Khác [Edit] Sổ Tay Tẩy Trắng Của Pháo Hôi Tra Công

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Edit] Sổ Tay Tẩy Trắng Của Pháo Hôi Tra Công
Chương 19


Đây là lần đầu tiên Lương Phương Viên nghe hắn nói lời không có tính toán như vậy.

Trước đây lúc giới thiệu đối tượng cho hắn, hắn cũng không từ chối, cho dù cuối cùng thường không có kết quả gì, nhưng ít nhất mỗi lần nhắc tới chuyện này thì thái độ của hắn cũng đều không bài xích, hoàn toàn không thể hiện sự từ chối rõ ràng như lần này.

Theo quan điểm của chị, trai lớn phải lấy vợ gái lớn phải gả chồng.

Vả lại, cậu em trai này của chị cũng không giống những gã đàn ông vô tích sự nói thì như hát hay mà làm thì như hạch, lúc nào cũng âu sầu lo không tìm được vợ, ngược lại, hắn cực kỳ ưu tú, hoàn toàn không thiếu con gái thích.

Lúc còn đi học không thấy hắn đả động đến chuyện yêu đương, chị cũng có thể coi như là hắn lấy việc học làm trọng, nhưng bây giờ hắn cũng đã đi làm được ba năm rồi và mọi thứ đều đã ổn định, vậy tại sao vẫn chưa nghe được hắn nói gì về phương diện này?

Mấy cu cậu bằng tuổi với hắn trong thôn cũng đều đã lục tục chuẩn bị sinh đứa thứ hai rồi, chỉ có mỗi cậu em trai này của chị là bây giờ thậm chí đến tin tức của bạn gái cũng chẳng có.

Vừa đi dạo phố vừa mua một ít đặc sản của thành phố M, bởi đã hơi muộn, giờ mà mua thức ăn rồi về nấu thì cũng hơi phiền, vì vậy hai người đã quyết định ăn tạm thứ gì đó ở một cửa hàng gần trung tâm thương mại.

Vì đang là giờ ăn tối, nên nơi đây đã có rất nhiều người ngồi chờ ở băng ghế ngoài cửa, Sở Yến lấy số rồi tìm một chỗ ở cửa ngồi chờ như mọi người.

Mao Mao vẫn đang cầm que kem ốc quế, lớp kem tan chảy xuống tay nó.

Đều nói rằng cháu trai thì giống cậu, thực ra ngũ quan của nó cũng có năm phần tương tự với khuôn mặt Lương Tuế Từ hồi nhỏ, có điều nhóc con này lại mũm ma mũm mĩm, cho dù có làm hành động gì đi nữa cũng khiến người ta cảm thấy dễ thương.

Lương Phương Viên lấy khăn giấy trong túi ra lau kem dính trên tay cho Mao Mao, bỗng chợt nhớ ra, bèn hỏi, “À đúng rồi, em hỏi Tiểu Lê xem cậu ấy có muốn qua đây ăn cùng không?”

“Anh ấy à, giờ này chắc là ăn xong rồi.”

Chiều muộn hôm nay Lê Tích đột nhiên nói có việc cần ra ngoài, chắc là đi dự tiệc.

“Em cứ hỏi thử xem, gọi điện hỏi, lỡ người ta ra ngoài nhưng chưa ăn mà chờ chúng ta thì sao…”

Sở Yến đành phải rút di động ra gọi cho Lê Tích, vừa gọi điện xong thì vừa khéo đã có chỗ trống.

Vừa bước vào thì nhân viên phục vụ đã sắp xếp cho họ một vị trí khá tốt.

Do lượng khách rất đông và đồ ăn là được nấu mới, nên tốc độ mang đồ lên thực sự hơi chậm.

Khi các món ăn đã được bê lên gần hết thì Lê Tích cũng đã đến nơi, vị trí của Lương Phương Viên là đối diện với cửa ra vào, vì vậy vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy anh.

Giá cả của quán này thực ra rất bình dân, đồ ăn cũng khá đa dạng, người đến ăn đều không ăn mặc lịch sự chỉnh tề.

Để tránh khiến quần áo bị dính bẩn hoặc ám mùi, thì hầu hết mọi người đều ăn mặc rất xuề xòa.

Vì vậy dưới tình huống như thế, Lê Tích bước đến với cả thân tây trang đen trông cực kỳ bắt mắt.

Động tác của Lương Phương Viên thậm chí còn tạm dừng một lúc, do phong cách trang trí của cửa hàng nên ánh sáng ở đây cũng thiên về mờ ảo.

Dưới ánh đèn mông lung và sắc đen trắng cực kỳ đơn điệu trên người, khuôn mặt không chút biểu cảm và cứng rắn của đối phương lại lộ ra vẻ sắc bén và mạnh mẽ khác hẳn ngày thường.

Sở Yến nhìn theo tầm mắt của chị gái và quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy Lê Tích đang sải bước về hướng bọn họ.

Lê Tích dừng lại trước mặt Sở Yến, thấy đồ ăn còn chưa được động vào, áy náy nói: “Xin lỗi, mọi người chờ lâu chưa?”

Lương Phương Viên sốt sắng đẩy thực đơn tới trước mặt Lê Tích, cười nói: “Đồ ăn vừa khéo mới dọn lên không lâu, em xem xem còn muốn ăn gì thì gọi thêm là được.”

Nhiệt độ trong quán rất cao, Lê Tích cởi áo vest ra rồi khoác lên lưng ghế, cười lắc đầu: “Không cần thêm đâu, từng này là đủ rồi ạ.”

Sở Yến có thói quen uống canh trước khi ăn cơm, Lê Tích dùng muỗng múc cho hắn một bát rồi khẽ đưa vào tay hắn, động tác rất tự nhiên, giống như là đã thành thói quen.

Lương Phương Viên đặt đũa xuống, nhìn em trai mình.

Trông hắn dường như không có khẩu vị gì, hơn nữa lại rất mệt mỏi, vẻ mặt cũng không hài lòng, thấy Lê Tích đưa bát canh cho mình thì khẽ cau mày nhìn, nhưng một lúc sau vẫn bê canh lên uống.

Cảm giác vi diệu và quái dị lúc trước cứ lởn vởn trong lòng, Lương Phương Viên gắp cho hai người mỗi người một con tôm hấp, cười híp mắt, nói: “Đừng chỉ uống canh thôi, ăn thức ăn đi.”

Sau khi ăn được một lúc, Lương Phương Viên chợt như có linh cảm mà ngẩng đầu nhìn Lê Tích, “À, Tiểu Lê Tích, lần trước chị có nghe em nói năm nay cũng hai bảy rồi nhỉ, bằng tuổi với Tiểu Từ…”

“Vậy, em đã tìm được đối tượng nào chưa?”

Nghe được câu này, Lê Tích hơi cứng người lại, vô thức liếc nhìn Sở Yến ngồi bên cạnh, nhưng đối phương chỉ cúi đầu uống từng ngụm từng ngụm nước canh, như thể hoàn toàn không nghe thấy gì cả.

Anh đặt đũa xuống, lắc đầu một cái, sau đó mới miễn cưỡng cười nói, “Còn chưa…”

“Tại sao lại chưa có chứ?”

Lương Phương Viên cười, trêu anh, “Điều kiện như em thì chắc hẳn không thiếu gái theo chứ, có phải do công việc quá bận nên không có thời gian không?”

Lời còn chưa nói hết, di động đặt trên bàn của Lương Phương Viên bỗng nhiên vang lên, chị cúi xuống nhìn, rồi cười nói với Sở Yến đang uống canh, “Cô gái mà chị nhắc tới với em hồi Tết ý, nói hai ngày nữa sẽ đến thành phố M.

Chị gửi hình em cho con bé, con bé rất ưng, nói có thể gặp nhau, em xem cái này này.”

Vừa nói, chị vừa giơ tấm hình lên trước mặt Sở Yến, “Đây là ảnh của con bé và số điện thoại, em muốn lưu số lại không…”

Sở Yến cầm di động lên nhìn, trông cô nàng cũng mặt mũi ưa nhìn, hắn chỉ qua loa liếc lấy lệ, đáp một tiếng rồi lại cúi đầu xuống uống canh tiếp.

Lương Phương Viên thấy em trai mình và Lê Tích ngồi bên cạnh đều có sắc mặt không tốt, vì vậy cũng dừng chủ đề này lại, không nói thêm nữa.

Ăn xong bữa cơm thì cũng đã hơn chín giờ.

Lúc ra khỏi trung tâm thương mại, trời đã lất phất mưa, ánh đèn neon uốn lượn mờ ảo trong đêm, trong không khí bốc lên một cỗ mùi kim loại nồng nặc.

Sở Yến phát hiện ra rằng, từ lúc chị hắn nói tìm đối tượng cho hắn trong bữa ăn thì Lê Tích vẫn luôn im lặng chẳng nói chẳng rằng, vẻ mặt tuy không tính là khó coi nhưng cũng chẳng đẹp đẽ gì.

Lương Phương Viên đưa Mao Mao tắm rửa xong thì về phòng cho khách ngủ.

Sở Yến tắm rửa xong thì nằm trên giường một hồi, nhưng cũng chẳng thấy buồn ngủ.

Cơ thể hắn rõ ràng rất mệt, nhưng ý thức lại cực kỳ tỉnh táo.

Có lẽ là tình trạng bệnh của cơ thể này đã chuyển sang giai đoạn cuối, hắn thường xuyên thức giấc vào nửa đêm mà không rõ lý do, đầu óc nặng trịch mà hỗn loạn, không có cách nào hoàn toàn tiến vào giấc ngủ sâu.

Mơ hồ ngủ đến nửa đêm, hắn dậy vào bếp rót nước uống, lúc đi ngang qua phòng khách lại thấy đèn nhỏ ngoài ban công vẫn đang sáng.

Ngoài cửa sổ có những chấm đèn nhỏ, màu neon, màn đêm tĩnh lặng như mặt nước.

Sở Yến dụi mắt đi tới, nhìn thấy Lê Tích đang dựa vào ghế tựa bằng gỗ, trên tay cầm một chai Vodka chỉ còn lại một nửa.

Nghe thấy động tĩnh, anh nghiêng đầu liếc nhìn.

Đường nét khuôn mặt Lê Tích rất sâu, sống mũi cao hắt ra bóng mờ dưới tầng tầng lớp lớp ánh đèn bao phủ, lúc nghiêng đầu nhìn sang thì ánh mắt lóe lên sự lạnh lùng và sắc bén.

“Sao lại không ngủ?”

Lê Tích im lặng một hồi, quay đầu lại như muốn cười, nhưng cuối cùng khóe miệng lại chỉ khẽ nhếch lên một nụ cười chua xót như có như không, có phần thê lương.

“Không có gì… chỉ là không ngủ được.”

Sở Yến nhìn anh, thật lâu mới nhắc nhở anh: “Nên nghỉ ngơi sớm đi.”
 
[Edit] Sổ Tay Tẩy Trắng Của Pháo Hôi Tra Công
Chương 20


Dưới ánh đèn tối mờ ngoài ban công, trông cằm anh gầy đi rất nhiều, có lẽ là do anh đã uống một chút rượu, nên giọng nói có phần khàn khàn như đã mài qua cát sỏi, “Tôi vốn tưởng rằng những gì em nói ngày hôm đó chỉ là nói dối tôi, nhưng hóa ra lại là thật…

Em thật sự muốn lấy vợ sinh con…”

Sở Yến im lặng, một lúc lâu sau mới nhẹ nhàng gật đầu, “…

Nên là vậy.”

Mặc dù giọng nói của hắn rất khẽ, nhưng trong màn đêm tĩnh mịch này, nó lại đặc biệt rõ ràng, Lê Tích đột nhiên quay đầu sang nhìn hắn.

Không biết là do ánh sáng hay là do nguyên nhân gì mà đáy mắt anh thậm chí còn ngậm chút tia nước tủi thân.

Sở Yến bị ánh mắt này của anh khiến cho chấn động, theo bản năng mà chuyển tầm mắt đi, chậm rãi nói: “Không riêng mình tôi, tương lai anh cũng sẽ nên như vậy, cũng sẽ có gia đình và con cái của chính mình…”

Lê Tích nhìn chằm chằm hắn, chậm rãi kiên định lắc đầu, “Sẽ không, tôi sẽ không, cũng sẽ không để em như vậy.”

——

Lương Phương Viên mua vé tàu lúc ba giờ rưỡi chiều ngày hôm sau, sau khi ăn sáng xong, Lê Tích đi làm.

Lương Phương Viên dọn dẹp bàn ăn, mở TV trong phòng khách lên rồi lại vặn to âm lượng, kéo Sở Yến đang định ngồi xuống sofa xem TV với Mao Mao vào phòng dành cho khách.

Sở Yến nhìn chị hắn kéo hắn vào xong thì nhanh chóng đóng cửa lại, động tác còn mơ hồ có chút vội vàng, không khỏi hỏi: “Chị, sao vậy?”

Chị có vẻ rất lơ đễnh, nghe Sở Yến hỏi xong mà một lúc sau mới nở một nụ cười miễn cưỡng, “Không có gì, không phải chiều chị phải về ngay sao…

Chỉ là muốn nói chuyện thêm với em thôi…”

Sở Yến cũng cười, “Ừm, dù sao hôm nay em cũng không có việc gì, tiện thể giúp chị thu dọn hành lý.”

Lương Phương Viên nhìn em trai mình mở vali ra, để thuận tiện cho việc đựng đồ và mang theo, nên hắn đã bóc hết hộp đựng ngoài của mấy món đặc sản đi.

Nhưng đồ lại quá nhiều, khi đến chị cũng chỉ mang theo một cái vali nhỏ, bên trong đựng chủ yếu là khăn trẻ em và sữa bột các kiểu, hoàn toàn không chứa nổi thêm những thứ này nữa.

“Không bằng gửi chuyển phát đi, đi đường mà mang mấy thứ này thì hơi phiền phức…”

Sở Yến ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói hắn chợt ngưng khi nhìn thấy sắc mặt của chị hắn.

Vẻ mặt của Lương Phương Viên rất phức tạp và khó xử, chị giãy giụa hồi lâu mới ngập ngừng hỏi: “Tiểu Từ, chị hỏi em một câu, em phải nói thật, cái đó, em và Lê Tích rốt cuộc là chuyện gì?”

Sở Yến mím môi, im lặng, thật lâu không lên tiếng.

Lương Phương Viên nhìn thấy biểu hiện này của em trai thì trái tim lập tức chùng xuống.

Đêm qua chị dậy cho Mao Mao đi vệ sinh và đã nhìn thấy em trai mình và Lê Tích đang ôm nhau.

Đối với suy đoán trước kia, chị có thể tự an ủi mình rằng là do chị đã suy nghĩ nhiều, nhưng cảnh tượng đêm qua đã khiến chị không thể tự lừa mình dối người được nữa!

Lương Phương Viên nhìn xoáy vào Sở Yến, hỏi: “Trước kia em vẫn luôn kéo dài không chịu tìm người yêu, là bởi vì cậu ta?”

Lời vừa dứt, căn phòng lập tức rơi vào sự yên lặng khiến người ta hít thở không thông, như thể không khí xung quanh cũng bởi sự yên lặng này làm cho đóng băng.

Dưới cái nhìn xoáy sâu của chị gái, Sở Yến cuối cùng cũng chậm rãi gật đầu.

Nhìn thấy em trai mình không hề phủ nhận, trái tim Lương Phương Viên cũng lạnh đi, hai mắt đỏ bừng gần như ngay lập tức, ngay cả giọng nói cũng thay đổi, “Tại sao?

Vì một thằng đàn ông mà em thật sự không muốn kết hôn?!”

Ánh mắt Sở Yến khẽ nhúc nhích, ngồi xổm ở bên giường ngẩng đầu nhìn chị hắn, gian nan nói, “Nhưng bây giờ hôn nhân đồng tính đã được hợp pháp hóa, không phải như vậy…”

“Em còn muốn kết hôn với cậu ta?”

Giọng điệu Lương Phương Viên đột nhiên trở nên sắc bén, chị nhìn thẳng vào Sở Yến, giống như đã sắp không nhận ra người em trai này của mình nữa vậy.

Em trai chị là người ưu tú nhất, từ nhỏ đã lanh lợi hiểu chuyện, thông minh chăm chỉ.

Không chỉ có bố mẹ tự hào về hắn, mà ngay cả chị cũng luôn thương yêu cưng chiều hắn, nhưng… tại sao bây giờ hắn lại trở thành thế này?

Sở Yến thấy chị gái mình như vậy thì hốc mắt cũng đỏ lên.

“Chuyện này để cho ba mẹ chúng ta biết…

Em là muốn họ tức chết hay sao!

Về sau làm sao họ có thể ngẩng đầu lên được đây, đó không phải là vạch áo cho người xem lưng sao?!”

Lương Phương Viên vừa lạnh giọng mắng vừa bước tới túm lấy tay hắn, “Đi, theo chị về, chị không thể để như vậy được…”

Cảm xúc của chị dường như đã hoàn toàn sụp đổ, Sở Yến đưa tay ra ngăn cản, nhưng đôi mắt Lương Phương Viên đã đỏ bừng lên vì tức giận, bất chợt vung tay tát cho hắn một phát.

Một âm thanh giòn giã vang lên, mặt Sở Yến bị đánh lệch hẳn sang một bên.

Trong khoảnh khắc đó, Sở Yến thậm chí có hơi sững sờ, màng nhĩ ong ong, hai mắt trở nên đen kịt.

Sau một lúc chờ đợi, hắn mới cảm nhận được đau nhói như bị kim châm truyền đến nơi gò má.

—–

Lê Tích vội vã chạy đến bệnh viện sau khi nhận được cuộc gọi từ Trương Thừa Diệp, Lương Phương Viên ngồi trên băng ghế trước cửa bệnh viện, khi nhìn thấy Lê Tích đi tới, cơ thể chị cứng đờ, đôi mắt đỏ hoe với ánh mắt phức tạp.

Sự oán giận và bối rối trong ánh mắt đó khiến Lê Tích không khỏi sửng sốt, nhưng anh chưa kịp đến thăm dò thì cửa phòng cấp cứu đã bất chợt mở ra, bác sĩ tháo khẩu trang xuống, nói: “Không sao, chỉ là có chút suy nhược cơ thể do thiếu máu, hiện tại bệnh nhân cũng đã tỉnh rồi.”

Đây là những gì Trương Thừa Diệp đã nói trước khi chào hỏi, quả nhiên Lương Phương Viên nghe thấy thì vẻ mặt nặng nề cũng hơi tan đi một chút, nhưng vẫn là lo lắng hỏi, “Nhưng em ấy chảy rất nhiều máu mũi, ngăn cũng không được…”

Bác sĩ cười lắc đầu, trả lời, “Không sao đâu, có điều, nếu thực sự lo lắng thì có thể nhập viện để theo dõi thêm cũng được.”

Mặc dù trong lòng Lương Phương Viên vẫn cảm thấy có chút không chắc chắn, nhưng cuối cùng chị vẫn chọn tin lời bác sĩ.

Lê Tích đang đứng bên cạnh, hỏi: “Vậy bây giờ tôi có thể vào gặp cậu ấy được không?”

“Đương nhiên có thể.”

Bên trong phòng bệnh, Sở Yến đã tỉnh lại.

Y tá liếc nhìn hắn, ánh mắt rơi vào gò má bên phải sưng đỏ của hắn, trông nó thực sự rất nổi bật trên khuôn mặt tái nhợt của hắn, khiến cho người ta nhìn thấy mà giật mình.

Y tá trẻ tuổi im lặng nhìn hắn, sau đó đưa thuốc mỡ cho hắn, trong mắt thoáng qua một tia buồn bã.

Sở Yến lặng lẽ nhìn những bông hoa lan trên bệ cửa sổ, có vẻ như đã có người chăm sóc hàng ngày, nên trông mấy chậu hoa này hầu như lúc nào cũng nở rộ.

Hàng mi khẽ rung lên, hắn dịch chuyển tầm mắt rồi nhận lấy thuốc mỡ từ tay y tá, thấp giọng nói, “Cảm ơn.”

Không hiểu sao mà mũi của cô y tá trẻ đột nhiên hơi chua xót, hai mắt cô nàng đỏ hoe, nghiêm túc nói với Sở Yến một câu, “Anh nhất định sẽ khỏe lên.”

Anh ấy vẫn còn trẻ như vậy, vừa hiền lành lại vừa dịu dàng, nhất định Phật Tổ và Bồ Tát sẽ phù hộ cho anh ấy.

Sở Yến ngẩng đầu nhìn cô nàng, khẽ mỉm cười, “Cảm ơn em, nhất định sẽ vậy.”

Lê Tích và Lương Phương Viên cùng nhau tiến vào phòng bênh, chỉ có điều sắc mặt của hai người đều hết sức khó coi, đặc biệt là Lê Tích, trông cứ như người mất hồn.

Má phải của hắn sưng đỏ rất rõ ràng, không cần cố ý nhìn cũng có thể nhận ra ngay, Lê Tích sải bước đi tới, ngón tay khẽ run lên.

“Anh bôi thuốc cho em trước đã…”

Lê Tích nhắm mắt lại rồi lại mở ra, cầm lấy tuýp thuốc mỡ trong tay hắn, hơi thở trong mũi dường như chỉ còn lại sự nóng bỏng và chua xót.

Chẳng phải nói trước đây đều là lừa dối anh sao, rồi đi xem mặt theo hy vọng của gia đình cơ mà…

Nhưng tại sao hắn lại không làm như thế?

Lê Tích vẫn luôn tin tưởng chắc chắn rằng trong mối quan hệ này, tình yêu của hắn đối với anh chẳng đáng nhắc đến so với tình cảm anh dành cho hắn, nhưng dần dần cho đến bây giờ, anh lại chẳng dám chắc chắn về điều đó nữa.

Ngay cả với gia đình có tư tưởng khá thoáng như nhà anh, thì lúc ban đầu khi hai người ở bên nhau cũng vẫn cực kỳ khó khăn, vậy còn hắn thì sao…
 
[Edit] Sổ Tay Tẩy Trắng Của Pháo Hôi Tra Công
Chương 21


Sở Yến im lặng, từng câu chất vấn nối tiếp nhau của chị hắn giống như lưỡi dao sắc bén đang đâm thẳng vào trái tim , khiến hắn ngay cả hít thở thôi cũng trở nên khó khăn.

Hắn không biết phải trả lời thế nào, chưa kể đến ba mẹ đã nuôi nấng hắn bao nhiêu năm, đắng cay ngọt bùi nào mà đều phải trải qua, mà ngay cả chị gái hắn thôi cũng đã từng phải trả giá rất nhiều vì hắn.

Lương Phương Viên thấy em trai mình cúi đầu không nói lời nào, trong mắt chị viết đầy vẻ áy náy và tự trách.

Sắc mặt hắn vốn đã tái nhợt rồi, giờ đây ngay cả một tia máu cuối cùng cũng hoàn toàn biến mất, chị đành phải dịu giọng mà rằng, “Em còn trẻ, nhất thời lỡ đi đường vòng cũng không sao.

Chỉ cần em hứa với chị là sẽ cắt đứt với thằng bé kia thì chị sẽ coi như chưa từng biết gì hết.”

Sở Yến ngước mắt lên, vẻ buồn bã và tuyệt vọng đang tràn ngập trong mắt hắn khiến trái tim Lương Phương Viên chấn động.

Cậu em trai này của chị từ trước đến nay luôn thờ ơ với mọi chuyện, dù vui hay buồn cũng không hề biểu hiện ra mặt…

Trong lòng chị chợt hiện lên một suy nghĩ đáng sợ.

Ngay cả ngón tay chị cũng đang run lên, không khỏi dùng sức nắm chặt bàn tay mà Sở Yến đang đặt trên chăn, sức lực lớn đến kinh người

“Em nói cho chị biết, còn có thể cắt đứt được không?”

Sở Yến cúi đầu xuống, môi khẽ run, nghẹn ngào khó nhịn, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Lương Phương Viên nhìn thấy phản ứng này của hắn, thì một tia hy vọng còn sót lại trong lòng chị cũng đứt phựt, chị run giọng hỏi: “Em thật sự… yêu cậu ta?”

Trong phòng bệnh hoàn toàn yên tĩnh, không biết qua bao lâu sau, cuối cùng Sở Yến mới nhẹ nhàng gật đầu.

Cái gật đầu ấy thật sự rất nhẹ, Trương Thừa Diệp thấy vậy thì vô thức quay sang nhìn Lê Tích, thấy anh không biết đã ra ngoài từ lúc nào.

Y không yên lòng mà đi tìm, ra ngoài thì thấy anh đang đứng trên ban công cuối hành lang bệnh viện.

Trương Thừa Diệp đi tới, cười nói: “Đây cũng có thể coi là một màn tỏ tình phát sóng trực tiếp đấy.

Ngày nào ông cũng đoán già đoán non, tôi thấy vị kia nhà ông đúng là yêu ông rất nhiều đấy, chỉ là cái tính cách kia có phần… gì cũng giấu ở trong lòng không chịu nói.”

Lê Tích nhìn Trương Thừa Diệp vài giây, bả vai anh run rẩy, sau đó giơ tay lên che mắt mình.

Anh đột nhiên cảm thấy mình không đủ tư cách để nói rằng anh yêu người đó, anh đã nghi ngờ quá lâu và cũng oán hận hắn quá lâu.

Anh tự cho rằng tình yêu của mình là đúng, nhưng lại chưa từng đứng dưới góc độ và lập trường của hắn mà xem xét vấn đề.

“Này, ông sao vậy?

Vui quá không nói nên lời à?”

Trương Thừa Diệp nhìn khuôn mặt ‘máu xông hết lên mặt’ của anh, có chút lo lắng mà hỏi.

Lê Tích không nói câu gì, chỉ lắc đầu.

Trương Thừa Diệp vốn dĩ còn muốn hỏi thêm gì đó, nhưng lại đã thấy Lê Tích xoay người và sải bước về phía phòng bệnh.

Lương Phương Viên đã đặt vé chiều về, vốn chuyện em trai ở bên này khiến chị cũng không an tâm mà về, nhưng điện thoại ở nhà lại nói cửa hàng thực sự quá bận, chị cũng không có lý do gì để tiếp tục ở lại được nữa.

Nếu em trai chị chỉ là nhất thời u mê thì có lẽ chị còn có thể mắng cho hắn tỉnh táo lại được, nhưng chị không ngờ rằng hắn lại thực sự có tình cảm với một thằng đàn ông, loại chuyện này, chị còn có thể làm gì được đây?

“Em tự suy nghĩ cho kỹ đi…”

Lương Phương Viên buồn bã thất vọng nhìn hắn, vốn dĩ còn muốn nói gì đó, có điều khi nhìn sắc mặt nhợt nhạt của hắn, sau khi mấp máy môi một lúc thì cuối cùng chị cũng không nói thêm gì.

“Chị…”

“Chiều nay chị sẽ về nhà, chuyện của em chị sẽ không nói cho ba mẹ biết, cũng sẽ không mở miệng về chuyện này nữa…

Khi nào em quyết tâm suy nghĩ thấu đáo xong thì gọi điện cho chị.”

Nói xong, chị cũng không nhìn vẻ mặt của Sở Yến mà đứng dậy mở cửa rời đi.

Trong phòng lại khôi phục sự tĩnh lặng khiến người ta khó mà kiềm chế được, túi đá chườm trên bàn cạnh giường đều đã hóa thành nước dưới nhiệt độ ấm áp trong phòng.

[Ký chủ đại nhân ơi, chị anh đã đi rồi ạ.]

2333 rất lo lắng về chuyện tâm trạng của ký chủ dao động quá lớn, bởi vì điều đó sẽ tạo thành ảnh hưởng xấu tới cơ thể của nó.

[Ừ.] Sở Yến nhéo nhéo sống mũi, mệt mỏi dựa vào đầu giường.

Không cần phải giả vờ nữa, thì sắc mặt của hắn lúc này chắc cũng cực kỳ khó coi.

Lúc Lê Tích bước vào thì thấy hắn đang tưới nước cho hoa lan trên đầu giường, vẻ mặt hắn rất bình tĩnh, không tìm thấy bất kỳ cảm xúc dư thừa nào trên khuôn mặt này.

Lê Tích nhìn chằm chằm hắn hồi lâu, cố gắng tìm kiếm dấu vết dị thường trên khuôn mặt đó, nhưng lại không thành, lúc này anh mới chuyển tầm mắt sang tay hắn.

Bởi vì khoảng thời gian này sụt cân nghiêm trọng, nên bộ đồ ngủ trên người hắn có vẻ lại to hơn một chút, một đoạn cổ tay lộ ra ngoài, thậm chí xương cổ tay cũng trồi lên rõ ràng.

Hắn không lên tiếng, Lê Tích cũng chỉ ngồi ở trước giường, lẳng lặng nhìn hắn.
 
[Edit] Sổ Tay Tẩy Trắng Của Pháo Hôi Tra Công
Chương 22


Lê Tích cố gắng đẩy cái thứ ứ nghẹn trong cổ họng xuống, nhưng trái tim lại run lên bần bật như thể bị một vật gì đó đè nén.

Vừa nghĩ tới hắn phải đối mặt một mình với những chuyện đó ở nơi mà anh không hề hay biết, trái tim anh lại nhói đau.

Có lẽ là do tác dụng của thuốc đang dần phát huy, tinh thần của hắn có vẻ bắt đầu không được tốt lắm, một lát sau, trên mặt hắn đã lộ ra vẻ buồn ngủ.

Lê Tích đứng dậy giúp hắn đóng rèm cửa sổ lại, ánh sáng trong phòng lập tức mờ đi, chỉ trong mấy giây như thế mà người trên giường đã đi vào giấc ngủ rồi.

Gò má nhợt nhạt dán xuống gối, dưới ánh đèn lờ mờ lộ ra một bóng hình nho nhỏ, má còn lại vẫn còn một chút sưng đỏ còn chưa tan đi.

Sự yên tĩnh trong phòng khiến người ta không kìm lòng được mà đặt nhẹ tiếng thở, Lê Tích rón rén đóng cửa lại rồi đến phòng trưởng khoa tìm bác sĩ điều trị của Sở Yến.

Đề nghị của bác sĩ là nhập viện để tiến hành điều trị, xét cho cùng thì đội ngũ y tế và cơ sở vật chất của bệnh viện cũng chuyên nghiệp hơn, hơn nữa, nếu về sau có xảy ra trường hợp đột xuất như hôm nay thì tình hình có thể được khống chế tốt hơn.

Trái tim Lê Tích dần dần bị kéo lên theo từng lời của bác sĩ, anh biết bác sĩ nói đúng, gật đầu nói: “Vậy thì tình trạng hiện tại của cậu ấy như nào rồi, ý tôi là, cơ thể của cậu ấy có thể chịu được hóa trị liệu không?”

“Dù sao thì bệnh nhân cũng vẫn còn trẻ, nền tảng cơ thể cũng không tồi.

Vì vậy, về điểm này thì anh Lê cứ yên tâm…

Chỉ có điều, sau này anh có thể cần chú ý hơn đến chế độ ăn uống, làm việc và nghỉ ngơi của bệnh nhân.

Đây là công thức nấu ăn dành cho bệnh nhân, tôi đã in cho anh một bản.”

Lê Tích nhận lấy từ trong tay anh ta, xem xét nó một cách cẩn thận.

Lúc này, cửa bỗng nhiên bị mở ra, cô y tá trẻ không gõ cửa mà vội vã đẩy cửa đi vào.

“Bác sĩ Lý, bệnh nhân xảy ra chút vấn đề…”

Mặt Lê Tích lập tức biến sắc, đôi bàn tay bất giác run lên, anh lập tức đứng dậy khỏi ghế, vượt qua người cô y tá trẻ bước nhanh ra ngoài.

Đến nơi, y tá đã nhanh chóng lắp đặt thiết bị, sau khi bác sĩ đến kiểm tra sơ bộ xong, Lê Tích mới dám bước tới nhìn hắn, vừa đi một bước đã phát hiện tay chân mình thế nhưng lại lạnh toát.

Hô hấp của hắn hơi có vẻ nặng nề, lồng ngực lên xuống rõ rệt, miệng hơi há ra khó khăn thở dốc, sắc mặt trắng bệch không thể tưởng tượng nổi.

“Không sao đâu, chỉ là sốt nhẹ và thiếu oxy thôi, chỉ cần chờ tiêm hạ sốt là được.”

Sở Yến đã tỉnh lại, liếc mắt nhìn quanh phòng bệnh, cuối cùng rơi vào trên người Lê Tích.

Cảm thấy hô hấp có chút không xuôi, hắn vừa mở miệng, chụp hô hấp lập tức hiện lên một làn sương trắng nhàn nhạt.

Lê Tích thấy hắn duỗi tay muốn kéo chụp hô hấp xuống, nghiêng đầu nhìn bác sĩ với ánh mắt dò hỏi.

“Chờ cho đến khi hạ sốt rồi mới được tháo.”

Sở Yến đành phải nắm tay mà buông xuống, Lê Tích nhìn hàng lông mày khẽ cau lại của hắn, hơi thở có chút không ổn, hỏi: “Có phải là khó chịu không?”

Sở Yến không trả lời, chỉ hỏi bằng giọng điệu mệt mỏi, “Mấy giờ rồi?”

Lê Tích quay đầu liếc nhìn đồng hồ trên đầu giường: “Hơn một giờ chiều, em vừa mới ngủ một lúc thôi.”

“Bây giờ có đói không?”

Sở Yến lắc đầu, chỉ nhìn chằm chằm Lê Tích không nhúc nhích.

Lê Tích có thể nhận ra được rõ ràng hắn muốn nói gì đó với anh, cho nên anh hỏi: “Sao vậy?”

Y tá và bác sĩ không biết đã ra ngoài từ lúc nào, giờ đây trong phòng ngoài tiếng nói chuyện của hai người thì chỉ còn âm thanh ‘tít tít’ từ thiết bị y tế.

“Tôi đang nghĩ về những gì anh đã nói với tôi đêm qua…”

Lê Tích nghi ngờ nhìn hắn, lại thấy hắn giơ tay kéo chụp hô hấp xuống: “Anh cũng đã nhìn thấy thái độ của chị tôi rồi, người nhà tôi sẽ không đồng ý…”

Nói xong câu này, hắn dừng lại, như thể là đang không thở được.

Lê Tích siết chặt nắm tay khiến các đốt ngón tay trở nên trắng bệch, chóp mũi anh chua xót, cảm xúc quay cuồng trong lồng ngực, dường như anh biết hắn định nói gì tiếp theo vậy, nhưng anh chỉ nhìn Sở Yến bằng ánh mắt bình tĩnh, không cắt ngang lời hắn.

“Tôi nghĩ đi nghĩ lại, vẫn mong anh có thể thông cảm cho tôi một chút.

Hơn nữa gia đình anh cũng mong anh có thể lập gia đình và sinh con như người bình thường.

Dù sao ba mẹ anh cũng chỉ có mình anh, trong lòng vẫn luôn có phần tiếc nuối…”

Còn chưa nói hết câu, tay Sở Yến đã bị người nắm chặt.

Dường như đối phương không thể khống chế được cảm xúc của mình, lồng ngực dâng lên hạ xuống kịch liệt, cuối cùng cúi xuống ôm chặt lấy hắn, “Đừng nói nữa…”

Anh siết tay ôm rất chặt, rất chặt, ôm đến xương cũng phát đau, Sở Yến bị hành động này của anh làm cho sửng sốt, một lúc sau mới đưa tay lên vỗ lưng anh, nhẹ giọng hỏi: “Lê Tích?

Anh… sao vậy?”

Đáp lại hắn chỉ có một tiếng nghẹn ngào cực kỳ đè nén, khiến người ta mới nghe thấy thôi cũng cảm thấy nóng ruột buồn bã, một lát sau, Sở Yến mới dần cảm nhận được hơi nóng ẩm ướt trên vai truyền đến làn da qua lớp vải mỏng của áo.

Anh khóc?

Lê Tích duy trì tư thế này hồi lâu, nhận ra hô hấp của người bên dưới có chút không ổn, lúc này anh mới phát hiện động tác này của anh đã đè hết trọng lượng cơ thể của mình lên người hắn.

Anh vội vàng nâng người dậy, đối diện với ánh mắt của Sở Yến, bắt được sự đau lòng chợt lóe lên bên trong.

Lê Tích cố nén nỗi chua xót nơi cổ họng mình, anh cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên đôi môi tái nhợt của hắn, giọng nói nghẹn ngào: “Em cho rằng em làm như vậy là vì muốn tốt cho anh sao?”

“Chúng ta đã trải qua bao nhiêu như vậy để đi đến bước này, chỉ là vì để tách ra sao?”

Hô hấp Sở Yến hơi tắc nghẽn, nhưng vẫn nghe anh nói tiếp, “Em cho rằng mình nói như vậy thì anh sẽ tuyệt vọng với em, sau đó đi lấy người phụ nữ khác rồi sinh con sao?”

“Anh nói cho em biết, sẽ không.”

Lê Tích nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt vừa kiên định vừa chân thành.

Sở Yến hé miệng, vốn là muốn nói cái gì đó, nhưng lại bị Lê tích nắm chặt lấy bàn tay, sau đó cúi đầu xuống hôn lên khóe miệng hắn.

Động tác của anh rất nhẹ, nhưng lại mang theo sự thành kính và trịnh trọng khó tả, Sở Yến sửng sốt một lúc lâu rồi mới thở dài một tiếng khó có thể nghe thấy, giọng nói lộ ra vẻ mệt mỏi cùng khàn khàn: “Tôi không hy vọng sau này anh sẽ hối hận…”

Lê Tích dùng trán khẽ cạ trán hắn, nhẹ nhàng nói, “Em sợ anh hối hận, nhưng anh lại sợ em không muốn anh hơn.

Em nhẫn tâm nhìn anh cô độc suốt quãng đời còn lại sao?”

Hơi thở ấm áp của đối phương đang vấn vương ở cổ, hơi ngứa, Sở Yến yên lặng nhìn chằm chằm anh một hồi, sau đó quay đầu nhắm mắt lại.

Lê Tích vẫn luôn chờ đợi câu trả lời của hắn, nhưng không bao lâu sau lại chỉ nghe thấy tiếng hít thở đều đặn chậm rãi của đối phương, mặc dù phản ứng này đã sớm nằm trong dự liệu của anh, nhưng nó vẫn khiến anh hơi buồn.

Sau khi truyền dịch gần hai tiếng đồng hồ, khoảng thời gian này Sở Yến ngủ mê mệt, ngay cả y tá đến rút kim tiêm cũng không làm kinh động đến hắn, Lê Tích tranh thủ lúc này giải quyết chút công việc, sau đó lại vội vàng về nhà nấu canh và hai món dễ tiêu rồi đựng trong hộp giữ nhiệt.

Đợi khi anh thu dọn đồ đạc xong và chuẩn bị ra ngoài, thì đột nhiên nhận được cuộc gọi từ ngân hàng lưu trữ tủy xương NMDP.

“Xin lỗi, anh Lê, tôi rất tiếc khi phải thông báo cho anh tin này.

Việc so khớp HLA* của những người hiến tặng trước đây chỉ có thể khớp với hai điểm, nói cách khác, rất tiếc, họ không đáp ứng các điều kiện hiến tặng.”

*Xét nghiệm xác định HLA là xét nghiệm máu nhằm xác định hợp chất gọi là kháng nguyên trên bề mặt tế bào và mô cơ thể (HLA).

Kiểm tra kháng nguyên này có thể xác định xem liệu mô của người hiến là an toàn (tương thích) để cấy sang người khác hay không.

Lê Tích chậm rãi thở ra một hơi, “Được rồi, tôi đã hiểu…

Vậy nếu có thông tin hiến tặng mới thì phiền anh hãy liên hệ với tôi càng sớm càng tốt nhé.”

Sau khi cúp điện thoại, Lê Tích xoa xoa ấn đường, tự hỏi không biết nếu vẫn không tìm được tủy xương thích hợp, chỉ dựa vào thuốc và hóa trị liệu thì liệu hắn có thể trụ được bao lâu nữa.

Hơn nữa, chỉ cần nghĩ đến quá trình này thì trái tim anh lại đau đớn như bị bóp chặt.

Buổi chiều khi tỉnh lại, tâm trạng Sở Yến rất tốt, còn chào hỏi cả hệ thống đôi câu, sau đó mở TV trong phòng bệnh lên coi phim hài.

Bộ phim này cũng không dài, chắc chỉ khoảng 1 tiếng rưỡi, nội dung gây hài cũng không bị lố, kết phim lại gãi đúng chỗ ngứa và khá giật gân.

Phim đã ra được vài ngày, nhưng gần đây hắn vẫn luôn không có thời gian để xem.

Điều đáng nói là nam chính của bộ phim lại chính là nhân vật công chúng của thế giới này.

Theo nguyên tác mà nói thì bộ phim này có lẽ chính là bước ngoặt trong sự nghiệp của cậu ta, từ đây Tề Minh Nghiên sẽ từ từ gỡ bỏ cái mác minh tinh lưu lượng* trên đầu mình xuống, và bắt đầu chuyển mình từng bước một.

*Minh tinh lưu lượng: Lưu lượng là cụm từ đặc biệt dành riêng cho những minh tinh sở hữu lượng fan hâm mộ hùng hậu.

Cách để nhận biết lưu lượng chính là các ngôi sao này xuất hiện ở bất cứ đâu cũng gây sự chú ý lớn, đóng phim điện ảnh sẽ đem lại doanh thu phòng vé lớn, đóng phim truyền hình sẽ ra được tỷ suất người xem cao, tin tức gì mới cũng sẽ được làm truyền với tốc độ “bàn thờ”, chỉ cần một chút động tĩnh dù chỉ là nhỏ nhất cũng có thể thu hút lương lớn người quan tâm, theo dõi….

Doanh thu phòng vé và danh tiếng của bộ phim hài kinh phí nhỏ này đều rất tốt, mấy năm nay minh tinh thần tượng vừa có lưu lượng vừa có kỹ năng diễn xuất có thể nói là trân quý hiếm có* cực kỳ, cho dù hắn không để ý tới giới giải trí thì cũng có thể thường xuyên nghe được cái tên này từ trong miệng mấy cô y tá trẻ.

*Câu gốc là Phượng mao Lân giác –凤毛麟角: lông vũ của Phượng Hoàng và sừng của Kỳ Lân là hai thứ rất quý hiếm, câu này ý nói người hoặc vật gì đó rất trân quý mà hiếm có khó tìm được.

Chiều tối Lê Tích tới thì thấy hắn đang ngồi trên giường, chống cằm chăm chú xem TV, hình như tinh thần so với buổi sáng cũng khá hơn một chút.

Lê Tích nhìn theo ánh mắt của hắn mà liếc nhìn màn hình TV đang nhấp nháy, phát hiện đó là một cuộc phỏng vấn giải trí, anh không khỏi có chút bất ngờ.

Đến khi đi tới đặt mu bàn tay lên trán hắn, thấy nhiệt độ của hắn vẫn bình thường thì Lê Tích mới cảm thấy hơi yên tâm.

“Tỉnh rồi hả?

Có thấy đỡ hơn không?”

Sở Yến đưa tay xoa xoa ấn đường, sau đó lắc đầu, đáp một tiếng “Ừm.”

Thấy hắn như vậy, Lê Tích cau mày hỏi: “Em xem TV bao lâu rồi?”

Sở Yến tiện mồm đáp qua loa lấy lệ, sau đó đổi chủ đề, nhìn anh nói, “Tôi muốn uống nước.”

Lê Tích xoay người rót cho hắn một cốc nước, chờ hắn uống xong thì cầm lấy chiếc cốc rỗng đặt sang một bên.

Sau khi mở hộp giữ nhiệt, Sở Yến lập tức ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, trong đó còn có một phần cá chiên thơm phức được xếp rất tỉ mỉ.

Thịt tươi non giòn, còn thoang thoảng chút hương chanh, Sở Yến vốn rất thích ăn cá, căn bản chỉ ăn mỗi cá mà không ăn các món khác.

Âm thanh phỏng vấn sôi động trên TV trở thành bối cảnh, Lê Tích nhìn hắn cúi đầu chậm rãi ăn đồ do anh làm, trong lòng dần dần nổi lên một cảm giác thỏa mãn ấm áp.

Đợi hắn ăn xong, Lê Tích cũng không nề hà chút nào mà ăn hết số đồ ăn còn lại, sau đó thu dọn xong mọi thứ rồi mới đi ra.

Lúc này sắc trời đã mờ tối, Sở Yến đang dựa vào đầu giường nhắm mắt nghỉ ngơi, trong tay còn có một cuốn sách đã bị ụp xuống.
 
Back
Top Bottom