editor: snowie
Huy Nghiên cảm thấy một đời này tâm tình chưa bao giờ phức tạp như hôm nay.
Hoàng đế đột nhiên xuất hiện, nàng thậm chí còn chưa kịp khóc xong chuyện vừa xảy ra.
Một lát sau, nàng mới nhớ ra cái khăn mà hoàng đế nhắc tới là cái gì.
"Thiếp...... chưa từng mang theo."
Nàng dùng tay áo lau lau khóe mắt, nhỏ giọng nói, nói xong rồi hít một hơi.
Hoàng đế nhìn nàng, từ chối cho ý kiến.
"Vừa rồi là Tư Mã Giai?"
Hắn đột nhiên hỏi.
Trái tim thiện lương của Huy Nghiên như bị vồ lấy, nàng không lên tiếng, gật gật đầu.
"Cãi nhau sao?"
Huy Nghiên không biết trả lời thế nào mới tốt, một lát sau mới nói, "Cũng không phải."
Hoàng đế tựa hồ không có nghe thấy: "Vì nữ tử kia?"
Huy Nghiên đột nhiên ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt của hoàng đế.
Chỉ thấy hắn giống như cười mà không phải cười, "Lúc trẫm đi tới liền đụng phải ba người các ngươi, không phải vẻ mặt nghiêm túc mà là khóc rống rơi lệ, còn cần phải đoán sao?"
Huy Nghiên lại một lần nữa trầm mặc.
Ở trước mặt hoàng đế, đôi khi ngầm thừa nhận còn tốt hơn là phủ nhận.
Hoàng đế không hỏi thêm nữa mà nói: "Vừa rồi ngươi vội vã rời đi, chẳng lẽ là vì nhìn thấy trẫm sao?"
Giọng nói của hắn thanh lãnh, Huy Nghiên không khỏi lại cảm thấy xấu hổ.
Do dự một lát, Huy Nghiên nói, "Thiếp chỉ là....
Cảm thấy không khoẻ."
Hoàng đế nhướng mày, nhìn nàng chăm chú, không nói chuyện.
Xung quanh một hồi yên tĩnh.
Huy Nghiên vừa trải qua một hồi phen sóng gió thăng trầm, đối mặt với hoàng đế, nàng không còn lo được lo mất giống như thường lệ nữa.
Chỉ là đối mặt với ánh mắt của hắn, trong lòng nàng vẫn cảm thấy thấp thỏm, một lúc sau mới quay mặt đi.
Hoàng đế đang định mở miệng thì đã thấy Trịnh Thưởng đi tới.
"Bệ hạ," hắn bẩm, "Thừa tướng đã tới Thanh Lương Điện, tất cả mọi người đang chờ bệ hạ chủ trì yến tiệc, bệ hạ nhìn xem ......"
Hoàng đế do dự một chút, gật đầu: "Ta biết rồi."
Nói xong, lại nhìn về phía Huy Nghiên.
"Nghĩ lại thì, ngươi cũng không muốn quay lại yến tiệc nữa phải không?"
Hắn chậm rãi nói.
Huy Nghiên biết hoàng đế nói ra lời này chính là không muốn khiến nàng khó xử.
Nàng không khỏi ngước mắt nhìn hoàng đế, nhìn xem vẻ mặt không đổi của hắn, nàng hướng hắn thi lễ, "Thiếp áy náy, thỉnh bệ hạ được rời yến tiệc trước."
Thần sắc hoàng đế bình tĩnh, nhanh chóng nói với Trịnh Thưởng, "Trịnh Thường, tìm người, tiễn Vương nữ quân hồi phủ."
Nói xong liền xoay người đi khỏi đình các, đi về phía Thanh Lương điện mà không quay đầu lại.
*******************
Xe ngựa lăn bánh trên đường, phát ra tiếng động lộc cộc ồn ào không ngừng.
Huy Nghiên ngồi ở bên trong, yên lặng nhìn ra bên ngoài, không nhúc nhích.
Mặc dù bị hoàng đế quấy rầy một lúc, nhưng khi nàng ở một mình một lần nữa, trong đầu thỉnh thoảng vẫn hiện ra khuôn mặt của Tư Mã Giai và Lục San.
Nàng cố hết sức không không nghĩ đến chuyện đó nữa, nhưng nàng không thể.
Chỉ trong hai ba canh giờ ngắn ngủi, nàng cảm thấy bản thân như thể rơi xuống vách đá, rơi từ nơi này sang nơi khác, mọi thứ hoàn toàn thay đổi.
"......
'Huy' có nghĩa là thanh danh tốt đẹp, 'Huy Nghiên' chính là dung mạo xinh đẹp, cái tên này của Nữ quân rất hay......"
"......
Nữ quân tương lai nếu gặp khó khăn gì xin hãy nói cho tại hạ biết, tại hạ nhất định sẽ toàn lực tương trợ......"
"......
Tại hạ nghe nói Nữ quân chưa lập hôn phối, tại hạ muốn cùng Nữ Quân trăm năm, không biết Nữ Quân có đồng ý không?"
"......
Lục San cùng ta quen biết từ thuở nhỏ, cũng đã từng ước hẹn......"
Ngày hôm nay lúc nàng vừa mới tới cửa cung, Lục San khi chào nàng đã nhìn nàng bằng ánh mắt khiến nàng không thể rời mắt.
Vừa mới hung hăng khóc một hồi, Huy Nghiên hiện tại một giọt nước mắt cũng chảy không ra, trong lòng chỉ cảm thấy mê mang.
Phảng phất như thể vừa trải qua một giấc mộng đẹp thì bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc, và rồi nhận ra tất cả mọi thứ chỉ là ảo ảnh.
Huy Nghiên đột nhiên cảm thấy nực cười.
Mọi người đều hài lòng với hôn sự của nàng và Tư Mã Giai, ngay cả bản thân nàng cũng vậy.
Nhưng tựa hồ tất cả mọi người lại chưa từng phát giác ẩn sâu bên dưới lớp vỏ hoàn mỹ này là thứ gì.
Chỉ cần một lần ngẫu nhiên gặp gỡ là nó sẽ như bong bóng nước, tan biến ngay lập tức.
Mà người hạnh phúc nhất khi ấy bỗng trở thành người khó chịu nhất.
Đây là may mắn hay là bất hạnh?
Phát hiện ra ở thời điểm hiện tại hay sau khi thành thân, cái nào thì tốt hơn?
......
Huy Nghiên nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy hôm nay trôi qua thật lâu, tựa như nàng đã phải chống đỡ hơn phân nửa đời người.
*****************
Chu Tuấn cùng Vương Mâu khi trở lại phủ kinh ngạc phát hiện ra Huy Nghiên đã thu dọn xong đồ đạc rồi.
"Muội đang làm gì vậy?"
Vương Mâu giật mình không thôi, "Vì sao lại thu dọn hết đồ đạc?"
"Trở về Hoằng Nông."
Huy Nghiên Nhất ở bên cạnh xếp lại y phục, vừa nói, "Đại tỷ, lát nữa muội sẽ lập tức lên đường."
Vương Mâu cùng Chu Tuấn hai mặt nhìn nhau, không thể tin nổi.
"Muội hôm nay rốt cuộc là có chuyện gì?"
Vương Mâu nhíu mày, "Đầu tiên là đột nhiên rời khỏi yến tiệc, bây giờ lại muốn rời đi?
Muội chớ có tuỳ hứng như vậy, muội có biết rằng vừa rồi ở trong cung tỷ phu muội đi tìm muội mà không thấy, ngươi gác cổng còn nói chưa từng nhìn thấy muội, chúng ta liền gấp muốn chết, may mắn có một cung vệ nói muội đã ngồi xe ngựa khác trở về.
Muội là ngồi xe của nhà ai?
Thế nhưng là xảy ra chuyện gì?"
"Là người quen cũ trong cung đưa muội trở về."
Huy Nghiên nói, dừng lại một chút, nhìn về phía Vương Mâu cùng Chu Tuấn, "Đại tỷ, tỷ phu, muội muốn huỷ hôn với Tư Mã Giai."
"Tại sao chứ?"
Chu Tuấn hỏi.
"Muội đừng có mà tuỳ hứng!"
Vương Mâu nôn nóng, "Muội là cãi nhau với hắn à?
Chẳng trách Tư Mã Phủ quân sau khi trở về một mực sầu não uất ức, cũng không nói lời nào, ngồi xuống không lâu liền cáo từ.
Khi hai người sống với nhau khó tránh khỏi những lúc có quan điểm khác nhau, thế nhưng làm sao có thể dễ dàng nói lời đoạn tuyệt được chứ!
Hôn sự này chính là mẫu thân và Tư Mã Công định ra, ngày bà mối tới cửa cũng đã định, muội nói không muốn là được sao?
Trước đây lúc Tư Mã Phủ quân cầu thân, chẳng phải muội cũng rất vui sao?"
"Cũng không phải muội tuỳ hứng."
Huy Nghiên thần sắc bình tĩnh, nhìn tỷ tỷ, trên môi nở một nụ cười gượng gạo, "Đại tỷ, tỷ có biết trong lòng Tư Mã Phủ quân có người khác hay không, chỉ là Tư Mã Công không cho phép, hắn không còn cách nào mới đành phải lấy muội?"
Vương Mâu ngơ ngác, nhìn Chu Tuấn, lại nhìn Huy Nghiên.
"Hắn có người trong lòng?"
Vương Mâu hỏi, "Là ai?"
Chu Tuấn cũng kinh ngạc: "Làm sao muội biết được?"
"Muội nhìn thấy."
Huy Nghiên thấp giọng nói, "Ngay lúc muội rời khỏi yến tiệc thì tình cờ gặp được.
Hắn không hề giấu diếm, kể hết mọi chuyện cho muội nghe."
Vương Mâu cứng họng.
Chu Tuấn "hừ" một tiếng, nói với Vương Mâu, "Thấy chưa?
Ta đã nói rồi, người tài mạo như hắn mà nhiều năm goá vợ không cưới chắc chắn có gì đó đáng nghi!"
"Chàng im miệng!"
Vương Mâu lườm hắn một cái, lại nhìn Huy Nghiên, nhưng cũng là không có chủ ý gì.
"Huy Nghiên," nàng do dự một chút, nói, "Ta thấy Tư Mã Phủ quân cũng không phải là kiểu người hai lòng, gia môn bọn hắn nghiêm khắc, thậm chí cũng rất ít con em trong nhà nạp thiếp.
Hắn lại là một hiếu tử, có Tư Mã Công, hắn cũng sẽ không bạc đãi muội ....
Ý đại tỷ muốn nói là, nói không chừng đợi hai người bọn muội thành hôn xong, tâm của hắn liền dành cho muội?"
Huy Nghiên lắc đầu, "Đại tỷ, chính miệng hắn nói với muội, hắn cùng nữ tử kia mến mộ nhau từ thuở xưa, hai người chỉ vì Tư Mã Công không cho phép mà nhiều năm vẫn chưa thành.
Nếu như hắn cưới muội thì phải chấm dứt mối tình nghĩa kia, một người như thế làm sao có thể bất chấp mệnh lệnh của cha mình và kiên trì nhiều năm như vậy?
Đại tỷ, đối với hắn, muội chính là tân phụ mà Tư Mã Công nhét vào, hắn dù cho sẽ không bạc đãi muội, nhưng vô ích thôi, muội không muốn một vị hôn phu có người khác trong lòng.
Thay vì dây dưa lằng nhằng, không bằng thừa dịp kết thúc mọi chuyện ở đây."
Chu Tuấn nghe xong, thở dài.
"Nói cũng phải."
Hắn nói.
Vương Mâu cũng không nói nên lời.
"Muội muốn chấm dứt?"
Sau một lát, nàng hỏi.
Huy Nghiên lấy ra một cuốn lụa thư, đưa nó cho Vương Mâu.
"Cuốn lụa thư này là muội vừa viết, phiền đại tỷ ngày mai đưa cho Tư Mã Công.
Bà mối còn chưa tới cửa, Tư Mã Công cũng là người hiểu biết, đến lúc đó cũng sẽ không nói thêm gì nữa."
Vương Mâu cầm lấy lụa thư, nhìn xem, hơi nghiêng đầu, thở dài một hơi.
"Muội quyết phải như vậy sao?"
Nàng thấp giọng nói.
"Vâng."
Huy Nghiên nhìn nàng, ánh mắt trầm tĩnh.
***************************
Lúc Huy Nghiên rời khỏi Chu phủ trời đã xế chiều.
Trên đường vẫn nhộn nhịp người ăn mừng mặc những bộ xiêm y lụa là sặc sỡ hoặc là đi tới thành thị chọn đồ vật ăn tết hoặc là mang theo đồ cúng dường tới đền miếu thờ cúng thần linh.
Vương Mâu đã nhiều lần thuyết phục Huy Nghiên ở lại ngày mai hẵng đi.
Nhưng Huy Nghiên nhất quyết không muốn ở lại lâu hơn nữa, nàng cáo biệt phu thê Chu Tuấn, liền lên xe lên đường.
Trên đường nghỉ ngơi hai đêm, ngày thứ ba, nàng trở về Hoằng Nông.
Người nhà rất kinh ngạc khi thấy nàng trở về.
"Sao nhanh như vậy?"
Thích thị hỏi, "Chẳng phải con đã phái người đưa tin về nhà bảo sau tết đoan ngọ mới quay lại sao?"
Huy Nghiên cười cười, lấy lễ vật nàng mua cho mẫu thân ở Trường An ra, "Tất nhiên là vì con nhớ nương quá, một khắc cũng không muốn trì hoãn."
"Lão phụ mới không thèm tin."
Thích thị khinh thường nói, nhưng trên mặt lại cười híp mắt.
"Nhị tỷ!"
Vương Oanh lập tức hỏi, "Lúc tỷ ở Trường An đón tết đoan ngọ có tới dự yến tiệc canh kiêu không?"
Huy Nghiên bị đâm trúng tim đen, trong phút chốc, như không có việc gì đáp, "Có đi."
"Nó như thế nào vậy a?"
"Cũng không phải chuyện gì."
Huy Nghiên nói qua loa cho có lệ, lấy một đôi giày lụa kiểu dáng xinh đẹp ra cho Vương Oanh.
Hai mắt Vương Oanh sáng lên, cũng không hỏi thêm câu nào nữa, vui vẻ đeo vào, nhìn trái nhìn phải.
"Thận trọng chút!"
Thích thị nhịn không được nói, lắc đầu, "Cũng may trong phòng không có người ngoài, đi giày trước mặt mọi người còn ra thể thống gì nữa!"
Vương Oanh bĩu môi, vẫn là cười hì hì.
Huy Nghiên trở về, mọi người đều rất cao hứng, Thích thị sai người hầu giết gà mua rượu để tiếp đón nữ nhi.
"Đại tỷ của con gửi thư nói, lúc con ở Trường An đã gặp qua Tư Mã Công sao?
Ông ấy như thế nào, đối xử với con tốt chứ?"
Màn đêm buông xuống, lúc Huy Nghiên phụng dưỡng Thích thị đi ngủ, Thích thị hỏi nàng.
Huy Nghiên nhìn xem nương, mỉm cười, "Tư Mã Công rất tốt."
Thích thị gật đầu, lôi kéo tay của nàng, cười cười, "Vậy là tốt rồi.
Ông ấy chính là Cữu Quân (*bố chồng) tương lai của con, tương lai gả đi, con còn phải cùng với Tư Mã Phủ quân một đạo phụng dưỡng ông ấy."
Lời này nghe vào tai, Huy Nghiên có phần cảm giác khó chịu, bất quá cũng không đem sự tình nói ra.
Trước khi rời Trường An, nàng đã ước định với Vương Mâu, chờ bức thư được đưa đến Tư Mã gia, mọi chuyện giải quyết xong xuôi, tỷ ấy sẽ gửi tin tới.
Huy Nghiên muốn có được thông tin chính xác trước khi nói vói Thích thị, để tránh người nhà hoang mang.
Nhưng ngoài dự định của nàng, hai ngày sau, điều nàng đợi không phải là hồi âm của Vương Mâu, mà là Tư Mã Công.
Nghe gia đinh bẩm báo, mọi người đều là kinh ngạc không thôi.
"Tư Mã Công?"
Thích thị vừa kinh hỉ lại vừa kinh ngạc, "Ông ý sao lại tới đây?
Phủ Quân cũng tới sao?"
"Chỉ có một mình Tư Mã Công thôi ạ."
Tên gia đinh bẩm.
Mọi người đều bối rối.
Huy Nghiên cũng ngạc nhiên.
Nàng đương nhiên biết vì sao Tư Mã Công lại đến đây.
Từ hôn không phải chuyện nhỏ, chỉ là nàng không ngờ rằng ông ấy lại đích thân tới nhà.
Trong khi mọi người đang nói chuyện, đang định ra trước tiền đường chào đón, Huy Nghiên liền hạ quyết tâm, ngăn ở trước mặt mọi người, bỗng nhiên quỳ xuống, cúi đầu trước Thích thị, "Mẫu thân gượng đã, con có chuyện muốn nói."
Thích thị kinh ngạc nhìn nàng, cùng Vương Cảnh nhìn nhau, "Ngươi đây là làm cái gì?
Nói chuyện gì cơ?"
"Mẫu thân," Huy Nghiên quỳ rạp trên mặt đất, "Lúc con rời Trường An đã viết thư gửi cho Tư Mã Công, từ chối hôn sự."
Không ngoài dự đoán, mọi người đều kinh hãi.
Huy Nghiên vội vàng giải thích lại sự việc một lần, nói với Thích thị, "Nữ nhi bất hiếu, chưa bàn bạc với mẫu thân đã tự ý quyết định, tuy nhiên chuyện đã đến nước này rồi, nữ nhi đã quyết, không muốn dây dưa.
Hai ngày này chưa nói với mẫu thân, cũng là sợ người lo lắng ..."
"Hồ nháo!"
Thích thị nhìn nàng, tức giận đến sắc mặt trắng bệch, trách mắng, "Bây giờ mọi chuyện đã thành ra như thế này rồi thì chắc ta không phải lo lắng nữa phải không?
Tư Mã Công là bằng hữu cũ của phụ thân ngươi, chuyện này chính là mặt mũi của Vương gia và nhà ông ấy, ngươi không quan tâm đến lão phụ này thì cũng nên quan tâm đến phụ thân ngươi chứ!
Ông ấy bôn ba một chặng đường dài từ Trường An tới đây chỉ vì chuyện này!"
Huy Nghiên bị mẫu thân giáo huấn trên mặt lúc đỏ lúc trắng, không dám biện bạch.
"Mẫu thân nói đúng, chuyện lớn như vậy sao muội lại có thể tự tiện chủ trương được chứ."
Vương Cảnh nhìn cục diện liền bước ra nói, sau đó lại quay sang nói với Thích thị, "Mẫu thân, Huy Nghiên tuy rằng có chút cảm tính, nhưng cũng không hẳn là sai, Tư Mã gia...."
"Tư Mã Công đã đích thân tới cửa, dù ngươi có lý đến đâu, chúng ta cũng đã thành người thất lễ trước!
Thích thị tức giận nói.
Vương Cảnh không nói gì, nhìn Huy Nghiên, bĩu môi.
Trần thị nhìn trái nhìn phải, cẩn thận nói, "Cô Quân (*mẹ chồng), vậy chúng ta nên làm gì cho phải bây giờ?"
"Còn có thể làm gì được nữa chứ, người đã ở tiền đường rồi."
Thích thị tức giận nói, trừng Huy Nghiên, "Xem ngươi làm ra chuyện tốt gì đây này!"
Nói rồi sửa sang y phục, đi ra ngoài.
Mọi người đều có suy nghĩ riêng, khi đến công đường, chỉ thấy Tư Mã Công đã an toạ ở chỗ ngồi, đứng bên cạnh là một người hầu, trong tay cầm một cây gậy.
"Công đài đường xa mà đến, chúng ta lại không thể nghênh đón từ xa, thiếp thực sự rất hổ thẹn!"
Nói xong liền hành lễ với Tư Mã Công.
(*đài: cách gọi kính trọng thời xưa gọi người đối diện, ví dụ: vị huynh đài)
Tư Mã Công được người hầu đỡ đứng dậy, cũng làm một lễ thật sâu hướng Thích thị, "Thích phu nhân, lão già này mạo muội đến nhà, mong phu nhân chớ trách!"
"Sao có thể chứ!"
Thích thị ý cười đầy mặt, "Tư Mã Công chính là khách quý, thiếp thỉnh còn không được!"
Tư Mã Công thế nhưng thở dài một hơi: "Lão già này thực sự không còn mặt mũi nào để nhận tấm lòng của phu nhân, lần này đến nhà chính là vì bồi tội mà đến."
Nói xong ánh mắt rơi xuống trên người Huy Nghiên.
Công đường nhất thời yên tĩnh, tất cả mọi người cũng đều không nhịn được nhìn về phía Huy Nghiên.
Thích thị cũng liếc nàng một cái, vẫn tức giận.
Huy Nghiên cũng biết sự việc này đều là do nàng gây ra, đành phải tiến lên, làm một lễ thật sâu với Tư Mã Công, "Vãn bối không còn gì để nói, cũng hổ thẹn với Tư Mã Công."
Tư Mã Công nhìn nàng, thở dài một hơi, "Nữ Quân, lão nhân nhìn thấy sách lụa, cảm thấy bất an cho nên mới tới đây."
Vương Cảnh thấy thế, vội vàng nói: "Tư Mã Công hẵng ngồi xuống đã, có chuyện gì thì từ từ đàm luận."
Nói rồi sai người hầu mang tới một chiếc ghế dài, trải một tấm nệm mềm lên trên rồi đích thân đỡ Tư Mã Công ngồi xuống.
Mọi người đều có chỗ của mình, Huy Nghiên đối diện với Tư Mã Công, nhìn tình hình liền biết có thể sẽ không dễ dàng, nàng âm thầm hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh.
Thích thị ngồi ở vị trí đầu, hòa khí nói, "Công đài, chuyện này chúng ta cũng vừa mới biết được, lão phụ không dạy, tiểu nữ kiêu căng, cũng không thực sự muốn làm chuyện thất lễ, lão phụ nhất định sẽ trừng phạt nghiêm khắc, còn xin Công đài bớt giận."
Tư Mã Công lắc đầu: "Chuyện này phát sinh cũng là do tiểu nhi gây ra, Nữ quân nổi giận cũng là hợp tình hợp lý.
Chuyện giữa tiểu nhi và Lục thị lão phu vẫn luôn biết, không cáo tri cho quý gia cũng là lỗi của lão phụ."
Nói xong nhìn về phía Huy Nghiên, "Ý của Nữ quân lão phu đã biết, cũng thỉnh Nữ quân nghe lời lão phu nói.
Tiểu nhi xác thực từng có ý với Lục thị, nhưng Lục thị cử chỉ vô dáng, lão phu cũng tiên phụ đều không hài lòng.
Chuyện của Lục thị thỉnh Nữ quân yên tâm, trước khi tiểu nhi tới cửa đề thân đã quyết tâm chấm dứt, sau này tuyệt đối không liên quan gì nữa.
Chuyện này lão phu lấy danh dự một nhà ra bảo đảm, tuyệt không vi phạm!"
Những lời này không khác nhiều so với những gì Huy Nghiên dự đoán.
Sau khi nghe xong, nàng cũng không bối rối.
"Công đài ưu ái, vãn bối hổ thẹn, cũng không dám đảm đương."
Nàng hạ thấp người thi lễ với Tư Mã Công, nói, "Chuyện của Phủ quân và Lục phu nhân, Phủ quân đã cáo tri cho vãn bối biết.
Chi tiết chuyện này như nào vãn bối không biết, nhưng thiếp cho rằng Phủ quân đã có người mình ái mộ, mà vãn bối lại chỉ vì hôn nhân, chính là không thích hợp, cho nên vãn bối đã viết thư gửi tới quý phủ, thỉnh thối lui hôn sự."
Tư Mã Công nói, "Lời của Nữ quân lão phu không dám nhận.
Nữ quân tài đức vẹn toàn, tiếng lành đồn xa, lão phu cùng thái phó ngày xưa cũng một mực muốn kết thân, nhưng thế sự thân bất do kỷ, tiếc không thể thành, chuyện này chắc Thích phu nhân cũng biết.
Bây giờ tiểu nhi cùng Nữ quân đều độc thân chính là trời đất tạo nên, nếu như cùng kết trăm năm, hai nhà đều vui vẻ."
Nói rồi nhìn về phía Thích thị, "Lão phu phúc bạc, trung niên mất thê, bây giờ sắp già, không bao lâu nữa liền xuống hoàng tuyền, chuyện duy nhất mà lão phu lo lắng cũng chỉ có tiểu nhi.
Vốn tưởng rằng sau này có Nữ quân, tương lai liền có thể mỉm cười, nào có thể đoán được......"
Ông còn chưa nói xong, đã thở dài.
Thích thị vội vàng an ủi: "Công đài chớ ưu tâm, chuyện gì cũng từ từ mà nói."
Nói rồi đưa mắt liếc Huy Nghiên một cái.
Huy Nghiên cắn cắn môi, cũng không có ý nhượng bộ.
"Công đài, vãn bối là người đã viết thư lụa, những lời trong đó đều là suy nghĩ thực tình của vãn bối."
Nàng nói, "Chuyện huỷ bỏ hôn sự tuy là vãn bối tự tiện chủ trương, nhưng chính là đã suy nghĩ kỹ càng, hiện tại cũng không thay đổi, còn xin Công đài thứ lỗi."
Tư Mã Công nghe xong mặt biến sắc.
"Lời ấy của Nữ quân sai rồi!"
Ông nhíu mày lại, "Ý nghĩa của hôn sự chính là sự kết duyên của hai nhà.
Chuyện này hai nhà đã thương nghị rồi, bà mối cũng đã định ngày, nếu như Nữ quân nói lui liền lui, há chẳng phải là thất tín sao!"
Huy Nghiên sắc mặt nóng bừng, cũng không lùi bước: "Lời ấy của Công đài cũng sai rồi.
Không dối gạt Công đài, nếu như trước đấy vãn bối biết được chuyện giữa Phủ quân cùng Lục phu nhân, nhất định sẽ không đáp ứng hôn sự này."
"Chuyện hôn sự chính là phụ mẫu làm chủ, đâu có chỗ cho tiểu bối tự do thiện luận!"
Tư Mã Công dường như cũng không ngờ Huy Nghiên lại cường ngạnh như thế, giận tái mặt, nói xong liền nhìn Thích thị, "Phu nhân!
Lời của Nữ quân như thế, không biết ý của phu nhân như nào!"
"Vô lễ!"
Thích thị trừng Huy Nghiên: "Tư Mã Công chính là khách quý, há có chỗ cho ngươi làm càn!"
Huy Nghiên vừa tức vừa ủy khuất, vừa định đáp lời thì Trần thị bên cạnh vội vã giật giật ống tay áo nàng, bảo nàng dừng lại.
Thích thị nói rồi quay người về phía Tư Mã Công, hạ thấp người thi lễ, "Công đài, tiểu nữ bất tài, lão phụ vô cùng hổ thẹn.
Tư Mã Công nói rất phải, chuyện hôn sự là do phụ mẫu làm chủ.
Nhi nữ chính là phụ mẫu sinh dưỡng, ngậm đắng nuốt cay hết thảy đều là vì con cái."
Thần sắc Tư Mã Công buông lỏng, gật đầu, "Phu nhân có lý."
Thích thị cười nói, "Cho nên, lão phụ cũng nghĩ rằng, hôn sự này tốt nhất vẫn là nên thu hồi."
Lời ấy nói ra, công đường bỗng nhiên yên tĩnh.
Tất cả mọi người bao gồm cả Huy Nghiên, đều sửng sốt.
Tư Mã Công chết lặng, không thể tin được nhìn Thích thị.
"Công đài, xin hãy nghe thiếp nói."
Thích thị nhìn Tư Mã Công, thần sắc buồn vô cớ, "Công đài, thiếp mới vừa nghe Công đài nói, nhớ lại chuyện xưa, trong lòng cũng cảm thấy rất buồn.
Nhớ năm đó, Công Đài cùng Mạc phu nhân, thiếp cùng tiên phu, cả hai nhà đều rất tốt, vui vẻ, hòa thuận.
Đáng tiếc thế sự vạn biến, hiện tại Công Đài cùng thiếp, người kết tóc bên gối đều đã trở về xứ tùng bách, lẻ loi tại thế, dùng hơi tàn kéo dài tính mạng.
May mắn thay là có nhi nữ ở bên bầu bạn, không đến nỗi cô độc.
Công Đài yêu thương Phủ quân, thiếp cũng đau xót nữ nhi của mình, không cần phải nói, đây chính là tình thương của bậc làm cha làm mẹ.
Công đài, *thất thập cổ lai hy, thiếp cùng ngài cùng lắm cũng chỉ tại thế được hơn chục năm nữa, mà hôn sự chính là chuyện chung thân của nhi nữ.
Thiếp cho rằng tình yêu thương của phụ mẫu không phải là áp đặt lên người khác mà phải xuất phát từ tâm nguyện của con cái.
Chỉ khi tâm nguyện của con cái được thực hiện thì đó mới là đại thiện, còn nếu không tuân theo ý nguyện của cha mẹ thì nhất định sẽ sinh oán hận, như vậy còn gì là phúc đức?
Trước đây khi Tư Mã Phủ quân đến hỏi ý, lão phụ đã nói, nếu tiểu nữ nguyện ý thì chuyện này tất thành.
Bây giờ tiểu nữ nghĩ rằng không thể, bà mối lại chưa đến, tiểu nữ muốn ngăn cản tổn hại, tại sao lại không làm chứ?
Lão phụ nghĩ như vậy, còn nguyện Công Đài lắng nghe.
Về chuyện thất hứa từ hôn, lão phụ vô cùng hổ thẹn, cho dù bị Công đài chỉ trích, lão phụ cũng không dám khước từ!"
*thất thập cổ lai hy (人生七十古来稀): nghĩa là "đời người được bảy mươi năm xưa nay là hiếm có"
Huy Nghiên nghe mà không tin vào tai mình, ngơ ngác nhìn Thích thị nói không nên lời, cơ hồ vui đến phát khóc.
Tư Mã Công thần sắc bất định, một lúc sau đột nhiên đứng dậy, run rẩy vịn vào bàn trà, người hầu bên cạnh muốn đỡ nhưng bị ông đẩy ra.
"Thích phu nhân!"
Tư Mã Công âm thanh nặng nề, "Đây chính là ý tứ của quý phủ sao?"
Thích phu nhân cũng đứng dậy, làm một lễ thật sâu hướng Tư Mã Công, "Thiếp cùng toàn gia, thẹn với Công đài."
Tư Mã Công còn muốn nói thêm nữa, bỗng nhiên có một người bước nhanh tới công đường, hô, "Phụ thân!"
Mọi người nhìn thấy liền cả kinh.
Là Tư Mã Giai!
Dáng vẻ hắn phong trần bước vào, đầu tiên là thi lễ với Thích thị và những người khác, sau đó chuyển hướng quay sang Tư Mã Công đang khiếp sợ, đột ngột quỳ xuống, ngũ thể phục bái.
"Nhi tử về nhà biết được phụ thân tới Hoằng Nông liền vội vàng đuổi theo.
Phụ thân!
Chuyện từ hôn tuy là Vương Nữ quân đề nghị nhưng quả thực là lỗi của nhi tử!
Nhi tử giấu diếm chuyện trước đây, vô cùng hổ thẹn với Vương Nữ quân, chuyện này không liên quan gì đến Nữ quân hết!
Cho dù Nữ quân không nhắc tới thì nhi tử cũng sẽ làm, chuyện này nhi tử cùng Nữ Quân đã suy nghĩ kĩ, kính mong phụ thân bớt giận!"
Thanh âm hắn to rõ ràng, mọi người nghe xong nhìn nhau kinh ngạc.
Tư Mã Công nhìn hắn, nói không nên lời.
Một lúc sau, ánh mắt của ông trở nên ảm đạm, ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng.
"......
Không ra thể thống gì!"
Ông cúi đầu thấp giọng oán hận, một lúc sau mới nhìn Thích thị.
"Phu nhân, chuyện đã đến nước này, lão phu cũng sẽ không cưỡng cầu."
Ông thi lễ, thấp giọng nói, "Đã đắc tội, xin phu nhân chớ trách, lão phu cáo từ!"
Thích thị ngẩn người, vội vàng bước tới nói: "Tư Mã Công chậm đã!
Công đài đường xa mà đến, sao đã vội đi rồi?
Ai da, chuyện tình của nhi nữ chúng ta cũng không thể làm gì, Công đài cần gì phải quá lo lắng!
Hai nhà nhiều năm không gặp, mặc dù hôn nhân không thành nhưng vẫn còn tình nghĩa, sao không nhân dịp này liền tụ lại, ở lại một đêm, cũng là để thanh toàn tâm nguyện của tiên phu!"
Tư Mã Công cười khổ, lắc đầu.
"Chuyện này lão phu tự hiểu mình đuối lý, không còn mặt mũi đối mặt với thái phó.
Tấm lòng của phu nhân, lão phu hiểu được, đường đột đến phủ, phu nhân chớ trách."
Thích thị biết không giữ được, chỉ đành phải nói, "Như vậy đành theo ý tứ của Công đài."
Nói rồi phân phó gia đinh chuẩn bị đồ đạc xuất hành, lại lệnh Tào Khiêm cùng vài tên gia đinh khác đưa tiễn, cùng bọn họ trở về Trường An.
Tư Mã Công nói lời cáo biệt xong, chống trượng đi ra ngoài.
Tư Mã Giai một mực không nói chuyện, nhưng nhìn thấy vậy cũng cáo biệt mọi người.
Đối mặt Thích thị cùng Huy Nghiên, hắn cũng không che giấu vẻ áy náy.
Thích thị đối với hắn không còn nhiệt tình giống như trước nữa, nói hai câu phải chiếu cố Tư Mã Công thật tốt rồi cùng Trần thị đi khỏi.
"Tại hạ liền cáo từ, Nữ Quân bảo trọng."
Hắn nhìn Huy Nghiên, nói thật nhỏ.
Huy Nghiên khẽ gật đầu, nhìn hắn, mấp máy môi, nhưng chỉ nói vài lời đơn giản, "Phủ quân bảo trọng."
Nói rồi, thi lễ.
Tư Mã Giai lại cáo biệt với đám người Vương Cảnh, quay người đuổi theo Tư Mã Công.
Trước phủ, xe ngựa đã chuẩn bị xong xuôi, Tư Mã Giai đang muốn lên xe, chợt nghe sau lưng vang lên tiếng của Huy Nghiên "Phủ Quân."
Tư Mã Giai quay đầu.
Nhìn thấy Huy Nghiên từ trong nhà đi ra.
Nàng nhìn qua hắn, đi đến trước mặt hắn, do dự phút chốc, nói, "Có một chuyện ta chưa bao giờ nói với Phủ quân."
Tư Mã Giai kinh ngạc, "Chuyện gì vậy?"
Huy Nghiên nói thật nhỏ, "Từ nhỏ ta đã luôn một mực thích Phủ quân."
Tư Mã Giai sửng sốt, trong chốc lát khuôn mặt đỏ ửng, biểu lộ không chắc, "Nữ Quân......"
"Phủ quân xin hãy nghe ta nói hết."
Gò má Huy Nghiên cũng nóng bừng, nhưng trong lòng lại bình tĩnh nhìn Tư Mã Giai, nói, "Cho nên, khi Phủ quân ngỏ lời muốn đề thân lúc đó ta mừng rỡ không thôi, một lời liền đáp ứng.
Phủ quân trong lòng ta luôn chính là như ngọc quân tử, không ai có thể sánh bằng.
Ta mặc dù thân ở Hung Nô, nhưng chưa bao giờ quên tình cảm năm đó, chắc hẳn Phủ quân chờ Lục phu nhân cũng như thế.
Trái tim của Phủ quân không thuộc về ta, hôn sự của chúng ta có thể giải trừ trước khi thành chính là chuyện may mắn, ta cũng không oán hận, chỉ nguyện Phủ quân từ nay về sau không phụ lòng mình, cũng không uổng phí một hồi tương giao của chúng ta."
Tư Mã Giai nhìn xem Huy Nghiên, cổ họng bỗng nhúc nhích, vành mắt bỗng nhiên đỏ lên.
Hắn hít một hơi thật sâu, cúi đầu thật sâu trước Huy Nghiên, "Tại hạ vô cùng hổ thẹn, lời của Nữ Quân, tại hạ nhất định khắc sâu trong lòng."
Nói rồi, hắn nhìn chăm chú Huy Nghiên, lộ ra nụ cười, "Cáo từ."
"Cáo từ."
Huy Nghiên cũng mỉm cười.
Tư Mã Giai quay người, leo lên xe ngựa, tay áo theo gió vung lên, tựa như đã được giải thoát.
Huy Nghiên đứng ở trước cửa, nhìn cỗ xe ngựa lộc cộc rời đi, vung lên bụi đất, đi về phương xa.
"Nhị tỷ, hôn sự của tỷ lại hỏng rồi."
Vương Oanh đứng ở sau lưng nàng, nhỏ giọng nói.
Huy Nghiên"Ừm" một tiếng, trong lòng cũng khóc nức nở, bĩu môi.
Vương Oanh nhìn thấy thần sắc của nàng, bỗng nhiên nhớ tới cái gì, nói, "Ở Trường An không chỉ có mỗi Tư Mã Phủ Quân, nhị tỷ, lần trước chúng ta ở dịch quán gặp phải vị Lưu công tử kia, muội cảm thấy hắn cũng rất tốt, hắn đã từng có hôn phối chưa?"
Huy Nghiên kinh ngạc, bỗng dưng nhớ tới hôm đó ở trong vườn ngự uyển, hoàng đế quay lưng không ngoảnh đầu lại.
"Hắn sao......"
Huy Nghiên cười khổ, "Cho dù hắn còn độc thân, ta chỉ sợ cũng không gặp lại được nữa."
Vương Oanh kinh ngạc: "Vì sao a?"
Huy Nghiên không trả lời, nhéo nhéo mặt của nàng, "Vào nhà thôi."
Nói xong, kéo tay của nàng, đi vào nhà.