Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Edit - Xuyên nhanh] Nữ phụ phản diện, cô có độc.

[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 178 - Kim chủ, tôi là cố nhân (10)


CHƯƠNG 178 - Kim chủ, tôi là cố nhân (10)

Khi tỉnh lại, Đường Hoan phát hiện cánh tay mình đã bị bó thành xác ướp.

Cô mê mang nhìn xung quanh, không biết hiện tại đang ở chỗ nào, nhưng dù sao thì cô vẫn cảm thấy mình rất may mắn.

(nếu không đọc truyện tại www.wattpad.com/user/DiepHoLy thì bạn đang đọc truyện tại những trang ăn cắp.

Đừng tiếp tay cho trộm cắp kiếm lợi từ truyện được edit phi lợi nhuận)

"Nguy hiểm thật!

Vừa nhảy ra khỏi cái hố người mù, suýt nữa thì lại rơi vào cái hố người cụt tay, may mà tôi tốt số!

Quả thật trên đời này vẫn còn nhiều người tốt, khi tôi rơi vào tình cảnh nguy hiểm như vậy lại vươn tay giúp tôi!

Thống rác rưởi, cậu nói xem, điều này có phải chứng minh vận khí của tôi đã tốt lên rồi không?"

- Tràn trề tự tin, Đường Hoan nói.

[Người cứu cô là Mộ Cửu Lăng.] - Hệ thống không cần nhiều lời, chỉ nói một câu này đã đủ để đánh tâm trạng tốt đẹp của Đường Hoan về nguyên hình.

Đường Hoan: "......"

Bây giờ, cô rất muốn chết quách đi cho xong.

Cô không chỉ ưu thương, mà còn cảm thấy cực kỳ đau lòng.

Vận khí của cô là cái thứ vận khí rách nát gì thế không biết!

Nếu biết trước mình sẽ được tên biến thái chết tiệt họ Mộ kia cứu, cô thà bị chặt đứt tay còn hơn.

(nếu không đọc truyện tại www.wattpad.com/user/DiepHoLy thì bạn đang đọc truyện tại những trang ăn cắp.

Đừng tiếp tay cho trộm cắp kiếm lợi từ truyện được edit phi lợi nhuận)

Khi Đường Hoan còn đang thấp thỏm bất an, một người đàn ông nho nhã, tuấn tú, đeo kính giọng vàng đẩy cửa bước vào.

"Tiểu thư Bùi, cô tỉnh rồi?"

Mặc dù đã qua tám năm nhưng khi nghe được giọng nói này, Đường Hoan vẫn lập tức nhận ra đây là giọng nói mà mình đã nghe thấy trong đêm mưa khi còn bị mù, là giọng của Mộ Cửu Lăng!

Sự uy hiếp mà một tên biến thái mang đến vẫn luôn rất lớn.

Đường Hoan mỉm cười, có chút mất tự nhiên.

"Ngại quá, tôi họ Tần, xin hỏi, anh là người đã cứu tôi à?

Thật vô cùng cảm ơn anh!"

- Đương Hoan hơi nắm tay lại, cô cực kỳ khẩn trương, nói - "Có điều, tôi còn chút việc, cần phải rời đi."

"Tiểu thư Bùi, dù sao thì chúng ta cũng từng quen biết, cô cần gì phải giấu giếm.

Cô vội vàng như vậy là vì sợ bí mật của mình bị lộ đúng không?

Nhưng, tôi đã biết cả rồi, cô rời đi làm gì?"

Mộ Cửu Lăng dùng ngón cái vuốt ve ngón trỏ, đây là thói quen gã thường làm khi đã dự tính trước được tình huống.

Đường Hoan không ngờ, sau khi sống lại, người thứ nhất nhận ra cô không phải con gấu nhỏ nhà cô mà lại là tên biến thái Mộ Cửu Lăng chết tiệt này!

Thử hỏi, trên đời còn chuyện gì khiến người ta tuyệt vọng hơn không?

Đây là cái thứ kịch bản quỷ quái gì vậy?

"Tôi không phải tiểu thư Bùi!"

- Đường Hoan biết, dù thế nào thì cũng không được thừa nhận.

Mộ Cửu Lăng đi tới cạnh Đường Hoan, ép sát từng bước, sau đó đưa đầu về phía hõm vai cô.

Theo bản năng, Đường Hoan quay đầu tránh, cô nhíu mày, mang theo sự ghét bỏ khó có thể miêu tả thành lời.

"Tiểu thư Bùi Hoan Tâm, cô vẫn giống hệt tám năm trước, cùng một hành động, cùng một hơi thở, cô không lừa được tôi."

- Gã cực kỳ quen thuộc với những hơi thở chán ghét mà người ta dành cho mình, chỉ cần cảm nhận được một lần thì tuyệt đối sẽ không quên.

Đường Hoan: ......

???

Đậu móa!

Mẹ nó, gã này thuộc họ chó hả?

Khí vận chi tử còn có bàn tay vàng kiểu này ư?

Ông đây mượn xác hoàn hồn mà gã vừa liếc mắt đã nhìn ra, lại còn như thể đã dự đoán trước, chẳng lẽ gã không cảm thấy chuyện này khó tiếp thu ư?

Đường Hoan cảm thấy, vận khí của người với người khó mà so sánh được.

"Rốt cuộc thì anh muốn gì?"

- Đường Hoan khẩn trương đến mức nắm chặt tay thành quyền.

Mộ Cửu Lăng cười khẽ một tiếng.

"Thì ra cô thật sự là Bùi Hoan Tâm à...."

- Giọng điệu của gã cực kỳ có ý vị - "Tôi vốn chỉ đoán mò mà thôi, không ngờ cô lại bị tôi lừa dễ dàng như vậy."

-----------------------

Bù thêm hai chương ngày thứ hai. aizzz....
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 179 - Kim chủ, tôi là cố nhân (11)


CHƯƠNG 179 - Kim chủ, tôi là cố nhân (11)

"Thì ra cô thật sự là Bùi Hoan Tâm à...."

- Giọng điệu của gã ngập tràn ẩn ý - "Tôi vốn chỉ đoán mò mà thôi, không ngờ cô lại bị tôi lừa dễ dàng như vậy."

Đường Hoan: "......"

"Cô mượn xác hoàn hồn à, hay, còn có một bí mật khác lớn hơn?"

- Mộ Cửu Lăng dán sát vào người Đường Hoan, hơi thở ấm nóng của gã phả vào tai cô.

(ngoài www.wattpad.com/user/DiepHoLy thì những trang web khác đều là ăn cắp)

Biết mình vừa rồi quá mất kiên nhẫn nên đã làm ra một chuyện vô cùng ngu ngốc, Đường Hoan dứt khoát không lên tiếng nữa.

Mộ Cửu Lăng cũng chẳng ép buộc cô, gã nói chuyện một mình: "Tôi vốn cho rằng ngoài thằng súc sinh Túc Ảnh kia thì chẳng có thứ đồ chơi nào thú vị nữa, không ngờ tại thời điểm mấu chốt lại xuất hiện cô.

Trong đầu tôi đột nhiên có một ý tưởng vô cùng tuyệt vời, cô muốn nghe không?"

Đường Hoan lạnh lùng "phun" lại: "Mày mới là súc sinh, cả nhà mày đều là súc sinh!"

- Con gấu nhỏ mà cô nuôi lớn, kể cả muốn mắng cũng chỉ cô mới có quyền mắng, ai cho phép người khác lảm nhảm.

Nghe được những lời này, biểu cảm của Mộ Cửu Lăng cũng không thay đổi, gã chỉ thong thả lật tay, tát mạnh vào mặt Đường Hoan.

Cái tát của gã khiến mặt Đường Hoan lập tức trở nên tê dại.

"Muốn nghe ý tưởng tuyệt vời của tôi không?"

- Cứ như chưa từng xảy ra chuyện gì, Mộ Cửu Lăng tiếp tục đề tài vừa nói.

Đường Hoan bưng mặt, không dám tiếp tục tranh cãi với gã biến thái này nữa.

"Túc Ảnh có vẻ rất coi trọng cô chị gái này của mình, mà xem ra, người chị là cô cũng cực kỳ yêu quý nó?

Chậc chậc, chị em tình thâm ha, hay là uyên ương bỏ mạng?"

"Tôi vẫn luôn nghĩ cách khiến tên tiểu súc sinh kia thống khổ cùng cực, đau đớn tận xương tủy, để nó nếm thử nỗi đau lúc trước của tôi!

Tôi luôn muốn được chứng kiến cảnh đó!

Ngày trước tôi tiếp cận cô cũng vì muốn thực hiện việc này, không ngờ cô lại chết sớm như thế, tôi còn chưa kịp làm gì mà cô đã hương tan ngọc nát[1] rồi."

"Có điều, vận khí của tôi không tồi, trời cao lại cho tôi cơ hội thứ hai.

Cô yên tâm, lần này tôi sẽ nắm chắc cơ hội trong tay.

Tôi có một kế hoạch vô cùng hoàn mỹ.

Tôi sẽ nhốt tên tiểu súc sinh kia vào đáy vực, làm nó mất đi tất cả, chưa đủ, cô nói xem, nếu tôi dồn nó vào hoàn cảnh chó nhà có tang ấy sau đó mang theo cô xuất hiện trước mặt nó, tâm trạng của nó sẽ thế nào?"

"Chó nhà có tang, chỉ có thể trơ mắt nhìn chị mình bị bắt nạt, nhìn người mình yêu thương nhất lại chết oan chết uổng lần nữa!

Chậc chậc, không biết vì sao vừa nghĩ tới cảnh tượng bi thảm ấy, tôi lại cảm thấy cực kỳ hưng phấn."

(cái thứ truyện full ăn cắp, qua bên wt DiepHoLy đi anh chị em =))) )

Đường Hoan bất giác rùng mình.

Tên biến thái chết tiệt này!

Mộ Cửu Lăng thấp giọng an ủi: "Hoan Tâm, cô đừng lo lắng quá, cô yên tâm, hiện tại cô có tác dụng lớn với tôi, tôi sẽ không làm gì cô."

"Nếu mày còn là đàn ông thì tập tức giết tao đi.

Đàn ông chúng mày tranh đấu với nhau, sao mày cứ phải kéo một người phụ nữ vào, chẳng lẽ mày không cảm thấy mày rất vô sỉ, xấu xa à?"

- Đường Hoan cắn chặt răng, không sợ chết, nói.

Hiện tại cô cảm thấy chết thì chết, rơi vào tay tên biến thái này đúng là xui xẻo!

"Xấu xa?

Vô sỉ?"

- Mộ Cửu Lăng cứ như nghe được chuyện gì đó nực cười - "Cô cho rằng Túc Ảnh tốt đẹp hơn tôi à?"

"Vì muốn sưu tầm những người phụ nữ có vẻ ngoài tương tự cô, nó đã hại biết bao nhiêu gia đình vợ con ly tán, hửm?"
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 180 - Kim chủ, tôi là cố nhân (12)


CHƯƠNG 180 - Kim chủ, tôi là cố nhân (12)

"Nghe nói nó đang phân phát những người phụ nữ đó đi.

Cô cho rằng nó cải tà quy chính rồi hả?

Không không không, nó đã tìm được một thứ thay thế tốt hơn mà thôi.

Nó ép người ta phẫu thuật thẩm mỹ thành khuôn mặt của cô rồi làm mù mắt người đó."

Khi nhắc tới phương pháp tự lừa người dối mình này, Mộ Cửu Lăng không nhịn được, khịt mũi coi thường.

"Một Túc Ảnh như vậy, có thể tốt hơn tôi bao nhiêu, hửm?"

Đường Hoan không nói gì.

Con gấu nhỏ nhà cô sao có thể tùy tiện so sánh với bất cứ gã xấu xa nào, kể cả anh có làm sai việc gì thì tên biến thái Mộ Cửu Lăng này cũng chẳng sánh bằng.

Cô chính là người xoay theo chiều gió đấy!

Thì sao?

*

* *

Hôm qua bé cháu của Diệp mỗ vào google tìm truyện chú nó edit, rồi tự nhiên nó hú ầm lên, chạy ra khoe Diệp mỗ.

Nhìn màn hình điện thoại của nó, Diệp mỗ cũng bó tay với cái giống trộm cắp.

Giờ còn có web ăn trộm của bọn ăn cắp, cụ thể hơn thì web có ăn trộm của bọn truyện full cả nhà ạ.

Thật sự là cạn ngôn =)))

Không những thế, còn công khai ở cuối truyện là: "Ấn vảo quảng cáo để ủng hộ nhóm dịch."

Trong khi "nhóm" là phải từ hai người trở lên, đằng này chỉ mình Diệp mỗ edit.

Chúng nó công khai kiếm lợi từ một truyện free.

Diệp mỗ tự nhủ, chúng nó ăn bẩn, anh "khôn" như vậy thì sống dai phải biết.

Khổ tâm ghê cơ.

Aizz.

Nếu ai đó đi qua đọc được lời này thì đừng ngu dại mà ấn vào quảng cáo, editor thì chẳng được gì trong khi bọn trộm cắp cứ kiếm lợi ầm ầm.

Nản chẳng muốn edit nữa cho chúng nó khỏi ăn cắp =)))

Xin lỗi vì đã để tâm sự giữa chương thế này, Diệp mỗ sợ chúng nó xóa thôi.

...

(ngoài www.wattpad.com/user/DiepHoLy thì những trang web khác đều là ăn cắp)

Cứ vậy, Đường Hoan bắt đầu sinh hoạt tại địa bàn của Mộ Cửu Lăng, nói đúng hơn thì cô bị gã giam cầm.

Có lẽ vì dung mạo của Đường Hoan quá nhạt nhẽo, không phù hợp thẩm mỹ của Mộ Cửu Lăng nên gã cũng chẳng sinh ra tâm tư khác với cô, ngược lại, gã còn trêu chọc cô như một con chó nhỏ, thỉnh thoảng lại nói vài chuyện liên quan đến Túc Ảnh cho cô nghe.

Ví dụ như, mấy năm nay, Túc Ảnh đã dần dần coi trọng một kẻ tên là Kỷ Minh, tên đó chính là gián điệp mà gã cài vào.

Năng lực làm việc của tên Kỷ Minh này không thể so được với Hoàng Mao nhưng hắn lại biết cách bốc thuốc đúng bệnh, khiến Túc Ảnh vui vẻ.

Túc Ảnh tưởng niệm Đường Hoan thành bệnh.

Biết được điều ấy, Kỷ Minh tìm những người có dáng vẻ giống Bùi Hoan Tâm về cho anh, sau đó, khi anh bắt đầu tàn nhẫn hơn thì hắn lại tiếp tục "hiến kế", để anh bắt người về rồi ép người ta đi phẫu thuật thẩm mỹ và làm mù mắt người ta, tạo ra một người giống hệt Bùi Hoan Tâm!

Đường Hoan vốn không hiểu vì sao chỉ tám năm ngắn ngủi mà tên gấu nhỏ nhà mình lại lột xác thành một kẻ không có tính người như vậy, thì ra là do bên cạnh có kẻ quấy phá!

"Mày thật đê tiện!"

- Đường Hoan căm giận mắng.

Mộ Cửu Lăng nhún vai: "Vậy mà đã gọi là đê tiện à?

Tôi còn có thể làm ra nhiều chuyện đê tiện hơn."

"Chẳng phải cô luôn muốn gặp cậu em trai tốt của mình sao?

Rất nhanh thôi, cô sẽ gặp được nó."

- Thong thả, ung dung thưởng thức chuỗi phật châu trong tay, Mộ Cửu Lăng nói.

"Mày có ý gì?"

- Đương Hoan hoang mang hỏi lại.

Gã Mộ Cửu Lăng biến thái chết tiệt này nói vậy thì chắc chắn gã đã bắt đầu hành động.

"Nghĩa trên mặt chữ, trò chơi của tôi bắt đầu rồi.

Cô có mong đợi không?"

- Mộ Cửu Lăng đến gần Đường Hoan, cầm tóc cô lên và ngửi.

Đường Hoan đột nhiên nghĩ tới cốt truyện đã nói Túc Ảnh bị phản bội nên cuối cùng mới thất bại, chết trong tay Mộ Cửu Lăng!

Tên Kỷ Minh kia chính là người phản bội Túc Ảnh!

Chẳng lẽ trò chơi mà Mộ cửu Lăng nói chính là mắt xích quan trọng trong việc dồn Túc Ảnh vào chỗ chết?

Cho dù Đường Hoan có hỏi gì, Mộ Cửu Lăng cũng chỉ nhìn cô và cười, không tiết lộ thêm bất cứ tin tức nào nữa.

Nửa tháng trôi qua.

Khi Đường Hoan còn đang mơ màng ngủ thì đã bị xách lên, lôi lôi đẩy đẩy vào trực thăng.

"Mộ Cửu Lăng, mày muốn mang tao đi đâu?"

- Đường Hoan có chút hoảng hốt.

Có vẻ như Mộ Cửu Lăng đang rất sung sướng: "Cô đoán xem."

Đoán cả nhà mày ấy!

Đường Hoan chỉnh lại quần áo, không nói chuyện nữa.

Gã biến thái chết tiệt này, nếu càng gặng hỏi, gã sẽ càng đắc ý.

Khi Đường Hoan không hỏi nữa, Mộ Cửu Lăng lại tiến tới gần cô: "Mang cô đi gặp cậu em trai mà cô luôn tâm tâm niệm niệm, sao không thấy cô vui vẻ gì vậy, hửm?"

- Mộ Cửu Lăng duỗi tay nâng cằm Đường Hoan.

Ánh mắt Đường Hoan không thay đổi, tròng mắt chuyển động.

Ý của Mộ Cửu Lăng là... gã sắp đấu chính diện với Túc Ảnh hả?
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
TÂM SỰ MỎNG


Diệp mỗ chán ngấy cái hội trôm cắp rồi.

Chúng nó giỏi thật, toàn auto coppy.

Diệp mỗ không muốn đăng truyện lên wattpad nữa, cho chúng nó khỏi auto coppy =)))

Tự nhiên Diệp mỗ nhớ mình còn cái page trên facebook, để mọc mốc, Diệp mỗ tự hỏi có nên hoạt động cái page ấy không :v Dù gì thì để chúng nó coppy từng chương một cho khổ chết chúng nó đi, chứ cứ auto coppy thế này, Diệp mỗ akay lắm.

Không hiểu chúng nó lọc phần tâm sự ở các chương kiểu gì nhỉ.

Aizzz.

Từ nay đến tuần sau còn vài ngày, Diệp mỗ sẽ suy nghĩ kỹ xem nên qua facebook đăng không :v kiểu gì cũng bị ăn cắp thôi, nhưng Diệp mỗ muốn chúng nó chịu khổ hơn tí.

Cảm ơn mọi người ngồi đọc Diệp mỗ lảm nhảm. ❤️❤️❤️❤️

À, mọi người cho Diệp mỗ xin ý kiến nha, comt bên dưới là số 1 nếu đồng ý, số 0 nếu không đồng ý, Diệp mỗ dễ tổng hợp hơn.
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 181 - Kim chủ, tôi là cố nhân (13)


CHƯƠNG 181 - Kim chủ, tôi là cố nhân (13)

Có lẽ vì khoảng thời gian này bị Túc Ảnh dồn ép quá mức tàn nhẫn nên tinh thần của Mộ Cửu Lăng không được cân bằng.

Phải biết rằng, trước đây, đối với Mộ Cửu Lăng, Túc Ảnh chỉ là một tiểu súc sinh, cho dù Túc Ảnh gây ra sóng gió gì thì Mộ Cửa Lăng cũng vẫn bày ra dáng vẻ như trêu đùa thú cưng, kệ cậu thích làm gì thì làm.

Ấy vậy mà bây giờ, có thể hố được Túc Ảnh, Mộ Cửu Lăng lại không thể che dấu nổi tâm tình sung sướng của mình.

Điều đó chứng minh, tám năm này, Túc Ảnh thật sự không bị bắt nạt và làm nhục nữa, Đường Hoan cảm thấy cực kỳ vui mừng.

Khi vui vẻ, Mộ Cửu Lăng sẽ trở nên giống một người bình thường, bắt đầu nói rất nhiều.

Gã nhịn không nổi mà khoe ra kế hoạch "không chê vào đâu được" của mình.

"Tên tiểu súc sinh kia muốn tranh địa bàn buôn lậu ở châu thổ với tôi, nó cho rằng có thể rút củi dưới đáy nồi nhưng nó đâu ngờ Kỷ Minh lại là người của tôi."

"Nó muốn nhúng tay vào mối làm ăn ở châu thổ, tôi sẽ khiến nó 'lật xe', chết trên đường!

Tôi mang cô đi gặp mặt nó lần cuối, có thấy biết ơn tôi không, hửm?"

Đường Hoan biết trước giờ Túc Ảnh làm việc luôn cẩn thận, nhưng dù cẩn thận đến đâu cũng sẽ không đánh thắng nếu bên cạnh có kẻ ăn cây táo, rào cây sung!

"Rác rưởi, hiện tại Túc Ảnh sao rồi?"

Đường Hoan biết lúc này không thể hoảng, đây là thời khắc mấu chốt, không thể tự làm đầu chiến tuyến của phe ta hỗn loạn được[1].

[Yên tâm đi, vẫn chưa chết.]

Đường Hoan: ......

Rác rưởi chết tiệt, tôi còn không biết là Túc Ảnh chưa chết chắc, không nghe thấy gã Mộ Cửu Lăng biến thái này nói sẽ mang tôi đi gặp Túc Ảnh lần cuối à?

[Đừng thầm mắng ta, ta biết đấy!]

"Tôi mà phải thầm mắng cậu hả?

Tôi mắng thẳng mặt cái thứ rác rưởi nhà cậu đây này, cậu có cái gì để phản bác không?"

[ ......] Hệ thống tức đến mức rớt mạng.

Ký chủ rác rưởi hùng hổ như vậy, chẳng đáng yêu chút nào.

Tuy rằng thường ngày nó hay hố cô nhưng ít ra thì sau lưng, nó vẫn giúp cô mà.

Người trẻ tuổi thường phản nghịch, không hiểu nỗi khổ tâm của nó chút nào.

[1]自乱阵脚 (tự loạn trận cước): trận cước/ đầu chiến tuyến/ đầu trận tuyến bị chính phe ta làm cho hoảng loạn.

truyện được đăng tại: https://www.facebook.com/dieptichhuan/

*

* *

Biên cảnh vùng châu thổ.

Đây là một rừng mưa nhiệt đới cây cối rậm rạp, có vô số đầm lầy ẩm ướt dính nhớp nháp và đủ loại côn trùng, rắn, chuột, kiến.

Cho dù là dân bản xứ thì khi vào trong rừng cũng sẽ mang về thương tích đầy mình.

Đương nhiên, nơi không người thế này rất được những phần tử tội phạm ưa thích bởi vì ở đây có thiên nhiên, chướng khí[2] và các loại côn trùng mang độc làm lá chắn, người bình thường sẽ chẳng đi vào.

[2]chướng khí: khí ẩm, khí độc bốc lên ở các vùng núi, vùng nhiệt đới, cận nhiệt đới, khiến con người dễ dàng sinh bệnh.

Nhóm người Túc Ảnh vừa tiến tới chỗ sâu trong rừng thì rơi vào phục kích.

Túc Ảnh muốn đến nơi đóng quân của phía châu thổ để đàm phán với người đứng đầu nơi đó, ai ngờ lại có mai phục ở đây.

Chân Túc Ảnh bị trúng đạn.

Hiển nhiên đối phương đã chuẩn bị kỹ càng trước khi tới, quan trọng nhất là bên ta có kẻ phản bội.

Lần này, vì an toàn, Túc Ảnh đã sắp xếp vài đoàn xe xuất phát từ các địa điểm khác nhau để mê hoặc kẻ địch.

Ấy vậy mà đối phương vẫn biết anh đi cùng đoàn xe này, tập trung tất cả hỏa lực về phía anh.

Hoàng Mao và Kỷ Minh liều mạng yểm trợ Túc Ảnh xông ra khỏi vòng vây, anh khập khiễng đi trong rừng mưa nhiệt đới.

Nơi này chỗ nào cũng có những loại côn trùng độc hại, hút máu người, Túc Ảnh chỉ có thể cắn răng bước tiếp.

Vất vả lắm mới chạy thoát khỏi hỏa lực của kẻ địch và tìm được một nơi nghỉ chân tạm thời ở sườn núi, Túc Ảnh sờ sờ khẩu súng bên hông.

Ngay sau đó, anh không chút do dự giết chết Kỷ Minh khi hắn chưa kịp phản ứng.

Theo anh vài năm, vậy mà nói giết là giết, không hề để lại một cơ hội giải thích

Hoàng Mao khiếp sợ: "Túc ca!

Sao anh lại......"
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 182 - Kim chủ, tôi là cố nhân (14)


CHƯƠNG 182 - Kim chủ, tôi là cố nhân (14)

Hoàng Mao khiếp sợ: "Túc ca!

Sao anh lại......"

Đột nhiên giết chết Kỷ Minh?

Túc Ảnh bình tĩnh cất súng đi: "Kẻ phản bội mà thôi."

Vừa nãy hỏa lực quá mạnh, kể cả có Hoàng Mao và Kỷ Minh liều chết yểm hộ, chắc chắn anh cũng không thể thoát khỏi.

Anh chạy thoát, chẳng qua là đối phương cố tình thả anh mà thôi.

Đã muốn giết anh lại không lập tức giết anh, như mèo vờn chuột, cho anh một con đường sống, cách làm việc thần kinh kiểu này thì chỉ có Mộ Cửu Lăng.

Dựa vào đâu mà Mộ cửu Lăng có thể thả anh đi lại tự tin sẽ dễ dàng bắt được anh lần nữa?

Đơn giản là cạnh anh có kẻ phản bội!

"Túc ca, chân anh thế nào rồi?"

Túc Ảnh khom lưng, móc từ trong giày ra một con dao ngắn sắc bén.

Anh bình tĩnh dùng con dao đó rạch vào trong thịt, tự lấy viên đạn ra.

Trên trán, mồ hôi chảy đầm đìa nhưng biểu cảm của anh lại chẳng hề thay đổi

Đau không?

Đau!

Nhưng nỗi đau khi trái tim bị đâm nát cũng đã trải qua thì cảm giác đau đớn này chẳng là cái thá gì!

"Cậu dựa theo kế hoạch của chúng ta, đi trước đi.

Tìm được Cường Sâm thì trực tiếp bàn chuyện hợp tác.

Khi cần thiết, có thể nhường thêm một phần lợi nhuận cho đối phương.

Sau khi hoàn thành thỏa thuận, bảo hắn mang người tới cứu viện tôi."

- Túc Ảnh an bài đâu ra đấy.

"Nhưng Túc ca, giờ anh đang bị thương!"

- Làm anh em, sao y có thể bỏ chạy một mình được.

"Chính vì tôi bị thương nên chắc chắn tôi sẽ không chạy xa!

Lần này, Mộ Cửu Lăng đưa tới toàn là hỏa lực tốt nhất, xem ra gã muốn 'cá chết lưới rách' với chúng ta.

Nếu hai ta đi cùng nhau, chắc chắn sẽ không thoát khỏi vòng vây của gã."

"Túc ca, em..."

- Hoàng Mao hơi chần chờ.

"Hiện tại là lúc có thể do dự, không quyết đoán à?"

- Túc Ảnh lạnh mặt nhìn.

Hoàng Mao chỉ có thể cắn chặt răng, dứt khoát rời đi.

( truyện được đăng tại: https://www.facebook.com/dieptichhuan/)

Rừng mưa nhiệt đới cực kỳ ẩm ướt.

Nơi này không thể so được với bên ngoài, đâu đâu cũng có chướng khí, người nào ở lâu bên trong chắc chắn sẽ xuất hiện tình trạng hoa mắt, tức ngực, khó thở, đầu óc choáng váng.

Túc Ảnh kéo một cái chân bị thương đi lại trong rừng suốt nửa buổi chiều, tránh né kẻ địch lần theo dấu vết.

Càng lúc, anh càng cảm thấy hô hấp khó khăn, thể lực dần cạn kiệt.

Hơn nữa, chỉ một buổi chiều mà miệng vết thương đầm đìa máu tươi của Túc ảnh đã bắt đầu viêm nhiễm, nếu không kịp xử lý kịp thời, e là sẽ bị nhiễm trùng máu.

Cùng lúc đó, trực thăng của Mộ Cửu Lăng chậm rãi tới.

"Mộ gia, trừ Hoàng Mao và Kỷ Minh thì người của Túc Ảnh đã bị xử lý tại chỗ.

Sau khi chạy trốn, có lẽ Kỷ Minh đã bại lộ, phát hiện thi thể của hắn trong rừng.

Không thấy tung tích của Túc Ảnh và Hoàng Mao, nhưng người bên ta đã bắn trúng chân Túc Ảnh, chắc chắn bọn họ sẽ không thể chạy xa."

Mộ Cửu Lăng vừa xuống trực thăng đã có người tới báo cáo.

Đường Hoan vểnh tai, nghe thấy tất cả, trái tim cô không ngừng run lên.

"Chậc, thật đáng thương, vậy mà lại để trúng đạn."

- Làm ra vẻ thương tiếc, Mộ Cửu Lăng nói.

Sắc mặt Đường Hoan không hề thay đổi, vẫn cứ lạnh lùng như trước.

Mộ Cửu Lăng cảm thấy thật kỳ lạ, đôi khi, người phụ nữ này rất ngớ ngẩn nhưng lại có lúc bình tĩnh hơn hẳn người thường.

Hoàn cảnh của rừng mưa nhiệt đới rất ác liệt, Đường Hoan cực kỳ khó chịu.

Đi sâu vào trong được một đoạn, cô bắt đầu nôn mửa kịch liệt, cứ như sắp lên cơn sốc[1] vậy.

Mộ Cửu Lăng chỉ huy bác sĩ đi theo đưa thuốc cho Đường Hoan uống, tình trạng của cô mới khá hơn.

Gã đâu ngờ, Đường Hoan lại quan sát kỹ người bác sĩ kia, nhớ rõ khuôn mặt của người đó và tới buổi tối, khi dựng trại, cô tiếp tục tỉnh bơ để ý xem người bác sĩ ấy ngủ trong lều trại nào...

[1]thời tiết thay đổi thất thường, con người sẽ dễ dàng bị sốc nhiệt.
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 183 - Kim chủ, tôi là cố nhân (15)


CHƯƠNG 183 - Kim chủ, tôi là cố nhân (15)

"Mộ gia, cô ta chạy rồi!"

Chờ khi người của Mộ Cửu Lăng phát hiện đã là rạng sáng, ánh nắng mờ mờ rơi xuống.

Bác sĩ đi theo bị đánh ngất trong lều trại, thuốc rơi đầy đất.

Sau khi sắp xếp lại, bác sĩ đã báo cáo đồ bị mất là những thứ dùng để chữa trị vết thương bị trúng đạn và thuốc giảm bớt chứng bệnh khi ở trong rừng mưa nhiệt đới.

Nghe báo cáo, Mộ Cửu Lăng nghiền ngẫm nhướng mày.

Người phụ này, quả thật vượt ngoài dự kiến của gã, khi ngu xuẩn thì cực kỳ ngớ ngẩn nhưng khi "to gan" thì đúng là chuyện gì cũng dám làm.

Muốn vào vai uyên ương bỏ mạng ư?

Gã cực kỳ mong chờ được thấy cảnh hai người bị bắt về cùng lúc.

Gã cực kỳ thích cảm giác làm mèo vờn chuột kiểu này, đối phương biết rõ không thể trốn thoát khỏi bàn tay gã nhưng vẫn lao đầu tìm đường sống như thiêu thân lao vào lửa, chỉ là, cuối cùng cũng vẫn không chạy thoát khỏi vận mệnh bị gã trêu đùa!

( truyện được đăng tại: https://www.facebook.com/dieptichhuan/)

*

* *

[Rõ ràng cô đã sắp lên cơn sốc rồi mà.]

Hệ thống cảm thấy không còn gì có thể thần kỳ hơn, rõ ràng khi vừa tiến vào rừng mưa nhiệt đới, dáng vẻ của ký chủ rác rưởi nhà nó cứ như sắp chết đến nơi.

Ấy vậy mà tới nửa đêm, cô lại có thể 'vùng dậy', mò mẫm rời khỏi lều trại, đánh ngất người trông coi mình và đập bác sĩ hôn mê.

Cô chạy trốn tài tình[1] như vậy, đến nó cũng không nhịn được mà cho một like[2].

"Tôi là người yếu ớt như vậy à?"

Cố gắng ghìm cảm giác như sóng cuộn biển gầm trong dạ dày lại, Đường Hoan vờ như mình không sao.

Thật ra, có người phụ nữ nào không yếu đuối, chẳng qua khi không có ai để dựa vào thì buộc phải tự kiên cường lên thôi.

Sắc mặt Đường Hoan cực kỳ khó coi, mặt mũi trắng bệch, trán đầy mồ hôi.

Ban đầu hệ thống còn tưởng rằng cô thật sự không sao, mãi sau nó mới phát hiện, chỉ là, Đường Hoan vẫn chẳng hề kêu than lấy một tiếng.

Đột nhiên, hệ thống cảm thấy cực kỳ bội phục cô.

Năng lực nhẫn nại của Đường Hoan cứ như một bí mật.

Có lúc chỉ bị đánh một cái, cô đã đau đến mức gào lên, sau đó nổ tung tại chỗ.

Đôi khi cô lại có thể liều chết, cho dù khó chịu đến mấy cũng sẽ không thể hiện ra ngoài.

Đường Hoan càng lúc càng đi xa Túc Ảnh.

Vận khí tốt chỉ xuất hiện trên người nam nữ chính, bia đỡ đạn thì đừng hy vọng gì nhiều.

Hệ thống vẫn luôn giữ im lặng.

Nó cảm thấy nếu Đường Hoan cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ cô chưa tìm thấy Túc Ảnh thì đã lăn ra chết rồi.

Vì thế, nó bất chợt lên tiếng...

[Đi nhầm hướng rồi, phải đi ngược lại, Túc ảnh ở phía đó.]

Nói xong, hệ thống nhanh chóng offline.

Nó thề, nó chỉ giúp cô lần này thôi, về sau sẽ không xen vào chuyện của người khác nữa!

Nghe vậy, Đường Hoan trầm mặc quay đầu, mắt cô lóe lên một cách khó phát hiện.

Nếu cô nhớ không nhầm, lúc đầu, cái thứ hệ thống rác rưởi này chưa từng chủ động giúp đỡ cô.

A, thì ra phải dùng khổ nhục kế.

[1]风骚(phong tao): theo baidu baike, từ này có rất nhiều cách dùng: 1- từ dùng để chỉ thơ văn(VD: từ ngữ, câu từ,... này đầy tính nhân văn); 2 - chỉ hành động tài hoa, tài tình, tài giỏi,...; 3 - cử chỉ ngả ngớn, hành vi phóng đãng; 4 - dùng để chỉ người nào đó đẹp nhất, tuấn tú nhất,....

5 - vinh quang, ...; 6 - hào quang(tỏa sáng);......

[2]666: dùng để khen gợi, ca ngợi việc gì đó, điều gì đó xuất sắc.

6666 tương đương với nút like trên facebook bên mình, đương nhiên là không tính like dạo.

*

* *

Tình trạng hiện tại của Túc Ảnh cực kỳ xấu.

Trốn đông trốn tây trong rừng mưa nhiệt đới nguyên một buổi chiều, lại thêm cả buổi tối, vết thương trên đùi anh càng lúc càng nghiêm trọng.

Đã vậy, lần này Mộ Cửu Lăng còn phái đi rất nhiều người, bọn chúng không ngừng tìm kiếm khắp rừng, Túc Ảnh chỉ có thể chạy tới nơi hoang vu, vắng vẻ nhất.

Càng đi sâu vào trong thì chướng khí càng nhiều, đầm lầy cũng càng thêm hiểm trở.

Chạy trốn ròng rã một ngày một đêm, Túc Ảnh cảm thấy hai chân nặng như rót chì.

Tình trạng của anh càng thêm trầm trọng, tầm mắt mơ hồ, nếu không phải vì ý chí của anh kiên cường, chỉ sợ đã ngã xuống rồi.

Anh tìm một lùm cây được che kín bởi bụi gai và chui vào, sau đó, yên tĩnh cuộn tròn người lại.
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 184 - Kim chủ, tôi là cố nhân (16)


CHƯƠNG 184 - Kim chủ, tôi là cố nhân (16)

Túc Ảnh chẳng thể nhớ được mình đã bao lâu không rơi vào tình trạng chật vật thế này.

Gai nhọn rạch qua khuôn mặt anh, anh yên lặng cuộn tròn người trong bụi cây, khuôn mặt lạnh lùng không cảm xúc, chẳng có sự oán giận khi rơi vào mức đường cùng của một người bình thường.

Tầm mắt dần mờ đi, anh chẳng thể nhìn rõ thứ gì, dầu óc tựa hồ nhão, bên tai vang lên vô số tạp âm.

Mặc dù đau đớn nhưng Túc Ảnh lại yên tĩnh như một đứa nhỏ.

"Chị, tôi không chịu đựng nổi nữa rồi..."

- Túc ảnh nghiêng người, lăn vào lùm cây, lẩm bẩm nói.

Tôi sợ đường xuống Hoàng Tuyền không tìm thấy chị nên chỉ có thể ôm tâm lý may mắn, tiếp tục sống sót để được gặp chị trong mơ.

Nhưng, chị lại nhẫn tâm như vậy, chưa từng đi vào trong giấc mộng của tôi lấy một lần!

Đã nhiều năm trôi qua nhưng Túc Ảnh vẫn nhớ như in những lời mình nói với Kha Hạo Vũ...

Tùy anh!

Một người phụ nữ mà thôi, thích thì lấy đi, tùy anh!

Lúc trước giận dỗi nên đã nói ra những lời này, muốn tìm cho mình cảm giác hả hê, lại chẳng ngờ phải trả giá bằng nhiều năm sống trong hối hận.

Túc Ảnh cuộn chặt người lại.

Anh nghĩ, mình sắp không cố gắng nổi rồi.

Chết, cũng tốt!

( truyện được đăng tại: https://www.facebook.com/dieptichhuan/)

Đã cập nhật chương mới, wattpad sẽ đăng chậm hơn facebook rất nhiều ^^

*

* *

Chân thấp chân cao, Đường Hoan đi lại trong rừng mưa nhiệt đới đầy bùn lầy.

Không biết đã qua bao lâu, Đường Hoan chỉ cảm thấy cả người đều đã chết lặng, cuối cùng thì cô cũng tìm thấy Túc Ảnh khi tới gần một lùm cây.

Lúc này, Túc Ảnh đã hoàn toàn hôn mê bất tỉnh, lại còn sốt cao.

Sờ tay lên trán anh, Đường Hoan thậm chí còn nghĩ anh sẽ bị sốt thành một kẻ ngốc.

So với tám năm trước.

Thiếu niên tăm tối ngày ấy nay đã hoàn toàn trưởng thành và trở thành một người đàn ông thực thụ, thận trọng.

Dù đang hôn mê, nếp nhăn trên ấn đường anh vẫn rất sâu.

Đường Hoan cảm thấy vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Cô thở dài môt hơi, vươn tay xoa đầu Túc Ảnh.

Con gấu nhỏ chết bầm!

Ngày trước nuôi anh đã ôm không biết bao nhiêu cục tức vào người, sau khi chết đi sống lại, cô vẫn phải chịu khổ chịu sở vì anh như vậy.

Đường Hoan cong lưng, chui vào lùm cậy, đào anh ra khỏi bụi gai, trên tay và mặt anh đều là vết máu.

Khi nghe Túc Ảnh bị trúng đạn, trong đầu cô đột nhiên lóe lên một ý tưởng lớn mật, cô đã đánh ngất bác sĩ, sau đó cầm theo thuốc chạy trốn.

Còn làm cách nào để mang anh rời khỏi khu rừng này, thoát khỏi sự truy đuổi của Mộ Cửu Lăng, Đường Hoan chưa từng suy xét tới, mặc dù cô cũng biết mình không hề có bàn tay vàng to lớn nào.

Thân hình nhỏ nhắn, cô đỡ người đàn ông cao tới mét chín, loạng choạng di chuyển trong khu rừng khắc nghiệt.

Việc cấp bách bây giờ là tìm một nơi an toàn, sắp xếp cho Túc Ảnh nghỉ ngơi, xử lý vết thương cho anh, tránh cho anh khỏi bị nhiễm trùng máu.

May thay, vận khí của Đường Hoan không tồi đến mức nhân thần cộng phẫn[1], sau khi đi cả quãng đường dài, cuối cùng cô cũng tìm được một hang động bí ẩn ở gần đầm lầy.

Hang động này không lớn, chỉ có thể chứa được 2, 3 người khom lưng lại.

Đường Hoan gần như phải dùng hết sức lực bình sinh mới có thể đưa Túc Ảnh vào hang.

Sau đó, cô cũng khom người chui vào, xử lý vết thương trên đùi anh.

Không lâu sau, Túc Ảnh bắt đầu lên cơn co giật vì sốt cao.

Đường Hoan luống cuống chân tay.

Cô chỉ có thể ôm anh như ngày trước, vỗ về nhẹ nhàng phía sau lưng anh, cố gắng giúp anh yên ổn lại.

[1]人神共愤 (nhân thần cộng phẫn): người và thần cùng phẫn nộ → dùng để hình dung sự phẫn nộ cực kỳ to lớn của công chóng.

____________
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
THÔNG BÁO CHÍNH THỨC VỀ VIỆC ĐĂNG TRUYỆN


Chào mọi người, xin lỗi vì những rắc rối trong thời gian qua.

Sau nhiều ngày suy nghĩ, Diệp mỗ quyết định vẫn đăng truyện bên wattpad nhưng sau facebook một ngày.

Số chương đăng sẽ chậm hơn rất nhiều so với bên facebook và không có bạo chương ^^

Xin lỗi mọi người và cũng mong mọi người thông cảm, bọn trộm cắp hoành hành khắp nơi mà.

Nếu trộm cắp sang cả facebook, có khi Diệp mỗ sẽ khóa chương và chơi đoán pass như các nhà khác mất ^^

Vậy nên Diệp mỗ chuyển lịch đăng truyện bên wattpad sang thứ 3/5/7 nha.

Có ai không tìm được page facebook của Diệp mỗ thì qua tường wattpad nha, Diệp

Mỗ có liên kết đó ^^

Cảm ơn mọi người đã yêu thích truyện và ủng hộ Diệp mỗ.

Chúc mọi người một buổi tối mát mẻ!
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 185 - Kim chủ, tôi là cố nhân (17)


------------------

CHƯƠNG 185 - Kim chủ, tôi là cố nhân (17)

Tới buổi tối, cuối cùng Túc Ảnh cũng bắt đầu hạ sốt, Đường Hoan coi như có thể thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng, bên trong rừng mưa nhiệt đới, thứ khiến người ta sợ nhất vào buổi tối chính là những con mỗi mang theo mầm mống bệnh tật.

Chúng vo ve bay qua bay lại, không cẩn thận sẽ bị đốt thành từng vết sưng to như đầu ngón cái.

Hiện tại, sức đề kháng của Túc Ảnh vô cùng yếu, Đường Hoan chỉ có thể mở to hai mắt trông coi, không ngừng xua tay đuổi muỗi.

Nửa đêm, Đường Hoan vừa mệt vừa khát, không thể cố gắng nổi nữa nên ngủ quên mất.

Chờ khi cô tỉnh dậy, cổ đã bị bóp chặt.

Tuy rằng đầu óc choáng váng, tầm nhìn không rõ ràng nhưng tình trạng đã hơi khá hơn một chút, Túc Ảnh lập tức tiếp tục phòng bị.

"Cô là ai?"

- Túc Ảnh bóp cổ Đường Hoan, bình tĩnh hỏi.

Anh vẫn còn rất yếu và không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì.

Chẳng hiểu vì sao, Đường Hoan lại cảm thấy có chút tủi thân, nhưng cảm giác đó cũng chỉ xuất hiện trong chớp mắt mà thôi.

Đây là lựa chọn của cô, không có gì phải tủi thân cả.

Cô dám làm dám chịu, kể cả phải chịu khổ nhiều hơn cũng xứng đáng!

"Người cửa Mộ Cửu Lăng."

- Đường Hoan bình tĩnh trả lời - "Chẳng qua tôi đã phản bội gã, đầu quân cho minh chủ[1] khác, không biết Túc gia có nguyện ý cho tôi một cơ hội không?"

Túc Ảnh, nếu hai ta có thể sống sót rời khỏi nơi này, tôi sẽ nói cho cậu, tôi là ai.

Nhưng nếu chúng ta không thể chạy thoát, tôi tình nguyện để cậu coi tôi là người xa lạ chứ không muốn cậu phải chịu nỗi đau xé tim lần nữa.

"Người của Mộ Cửu Lăng?

Đầu quân cho minh chủ khác?

Tôi không quá hiểu ý của cô."

"Túc gia hiểu hay không, không quan trọng.

Anh chỉ cần biết tôi là người giúp anh xử lý vết thương, tôi thật sự muốn cứu anh.

Hơn nữa, hiện tại anh có thể thoát khỏi Mộ Cửu Lăng hay không cũng chỉ có thể dựa vào tôi!"

Đường Hoan nói như chém đinh chặt sắt.

"Vì sao cô lại phản bội Mộ Cửu Lăng?"

- Lời ít ý nhiều, Túc Ảnh hỏi.

"Có câu 'cầu giàu sang từ trong nguy hiểm', tôi làm vậy cũng vì muốn mượn danh nghĩa cứu mạng Túc gia để đổi lấy tiền đồ ngày sau mà thôi.

Tâm tư của Mộ Cửu Lăng quá ác độc, tôi không thật sự coi trọng gã."

Hai người thân thuộc là thế nhưng một người lại suy yếu và cảnh giác, người còn lại thì bình tĩnh thong dong, vờ như mình cực kỳ tham lam, cứ như hai bên đều có mưu mô, muốn lợi dụng lẫn nhau vậy.

Dứt lời, Đường Hoan nâng Túc Ảnh dậy.

"Có thắc mắc gì thì chờ thoát khỏi nguy hiểm rồi nói!"

Đường Hoan vội vàng như vậy vì cô đã nhìn thấy ảnh sáng lay động ở đằng xa, hơn nữa tiếng súng còn văng vẳng đâu đây.

Nếu cô đoán không nhầm thì người của Mộ Cửu Lăng đã bắt đầu tìm kiếm đến gần nơi này.

Đường Hoan nâng Túc Ảnh bò ra bên ngoài và quan sát khắp nơi.

Cô biết, nếu chọn con đường bình thường, cô là phụ nữ lại mang theo một người què, chắc chắn sẽ nhanh chóng bị đuổi kịp.

Nếu bò qua đầm lầy này....

[1]đầu quân: tình nguyện xin vào làm cho một đơn vị, tổ chức ; minh chủ: bậc vua chúa/người đứng đầu một liên minh hoặc đảng phái nào đó có tài đức sáng suốt.
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 186 - Kim chủ, tôi là cố nhân (18)


CHƯƠNG 186 - Kim chủ, tôi là cố nhân (18)

Đường Hoan âm u nhìn đầm lầy.

Nếu đi qua đầm lầy và may mắn không chết, chắc chắn những kẻ đi sau sẽ khó mà đuổi theo kịp.

Đường Hoan thử dẫm bên dìa đầm lầy, rất nhanh, chân cô đã bị lún xuống một nửa, cô vội vàng thu chân lại, sợ sệt nuốt khan.

Thật ra, cô cực kỳ sợ hãi!

Vả lại, cô cũng không phải một người thật sự tốt đẹp gì, nếu là kẻ khác, chắc chắn cô sẽ chẳng mạo hiểm như vậy.

Có điều, người này là Túc Ảnh, là chàng trai đã từng sống nương tựa với cô!

"Tôi nghe nói nếu chậm rãi bò qua đầm lầy sẽ không bị lún sâu.

Đây là đường lui duy nhất của chúng ta, anh có muốn thử không?"

- Đường Hoan hỏi.

Việc cô có thể nghĩ tới thì sao Túc Ảnh lại không biết.

Đây thật sự là đường sống duy nhất!

"Chiều ngang của đầm lầy dài tầm bao nhiêu?"

Đường Hoan ước lượng một chút rồi đáp: "Khoảng ba đến bốn mét."

Cũng không quá dài, nếu cố gắng bò cẩn thận thì có khả năng sẽ qua được.

Tầm mắt của Túc Ảnh vẫn luôn lờ mờ.

Anh suy tư một lát rồi nằm rạp ở rìa đầm lầy, sau đó bình tĩnh dùng chân và tay tác động vào lớp bùn, tiến thẳng về phía trước bằng động tác bơi.

Đường Hoan nghiêm túc quan sát anh, nhìn anh thuận lợi 'bơi' tới bờ đối diện.

Chân tay run rẩy, Đường Hoan nhẹ nhàng bò xuống đầm lầy.

Khi vượt qua đầm lầy, Đường Hoan đã ngã nhào ra đất, cô vẫn còn sợ đến mức toàn thân run run.

Hai người mệt mỏi đi đường nên cũng chẳng có thừa thời gian để nói chuyện với nhau.

Mặc dù hai người đã vượt qua đầm lầy nhưng cũng chỉ cầm chân được đám người của Mộ Cửu Lăng một khoảng thời gian ngắn mà thôi, Đường Hoan và Túc Ảnh có thể bò qua đầm lầy thì người của Mộ Cửu Lăng cũng có thể.

Vậy nên, đến chạng vạng, hai người lại phải vội vàng bỏ trốn lần nữa, xui xẻo hơn là trái tim Đường Hoan đã bắt đầu suy kiệt, nhiều lần tức ngực, khó thở đến mức cô ngã nhào ra đất.

"Nếu tôi không đánh giá sai thì người của tôi sẽ nhanh chóng tới cứu viện."

- Túc Ảnh nói.

Đường Hoan ra vẻ thoải mái, nhún vai: "Chỉ tiếc, có vẻ chúng ra sẽ không đợi được đến lúc cứu viện tới."

"Túc gia, chi bằng chúng ta thương lượng một chút, được chứ?"

- Đường Hoan rũ mắt, vì không để Túc Ảnh phát hiện, cô đều dấu đi tất cả những thói quen dù là những hành động nhỏ nhất.

"Nói."

"Hai người chúng ta đi cùng nhau chắc chắn sẽ liên lụy tới đối phương, nhưng, nếu có một người đánh lạc hướng, chắc chắn sẽ tranh thủ đủ thời gian cho người còn lại.

Vậy nên, sau khi gặp được cấp dưới, anh quay lại cứu tôi nhé?"

Vì đã che dấu tất cả nên Đường Hoan chỉ là một người xa lạ đối với Túc Ảnh, là một người xa lạ đang lợi dụng lẫn nhau!

Để một người xa lạ chết thay là chuyện đương nhiên, đúng không?

( truyện được đăng tại: https://www.facebook.com/dieptichhuan/)

*

* *

Đường Hoan một mình chống gậy, nghiêng ngả đi về phía trước.

Sau khi đi được một đoạn đường, cô bắt đầu nôn ọe kịch liệt.

Lá gan của Túc Ảnh rất lớn, anh chọn đi ngược về đường cũ.

Quay lại sẽ nhanh chóng gặp được Hoàng Mao hơn, người của Mộ Cửu Lăng cũng chẳng thể ngờ anh sẽ làm vậy.

Người của Mộ Cửu Lăng lần theo dấu vết Đường Hoan và đuổi theo cô.

Không thể thích ứng được với khí hậu của rừng mưa nhiệt đới nên Đường Hoan gần như đã nôn đến mức cổ họng xuất huyết.

Cả cơ thể cô không có lấy một mảng da thịt lành lặn, toàn thân không ngừng run rẩy.

[Ký chủ, cô sao rồi?]

Giọng điệu của hệ thống có chút trầm trọng.

Đường Hoan không trả lời.

[Đường Hoan?] - Nó chưa từng gặp một người phụ nữ nào ngoan cố như vậy, cơ thể đã tới tình trạng này mà còn chưa ngã xuống!

Hệ thống không ngờ, nó chỉ vừa mới nghĩ tới, cô đã thật sự ngã xuống rồi.

_____

Hôm qua Diệp mỗ có việc nên không đăng được bên wattpad, xin lỗi mọi người, hôm nay đăng bù cho mọi người đây ^^
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 187 - Kim chủ, tôi là cố nhân (19)


------------------

CHƯƠNG 187 - Kim chủ, tôi là cố nhân (19)

Đường Hoan nằm liệt dưới đất, sắc mặt tái xanh.

Lòng bàn tay cô đầy rẫy những dấu mỏng tay, nông sâu đều có.

Chắc vì muốn giữ tỉnh táo nên cô đã tự bấm móng tay vào lòng bàn tay mình.

Khi bắt được Đường Hoan, người của Mộ Cửu Lăng gần như đã đào ba thước đất cũng chẳng thể tìm thấy tung tích của Túc Ảnh.

"Mộ Cửu Lăng, vui vẻ không, bất ngờ không?"

Khi nhìn thấy Mộ Cửu Lăng, Đường Hoan đã dùng chút sức lực cuối cùng để chơi nhây với gã.

Gân xanh trên thái dương Mộ Cửu Lăng không ngừng giật giật.

Gã thấy Đường Hoan moi xuống thiết bị theo dõi từ đế giày của mình và nở một nụ cười yếu ớt nhưng cũng đầy khinh miệt với gã: "Mày cho rằng tao không biết về thiết bị theo dõi này ư?

Ha ha, đáng tiếc, mày gắn thiết bị theo dõi vào người tao nhưng cũng chẳng bắt được Túc Ảnh.

Có phải rất thất vọng không?"

Ban đâu, cô thật sự không biết, nhưng người của Mộ Cửu Lăng cứ như hình với bóng mà theo đuôi bọn cô nên cô đã lờ mờ đoán ra.

Khu rừng này lớn như vậy, vì sao người của Mộ Cửu lăng luôn đuổi tới đúng lúc đến thế?

Cô vốn định ném thiết bị theo dõi đi nhưng sau đó, cô và Túc Ảnh đã tách khỏi nhau, thiết bị này lại trở thành một 'trợ lý đắc lực', dù sao thì Mộ Cửu Lăng cũng cho rằng Túc Ảnh đang ở bên cạnh cô.

"Mày không bắt được Túc Ảnh thì chờ chết đi!"

- Đường Hoan cười ha hả.

Hiện tại, cô cực kỳ khó chịu, vậy nên, người khác cùng đừng mong vui vẻ!

"Mộ Cửu Lăng, mày biết không, kẻ ngốc luôn thích tự dồn mình vào đường chết!

Ai bảo mày muốn làm màu, giờ đã hối hận chưa?"

Sao Mộ Cửu Lăng ngờ được người phụ nữ có chỉ số thông minh lúc thấp, lúc cao này lại chơi mình một vố như thế!

Gã thật sự có chút hối hận nên đã đạp vào người Đường Hoan trong cơn tức giận.

Đường Hoan ôm bụng, cuộn tròn người lại.

Cô quật cường nhìn Mộ Cửu Lăng, cười đầy trào phúng.

"Tao hỏi mày, Túc Ảnh đi về hướng nào?"

- Mộ Cửu Lăng biết rõ, nếu bỏ qua cơ hội này, gã sẽ chẳng thể lật ngược tình thế được nữa.

"Tao nói Túc Ảnh bay lên trời rồi, mày dám tin không?"

- Đường Hoan khiêu khích hỏi lại.

Dù sao cô cũng không thể sống tiếp nên chỉ mong có thể chết.

Gân xanh trên thái dương Mộ Cửu Lăng nổi thành từng đường rõ ràng, gã nắm chặt tay, ánh mắt hung ác: "Rút móng tay của con đàn bà này ra, bao giờ chịu nói thì dừng."

Theo bảo năng, Đường Hoan giấu tay ra sau lưng nhưng người của Mộ Cửu Lăng đã nhanh chóng túm lấy tay cô, cố định lại.

Cái nhíp sắc nhọn đâm thẳng vào kẽ móng tay, sau đó, móng tay dần bị tách ra và rơi xuống.

Đau!

Đau xuyên tim!!!

"Túc Ảnh!"

- Đường Hoan ngửa đầu gào khóc, mạch máu ở cổ nổi lên, cô liều mạng giãy giụa, bốn năm tên đàn ông mới có thể đè cô xuống được.

"Túc Ảnh!"

"Cứu với......"

Đường Hoan gào lên từng tiếng đầy thê lương và thảm thiết, hệt tám năm trước, hoảng hốt, lo sợ, lại thấp thỏm, bất an.

Móng tay mang theo máu thịt rơi xuống đất, mặc dù đám đàn ông kia đã theo Mộ Cửu Lăng khá lâu nhưng vẫn cảm thấy có chút không đành lòng.

Chuyện này, đối với một người phụ nữ, thật sự là...

Quá máu me!

Cùng lúc đó, Túc Ảnh đã gặp được Hoàng Mao và cứu viện, anh đang mang theo người quay lại, không ngừng tới gần Mộ Cửu Lăng.

Sau khi người đứng đầu vùng châu thổ - Cường Sâm đồng ý hợp tác, tình thế gần như xoay chuyển trong tíc tắc.

"Túc ca, có phải ai đó đang gọi anh không?"

- Hoàng Mao lắng tai nghe và nói.

Túc Ảnh nhíu mày.

Tất cả mọi người đều nghe thấy tiếng một người phụ nữ đang kêu khóc thảm thiết.

Không biết vì sao, Túc Ảnh cảm thấy vô cùng sốt ruột, đầu ngón tay bất giác run lên.

Đường Hoan đau đến mức hoàn hoàn không còn sức lực.

Co rúm trên mặt đất như một con mèo nhỏ ốm yếu, cô thấp giọng lẩm bẩm: "cứu với......"
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 188 - Kim chủ, tôi là cố nhân (20)


CHƯƠNG 188 - Kim chủ, tôi là cố nhân (20)

Màn đêm buông xuống, không gian trở nên tối tăm.

Túc Ảnh ra hiệu, ý bảo Hoàng Mao cẩn thận đánh lén người của Mộ Cửu Lăng từ phía sau.

Cường Sâm có thể đứng sừng sững không ngã ở vùng châu thổ là vì hắn rất giỏi trong lĩnh vực quân sự, dưới tay hắn có không ít sát thủ được bồi dưỡng tỉ mỉ, vệ sĩ bình thường đâu thể sánh được.

Bên Túc Ảnh có người mà Cường Sâm phái tới, Mộ Cửu Lăng lại bị Đường Hoan làm cho tức giận đến mức mất cảnh giác, vì vậy, gã đã bị Túc Ảnh đánh không kịp trở tay.

Người phụ nữ cuộn tròn dưới đất, mái tóc dài gần như che lấp toàn bộ cơ thể nhỏ xinh của cô.

Cô cực kỳ chật vật, hơi thở thoi thóp, chẳng hề khiến người ta chú ý tới.

Túc Ảnh nhàn nhạt nhìn lướt qua sau đó nói với Hoàng Mao: "Đưa đi chữa trị."

Mặc dù bị bao vây nhưng Mộ Cửu Lăng vẫn cực kỳ bình tĩnh: "Không ngờ lại có ngày tao thua trong tay thằng súc sinh như mày."

Túc Ảnh không nói một lời, nâng súng bắn thẳng vào đùi Mộ Cửu Lăng.

Mộ Cửu Lăng rên lên một tiếng, quỳ rạp xuống đất.

Khi liếc nhìn Đường Hoan, gã hưng phấn một cách quỷ dị

"Mày cho rằng mày thắng?"

- Mộ Cửu Lăng cười một cách điên cuồng và tàn nhẫn.

- "Túc Ảnh, tao nói cho mày nghe, kể cả tao thua, tao cũng không để mày thắng!"

"Dùng mạng sống của ả đàn bà kia để đổi lấy cơ hội chạy thoát khỏi tay tao, có phải mày cảm thấy mày được lợi đúng không, lòng mày rất bình thản đúng không?"

Túc Ảnh, a, cùng một cha sinh ra, cùng chảy chung một dòng máu với gã!

Hai người đều bạc tình như nhau!

Chỉ cần có thể sống sót, hy sinh một ả phụ nữ thì đã là gì, bị ngàn người phỉ nhổ thì đã sao?

Có điều, cả hai cũng là những kẻ cực kỳ thâm tình!

Có thể hy sinh toàn bộ người trên thế gian này, kể cả bản thân họ, nhưng, người mà họ đặt trên đầu quả tim thì không thể xảy ra bất cứ chuyện gì được!

Gã thật sự quá hiểu Túc Ảnh.

Nếu người phụ nữ này chỉ là một người qua đường, cô có chết vì Túc Ảnh thì lòng anh cũng chẳng có lấy một chút áy náy, Nhưng, nếu cô là người mà anh đặt trên đầu quả tim...

Cả đời, anh đừng mong có thể sống an bình!

"Mày cho rằng trên thế gian này, trừ Bùi Hoan Tâm thì còn ai có thể liều chết để cứu mày, hả...."

- Giọng điệu của Mộ Cửu Lăng cực kỳ trào phúng.

Nhưng không thể phủ nhận, gã thật sự có chút ghen ghét.

Dựa vào cái gì, nó chỉ là một tên súc sinh mà lại có người không màng sống chết để cứu nó, còn gã, Mộ Cửu Lăng, trước nay luôn cao cao tại thượng lại không có?

"Cô ta chính là Bùi Hoan Tâm, là người mày luôn tâm tâm niệm niệm trong mấy năm nay!

Túc ảnh, cảm giác của mày thế nào?"

Mộ Cửu Lăng cười lớn, cười vô cùng càn rở và đắc ý.

Gã cố chấp, điên cuồng, cho dù gã không có kết cục tốt thì gã cũng sẽ kéo theo người khác xuống địa ngục với mình.

Túc Ảnh nhíu mày, không đáp lại Mộ Cửu Lăng lấy một tiếng.

Ngày trước, cô đã chết trong lòng anh!

Anh ôm thi thể cô, đau khổ cầu xin bác sĩ, bọn họ cũng chẳng thể cứu được tính mạng của cô.

Trời xanh, chưa từng quan tâm anh!

"Túc Ảnh, mày cho rằng vì sao tao sẽ mang một người phụ nữ tới đây trong thời điểm này?

Tao muốn nhìn thấy dáng vẻ hối hận của mày mà thôi!"

"Cô ta là Bùi Hoan Tâm!

Ha ha ha, mày nhớ cô ta tám năm, nghĩ tới cô ta tám năm, kết quả, vừa gặp lại, cô ta đã chết vì mày lần nữa!

Mày có cảm thấy nực cười không, vui mừng không?"

Ngón tay Túc Ảnh run run, anh cau chặt mày, đi về phía Đường Hoan và bế cô lên.

"Tiểu Ảnh, chị đau...

đau......"

Đường Hoan vô thức rên rỉ, cô run rẩy, co rúm người lại....
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 189 - Kim chủ, tôi là cố nhân (21)


CHƯƠNG 189 - Kim chủ, tôi là cố nhân (21)

"Tiểu Ảnh, chị đau...

đau......"

Đường Hoan vô thức rên rỉ, cô run rẩy, co rúm người lại....

Nghe thấy cách xưng hô quen thuộc này, cơ thể Túc Ảnh bắt đầu run lên.

Mười ngón tay của cô bị rút sạch móng, máu thịt hòa lẫn với bùn đất, nhìn vô cùng đáng sợ, khóe miệng còn có đường máu uốn lượn chảy xuống...

Túc Ảnh cảm thấy trái tim đau đớn một cách quen thuộc.

"Ha ha ha, Túc Ảnh, móng tay của cô ta là do tao ra lệnh rút sạch đấy!

Tao nói chỉ cần cô ta khai ra mày chạy hướng nào, người của tao sẽ dừng lại nhưng cho dù có chết, cô ta cũng không chịu nói!

Tình cảm sâu đậm như vậy thật khiến người ta phải khâm phục, ha ha ha ha ha....."

"Bác sĩ!"

"Mau gọi bác sĩ!"

Đầu óc trống rỗng, Túc Ảnh không rảnh so đo với Mộ Cửu Lăng.

"Tiểu Ảnh...

đau......"

Những câu từ này không ngừng quanh quẩn trong đầu anh.

Quen thuộc!

Vô cùng quen thuộc.

Cô đã trở lại!

Là cô!

Bác sĩ đi theo vội vàng khám cho Đường Hoan.

Lúc này, hệ thống bắt đầu báo động khẩn cấp......

[ Tinh —— điểm sự sống của ký chủ đang không ngừng giảm xuống, tính mạng rơi vào giai đoạn đếm ngược!]

[ Tinh —— sử dụng điểm công đức để đổi tuổi thọ, có hay không?]

[ Tinh —— ký chủ không thể tiến hành chọn lựa, hệ thống quyết định thay!]

[ Tinh —— thành công dùng 4 điểm công đức để đổi 4 năm tuổi thọ!]

[ Tinh —— tuyên bố nhiệm vụ chi nhánh: lương thiện là gì?]

m thanh "tinh tinh" liên tiếp vang lên khiến hệ thống cũng có chút luống cuống chân tay.

Nhưng thần trí[1] Đường Hoan đã không còn rõ ràng nên cô chẳng hề cảm nhận được điều này.

[1] thần trí: tinh thần + tâm trí

*

* *

Khi tỉnh lại, đập vào mắt Đường Hoan là một màu trắng xóa......

Trần nhà?

Cô chưa chết?

Hay đây là thế giới tiếp theo?

Đôi mắt vừa mở ra nên có chút khô xót, nước mắt bất giác chảy xuống, Đường Hoan toan đưa tay lau nước mắt, nhưng, vừa chuyển động một chút, ngón tay đã truyền tới cơn đau thấu tim.

Vì động tác nhỏ của Đường Hoan, người đàn ông ngồi ở mép giường đột ngột bừng tỉnh.

Khi tầm nhìn chạm vào đôi mắt Đường Hoan, Túc Ảnh ngẩn người nhìn cô, hốc mắt đỏ bừng.

Túc Ảnh?

Đường Hoan còn chưa kịp phản ứng, người đàn ông với thân hình cao lớn đã sà về phía cô, ôm chặt cô vào lòng.

"Chị?"

- Túc Ảnh thử gọi.

Anh sợ đây chỉ là ảo giác, chỉ là một giấc mộng hão huyền.

"Ừ."

- Cổ họng ấm ách, Đường Hoan thấp giọng trả lời.

Cô có thể cảm nhận được Túc Ảnh đang run rẩy.

"Bùi Hoan Tâm?"

- Túc Ảnh lại thử gọi lần nữa.

"Ừ."

- Đường Hoan cố gắng nâng tay lên, dùng cánh cánh chạm nhẹ vào người Túc Ảnh, ý nói cô đang ở đây, đừng đau lòng.

"Tiểu Ảnh, là chị đây."

Nghe thấy chính miệng Đường Hoan thừa nhận, Túc Ảnh vùi đầu vào hõm vai cô, một lúc lâu cũng không thấy động đậy.

Sau đó, từng giọt chất lỏng ấm áp nhỏ xuống hõm vai Đường Hoan, một giọt lại một giọt, nóng bỏng.

Anh đang khóc....

Muốn nói với mọi người là Diệp mỗ đã đăng xong thế giới này bên fb rồi, haha ~

*

* *

"Hệ thống rác rưởi, vì sao tôi vẫn còn sống?"

- Đường Hoan nhớ rất rõ cảm giác suy kiệt trong rừng mưa nhiệt đới, đó chính là dấu hiệu của cái chết.

[Cô quên là ta đã nói với cô 4 điểm công đức có thể đổi được bốn năm tuổi thọ à?]

"Tôi đồng ý đổi bao giờ?"

- Nếu cô nhớ không lầm, lần trước cô chỉ đang dò hỏi mà thôi.

[Cô hỏi ta, hệ thống mặc định cô có ý muốn đổi nên khi cô rơi vào tình trạng nguy hiểm đã tự động đổi, có vấn đề gì không?] - Khi nói những lời này, giọng điệu của hệ thống cực kỳ vô tội.

"Cậu......"

- Đường Hoan phẫn nộ.

Tuy cô thật sự muốn đổi nhưng hệ thống rác rưởi lại tính kế cô, tự ý đổi như vậy có phải quá đáng quá rồi không?

_____
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 190 - Kim chủ, tôi là cố nhân (22)


CHƯƠNG 190 - Kim chủ, tôi là cố nhân (22)

[À đúng rồi, vào lúc cô lâm nguy, bổn hệ thống đã tuyên bố nhiệm vụ chi nhánh: lương thiện là gì?]

Lòng Đường Hoan lập tức dấy lên dự cảm chẳng lành.

"Cậu đừng nói với tôi, mục tiêu của nhiệm vụ máu chó này là khiến Túc Ảnh 'vứt dao đồ tể, lập tức thành phật' nhé!

Tôi nói cho cậu biết, tôi cự tuyệt làm nhiệm vụ này."

Mỗi người đều có nguyên tắc làm việc riêng hình thành theo hoàn cảnh khác nhau.

Một người tốt hay xấu, hoàn cảnh đóng vai trò quyết định.

Nếu đằng ấy không hỏi rõ nguyên nhân đã cố gắng khuyên ai đó hướng thiện thì đằng ấy nhất định phải tránh xa người đó ra, nếu không, khi người đó bị sét đánh, đằng ấy sẽ bị liên lụy đấy.

Túc Ảnh đã đi được đến mức này thì chứng tỏ anh tuyệt đối không phải người hiền lành.

Bắt anh lương thiện thì chẳng khác nào chặt đi bốn chân và rút sạch răng nanh của một con mãnh thú!

[Đừng nóng vội mà, ta còn chưa giải thích rõ ràng, cô nóng vội như vậy làm gì?]

Đối mặt với một ký chủ rác rưởi bất cứ lúc nào cũng có thể "quăng gánh", hệ thống cảm thấy vô cùng mệt tâm.

[Từ xưa đến nay, ranh giới giữa cái thiện và cái ác đã bao giờ rõ ràng?

Có thánh nhân vô cùng lương thiện thì cũng có những người độc ác, trong lòng chỉ tồn tại một tia thiện niệm[1] nhỏ nhoi.

Vậy nên, chỉ cần một người còn nguyên tắc và giới hạn cuối cùng thì chính là "thiện".

Nhiệm vụ chi nhánh không bắt cô phải biến Túc Ảnh thành thánh nhân, chỉ cần bẻ lại nguyên tác và giới hạn của cậu ấy mà thôi.]

[1]thiện niệm: suy nghĩ/ý nghĩ lương thiện.

Đang mắng khéo tên gấu nhỏ nhà cô không có nguyên tác và giới hạn đấy à?

"Túc Ảnh không có nguyên tắc và giới hạn?"

- Đường Hoan cực kỳ không vui.

[Lạm sát kẻ vô tội, trong đó có phụ nữ, trẻ nhỏ và người già mà là người có nguyên tắc và giới hạn cuối?] - Hệ thống không cam lòng yếu thế.

Đường Hoan trầm mặc.

Dùng thủ đoạn tàn nhẫn với kẻ thù thì không có gì đáng trách nhưng lạm sát người vô tội thì... quả thật có chút không được tốt cho lắm.

*

* *

"Túc gia, vị tiểu thư kia vì đã cố gắng chống đỡ trong rừng mưa nhiệt đới một khoảng thời gian quá dài nên nhiều cơ quan bắt đầu xuất hiện tình trạng suy kiệt, sau này, sức khỏe sẽ luôn không tốt, có khả năng, tuổi thọ cũng không quá dài."

- Bác sĩ cân nhắc, cố gắng dùng những từ nhẹ nhàng nhất có thể.

Người đàn ông cao lớn trước mặt bác sĩ chẳng khác nào một vị sát thần, chỉ hơi vô ý chọc giận anh có khi sẽ mất mạng ấy chứ.

"Nếu dùng thuốc tốt nhất để điều dưỡng thì có thể kéo dài tuổi thọ cho cô ấy không?"

- Lúc này, móng tay của Túc Ảnh gần như là đâm bục lòng bàn tay.

Bác sĩ cân nhắc một lát, cuối cùng chọn nói ra câu trả lời lấp lửng: "Có lẽ có thể."

Có lẽ có thể = không dám đảm bảo, khả năng "có thể" không cao.

Khi nghe được đáp án này, Túc Ảnh chẳng hề tức giận, chỉ trầm mặc cúi đầu, sau đó rời đi.

Bóng lưng của anh cô độc và tịch mịch, hệt một người đàn ông bình thường khi biết vợ mình không thể sống sâu, trầm mặc đau khổ nhưng vẫn cố ép bản thân trấn định lại.

Nhìn theo bước anh rời đi, bác sĩ đột nhiên cảm thấy người đàn ông làm mưa làm gió này cũng chỉ là một người bình thường.

Túc Ảnh xách theo một xuất cháo trắng đi tới phòng bệnh.

Đường Hoan vẫn đang nằm ngủ trên giường.

Anh khẽ khàng đi vào, đặt cháo lên đầu tủ, sau đó ngồi xuống mép giường, cẩn thận dùng ngón tay vẽ theo từng đường nét trên khuôn mặt cô.

Trong khoảng thời gian này, cô chẳng nói vì sao mình lại thay một "túi da" khác, anh cũng không hỏi.

Tuy chuyện này nhìn đâu cũng thấy quỷ dị nhưng chẳng có gì quan trọng hơn việc cô trở về cả.

Cô không chủ động nói bí mật cho anh, anh cũng không tò mò muốn biết.

Chỉ cần cô có thể ở lại là được.

Anh chẳng để ý bất cứ điều gì!
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 191 - Kim chủ, tôi là cố nhân (23)


CHƯƠNG 191 - Kim chủ, tôi là cố nhân (23)

Dùng ngón trỏ vuốt nhẹ má Đường Hoan, Túc Ảnh nhìn cô bằng ánh mắt sáng quắc, tựa như đang nhìn bảo bối quý giá nhất trên thế gian này vậy,

Nhìn rồi lại nhìn, đột nhiên, anh cúi đầu....

Nhẹ nhàng hôn cô.

Môi anh cứ vậy phủ lên môi cô.

Anh muốn làm chuyện này từ lâu rồi, cũng nghĩ tới chuyện này nhiều năm rồi.

Một giọt lệ rơi xuống mặt Đường Hoan.

Cô mở mắt.

Túc Ảnh lập tức trở nên hoảng hốt, lo sợ, sự tuyệt vọng bao phủ toàn bộ cơ thể anh.

Anh ôm tâm lý may mắn, nghĩ rằng cô sẽ không phát hiện nhưng đâu ngờ cô tỉnh dậy đúng lúc này.

Đế Vương làm mưa làm gió thế giới ngầm giờ lại mờ mịt, lúng túng hệt một đứa nhỏ, tay không ngừng run rẩy.

Anh đang sợ hãi.

Lúc trước, sự ghét bỏ của Đường Hoan đối với anh và những câu mắng của cô cứ như một cây kim đâm thẳng vào lòng anh.

Hiện tại, anh thật sự rất sợ, sợ đến nỗi không dám đối mặt với Đường Hoan.

Anh sợ phải thấy ánh mắt phẫn nộ của cô, càng sợ nhìn thấy vẻ mặt ghét bỏ của cô!

Túc Ảnh hoảng hốt, lúng túng cứ như muốn tìm một khe đất để trốn xuống vậy.

Đường Hoan thở dài một hơi, vươn hai cánh tay không quá linh hoạt của mình ra, ôm anh vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về.

Cô tự nhận bản thân chẳng phải người mềm lòng nhưng khi đối mặt với người đàn ông sống nương tựa cùng mình, cô thật sự không nỡ nhìn thấy dáng vẻ tự ti, hoảng hốt của anh.

Anh nên kiêu ngạo ngông cuồng, nên ngạo nghễ liếc nhìn chúng sinh!

"Túc Ảnh, mấy năm nay, là chị có lỗi với em."

- Đường Hoan dùng bàn tay cứng ngắc của mình, nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu Túc Ảnh.

Ngày thường, người đàn ông cao một mét chín khí thế bừng bừng lúc này lại tựa một con cún lớn, ngoan ngoãn dụi đầu vào cổ Đường Hoan

"

Sau này chúng ta không rời xa nhau nữa, được không?"

- Túc Ảnh nhỏ giọng hỏi, mang theo vài phần tủi thân.

"Được."

Đường Hoan nghe thấy mình trả lời.

Tuy chỉ có bốn năm nhưng cô vẫn sẽ dốc hết toàn bộ sức lực để ở bên anh!

Đời người là vậy, không phải sao?

Luôn đau khổ, cũng vĩnh viễn chẳng được như ý muốn.

Việc có thể làm là cố gắng nắm chắc cơ hội trong một khoảng thời gian ngắn ngủi mà thôi.

( truyện được đăng tại: page facebook Diệp Tích Huân.

Mọi người có thể vào tường wattpad của Diệp mỗ để lấy link, hoặc cũng có thể tìn trực tiếp trên fb, rất dễ tìm ^^ Cảm ơn mọi người đã ủng hộ.

Dạo này Diệp mộ bận quá, không cập nhật thường xuyên được cả hai bên.

Diệp mỗ vẫn chú trọng bên fb hơn. ^^ Ăn cắp hoành hành quá mà!)

*

* *

Tĩnh dưỡng ở bệnh viện một thời gian, cuối cùng Đường Hoan cũng xuất viện.

Túc Ảnh mang cô về nơi mà họ đã từng sinh sống.

Cách bài trí trong nhà không có quá nhiều khác biệt, chỉ thêm vài bồn hoa diên vĩ màu xanh trên ban công.

Đường Hoan cảm thấy loài hoa này cực kỳ xinh đẹp nhưng lại không biết, ý nghĩa của hoa diên vĩ màu xanh chính là: yêu đến tuyệt vọng.

Từ lúc xuất viện, thể trạng của Đường Hoan vẫn luôn yếu ớt, một tháng thì đến hai mươi mấy ngày cô đều bị cảm, nhẹ có, nặng cũng có.

Nhiều khi, cô chỉ đứng trên ban công tưới hoa, thưởng thức hoàng hôn tầm mười lăm phút mà cũng đã bị cảm rồi.

Sức đề kháng của cô kém đến mức gần như ngày nào Túc Ảnh cũng sống trong khủng hoảng.

Anh sợ bệnh tình của cô trở nặng, khiến cô rơi vào tình trạng nguy kịch, sợ chỉ sơ sẩy một chút, cô sẽ bốc hơi, biến mất trước mắt mình.

"Chị không muốn uống thuốc bắc[1]."

- Nằm trên giường, Đường Hoan đắp một cái chăn khá dày.

Cô xoay đầu đi, không chịu uống thuốc.

Nếu biết dùng công đức chỉ đổi được loại tuổi thọ chất lượng thấp và phải uống nhiều thuốc bắc thế này, cô thà chết còn hơn.

Túc Ảnh nghe vậy, trầm mặc cúi đầu.

Anh không hề mở miệng khuyên cô uống thuốc, chỉ yên yên tĩnh tĩnh ngồi đó, tựa như bị vứt bỏ vậy.

Lại là chiêu khổ nhục kế này!

Đường Hoan tức đến mức ngồi bật dậy, sau đó cầm bát thuốc trên tay Túc Ảnh, ngửa cổ uống cạn.

[1]中药 (trung dược): thuốc sử dụng trong đông y của Trung Quốc.

Bên mình dùng từ "thuốc bắc" để gọi những loại thuốc này và cũng để phân bietj với "thuốc nam" (các loại thuốc y học cổ truyền Việt Nam)
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 192 - Kim chủ, tôi là cố nhân (24)


CHƯƠNG 192 - Kim chủ, tôi là cố nhân (24)

Sau một thời gian tĩnh dưỡng, ngón tay của Đường Hoan đã bắt đầu mọc ra một lớp móng khá mỏng, yếu ớt lại trong suốt, tựa như móng của trẻ nhỏ vậy.[*]

Ngồi ở mép giường, Túc Ảnh vuốt nhẹ móng tay Đường Hoan.

Anh cúi đầu, thu hết tất cả tâm tư vào trong mắt.

Vậy nên, Đường Hoan chẳng hề nhìn thấy những biến hóa thất thường nơi đáy mắt anh.

"Túc Ảnh, chị muốn ra ngoài đi dạo một chút."

Đường Hoan cảm thấy nếu còn tiếp tục sinh hoạt như vậy thì chắc chắn cô sẽ mọc mốc.

Túc Ảnh gật đầu đáp ứng: "Nhưng phải chờ vài ngày nữa, cơ thể chị cần tĩnh dưỡng thêm mấy ngày."

"Chị đã tĩnh dưỡng hơn một tháng rồi, sức đề kháng của chị kém, gần như hôm nào cũng thế này, cần gì phải nghỉ ngơi thêm mấy ngày nữa cơ chứ."

- Đường Hoan nói.

Không thay đổi sắc mặt, Túc Ảnh ném "nồi"[1] cho Bác sĩ: "Sau khi khám tổng quát cho chị, bác sĩ đã nói tình trạng sức khỏe của chị cần tĩnh dưỡng đến cuối tháng."

Đường Hoan: "......"

Thật sự cho rằng cô không biết gì ư?

Rõ ràng là vì trong thời gian này, tình hình đế đô[2] không được yên ổn nên anh mới không cho cô ra ngoài.

Mộ Cửu Lăng bị Túc Ảnh bắt tại rừng mưa nhiệt đới, con quái vật khổng lồ Mộ gia như rắn bị mất đầu.

Nếu là trước kia, gia chủ bị mưu sát thì chắc chắn sẽ có người lên thay, nhưng, sau khi Mộ Cửu Lăng nắm quyền đã cực kỳ độc đoán, người có năng lực trong gia tộc gần như bị gã giết sạch.

Cho nên sau khi Mộ Cửu Lăng gặp chuyện, Túc Ảnh xuống tay với Mộ gia, Mộ gia đã liên tiếp bại trong tay anh.

Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa[3], Túc Ảnh nuốt toàn bộ Mộ gia, tất nhiên sẽ gây ra sóng to gió lớn.

Chính vì vậy, trong thời gian này, đế đô vô cùng hỗn loạn, thường xuyên xuất hiện sự kiện người nào đó bị bắn chết ngoài đường.

Đây cũng chính là lý do vì sao Túc Ảnh không cho Đường Hoan ra ngoài.

Quầng thâm trên mắt Túc Ảnh rất rõ ràng, có thể thấy, thời gian này, anh đã bận bịu đến nhường nào.

Có thuộc hạ gọi tới, Túc Ảnh ra phòng khách nghe điện thoại, sau đó quay lại nói với Đường Hoan: "Có một số việc cần tôi xử lý, chị ở nhà nhớ cẩn thận."

Khi Túc Ảnh vừa xoay người, Đường Hoan đã nắm lấy cổ tay anh: "Bao lâu rồi em chưa được ngủ đủ giấc?"

Túc Ảnh nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay đang nắm cổ tay mình, cảm nhận được sự mịn màng ấm áp, anh trả lời bâng quơ: "Mấy ngày thôi."

"Nằm xuống nghỉ ngơi một lát rồi đi, nửa tiếng nữa chị sẽ đánh thức em dậy."

Anh quả thật chẳng biết yêu quý bản thân, nếu không có người nào bên cạnh nhắc nhở, có lẽ anh sẽ luôn thức mãi như thế.

Túc Ảnh vỗ nhẹ vào tay Đường Hoan, nghe cô nói vậy thì cực kỳ ngoan ngoãn mà gật đầu.

Sau đó......

Anh cởi áo khoác ngoài và giày rồi leo lên giường.

Đường Hoan: ......

???

Cô muốn anh nghỉ ngơi nhưng là nghỉ ngơi trên giường riêng của anh cơ mà!

Vờ như không thấy được vẻ mặt sửng sốt của Đường Hoan, sau khi bò lên giường, chui vào trong chăn, Túc Ảnh ôm cô vào lòng.

Đường Hoan nhẹ nhàng chọc chọc anh.

Túc Ảnh mỏi mệt nhắm mắt lại, dụi đầu vào hõm vai cô, giọng nói mang theo sự lười nhác: "Tôi mệt quá!"

Sau đó, anh không có thêm bất cứ hành động nào khác nữa.

Đường Hoan: "......"

Tức giận, cô cảm giác như mình lại bị tính kế!

Thấy Túc Ảnh ngủ rồi, Đường Hoan cũng bắt đầu nhắm mắt lại, muốn nghỉ ngơi trong chốc lát, kết quả, cô mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.

Nửa tiếng sau, Túc Ảnh mở mắt.

Anh cực kỳ tỉnh táo, không hề có lấy một chút nhập nhèm.

Mắc chứng mất ngủ đã quá lâu nên sao anh có thể đi vào giấc ngủ nhanh như vậy được.

Anh nhẹ nhàng ngồi dậy, hôn lên trán Đường Hoan rồi mới lưu luyến ra khỏi nhà.

[1]ném nồi: (ngôn ngữ mạng) đổ lỗi lên đầu người khác, ném vấn đề cho người khác giải quyết.

[2] đế đô = kinh đô

[3]瘦死的骆驼比马大(lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa): tương đương với câu "méo mó, có còn hơn không" của mình. → Mộ gia tuy suy tàn nhưng có còn hơn không, Túc Ảnh đã nuốt sạch nên chắc chắn sẽ gây ra sóng rõ lớn.

[*]Chắc tác giả chưa bị lật móng tay rồi, haha.

Móng mới mọc ra là đùn từ dưới đùn lên, làm gì có chuyện mọc hẳn một lớp, rồi lớp móng đó dần dày theo thời gian chứ, hay ý tác giả là Đường Hoan đã mọc ra một cái móng nguyên vẹn rồi nhưng nó vẫn còn yếu ớt =...= Khi Diệp mỗ bay nguyên ba cái móng tay, móng mọc lại cũng có độ dày hệt móng cũ mà....

Aizz...
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 193 - Kim chủ, tôi là cố nhân (25)


CHƯƠNG 193 - Kim chủ, tôi là cố nhân (25)

"Túc gia, tất cả những người liên quan đến Mộ gia[1] đều đã ở chỗ này."

Túc Ảnh đứng cạnh lan can, bình tĩnh nhìn đám người nhốn nháo bị bắt bên dưới, cứ như đang nhìn một đám súc vật vậy.

Bên dưới, nam, nữ, già, trẻ, đều có.

Thậm chí còn có cả một đứa nhỏ đang quấn tã, gào khóc đòi ăn, người mẹ trẻ ôm đứa bé, rúc sâu vào trong góc, cho đứa bé bú sữa.

Tất cả đều đang sợ hãi.

"Xử lý sạch."

- Không hề đồng tình, Túc Ảnh nói.

"Đưa danh sách những người đã bị giết cho Hoàng Mao cẩn thận đối chiếu, nếu thiếu ai, lập tức hạ lệnh truy sát.

Anh không phải gã ngu xuẩn Mộ Cửu Lăng, thích tìm đường chết, cuối cùng lại chết vì sự tự phụ của mình.

Quan niệm của anh từ trước đến nay chính là: diệt cỏ phải diệt tận gốc!

Tiếng súng vang lên hết đợt này đến đợt khác, đám người phía dưới lần lượt ngã rạp xuống cứ như lúa mạch được thu hoạch vậy.

Trên người họ bị đạn bắn thủng, máu tươi ồ ạt chảy ra.

Trong tích tắc, không gian ngập tràn mùi máu tanh.

Cái gọi là "máu chảy thành sông", có lẽ chính là dùng để chỉ cảnh này.

Đương nhiên, trong trường hợp tàn sát hàng loạt, khó tránh khỏi có cá lọt lưới....

Túc Ảnh lẳng lặng nhìn thuộc hạ không hề bắn trúng chỗ chí mạng của người mẹ trẻ ngồi trong góc, hơn nữa còn di chuyển người phụ nữ đó sang bên cạnh một cách kín đáo rồi đứng che đi.

Khóe môi cong lên, Túc Ảnh cười như không cười.

Dám lén lút dưới mí mắt anh, thật can đảm!

Túc Ảnh ra hiệu bằng mắt cho Hoàng Mao.

Sau khi tiếp thu ý của anh, Hoàng Mao đi lên, bắn thẳng về phía người kia.

"Kiểm tra lại cẩn thận, đừng để cá thoát khỏi lưới."

Sau khi tàn sát xong, Túc Ảnh căn dặn.

Thủ đoạn của người đàn ông này thật tàn nhẫn, tâm tư lại tinh tế, thật sự khiến người ra không rét mà run.

...

Diệp mỗ đã chuyển nơi đăng truyện sang fb Diệp Tích Huân.

Mọi người vào đọc chương mới bên ấy nhé ^^

....

[ Túc Ảnh đang đại khai sát giới.] Hệ thống leng keng, leng keng không ngừng.

"Người Mộ gia?"

- Đường Hoan cực kỳ bình tĩnh.

[ Đúng vậy, nam nữ già trẻ, không có người ngoại lệ!]

Hệ thống rác rưởi tức đến mức dậm chân.

"Ồ, thật đáng thương."

Hệ thống càng thêm bực bội: [ Đã nói là cô phải bẻ lại nguyên tắc và giới hạn cuối cho Túc Ảnh rồi mà.]

[ Ở nơi đó có trẻ nhỏ và phụ nữ, còn cả người già, toàn bộ đều bị bắn chết chỉ bằng một phát súng!]

Nói thật, lòng Đường Hoan chẳng hề xuất hiện một gợn sóng nào.

"Nhổ cỏ không nhổ tận gốc, gió xuân tới lại bắt đầu mọc lên, nếu tôi khuyên cậu ấy thả người Mộ gia thì sau này ai sẽ khuyên người Mộ gia thả cậu ấy?"

Không phải lúc nào người già, phụ nữ và trẻ em cũng nên được ưu tiên, đối xử đặc biệt.

Gia tộc chính là nguồn gốc của tội lỗi.

Sinh ra trong một gia tộc lớn, có được những điều kiện tốt nhất thì đồng thời cũng phải đeo nợ máu và trách nhiệm mà người thường không phải gánh vác.

Hai gia tộc đối lập với nhau, không có người nào vô tội.

Ít nhất thì Đường Hoan thấy thế.

Trước khi về, Túc Ảnh đã tới căn biệt thự khác của mình để tắm rửa.

Chẳng biết anh đã tắm bao lâu, đến lúc cơ thể đầy mùi máu tươi đã sạch sẽ, anh mới dừng.

Chỉ là, trong một số thời điểm, máu tanh và tội lỗi đã ăn sâu vào cơ thể thì có cọ rửa thế nào cũng không sạch được.

Vậy nên, khi Túc Ảnh bước vào nhà, Đường Hoan vẫn tinh ý ngửi được mùi máu trên cơ thể anh.

[1]chữ gia(爷) trong Túc gia là cách tôn xưng của kẻ dưới gọi kẻ trên; chữ gia(家) trong Mộ gia là nhà/ gia tộc → gia tộc họ Mộ.
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
THÔNG BÁO!


Diệp mỗ đã nơi đăng truyện sang facebook Diệp Tích Huân rồi!

Link đây: www.facebook.com/dieptichhuan
 
Back
Top Bottom