Chương 7
Một
Ca phẫu thuật vùng hông của Chu Nghị không được xử lý triệt để, lại bỏ lỡ thời điểm điều trị tốt nhất.
Bác sĩ không khuyến nghị phẫu thuật lần hai mà đề xuất điều trị bảo tồn.
Điều đó cũng có nghĩa vết thương ở thắt lưng sẽ trở thành di chứng suốt đời; vào những ngày mưa hay tuyết lạnh, sẽ là quãng thời gian khó chịu nhất đối với cậu.
Chưa kịp lo xong chuyện vết thương, vấn đề nghiêm trọng hơn đã nối tiếp xuất hiện.
Cú va chạm mạnh ở vùng gáy gây tổn thương thần kinh, đây là một dạng tổn thương không thể hồi phục.
Bác sĩ hỏi tình trạng hiện tại của Chu Nghị ra sao, nhưng cậu vừa được đưa về, vẫn còn hôn mê nằm đó, không ai có thể trả lời.
"Phải chuẩn bị tâm lý trước.
Di chứng do dạng tổn thương thần kinh này thường sẽ ngày càng rõ rệt theo thời gian, hiện tại chưa thể dự đoán cuối cùng sẽ tiến triển đến mức nào."
"Cố gắng tránh kích thích bệnh nhân."
Những kết luận ấy thực ra đều nằm trong dự liệu của Thẩm Quan Triều.
Chỉ cần Chu Nghị còn sống thì dù ngây dại, tàn tật, hay chỉ còn thoi thóp một hơi, hắn đều có thể chấp nhận.
Chu Nghị vẫn hôn mê bất tỉnh.
Bác sĩ kết luận nguyên nhân chủ yếu là kiệt sức quá độ.
Người từng theo Diêm Xuyên chạy việc liên tục ngày đêm như Chu Nghị, giờ chỉ cần bôn ba một ngày đã đủ khiến cơ thể suy sụp.
Thẩm Quan Triều khẽ ngồi xuống bên cạnh giường bệnh, dùng tăm bông thấm nước lau nhẹ đôi môi khô nứt của cậu.
Diêm Xuyên đứng bên cạnh, hạ thấp giọng hết mức.
"Đã ngủ hai ngày rồi.
Bác sĩ nói hôm nay chắc sẽ tỉnh."
"Lời bác sĩ tôi nghe không hiểu lắm, là bị ngốc đi hay sao ấy.
Nhưng nhìn thì có vẻ cũng không đến nỗi nghiêm trọng vậy."
Thẩm Quan Triều chăm chú nhìn gương mặt Chu Nghị.
Hai ngày nay hắn gần như không chợp mắt.
Ngoài lúc nắm tay Chu Nghị thiếp đi chốc lát, hắn không dám ngủ sâu, sợ rằng vừa mở mắt ra sẽ phát hiện tất cả chỉ là giấc mộng.
Ba tháng trôi qua, Chu Nghị thay đổi đến mức gần như không nhận ra.
Cậu gầy đi rất nhiều, gò má hơi hóp, sắc mặt thiếu sức sống.
Mái tóc từng bị cạo sạch giờ chỉ mới mọc lún phún một lớp ngắn.
Thẩm Quan Triều khẽ vuốt những ngón tay thon dài của cậu, giờ đây gầy đến mức xương cấn rõ rệt.
Chu Nghị gầy gò tựa lưỡi dao sắc lạnh, mang theo cảm giác xa cách và lạnh nhạt.
Cậu bỗng trở nên xa lạ.
Còn nghi vấn của Diêm Xuyên thì đến khi Chu Nghị tỉnh lại đã có câu trả lời.
Sau khi tỉnh, trong suốt một khoảng thời gian khá dài, Chu Nghị hoàn toàn không nhận ra Diêm Xuyên, thậm chí cả Thẩm Quan Triều cũng không nhớ.
Không phải kiểu quên thông thường, mà giống như phản ứng cũng chậm đi.
Diêm Xuyên liên tục nhắc tên mình bên tai cậu nhưng hiệu quả rất ít.
Chu Nghị nhìn sang Thẩm Quan Triều đứng cạnh giường.
Một lúc rất lâu sau, trước vẻ mặt nặng nề của hắn, cậu mới chậm rãi lên tiếng:
"Thẩm Quan Triều."
Cậu mất khoảng hai tiếng mới nhớ ra Thẩm Quan Triều.
Sau đó mới dần nhớ đến Diêm Xuyên.
Lúc ấy Diêm Xuyên mới hiểu lời bác sĩ: Chu Nghị đang trở nên chậm chạp hơn, và tình trạng đó có thể sẽ ngày càng rõ.
Anh ta thở dài rồi trấn an:
"Không sao.
Cậu bình an trở về là tốt rồi.
Sau này chẳng cần làm gì nữa, cứ dưỡng sức cho khỏe lại.
Khi nào ổn rồi, anh dẫn cậu đi chơi khắp nơi."
Ánh mắt Chu Nghị lặng lẽ dời đi nơi khác.
Diêm Xuyên không biết cậu nghe có hiểu hay không, chỉ đành theo ánh mắt ra hiệu của Thẩm Quan Triều mà rời khỏi phòng bệnh.
Trong phòng chỉ còn hai người.
Thẩm Quan Triều rót nước ấm đặt lên bàn.
Chu Nghị thấy vậy liền cầm lên định uống.
Hơi nóng bốc lên nghi ngút, Thẩm Quan Triều vội giật lại, vài giọt nước văng lên tay hắn nóng rát.
"Nóng như vậy sao uống liền được."
"Tôi khát."
Chu Nghị nói xong lại muốn lấy ly nước.
Lúc này Thẩm Quan Triều mới nhận ra ánh mắt cậu hơi trống rỗng, cậu thậm chí không phân biệt được nước có nóng hay không.
Tim hắn như bị bóp chặt.
Hô hấp nghẹn lại trong chốc lát, rồi hắn ép mình phải bình tĩnh.
"Đợi một chút, nguội rồi hẵng uống."
Hắn mang cả ly lẫn bình nước đi, kiểm tra nhiệt độ ổn định rồi mới quay lại.
Sau khi uống nước, môi Chu Nghị đã bớt khô.
Đồng tử khẽ động, ánh mắt dần trở nên rõ ràng hơn khi nhìn về phía Thẩm Quan Triều.
Hắn thử gọi:
"Chu Nghị?"
"Ừ."
Thẩm Quan Triều thở ra một hơi dài.
Hắn cúi xuống vùi mặt vào cổ cậu, khẽ hôn khóe môi, hai tay siết chặt eo cậu như đang giữ lấy báu vật trân quý mất rồi tìm được.
Khi cất tiếng, giọng hắn hơi run:
"Ba tháng này em đã đi đâu?
Tôi tìm khắp nơi mà không thấy.
Rốt cuộc đã trốn ở đâu vậy...
Ai làm phẫu thuật cho em vậy..."
Chu Nghị đáp:
"Quên rồi."
Là thật sự quên, hay là không muốn nói?
Cánh tay siết eo cậu vô thức mạnh thêm.
Chu Nghị lập tức tái mặt rên khẽ một tiếng.
Thẩm Quan Triều cũng biến sắc.
"Xin lỗi."
Hắn lập tức buông lỏng, không dám chạm mạnh nữa, chỉ nhẹ nhàng vuốt tấm lưng cậu.
"Đỡ hơn chưa?"
Thẩm Quan Triều cúi đầu.
Bao nhiêu cảm xúc dồn nén không thể nói thành lời, cuối cùng chỉ gói lại thành một câu xin lỗi.
Môi hắn khẽ động, khi nói ra thì giọng đã khàn đi:
"Xin lỗi."
Chu Nghị vẻ mặt bình thản:
"Xin lỗi cái gì."
Thẩm Quan Triều muốn nói nếu biết kết cục sẽ như vậy, hắn tuyệt đối sẽ không để cậu đi.
Hắn cũng muốn nói ba tháng qua hắn chưa từng ngừng tìm kiếm, nếu không tìm được thì vẫn sẽ tiếp tục tìm.
Nhưng vào lúc này, bất cứ lời nào cũng trở nên gượng gạo và giả tạo.
Người vốn luôn tính toán sâu xa như hắn, lần này lại trở nên câm lặng.
Hắn đương nhiên cảm nhận được sự khác thường trong thái độ của Chu Nghị.
Dù cậu không nói, hắn cũng không còn tự tin để truy hỏi đến cùng.
Ngừng một lúc, Thẩm Quan Triều thử hỏi lại:
"Lúc em tỉnh lại... là ở đâu?"
Chu Nghị vẫn đáp:
"Không nhớ."
Môi Thẩm Quan Triều mím thành một đường thẳng.
Ánh mắt chuyển động nhanh để lộ tâm trạng rối bời, nhưng hắn không hỏi thêm nữa.
Thậm chí, không hỏi thêm bất cứ điều gì.
Trước khi Chu Nghị hôn mê, hắn từng chất vấn vì sao cậu không liên lạc, vì sao không chịu quay về.
Sau khi tỉnh, Chu Nghị vẫn không cho hắn câu trả lời.
Và Thẩm Quan Triều cũng không hỏi lại.
Chuyện ấy cứ thế trở thành điều cả hai đều im lặng tránh né.
_
Hai
Khoảng thời gian Chu Nghị tỉnh táo không nhiều.
Phần lớn thời gian cậu không thể phản ứng bình thường trước kích thích từ bên ngoài.
Khi nói chuyện với cậu, Thẩm Quan Triều thường phải lặp lại ít nhất ba lần, nội dung phải đơn giản, giọng điệu chậm rãi thì mới thỉnh thoảng nhận được hồi đáp.
Mỗi khi tỉnh táo, Chu Nghị lại trở nên đặc biệt trầm mặc.
Không ai biết ba tháng qua cậu đã đi đâu.
Dần dần, Thẩm Quan Triều cũng ít nói hơn, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh, chú ý tình trạng sức khỏe của cậu.
Trong khoảng thời gian này, Chu Nghị chỉ hỏi duy nhất một lần về tung tích của Cốc Minh.
Thẩm Quan Triều không muốn để cậu phải gánh thêm cảm xúc tiêu cực vì chuyện phản bội, nhưng cũng không muốn nói dối.
Vì thế hắn chỉ nói: sau khi em rơi xuống vực, Cốc Minh đã rời đi.
Chu Nghị hiểu ý.
Cậu gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.
Vết thương ở thắt lưng khiến cậu chỉ có thể nằm nghiêng.
Trong cơn mơ màng, những vết thương ngoài da đang lành lại bắt đầu ngứa, cậu vô thức đưa tay gãi loạn.
Thẩm Quan Triều thấy thế liền giữ tay cậu lại, nhẹ nhàng cúi xuống thổi lên chỗ ngứa.
Mí mắt Chu Nghị khẽ run, nhưng cuối cùng vẫn không mở ra.
Qua khoảng một tuần, trạng thái của cậu khá hơn đôi chút.
Tối hôm đó, Diêm Xuyên không có mặt trong phòng bệnh, Thẩm Quan Triều cũng không biết đã đi đâu.
Chu Nghị ngồi trong phòng một lúc, xác định tạm thời sẽ không có ai quay lại, mới lấy chiếc balo đã xin từ bác sĩ Kim, thay đồ bệnh nhân ra, tránh ánh nhìn của nhân viên y tế rồi chậm rãi rời khỏi bệnh viện.
Đêm xuống, vạn vật tĩnh lặng, xa xa thỉnh thoảng chỉ nghe vài tiếng côn trùng.
Chu Nghị đeo balo một bên vai, cúi đầu bước đi.
Tiếng bước chân vang rõ trong màn đêm yên tĩnh.
Khi sắp đến cuối con đường nhỏ phía trước, phía sau bỗng vang lên vài tiếng động.
Cậu khựng lại một nhịp rồi tiếp tục bước.
"Đi đâu vậy?"
Chu Nghị quay người, nhìn Thẩm Quan Triều không biết từ lúc nào đã đứng phía đối diện.
"Ra ngoài đi dạo thôi."
Giọng Thẩm Quan Triều rất thấp:
"Vậy tôi đi cùng em."
"Không cần."
Chu Nghị đáp.
"Tôi tự đi được."
"Em muốn đi một mình?"
Chu Nghị im lặng một thoáng rồi gật đầu:
"Ừ."
"Quên chưa chúc mừng anh... ngồi được vào vị trí gia chủ."
Chu Nghị đứng ngoài vùng sáng của đèn đường, bóng tối bao phủ cậu.
Chỉ có đôi mắt vẫn ánh lên chút sáng.
Thẩm Quan Triều bất ngờ chạm phải ánh mắt tĩnh lặng ấy.
Chu Nghị đang dùng một cách lịch sự nhất có thể...
để nói lời tạm biệt.
Dưới ánh đèn đường lờ mờ, sắc mặt Thẩm Quan Triều càng tái nhợt.
"Chu Nghị, tôi biết em hận tôi.
Nếu em không muốn gặp thì tôi có thể không xuất hiện trước mặt em nữa.
Nhưng đừng lấy sức khỏe ra làm trò đùa.
Vết thương còn chưa lành mà em định đi đâu?"
Suốt một tuần qua, Thẩm Quan Triều cố gắng biến sự im lặng của Chu Nghị thành một trạng thái bình thường giả tạo.
Nhưng lần rời đi lặng lẽ này đã hoàn toàn phá vỡ lớp vỏ hòa bình ấy.
"Tôi không hận anh."
Chu Nghị bình tĩnh nói.
"Tôi có lý do gì để hận chứ?
Cho dù anh bảo tôi đi tìm chết, tôi cũng sẵn sàng.
Tôi càng không hận anh."
Cậu dừng lại một chút rồi nói tiếp:
"Tôi chỉ không nghĩ mình còn sống.
Nếu đã vậy thì tôi cũng không cần ở lại đây nữa.
Anh biết mà... giờ tôi đã phế rồi."
"Chuyện đó thì liên quan gì đến việc em ở lại hay không!"
Hô hấp Thẩm Quan Triều trở nên nặng nề.
Sự bình tĩnh của Chu Nghị khiến hắn khó giữ nổi bình tĩnh.
Hắn đã sớm nhận ra, Chu Nghị không muốn nhìn thấy hắn, càng không muốn quay lại bên hắn.
"Chu Nghị, cho tôi một cơ hội.
Tôi sẽ bù đắp.
Tôi biết tôi đã khiến em thất vọng."
Giọng hắn run rẩy.
"Đừng lấy thân thể ra đùa giỡn.
Chuyện gì cũng được, đợi em khỏe hơn rồi mình nói tiếp, được không?"
Chu Nghị lùi lại một bước.
Dưới chân có viên đá nhỏ.
Cậu vịn tường định cúi xuống nhặt, nhưng vừa hơi khom người, cơn đau nhói dữ dội khiến sắc mặt cậu tái nhợt.
Thẩm Quan Triều lập tức đỡ lấy cậu, một tay vòng ra sau eo.
Chu Nghị thở dốc vài hơi rồi nhìn hắn:
"Như anh thấy rồi đó.
Tôi đã phế hoàn toàn rồi."
"Đầu óc tôi cũng hỏng rồi.
Những lúc không nhận ra ai, tôi sẽ thành cái dạng gì đây, chính tôi cũng không dám nghĩ đến."
"Vì vậy... tôi ở lại đây... cũng chẳng còn giá trị gì."
Hai chữ "giá trị" vừa thốt ra, toàn bộ phòng tuyến tâm lý của Thẩm Quan Triều lập tức sụp đổ.
Tim hắn như bị ném vào chảo dầu sôi, tiếng xèo xèo vang lên, khói trắng cuồn cuộn.
Cảm giác bỏng rát khiến toàn thân hắn run lên.
Hắn như mất sạch khả năng biểu đạt.
Kỹ năng đàm phán xuất sắc, sự bình tĩnh tự chủ trước nay - tất cả đều tan biến.
Cuối cùng hắn chỉ nói được một câu đơn giản:
"Tôi không cho phép em đi."
Chu Nghị rời bệnh viện, sau đó bị Thẩm Quan Triều đưa về biệt thự.
Trước cửa bất ngờ xuất hiện thêm vài vệ sĩ.
Diêm Xuyên khuyên:
"Không cần thiết đâu Quan Triều.
Cậu nói chuyện tử tế với Chu Nghị đi, qua thời gian là ổn thôi.
Đừng làm vậy."
Nhưng Thẩm Quan Triều biết rất rõ, dưới vẻ bình tĩnh đó, Chu Nghị đã sớm định sẵn kết cục cho chính mình.
Nếu không ngăn lại, sớm muộn gì cậu cũng sẽ lặng lẽ biến mất lần nữa.
Trong đầu hắn chỉ còn một ý nghĩ duy nhất:
Hắn tuyệt đối không thể mất Chu Nghị thêm lần nào nữa.
Thẩm Quan Triều quay lại công ty, bắt đầu sắp xếp lại tài sản và cổ phần đứng tên mình, chuyển hơn một nửa sang cho Chu Nghị.
Đồng thời hắn quyết định tạm thời rút khỏi tầm mắt cậu, hy vọng người đang oán giận mình sẽ bớt ý định rời đi.
Lúc này, hắn gần như nhắm mắt bịt tai để tự chuộc lỗi, cố chấp tin rằng Chu Nghị chỉ đang giận hắn mà thôi.
Nhưng trong lòng hắn vẫn mang nỗi sợ chưa từng có.
Bởi hắn hiểu: một khi Chu Nghị đã đưa ra quyết định, cậu sẽ trở nên cực kỳ bình tĩnh và lý trí.
Loại cảm xúc này hiếm khi xuất hiện.
Suốt mười lăm năm qua, mỗi lần Chu Nghị nổi giận đều thể hiện theo cách trẻ con: bỏ nhà đi chơi suốt đêm, kéo Diêm Xuyên chạy khắp nơi, cố ý phá chiếc xe thể thao mới mua...
Những cơn giận ấy luôn có thể xoa dịu bằng nhiều cách đơn giản.
Khi cậu quậy đủ, Thẩm Quan Triều sẽ đi đón về... khi thì dỗ dành, khi thì vừa mềm vừa cứng.
Trước lúc bế Chu Nghị còn hôn mê lên xe, Thẩm Quan Triều vẫn tự tin mình hiểu cậu.
Nhưng bây giờ, hắn lại không dám nghĩ sâu thêm - vì sao Chu Nghị không muốn quay về bên mình.
Hắn hoàn toàn rối loạn.
Người từng đi từng bước đều tính trước mười bước, giờ lại hoảng loạn đến mức gần như mất kiểm soát.
Hắn dốc hết mọi thứ chồng chất lên, chỉ mong dựng được một bức tường thật cao để chặn bước chân Chu Nghị rời khỏi mình.
Nhưng chưa kịp rời công ty, điện thoại Diêm Xuyên đã gọi tới.
Giọng bên kia vô cùng hoảng:
"Mau về đi!
Chu Nghị vừa nổi điên rồi!"
Ban đầu, Chu Nghị xuống lầu.
Ba vệ sĩ mặc vest đen trước cửa tỏ ra rất cung kính.
"Nghị ca, bọn em chỉ làm theo lệnh thôi, anh đừng giận.
Gia chủ bảo tụi em canh ở đây, sợ anh có gì cần thì tiện báo lại."
Chu Nghị nói:
"Tôi muốn ra ngoài."
Trên mặt vệ sĩ thoáng vẻ khó xử, nhưng vẫn cúi đầu:
"Tụi em cũng không có cách nào..."
Chu Nghị không động thủ.
Cậu quay người lên lầu.
Diêm Xuyên sợ cậu tâm trạng không tốt nên sang bầu bạn.
Khi đó cậu đứng ngay cửa.
Thắt lưng bị thương lâu ngày khiến việc đi lại chậm chạp, Diêm Xuyên tiện tay chặn cửa phòng ngủ:
"Đừng đi lung tung nữa, nằm nghỉ chút đi."
Chu Nghị bị ép quay lại phòng.
Cậu quay lưng về phía Diêm Xuyên, bắt đầu đi qua đi lại, từ cuối giường lên đầu giường.
Lúc này ý thức cậu đã bắt đầu không rõ ràng, xuất hiện hành vi lặp lại do lo âu.
Nhưng Diêm Xuyên không nhận ra, vẫn lải nhải:
"Quan Triều biết có lỗi với cậu.
Tôi cũng vậy.
Giá mà tôi ngăn được hai người..."
"Quan Triều tìm cậu suốt.
Có lần thấy thi thể tưởng là cậu, tôi thấy cậu ta gần như chịu không nổi."
"Chu Nghị à, giận thì giận, nhưng phải tĩnh dưỡng cho tốt."
"Thôi nằm xuống đã, để tôi lấy trái cây cho cậu nha."
Vừa quay người định đi, không ngờ Chu Nghị đột nhiên xông tới, đấm thẳng vào mặt Diêm Xuyên.
Diêm Xuyên hoàn toàn không phòng bị, trúng một cú liền kêu đau.
Nhưng Chu Nghị không dừng lại, cậu rõ ràng không nhận ra Diêm Xuyên.
Không biết mình đã chọc giận cậu chỗ nào, Diêm Xuyên nhận ra ý thức Chu Nghị đang mơ hồ nên chỉ né tránh, không phản công.
Chu Nghị quả thực rất yếu.
Dù Diêm Xuyên chỉ tránh, không lâu sau động tác cậu cũng chậm dần vì đau.
Vệ sĩ đã vây quanh nhưng không ai dám tiến lên.
Sợ cậu tiếp tục sẽ tự làm mình bị thương, Diêm Xuyên chọn đúng lúc, vòng tay ôm eo cậu nhấc lên, gần như cưỡng ép nhét lại vào chăn.
Một lúc sau, ánh hung dữ trong mắt Chu Nghị dần tan, cuối cùng rơi vào hôn mê.
Còn Diêm Xuyên... thì thêm một bên mắt bầm tím.
_
Ba
Bác sĩ nhanh chóng chạy tới.
Sau một loạt kiểm tra, họ đưa ra kết luận: Chu Nghị đã bị kích thích mạnh.
Tin xấu hơn là tình trạng của cậu đã bắt đầu xấu đi.
Thẩm Quan Triều lập tức hiểu ra: chắc chắn việc bị ngăn cản đã khiến Chu Nghị nhớ lại quãng thời gian tuổi nhỏ từng bị giam cầm, không thể thoát thân.
Diêm Xuyên cầm túi chườm đá áp lên mắt, nói với Thẩm Quan Triều:
"Đừng nhốt nó nữa!
Kích thích đến mức này rồi, sau này biết làm sao?
Hôm nay nó hoàn toàn không nhận ra tôi, ra tay đều là sát chiêu a."
"Không nhốt thì chẳng lẽ để em ấy đi sao!?"
Thẩm Quan Triều trừng mắt, vẻ mặt dữ tợn quát lớn, "Em ấy muốn đi, là muốn tự mình đi!
Em ấy muốn cắt đứt với tôi, anh không nhận ra à!?"
"Tôi tưởng ba tháng qua em ấy đã tìm được người khác chăm sóc.
Nhưng suốt từng ấy ngày có ai đến tìm em ấy đâu, còn em ấy thì có thể đi tìm ai chứ?"
"Tôi có thể để em ấy đi đâu?
Lên cơn rồi thì nước sôi cũng uống luôn, muốn đi vệ sinh còn không tìm được cửa, ban đêm đến đèn cũng không biết bật, vấp vào ghế là có thể ngã.
Nếu em ấy lại ngã ở đâu đó, nửa đời sau khỏi cần nghĩ đến chuyện đi lại nữa!"
"Em ấy như vậy, anh bảo tôi nên thả đi đâu?
Bảo tôi trơ mắt nhìn em ấy đi chịu chết sao?"
Thẩm Quan Triều chạy lên lầu, mở cửa phòng ngủ.
Chu Nghị đã tỉnh.
Vẻ mặt cậu vẫn còn mơ hồ, có lẽ đã quên chuyện vừa rồi.
Trước khi đến gần, Thẩm Quan Triều hít sâu vài lần, cố gắng ép cảm xúc mình xuống.
"Tôi đã chuyển toàn bộ tài sản sang tên em rồi.
Sau này Thẩm gia để em quyết."
Thẩm Quan Triều nắm tay Chu Nghị, kéo lên áp vào mặt mình.
"Muốn đánh, muốn mắng tôi đều chịu được.
Chỉ cần em nguôi giận, muốn làm gì cũng được hết."
"Tôi chỉ xin một điều thôi.
Tôi sẽ rút hết vệ sĩ, em đừng làm loạn nữa.
Ở nhà dưỡng thương cho tốt, đừng nghĩ tới chuyện rời đi nữa, được không?."
Chu Nghị chậm rãi rút tay về, khẽ thở dài yếu ớt.
"Tôi chưa từng trách anh, càng không hề giận anh.
Vì sao anh cứ không chịu tin tôi?"
"Tôi tin em, tôi có thể tin em mọi thứ!"
"Vậy em đang làm gì thế này!"
Thẩm Quan Triều cuối cùng không kìm nổi nôn nóng.
Từ khoảnh khắc Chu Nghị rơi xuống vách núi, mọi thứ dường như đã trật khỏi quỹ đạo, trượt dần về phía hắn không còn kiểm soát được.
"Em không giận thì vì sao ban đầu không chịu quay về?
Giờ lại vì sao muốn bỏ đi?
Vì sao không muốn gặp tôi!?"
"Từ lúc trở về, em chẳng chịu nói gì với tôi cả!"
"Vậy nói cho tôi biết đi ba tháng đó em đã ở đâu?
Rốt cuộc em muốn đi đâu?
Nói đi!"
Thẩm Quan Triều siết chặt cánh tay Chu Nghị, ép cậu vào tư thế gần như xâm lấn.
Những lời chất vấn liên tục bật ra, rồi dần biến thành cầu xin: "Vì sao em không nói?
Vì sao không chịu nói chuyện với tôi!"
Chu Nghị nhìn vào mắt hắn.
Cậu thoáng phân tâm, hiếm khi thấy trong mắt Thẩm Quan Triều cảm xúc sắc bén và rõ ràng đến vậy.
Một lúc sau, cậu tránh ánh nhìn ấy.
"Tôi không muốn nói."
"Không muốn nói thì đừng hòng bước ra ngoài nữa!"
Thẩm Quan Triều đóng sầm cửa.
Chu Nghị tưởng hắn đã tức giận rời khỏi biệt thự, nhưng không.
Hắn chỉ ngồi trên sofa nhỏ ngoài cửa, lắng nghe động tĩnh trong phòng suốt cả đêm, hút hết điếu thuốc này đến điếu khác.
Hắn không hiểu rốt cuộc giữa mình và Chu Nghị đã xảy ra vấn đề gì, đến mức Chu Nghị thà đối diện khả năng tử vong một lần nữa cũng muốn rời xa hắn.
Để ngăn Chu Nghị bỏ đi, hắn vẫn không cho vệ sĩ rút.
Hai người như bước vào một ván cờ giằng co.
Thẩm Quan Triều cũng bắt đầu ở lại biệt thự, gần như từng giây từng phút theo dõi Chu Nghị.
Hai ngày sau, Chu Nghị lại phát bệnh.
Lần này đối tượng tấn công là chính Thẩm Quan Triều.
Ngòi nổ chỉ là việc Thẩm Quan Triều kéo lại chăn cho Chu Nghị khi cậu ngủ chập chờn.
Động tác rất nhẹ nhưng vẫn làm cậu tỉnh giấc.
Cậu mở mắt, không nhận ra người trước mặt, chỉ thấy có bóng người lại gần, nên không báo trước mà tát mạnh một cái.
Khi Chu Nghị tỉnh táo trở lại đã là một giờ sau.
Cậu thấy mình nằm nghiêng trên sofa, vùng thắt lưng đau âm ỉ.
Xung quanh bừa bộn nào là gối chăn rơi đầy đất, đồ trang trí trên tủ văng tứ tung, sàn nhà gần như không còn chỗ đặt chân.
Thẩm Quan Triều nửa quỳ trước mặt cậu, đầu cúi ngang ngực cậu, đang đặt chiếc gối mềm phía sau eo cho cậu.
Khi Thẩm Quan Triều ngẩng đầu, Chu Nghị mới thấy rõ vết thương trên mặt hắn.
Khóe miệng bầm tím, má trái in rõ dấu tay sưng đỏ, da rách không biết từ lúc nào, tóc rối xõa.
Hắn im lặng nhìn Chu Nghị.
Những vết thương ấy đều do Chu Nghị gây ra.
Nhưng lúc này, chính Chu Nghị cũng không hiểu nổi.
Cậu tưởng rằng mình đã nói rõ ràng, vậy mà cục diện vẫn thành nông nỗi này.
Vì sao Thẩm Quan Triều cứ không chịu để cậu đi chứ?
Tim đập cuồng loạn, hơi thở nặng nề khiến Chu Nghị hiểu cơn mất kiểm soát vừa rồi đáng sợ đến mức nào.
Thẩm Quan Triều đưa tay lau lớp mồ hôi mỏng trên trán cậu, nhiệt độ cơ thể lạnh đến rõ rệt.
Thở gấp vài hơi, Chu Nghị khẽ nói:
"Anh biết không, giữa chúng ta chỉ thiếu đúng một điều - là tôi chưa chết.
Nếu lúc đó tôi thật sự chết ở nơi ấy, chúng ta đã không thành ra thế này."
Hàm răng Thẩm Quan Triều nghiến chặt đến run lên.
Hai mắt hắn dần đỏ ngầu, tóc tai rối bời như kẻ mất trí.
Hắn ngẩng đầu nhìn cậu.
"Không thành ra thế nào?"
Giọng Chu Nghị rất nhẹ:
"Ngày anh cứu mạng tôi đã nói rồi, mạng tôi là của anh.
Bao nhiêu năm nay tôi vẫn luôn làm theo lời anh, chưa từng sai lệch nửa điểm."
"Tôi thật sự không nghĩ mình còn sống sót, cũng không nghĩ anh sẽ vất vả tìm tôi đến vậy."
"Thật ra anh không nên tìm tôi.
Coi như tôi đã chết, mới là lựa chọn tốt nhất."
"Chúng ta coi như thanh toán xong."
"Thanh toán xong!?"
Thẩm Quan Triều bật dậy.
Giọng hắn khàn đặc đến cực điểm, gần như gào lên từ cổ họng.
"Em muốn thanh toán xong với ai?"
"Chu Nghị, em theo tôi mười lăm năm, ăn của tôi mười lăm năm, ngủ cạnh tôi mười lăm năm.
Em muốn gì tôi không cho?
Em muốn làm gì tôi từng ngăn chưa?
Em say rượu còn nói muốn sống cả đời với tôi, giờ lại bảo thanh toán xong!?
Em lấy cái gì thanh toán!?"
Hắn gần như mất hết lý trí:
"Em nói đúng, mạng em là của tôi."
"Nên em tưởng chết là xong à?
Tôi tìm em suốt ba tháng ròng.
Nói cho em biết, đừng nói em chưa chết, dù em có thành xương thành bùn, em vẫn là của tôi!"
"Tôi cho em biết, từ giờ em phải ở cạnh tôi.
Tôi không cho em đi đâu hết!"
Thấy hắn dần trở nên mất kiểm soát, Chu Nghị chỉ đành im lặng.
Sự im lặng ấy như hạt cát rơi xuống, tích dần, tích dần, vô thức ngăn cách hai người thành một sa mạc.
Trong sa mạc đó, Thẩm Quan Triều trở thành kẻ lữ hành tuyệt vọng, không tìm thấy lối thoát.
Môi hắn run không kiểm soát, khoang miệng đầy vị tanh của máu.
Hắn quay đầu nhổ ra một ngụm máu loãng, đá văng chiếc bình sứ đắt tiền, rồi giữa đống mảnh vỡ tìm được dây buộc tóc đen, buộc gọn mái tóc lại.
Sắc mặt Chu Nghị càng thêm tái nhợt.
Cơn kích động và trạng thái không tỉnh táo không chỉ tiêu hao thể lực mà còn rút cạn tinh thần cậu.
Thẩm Quan Triều hít sâu hai hơi, tìm một chiếc cốc còn nguyên, rót ít nước ấm, đưa tới môi cậu.
"Uống nước đi.
Uống xong lên giường nằm."
Môi Chu Nghị trắng bệch.
Cổ họng cậu khẽ chuyển động, nét đau đớn hiện rõ trên mặt.
Đối diện ly nước Thẩm Quan Triều đưa tới, cậu chỉ khẽ quay đầu, không uống.
~~~