[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
(Edit) Minh Trung Sự (Chuyện Trong Cõi Âm)
Chương 40: Đoạn tuyệt
Chương 40: Đoạn tuyệt
Đoạn tuyệt
Mạc Lai giật mình tỉnh giấc, sờ lên trán, toàn là mồ hôi.
Bức tranh Sơn Quỷ nằm yên lặng bên gối, nhưng chiếc hộp gỗ đào lại không thấy đâu.
Mạc Lai ngồi bật dậy, vén chăn tìm khắp nơi.
Chiếc hộp chẳng biết từ lúc nào đã bị vứt xuống đất, cậu nhặt lên xem, trên nắp hộp có một vết nứt nhỏ.
Mạc Lai đặt bức tranh vào hộp, một nỗi buồn khó tả dâng lên trong lòng.
Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, trời tối đen, vẫn chưa sáng.
Tiếng khóc nức nở từ xa vọng lại, càng lúc càng lớn.
Một điềm báo xấu đột ngột dâng lên, lan khắp chân tay, khiến cậu lạnh ngắt như đang đứng trong hầm băng.
“Tôn thiếu gia!
Tôn thiếu gia!”
Một tiếng gõ cửa dồn dập, là giọng của quản gia Mạc Chí Lương.
“Đến đây.”
Mạc Lai vội vã mặc quần áo, bước xuống giường, chân có chút rã rời.
Cánh cửa mở ra, Mạc Chí Lương tay cầm chiếc đèn lồng màu trắng, mặt đầm đìa nước mắt.
“Nhị gia sắp không qua khỏi rồi, Tôn thiếu gia mau đến gặp mặt lần cuối!”
Mạc Lai không biết lúc đó mặt mình đang biểu cảm thế nào, tay bám vào khung cửa không còn chút sức lực, dưới chân chỉ cảm thấy như đang dẫm trên bông gòn.
“Tôn thiếu gia!”
Mạc Chí Lương kêu lên một tiếng, vội vàng đỡ cậu.
Gió nổi lên, thổi vù vù bên tai, như tiếng trẻ con khóc.
Mạc Lai siết chặt quần áo, ngẩng đầu nhìn bầu trời mờ mịt.
Trên bầu trời dường như có một khuôn mặt, lúc thì là khuôn mặt của Sơn Quỷ đang mỉm cười, phong tình vạn dặm, lúc lại biến thành một bộ mặt xương xẩu, khi lại trở thành một khuôn mặt kinh dị với thất khiếu chảy máu và cái miệng há to như chậu máu.
“Đã nói là được rồi mà, đã nói rồi mà!”
“Oán công tử hề trướng vong quy,
Quân tư ngã hề bất đắc nhàn.”
(Oán công tử ngập ngừng quên lối về,
Nghĩ rằng chàng thương thiếp chẳng hề rảnh rang.)
“Phong táp táp hề mộc tiêu tiêu,
Tư công tử hề đồ ly ưu.”
(Cây xào xạc lá gió luồn miên man.
Nhớ chàng lẻ bóng buồn than.)
“Công tử, công tử.”
“Công tử cùng thiếp bên nhau trọn đời, thiếp rất hoan hỉ!”
Mạc Lai bịt tai lại, cúi đầu bước đi ngày càng nhanh.
Tây trạch đèn đuốc sáng trưng, tiếng khóc ẩn hiện vọng ra.
Mạc Lai vào phòng, Mạc Chí Lương và Mạc Ngữ đều ở đó.
Cậu đi đến bên giường, quỳ xuống, nắm chặt bàn tay đã không còn hơi ấm của Nhị thúc công.
“Dạ Hợp, Dạ Hợp...”
Nhị thúc công nhắm nghiền mắt, miệng lẩm bẩm như đang trong cơn ác mộng.
“Nhị thúc công, Nhị thúc công, cháu của ông là Mạc Lai đến rồi.”
Mạc Lai mắt đỏ hoe, nắm chặt tay ông.
Mạc Chí Nghĩa dường như nghe thấy, mí mắt khẽ run, từ từ tỉnh lại: “Mạc Lai... giúp ta... giúp ta.”
Ông nắm chặt lại tay Mạc Lai.
“Nhị thúc công, ông đừng chấp niệm nữa, Nhị thúc công, đó là ác quỷ, ông mau quay về đi!”
Mạc Lai nghẹn ngào.
“Giúp ta... giúp ta...”
Mạc Chí Nghĩa lắc đầu, một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt.
“Mạc Lai, mau đồng ý đi!
Bất kể là gì, cứ đồng ý trước đã!”
Mạc Ngữ ở bên cạnh vỗ vai cậu.
“Được, con sẽ giúp!
Nhị thúc công, con sẽ giúp!”
Vừa dứt lời, bàn tay trong tay cậu như mất hết sức lực, rũ xuống.
Nhị thúc công nhắm mắt, khóe miệng nở một nụ cười mờ nhạt.
“Nhị thúc công...”
Mạc Lai bật khóc thành tiếng.
“Gia gia...
Gia gia ...”
Mạc Hiền nửa người phủ lên Mạc Chí Nghĩa, khóc xé lòng.
“Nhị gia à...
Nhị gia!”
Mọi người nức nở rơi lệ.
“Chí Lương, Vân Kiệt.
Mau đi báo tang trong trang và chuẩn bị tang sự!”
Mạc Chí Trung mắt đỏ hoe, giọng run run.
Mạc Hiền đột nhiên đứng dậy, giận dữ túm cổ áo Mạc Lai lôi cậu dậy, rồi đấm một cú vào mặt cậu.
Mạc Lai ngã xuống đất, cậu ta lại như điên dại xông lên đá thêm vài cú.
“Mau, giữ cậu ta lại!”
Mạc Ngữ hét lớn.
Mọi người lúc này mới phản ứng, cùng nhau xông lên giữ Mạc Hiền lại.
“Hôm nay gia gia vừa nói chuyện với mày xong, buổi tối người đã không qua khỏi!
Mày đúng là sao chổi, sao tang, họa hại!
Mày vừa đến cái Mạc Gia Trang này, trước hết là hại chết Tiên gia, bây giờ lại khắc chết gia gia tao!”
Mạc Hiền gào lên, mặt mày biến dạng và hung tợn.
“Trong trang có mấy người cũng vì chuyện của mày mà chết!
Mày cút đi!
Ở đây không chào đón mày!”
Mạc Vân Kiệt vội đỡ Mạc Lai dậy, khóe miệng cậu có máu.
“Tôn thiếu gia, cậu không sao chứ?”
“Tôn thiếu gia?
Phi!
Tôn thiếu gia cái thá gì?
Cái thằng chẳng biết làm gì, chỉ biết hại người này là gia chủ tương lai của Mạc gia sao?”
Mạc Hiền cười nhạo, “Tao Mạc Hiền thề ở đây, nếu mày Mạc Lai sau này là gia chủ Mạc gia, tao sẽ không còn là người Mạc gia nữa!”
Mạc Lai đứng sững tại chỗ, chỉ cảm thấy khuôn mặt của tất cả mọi người xung quanh đều biến thành những khuôn mặt chảy máu thất khiếu miệng đang cười của mười năm trước, nhìn cậu với ánh mắt khinh bỉ, phát ra những tiếng cười chói tai đầy châm chọc.
“Đừng có làm loạn nữa!”
Mạc Chí Trung gắt gỏng quát.
“Làm loạn?
Đại gia gia, ông đi hỏi người trong trang xem, bây giờ có ai muốn dính líu đến cái tên tôn thiếu gia vô cùng cao quý này không?
Ai dính vào nó, mạng sống cũng không còn dài nữa đâu!”
“Mạc Hiền!
Đừng có nói càn!”
“Ông nội, cậu ấy nói không sai.”
Mạc Lai quét mắt một lượt xung quanh, khuôn mặt vô cảm.
“Từ khi Tiên gia chết vì con, con đã cảm nhận được sự bất mãn của mọi người.
Vì vậy, bình thường con cũng không hay đến Mạc Gia Trang đi dạo, sợ làm chướng mắt mọi người.
Con tự biết mình học hành không tinh thông, làm gì cũng không được, nên chưa bao giờ có ý định làm gia chủ!”
Cậu dùng tay lau vết máu ở khóe miệng, đi thẳng đến bên giường quỳ xuống: “Hôm nay, Mạc Lai con thề trước mặt Nhị thúc công, trước mặt tất cả mọi người, sau này con tuyệt đối sẽ không làm gia chủ Mạc gia.
Nếu con làm gia chủ, nhất định sẽ bị trời đánh lôi giật, không được chết tử tế!”
Nói xong, cậu dùng lực dập đầu ba cái.
Khi đứng dậy, trán cậu đỏ ửng và có dính máu.
“Dù cậu không thích tôi đến đâu, tôi tạm thời cũng không thể cút được!
Tôi vẫn là một thành viên của Mạc gia, cháu trai của ông nội, cháu trai của Nhị thúc công.
Chặng đường cuối cùng của Nhị thúc công này, tôi nhất định phải tiễn!”
“Ông nói gì với mày rồi?”
Mạc Hiền vẫn chưa nguôi giận.
“Tôi không có nghĩa vụ phải nói cho cậu biết.
Nếu Nhị thúc công muốn cậu biết, ông ấy sẽ tự nói với cậu.”
“Mày!”
Mạc Hiền giơ tay lên, dường như lại muốn ra đòn.
Khi cả hai đang ở thế căng thẳng như dây đàn, Nhị nãi nãi tiến lên tát Mạc Hiền một cái.
“Tiểu Hiền, đừng có làm mất mặt nữa!
Sao càng lớn lại càng quên hết lễ nghĩa?
Đây là phong thái của con cháu Mạc gia sao?
Để người ta cười chê!”
Nói xong, bà cúi người chào mọi người trong đám đông.
“Xin lỗi mọi người, thằng bé không hiểu chuyện, để mọi người chê cười rồi.”
Mạc Ngữ đẩy Mạc Lai, đưa cậu ra khỏi phòng.
Bên ngoài trời đã sáng, nhưng vẫn đang mưa, ảm đạm và mờ mịt.
Mạc gia cổ trạch trăm năm tuổi trong màn mưa mờ ảo như một bức tranh thủy mặc.
Trong sân, cành cây hàng rào mới nhú mầm non, những phiến đá xanh lát trên đường trong làn mưa mờ ảo như những bông sen.
Hai người sóng vai đi.
Mạc Vân Kiệt đuổi theo đưa cho hai người một chiếc ô giấy dầu.
“Tôn thiếu gia, cậu...”
Anh ngập ngừng, dường như không biết phải an ủi thế nào.
“Em không sao, anh mau đi làm việc đi!”
Mạc Lai nở một nụ cười như đang khóc.
“Ai.., xin chia buồn!”
“Muốn khóc thì cứ khóc đi, không có ai ở đây đâu.”
Mạc Ngữ che ô, nói nhỏ.
Khoảnh khắc đó, nước mắt của Mạc Lai không thể kìm nén được nữa, tuôn ra như đê vỡ.
Cậu như một đứa trẻ, vừa đi vừa khóc, vừa dụi mắt.
Trong nước mắt ấy có nỗi buồn, có ấm ức, có hoang mang, có dồn nén.
Mạc gia cổ trạch ngày càng lạnh lẽo, ngày càng buồn bã.
Trong đôi mắt nhòa lệ, cậu dường như thấy ở cuối con đường, một chàng trai mặc áo trắng, che ô giấy dầu, mỉm cười với cậu, rồi quay lưng đi xa dần.
Cái dáng vẻ phiêu dật ấy như một vị tiên nhân trong tranh.
(Hết chương)