Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Edit - Xuyên nhanh] Nữ phụ phản diện, cô có độc.

[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 59 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (6)


CHƯƠNG 59 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (6)

Hệ thống:......

Ta có một linh cảm rất xấu.

Đường Hoan mỉm cười: Linh cảm của cậu đúng đấy

[Ta nghĩ, vì anh ta đánh cô một roi nên......] Quả nhiên, độc nhất là lòng dạ đàn bà, thù dai thật ấy!

Đường Hoan tiếp tục mỉm cười: Tôi cũng sẽ nhớ kỹ cậu.

[......] Không hiểu vì sao mà đột nhiên hệ thống lại cảm thấy lạnh run.

Đối với Tiêu Liệt, Đường Hoan không hề kiên nhẫn, dễ nói chuyện như với Phó Liệt, cô bảo để Tiêu Liệt bị đói là thật sự không quan tâm đến anh.

Ban đầu còn có người hầu muốn mang cơm vào nhưng sau khi bị Đường Hoan lạnh lùng nhìn chằm chằm vài lần, cũng không dám tự ý làm việc nữa.

Cơ thể vốn đang yếu ớt, lại vài ngày không được ăn cơm nên Tiêu Liệt đói đến mức hơi thở thoi thóp, trước mắt chỉ thấy toàn màu đen.

Anh ngồi lẳng lặng trên xe lăn, đầu rủ xuống, mắt nhìn về phía cửa phòng.

Có một giọng nói nói với anh rằng anh phải đi ra ngoài!

Bước qua cánh cửa này, đi ra ngoài!

Sau đó lại một lần nữa 'đứng dậy'!

Sớm muộn gì thì cũng có ngày anh sẽ tra tấn chết đám người không quan tâm đến anh, coi anh là phế nhân!

Có một giọng nói khác lại châm chọc mỉa mai: A, Tiêu Liệt, mày hiện tại đã là một người có đôi chân tàn phế, chỉ có thể sống qua loa tạm bợ!

Mày còn sống làm gì?

Mày sống cũng chỉ để làm đề tài cho người ta cười nhạo khi rảnh rỗi mà thôi.

Nhìn xem, Tiêu Liệt, thiếu gia của Tiêu gia đã từng cao cao tại thượng[1] như thế, hiện tại lại trở thành một kẻ đáng thương, vô dụng!

Nếu tôi cũng hỏng mất đôi chân giống anh ta, tôi đã tự sát từ lâu rồi!

Hai giọng nói trái ngược không ngừng thay nhau vang lên bên tai, một giọng khuyên anh vực dậy, một giọng lại xúi giục anh từ bỏ.

[1]高高在上 (Cao cao tại thượng): cao cao ở phía trên, chỉ người có địa vị cao.

Thứ cuối cùng Tiêu Liệt nhìn thấy là một vầng sáng nhỏ thấp thoáng như có người đang mở cửa ra, lờ mờ không rõ, sau đó, anh mất đi ý thức.

Khi đẩy cửa bước vào thấy Tiêu Liệt ngồi lặng im trên xe lăn, đầu gục xuống, Đường Hoan không khỏi giật mình.

Chẳng lẽ...

Thật sự chết đói?!

Ôi da, đê ma ma!

Đường Hoan nhanh chóng bước đến bên cạnh Tiêu Liệt, run rẩy vươn ngón tay để xuống dưới mũi anh.

May quá may quá, còn thở.

Cô biết ngay mà, người tốt thì không sống lâu còn tai họa lại tồn tại ngàn năm, đặc biệt là loại cặn bã này, sao dễ dàng chết như thế được!

Gọi người hầu chuẩn bị cháo trắng, sau đó sai người nâng Tiêu Liệt từ xe lăn sang giường.

Khi tất cả mọi người đều đã ra ngoài, Đường Hoan gắng sức đỡ Tiêu Liệt dậy, đặt gối ra sau lưng anh rồi nhét thẳng thìa cháo vào miệng anh, động tác vừa nhanh vừa thô bạo.

Tiêu Liệt ngất vì đói, khi cháo đến miệng, anh lập tức nuốt vào theo bản năng, cũng không để ý xem động tác của Đường Hoan thô lỗ đến mức nào, đút cháo thôi cũng có thể khiến ngực áo anh bẩn hết.

Đút được nửa bát cháo, Đường Hoan tiện tay lấy giẻ lau bên cạnh lau lên mặt Tiêu Liệt, sau đó lại lau lau những nơi bị cháo văng lên trên quần áo anh, cũng lau luôn nước cháo dính trên chăn.

Xong xuôi, cô đỡ Tiêu Liệt chậm rãi nằm xuống giường, nhanh nhẹn đắp chăn cho anh.

Vừa làm, Đường Hoan còn vừa lẩm bẩm: "Mẹ nó, tôi thật sự là một người lương thiện, anh ta đánh tôi một roi mà tôi còn cẩn thận đút đồ ăn cho anh ta, đã vậy còn giúp anh ta lau miệng nữa chứ!"

Đã chứng kiến tất cả, hệ thống rác rưởi: [......]

Không còn lời nào để nói!

Không còn lời gì để nói!

Độc nhất là lòng dạ đàn bà!

"Cái người này ấy mà, hành động thật là ti tiện, có thể sống tốt lại cứ cố tìm đường chết, có cơ hội xoay người thì lại bày ra dáng vẻ chán đời, không còn gì tiếc nuối.

Chẳng biết làm vậy cho ai xem nữa, cụt mất chân là làm mình làm mẩy đòi chết, anh ta cũng không nghĩ xem trên đời này có bao nhiêu người còn đáng thương hơn anh ta, có ai khóc xong mà không phải tiếp tục cố gắng, cắn răng kiên trì."

Đắp chăn tử tế cho Tiêu Liệt xong, Đường Hoan kéo bung rèm cửa ra.

Bàn ngày ban mặt, không mở cửa sổ thì thôi còn kéo rèm kín mít, trong phòng cũng bắt đầu xuất hiện mùi lạ.

Đường Hoan vừa sửa sang lại phòng vừa nói đầy thâm ý.
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 60 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (7)


CHƯƠNG 60 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (7)

[......] Cô đang nói chuyện với nó à?

Hệ thống nghiêng đầu trầm tư.

"Người đàn ông như vậy, bảo sao Lâm Dĩ Nhu chướng mắt.

Nếu là tôi, tôi cũng chướng mắt.

Trên đời này, đáng sợ nhất không phải là gặp trắc trở mà là sau khi gặp phải trắc trở lại chỉ biết suy sụp.

Cái loại đàn ông vừa gặp chuyện đã điên cuồng, cáu kỉnh này, chậc...]

Tuy Đường Hoan không nói hết câu nhưng tiếng chậc chậc kia cũng đã đủ để người ta cảm nhận được sự châm chọc trong đó rồi.

[......] Lại một lần nữa, hệ thống trầm mặc.

Là một boss phản diện, chắc Tiêu Liệt cũng không kém đến mức ấy đâu nhỉ.

"Tự nhủ" xong, Đường Hoan dọn dẹp đồ đạc bị ném lung tung trong phòng, đặt chúng vào chỗ cũ, sau đó rời khỏi phòng Tiêu Liệt.

Khi tiếng đóng cửa vang lên, người đàn ông đang nằm trên giường khẽ động đậy ngón tay, sau đó nắm chặt bàn tay thành quyền.

—— "Có thể sống tốt lại cứ cố tìm đường chết..."

——"Người đàn ông như vậy, bảo sao Lâm Dĩ Nhu chướng mắt..."

Những câu nói khó nghe ấy cứ như là ma chú, không ngừng quẩn quanh bên tai Tiêu Liệt.

Không thể kìm nén được nữa, anh mở trừng hai mắt, đôi con ngươi đỏ ngầu cứ như ác quỷ đến từ địa ngục, ngập tràn thô bạo, tuyệt vọng cùng tàn nhẫn.

Anh, Tiêu Liệt chưa bao giờ bị người khác chế nhạo như vậy.

Thế mà cô, Lâm Dĩ Hoan lại...

Chuyện hôn lễ, anh còn chưa tính sổ với cô đâu!

[Ta cảm thấy, chờ sau khi Tiêu Liệt bình tĩnh lại, cô sẽ là người đầu tiên bị anh ta chơi chết!]

Chẳng thèm để ý, Đường Hoan cắn hạt dưa: "Tôi mà phải sợ cái người què chết tiệt ấy à?"

[Thân ái, cô thay đổi rồi, cô không còn là người như ở nhiệm vụ trước nữa!] - Hệ thống đau đớn nói - [Cô nghĩ lại xem, cô đã từng hiền lành, lương thiện, săn sóc, hiểu ý người như thế nào.

Giờ cô đã hoàn toàn thay đổi!]

Đường Hoan lười phải nghe cái hệ thống thích diễn kịch này nói nhảm.

Thật ra câu chuyện về con chó nhà giàu mà cô nhặt được còn có đoạn sau.

Sau khi được Đường Hoan nhặt về, nó cực kỳ coi thường cô, chẳng trách, dù cô có đối tốt với nó thế nào, nó vẫn cắn cô rồi chạy trốn.

Cô là người bị rắn cắn một lần là sợ dây thừng mười năm.

Cho nên, khi đối mặt với Tiêu Liệt, cô theo bản năng mà kháng cự.

Cao cao tại thượng thì ghê gớm nhỉ, xuất thân phú quý thì ghê gớm nhỉ, cho nên có thể tùy ý giẫm đạp cuộc sống của một bia đỡ đạn như cô?

Nhưng dù có kháng cự thì nhiệm vụ cũng vẫn phải làm...

Hoàn thành nhiệm vụ mới có thể giữ được mạng sống a a a a!

Cho nên nha, tới nha, cùng gây tổn thương nhau nha!

"Thiếu phu nhân, sau khi tỉnh lại, thiếu gia nói...

Nói muốn cô tự mình hầu hạ hắn..."

- Người hầu cẩn thận gõ cửa, lắp bắp nói.

Tính tình của vị thiếu gia này thật sự... khiến người ta sợ hãi.

Không hợp ý là ném đồ, vớ được cái gì là ném cái đó, cũng chẳng sợ gây ra thương tích cho người ta, thân thể của thiếu phu nhân lại không tốt, chẳng biết có thể chịu được bao lâu.

Đậu mịa?

Đậu mịa!!!

Vừa nói cùng gây thương tổn cho nhau xong, kết quả 'cùng gây thương tổn cho nhau' lại tới nhanh như vậy?

Đường Hoan vô cùng sửng sốt.

Tuy vừa nãy 'nã pháo' với hệ thống, cô nói không sợ tên què chết tiệt kia nhưng...

Thối lắm!

Sao có thể không sợ cơ chứ!

Thật ra cô chỉ nói cho sướng miệng thôi.

Cô không chỉ sợ chết, còn cực kỳ sợ đau.

Giờ nghĩ lại cái lúc bị con chó kia cắn, cô vẫn còn cảm thấy bắp chân đau đau kia kìa.

Nhiệm vụ, tóm lại là vẫn phải làm.

Đường Hoan căng da đầu mở ra cửa phòng Tiêu Liệt.

Vừa ngẩng mặt đã nhìn thấy một đôi con ngươi đỏ ngầu, ánh mắt như dã thú khiến cô bất giác rùng mình.

Tiêu Liệt thấy dáng vẻ đề phòng của cô, cười lạnh: "Vừa nãy ném bát, to gan lắm mà?"
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 61 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (8)


CHƯƠNG 61 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (8)

"Dù to gan đến đâu thì cũng sẽ sợ người có tinh thần không bình thường."

- Đường Hoan cực kỳ tôn thờ đạo lý 'thua người không thua trận'[1], cô nói tiếp - "Hơn nữa, người nào đó cũng đã từng muốn chết nhưng không đủ quyết tâm đấy thôi, chẳng phải cũng rất hèn nhát sao?"

[1]输人不输阵 (Thua người không thua trận): Dù yếu kém cũng phải cố gắng hết sức, không để người khác coi thường mình.

"Lâm Dĩ Hoan!

Cô dùng miệng lưỡi sắc bén trước mặt tôi sẽ không chiếm được cái gì tốt đâu!"

- Tiêu Liệt thầm nắm chặt tay, nếu không phải cái mặt hàng giả này làm đảo lộn hôn lễ của anh, anh có thể rơi vào tình trạng hỏng chân này à!

Nếu Đường Hoan biết được suy nghĩ của Tiêu Liệt bây giờ, có lẽ sẽ không kiềm chế được mà cởi giày, ấn vào mặt anh.

Hỏng chân không trách tình tay ba của mấy người mà lại trách tôi?

Có biết xấu hổ nữa không?

"Ôi chao, tôi có bệnh tim bẩm sinh, anh nhất định đừng làm tôi sợ, nếu không tôi sẽ lập tức ngất cho anh xem."

"Cô......"

- Tiêu Liệt tức đến mức lại tiếp tục ném đồ.

"Lâm Dĩ Hoan, cô vẫn khiến người khác chán ghét hệt như hồi nhỏ!"

Rõ ràng là chị em sinh đôi, Dĩ Nhu dịu dàng săn sóc như gió mát êm dịu, Lâm Dĩ Hoan lại như bùn lầy dưới mặt đất!

Ngày nhỏ, cô luôn thích bám dính lấy anh, cũng may là sau này vì cơ thể không tốt nên cô được ông ngoại đưa về phía nam, nuôi trong nhà chính, nếu không, Tiêu Liệt đã mất kiên nhẫn mà bóp chết cô từ lâu rồi!

Đường Hoan nghe vậy thì vui vẻ: "A, chuyện khi còn nhỏ mà anh nhớ kỹ như vậy!

Yêu thầm tôi hả?"

"Chậc..."

- Đường Hoan tặc lưỡi - "Nhưng tính tình anh xấu như vậy, đừng nói là tôi, bất kể cô gái nào cũng sẽ không chấp nhận việc bị anh yêu thầm đâu."

Hệ thống hận không thể tự ôm chặt lấy mình.

Vì bị đánh một roi mà Ký chủ của ta đã hoàn toàn thả bay bản thân!

Làm sao bây giờ?

Online chờ!

Gấp lắm đó...ó...ó...ó!

Đường Hoan chẳng khác nào đang chọc vào tổ ong vò vẽ, Tiêu Liệt tức đến mức ngay cả gối đầu cũng ném về phía cô.

Anh gào lên: "Lâm Dĩ Hoan, cút, cô cút ra ngoài cho tôi!"

Đường Hoan như không nghe thấy gì, đi tới ghế sô pha rồi ngồi xuống.

Cô móc ra hạt dưa ngũ vị mà mình đã chuẩn bị từ trước, bắt đầu thong thả cắn: "Anh bảo tôi cút, tôi lập tức cút?

Chẳng phải tôi sẽ mất hết mặt mũi à?"

Có bản lĩnh thì anh đứng trước mặt tôi mà đuổi tôi này!

"Tiêu Liệt, tôi cảm thấy bây giờ anh rất cần một tấm gương để tự soi xem khuôn mặt vặt vẹo, dáng vẻ mất tinh thần, không chịu nổi kích thích của mình đấy."

Trong cốt truyện, chân của Tiêu Liệt sẽ được chữa khỏi hoàn toàn, nói cách khác, boss phản diện chính là boss phản diện, sa sút chỉ là nhất thời, anh sẽ khôi phục dáng vẻ ngông cuồng tàn khốc nhanh thôi.

Tính tình Tiêu Liệt thô bạo như vậy, Đường Hoan biết, chờ sau khi anh bình phục, chắc chắc cô sẽ không có quả ngon mà ăn.

Ngồi im chờ chết không bằng nhân lúc anh còn què, 'ngược' anh nhiều thêm một chút, ít nhất cô cũng không tính là bị thiệt!

"Lâm Dĩ Hoan, cô cút đi!"

- Tiêu Liệt gào lên.

"Tôi càng không muốn cút!"

- Đường Hoan tiếp tục cắn hạt dưa.

Tiêu Liệt giãy giụa muốn xuống giường, cuối cùng lại ngã từ trên giường xuống đất, vang lên một tiếng, khiến Đường Hoan sợ tới mức sặc hạt dưa, ho kịch liệt mãi mới có thể nhổ hạt dưa ra khỏi cổ họng.

Tiêu Liệt bị ngã, đầu váng mắt hoa, nằm trên đất không nhúc nhích, Đường Hoan đành phải đặt hạt dưa lên bàn, đi tới cạnh Tiêu Liệt, cô ngồi xổm xuống, toan nâng anh lên giường.

"Đúng là kiếp trước tôi nợ anh mà!"

- Đường Hoan lẩm bẩm.

Đúng lúc cô không đề phòng, vươn tay ra thì cổ tay cô bị bàn tay to của Tiêu Liệt nắm lấy, người đàn ông gần như là dùng hết toàn bộ sức lực, ôm cô chặt vào ngực, sau đó xoay người, đè cô xuống đất.

Bóp chết cô!
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 62 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (9)


CHƯƠNG 62 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (9)

Bóp chết cô!

Đây là ý nghĩ duy nhất trong đầu Tiêu Liệt!

Sau khi cô chết, sẽ không có người dẫm vào chân đau của anh nữa!

Đường Hoan bị đau, kêu lên một tiếng.

*** mẹ anh, đàn ông như anh không biết mình nặng thế nào à?

Đè chết ông đây rồi!

Tiêu Liệt giơ tay, bóp vào cổ Đường Hoan: "Lâm Dĩ Hoan, cô đáng chết!"

Người đàn ông thở dốc, cổ họng phát ra những tiếng khàn khàn đầy tăm tối.

Đường Hoan không chớp mắt nhìn anh, nhưng thật ra trong lòng lại đang rít gào: AAA!

Mẹ nó!

Là anh tự làm hỏng chân!

Là người bạn cùng lớn lên với anh cướp đi vị hôn thê của anh!

Nón xanh[1] của anh cũng là do vị hôn thê của anh đội lên!

Tôi đã làm gì đâu!

Ông đây cứ thế mà chết đi ư???

[1]nón(mũ) xanh = sừng =))))

Nếu chỉ nhìn mặt thì Đường Hoan cực kỳ bình tĩnh, thậm chí cô còn cố cười lạnh: "Tôi đáng chết?

Tiêu Liệt, anh nhìn hình ảnh trong mắt tôi mà xem, người đó là anh đấy!

So với trước kia, anh có giống chó nhà có tang hay không?"

Tròng mắt Đường Hoan đen bóng như mặt nước, sạch sẽ và trong suốt.

Vì thế Tiêu Liệt thấy hình ảnh tiêu cực của mình trong mắt cô.

"Anh vì Lâm Dĩ Nhu, một người không yêu anh mà tự biến mình thành dáng vẻ này, anh có thấy nực cười không?"

Tiêu Liệt run run, tay hơi buông lỏng.

"Tôi biết bây giờ anh rất muốn cướp Lâm Dĩ Nhu về nhưng anh hãy tự nhìn lại tình hình hiện tại của mình đi, anh có thể cướp được người từ trong tay Trình Ánh không?

Anh buông thả, cho rằng mình không còn năng lực, không chỉ không chiếm được trái tim của cô ta, mà cả cơ thể của cô ta cũng không chiếm được, cho nên anh mới dồn hết lửa giận lên người tôi!"

Tiêu Liệt hung hăng trừng mắt với Đường Hoan.

Anh biết những điều cô nói là sự thật, nhưng anh vẫn không muốn thừa nhận!

"Lâm Dĩ Hoan, nếu không phải cô..."

Cảm nhận được thái độ của Tiêu Liệt đã dịu xuống, lực bóp trên cổ cũng không còn mạnh như trước, Đường Hoan không kiên nhẫn mà đẩy Tiêu Liệt, người đang đè trên người mình ngã sang một bên.

Đậu mịa, đau quá!

Người đàn ông này ra tay cũng thật tàn nhẫn, rõ ràng là anh ta thật sự muốn bóp chết cô!

Đường Hoan sờ sờ cổ mình, sau đó phản bác như chém đinh chặt sắt: "Chuyện này liên quan gì tới tôi?

Chẳng lẽ tôi ép Lâm Dĩ Nhu, không cho cô ta tham dự hôn lễ với anh à?

Từ đầu đến cuối, tôi mới là người vô tội nhất!

"Cô câm miệng đi!"

- Tiêu Liệt cảm thấy đầu đau như búa bổ.

Đường Hoan tiếp tục nói: "Vì cha mẹ anh và cha mẹ tôi vì sợ hai nhà mất mặt nên mới ép tôi tới thay!

Anh cho rằng mình là cái bánh bao thơm, cho rằng tôi yêu anh đến mức không thể khống chế nổi mình nên mới tham gia nghi lễ kết hôn với anh?"

Thiên chi kiêu tử như Tiêu Liệt, phương pháp tốt nhất để kích thích ý chí chiến đấu của anh là dùng những lời tàn nhẫn nhất, bóp nát trái tim của anh rồi xây mới lại.

Đường Hoan muốn nói cho anh biết, Lâm Dĩ Nhu không tham gia hôn lễ là vì cô ta không hề yêu anh, chẳng liên quan gì đến Lâm Dĩ Hoan cả!

Nam cặn bã và nữ đê tiện chia chia hợp hợp, dựa vào cái gì mà bắt cô, một bia đỡ đạn tới gánh nồi thay?!

Phải làm Tiêu Liệt ý thức được Lâm Dĩ Nhu mới thật sự là người đưa ra quyết định.

Từ giờ, cô phải gieo một hạt giống ly gián vào lòng anh, để xem anh còn có thể bất chấp tất cả mà tìm đường chết, thua trong tay Lâm Dĩ Nhu và Trình Ánh nữa không.

"Tiêu Liệt."

Ngã co quắp trên mặt đất, phòng tuyến tâm lý gần như là bị phá hủy, Tiêu Liệt cảm nhận được có một bàn tay lạnh lẽo đang sờ lên mặt mình.

"Anh phải nhớ kĩ, anh là Tiêu Liệt, một Tiêu Liệt đã từng vô cùng khí phách, ngông cuồng.

Chẳng lẽ anh thật sự cam tâm để mình vĩnh viễn cứ suy sút như vậy sao?"

Đường Hoan dịu dàng đỡ người từ trên mặt đất dậy.
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 63 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (10)


CHƯƠNG 63 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (10)

Hệ thống trợn tròn mắt, há hốc miệng.

Vừa nãy không phải cô còn đang xé bức sao?

Tư thế hùng hổ doạ người của cô cứ như muốn dồn con nhà người ta vào chỗ chết ấy!

Vì cái gì mà trong nháy mắt, cô đã biến thành nhẹ nhàng, hiền dịu thế này rồi?

Quả thật khiến người ta phải rùng mình!

Phí Lời!

Luôn túm lấy 'chân đau' của Tiêu Liệt, dẫm anh bẹp dí xuống nền đất, chẳng may anh không chịu nổi kích thích, tự sát thì sao?

Đường Hoan tỏ vẻ, cô gây sự[1] luôn có sách lược và luôn giữ đúng chừng mực!

[1]搞事情 : là ngôn ngữ mạng, có nghĩa là gây sự/ gây chuyện/ gây rắc rối/ gây chuyện phiền toái/... nhưng chỉ mang ý vui đùa chứ không thật sự là làm ra việc gì đó không hay.

"Là một người đàn ông, thích cái gì thì phải tranh thủ, chẳng sợ gặp trắc trở cũng phải nhanh chóng bò dậy.

Nếu không thì, anh xem..."

- Đường Hoan ngả ngớn vỗ vào má Tiêu Liệt - "Bị người khác vả mặt như vậy, anh cũng không thể đánh trả đâu."

Lập tức, Tiêu Liệt giận đến mức muốn đánh trả, ai ngờ Đường Hoan đã sớm dự đoán trước, nhanh chóng tránh sang một bên.

Sau đó, cô còn nói những lời đầy thấm thía với Tiêu Liệt: "Giờ anh đã thấy được sự bất lực của một người chỉ biết tự chà đạp mình, không có chí tiến thủ chưa?

Vừa rồi tôi chỉ giúp anh thể nghiệm[2] mà thôi, anh không thể không biết điều như vậy được."

[2]thể nghiệm: dựa vào kinh nghiệm để xem xét một vấn đề có đúng hay không.

Đứng ngoài quan sát, hệ thống: [...]

Phong cách cứ xoay 180 độ không ngừng, mệt tâm thật.

Cứ tưởng ký chủ của nó là một con gà yếu ớt dễ bắt nạt, ai ngờ cô lại là một người thù dai, vô lại.

Vất vả lắm mới có thể rót canh gà[3] cho người ta, vậy mà chớp mắt một cái, cô đã biến hình thành một kẻ đậu bỉ[4] ngay được rồi.

Mệt tâm thật!

[3]rót canh gà: tâm sự, cho lời khuyên.

[4]逗比 hay 逗B (đậu bỉ): ngôn ngữ mạng.

Khi dùng với người thân quen thì từ này dùng để hình dung một người vui tính, hay bông đùa, thỉnh thoảng còn hơi ngớ ngẩn và đáng yêu; khi dùng với người xa lạ, không thân, hoặc có chút ghét thì từ này có thể mang ý xấu nhiều hơn.

"Lâm Dĩ Hoan" - Tiêu Liệt nghiến răng nghiến lợi, gầm nhẹ một tiếng.

Từ sau khi gặp tai nạn xe cộ, "Lâm Dĩ Hoan" là ba chữ anh nói nhiều nhất trong ngày hôm nay, người phụ nữ này thật sự khiến người ta chán ghét!

Đường Hoan ngáp một cái, lười biếng vươn vai: "Được rồi, không cần quát, tôi biết anh đang cực kỳ tức giận!

Hiện giờ anh sinh long hoạt hổ[5] như vậy, chắc cũng không còn muốn chết nữa.

Để tôi gọi người vào hầu hạ anh.

Không có việc gì thì tôi đi ngủ một giấc đây."

"Cô..."

Tiêu Liệt còn chưa nói xong, Đường Hoan đã nghênh ngang đi ra khỏi phòng rồi.

Người đàn ông tức đến mức cắn chặt răng!

Hiện tại anh còn đang ngồi trên mặt đất, thế mà người phụ nữ chết tiệt này lại để mặc anh!

Đúng, cô nói thật sự có chút đạo lý!

Nếu anh không tự giải quyết bất cứ việc gì thì sẽ càng trở thành trò cười, thậm chí là mất đi tất cả.

Anh không thể tiếp tục như vậy, anh cần phải nhanh chóng 'đứng lên'!

[5]生龙活虎(sinh long hoạt hổ): mạnh như rồng như hổ/ sinh khí dồi dào/...

Tiêu Liệt híp mắt,

Chờ sau khi chỉnh đốn lại tất cả, sớm muộn cũng sẽ có ngày anh chơi chết Lâm Dĩ Hoan!

Đường Hoan bất giác rùng mình.

Nếu cô đoán không nhầm thì chắc chắn là thằng cháu trai Tiêu Liệt kia mắng sau lưng cô!

Nhưng vậy thì sao chứ?

Cô thích nhất là nhìn thấy anh ngứa mắt cô nhưng lại không thể làm gì được cô, thậm chí là còn phải nghe theo cô, một lần nữa 'đứng dậy'.

Tiêu Liệt và Lâm Dĩ Nhu là thanh mai trúc mã, muốn cản anh, không cho anh rơi vào cái hố này thật sự quá khó!

Có vẻ như nhiệm vụ không dễ hoàn thành...

Đường Hoan mơ màng nghĩ, sau đó dần dần ngủ say.

Có lẽ bởi vì cơ thể này bẩm sinh đã yếu ớt nên tố chất thân thể cực kỳ kém, Đường Hoan vốn là một người ngủ không sâu giấc vậy mà sau khi nằm vào trong chăn lại có thể lâm vào giấc ngủ sâu, có người không ngừng gõ cửa cũng chẳng cảm nhận được.

"Thiếu phu nhân......"

Tiếng gõ cửa kéo dài không dứt.

Dường như có người đang gọi cô, cứ như gọi hồn ấy.

Đường Hoan cực kỳ bực bội, cô chùm chăn qua đầu cũng vẫn không thể ngăn được tiếng gõ cửa dồn dập kia nên chỉ có thể ngái ngủ, đi mở cửa, sau đó cáu kỉnh hỏi: "Lại làm sao nữa?"

Người hầu gõ cửa lắp bắp đáp: "Thiếu gia..."

"Anh ta lại làm cái trò gì?"

---------------------

Diệp mỗ quyết định cố định giờ đăng chương mới cho khỏi quên ^^~

22h00 thứ 2;4;6 hàng tuần, chủ nhật nào mát trời sẽ có thêm chương, haha~
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 64 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (11)


CHƯƠNG 64 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (11)

Đường Hoan đen mặt đi tới phòng Tiêu Liệt.

Tình trạng trong phòng vậy mà không khác với lúc cô rời khỏi cho lắm, Tiêu Liệt vẫn ngồi dưới đất như cũ, trên sàn gỗ rơi toán loạn đủ các loại đồ vật, là những thứ Tiêu Liệt đã ném trước đó.

"Tôi muốn tắm rửa."

- Đôi mắt đen tối, trầm lặng khóa chặt trên người Đường Hoan, Tiêu Liệt lạnh mặt nói.

Đường Hoan tức đến mức bùng nổ: "Không phải tôi đã dặn người hầu giúp anh tắm rửa rồi à?"

Bực lắm rồi đấy!

Lại muốn làm cái trò gì nữa?

"Tôi không thích những người đó, tôi muốn cô làm."

- Anh thật sự muốn giày vò người phụ nữ không biết sống chết này!

Đường Hoan: ......

Nếu không phải vì anh là boss phản diện, chắc chắn tôi sẽ vận công, tát thẳng lên mặt anh!

Tiêu Liệt có đầy đủ tất cả đặc tính của một vai phản diện, anh có thù tất báo, cực kỳ thù dai, bụng dạ lại đen tối!

Đường Hoan nhịn rồi lại nhịn.

Thôi, ít nhất thì anh không đòi sống đòi chết nữa, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, coi như là cô đang hỗ trợ người tàn tật đi!

Tiêu Liệt thấy người phụ nữ này đầu tiên là nhe răng trợn mắt, sau đó nỗ lực hít sâu thở dài, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, lạnh mặt đi về phía anh, ngồi xổm xuống, thở hồng hộc nâng anh dậy.

Biểu cảm của cô vô cùng phong phú.

Chỉ cần nhìn cô nhe răng trợn mắt là Tiêu Liệt đã đoán được cô đang thầm mắng anh rồi!

Cơ thể cô vô cùng nhỏ bé.

Khi nâng anh lên, động tác của cô không được ổn định cho lắm, có hơi loạng choạng, một lúc sau đã bắt đầu thở gấp.

Thế nhưng, cô vẫn luôn cố ghì chặt tay, như thể sợ làm anh ngã xuống vậy.

Nhìn thấy dấu vết xanh tím trên mu bàn tay cô, Tiêu Liệt nhíu nhíu mày.

Anh nhận ra đó là dấu vết do anh dùng roi quất lên.

Vất vả lắm Đường Hoan mới đỡ được Tiêu Liệt lên xe lăn.

Sau đó, cô đẩy anh vào phòng tắm rồi xoay người, đi tới tủ quần áo lấy đồ cho anh.

Khi mở tủ quần áo ra, Đường Hoan líu cả lưỡi.

Anh chắc chắn là người thuộc chòm sao Xử Nữ, mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế cực nặng rồi, quần áo trong tủ đều được phân loại, sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, mỗi màu đều được đặt ngay ngắn ở một chỗ, không chút lộn xộn.

Một người đàn ông như vậy, trước khi xảy ra tai nạn xe cộ, chắc chắn là một con rùa lông[1] rất biết kiềm chế mình.

[1]Con rùa = vương bát = một câu chửi khá nặng của người Trung.

Khó có thể tin được là sau khi gặp tai nạn xe cộ, anh lại để mình rơi vào trạng thái tiêu cực, mất tinh thần như vậy, đã thế còn không thèm tắm rửa nữa chứ.

Áo, quần, quần lót tứ giác.

Sau khi lấy đồ xong, Đường Hoan quay lại phòng tắm, giơ quần áo trong tay lên: "Tôi cảm thấy, nếu đã vực dậy rồi thì nên mặc đồ tươi một chút, nhưng anh không có áo sơ mi đỏ, tạm thay bằng cái này nha, xem này xem này, anh thấy thế nào?"

Nội y màu đỏ bay bay theo gió.

Trong lòng, Đường Hoan đang cười điên cuồng, a ha ha ha ha ......

Mặt Tiêu Liệt hơi đỏ lên, sau đó anh lập tức nổi giận: "Lâm Dĩ Hoan!

Cô là người phụ nữ không biết liêm sỉ.

Cô cút ra ngoài cho tôi!"

Tiếng gầm của Tiêu Liệt chấn động đến mức khiến màng nhĩ Đường Hoan đau nhói nhưng cô vẫn không chùn bước, bỏ qua ánh mắt phẫn nộ của Tiêu Liệt, nhét đống quần áo vào lòng anh, còn cái thứ màu đỏ lóa mắt, khiến người ta sung sướng kia thì... bị cô tiện tay vung lên, bay bay nhẹ nhàng rồi rơi xuống đùi anh.

Ngay sau đó, Đường Hoan trốn nhanh như chớp.

Thấy Đường Hoan nguyên vẹn đi ra, người hầu đứng canh ngoài phòng mới yên lòng.

Lúc nãy nghe thấy tiếng quát, người hầu đã rất sợ sẽ gây ra mạng người.

Cảm ơn trời đất, thiếu phu nhân còn sống đi ra!

Sau khi chạy ra khỏi phòng Tiêu Liệt, Đường Hoan còn không quên quay đầu nhìn cửa phòng anh rồi nở một nụ cười đầy khiêu khích.

Muốn tôi hầu anh tắm rửa?

Muốn thấy tôi bối rối?

Trò trẻ con!

Tố chất tâm lý chỉ có thế này, quả thật chẳng đáng để nói!
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 65 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (12)


Diệp mỗ xin lỗi vì hôm nay đăng muộn, xảy ra một số sự cố, aizzz, Ọ-Ọ

------------

CHƯƠNG 65 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (12)

Vững tiến, hát vang trên con đường mang tên "tìm chết", Đường Hoan thả bay bản thân.

Cô khiến Tiêu Liệt tức đến mức gần như không có thời gian để tự chà đạp, coi thường mình nữa.

Suy nghĩ duy nhất trong đầu anh bây giờ là phải nhanh chóng chỉnh đốn lại tất cả, sau đó chơi chết người phụ nữ to gan lớn mật này!

"Thiếu phu nhân, từ khi cô đi tới giờ, thiếu gia vẫn luôn ở lì trong phòng tắm không chịu ra ngoài, cô có muốn......"

- Người hầu thật sự sợ hãi Tiêu Liệt quỷ súc nên khi gặp chuyện gì, phản ứng đầu tiên là tới tìm Đường Hoan, để cô giải quyết.

Dù sao thì sau khi trêu chọc, quát mắng thiếu gia xong, thiếu phu nhân vẫn có thể lạnh mặt rời đi như một vị thần.

Sau khi cô rời khỏi, vẫn luôn ở lì trong phòng tắm, không chịu ra ngoài?

Đường Hoan kinh hãi, trong đầu hiện lên một số cảnh tượng vô cùng thảm thiết...

Vì thế cô ba chân bốn cẳng, vội vàng chạy tới phòng Tiêu Liệt.

Tuy cô ghim Tiêu Liệt vì anh đánh cô một roi nhưng cô cũng không tàn nhẫn đến nỗi mong chờ người ta chết!

Sau khi vào phòng, Đường Hoan phi thẳng tới cửa phòng tắm, lay lay tay cầm.

Không mở.

Đường Hoan cũng rất hổ báo, không làm thì thôi chứ nếu làm là phải chơi đến cùng.

Cô không ngừng tông cửa khiến cảnh cửa vang lên rầm rầm.

Vì quá sốt ruột nên cô không hề nghe thấy tiếng gầm khàn khàn bên trong.

"Ầm..." một tiếng.

Cửa phòng tắm bị Đường Hoan mạnh mẽ phá ra.

Không có cảnh bồn tắm đầy máu loãng như trong tưởng tượng, cũng không nhìn thấy hình ảnh cánh tay với một vết dao sâu đến tận xương, rũ xuống bên ngoài bồn tắm!

Đường Hoan chớp chớp mắt.

Sau đó, cô lại tiếp tục chớp chớp mắt.

Con mẹ nó, trường hợp này quả thật quá xấu hổ!

Cô còn tưởng rằng, tưởng rằng......

"Lâm Dĩ Hoan!"

- Tiêu Liệt đã không còn nhớ rõ đây là lần thứ mấy anh tức giận, quát lên cái tên của người phụ nữ này nữa rồi!

Nếu anh còn có thể đi được...

Anh hận không thể lập tức kéo cô cùng chết!

Anh chưa bao giờ rơi vào tình cảnh chật vật thế này!

Đây là một phòng tắm rất đẹp, sàn nhà bằng gỗ bóng loáng, được trải tấm thảm dài bằng nhung cách bồn tắm một khoảng, diện tích căn phòng rộng bằng một phòng đủ cho cả nhà có điều kiện kém sinh sống.

Có điều, không khí giữa hai người bên trong lại cực kỳ xấu hổ, một người nổi giận như sấm, người còn lại thì ngây ngốc, mang theo chút lấy lòng.

Đường Hoan nhìn Tiêu Liệt, người đang ngồi dưới đất, luống cuống kéo quần lên nhưng vì chân không có sức nên chẳng thể mặc quần vào như người thường.

Tay bận chân bịu, mặt anh đen như đáy nồi, mang theo chút sắc đỏ vì vừa tức giận.

"Cô còn nhìn?

Nhanh cút ra ngoài đi!"

-Tiêu Liệt quát lên.

Nhìn thoáng qua bắp đùi màu đồng kia, Đường Hoan tặc lưỡi, bắp thịt với những đường cong căng phồng đầy mạnh mẽ!

Sau đó, cô bất đắc dĩ thở dài, đi về phía Tiêu Liệt.

"Cô tới đây làm gì?

Tôi bảo cô cút đi cơ mà!

Cô điếc à!"

Đường Hoan không nói lời nào, nâng Phó Liệt từ dưới đất lên, cô thở hồng hộc, anh rất nặng, cô cảm giác như mình sắp bị bẻ gãy đến nơi rồi.

"Anh ở trong phòng tắm lâu như vậy là vì muốn tự mặc quần áo?"

- Đường Hoan ôm người lên xe lăn.

Cảm nhận được áo sơ mi mà Tiêu Liệt tự mặc đã ướt sũng, cô vươn tay cởi áo anh ra.

Nhìn lướt qua khăn lông trên giá, Đường Hoan nghĩ, người đàn ông này cũng thật quật cường, không với tới khăn lông, anh thà để quần áo dính nước cũng không gọi người giúp đỡ.

Tiêu Liệt bực bội hất tay Đường Hoan ra: "Cô muốn làm gì?"

"Áo anh mặc ướt hết rồi, thời tiết giờ khá lạnh, dễ cảm lắm!"

- Đường Hoan nhẫn nại giải thích.

Là một boss phản diện, Tiêu Liệt thật sự có chỗ hơn người.

Người bình thường nếu bị tàn phế, có lẽ sẽ sống những tháng ngày cơm tới há miệng, áo tới duỗi tay, nhưng Tiêu Liệt lại không muốn tồn tại như một phế nhân.

Anh nỗ lực tự mặc quần áo có lẽ cũng vì hy vọng bản thân giống người thường.
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 66 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (13)


CHƯƠNG 66 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (13)

"Tôi không cần cô quan tâm!"

- Tiêu Liệt hung dữ nói.

Đường Hoan hít vào một hơi thật dài, không so đo với người bệnh, cũng không chấp nhặt với người tàn phế!

OK?

OK!

Sau khi tự thuyết phục mình, Đường Hoan tăng thêm lực tay, gần như là kéo phăng cúc áo sơ mi của anh ra: "Anh cho rằng tôi muốn quan tâm anh?

Nếu không phải vì sợ phải mang danh hiệu quả phụ, tôi cũng lười để ý tới anh!"

Người phụ nữ này thật ngang ngược!

Cô vậy mà lại giật mạnh nút áo trước ngực anh ra!

Tiêu Liệt tức đến mức mặt càng thêm đỏ.

"Giờ chân anh bị hỏng, tính tình lại không tốt, anh xem, người hầu có ai dám vào chăm sóc anh!

Mẹ nó, anh tác quái ít thôi, lát nữa mà bị cảm, lại liên lụy tới tôi phải chăm anh!"

Được rồi, đại công cáo thành[1], đã lột được áo sơ mi của Tiêu Liệt xuống.

[1] đại công cáo thành: thành công trong một việc gì đó.

Cả người Tiêu Liệt đều đang run rẩy, vì tức giận!

Theo bản năng, anh giơ tay che kín ngực mình.

Anh cực kỳ chén ghét việc bị người khác lột sạch, cũng chán ghét cảm giác bất lực này.

"Thôi đi!

Còn che!

Che cái gì mà che!

Tôi còn chưa ghét bỏ dáng người chẳng chút quyến rũ của anh, anh còn sợ tôi sàm sỡ anh?"

Dáng người à, là rất chuẩn, nhưng ngoài miệng, Đường Hoan vẫn không chịu buông tha!

Tiêu Liệt: "......"

Đường Hoan ném quần áo ướt sang một bên, sau đó đi tới bồn tắm, xả nước lạnh đi, thay nước ấm vào.

"Anh tắm lại lần nữa để đuổi khí lạnh đi, đỡ phải lo bị cảm."

- Vừa nói, Đường Hoan vừa nâng Tiêu Liệt từ xe lăn dậy.

Không biết trong lòng Tiêu Liệt nghĩ gì mà lại đặt hết sức nặng cơ thể lên người phụ nữ chết tiệt này!

Cô giỏi lắm mà!

Hiện tại không thể trị cô nhưng anh vẫn có thể gây khó dễ cho cô từ những việc nhỏ nhất!

Tiêu Liệt cũng không để ý xem suy nghĩ này của anh ấu trĩ đến mức nào.

Đường Hoan chửi thề một tiếng, nửa ôm nửa đỡ anh tới bồn tắm.

Ngực đột ngột truyền tới một cơn co thắt, cô theo bản năng che ngực, sau đó cố nhịn xuống.

Tiêu Liệt vừa cúi đầu là có thể nhìn thấy dáng người nhỏ xinh của Đường Hoan.

Vầng trán trắng nõn của cô thấm đẫm mồ hôi, có vẻ như vì đỡ anh, cô đã phải dùng hết sức mình, cắn răng kiên trì, cho nên hai má phình ra, cực kỳ giống một loài động vật nhỏ nào đó.

Đỡ Tiêu Liệt ngồi vào bệ bồn tắm, nhìn qua quần lót màu đỏ mà anh đã tự mặc vào, còn cả quần tây mắc ở lưng chừng chân, Đường Hoan do dự...

Việc này, mẹ nó, quá xấu hổ!

Cô có thể cởi áo sơ mi thay anh nhưng phía dưới...

Đường Hoan là người có tâm lý vô cùng "bằng phẳng", bất kể là làm việc gì cô cũng đều thấy không sao cả, nhưng cô rất lo đến lúc đó Tiêu Liệt sẽ tức giận rồi thật sự kéo cô cùng chết!

Thật hiển nhiên, Tiêu Liệt cũng giống Đường Hoan, ý thức được chỗ xấu hổ.

Anh âm u nhìn Đường Hoan, người phụ nữ chết tiệt này nếu thật sự dám làm ra cái việc gợi đòn như lúc nãy, anh sẽ bất chấp tất cả mà bóp chết cô!

"Nếu không thì...

Tôi nhắm mắt lại?"

- Đường Hoan kiến nghị.

Tiêu Liệt nắm chặt hai tay thành quyền, cắn răng không chịu nói chuyện.

"Anh không nói lời nào, tôi coi như anh đồng ý!"

Người nhân từ thấy lòng nhân từ, kẻ dâm đãng thấy sự dâm đãng[2], cô không có bất cứ ý nghĩ không an phận nào nên cô không thẹn với lương tâm.

[2]仁者见仁,淫者见淫(tạm dịch:người nhân từ thấy lòng nhân từ, kẻ dâm đáng thấy sự dâm đãng): ý nói lòng mình thế nào thì thấy sự vật/ sự việc thế ấy, lòng tốt thì thấy việc tốt, đầu óc đen tối thì nhìn việc gì cũng đen tối theo.

"Tôi nói cho anh biết, anh yên tâm, con người tôi rất có liêm sỉ, bảo đảm sẽ không nhìn lén!"

- Đường Hoan nghiêm trang đảm bảo.

Tiêu Liệt vừa xấu hổ, vừa giận dữ: "Cô câm miệng đi!"

Từ niên thiếu, sau khi bắt đầu công khai tình yêu với Lâm Dĩ Nhu, anh chưa từng tiếp xúc với những cô gái khác.

Trong thế giới của anh chỉ có một người khác phái là Lâm Dĩ Nhu, nào từng cùng người phụ nữ khác... như vậy...

Tiêu Liệt chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày mình rơi vào tình cảnh bị động và lúng túng này.
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 67 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (14)


CHƯƠNG 67 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (14)

Độ thẹn của con người có thể đột phá không ngừng, Tiêu Liệt nỗ lực an ủi bản thân, không có gì ghê gớm, cứ coi người phụ nữ chết tiệt này thành bà lão bảy, tám mươi tuổi là được.

Không có vấn đề gì, không có vấn đề gì...

Có cái quần ấy!

Bà lão nào sánh được với người phụ nữ nói nhiều này.

"Thiên hạ nơi nào không cỏ lạ[1], Phật Đà[2] đã nói, làm người không thể quá cố chấp, anh xem, anh cố chấp như vậy nên mới gặp báo ứng đấy!"

- Đường Hoan bắt lấy cơ hội tẩy não Tiêu Liệt, nhìn đi, trên đời này không chỉ có mỗi Lâm Dĩ Nhu là phụ nữ, anh vì một người phụ nữ chẳng thuộc về mình mà hỏng mất hai chân, có đáng không?

"Anh xem, anh mù quáng tự dằn vặt mình làm gì?

Đói đến mức gầy đi, xương cộm cả tay tôi."

- Vừa kỳ cọ cho Tiêu Liệt, Đường Hoan vừa nửa thật nửa giả mà oán giận.

Tiêu Liệt: "......"

Lòng anh xuất hiện một ý nghĩ vô cùng mãnh liệt, anh muốn lấp kín miệng cô lại!

[1]Cả câu là "Thiên hạ nơi nào không có lạ, cớ gì nhớ mãi một nhành hoa"(天涯何处无芳草 , 何必单恋一枝花)

[2]Phật Đà: Phật A-di-đà, là vị phật được tôn thờ nhiều nhất trong phật giáo Đại Thừa, tên của ngài có nghĩa là ánh sáng vô lượng.

Vất vả lắm mới có thể tắm xong cho Tiêu Liệt, Đường Hoan lại tiếp tục sờ soạng mặc quần áo cho anh, trong quá trình còn nghe thấy tiếng Tiêu Liệt rống lên đầy giận giữ......

"Lâm Dĩ Hoan, cô để tay vào chỗ nào thế?"

"Cô bỏ tay ra cho tôi!"

Ôm người lên xe lăn, đẩy ra khỏi phòng tắm, Đường Hoan nghe thấy bụng Tiêu Liệt vang lên một âm thanh khá xấu hổ.

Giờ phút này, Tiêu Liệt cực kỳ quẫn bách, hận không thể tìm cái hố mà chui vào.

Thiên chi kiêu tử, nào từng "bình dân" như vậy, Đường Hoan hiểu mà.

"Tôi đi gọi người chuẩn bị đồ ăn cho anh."

- Nói xong, Đường Hoan xoay người ra khỏi phòng.

Nhìn bóng hình ướt nhèm của cô, ánh mắt Tiêu Liệt dần trở nên tăm tối.

Lâm Dĩ Hoan, rõ ràng chúng ta ma xui quỷ khiến[3] mới bị buộc vào nhau, vì sao cô lại cố gắng làm mọi thứ giúp tôi vực dậy?

[3]阴差阳错 (âm soa dương thác hay âm kém dương sai): có sự sai lệnh về địa điểm, thời gian và con người, bỗng nhiên/ đột nhiên bị buộc phải làm hay trở thành một việc/ một người mình chưa từng nghĩ đến.

Có một câu tương tự là "ma xui quỷ khiến" nên Diệp mỗ dùng luôn.

Khi đi tới lối rẽ hành lang, trước mắt Đường Hoan đột nhiên tối sầm, trái tim đập kịch liệt không theo quy tắc nào, cứ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vậy.

Cô chỉ có thể tựa vào tường, chậm rãi ngã xuống đất, tay nắm chặt phần áo trước ngực, thở hổn hển từng hơi.

Thấy vậy, người hầu vội vàng chạy tới, gọi người hỗ trợ đưa Đường Hoan về phòng...

Đường Hoan mơ mơ màng màng nghe thấy âm thanh người hầu lấy nước và thuốc, còn cả tiếng họ nói chuyện với nhau.

"Bênh của thiếu phu nhân lại tái phát à?"

"Đúng vậy, bà xem, còn trẻ tuổi như thế, sao mãi không trị hết bệnh cơ chứ!"

"Bẩm sinh đã yếu ớt thì phải tĩnh dưỡng cẩn thận, động một chút là có thể giảm thọ ngay."

"Làm gì có thời gian tĩnh dưỡng.

Thiếu gia cứ thích tìm thiếu phu nhân để gây phiền toái như vậy...

ấy thế mà thiếu phu nhân vẫn ngốc nghếch, chịu thương chịu khó chiếu cố cậu ấy..."

"Haiz, chỉ mong thiếu gia sớm biết quý trọng thiếu phu nhân!"

Uống thuốc xong, nỗ lực mở mắt ra, câu đầu tiên Đường Hoan nói là bảo người đi đưa cháo cho Tiêu Liệt.

Hầu gái đều là phụ nữ trung niên, tuổi tác của Đường Hoan cũng xấp xỉ con gái họ, sau khi nghe thấy câu đầu tiên mà cô nói thì bắt đầu nhìn cô bằng ánh mắt đồng tình và thương tiếc.

Ngồi trên xe lăn chờ Đường Hoan đưa đồ ăn, Tiêu Liệt chờ đến gần như là bốc hỏa.

Vất vả lắm mới chờ có người tới, cuối cùng lại là người hầu!

Anh lạnh mặt: "Lâm Dĩ Hoan đâu?"

Người hầu thấy dáng vẻ vênh mặt, hất hàm sai khiến của anh thì bất bình thay cho vị thiếu phu nhân "chịu thương chịu khó" kia, vì thế trả lời: "Bệnh của thiếu phu nhân tái phát, vừa uống thuốc nghỉ ngơi rồi."

Tiêu Liệt cười lạnh môt tiếng.

Bệnh tái phát?

Vừa nãy còn tung tăng nhảy nhót, nói nhiều như vậy, nháy mắt đã phát bệnh?

Chắc là muốn lấy cớ lười biếng thôi!

Tiêu Liệt cũng không biết vì sao mình lại phẫn nộ như thế, trong lòng anh cực kỳ khó chịu.
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 68 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (15)


CHƯƠNG 68 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (15)

Sau khi phát bệnh, nửa đêm từ trên giường bò dậy, Đường Hoan vẫn còn cảm thấy trái tim mình đang đập thình thịch thình thịch.

"Hệ thống, tôi có linh cảm mình sẽ lại chết sớm."

- Đường Hoan cố ý bỏ thêm chữ "lại", cơ thể này bẩm sinh đã yếu ớt, bất cứ lúc nào cô cũng có thể ngã xuống.

Hệ thống rác rưởi trầm mặc một lúc, rồi nói: [......

Linh cảm này của cô cũng đúng, dù sao thì cô cũng chỉ là bia đỡ đạn, không sống lâu là chuyện bình thường.]

Đường Hoan: "...

Cút!"

[Bia đỡ đạn trong mọi thế giới đều có những điểm chung là xui xẻo + đoản mệnh, kể cả thế giới ban đầu của cô cũng vậy.

Muốn tăng tuổi thọ phải cố gắng đoạt khí vận trên người khí vận chi tử, tự củng cố điểm khí vận của mình, dần dần rồi sẽ được sống lâu hơn một chút.]

Đường Hoan tức đến mức bùng nổ: "Nếu tôi chết giữa chừng, nhiệm vụ không hoàn thành, chẳng phải những việc đã làm trước đó đều thành vô dụng?"

[Đúng vậy!] - Hệ thống trả lời tỉnh bơ.

Đường Hoan nghiến răng nghiến lợi, từng chữ từng chữ len qua kẽ răng: "Mẹ nó, cậu đúng là một cái hệ thống rác rưởi!"

*

* *

Tình cảnh hiện tại vô cùng bất lợi với Tiêu Liệt.

Trong một gia tộc lớn, tình thân vốn cực kỳ hờ hững, huống chi cha của Tiêu Liệt, Tiêu Kim Trung lại là người có nhiều con riêng tới mức không đếm xuể.

Có thể nói, hôn lễ của Tiêu Liệt đã khiến Tiêu Kim Trung mất hết mặt mũi.

Vậy nên sau khi Tiêu Liệt bị tai nạn hỏng chân, Tiêu Kim Trung đã không hề do dự đẩy người con trai này ra khỏi vị trí thừa kế.

Đứa con trai bất hiếu này còn trẻ tuổi mà đã nắm trong tay sản nghiệp của Tiêu gia khiến người làm cha như ông ta cũng phải nhìn sắc mặt để hành sự.

Giờ có cơ hội, cho dù là cha con ruột thịt, ông ta cũng không đắn đo mà đá anh ra ngoài.

Đây chính là tâm tính con người.

Ở trong tình cảnh bất lợi này mà còn phải dùng sinh mạng ngắn hạn để ngăn Tiêu Liệt đi vào đường chết, giúp đỡ anh thượng vị, chơi chết khí vận chi tử Trình Ánh...

Quả thật là việc vô cùng khó khăn!

Đường Hoan ý thức sâu sắc được rằng thời gian đã cực kỳ gấp rút, vì thế không tiếp tục nghỉ ngơi nữa, nửa đêm bò dậy, ngồi xuống bàn đọc sách để tra tư liệu...

Muốn giúp Tiêu Liệt nghịch tập, đầu tiên phải chữa khỏi chân cho anh.

Mỗi ngày kiên trì mát xa chân, đề phòng cơ bắp bị teo lại?

Hình như cô đã từng đọc một quyển sách ở thư viện, trong đó nói rằng nhiều người bị hỏng chân được bác sĩ cao tay chữa trị, nhưng vì trước khi tiến hành phẫu thuật không chăm sóc cẩn thận hai chân nên cơ bắp đã teo lại, làm mất thời cơ tốt nhất.

Phương pháp mát xa?

Đường Hoan dựa theo hình minh họa, tự ấn hai nhát vào chân của mình, cảm giác quả thật yomost, khiến hai mắt cô tối sầm, suýt nữa thì lại ngất xỉu lần nữa.

Đau đau đau!

Đúng là tạo nghiệt!

Tra tư liệu đến tận rạng sáng, Đường Hoan dần dần gục xuống, đầu đập vào bàn cũng không thấy tỉnh lại.

Sớm hôm sau, khi vào dọn phòng, thấy thiếu phu nhân ghé vào bàn đọc sách ngủ say, người hầu nhẹ nhàng đi qua rồi vô tình nhìn vào màn hình máy tính, trong lòng lập tức dâng lên cảm giác thương tiếc...

Bệnh của mình thì không lo lắng lại thức cả đêm để tra biện pháp trị liệu chân cho thiếu gia.

Thật không biết nên nói cô ngốc nghếch hay si tình nữa!

Đường Hoan:......

Si tình cái mọe ấy, cô chỉ vì muốn sống lâu thêm một tháng mà thôi!

Đường Hoan không hề biết, sau này, những việc cô làm vô tình được người hầu phát hiện đều trở thành bằng chứng si tình của cô, cũng thành...Mũi khoan đâm vào tim Tiêu Liệt, kích thích đến mức khiến tinh thần anh trở nên bất thường!

Có điều, tất cả đều là chuyện sau này.

Ngày tháng tiếp theo, Đường Hoan và Tiêu Liệt ở chung với nhau cũng khá hòa hợp, ít nhất là Đường Hoan cảm thấy vậy...

Cô làm từng bước, từng bước một, tắm rửa cho Tiêu Liệt, thường xuyên đẩy anh ra ngoài đi dạo, tuy rằng lúc đầu, Tiêu Liệt cật lực cự tuyệt nhưng vẫn không thể lay chuyển được thái độ cứng rắn của Đường Hoan.

Cô cứ thế đẩy xe lăn đi, khiến anh tức giận đến mức quát tháo, rít gào.
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
ChƯƠNG 69 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (16)


CHƯƠNG 69 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (16)

Sau khi thằng con riêng kia lên cầm quyền, mẹ anh vội vàng lấy lòng hắn ta, cứ như sợ sau khi người khác cầm quyền, cuộc sống hào môn của bà sẽ chấm dứt vậy.

Việc này làm anh cực kỳ, cực kỳ bất ngờ!

Tiêu Liệt giận đến mức bật cười.

Từng người, từng người đều vô cùng tốt!

Anh sẽ nhớ kỹ tất cả!

Tiếng gõ cửa phiền phức lại vang lên.

Trừ người phụ nữ chết tiệt kia thì Tiêu Liệt không nghĩ ra người nào dám đến gõ cửa phòng mình nữa.

Người hầu đều rất sợ anh!

Chỉ có người phụ nữ chết tiệt Lâm Dĩ Hoan là luôn đâm đầu về phía trước, cứ như không muốn sống nữa vậy.

"Cút!"

- Anh như chém đinh chặt sắt mà quát lên.

Nghe vậy, Đường Hoan tức đến mức đá cửa.

Một lúc lâu sau cũng không thấy cô có thêm phản ứng nào nữa.

Tiêu Liệt nhíu mày, không biết vì sao anh lại cảm thấy có chút mất mát thoáng qua.

Nhưng anh còn chưa kịp nắm lấy nó, tiếng gõ cửa từ nhẹ nhàng lại biết thành tiếng đập rầm rầm...

Đường Hoan đập cửa một cách thô bạo.

Muốn cô cút, cô sẽ cút?

Còn lâu cô mới nghe theo!

Tiếng ồn như âm thanh của ma quỷ xuyên qua não, Tiêu Liệt chỉ có thể bất đắc dĩ điều khiển xe lăn ra mở cửa...

*

* *

Đường Hoan đẩy thùng nước ấm về phía Tiêu Liệt, nước thuốc mang theo mùi trung dược[1] văng ra, mùi hương cực kỳ nhức mũi.

Tiêu Liệt theo bản năng nhăn mày, không kiễn nhẫn nói: "Cô mang cái gì vào thế, nặng mùi như vậy, mang ra ngoài nhanh lên!"

[1]thuốc cổ truyền Trung Quốc

Đường Hoan đỡ eo, thở hổn hển.

"Tôi nói cho anh biết, trong khoảng thời gian này tôi đã tra xét một số tư liệu, chân anh không phải không có khả năng chữa khỏi."

Hai tay vịn trên xe lăn của Tiêu Liệt bất giác run lên.

"Tôi cũng đã hỏi bác sĩ chính của anh, bác sĩ nói khả năng chữa khỏi của anh là 20%, nói cách khác, anh có 20% khả năng để đứng lên."

Xác suất 20%, nếu là bia đỡ đạn, tương đương bằng không, nhưng nếu là boss phản diện, đừng nói 20%, ngay cả là 0,1% cũng tương đương 100% rồi!

Dù sao thì boss phản diện cũng là người được 'bên trên' để ý, điểm may mắn cực kỳ nghịch thiên!

Tiêu Liệt cười lạnh: "20%?

Xác suất thấp như vậy khác nào không có?"

Người rơi vào nghịch cảnh thường rất tiêu cực, Tiêu Liệt cũng không ngoại lệ.

Nhưng Đường Hoan lại khác, cô có một lòng tin vô điều kiện với boss phản diện: "Đương nhiên là khác nhau chứ!

Ít nhất nó đã chứng tỏ chân anh có thể chữa trị!

Chỉ cần chăm sóc cẩn thận, sau đó đợi đến lúc thích hợp thì phẫu thuật, nhất định anh sẽ có thể đứng lên!"

"Đến đây đến đây đến đây, tôi đã xin ý kiến của bác sĩ, chuẩn bị trung dược chuyên để ngâm chân cho anh rồi!

Đồng thời tôi cũng sẽ dùng bài mát xa có một không hai bí mật của mình, đảm bảo cơ bắp của anh sẽ không bị teo lại, chờ đến lúc làm phẫu thuật, chắc chắn sẽ cực kỳ thuật lợi.

Không phải Đường Hoan tự thổi phồng mình đâu, một khi cô đã nói hươu nói vượn, đến chính cô còn cảm thấy sợ hãi nữa là!

Hệ thống: ...

Bài mát xa bí mật?

Cô đang nói bài mát xa cô tìm được trên mạng ấy hả?

Chân Tiêu Liệt đắp một tấm thảm dài đến tận đế giày.

Đường Hoan vừa nói, vừa lật tấm thảm lên, toan cởi giày của anh ra.

Tối muộn rồi, ngâm chân cho anh xong sớm rồi đi ngủ!

"Dừng tay lại!

Tôi không ngâm!"

Tiêu Liệt nhanh chóng túm lấy cổ tay Đường Hoan.

Hiện tại hai chân là điểm tự ti duy nhất của anh, cũng là nơi không thể động tới!

Anh không muốn có người nhìn thấy, cũng chẳng muốn bị ai đó chạm vào!

"Đừng giấu bệnh sợ thầy.

Chân anh không hoạt động trong một thời gian dài, máu cũng đã ngừng lưu thông, nếu không ngâm chân, mát xa, đến lúc có cơ hội đứng lên, anh cũng chẳng thể đứng nổi đâu."

Đường Hoan giật tay ra khỏi Tiêu Liệt, sau đó nhanh chóng cởi giày anh ra, túm lấy chân anh, định đặt vào trong thùng thuốc......

Tiêu Liệt không biết sức lực của người phụ nữ chết tiệt này lại lớn như vậy.

Anh thật sự cảm thấy cực kỳ nhục nhã khi bị người ta bắt ép phải làm một việc gì đó mà mình không muốn.

Tiêu Liệt ra sức giãy giụa, Đường Hoan cũng quật cường, nhất quyết không buông tay.

Dưới cơn giận dữ đến cực điểm, Tiêu Liệt đẩy loạn về phía Đường Hoan......
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 70 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (17)


CHƯƠNG 70 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (17)

Tiêu Liệt không nghĩ tới, anh chỉ giãy giụa loạn lên mà thôi, thế nhưng lại bất cẩn khiến người phụ nữ này bị thương...

Cô vốn đang ngồi xổm trên nền đất, thậm chí Tiêu Liệt còn không biết cô bị thương ở đâu mà cả người đều cuộn tròn lại, đầu cúi xuống, nhìn qua có vẻ cực kỳ đau đớn.

"Lẫm Dĩ Hoan!"

Không biết vì sao Tiêu Liệt lại cảm thấy vô cùng hoảng sợ.

Anh ngồi trên xe lăn, nỗ lực muốn với tới người phụ nữ đang cuộn tròn kia nhưng dù có cố gắng thế nào cũng chẳng thể chạm đến cô.

Loại cảm giác bị trói buộc vì không thể đi đứng khiến anh vô cùng táo bạo và thống hận mình bất lực.

Đột nhiên, Đường Hoan nghiêng người, ngã lăn ra đất, mãi không thấy nhúc nhích.

"Người đâu, mau tới đây!

- Tiêu Liệt quát lớn.

Có lẽ bởi vì ngày thường tính tình anh quá kém, vả lại người hầu cũng đã quen với việc anh luôn to tiếng mỗi khi ở chung với thiếu phu nhân nên mặc dù anh gọi lớn đến mức nào cũng không có ai để ý, cũng chẳng có người tiến vào.

Lâm Dĩ Hoan từ nhỏ đã yếu ớt.

Đây là căn bệnh theo cô từ lúc mới sinh, không để ý một chút thôi là có thể phát bệnh ngay.

Tiêu Liệt thấy cô mãi không phản ứng thì bắt đầu hoảng loạn, cuống quýt ngã từ xe lăn xuống, khó khăn ôm cô vào lòng, lắc nhẹ cơ thể cô.

"Lâm Dĩ Hoan, cô sao rồi?"

Tiêu Liệt cũng không biết vì sao mình lại khẩn trương như vậy, anh còn chưa kịp nghĩ kỹ thì người trong lòng đã mở mắt ra......

"Ha ha ha ha, có phải anh bị dọa rồi không?"

- Đường Hoan đắc ý cười ầm lên, tròng mắt sáng láng, không có lấy một chút yếu ớt nào!

Giờ thì Tiêu Liệt sao lại không biết mình bị người phụ nữ chết bầm này chơi một vố.

Vì thế, anh đẩy cô ra khỏi lòng mình, ánh mắt hiện lên vẻ phẫn nộ cứ như sắp giết người đến nơi vậy!

"Lâm!

Dĩ!

Hoan!"

- Âm thanh Tiêu Liệt phát ra có thể nói là cực kỳ khủng bố.

Anh gằn lên từng tiếng, từng tiếng, nghiến răng nghiến lợi.

Hệ thống cũng yên lặng giơ ngón giữa với ký chủ ngu ngốc: ...

Vừa nãy đến nó cũng cho rằng cô đột tử rồi, không ngờ là cô lại đang tìm đường chết!

"Tiêu Liệt, bây giờ anh đã biết nếu chân anh cứ mãi như vậy thì sẽ bất tiện thế nào chưa?

Anh cũng rất khó chịu đúng không?

Chẳng may đột nhiên xảy ra chuyện gì, anh cũng chỉ có thể bó tay bó chân, bất lực như vậy mà thôi!"

Đường Hoan đã quá hiểu tính cách của loại người như Tiêu Liệt, là một thiên chi kiêu tử, sự cố chấp của anh không phải là sự cố chấp bình thường nữa rồi.

Nếu muốn thuyết phục anh, chỉ có thể đẩy anh vào hoàn cảnh khó khăn.

Một khi gặp trở ngại, anh sẽ biết mình nên làm gì.

Vừa nói, Đường Hoan vừa nâng Tiêu Liệt lên xe lăn, sau đó đẩy anh đến mép giường, đỡ anh ngồi lên giường.

"Tôi nói cho anh hay, anh đang sống trong hạnh phúc mà không biết hưởng đấy..."

- Đường Hoan cởi giày và tất của Tiêu Liệt ra rồi đặt chân anh vào trong thùng thuốc.

Vốn định giãy giụa nhưng nhớ tới lúc nãy suýt nữa thì đá vào cô, anh lại không động đậy quá mạnh nữa.

"Có 20% cơ hội để đứng lên, vậy mà anh còn buông tha!

Anh có biết không, những người bị cắt cụt hẳn chân, biết rõ cả đời đều không thể đứng dậy đi đường nhưng họ vẫn cứ kiên cường sống tiếp đấy."

Đường Hoan vừa lải nhải vừa nhúng tay vào trong nước thuốc, bắt đầu mát xa chân cho Tiêu Liệt, ấn liền từ dưới chân lên đến bắp đùi.

Tiêu Liệt chỉ cảm thấy một cảm giác tê dại truyền tới từ gan bàn chân.

Anh không phải người sợ nhột, nhưng giây phút này, anh lại ngứa ngáy đến tận đáy lòng.

Anh hơi cúi đầu, cũng chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu và sườn mặt của Đường Hoan.

Lực mát xa rất vừa vặn, cô có vẻ đã ấn hết sức, chỉ một lát thôi mà sườn mặt đã thấm ra những giọt mồ hôi rồi.

Dáng vẻ cực kỳ chuyên tâm, cứ như thể cô đang làm một việc vô cùng quan trọng vậy.
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 71 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (18)


CHƯƠNG 71 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (18)

"Tiểu Hoan, cháu lại đưa chồng đi phơi nắng đấy hả?"

Hàng xóm bên cạnh là một đôi vợ chồng già, đầu tóc hoa râm.

Mỗi buổi chiều, khi mặt trời ngả về phía tây, hai ông bà lại tay trong tay, dắt nhau tản bộ dưới hoàng hôn.

Ánh sáng vàng óng chiếu vào mái đầu bạc, tựa như thần tiên quyến lữ[1] vậy.

[1]thần tiên quyến lữ: cặp đôi thần tiên.

"Vâng ạ."

- Cười tủm tỉm, Đường Hoan đáp.

Rõ ràng là đẩy một người què, không thể đi đứng, thế mà cô còn cười hì hì được.

Tiêu Liệt cảm thấy đầu óc cô có vấn đề rồi.

Còn nữa, ai là chồng cô?

Không biết xấu hổ!

Tiêu Liệt tức giận, bất bình nghĩ thầm, sắc mặt u ám.

Người tinh ý đều có thể nhìn ra được anh đang bực bội, không vui, không cam tâm tình nguyện.

"Đứng ngây ra đấy làm gì?

Không phải cô nói đẩy tôi đi tản bộ à?

Sao còn chưa đi?"

- Tiêu Liệt lạnh lùng trừng mắt.

Cách bà lão nhìn anh và Lâm Dĩ Hoan cứ như đang nhìn con trai và con dâu khiến anh cảm thấy tức giận!

Rõ ràng là anh chẳng có gì với Lâm Dĩ Hoan cả!

"Chàng trai trẻ, tạm thời không được như ý là trời xanh muốn tôi luyện cậu, cứ coi như đây là một lần mài giũa, cậu sẽ nhìn ra được rất nhiều điều."

- Bà lão hiểu, người trẻ tuổi này gặp tai nạn bất ngờ nên tính tình có chút gàn dở, nhưng không thể vì thế trút giận lên người thân của mình được!

"Bất kể là lúc nào cũng mong cậu đối xử tử tế với cô gái bên cạnh, cô ấy luôn ở bên cậu không rời như vậy là sự nhân từ mà trời xanh ban cho cậu, cũng là tấm lòng của cô ấy.

Nếu cậu cứ giẫm đạp lên nó, sớm muộn gì cũng sẽ hối hận!"

Bà lão vô cùng căm phẫn.

Ông lão có vẻ đã sớm quen với tính cách của vợ mình, vội vàng nói lời xin lỗi với Tiêu Liệt sau đó kéo vợ mình đi.

Hai người đã đi xa nhưng tiếng nói chuyện vẫn vọng lại.

Ông lão oán giận: "Bà đó, năm mươi năm trước hay năm mươi năm sau vẫn đều là cái tính tình này."

- Tuy là "oán giận" nhưng vẫn không thể giấu nổi sự cưng chiều cùng bất đắc dĩ trong giọng nói.

Bà lão hờn dỗi: "Tính tình của tôi không tốt nhưng ông vẫn có thể nhẫn nhịn đến tận bây giờ đấy thôi.

Còn nữa, tôi cũng chỉ muốn tốt cho hai người họ, trẻ tuổi không hiểu chuyện, chẳng biết quý trọng người trước mắt, không cẩn thận sẽ bỏ lỡ!"

"Đúng đúng, biết bà nhiệt tình rồi!"

"Đương nhiên, lúc trước không phải ông thích điểm này của tôi à?"

"......"

Nghe xong, mặt Tiêu Liệt như xuất hiện khí đen vờn quanh.

Người anh cưới là "hàng giả", sao Lâm Dĩ Hoan có thể đem "tấm lòng" cho anh được?

Anh hối hận?

Anh có cái gì để hối hận cơ chứ?

Người già cái gì cũng chẳng hiểu còn thích xen vào chuyện không liên quan đến mình!

Tự nhiên bị nghe dạy bảo, còn phải nhìn đôi vợ chồng già tình tứ với nhau, trong lòng Tiêu Liệt nghẹn một đốm lửa giận, mãi không phát ra ngoài được.

Buổi tối.

Đường Hoan xách theo một cái thùng, gõ cửa.

Cùng lúc đó, Tiêu Liệt ngồi ở bàn đọc sách, bình tĩnh xem qua về tình hình sản nghiệp bị thôn tính trong thời gian gần đây của mình.

Tốt, tốt lắm!

Toàn những kẻ bỏ đá xuống giếng[1], thừa dịp anh chưa gượng dậy, nhộn nhịp chạy tới đẫm đạp lên anh, hận không thể dìm anh xuống dưới bùn!

Ha ha, đến ngay cả cha anh...

Ngay cả cha anh cũng thừa dịp này để xóa anh ra khỏi hội đồng quản trị, thay một tên con riêng nực cười vào!

[1]bỏ đá xuống giếng: vui sướng khi có người gặp họa, cười trên nỗi đau của người khác.

Quả thật rất tốt, tốt vô cùng!

Tiêu Liệt vừa cười lạnh, vừa cảm nhận sự buốt giá nơi đáy lòng.

Trước giờ anh vẫn biết quan hệ gia đình mình vô cùng mờ nhạt nhưng không nghĩ nó đã mờ nhạt đến mức này!

Cái loại mặt hàng chẳng biết đến tình thân như Tiêu Kim Trung, anh có thể không để ý nhưng... anh chưa bao giờ nghĩ, mẹ anh...
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 72 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (19)


CHƯƠNG 72 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (19)

Trong phòng vô cùng an tĩnh.

Tiêu Liệt lẳng lặng nhìn người phụ nữ đang ngồi xổm trên sàn nhà, bỗng dưng sinh ra ý nghĩ, nếu ngày tháng cứ tiếp tục như vậy cũng không khó chịu như đã tưởng tượng.

Thật là một suy nghĩ kỳ quái!

Tiêu Liệt nhíu chặt mày, nhanh chóng xóa suy nghĩ vớ vẩn này ra khỏi đầu.

Mát xa xong, Đường Hoan lau khô chân cho Tiêu Liệt, sau đó đứng phắt lên.

Bởi vì tốc độ đứng dậy quá nhanh nên trước mắt Đường Hoan lập tức tối sầm...

"A......"

Tiêu Liệt khẽ kêu một tiếng.

Cho dù là ai thì khi đang ngồi tử tế mà đột ngột có người ngã vào lòng mình, hơn nữa còn ngồi lên đùi mình, đè vào nơi 'khó có thể miêu tả', đều sẽ cảm thấy lúng túng.

Hương thơm của phụ nữ không ngừng tràn vào trong mũi.

Tiêu Liệt vừa bực vừa thẹn, định đẩy người đang ngồi trong lòng mình ra nhưng lại nghĩ tới chiều cao của giường so với sàn nhà không hề thấp, nếu đẩy cô xuống ngã xuống, chẳng biết có xảy ra vấn đề gì không.

Có lẽ, Tiêu Liệt cũng chưa ý thức được, thái độ của anh đã mềm dịu hơn trước, và anh cũng đã bất giác suy nghĩ cho người phụ nữ khiến anh "chán ghét" này.

Cũng may, Đường Hoan không ngồi trong lòng Tiêu Liệt quá lâu.

Do tụt huyết áp nên mặt mũi cô mới tối sầm lại như vậy, sau khi đỡ hơn, cô vội vàng nhảy ra khỏi người Tiêu Liệt, tránh sang một bên.

Tiêu Liệt còn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy trong lòng mình trống rỗng, động tác của Đường Hoan nhanh đến nỗi khiến anh bỗng nhiên cảm thấy mình như bị ghét bỏ vậy.

Lập tức, Tiêu Liệt quỷ súc có chút không vui.

Đường Hoan: ......

Cái gì Đường Hoan cũng không cảm nhận được, cô cũng chưa nhận ra Tiêu Liệt không vui, tâm tư yếu ớt và mẫn cảm của đàn ông, cô chẳng có cách nào để lĩnh hội[1].

Cô vội vàng tránh đi như vậy là vì lo lắng... không cẩn thận đập hỏng đùi Tiêu Liệt mà thôi.

[1]lĩnh hội: tiếp thu và hiểu thấu đáo.

*

* *

Thời gian từng ngày từng ngày trôi đi, Đường Hoan luôn chậm rãi đột phá độ thẹn của Tiêu Liệt.

Ban đầu, người đàn ông này cực kỳ táo bạo, sau khi Đường Hoan chăm chỉ nói chuyện và ăn vạ thì anh bắt đầu quen với sự tồn tại của cô, quen với việc hàng ngày cô sẽ rót đủ các loại canh gà vào tai mình[2], cũng quen với việc mỗi ngày cô đều lắc lư trước mặt anh.

Quan trọng nhất là anh cũng đã quen với việc bị cô làm cho tức đến mức nổi trận lôi đình!

[2]rót canh gà: tâm sự an ủi tinh thần, truyền động lực, cảm hứng; đây là ngôn ngữ mạng.

"Từ khi Tiêu Hải tiến vào hội đồng quản trị, những người được ngài đề bạt gần như đều đã bị chèn ép, phần đông những người đó vẫn tin ngài sẽ quay về chủ trì đại cục nên đều cắn môi nhịn xuống, giữ chức vụ ở các cơ sở, chờ ngài về."

Tiêu Hải là thằng con riêng được Tiêu Kim Trung nâng đỡ.

Tiêu Liệt ngông cuồng tất nhiên là vì anh có bản lĩnh để ngông cuồng.

Mặc dù đã bị đá ra khỏi hội đồng quản trị của Tiêu gia nhưng trong công ty vẫn có vô số người tin tưởng và ngưỡng mộ anh.

Lúc này, người đang báo cáo công tác cho anh chính là thư ký "cũ" của anh, Lý Hàng.

Người có năng lực, bất kể lúc nào cũng đều có thể Đông Sơn tái khởi[3], Tiêu Liệt chính là một trong số đó.

Không có Tiêu gia cũng chẳng sao, chỉ cần anh khôi phục ý chí chiến đấu, với thủ đoạn của anh, hoàn toàn có thể tạo ra một Tiêu gia khác!

[3] Đông Sơn tái khởi hay Đông Sơn phục khởi: chỉ việc tạo dựng lại sự nghiệp, danh tiếng sau khi đã thất bại.

Sau khi báo cáo xong, nhớ tới người phụ nữ có thể gây ảnh hưởng cho boss, thư ký Lý lưỡng lự không biết nên nói ra sự việc mà mình tìm hiểu được hay không...

"Tổng giám đốc, Lâm tiểu thư......"

- Thư ký Lý ấp úng.
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 73 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (20)


CHƯƠNG 73 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (20)

Nói thật thì...

Ấn tượng của thư ký Lý đối với Lâm Dĩ Nhu cũng không được tốt cho lắm.

Tuy cô ta dịu dàng, lương thiện nhưng lại luôn do dự, thiếu quyết đoán, lưỡng lự giữa hai người đàn ông, không biết cách xử lý mối quan hệ sao cho tốt.

Nếu không phải vì cô ta, tổng giám đốc sẽ chẳng tức giận rồi bị tai nạn xe cộ.

Lâm tiểu thư?

Người đầu tiên Tiêu Liệt nghĩ tới vậy mà lại là người phụ nữ chết tiệt - Lâm Dĩ Hoan.

"Hiện tại, Lâm tiểu thư đã trở về Lâm gia.

Hơn nữa......

Sắp phụng tử thành hôn[1] với Trình Ánh."

Tiêu Liệt lập tức nhíu chặt mày.

Đúng lúc này, Đường Hoan đẩy của đi vào và nghe thấy tất cả.

Phụng tử thành hôn? ([1]Có con rồi mới cưới.)

Giỏi thật!

Hôn lễ trước bị bỏ dở giữa chừng còn chưa kịp lắng xuống đã sắp tổ chức một hôn lễ khác?

Hơn nữa còn có con trước khi cưới?

Trình ánh không hổ là khí vận chi tử, năng lực ở khía cạnh nào cũng mạnh hơn so với người khác!

"Ồ, chị gái của tôi sắp phụng tử thành hôn ấy hả?"

Không hề kiêng dè cũng chẳng để tâm, Đường Hoan đi tới gõ gõ mặt bàn làm việc của Tiêu Liệt: "Đồ ăn đã chuẩn bị xong, hôm nay ăn móng heo, thư ký của anh có ở lại ăn cơm chung không?"

Nghe thấy hôm nay ăn móng heo, khóe miệng Tiêu Liệt bất giác giật giật.

Người phụ nữ chết tiệt này, không biết trong lòng cô nghĩ gì mà lại chủ trương ăn gì bổ nấy.

Hôm qua ăn chân vịt, hôm kia ăn chân gà, hôm trước nữa thì ăn cả đống chân dê...

Những món ăn cổ quái đầy xương đó, trước nay anh đều không động đến.

Nhưng, người phụ nữ chết tiệt này lại có cả đống đạo lý lớn, niệm đi niệm lại như hòa thượng niệm kinh, anh không ăn không được!

Thư ký lý nhìn Lâm Dĩ Hoan, người phụ nữ có vẻ ngoài giống hệt Lâm tiểu như nhưng tính cách lại hoàn toàn trái ngược.

Chẳng biết vì sao mà hắn lại thấy boss của mình ở chung với Lâm Dĩ Hoan còn tự nhiên hơn khi ở bên Lâm Dĩ Nhu.

Hơn nữa, người phụ nữ này làm càn trước mặt boss như vậy mà boss lại không hề tức giận.

Thư ký Lý cảm thấy hình như mình đã phát hiện ra điều gì.

Nhìn thấy ánh mắt nén cười của thư ký Lý, Tiêu Liệt bất giác bực bội, anh đánh bay bàn tay đang đặt trên vai mình ra, có chút mất kiên nhẫn.

Lâm Dĩ Hoan càng ngày càng làm càn, ở trước mặt người ngoài cũng không kiềm chế!

Tiêu Liệt theo bản năng không muốn người khác nghĩ mình và Lâm Dĩ Hoan có gì đó.

Mu bàn tay bị đánh bay của Đường Hoan lập tức đỏ lên, làm một người đàn ông mà Tiêu Liệt xuống tay chẳng để ý nặng nhẹ gì cả.

Cảm nhận được mu bàn tay có chút đau nhức, Đường Hoan lập tức trầm mặt, giấu đi sự nhẹ nhõm và vui vẻ trong đáy mắt.

"Lâm Dĩ Nhu muốn kết hôn, có bản lĩnh thì anh đi cướp về ấy, giận dữ với tôi thì được cái gì!"

- Đường Hoan xoa xoa vết hồng trên tay mình.

Nhìn thấy dấu vết trên tay cô, Tiêu Liệt mất tự nhiên chớp chớp mắt, nhưng sau khi nghe được những lời cô nói, lửa giận lập tức bốc lên.

Cô đúng là... một phút không khơi mào lửa giận của anh thì không chịu được.

"Có điều cướp về cũng vô dụng.

Tính tình của anh táo bạo như vậy, chẳng lẽ sẽ cam tâm tình nguyện làm cha hỉ[2]?

Đường Hoan là người cực kỳ thù dai, hận nhất là bị người ta đánh.

Ở cô nhi viện, đám nhỏ không cha không mẹ đã từng đấu đá với nhau, cô luôn là người đánh nhau tàn nhẫn nhất, chỉ cần trên mặt đất có một viên gạch là cô có thể cầm lên để đập vào đầu kẻ khác ngay được!

Việc cô ghét nhất là bị đánh!

Tiêu Liệt dùng lời nói chèn ép cô cũng không sao, bởi vì từ nhỏ đến lớn, đến chính cô cũng không đếm được số lần mình phải chịu xem thường và bị chèn ép.

Nhưng, đánh cô thì không được!

[2]喜当爹(hỉ làm cha): đây là ngôn ngữ mạng, dùng để chỉ một người đàn ông dù biết người phụ nữ mình theo đuổi đã mang thai con của người khác nhưng vẫn yêu hoặc cưới.

Một từ khác là hiệp sĩ tiếp mâm (接盘侠) cũng có nghĩa tương tự.
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 74 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (21)


CHƯƠNG 74 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (21)

Một khi Đường Hoan đã độc miệng thì có thể "đâm" cho tim, gan, tỳ[1], thận người khác đều đau.

[1] tỳ: lá lách

Tiêu Liệt lập tức nắm chặt tay thành quyền.

Đứng một bên, thư ký Lý kinh hồn bạt vía.

Không ngờ boss chỉ tạm rời khỏi thương trường mà mỗi ngày lại sống kích thích như vậy.

Quá kích thích!

Có một người miệng độc bên cạnh, bảo sao Boss có thể vực dậy nhanh chóng thế, chắc boss đã hận không thể vực dậy chỉ trong một tích tắc để lấp kín miệng cô rồi.

"Nói đi cũng phải nói lại, chưa nói đến việc anh có đồng ý làm cha hỉ hay không, kể cả anh có muốn cũng chưa chắc Lâm Dĩ Nhu đã nguyện ý!

Thật đáng thương, đưa tới của cũng không ai nhận."

Tiêu Liệt tức đến mức bật cười.

Vì thế, anh cười lạnh: "Đưa tôi tới cửa cũng không ai nhận?

Lâm Dĩ Hoan, cô tự nhìn lại mình đi, cô lì lợm bám lấy tôi như vậy, cô mới chính là người bị đưa tới cửa!"

Lập tức, trong lòng thư ký Lý lộp bộp vài tiếng, nhìn về phía Đường Hoan theo bản năng.

Hắn cảm thấy boss nhà mình đang tìm đường chết, làm gì có người phụ nữ nào chịu được những lời nói như vậy?

Có điều, hắn theo boss nhiều năm, vẫn luôn thấy boss cao cao tại thượng, khinh thường phải tức giận, thậm chí rất ít khi để lộ tâm tình ra bên ngoài, không ngờ lúc cãi nhau, boss lại ấu trĩ như vậy.

Boss, boss làm sao vậy boss, boss trước kia có bao giờ dùng miệng lưỡi với người khác đâu.

Nếu có người chọc giận, boss cũng chỉ thuận tay chỉnh người ta đến phá sản thôi mà!

"Tôi lì lợm?"

- Đường hoan cầm tập tài liệu trên bàn, ném về phía Tiêu Liệt - "Tiêu Liệt, anh là kẻ khốn kiếp!"

Tập tài liệu xẹt qua má Tiêu Liệt, vẽ ra một vệt đỏ, mang theo đau đớn.

Sau khi ném đồ, Đường Hoan lập tức đi ra khỏi phòng, đóng rầm cửa lại.

Tiêu Liệt tức tới mức đập mạnh vào tay vịn xe lăn.

Anh cũng không biết sao mình lại tức giận, thậm chí trong lòng còn hơi hơi hối hận.

Thật ra sau khi nói xong câu nói ấy, anh đã bắt đầu cảm thấy có chút không thoải mái, chỉ là, anh không nghĩ người phụ nữ chết tiệt này lại phải ứng lớn như vậy.

"Hôm nay tạm đến đây thôi."

- Tiêu Liệt nói.

Khi xuống nhà ăn cơm, không thấy Đường Hoan trên bàn cơm, chỉ có người hầu đi qua đi lại làm việc, đến ngay cả móng heo cũng chẳng thấy tăm hơi.

Tiêu Liệt tức giận.

Anh không thích móng heo!

Vì cái gì mà người phụ nữ chết tiệt kia chỉ nói một câu, anh lại chú ý xem trên bàn có móng heo hay không chứ?

Thấy biểu cảm giấu đầu lòi đuôi của boss nhà mình, thư ký Lý chỉ dám cười thầm trong lòng.

Vì thế, hắn mở miệng hỏi người hầu: "Tôi nghe nói hôm nay ăn móng heo, sao lại không thấy có món đó?"

- Làm một thư ký, công việc hàng đầu đó là nhìn ra tâm tư của ông chủ, sau đó hỏi ra vấn đề mà ông chủ không tiện hỏi.

Thư ký Lý tự thấy mình thật bổng bổng đát![2]

Có khi chính boss cũng không để ý biểu cảm hiện tại của mình giống hệt một người đàn ông cãi nhau với bạn gái, muốn biết cô thế nào nhưng lại không muốn xuống nước.

"Thiếu phu nhân vừa mang cho chó ăn rồi.

Thiếu phu nhân nói, cho chó ăn còn có thể khiến chó thân thiện, cho người ăn thì chưa chắc, vậy nên còn không bằng cho chó."

- Người hầu thật thà trả lời.

Thư ký Lý: "......"

Xem ra tính tình của vị này cũng không dễ chọc, so với boss nhà mình, chỉ hơn chứ không kém!

Nghe thấy đáp án, gân xanh trên trán Tiêu Liệt giật giật....

Người phụ nữ chết tiệt!

Rõ ràng là cô đang mắng khéo anh!

[2]bổng bổng đát: (đã chú thích ở những chương trước)
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 75 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (22)


CHƯƠNG 75 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (22)

Ăn cơm không thấy người đâu, trong lòng Tiêu Liệt nghẹn một đống lửa giận.

Đến tối, tới giờ ngâm chân và mát xa, Tiêu Liệt ngồi bên bàn đọc sách, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn về phía cửa phòng, anh không thể tập trung xem văn kiện trên tay được.

Ngày thường, cứ đến tám giờ, Đường Hoan sẽ mang theo thùng thuốc vào phòng Tiêu Liệt.

Bắt đầu từ bảy rưỡi, anh đã không ngừng nhìn về phía cửa phòng.

Anh cũng cực kỳ tức giận nhưng lại chẳng thể khống chế được hành vi của mình, thật kỳ quái!

Cuối cùng, tiếng gõ cửa cũng vang lên.

Tiêu Liệt lập tức ngồi nghiêm chỉnh lại, hắng giọng, cố gắng để mình trông bình tĩnh như chưa hề có chuyện gì: "Vào đi."

Thấy người tới là người hầu, Tiêu Liệt nhíu chặt mày: "Lẫm Dĩ Hoan đâu?"

Anh không hòa nhã nhìn người hầu mang theo thùng nước tiến vào, lửa giận trong lòng lập tức tăng vọt.

Người phụ nữ chết tiệt kia thật sự bắt đầu giận dỗi!

Chẳng qua chỉ nặng lời với cô có một câu thôi, quả thật lòng dạ còn nhỏ hơn cả mũi kim!

"Thiếu phu nhân đã đi ngủ rồi."

"Hiện tại mới mấy giờ, sao cô ta có thể ngủ, gọi cô ta đến đây!"

- Tiêu Liệt không hề ý thức được rằng mình hiện tại chẳng khác nào một đứa nhỏ vô cớ gây chuyện.

Người hầu là một người phụ nữ trung niên khoảng bốn - năm mươi tuổi, con gái của bà thậm chí còn lớn tuổi hơn thiếu phu nhân, vì thế, bà không nhịn được mà nói chuyện thay cho cô: "Thân thể thiếu phu nhân vốn không tốt, trong khoảng thời gian này đã luôn vất vả quá mức, nếu không nghỉ ngơi tử tế, cũng không biết khi nào bệnh tình sẽ tái phát.

Cô ấy thật sự đã ngủ rồi, nếu thiếu gia không tin, có thể tự đi xem."

Trong khoảng thời gian này, thiếu phu nhân đã gầy hẳn đi, sắc mặt hiện rõ sự ốm yếu bệnh tật, chẳng qua vì cô luôn cười cực kỳ vui vẻ nên không ai để ý tới mà thôi.

"Để thùng thuốc ở đấy rồi đi ra ngoài đi, tôi tự rửa được."

A, không phải ban ngày còn cáu giận ném đồ, nhảy nhót tung tăng sao?

Làm việc vất vả... rõ ràng là lấy cớ!

Cô cho rằng cô chăm sóc anh một thời gian là anh sẽ không thể rời khỏi cô?

Cô cho rằng chiến tranh lạnh từ một phía có thể khiến anh chủ động xuống nước xin lỗi?

Suy nghĩ kiểu này thật sự quá ngu xuẩn!

Tiêu Liệt nghĩ thầm, người phụ nữ kia chính là một người không chịu ngồi yên, thích lảm nhảm, không thể ngừng nhảy nhót lung tung dù chỉ một phút, thường sẽ chạy tới trước mặt anh lắc lư.

Anh thật sự muốn xem, cô có thể nhịn được bao lâu.

Sau khi bình tĩnh lại, nội tâm Tiêu Liệt khôi phục như lúc bày mưu tính kế trên thương trường.

Anh đã hiểu quá rõ lòng người.

Người, tuyệt đối không thể quá chiều chuộng, dưới tình huống này, không thể chiều theo ý người phụ nữ kia, nếu không, cô sẽ cho rằng mình có địa vị đặc biệt trong lòng anh, sẽ càng được đà lấn tới.

Trên thương trường, Tiêu Liệt chưa từng thất bại trong việc khống chế lòng người, nhưng, rõ ràng là anh chẳng hề hiểu gì về "sinh vật" mang tên phụ nữ.

Phụ nữ khi không thù oán, có thể đối xử cực kỳ tốt với anh, nhưng một khi bắt đầu "ghim" rồi thì lật mặt còn nhanh hơn cả lật sách.

"Lâm Dĩ Hoan..."

Tiêu Liệt phát hiện, quả thật anh đã quá xem thường người phụ nữ này.

Vài ngày trôi qua, vậy mà cô có thể nhịn được, một câu cũng không nói với anh.

Cô cũng chẳng hề tránh né anh, lúc cần ăn cơm thì ăn cơm, lúc nên xem TV thì xem TV, cô chỉ coi anh thành một người vô hình, không tồn tại trong nhà mà thôi.

Đường Hoan nhàn nhạt nhìn sang: "Có chuyện gì sao?"
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 76 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (23)


CHƯƠNG 76 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (23)

Đường Hoan nhàn nhạt nhìn về phía Tiêu Liệt, không nóng không lạnh hỏi một câu: "Có chuyện gì sao?"

Đúng, ngữ khí của cô chính là ngữ khí khiến người ta bực bội, không mặn không nhạt, không nóng không lạnh, không có bất cứ cảm xúc nào, khách sáo mà lại xa cách, giống như nói chuyện với một người xa lạ vậy!

Rõ ràng cô là người lì lợm bám dính lấy anh trước, giờ lại phô ra dáng vẻ khách sáo xa cách, rốt cuộc là cô muốn gì?

Hỏa khí trong lòng Tiêu Liệt lập tức tăng vọt nhưng anh vẫn cố áp nó xuống, chỉ vào đĩa thức ăn trước mặt Đường Hoan: "Tôi muốn ăn món kia."

Đường Hoan không chớp mắt lấy một cái, nói với người hầu: "Thiếu gia nhà các người muốn ăn món này, gắp cho anh ta chút đi."

Tiêu Liệt tức tới mức mặt hết xanh rồi lại trắng, anh quăng đũa lên bàn: "Lâm Dĩ Hoan......"

Rốt cuộc thì cô muốn gì?

Gây chuyện lâu như vậy, chẳng lẽ còn chưa đủ à?

Anh còn chưa kịp nói hết, Đường Hoan đã đặt đũa sang một bên, chuẩn bị rời đi từ lúc anh ném đũa.

Quá rõ ràng, cô không định nghe những lời cáu giận của anh.

Tiêu Liệt không nhịn nổi nữa, nhanh chóng túm lấy cổ tay Đường Hoan: "Lâm Dĩ Hoan, rốt cuộc thì cô muốn gì?"

- Trong giọng nói của anh thậm chí còn mang theo chút thỏa hiệp khó có thể phát hiện.

Đường Hoan không định phản ứng lại Tiêu Liệt, cô muốn rời đi.

Nhưng, cổ tay đã bị túm chặt, làm gì cũng không tránh thoát được, cố vặn tay cũng không ra, cô chỉ có thể giận dữ nhìn chằm chằm Tiêu Liệt: "Tôi phải hỏi anh muốn gì mới đúng!

Anh buông tay tôi ra!"

Tuy rằng ngữ khí của cô cực kỳ không tốt nhưng chẳng hiểu vì sao sau khi cô nói chuyện với mình, nhìn thấy cô tức đến mức phồng má, tâm tình của Tiêu Liệt lại dần tốt lên.

Hơn nữa, sau khi tâm tình tốt lên, Tiêu tiên sinh chẳng hề biết dừng chân trước vực thẳm mà lại tiến thẳng trên con đường tìm chết, một đi không trở về...

"Lâm Dĩ Hoan, tôi không buông, cô có thể làm được gì?"

Tiêu Liệt giật mạnh cổ tay Đường Hoan khiến cô lảo đảo, suýt nữa thì ngã luôn lên trên xe lăn của anh.

"Có phải vì trong thời gian này tôi đã quá sa sút nên cô ảo tưởng rằng mình có thể lên mặt với tôi, cho rằng có thể tùy tiện vo viên, dẫm nát tôi?

Đường Hoan càng tức giận, Tiêu Liệt càng cảm thấy vui sướng.

Tình trạng này tốt hơn dáng vẻ âm u mấy ngày nay rất nhiều!

"Hôm nay, tôi nói cho cô biết, Lâm Dĩ Hoan, nơi cô đang đứng là địa bàn của tôi, cho nên tốt nhất là cô tôn trọng tôi, nghe lời tôi một chút, nếu không, tôi không biết sẽ xảy ra chuyện gì đâu!"

Khi Tiêu tiên sinh tìm đường chết, chắc cũng chẳng để ý xem hành vi của mình ấu trĩ đến mức nào.

Biết rõ đối phương sẽ vô cùng tức giận, trừng mắt với mình sau khi nghe được những lời này nhưng anh vẫn cố tình phun ra nhiều câu ti tiện.

Anh cứ muốn nhìn thấy dáng vẻ tức giận nhưng không thể làm gì của cô.

Nếu Đường Hoan đọc suy nghĩ của Tiêu Liệt, chắc sẽ đổ luôn bát canh trên bàn vào đầu anh mất.

Mẹ nó, tên thiểu năng trí tuệ chết tiệt!

Bàn tay to lớn của Tiêu Liệt cứ như kìm sắt kẹp chặt cổ tay Đường Hoan, đã vậy, anh còn nói chuyện khó nghe, Đường Hoan thật sự không nhịn được nữa!

Cô cúi xuống, cắn mạnh lên tay Tiêu Liệt, thừa dịp anh bị đau, buông lỏng tay thì đá vào xe lăn của anh, khiến xe lùi lại một đoạn dài.

Sau đó, cô mắng to một câu: "Vương bát đản![1]" rồi đi thẳng về phòng, không thèm quay đầu nhìn lại.

[1]vương bát đản: đây là một câu chửi khá nặng nề của bên Trung, Diệp mỗ không biết lên dịch thế nào sang tiếng Việt sao cho tương đương với nghĩa của từ đó, lại đủ nặng nề mà không quá vô văn hóa.

Vì dù sao thì đây cũng là "văn" nên Diệp mỗ xin phép để nguyên vậy. ("Đồ vô lại/ Đồ khốn nạn/ Đồ chết tiệt/" thì không đủ nặng nề, "đồ chó chết" thì nặng quá, không hợp dùng trong văn :v, nếu mọi người thấy dùng "đồ chó chết" cũng được thì Diệp mỗ sẽ sửa lại)
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 77 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (24)


CHƯƠNG 77 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (24)

Tiêu Liệt không ngờ, anh muốn nhìn thấy dáng vẻ tức giận của người phụ nữ chết tiệt kia, kết quả, người chịu tức giận lại là anh, đã vậy còn suýt ngã.

Cô cô cô, cô dám đá cả xe lăn của anh!

Suýt nữa thì Tiêu Liệt ngã xuống xe lăn theo quán tính.

Trận chiến này, anh hoàn toàn thất bại!

Bởi vì ăn thiệt trên tay Đường Hoan nên Tiêu Liệt vẫn luôn khó chịu trong lòng.

Khi thư ký Lý đến báo cáo công tác, thấy boss nhà mình vẫn âm u như trước, không cần hỏi hắn cũng đoán được, boss bị tiểu Lâm tiểu thư chọc tức.

Lại nói, hắn thật sự bội phục cô em gái này của Lâm Dĩ Nhu.

Rõ ràng bẩm sinh đã yếu ớt lại không dưỡng bệnh tử tế, hết lần này đến lần khác khiêu chiến sự nhẫn nại của tổng giám đốc, quả nhiên là một người phụ nữ đặc biệt.

"Boss, Tiêu Kim Trung đã cắn câu, ông ta muốn lấy bằng được mảnh đất phía nam thành phố, thậm chí còn muốn đổ hết vốn lưu động của Tiêu gia vào đó.

Chỉ cần chờ đến lúc tài chính của Tiêu thị bị kẹt là ngài có thể trở về chủ trì đại cục."

Trừ cô thanh mai trúc mã Lâm Dĩ Nhu là được boss quan tâm quá mức thì những lĩnh vực khác, boss vẫn luôn sát phạt quyết đoán, đây cũng chính là một trong những điểm khiến thư ký Lý bội phục Tiêu Liệt.

Giống như một con sói, người đàn ông này có dã tâm và mưu kế vô cùng kín đáo, đủ để khiến người ta phải thần phục!

Đối với những việc nằm trong lòng bàn tay của mình, Tiêu liệt chỉ cười lạnh một tiếng.

Vật trong túi mà thôi, Tiêu Kim Trung nhảy xuống hố theo kế hoạch của anh......

Là chuyện trong dự kiến, chẳng có chút khiêu chiến gì cả, thậm chí còn không đủ để gợi lên sự hưng phấn của anh.

"Bắt đầu chuẩn bị những tư liệu liên quan đến việc điều trị chân của nước ngoài cho tôi, cũng liên hệ với đội ngũ chữa bệnh hàng đầu quốc tế, cố gắng trong thời gian ngắn nhất, chữa khỏi chân cho tôi."

Ngón tay mang theo nhẫn phỉ thúy của Tiêu Liệt gõ vào mặt bàn, vang lên những âm thanh giòn giã, càng khiến người đàn ông này thêm trầm ổn, cơ trí hơn.

Chữa khỏi chân trong thời gian ngắn nhất!

Thoát khỏi Lâm Dĩ Hoan, người phụ nữ chết tiệt, bám dai như đỉa!

Hiện tại, đây chính là mục tiêu duy nhất của Tiêu Liệt.

Anh không thể cứ tiếp tục đến giờ là bất giác nhìn cửa, chờ Lâm Dĩ Hoan tới ngâm chân, mát xa cho mình được.

Đợi sau khi chữa khỏi chân, anh muốn tất cả quay lại quỹ đạo cũ, bao gồm cả vị trí của Lâm Dĩ Nhu và Lâm Dĩ Hoan.

"Boss......"

- Thư ký Lý cảm thấy đầu mình phình to, không biết vì sao hắn luôn là người phải làm những chuyện gây nguy hiểm cho tính mạng...

"Hửm?"

- Tiêu Liệt lười biếng phát ra một tiếng, ý bảo hắn tiếp tục nói.

Thư ký Lý căng da đầu, lấy từ trong cặp ra một tấm thiệp mời, đúng, là thiệp mời tới dự hôn lễ của Lâm tiểu thư.

Thiệp mời của hôn lễ phụng tử thành hôn, nói xem, lấy ra có gây nguy hiểm cho tính mạng hay không?

"Trình Ánh mời ngài tới tham dự... hôn lễ của gã."

Lại nói, Trình thiếu và boss nhà hắn đúng là một cặp oan gia, từ nhỏ đã tương ái tương sát.

Trình thiếu có gì cũng phải khoe với Boss, thậm chí, thư ký Lý còn hoài nghi, Boss tâm tâm niệm niệm Lâm Dĩ Nhu như vậy là do Trình Ánh luôn khoe khoang trước mặt anh nên anh mới sinh ra tâm tư muốn cướp đoạt.

Tình cảm giữa những người đàn ông phức tạp hơn phụ nữ rất nhiều, vừa có thể là anh em cùng sống cùng chết đồng thời lại có thể tương ái tương sát như kẻ địch.

Đúng như dự đoán, Tiêu Liệt nghe vậy thì lập tức lạnh mặt, tay bất giác nắm chặt thành quyền.

"Nếu như tôi không đoán sai thì tiểu Lâm tiểu thư là em gái của Lâm tiểu thư, cũng sẽ tham dự hôn lễ.

Boss, lúc đó, ngài dùng thân phận gì để tham dự?"
 
[Edit - Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc.
CHƯƠNG 78 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (25)


CHƯƠNG 78 - Người chồng cố chấp, anh cút ngay (25)

Lấy thân phận bạn thân để tham dự, Lâm Dĩ Hoan sẽ rơi vào tình cảnh xấu hổ.

Dù sao thì khi Tiêu Liệt rời bỏ hôn lễ, tất cả mọi người đều biết anh cưới phải "hàng giả" Lâm Dĩ Hoan, chẳng rõ hiện tại có bao nhiêu người đang chờ xem cảnh Lâm Dĩ Hoan mất mặt nữa.

Nếu Tiêu Liệt dùng thân phận bạn thân để tham gia hôn lễ của Trình Ánh và Lâm Dĩ Nhu, khác nào nói cho tất cả mọi người rằng anh không thích Lâm Dĩ Hoan.

"Boss, tôi cảm thấy ngài nên tham dự hôn lễ với tiểu Lâm tiểu thư, hơn nữa, càng tình cảm càng tốt, để những kẻ xem ngài như trò hề phải mất mặt, ngài thấy có được không?"

- Thư ký Lý thử thăm dò.

"Lý Hàng, tôi nhớ rõ cậu không phải người thích xen vào chuyện không liên quan đến mình."

- Tiêu Liệt híp mắt, sâu kín nói.

Thư ký Lý lập tức rũ mi, che đi ánh mắt: "Là tôi đã đi quá giới hạn."

Mệt tâm, Boss à, tôi cũng vì muốn tốt cho ngài thôi.

Chẳng lẽ ngài không chú ý tới thái độ của ngài với Lâm Dĩ Hoan không được bình thường?

Chẳng lẽ ngài không phát hiện, với tình cách của ngài, nếu có người đối xử với ngài như Lâm Dĩ Hoan, ngài đã sớm quẳng người đó tới Châu Phi đào than đá?

Tôi cũng vì sợ chấp niệm của ngài quá sâu khiến mắt bị mờ mà thôi!

Tiêu Liệt khịt mũi coi thường thư ký Lý nhưng khi ngồi một mình suy nghĩ trong thư phòng, cũng không biết nghĩ tới cái gì mà lại đẩy xe lăn đi tìm Đường Hoan...

Đường Hoan vẫn luôn ở phòng dành cho khách trong biệt thự.

Khi Tiêu Liệt đẩy xe lăn đi vào, nhất thời sửng sốt.

Phòng được trang trí vô cùng nhẹ nhàng, màu sắc ấm áp, rèm cửa xanh da trời nhẹ nhàng lay động, cây Dạ Lan Hương đong đưa theo gió, tươi mát đến mức khiến lòng người vui vẻ.

Nếu ai đó không biết, có lẽ sẽ tưởng đây là phòng ngủ chính cũng nên, phòng của Tiêu Liệt với ba màu đen-trắng-xám, lạnh lẽo như không có hơi người còn giống phòng cho khách hơn.

Ngủ trưa đến giờ còn chưa tỉnh, không sợ ngủ rồi chết luôn à.

Tiêu Liệt nhìn "một đống nhỏ" quấn chăn trên giường, chậm rãi di chuyển xe lăn quanh phòng.

Trên bàn để ngổn ngang một đống sách về y học: Huyệt vị trên cơ thể, phương pháp mát xa, cách phòng chống cơ bắp bị teo,...

Sau khi thử lật vài quyển, Tiêu Liệt theo bản năng quăng sách xuống bàn.

Không biết vì sao tim anh lại đập rất nhanh, cứ như chột dạ, lại như kháng cự.

Lâm Dĩ Hoan đọc những quyển sách y học buồn tẻ đó vì anh?

Rốt cuộc thì cô muốn làm gì?

Cô có âm mưu gì?

Trên tủ đầu giường đặt rất nhiều lọ thuốc, lớn nhỏ đều có.

Tiêu Liệt ngồi ở mép giường, nhìn chằm chằm người đang ngủ một lúc lâu.

Đường Hoan chẳng có phản ứng, nếu không phải ngực cô còn phập phồng, chỉ sợ anh cũng sẽ tưởng cô đã ngừng thở.

Vì quá nhàm chán, anh tiện tay cầm lên một lọ thuốc.

Bảo Tâm Ninh, thuốc đặc trị tim, nhanh chóng ổn định nhịp đập của tim, khuyết điểm là khiến người dùng uể oải, thích ngủ, cả người mệt mỏi, tính tình táo bạo.

Tiêu Liệt bất giác nắm chặt lọ thuốc trong tay, rời khỏi phòng Đường Hoan nhanh như chạy trốn.

Cho nên, cô chưa từng đến tìm anh vào buổi chiều là vì sau khi uống thuốc, cô cần ngủ trưa?

Cho nên, tính tình cô táo bạo là vì tác dụng phụ của thuốc?

Hệ thống cười một cách máy móc[1]: ......Tính cô táo bạo là do trời sinh!

Anh suy nghĩ quá nhiều rồi!

Rõ ràng phải là người nằm trên giường bệnh và được chiếu cố, thế nhưng cô chưa bao giờ để lộ ra góc yếu ớt của mình, không biết vì sao trong lòng Tiêu Liệt lại bùng lên một ngọn lửa giận không tên, người phụ nữ này chán sống rồi à?!?

[1]vây cười: là cách đọc "mỉm cười" của Đài Loan.

Ban đầu từ này được dùng để chỉ sự vui vẻ, hạnh phúc, hoặc hài lòng nhưng sau này còn được dùng với nhiều nghĩa khác nhau, như cười lạnh lùng, vô cảm và không còn gì để nói, cười một cách máy móc.

Giống như icon "🙂" này của bên mình.
 
Back
Top Bottom