[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Edit] Ngạ Cốt Luân Hồi
Chương 39: Bùa xác (9)
Chương 39: Bùa xác (9)
Cần rượu và gạo để làm gì?
Hà Vấn Linh không hiểu lắm, nhưng tạm thời cô không có sức để tìm hiểu.
Nửa tiếng sau gần như khoẻ lại, trong vòng nửa tiếng này, Bạch Chỉ đã đỡ cô đi tắm nước nóng, rửa sạch sẽ cơ thể dính đầy bùn nhão, sau đó giúp cô băng bó lại vết thương.
Ba lô trông như cặp đựng sách vở học sinh cấp 3 của Bạch Chỉ thật ra là một "hòm thuốc", bên trong không hề có sách giáo khoa mà học sinh hay học, mà là rất nhiều lọ thuốc, các loại thuốc viên, thuốc Đông y khô và thuốc tiêm.
Bây giờ còn chứa cả vũ khí và thiết bị vô tuyến của đội Xử Lý Đặc Biệt.
"Chị là bác sĩ à?"
Lúc băng bó, Hà Vấn Linh chẳng cảm thấy đau đớn chút nào, chỗ vết thương mát lạnh dễ chịu.
"Bác sĩ?"
Bạch Chỉ bị cô hỏi mà bật cười, "Em thấy chị giống bác sĩ sao?"
Hà Vấn Linh không hiểu cô ấy cười vì điều gì, "Giống mà.
Lúc nãy nếu như không nhờ chị nhét viên thuốc Đông y kia cho em, có lẽ em đã đau đến chết mất rồi."
"À, ra là vậy."
Bạch Chỉ cũng không giấu giếm gì, "Thật ra ở trong đó đúng là có vụn bạc hà, nhưng thành phần chủ yếu...
Em không nên tìm hiểu thì hơn, dù sao cũng không sạch sẽ gì.
Không sạch sẽ mới có thể thúc nôn, nếu không em sẽ không nôn ra nhiều như vậy đâu."
"Không sạch sẽ?"
Lúc này đến lượt Hà Vấn Linh nở nụ cười, "Nếu như không có chị và Chung Ngôn thì em đã chết hai lần rồi, nói chi đến chuyện ăn phải thứ không sạch sẽ, dù chị có bảo em chặt một cánh tay, để được sống em cũng sẽ làm.
Thật ra...
Khi ở trong sát, em đã nhìn cách Chung Ngôn ăn rồi. em cảm thấy... anh ấy còn thê thảm hơn cả em nữa."
Bạch Chỉ dừng tay lại: "Làm sao em biết được?"
"Tuy rằng ý thức của em mơ hồ nhưng vẫn tỉnh vài giây vì đau, em nhìn thấy anh ấy gặm thứ gì đó to như trái bưởi vậy, thứ đó vừa khóc vừa giãy giụa, khủng khiếp lắm.
Sau khi tỉnh dậy thấy trên bụng mình thiếu mất một miếng thịt, em đoán là Chung Ngôn đã cắt bỏ nó khỏi người em, nhất định đó thẳng phải là thứ tốt đẹp gì.
Ở trong sát bọn em còn gặp được một người tên là Lương Tu Hiền, ấn tượng cuối cùng của em về anh ta là cần cổ bị gãy.
Trước khi chết anh ta có nói vài lời, còn nói về quỷ đói...
Kí ức của em rất đứt quãng, nhưng những chuyện này đều là thật sao?"
"Đương nhiên rồi, Chung Ngôn chính là quỷ đói đấy."
Bạch Chỉ dán gạc lên vết thương trên bụng cô, "Không riêng gì anh ấy, chị cũng không phải là người.
Trước đây chị là người thuốc, là nguyên liệu dùng để luyện đan, cũng giống như Chung Ngôn, bọn chỉ chỉ còn lại một hơi tàn thôi, hơi tàn không còn nữa, người cũng sẽ chết.
Em không sợ chị sao?"
"Không sợ."
Hà Vấn Linh lắc đầu.
"Đến khi chị và Chung Ngôn trở về dạng quỷ, em sẽ sợ đấy."
Bạch Chỉ khoác thêm một chiếc áo khoác cho cô, "Đi thôi, ra xem bọn họ đang làm gì bên ngoài thôi."
"Vâng."
Hà Vấn Linh được cô đỡ dậy.
Ở bên ngoài, Chung Ngôn đang đứng cạnh bồn nước trong bếp, còn Phi Luyện thì chổng mông lau sàn, "Sư tổ ơi, thế này là sạch chưa?"
Chung Ngôn quay đầu nhìn lướt qua, "Sạch rồi đấy, đừng lau nữa."
Lúc này Phi Luyện mới buông khăn lau xuống chạy đến bên cạnh Chung Ngôn, hai người cùng nhìn xuống bồn rửa, "Sư tổ, đây là thứ gì?"
"Đây là bùa thuốc."
Chung Ngôn vừa dứt lời đã nghe thấy tiếng bước chân, xoay người lại thấy Bạch Chỉ và Hà Vấn Linh đang đi ra, "À phải rồi, có chuyện này anh cần em giúp đỡ đây."
"Anh nói đi, em sẽ giúp."
Hà Vấn Linh vui vẻ đồng ý.
Chung Ngôn quay đầu nhìn Phi Luyện đang mặc đồ cho thú cưng, nói: "Em có thể cho anh mượn mấy bộ quần áo con gái được không?"
"Không thành vấn đề, có điều...
Thật sự phải cho nó mặc như vậy sao?"
Hà Vấn Linh nhìn thằng nhóc cỡ chừng mười tuổi này, thật sự không thể tin nổi, buổi sáng cô còn bế nó trong lòng, khi đó nó vẫn còn là một đứa trẻ sơ sinh mà.
"Nó nhất định phải mặc loại đồ này mới được, nếu không sẽ gặp chuyện xui xẻo, mặc cho đến khi trưởng thành là được rồi."
Chung Ngôn nói xong thì kèm thêm một câu nữa, "Thun buộc tóc với kẹp tóc gì đó cũng cho anh vài cái đi."
Hà Vấn Linh gật đầu, dẫn Bạch Chỉ lên lầu tìm, không lâu sau đã ôm một tụng đồ xuống, từ váy tất đến cột tóc khuyên tai, cần cái gì có cái đó.
Nhưng vì cô cao hơn Phi Luyện nhiều cho nên có nhiều bộ không mặc được.
Cuối cùng Chung Ngôn đành chọn cho nó vài chiếc váy dài qua gối, sau khi Phi Luyện mặc vào thì thành váy dài, rồi chọn thêm cho nó mấy đôi tất cổ cao, kết hợp với áo len rộng màu trắng cùng với giày da nữ sinh.
"Còn phải buộc tóc lên nữa."
Chung Ngôn cẩn thận chải tóc cho Phi Luyện, chỉ sợ làm đau da đầu nó, "Không cho con ăn máu của thầy nữa, lớn nhanh như vậy, ăn máu nữa chẳng phải loáng cái sẽ cao hơn cả thầy luôn hay sao?"
"
Sau này con chắc chắn sẽ cao hơn sư tổ."
Phi Luyện nhìn bản thân trong gương, mái tóc đen vốn xõa tung biến thành chùm tóc ngoan ngoãn trên tay Chung Ngôn, y dùng thun đen buộc lại.
Ngắm nghía một lúc, đột nhiên nó hỏi: "Sư tổ, vì sao không cài trâm?"
"Sao con cứ nói nhảm nhí cái gì vậy?"
Chung Ngôn nhìn nó trong gương, đứa trẻ mới lớn chừng này mà đã xinh đẹp như vậy, trông chẳng khác gì bé gái, "Thầy là đàn ông, đàn ông sẽ không cài trâm."
"Vậy trước đây sư tổ búi tóc bằng gì?"
Phi Luyện xoay người sờ tóc y, ánh mắt hướng về phía đỉnh đầu của y giống như muốn tìm ra cây trâm cho bằng được.
"Trước đây thầy dùng dây buộc tóc lên, hoặc là đội phát quan, đó mới là đồ của đàn ông, trâm là vật mà phái nữ sử dụng, thầy không dùng được."
Chung Ngôn cài nút áo cẩn thận cho nó, "Đi thôi, chúng ta phải vào việc rồi."
Trong phòng bếp, Bạch Chỉ và Hà Vấn Linh đang cùng xem sợi nấm trong chén thủy tinh, chúng đã được Chung Ngôn rửa sạch, tuy nhiên phần mô da người vẫn còn kẹt lại trong mạng lưới rễ.
Bạch Chỉ thử tắt đèn, chúng liền bất động, mở đèn lên, chúng lại cử động, quấn lại thành một chùm.
"Anh sẽ lấy gạo và rượu của nhà em để dùng, sau này có tiền anh mua lại cho nhé."
Chung Ngôn nói rồi mở tủ bếp tìm, "Bây giờ có thể chạm vào mấy sợi nấm đó, không cần phải sợ."
"Sẽ không gặp nguy hiểm gì chứ?"
Hà Vấn Linh vẫn còn sợ hãi.
"Không đâu."
Chung Ngôn bước đến vươn tay về phía chúng, sợi nấm hoàn toàn không cảm nhận được bàn tay con người, "Thầy bùa chia làm hai trường phái, đây là thầy bùa thuốc.
Bùa thuốc là vi khuẩn, vật độc, vi sinh vật không thể phát hiện trực tiếp được dùng để đưa vào cơ thể người, có thể là bột phấn, có thể là dịch bệnh, tóm lại là nó không màu không vị, khó mà đề phòng được.
Nhưng điều kiện cần để điều khiển bùa chính là thầy bùa và người bị hạ bùa phải tiếp xúc với nhau.
Hiện giờ người đó không tiếp xúc với chúng ta, thứ này coi như vô dụng."
"Vậy loại kia là gì?"
Hà Vấn Linh suy nghĩ một chút, "Có rất nhiều người đã từng tiếp xúc với em, mấy người trong tiểu đội 13 gần như là em đã gặp hết rồi, e là trong chốc lát không thể tìm ra người hạ bùa đâu."
"Loại còn lại không cần tiếp xúc với người khác, gọi là bùa bay.
Bùa bay chỉ cần có được sợi tóc người, ngày sinh tháng đẻ, móng tay, quần áo thậm chí là ảnh chụp, hay những vật liên quan nói chung đều hạ bùa được rồi.
Thầy bùa bay lợi hại hơn thầy bùa thuốc rất nhiều."
Chung Ngôn đưa cho cô một ly nước ấm, "Em thử nhớ kĩ lại xem những ai đã chạm vào vết thương của em."
"Chạm vào miệng vết thương của em..."
Hà Vấn Linh tằng hắng một cái, "Một bác sĩ nữ, sau đó...
Triệu Hằng có đưa một người mặc áo liệm đến, bọn họ xem vết thương của em rồi hỏi em những chuyện đã xảy ra trên núi Vọng Tư."
"Người mặc áo liệm..."
Chung Ngôn nhìn lên trần nhà ngẫm nghỉ, "Chỉ vì giết anh, Triệu Hằng thật sự không tiếc bất cứ giá nào."
Phi Luyên nghe mà chẳng hiểu gì, nó ra đời chưa tròn một ngày mà đã gặp phải quá nhiều chuyện lạ.
Hà Vấn Linh lại húng hắng ho một tiếng, "Vậy làm sao hai người phát hiện ra em bị hạ bùa?"
"Thật ra lúc trên xe chị đã cảm thấy em không được bình thường rồi."
Bạch Chỉ trả lời thay Chung Ngôn, "Ở trên xe thỉnh thoảng em sẽ rất phấn khích, bọn chị bắt đầu để ý quan sát, sau đó Chung Ngôn không nói gì nữa, bởi vì anh ấy biết rõ sau khi xuống xe chắc chắn là có biến.
Khi chúng ta xuống xe, bỗng nhiên em cười một cái, đồng tử cũng thay đổi.
Hên là em tốt số gặp được bọn chị, thời gian hạ bùa ngắn, người bị hạ bùa chỉ mới bắt đầu xuất hiện vài hành vi lạ, một khi không để ý những hành vi này thì sẽ không nhận ra được.
Thế nên Chung Ngôn mới sốt ruột lên nhà, anh ấy sợ không kịp giải bùa."
"Đúng vậy, anh chọn đi thang bộ là vì vậy, bao gồm cả việc anh nhờ em đến đón vào ban đêm nữa."
Chung Ngôn mở tủ lạnh ra, đưa cho Phi Luyện một chai sữa tươi lạnh, "Anh lo rằng trong đội Khôi Hành Giả có người hại em, cho nên đêm nay ắt phải đến gặp em một lần.
Nếu như lúc nãy chúng ta đi thang máy, chắc chắn em sẽ nhìn thấy bộ dạng của mình và giật mình, trái lại đánh rắn động cỏ.
Suốt đoạn đường về em cứ cười như vậy đấy, vừa nói chuyện vừa cười."
Hà Vấn Linh sợ rụt cả người, nghĩ lại chuyện đó quả thật rất quỷ dị, chẳng trách bọn họ lại nhìn mình như thế, "Cảm ơn... anh lại cứu em một lần nữa rồi."
"Không phải anh cứu em, là em tự cứu chính mình.
Anh chưa bao giờ cứu giúp người khác, là người ta tự cứu lấy thân mình cả thôi, nếu như lúc tối em không muốn đến đón anh, như vậy nghĩa là em tự đánh mất cơ hội này.
Bùa xác năm sử dụng người sống để hạ bùa, một năm sau dù người này có còn sống thì cũng chỉ là một cái xác không hồn, đến lúc đó có nhờ đến bác sĩ giỏi nhất phẫu thuật mở ổ bụng, mở sọ thì hệ thống thần kinh và nội tạng cũng đã bị sợi nấm xơi tái sạch sẽ rồi, chỉ còn lại sợi khuẩn màu trắng không ngừng vặn vẹo mà thôi.
Người đó hại em thật ra là trá hình đối phó anh thôi, bọn họ muốn xếp một cái xác nằm vùng ở chỗ anh, sau này sẽ gây rắc rối cho anh."
Chung Ngôn tiếp tục lục tủ lạnh, "Sợi nấm ở khu nhà nát kia..."
"Người giao hàng."
Bạch Chỉ tiếp lời y, "Khi đó em đã thấy cậu ta là lạ rồi."
"Tám phần là cậu ta."
Chung Ngôn gật đầu, "Loại thuật như bùa xác năm cũng tương khắc với ngũ hành, đừng nghĩ sợi nấm rơi xuống đất là có thể sống được, thật ra đất là khắc tinh của chúng.
Thế nên bọn anh mới cho em uống nước bùn, cốt là để ép mầm mống khuẩn nấm vừa mới xâm nhập vào cơ thể em không lâu ra ngoài, nếu để thứ đó trong cơ thể một thời gian dài, dù có uống nhiều nước bùn hơn nữa cũng không nôn được."
Hà Vấn Linh xoa chỗ vết thương, suy nghĩ cũng trở nên nhanh nhạy, "Khoan đã, vậy xác sống vừa mới ở bên ngoài cửa nhà chính là thứ đã theo dõi các anh đến khu nhà kia sao?"
"Có lẽ vậy, nhưng cũng không hẳn, ở đó chưa chắc chỉ có một người bị hạ bùa xác.
Em nhìn kĩ xem, sợi nấm trên người em nhỏ hơn sợi nấm mà anh nhặt được, chứng tỏ chúng vẫn chưa trưởng thành.
Sở dĩ khu nhà xây dở có thể ép thứ đó ra khỏi người xác sống là nhờ phong thủy.
Anh đã chọn kĩ tầng lầu lắm đấy, bản thân nơi đó đã là nơi hành thổ, để cản đường âm binh mà anh đã đặc biệt tạo ra một trận pháp thiên địa hành thổ, tất cả mọi thứ khi bước vào trận đều sẽ bị chôn vùi dưới lòng đất."
Chung Ngôn giải thích rõ ràng, "Bây giờ anh bận chút chuyện, xong việc sẽ nấu gì đó cho mấy đứa ăn.
Đêm nay có anh canh chừng rồi, thứ bên ngoài không vào được đâu."
Có lời Chung Ngôn nói, Hà Vấn Linh cũng an tâm, chỉ là cô vô cùng không cam lòng thôi.
Cô chưa từng làm tổn thương bất kì ai, nhưng người ta lại cố ra tay hại cô như vậy.
Hà Vấn Linh bắt đầu ngưỡng mộ năng lực của Bạch Chỉ và Chung Ngôn, người khác không thể mặc sức xâu xé bọn họ.
Chung Ngôn nhìn hiểu ánh mắt của cô: "Em đừng vội, trong tương lai nếu như có cơ hội, anh sẽ giúp em.
Bây giờ thì giúp anh lấy rượu ra đi, sau đó nấu một nồi cơm."
"Để con."
Phi Luyện nói rồi bèn duỗi tay ra, dễ dàng cầm chai rượu từ trên cao xuống.
Hà Vấn Linh lấy nồi cơm điện ra đổ một chén gạo vào, châm nước vừa chạm lóng tay đầu tiên rồi điều chỉnh thời gian.
"Là rượu vang à."
Chung Ngôn rót rượu ra ly, lầm bầm, "Nếu là rượu vàng thì tốt hơn...
Nhưng cũng không sao, rượu vang vẫn được."
Rượu nho màu đỏ nhạt được rót ra ly rượu, màu sắc, mùi thơm của nó không phải là điều mà Chung Ngôn quan tâm, càng không cần nói đến việc thưởng thức nó.
Sau khi rót đầy, y hỏi Bạch Chỉ xem cần làm gì, Bạch Chỉ mở ba lô lấy một chiếc lá khô ra.
"Sư tổ, đây là thứ gì?
Con có thể xem thử không?"
Phi Luyện hỏi.
"Không cần xem, đây là lá liễu bình thường được hái xuống vào thời điểm nhiều mây nhất trong ngày, sau đó phơi khô."
Chung Ngôn ngâm chiếc lá vào trong rượu, lá liễu khô giòn dễ nát vụn bắt đầu hút nước, dần ướt đẫm.
Sau khi bị ngâm trong rượu nó bắt đầu trở nên mềm mại, ban đầu chỉ trôi nổi trên bề mặt chất lỏng, chỉ sau nửa phút đã chìm nghỉm giữa chất lỏng.
"Cây liễu thuần âm, là một trong năm loại cây quỷ, có thể gọi hồn, cũng có thể ngâm rượu cho quỷ."
Chung Ngôn cầm ly rượu lên ngửi, trước giờ y vẫn không chịu được mùi hương của rượu nho, vẫn là rượu vàng thời xưa thuần túy và thơm hơn, "Thầy chỉ đang muốn xem thử, xác sống đi theo chúng ta rốt cuộc là do ma quỷ thao túng, do thuật bùa ngải, hay là cả hai.
Một chút nữa thầy sẽ để rượu lá liễu này ngoài cửa, nếu như người điều khiển xác tác quái, xác sống kia chắc chắn sẽ không chịu nổi mà bị dụ dỗ, chúng sẽ uống cái này."
Phi Luyện tiếp thu những kiến thức này, không nhịn được hỏi: "Vậy nếu như thứ đó là bùa ngải thật thì sao?
Sư tổ đừng sợ, con sẽ giết sạch chúng."
"Khụ, khụ, không được tùy tiện giết chóc, con sẽ bị thương..."
Chung Ngôn nhìn nồi cơm điện, hiển nhiên đã có kế hoạch B, "Thứ dính phải bùa xác năm sẽ không uống rượu lá liễu, nhưng nhất định sẽ ăn cơm cúng, chúng ta chỉ cần đợi thêm chút nữa thôi."
Nấu cơm phải tốn 20 phút, Chung Ngôn cũng không nhàn rỗi, biết mấy người kia đều đã đói meo râu.
Cũng may Hà Vấn Linh thường làm việc ở nhà, không hay ra ngoài nên trong tủ lạnh cần gì có đó.
Nhưng khi nhìn thấy nguyên liệu nấu ăn, Chung Ngôn lại không nhịn được đeo tạp dề vào.
Nếu như bản thân đã biết nấu, làm sao y có thể để Phi Luyện ăn mì ăn liền được chứ?
Nó chết thê thảm, còn chưa được ăn một bữa cơm đàng hoàng đã tàn đời...
Chung Ngôn không đành lòng, đợi đến khi y kịp nhận ra thì tay đã đang đánh trứng gà rồi.
Mấy cái trứng gà đã được quấy đều, dùng đũa sẽ đánh tan được nhanh hơn, trứng cũng sẽ không quá sệt.
Đầu bếp khi nấu ăn đều sẽ dùng vị giác để nêm nếm, thế nhưng y không làm như vậy, mọi bước y làm đều dựa vào cảm giác và kinh nghiệm tích lũy được.
Đến khi đánh trứng xong, y mới rắc thêm một ít muối vào, sau đó mở chai sữa tươi ra đổ một chút sữa.
Cuối cùng lấy một lọ sữa ong chúa từ trong tủ lạnh ra thêm vào, đây đều là đồ bổ, phải tăng cường cho Phi Luyện ăn mới được.
Ngày xưa ong mật khó kiếm, muốn tìm chút mật đường thật sự là càng khó hơn, thứ nhất là vì chỗ người nuôi ong không cố định, họ di chuyển bằng xe ngựa, xe lừa hoặc là xe la, ở đâu có rừng hoa nở, bọn họ sẽ đi đến đó.
Thứ hai là ngày xưa mật đều phải cống lên trên, dù người dân vẫn cất để dành, thế nhưng phần dành đó không được nhiều lắm, có khi cả năm chẳng được mấy lọ.
Hiện tại thì đỡ hơn rồi, mật ong đóng chai có thể mua được ở bất kì siêu thị nào.
Rót mật ong vào giữa hỗn hợp trứng vừa có thể giúp trứng hấp mềm hơn, vừa là để át đi mùi tanh của trứng.
Chung Ngôn khuấy đều hỗn hợp lại lần nữa, nồi nước cũng đã sôi lăn tăn, y đặt chén trứng đã chuẩn bị vào bên trong, đầu tiên mở lửa lớn, còn y đứng kế bên nhìn chằm chằm, đợi đến khi trứng bắt đầu sủi bọt lên thì nhanh chóng vặn nhỏ lửa, đậy nắp nồi lại chờ trứng chín.
Phi Luyện đứng một bên luôn miệng hỏi han chứ không giúp được gì: "Sư tổ làm gì vậy?
Con cũng muốn làm."
"Con không học được những thứ này đâu, đây đều là do mẹ thầy dạy đấy."
Chung Ngôn bảo nó cách xa bếp ra một chút.
"Mẹ của sư tổ...
Nhất định là một người rất tài giỏi đúng không?"
Phi Luyện nghiêng đầu hỏi.
"Đúng vậy, bà ấy rất giỏi."
Chung Ngôn chỉ về phía sô pha, "Con đi xem ti vi đi, xem một chút thôi, con sẽ hiểu được hết chuyện diễn ra trong thế giới này."
"Dạ."
Phi Luyện nghe lời quay đi, nó xem chương trình trên ti vi không rời mắt, thỉnh thoảng còn tự đổi kênh, nhanh chóng tiếp thu tin tức trên thế giới, học cách nói chuyện và cử chỉ hành động từ người khác.
Nhưng nó vẫn cảm thấy khó hiểu trước vài vấn đề, ví dụ như vì sao nhân vật nam nữ chính trong những bộ phim truyền hình dài tập lại phải cãi nhau?
Vì sao lại tranh cãi mà không nói ra cho rõ ràng?
Vì sao khi chia tay bọn họ phải giả vờ mạnh mẽ?
Những thứ này đều là thứ Phi Luyện không tài nào hiểu được, trái lại nhanh chóng tiếp thu kỹ năng ứng xử với mọi người, song thứ duy nhất mà nó không thể học theo được chính là cảm xúc.
Nó xem không hiểu việc tranh cãi trong phim truyền hình tình cảm, chỉ cảm thấy kì lạ, hai người kia giây trước mới vừa cãi nhau, giây sau đã lại ôm nhau rồi.
Bọn họ ôm nhau rất chặt, môi dán lên môi.
"Đừng có xem linh tinh."
Không biết Chung Ngôn đã đến từ khi nào, y bịt kín hai mắt Phi Luyện.
Con nít học cái gì cũng được, nhưng nhất định không được học mấy cái này.
"Tại sao không được xem linh tinh?"
Phi Luyện không hiểu, "Sư tổ, anh trai kia làm chị gái khóc, vì sao bọn họ vẫn còn ôm nhau?"
"Cái này..."
Chung Ngôn không biết giải thích thế nào, "Bởi vì bọn họ có mối quan hệ thân mật."
"Thân mật...
Thân mật đến mức nào?"
Phi Luyện kiên trì hỏi đến cùng.
"Đây chỉ là diễn xuất thôi, con đừng tin."
Chung Ngôn vội vàng đưa trứng hấp vẫn còn đang bốc hơi nóng cho nó, "Nếm thử món này xem."
"Vì sao con không được học thân mật?
Cách thân mật của bọn họ kì lạ quá...
Ồ, đây là món gì?"
Phi Luyện chưa ăn, chỉ ngửi thử một hơi, kết quả là vừa ngửi đã xảy ra vấn đề, nó lập tức đẩy chén trứng về phía Chung Ngôn rồi nói, "Con không thích ăn món này."
"Món này giàu dinh dưỡng, sao con lại không ăn?"
Chung Ngôn nói, trứng hấp này y đã nấu bằng cả tấm lòng, mặt trứng phẳng mịn, bỏ vào miệng là tan ra, không hề có dù chỉ là một lỗ bọt khí.
Nhưng Phi Luyện vẫn nhất quyết lắc đầu: "Con không thích ăn đâu."
"Thật là, thức ăn ngon mà con lại không ăn, rõ ràng là không muốn ăn trứng gà chứ gì...
Sao con lại kén ăn vậy chứ?"
Chung Ngôn đành bưng chén trứng hấp đi tìm Bạch Chỉ, "Em ăn cái này không?"
"Ăn chứ, sao lại không."
Bạch Chỉ cầm lấy chén, vừa nhìn đã hiểu ra vấn đề, "Nó kén ăn à?"
"Chắc là vì còn nhỏ, con nít thường không ưa ăn món này món kia mà, sau này từ từ điều chỉnh lại."
Chung Ngôn lấy hai miếng sandwich trong tủ lạnh ra, dùng lò vi sóng hâm nóng lại định cho Phi Luyện ăn.
Đúng lúc này, nút "Có thể mở nắp" trên nồi cơm điện sáng đèn, khói bốc nghi ngút.
Phi Luyện nhìn thấy phòng bếp bận rộn bèn chạy đến giúp đỡ, Chung Ngôn đưa sandwich cho nó ăn rồi lấy một cái chén ra, đầu tiên phết một lớp dầu vào lòng chén, sau đó múc đầy cơm rồi dùng muỗng cố hết sức ép cơm sát vào chén, đợi đến khi cơm hơi nguội, Chung Ngôn mới úp ngược lại ra đĩa, tạo thành hình như chén cơm.
Lúc này lại lấy một cái tô lớn, tô này không phết dầu, y cẩn thận bỏ cục cơm hình chén vào giữa tô.
Trong cái tô trước mặt giống như đang chứa một nấm mồ nhỏ, đường cong tròn đầy đặn, bên trên còn có một lớp dầu ăn bóng loáng.
"Đây là gì ạ?"
Phi Luyện gặm sandwich hỏi.
"Quỷ uống rượu lá liễu, ngải ăn cơm cúng, đây chính là cơm cúng."
Chung Ngôn bưng tô cơm và ly rượu lên, "Hai thứ này đều là món ưa thích của xác sống, chỉ cần nhìn thấy thôi là bọn nó đã bị dụ rồi.
Bây giờ thầy sẽ để ở trước cửa nhà, sang mai kiểm tra xem thiếu đi món nào."
Hà Vấn Linh giúp y mở cửa, bổ sung một câu: "Trước cửa nhà em có camera."
"Anh sợ camera bị ảnh hưởng nên mới phải dùng cách thủ công như vậy đấy."
Chung Ngôn đặt hai món đồ ngay trước cửa ra vào, sau đó đứng dậy đóng cửa, bên trên cài hai ống khóa rồi đến chốt cửa, "Xong rồi, mấy đứa đi nghỉ ngơi đi, đêm nay anh sẽ canh chừng."
Tuy Chung Ngôn đã nói đêm nay y sẽ trông nhà, nhưng Hà Vấn Linh vẫn không yên tâm, kiên quyết đòi ở dưới tầng trệt, cuối cùng Bạch Chỉ phải kéo cô lên lầu.
Phòng làm việc và phòng ngủ trên lầu không lớn, trong phòng làm việc không có chỗ ngủ nhưng Bạch Chỉ vẫn muốn ngủ ở đây, khăng khăng trải nệm nằm dưới đất.
"Hay là chị cứ sang phòng ngủ ngủ đi."
Hà Vấn Linh thật sự không hiểu nổi phong cách của Chung Ngôn và Bạch Chỉ, "Bọn mình đều là con gái mà."
"Không liên quan đến giới tính đâu, mà là khi chị ngủ rồi sẽ biến thành quái vật, dọa em sợ mất."
Bạch Chỉ trải thêm mấy bộ đồ ra đất, dùng ba lô lớn làm gối đầu, còn có thể nhìn thấy được báng súng của vài khẩu súng trong đó, "Em cứ đi ngủ đi, ở ngoài này có bọn chị rồi."
Hà Vấn Linh đi tới đi lui, về phòng một chuyến rồi quay lại, ôm theo một đống chăn gối, còn cầm thêm một chiếc áo bông: "Chị đắp nhiều vào, nhiệt độ trong phòng làm việc không ấm bằng phòng ngủ đâu."
"Không sao mà, chị không sợ lạnh."
Bạch Chỉ nằm xuống, "Chị không phải là người bình thường."
"Em biết mà, nhưng em không cảm thấy chị là quái vật."
Hà Vấn Linh đắp chăn cho cô, "Nói thật, hiện tại em bắt đầu ngưỡng mộ hai người rồi, em cũng muốn có năng lực gì đó, ít nhất là có thể tự bảo vệ mình."
"Đừng đùa, làm người bình thường vẫn tốt hơn mà."
Bạch Chỉ đắp áo bông, còn tưởng là Hà Vấn Linh đang sợ nên không dám đi ngủ một mình, "Em cứ yên tâm, xác sống không vào đây được, nếu như ngay cả mấy thứ này mà chị và Chung Ngôn cũng không đối phó được, thì bọn chị căn bản không thể sống sót đến tận bây giờ đâu."
"Thế nên em mới muốn có thể nhanh chóng đuổi kịp hai người đấy."
Hà Vấn Linh nghe xong như được khích lệ, đứng dậy bật máy tính lên, "Chị cứ ngủ đi, em bắt đầu làm thêm giờ đây."
"Hả?"
Bạch Chỉ không hiểu gì.
"Em muốn thử tìm vài tài liệu liên quan đến bùa ngải để xem thôi, chị ngủ đi.
Sau này nhà em sẽ là căn cứ điểm của chúng ta, bọn mình phải làm giống du kích vậy, xuất quỷ nhập thần, giết cho bọn chúng không trở tay kịp.
Em không tin suốt đời mình sẽ luôn xui xẻo như vậy, từ nhỏ đã thế rồi, người ta cãi nhau em xem trò vui, cuối cùng là em bị thương, mọi người đều ăn mì tôm chẳng gặp vấn đề gì, còn gói mì của em thì lại không có gia vị..."
Hà Vấn Linh kể khổ, ánh mắt như bị ánh sáng trên màn hình đốt cháy, ngọn lửa bùng lên hừng hực.
"Em đã biết mình không may mắn mà còn dám chủ động lên núi Vọng Tư tìm hiểu chuyện linh dị?
Ai góp cho em sự tự tin này vậy?"
Bạch Chỉ không tin nổi, dường như có thể tưởng tượng được hình ảnh cô bé này chạy quanh thành phố Sùng Quang đầy rẫy ma quỷ này với biển hiệu "Bùa ngải nhập thân tới tìm tôi đi" trên đầu.
Dưới lầu, Chung Ngôn đã leo lên ghế sô pha làm ổ, trời ạ, ghế sô pha lười này nằm thoải mái ghê, giống như xe lăn vậy.
Giờ này, Phi Luyện đang treo mình trên đèn trần, hai sợi xúc tu biến thành con mắt, một cái nhìn ngoài cửa sổ, một cái canh cửa.
"Đừng nhìn nữa, đi ngủ mau lên."
Chung Ngôn vỗ vỗ bên cạnh, "Đừng sợ, xác sống không vào được đâu, bọn chúng sẽ kiêng dè trước năng lực của thầy."
"Vì sao không vào được ạ?"
Phi Luyện nhảy xuống, vừa chạm đất đã biến thành người, thuận thế leo lên nằm bên cạnh Chung Ngôn, "Sư tổ, con giết chúng giúp thầy nhé?"
"Không được, con không hiểu mưu kế của con người, trong đó sẽ có bẫy."
Chung Ngôn dở khóc dở cười, "Con đừng có cái gì cũng đòi giết, để thầy tự làm là được rồi."
"Giết hết rồi thì sẽ không còn phiền toái nữa, sư tổ có thể ngủ ngon rồi."
Phi Luyện cười đáp, vừa lo lắng hỏi, "Nhưng mà con vẫn chưa nghĩ ra được, cuối cùng là cảm xúc gì mà lại có thể khiến cho người ta cãi nhau ầm ĩ rồi lại lập tức ôm nhau?"
"Con không cần phải lý giải cảm xúc."
Chung Ngôn bịt miệng Phi Luyện lại, đâu ai ngờ chỉ mới qua một đêm thôi mà đứa trẻ này đã bắt đầu trưởng thành rồi, còn gặp phải thời kì phiền muộn của tuổi dậy thì nữa chứ?
"Cần, con cũng cần lý giải mà, nhỡ đâu sau này sư tổ giận con thì sao..."
Phi Luyện nằm xuống gối, vươn một tay về phía gò má Chung Ngôn, dùng đầu ngón tay quấn quanh lọn tóc dài của y, "Sư tổ, xác sống lợi hại thế nào?"
Chung Ngôn nhìn bàn tay của nó, đang nghĩ xem không biết khi nào có thể dạy nó học chữ đọc sách: "Xác sống chẳng lợi hại chút nào cả, thứ lợi hại chính là xác sống kết hợp với phong thủy xấu.
Người điều khiển xác chắc chắn sẽ làm việc ác, như kiểu sẽ đặt thi thể ở nơi dưỡng thi vậy.
Con không cần phải hiểu những thứ này đâu, sau này gặp sẽ biết thôi, ngủ đi."
"Con không ngủ đâu, sư tổ ngủ đi."
Phi Luyện ghé mặt sát tóc y, đôi mắt sáng long lanh, "Trên người sư tổ có mùi thuốc, con thích."
"Thứ mùi khiến người ta nghẹt thở, đừng ngửi nữa, ngủ thôi."
Chung Ngôn dỗ dành nó, nhìn như nhắm mắt ngủ, thật ra là chỉ chợp mắt, từng giây từng phút lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Vài phút trôi qua, Phi Luyện lại cục cựa không yên, y nheo mắt hỏi: "Làm gì thế?"
"Đổi tư thế ạ, sau này con ngủ bên ngoài, sư tổ ngủ bên trong, sư tổ ngủ rồi, con phụ trách giết."
Phi Luyện bĩu môi thì thầm, nằm xuống rồi ôm eo Chung Ngôn, "Gầy quá."
"Con...
Hầy, nhỏ tí mà nói nhiều ghê."
Chung Ngôn cười xoa đầu nó, nhóc con còn biết đau lòng cho người khác cơ.
Ôm y một chút, Phi Luyện lại ngồi dậy, tinh thần tỉnh táo không chịu ngủ, nó không nói gì mà chỉ nhìn y.
"Lại sao vậy?"
Chung Ngôn sợ nó đè lên tóc mình bèn hơi nhích ra một chút, "Đừng sợ."
"Không sợ, con chưa bao giờ sợ."
Phi Luyện nâng cổ tay trái lên, tò mò hỏi, "Sư tổ, sao thầy lại có thứ này?"
Vì sao lại có được dây thừng giữ mạng?
Chung Ngôn không trả lời được.
Người tu quỷ đạo không thể sở hữu vật ban phúc bảo vệ, trên người y có rất nhiều pháp bảo dùng để giết chóc, nhưng y thật sự đã từng có một sợi dây thừng rất dài.
Chẳng hiểu sao đến bây giờ lại ngắn còn bấy nhiêu thôi.
"Chắc là mẹ đã cho thầy đó."
Chung Ngôn đành phải nói như vậy, sau đó lại ôm nó vào lòng, "Đừng suy nghĩ nhiều nữa, ngủ đi nào."
Trong một chiếc xe ở bên ngoài khu dân cư, Triệu Hằng đang trò chuyện cùng Lâm Đống, bọn họ cũng chú ý đến động tĩnh trên nhà Hà Vấn Linh từng giây từng phút.
"Cậu ta để rượu và cơm ra làm gì?"
Triệu Hằng hỏi.
"Anh ta có chút năng lực đấy."
Lâm Đống là người điều khiển xác chuyên nghiệp, nhìn qua thôi đã hiểu, "Anh ta muốn thử xem xác sống đi theo mình là quỷ hay là ngải."
"Vậy thì cậu phải trông chừng đám xác của mình đi, đừng có đụng vào hai thứ này."
Triệu Hằng cười nói.
"Không, tôi càng phải đụng vào đấy."
Lâm Đống chọn đi ngược lại, "Để cho xác sống uống ly rượu kia, càng làm như thật, anh ta sẽ càng không dám tin, sẽ xảy ra nhầm lẫn."
Sáng sớm hôm sau, Chung Ngôn bị Phi Luyện quậy quọ làm tỉnh giấc.
Chỉ vừa mới rời khỏi sát được một ngày mà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, giấc ngủ này coi như bù đắp được kha khá.
Trong phòng có gắn màn, một chùm sáng xuyên qua khe hở rọi vào trong, vừa khéo chiếu lên khuôn mặt phấn chấn của Phi Luyện.
"Sư tổ, bên ngoài toàn là đường trắng kìa!"
"Đường trắng gì?"
Chung Ngôn trở mình ngồi dậy, lười biếng búi tóc lên, kéo màn ra xem thử, "Đồ ngốc, đó là tuyết."
"Tuyết?"
Đương nhiên là Phi Luyện chưa từng thấy bao giờ.
"Đúng vậy, ở nhân gian cứ đến mùa đông là sẽ có tuyết rơi, tuyết trắng xóa rơi khắp mọi nơi trên đường."
Chung Ngôn duỗi người một cái, "Lát nữa sư tổ sẽ cho con xuống dưới lầu chơi tuyết, bây giờ...
Làm việc chính đã."
Hà Vấn Linh và Bạch Chỉ đều không có động tĩnh gì, hẳn là vẫn còn đang ngủ, Chung Ngôn đi một mình ra cửa mở khóa và chốt.
Vừa mở cửa ra đã thấy rượu lá liễu dưới đất bị uống cạn, cơm cúng cũng bị ăn sạch hết cả rồi.
"Há, thú vị ghê."
Chung Ngôn ngồi xổm xuống nhìn chén, vừa nhìn một lượt từ đầu đến cuối hành lang lầu này.
Chung quanh yên tĩnh đến nỗi khiến người ta sợ hãi.
"Phi Luyện, đi gọi mọi người đi."
Chung Ngôn đứng dậy, "Đánh thức Bạch Chỉ và Hà Vấn Linh thôi, có gì đó không đúng, có lẽ chúng ta đã vào sát rồi."
*
Chung Ngôn: Cuối cùng cũng được ngủ một giấc!
Phi Luyện: Giết hết!
Giết hết!