Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [EDIT-Q1] Siêu cấp cưng chiều

[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 20 Em và anh ấy chỉ thì thầm vài câu...


Chỉ cần cô muốn...

Tim Lê Tiếu như ngừng đập một giây, sóng mắt nhuốm vẻ kinh ngạc.

Lúc này Thương Úc hơi híp mắt lại, nghiêng người về phía trước, cất giọng mê hoặc: "Nói tôi nghe, cô có muốn không?"

Lê Tiếu cố gắng xem nhẹ gương mặt đẹp trai khiến tim mình đập loạn, thật thà trả lời: "Dĩ nhiên muốn, Diễn gia có thể giúp tôi sao?"

Ánh mắt anh rơi vào bờ vai cô, môi mỏng nhếch lên: "Vậy tôi sẽ giúp cô được như ý."

Lê Tiếu còn muốn hỏi thêm thì bị tiếng bước chân sau lưng đột nhiên cắt ngang.

Lê Thừa đang vội vã đi tới bên cạnh cô.

Khí chất hai người đàn ông này ngang nhau, chiều cao cũng không ai thua kém ai.

Lê Thừa khoác tay lên vai Lê Tiếu, ý tứ muốn bảo vệ cô: "Cái gọi là được như ý của Diễn gia chính là để em trai mình ăn hiếp em gái tôi à?"

Thật ra Lê Thừa không biết Lê Tiếu và Thương Ức đang nói chuyện gì, nhưng anh nghe được rất rõ ràng cái câu "được như ý".

Tuy rằng đây là lần đầu gặp mặt, nhưng Lê Thừa biết rõ Thương Thiếu Diễn không phải là người dễ dàng nổi lòng từ bi.

Những năm nay, sự tích của người đàn ông này ở Nam Dương lưu truyền khắp nơi, cho dù Lê Tam ở biên giới thủ đoạn máu lạnh cũng không dám xung đột trực diện với anh ta.

Lúc này Thương Úc lạnh nhạt nhìn sang góc vườn hoa, thấy Thương Lục lảo đảo dựa vào vai tài xế, dáng vẻ tiều tụy.

Chẳng mấy chốc, anh dời tầm mắt, đút tay vào túi quần, thản nhiên nói: "Chuyện nó gây ra thì phải tự mình gánh lấy hậu quả."

Lê Thừa cau mày: "Vậy sao?"

Thương Úc lãnh đạm xoay người rời đi.

"Anh... anh à, e rằng em không xong rồi..."

Thương Lục thở không ra hơi lẩm bẩm theo bóng lưng của anh trai mình, nói xong lại bám chặt lấy tay của tài xế, nhìn Lê Thừa đầy cảnh giác.

Anh ta từng nghe nói, Lê Thừa của nhà họ Lê là cao thủ tung hoành ở biên giới!

Nếu hôm nay anh trai mà bỏ mặc anh ta, có phải anh ta sẽ bị đám hầu gái ngũ mã phanh thây ở nhà họ Lê không?

Anh ơi, cứu mạng.

Thương Lục kéo tài xế chạy loạng choạng ra cổng lớn.

Lê Thừa nói với theo: "Thương Lục, đời còn dài, sau này chúng ta còn gặp lại."

Ai muốn gặp lại anh chứ!

Thương Lục muốn chửi đổng, nhưng thật sự không còn sức, ra tới bên ngoài thì gần như phải dùng cả tay chân mới bò lên được ghế sau xe.

Chuyện hứa hôn vốn nên bị hủy nay dường như lại rơi vào bế tắc.

Đoàn xe bên ngoài đi rồi, Lê Thừa cúi đầu hỏi Lê Tiếu: "Em và Thương Thiếu Diễn đã nói chuyện gì?"

Ánh mắt Lê Tiếu vẫn còn lưu luyến ngoài cổng chính, một lúc lâu sau cô mới ngẩng đầu nhìn Lê Thừa, vui vẻ nói: "Không có gì, chỉ thì thầm vài câu thôi."

"Thì thầm vài câu?

Em và anh ta?"

Lê Thừa trố mắt nhìn Lê Tiếu, ngón tay cốc nhẹ một cái lên trán cô: "Em có chắc là thì thầm vài câu mà không phải là trăng trối vài lời không?

Anh đã dặn em nhiều lần rồi, không được đi trêu chọc..."

Lê Tiếu ngáp dài một cái, khoát tay: "Biết rồi, biết rồi.

Em tới trường đây."

"Nhóc kia, anh còn chưa nói xong..."

Đại ca biên giới máu lạnh phiền não không thôi vì bị bỏ rơi.

Cô em gái này từ nhỏ đã có chính kiến, không sợ trời không sợ đất.

Nhưng nếu thật sự nó chọc phải Thương Thiếu Diễn thì chỉ sợ là cả nhà họ Lê cũng không thể nào bảo vệ được.
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 21 Khẩu Desert Eagle hoàng kim


Tại ga-ra nhà họ Lê, Lê Tiếu vừa mới tới gần chiếc Mercedes G-Class của mình thì thấy có người đang ngồi ở ghế lái phụ.

Cô tới gần thì cửa sổ xe cũng hạ xuống, gương mặt quyến rũ của Nam Hân hiện ra: "Bé cưng, nhớ chị không?"

Lê Tiếu liếc cô nàng một cái rồi leo lên ghế lái, vừa thắt dây an toàn vừa nói: "Chị về cùng Lê Tam à?"

Nam Hân hất tóc, chồm sang phía Lê Tiếu: "Đúng vậy.

Không phải chị đây làm kẻ xấu vì bé cưng nhà chúng ta sao?

Thế nào, vừa rồi em có hài lòng với biểu hiện của chị không?"

Lúc này, Nam Hân đã thay bộ trang phục hầu gái ra, dáng người xinh đẹp quyến rũ.

Người phụ nữ như thế này có thể trở thành thủ hạ đắc lực của Lê Thừa thì tuyệt đối không phải chỉ nhờ dáng vẻ xinh đẹp.

Nếu có người nhìn thấy Nam Hân mặt không đổi sắc xuyên qua mưa bom lửa đạn thì nhất định sẽ không dám xem thường cô nữa.

Mà quan hệ giữa cô và Lê Tiếu có thể dùng câu "vào sinh ra tử" để hình dung.

Trong rừng rậm ở biên giới hỗn loạn, Lê Tiếu mười chín tuổi năm ấy đã từng cứu Nam Hân một lần.

Lúc này, Lê Tiếu bấm hạ cửa số, gác cùi chỏ lên cửa xe, liếc mắt trêu: "Kỹ năng của chị tụt lùi hay là sức chịu đựng của Thương Lục kém vậy?

Hình như chị có làm gì đâu..."

Cô còn chưa dứt lời thì Nam Hân đã trợn mắt khinh thường: "Do anh ta quá yếu thôi, còn chẳng cho chị cơ hội để phát huy."

Đang nói thì nhìn thấy cách ăn mặc thoải mái của Lê Tiếu, Nam Hân lại hỏi: "Em định ra ngoài à?"

Lê Tiếu nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa số, trả lời: "Vâng, đến trường."

Khóe môi Nam Hân giật giật, mở cửa xe, ngay sau đó quay sang nhắc nhở: "Tạm thời chị không về lại biên giới, có chuyện gì thì cứ gọi chị.

Còn nữa, chị vừa mới bỏ món quà mới nhất vào hộp đựng đồ cho em.

Không cần cảm ơn!"

Nói xong, Nam Hân nghiêng người xuống xe, rời khỏi ga-ra.

Lê Tiếu mở hộp đựng đồ giữa ghế ngồi ra, bên trong là khẩu Desert Eagle hoàng kim đã được cải tiến.

Thân súng màu vàng kim sáng lóng lánh, cỡ 0.357 chính là ấn bản sưu tập mà bao người tranh giành.

Lê Tiếu cầm thân súng lạnh buốt trong tay, suy tư không biết hỏa lực sẽ mạnh hơn gấp mấy lần so với súng thường trong trường bắn.

Lê Tiếu thích súng ống, cũng như đam mê các loại máy móc tinh vị.

Cô có sở thích đặc biệt này cũng nhờ việc buôn bán của Lê Thừa ở biên giới.

Mười giờ rưỡi sáng, Lê Tiếu lái xe đến trường Đại học Y khoa Nam Dương.

Gần tới mùa tốt nghiệp, sân trường vắng bóng các sinh viên năm tư.

Cô đồ xe ở ven đường rồi đi bộ về phía cổng chính.

Năm đó Lê Tiếu nằm trong top 100 người có điểm thi đại học cao nhất toàn thành phố.

Nhưng người nhà không muốn cô rời khỏi Nam Dương, nên sau khi thảo luận, cả nhà đều nhất trí để Lê Tiếu ở lại Nam Dương, học Đại học Y.

Lúc ấy Lê Quảng Minh đã nói: "Trường top hay không không quan trọng, dù sao chuyện trở thành người xuất sắc cứ để cho ba người anh của con làm là được.

Lê Tiếu con là con gái duy nhất trong nhà, tận hưởng cuộc sống đi con.

Học hành vất vả như vậy, con muốn vào trường nào cũng được."

Thế nên, cả ba nguyện vọng của Lê Tiếu đều có tên Đại học Y khoa Nam Dương.

Bởi vì điểm thi cao, cuối cùng cô chọn Công nghệ y sinh - chuyên ngành đứng đầu của Đại học Y.

Đại học Y Nam Dương có khuôn viên rất rộng, khu giảng đường, khu sinh hoạt và khu thể thao được bố trí theo hình tam giác.

Bước vào khu vực đầy hơi thở học thuật, trên "bảng vàng" bên phải còn có ảnh của Lê Tiếu đoạt giải thưởng nghiên cứu.
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 22 Ba mình không cho khoe giàu


Lê Tiếu chậm rãi đi về ký túc xá.

Luận văn tốt nghiệp của cô vần đang lưu trữ trong máy vi tính ở ký túc xá, tuần sau là phải bảo vệ luận văn tốt nghiệp rồi.

"Tiếu Tiếu..."

Bên hồ Minh Viễn có tiếng người gọi cô.

Cô thấy Đường Dực Đình, bên cạnh Đường Dực Đình còn có một bóng người quen nữa, nhân viên pha chế ở quán bar Entertainment City - Ôn Thời.

Cùng lúc ấy, Đường Dực Đình bước vội về phía Lê Tiếu, nhìn cô một lượt, hất cằm kiêu căng, hỏi: "Cô chủ, có phải cô quên gì không?"

Chà, đang muốn nhắc khéo với cô cái túi da Chanel đây mà.

Lê Tiếu thờ ơ nhìn về phía ngoài cổng trường, bĩu môi: "Ở cốp sau, tự đi lấy đi."

"Cảm ơn cô chủ!"

Đường Dực Đình lập tức nịnh nọt khoác vai

Lê Tiếu: "Nói nghe xem, đêm hôm đó cậu bỏ đi với nhân vật lớn nào vậy."

Vừa hay Ôn Thời cũng đi đến cạnh hai cô, nở nụ cười dịu dàng, gật đầu với Lê Tiếu.

Lê Tiếu không trả lời Đường Dực Đình mà hỏi Ôn Thời: "Sao anh lại đến Đại học Y?"

"Tôi đến hỗ trợ thầy, vừa hay gặp mặt Tiểu Đường."

Ôn Thời cười nhạt trả lời.

Lúc trước, Đường Dực Đình hay đến quán bar Entertainment City với Lê Tiếu nên cũng thân với Ôn Thời.

Đường Dực Đình bất mãn khi Lê Tiếu nói sang chuyện khác, nên bóp cổ tay cô rồi nhỏ giọng: "Vừa rồi Tiểu Ôn nói với mình, hôm đó cậu rời đi cùng Thương Thiếu Diễn.

Thật hay giá thế, là đại ma đầu của Nam Dương ấy à?"

Nhìn dáng vẻ trông mong của Đường Dực Đình là biết ngay tâm hồn hóng hớt đã bùng cháy rồi, nhưng cô lắc đầu không nói gì.

Đường Dực Đình nghẹn họng: "Ôi, mình đã bảo mà, sao cậu có thể quen biết Thương Thiếu Diễn được, thế thì cậu...."

Cô nàng còn chưa dứt câu, Lê Tiếu đã lạnh mặt bổ sung: "Anh ta không phải đại ma đầu."

Đường Dực Đình lập tức ngây người: "!!"

Lê Tiếu ngạo nghễ nhướng mày: "Mình về ký túc xả đây, hai người trò chuyện đi."

"Khoan đã, mình cũng đi nữa, Tiểu Ôn, anh tự chơi đi nhé."

Đường Dực Đình tung tăng cùng Lê Tiếu đi đến ký túc xá.

Ôn Thời đứng đó, nhìn bóng lưng mảnh mai Lê Tiểu mà nét mặt dịu dàng thoáng qua suy nghĩ sâu xa.

Lê Tiếu và Đường Dực Đình sóng vai đến ký túc xá, lại gặp bạn cùng phòng Giang Ức ngay dưới lầu.

Giang Ức liếc Lê Tiếu mặc T-shirt và quần jeans bằng ánh mắt thiếu thân thiện, rồi nhìn lại mình mặc váy áo của thương hiệu nổi tiếng nên nảy sinh cảm giác ưu việt: "Hôm nay cô về ở à?"

Lê Tiếu lạnh nhạt nói: "Không về."

Giang Ức có ý đối địch rất mãnh liệt với Lê Tiếu.

Nguyên nhân chủ yếu là từ việc cô ta ỷ vào bản thân xinh đẹp, cực kỳ tự tin mình sẽ trở thành hoa khôi của khoa, hay thậm chí là người xuất chúng nhất của Đại học Y, cuối cùng lại bị Lê Tiếu đè bẹp.

Thế là bốn năm qua cô ta luôn coi Lê Tiếu là cái gai trong mắt.

"Ồ, lại ra ngoài làm việc à?"

Giang Ức cười lạnh.

Lúc này, Đường Dực Đình không nhịn được nữa, vừa chuẩn bị khẩu chiến một phen thì đã nghe Lê Tiếu gọi: "Đi thôi."

Đường Dực Đình không cam lòng, lúc vào ký túc xá vẫn còn giậm chân: "Sắp tốt nghiệp rồi mà cậu vẫn còn nhường nhịn cô ta thế à?

Cái gì gọi là lại ra ngoài làm việc?

Cậu phải nói tên ba cậu ra để vả vào mặt cô ta chứ!"

Lê Tiếu chỉ cười nhạt: "Ba mình không cho khoe giàu."

Sự thật đúng là vậy, vì năm bảy tuổi cô từng bị bắt cóc, thế nên có rất ít người biết việc cô chủ của nhà họ Lê ở Nam Dương tên là Lê Tiếu.
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 23 Mình đi tìm việc


Lê Tiếu quay về phòng ký túc xá bốn người với Đường Dực Đình, lãy máy vì tính rồi rời khỏi khuôn viên đại học.

Đường Dực Đình theo sát Lê Tiếu ra đường cái, thấy chiếc Mercedes G-Class lại không cam lòng mà gặng hỏi: "Sắp tốt nghiệp đến nơi rồi, cậu không tính cho Giang Ức một bài học à?

Mấy năm nay cô ta đồn thổi sau lưng cậu nhiều lắm đấy."

Lê Tiếu ôm laptop mỏng nhẹ trên tay, lạnh nhạt nói: "Không có hứng."

Đường Dực Đình làu bàu: "Thà cậu nói thẳng mình lười còn hơn!"

Phải, Lê Tiếu rất lười!

Không chỉ riêng tính tình mà cả giao tiếp ngày thường cũng chẳng mấy mặn mà.

Không phải cô cố ý như thế, vì bị gia đình chiều chuộng thành vậy mà thôi.

Trong ký ức của Đường Dực Đình, việc người nhà chiều chuộng Lê Tiếu đúng là đến mức ai thấy cũng phẫn nộ.

Đường Dực Đình từng nghe nói, trước năm năm tuổi, Lê Tiếu có thể ra đường mà chân không cần chạm đất vì đi đâu đều có anh trai bế, muốn ăn uống gì cũng không cần phải đưa tay, vì đã có các anh tranh làm thay.

Thể nên, có thể tóm gọn về quá trình trưởng thành của Lê Tiêu bằng một câu đó chính là được cả gia đình nâng như năng trứng, hứng như hứng hoa.

Đường Dực Đình càng nghĩ càng cảm thấy bản thân đã sống uỗng phí hai mươi hai năm.

Dù gì cô cũng là cô chủ nhà họ Đường - một trong năm gia tộc lớn của Nam Dương - nhưng so với Lê Tiếu, cô cứ cảm thấy mình như được nhặt từ ống cống vậy.

Lê Tiếu đã đi đến bên chiếc Mercedes, lấy túi xách Chanel từ cốp sau ra đưa cho Đường Dực Đình.

Đường Dực Đình vui vẻ ôm vào lòng, đưa mũi đến trước túi ngửi, là mùi tiền!

"Minh đi trước đây."

Lê Tiếu đóng cốp sau, nói với Đường Dực Đình.

Đường Dực Đình ôm túi, vẻ mặt hoài nghi: "Cậu đi đâu thế?

Sắp tốt nghiệp rồi mà sao còn bận hơn hồi đi học vậy?"

Lê Tiếu mở cửa xe, thản nhiên trả lời: "Mình đi tìm việc."

Không phải Lê Tiếu được cử đi học ở Sở Nghiên cứu khoa học à?

Tìm việc gì cơ?

Đường Dực Đình còn chưa hoàn hồn thì cô đã lái xe đi rồi.

Đương nhiên Lê Tiếu không đi tìm việc, mà lái một vòng ở ngoại ô Nam Dương, gần trưa mới về nhà họ Lê.

Cô xách máy vi tính vào sảnh chính, còn chưa đến phòng khách đã nghe thấy tiếng tranh chấp.

"Ba, ba càng nói con càng thấy khó hiểu.

Chúng ta tranh luận cả buổi trời, cuối cùng vẫn không giải quyết được gì.

Ba không muốn cho Tiếu Tiếu từ hôn đúng không?"

Người lên tiếng là Lê Ngạn.

Nghe thế, Lê Tiếu lập tức dừng chân, dựa vào mặt tường cẩm

thạch ở sảnh ra vào, đường hoàng nghe trộm.

Ngay lúc này, Lê Quảng Minh đập mạnh ly trà lên bàn, nghiêm giọng nói: "Con thì biết gì!

Muốn từ hôn cũng cần ông cụ Thương đồng ý mới được, Thương Lục có tư cách gì mà quyết định!"

"Thế Thương Thiếu Diễn cũng không quyết định được sao?"

Lê Quân thấp giọng, không vui: "Ba à, bao nhiêu năm qua ba chưa từng nói rõ lai lịch chuyện hứa hôn này với bọn con.

Tới giờ Tiếu Tiếu còn bị Thương Lục đối xử lạnh nhạt, ba vẫn không tính nói thật sao?"

Lê Thừa hít một hơi thuốc lá: "Ba, hôm nay ba cũng thấy thái độ của Thương Lục rồi đấy.

Con mặc kệ ba có nỗi khổ gì, nhưng nếu ba cứ cương quyết để Tiếu Tiếu lấy Thương Lục thì..."

Lê Thừa tiếp tục nhả khói, cương quyết nói tiếp: "Con không ngại triệu tập tất cả thế lực ở vùng biên giới để tranh chấp với người nhà họ Thương đâu!

Ý của con là thế đấy, ba liệu mà làm."
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 24 Lê Tam, anh về hưu cho rồi


Sự bảo vệ của ba người anh trai khiến Lê Tiếu thấy ấm áp trong lòng.

Tuy vậy cô lại không mấy để tâm với cuộc tranh luận gay gắt trong phòng.

Không cần biết là vì nguyên nhân gì, cô chắc chắn có thể huỷ bỏ được hôn ước này.

Vì cách dây không lâu, chính Thương Úc đã cam kết với cô, chỉ cần cô muốn là có thế hủy hôn.

Lê Tiểu không muốn ba và các anh nảy sinh tranh chấp lớn vì mình, nén khoảng mấy giây sau, cô nhanh chóng lộ mặt.

Cô vừa xuất hiện, bầu không khí căng thẳng trong phòng khách lập tức dịu đi.

Lê Quảng Minh thoáng ngạc nhiên nhìn Lê Tiếu.

Có thể vì chột đạ nên ông bất giác đứng dậy, vừa đi về phía cô vừa xoa tay và nói: "Con gái ngoan về rồi à, có mệt không con?

Sao không chơi thêm nữa hằng về?

Lé Tiếu nghiên ngằm nhìn Lê Quảng Minh, lại nhìn ba người anh rồi lạnh nhạt nói: "Ba à, nếu từ hôn cần đến sự đồng ý của ông cụ Thương thì cứ chờ đã.

Mọi người không cần phải tranh cãi vì chuyện này."

Lẻ Quảng Minh gật đầu, vui vẻ vỗ vai Lê Tiếu: "Con gái ba đúng là hiểu lý lẽ nhất."

Sau bữa trưa, mấy người anh lần lượt ra ngoài.

Lê Tiếu ngồi một mình ở sân thượng tầng ba, trên bàn trà thủy tinh bày máy xay cà phê.

Lê Tiếu nhìn sắc trời mù sương, đầu ngón tay gõ trên đầu gối, sau đó cầm điện thoại gọi một cuộc.

"Bé cưng, mới đó đã nhớ chị rồi à?"

Giọng Nam Hân ngọt ngào truyền đến.

Lê Tiếu mím môi, mắt nhìn xa xăm: "Em cần số điện thoại của Thương Thiếu Diễn."

Nam Hân nghiêm túc hỏi lại: "Em muốn làm gì?"

"Không đưa sao?

Vậy tự em..."

"Đưa, đưa đưa, chị đưa chứ!"

Nam Hân vội nói, rất sợ "tiểu tổ tông" này tự ra tay lại mệt người: "Chuyện đơn giản như vậy không cần em phải nhọc công đâu.

Lát nữa chị nhắn cho em."

Trước khi cúp máy, Lê Tiếu lạnh nhạt dặn dò: "Đừng nói cho Lê Tam."

Chưa đến năm phút, Lê Tiếu đã có được số của Thương Úc.

Nhìn dãy số kia, trước mắt cô lại hiện ra bóng dáng người đàn ông ngạo mạn.

Đương nhiên cô có thể tra ra số điện thoại của Thương Úc, nhưng nếu tự đăng nhập vào hệ thống tra hỏi của biên giới, ắt hắn sẽ kinh động đến Lê Thừa.

Thế nên để Nam Hân giúp là cách tốt nhất.

Lê Tiếu thất thần nhìn số điện thoại trong một thoáng, sau đó gửi tin nhắn: Chỉ cần tôi muốn là từ hôn được sao?

Tin nhắn phản hồi: Hả?

Cái gì?

Lê Tiếu nhìn tin nhắn, cảm thấy kỳ lạ, nhưng cô vẫn kiên nhẫn nhắn lại: Diễn gia không nhớ lời mình đã nói?

Sau đó, đối phương gửi cho cô một câu: Xin lỗi, tôi là trợ lý Lưu Vân của Diễn gia.

Đây là số điện thoại của tôi.

Cậu là ai, có cần tôi chuyển lời không?

Lê Tiếu bình thản nhìn tin nhắn, sau đó ném điện thoại lên bàn trà.

Mạng lưới thông tin có thể thâu tóm mọi điều mà chỉ được như thế này thôi ư?

Lê Tam, anh về hưu cho rồi!
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 25 Baby Girl


Ngay lúc ấy, tại sân bay quốc tế Nam Dương.

Máy bay riêng của Diễn Hoàng đang chờ chỉ thị cất cánh ở bãi đỗ.

Trong buồng lái, Lưu Vân ngồi ghế cạnh cửa sổ, gương mặt anh tuấn nhìn màn hình điện thoại với vẻ khó hiểu.

Không lâu sau, anh ta nhìn người đàn ông đối diện, đứng dậy đưa điện thoại qua: "Lão đai, anh xem cái này."

Lúc này Thương Úc đang tựa người trên sô pha nhắm mắt nghỉ ngơi.

Nghe vậy, anh chậm rãi hé mi, đuôi mắt hơi cong lộ vẻ mệt mỏi.

"Tôi nhận được tin nhắn, tra thử thì... cô Lê gửi."

Thương Úc híp mắt, nhận lấy điện thoại, cất giọng lành lạnh: "Sao cô ấy có số của cậu?"

Lão đại, anh không cảm thấy chuyện này nên hỏi cô Lê sao?

Lưu Vân không nói gì, lẳng lặng về chỗ, nhìn mây đen ngoài cửa sổ, bắt đầu suy ngẫm về cuộc đời.

Anh ta cũng muốn biết tại sao!

Bên kia, Thương Úc liếc màn hình điện thoại, lướt qua nội dung tin nhắn, sau đó ném nó lên đùi Lưu Vân: "Nói cô ấy biết, tôi nhớ rõ."

Lưu Vân không dám hỏi thêm, lập tức lấy điện thoại nhắn lại cho Lê Tiếu.

Cùng lúc đó, Thương Úc lấy điện thoại của mình lên, mở danh bạ rồi lưu số của Lê Tiếu.

Biệt danh: Baby Girl

Tâm trạng âm u chất chồng của Lê Tiếu đã bị quét sạch sau khi nhận được tin nhắn của Lưu Vân.

Cô mơ hồ cảm thấy, Lệ Thừa tự xưng là trùm biên giới cũng chẳng là gì so với Thương Úc.

Có số điện thoại thôi cũng không tra được, còn chẳng có ích bằng Lê Thiếu Quyền.

Ô, suýt thì quên, hệ thống thu thập thông tin của biên giới là do Lê Thiếu Quyền và Lê Thừa cùng nhau lập nên.

Lê Tiếu thoáng trầm tư, lắc đầu thở dài, đứng dậy về phòng.

Cô ngồi trước bàn, mở máy tính xách tay mang từ trường về.

Trong máy không lưu trữ gì nhiều, chỉ có mấy tệp tài liệu học tập.

Cô mở luận văn ra chuẩn bị xem xét tổng thể một phen.

Nhưng với hai tiếng bấm chuột vang lên, tệp tài liệu tự động biến mất.

Luận văn xấp xỉ chục nghìn chữ, cô đã mất một tuần để viết.

Ánh mắt Lê Tiếu như ngấm sương lạnh, cô lắng lặng ổn định tâm trạng trong mấy giây.

Cô chỉ cài đặt mật mã đơn giản cho máy tính này, bình thường để trong ký túc xá, việc tài liệu bị hỏng không phải tình cờ, có lẽ là... do người làm.

Lê Tiếu than: "Phiền thật."

Giây kế tiếp, cô đặt hai tay lên bàn phím, thao tác đon giản, của sổ pop-up lịch sử đăng nhập hiện lên màn hình.

Lê Tiếu ấn phím Enter, màn hình đen nhanh chóng hiện lên lịch sử khởi động máy.

Ba ngày trước, đêm khuya một giờ hai mươi tám phút, có người phá mật mã máy tính của cô, hơn nữa còn sử dụng File Shredder để tiến hành tiêu hủy toàn bộ tài liệu bên trong với một cú nhấn chuột.

Lê Tiếu cố gắng nhớ lại, buổi tối ba ngày trước, hình như cô đến quán bar ở Entertainment City.

Ngoại trừ Giang Ức, cô thật không nghĩ ra ai khác sử dụng thủđoạn kém như vậy để xóa dữ liệu.

Xem ra đúng như những gì Đường Dực Đình nói, Lê Tiếu cô đã quá dung túng Giang Ức.

Lê Tiếu bình thản nhìn lịch sử hoạt động, ngay sau đó bực bội gõ bàn phím, bắt đầu khôi phục dữ liệu máy tính.
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 26 Không tranh không giành


Lê Tiểu không phải hacker, nhưng kỹ thuật máy tính của cô vượt hẳn người thường.

Dù gì ở bên cạnh Lê Thiếu Quyền - fan cuồng chính hiệu của Honker Union - lâu ngày mưa dầm thấm đất, năng lực viết mã code của Lê Tiểu siêu việt không kém.

Chỉ là cô quá lười đánh máy, lười suy nghĩ, làm việc gì cũng thuận theo tự nhiên, không tranh không giành.

Chưa đến mười phút, tài liệu bị phá đã hoàn toàn được khôi phục.

Lê Tiểu gõ nhẹ một tay lên bàn phím.

Phá luật luận văn của cô vì muốn cô không thể tốt nghiệp đúng hạn ư?

Nếu là chuyện khác thì cô có thể mắt nhắm mắt mở.

Nhưng về nguyên tắc, cô quyết không chấp nhận sơ sót nào.

Lê Tiểu khẽ nhếch môi, đóng cửa sổ luận văn, truy cập bộ nhớ camera.

Dù gì đây cũng là máy vi tính mà Lê Thiếu Quyền đã cài đặt cho cô, thế nên hệ thống chức năng bộ nhớ của webcam cũng được anh ta cài đặt đặc biệt.

Có lẽ người phá tài liệu không hề ngờ rằng, đêm khuya ba hôm trước, hành động của họ đã bị webcam máy vi tính ghi hình lại.

Chạng vạng tối, Lê Tiếu đang làm tổ trên ghế trước cửa sổ nhìn bản thiết kế.

Lúc này cửa phòng vang lên tiếng gõ, Lê Ngạn không mời mà đến.

"Tiếu Tiếu, em đang làm gì thế?"

Lê Ngạn mặc vest trắng chỉn chu, đuôi tóc được vuốt keo cố định sau gáy, cổ áo còn thắt một chiếc nơ hồng, trông khá phóng túng.

Lê Tiếu liếc mắt nhìn anh: "Anh đi thi hoa hậu à?"

Lê Ngạn chỉnh lại nơ, cúi đầu nhìn phục trang của mình: "Thế nào, đẹp lắm đúng không?

Đi thôi, anh dẫn em đi giải sầu."

Lê Tiếu câm nín, lắc đầu từ chối: "Em không đi."

"Không đi không được!"

Lê Ngạn xụ mặt đi đến bên cạnh cô, lấy điện thoại của cô: "Tối nay khách sạn Hoàng Gia có một buổi triển lãm tranh, em đi với anh, tiện chọn mấy bức giúp anh luôn.

Số tiền kiếm được chúng ta chia bốn sáu, em thấy sao?"

Lê Tiếu thở dài, nhỏm dậy khỏi ghế: "Nhìn em thiếu tiền lắm à?"

"Em không thiếu tiền, nhưng anh muốn cho em!

Mau thay đồ, anh chờ em dưới lầu."

Nửa tiếng sau, Lê Tiếu thay lễ phục màu đen rồi theo Lê Ngạn lên chiếc Bentley Continental của gia đình.

Lê Ngạn cầm điện thoại xem giới thiệu về buổi triển lãm, thỉnh thoảng lẩm bẩm.

"Ai tổ chức triển lãm tranh tối nay thế?"

Lê Tiếu nghe Lê Ngạn lẩm bẩm "danh họa cổ điển châu Âu" nên hỏi.

Mấy năm nay, danh họa cổ điển châu Âu hiếm khi xuất hiện ở các buổi triển lãm trong thành phố, hầu hết đều được người sưu tầm và viện bảo tàng lưu giữ, sao triển lãm tranh tối nay lại có?

Lê Ngạn vừa xem điện thoại vừa giải thích: "Nghe nói do Tập đoàn Diễn Hoàng Foundation tổ chức.

Anh xem qua bản giới thiệu điện tử thì có mấy bức trông được lắm."

Mắt Lê Tiếu sáng lên.

Hóa ra là Tập đoàn Diễn Hoàng.

Cô trầm ngâm, nhìn ra ngoài cửa: "Thương Thiếu Diễn có đến không?"

Lê Ngạn lơ đăng đáp lại: "Chắc anh ta không tham dự mấy buổi triển lãm thế này đâu.

Hơn nữa sáng nay nghe ba nói, hình như hôm nay anh ta về Parma rồi."

Thương Úc về Parma rồi?

Tầm mắt Lê Tiếu thoáng mơ hồ, bỗng nhiên có cảm giác khao khát về đất nước Parma này.

Không biết đó là nơi thế nào mà tạo nên một Thương Úc tác phong tùy tiện, ngang ngược như vậy.

Xe chạy nửa tiếng đồng hồ, khách sạn Hoàng Gia đã gần ngay trước mắt.

Lê Tiếu mặc lễ phục màu đen khoác tay Lê Ngạn bước lên thảm đỏ trước cửa.

Một đen một trắng kết hợp dưới ánh đèn lờ mờ thu hút sự chú ý của mọi người.

Triển lãm tranh tối nay được tổ chức ở Hành Lang Nghệ Thuật của khách sạn Hoàng Gia.

Hai anh em đi đến hành lang dài, bầu không khí yên tĩnh đậm đà hơi thở văn hóa nghệ thuật.

Đúng là có rất nhiều danh họa, nghe nói còn có cả bản gốc châu Âu cổ điển đã thật truyền từ lâu được ghi chép trong "Danh họa thông giám".

Lúc này, Lê Ngạn đứng ở Hành Lang Nghệ Thuật băn khoăn nhìn xung quanh, sau đó hơi cúi đầu, nói nhỏ với Lê Tiếu: "Bé cưng, em nhìn bức 'The Harvester' kia xem, có đáng để mua không?"

Bức tranh sơn dầu cổ điển được treo ở vị trí dễ thấy nhất trong hành lang, dấu vết tang thương được thời gian khắc họa, hòa cùng nhân tính của tầng đáy xã hội trong từng nét vẽ trông càng có sức hút.

Lê Tiếu quan sát tỉ mỉ bức họa.

Đây là tranh sơn dầu đề tài thôn quê vào nửa cuối thế kỷ mười chín.

Phong cách tổng thể chú trọng nông xá, đồng cỏ, làng mạc,... trông rất trong lành và chân thật.

Một lúc lâu sau, Lê Tiếu khẽ gật đầu, nói: "Là tác phẩm của Falion vào năm 1882.

Nếu có thể mua lại bức tranh này thì anh sẽ sang tay chí ít giá gấp đôi."

Nghe thế, Lê Ngạn vỗ nhẹ lên đỉnh đầu Lê Tiếu khen ngợi: "Được đấy, cả tác phẩm của Falion cũng nhớ nữa.

Thế thì anh yên tâm rồi."

Lê Tiếu lạnh nhạt liếc anh, dửng dưng hất tay anh ra: "Đều nhờ anh ban tặng!"

Ba người con trai nhà họ Lê bình thường không có sở thích gì khác ngoài thú vui duy nhất là truyền thụ cho Lê Tiếu vô điều kiện những kỹ năng của mình, từ nhỏ đến lớn, liên tục không ngừng, như thể sợ không có ai nối nghiệp họ vậy.

Lê Ngạn không để bụng, lại quàng vai Lê Tiếu, lúc thì dừng chân khi thì thảo luận trước các bức danh họa.

Ngay lúc này, trong phòng quan sát ở hậu đài của Hành Lang Nghệ Thuật, một thanh niên ăn mặc diêm đúa ngồi trên ghế cứ như không xương.

Anh ta gảy chuỗi hạt hổ phách trong tay, ánh mắt thích thú dõi theo Lê Tiếu.

Người này tên Truy Phong, là một trong bốn trợ thủ của Thương Úc.

"Cậu Phong, cô bé này rất có mắt nhìn!"

Ông Lưu - quản lý của Tập đoàn Diễn Hoàng Foundation cười tươi chỉ vào Lê Tiếu trong màn hình giám sát.

Vì trong buổi triển lãm có không ít danh họa đắt giá, thế nên toàn bộ Hành Lang Nghệ Thuật được lắp đặt camera giám sát 360 độ không góc chết.

Lời bình của Lê Tiếu về danh họa đương nhiên cũng được thu trọn.

Truy Phong quơ quơ chuỗi hạt, cười tà: "Đúng là không tệ, vẻ ngoài cũng rất được."

Nghe thế, ông Lưu lập tức hiểu ý xoa tay: "Thế... chi bằng để tôi tiến cử cho cậu Phong?"

"Ông quen à?"

Truy Phong liếc nhìn ông Lưu.

"Tôi không quen cô ấy, nhưng người đàn ông bên cạnh cô ấy là Lê Ngạn.

Tôi có chút giao tình với cậu ta, có thể tán gẫu được."

Truy Phong không nói gì, nhưng đôi mắt hừng hực lửa nóng.

Nhiều năm qua, anh ta chưa từng gặp cô gái nào vừa đẹp vừa cá tính thế này, rất đáng để có được!
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 27 Muốn theo đuổi cô gái này!


Thương Úc về Parma rồi?

Tầm mắt Lê Tiếu thoáng mơ hồ, bỗng nhiên có cảm giác khao khát về đất nước Parma này.

Không biết đó là nơi thế nào mà tạo nên một Thương Úc tác phong tùy tiện, ngang ngược như vậy.

Xe chạy nửa tiếng đồng hồ, khách sạn Hoàng Gia đã gần ngay trước mắt.

Lê Tiếu mặc lễ phục màu đen khoác tay Lê Ngạn bước lên thảm đỏ trước cửa.

Một đen một trắng kết hợp dưới ánh đèn lờ mờ thu hút sự chú ý của mọi người.

Triển lãm tranh tối nay được tổ chức ở Hành Lang Nghệ Thuật của khách sạn Hoàng Gia.

Hai anh em đi đến hành lang dài, bầu không khí yên tĩnh đậm đà hơi thở văn hóa nghệ thuật.

Đúng là có rất nhiều danh họa, nghe nói còn có cả bản gốc châu Âu cổ điển đã thất truyền từ lâu được ghi chép trong "Danh họa thông giám".

Lúc này, Lê Ngạn đứng ở Hành Lang Nghệ Thuật băn khoăn nhìn xung quanh, sau đó hơi cúi đầu, nói nhỏ với Lê Tiếu: "Bé cưng, em nhìn bức 'The Harvester' kia xem, có đáng để mua không?"

Bức tranh sơn dầu cổ điển được treo ở vị trí dễ thấy nhất trong hành lang, dấu vết tang thương được thời gian khắc họa, hòa cùng nhân tính của tầng đáy xã hội trong từng nét vẽ trông càng có sức hút.

Lê Tiếu quan sát tỉ mỉ bức họa.

Đây là tranh sơn dầu đề tài thôn quê vào nửa cuối thế kỷ mười chín.

Phong cách tổng thể chú trọng nông xá, đồng cỏ, làng mạc,... trông rất trong lành và chân thật.

Một lúc lâu sau, Lê Tiếu khẽ gật đầu, nói: "Là tác phẩm của Falion vào năm 1882.

Nếu có thể mua lại bức tranh này thì anh sẽ sang tay chí ít giá gấp đôi."

Nghe thế, Lê Ngạn vỗ nhẹ lên đỉnh đầu Lê Tiếu khen ngợi: "Được đấy, cả tác phẩm của Falion cũng nhớ nữa.

Thế thì anh yên tâm rồi."

Lê Tiếu lạnh nhạt liếc anh, dửng dưng hất tay anh ra: "Đều nhờ anh ban tặng!"

Ba người con trai nhà họ Lê bình thường không có sở thích gì khác ngoài thú vui duy nhất là truyền thụ cho Lê Tiếu vô điều kiện những kỹ năng của mình, từ nhỏ đến lớn, liên tục không ngừng, như thể sợ không có ai nối nghiệp họ vậy.

Lê Ngạn không để bụng, lại quàng vai Lê Tiếu, lúc thì dừng chân khi thì thảo luận trước các bức danh họa.

Ngay lúc này, trong phòng quan sát ở hậu đài của Hành Lang Nghệ Thuật, một thanh niên ăn mặc diêm đúa ngồi trên ghế cứ như không xương.

Anh ta gảy chuỗi hạt hổ phách trong tay, ánh mắt thích thú dõi theo Lê Tiếu.

Người này tên Truy Phong, là một trong bốn trợ thủ của Thương Úc.

"Cậu Phong, cô bé này rất có mắt nhìn!"

Ông Lưu - quản lý của Tập đoàn Diễn Hoàng Foundation cười tươi chỉ vào Lê Tiếu trong màn hình giám sát.

Vì trong buổi triển lãm có không ít danh họa đắt giá, thế nên toàn bộ Hành Lang Nghệ Thuật được lắp đặt camera giám sát 360 độ không góc chết.

Lời bình của Lê Tiếu về danh họa đương nhiên cũng được thu trọn.

Truy Phong quơ quơ chuỗi hạt, cười tà: "Đúng là không tệ, vẻ ngoài cũng rất được."

Nghe thế, ông Lưu lập tức hiểu ý xoa tay: "Thế... chi bằng để tôi tiến cử cho cậu Phong?"

"Ông quen à?"

Truy Phong liếc nhìn ông Lưu.

"Tôi không quen cô ấy, nhưng người đàn ông bên cạnh cô ấy là Lê Ngạn.

Tôi có chút giao tình với cậu ta, có thể tán gẫu được."

Truy Phong không nói gì, nhưng đôi mắt hừng hực lửa nóng.

Nhiều năm qua, anh ta chưa từng gặp cô gái nào vừa đẹp vừa cá tính thế này, rất đáng để có được!
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 28 Anh ta là người của Thương Úc


Ý cười trên môi Truy Phong càng sâu, anh ta nhìn chẳm chằm cánh tay đang ôm Lê Tiếu của Lê Ngạn, trào phúng nói: "Vừa rồi ông có nghe anh ta gọi cô ấy là 'bé cưng' không?

Ông nói xem quan hệ của họ thế nào?"

"Ôi, đàn ông mà, đến một nơi thế này hầu hết đều dẫn theo bạn gái để giữ thể diện."

Ông Lưu kết luận.

Thấy Truy Phong rất muốn theo đuổi Lê Tiếu, ông ta không do dự nữa mà nói thẳng: "Cậu Phong đừng lo, Lê Ngạn không có sở thích gì khác ngoài danh họa.

Nếu cậu thật sự thích cô gái này, tôi lấy hai bức tranh trao đổi với cậu ta là êm thôi."

Truy Phong cố nghĩ đến cái tên Lê Ngạn, một lúc sau mới đưa ra câu đánh giá: "Anh ta là Lê Ngạn, người tự xưng là doanh nhân kiêm nghệ thuật gia của Nam Dương?"

Ông Lưu vỗ đùi: "Đúng!

Chính là cậu ta!

Nói dễ nghe là doanh nhân kiêm nghệ thuật gia, nhưng thắng thắn thì một doanh nhân sang tay các danh họa thôi."

Truy Phong hiểu ra, chậm rãi đứng dậy: "Đi thôi."

"Nào, mời cậu đi bên này!"

Chưa đến hai mươi phút, Lê Tiếu đã xem qua hết tất cả danh họa ở Hành Lang Nghệ Thuật.

Ngoại trừ "The Harvester" thì các bức khác không cần thiết phải mua lại.

Cô hết hứng dựa vào một góc rẽ hành lang, cầm điện thoại tra cứu về Parma.

Lúc này, phía sau vang lên tiếng bước chân.

Lê Tiếu tắt màn hình, từ từ nghiêng đầu, chỉ thấy hai người đàn ông đang đi về phía mình.

Không quen.

Lê Tiếu liếc qua rồi quay đi.

Thấy thế, Truy Phong vô thức nhíu mày.

Có người ngó lơ... gương mặt này của anh ta?

Nên biết rằng, gương mặt của anh ta đã từng thu hút bao nhiêu trai gái theo đuổi.

Cô ấy... mù sao?

Ông Lưu trộm liếc Truy Phong, ánh mắt lóe lên, nhỏ giọng với anh ta: "Cậu Phong, cậu trò chuyện với cô ấy trước đi, để tôi đi tìmLê Ngạn."

Truy Phong chỉ ừ một tiếng, đợi ông Lưu đi rồi mới chậm rãi đến trước mặt Lê Tiếu, học theo tư thế của cô mà ngả ngớn dựa vào tường: "Cô em, có hứng thú làm quen không?"

Lúc này, Lê Tiếu mới nhìn vào mắt Truy Phong.

Hai người đều lười biếng dựa tường, hơn nữa còn mặc quần áo cùng màu trông rất ăn ý.

Cô lạnh nhạt từ chối: "Không hứng thú."

Truy Phong nghẹn họng, giơ tay vuốt chân mày.

Cá tính đấy, anh ta càng muốn theo đuổi.

"Làm quen rồi sẽ có hứng thú.

Tôi tự giới thiệu trước, tôi là Truy Phong."

Truy Phong?

Cải tên này rất hiếm gặp.

Lê Tiếu liếc nhìn vẻ tùy tiện của Truy Phong, cảm thấy quen quen.

Bồng dung, cô nghĩ đến một khả năng, nheo mắt nghiền ngẩm: "Cái tên Truy Phong này khiến tôi nghĩ đến Lưu Vân."

"Hử?

Cô em biết Lưu Vân?"

Quả nhiên anh ta là người của Thương Úc!

Tác phong y hệt nhau!

Hàng mi Lê Tiếu khẽ run, cô cười: "Không quen.

Tôi có người bạn đặt tên trên mạng là Truy Phong Lưu Vân."

"Trùng hợp vậy!"

Truy Phong hoàn toàn không để ý đến ánh mắt gian xảo của Lê Tiếu, tự cảm thấy hài lòng mà nghiêng người về phía cô: "Vậy cô em nói xem, thế này có phải duyên phận hay không?"

Truy Phong là một chàng công tử trời sinh phóng túng, thích nhất là người đẹp có phong thái riêng biệt.

Mà đôi mắt nai trong trẻo mơ màng kia của Lê Tiếu lại càng khiến anh ta rung động.

Lúc này, Lê Tiếu nhìn Truy Phong, mim cười: "Anh Truy Phong là người của Tập đoàn Diễn Hoàng?"

Truy Phong khựng lại, kinh ngạc nhìn nụ cười của Lê Tiếu: "Phải, kẻ hèn này là Tổng Giám đốc điều hành của Diễn Hoàng."
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 29 Danh thiếp của một tên ngốc


Lê Tiếu liếc nhìn đầu mày cuối mắt tùy tiện của Truy Phong, dối lòng tán dương: "Anh đây thật ưu tú!"

"Không dám không dám."

Truy Phong phất tay đắc ý, nhìn Lê Tiếu nóng hừng hực như lửa.

Lúc này, Lê Tiếu chậm rãi điều chỉnh tư thế, dựa lưng vào tường, nhìn điện thoại như vô tình mà hỏi: "Anh Truy Phong là Tổng Giám đốc điều hành, thế...

Diễn gia thì sao?

Anh ta là nhân vật thế nào ở Tập đoàn Diễn Hoàng?"

Vừa dứt lời, Lê Tiếu đã nhạy bén nhận ra hơi thở nguy hiểm đến từ Truy Phong.

Ánh mắt Truy Phong sâu kín quan sát Lê Tiếu, vẻ giễu cợt trên mặt biến mất, lạnh lùng cảnh cáo: "Cô em à, hiếu kỳ là chuyện tốt, nhưng thứ gì không nên hỏi thì tốt nhất đừng hỏi."

Với vai trò là bốn trợ thủ đắc lực, họ rất kiêng kị việc người ngoài vô tình hay cố ý dò hỏi tin tức của Diễn gia.

Lúc này, Lê Tiếu liếc xéo vẻ mặt thay đổi đột ngột của Truy Phong, bắt gặp ánh mắt của anh ta mà nhếch môi nói: "Hỏi chút thôi, đâu cần phải căng thẳng thế.

Tôi chỉ là một nữ sinh bình thường, tò mò về Tập đoàn Diễn Hoàng thì cũng dễ hiểu mà, đúng không?"

Truy Phong ngượng ngùng sờ mũi, đánh giá Lê Tiếu rồi đổi để tài: "Cô em còn đi học à?"

"Phải, sắp tốt nghiệp rồi, nhưng vẫn chưa tìm được chỗ thực tập."

Lê Tiếu cố ra vẻ buồn bã.

Truy Phong nhíu mày, áp sát đến trước mặt Lê Tiêu, mỉm cười xấu xa: "Muốn đến Diễn Hoàng thực tập không?"

Lê Tiếu ngẩng đầu lên, đôi mắt nai lấp lánh, dáng vẻ trông như được lợi mà sợ: "Tôi đến đó được sao?"

"Được, đương nhiên được rồi!"

Truy Phong kìm lòng không đặng trước gương mặt xinh đẹp của Lê Tiếu, cảm thấy mình như đang chao lượn, nếu không sao chân lại nhũn vậy chứ.

Khi cười, cô gái này trông thật đẹp, sinh động lại rực rỡ.

Mười phút sau, Lê Tiếu quay lại sân trong hành lang, Lê Ngạn ở phía trước đang trao đổi chi tiết việc đổi chác danh họa với ông Lưu.

Đương nhiên, vị doanh nhân kiêm nghệ thuật gia này đã bị ông Lưu gài, bức "The Harvester" kia đã được Lê Ngạn mua với giá ba mươi triệu USD.

Trên đường về, Lê Ngạn còn đắm chìm trong tâm trạng vui sưỡng vì có được danh họa.

Nương theo ánh đèn đường rọi vào trong xe, anh chợt chú ý đến tấm thiếp trong tay Lê Tiếu.

"Em đang cầm gì thế?"

Lê Ngạn tò mò kéo cổ tay cô, vừa rút ra đã nghe Lê Tiếu thờ ơ đáp lại: "Danh thiếp của một tên ngốc."

họ Truy?

Lê Ngạn nhíu mày, cúi đầu nhìn, cái tên nghe ngu xuẩn thật, Lê Ngạn ngạc nhiên.

"Người này... là Tổng Giám đốc điều hành của Diễn Hoàng?"

Đừng nói là Tổng Giám đốc điều hành, dù là trợ lý điều hành thôi cũng thuộc vào dạng không phải ai cũng có thể gặp được.

Em gái quý báu nhà anh đi dạo một vòng ở hành lang đã gặp được ngay

Tổng Giám đốc điều hành?

"Anh ta đưa danh thiếp cho em làm gì?"

Lê Ngạn hoài nghi.

Lê Tiếu chống cắm nhìn tấm danh thiếp, cười sâu xa: "Anh ta thiếu trợ lý, còn em vừa hay thiếu kinh nghiệm thực tập."

Nói chính xác hơn, cô đang thiếu một cơ hội có thể bước vào Tập đoàn Diễn Hoàng.
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 30 Lê Ngạn kết hôn lúc nào thế?


"Em muốn đến Tập đoàn Diễn Hoàng thực tập à?"

Lê Ngạn vô cùng ngạc nhiên, giọng nói cũng the thé.

Lê Tiếu lạnh nhạt xoa tai: "Anh hét gì chứ..."

Lê Ngạn trợn mắt nhìn Lê Tiếu, rồi lại cúi đầu nhìn danh thiếp trong tay mình, ngay sau đó anh vò nát rồi ném ra ngoài cửa sổ xe: "Không được!

Em đừng có mơ, anh không đồng ý!"

Cả đoạn đường kế tiếp, Lê Ngạn đều ra sức khuyên bảo Lê Tiếu.

Gần nửa tiếng đồng hồ, Lê Ngạn nói đến mức khô họng.

Chờ gần đến cổng lớn nhà họ Lê, ánh đèn ngoài cửa lóe lên, Lê Ngạn nhìn lại thì... con nhóc này đã ngủ mất rồi.

Một lúc sau, xe dừng hẳn, Lê Tiếu mới mở mắt ra.

Khi tài xế mở cửa xe cho cô, cô liếc nhìn Lê Ngạn đang lo lắng, nói: "Anh Hai, làm giao dịch với em đi."

Kê Ngan cảnh giác híp mắt: "Không được, giao dịch gì cũng kê, anh không đồng ý cho em đến Tập đoàn Diễn Hoàng."

"Tháng trước Nam Hân phát hiện bức 'Oa thanh thập lý' của Tề Bạch Thạch ở biên giới.

Nếu anh không cần thì em..."

"Anh muốn!"

Lê Tiếu nhếch môi: "Cho anh bức họa đó, giữ bí mật chuyện thực tập giúp em."

Lê Ngạn không nói gì, dẩu môi trông rất khó xử như đang đấu tranh tư tưởng.

Ước chừng qua khoảng ba giây, anh vỗ đùi, thở dài: "Được rồi.

Nhưng em phải đồng ý với anh Hai, đừng để tên ngu ngốc đó biết thân phận của em."

Lê Tiếu vui vẻ đồng ý.

Lê Ngạn ở trong xe nhìn bóng dáng Lê Tiếu đi vào hàng hiên, chẳng mấy chốc bắt đầu cười ngu.

Trời đất ơi, là "Oa thanh thập lý" đấy, phát tài rồi!

Bảy giờ rưỡi sáng hôm sau, Lê Tiếu tỉnh giấc bởi tiếng chuông điện thoại.

"Nói đi!"

Giọng Lê Tiếu chưa tỉnh ngủ, vừa êm vừa khàn lại xen lẫn sự cáu kỉnh.

Đường Dực Đình là một cô nàng nóng tính, bất chấp mọi thứ, la hét trong điện thoại: "Sao cậu còn ngủ được thế?

Diễn đàn của trường náo loạn vì cậu rồi đấy!"

Lê Tiếu giơ tay lên đỡ trán, hé mắt, cau mày hỏi: "Thì sao?"

Đây không phải là chuyện bình thường như cơm bữa à?

"Có phải tối qua cậu đến khách sạn Hoàng Gia không?"

Đường Dực Đình vừa nói vừa lướt iPad xem trang chủ diễn đàn: "Mình nói cậu nghe, cậu kéo một người đàn ông vào khách sạn bị người ta chụp rồi.

Có kẻ nói cậu là kẻ thứ ba quyến rũ chồng người ta, còn chỉ đích danh sẽ cho cậu biết tay nữa kìa."

"Cậu dậy giùm cái, giờ diễn đàn đang nóng hôi hổi đây này.

Tài khoản chính thức của phòng giáo vụ cũng ra mặt để duy trì trật tự rồi.

Nếu cậu còn không giải thích thì có thể ngày tốt nghiệp sẽ bị hoãn vì lý do phẩm hạnh không đàng hoàng đấy."

Hoa khôi Đại học Y Nam Dương lại chen chân làm người thứ ba.

Dựa vào độ nổi tiếng của Lê Tiếu ở trường, chỉ vẻn vẹn một đêm đã dấy lên sóng to gió lớn trong diễn đàn rồi.

Mấy giây sau, Lê Tiếu nheo đôi mắt buồn ngủ, nhàn nhã phú chăn kín đầu, lạnh nhạt nói: "Cứ để họ nói!"

Bịa chuyện có tâm hơn chút được không?

Lê Ngạn kết hôn lúc nào thế?
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 31 Thủ đoạn này khôn khéo quá!


Mười giờ sáng, tại tiệm Maan Cofce, Lê Tiếu ngôi gần vị trí cửa sổ, cầm thìa khuấy ly cà phê trước mặt, trông cô mệt mỏi lười biếng, mu bàn tay chống cằm, mắt lờ đờ buồn ngủ.

Lúc này, Đường Dực Đình nhấp ngụm cà phê, hung dữ chọt màn hình điện thoại: "Cậu nói xem, có phải Giang Ức làm không?

Mình đoán chắc chắn là cô ta rồi, không lầm được đâu!"

Lê Tiếu liếc Đường Dực Đình rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, thờ ơ nói: "Sớm muộn gì cũng sẽ biết, không vội."

"Không phải chứ, đã vậy rồi còn không vội được à?"

Đường Dực Đình đập bàn, giơ điện thoại đến trước mặt Lê Tiếu: "Cụ tổ à, ngài nhìn kỹ đi, bình luận của bài viết đã trên nghìn rồi.

Cậu thật sự không sợ ngày tốt nghiệp bị trì hoãn à?"

Lê Tiếu nhướng mày, nói: "Tự mình có cách."

Chuyện hóng hớt trên diễn đàn trường tạm thời đã bị tài khoản chính thức khóa chủ đê, nhưng điều này cũng chẳng ảnh hưởng đến sự nhiệt tình của quần chúng nhiều chuyện.

Lê Tiếu ngồi trong xe Mercedes, một tay vịn tay lái, cúi đầu nhìn trang chủ diễn đàn.

Cô cầm điện thoại trầm ngâm mấy giây sau đó gọi cho Lê Thiếu Quyền.

Mất một lúc sau đối phương mới bắt máy.

"Ai đó, biết mấy giờ rồi không?"

Giọng nói buồn ngủ thiếu kiên nhẫn của Lê Thiếu Quyền truyền đến.

Lê Tiếu nhìn đồng hồ trên xe, lạnh nhạt nói: "Đừng ngủ nữa, dậy làm việc đi."

Đầu bên kia im lặng ba giây, sau tiếng "oạch" là tiếng rên của Lê Thiếu Quyền vang lên: "Oái!

Ngã chết tôi!"

Bố già tương lai của Honker Union ngã khỏi giường.

Anh ta thầm rủa cả buổi, cầm trà để qua đêm trên tủ đầu giường uống hai ngụm lớn: "Lần này lại tra ai đây?"

"Không tra ai cả, anh hack diễn đàn Đại học Y đi."

Lê Tiếu thờ ơ ra lệnh.

Lê Thiếu Quyền cũng không hỏi nhiều, tập tếnh đến phòng sách, vừa đi vừa nói: "Vậy thôi à?

Thật phí phạm người tài mà, dù gì anh cũng là bố già tương lai của giới hacker.

Anh..."

"Tút tút tút..."

Lê Thiếu Quyền còn chưa nói hết, điện thoại đã cúp rồi.

Anh ta cầm điện thoại gãi đầu, ngáp một cái rồi cam chịu mà làm việc.

Hack diễn đàn thì quá đơn giản, mấy phút là xong.

Xong việc, Lê Thiếu Quyền còn nhắn tin WeChat cho Lê Tiếu: Hack xong rồi, ngài còn dặn dò gì không?

Năm phút sau...

Lê Tiếu: (Tập tin)

Lê Tiếu: Thứ Hai tuân sau, khi dẹp hết đám công kích thì đăng nội dung này lên trang chủ diễn đàn.

Thứ Hai tuần sau?

Anh ta nhớ hình như hôm đó là ngày bảo vệ luận văn của Đại học Y.

Sẩm tối, Lê Tiếu chạy xe đến trung tâm thể thao Đông Giao ngay chỗ giao giữa đường chính và đường cao tốc Đông Giao.

Nơi này tập trung các bộ môn thể thao giải trí đắt tiền như golf, bowling, ném phi tiêu, bắn súng... có diện tích rất lớn.

Lê Tiếu quen lối lái đến hầm đỗ xe.

Đỗ xe xong, cô lại gọi cho Nam Hân: "Em đến rồi."

Nam Hân cười tủm tỉm trong điện thoại: "Bé cưng mau đến đây, chị ở sảnh bowling số hai."
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 32 Lời đồn không đáng tin


Lê Tiếu bước vào thang máy tầng hầm, liếc nhìn sơ đồ khu của trung tâm, thuận tay ấn tầng năm.

Đến tầng ba, cửa thang máy mở ra, gió hai bên lùa tới, thối tung tóc mái của cô.

Lê Tiếu mở mắt, hai người áo đen nổi bật đập vào mắt cô.

Ngoài cửa thang máy, Thương Úc mặc sơ mi đen và quần tây cùng màu đứng phía trước.

Cổ áo hơi mở, đường cong xương quai xanh nổi bần bật.

Phía sau là Lưu Vân mặc trang phục đen y hệt.

Dưới ánh đèn phản quang vàng ấm áp, tầm mắt Lê Tiếu va phải con ngươi đen láy của Thương Úc.

Anh ta về rồi?

Hai người còn chưa lên tiếng, Lưu Vân đã đưa một tay giữ cửa thang máy, gật đầu với Lê Tiếu: "Cô Lê."

Lê Tiếu thờ ơ gật đầu, ánh mắt vẫn tập trung trên người Thương Úc.

Anh rảo bước đi đến, cùng với hoàng hôn lạnh lẽo, không khí quanh người cũng trở nên lành lạnh.

Khi cửa thang máy đóng lại, Lê Tiếu phá vỡ sự im lặng: "Nghe nói Diễn gia đã về Parma, anh quay lại lúc nào thế?"

Thương Úc cách Lê Tiếu nửa mét, xuyên qua cửa phản quang có thể nhìn thấy ý cười thản nhiên trong mắt cô.

Tối nay cô mặc áo khoác nâu, quần jeans bó sát người phối với đôi bốt Dr.Martens khiến cặp chân thêm thon dài.

Từ kính phản quang, Thương Úc đối mặt với Lê Tiếu, trầm giọng đáp lại: "Vừa quay lại."

Lê Tiếu nghiêng người sang bên, tầm mắt rơi trên yết hầu của Thương Úc: "Thế... kết quả thế nào?"

Thang máy tĩnh lặng vài giây, khi tiếng nhắc nhở vang lên lần nữa, chất giọng khàn khàn từ tính cùng với tiếng cửa mở truyền đến: "Như cô mong muốn."

Cửa mở, Lưu Vân bước ra ngoài trước, một tay ngăn cửa, mắt nhìn thắng phương xa, hết mình làm đúng chức trách.

Như mình mong muốn, nghĩa là từ hôn thành công sao?

Lúc này, nụ cười nơi đáy mắt Lê Tiếu càng sâu hơn, để lộ sự vui vẻ hiếm thấy.

Cô cho hai tay vào túi áo khoác, dựa thang máy, ngẩng đầu đề nghị: "Tôi muốn mời Diễn gia một bữa cơm để cảm ơn anh đã giúp đỡ, không biết anh có dư thời gian nể mặt tôi không?"

"Không cần."

Thương Úc hơi nghiêng đầu, từ chối dứt khoát.

Thấy vẻ mặt cô thoáng hiện vẻ tiếc nuối, anh nheo mắt, môi mỏng khẽ nhếch lên: "Biết chơi bowling không?"

Lê Tiếu gật đầu: "Biết một chút."

Anh nhìn vào mắt cô như có điều suy nghĩ, sau đó bước ra khỏi thang máy, gọi cô: "Đến đây."

Lê Tiếu nhìn bóng lưng Thương Úc, cúi đầu cười.

Lời đồn thật không đáng tin!

Lê Tiếu cùng Thương Úc sóng vai đến sảnh bowling riêng trên tầng năm.

Sảnh số hai ở bên cạnh nên Lê Tiếu cũng không vội qua đó.

Dù gì Nam Hân cũng là một kẻ yêu bowling từ trong xương tủy, chỉ cần đưa cô nàng đến sân bowling thì cô nàng có thể chơi một mình đến tận thế.

Sảnh bowling riêng được chia ở một khu vực độc lập.

Trong sảnh sáng rực đèn đuốc.

Ngay lúc Lưu Vân đẩy cửa ra, hai người đàn ông đang ở khu nghỉ ngơi cạnh đường băng đồng thời liếc mắt qua đầy kinh ngạc.

Lê Tiếu từng trông thấy hai người này.

Hôm đó ở quán bar Entertainment City, họ và Thương Úc ở chung một căn phòng, cũng chính hai người họ lôi gã đàn ông gào thét kia đi.

Lúc này, một người trong đó nhìn Lê Tiếu với vẻ tò mò ánh mắt đảo liên tục giữa cô và Thương Úc, khi đứng dậy thì híp mắt: "ôi chao, đây là..."
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 33 Em không biết Âu Bạch à?


Thương Ức bước chậm rãi đến vị trí gần khu nghi ngoi trong sảnh bowling, anh kéo ghế ngồi xuống.

Đối diện anh là người đàn ông có gương mặt vô cùng xinh đẹp.

Anh ta mặc đồ thoải mái, ngồi vắt chân chữ ngũ: "Anh đến muộn."

Thương Úc hơi nghiêng mặt, xắn tay áo, nhìn vào ghế bên cạnh và nói với Lê Tiếu: "Đến đây ngồi."

Lê Tiếu không chút do dự kéo ghế ngồi xuống.

Người đàn ông bị ngó lơ thoáng nhìn quanh, nghiêng người về phía trước, chỉ tay lên mặt mình: "Thương Thiếu Diễn, tôi vừa hỏi anh mà, có phải anh không thấy tôi không thế?"

Mắt Lê Tiếu lóe lên, có thể gọi thẳng tên Thương Úc thì quan hệ của họ không đơn giản.

Thương Úc vuốt vuốt nếp xắn trên tay áo, liếc nhìn đối phương, sau đó giới thiệu với Lê Tiếu: "Thu Hoàn, Âu Bạch."

Người đàn ông đang đứng là Thu Hoàn?

Hóa ra đây là cậu ấm nắm cố phần khống chế ngành công nghiệp máy móc ở Nam Dương.

Lê Tiếu nhớ cái tên này vì đó là khách quý của anh Cả Lê Quân, nhà giàu nộp thuế cao của Nam Dương.

Còn về Âu Bạch thì tên nghe quen quen nhưng cô không nhớ ra từng nghe ở đâu.

Lê Tiếu vẫn duy trì tư thế đút hai tay vào túi, tựa ra lưng ghế, thoáng ngẩng đầu, nhàn nhạt giới thiệu bản thân: "Chào mọi người, tôi là Lê Tiếu."

Cách một cái bàn, Thu Hoàn nhướng mày xấu xa, sau đó chôm người về phía Lê Tiếu: "Hóa ra là em Tiếu, hân hạnh được gặp.

Anh là Thu Hoàn, cứ gọi anh là anh Thu."

Em Tiếu?

Âu Bạch với ề ngoài tuyệt đẹp nhìn Lê Tiểu không chớp mắt, qua một lúc thì xoay người nói: "Lê Thừa là gì của cô?"

Lê Tiếu chuyển tâm nhìn, chạm phải ánh mắt sắc bén của Âu Bạch, trong thoáng chốc, cô dường như đọc được sự tức giận trong mắt anh ta.

Anh ta có xích mích với Lê Thừa?

Lê Tiếu bình tĩnh đánh giá Âu Bạch, ung dung đáp: "Đó là anh Ba của tôi, anh Âu biết anh tôi sao?"

Cô vừa dứt lời, vẻ mặt của Âu Bạch trông rất kỳ lạ.

Âu Bạch và Thu Hoàn trố mắt nhìn nhau.

Sau đó Thu Hoàn chỉ vào Âu Bạch, hỏi Lê Tiếu: "Cô em, em gọi cậu ta là anh Âu à?

Em không biết cậu ta?"

Lê Tiếu lạnh nhạt hỏi ngược lại: "Tôi nên biết anh ta sao?"

Thu Hoàn im lặng.

Âu Bạch nghiến răng, nâng tách cà phê trên bàn lên cố ra vẻ bình tĩnh.

Lê Tiếu không rõ nên cũng lười gặng hỏi, lạnh nhạt nhìn Thương Úc bên cạnh mình, nhưng bất ngờ phát hiện nụ cười trên môi anh vẫn chưa kịp vụt tắt.

Người đàn ông luôn lạnh nhạt hời hợt, xa cách trong ấn tượng ngay lúc này lại như ánh nắng xuyên qua mây mù, vừa chói mắt vừa ẫm áp chỉ vì khóe môi khẽ nhếch lên.

Anh đang cười, cô đang nhìn.

Bầu không khí im ắng đến kỳ dị.

Thu Hoàn cầm hai chai nước suối đặt lên bàn, Âu Bạch thì cau mặt đứng dậy: "Tôi ra ngoài hóng mát một lát."

Thu Hoàn: "Này, tôi ra ngoài với cậu!"

Hai người nối nhau rời khỏi sảnh bowling.

Lê Tiếu mất tự nhiên mà bắt tréo chân, nhìn Thương Úc: "Việc tôi không nhận ra Âu Bạch lạ lắm sao?"

Ý cười trên môi Thương Úc càng rõ rệt, có vẻ như tâm trạng rất tốt: "Cô là người con gái đầu tiên không nhận ra Âu Bạch."

Âu Bạch nổi tiếng lắm à?

Lê Tiếu trầm ngâm vài giây, lấy điện thoại trong túi ra gõ tìm kiếm cái tên Âu Bạch.

Âu Bạch: Thần tượng quốc dân, nghệ sĩ đang hot, ông hoàng nhạc Pop, bậc thầy ảnh đường phố... gồm mười mấy danh hiệu, Lê Tiếu cũng lười xem.

Tổng kết lại là: Rất khoa trương!
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 34 Diễn gia mời tôi dùng bữa?


Lê Tiếu câm nín, cất điện thoại vào túi, cầm nước suối trên bàn uống một hớp rồi nói sang chuyện khác: "Anh ta có xích mích gì với anh Ba tôi thế?"

Thương Ức liếc cô, chống đầu gối ung dung đứng dậy: "Rảnh thì hỏi thử anh Ba cô."

Lê Tiếu ngẩng đầu nhìn anh đứng dậy, không nghĩ thêm về chuyện Âu Bạch nữa mà hỏi: "Muốn chơi bóng sao?"

"Ừ, lại đây."

Mấy phút sau, Thu Hoàn với Âu Bạch quay lại sảnh, vừa liếc mắt đã thấy Lê Tiếu trình diễn tư thế tạo đà bốn bước ném bóng linh hoạt vô cùng hoàn hảo.

Thu Hoàn xoa cằm, dụng vai Âu Bạch: "Cô em này chơi được đấy, trúng đến chín trên mười."

Vẻ mặt Âu Bạch dịu đi nhưng vẫn kiêu căng, khẽ hừ: "Thường thôi."

Trên đời này, đây là lần đầu anh ta thấy một cô gái hùng hồn thừa nhận không biết anh ta như vậy.

Hơn nữa... cô còn là em gái của tên thổ phỉ biên giới Lê Thừa!

Đúng là hoang đường!

Thu Hoàn lạnh nhạt liếc nhìn Âu Bạch, châm chọc: "Trước đây không biết cậu nhỏ nhen vậy đấy?"

Âu Bạch đen mặt, im lặng quay lại chỗ ngồi.

Anh ta vừa lướt web vừa lẩm bẩm: "Mình không đẹp à?

Hay không đủ ngầu?

Sao lại có người không nhận ra mình chứ?"

Thu Hoàn: "..."

Kế đó, Thu Hoàn nghe Âu Bạch lẩm bẩm tiếp: "Em gái của thổ phỉ quả nhiên cũng là thổ phỉ nốt!

Cả nhà đều không có mắt nhìn!"

Mười phút kế tiếp, Lê Tiếu chơi ba ván bowling với Thương Úc.

Kết quả thật bất ngờ, cô lại thắng Thương Úc với điểm số sát sao.

Lúc này, khi hai người đến khu nghỉ ngơi bên cạnh đường băng, Lê Tiếu xoa xoa ngón tay, mắt sáng long lanh: "Bình thường Diễn gia thích chơi bowling sao?"

"Không hẳn là thích, chỉ thỉnh thoảng chơi chút thôi."

Anh lấy gói thuốc trong túi ra, kẹp một điếu giữa ngón tay, mí mắt hơi nhướng lên: "Lát nữa muốn ăn gì?"

Lê Tiếu kề gần mặt bàn, một tay chống cằm, mắt sáng lên: "Muốn mời tôi ăn cơm à?"

"Phải, là phần thưởng chiến thắng của cô."

Ánh mắt của Thương Úc mang theo thâm ý, ánh sáng rực rỡ trên đỉnh đầu rọi xuống gương mặt như điêu khắc của anh, khiến người ta đắm đuối.

Lê Tiếu uống thêm một ngụm nước mới nén được sự rung động trong lòng: "Tôi ăn gì cũng được, cũng không kén nên anh chọn đi."

Dút lời, cô đặt chai nước suối xuống, mím môi: "Tôi vào phòng vệ sinh trước đã."

Ra khỏi sảnh bowling riêng tư, Lê Tiếu dẫn tỉnh táo lại, chậm rãi đi đến sảnh số hai ở bên cạnh.

Thật ra khi cô chơi bóng với Thương Úc thì điện thoại rung mãi, đều là cuộc gọi của Nam Hân.

Lúc này trong sảnh số hai, Nam Hân ngồi một góc trên ghế sô pha, đặt một quả bowling trên đùi, nghe tiếng bước chân chậm rãi, cô liếc mắt nhìn, giả vờ tức giận: "Bé cưng, đừng nói với chị rằng em lạc đường đấy."

"À, vừa rồi có chút việc."

Lê Tiếu ngồi xuống cạnh Nam Hân.

Nam Hân không hoài nghi, đưa bóng tới trước mặt cô, mim cười quyến rũ: "Nếu xong việc rồi thì chơi mấy ván với chị nhé?"

Lê Tiếu liếc nhìn Nam Hân, lấy khuỷu tay đẩy bóng về: "Không được, chưa xong việc nên em đi trước đây."

Nam Hân: "?"
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 35 Chắc anh không đánh lại anh Ba tôi


Ở gian bên cạnh, sau khi Lê Tiếu ra ngoài thì Thu Hoàn và Âu Bạch lần lượt đến cạnh Thương Úc.

Thu Hoàn ngả người trên ghế, khẽ hất cằm, nghiêm túc nhìn Thương Úc: "Cô ấy chính là đối tượng mà Thương Lục muốn từ hôn à?"

Thương Úc khá lạnh nhạt, cụp mắt, nhả một vòng khói: "Phải, muốn nói gì?"

Thu Hoàn nghẹn họng, cười mỉm: "Tôi có thể nói gì được?

Anh cũng đưa người đến trước mặt bọn này rồi, lão đại Thương à, đừng nói đây chỉ là nhất thời hứng lên đấy nhé."

Lúc này, Âu Bạch giật mình gõ bàn: "Nói thế thì cô ấy chính là cô dâu nuôi từ bé của Thương Lục à?"

Mặc dù vừa rồi có nghe tên Lê Tiếu, nhưng Âu Bạch vốn không nghĩ đến Thương Lục.

Anh ta cẩn thận ngẫm lại, hình như tên thổ phỉ Lê Thừa kia chỉ có một cô em gái.

Thu Hoàn khinh bỉ nhìn Âu Bạch: "Thế này mà gọi là cô dâu nuôi từ bé à?"

Âu Bạch liếc xéo Thu Hoàn, cầm gói thuốc trên bàn, rút một điếu đặt trước mũi ngửi: "Thiếu Diễn, anh làm gì thế?

Người mà em trai anh không cần, anh lại muốn dọn mâm à?"

Tuy lời hơi chói tai, nhưng Âu Bạch tự nhận anh ta đã khách sáo lắm rồi.

Nhớ đến chuyện tên thổ phỉ Lê Thừa đã làm với anh ta lúc đó, thật sự không phải là người mà!

Âu Bạch dứt lời, trong sảnh lặng thinh một lúc lâu.

Thương Úc không nói gì, nhưng trong ánh mắt sắc bén dường như xuất hiện cơn lốc vô hình, từng cơn gió lạnh len lỏi vào da thịt khiến Âu Bạch rùng mình.

Thu Hoàn đỡ trán than thở, liếc nhìn Âu Bạch méo mặt, dùng mũi chân đạp nhẹ đối phương: "Có phải quẳng não cho chó gặm rồi không?"

Người mà Thương Úc dẫn đến, dù không đáng giá một đồng cũng khiến cho phép người khác phê bình.

Nhưng tên Âu Bạch này, đẹp trai, gia thế tốt, chỉ có cái lỗ tai là... mắng!

Chẳng trách lúc trước ở biên giới bị Lê Thừa treo lên cây làm mồi cho muỗi cả đêm, đáng đời anh ta!

Âu Bạch hơi hoảng, biết mình đã phạm vào cấm kỵ, chợt da gà nổi khắp cổ, cố vắt hết óc ra nghĩ cách bù đắp lỗi lầm của mình.

Trong giới ai cũng biết, Thương Thiếu Diễn của Nam Dương không giận thì đã giận ác sẽ thấy máu đỏ.

Âu Bạch đang ngầm có nên rạch một ngón tay để làm dịu lửa giận của Thương Úc hay không thì sát khí rợn tóc gáy trên người Thương Úc tiêu tan.

Sau đó, Âu Bạch nghe thấy giọng nói lạnh nhạt và ngông cuồng truyền đến từ phía sau: "Anh Âu, từ dọn mâm đâu phải dùng như vậy."

Lê Tiếu đã quay lại, hơn nữa còn rất khổng khéo khi cô nghe được câu nói kia của Âu Bạch.

Anh ta lại dám hình dung Thương Úc là người dọn mâm?

Âu Bạch sợ hãi quay đầu nhìn Lê Tiếu, cặp mắt hoa đào xinh đẹp lập tức lộ vẻ kiêu ngạo, vênh váo nói: "Tôi dùng từ thế nào liên quan gì đến cô?"

Lê Tiếu chậm rãi quay lại ngồi cạnh Thương Úc, nghiêng người về trước chống đầu gối, lạnh nhạt liếc Âu Bạch: "Có phải anh Âu bất mãn với tôi không?"

"Không được à?"

Âu Bạch sợ Thương Úc nhưng không đồng nghĩa với việc anh ta sợ Lê Tiếu.

Nhất là cô còn là em gái của Lê Thừa, thế nên Âu Bạch ghét lây luôn!

"Được, đương nhiên là được!"

Lê Tiếu thờ ơ nắm chặt tay, tầm mắt nhìn Âu Bạch hiện lên vẻ gian tà: "Nhưng có bất mãn thì giữ cho riêng mình.

Dù gì... tôi cũng đoán chắc anh không đánh lại anh Ba tôi.

Mà anh tôi thì... không đánh lại tôi."
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 36 Tôi không có quặng ở Châu Phi


Gương mặt tuyệt đẹp của Au Bạch chợt đen sì, bởi vì anh ta đang bị uy hiếp ngay trước mặt mọi người.

Nhưng anh ta cảm thấy Lê Tiếu đang nói khoác!

Anh ta còn chưa mở miệng châm chọc thì Thương Úc đã đặt chân xuống, dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn Âu Bạch, sau đó lòng bàn tay ấm áp của anh vỗ nhẹ lên đầu Lê Tiếu: "Đi ăn thôi."

Lúc này mới hơn bảy giờ.

Tâm trạng bực bội của Lê Tiếu chợt tan thành mây khói vì động tác thân mật của Thương Úc.

Thứ tình cảm phức tạp đó như đóa hoa yêu kiều nở rộ ngày xuân, phiêu đãng trong cơn gió.

Bảy giờ rưỡi, tại Thủy Tinh Uyển.

Nhà hàng Thủy Tinh Uyển nằm ở trung tâm thành phố, tọa lạc ngay cạnh lâm viên Hoàng Gia tấc đất tấc vàng.

Nơi này chú trọng vào thể nghiệm phục vụ cao cấp hoàng gia.

Người có thể dùng bữa ở đây nếu không phải chính khách thì cũng là quý tộc.

Người bình thường dù có tiền muốn vào cũng không có được thẻ thông hành để dùng bữa.

Lê Tiếu đi theo Thương Úc từ lối dành cho khách VIP đến thẳng gian Y Lan Uyến được bao trọn.

Trong phòng, tranh chữ bản gốc treo khắp nơi, bàn ghế làm từ gỗ Hoàng Hoa Lê cũng sực nức mùi tiền.

Lê Tiếu và Thương Úc ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn vuông.

Lưu Vân nhận thực đơn bằng thẻ tre từ tay người phục vụ mặc phục sức cung đình, cung kính đưa cho hai người.

Lúc chọn món, Lê Tiếu nhìn chữ viết trên thẻ tre, nhưng lòng lạinghĩ về Thương Uc.

Trong căn phòng với sắc cổ hương xưa, anh mặc sơ mi đen ngồi ngay ngắn, tay áo được xắn lên để lộ bắp thịt cường tráng.

Từng hành động đều mang vẻ cuồng dã khó lòng kiềm chế.

Khi anh nhấc bình trà men xanh, tầm mắt Lê Tiếu cố định trên ngón tay anh, vừa rồi chính bàn tay đó đã vỗ đầu cô.

Chậc, ngón tay thôi cũng đẹp như vậy.

"Đừng nhìn tôi, xem thực đơn đi."

Lúc này, Thương Úc đặt ly trà đối diện Lê Tiếu rồi gõ nhẹ ngón tay lên thẻ tre.

Lê Tiếu không hề che giấu niềm hiếu kỳ của mình, học theo anh, cũng gõ lên thẻ tre: "Diễn gia, cho tôi hỏi, vừa rồi Âu Bạch nói anh là người dọn mâm, khi ấy anh nghĩ gì?"

Thương Úc thu tay đưa trà lại, châm cho mình một tách.

Hơi nóng lượn lờ trước mặt anh, bay lên rồi tan đi.

Đáy mắt mơ hồ có ý cười: "Cô cảm thấy tôi nghĩ gì?"

Anh hỏi ngược lại khiến Lê Tiếu lặng đi mấy giây, trêu: "Lẽ nào không nên đưa anh ta đến châu Phi đào mỏ sao?"

Thương Úc nâng tách trà thổi thổi, nếp nhăn ở trán giãn ra: "Tôi không có quặng ở châu Phi."

Chà, nói trắng ra vẫn là bảo vệ anh em của anh chứ gì?

Lê Tiếu hậm hực bĩu môi, đưa mắt nhìn thực đơn thì lại nghe thấy giọng nói thuần phác xen lẫn ý cười của Thương Úc: "Muốn cậu ta đi đào mỏ à?"

"Đúng là có ý tưởng này."

Lê Tiếu đỡ cằm lười biếng gật đầu.

Thương Úc buông tách trà, yết hầu chuyển động, nhìn đôi mắt nai mông lung của Lê Tiếu, nhíu mày nghiền ngẫm: "Chắc không được rồi, cậu ta còn lịch quay ba bộ phim ở Diễn Hoàng Entertainment."

Lê Tiếu ngẫm nghĩ, tiếp tục dò xét: "Thế xong lịch phim thì được không?"

Cô vừa dứt lời, cả Lưu Vân cũng không nhịn được mà liếc mắt.

Cô Lê này dường như không biết thế nào là giới hạn.

Anh ta có thể đoán được kế đến chắc chắn sẽ là sự giễu cợt và bác bỏ của lão đại.

Nhưng sau đó, Lưu Vân nghe lão đại nhà mình trầm giọng đáp lại: "Ừ, có thể cân nhắc."
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 37 Ai lại thích một tên thiểu năng?


Lê Tiếu và Thương Úc dùng bữa ở Thủy Tinh Uyển khoảng1 một tiếng đồng hồ.

Động tác dùng bữa của cô gái rất tinh tế, ăn chậm nhai kỹ và... cực kỳ kén ăn.

Rõ ràng món ăn đều do cô tự chọn, nhưng trong bát đĩa bên cạnh đều là những đồ ăn kèm bị cô lựa ra bằng hết.

Hành, gừng, tỏi, hành tây, rong biển, súp lơ xanh, bắp cải tím...

Lưu Vân ngây người.

Trước đó không lâu là ai tự nói bản thân không kén ăn?

Cô Lê, có phải cô đã định nghĩa sai về kén ăn rồi không?

Lúc này, mùi thuốc lá như có như không từ đối diện thổi tới.

Lê Tiếu cắn sợi miến, ngẩng đầu thấy Thương Úc chống khuỷu tay lên bàn, đôi mắt sâu thằm nhìn ra ngoài cửa, không biết đang nghĩ ngọi gì.

Cô nhấp canh trên môi rồi buông đũa, bật thốt: "Chuyện đính hôn giữa tôi và Thương Lục thật sự có thể hủy bỏ sao?"

Thương Úc kẹp điếu thuốc đặt lên môi, khi nhả khói thì dùng đầu ngón tay gáy tàn thuốc: "Có thế.

Tuần tới đích thân ba tôi sẽ đến xin lỗi."

Ông cụ Thương sẽ đến Nam Dương?

Lê Tiếu khẽ nhếch môi, nỗi lo mấy ngày nay dần tiêu tan.

Thật ra thì chỉ cần từ hôn được, quá trình hay nguyên do đều không quan trọng.

Đến chín giờ rưỡi, đội xe sang của Tập đoàn Diễn Hoàng lại đỗ ở ngoài cổng chính nhà họ Lê.

Mà chiếc Mercedes của Lê Tiếu cũng được thủ hạ của Thương Úc lái từ trung tâm vận động về.

Xuống xe, Lê Tiếu ngoảnh lại nhìn cửa kính xe kéo lên phân nửa.

Chạm mắt với Thương Ức, cô vẫy tay chúc ngủ ngon.

Lúc sau, Lê Tiếu ung dung vào cửa, phòng khách sáng rực không một bóng người.

Cô chào quản gia rồi đi thẳng lên phòng sách tầng hai.

Lê Quảng Minh không có ở đây.

Lê Tiếu nhìn ly hồng trà còn bốc khói trên bàn, cởi áo khoác rồi kéo ghế ngồi chờ ông.

Chưa đến năm phút, Lê Quảng Minh ngâm nga hát đẩy cửa vào.

Nhìn thấy Lê Tiếu, ông sợ hết hồn: "Ôi trời, con gái yêu về lúc nào thế?"

Lê Tiếu tựa lưng ghế liếc nhìn ông: "Vừa về.

Con muốn nói chuyện với ba."

"Chuyện gì?

Con nói đi."

Lê Quảng Minh đổi nét mặt ngay, mở miệng.

ngôi vào ghế chủ nhà, ngón tay đan vào nhau đặt trên bàn, chờ cô Lê Tiếu nhướng mày, bình thản nói: "Nghe nói ông cụ Thương đã đồng ý từ hôn.

Mấy hôm nữa ông ấy sẽ đích thân đến Nam Dương tìm ba."

Khuỷu tay Lê Quảng Minh run lên, làm đổ ly hồng trà nóng hổi.

"Cái gì?

Ông ấy đồng ý?"

Lê Quảng Minh mặc kệ ống tay áo ướt đẫm hồng trà, nhìn Lê Tiếu với vẻ khó tin.

Cô lười biếng gật đầu, nét mặt trở nên lạnh nhạt: "Phải, chính Thương Úc nói thế."

Lê Quảng Minh im lặng, một lúc lâu sau mới bất đắc dĩ thở dài: "Được rồi, nếu đã thế thì không nên miễn cưỡng thêm, hủy hôn thôi."

Lê Tiếu cụp mắt, vẻ mặt phiền não: "Ba, nếu ba không chịu nói rõ lai lịch chuyện đính hôn thì con cũng sẽ không hỏi.

Nói thẳng ra, dù ông cụ Thương không đồng ý thì con cũng quyết từ hôn.

Thế nên, ba hiểu ý con chứ?"

"Con gái à, con thật sự... không thích Thương Lục à?"

Lê Quảng Minh phẩy phẩy ống tay áo, dò hỏi cô.

Lê Tiếu nhìn ông, nét mặt không thay đổi: "Ai lại thích một tên thiểu năng?"

Phải, có lý!

Lê Quảng Minh gật đầu thừa nhận, tự ông cũng thấy Thương Lục không được thông minh.

"Thôi, thôi, nếu con đã không thích Thương Lục thì từ hôn.

Con gái ba xuất chúng như vậy, lẽ nào còn sợ không tìm được người khác phù hợp hơn sao?

Con gái à, con đừng nghĩ nhiều, chỉ cần con không muốn thì chắc chắn ba sẽ không ép con."

Lê Tiếu nhếch môi: "Cảm ơn ba."
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 38 Tra được số điện thoại của Bố Già


Mười giờ đêm, tắm xong Lê Tiếu bèn mở máy tính ra.

Đầu tiên, cô truy cập trình mô phỏng, sau đó nhập tài khoản và mật khẩu của server.

Mấy giây sau, trang chủ xuất hiện cửa sổ đen đầu tiên.

Đầu ngón tay Lê Tiếu thoáng khựng lại, tìm số điện thoại của Lưu Vân trong điện thoại.

Cô nhập dãy số vào trang chủ, sau đó lại gõ mấy hàng code.

Sau khi ấn phím Enter, màn hình hơi nhấp nháy, danh bạ của đối phương hiện ngay trên trang chủ.

Rất hiếm khi Lê Tiếu siêng năng như thế.

Cô đích thân ra tay sao chép lại danh bạ của Lưu Vân thông qua hệ thống định vị và số điện thoại.

Thao tác của cô rất nhanh, cũng rất lớn mật, hơn nữa không hề có hành động che giấu hành vi.

Danh bạ của Lưu Vân khá ít, chưa đến trăm người.

Lê Tiếu không sang trang, mắt nhìn thắng vào biệt danh đứng đầu danh bạ.

A.

Chủ nhân bố già!

Trực giác bảo cô đây là số điện thoại của Thương Úc, cô bấm vào biệt danh trên danh bạ.

Dãy mười một chữ số, mà mười chữ số đằng sau là dãy các số liên tục, rất phù hợp với tác phong của bố già.

Lê Tiếu lưu lại dãy số vào điện thoại của mình.

Nhưng cô vừa làm xong thì màn hình máy vi tính của cô bỗng đen ngòm.

"Chậc, bị phát hiện nhanh thế?"

Lê Tiếu thản nhiên làu bàu một câu, sau đó gọi cho Lê Thiếu Quyền: "Phiền anh xử lý địa chỉ IP và dấu vết hoạt động máy tính của em."

Lê Thiếu Quyền cười hỏi: "Em lại đang làm gì đấy?"

"Sao chép một cái danh bạ."

Lê Tiếu trả lời.

Lê Thiếu Quyền tặc lưỡi: "Không bị phát hiện đấy chứ?"

"Bị phát hiện rồi."

Lê Tiếu nhìn màn hình máy tính nhấp nháy liên tục, bổ sung thêm: "À, mà em dùng tài khoản của anh truy cập vào thiết bị theo dõi đấy."

Lê Thiếu Quyền suýt nữa văng tục.

Nhưng tâm trạng sốt ruột của anh ta còn chưa được giải tỏa thì điện thoại di động đột ngột hiện lên tin nhắn chuyển khoản, ba triệu.

Lê Thiếu Quyền lập tức cười nịnh: "Daddy yên tâm, chút chuyện vặt này cứ giao cho con xử lý là được."

Lê Tiếu lười biếng "Ừ" một tiếng, cúp máy lên giường nằm, mở WeChat lục tìm số của Thương Úc.

Cùng lúc đó, trong màn đêm, biệt thự Nam Dương tọa lạc giữa đãy núi Nam Dương hùng vĩ như ngọn đèn tỏa sáng.

Đây là nơi ở tư nhân của Thương Úc, bao gồm cả quyền sử dụng, núi Nam Dương cũng đứng tên anh.

Trong vườn hoa ngoài cổng biệt thự tư nhân, Lưu Vân ngồi trước bàn ghế làm từ cẩm thạch trắng, nhìn thao tác gõ phím nhanh chóng của Truy Phong thì giục: "Rốt cuộc cậu có làm được không thế."

Truy Phong bất mãn liếc xéo Lưu Vân: "Không thì cậu tự làm đi"

Lưu Vân chẳng kiêng nể gì đạp anh ta một cái: "Nếu tôi có kỹ thuật truy tìm thì còn cần cậu phí thời gian ở đây à?"

"Vậy im miệng cho ông đây ngay!"

Truy Phong tức giận mắng Lưu Vân, tiếp tục gõ máy tính, miệng vẫn còn làu bàu: "Rốt cuộc cậu ăn hại cỡ nào thế?

Danh bạ điện thoại cũng bị người ta hack.

Nếu không phải tôi phát hiện nhanh, giờ cậu chết chắc rồi."

Kỹ thuật máy tính của Truy Phong có thể nói là số một.

Bốn trọ thủ của Thương Thiếu Diễn đều có bản lĩnh riêng, đều là tuyển thủ chọn trong muôn người.

Lưu Vân bị Truy Phong châm chọc liên tục mà mất hết kiên nhân, châm điếu thuốc: "Bớt lảm nhảm, rốt cuộc cậu có lần theo dấu vết được không vậy?

Nếu không được thì báo tôi gọi cho Vọng Nguyệt, để phía Honker ra tay!"
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 39 Baby Girl gửi tin nhắn


Truy Phong bất mãn liếc Lưu Vân, chợt quăng ra một câu uy hiếp: "Cậu còn lảm nhảm nữa thì tôi báo cho lão đại ngay đấy!"

Lưu Vân lặng lẽ ngồi thẳng người, làm động tác kéo khóa miệng.

Bên kia, trong phòng ngủ xa hoa ở tầng trên cùng biệt thự, đen vàng phối hợp với xám nhạt làm màu chủ đạo.

Phòng ngủ tĩnh mịch rộng rãi với ba mặt là cửa sổ sát đất ngắm cảnh, đêm tối như mực.

Lúc này, trước mặt cửa sổ hướng ra núi Nam Dương, Thương Úc mặc áo ngủ màu xám tựa vào ghế dựa của Ý, cổ áo hơi mở, tay phải đỡ trán, dáng vẻ lười nhác nhưng quyến rũ.

Quầy rượu bên cạnh có đặt nửa ly rượu Rum.

Hương rượu phảng phất trong không khí.

"Tinh..."

Điện thoại trên quầy rượu vang tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm.

Thương Úc liếc mắt.

Anh cầm điện thoại lên mở khóa, trong tầm mắt hiện lên tin nhắn đến từ: Baby Girl.

Thương Úc liếc mắt.

Anh cầm điện thoại lên mở khóa

[Diễn gia, tôi là Lê Tiếu, nhờ anh lưu số của tôi.]

Ngón cái anh dùng trên màn hình, điện thoại lại truyền đến một tiếng vang.

Baby Girl: Diễn gia có dùng WeChat không?

Thương Úc híp mắt, theo bản năng ấn vào khung trả lời, nhưng vừa gõ một ký tự lại thoát ra.

Anh có WeChat, nhưng không hay sử dụng.

Anh mở giao diện chính, một lúc sau mới tìm ra WeChat.

Ấn vào ứng dụng WeChat, anh mở chức năng tìm kiếm số điện thoại, sau đó trở về giao diện tin nhắn vừa rồi và trả lời ngắn gọn: Có.

Xong việc, Thương Úc đặt điện thoại xuống, cầm lý rượu Rum trên bàn uống cạn.

Trước cửa sổ, tầng tầng ánh đèn hắt lên khiến đường nét gương mặt anh tuấn trở nên mông lung.

Anh nhìn cảnh đêm bên ngoài, tư thế thả lỏng, khóe môi nhếch lên.

Không tồi, thế mà có thể tìm ra số điện thoại cá nhân của anh.

Thương Úc lắc lắc ly rượu, viên đá đã tan hơn nửa chạm vào thành ly phát ra tiếng vang.

Lúc này, tiếng gõ cửa chợt vang lên.

Sau khi Thương Úc đáp lại, Truy Phong và Lưu Vân mặt tái mét đẩy cửa vào.

Truy Phong mím môi, lắp bắp: "Lão đại,xảy ra sự cố rồi..."

Thương Úc vẫn tựa người vào ghế, chân bắt tréo, giọng nói nhiễm hương rượu trầm thấp: "Sự cố gì?"

Truy Phong liếc nhìn Lưu Vân sống không còn gì luyến tiếc, cắn răng nói thật: "Vừa rồi có người hack vào danh bạ của Lưu Vân.

Tôi lần theo dấu thì phát hiện đối phương cũng là một cao thủ máy tính.

Hơn nữa... rất có thể số điện thoại của lão đại đã bị lộ."

Anh ta lo nhất là việc này.

Trong danh bạ của Lưu Vân thì số điện thoại cá nhân của lão đại là quan trọng nhất.

Lỡ đâu có người nảy ý xấu, công bố số của lão đại thì... hậu quả khó mà lường được.

Dù gì ở Nam Dương này, số người muốn có số điện thoại cá nhân của lão đại để kéo quan hệ đếm không xuể.

Truy Phong vừa dứt lời, Lưu Vân liền bước lên, dáng vẻ nhận sai thấy chết không sờn: "Lão đại,do tôi sơ xuất, xin hãy trách phạt."

Phòng ngủ im lặng một lúc lâu, Thương Úc mới nhấp một ngụm rượu: "Cậu lần ra được gì?"
 
Back
Top Bottom