Khác [Edit_Đông Đông]Ám vệ chi ngụy trang thành dương

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
278634778-256-k70529.jpg

[Edit_Đông Đông]Ám Vệ Chi Ngụy Trang Thành Dương
Tác giả: NhuMisuta
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Minh Nhiễm

Edit: Đông Đông

Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Báo thù, Trọng sinh, Cường cường, Lịch sử, Ngược tra

【 Đây là một câu chuyện xưa về một ám vệ tử trung, cam tâm tình nguyện bị chủ tử nhà mình ăn sạch sẽ 】

"Ảnh Nghị, ta chính là một phế nhân!

Căn bản sẽ không có nữ tử thích ta"

Ảnh Nghị nhíu mày: "Trên đời này không có người nào xứng với chủ tử"

"Chính là trong lòng bọn họ sẽ cười nhạo ta tàn tật"

Ảnh Nghị rút kiếm: "Vậy giết hết bọn họ đi!"

"Chính là, nếu là xử lý việc này..."

Quý Mạt nhíu mày "Một phế nhân như ta thật sự rất mất mặt!"

"Không ai dám cười nhạo chủ tử!"

"Ảnh Nghị, ngươi sẽ giúp ta phải không?"

"Thuộc hạ dù chết cũng không chối từ!"

Một câu tóm tắt: Trung khuyển thụ, phúc hắc công



ảnhvệ​
 
Related threads
  • Sự Thật Về Các Ngày Lễ
  • Truyền kỳ về 18 đời vua Hùng
  • Câu Truyện Về Con Lười Ngọc
  • CẢ LỚP XUYÊN KHÔNG VỀ NĂM 1418 VÀ KHỞI NGHĨA LAM SƠN
  • star above
  • [Đỗ Nhật Hoàng x Nguyễn Huy_Steven Nguyễn] Nơi ánh...
  • [Edit_Đông Đông]Ám Vệ Chi Ngụy Trang Thành Dương
    CHƯƠNG 1


    "Ảnh Nghị, đem ta thả xuống đi"

    Ảnh Nghị không nói gì, đôi tay dần dần xiết chặt, thể hiện rằng hắn không muốn nghe theo mệnh lệnh này.

    Quý Mạt mở miệng, âm thanh dần lạnh xuống: "Ảnh Nghị, quy tắc thứ nhất của ám vệ, đó là nghe theo hết thảy mệnh lệnh của chủ nhân vô điều kiện, hiện tại ta ra lệnh cho ngươi, đem ta thả xuống, sau đó rời khỏi đây, làm một người bình thường, quên đi hết thảy"

    Bình an hỉ nhạc mà quá một cái không có chém giết cùng huyết tinh, nhân sinh không có lục đục với nhau.

    Thân ảnh Ảnh Nghị không ngừng chạy băng băng, dù cho võ công cao cường thì chính là Quý Mạt đã sớm nhận thấy được tốc độ của hắn dần dần biến chậm, sớm muộn gì đám người kia sẽ đuổi giết tới, nếu mình hắn vừa vặn chạy thoát, cái đồ ngốc này cần gì phải bị hắn cùng kéo xuống nước...

    "Ảnh Nghị," Quý Mạt quát một tiếng chói tai, "Đem ta thả xuống!"

    Thân hình Ảnh Nghị hơi cứng lại, chậm rãi quay đầu, đôi mắt màu đen phảng phất sự bực bội, thanh âm nói chuyện cũng trầm thấp, không giống như âm thanh của Quý Mạt thanh thấu ôn nhuận, mà là kiên định cùng trầm ổn: "Trước tiên hết thảy đều vì mạng sống của chủ tử."

    "Nếu ngài đã chết, thuộc hạ không dám sống tạm" Ảnh Nghị nói xong câu này, liền hướng ra ngoài phi nhanh.

    Quý Mạt cười khổ một chút, chung quy lại chỉ thầm than một tiếng, nhiều năm như vậy, người này im lặng đứng phía sau chính mình, cửu tử nhất sinh, cuối cùng chính mình lại muốn đem người tin cậy nhất kéo xuống hoàng tuyền, hắn đã từng nghĩ, chỉ cần sau khi việc thành, liền có thể dẫn hắn cùng nhau rời đi, ẩn cư núi rừng, chung quy chỉ là một giấc mộng...

    Ảnh Nghị đột nhiên dừng lại, trước mặt là huyền nhai đem hy vọng cuối cùng bóp chết.

    Ảnh Nghị có thể nghe được rõ ràng, dựa vào một đám nhân mã càng ngày càng gần, bọn họ càng không còn đường mà chạy thoát...

    "Thả ta xuống dưới"

    Ảnh Nghị nhẹ nhàng đem Quý Mạt buông xuống, trong người Quý Mạt mang kịch độc, mỗi một động tác rất nhỏ, đều sẽ làm hắn càng tiếp cận tử vong, chính là hắn vẫn bình thản như vậy, bộ dáng đứng thẳng phảng phất giống như thần tiên, bạch y tóc đen, phong hoa tuyệt đại....

    Quý Mạt đứng thẳng thân mình, khóe miệng thậm chí gợi lên mạt cười nhạt, nhìn về phía nhân mã sắp đến.

    Ảnh Nghị trầm mặc đứng phía sau Quý Mạt, đem vỏ kiếm đen nhánh sắc bén rút ra khỏi vỏ.

    Quý Hồi cưỡi ngựa chậm rãi từ trong rừng bước ra, đi đến cách nơi Quý Mạt đứng tầm mấy mét, khóe miệng gợi lên ý cười sung sướng mà kiêu ngạo: "Quý Mạt, lần này ngươi thua, ngươi không còn có cơ hội thắng"

    Quý Mạt gật gật đầu, ngẩng đầu nhìn về phía Quý Hồi, không có khủng hoảng cũng không có thấp hèn: "Đúng ta thua, nhưng ngươi cũng không có thắng"

    Mặt Quý Hồi vặn vẹo chớp mắt một cái: "Ngươi cũng sắp phải chết, còn không chịu thừa nhận chính mình thua!"

    Quý Hồi đem nữ nhân sau lưng mình một phen kéo lại đây, nắm lấy cằm của nàng một phen đẩy ngã xuống đất "Nhìn xem nữ nhân của ngươi, ngươi không phải yêu nàng ta sao?

    Nàng bất quá chỉ là con cẩu của ta, chính nàng đem ngươi hủy diệt rồi!"

    Từ Hiểu Huyên bị ngã trên mặt đất, có chút ăn đau nheo mắt lại, nhìn về phía Quý Mạt, nước mắt rưng rưng, không có lời nào để nói, mà Quý Mạt khinh khinh phiêu phiêu chỉ nhìn nàng một cái, con ngươi bình đạm mà lạnh nhạt......

    Từ Hiểu Huyên đau lòng mà có chút phát run, một người ôn nhu như vậy, chung quy chính mình vẫn là mất đi...

    Quý Hồi một chân dẫm lên mặt Từ Hiểu Huyên, thần sắc khinh bỉ, đồ đê tiện ăn trong chén nghĩ trong nồi.

    "Quý Mạt, ngươi không biết ta có bao nhiêu vui vẻ, từ nhỏ đến lớn, ngươi đều là người hoàn mỹ nhất, lúc trước không đem ngươi nhổ cỏ tận gốc, mới làm ta mất đi nhiều như vậy, đáng tiếc, ông trời cho ngươi quá ít thời gian, ngươi không kịp đánh bại ta, dù ngươi trưởng thành có bản lĩnh che trời đi nữa, đáng tiếc căn cơ của ngươi hỏng rồi, không còn thuốc nào chữa được....."

    Tay Quý Hồi nâng lên, cung thủ nâng mũi tên lên, Ảnh Nghị vọt đến trước người Quý Mạt, ánh mắt nặng nề liếc nhìn Từ Hiểu Huyên một cái, sau đó nhìn về phía Quý Hồi, giống như một con sói cô độc bảo vệ thứ gì đó, lạnh băng mà túc sát......

    "Hắn chính là người mẫu thân lưu lại cho ngươi?

    Bên người chỉ còn lại có mình hắn đi, sách, thật đáng thương!"

    Quý Hồi cười cười.

    "Ảnh Nghị, thực xin lỗi" Quý Mạt quay đầu nhìn về phía Ảnh Nghị, thần sắc trước sau như một mang theo ôn nhuận thanh lãnh, trong ánh mắt nhìn thấy Ảnh Nghị không hiểu cảm xúc, ôn nhu mà đau thương, ta tính được nhân tâm, lại không tính được mệnh, ta cho rằng ta có thể đem ngươi ra khỏi đầm lầy, không nghĩ tới lại đem ngươi kéo xuống vực sâu.

    "Bồi chủ tử đồng sinh cộng tử, là bổn phận của thuộc hạ"

    Ảnh Nghị theo bản năng đáp, tay cầm kiếm trầm ổn mà hữu lực, trong mắt cũng hiện lên đau đớn: "Là thuộc hạ tới quá muộn......"

    Chỉ tới kịp nhìn đến ngươi bày mưu lập kế, liên tiếp thắng lợi, kinh tài tuyệt diễm, chưa kịp biết trong ngươi mang kịch độc lâu ngày, thời gian không còn nhiều, ta rõ ràng đáp ứng phu nhân phải hảo hảo bảo hộ ngươi, cuối cùng lại chỉ có thể...

    Quý Mạt nhẹ nhàng phát ra vài tiếng cười khẽ, bước gần về phía huyền nhai, sau đó một phen kéo Ảnh Nghị qua ôm vào trong ngực, tư thái thanh thản mà ngã xuống, cực kỳ giống như bạch điệp theo gió mà bay, cũng phảng phất như trích tiên thuận gió mà đi...

    Quý Hồi cuối cùng liếc mắt một cái chỉ có thể thấy Quý Mạt môi khẽ nhúc nhích, hắn nói chính là "Ba tháng", Quý Hồi giật giật lông mày, có ý tứ gì, phái người đến dưới chân núi tìm thi thể, Quý Hồi liền quay trở về phủ đệ.....

    Ảnh Nghị mở to hai mắt nhìn, trước khi chết ít nhất hắn muốn giết chết Quý Hồi vì Vương gia báo thù, cứ như vậy nhảy xuống huyền nhai mà chết đi không rõ ràng vậy cũng quá mệt đi!

    Ôm ấp ấm ấp mang theo thanh hương gắt gao ôm lấy Ảnh Nghị, có thứ gì đó ấm áp mà ướt át rơi sau cổ, bên tai còn có âm thanh lẩm bẩm gì đó, âm thanh kia thực nhẹ, gió lại quá lớn, tốc độ giảm xuống quá nhanh, Ảnh Nghị nghe không rõ, loáng thoáng ~~

    Sau khi đau nhức qua đi, hắn liền mất đi ý thức......

    Ba tháng qua đi, ban đầu là Tam hoàng tử Quý Hồi cùng phe Trấn Quốc tướng quân đột nhiên quy phục Ngũ hoàng tử Quý Dạ, dưới sự chèn ép của Ngũ hoàng tử tới thế lực của Quý Hồi cùng tướng quân, căn nguyên dường như nháy mắt sụp đổ, tháng năm Quý Hồi bị chém đầu, vào tháng mười cùng năm, Ngũ hoàng tử đăng cơ, sửa quốc hiệu "Nguyên", sửa niên hiệu thành "Hiện Đức", xưng hào "Thần võ hoàng đế", đại xá thiên hạ, khắp chốn mừng vui...
     
    [Edit_Đông Đông]Ám Vệ Chi Ngụy Trang Thành Dương
    CHƯƠNG 2


    Một năm qua đi, bên trong kinh thành một màn mưa phùn mênh mông, người đi lại trên đường cầm ô, cảnh tượng vô cùng bình yên, hàng cây dương liễu rủ xuống mặt nước xanh biếc động lòng người, ngẫu nhiên một trận gió mạnh thổi tới, cành lá bay lên, xinh đẹp giống như mái tóc của người thiếu nữ...

    Trong mưa phùn mênh mông, theo bản năng hầu hết mọi người đều đảo nhanh bước chân một chút, từ trong dòng người đi qua nhìn thấy một thân ảnh màu đen, thân hình thon gầy lại đĩnh bạt, một thân hắc y, lưng đeo kiếm đen nhánh, đầu đội mũ rơm, khiến người ta nhớ tới kiếm khách hành tẩu giang hồ, sát phạt quả quyết, hắn bước đi thong thả, nhưng rất nhanh liền biến mất khỏi tầm mắt của mọi người, giống như một con cô lang kiêu ngạo mà tịch mịch..

    Ảnh Nghị đi vào một khách điếm, tiểu nhị ngẩng đầu, theo bản năng liền đè thấp ngữ khí, cung kính hỏi: "Khách quan, ngài nghỉ chân hay ở trọ?"

    "Ở trọ, tới một bầu rượu, đưa đến phòng của ta."

    Ảnh Nghị hơi ngẩng đầu, để lộ khuôn mặt hoàn toàn che khuất dưới mũ rơm, hình dáng cằm ưu nhã, môi không nhiễm mà hồng, mũi thẳng, ánh mắt rất sâu, đen đến mức không thấy ánh sáng, làm người nhớ tới đêm tối trước bình minh.

    Đầu óc tiểu nhị trống rỗng, căn bản không kịp cảm nhận người này đẹp, chỉ bị khí chất giết chóc kia gột rửa sợ tới mức cả người không thể khống chế mà run lên, biểu tình của hắn cũng không giống như một tên sát thần, chỉ là cả người kết hợp cảm giác kia theo bản năng khiến người ta sởn tóc gáy, tiểu nhị vội vàng xoay người chuẩn bị, không cẩn thận lảo đảo mà ngã xuống, một đôi tay vững vàng đỡ lấy hắn.....

    Tiểu nhị quay đầu lại nhìn thoáng qua, giọng nói run rẩy nói lời cảm tạ, trong lòng lại nghĩ chính mình cũng gặp qua không ít loại người, hôm nay bị một khách nhân gặp lần đầu tiên thoạt nhìn dễ ở chung làm cho khủng hoảng, thật sự là cặp mắt kia không có chút cảm xúc nào, không giống như của con người, ngược lại giống như một thanh kiếm, chính một thanh kiếm sắc bén và nặng nề, uống qua máu tươi vạn người, vẫn tỏ ra sắc bén, đi đến đâu cũng sẽ thắng đến đó không gì cản nổi.

    Ảnh Nghị đi vào phòng, ngồi xuống đầu giường, có chút yêu quý tháo xuống bảo kiếm, thong thả chà lau, hắn đến từ nơi đại mạc chết chóc, sớm đã đạt được năng lực đứng bên người chủ tử, sẽ giết hết những người mang mưu đồ muốn hãm hại chủ tử...

    Lợi kiếm ra khỏi vỏ, không thấy máu, không bỏ qua...

    Sau một ngày mưa phùn, thời tiết xám xịt, tiểu nhị đang lau bàn, ngước mắt lên liền thấy vị hắc y nhân kia đi xuống lầu thang, kiếm của hắn đã bọc lại, vẫn như cũ đeo ở sau người, trên người bớt đi vài phần hơi thở u ám, mũ rơm tháo xuống, ánh mắt đen nhánh đến phát sáng, tà phi nhập tấn, lạnh băng tuấn mỹ, tiểu nhị sửng sốt một lát: "Ngài phải đi rồi?"

    Ảnh Nghị nhàn nhạt gật đầu, để lại ngân lượng, cũng không quay đầu lại rời khỏi khách điếm, đột nhiên hắn dừng lại, quay đầu nhấc lên mi mắt, hướng tiểu nhị hỏi: "Ngươi biết phủ đệ của Tứ hoàng tử không?"

    Tiểu nhị gật đầu.

    "Tứ hoàng tử như thế nào?"

    Ảnh Nghị xoay người bước về phía tiểu nhị.

    Lá gan tiểu nhị lớn không ít, lại không hiểu ý 'như thế nào', chính là hỏi cụ thể phương diện nào, chỉ phải trả lời: "Từ nhỏ vị kia không phải bị tàn tật sao, rất nhiều năm rồi bá tánh chúng ta chưa từng thấy qua ngài ấy, từ nhiều năm trước đến nay đều vô thanh vô tức..."

    Cả người Ảnh Nghị tỏa ra hơi thở lạnh lùng, chân tiểu nhị liền mềm nhũn.

    "Tàn tật?"

    "Nghe nói hai mắt bị mù, không thể đi lại....."

    Ảnh Nghị nhíu mày chớp mắt một cái, hắn chưa từng nghe nói qua chủ tử bị tàn tật bao giờ, chỉ sợ là đồn đại.....

    Nhưng khi hắn thật sự nhìn thấy chủ tử, hắn liền bắt đầu hối hận, nếu có thể đến sớm hơn một chút, như vậy người có phải hay không không phải chịu khổ, chỉ thiếu điều...
     
    [Edit_Đông Đông]Ám Vệ Chi Ngụy Trang Thành Dương
    CHƯƠNG 3


    "Đây, ăn đi" Một tỳ nữ lười biếng đem màn thầu mốc meo đặt lên bàn, lại lấy ra một đĩa dưa muối khô héo, đem đôi đũa tùy tiện vứt lên mặt bàn, sau đó liền bưng hộp đồ ăn đi ra khỏi cửa.

    Quý Mạt âm lãnh từ trong ổ chăn bò ra sờ soạng mặc hảo, đầu tóc khô xơ tán loạn, che lấp hết cả khuôn mặt, thấp thoáng chỉ có thể nhìn thấy cằm tiêm tế tái nhợt, hắn thấp giọng ho khan vài tiếng, từ trên giường chậm rãi lăn xuống dưới, không sai chính xác là lăn xuống phía dưới, hắn lăn xuống thập phần thuần thục, trên mặt đất bò vài bước, chuẩn xác sờ soạng đến xe lăn của mình, cánh tay gầy yếu run rẩy, đem chính mình chống đỡ bò lên trên xe lăn, trong chốc lát sau khi ngồi được lên liền thở hổn hển.

    Xa xa truyền đến tiếng la....

    "Tiểu Vi, ngươi giúp hắn rửa mặt chưa?"

    "A, phiền chết ta, chính hắn tự mình lau đi, trong phòng cũng có nước rồi, tàn tật đúng là phiền toái....."

    "Tùy ngươi, đừng để cho hắn chết, chúng ta không gánh nổi....."

    "Hắn mà chết thì cũng không có ai biết đâu, làm gì có ai sẽ để ý một phế nhân chứ."

    "Chúng ta dù sao cũng là dân thường, ai, ăn cơm thôi?"

    "Thịt kho tàu, móng heo hầm xương sườn, cá chép chua ngọt, phong phú quá, mau tới ăn đi!"

    ..........

    Quý Mạt không chút để ý mà đẩy xe lăn, sờ đến chậu rửa mặt, nước bên trong thật lạnh lẽo nhưng cũng không phải mùa đông nên Quý Mạt vẫn có thể chịu đựng được, thật tốt rằng mùa đông đi qua, lại có thể ấm áp hơn một chút.

    Rửa mặt xong, hắn đi đến cái bàn trước mặt cầm lấy chiếc màn thầu mốc meo, bỏ qua sự bẩn thỉu đấy, chậm rãi cắn một ngụm, đây là bữa cơm duy nhất trong một ngày, hắn luyến tiếc không dám ăn nhanh.

    Ảnh Nghị nhìn thấy chính là một màn này, chủ tử của hắn đã từng quang hoa bức người, bị tì nữ khinh nhục, ăn đồ ăn đến cẩu còn không muốn ăn, chủ tử hắn đã từng ưu nhã đoan chính, lê lết từng bước trên mặt đất, mới có thể tìm được xe lăn thay cho đi bộ, chủ tử đã từng ôn nhuận tuấn nhã, bây giờ đầu bù tóc rối, chật vật đến mức làm người đau lòng...

    Bọn họ dựa vào cái gì mà có thể đối xử với ngài như vậy!

    Sát ý trong lòng lan tràn, lý trí của Ảnh Nghị tự nhắc chính mình không thể, việc nhỏ không nhịn được thì sẽ làm loạn việc lớn, chủ tử sẽ khôi phục lại, mà chính mình sẽ là kiếm trong tay hắn, ngô chủ tâm chi sở hướng, tức ngô kiếm chỗ chỉ......

    Động tác Quý Mạt hơi khó khăn, cảm giác hồi lâu trong phòng không quá sáng sủa, rốt cuộc có ánh mặt trời sái lạc chiếu vào, trong đó một mạt ánh mặt trời chiếu vào trên mặt hắn, hắn yên lặng mà nghĩ, thật tốt lại là một mùa xuân ấm áp, chính mình trải qua một mùa đông, lại sống lâu thêm một năm, hắn sẽ kéo dài hơi tàn kiên trì chịu đựng, chờ xem... chờ xem kết cục của những kẻ đó...

    Bên ngoài truyền đến một trận bước chân, như cố ý làm hắn nghe được, Quý Mạt chậm rãi quay đầu, cảm giác chính mình rơi vào bóng tối, màn thầu trong tay bị lấy đi, Quý Mạt mím môi, không nói gì, tay giấu dưới ống tay áo lặng lẽ nắm chặt, hết thảy đều là bình minh trước đêm tối...

    Châm chọc cùng bạo lực đoán trước không hề ập đến, Quý Mạt cảm giác được người nọ đi đến trước mặt, nhìn mình chăm chú, sau đó bóng người chậm rãi hạ thấp xuống, ánh mặt trời dừng ở trên mặt, ấm áp như cũ, người nọ nói: "Chủ tử, Ảnh Nghị đến chậm"

    Người này quỳ gối trước mình, Quý Mạt không nhận ra Ảnh Nghị, hắn không quen biết nhiều người, người mà hắn nhận thức đều đã chết, chỉ còn mình hắn sống sót.....

    Quý Mạt quay đầu, ách giọng trả lời: "Ngươi nhận sai người rồi"

    Ảnh Nghị trầm mặc trong chốc lát, trả lời: "Ta do nương nương bồi dưỡng, ta là ám vệ của ngài."

    Quý Mạt hồi tưởng tới mẫu thân của mình, nàng không phải sớm đã chết sao, ở nơi nào bồi dưỡng ra một người như vậy.
     
    [Edit_Đông Đông]Ám Vệ Chi Ngụy Trang Thành Dương
    CHƯƠNG 4


    Hắn là do ai phái tới, chính mình đã như vậy mà vẫn còn không yên tâm sao, không nhổ cỏ tận gốc để giữ gìn thanh danh, hay tìm người đến âm thầm giám thị sợ chính mình còn có uy hiếp sao, hay muốn hiện thân vì nghĩ có thể giành được tín nhiệm của mình, trong lòng chợt lóe lên chút chê cười.

    Bả vai Quý Mạt nhẹ nhàng run rẩy: "Mẫu thân ta... lệnh ngươi bảo hộ ta?"

    "Thuộc hạ khi còn nhỏ được nương nương cứu ra, đưa đến nơi huấn luyện, thông qua khảo nghiệm mới có thể quay về đây."

    "Khi còn nhỏ?"

    "Ước chừng sáu bảy tuổi......"

    Nếu hắn nói là sự thật, sáu bảy tuổi a, lúc nàng còn sống từng nói, trước mặt người lớn nhất cũng không vượt qua 19 a, đúng là tuổi trẻ thời điểm đâu, chính mình cũng tàn tật gần mười năm......

    Âm thanh Quý Mạt càng thêm khàn khàn, phảng phất áp lực bi thống: "Ngươi đứng lên đi, ta có cái gì tốt để mà bảo hộ đâu, đã là một phế nhân, nói không chừng mùa đông nào đó, liền sẽ lặng lẽ không một tiếng động rời đi, giống như khất cái bên đường khác gì đâu."

    Ảnh Nghị đứng thẳng thân hình, trả lời thanh âm trầm ổn, như là kể ra một chân lý: "Ngài sẽ không, hết thảy đều sẽ tốt lên"

    "Ta nên ăn cơm" Quý Mạt chờ Ảnh Nghị trả màn thầu còn lại cho chính mình.

    "Đúng rồi, ngươi tên là gì?"

    Ngữ điệu Quý Mạt bình đạm, giống như một hồ nước tĩnh mịch.

    "Ảnh Nghị, Ảnh trong bóng dáng, Nghị trong kiên nghị"

    Quý Mạt gật gật đầu suy nghĩ, sờ soạng cầm lấy chiếc đũa, một đôi tay nhẹ nhàng đè tay hắn lại: "Chủ tử, từ từ"

    Quý Mạt có thể cảm nhận đôi tay tuy thô ráp nhưng lòng bàn tay lại rất ấm áp, hơi lạnh, đây là một đôi tay cầm kiếm, Quý Mạt nhớ lại, mẫu thân hắn đã từng nói qua, lòng bàn tay lạnh nhưng trái tim của người đó lại ấm áp, đại để chính là có chút ngoài lạnh trong nóng.

    Quý Mạt buông chiếc đũa, theo âm thanh nhìn phía Ảnh Nghị, ánh mắt không có tiêu cự, mi mắt Ảnh Nghị hơi rũ, nhanh chóng đi ra ngoài cửa, chỉ sau chốc lát liền bưng theo một ít đồ ăn trở lại, đem đồ ăn đặt trước mặt Quý Mạt đưa cho hắn chiếc đũa: "Thỉnh dùng cơm, chủ tử"

    Quý Mạt ngẩn người: "Bọn họ sẽ phát hiện"

    Con ngươi Ảnh Nghị lạnh lùng: "Bọn họ sẽ tình nguyện bản thân không phát hiện được."

    Đầy tớ ức hiếp chủ nhân, những tên này phải trả giá đại giới, chính là động tĩnh không thể quá lớn, chủ tử cần tĩnh dưỡng, còn lại những kẻ âm thầm giám thị đó, nếu đến hắn sẽ biết......

    Quý Mạt nhấp môi, sinh hoạt chính mình tốt lên một chút, cớ sao không nhận.

    Hắn cầm lấy chiếc đũa, lại không biết vị trí đồ ăn ở đâu, vươn tay còn lại kề sát mặt bàn, không chút để ý vuốt ve vị trí đĩa, một bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, đem hắn từ sai hướng đến vị trí chính xác, Quý Mạt đẩy tán loạn đem đồ ăn nhét vào trong miệng, chính là nóng, rất nhiều năm đều không có được ăn qua...

    Ngẫu nhiên Ảnh Nghị sẽ đúng lúc đem cái muỗng đưa đến tay Quý Mạt giúp hắn uống một ngụm cháo, lại không hề nói gì, phảng phất như bọn họ quen biết từ lâu, không cần nói chuyện, xác thật thường thường vào lúc Quý Mạt định làm gì, người này sẽ tinh ý nhận ra giúp hắn thực hiện.

    Quý Mạt ăn xong rồi, liền theo ánh mặt trời, thái dương lên cao, nhẹ nhàng híp đôi mắt, hưởng thụ thời tiết tốt đẹp, đây là thứ duy nhất hắn có thể hưởng thụ, nhiệt lượng của mặt trời sẽ không làm người rét lạnh, hắn không cảm giác được sự tồn tại của người kia, rời đi hay là trốn đi?

    Bản thân hai bàn tay trắng, con người trầm mặc lạnh lùng, cho dù ôn nhu nhất thời giống như đồng tình giả mù sa mưa, một đạo ánh sáng mỏng manh, không thay đổi được bóng tối, huống chi nói ánh sáng kia không nhất định là ánh mặt trời, có thể là ánh kiếm xua đi gió lạnh, chính là dùng mạng người làm tế phẩm...
     
    Back
    Top Dưới