Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [EDIT] TỪ TỪ - TRẦN VỊ MÃN

[Edit] Từ Từ - Trần Vị Mãn
Trầm cảm sau khi bị reup!!


‼️TRUYỆN CHỈ ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT(@PuLinhx)!!

Link: https://www.wattpad.com/story/351134908-edit-từ-từ-trần-vị-mãn

Mình edit xong mấy chương tới rồi nhưng mình chưa up.

Mới trưa nay mình phát hiện bị reup truyện, mình thấy tức phát điên luôn, vì đây là bộ đầu tiên mình quyết tâm đi đến cùng mà lại bị reup chỉ sau 4 ngày, càng tuyệt vọng hơn là không thể làm gì được nó 🙁

Reup thì chờ một thời gian nữa mắc gì mới up truyện được 4 hôm đã reup 🤯

Hề nữa là còn bày đặt sửa lại văn án xong xóa cả tên người ta, up truyenfull mà cũng ra dẻ thấy gớm, có tâm dữ vậy thì bạn tự đi edit luôn đi trời 🤯

Có thể hết nghỉ lễ mình sẽ bắt đầu up truyện lại, có thể up trên đây hoặc chuyển qua Wordpress tùy tình hình nha mọi người.

Nếu up qua Wordpress thì mình sẽ để lại link cho mọi người nha.

Mong mọi người sẽ vẫn tiếp tục ủng hộ mình
 
[Edit] Từ Từ - Trần Vị Mãn
Thông báo mới‼ Chắc chắn không DROP!!


Hế lu mọi người!

Lời đầu tiên là lời cảm ơn của mình đến mọi người vì đã dành sự quan tâm cho ''TỪ TỪ - Trần Vị Mãn.''

Vì đang rảnh nên mình định edit nhanh chút để mau lấp hố, tránh mấy nữa vào năm học kì lại bận bịu.

Có điều hôm qua việc phát hiện bị reup truyện chỉ sau 4 ngày đăng tải làm mình khá sốc nên mặc dù đã edit xong chương 20-22 nhưng vẫn không dám đăng lên, sợ lại bị ăn cắp 🙁

Nhưng mọi người yên tâm là mình sẽ không DROP nha, vì mình cũng không thích đem con bỏ chợ.

Những chương tiếp theo mình sẽ đăng song song trên Wattpad Bánh Tro Chấm Mật (PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật(https://thanhuanguquen.wordpress.com/) có giao diện như hình dưới.

Nếu phát hiện vẫn tiếp tục bị reup thì mình sẽ chuyển hẳn nhà qua Wordpress, thậm chí sẽ set pass các chương về cuối (yên tâm là không khó hihi).

Mong mọi người sẽ thông cảm và vẫn tiếp tục ủng hộ mình ạ ừ thì vô tri nên mới hâm hâm làm mất vợ.

Chắc nhiều bạn cũng thấy Cao Lãng thật đáng ghét, lại còn ích kỷ cố chấp như Cao lão gia nói, Cao Lãng còn giống một đứa trẻ bảy tuổi hơn nếu so với Quý Đồng.

Nhưng cũng phải nói khách quan chút, thời điểm Cao Lãng - Lý Nhiễm làm cha mẹ, họ mới năm nhất Đại học, tức là mới chỉ 18 19 tuổi, Lý Nhiễm khi đó yếu đuối hay khóc nhè, còn Cao Lãng thì xốc nổi bướng bỉnh, họ đều quá trẻ để làm cha mẹ.

Đặc biệt là Cao Lãng, 18 tuổi trở thành bố trẻ con, trong khi 18 năm cuộc đời đó hắn đều lớn lên trong sự bảo bọc của Cao gia, muốn gì có đó, nên khi khủng hoảng đột nhiên ập xuống hắn sẽ có suy nghĩ muốn trốn tránh.

Trong các chương về sau có một đoạn mình rất ấn tượng, là khi Cao Lãng và Lý Nhiễm đưa Quý Đồng đi khám bác sĩ tâm lý, vị bác sĩ đó đã nói nôm na là, thuở còn nhỏ vì sợ Cao Lãng cảm thấy thiếu thốn tình yêu thương nên Cao lão gia đã dạy hắn cách sống mà không cần tình yêu, không cần thì ắt sẽ không phải đau khổ dẫn đến Cao Lãng không hiểu khái niệm ''tình yêu'' thực chất là như thế nào.

Còn Quý Đồng, Cao lão gia sợ thằng bé vì thiếu thốn tình yêu của cha mà tổn thương nên lại dạy cậu cách sống độc lập, không phụ thuộc vào cha mẹ, từ đó có thể nói dù có cha mẹ ở bên hay không thì Quý Đồng sẽ vẫn thấy ổn.

Rốt cuộc chỉ muốn bi ai thở dài, khuyết thiếu tình yêu thương của cha mẹ chính là khuyết thiếu làm người ta đau đớn nhất.

Có thể nói ''Từ từ'' không phải một câu chuyện tình yêu quá đặc biệt, có người sẽ nói nó ''cẩu huyết'', nhưng mình cảm thấy ''Từ từ'' không chỉ nói về quá trình học cách yêu của Cao Lãng, quá trình tìm lại chính mình của Lý Nhiễm, mà còn là bài học làm cha làm mẹ của hai người họ.

Gương không vỡ tan tành cũng là cách để cho người trong cuộc có cơ hội sửa sai, coi như đến với nhau ở một phiên bản hoàn thiện hơn, khi đó sẽ dành cho đối phương tất thảy những điều tốt đẹp nhất.

Mình cảm thấy việc Lý Nhiễm cho Cao Lãng một cơ hội là chuyện chấp nhận được (mặc dù cũng phải đến chương cuối cùng cô mới đồng ý), còn nếu có bạn cảm thấy nó vụn vỡ tam quan thì mình vẫn sẽ tôn trọng, vì khi thưởng thức một tác phẩm sẽ có nhiều cách cảm thụ khác nhau.

Cá nhân mình cảm thấy câu chuyện này không tồi, cũng khá hay, nhất là khoảng thời gian đưa Quý Đồng đi trị liệu tâm lý kèm theo đó là sự dằn vặt nội tâm của Cao Lãng (hehe, anh ta càng hối hận thì chúng ta càng thấy dừa lòng lắm).

Ôi dông dài nhiều quá, tự dưng lại viết ra mấy dòng này, nói chung là ý mình là nếu mọi người thích, hãy cảm thụ thật sâu sắc câu truyện này, tuy nó có chút ''cẩu huyết'' nhưng vẫn rất đời, rất thực.

Cuối cùng, chúc mọi người có một kì nghỉ lễ vui vẻ!

Hẹn gặp lại vào tuần sau, hihi!
 
[Edit] Từ Từ - Trần Vị Mãn
Chương 20: Đi đón Quý Đồng.


!!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT (@PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật (https://thanhuanguquen.wordpress.com/)!!

NGHIÊM CẤM MỌI HÀNH VI REUP KHI CHƯA ĐƯỢC PHÉP VÌ ĐÂY LÀ BẢN EDIT PHI LỢI NHUẬN!

**Tên chương do editor đặt ngẫu nhiên.

Note: Mọi người có thời gian thì qua WordPress ủng hộ mình nữa nha
 
[Edit] Từ Từ - Trần Vị Mãn
Chương 21: Cao Lãng muốn nói em đừng khóc.


!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT (@PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật (https://thanhuanguquen.wordpress.com/)!!

NGHIÊM CẤM MỌI HÀNH VI REUP KHI CHƯA ĐƯỢC PHÉP VÌ ĐÂY LÀ BẢN EDIT PHI LỢI NHUẬN!

**Tên chương do editor đặt ngẫu nhiên.

Note: Mọi người có thời gian thì qua WordPress ủng hộ mình nữa nha ❤

[TỪ TỪ - TRẦN VỊ MÃN] - EDIT

Chương 21:

Khóe mắt Lý Nhiễm lúc nào cũng như đang ươn ướt, bắt nạt cho cô ấy khóc nhè là một chuyện thật dễ dàng.

Cao Lãng đã từng rất thích làm cô, sau đó lại dỗ dành cô, nghĩ cách để cô vui vẻ.

Cô cũng rất dễ dỗ dành, có khi vừa khóc lại vừa cười, dỗ dành một chút là dễ dàng quên đi nỗi buồn.

Còn không phải cô đang trách hắn mấy năm nay không quan tâm mẹ con cô sao?

Về hắn sẽ hết lòng đối xử tốt với họ.

Hắn cố ý nói mấy câu đó để chờ cô khóc sau đó lại chiêu cũ dỗ dành, nhưng hắn đợi mãi vẫn chưa thấy cô rưng rưng giọt lệ nào.

Hắn đã quên mất rằng, thời gian bảy năm dài đằng đẵng đã sớm biến một người yếu đuối trở nên mạnh mẽ, huống chi cô đã là một người mẹ.

Lý Nhiễm cũng nhanh chóng sửa sang lại cảm xúc.

Tính tình cô trời sinh đã mềm mại yếu đuối, cũng không có thói quen nghiêm khắc có thể cùng người khác lời qua tiếng lại.

Cô luôn là bình thản đối diện với gian nan trong cuộc sống, không sợ hãi, càng không chịu lùi bước.

''Anh không đồng ý với em, em cũng không miễn cưỡng.''

Cô nhỏ giọng nói, không phải quá dễ dàng nhưng vẫn có thể đối mặt, ''Nếu anh không muốn ly hôn, vậy tạm thời chúng ta tách nhau ra, chờ anh suy xét kĩ lại.''

''Tôi sẽ không bao giờ đồng ý.'' Phản ứng của Lý Nhiễm làm hắn không khỏi tức giận, trong lòng dần dần sinh ra cảm giác khủng hoảng, bàn tay dần siết thành quyền.

Lý Nhiễm rũ mắt, ''Em không ép anh, anh cũng không thể ép em.''

Nếu hắn cứ khăng khăng duy trì cuộc hôn nhân này cô cũng không cách nào ép buộc hắn ly hôn, nhưng cô vẫn kiên trì muốn tách khỏi hắn, một cuộc hôn nhân danh nghĩa như vậy cũng đâu thể trói buộc tự do của cô.

Mắt hắn đỏ lên nhìn cô chằm chằm, như không tin được rằng lời nói có thể làm đau mình như vậy.

Nhưng Lý Nhiễm đã sớm nghĩ rồi, này chính là kết cục cuối cùng.

''Nếu anh không cho Quý Đồng ở bên em, em cũng tạm thời không ở bên thằng bé, em biết mình không tranh nổi với anh.''

Cao Lãng càng như không thể tin được nhìn cô, cô vậy mà tình nguyện để lại Quý Đồng chứ cũng không muốn ở bên hắn.

''Sao cô cứ muốn ly hôn như vậy?'' Đột nhiên hắn cảm thấy thật vô lực, cũng không thể duy trì nổi biểu tình phẫn nộ, đầu óc trống rỗng, chỉ có cảm xúc ngổn ngang.

Lý Nhiễm cam chịu, ôn nhu nói: ''Đáng lẽ chúng nên sớm tách ra.''

Nhìn biểu tình khó tiếp nhận của hắn, Lý Nhiễm cũng khó hiểu, cô luôn cho rằng hắn cũng hy vọng kết cục này, như một loại giải thoát cho hắn.

Nhiều năm như vậy, cách hắn đối xử với cô không giống cách người yêu nhau đối xử với nhau, chỉ có sự vô tình tàn nhẫn.

Cao Lãng lại nhìn Lý Nhiễm, cảm thấy cô thật xa lạ, như một người xa lạ hắn không quen biết.

Lý Nhiễm thấy hắn không nói gì, chậm rãi đứng dậy, ''Đêm nay Quý Đồng đành phải nhờ anh chăm sóc, chờ khi thằng bé thức dậy phiền anh nói với nó, em có chút việc nên cuối tuần không thể đến thăm nó, xin nó tha lỗi cho em.''

Cao Lãng vội vàng đứng dậy, kéo lấy cánh tay cô, ''Muộn như vậy cô còn muốn đi đâu?''

''Về tiệm.'' Cô nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra, hắn lại càng nắm chặt hơn, ''Không được đi.''

Bàn tay to lớn của hắn gắt gao bao lấy bàn tay cô, làn da khô ráo ấm áp không có ý muốn buông cô ra, ''Muốn nói gì thì cô tự đi nói với nó.''

''Được, chờ ngày mai thằng bé thức dậy, em sẽ gọi điện cho nó.'' Lý Nhiễm không muốn cùng hắn lôi kéo, chỉ muốn nhanh chóng vạch ra ranh giới.

''Lý Nhiễm!'' Cao Lãng thấy cô không có chút nào lưu luyến, chỉ cảm thấy hoảng loạn không thôi, ''Cô muốn vứt bỏ nó sao!''

Lý Nhiễm cho rằng cô vẫn có thể kiềm chế cảm xúc, nhưng khi nghe hắn nói câu đó, rốt cuộc như giọt nước làm tràn ly.

''Em không có!'' Cô thấp giọng hô lên một câu, rốt cuộc vẫn không thể khống chế mà rơi nước mắt.

Bất kỳ ai cũng có thể lên án cô bỏ rơi Quý Đồng, duy chỉ có hắn là không được.

Cô dùng sức giằng khỏi tay hắn nhưng hắn vẫn giữ chặt, cô lại cúi đầu, dùng tay khắc bẻ từng ngón tay hắn ra.

Sức lực nam nữ khác nhau, hắn một chút nhăn mày cũng không, vẫn cố chấp không buông tay, Lý Nhiễm thì như kiệt sức, lại vì câu nói kia mà ủy khuất đến phát khóc.

Cô tức giận đến đỏ cả hốc mắt, càng không muốn nhìn mặt hắn, cúi đầu nức nở: ''Anh không có tư cách nói em như vậy, rõ ràng anh mới là người không cần nó trước.''

Rốt cuộc cô cũng khóc rồi, nhưng Cao Lãng không cảm nhận được khoái chí, bàn tay hắn bị giọt lệ nóng hổi của cô rơi xuống làm hắn bất tri bất giác buông lỏng tay.

Lý Nhiễm dùng mu bàn tay lau nước mắt, không muốn mình lại khóc trước mặt hắn, sửa sang lại chút liền im lặng rời đi.

Cao Lãng theo bản năng muốn chạy theo, nhưng thấy được bóng dáng quật cường của cô, hắn tự dưng sợ hãi mà lùi lại, chỉ do dự vài giây mà cô đã biến mất, tựa như không chờ nổi mà muốn chạy khỏi thế giới của hắn.

Em đừng khóc.

Hắn nhớ lại ký ức khi hắn dỗ dành cô, nhưng hồi ức đó đã thật xa xôi, hắn cũng không nhớ nổi lần cuối hắn dỗ dành cho cô vui vẻ là khi nào.

!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT (@PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật (https://thanhuanguquen.wordpress.com/)!!

Nửa đêm, Cao Quý Đồng từ trong mộng tỉnh lại.

Cậu trợn tròn mắt, trong bóng đêm yên lặng hồi lâu, sau đó xốc chăn xuống giường, mở cửa đi ra ngoài.

Đèn hành lang phòng khách vẫn sáng, tim cậu như được trấn an, bước nhanh ra ngoài phòng khách lại chỉ thấy Cao Lãng, tiếng ''mẹ'' bên miệng liền mím lại.

Cao Lãng chán nản ngồi đó, lại không nghe thấy Quý Đồng nói chỉ, hắn nỗ lực thu lại vẻ hoảng loạn, làm bộ lơ đãng mà hỏi cậu: ''Sao tỉnh giấc rồi?

Con gặp ác mộng sao?''

Cao Quý Đồng nhìn khắp nơi cũng không thấy mẹ, nghe được lời Cao Lãng liền lắc đầu.

Do dự chốc lát cậu lại mở miệng nói: ''Mẹ con đâu?''

Cao Lãng sắc mặt không đổi mà nói dối, ''Hình như trong tiệm của mẹ con có việc nên phải đi trước.''

Quý Đồng nga một tiếng, bởi vì từ trong giấc mộng tỉnh nên có chút không che giấu được cảm giác mất mát.

Cao Lãng nhìn sang bóng hình nho nhỏ của cậu, bóng dáng lẻ loi kéo dài dưới ánh đèn.

Hắn đi qua, ngồi xuống trước mặt cậu rồi lạ lùng mà nói:

''Ngày mai ta dẫn con đi tìm mẹ, giờ lại đi ngủ đi.''

Quý Đồng trầm mặc gật đầu, vì mới ngủ dậy mà tóc xù lên, cậu xoa xoa đôi mắt , yên lặng mà xoay người.

Cao Lãng bỗng cảm thấy thật bi thương, định nghĩ sẽ dỗ dành thằng bé một chút nhưng cuối cùng lại không biết nói, chỉ có thể trơ mắt nhìn thằng bé quay về phòng, giấu mình đi sau cánh cửa.

Phòng khách lại khôi phục sự yên tĩnh, chỉ còn lại hắn lẻ loi đơn độc.

Sáng sớm dì Chương nhận được điện thoại của Lý Nhiễm bảo bà đến Gia Lâm công quán.

Đến đó thì hai ba con đều chưa tỉnh dậy, bà liền đi chuẩn bị bữa sớm.

Hơn tám giờ, Cao Lãng đi ra ngoài nhìn dì Chương rồi nhàn nhạt mà chào hỏi.

Dì Chương nhìn Cao Lãng lớn lên từ nhỏ, thấy đáy mắt hắn thăm thẳm, thần sắc lại ảm đạm, bà đau lòng không nhịn được quan tâm, ''Tiểu Lãng, tối qua cậu ngủ không ngon sao?''

Cao Lãng lắc đầu, dường như không muốn nói chuyện.

Dì Chương thấy hắn không có tinh thần cũng không muốn hỏi thêm, đang chuẩn bị đi gọi Quý Đồng dậy thì bị Cao Lãng ngăn lại: ''Để cháu đi.''

Hắn đi đến cửa phòng Quý Đồng, nhẹ nhàng gõ cửa, từ bên trong truyền ra âm thanh rầu rĩ của Quý Đồng, hắn đẩy cửa đi vào, thấy Quý Đồng đang mặc áo hoodie liền đi vào giúp cậu mặc, đem cái đầu nhỏ nhỏ chui ra khỏi áo.

Quý Đồng có chút sửng sốt nhìn hắn, đẩy tay hắn ra, muốn tự sửa sang quần áo.

''Hôm nay có học không?'' Hắn xem nhẹ sự kháng cự theo bản năng của Quý Đồng, giọng nhu hòa hết mức hỏi cậu.

Quý Đồng cũng nói đúng sự thật, ''Vốn dĩ buổi sáng có lịch học dương cầm nhưng hôm qua mẹ nói muốn chơi với con, nên đã chuyển qua ngày mai.''

''Được rồi, ta sẽ bảo giáo viên của con hủy nốt lịch học ngày mai.

Con chờ ta làm chút việc, ta sẽ đưa con đi gặp mẹ.''

Quý Đồng ngửa đầu nhìn hắn, Cao Lãng nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu, ''Đi, đi ăn sáng nào.''

Quý Đồng cảm thấy Cao Lãng có phần kì lạ, nhưng lại không biết lạ ở đâu, ăn xong bữa sáng thì đi ra cửa theo hắn.

Cao Lãng dẫn cậu đến công ty trước, hắn đi ký mấy văn kiện sau đó đưa cậu đi gặp Lý Nhiễm.

Dọc đường đi hai cha con đều không nói gì nhiều, Quý Đồng không giống mấy đứa nhỏ bình thường thích làm ầm ĩ.

Hôm qua ở cổng trường hắn vô tình thấy một đứa nhỏ cỡ Quý Đồng đang mè nheo đòi mẹ mua giày chơi bóng, mẹ cậu bé nói trong nhà đã có rất nhiều nhưng cậu bé vẫn không vui, lập tức xụ mặt xuống.

Cao Lãng còn nhớ rõ thời điểm Quý Đồng nhỏ hơn một chút, cậu hoạt bát hơn so với bây giờ, đặc biệt thời điểm mới hai ba tuổi, bụ bẫm đáng yêu.

Khi hắn từ Anh trở về, đôi chân ngắn ngủn chạy đến ôm đùi hắn, hắn không có kinh nghiệm bế trẻ con, hắn lại bóp lấy eo thằng bé rồi bế nó lên, thằng bé liền đánh hắn một cái, lập tức trên mặt hắn bị để lại một vệt đỏ, đau nhưng cũng không đau, người xung quanh thì khẩn ng nói hắn bế con sai cách.

Lý Nhiễm khi đó cũng khẩn trương đứng một bên lo lắng, hắn nhìn thoáng qua rồi lại đặt thằng bé xuống, cô thở phào nhẹ nhõm, hắn thấy vậy lại không vui, lại bế con lên.

Khi còn nhỏ cũng có một lần Lý Nhiễm dẫn cậu đi Anh tìm hắn.

Khi đó hắn đang cùng bạn bè xây dựng sự nghiệp, thà ở một căn phòng chật hẹp chứ cũng không muốn dùng tiền của Cao gia.

Lý Nhiễm dẫn con đến căn hộ bé xíu đó tìm hắn, hắn lại không có thời gian ở bên họ, thậm chí tức giận với Lý Nhiễm.

Đến ban đêm thì chỉ nghe thấy tiếng thằng bé khóc, thằng bé ngủ ở cái giường nhỏ trong phòng hắn, Lý Nhiễm vừa đi qua đi lại, vừa dỗ con mau nín khóc, cả phòng hắn lộn xộn, càng không có nôi để dỗ trẻ con.

Cao Lãng thấy Lý Nhiễm tay chân luống cuống pha sữa bột, muốn giúp nhưng cũng biết làm, chỉ có thể cẩn thận ôm lấy Quý Đồng giúp cô, nhưng có vẻ hắn vẫn ẵm sai cách, thằng bé lại càng khóc lớn hơn.

Lý Nhiễm sợ hắn không kiên nhẫn liền lập tức chạy qua đỡ, hắn thấy cô mệt đến mồ hôi đầy mặt, lập tức gọi điện cho Cao lão gia đưa người đến đón họ về.

Hắn cũng hoài nghi không biết Cao lão gia có đối xử tốt với mẹ con họ không, bởi vì từ nhỏ hắn lớn lên trong vòng tay Cao lão gia, hắn muốn cái gì có cái đó, sống tiêu dao tự tại.

Cuối cùng, quả thật là Quý Đồng đã lớn lên thật ngoan ngoãn, không nghịch ngợm giống hắn, cả ngày chỉ biết làm ông ấy đau đầu.

''Cao Quý Đồng.''

Nhìn đèn đỏ phía trước, Cao Lãng đột nhiên gọi tên cậu, muốn bảo cậu dẫn đường cho hắn đi tìm Lý Nhiễm.

Nghe thấy Cao Lãng gọi mình, Quý Đồng nghi hoặc nhìn hắn.

''Hôm qua con có gặp ác mộng không?''

''Không có.'' Quý Đồng phủ nhận, không hiểu sao tự dưng hắn hỏi vậy.

Thấy cậu không muốn nói, Cao Lãng cũng không truy vấn, ''Trẻ nhỏ gặp ác mộng không sợ bị mất mặt.''

Đến miệng hẻm nhỏ, Cao Lãng dừng xe lại ven đường, đưa Quý Đồng vào trong, hắn chỉ mới ghét qua một lần, không ghi nhớ lắm làm Quý Đồng phải chỉ lại hai lần, cuối cùng quyết định đi trước dẫn đường.

Cao Lãng chậm rì rì đi theo cậu liền tìm đề tài để cùng cậu nói chuyện phiếm, hỏi cậu: ''Mẹ có nói hôm nay sẽ dẫn con đi đâu không?''

Quý Đồng đáp: ''Dẫn con đi xem chỗ mới.''

Cao Lãng nghẹn một chút nói: ''Chỗ đó có gì mà đẹp.'' Cuối cùng vẫn là muốn đi.

''Không bằng chút nữa ta dẫn hai mẹ con con đi cắm trại, dựng lều thú vị lắm.''

Quý Đồng không đồng ý cũng không cự tuyệt; ''Chờ con hỏi mẹ đã.''

''Không cần hỏi cô ấy, con muốn thì đi luôn.''

Quý Đồng vẫn kiên định, đưa lưng về phía hắn mà bước nhanh hơn.

Cao Lãng thở dài cũng nhanh chóng bước theo.

Chưa đến giờ làm việc nên cửa tiệm chỉ mở ra một nửa, Quý Đồng lại ngựa quen đường cũ mà đẩy hẳn cửa ra, liền thấy Lý Nhiễm và Triệu Dục đều ở trong sân, đang dọn cái bàn nhỏ.

Không biết đang nói cái gì mà cả Lý Nhiễm và Triệu Dục đều đang nhẹ nhàng cười, Cao Lãng chân dài bước đến liền bắt gặp khuôn mặt tươi cười của cô.

Ánh mặt trời mùa đông ấm áp mà giờ đây lại như đâm vào tim hắn đến đau đớn.

Lý Nhiễm thấy hắn, vẻ tươi cười cũng lập tức phai nhạt đi.

!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT (@PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật (https://thanhuanguquen.wordpress.com/)!!
 
[Edit] Từ Từ - Trần Vị Mãn
‼Thông báo chuyển nhà sớm hơn dự kiến‼


Xin phép mọi người một chút, như những thông báo trước mình đã bày tỏ sự bức xúc không nhỏ đối với việc bị reup truyện.

Mình cũng biết việc bị reup là việc phải làm quen nếu làm edit phi lợi nhuận, nhưng việc mình khó chấp nhận nhất là bị xóa nguồn credit, có tâm xóa credit mình cài cắm trong các chương thì cũng không phải tune auto rồi, đây là cố tình muốn cướp đi công sức của người khác.

Mà cả đăng 2 chương mới lên được 2 3 tiếng mà ngay lập tức lúc 13h22'03s đã lập tức reup và xóa credit, sống như đỉa hút máu như vậy mà không sợ kiếp sau biến thành con đỉa thật sao 🤡

Xin phép mọi người cho mình chuyển hẳn nhà về WordPress từ ngay ngày hôm nay nhé!

Việc cập nhật chương mới trên Wattpad về sau vẫn sẽ được tiếp tục, nhưng sẽ chỉ đăng tải các đoạn spoil ngắn.

Nếu mọi người vẫn yêu quý và muốn tiếp tục theo dõi câu chuyện thì hãy qua WordPress (https://thanhuanguquen.wordpress.com/) ủng hộ mình nhé ❤

Mong mọi chuyện thông cảm cho sự đường đột này, mình cũng là bất đắc dĩ ❤

Link WordPress: https://thanhuanguquen.wordpress.com/
 
[Edit] Từ Từ - Trần Vị Mãn
Chương 22


!!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT (@PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật (https://thanhuanguquen.wordpress.com/)

!!

NGHIÊM CẤM MỌI HÀNH VI REUP KHI CHƯA ĐƯỢC PHÉP VÌ ĐÂY LÀ BẢN EDIT PHI LỢI NHUẬN!

[TỪ TỪ - TRẦN VỊ MÃN] -EDIT

Chương 22:

''Sao em vẫn cố chấp như vậy?'' Nghe được cô nói, Cao Lãng chỉ cảm thấy khổ sở, ''Anh biết là do anh sai lầm đã làm tổn thương em, nhưng em vẫn cảm thấy chưa đủ sao?

Em vẫn một hai đòi dùng cách này trừng phạt anh, sao em phải lấy Quý Đồng ra để làm vậy a?''

Nghe được câu cuối cùng, nội tâm Lý Nhiễm trở lên hoảng loạn nhưng cô vẫn nhanh chóng trấn tĩnh tâm tâm tình, ''Chúng ta dây dưa như vậy mãi cũng không phải tốt cho Quý Đồng, em càng không nghĩ phải trừng phạt anh cho hả giận, càng không hận anh, chuyện trước cả anh và em đều có lỗi.''

Cao Lãng không còn đáp lại, Lý Nhiễm cũng không muốn nói chuyện đó vào thời điểm này, chỉ để lại một câu em đi trước rồi lại vội vàng rời đi.

Cao Lãng đi vào phòng bệnh, ông cụ đã ngủ rồi, hắn ngồi ở một bên, bàn tay nắm chặt lại, chỉ cảm thấy mệt mỏi không nói nên lời.

Hắn cứ vậy mà ngồi cho đến khi mặt trời lặn xuống, lúc này Cao lão gia đã tỉnh lại liền nhìn thấy bộ dạng nản lòng của hắn, nhìn một cái rồi hừ lạnh: ''Giờ mới hối hận, quá muộn.''

Cao Lãng mệt đến không có sức mà cãi lại ông, đỡ ông chậm rãi ngồi dậy, ''Gia gia không thể nói câu gì dễ nghe sao?''

Ông cụ trừng mắt nhìn hắn, ''Lời dễ nghe ta nói nhiều năm như vậy mà con có nghe lọt tai bao giờ chưa?''

-----------------------------

Mời các bạn đọc tiếp chương 22 tại WordPress: https://thanhuanguquen.wordpress.com/

Lưu ý : CÓ PASS!

CHÚ Ý ĐỌC HƯỚNG DẪN!
 
[Edit] Từ Từ - Trần Vị Mãn
Chương 23


!!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT (@PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật (https://thanhuanguquen.wordpress.com/)

!!

NGHIÊM CẤM MỌI HÀNH VI REUP KHI CHƯA ĐƯỢC PHÉP VÌ ĐÂY LÀ BẢN EDIT PHI LỢI NHUẬN!

[TỪ TỪ - TRẦN VỊ MÃN] -EDIT

Đi đến chỗ để xe Quý Đồng cũng buông lỏng tay Cao Lãng ra, Cao Lãng mở cửa xe cho Quý Đồng tự trèo lên, ngoan ngoãn tự ổn định chỗ ngoài.

Hắn lại nhìn khuôn mặt vô cảm của Quý Đồng mà không nhịn được ánh mắt căm tức hướng về cái hẻm kia.

Đầu hẻm lạnh lẽo không có người, Lý Nhiễm không có chạy theo, trên mặt đất chỉ có thái dương chiếu xuống.

Đêm qua hắn còn vì cô mà trằn trọc mất ngủ, hôm nay cô lại như không để bụng điều gì mà quên hết tất thảy, còn cùng người đàn ông khác cười đùa đến vậy.

Uổng công hắn áy náy cả đêm, còn nghĩ hôm nay sẽ đến dỗ dành cô.

Được, nếu cô không để tâm cha con hắn, vậy cũng đừng quay về nữa!

Hắn vẫn không tin cô sẽ bỏ xuống được Quý Đồng.

Mời các bạn đọc tiếp chương 22 tại WordPress: https://thanhuanguquen.wordpress.com/

Lưu ý : CÓ PASS!

CHÚ Ý ĐỌC HƯỚNG DẪN!
 
[Edit] Từ Từ - Trần Vị Mãn
Chương 24: Hắn không thể mặc kệ Lý Nhiễm.


!!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT (@PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật (https://thanhuanguquen.wordpress.com/)

!!

NGHIÊM CẤM MỌI HÀNH VI REUP KHI CHƯA ĐƯỢC PHÉP VÌ ĐÂY LÀ BẢN EDIT PHI LỢI NHUẬN!

[TỪ TỪ - TRẦN VỊ MÃN] -EDIT

Cao lãng chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ ly hôn với Lý Nhiễm.

Trong đời hắn có một lần duy nhất có suy nghĩ muốn vạch rõ mối quan hệ với cô, đó là lần Ứng Thanh Hề đột nhiên quay đầu tỏ tình với hắn.

Hắn vì thế mà sống giày vò một thời gian dài, tuy hắn luôn khăng khăng mình không thích Lý Nhiễm, nhưng đa số thời gian hắn ở bên cô, lại là khi hắn cảm thấy vui vẻ nhất.

Chỉ có điều một bên là tình cảm đơn phương nhiều năm muốn vun vén, một bên lại là hắn, vẫn luôn mệt mỏi không hiểu ai mới là lựa chọn trong lòng mình, và rồi bóng hình người kia vẫn là điều hắn mong mỏi sâu kín nhất.

Huống chi Lý Nhiễm càng không bao giờ cố gắng níu kéo hắn.

Nếu, nếu cô nói không muốn hắn bỏ lại cô, hắn có thể sẽ lựa chọn khác đi không?

Hắn cũng không biết đáp án nữa.

Cho tới khi Quý Đồng đột ngột xuất hiện, hắn bắt buộc phải lựa chọn.

Từ đó sống trong áy náy cùng oán hận mà chấp nhận bị buộc lại bên cô.

Nhiều năm như vậy ở bên nhau, tuy cũng vùng vẫy trong đau thương thống khổ, có giận dữ oán trách cô nhưng hắn chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ thay đổi cục diện hai người ở bên nhau.

-----------------------------

Mời các bạn đọc tiếp chương 24 tại WordPress: https://thanhuanguquen.wordpress.com/

Lưu ý : CÓ PASS!

CHÚ Ý ĐỌC HƯỚNG DẪN!
 
[Edit] Từ Từ - Trần Vị Mãn
Chương 25: (chương này cả nhà chơi đắp tuyết, đáng iu lắm)


!!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT (@PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật (https://thanhuanguquen.wordpress.com/)

!!

NGHIÊM CẤM MỌI HÀNH VI REUP KHI CHƯA ĐƯỢC PHÉP VÌ ĐÂY LÀ BẢN EDIT PHI LỢI NHUẬN!

[TỪ TỪ - TRẦN VỊ MÃN] -EDIT

Cao Lãng chỉ mặc qua loa một cái áo hoodie màu đen đi đến, bàn tay to lớn cũng tham gia cùng, nhờ thế mà quả cầu tuyết nhanh chóng lớn hơn không ít.

Quý Đồng nhìn hắn, hơi hơi nhíu mày, sau đó không nói gì cũng dịch mông nhỏ sang bên chừa chỗ cho Cao Lãng.

Lý Nhiễm rũ mắt, sau đó lại nhanh chóng tươi cười, gia nhập công cuộc nặn quả cầu tuyết cùng hai cha con.

''Người chụp lên tay con rồi.'' Quý Đồng bất mãn nói.

''Do con quá chậm, ta cũng chiếu cố con lắm rồi, đến ăn cơm con cũng chậm nữa.'' Cao Lãng không để ý mà đáp, động tác của hắn hơi mạnh nên vô tình làm tuyết bắn lên mặt Quý Đồng, Quý Đồng càng không vui mà đứng dậy, đi qua chỗ Lý Nhiễm.

''...'' Cao Lãng cạn lời nhìn tiểu gia hỏa này, tầm mặt lại dừng lại trên khuôn mặt Lý Nhiễm.

Da dẻ trắng nõn có thể dùng bông tuyết để ví von, so với bông tuyết chẳng kém bao nhiêu.

Hắn nhìn cô thật sâu, lại đột nhiên duỗi tay ra, cô hoảng loạn nhắm mắt lại, trên má truyền đến chút lạnh lẽo, khuôn mặt vốn đang đỏ bừng lại đỏ hơn chút.

''Đợi chút, mũ em bị ướt rồi.'' Hắn giải thích xong thì lại thu tay lại, quay về công cuộc đắp tuyết.

Mời các bạn đọc tiếp chương 25 tại WordPress: https://thanhuanguquen.wordpress.com/

Lưu ý : CÓ PASS!

CHÚ Ý ĐỌC HƯỚNG DẪN!

!!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT (@PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật (https://thanhuanguquen.wordpress.com/)

!!

NGHIÊM CẤM MỌI HÀNH VI REUP KHI CHƯA ĐƯỢC PHÉP VÌ ĐÂY LÀ BẢN EDIT PHI LỢI NHUẬN!
 
[Edit] Từ Từ - Trần Vị Mãn
Chương 26: ''Để anh ôm em vào.''


!!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT (@PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật (https://thanhuanguquen.wordpress.com/)

!!

NGHIÊM CẤM MỌI HÀNH VI REUP KHI CHƯA ĐƯỢC PHÉP VÌ ĐÂY LÀ BẢN EDIT PHI LỢI NHUẬN!

[TỪ TỪ - TRẦN VỊ MÃN] -EDIT

Lúc đầu Lý Nhiễm có giãy giụa chút, nói cho cô tự đi nhưng Cao Lãng châm chọc cô, đến nước này còn đi tự đi, còn nói bước chân của Quý Đồng đi còn vững hơn cô.

Lý Nhiễm im bặt, hắn lại rầu rĩ nói: ''Ý anh không phải đang trách cứ em, em đừng để bụng.''

''Em biết, là anh có ý tốt.'' Cô cũng không có giận.

Cao Lãng ôm cô đến một khối đá lớn có bề mặt hơi phẳng, ngồi thấp xuống cởi giày ra xem vết thương cho cô, bàn chân Lý Nhiễm be bé xinh xinh, lại trắng trẻo mềm mại, nắm trong tay trông rất đáng yêu.

Nhìn qua cũng không nghiêm trọng, chỉ hơi sưng đỏ chứ chưa tổn thương tới gân cốt, Cao Lãng xỏ lại tất cho cô, lại bế cô lên chuẩn bị đi xin sư phó ít thuốc.

Lý Nhiễm không quen bị người khác đụng vào, bị hắn ôm đến toàn thân cứng đờ, chỉ một lát lại cảm thấy mệt, thấp giọng xin hắn thả cô xuống tự đi.

Cao Lãng rũ mắt nhìn cô một cái, cuối cùng cũng bỏ cô xuống, cô chậm rì lê lết được hai bước, hắn vẫn là không nhìn nổi lại bế cô lên.

Mời các bạn đọc tiếp chương 26 tại WordPress: https://thanhuanguquen.wordpress.com/

Lưu ý : CÓ PASS!

CHÚ Ý ĐỌC HƯỚNG DẪN!

!!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT (@PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật (https://thanhuanguquen.wordpress.com/)

!!

NGHIÊM CẤM MỌI HÀNH VI REUP KHI CHƯA ĐƯỢC PHÉP VÌ ĐÂY LÀ BẢN EDIT PHI LỢI NHUẬN!

[TỪ TỪ - TRẦN VỊ MÃN] -EDIT
 
[Edit] Từ Từ - Trần Vị Mãn
Chương 27: Cô hòa vào dòng người bao la, hắn chỉ chậm một chút mà đã vụt mất cô.


!!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT (@PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật (https://thanhuanguquen.wordpress.com/)

!!

NGHIÊM CẤM MỌI HÀNH VI REUP KHI CHƯA ĐƯỢC PHÉP VÌ ĐÂY LÀ BẢN EDIT PHI LỢI NHUẬN!

[TỪ TỪ - TRẦN VỊ MÃN] -EDIT

Linhpham có lời muốn nói: Mọi người ơi nếu pass hay link dẫn vào đọc chương bị lỗi thì mọi người cmt hoặc nhắn nói cho mình để mình fix lại nha, trước đây mìnnh ít dùng WordPress nên không thành thục lắm.

Với cả cả nhà có thể cmt vài dòng chửi Cao Lãng hay cảm nhận gì đó cho tui đọc với được khum T_T tui thích đọc cmt của mọi người lắm T_T

''Ai, tớ nói cho cậu nghe nè, cái tên kia là trúc mã của Lý Nhiễm...''

Cao Lãng nhíu mày, ''Trúc mã cái gì?

Ở đâu ra một tên trúc mã?''

''Hắn cùng cô ấy hợp tác mở cái tiệm kia.'' Tạ Tư Niên ra vẻ hiểu biết nói, ''Như vậy là liền hiểu sao cô ấy tin tưởng hắn như vậy, cô ấy cũng không có nhiều người quen, trách không được sau khi gặp lại liền lập tức nhận ra trúc mã ngày xưa, so với cậu còn quen biết sớm hơn nhiều.''

Cao Lãng nhếch miệng, hắn còn tưởng họ mới quen biết mà cô đã ngốc nghếch cùng tên đó mở cửa hàng, giờ mới biết hóa ra là đã sớm thông đồng lên kế hoạch.

Tạ Tư Niên thấy sắc mặt hắn âm trầm, cố ý nói: ''Vì căn cứ vào nguyên tác trợ giúp bạn bè tới mới giúp cậu điều tra thêm chút.

Đời tư của hắn rất sạch sẽ, cậu cứ yên tâm đi, Lý Nhiễm ng hắn mở cửa hàng không sợ bị lừa đâu.''

Cao Lãng liếc mắt cái, nói: ''Nói điểm tốt đi.''

Tạ Tư Niên buông tay, ''Đó còn không phải điểm tốt sao, cậu bảo tớ đi điều tra không phải vì lo cô ấy bị lừa thôi sao.

Với cả, kiểu gì Cao gia gia nhà cậu chả biết rồi, ông ấy đã sớm điều tra trước cậu rồi cũng nên.''

''Cậu đừng giả ngu với tớ.''

Tạ Tư Niên cười ha hả, vỗ vai hắn, ''Tớ thấy cậu thật xấu tính à nha, cậu không thích cô ấy mà.

Quản nhiều vậy làm gì.

Ai, tớ nghe nói cô ấy muốn ly hôn với cậu, vậy là thật à?''

Cao Lãng lại đạp hắn cái nữa, Tạ Tư Niên đau đến kêu á ui.

''Haha tớ nghĩ tên này làm cha kế cũng không tồi à nha, vừa vặn cũng độc thân, chờ mấy nữa Lý Nhiễm ly hôn với cậu, hai người họ sớm chiều bên nhau, hơn nữa còn là thanh mai trúc mã, ngoài hắn ra còn ai thích hợp hơn không.

Ai da!'' Tạ Tư Niên lại gào một tiếng, bắt đầu phản kích lại nắm đấm của Cao Lãng, hai người lại bắt đầu trận mới.

Mời các bạn đọc tiếp chương 27 tại WordPress: https://thanhuanguquen.wordpress.com/

Lưu ý : CÓ PASS!

CHÚ Ý ĐỌC HƯỚNG DẪN!
 
[Edit] Từ Từ - Trần Vị Mãn
Chương 28: ''Anh không có tư cách đòi thằng bé sống cùng anh.''


!!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT (@PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật (https://thanhuanguquen.wordpress.com/)

!!

NGHIÊM CẤM MỌI HÀNH VI REUP KHI CHƯA ĐƯỢC PHÉP VÌ ĐÂY LÀ BẢN EDIT PHI LỢI NHUẬN!

Linhpham có lời muốn nói: Mọi người ơi nếu pass hay link dẫn vào đọc chương bị lỗi thì mọi người cmt hoặc nhắn nói cho mình để mình fix lại nha, trước đây mìnnh ít dùng WordPress nên không thành thục lắm.

Với cả cả nhà có thể cmt vài dòng chửi Cao Lãng hay cảm nhận gì đó cho tui đọc với được khum T_T tui thích đọc cmt của mọi người lắm T_T

[TỪ TỪ - TRẦN VỊ MÃN] -EDIT

Lý Nhiễm chuyên tâm nghe luật sư nói về bất động sản rồi cổ phần công ty chia cho cô, cô lập tức: ''Luật sư Trần, mấy cái này tôi đều không cần, để lại hết cho Quý Đồng đi.''

Luật sư cảm thấy khó xử, bởi vì đây là nhiệm vụ Cao lão gia đã giao, ông lại nhìn sang Cao Lãng, hắn chỉ cười lạnh: ''Nhìn tôi làm gì, tôi có tiếng nói gì sao?''

Thời điểm kết hôn không ai hỏi ý kiến hắn trước, ly hôn cũng không thương lượng trước.

Lý Nhiễm nghe được oán hận trong lời nói của hắn, hơi hơi cúi đầu.

Cao Lãng lại nhìn sang cô, lạnh lùng nói: ''Nếu cô ấy nói không cần thì cũng không phải miễn cưỡng.''

Luật sư nhìn thái độ của họ thì chỉ tạm thời thỏa hiệp, ''Được, tôi đã nhớ.''

Phân tích xong chuyện phân chia tài sản, phần quan trọng nhất chính là quyền nuôi Quý Đồng.

Lý Nhiễm đã thương lượng từ trước với Cao lão gia là cô chỉ cần sống cùng mẹ đến năm 18 tuổi, sau đó tùy ông an bài.

Cao lão gia đã đáp ứng, luật sư Trần cũng ghi chú rõ ràng trong văn bản.

Nói tới đây cũng xem như sắp kết thúc, cuối cùng Cao Lãng cũng mở miệng nói ra yêu cầu duy nhất của hắn; ''Tôi không quan tâm mấy người đã bàn bạc cái gì, ly hôn cũng được nhưng yêu cầu duy nhất của tôi là Quý Đồng nhất định phải sống với ba.

Lý Nhiễm, anh không hạn chế bất kì quyền lợi nào của em, thăm hỏi lúc nào cũng có thể.

Em muốn nó sống em một thời gian cũng được, nhưng thời gian do anh quyết định, một tháng một lần, một lần không quá bốn ngày.

Thế nào, không quá hà khắc đúng không?''

Mời các bạn đọc tiếp chương 28 tại WordPress: https://thanhuanguquen.wordpress.com/

Lưu ý : CÓ PASS!

CHÚ Ý ĐỌC HƯỚNG DẪN!
 
[Edit] Từ Từ - Trần Vị Mãn
Chương 29: ''Nhưng thời điểm chó con phải tách mẹ sẽ rất khổ sở.''


!!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT (@PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật (https://thanhuanguquen.wordpress.com/)

!!

NGHIÊM CẤM MỌI HÀNH VI REUP KHI CHƯA ĐƯỢC PHÉP VÌ ĐÂY LÀ BẢN EDIT PHI LỢI NHUẬN!

Linhpham lại có lời muốn nói: Cmt gì đó cho tui đọc đi mọi ngườiii 🙁

[TỪ TỪ - TRẦN VỊ MÃN] -EDIT

Hai ngày này Lý Nhiễm tạm thời không muốn suy nghĩ đến chuyện kia, chuyên tâm mà chăm sóc Cao Quý Đồng.

Quý Đồng cũng không dính mẹ, mỗi ngày chủ yếu là chơi cùng chó con.

Người giúp việc ở Lý gia còn nói với cậu, giờ chú chó nhỏ đang mang thai, chờ khi nào con của nó sinh ra sẽ đem cho Quý Đồng nuôi một con.

Quý Đồng nói không muốn, ''Khi chó con sinh ra sẽ không muốn rời xa mẹ nó, hãy để chúng ở bên nhau đi.''

Người giúp việc lại nói: ''Chó con sẽ không con người như chúng ta, nó không có nhiều cảm xúc như con người, cháu chỉ cần đối xử tốt với nó, nó sẽ nhanh chóng quên đi mẹ mình.

Cháu nhìn xem, mẹ nó cũng từng là chó con phải tách khỏi mẹ, nhưng hiện tại nó vẫn hạnh phúc đó thôi.''

Quý Đồng suy nghĩ chốc lát nói, ''Nhưng thời điểm chó con phải tách mẹ sẽ rất khổ sở.''

Người kia nói: ''Nhưng nó vẫn phải rời xa, nó không có khả năng cứ sống mãi bên mẹ nó.''

Quý Đồng nghiêm túc tự hỏi, đúng là chưa bao giờ cậu được thấy chó con sống bên mẹ đến khi lớn.

Ở điểm này chó con với cậu giống nhau đi, đến một thời điểm nào đó sẽ phải lớn lên, rời khỏi cuộc sống có mẹ ở bên.

Quý Đồng suy nghĩ thông suốt liền đi tìm Lý Nhiễm nói chờ khi nào chó mẹ sinh con, cậu muốn mang một chó nhỏ về, nhất định sẽ chăm sóc thật tốt, không làm chó nhỏ vì phải rời xa mẹ mà cảm thấy bi thương.

Sau đó nó sẽ cùng cậu lớn lên.

Mời các bạn đọc tiếp chương 29 tại WordPress: https://thanhuanguquen.wordpress.com/

Lưu ý : CÓ PASS!

CHÚ Ý ĐỌC HƯỚNG DẪN!
 
[Edit] Từ Từ - Trần Vị Mãn
Chương 30


!!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT (@PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật (https://thanhuanguquen.wordpress.com/)

!!

NGHIÊM CẤM MỌI HÀNH VI REUP KHI CHƯA ĐƯỢC PHÉP VÌ ĐÂY LÀ BẢN EDIT PHI LỢI NHUẬN!

[TỪ TỪ - TRẦN VỊ MÃN] -EDIT

Tiếng còi bắt đầu trận đấu vang lên, một đám củ cải trắng bắt đầu ra sức mà chạy.

Khi còn nhỏ Cao Lãng cũng chơi bóng đá nhưng không đam mê bằng Quý Đồng, hắn xem đến hơi nhàm chán thì nghe Lý Nhiễm đang chụp ảnh con trai còn nói chuyện với Triệu Dục.

Thanh âm Lý Nhiễm mềm mại như bông, xung quanh lại ồn ào, nếu không cẩn thận nghe thì căn bản nghe không rõ.

Triệu Dục theo bản năng mà ghé sát lại, Lý Nhiễm cũng tới gần chút, đúng lúc Cao Lãng quét mặt đến, ngực hắn bắt đầu phập phồng, cố tình mà làm như vô ý đánh đổ ly nước Lý Nhiễm để ở giữa, ly nước lăn ra đất, Lý Nhiễm cúi xuống nhặt, hắn cũng khom lưng rồi bắt lấy tay cô, nhìn cảnh cáo một cái.

Bàn tay hắn to rộng phủ lên mu bàn tay của cô một trận ấm áp.

Cô dùng sức rút tay về, nhặt ly xong liền ổn định lại chỗ ngồi, hắn cũng ngồi trở lại, vài phần không khách khí mà duỗi chân qua phía cô.

Cô cũng đem chân dịch ra chút, hắn cũng dịch theo.

Cô trừng mắt với hắn, hắn cũng nhìn lại cô.

Ánh nhìn thẳng thắn bá đạo, nửa điểm xấu hổ cũng không có.

Lý Nhiễm không thích gây sự chú ý nên yên lặng mà nhịn xuống, giơ máy ảnh lên chụp Quý Đồng, nếu vợ chồng Triệu Húc, Triệu Dục nói chuyện cô cũng cười cười đáp lại, nhưng không nói chuyện như lúc nãy nữa.

Triệu Dục cũng không nói chuyện riêng với cô, bình tĩnh nhìn lại ánh mắt lạnh thấu xương của Cao Lãng.

Mời các bạn đọc tiếp chương 30 tại WordPress: https://thanhuanguquen.wordpress.com/

Lưu ý : CÓ PASS!

CHÚ Ý ĐỌC HƯỚNG DẪN!
 
[Edit] Từ Từ - Trần Vị Mãn
Chương 31: Cuộc gọi từ Ứng Thanh Hề.


!!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT (@PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật (https://thanhuanguquen.wordpress.com/)

!!

NGHIÊM CẤM MỌI HÀNH VI REUP KHI CHƯA ĐƯỢC PHÉP VÌ ĐÂY LÀ BẢN EDIT PHI LỢI NHUẬN!

[TỪ TỪ - TRẦN VỊ MÃN] -EDIT

Cao Lãng định nói thêm gì đó nhưng bỗng tiếng di động vang lên, Lý Nhiễm không nhìn hắn, bày ra vẻ mặt không còn gì để nói.

Hắn lấy di động ra, cái tên hiển thị lại là Ứng Thanh Hề.

Nhìn ba chữ này hắn không khỏi sửng sốt.

Cô đã nhiều năm không chủ động gọi cho hắn, lâu đến mức bây giờ nhìn thấy cái tên này làm hắn cảm thấy có chút thiếu chân thật.

Lý Nhiễm nghe thấy tiếng di động hắn vang lên, từ sô pha đứng lên có thể nhìn thấy biểu tình dại ra trong mắt hắn.

Bất quá cô cũng hiểu hắn sẽ không vì chuyện của cô và Quý Đồng mà như vậy, cô đã ở bên hắn nhiều năm, cũng cảm nhận được cuộc gọi đó là của ai.

Cô trở về phòng, tiếng chuông điện thoại cũng dừng lại.

Không bao lâu liền nghe tiếng đóng cửa.

Lý Nhiễm không vì vậy mà đau lòng, thậm chí trong lòng còn dâng lên hy vọng.

Ứng Thanh Hề không có việc gì nhất đính ẽ không tìm Cao Lãng, có lẽ là vấn đề rất nghiêm trọng rồi, vậy thì Cao Lãng sẽ không có thời gian chạy đến đây dây dưa với cô, có khi còn có thể cứu vãn tình hình cô đang lo sợ.

Mời các bạn đọc tiếp chương 31 tại WordPress: https://thanhuanguquen.wordpress.com/

Lưu ý : CÓ PASS!

CHÚ Ý ĐỌC HƯỚNG DẪN!
 
[Edit] Từ Từ - Trần Vị Mãn
Chương 32: ''Quý Đồng, đừng sợ, có mẹ đây.''


!!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT (@PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật (https://thanhuanguquen.wordpress.com/)

!!

NGHIÊM CẤM MỌI HÀNH VI REUP KHI CHƯA ĐƯỢC PHÉP VÌ ĐÂY LÀ BẢN EDIT PHI LỢI NHUẬN!

[TỪ TỪ - TRẦN VỊ MÃN] -EDIT

Quý Đồng ra sức kéo mà Cao Lãng vẫn không nhúc nhích, nhìn đến Lý Nhiễm đang run run, cậu lại dùng chân đá Cao Lãng.

''Con đã nói sẽ về rồi mà, chỉ cần người đừng tới tìm mẹ nữa, con có chết cũng không đi gặp mẹ nữa.''

Quý Đồng nói xong liền khóc rống lên.

Tiếng khóc đồng thời thức tỉnh hai người.

Lý Nhiễm đẩy Cao Lãng ra, lập tức ôm lấy Quý Đồng.

Cuối cùng họ vẫn là ép Quý Đồng hiểu chuyện phải phát khóc, cậu ôm chặt lấy mẹ, vùi vào trong lòng mẹ, bả vai không ngừng run rẩy.

Tiếng khóc như bị đè nén đã lâu, như con thú nhỏ bị thương mà nức nở.

Lý Nhiễm nhẹ nhàng vỗ về, ''Quý Đồng, đừng sợ, có mẹ đây.

Đừng sợ, Quý Đồng.''

Tiếng khóc của Quý Đồng làm Lý Nhiễm hoảng hốt không thôi, cô cũng không nhịn được mà nức nở.

Nhiều năm cô cầm cự vì Quý Đồng, cuối cùng đến hôm nay như sụp đổ hoàn toàn, cô đã quên mất từng tự nhủ bản thân phải mạnh mẽ như nào, hiện tại chỉ ôm chặt lấy Quý Đồng theo bản năng, liên tục lặp lại: ''Đừng sợ, Quý Đồng, có mẹ ở đây rồi.

Quý Đồng, đừng sợ...''

Cao Lãng chôn chân tại chỗ, trong đầu chỉ còn lại lời nói của Quý Đồng, một chữ lại một chữ như sấm chớp rền vang đánh vào mớ tâm trí hỗn độn của hắn.

Mời các bạn đọc tiếp chương 32 tại WordPress: https://thanhuanguquen.wordpress.com/

Lưu ý : CÓ PASS!

CHÚ Ý ĐỌC HƯỚNG DẪN!
 
[Edit] Từ Từ - Trần Vị Mãn
Chương 33: ''Thực xin lỗi, là tại anh.''


!!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT (@PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật (https://thanhuanguquen.wordpress.com/)

!!

NGHIÊM CẤM MỌI HÀNH VI REUP KHI CHƯA ĐƯỢC PHÉP VÌ ĐÂY LÀ BẢN EDIT PHI LỢI NHUẬN!

[TỪ TỪ - TRẦN VỊ MÃN] -EDIT

Cô mở cửa phòng ra, thấy Cao Lãng như mất hồn đứng trước cửa, không biết hắn trở lại khi nào, đã đứng đó bao lâu.

Hắn thực lòng thấy bất an, hoàn toàn không còn chút khí thế nào.

Nhìn thấy cô liền nhanh chóng đi đến.

Lý Nhiễm theo bản năng lùi bước, hắn lập tức không dám lại gần.

''Thực xin lỗi.'' Hắn chân thành xin lỗi, ''Không phải anh cố ý, anh không phải thật sự muốn tức giận với em, anh không phải như em nghĩ...''

Hắn chỉ vì bị thái độ ngó lơ của cô mà tức giận đến mất trí, không nghĩ muốn tổn thương bất kỳ ai.

Mũi Lý Nhiễm đỏ lên chua xót, xẹt qua hắn đi vào phòng khách, Cao Lãng hai bước đã theo kịp, chỉ là không dám đến quá gần, cũng không dám giữ lấy cô nữa.

''Thực xin lỗi, anh sai rồi, anh không nên tức giận với em.''

Lý Nhiễm vào phòng bếp, bắt đầu nấu cơm tối cho Quý Đồng.

Thấy cô chuẩn bị nấu cơm, Cao Lãng cũng hoảng, duỗi tay ra nói: ''Em không phải vội, anh gọi người đưa thức ăn tới.''

Lý Nhiễm quay người đi về phía tủ lạnh, thanh âm có chút khàn nhưng vẻ mặt vẫn lạnh băng: ''Quý Đồng thích đồ ăn em nấu.''

Tim Cao Lãng đau xót, lại đi qua phía cô.

''Anh xin lỗi, thực xin lỗi em.''

Cao Lãng không bủn xỉn, chỉ cần thấy mình sai nhất định sẽ thành khẩn xin tha thứ.

Ví như hắn đối với Thanh Hề, thấy có lỗi sẽ xin lỗi cô ấy, nhiều năm rồi vẫn luôn nghĩ cách đền bù, cũng đã nói qua rất nhiều lời xin lỗi.

Hắn chắn trước tủ lạnh, Lý Nhiễm nhìn hắn chỉ thấy toàn mệt mỏi.

Vừa nãy dỗ dành Quý Đồng đã làm cô mất đi nửa sinh lực, giờ đây cô không còn sức nói lại hắn nữa.

''Em nhận lời xin lỗi của anh, bây giờ anh đi được rồi.'' Giọng cô thực yếu ớt, không có chút sức lực.

Mời các bạn đọc tiếp chương 33 tại WordPress: https://thanhuanguquen.wordpress.com/

Lưu ý : CÓ PASS!

CHÚ Ý ĐỌC HƯỚNG DẪN!
 
Back
Top Bottom