[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Edit] Lệnh Cuối Xuân - Hải Thanh Nã Thiên Nga
Chương 40: Phố chợ
Chương 40: Phố chợ
editor: snowie
Đại quân một đường xuôi Nam, mấy ngày sau thì đến Sóc Phương.
Hoàng đế lưu lại nơi đây hai ngày, cùng các thủ lĩnh trấn thủ biên cương và tướng lĩnh nghị bàn kế sách đối phó Hung Nô, sau đó mới tiếp tục khởi hành, hướng về Trường An.
Vào tới lãnh thổ Hán triều, càng xuôi Nam cảnh vật càng khác biệt hẳn so với thảo nguyên Hung Nô.
Bồ Na và Tòng Âm càng đi càng thêm hiếu kỳ.
Những cánh đồng trải dài bát ngát, đường sá bằng phẳng, làng mạc đông đúc, nhà cửa san sát, lầu gác san sát – tất cả đều khiến hai tiểu đồng mắt tròn xoe không ngớt lời trầm trồ.
Nhưng khiến chúng thích thú nhất, chính là cảnh tượng náo nhiệt của phố chợ.
Khi đi ngang qua các huyện Tây Hà, Thượng Quận, xe ngựa vừa vào thành, hai đứa nhỏ đã dán chặt mặt vào cửa sổ, chăm chú nhìn không rời mắt.
Món ngon vật lạ ven đường, đủ loại hàng quán tạp hóa, trò vui dân gian... khiến hai đôi mắt cứ dõi theo mãi không thôi, ánh lên vẻ thèm thuồng rõ rệt.
Huy Nghiên vốn cũng định dẫn bọn trẻ đi dạo phố một phen, song hoàng đế mỗi ngày đều thúc quân hành gấp, hành trình gấp rút.
Nàng lo làm trễ nải chính sự, đành dỗ bọn nhỏ chờ đến Trường An sẽ đưa chúng đi chơi thỏa thích.
Đến khi vào cảnh nội kinh kỳ, hoàng đế theo lệ cũ, ngự giá nghỉ tại Cung Cam Tuyền.
Cung chính Nghiêm Phưởng đã được báo tin từ sớm, chuẩn bị mọi thứ chu đáo để nghênh tiếp ngự giá.
Bồ Na và Tòng Âm lần đầu được ở trong cung điện hoàng đế, trông thấy mái ngói uốn lượn, cột trụ chạm trổ, bệ cao nền rộng khác xa với lều trướng vải ở Hung Nô, mắt mũi đều tròn xoe ngỡ ngàng.
Cung thất nơi họ nghỉ ngơi là tòa thiên điện cạnh tẩm điện của hoàng đế, bên trong còn có cả ôn tuyền để tắm.
Khi Huy Nghiên dẫn bọn trẻ đến tắm gội, vừa trông thấy hồ nước, cả hai lập tức reo hò vui vẻ, nghịch ngợm ồn ào đến mức âm thanh vang sang tận tẩm điện.
Khi ấy, Nghiêm Phưởng đang bẩm báo sự vụ trong cung, nghe thấy động tĩnh, bất giác mà liếc mắt nhìn, song không dám lơ là, vẫn cung kính hỏi: "Bệ hạ vẫn theo lệ thường, nghỉ lại Cam Tuyền một đêm, sáng mai khởi hành hồi Trường An chứ ạ?"
Hoàng đế nhàn nhã thu hồi ánh mắt nhìn về thiên điện, môi hơi nhếch lên nụ cười nhàn: "Lưu lại thêm một ngày, ngày kia khởi hành."
Nghiêm Phưởng vội vàng tuân chỉ, trong lòng thì hết sức kinh ngạc.
Hoàng đế xưa nay nghiêm cẩn, cung quy rõ ràng.
Dù trong tẩm điện có nhiều thiên điện, nhưng chưa từng ban cho ai ở lại, ngay cả việc lui tới cũng rất hạn chế.
Vài tháng trước, phu nhân Hầu gia Hoài Ân và tiểu thư Đậu Vân từng đến Cam Tuyền cung, Nghiêm Phưởng nghĩ rằng quan hệ của họ với hoàng đế vốn thân thiết, nên đã linh hoạt một phen, để Đậu tiểu thư vào tẩm điện.
Nào ngờ lại bị hoàng đế phạt nửa năm bổng lộc.
Từ đó về sau, dù là ai đến muốn vào chính điện, không có thánh chỉ, hắn tuyệt không dám tự ý để ai tiến vào.
Vậy mà giờ đây, hoàng đế lại để hai tiểu đồng ở trong thiên điện.
Khi được lệnh, hắn còn tưởng mình nghe lầm.
Hoàng đế là người trầm tĩnh lãnh đạm, xưa nay Nghiêm Phưởng luôn cho rằng người sẽ không thích trẻ con ồn ào.
Nhưng nhìn hiện tại, dường như lại chẳng hề có vẻ khó chịu.
"Bệ hạ đối đãi với ngoại sanh còn thân thiết hơn cả ngoại thích..." – Hắn thầm nghĩ trong lòng.
Hai tiểu hài đồng nghịch ngợm trong hồ tắm hồi lâu, đến khi mệt rồi mới ngoan ngoãn để Huy Nghiên và cung nữ tắm rửa.
"Huy Nghiên," – Bồ Na ngước nhìn xà nhà cao lớn trên đỉnh, hỏi – "Cữu phụ từ trước tới nay đều ở trong những tòa nhà to như vậy sao?"
"Phải rồi." – Huy Nghiên đáp.
"Cữu phụ không ở trong lều trướng sao?" – Tòng Âm cũng tò mò hỏi theo.
"Không đâu." – Huy Nghiên mỉm cười, vừa dùng lược chải tóc cho cô bé, vừa nói – "Cung điện của bệ hạ ở Trường An còn lớn hơn nơi này gấp bội.
Sáng mai khởi hành, đến chạng vạng tối, vương tử và cư thứ liền có thể trông thấy."
"Không phải mai, phải là ngày kia." – Lời vừa dứt, thanh âm hoàng đế bất ngờ truyền tới từ phía sau.
Huy Nghiên cả kinh, cùng cung nữ đồng loạt hành lễ.
Hoàng đế phất tay ra hiệu miễn lễ, đi đến bên hồ, cúi mắt nhìn hai tiểu đồng: "Bồ Na, Tòng Âm," — Hắn nheo mắt, nghịch nước bắn lên hai đứa nhỏ, cười hỏi: "Ngày mai theo cữu phụ ra phố chợ huyện Vân Dương dạo một chuyến, thế nào?"
Hai đứa bé né tránh bọt nước, nghe nói được đi chợ, liền vui mừng reo lên: "Đi ạ!
Con muốn đi!" – Bồ Na lập tức nói.
"Tòng Âm cũng muốn đi!" – Tòng Âm cũng vỗ tay.
Hoàng đế cười, xoa đầu bọn nhỏ.
Huy Nghiên vừa mừng vừa kinh ngạc, hỏi: "Bệ hạ không vội về Trường An sao?"
"Có gì mà phải vội." – Hoàng đế nhận khăn từ tay cung nữ, lau khô nước trên tay – "Trong cung Vị Ương toàn là kẻ rắp tâm gây phiền cho trẫm, thong thả chút cũng chẳng sao."
Huy Nghiên nghe vậy, không khỏi buồn cười.
*********
Hoàng đế quả nhiên giữ lời.
Sáng sớm hôm sau, Bồ Na và Tòng Âm vừa thức dậy, đã có cung nhân đến báo: "Bệ hạ đang đợi ở chính điện, nửa canh giờ nữa sẽ khởi hành."
Hai tiểu hài đồng từ tối qua đã mong ngóng, nghe tin liền tỉnh táo ngay tức khắc, không đòi nằm thêm nữa, tự giác rửa mặt thay y phục.
Tới chính điện, thấy hoàng đế mặc thường phục giản dị, vừa nhìn đã biết là muốn vi hành.
Huy Nghiên đã quen cảnh này, đợi hai đứa nhỏ dùng xong điểm tâm, liền cùng lên xe ngựa.
Vân Dương là huyện gần Cam Tuyền cung nhất, ngồi xe chưa đầy một canh giờ là tới.
Do tọa lạc trên cung đường giao thương, nơi đây rất phồn hoa sầm uất.
Tới phố chợ, mọi người cùng xuống xe, Bồ Na và Tòng Âm lập tức nhìn đông ngó tây, chuyện gì cũng hiếu kỳ.
Huy Nghiên hoa cả mắt, gần như không biết phải theo ai trước: Bồ Na vừa thấy có người diễn xiếc bên đường, nhất quyết đòi đến xem; Tòng Âm lại luôn dán mắt về phía quầy hàng bán đồ ăn vặt, kéo tay Huy Nghiên đòi đi tới.
"Cứ lần lượt mà đi, đừng vội." — Hoàng đế bước tới, bế bổng Bồ Na lên.
"Trước tiên đi mua chút đồ ăn, rồi hẵng qua chỗ diễn xiếc."
Tuy ngài dùng tay phải bế Bồ Na, nhưng Huy Nghiên vẫn lo lắng miệng vết thương nơi tay trái vỡ ra, vội vàng khuyên: "Bệ... công tử tay có thương tích, chi bằng đừng bế, để xuống thì hơn."
Hoàng đế lại ra vẻ chẳng hề gì: "Chỉ là vết thương nhỏ, chẳng phải tàn tật, trẫm đâu có yếu ớt đến thế."
Nói rồi, thản nhiên ôm Bồ Na đi về phía các gánh hàng ăn.
Huy Nghiên không còn cách nào, đành bế Tòng Âm theo sát phía sau.
Phố chợ người đi tấp nập.
Thị vệ tuy mặc thường phục như khách vãng lai, nhưng nhưng đều như bóng theo hình, luôn giữ khoảng cách một sải tay với hoàng đế, cảnh giác không rời.
Bồ Na và Tòng Âm thấy gì cũng muốn nếm thử.
Hoàng đế cũng hào phóng, mỗi món đều mua một ít, gói vào lá, hai tay hai đứa cầm đầy những thứ ngon lành.
"Cầm nổi chứ?" – Hoàng đế trông thấy Huy Nghiên tay ôm Tòng Âm, tay kia lại xách đầy đồ ăn, liền đưa tay định giúp.
"Thiếp cầm được..." — Huy Nghiên nói, nhưng lời còn chưa dứt, hoàng đế đã đưa tay đỡ lấy, không để nàng chối từ.
Một người bán hàng bên cạnh thấy vậy, cười tươi nói: "Công tử thật có phúc, phu nhân dung mạo thế kia, hai hài tử cũng lanh lợi khả ái!"
Huy Nghiên nghe thế, mặt thoắt đỏ bừng, cuống quýt nói: "Không... không phải..."
"Ồ?
Đa tạ cát ngôn của các hạ." — Hoàng đế mỉm cười cắt lời, thuận tay thưởng cho tiểu thương mấy đồng tiền.
Gã hàng rong vui như mở hội, liên tục cúi đầu hành lễ, miệng hô to: "Công tử phu nhân hồng phúc tề thiên!
Công tử phu nhân thượng lộ bình an!"
Huy Nghiên nhất thời á khẩu, biết rõ hoàng đế cố tình trêu ghẹo, muốn lườm hắn một cái.
Nhưng hoàng đế lại làm như không biết, vẫn ôm Bồ Na, cười híp mắt hỏi cậu bé muốn đi đâu, có phải muốn xem bách hí?
Rồi thản nhiên xoay người, bước thẳng đến đầu phố.
"Bách hí!
Xem xiếc chồng người lên cao!" — Tòng Âm cũng hớn hở reo lên.
Huy Nghiên bất đắc dĩ, đành ôm lấy cô bé đuổi theo.
Tại khu đất rộng ngay đầu phố, hai đoàn bách hí đang tỉ thí so tài, dân chúng vây xem chen chúc, kín đến mức không còn kẽ hở.
Thị vệ đã sớm bao trọn một lầu gác của một tửu quán gần đó.
Huy Nghiên theo hoàng đế bước lên lầu, phóng mắt nhìn ra, quả nhiên tầm nhìn thoáng đãng, có thể xem rõ ràng không bỏ sót.
Bồ Na và Tòng Âm vui mừng reo lên một tiếng, lập tức bò ra lan can ngó xuống.
"Cẩn thận một chút!" — Huy Nghiên lo sợ bất trắc, vội vòng tay ôm eo giữ cả hai lại.
Hoàng đế thấy vậy không nhịn được cười: "Lan can cao thế kia, chúng không ngã ra ngoài được đâu."
Huy Nghiên lại nghiêm giọng: "Công tử không biết tiểu hài nhi trèo leo giỏi cỡ nào đâu, lan can này lại không chắc chắn."
Nói đoạn, nàng dịu dàng khuyên nhủ: "Vương tử, Cư Thứ, nơi này nguy hiểm, ngồi xuống bên bàn mà xem có được không?"
"Không được!" — Bồ Na và Tòng Âm đồng thanh đáp.
"Bồ Na, Tòng Âm," — Hoàng đế từ tốn, "Không ăn điểm tâm nữa à?
Không ăn thì để cữu phụ cho người dẹp đi hết nhé."
Hai đứa nhỏ vội ngoái lại, thấy mấy gói thức ăn bày đầy trên bàn, món nào món nấy hấp dẫn vô cùng.
Chúng thoáng do dự, vừa muốn ăn, lại tiếc không nỡ rời khỏi màn biểu diễn bách hí đang hồi gay cấn.
"Ngồi xuống vẫn xem được mà.
Nào, lại đây ngồi với cữu phụ, vừa ăn vừa xem." – Hoàng đế vẫy tay gọi.
Hai đứa nhỏ nghe lời ngồi xuống, phát hiện đúng là ngồi cũng thấy rõ, liền ngoan ngoãn không trèo lan can nữa, vừa ăn vừa xem diễn.
Huy Nghiên không khỏi kinh ngạc, trong lòng dâng lên một cơn bất lực.
Rõ ràng nàng ở cạnh bọn trẻ lâu hơn, như gà mẹ túc trực quanh con, mà cũng không bằng hoàng đế nói đôi ba câu, là khiến chúng nghe theo răm rắp.
"Làm việc cốt ở khéo, chẳng cần nhiều." — Hoàng đế nhìn nàng, mỉm cười, đẩy tới trước mặt nàng một gói mứt quả, chớp mắt nói thêm, "Lời này là Thái phó năm xưa từng dạy ta."
Huy Nghiên nghẹn lời, chẳng biết đáp thế nào.
Bách hí biểu diễn vô cùng đặc sắc, tiếng reo hò vang dội bên ngoài tửu lâu.
Bồ Na và Tòng Âm cũng không ngớt tiếng hò reo vui sướng.
Hoàng đế mỉm cười, sai thị vệ đem hai xâu tiền xuống thưởng.
Cậu cháu nô đùa vui vẻ, Huy Nghiên ngồi bên cạnh, thấy hoàng đế đang tỉ tê kể cho Bồ Na nghe mấy mẹo các trò diễn xiếc, trong phút chốc, nàng bỗng cảm thấy ... lúc này hắn chẳng giống một vị quân vương, mà giống như một người cữu phụ bình thường, dẫn ngoại sanh dạo chợ xem xiếc, cười đùa vui vẻ chẳng khác gì trẻ con.
Đang thất thần, thì đột nhiên bắt gặp ánh mắt của hắn.
Bốn mắt giao nhau, Huy Nghiên giật mình, vội vàng dời ánh mắt, làm bộ chăm chú xem bách hí và ăn mứt quả.
Bồ Na và Tòng Âm được vui chơi một trận thoả thích.
Xem xong bách hí, hoàng đế lại dẫn chúng dạo quanh phố mua đồ chơi nhỏ.
Phố chợ Vân Dương tấp nập tụ hội đủ loại mặt hàng, đến cả đồ chơi trẻ nhỏ cũng phong phú.
Hoàng đế dường như rất rành việc này, mấy tiệm chọn đến đều có nhiều thứ đặc sắc.
Bồ Na mê mẩn những con thú đất nung và xe ngựa nhỏ bằng gốm, Tòng Âm thì thích những con rối mặc xiêm y sặc sỡ.
Hoàng đế không tiếc tay, món nào cũng mua cả.
Mãi đến khi trời ngả về Tây, người trên phố dần thưa thớt, Bồ Na và Tòng Âm vẫn còn luyến tiếc chưa muốn về.
Huy Nghiên đành dỗ dành: ngày sau sẽ còn đi nữa, hai đứa nhỏ mới chịu thôi.
Hoàng đế thấy vậy bèn nói: "Phố chợ ở Trường An còn rộng hơn nơi này nhiều, món ăn cũng phong phú hơn.
Đi một ngày chưa chắc đi hết."
Hai đứa nhỏ mắt sáng rỡ.
"Đến Trường An rồi, cữu phụ cũng sẽ dẫn bọn con đi chứ?" – Bồ Na hỏi.
Hoàng đế mỉm cười, đáp: "Chuyện này phải hỏi nữ quan đã.
Nàng cho phép, trẫm mới dám."
Toàn nói bậy.
Huy Nghiên vừa tức vừa buồn cười.
Hoàng đế lại ra vẻ vô tội, như thể nàng không cho thì thật sự là không được vậy.
"Huy Nghiên..." — Bồ Na và Tòng Âm lập tức quay sang nhìn nàng, ánh mắt mong mỏi đáng thương vô cùng.
Huy Nghiên bất đắc dĩ, liếc nhìn hoàng đế một cái, đành nói: "Đi thì được, nhưng vương tử và cư thứ hai hôm tới phải ngoan ngoãn, không được bỏ bữa, ngủ nghỉ đúng giờ, không được đùa nghịch."
Hai đứa nhỏ đồng thanh hứa hẹn, mặt mày hớn hở, tràn trề vui sướng.
************
Một ngày sau, đoàn người về đến Trường An trước lúc mặt trời lặn.
Ngự giá của hoàng đế theo lối Chương Thành môn tiến vào Vị Ương cung, ánh chiều tà rọi xuống cung tước nguy nga, thành môn sừng sững.
Thị vệ Kỳ Môn, Ngự Lâm xếp hàng nghiêm chỉnh, dọc hai bên ngự đạo, đồng loạt hành lễ nghênh giá.
Bồ Na và Tòng Âm ngồi trên xe cùng Huy Nghiên, mắt tròn xoe quan sát khắp nơi, biết đây là nơi trang nghiêm, không dám lớn tiếng ồn ào.
Riêng Huy Nghiên trong lòng lại đang nghĩ đến chuyện khác.
Nàng ra đi không lời từ biệt, rời khỏi Hoằng Nông đã gần hai tháng.
Mẫu thân, huynh trưởng, đại tỷ trong lòng thế nào, nàng chẳng cần đoán cũng đã biết.
Dù vẫn nhờ người gửi thư về nhà báo bình an, song nhiều nhất chỉ để người nhà có thể yên lòng đôi chút.
Trong hai tháng đó, nàng luôn cố tránh nghĩ đến, kẻo tâm trí dao động.
Nhưng nay đã trở về, chẳng thể trốn tránh nữa, chuyện nên đối diện, rốt cuộc phải đối diện.
Vừa ổn định nơi ở trong cung, Huy Nghiên liền lập tức xin yết kiến hoàng đế, thỉnh cầu được hồi phủ một chuyến.
"Về để chịu tội à?" – Hoàng đế liếc nhìn nàng, nói trúng tim đen.
Huy Nghiên cười khổ: "Đúng vậy ạ."
Hoàng đế không ngăn cản, chỉ nhắc nhở: "Nữ quan đừng quên lời từng hứa, Bồ Na và Tòng Âm vừa đến Trường An, sự vụ giáo dưỡng, chỉ e người khác khó bề đảm đương."
Huy Nghiên hiểu rõ, hắn là muốn nhắc chuyện nàng đã hứa vào cung làm nữ quan, bèn vội đáp, "Thiếp không dám quên."
Khi về tới điện của Bồ Na và Tòng Âm, Huy Nghiên bảo với hai đứa nhỏ rằng mình phải trở về Hoằng Nông một chuyến, mấy hôm nữa sẽ trở lại.
Việc này nàng đã sớm nói trước trên đường về, nên Bồ Na và Tòng Âm không khóc nháo, chỉ ngoan ngoãn gật đầu.
"Tỷ phải mau mau trở lại đấy." – Bồ Na nói.
"Không được ham chơi." – Tòng Âm cũng nhắc.
Huy Nghiên dở khóc dở cười, đáp ứng.
Cảm thấy lời hai đứa nhỏ... sao nghe na ná như những gì hoàng đế vừa nói!
Sau khi căn dặn cung nhân kỹ càng mọi việc, Huy Nghiên lên xe ngựa, định trước tiên ghé phủ Vương Mâu một chuyến.
Nào ngờ xe vừa ra khỏi cung môn, xa phu vừa báo danh tính nàng với thị vệ, đã lập tức bị chặn lại.
Huy Nghiên lấy làm lạ, kéo màn nhìn ra, liền thấy Chu Tuấn đang chạy tới, hai người chạm mặt, hắn liền thở phào nhẹ nhõm:
"Rốt cuộc muội cũng về rồi!" — Hắn lau mồ hôi, "Sao thời gian hồi phủ trong thư muội viết lại không chính xác?
Làm bọn ta mỏi mắt ngóng chờ hai ngày liền!"
Huy Nghiên ngượng cười.
Quả thật nàng từng viết thư báo ngày hồi kinh, nhưng vì hoàng đế dẫn hai đứa nhỏ đi dạo phố huyện Vân Dương, nên hành trình mới bị chậm lại.
"Tỷ phu, trong nhà có bình an không?" — Nàng vội hỏi, "Mẫu thân, huynh trưởng, đại tỷ vẫn khỏe cả chứ?"
"Ca và tỷ muội đều ổn." — Chu Tuấn đáp, nhưng ngữ khí có phần oán trách: "Còn về phu nhân thì tốt hay không, muội cứ đến phủ ta sẽ rõ."
"Phủ huynh?" — Huy Nghiên sửng sốt.
"Không ở phủ ta thì ở đâu?" — Chu Tuấn trừng nàng một cái, "Phu nhân đến Trường An từ hôm kia, đã đợi muội hai ngày rồi!"