[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 54,478
- 0
- 0
[Edit] Lệnh Cuối Xuân - Hải Thanh Nã Thiên Nga
Chương 60: Phố chợ
Chương 60: Phố chợ
editor: snowie
Tin người nhà họ Vương đến Trường An chẳng bao lâu đã truyền vào cung.
Huy Nghiên vui mừng khôn xiết, liền thưa với hoàng đế, xin ngày mai xuất cung đi gặp người nhà.
"Lại ra ngoài cả ngày ư?"
Hoàng đế nói, tuy thần sắc như thường, song gần đây Huy Nghiên đã quen với tính khí của hắn, nên từ sắc mặt ấy nhìn ra được vài phần ẩn ý khác thường.
"Không cần nguyên cả ngày, trước lúc cung môn khóa thần thiếp sẽ hồi cung."
Nàng vội nói.
"Qua hai ngày nữa là tới cung yến, khi ấy gặp mặt chẳng phải tiện hơn sao?"
Hoàng đế vẫn không buông lời cho phép.
"Bệ hạ, mẫu thân cùng huynh trưởng của thần thiếp đường xa mệt nhọc, bốn ngày mới đến được Trường An.
Nay vừa dọn vào tân gia, ắt sẽ bận rộn trăm bề.
Thần thiếp là phận con, há lại không tới hỏi thăm, cũng là để xem trong nhà có việc gì cần giúp đỡ hay chăng."
Mỗi lần nàng nói lý, luôn giữ vẻ trang nghiêm, lời lẽ đĩnh đạc, như đang khuyên bảo một tiểu hài tử bướng bỉnh không chịu nghe lời.
Hoàng đế bất đắc dĩ.
Chỉ cần mở miệng cầu xin trẫm một câu, nũng nịu một chút thì khó lắm sao...
"Trẫm đưa nàng đi."
Khóe môi hắn khẽ cong, giọng trầm thấp, đưa tay ôm nàng vào lòng.
Huy Nghiên đỏ mặt, vội đẩy tay hắn ra, liếc mắt ra hiệu: "Bồ Na và Tòng Âm còn đang đứng bên kìa!"
Hoàng đế đưa mắt nhìn qua, quả nhiên hai tiểu đồng kia đang tròn mắt nhìn, bốn con ngươi sáng long lanh.
"Huy Nghiên lại muốn ra ngoài cung sao?"
Bồ Na hỏi.
"Ra phố à?"
Tòng Âm tiếp lời.
Huy Nghiên vội nói: "Không phải, là người nhà tỷ tới Trường An, muốn đi thăm một chút..."
"Vậy chúng ta cũng đi!"
Bồ Na lập tức reo lên.
"Vớ vẩn!"
Hoàng đế nghiêm mặt, "Nữ quan là đi thăm người nhà, các ngươi đi làm gì?"
"Con muốn xem thử cảnh ngoài cung thế nào thôi mà ..."
Tòng Âm lí nhí, vẻ ấm ức.
"Cữu phụ nói sẽ đưa chúng con đi dạo phố, vậy mà chưa lần nào dẫn đi cả..."
Bồ Na cũng chu miệng phụ họa.
"Cữu phụ..."
Tòng Âm rưng rưng như thể muốn khóc, nhào tới ôm lấy một bên chân hắn.
"Cữu phụ..."
Bồ Na cũng bắt chước, ôm lấy bên kia.
Hai đứa nhỏ vừa lắc vừa gọi, giọng nói non nớt, đáng thương vô cùng.
Hoàng đế ngửa mặt than thầm, không biết nói sao, đoạn liếc sang Huy Nghiên.
Chỉ thấy nàng cũng nhìn mình, vẻ mặt lúng túng.
"Được rồi, trẫm chuẩn.
Cứ đi đi."
Hoàng đế rốt cuộc thở dài.
Hai đứa nhỏ vừa nghe liền rạng rỡ, reo lên rồi chạy vụt ra ngoài.
"Còn chưa thay y phục!
Mau về tẩm điện thay đồ trước đã!"
Huy Nghiên vội gọi theo.
Bọn nhỏ cũng không chậm trễ, ngoan ngoãn theo cung nhân đi thay y phục.
Huy Nghiên định đi theo, nhưng bị Hoàng đế kéo lại.
"Các ngươi không ai muốn ở lại trong cung với trẫm, đi hết, để lại trẫm cô đơn một mình, hửm?"
Hắn ôm nàng vào lòng, thấp giọng nói.
Huy Nghiên dở khóc dở cười.
Chỉ là một buổi ban ngày thôi mà, nói cứ như thể trước kia hắn chưa từng sống một mình vậy.
Nàng vội nói: "Thần thiếp sẽ trở về trước bữa tối..."
Lời chưa dứt, môi đã bị người nào đó chặn lại.
Nụ hôn sâu mà ngang ngược, khiến đôi môi nàng rát bỏng, đến cả hơi thở cũng nghẹt lại.
Mãi lâu sau, Hoàng đế mới chịu buông nàng ra.
"Đi đi, đi sớm về sớm."
Hắn tựa như đã nguôi ngoai, khẽ cười, véo nhẹ gò má ửng đỏ của nàng, điềm nhiên rời đi.
*********
Tân trạch nhà họ Vương ở trong hẻm Kiến Dương.
Huy Nghiên dẫn theo Bồ Na và Tòng Âm, Vương Hằng lĩnh vệ sĩ hộ tống, ngồi xe ngựa lộc cộc rời khỏi hoàng thành.
Xe băng ngang qua phố xa, thẳng đến khu dân cư phía Bắc thành.
Hẻm Kiến Dương rất lớn, nhưng tân trạch kia cũng dễ tìm, nằm ngay mặt đường lớn, trước cửa treo rực rỡ dải lụa màu để mừng ngày nhập trạch.
Huy Nghiên và Vương Hằng dẫn hai đứa nhỏ xuống xe, thấy trong viện người ra kẻ vào bận rộn, cũng không sai gia nhân vào bẩm báo, cứ thế bước thẳng vào nhà.
Gia nhân thấy hai người họ về thì mừng rỡ khôn xiết, vội vàng chạy đi thông báo cho gia chủ.
Huy Nghiên vừa bước tới trung đình, mắt còn đang ngắm nghía khắp nơi, thì đã thấy Vương Mâu dìu Thích thị, mặt mày tươi cười, bước ra đón.
"Mẫu thân!"
Huy Nghiên khẽ cất tiếng gọi, cùng Vương Hằng tiến lên hành lễ.
"Đây là...?"
Thích thị nhìn thấy Bồ Na và Tòng Âm, nhất thời sững người.
Huy Nghiên vội nói: "Mẫu thân, đây là Vương tử và Cư thứ."
Thích thị nghe vậy, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, vội vàng dẫn cả nhà đến bái kiến hai vị tiểu chủ.
Bồ Na và Tòng Âm vốn đã quen đối mặt những nơi đông người, được người ngoài hành lễ cũng chẳng lúng túng, đôi mắt trong sáng tò mò nhìn mọi người, sáng rực như sao.
Vương Mâu cười nói với Thích thị: "Mẫu thân, Vương tử và Cư thứ vẫn thường nghe nói về người, còn biết cả mẫu thân ở đâu, có mấy người con nữa đấy!"
"Ồ?"
Thích thị kinh ngạc.
Tòng Âm nghe vậy liền giơ ngón tay nhỏ nhắn lên: "Năm người!"
Bồ Na cười tươi rói: "Huy Nghiên là người thứ ba, Vương xa lang là thứ tư."
Mọi người trong sân nhịn không được mà bật cười.
Thích thị cười đến cong mắt, vội vàng bảo Vương Mâu và Vương Hằng dẫn bọn trẻ vào trong, lại sai Tào Khiêm mang chút điểm tâm lên đãi khách quý.
Đúng lúc ba nữ nhi của Vương Mâu cùng đám hài tử của Vương Cảnh cũng ở đó, đều được gọi tới bái kiến.
Bồ Na và Tòng Âm thấy có nhiều đồng trang như vậy, gưing mặt đầy vẻ hân hoan.
Đúng lúc ba vị tiểu thư con gái Vương Mâu cùng đám hài tử của Vương Cảnh cũng ở đó, đều được gọi tới bái kiến.
Bồ Na và Tòng Âm trông thấy nhiều bạn nhỏ như vậy, gương mặt liền rạng rỡ vui mừng.
Thích thị cũng thấy hứng thú với hai đứa trẻ, mời chúng ngồi lên thượng vị, ân cần hỏi han, nào là hỏi có thích Trường An không, ở trong cung có quen không.
Những lời ấy, hai tiểu đồng đã thường xuyên được hỏi, Huy Nghiên cũng đã dạy chúng biết ứng đối đâu ra đấy.
Nghe hai hài đồng tuổi còn thơ đối đáp đâu vào đó, quy củ hữu lễ, nghĩ đến thân thế của chúng, Thích thị lại vừa cảm thán vừa xót thương, ánh mắt chẳng khác nào đang nhìn chính tôn nhi, tôn nữ ruột thịt, tay không ngớt dúi bánh kẹo và trái cây vào tay chúng.
Huy Nghiên thấy thế, vừa dở khóc dở cười.
Giá như sớm biết thế này, lúc mới trở về Trường đã đưa Bồ Na và Tòng Âm đến gặp Thích thị, thì đâu đến nỗi sinh ra bao phiền phức về sau.
"Mẫu thân," nàng khẽ khuyên, "Vương tử và Cư thứ trong cung rất được bệ hạ sủng ái, y thực không thiếu, mọi thứ đều đủ đầy, nhưng thiếu nhất chính là bạn đồng trang lứa.
Hôm nay sanh nữ điệt nhi đều có mặt, xin mẫu thân để chúng cùng nhau vui chơi."
Thích thị nghe xong cũng thấy có lý, bèn gọi đám tôn nhi tới, mỉm cười bảo chúng lần lượt chào hỏi Bồ Na và Tòng Âm, lại bảo Trần thị mang hết đồ chơi trong nhà ra cho bọn trẻ cùng chơi.
Lũ trẻ tụ tập lại một chỗ, chẳng ngại người lạ, Bồ Na và Tòng Âm thấy thế mừng rỡ, chẳng bao lâu đã nhập bọn, tiếng cười rộn rã vang khắp viện.
Thích thị sợ hai vị tiểu khách có sơ suất gì, vội sai Vương Oanh dẫn người đứng bên chăm sóc, cẩn thận trông chừng.
Đợi thấy bên kia ổn thỏa, Thích thị mới quay lại nhìn Huy Nghiên và Vương Hằng, hỏi han ân cần.
Vương Hằng thường gửi thư về nhà, mọi sự đều tốt, Thích thị cũng không hỏi nhiều, trái lại quan tâm đến Huy Nghiên.
"Người trong cung đối đãi với con thế nào?
Có từng bị ức hiếp không?"
Bà hỏi.
Huy Nghiên đáp: "Mẫu thân, người trong cung đều đối xử rất tốt với con."
Vương Hằng nghe vậy, liếc mắt nhìn Vương Mâu, khẽ cười: "Ai dám để nhị tỷ bị ức hiếp chứ..."
"Ngươi thì biết gì!"
Thích thị lườm hắn, "Nội cung nghi lễ nhiều điều rườm rà, lão thân ăn muối còn nhiều hơn ngươi ăn cơm, chẳng lẽ không biết hay sao."
Vương Hằng cười gượng, muốn nói thêm, lại bị Vương Mâu kéo nhẹ tay áo.
"Thật sự không sao đâu mẫu thân, trong cung đối xử với con quả thực không tệ, xin người chớ lo."
Huy Nghiên nói.
Vương Mâu nghĩ ngợi giây lát rồicười nói: "Mẫu thân nhìn mà xem, khí sắc của Huy Nghiên tươi tốt thế này, sao lại giống người bị ức hiếp?
Theo con thấy, nay trong nội cung tuy phép tắc vẫn còn, nhưng cũng chẳng như thuở trước."
Thích thị ngạc nhiên: "Sao lại nói vậy?"
"Chính là vì bệ hạ đó."
Vương Mâu đáp, "Mẫu thân, nội cung phức tạp là bởi tranh sủng, mà bệ hạ nay hậu cung vắng vẻ, trên đầu chẳng có thái hậu, thì lấy đâu ra chuyện đấu đá mưu mô?"
Thích thị nghe xong, ngẫm lại cũng có lý, liền yên lòng.
Vương Mẫu lại nói tiếp: "Con thấy bệ hạ đúng là minh quân, không ham nữ sắc, xử sự công bằng chính trực, sau này hoàng hậu tất hưởng phúc.
Huy Nghiên, muội thấy ta nói có đúng không?"
Huy Nghiên suýt nữa bị lời ấy làm sặc, thấy nàng cười tinh quái thì vừa thẹn vừa giận, lườm một cái.
Vương Hằng cũng lén cười trộm.
Chỉ có Thích thị là không hiểu đầu đuôi ra sao, liền nói: "Bệ hạ cưới ai, liên quan gì đến chúng ta?"
Nói xong liền kéo tay Huy Nghiên, lại hỏi: "Đừng nói chuyện người khác nữa, công tử Lưu Trọng Quang ấy, giờ thế nào rồi?"
Huy Nghiên dở khóc dở cười, lại càng lúng túng hơn.
"Chàng... cũng rất tốt."
Nàng ấp a ấp úng đáp.
"Sao lại là "rất tốt"?"
Thích thị không hài lòng, trách yêu: "Con với nó thế nào rồi?
Tay nó bị thương đã khỏi chưa?
Có chăm hỏi han như mẫu thân dặn không?"
"Con..."
Huy Nghiên khổ sở không nói nên lời, nhìn Thích thị, trong lòng chợt sinh ra chút dũng khí.
Nghĩ bụng, sự đã đến nước này, giấu thêm cũng chẳng ích gì, chi bằng...
"Mẫu thân," nàng đỏ mặt, nói, " Con với chàng...
đôi bên đều có tình ý.
Không bao lâu nữa, chàng sẽ đến nhà cầu thân."
Thích thị nghe vậy thì vui mừng vỗ tay.
"Thật sao?"
Bà hỏi, rồi liếc nhìn ra cửa, "Đã nói rõ khi nào chưa?"
Nói rồi lại nhớ ra một việc, "Ấy chết, giờ ta chuyển đến Trường An rồi, liệu nó có biết không?
Nhỡ người làm mối đến nhầm Hoằng Nông thì sao..."
"Người làm mối còn chưa đến!"
Huy Nghiên vội nói, cố đè nén trái tim đang nhảy loạn, "Mẫu thân, còn một chuyện nữa, Lưu công tử ... chàng ấy..."
"Chuyện đó, đợi đến thọ yến của bệ hạ, mẫu thân sẽ được gặp Lưu công tử."
Vương Mâu mỉm cười ngắt lời, liếc nhìn Huy Nghiên: "Mẫu thân cũng biết tính khí của Huy Nghiên rồi, con bé vốn hay xấu hổ, hỏi thì hỏi chẳng được gì.
Đợi đến lúc gặp mặt Lưu công tử rồi, hai nhà bàn bạc kỹ lưỡng, chẳng phải càng tốt sao?"
Thích thị nhìn Huy Nghiên, mỉm cười, ôm nàng vào lòng: "Rất tốt, rất tốt!
Thật là... sao lại phải xấu hổ với mẫu thân?
Chuyện hôn nhân đại sự, dĩ nhiên phải nói ra chứ!"
Huy Nghiên định nói lại thôi, dở khóc dở cười.
Đợi đến khi chỉ còn lại hai người, Huy Nghiên liền trách Vương Mâu: "Sao tỷ không để muội nói rõ với mẫu thân?"
Vương Mâu lại đáp: "Muội nói với mẫu thân lúc này, đến khi mẫu thân gặp bệ hạ, liệu còn giữ được bình tĩnh không?"
Huy Nghiên nghĩ một chút, rồi lắc đầu.
Vương Mâu cười nói: "Đấy, chẳng phải vì thế sao.
Thọ yến chỉ còn hai ngày nữa, sao phải để mẫu thân ăn ngủ không yên thấp thỏm suốt hai ngày trời?"
"Nhưng nếu mẫu thân trách chúng ta không nói sớm thì sao..."
"Muội nói ngay bây giờ thì mẫu thân không trách chắc?"
Vương Mâu nói, "Ban đầu vốn là Bệ hạ dặn không được tiết lộ, vậy cứ để Bệ hạ tự thu xếp.
Người tự mình mở lời, mẫu thân chắc chắn sẽ vui mừng, há chẳng phải quá tốt sao?"
Huy Nghiên nghe vậy, cũng chỉ biết cười gượng.
Nghĩ đi nghĩ lại, quả thực cũng có lý .
Nàng lại đưa mắt nhìn lên chính sảnh, chỉ thấy Thích thị lại đang cầm bánh kẹo trêu chọc Bồ Na và Tòng Âm.
Trong lòng nàng khẽ thở dài, môi mím lại, đành không nói thêm nữa.
************
Tân trạch của Vương thị, nhà cửa viện lạc đều rộng rãi, vị trí lại đắc địa, Thích thị cùng vợ chồng Vương Cảnh nói chuyện một hồi, đều không ngớt lời khen ngợi.
"Không biết ai là người thu xếp nhỉ?"
Vương Cảnh quay sang hỏi Vương Mâu, "Chu đáo thế này, chúng ta hẳn nên chuẩn bị lễ đến tận nhà cảm tạ mới được."
Vương Mâu, Huy Nghiên, và Vương Hằng nghe vậy đều chỉ biết cười gượng.
"Thúc Dung chầng ấy đã thay mặt cảm tạ rồi, huynh không cần lo nữa."
Vương Mâu đáp.
Thích thị nghe thế thì đã rõ, mỉm cười nói: "Chắc chắn là nhờ Thúc Dung nợ một phần nhân tình, nên mới được sắp xếp tốt như thế."
Mọi người nhắc tới, lại hết lời khen ngợi Chu Tuấn, khiến Vương Mâu nghe mà hiếm hoi có chút đỏ mặt.
Tân trạch mọi vật dụng đều đầy đủ, người trong nhà bận rộn một hồi cũng đã thu xếp ổn thỏa.
Dùng xong bữa trưa, Huy Nghiên và Vương Hằng muốn đưa Bồ Na và Tòng Âm ra phố chơi, liền cáo từ mọi người.
Thích thị không ngăn cản, chỉ dặn dò phải trông coi cho cẩn thận, lại sai người mang nhiều bánh ngọt từ Hoằng Nông gói sẵn cho Bồ Na và Tòng Âm mang theo.
Sau khi tiễn đưa, Huy Nghiên cùng mọi người lên xe rời đi.
Đồ chơi và món ăn vặt mà trẻ con thích nhất đều tập trung nhiều ở Đông thị, Huy Nghiên không đi đâu khác mà đưa thẳng bọn trẻ đến đó.
Chợ Trường An xưa nay đông đúc nhộn nhịp, Huy Nghiên sợ hai đứa nhỏ chạy loạn, liền bảo Vương Hằng và một thị vệ mỗi người bế một đứa, dẫn đi khắp nơi tham quan.
Ở đây hàng hóa phong phú hơn hẳn những nơi trước đó bọn trẻ từng đến, hai đứa nhỏ nhìn đông nhìn tây không chán, lúc thì muốn đi chỗ này, lúc lại đòi đi chỗ khác, chẳng mấy chốc tay các thị vệ đều đã ôm đầy những món đồ màu sắc rực rỡ.
Huy Nghiên đang chọn đồ chơi trong một cửa hàng, bên tai bỗng vang lên giọng nói trầm thấp: "Vương nữ quân?"
Nàng ngẩng đầu, chỉ thấy một nam nhân cao lớn đứng cạnh – chính là Lý Tích.
Huy Nghiên kinh ngạc, vội đảo mắt nhìn quanh, thấy các thị vệ đều đang trông Bồ Na và Tòng Âm, không ai để ý đến bên này.
"Lý quân sao lại ở đây?"
Huy Nghiên quay đầu, giả vờ vẫn đang lựa đồ, khẽ hỏi.
"Tại hạ tới Đông thị xem hàng, xa xa thoáng thấy bóng nữ quân, liền lại gần xác nhận."
Huy Nghiên hiểu ra, nhớ đến chuyện Chu Tuấn và Vương Mâu từng nói, chần chừ một lúc rồi nói: " Lý quân, ta hiện giờ..."
"Tại hạ đã biết, Chu phủ thừa đã nói."
Lý Tích ngắt lời, "Nữ quân thực sự không muốn tiếp tục nữa sao?"
"Không phải không muốn..."
Huy Nghiên cười khổ, "Là bất đắc dĩ."
Lý Tích không nói gì.
Một lát sau, Huy Nghiên nghe thấy tiếng y cười nhẹ.
"Trong mắt nữ quân, vinh hoa chốn cung đình quý giá hơn tự do ngoài cung sao?"
Huy Nghiên khựng lại, rồi mỉm cười lắc đầu: "Nếu là trước kia, ta cũng cho là không bằng.
Nhưng nay... nơi ấy đã có người ta trân quý hơn tất thảy."
Nghe vậy, Lý Tích bất giác nhìn nàng, sắc mặt thoáng kinh ngạc, ánh mắt lay động.
"Không biết nữ quân có rõ, trong mắt tại hạ, nữ quân người là thế nào chăng?"
Y hỏi.
"Không rõ."
Huy Nghiên đáp.
Lý Tích khẽ cười, ánh mắt sâu xa, chậm rãi nói: "Nữ quân còn nhớ khối hổ phách kia chứ?
Trong mắt tại hạ, nàng giống như chim ưng trên trời, đang giương cánh chuẩn bị bay.
Thế mà trước khi kịp sải cánh, lại cam tâm nhốt mình vào lồng, mặc cho người khác sắp đặt, chẳng khác nào con côn trùng xinh đẹp bị nhốt trong khối hổ phách kia."
Huy Nghiên chết lặng, trong lòng như có gì đó bị chạm khẽ.
Lý Tích không nói thêm gì nữa, chỉ mỉm cười thi lễ theo kiểu người Hồ, rồi sải bước rời khỏi cửa tiệm.
Các thị vệ nhìn thấy đều lấy làm lạ, đồng loạt quay đầu nhìn sang.
"Đó là ai vậy?"
Vương Hằng ngạc nhiên hỏi, mắt vẫn dõi theo bóng dáng Lý Tích.
Huy Nghiên cũng nhìn theo, sắc mặt phức tạp.
Một lúc sau, nàng đè nén tâm tình đang cuộn trào, nói: "Ta cũng không biết là ai."
Nói xong liền quay đầu, làm như không có chuyện gì xảy ra.