỗi khổ tâm của ngươi, nếu đã vô dục vô cầu như vậy, sao còn để máu nhuộm y bào, khiến cho thương tích đầy người, nếu không thưởng cho ngươi, bản đế cũng cảm thấy áy náy, nhìn bộ dạng này của ngươi, nếu để cho mẫu hậu trông thấy, e là sẽ đau lòng khôn xiết."
Phù Âm trước là nhìn thấy Xích Viêm mà hắn đã đưa đến Đông Ô Thiên Cung nhưng nay lại xuất hiện ở đây, sau lại nghe Thiên Đế nói vậy, trong lòng đã loạn đến mức mồ hôi lạnh túa ra, nhưng hắn vẫn chắp tay, cúi đầu, trả lời rành mạch: "Trọng Hoa giảo hoạt, sơ sẩy một chút là sẽ thoát thân, nhi thần nghĩ rằng, thay vì đổi y phục rồi mới đến, chi bằng trực tiếp áp giải nàng đến đây, tránh để đêm dài lắm mộng."
Thiên Đế vuốt sống lưng của Xích Viêm, thuận theo lớp lông mềm của nàng, vẫn cười thong thả như cũ: "Toàn thân của ngươi đẫm máu thế này, đáng lẽ nên trở về thiên cung nghỉ ngơi, để cho phó tướng áp giải nàng đến chẳng phải cũng được sao?
Công lao đã là của ngươi, cần gì tự mình đưa đến?"
Thấy lời nói của Thiên Đế sắc bén, từng bước ép sát, không chừa đường lui, Phù Âm mồ hôi lạnh chảy ròng, hắn ngẩng đầu lên, vẻ mặt thành khẩn nhìn Thiên Đế.
Hắn vừa nghĩ ra lý do, vừa định mở miệng, Thiên Đế đã phất tay cười: "Xem kìa, ngươi gấp đến vậy làm gì, ngươi đã lập công, ta đương nhiên phải khen thưởng, phụ quân xưa nay thưởng phạt phân minh, như vậy đi, ngươi lui xuống thay y phục trước, rồi đi gặp mẫu hậu, nàng rất lo cho ngươi đấy!"
Sống lưng của Phù Âm chợt cứng lại.
Hắn lặng lẽ quay đầu nhìn ta một cái, rất lâu sau mới gật đầu: "Nhi thần tuân mệnh."
Hắn đứng dậy, từ bên cạnh ta đi qua.
Khi lướt qua người ta, hắn ngước mắt, nhìn ta thật sâu.
Trong khoảnh khắc ánh mắt giao nhau ấy, ta rũ mắt xuống.
Ta và Phù Âm đúng là đã kết minh, nhưng hiện giờ Xích Viêm đang nằm trong tay của Thiên Đế, nếu cần thiết, để giữ mạng cho nàng, ta nhất định sẽ bán đứng hắn.
Phù Âm cúi đầu, trong lòng rối loạn, nắm chặt nắm tay rời đi.
Đợi đến khi Phù Âm đi xa, Thiên Đế vẫn còn nhìn theo bóng lưng của hắn.
Một lúc sau, hắn mới đem tầm mắt chuyển đến trên mặt của ta, không mặn không nhạt nói: "Trọng Hoa tướng quân, đã lâu không gặp."
Ta không đáp lời, cũng không nhìn Xích Viêm, chỉ nhìn thẳng vào gương mặt của Thiên Đế.
Thiên Đế vuốt ve lớp lông mềm mịn của Xích Viêm, nhìn thấy nàng thoải mái vẫy chín cái đuôi, giọng kéo dài mà lãnh đạm: "Đến nói cho ta nghe xem, nữ quân của Chu Tước nhất tộc, bốn vạn năm qua, ngươi đã đi đâu?"
Hắn ngẩng đầu, nét mặt không chút gợn sóng, vô cùng bình thản, tựa như đang hỏi chuyện một vị thần tử bình thường trong Tiên giới.
Ta nhìn hắn, cuối cùng chậm rãi mở miệng: "Ta gả cho Ma Thần."
Thiên Đế khẽ nhíu mày, trầm ngâm một lát, giọng mang theo nghi hoặc: "Gả cho Ma Thần?"
Hắn không phải là muốn ta trả lời, chỉ là đang tự nói với chính mình mà thôi.
Suy nghĩ một hồi, Thiên Đế bật cười, nhàn nhạt nói: "Trọng Hoa, lời nói dối này của ngươi quá vụng về."
Ta nhìn hắn.
Thiên Đế vẫn vuốt ve Xích Viêm, nhìn ta, bình thản nói: "Vận mệnh của Chu Tước nhất tộc là bí mật chung của các đời Thiên Quân và Chu Tước nhất tộc các ngươi.
Phụ quân của ngươi năm đó cũng không nói hết mọi chuyện cho ngươi biết.
Trọng Hoa, ngươi sinh ra đã mang số mệnh khắc chết người thân cận xung quanh, cuối cùng tẩu hoả nhập ma, chúng bạn xa lánh, cho nên Chu Tước nhất tộc xưa nay chưa từng có nữ tử được sinh ra."
Ta nhìn chằm chằm vào hắn, hồi lâu mới bật cười: "Nói những điều này với ta có ý nghĩa gì không?"
Ta biết mình sẽ bị chúng bạn xa lánh, ta biết mình sẽ tẩu hỏa nhập ma, không được chết tử tế, nhưng việc số mệnh của nữ tử Chu Tước khắc chết người thân cận, thì ta chưa từng nghe qua.
Huống chi hiện giờ, bên cạnh ta sớm đã chẳng còn ai, chỉ còn lại Xích Viêm.
Thiên Đế ôm Xích Viêm, từng chữ từng chữ nói: "Ta biết ngươi không tin.
Năm đó phụ thân của ngươi, chiến thần Trọng Đế, yêu mẫu thân của ngươi, sinh ra Cửu Ngu Nhị, rồi sinh ra ngươi, ta từng khuyên phụ thân của ngươi tự tay giết ngươi, nhưng không ngờ ngươi sinh ra đã mang mệnh cách cứng rắn, phụ thân của ngươi lúc ấy tẩu hỏa nhập ma, cầm Hư Hàn Trụ, vậy mà không có giết ngươi, lại lỡ tay giết chết mẫu thân của ngươi."
Xích Viêm ở trong lòng Thiên Đế vùng vẫy vài cái, móng vuốt nhỏ như hoa mai nhảy xuống đất, đi đến bên cạnh ta, nàng đi vòng quanh ta, cắn nhẹ vạt váy của ta, rồi bắt đầu lôi kéo vạt váy của ta lăn lộn trên đất.
Nàng dường như rất thích thú, lăn đến bên chân của ta, nàng khẽ vươn thân hình mềm mại, đưa một móng vuốt lên, muốn bắt lấy tay áo của ta.
Ta cúi đầu nhìn nàng.
Đôi mắt của nàng thật đẹp, tựa như là sao trời điểm xuyết trên màn đêm nhung lụa, mê hoặc mà diễm lệ, nhìn về phía ta.
Thiên Đế cầm chiếc bình sứ trắng mà Xích Viêm bỏ lại, khẽ cười: "Xem ra nàng rất thích ngươi, Trọng Hoa."
Thần sắc của ta lập tức lãnh đạm, nhấc chân lên, đá mạnh về phía Xích Viêm.
Khi một cước đó còn chưa chạm vào người của nàng, Thiên Đế đã vẫy tay, ôm lấy Xích Viêm đang bàng hoàng vào lòng, thong thả nói: "Trọng Hoa, đừng hung dữ như vậy, bạch hồ này đã ăn Vong Ưu Thảo, hiện giờ chỉ là một hài tử không rành thế sự, nàng không biết ân oán giữa ngươi và Hồ tộc Thanh Uông, ngươi hà tất phải trút giận lên người của nàng."
Ta mím môi, trong lòng dâng lên vô số ý nghĩ hỗn loạn, nhưng không nói một lời.
Thiên Đế ôm Xích Viêm, mỉm cười với ta: "Trọng Hoa, ta không muốn lấy mạng của ngươi, nhưng ngươi đã nhập ma, lại xuất hiện lần nữa trên thế gian này, ngươi nên biết, bốn vạn năm đã trôi qua, thiên đình nay vốn đã xao động bất an, ta không muốn một quân cờ mạnh mẽ mà lại không ổn định như ngươi làm nhiễu loạn bàn cờ mà ta đã bày ra."
Xích Viêm ở trong lòng của hắn giãy giụa, tức giận nhảy khỏi đầu gối của hắn, nhe răng về phía hắn một cái, rồi lại chạy về phía ta.
Nàng vừa chạy đến trước mặt của ta, ta đã nhấc chân lên, hung hăng đá tới.
Ta không muốn Xích Viêm vì ta mà bị liên lụy.
Thiên Đế chính là muốn xem, giữa ta và con bạch hồ này rốt cuộc có liên hệ gì, hắn đang dùng Xích Viêm để thăm dò ta.
Ta vốn tưởng Thiên Đế sẽ dùng pháp thuật để đem Xích Viêm mang đi, tránh thoát một cước này, giống như vừa rồi.
Nhưng hắn không có làm vậy
Ta cảm nhận rõ ràng một cước của mình đạp vào thân thể mềm mại của nàng, con bạch hồ nhỏ bé bị ta đá văng sang một bên.
Ngã ngay trước mặt của Thiên Đế.
Ta gần như chết lặng, nhưng Thiên Đế đang đứng ở bên cạnh, ánh mắt như hổ rình mồi, ta chỉ có thể lạnh lùng, tàn nhẫn nhìn Xích Viêm bị ta đá đến khóe miệng rỉ ra một vệt máu.
Một lúc sau, Xích Viêm mới cử động, nàng miễn cưỡng chống chân trước, khó nhọc đứng dậy, ủy khuất hướng ta khẽ kêu mấy tiếng, lại vẫn cố chấp bò về phía ta.
Ta nhìn vết máu chảy xuống trên lớp lông trắng của nàng.
Thiên Đế vẫn mỉm cười nhìn ta, khẽ trêu chọc: "Ngươi xem, bạch hồ này thật sự rất thân cận ngươi."
Móng tay của ta ghim sâu vào lòng bàn tay, gần như rỉ máu.
Ta cúi đầu nhìn Xích Viêm bò đến bên chân của ta, ngẩng cái đầu nhỏ lên, dùng móng vuốt đặt lên vạt váy ta, tựa như là đang lấy lòng, khẽ kêu một tiếng rất nhỏ, rồi dựa cái đầu nhỏ vào vạt váy của ta.
Ta nhìn nàng, nhấc chân, giẫm nàng ở dưới chân.
Nàng gầy yếu đến đáng thương.
Bộ lông trắng mịn, khóe miệng dính máu, đôi mắt đẹp tựa như sao trời lấp lánh.
Xích Viêm dùng chân trước đặt lên chân của ta, lấy trán cọ vào cổ chân của ta, vừa ấm ức vừa lấy lòng mà khẽ cọ.
Ta nhấc chân lên, lại một lần nữa, dứt khoát làm nàng bị thương.
Ta giẫm gãy chân trước của nàng.
Xích Viêm đau đớn kêu lên một tiếng, nước mắt trào ra, nhưng nàng vẫn cố chấp dựa vào bên cạnh ta, liếm lấy chân trước của mình, vừa buồn bã vừa khóc, nhưng dù thế nào cũng không chịu buông chân của ta ra.
Ta nghe rõ tiếng xương gãy 'rắc' vang lên dưới chân, nhìn thấy chân trước đã gãy của nàng vặn vẹo rũ xuống, nàng ôm chặt cổ chân của ta, khóc đến thương tâm, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không chịu buông tay.
Trong cơn đau kịch liệt từ tận đáy lòng, ta mặt không đổi sắc, quỳ một gối xuống đất, đưa một tay ra, bóp chặt cổ của nàng.
Bộ lông trắng muốt mềm mại vấy máu, chiếc cổ mảnh khảnh không đầy một bàn tay, nàng nhìn ta, chiếc mũi ẩm ướt, đôi mắt không ngừng chớp, nước mắt rơi xuống, tựa như vạn ngôi sao trên bầu trời đang cùng nàng cùng nhau ấm ức thương tâm.
Vừa uỷ khuất sợ hãi, vừa khăng khăng dựa sát vào ta, muốn đến gần ta.
Thiên Đế vẫn nhìn ta, ánh mắt thong dong.
Xích Viêm, thực xin lỗi.
Ta siết chặt cổ của nàng, từ từ dùng lực.
Chân trước còn lại của nàng đặt lên tay của ta, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, chỉ cần dùng thêm một phần lực nữa, ta có thể bóp nát đầu của nàng.
Nhưng Thiên Đế vẫn nhàn nhã đứng nhìn.
Ta rốt cuộc không nhịn nổi, muốn buông tay.
Nhưng ngay khoảnh khắc ta sắp buông tay, Xích Viêm bỗng vùng vẫy dữ dội, nàng hung hăng cào một vệt máu trên tay của ta, há miệng cắn chặt vào hổ khẩu của ta, bộ dạng nhe răng trợn mắt đầy phẫn nộ.
Thiên Đế thích thú nhìn cảnh ấy, bật cười một tiếng.
Ta buông tay.
Xích Viêm hung hăng nhìn ta, trong mắt là hận ý cuồn cuộn, hàm răng của nàng sắc bén, cắm sâu vào da thịt của ta, cắn đến máu tươi đầm đìa, nhưng không hề có ý định buông ra.
Ta nhìn nàng cắn sâu như vậy, máu theo kẽ răng của nàng chảy xuống, không phân biệt được đó là máu của nàng hay của ta.
Thiên Đế chậm rãi đứng dậy.
Xích Viêm vẫn nhìn chằm chằm vào ta, dáng vẻ không cắn đến xương cốt của ta thì quyết không bỏ qua.
Thiên Đế bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt của ta, tay áo rộng lướt qua lưng của nàng, muốn cho nàng nhả ra: "Tiểu gia hỏa?"
Nhưng biến cố đột ngột xảy ra.
Ngay khi tay của Thiên Đế chạm vào lớp lông của nàng, Xích Viêm lập tức quay đầu, theo bản năng cắn về phía người vừa chạm vào nàng.
Thiên Đế khẽ nâng tay, ngạc nhiên nhìn nàng, một lúc sau mới nở nụ cười, nói với nàng: "Lại đây."
Xích Viêm nhận ra là hắn, lớp lông đang dựng đứng lập tức mềm xuống, uỷ khuất đưa chân trước bị gãy ra lắc lư trước mặt của Thiên Đế.
Thiên Đế nhìn mặt của nàng bê bết máu, đưa tay lau mặt cho nàng, dịu dàng ấn lên chân trước đã gãy của nàng, chỉ trong chốc lát, ánh mắt của nàng sáng lên, vết máu trên mặt biến mất, chân trước cũng đã lành lại.
Nàng vui mừng nhào vào lòng của Thiên Đế, dụi đầu vào tay của hắn.
Thiên Đế ôm Xích Viêm, ngồi lại trên ghế đá.
Ta ngẩng đầu, thẫn thờ nhìn Xích Viêm.
Nàng quay đầu nhìn ta, trong mắt tràn đầy căm hận và chán ghét.
Nàng liếm liếm chân trước của mình, ánh mắt đầy oán hận.
Máu trên tay của ta chảy ròng ròng, đỏ tươi, đặc quánh, vết thương sâu đến thấy xương.
Nhưng ta dường như không còn cảm giác đau.
Thiên Đế ôm Xích Viêm, nhìn ta, giọng bình thản: "Con bạch hồ này vẫn chưa có tên."
Hắn nhìn ta, giả vờ áy náy cười: "Tiểu gia hỏa này chưa được dạy dỗ tử tế, dã tính khó thuần, sau này ta sẽ nhổ móng của nàng, bẻ răng của nàng, để tránh nàng tùy tiện làm bị thương người khác."
Trong hốc mắt của ta dâng lên một trận nóng rát, nhưng ta cúi đầu, chỉ nhìn dấu răng sâu đến tận xương trên tay của mình.
Thiên Đế ôm Xích Viêm, hỏi ta: "Trọng Hoa tướng quân, ngươi nói xem, đặt cho tiểu hồ ly này một cái tên, thế nào?"
Ta bình thản đáp: "Trọng Hoa chẳng qua chỉ là người sắp chết, Thiên Đế hà tất phải hỏi ý kiến của một người sắp chết, không sợ mang xui xẻo cho nàng sao?"
Thiên Đế cúi đầu, vuốt ve lưng của Xích Viêm, giọng nói tràn đầy vui vẻ: "Trọng Hoa, chuyện này cũng không thể trách ta, bốn vạn năm trước, chính ngươi nhất quyết muốn phản bội thiên đình, khiến cho đại loạn một phương, nay ngươi đã bị khóa xương tỳ bà, cũng chỉ có thể chờ chết."
Ta cúi đầu, đầu ngón tay còn vương lại một chút mềm mại.
Đó là dấu vết vừa nãy còn sót lại từ bộ lông mềm của Xích Viêm, trước kia không lâu, nàng từng nắm lấy tay của ta, nhìn đầy trời tinh tú, thề rằng sẽ cùng ta đi hết một đời, muốn cùng ta đồng sinh cộng tử.
Nàng nói tứ hải bát hoang, thiên hoang địa lão, nàng cũng sẽ ở bên ta.
Nhưng giờ đây, nàng đã quên ta, ánh mắt nàng nhìn ta chỉ còn lại căm hận và chán ghét.
Thiên Đế đứng dậy, ôm Xích Viêm, xoay người rời đi: "Trọng Hoa, năm đó phụ thân của ngươi là Trọng Đế, từng nói với ta, nếu có một ngày Chu Tước nhất tộc không tránh khỏi vận mệnh diệt tộc, hắn thỉnh cầu ta cho ngươi một cơ hội, để ngươi có kiếp sau, tìm được một nhà lương thiện, làm một phàm nhân bình thường, một đời vui vẻ vô ưu."
"Nhưng chính ngươi đã tự tay hủy đi cơ hội ấy."
A cha đến khi chết vẫn luôn lo nghĩ cho ta, lúc hắn hấp hối, nhìn ta, lúc thì xem ta như A nương, lúc lại vuốt tóc mai của ta, rơi nước mắt nói, A Cửu a, A cha đi rồi, ngươi phải làm sao đây.
Nhị ca cũng thế, trước lúc chết, câu nói cuối cùng mà hắn nói là, A Cửu, nhị ca không yên lòng ngươi.
Thế nhưng ta đã làm tổn thương bọn họ đến thấu xương.
Ta tự tay giết chết A cha khi hắn tẩu hỏa nhập ma, lại hại nhị ca vì ta xuất chinh mà bỏ mạng.
Người thân của ta, tất cả đều chết vì ta.
Những người mà ta từng yêu, Bạch Giác cũng được, Xích Viêm cũng thế.
Bạch Giác đã tan thành mây khói dưới Trùng Thiên Kích của ta, còn Xích Viêm, bởi vì sai lầm của ta, sắp phải bị nhổ móng, bẻ răng, trở thành món đồ chơi tiêu khiển của Thiên Đế.
Mà ta lại bất lực.
Ta chỉ có thể bị sợi xích khóa xương tỳ bà này trói buộc, quỳ rạp dưới đất, trán dán vào bụi đất, ta thậm chí không thể mở miệng cầu xin Thiên Đế tha cho Xích Viêm.
Ta không thể nói, ta chỉ có thể phủi sạch quan hệ giữa ta và tiểu bạch hồ ấy, hy vọng đổi lấy cho nàng một tia sinh cơ.
Ta thật sự rất muốn.
Rất muốn hủy diệt tất cả trên thế gian này.
Nếu có thể đồng quy vu tận với Thiên Đế, nếu ta có đủ năng lực để giết chết hắn....
Dường như có một sức mạnh đang gào thét trong lòng của ta, tựa như là ma quỷ, không ngừng thì thầm bên tai của ta những lời nói mê hoặc, giết đi, đốt sạch đi, thế gian này, một người cũng đừng để lại...
Hủy diệt tất cả đi.
Giọng nói của Thiên Đế vang lên, xa xăm mà hư ảo: "Áp giải nàng đến núi Côn Lôn, trước chịu trăm năm lôi hình, sau đó sẽ xử trí tiếp."
Ngũ quan vốn trầm lặng của Lực Thần Côn Lôn bỗng nhiên khẽ biến đổi, hắn buông sợi xích huyền thiết trên tay, quỳ một gối xuống trước mặt của ta, nhìn gương mặt đang đau đớn tuyệt vọng, tràn đầy sát ý của ta, do dự khẽ hỏi: "Long Thần?"
Hắn nhìn ta, vẻ mặt vẫn đờ đẫn như thường, nhưng rõ ràng đã mở miệng nói chuyện.
Lực Thần Côn Lôn cao lớn vô cùng, sức mạnh vô biên, bọn họ là dòng dõi tộc Cự Nhân cổ xưa, cùng nguồn gốc với Bàn Cổ, là do trời đất tạo thành.
Tư duy của bọn họ đơn giản, hành động đơn điệu, gần như là chỉ nghe lệnh của Thiên Đế nhất tộc.
Đôi mắt của ta đỏ rực, chăm chăm nhìn theo hướng Thiên Đế rời đi.
Lực Thần Côn Lôn buông sợi xích, quỳ bên cạnh ta, giọng đầy nghi hoặc, hỏi lại lần nữa: "Long Thần?"
Ngữ điệu của hắn cực kỳ cổ quái, đó là cổ ngữ giữa các thượng cổ thần tộc.
Ta đỏ mắt nhìn hắn, trong mắt bốc cháy lên ngọn lửa giết chóc và huyết quang.
Hắn nhìn ta, cuối cùng do dự mà cởi bỏ xiềng xích huyền thiết trên người của ta, chậm rãi nói: "Long Thần...
đại nhân."
Ta nhìn hắn, đôi mắt đỏ rực.
Ta chỉ muốn hủy diệt tất cả.
Giết hết mọi sinh linh trên thế gian, chỉ cần giết hết tất cả là được.
Ta vô thức đưa tay lên mái tóc đen của mình, nhưng lại chạm vào khoảng không.
Trong khoảnh khắc ấy, ta chợt bừng tỉnh.
Ta quên mất, Trùng Thiên Kích đang ở chỗ của Phù Âm, hơn nữa, ta và Phù Âm đã sớm đã có kế hoạch.
Ta hít sâu một hơi, dòng máu sôi trào trong người dần dần lắng xuống.
Lực Thần Côn Lôn nhìn ta đầy nghi hoặc, hắn cẩn thận rút từng đoạn xích huyền thiết xuyên qua xương tỳ bà bên vai của ta, ngữ điệu ngập ngừng: "Long Thần...
đại nhân?"
Ta ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Lực Thần Côn Lôn vẫn mang vẻ mặt đầy nghi hoặc, hắn cao lớn vô cùng, một ngón tay to gần bằng cả thân hình của ta.
Hắn ngồi xổm xuống bên cạnh ta, ngay khoảnh khắc sát ý trong mắt của ta rút đi, hắn bỗng nhiên khựng lại, rồi chậm rãi đứng lên, không còn bất kỳ phản ứng gì nữa, cũng không tiếp tục nói lại câu ấy.
Toàn bộ Ngự Hoa Viên lặng ngắt như tờ.
Chỉ có những cành hoa hồng ngổn ngang trước mặt, và dấu răng rướm máu trên tay của ta là minh chứng cho sự xuất hiện của Xích Viêm.
Hai vị Lực Thần Côn Lôn trầm mặc đứng yên, không có bất kỳ hành động nào.
Mãi cho đến khi mặt trời ngả về Tây, Phù Âm mới quay lại.
Dưới những cành liễu rủ dài như rèm che, hắn vén một đoạn liễu xanh, xuất hiện trước mặt ta.
Trông hắn vô cùng mệt mỏi, trên gương mặt lộ rõ vẻ u sầu, hắn đi đến bên cạnh ta, dẫn ta rời đi, hướng về núi Côn Lôn.
Hắn đã thay một bộ y phục sạch sẽ, trên tay áo thêu một vòng hoa văn tinh xảo, không rộng không hẹp, trông như một vòng trúc xanh ba lá.
Hai Lực Thần Côn Lôn lặng lẽ theo sau, giống như hai con rối bị giật dây, không có bất kỳ biểu cảm hay động tác nào.
Phù Âm đứng bên cạnh ta, sắc mặt mệt mỏi, hạ giọng nói: "Trọng Hoa, giờ ngươi đã biết rồi a, chuyện trong đế vương gia, không tốt đẹp như ngươi đã nghĩ đâu."
Ta đưa tay chạm vào vết thương đẫm máu nơi hổ khẩu, chậm rãi hỏi: "Xích Viêm, tại sao lại rơi vào tay của Thiên Đế?"
Phù Âm sững người, rồi thở dài: "Là ta sơ suất, phụ quân của ta vốn đa nghi, chuyện này ngươi cũng biết, ta dùng Vong Ưu Thảo, lại nói đó là hồ ly định đưa đến thiên cung của Đông Ô Đế Quân, tự nhiên đã bị Thiên Đế chặn lại."
Ta cười lạnh một tiếng, đỏ mắt nói: "Phù Âm, ta và ngươi kết minh là vì an nguy của Xích Viêm và Kiếu Hạnh, nếu ngươi không bảo vệ được bọn họ, ngươi nên biết hậu quả là gì."
Phù Âm đưa tay ôm trán, giọng nói vô cùng ưu phiền: "Chuyện này không cần ngươi nói, ta đương nhiên là biết.
Ngươi yên tâm, bạch hồ kia gần nhất có lẽ sẽ phải chịu chút khổ sở da thịt, nhưng ta sẽ âm thầm chăm sóc nàng."
Lúc này ta mới thoáng an tâm.
Ta liếc nhìn hai vị Lực Thần Côn Côn ở bên cạnh, cúi đầu, chậm rãi hỏi: "Lực Thần Côn Lôn... có thể nói chuyện sao?"
Lần trước ta bị Thiên Đế trừng phạt, chịu hình ở núi Côn Lôn, suốt trăm năm ấy, ta chưa từng thấy Lực Thần Côn Lôn có biểu cảm gì, cũng chưa từng nghe bọn họ mở miệng nói chuyện.
Phù Âm sững lại, một lúc lâu sau mới hỏi: "Vì sao ngươi lại hỏi như vậy?"
Ta không đáp.
Phù Âm suy nghĩ một lúc, rồi nói: "Lực Thần Côn Lôn là không biết nói.
Bọn họ sinh ra đã không có năng lực ngôn ngữ.
Ta từng thấy trong thiên thư của thiên đình, Lực Thần Côn Lôn là thiên thần cùng thế hệ với Bàn Cổ, sức lực lớn vô cùng, nhưng không có bất kỳ cảm tình gì với thiên đình.
Bọn họ chỉ bình lặng sinh sống quanh núi Côn Lôn, chưa từng tham chiến.
Ngay cả Thiên Đế cũng chỉ thỉnh thoảng mới có thể gọi bọn họ ra để trấn áp những Ma tộc như ngươi."
Ta khẽ ân một tiếng.
Phù Âm nhìn ta, do dự hồi lâu mới hỏi: "Thế nào?
Ngươi từng thấy Lực Thần Côn Lôn nói chuyện sao?"
Ta lắc đầu, rồi lại nhìn hắn.
Phù Âm nhìn ta, do dự một lát, giống như là hạ quyết tâm, thấp giọng nói: "Kỳ thực...
Lực Thần Côn Lôn vốn là có thể nói chuyện, chỉ là từ sau khi viễn cổ Long Thần — người chủ trì Tiên giới sau khi khai thiên lập địa — viên tịch, Lực Thần Côn Lôn liền không nói chuyện nữa."
Ta nhìn Phù Âm, trong đầu nhanh chóng suy nghĩ một lượt, rồi nói với hắn: "Thật ra ngươi không cần nói cho ta biết."
Phù Âm cười khổ: "Trọng Hoa, ngươi và ta hiện giờ đã là châu chấu buộc trên cùng một sợi dây, mỗi người giữ một đầu.
Nếu ta không thể thành thật đối đãi với ngươi, thì chúng ta cũng không cần thiết phải kết minh rồi.
Ngươi có thể bán đứng ta bất cứ lúc nào, ta cũng phải đề phòng ngươi từng khắc, như vậy thì ngươi và ta, chẳng mấy chốc sẽ gặp nhau ở U Minh."
Ta nhàn nhạt ân một tiếng.
Phù Âm nói tiếp: "Kiếu Hạnh tinh quân đã được ta thả về Kiếu Hạnh Tinh Cung của hắn, và đã bị giam lỏng."
Ta gật đầu, coi như cảm tạ.
Đi được một đoạn, phong cảnh ven đường dần thay đổi.
Từ xa nhìn lại, dưới tầng mây là núi tuyết vạn dặm, đỉnh cao vô tận, phía trên là một tòa thành tuyết nguy nga hùng vĩ.
Vân Thượng Thành.
Đó là hành cung mà Thiên Đế đã ban cho ta sau khi ta đánh bại Phàn Thiên, lập nên công lao vô thượng.
Hành cung này được xây tại tầng thứ bảy ở doanh địa của thiên binh thiên tướng, quanh năm tuyết phủ trắng xóa, cất giấu vô số kỳ trân dị bảo và vô thượng thần binh của thế gian.
Phù Âm nói, mệnh lệnh của Thiên Đế là trước tiên giam ta vào núi Côn Lôn, chịu đủ trăm năm lôi hình, sau đó mới định đoạt tiếp.
Khoảng thời gian này, Thiên Đế bận rộn trăm công nghìn việc, theo như lời của Phù Âm, chuyện của Kim Ô Đế Quân vẫn chưa có kết quả, khiến hắn không thể tĩnh tâm mà xử trí ta, hơn nữa, hắn dường như cũng không chỉ đơn giản là muốn ta chết.
Bởi vì trong thiên hạ này, an nguy của Kim Ô Đế Quân mới là điều quan trọng nhất, còn thần lực của ta, cũng đủ để khiến Thiên Đế không nỡ xử tử.
Đối với lời nói ấy của Phù Âm, ta mặc nhiên chấp nhận.
Phù Âm chậm rãi nói: "Ngươi thật sự cho rằng Thiên Đế muốn trừ khử ngươi sao?
Làm sao hắn nỡ bỏ đi một thân thần lực này của ngươi, nếu như hắn muốn lấy mạng của ngươi, cần gì phải an bài trăm năm lôi hình?
Đã sớm đưa ngươi lên Tru Tiên Đài rồi.
Ngươi phải biết, nếu có thể thuần phục được ngươi, để thân xác này ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh, trở lại làm chiến thần, thì thiên đình mới có thể muôn đời thái bình."
Dứt lời, hắn 'rắc' một tiếng tháo xuống xiềng xích trên tay của ta, trong thiên lao u ám, sợi xích huyền thiết khóa ta vào Càn Khôn Trụ rơi xuống mặt đất loảng xoảng.
Phù Âm đưa tay ra, kéo ta — người bởi vì suy yếu mà quỳ một gối — đứng dậy: "Trọng Hoa, ngươi đừng để ta thất vọng."
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, đứng lên, nhìn những gian phòng tối tăm bốn phía, bình thản nói: "Ngươi biết rõ, trên đời này không có ai có thể thuần phục được ta."
Nụ cười của Phù Âm không đổi: "Thiên quân vạn mã cũng không ngăn được ngươi, trên thế gian này, thứ duy nhất có thể giam cầm ngươi, chỉ có một chữ tình."
Hắn thả con rối được tạo thành từ máu của ta ra khỏi tay áo, áp giải đi ra ngoài.
Ta hóa thành một chiếc quạt xếp, bị hắn cầm trong tay, gõ nhịp đều đều lên lòng bàn tay.
Hai Lực Thần Côn Lôn đứng chờ ở bên ngoài, mặt không biểu cảm nhận lấy xích huyền thiết, kéo con rối kia khiến nàng lảo đảo một cái.
Sau lần bàn giao ngắn ngủi này, con rối sẽ thay ta đi núi Côn Lôn, chịu đủ trăm năm lôi hình tra tấn.
Thiên Đế sẽ không đích thân đến xem một tội nhân là ta chịu hình phạt, bởi vì lúc này, hắn hiển nhiên còn có những việc quan trọng hơn cần phải làm.
Ánh sáng của Chính Dương Cung ngày càng ảm đạm, lòng người trong thiên đình hoang mang, chiến thần mới nhậm chức lại không dũng mãnh thiện chiến như ta năm xưa, Thiên Đế đương nhiên là không nỡ bỏ đi một thân thần lực này của ta.
Phù Âm cầm ta trong tay, nhìn Lực Thần Côn Lôn áp giải con rối kia đi về phía núi Côn Lôn, lúc này mới cười khổ, vô thức xoa trán: "Ta đúng là điên rồi, mới có thể bị ngươi mê hoặc, làm ra chuyện liều lĩnh không thể hiểu nổi như vậy."
Một lúc sau, hắn nhét ta vào tay áo, nhìn một luồng hồng quang lao về hướng núi Côn Lôn, giọng nói nhẹ nhàng, mang theo ý hả hê: "Vai diễn hay cuối cùng cũng sắp lên sân khấu rồi, Trọng Hoa, ngươi và ta, rốt cuộc cũng chờ được con cá này cắn câu."
Núi Côn Lôn địa thế hiểm trở vô cùng.
Chiến thần của mấy đời trước tên là Xích Chi, cũng xuất thân từ Chu Tước nhất mạch, đã tử trận tại Nam Thiên Môn.
Khi đó, thần binh tuyệt thế của hắn là Phá Thiên Phủ, từ thiên đình rơi xuống, bổ núi Côn Lôn thành hai nửa đối xứng, giống như một mặt gương.
Khe vực sâu thăm thẳm không đáy đó chính là nơi mà nhiều thế hệ của tộc Lực Thần Côn Lôn sinh sống.
Vực này cực kỳ sâu, những ngọn núi bị chẻ đôi đổ thẳng xuống dưới, ở lưng chừng vách đá có một phiến núi đá rộng lớn nhô ra, trông giống như một đài thụ hình.
Trên đó rêu xanh phủ kín, ẩm ướt bóng loáng.
Trên đài thụ hình, mấy chiếc móc xích huyền thiết cắm sâu vào lòng núi, những sợi xích ấy đã dung hòa làm một với lòng núi, lâu ngày ngưng kết, đóng băng thành một tầng huyền băng lạnh lẽo.
Hoa băng trắng xóa, nhuộm cả khu vực thành sắc tuyết của buổi chiều tà.
Ban ngày, ánh dương nóng rực khiến hoa băng tan chảy, đến đêm, huyền thiết lại ngưng kết lần nữa, hàn khí tràn lan.
Phù Âm đứng trên đỉnh núi, cúi người nhìn xuống.
Khe vực sâu đến vạn trượng, cuồng phong gào thét không ngừng, một viên đá nhỏ dưới chân của hắn rơi xuống, Phù Âm lặng lẽ dõi theo, cho đến khi nó hoàn toàn biến mất trong bóng tối.
Lực Thần Côn Lôn nhất tộc chính là sinh sống dưới chân núi Côn Lôn, dưới khe vực sâu không đáy này.