Chương 26: Một hoạt động đầy vui vẻ...
Hình như khi tối gã ăn súp nấm.
Có phải không?
Bên phía Cú im lặng nửa ngày, gửi một câu: [Cậu chắc chắn khi tối các cậu thật sự đã ăn súp nấm?]
Lâm Tuyết Trúc không rõ.
Nếu thật sự là 【Nấm ngụy trang 】, vậy thì mình vẫn còn mạng để ngồi đây nhắn tin với hắn ta sao?
[Có khi nào cậu nhớ nhầm không...]
Bên phía Cú gửi tin nhắn tới.
Lâm Tuyết Trúc vò rối tóc của mình: [Tôi cũng không biết tại sao lại thế nữa!]
[Còn thừa lại không?
Cậu đi nhìn thử xem.]
Đúng rồi, bọn họ còn thừa lại rất nhiều súp!
Lâm Tuyết Trúc bò dậy khỏi giường, lập tức chạy ra phòng khách.
Lấy nồi súp ra khỏi tủ lạnh, mở màng bọc thực phẩm ra nhìn, trăng trắng sền sệt, tuy không còn đặc sệt như trước, nhưng đúng thật là súp nấm.
[Không phải 073, tôi nhìn rồi, chỉ là nấm bình thường.]
Lâm Tuyết Trúc yên tâm, lúc này mới phản ứng lại, chân của mình đều mềm cả rồi.
"Hên mà không phải 073."
Gã lầm bầm lầu bầu.
Cúi đầu lại nhìn nồi súp.
Nhưng lần nhìn này, thiếu chút nữa đã hù chết gã.
Phần súp màu trắng đang nhanh chóng trở nên đặc sệt, chuyển thành màu tím đen đậm, miếng nấm nổi bên trên màu sắc sặc sỡ, toàn bộ nồi canh cứ như bị đổ dầu mỏ vào quấy, dưới ánh đèn chiếu xuống, đủ mọi màu sắc làm tròng mắt Lâm Tuyết Trúc đau đớn.
Lúc này, nấm tựa như chú ý tới tầm mắt của gã, phát ra tiếng khóc kêu thật to, tựa như đang ai oán sự bi thảm của chính mình.
Nó chưa từng bị đối xử như vậy!
Nhân loại tiếp xúc với nó đều sẽ lập tức ngã xuống đất, mà Nguyễn Châu lại không giống vậy...
Nhưng sự thân mật lấy lòng của nó không đổi lấy được lòng thương xót của người nọ, sự đau đớn khi bị vũ khí sắc bén cắt vào cơ thể khiến nấm không bao giờ muốn thử lần nữa!
A a a a a a!
Đau quá đi!
Nhìn thấy Lâm Tuyết Trúc, 073 tựa như tìm được thứ để phát tiết, gã cũng ăn, gã làm sao mà dám ăn?!
Vô số cảm xúc trái chiều ập tới nó.
Thành nồi canh, âm thanh "xèo xèo" vang lên, là chất độc đang ăn mòn vật chứa.
Lâm Tuyết Trúc nghĩ đến, 073 phải sử dụng cách thức cực kỳ đặc thù mới có thể thu giữ.
Nhưng, 073 đã bị làm thành súp rồi, còn có thể thu dụng sao?
Tay Lâm Tuyết Trúc run lên.
Tính ăn mòn của chất độc kia rất nhanh, gã lập tức ném nồi canh ra xa.
"Bang!"
Nồi canh bị quăng trên sàn, bắn lên vô số chất lỏng màu đen.
Lâm Tuyết Trúc ngã ngồi dưới đất, ngón tay vói vào cổ họng, cố sức moi móc, phát ra từng âm thanh nôn khan.
Gã không muốn chết!
Gã tuyệt đối không muốn chết!
Nước mũi nước miếng đồng loạt chảy ra, hai mắt Lâm Tuyết Trúc đẫm lệ mơ hồ.
Nhưng đã chậm, thứ gã ói ra chỉ là một chút nước chua.
Bụng gã chợt đau nhức, tựa như lúc chiều đã ăn phải đồ độc gì mà đến bây giờ mới có phản ứng, ngũ thải ban lan hắc nấm đang xuyên qua ruột gã.
Sắc mặt Lâm Tuyết Trúc dần trở nên xanh trắng, ý thức bị rút ra.
Trong lúc mơ hồ gã nhìn thấy, mấy thứ chất lỏng màu đen kia tựa như có ý thức, cố ý tụ lại thành một đống, biến thành từng cây nấm thật lớn, tay trong tay vây quanh gã mà khiêu vũ, tựa như đang hoan hô chúc mừng vì cái chết của gã.
Gã sắp chết.
Lâm Tuyết Trúc nhắm hai mắt lại.
"Lâm Tuyết Trúc!"
Ánh đèn trong phòng khách bây lên.
Nguyễn Châu nghe tiếng động thì mang dép lê chạy ra, nhìn thấy Lâm Tuyết Trúc ngã trên sàn, hoảng sợ, "Anh làm sao vậy?"
Cậu lấy điện thoại ra: "Tôi gọi xe cứu thương!"
Sắc mặt Lâm Tuyết Trúc xám tro: "Không cứu nổi...
Tôi ăn phải nấm độc..."
Nguyễn Châu nhìn nồi canh cách đó không xa: "Nấm độc?
Không phải đâu, chỉ là nấm bình thường thôi mà."
Không đúng, rõ ràng bọn họ cùng ăn nấm, tại sao Nguyễn Châu vẫn bình thường?
Con quái vật ngưng kết từ thứ nước nấm đen đâu?
Lâm Tuyết Trúc nhìn về phía 073.
Súp kem nấm rơi vãi đầy đất, còn tỏa ra mùi hương thoang thoảng.
Lâm Tuyết Trúc "cọ" một chút bò dậy, quỳ trên đất, lẩm bẩm: "Không thể nào!"
Trên đất là đống hỗn độn, rõ ràng là lúc chiều bọn họ đều ăn súp nấm, miếng nấm Khẩu Bắc đáng thương đã phơi thây nơi hoang dã, gần như muốn hòa làm một với nền gạch men sứ trắng.
Lâm Tuyết Trúc xoa xoa đôi mắt, run rẩy cầm một miếng lên, cẩn thận quan sát.
Nguyễn Châu: "Tôi không lừa anh đâu."
Lâm Tuyết Trúc xoa xoa mắt, nấm vẫn bình thường, dứt khoát nhẫn tâm cầm lấy đặt dưới mũi ngửi ngửi.
Thật sự là nấm Khẩu Bắc bình thường, mùi y hệt như thứ súp gã ăn lúc chiều!
Sức lực của Lâm Tuyết Trúc đã trở lại, cảm giác hấp hối khi nãy đã không còn.
Người cũng có tinh thần, dạ dày cũng không đau, eo chân cũng có lực, thậm chí còn có thể ăn một hơi mười bát súp.
Gã nhìn về phía Nguyễn Châu, người sau đang với vẻ mặt quan tâm nhìn gã, trên mặt hiện rõ sự lo lắng.
Nhưng Lâm Tuyết Trúc chỉ cảm thấy khí lạnh ùa vào cơ thể, lạnh đến mức xương cốt gã đều bắt đầu run lên, thân thể không chịu khống chế mà run nhẹ.
Nguyễn Châu mở miệng: "Cần gọi bác sĩ không?"
"Không cần."
Lâm Tuyết Trúc chống cạnh bàn gian nan bò dậy, cố nén giọng điệu run rẩy: "Tôi vẫn còn gắng được."
Nguyễn Châu: "Ý tôi là bác sĩ tâm lý."
Lâm Tuyết Trúc:...
Trở lại phòng, Lâm Tuyết Trúc ngồi dưới đất, dựa vào mép giường.
[Tôi xin huỷ bỏ nhiệm vụ.] Lâm Tuyết Trúc không biết tại sao lại gửi tin nhắn, cả người tựa như vừa được vớt ra khỏi nước.
[Sao thế?] Cú hình như thở phào: [Bản thân cậu không sao là tốt rồi.]
Lâm Tuyết Trúc gõ một đống chữ, sau đó xóa từng cái một.
Đôi gửi tới một câu: [Tôi xin huỷ bỏ nhiệm vụ, phần thưởng này tôi từ bỏ.]
Chuông điện thoại reo lên.
Giọng người bên kia sai lệch đến khàn khàn: "Cậu bị sao vậy?"
Đôi môi Lâm Tuyết Trúc run rẩy: "Không làm, tôi không làm..."
"Đây là nhiệm vụ cuối cùng của cậu!"
Lâm Tuyết Trúc: "Một lần cuối cùng...
Đúng rồi, tôi xin đổi nhiệm vụ được không?"
Gã nói, không thể khống chế cảm xúc cả bản thân mà òa khóc.
"Bọn tôi thật sự ăn mấy cây nấm đó!
Một nồi to!
Lúc tôi lấy ra, cái chất độc kia còn kiêu ngạo với tôi, muốn ăn tôi!
Một phần của nó quay cuồng trong dạ dàng tôi, chỉ trong vài giây, tôi có thể cảm nhận được dạ dày của mình đang dần bị ăn mòn từng chút một, lúc ấy đã sắp chết rồi!
Anh đã từng trải qua cảm giác gần chết chưa?!"
"Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nếu tiếp tục nói nữa, thật sự sẽ không sống được, tôi cũng không phải tử sĩ gì, không muốn trải nghiệm thêm một lần nào nữa!"
Lâm Tuyết Trúc kêu khóc: "Đau quá!
Quá đau!"
Cú bên kia điện thoại trầm mặc.
"Cốc cốc ——" Âm thanh gõ cửa vang lên, giọng Lâm Tuyết Trúc đột nhiên im bặt.
Gã như sợ hãi mà về phía cửa: "Chuyện gì?!"
Giọng của Nguyễn Châu ngoài cửa rất nhỏ: "Anh có phải bị đau bụng không?
Cần đi bệnh viện không?"
"Tôi không sao!"
Lâm Tuyết Trúc điều chỉnh giọng điệu, cố gắng làm mình bình tĩnh lại: "Cậu mau đi ngủ đi!"
Nguyễn Châu nói được.
Nguyễn Châu rời đi được vài phút, Cú mở miệng: "Không ai có thể chống lại hiệu quả của 073, nếu cậu ăn cũng không bị gì, chứng tỏ thứ các cậu ăn không phải 073.
Đều là con người, cậu ta có thể chống độc, nhưng cậu thì không, vậy tự nghĩ lại, đây đã là việc không có khả năng."
Tiếng nức nở của Lâm Tuyết Trúc dần ngừng lại.
Thật sự là như thế sao?
Lời nói của Cú rõ ràng hợp với nhận thức bình thường hơn, nếu thật sự là 073, vậy bây giờ mình vẫn còn sống được sao?
Lâm Tuyết Trúc ngồi dưới đất, vẻ mặt ngây ngốc, chuyện xảy ra khi nãy, không lẽ đều là ảo giác?
Nhưng cái đó cũng quá chân thật...
Lâm Tuyết Trúc đã từng thấy qua sóng to gió lớn, nhưng chưa từng trải qua hoàn cảnh trái ngược hoàn toàn như vậy, gã cố gắng trấn định bản thân, thấp giọng: "Vậy tôi nên làm gì bây giờ?
Tên kia quá quỷ dị, anh có biết không?
Ngày nào tôi cũng hạ độc cậu ta!
Độc của tổ chức thế nào anh biết mà, nhưng tên này thì sao?
Chỉ nói bụng của mình không thoải mái, nổi chút mụn, tôi dùng hết cả đống thuốc, đó chính là liều lượng có thể độc chết mười con voi đấy!
Đó là con người, không phải dị thường!
Nhưng bây giờ anh nói cậu ta là dị thường cũng không có vấn đề gì, dù sao thì có con người nào mà quỷ dị như thế?
Tôi thật sự không muốn tiếp nữa."
Cú: "...
Tôi đã xin dị thường mới, ở bên phía Tân Hải bên kia, thử lại một lần đi, nếu lần này vẫn không thể thành công thì hủy bỏ nhiệm vụ."
Huỷ bỏ nhiệm vụ cũng không phải không có cái giá, nhưng tốt hơn nhiều so với việc mất mạng.
Lâm Tuyết Trúc im lặng một hồi lâu.
-
Ở phòng khách vẫn là một đống hỗn độn, Lâm Tuyết Trúc vừa mới nằm trên sàn, lại lăn lộn dính súp, trên áo ngủ đều dính dính nhớp nhớp, còn có không ít vụn nhỏ và nước súp đều bắn đến nơi rất xa.
Trên tủ, trên sàn nhà nơi nơi đều dơ cả.
Bây giờ thời tiết đã hơi nóng, nếu không dọn dẹp kịp thời, mấy thứ này chui vào khe hở, sẽ có mùi thối.
Nguyễn Châu lấy cây lau nhà từ trong nhà vệ sinh ra, lau hết phòng khách một lượt, sàn nhà được lau đến bóng loáng, đến mức có thể soi được bóng người.
Dọn dẹp phần súp và nấm còn dư lại, bỏ hết vào bồn cầu.
"Xùy ——"
Âm thanh xả nước vang lên, chút nấm cuối cùng bị dòng nước bao phủ.
Thật tiếc cho một nồi canh ngon như vậy.
Ngay cả khi Nguyễn Châu là người làm đồ ăn, bữa hôm nay cũng là rất xuất sắc rồi.
Chủ yếu là nguyên liệu quá tốt.
Nguyễn Châu cũng không biết sau này mình còn cơ hội ăn được nấm Khẩu Bắc ngon như vậy hay không.
Sự kiên nhẫn của cậu đối với Lâm Tuyết Trúc ngày hôm nay đều đến từ số nấm được mua về đó.
Sau khi dọn xong đã hơn hai giờ sáng.
Lại là một ngày thức khuya.
Nếu cứ làm bạn cùng trọ với Lâm Tuyết Trúc, nếu không chết khi làm việc, cũng sẽ đột ngột chết trong nhà.
Dọn dẹp vệ sinh xong, Nguyễn Châu trở lại phòng, đơn giản thu dọn vài món đồ, hỏi chủ nhà về vấn đề tiền đặt cọc, thuận tiện gửi Wechat cho người môi giới, hỏi người nọ xem có phòng ở thích hợp nào không, cậu muốn xem lại.
Đúng lúc lướt vòng bạn bè của người môi giới.
Trên nền màu tối, dòng chữ màu vàng to tướng sáng ngời đập vào mắt.
【Tập đoàn Minh Vực, chân thành mời ngài gia nhập!】
Nguyễn Châu nghĩ một chút, lại gửi tin nhắn cho người môi giới, hỏi công ty bọn họ có phải đang tuyển người hay không.
Người môi giới trả lời trong một giây: Đúng thế, có hứng thú sao?
Nguyễn Châu gửi hồ sơ lý lịch của mình qua.
Đối phương gửi lại emoji OK.
Không nhất định là nhận lời mời, cơ mà có thể thử trước xem sao, dù sao cũng là một cơ hội.
Nguyễn Châu tiếp tục dọn dẹp, cậu không có nhiều đồ, quần áo áo khoác đều mua ở cửa hàng ven đường, đến khi chuyển nhà thì dùng một cái bọc nilon ở siêu thị để đựng là được.
Cơ mà Tiểu Hắc đúng là khó xử lý...
Nguyễn Châu nhìn về phía cái thau đỏ nhỏ, cái đuôi của Tiểu Hắc phe phẩy đong đưa, ung dung tự tại.
Điện thoại sáng lên.
Cậu mở phần tin nhắn ra, phát hiện là chủ nhà nhắn tới.
Chủ nhà: "Tôi rất thích cậu, thay đổi công việc không quan trọng, nhưng nếu là do không chung được với khách cùng trọ thì phải nói với tôi."
Nguyễn Châu nói được, nhưng mình vẫn muốn chuyển nhà, hỏi xem tiền đặt cọc có thể lấy lại được không.
Chủ nhà im lặng một lúc lâu, nhắn một câu có thể.
-----------------
"Sơ tán tất cả hộ gia đình ở nơi này."
Phí Sĩ Lan sắp xếp.
Bọn họ cần phải đảm bảo sự an toàn của mọi người, cũng để tránh người hiềm nghi tức nước vỡ bờ mà bắt cóc con tin.
Bọn họ không rõ trong tay đối phương có bao nhiêu vật phẩm dị thường, vậy nên khẩn cấp sơ tán mọi người mới là quyết định an toàn nhất.
Vậy nên, vào ban đêm, cũng chính là lúc Nguyễn Châu và Lâm Tuyết Trúc ăn súp, ban quản lý tòa nhà đã thông báo khẩn cấp đến tất cả chủ căn hộ: Bị rò rỉ khí gas, lập tức di tản khẩn cấp.
—— Ngoại trừ căn 404.
"Đội trưởng Phí, đã sơ tán toàn bộ."
Trời hơi tờ mờ sáng, Phí Sĩ Lan nhìn tầng 4 vẫn còn sáng đèn, sắc mặt trở nên nghiêm túc.
Đèn của căn này vẫn còn sáng, lòng cảnh giác thật ghê gớm.
"Ý thức phản trinh sát của nghi phạm rất mạnh, chuẩn bị đột nhập!"
-
Lâm Tuyết Trúc ôm đầu gối ngồi trên giường suốt mấy tiếng, trong đầu đều là hình ảnh lúc mình nằm trên sàn, dáng vẻ cái nồi canh nấm kia giương nanh múa vuốt với gã.
Gã tựa như bị xé toạc ra thành hai người, một người là A đã ăn 073 nhưng may mắn sống sót, một người là B ăn nấm bình thường nhưng vì áp lực tinh thần quá lớn mà xuất hiện.
A và B giao chiến kịch liệt, vậy nên cả người Lâm Tuyết Trúc đều trở nên hoảng hốt, không thể ngủ được, cứ thế trụ đến khi trời tờ mờ sáng.
Cho đến khi Cú nhắn tin cho gã.
【Đồ đã đặt trên cửa sổ.】
Cầm được món đồ trong tay, Lâm Tuyết Trúc cuối cùng mới nở nụ cười.
Chỉ là nụ cười này rất là quỷ dị.
Nửa khuôn mặt trái với khoé môi cong lên thành một độ cong quái lạ, lông mày nhướn lên, tròng mắt lồi ra, nửa gương mặt phải lại mím chặt môi, đôi mắt đầy tử khí âm trầm, cứ như có ai đó đang kéo mặt gã.
Tựa như A và B cùng đồng thời hiện lên trên một gương mặt vậy.
【Tên dị thường: Lấy giáo của ta (Chưa được đánh số)】
【Miêu tả dị thường: "Lấy giáo của ta, tấn công khiên nó."
Ngoại hình của dị thường là một cây kim dài cỡ ngón út, mảnh cỡ một cây tăm xỉa răng, sau khi nhắm trúng mục tiêu, dùng ngón giữa và ngón cái búng ra, có thể xuyên qua tất cả chướng ngại vật, bắn thẳng tới mục tiêu.
Qua thí nghiệm, dù là chướng ngại vật như thế nào, dù đằng sau có là tấm thép dày mấy chục mét, cũng có thể xuyên qua, trúng là chết ngay. (Chú ý: Không thể rẽ hướng.)】
Gã cầm kim, cẩn thận đánh giá, trên mặt nở một nụ cười điên cuồng.
[Dị thường mới thu giữ, còn chưa kịp đánh số, lúc cậu dùng nhớ chú ý một chút, nhất định phải nhắm chuẩn rồi mới bắn.]
[Đã biết.]
Gương mặt Lâm Tuyết Trúc được điện thoại chiếu sáng.
Bên vách tường phía đầu giường, chỗ vốn treo khung ảnh, có một vết nhạt màu, đó là dấu vết đã lâu rồi khung ảnh treo chưa xuất hiện.
Lúc này có một bóng người đang bò ra từ bên trong.
Thấy Lâm Tuyết Trúc không chú ý tới mình, người đàn ông mặc tây trang lần thứ N nhào tới.
Lâm Tuyết Trúc đưa lưng về phía hắn ta, không quay đầu lại, nên lại bị bóp cổ.
Bị bóp đến mức tròng mắt lòi ra, gân xanh nổi lên, nhưng trên gương mặt vẫn là dáng vẻ cười cợt.
Tấm Voan Lừa Gạt vòng qua cổ người đàn ông mặc tây trang, giống như rất nhiều lần trước, sắp bẻ cổ hắn ta.
"Vợ con mày bị giết, không đi tìm hung thủ để báo thù, cứ tới làm phiền tao!
Thằng vô dụng!"
Lâm Tuyết Trúc cười dữ tợn, mồm miệng không rõ, nhưng vẫn mắng ra ba chữ kia.
Ba chữ này đã kích thích tên đàn ông mặc tây trang, hắn ta la lên một tiếng: "Câm miệng!"
Hắn ta gầy đi rất nhiều so với lần xuất hiện trước, gò má hóp vào, lại khiến cái khí chất đàn ông vô dụng suy sút của hắn càng rõ ràng hơn.
Tên đàn ông mặc tây trang thét chói tai, không quan tâm, tựa như nổi điên, ngạnh sinh sinh từ trói buộc trung chui ra tới.
Né tránh công kích đến từ Lâm Tuyết Trúc, nhảy mạnh lên ngồi khoá trên vai gã, hai tay bóp chặt lấy cổ gã.
Cơn ngạt thở mãnh liệt khiến từng mạch máu tế bào trong Lâm Tuyết Trúc mao tế mạch máu bạo liệt, để lại vệt hằn thật sâu, cổ đã biến hình đến vặn vẹo.
Nếu là người bình thường thì giờ phút này đã sớm hít thở không thông, nhưng giọng điệu kỳ quái của Lâm Tuyết Trúc lại phát ra từ trong yết hầu: "Thằng vô dụng."
Một cây châm thon dài xuyên qua đầu tên đàn ông mặc tây trang.
Tên đàn ông mặc tây trang thét lên một tiếng, ngã thẳng ra đất, giãy giụa hai cái, bóng dáng dần biến mất.
Ngay cả loại dị thường phi vật thể như "quỷ" này còn có thể bị đâm chết, Nguyễn Châu dựa vào cái gì mà né được chứ?
Lâm Tuyết Trúc trợn tròn mắt, nhếch môi, lộ ra phần lợi đỏ tươi cùng giọng nói nhuốm máu, điên cuồng cười lên: "Ha ha ha ha ha!"
Gã không tin trên thế giới này vẫn có người có thể cản được đòn tấn công từ nó!
Trong phòng ngủ phụ, màn hình điện thoại của Nguyễn Châu chớp tắt liên tục, sau đó lại trở nên yên lặng.
Lúc Nguyễn Châu giật mình tỉnh giấc là khi nghe thấy tiếng cười to điên cuồng trong phòng Lâm Tuyết Trúc.
Cậu yên lặng nhìn điện thoại, 5 giờ điểm.
Chỉ mới ngủ chưa đến ba tiếng.
Điện thoại xuất hiện một thông báo, do chủ nhà nhắn tới.
Nhấn vào xem, Nguyễn Châu phát hiện có chỗ không đúng.
Lúc tối chủ nhà còn nhắn tin với cậu, nhưng giờ avatar đã xám xịt, như đã offline.
Tin nhắn cuối cùng người nọ gửi tới là: Vẫn hy vọng Nguyễn Châu có thể suy ngẫm lại, dù sao căn trọ tiện nghi như thế này cũng không dễ tìm.
Nguyễn Châu mím môi.
3 giờ sáng, người môi giới vẫn chưa đi ngủ, lại gửi sang cho cậu mấy tấm hình, bảo đi xem trong hai ngày.
Cậu ngồi dậy, nhìn về phía Tiểu Hắc trong thau.
"Ngại quá, gần đây hơi bận việc, thật sự không tiện mang theo mày, mày chọn một cách chết đi."
Nguyễn Châu lấy giấy ra viết mấy chữ, sau đó xé thành mấy mảnh.
"Dấm đường, thịt kho tàu, xào cay, hấp..."
Bày ra một đống.
"Đầu di chuyển vào hướng nào, thì chính là cách làm đó."
Tiểu Hắc cứng đờ trong thau, cái đuôi đong đưa theo biên độ nhỏ.
"Để tao xem, dấm ——" Nguyễn Châu còn chưa nói xong, đầu cá của Tiểu Hắc đột nhiên ngẩng lên, bày ra dáng vẻ nhìn lên sao trời.
Nguyễn Châu khó xử: "Cái này khó rồi đây ——"
"Bằng không vẫn nên dấm đường đi!"
Cậu bưng cái thau đỏ lên.
Trong thau, đôi mắt cá của Tiểu Hắc lộ ra sự tuyệt vọng.
Sau đó bước ra khỏi cửa phòng ngủ cùng với nó, liền đối mặt với Lâm Tuyết Trúc như đang lên cơn.
"Anh là đang?"
Lâm Tuyết Trúc tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch, ngay cả cổ cũng nghẹo, cứ như còn chưa kịp lấy lại tinh thần từ đợt súp nấm hôm qua.
Nghĩ đến dáng vẻ điên cuồng của đối phương hôm qua, sự đồng cảm trong lòng Nguyễn Châu càng nhiều hơn.
Tối qua chắc lại lên cơn, chắc còn chưa kịp phục hồi.
Cậu vẫn lễ phép nói: "Hôm nay mần cá ăn, anh muốn ăn không?"
Sắp kết thúc, Lâm Tuyết Trúc cũng không giả vờ nữa, nở một nụ cười đầy ý sâu xa: "Tôi không ăn cơm với thi thể."
Nguyễn Châu hơi khom lưng: "Ngại quá, anh nói cái gì?"
Chuông cửa vang lên.
Nguyễn Châu quay đầu nhìn về phía cửa chính: "Đợi một chút, tôi đi mở cửa."
Ở phía sau lưng cậu, cũng không chú ý tới tay của Lâm Tuyết Trúc đang với vào trong áo.
Nguyễn Châu nhìn qua mắt mèo, là hai người ban quản lý tòa nhà.
Đều mang mũ màu xám, trong tay mang theo hộp dụng cụ.
Trong số đó là một người mày rậm mắt to, vẻ mặt chính trực, không giống người xấu.
"Có chuyện gì?"
Nguyễn Châu hỏi.
"Lầu trên bị rỉ nước, bọn tôi tới xem thử một chút."
Một người thuộc ban quản lý tòa nhà mỉm cười qua mắt mèo.
Nguyễn Châu cảm giác hình như mình đã nghe thấy lý do này ở đâu rồi.
"Chờ một chút."
Cậu khom lưng đặt cái thau đỏ xuống sàn.
"Cạch."
Cửa mở.
"Mời vào ——"
Lâm Tuyết Trúc ra tay.
Gã móc một cây kim từ trong lòng ngực ra, một cái vung tay, ánh sáng lạnh lẽo đâm thẳng tới chỗ Nguyễn Châu.
Nhìn kim bay ra, tiếng gió thổi quét che trời lấp đất, cuối cùng cũng được giải phóng ——
"A!"
Nụ cười của Lâm Tuyết Trúc cứng đờ trên mặt.
Gã trơ mắt nhìn "quản lý tòa nhà" tấn công Nguyễn Châu, trong tay còn cầm theo còng tay kim loại, mà cây kim kia của mình, cũng xuyên qua lòng ngực của "quản lý tòa nhà".
"Lấy thương của ta" cũng không thể đâm vào!
Lâm Tuyết Trúc như rơi vào hầm băng.
"Nghi phạm phản kháng!"
Dưới ánh mắt hoảng sợ của gã, cửa kính trong phòng khách vỡ vụn, người mặc đồ đen với võ trang đầy đủ, bên hông buộc dây phá cửa sổ xâm nhập vào.
Mảnh kính vỡ phản chiếu ra gương mặt không thể tin được của Lâm Tuyết Trúc.
Súng nhắm ngay đầu của gã.
Người đồ đen bao vây lấy gã.
Không biết từ khi nào, dưới chân đã có một tầng băng thật dày, Lâm Tuyết Trúc không thể động đậy.
Không lẽ tất cả đều là âm mưu của cục Điều Tra Dị Thường?
Thoạt nhìn như là mình đang điều tra Nguyễn Châu, nhưng trên thực tế là mình mới là con cá kia?
Từng chuyện đã xảy ra gần đây nhanh chóng xẹt qua trong đầu gã.
Thất bại!
Không chỉ nhiệm vụ thất bại, mà bây giờ mình cũng sắp bị bắt!
Kết cục đêm nay không phải mình đã sớm có chuẩn bị, mà là Nguyễn Châu và cục Điều Tra Dị Thường đã sớm có chuẩn bị!
Thì ra mình mới là tên tự cho mình là đúng nhất kia!
Tình hình vô cùng nguy cấp!
Lâm Tuyết Trúc cắn răng nhìn xung quanh, sau đó vươn đôi tay ra đầu hàng.
Gã run rẩy, phát động năng lực hào quang "yếu đuối đáng thương" hết mức, "Mấy người là ai?
Có mục đích gì?"
Người đồ đen cầm súng gần gã nhất động tác cứng đờ, cứng người tại chỗ.
Cánh tay Lâm Tuyết vung lên, Tấm Voan Lừa Gạt trong tay gã bay ra, cuốn chặt lấy cổ người nọ.
"Buông súng, nếu không tao chết cũng sẽ vặn gãy cổ nó!"
Lâm Tuyết Trúc lớn giọng, gã cố gắng hết sức thoát khỏi khối băng, giấu thân mình đằng sau thanh viên kia, xem người nọ như lá chắn.
Vị trí này rất tốt, phía sau thành viên này là người đồ đen khác, mà phía sau Lâm Tuyết Trúc lại không có người.
Phí Sĩ Lan thầm mắng: "Năng lực loại tinh thần loại?"
Loại năng lực siêu phàm như thế này khó lòng phòng bị, mặc dù là thành viên có kinh nghiệm phong phú, nhưng vẫn có khả năng bị nghi phạm làm ảnh hưởng.
"Thả người."
Phí Sĩ Lan lạnh mặt ra lệnh.
Lâm Tuyết Trúc: "Thả cái cha mày."
Gã không chỉ không thả người, mà còn siết chặt người nọ hơn.
Con tin phát ra một tiếng kêu đau đớn: "Đừng quan tâm tôi!"
Phí Sĩ Lan lạnh mặt, vươn ngón tay ra, đối diện thẳng với Lâm Tuyết Trúc.
Hơi nước trong không ngưng tụ lại, sau đó động lại, nháy mắt bắn về phía Lâm Tuyết Trúc.
"Tấm Voan Lừa Gạt" bao quanh Lâm Tuyết Trúc từng lớp, như cái kén tằm, miễn cưỡng chắn được mấy viên đạn kia.
Từng thanh băng mỏng đâm mạnh, để lại từng vết thật sâu trên "Tấm Voan Lừa Gạt", thậm chí xuyên qua, đâm vào trong thân thể Lâm Tuyết Trúc.
Kêu lên một tiếng, Lâm Tuyết Trúc lập tức ý thức được: Đây là một điều tra viên cấp A!
Năng lực của gã cũng không thích hợp để đấu trực diện, vừa rồi cũng chỉ là đang tranh thủ chút thời gian mà thôi.
Lâm Tuyết Trúc móc vật phẩm thứ hai Cú cho gã.
Đây là một cái ly giấy, đế ly được xỏ qua một sợi len màu đỏ, thắt nút bên trong, đầu sợi lên bên ngoài rũ xuống tự nhiên.
Nó có liên hệ với một đầu khác của cái ly giấy, cơ thể xuyên đến nơi của một cái ly giấy khác.
Mà cái ly giấy khác hiện giờ đang ở bên phía Cú.
Lấy cái ly giấy ra, đặt trên miệng mình, nói một câu: "Vừng ơi mở ra."
Sợi len vốn đang rũ xuống tự nhiên nháy mắt căng thẳng một cách trái trọng lực, song song với mặt đất, sau đó thân ly nhanh chóng phình lên, trong một giây đã to bằng kích thước một người có thể chui vào, bên trong đen sì, cái gì cũng không thấy.
Dùng Tấm Voan Lừa Gạt làm vật ngăn cách bảo vệ, Lâm Tuyết Trúc lập tức chuẩn bị bò vào.
Viên đạn bắn vào cơ thể gã bị hư không cắn nuốt, vào khoảnh khắc cuối cùng, Lâm Tuyết Trúc không kịp thu hồi tấm voan mỏng đã rách nát không chịu được —— thứ vật phẩm dị thường này đã làm bạn với gã rất lâu.
Lúc gã sắp rời đi được, một hơi thở khủng bố lập tức đè xuống dưới.
Lâm Tuyết Trúc hơi lảo đảo.
Là tồn tại không biết tên trong hư không?
Không, không phải, là thế giới hiện thực.
Lâm Tuyết Trúc đột nhiên dẫm chân, muốn chui vào đường hầm, lại cảm nhận được phía trên đầu mình xuất hiện thứ gì đó.
Một thứ mùi cá cùng bọt nước ập vào khoang mũi, đi trước một bước trước khi gã đi vào đường hầm, còn gấp gáp muốn trốn thứ gì đó hơn cả gã.
Lâm Tuyết Trúc bị thứ kia "bạch bạch bạch" tát vài cái vào đầu.
Đối phương lợi dụng quán tính trực tiếp chui vào đường hầm hư không, nhưng ý thức của Lâm Tuyết Trúc lại trực tiếp tan rã, đầu óc vốn dĩ không tỉnh táo lắm, giờ phút này lại càng hỗn loạn hơn.
Việc này dẫn đến việc khi gã tỉnh táo lại, băng đã vây kín gã như một cái bánh chưng, muốn động đậy một chút cũng khó.
"Đã bắt được!"
Phí Sĩ Lan nhíu mày hỏi người bên cạnh: "Lúc nãy có thấy thứ gì đi vào không?"
Người nọ nói không có.
Không có à, vậy tại sao hắn vừa nhìn thấy có cái bóng đen chị vào?
Phí Sĩ Lan lướt qua, phát hiện nghi phạm vẫn còn đó thì yên tâm.
Có lẽ chỉ là ảo giác.
Lâm Tuyết Trúc bị đông cứng thành một tảng băng, hai tròng mắt sắp trừng lòi cả ra, trong lòng gã căm phẫn không cam lòng, cùng với sự điên cùng muốn bất chấp tất cả như muốn xuyên qua cả tảng băng.
Mà một người khác...
Phí Sĩ Lan nhìn sang góc tường: "Tên đồng phạm kia lại thật nhát gan."
Nguyễn·Đồng phạm·Châu không lên tiếng.
Nguyễn Châu thật sự là không ngờ, hai anh trai thuộc ban quản lý tòa nhà thoạt nhìn đầy chính trực kia, thế mà lại tới để bắt bọn họ!
Vừa mở cửa, chào đón cậu là cú đánh từ anh trai ban quản lý tòa nhà, hên mà cậu phản ứng nhanh, chỉ nghiêng người một cái, tránh tiếp xúc thân thể.
Nhưng anh trai nhỏ kia đã ngã xuống nằm bất động.
Mặt Nguyễn Châu hướng vào trong vách tường, không nhìn về phía sau.
Vô số âm thanh hòa lẫn cùng nhau vang lên bên tai cậu, tiếng cửa kính vỡ vụn, tiếng mắng của Lâm Tuyết Trúc, thậm chí còn có tiếng súng.
Đã xảy ra chuyện gì thì không cần nói cũng biết.
Nguyễn Châu vô tội bị liên lụy vào cứ ngồi xổm ngay cửa, yên lặng nghe tiếng động Lâm Tuyết Trúc một mình đấu một đống nhân viên trị an.
Đúng là liều thật.
Người chuẩn bị bắt Nguyễn Châu lại bị Lâm Tuyết Trúc hạ gục.
Mà trong mắt người khác, còn không phải là đang cứu đồng phạm à?
Khó trách khi nãy cậu lại cảm thấy trên người anh trai kia toàn thân chính trực.
Thì ra, người xấu lại là chính cậu.
Chỉ sợ lần này không rửa sạch được cái danh đồng phạm này của mình.
Chuyện còn khủng bố hơn cả gặp tội phạm giết người là gì?
Là thuê chung nhà với tội phạm giết người.
Chuyện còn khủng bố hơn cả thuê chung nhà với tội phạm giết người là gì?
Là bị xem thành đồng phạm của tội phạm giết người.
Nguyễn Châu không hề phản kháng, lo bị liên lụy.
"Cậu cũng khá thức thời."
Lúc Nguyễn Châu đứng dậy, nhìn thấy một người đàn ông với mái tóc đuôi ngựa buộc hơi cao, trên mặt dán băng keo cá nhân, lớn lên khá đẹp trai, chỉ là vẻ mặt hơi xấu, tựa như khối băng vậy.
"Được rồi, đi thôi!"
"Tôi không phải một bọn với anh ta ——" Nguyễn Châu thử biện hộ cho bản thân.
"Tối qua còn ăn cơm với nhau, hôm nay đã không còn quen biết rồi?"
Người tóc đuôi ngựa châm chọc: "Phủi sạch quan hệ cũng nhanh lắm."
Nguyễn Châu không hé răng, cậu nhìn ra bọn họ đã bị sớm theo dõi, ngay cả việc bọn họ ăn cơm cùng nhau cũng biết, bây giờ nói mình bị oan, chắc cũng chỉ là phí lời.
Nguyễn Châu chú ý, đằng trước lẫn sau có gần mười chiếc xe.
Chỉ để bắt Lâm Tuyết Trúc?
Mà mình lại thuê chung một người như thế một đoạn thời gian ngắn?
Cậu còn sống cũng thật là may mắn!
-
Lúc Lâm Lẫm xách bánh bao và sữa đậu nành đi vào, nghe thấy Phí Sĩ Lan nói vụ án tập trung đã lâu cuối cùng cũng được phá.
Hai nghi phạm sẽ bị nhốt ở cục cảnh sát, mọi người đều đang thảo luận.
Người trong văn phòng thấy Lâm Lẫm đi vào, sôi nổi chào hỏi, "Đội trưởng Lâm tới rồi!"
"Chào buổi sáng đội trưởng!"
Phí Sĩ Lan đáp lại, duy trì khoảng cách xã giao: "Đội trưởng Lâm, lần này đến tổng bộ thế nào rồi? 【A349】 khi nào trở lại?"
Nửa tháng trước Lư Huỳnh đã trở về tổng bộ, mang theo 【A349 - Đồng hồ đứt dây】, Phí Sĩ Lan muốn hỏi xem khi nào sẽ trả lại, bằng không cả ngày cục trưởng sẽ nói anh thân là người trong cục Điều Tra Dị Thường mà hoàn toàn không thèm cống hiến gì cho cái cục này.
Lâm Lẫm cởi áo khoác ra: "Không biết nữa."
Phí Sĩ Lan thở dài, chắc ý là vẫn chưa trả lại, liền nói: "Anh dọn ra ngoài?
Đồ đã dọn xong chưa?"
"Trong hai ngày này đi, không nhiều đồ lắm.
Nghe nói là đã bắt được nghi phạm rồi?"
Phí Sĩ Lan đang chờ anh hỏi, hơi nâng cằm lên: "Tiểu Lý đang thẩm vấn, tôi định qua xem, đúng lúc anh lại trở về."
Lâm Lẫm giơ sữa đậu nành lên: "Ăn xong rồi nói sau."
Phí Sĩ Lan: "Mang theo qua, lần này hỏng một cái dị thường, không đi xem sao?"
Lâm Lẫm hỏi: "Dị thường nào?"
"Haizz, chính là 【Quả bóng phá án】 độ nóng quá cao, nổ mạnh, kết quả bây giờ đã hai ngày rồi cũng chưa xuất hiện lại, chắc đã bị vô hiệu hóa rồi, trạng thái lúc đó của nó rất kỳ quái..."
Hai người vừa nói, vừa đi vào thang máy.
Sau khi đi vào phía sau mặt kính phòng thẩm vấn, Lâm Lẫm tự nhiên mà đặt bữa sáng xuống, tựa lưng vào ghế ngồi.
Diện tích căn phòng này không lớn, có mấy cái máy tính cùng hai chỗ ngồi trống, xung quanh đều đã được xử lý đặc biệt, có thể ngăn cách dị thường và ô nhiễm trong một mức độ nhất định.
Giọng nghi phạm xuyên qua máy thu âm truyền đến, anh và Phí Sĩ Lan đều mang tai nghe lên.
"Về sự kiến giết hại ông chủ giải trí Đào Ngu vào nửa tháng trước, cậu có lời gì muốn nói không?"
"Không có gì để nói."
"Buổi tối ngày 21 tháng 3 cậu đang ở đâu?"
"Không có gì để nói."
...
Bên ngoài mặt gương, Lâm Tuyết Trúc bị bắt mặc đồ trói, bị khóa chặt trên ghế.
Lâm Lẫm: "Miệng rất cứng."
"Đúng vậy, dị năng hệ tinh thần có chút khó khăn, vật nên không thể để chuyên gia thẩm vấn bình thường làm được, nhưng trình độ thẩm vấn của cục Điều Tra Dị Thường của chúng ta..."
Phí Sĩ Lan không tiếp tục, chỉ thở dài.
Hai người xem hơn mười phút, Lâm Tuyết Trúc không hề nói ra một chút tin tức nào có giá trị.
"Các cậu thẩm vấn như vậy tới khi nào đây."
Lâm Lẫm đổi dáng ngồi.
Phí Sĩ Lan: "Chỉ có thể nhốt vào phòng tối trước."
Lâm Lẫm "Ừm" một tiếng: "Có lẽ ra tay từ phía đồng phạm sẽ dễ phá án hơn."
Phí Sĩ Lan đương nhiên cũng đã chuẩn bị xong, bảo sẽ mang đồng phạm tới ngay.
Lâm Lẫm uống ngụm sữa đậu nành cuối cùng xong: "Các cậu cứ thẩm vấn trước, tôi không ——"
Nhìn thấy cửa phòng thẩm vấn bị mở ra, Lâm Lẫm thu cái chân vừa vừa nhích ra được một nửa lại, đặt mông ngồi trở lại cái ghế khi nãy: "Tôi sao mà không muốn xem xem tên đồng phạm này rốt cuộc có bao hung ác chứ?
Đương nhiên là muốn."
Cổ tay khẽ chuyển động, ly sữa đậu nành chuẩn xác rơi vào trong sọt rác cách đó mấy mét.
Người đàn ông nâng mí mắt, tầm mắt đối diện với Nguyễn Châu vừa mới vào phòng thẩm vấn.