[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 135,978
- 0
- 0
(Edit) Lôi Đình Hành Động - Từ Tiểu Miêu
Chương 139: Ngoại truyện đặc biệt (3)
Chương 139: Ngoại truyện đặc biệt (3)
Edit: Cheese
Sau "khúc nhạc đệm" vừa rồi, mọi người hiếm khi chen chúc hòa thuận bên chiếc bàn ăn nhỏ hẹp dùng bữa.
Trong bữa cơm này, Hạ Thù và Tô Ngôn làm quen với hai thành viên khác của tổ ngoài Ngôn Vũ, Diệp Trúc và La Kỳ.
Hai người đó cũng là nam giới.
Một người trông khoảng ba mươi tuổi, dáng người vạm vỡ cường tráng, nhìn từ xa dễ khiến người ta lầm tưởng là đầu trọc, thực ra tóc trên đầu anh ta chỉ cạo hơi ngắn một chút thôi.
Người đàn ông cơ bắp tên là Tưởng Băng, nhưng khi Diệp Trúc gọi anh ta, cô bé lại thích dùng từ láy giống như gọi La Kỳ.
"Băng Băng, hôm nay em đặc biệt mua món thịt kho tàu anh thích nhất đấy nhé!"
Cô bé nhe răng cười, như thể đang tranh công.
Hạ Thù và Tô Ngôn suýt chút nữa thì sặc vì câu gọi "thần thánh" này.
Cũng may vừa nãy quật ngã La Kỳ một cái, cơn giận trong lòng họ đã vơi đi nhiều, nên hiện tại cả hai đều mím chặt môi, giữ vẻ mặt vô cảm đã là sự tôn trọng lớn nhất của họ rồi.
Tưởng Băng nghe vậy bàn tay đang cầm hộp cơm cứng đờ, có lẽ vì hôm nay có "người ngoài" ở đây, bị gọi như vậy vẫn thấy rất xấu hổ, khóe miệng vô thức giật giật hai cái.
Nhưng cuối cùng anh ta cũng chỉ dám giận mà không dám nói, ậm ừ một tiếng từ trong mũi, gắp lung tung hai đũa rau rồi quay người đi đến ghế sofa, ngồi đó và lùa cơm vào miệng.
Điều này khiến Hạ Thù và Tô Ngôn có chút bất ngờ.
Họ kín đáo liếc nhìn sườn mặt của Diệp Trúc đang bận rộn bày biện thức ăn.
Quả nhiên người có thể vào Tổ điều tra đặc biệt đều không phải dạng vừa, chỉ nhìn sự kiêng dè và thái độ dám giận không dám nói của anh chàng cơ bắp kia, cũng đủ biết cô bé ngọt ngào này chắc chắn không đơn giản, là họ đã lo xa rồi.
Thành viên nam còn lại trông có vẻ điềm đạm hơn, tuổi tác cũng lớn hơn, ước chừng khoảng ba lăm ba sáu tuổi.
Tóc ngắn quy củ, khuôn mặt dài, vì vừa mới ngủ dậy nên biểu cảm có chút đờ đẫn.
Anh ta chỉ cười tự giới thiệu tên là Bành Nhất Sơn, còn lại không nói gì thêm.
Hạ Thù và Tô Ngôn lúc này đã có hiểu biết sơ bộ về tình hình cơ bản của Tổ điều tra đặc biệt.
Độ trẻ trung của các thành viên vượt xa dự đoán ban đầu của họ, cứ tưởng đều là những cảnh sát hình sự lão luyện kinh nghiệm đầy mình, giờ xem ra không phải vậy.
Chưa nói cái khác, Diệp Trúc và La Kỳ nhìn thế nào cũng không giống những "cáo già" đi làm lâu năm, trông quá non nớt.
Xem ra tổ điều tra này tuyển nhân tài không theo khuôn mẫu, chỉ cần là người xuất sắc trong lĩnh vực của mình là được.
Mọi người im lặng ăn xong bữa cơm.
Sau bữa ăn, mấy người đàn ông ngồi ngả ngớn trên ghế sofa, còn Ngôn Vũ thì trầm giọng bắt đầu phổ biến tình hình cụ thể của vụ án đang phụ trách.
Nói một cách chính xác, vụ án họ đang hỗ trợ Cục Cảnh sát thủ đô phá giải lần này là một vụ buôn bán phụ nữ.
Nếu chỉ đơn thuần là buôn bán người, thì cũng chưa đến mức phải kinh động đến Tổ điều tra đặc biệt.
Điểm đặc biệt của vụ án này nằm ở những việc mà bọn tội phạm làm sau khi các nạn nhân rơi vào bẫy.
"Nhóm đối tượng nạn nhân mà tổ chức tội phạm này nhắm tới cũng khá đặc biệt, đều là những phụ nữ lầm lỡ có nguy cơ cao."
Ngôn Vũ ngồi bên bàn ăn, vừa nói vừa dùng ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ, đôi chân dài co quắp khổ sở vì không có chỗ để.
"Thực ra ban đầu cảnh sát chú ý đến băng nhóm tội phạm này không phải ở thủ đô, mà là ở thành phố Xương Môn tỉnh G.
Nơi đó ai cũng biết là nơi tập trung khá nhiều phụ nữ lầm lỡ đến từ khắp nơi trên cả nước.
Những người làm nghề này dễ bị xâm hại hơn người bình thường, vì họ đa số ít liên lạc với người thân bạn bè, lại một thân một mình ở đất khách quê người, bỗng nhiên biến mất vài ngày thậm chí mười mấy ngày, chị em đồng nghiệp quen biết cũng chẳng thấy lạ.
Sự hỗn loạn trong ngành nghề này cũng trực tiếp dẫn đến việc băng nhóm tội phạm nhắm vào họ, dễ ra tay, rủi ro sau đó thấp, may mắn thì thậm chí chẳng ai phát hiện ra nạn nhân mất tích."
"Trong băng nhóm tội phạm này có vài kẻ cầm đầu không đơn giản, thậm chí còn dựa vào máy chủ nước ngoài, lập ra một phòng chat theo chế độ hội viên.
Chúng đi khắp nơi lôi kéo những người có điều kiện kinh tế tốt làm hội viên, sau đó thực hiện livestream theo yêu cầu."
Hạ Thù nhíu mày, ngón cái và ngón trỏ tay phải xoa vào nhau, trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành.
Tô Ngôn đương nhiên cũng nghĩ đến kết quả tồi tệ nhất, cảm thấy khó chịu về mặt sinh lý.
Ngôn Vũ sau khi quan sát biểu cảm của hai người, gật đầu như để khẳng định: "Cái gọi là livestream theo yêu cầu chính là, chỉ cần các ông bố kim chủ chi đủ tiền, đám người này cái gì cũng dám làm.
Trong phòng chat đó, những loại livestream như cưỡng bức chỉ là trò trẻ con, cơ bản nhất là những màn ngược đãi, gây thương tích cơ thể.
Sau những buổi livestream này, nạn nhân coi như đã bị hủy hoại, sau đó băng nhóm vẫn tiếp tục bóc lột giá trị thặng dư của họ, vì có một số hội viên có sở thích luyến ái người tàn tật."
Cùng với giọng điệu lạnh lùng của người đàn ông khi kể lại, không hiểu sao hai người đối diện cảm thấy sống lưng lạnh toát.
"Đương nhiên rồi, phần còn lại tôi không nói các cô cũng đoán được, màn livestream đắt giá nhất trong phòng chat chính là tra tấn và giết người theo yêu cầu.
Từ lúc cảnh sát tỉnh G bắt đầu điều tra đến nay, ước tính thận trọng đã có hơn ba mươi nạn nhân mất tích, đây mới chỉ là con số đã biết."
Ngôn Vũ nói đến đây, nghiêng đầu liếc nhìn Diệp Trúc đang ngồi ngay ngắn ở đó, biểu cảm hiếm khi lộ ra chút bất lực: "Trước đây cảnh sát tỉnh G từng nghĩ đến phương án nằm vùng để triệt phá băng nhóm này, tiếc là đến bước cuối cùng lại thất bại trong gang tấc, còn suýt chút nữa đánh đổi bằng mạng sống của một nữ cảnh sát.
Lần hành động đó tuy đã bước đầu nắm được hành vi và phương thức phạm tội của nhóm người này, nhưng cũng khiến chúng kinh động mà co cụm lại, thậm chí có khả năng đã từ bỏ hoàn toàn phạm vi hoạt động ở tỉnh G.
Kể từ đó, băng nhóm tội phạm này đã biến mất suốt hơn một năm, gần đây mới có chút động tĩnh trở lại."
"Sau khi phát hiện ra tung tích của chúng, cảnh sát thủ đô không muốn đánh rắn động cỏ, giai đoạn đầu cũng đã tiến hành điều tra kỹ lưỡng và triển khai kế hoạch chặt chẽ."
Người đàn ông nói đến đây thì dừng lại, hất cằm về phía ghế sofa: "Các cô cũng thấy rồi đấy, họ mời chúng tôi đến đây, có lẽ cũng vì nhóm người kia quá nhạy cảm, mà mấy người chúng tôi lại là những cảnh sát trông không giống cảnh sát nhất."
Hạ Thù và Tô Ngôn hiểu rõ, những người trong Tổ điều tra đặc biệt này quả thực mỗi người một vẻ, nhưng tách riêng từng người ra thì chẳng ai giống với hình tượng cảnh sát trong ấn tượng cố hữu của mọi người cả.
Chỉ khi những gương mặt lạ lẫm, không mang khí chất đặc thù của người trong biên chế này xuất hiện xung quanh, mới có thể khiến bọn tội phạm không chút nghi ngờ.
"Vậy ý anh tìm chúng tôi đến là...?"
Tô Ngôn nhướng mày.
"Bọn chúng hành động quanh khu vực thủ đô đương nhiên không dám ngông cuồng như ở tỉnh G, cho nên chúng đã thay đổi chiến lược tìm kiếm nạn nhân một chút, không còn đích thân ra mặt lừa gạt nữa.
Thay vào đó, chúng liên hệ với một kẻ dẫn mối mại dâm có tiếng ở đây, biệt danh là Chó Đen.
Chó Đen sẽ giúp chúng giới thiệu những nạn nhân có nguy cơ cao, đáp ứng đủ điều kiện, cơ bản đều là những cô gái xa quê, không chịu nổi cám dỗ của đồng tiền, bên cạnh lại không có bạn bè thân thiết nào."
"Hiện tại chúng tôi đã bắt liên lạc được với phía Chó Đen, cái còn thiếu chính là nội gián, một người có thể đưa chúng tôi tìm đến hang ổ của bọn chúng."
Ngôn Vũ vẻ mặt có chút bất lực, anh ta lại nhìn Diệp Trúc một cái, cảm xúc trong đáy mắt rất rõ ràng, ít nhiều có chút chê bai: "Diệp Trúc vừa điều đến tổ chưa lâu, cấp trên không cho rằng cô ấy có đủ năng lực hoàn thành nhiệm vụ lần này.
Vừa khéo gặp dịp đại hội tỷ võ, lãnh đạo cảm thấy có nhiều sự lựa chọn hơn."
Dù sao đây cũng không phải chuyện nhỏ, không cẩn thận là chết người như chơi.
Phá án cố nhiên quan trọng, nhưng Cục Cảnh sát cũng không phải nơi có thể tùy tiện hy sinh người của mình chỉ để phá án!
Nào ngờ Diệp Trúc nghe anh ta nói vậy thì có chút không vui, ngẩng cao đầu phản bác: "Em thật sự làm được mà!"
Ngôn Vũ vẻ mặt nghiêm túc: "Đây là mệnh lệnh."
Dứt lời, anh ta ngước mắt nhìn hai người đối diện.
Hạ Thù thấy vậy, trầm tư vài giây rồi hỏi: "Ý Đội trưởng Ngôn là, để tôi và Tô Ngôn cùng đi?"
Ngôn Vũ do dự một chút, cuối cùng lắc đầu không giấu giếm: "Cá nhân tôi cho rằng hai người đi cùng nhau thì mục tiêu quá lớn, cũng làm tăng khả năng bị lộ.
Chiêm Nghị đưa cả hai cô đến đây, chắc là cảm thấy hai cô đều rất xuất sắc, muốn để tôi tìm hiểu rồi đưa ra quyết định cuối cùng."
"Tôi đồng ý."
Hạ Thù nhếch môi cười.
Tô Ngôn thấy cô như vậy, bỗng nhiên có dự cảm không lành, mắt mở to, vội vàng nói: "Tôi làm được, để tôi đi!"
Người đàn ông nhíu mày, không có phản ứng gì.
Hạ Thù vỗ vỗ vai Tô Ngôn như để trấn an, trong lòng lại có cái nhìn khác về vị phụ trách Tổ điều tra đặc biệt này.
Chưa nói cái khác, ít nhất khả năng nhìn người của đối phương chuẩn xác đến kỳ lạ, nhiệm vụ này quả thực bản thân cô là người phù hợp nhất.
Tuy nhiên Tô Ngôn và Diệp Trúc rõ ràng đều không tán thành.
Họ đều biết rõ mức độ nguy hiểm của hành động lần này, đã biết rồi thì sao có thể yên tâm ngồi ở hậu phương, trơ mắt nhìn đồng nghiệp đi vào hang cọp?
Đối mặt với cảm xúc có phần kích động của hai người kia, Hạ Thù cười mà không nói, bỗng nhiên thả lỏng người dựa vào lưng ghế, chân trái vắt lên chân phải, bắt chéo chân.
Cô giơ tay thả mái tóc xoăn đen xuống, sau đó khoanh tay trước ngực, những lọn tóc trước trán rũ xuống tạo thành một độ cong quyến rũ, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên, hớp hồn người đối diện.
Rõ ràng vẫn là người đó, thậm chí trên người vẫn mặc bộ đồ huấn luyện, nhưng cảm giác cô mang lại đã hoàn toàn thay đổi.
Có điều lúc này khí chất toát ra trên người cô ít nhiều vẫn còn chút cao quý và thánh khiết.
Giây tiếp theo, cô đứng dậy khỏi ghế, uốn éo eo thon bước từng bước đến trước ghế sofa.
Ba người đàn ông trên ghế sofa đã nhìn đến ngây người, để mặc cô đi đến trước mặt mà chưa kịp phản ứng gì.
Hạ Thù cúi người xuống, độ cong tạo bởi eo và hông đủ khiến bất kỳ ai cũng phải sôi sục huyết quản.
Cô đưa tay đặt lên vai Bành Nhất Sơn, rồi trượt nhẹ theo lồng ngực rắn chắc của anh ta xuống dưới, cuối cùng luồn vào túi quần người đàn ông, lấy ra một bao thuốc lá.
Cô tùy ý rút một điếu ngậm lên môi, bật lửa châm thuốc, hít sâu một hơi rồi nhả khói.
Trong làn khói mờ ảo, lờ mờ có thể thấy được đôi mắt tinh xảo của người phụ nữ, trên người toát ra vẻ phong trần, cho dù cả phòng này đều là những cảnh sát có hỏa nhãn kim tinh, cũng không thể nhìn ra nửa điểm sơ hở.
Tô Ngôn lúc này như mắc nghẹn ở cổ họng, nhưng cũng đành phải thừa nhận, cô không làm được như vậy.
Thực hiện các nhiệm vụ vác súng vác pháo cô là tay hảo hạng, cho dù cô cũng từng có trải nghiệm nằm vùng tương tự trong quá trình phá án, nhưng chung quy vẫn khác biệt.
Khi đó cảnh sát đã bố trí toàn diện, bên cạnh còn có đồng nghiệp che chở, hơn nữa sự ngụy trang của cô quả thực chỉ dừng lại ở bề mặt, đến phút chót còn bị tội phạm nhìn thấu.
Nhưng Hạ Thù thì khác.
Bắt đầu từ khoảnh khắc vừa rồi, Hạ Thù chính là một nạn nhân hoàn hảo, không một kẽ hở.
Ngôn Vũ vỗ tay tán thưởng, đây cũng coi như tín hiệu chốt nhân sự cuối cùng.
Anh ta nhớ lại tài liệu lý lịch về hai người mà Chiêm Nghị gửi tới trước đó, ba năm kinh nghiệm nằm vùng nước ngoài đáng chú ý của Hạ Thù quả nhiên được thể hiện một cách hoàn hảo, sự ngụy trang như đã ngấm vào tận xương tủy cô.
Không ai có thể tưởng tượng được một người phụ nữ đơn độc thâm nhập vào tập đoàn tội phạm lớn nhất châu Á suốt ba năm trời mà có thể toàn mạng trở ra, rốt cuộc cô đã trải qua những gì, đã nếm trải bao nhiêu khổ cực.
Người ngoài chỉ thấy được rằng, trong ba năm đó cô đã thu thập được rất nhiều bằng chứng phạm tội của Xích Dương Xã, đóng góp to lớn cho sự thành công của chiến dịch truy quét Xích Dương Xã xuyên quốc gia.
Hạ Thù dập tắt điếu thuốc, mùi vị trong miệng khiến cô khó chịu nhíu chặt mày.
Toàn mạng trở ra, bốn chữ nghe đơn giản biết bao, nhưng cô lại phải dựa vào quyết tâm báo thù cho dì út và tình yêu với Kỷ Thần mới có thể vượt qua hơn một ngàn ngày đêm đó.
Lấy lại tinh thần, cô nhìn thấy vẻ mặt khó chịu của Tô Ngôn, bèn bước nhanh đến bên cạnh đối phương, giơ nắm đấm nhẹ nhàng đấm vào vai phải người phụ nữ như để an ủi: "Nếu tìm được sào huyệt của bọn chúng, cô nhất định phải xông vào giúp tôi đầu tiên đấy nhé."
Tô Ngôn nghiến răng gật đầu.
Những chuyện khác cô không dám nói, chứ đột kích, đánh nhau, bắn súng, vặn cổ người ta thì cô rành nhất.
"Yên tâm, tôi sẽ không để cô mất một sợi tóc nào đâu."
Dứt lời, bốn mắt nhìn nhau, sự ăn ý chỉ có giữa những người phụ nữ với nhau khiến cả hai đều trầm tĩnh lại một cách lạ thường, đó là cảm giác an tâm.
"Em nữa em nữa!
Đội trưởng Hạ yên tâm, em khỏe lắm!"
Diệp Trúc vội vàng bày tỏ lòng trung thành.
Đúng lúc này, Tưởng Băng đứng dậy đi ngang qua ba người họ, nghe vậy thì vô cùng tán đồng, thuận tay xoa đầu Diệp Trúc từ trên cao xuống: "Cố lên nhé, xe tăng nhỏ."
Xe tăng nhỏ?
Biệt danh quái đản gì đây?
Hạ Thù và Tô Ngôn ngạc nhiên, nhưng chưa kịp để hai người đặt câu hỏi, Ngôn Vũ đã gọi mọi người bắt đầu hoàn thiện kế hoạch hành động, thoáng chốc hai người đã quên béng chuyện này.
Cùng với giọng nói trầm ấm đặc trưng của người đàn ông, điện thoại trong túi quần Hạ Thù rung lên một cái.
Cô cúi đầu lấy ra xem, là tin nhắn Kỷ Thần gửi tới.
Suy nghĩ một chút, cô gõ bốn chữ "Thực hiện nhiệm vụ" rồi gửi đi.
Chưa đầy hai giây sau, Kỷ Thần cũng nhắn lại vài chữ, ngắn gọn nhưng đầy sức mạnh: Chú ý an toàn, đợi em về.
Cô nhìn chằm chằm màn hình hồi lâu, trái tim hoàn toàn bình ổn trở lại.
...
Tối hôm đó, một chiếc xe vuông vức cũ kỹ dừng lại trước một tiệm bi-a.
Hạ Thù ngồi ở ghế phụ nhìn gã đàn ông có dáng vẻ bỉ ổi ở ghế lái xuống xe, rồi cô cũng chậm rãi bước xuống theo.
Lúc này cô trang điểm đậm, mặc chiếc váy liền thân gợi cảm, chân đi tất lưới đen và đôi giày cao gót đế xuồng dày cộp.
Trên người tỏa ra mùi phấn rẻ tiền, từ đầu đến chân toát lên vẻ kém sang và túng thiếu.
Lớp trang điểm đậm che đi vẻ đẹp quá mức nổi bật của cô, lớp phấn nền trắng bệch sần sùi khiến cô trông quê mùa cục mịch, giống hệt một cô gái hám tiền mới từ quê lên thành phố kiếm sống, khí chất "có 1 không 2".
Cô đi theo gã đàn ông bỉ ổi vào tiệm bi-a.
Bên trong ồn ào náo nhiệt, không khí nồng nặc mùi mồ hôi, thuốc lá và đủ loại đồ ăn trộn lẫn vào nhau.
Gã đàn ông dẫn cô đến quầy bar, dặn cô đứng đợi ở đây, còn gã thì khom lưng lách qua đám đông, đi thẳng đến bàn bi-a ở giữa, sán lại gần một người đàn ông trung niên.
Người đàn ông đó khá gầy, đang cởi trần cầm gậy bi-a, trước ngực và sau lưng xăm kín những hình thù không rõ.
"Anh Cẩu!"
Gã đàn ông bỉ ổi khúm núm: "Lần này em lại mang đồng hương đến, để anh giúp em kiếm chút cháo đây!"
Hắc Cẩu nhìn gã từ đầu đến chân, rồi nhìn theo hướng gã chỉ về phía Hạ Thù đang đứng cạnh quầy bar, vẻ mặt không vui: "Đồng hương?
Có chắc ăn không?
Nếu xảy ra sơ suất gì thì đừng hòng nhận được xu nào tiền giới thiệu nhé."
"Chắc chắn lắm, vừa đến đây không lâu đã lọt vào mắt xanh của em rồi, chơi bời cả tuần em mới cho nó hơn ngàn tệ, chẳng có kiến thức gì, cũng chẳng quen biết ai, cực kỳ phù hợp với yêu cầu của anh Cẩu, đảm bảo ngoan ngoãn hết nấc."
Khuôn mặt Hắc Cẩu giãn ra đôi chút, cúi người đánh đại hai gậy, sau đó hừ hừ: "Dẫn lại đây tao xem nào."
"Được!"
Gã đàn ông bỉ ổi mừng rỡ, hí hửng vẫy tay về phía quầy bar.
Hạ Thù thấy vậy liền bước tới, dáng điệu rụt rè