Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [EDIT - HOÀN] Ta dựa vào mỹ nhan ổn định thiên hạ

[Edit - Hoàn] Ta Dựa Vào Mỹ Nhan Ổn Định Thiên Hạ
Phiên Ngoại 15


31/01/2022

Tự dưng tết làm gì để bận bù đầu bù cổ!!!

_________________________________________

Tác giả: Vọng Tam Sơn

Nguồn convert: wikidth.com

Editor: 小蔷薇 - Tiểu Vy Vy

PHIÊN NGOẠI 15

Xuân tháng tư, cành lá bạch dương đong đưa theo gió.

Đầu mùa xuân, Tiết lão tướng quân bị nhiễm hàn khí, ốm đau đã được một tháng.

Năm này lão tướng quân đã già nua, lại vì Tiết Viễn ở trong triều tỏa sáng rực rỡ, hắn đã có lòng muốn nghỉ ngơi, chuẩn bị rút khỏi triều đình nhường đường cho nhi tử.

Từ đầu tháng tư, Tiết lão tướng quân đã hai lần dâng tấu muốn cáo lão, đều Thánh Thượng bác bỏ.

Trước đó không lâu, Tiết lão tướng quân dâng tấu thư cáo lão lần thứ ba, lời văn khẩn thiết tình thâm nghĩa trọng.

Thánh Thượng thở dài, tự mình giá lâm Tiết phủ vấn an lão thần bệnh không dậy nổi đã lâu.

Lúc này trong lòng những người chú ý đến việc này đều biết được hẳn là Tiết lão tướng có thể cáo lão thành công.

Thánh Thượng tự mình giá lâm, vinh dự không thể so với bình thường.

Sáng sớm, mọi người trong Tiết phủ đã đợi ở trước cửa Tiết phủ.

Thánh Thượng xưa đâu bằng nay, sớm cũng đã không phải đứa bé đáng thương bị quyền thần khống chế năm đó, mà là Định Hải Thần Châm (*) trấn trụ vạn dặm giang sơn.

Trong mấy năm nay, trừ bỏ khi thái phó Lý Bảo dâng dấu chấm câu qua đời thì Thánh Thượng đích thân tới, ngoài ra chưa từng có thần tử nào có vinh dự như vậy.

[(*) Định Hải Thần Châm (hay còn gọi là Định Hải Thần Trân Thiết) là tên đầy đủ của Như Ý Kim Cô Bổng trong tay Tôn Ngộ Không, là bảo vật trấn thủy trong thiên hà, cũng là một trong những pháp bảo mà Thái Thượng Lão Quân tạo ra.]

Trong Tiết phủ trên từ Tiết lão tướng quân, dưới đến nô bộc quét tước, trong lòng đều vui sướng tự hào.

Ẩn trong đám người, có một bóng dáng ngồi trên xe lăn.

Sắc mặt người này tái nhợt do đã lâu không ra ngoài ánh mặt trời, thân hình gầy yếu không một tia khí khái nam tử.

Nhưng giữa hai mắt kia lại thâm trầm, dường như là sâu đến sóng gió bất động.

Nhiếp Chính Vương Tiết Viễn nắm quyền to ngập trời trong tay, từ trước đến nay chưa từng nghĩ tới bản thân lại có một ngày tỉnh lại trong thân thể phế vật Tiết nhị.

Gia phó bên người thấp giọng nói: "Nhị công tử, lúc Thánh Thượng tới, phải khuất thân ngài khom lưng xuống."

Thái độ ngày thường của Tiết nhị công tử đối với Thánh Thượng có thể nói là sợ hãi đến cực điểm, giống như con chuột gặp phải mèo.

Hắn từng bị Thánh Thượng dọa hai lần, nhắc đến hai chữ "Thánh Thượng" ở trước mặt hắn liền giống như nói câu "Quậy khóc trong đêm thì sẽ bị Diêm Vương mang đi" để hù dọa trẻ nhỏ.

Nhưng hôm nay Tiết nhị công tử lại không giống bình thưởng, hắn đã không nói câu nào trong suốt ba ngày, hiện tại miệng vừa cất lời, giọng nói khó nghe giống như là vừa bị mất tiếng, "Thánh Thượng giá lâm, chắc hẳn phải hành lễ đón chào."

Hắn lại chậm rãi cười, "Chỉ là hôm nay thân thể không khỏe, xương cốt trên lưng vô cùng đau, sợ là không thể cong eo xuống được."

Người hầu nhìn lên, đúng rồi, từ khi nào Tiết nhị công tử lại thẳng lưng như vậy?

Hắn bước nhanh đến trước mặt phu nhân, thấp giọng nói nhị công tử không khoẻ.

Biểu tình vui sướng trên mặt Tiết phu nhân phai nhạt đi chút, nghiêng đầu nhìn lại phía Tiết nhị công tử.

Tiết nhị công tử cũng yên lặng nhìn nàng, dường như đã rất lâu rồi chưa thấy nàng.

Trong lòng Tiết phu nhân cảm thấy nghi hoặc, nhưng lại đột nhiên mềm nhũn, nói với người hầu: "Vậy đỡ nhị công tử đến phía sau đi, thỉnh an Thánh Thượng xong thì đi xuống nghỉ ngơi."

Người hầu đẩy Tiết nhị công tử đến hàng cuối cùng bên trong đám người, vừa mới đứng yên, loan giá Thánh Thượng cũng đã giá lâm ở trước cửa Tiết phủ.

Người đằng trước cung kính cong lưng, đặc biệt là nhóm nô bộc, đầu cơ hồ dán sát xuống đất.

Tuy rằng Tiết nhị công tử ngồi trên xe lăn, người lại ở hàng cuối cùng, nhưng ngược lại vào lúc này ánh mắt nhìn thẳng, thấy được vị hoàng đế phía trên loan giá.

Cũng thấy được một bản thân khác.

Tiết Viễn một thân quan bào, hiên ngang xoay người xuống ngựa, đi thẳng đến phía trước loan giá khom người giơ tay, "Mời Thánh Thượng xuống."

Ngự tiền thị vệ ở chung quanh mặc y phục chỉnh tề, tinh thần phấn chấn, cấm quân giáp đen đi theo bên ngoài sườn, hai mắt sáng ngời đề phòng bốn phía.

Ánh mắt Tiết nhị công tử từ trên người một bản thân khác nặng nề nhìn mấy lần, dáng người, bộ dạng đều là bộ dạng của hắn.

Nhưng dáng vẻ tận chức tận trách nguyện trung thành đối với hoàng đế thật là làm hắn cảm thấy hoang đường buồn cười.

Hoàng Thượng chưa chết, Lư Phong họa chưa làm quốc gia lâm nguy, loạn hoạn quan chưa gây ra bệnh dịch tả ở triều cương, cái gì cũng không có phát sinh, Tiết Viễn cũng không tạo phản.

Hết thảy ở nơi này làm hắn cảm thấy xa lạ đến cực điểm, hắn khó có thể tưởng tượng được bản thân nơi này sao có thể nguyện trung thành với hoàng đế, trở thành Tiết nhị đã nằm ở trên giường bệnh không thấy mặt trời cũng biết dưới chân hoàng đế có một con chó trung thành và tận tâm?

Loan giá mở ra, y phục màu minh hoàng lướt qua, Thánh Thượng đưa ra tay, được Tiết Viễn cẩn thận đỡ xuống.

Tiết nhị công tử từ trên tay Thánh Thượng nhìn lên trên, nhìn thẳng thánh nhan không chút nào cố kỵ.

Thánh Thượng mặc long bào phức tạp, ngày đầu mùa xuân cũng khoác chiếc áo khoác tối màu, mặt mày y ôn hòa lại giấu giếm sắc bén, khóe môi hơi cong, đúng là một dáng vẻ yêu thương thần tử như con.

Tiết nhị công tử thẳng tắp nhìn, từ đầu ngón tay Thánh Thượng nhìn đến từng sợi tóc trên người Thánh Thượng.

Tuổi trẻ mảnh mai, thủ đoạn khó lường.

Tiết lão tướng quân được đỡ hành lễ: "Thánh Thượng vạn an, để Thánh Thượng giá lâm, thần chết vạn lần cũng đủ."

Cố Nguyên Bạch nâng hắn dậy, cười cười, "Lời này của Tiết khanh không thể nói lại."

Tiết nhị công tử còn đang nhìn Thánh Thượng, nô bộc bên người lại nhỏ giọng đẩy hắn lui ra, "Công tử, chúng ta đi nghỉ ngơi trước."

Đôi mắt Nhiếp Chính Vương trầm xuống, lại im lặng để nô bộc đẩy xe lăn đi.

Ở trong trí nhớ hắn, thân thể hoàng đế yếu nhược, cho tới bây giờ Lư Phong cũng chưa triệu hồi hai cha con Tiết gia từ biên quan về kinh thành.

Chân Tiết nhị cũng không đánh gãy, là hắn trực tiếp giơ tay chém xuống muốn mạng của Tiết nhị.

Tất cả ở đời này đều khác lại, đều bắt đầu từ tên hoàng đế vốn nên sớm bệnh chết này.

*

Quả nhiên Tiết lão tướng quân nhắc đến chuyện cáo lão, Cố Nguyên Bạch nhìn hai bên tóc mai hắn đã có sợi bạc, thở dài một hơi, rốt cuộc cũng chuẩn tấu.

Vấn an trung thần xong, Cố Nguyên Bạch liền để mọi người đi theo xa xa ở sau người, cùng Tiết Viễn bước chậm đi trên con đường quanh co trong đình viện.

Nửa đường đi tới chỗ ngoặt, Tiết Viễn đột nhiên khụ một tiếng, nhắc nhở nói: "Thánh Thượng."

Cố Nguyên Bạch cong môi, "Còn đang nghĩ rằng ngươi có thể nhẫn nhịn được bao lâu đây, giờ còn chưa tới hai khắc."

Tiết Viễn hơi ủy khuất một chút, "Buổi sáng ngài cũng không phải nói như vậy."

Cố Nguyên Bạch nhịn không được cười vang, kéo hắn đến đứng yên phía sau một tòa núi giả, cho cung nhân ở nơi xa chớ tiến lên liền đẩy Tiết Viễn dựa vào trên núi giả.

Tiết Viễn đứng thẳng tắp, Cố Nguyên Bạch nâng đôi tay vòng lên cổ hắn, chủ động hôn.

Trẻ nhỏ biết khóc có đường ăn, Tiết đại nhân trong tối ngoài sáng muốn làm Cố Nguyên Bạch chủ động, Cố Nguyên Bạch để cho hắn nhìn thử cái gì gọi là uy lực của bạn trai thế kỷ 21.

Hôn cho hắn mềm chân!

Chí hướng này vô cùng cao xa, chỉ là Tiết đại nhân lại không để mềm chân như vậy, Cố Nguyên Bạch dần dần đắm chìm giữa môi lưỡi triền miên.

Lúc mà Tiết Viễn nhịn không được siết chặt eo y, Cố Nguyên Bạch chuẩn xác ngăn cản hắn tay.

"Ngươi không thể động," hừ một tiếng cười, "Không phải muốn ta chủ động sao?

Bây giờ chỉ có thể ta chạm vào ngươi, ngươi không thể đụng vào ta."

Tiết đại nhân biến sắc, buột miệng thốt ra: "Còn có thể như vậy?"

Cố Nguyên Bạch cười tủm tỉm gật đầu, lại làm bộ muốn cởi y phục của hắn.

Tiết Viễn khó có được chút ngượng ngùng xoắn xít, nhìn nhìn bốn phía, "Thánh Thượng, ở đây cũng không tốt lắm......"

Một bên nói, một bên đã nhanh tay cởi đai lưng của bản thân ra.

Thao.

Cố Nguyên Bạch cười ha ha, y buông Tiết Viễn ra, chống trên núi giả cười không dừng lại được, "Tiết Cửu Dao à Tiết Cửu Dao, sao ngươi lại đáng yêu như vậy."

Đai lưng trên người Tiết Viễn cũng đã cởi được một nửa, thấy lại bị chơi, cũng không tức giận, trực tiếp dùng đại lưng trên eo quấn lên eo Cố Nguyên Bạch, kéo y sát vào trong ngực, "Chơi ta rất vui sao?

Bạch gia, ta phải khi dễ lại."

Hắn đang muốn tới gần, chân trời lại vang lên một tiếng sấm rền.

Cố Nguyên Bạch phụt một tiếng, "Nghe thấy không?

Ông trời cũng muốn ngươi đừng nhúc nhích."

Tiết Viễn thở dài, vẫn tiến lên hôn một cái lại buông ra, sửa sang lại y phục của Cố Nguyên Bạch.

Hai người cùng quay về, sợ có mưa rơi xuống.

Quả nhiên, một lát sau mưa xuân rơi xuống, Tiết Viễn bế Cố Nguyên Bạch lên chạy tới trong sân gần nhất, "Thánh Thượng chờ ở đây một lát, ta đi dẫn người lấy mấy thứ che mưa tới."

Cố Nguyên Bạch rút khăn tay từ trong lòng ra, cẩn thận lau giọt mưa trên mặt hắn, cười nói: "Đi đi."

Tiết Viễn vội vàng cất bước dẫn người đi, Cố Nguyên Bạch đi đến hành lang nhìn mưa xuân.

Không biết qua bao lâu, đột nhiên nghe được tiếng bánh xe gỗ lăn.

Cố Nguyên Bạch nghiêng đầu, nhìn thấy Tiết nhị công tử ngồi xe lăn chậm rãi tiến đến.

*

Trên vai Tiết nhị công tử cũng có nước mưa rơi xuống, dường như mới từ trong mưa đến.

Cố Nguyên Bạch liếc mắt nhìn hắn, môi mỏng vừa mới bị hôn môi trở nên ửng đỏ, như là nụ hoa xanh mát trong mưa xuân, "Viện này nơi ở của Lâm ca nhi à?"

Dư quang Tiết nhị công tử từ trên môi y đảo qua, cúi đầu cười cười: "Đúng vậy, thảo dân thỉnh an Thánh Thượng."

Nhiếp Chính Vương một đường từ ngoài tiến vào, sao khi đến rừng rậm, hắn nhìn thấy bộ dạng hoàng đế thân mật cùng một bản thân khác.

Hắn cực kỳ kinh ngạc, qua mấy giây vẫn không tin người nọ lại là chính mình.

Nhiếp Chính Vương nửa đời không gần sắc đẹp, nhìn thấy nam nhân nữ nhân đều cảm thấy chán ngấy.

Nhan sắc Chử Vệ đã rất đẹp, nhưng dù đẹp cũng là nam nhân, Nhiếp Chính Vương cùng Chử Vệ là đồng bọn, không phải đồ chơi phát tiết dục vọng trên giường.

Tiết lão phụ thân ba đời trung lương, không cách nào đồng ý hắn chấp chính, cha mẹ rơi lệ đầy mặt lấy cái chết ép buộc, hắn đành phải lý do chính mình Long Dương chi hảo, là một đôi với Chử Vệ, hoàn toàn không lưu lại đời sau, hiện giờ cầm quyền cũng chỉ là diệt trừ gian thần, ổn định thiên hạ Cố thị.

Sau khi lời đồn đãi như vậy truyền ra, ngược lại làm hắn nắm giữ triều chính càng thêm tiện.

Giống như là sau khi Nhiếp Chính Vương là Long Dương thì sẽ không uy hiếp đến ngôi vị hoàng đế.

Nhiếp Chính Vương cảm thấy thú vị, nhưng thật ra muốn nhìn bộ dạng những người sau khi biết hắn không phải Long Dương.

Nhưng dù như nào hắn cũng sẽ không nghĩ đến "Chính mình" lại thật sự có một ngày trở thành Long Dương.

Lại còn gấp gáp như vậy, hôn môi cũng như là muốn mạng, hắn mê phong nguyệt như vậy ở chỗ nào?

"Ừ," Cố Nguyên Bạch nhàn nhạt lên tiếng, cho người chuyển ghế tre đến, "Không có việc gì thì trở về phòng đợi đi, thấy ngươi ở trẫm trước mặt cũng không được tự nhiên."

Tiết nhị công tử chuyển xe lăn qua, đột nhiên nói: "Thánh Thượng, trước đó vài ngày thảo dân mua được một quyển sách xem tướng tay từ trong tay một đạo sĩ, nếu như Thánh Thượng không ngại, thảo dân cả gan muốn xem tướng tay cho Thánh Thượng."

Cố Nguyên Bạch quay đầu, hơi nheo đôi mắt lại, nhìn kỹ hắn, "Hôm nay ngươi có chút không đúng."

Nhiếp Chính Vương bày ra một nụ cười cổ quái, vươn tay về phía y.

Cánh tay này là cánh tay của Tiết nhị.

Da thịt nhăn nheo, khô vàng không có lực, không có chút cơ bắp mạnh mẽ nào.

Cố Nguyên Bạch cúi đầu nhìn tay hắn, Nhiếp Chính Vương mỉm cười nhìn y, kiên trì nâng tay lên, túi da phế nhân này không duy trì được tư thế bất động lâu dài, cánh tay đã mất tự nhiên mà run lên, nhưng trên mặt Tiết nhị lại rất nhẹ nhàng, giống như cánh tay run rẩy cùng co rút không có bất kỳ quan hệ nào với hắn.

"Người tới," hoàng đế cao cao tại thượng xoay đầu qua, không thèm quan tâm, "Đưa Tiết nhị công tử vào phòng nghỉ ngơi đi."

Cung hầu bên cạnh Thánh Thượng tiến lên, cứng rắn muốn dẫn hắn rời đi, Nhiếp Chính Vương thở dài thu hồi tay.

Nhưng trong khoảnh khắc cung nhân đẩy xe lăn, Tiết nhị công tử bỗng chốc lại nghiêng người qua bên trái, dưới tiếng kinh hô của cung hầu mà té thật mạnh ở bên chân Cố Nguyên Bạch.

Chiếc xe lăn kia bị ngã hỏng bánh xe, mấy chi tiết vụn vặt theo hành lang lăn xuống bên trong nước mưa.

Trong hỗn loạn, Tiết nhị công tử nắm lấy tay Thánh Thượng, vội vàng nhìn thoáng qua tướng lòng bàn tay y.

Rất nhanh, hắn liền bị người nâng dậy đưa đi, đồ vật trên mặt đất nhanh chóng bị rửa sạch sẽ, Cố Nguyên Bạch nâng tay lên, như đang suy tư gì.

Mà Tiết nhị công bị nâng trở về phòng tử bưng kín mặt, dường như cảm thấy bản thân đã bỏ qua một người.

"Nhị công tử," gia phó nói, "Tiểu nhân đi kêu đại phu cho ngài, hôm nay ngài vẫn nên đừng ra ngoài."

Tiết nhị công tử buông tay, mỉm cười nói: "Cút đi."

Rõ ràng là tướng đoản mệnh, vấn đề quả nhiên là xuất hiện trên người hoàng đế.

*

Tiết Viễn đưa Cố Nguyên Bạch về phòng chính mình, Cố Nguyên Bạch trầm tư một đường, "Cửu Dao, đệ đệ ngươi không thích hợp."

Mặt Tiết Viễn trầm xuống, "Hắn mạo phạm ngươi?"

Ngón tay Cố Nguyên Bạch gõ lên đầu gối, "Cũng không phải, thôi, cho người gọi hắn tới đây."

Một lát sau, Tiết nhị công tử dầm mưa đến, nô bộc phía sau hắn che dù giấy, nhưng mưa gió vẫn làm cho y phục trước đầu gối hắn ướt nhẹp, hiện ra vài phần chật vật.

Trên đầu gối hắn còn đặt một bàn cờ bằng bạch ngọc.

Cố Nguyên Bạch cho người mang bàn cờ lên, Tiết Viễn trầm mặt đứng ở bên cạnh Thánh Thượng, ánh mắt không đổi đảo qua người Tiết nhị công tử.

Xác thật không thích hợp, thường thì Tiết nhị bị hắn liếc mắt một cái là có thể đái trong quần, cũng không phải là dáng vẻ thong dong như hiện tại.

Cố Nguyên Bạch cầm quân cờ trắng, Tiết nhị công tử cầm quân cờ đen, hai người không nói lời nào, chờ đã hạ được năm sáu quân cờ, Tiết nhị công tử đột ngột nói: "Rốt cuộc thảo dân đã thấy tướng tay của Thánh Thượng, trong lúc vội vàng khó tránh khỏi nhìn lầm, nếu không thì sao có thể là tướng đoản mệnh?"

Cố Nguyên Bạch đồ sộ bất động, Tiết Viễn lại một chân đã Tiết nhị xuống mặt đất, trên mặt lại ôn tồn, "Đệ đệ, sao đến ngồi mà ngươi cũng ngồi không xong?"

Tiết nhị công tử phun ra một ngụm nước miếng cũng máu, chống lên mặt đất ngồi dậy, "Đệ đệ vừa thấy đến Thánh Thượng không kìm nén được lòng ngưỡng mộ, trong lúc kích động ——"

Tiết Viễn lại hung hăng thêm một chút, Tiết nhị công tử hít thở nặng nề, trong mắt dâng lên tơ máu làm cho người ta sợ hãi.

Tiết Viễn ngồi xổm trước mặt hắn, ngả ngớn vỗ vỗ mặt hắn, lại cười nói: "Lâm ca nhi, lại nói bậy nữa, đại ca cũng sẽ không bảo vệ được ngươi."

Tiết nhị công tử cũng cười, "Bảo vệ tốt hai lượng thịt trên thân thể của nương là y đi."

Cố Nguyên Bạch thở dài, đau đầu, "Tiết Viễn."

Tiết Viễn thu liễm thần sắc, phong độ nhẹ nhàng đứng lên, Cố Nguyên Bạch cười cười với hắn, ôn nhu, "Ta muốn ăn bánh hoa mai."

Tiết Viễn hòa hoãn, "Ta đi phân phó."

Chờ hắn đi rồi, Tiết nhị công tử mới lau đi máu trên mặt chính mình, lại lệ khí sâu nặng mà chửi nhỏ hai câu, đột nhiên lầm bầm lầu bầu, "'Ta ' lại coi y như bảo bối vậy."

Không dám tin tưởng, một bản thân khác lại bởi vì một câu nói mà bạo nộ.

Ghen?

Hắn thế mà còn sẽ ghen?

Cố Nguyên Bạch vẫy tay một cái, trưởng thị vệ tiến lên nâng Tiết nhị công tử dậy ngồi đối diện Thánh Thượng, tiếp tục chơi cờ.

Hai tròng mắt của Tiết nhị công tử gắt gao nhìn chằm chằm Cố Nguyên Bạch, như là lần đầu tiên nhìn thấy y.

Cố Nguyên Bạch nói: "Đường cờ của ngươi là đường cờ của Tiết Cửu Dao."

Y cầm quân cờ trắng lên đặt nơi trí mạng của quân cờ đen, nâng mí mắt lên, sắc bén nhìn sát Tiết nhị, "Ngươi là ai."

Ánh mắt y như là lợi kiếm, là mũi tên muốn mạng bay tới.

Thế nhưng cả người Nhiếp Chính Vương lại nóng lên trong ánh mắt này, trực giác nói cho hắn biết nếu như một đưa ra một câu trả lời thỏa đáng thì sẽ bị đế vương này cướp đi tánh mạng ngay lập tức.

Nhưng cố tình chính là bởi vì như vậy, ngược lạy thần kinh hắn bắt đầu từ tróc da run rẩy, hưng phấn đến ngo ngoe rục rịch.

"Thánh Thượng, ngài nói cho ta biết trước đi, Tiết Cửu Dao có phải là nam nhân của ngài hay không?"

Hắn lộ ra một nụ cười quái dị mười phần.

Mặt Cố Nguyên Bạch không biểu tình nhìn hắn.

Tiết nhị công tử ngả ngớn nhìn về phía y, huýt sáo một tiếng, "Ngài muốn biết thần là ai, kỳ thật đáp án rất đơn giản."

Hắn thay đổi xưng hô, hai tay chống lên bàn cờ, mạnh mẽ kéo hai chân tàn phế nghiêng người qua, đôi mắt sâu thẳm càng sát gần, hạ giọng nói: "Thần tên Tiết Viễn, là một nam nhân khác của ngài."

_________________________________________

Bắt đầu từ năm 18t thì toi không đón giao thừa vì mãi ở tuổi 18 🙂)) nên là trước 11h45 xong PN cuối thì toi up nốt, hông thì hẹn ngày mai ạ (o・ω・o)

P/s: Truyện edit để thỏa mãn đam mê chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi lung tung.

Trình độ edit gà mờ, edit vui là chính, chỉ đảm bảo đúng 50%- 70% văn phong, 100% cốt truyện.
 
[Edit - Hoàn] Ta Dựa Vào Mỹ Nhan Ổn Định Thiên Hạ
Phiên Ngoại 16


31/01/2022

Não tự nhảy số: từ 8h30 đến 11h30 là 1 tiếng 30 phút 🙂))

_________________________________________

Tác giả: Vọng Tam Sơn

Nguồn convert: wikidth.com

Editor: 小蔷薇 - Tiểu Vy Vy

PHIÊN NGOẠI 16

Môi mỏng nhạt màu đã ở trước mắt, Nhiếp Chính Vương vốn chỉ định trêu đùa tên hoàng đế này, muốn nhìn thấy thần sắc ngạc nhiên kinh giận của đế vương trẻ tuổi này một lần.

Nào biết đâu rằng bản thân lại xuất thần trước, cuối cùng hắn yên lặng nhìn trong chốc lát, nhắm mắt lại thử tiến lên.

Hắn vẫn còn nhớ rõ biểu tình khi một bản thân khác hôn đôi môi, đến tột cùng là món ăn trân quý mỹ vị như thế nào lại có thể khiến cho hắn thích như thế?

Là ngọt, hay là thơm?

Môi lưỡi triền miên, chẳng lẽ không chê dơ sao?

Nhưng hắn còn chưa chạm vào môi, cả người đã bị ném lên mặt đất.

Trên dưới toàn thân bắt đầu cảm thấy đau đớn, hơi thở của Nhiếp Chính Vương nóng bỏng, mùi máu tươi từ yết hầu vọt tới trên miệng, "Chó bên người ngày thật đúng là tên sau còn trung thành hơn tên trước."

Thị vệ trưởng cảnh giác nhìn hắn, kiếm đã ra khỏi vỏ chắn ở trước người.

Nhiếp Chính Vương ho khan vài tiếng, máu tươi từ trong miệng tràn ra, hắn lau khóe miệng, lại cảm thấy buồn cười cất lời, "Đã lâu rồi ta chưa từng bị thương qua."

Nhất cử nhất động của hắn đều làm cho Cố Nguyên Bạch cảm thấy quen thuộc khó có thể nói rõ, kết hợp lời hắn nói lúc trước, Cố Nguyên Bạch đã có một suy nghĩ hoang đường.

Y cho trưởng thị vệ lui ra, tự mình đứng dậy đi đến bên người Tiết nhị, từ trên cao nhìn xuống hắn.

Muốn xuyên qua túi da này nhìn thấy rõ linh hồn bên trong.

"Đi ra ngoài."

Thật lâu sau, Cố Nguyên Bạch ra lệnh.

Cung hầu trong phòng nghe lệnh đi ra ngoài, thậm chí còn tri kỷ đóng cửa lại.

Cố Nguyên Bạch vén y phục lên, khom người bóp chặt cổ Tiết nhị, "Vừa rồi người đang làm cái gì, muốn hôn trẫm?"

Nhiếp Chính Vương thành thật nói: "Vốn dĩ ta đã nghĩ như vậy."

Cố Nguyên Bạch cười lạnh một tiếng, dưới tay dùng sức: "Ngươi là cái thá gì."

"Thứ ngủ với ngươi," Nhiếp Chính Vương đè thấp giọng nói, "Mỹ nhân cương liệt đủ thú vị, đặc sắc."

Mắt Cố Nguyên Bạch lạnh lẽo nhìn hắn, trên cổ Tiết nhị đã bị bóp chặt thành một vệt đỏ.

Nhiếp Chính Vương hít thở không thông, lại nói tiếp: "Nhưng hiện tại không muốn."

Bàn tay trên cổ dừng lại.

Nhiếp Chính Vương cười lớn, mặc dù vẻ ngoài bình thường, hiện tại cũng lộ ra vài phần tà khí, "Thật ra cũng không phải là không muốn, mà là túi da này không xứng chạm vào ngươi."

Hắn cố sức giơ tay phủ lên bàn tay đặt trên cổ, cảm xúc ôn thuận, ngược lại thân thể y còn yếu nhược hơn người đang chảy máu là hắn.

Thân thể ngàn vàng, cần phải hết lòng nuôi dưỡng.

Suy nghĩ của Nhiếp Chính Vương bay đi trong một cái chớp mắt, cuối cùng hắn cũng tìm được thứ bản thân tốt hơn một chút so với Tiết Viễn ở thế giới này.

Ít nhất hắn trên vạn người, nắm trong tay vạn dặm giang sơn, vô số trân bảo, nếu nói ai có thể là người sở hữu vật tốt trong thiên hạ thì tất nhiên chỉ có hắn.

Nếu như nuôi dưỡng người trước mắt, cũng sợ là chỉ có người quyền thế ngập trời như hắn mới có biện pháp.

Tâm tình Nhiếp Chính Vương chợt có chút sung sướng, Cố Nguyên Bạch lại đột nhiên hỏi: "Nếu nói đến vẻ ngoài, túi da của Tử Hộ chẳng phải là đứng đầu sao?"

Không nhịn được, vẫn đâm một câu.

Người này nói bản thân là Tiết Viễn, tuy rằng có chút ly kỳ, nhưng theo bản năng Cố Nguyên Bạch lại nghĩ tới Nhiếp Chính Vương Tiết Viễn trong nguyên tác.

Cố Nguyên Bạch có được Tiết Cửu Dao, có được hiện tại cùng với tương lai của Tiết Cửu Dao, nhưng đôi khi cũng sẽ để ý đến chuyện nếu như y chưa từng tồn tại, Tiết Viễn sẽ ở bên Chử Vệ.

Tưởng tượng đến chuyện này liền cảm thấy đặc biệt không thoải mái, nhưng chuyện này cũng không có cách nào nói ra, bởi vì căn bản chưa từng xảy ra.

Mày Nhiếp Chính Vương nhăn lại, chẳng lẽ hoàng đế này chiếm "Hắn" sủng ái lại còn suy nghĩ đến Chử Tử Hộ?

Tâm tình vốn dĩ cảm thấy sung sướng làm trầm xuống, "Chử Tử Hộ?"

"Thánh Thượng, ngài còn trẻ," Nhiếp Chính Vương ôn tồn nói, giống như trưởng bối dạy dỗ tiểu bối, "Ánh mắt không khỏi bị vẻ ngoài mê hoặc, có lẽ ngài cảm thấy túi da của Chử Tử Hộ xứng với ngài, nhưng theo thần thấy, hắn lại không thể so với Tiết Cửu Dao cao lớn uy mãnh."

Nói còn thở dài một hơi, "Dù sao thì cũng không cần nhớ đến gương mặt như khối băng kia."

Một bên hạ thấp dung nhan Chử Vệ, một bên âm thầm khen chính mình.

Trong lòng Nhiếp Chính Vương không khỏi oán trách một bản thân khác.

Tại sao đến một nam nhân cũng không khống chế được, còn để y có tâm tình suy nghĩ đến nam nhân khác?

Không nghe lời thì tự mình làm y phải nghe lời, trói chặt chân bó chặt tay, đạo lý đơn giản như vậy còn không hiểu sao?

Cố Nguyên Bạch ngẩn ra, ngay sau đó cổ quái đánh giá hắn từ trên xuống dưới, "Lời này của ngươi là có ý gì."

Nhiếp Chính Vương từ từ nói: "Thiên hạ này trừ bỏ Tiết Cửu Dao, dường dưng cũng không có ai có thể xứng đôi với người."

Cố Nguyên Bạch nghe hiểu, thần sắc y phức tạp liếc mắt nhìn Tiết nhị một cái, gọi người ở bên ngoài cửa tiến vào.

Ánh mắt của Nhiếp Chính Vương đuổi theo y, muốn tìm được một điểm ở trên người y có thể làm cho một bản thân khác yêu.

Nhìn tới nhìn lui, thân thể có chút ốm yếu, dung nhan quá thịnh, hai hàng lông mày thật ra rất đẹp, màu môi hơi nhạt.

Mỹ nhân trong thiên hạ nhiều vô số kể, Nhiếp Chính Vương cũng đã gặp qua vô số người, bộ dạng của hoàng đế ở trong mắt hắn cho dù nhìn như thế nào cũng không khỏi có chút nhạt nhẽo.

Cố Nguyên Bạch nhận thấy được ánh mắt hắn, nghiêng đầu, hai mắt nhìn lại.

Hai mắt đen trắng dường như làm cho nhan sắc thêm rực rỡ, mắt đen môi nhạt đột nhiên đập vào mắt, rực rỡ lan dưới đáy mắt, chỉ còn lại mình hắn sống sờ sờ.

Sau một lúc lâu, Thánh Thượng đã đi ra ngoài, Nhiếp Chính Vương lại sững sờ tại chỗ, cúi đầu ngây ngốc nhìn về phía lồng ngực bản thân.

*

Cố Nguyên Bạch đứng ở hành lang một lúc lâu, xuất thần một hồi, tiếng bước chân từ nơi xa đạp nước mà đến, y ngẩng đầu lên liền thấy Tiết Viễn đang dẫn người bước nhanh như bay, trong tay người phía sau trừ bỏ đồ che mưa còn có thức ăn.

"Sao lại đứng ở chỗ này?"

Tiết Viễn bước đi trên hành lang, vạt áo phía dưới đã bị nước mưa làm ướt, "Thật dính người, vừa đi một lát liền nhớ ta?"

Mắt Cố Nguyên Bạch trợn trắng nhìn hắn, Tiết Viễn cười hai tiếng, dỗ dành, "Hiện tại cả người ta đều là khí lạnh, không thể tới gần ngươi thêm nữa.

Mưa này có vẻ muốn ngừng cũng phải vào đêm, hiện giờ cũng là lúc cơm trưa, ngươi làm ấm người dùng bữa trước, ta đi thay y phục."

Cố Nguyên Bạch gật gật đầu, "Không vội nhất thời, chờ ngươi đổi y phục xong thì cùng nhau."

Tiết Viễn đè khóe miệng xuống, giả vờ trấn định khụ một tiếng, "Cũng được."

Hắn vội vàng trở về phòng đổi y phục, trở về nắm tay Cố Nguyên Bạch cùng dùng bữa.

Tiết nhị chậm rãi bò lên xe lăn, chuyển bánh xe lăn ra cửa phòng, lẳng lặng nhìn bọn họ dần dần đi xa.

Chờ đến khi thân ảnh hai người phía trước không thấy nữa, hắn mới nhích người, chầm chậm đi theo.

Tiết Viễn thừa dịp đút cơm trộm chiếm tiện nghi của Thánh Thượng, vừa mới hôn một cái liền thấy được ở ngoài cửa là Tiết nhị bất động như núi nhìn bọn họ.

Tiết Viễn cùng Tiết nhị nhìn nhau một hồi, Tiết nhị nho nhã cười cười, nói chuyện lại thô tục không chịu được, "Hôn có thoải mái không?"

Tiết Viễn không tức giận ngay lập tức, mà là quay đầu cười cười với Cố Nguyên Bạch, sát khí quay cuồng dưới đáy lòng ẩn giấu đến kín mít, "Thánh Thượng, ngài dùng thiện trước, thần đi nói vài câu với đệ đệ thần."

Cố Nguyên Bạch vỗ nhẹ tay hắn, "Đi đi."

Tiết Viễn đứng dậy, cười đẩy xe lăn Tiết nhị rời đi.

Một khắc sau, hắn lại thay một bộ phục hơi ẩm dày đặc đuổi đến đây, mùi máu tươi trên người được tẩy rửa sạch sẽ, không để cho Cố Nguyên Bạch nhìn ra có chút không đúng nào.

Trong lòng Cố Nguyên Bạch biết rõ nhưng cũng giả vờ không hiểu, y bình tĩnh ăn cơm, "Cửu Dao, qua một thời gian nữa ngươi có muốn đi bái tế Uyển thái phi cùng ta không?"

Tiết Viễn trịnh trọng: "Được."

*

Nhiếp Chính Vương từ bên trong đau nhức tỉnh táo lại theo bản năng bắt đầu ho khan, nhưng vừa ho được hai tiếng liền cảm thấy không đúng.

Đám tôi tớ bên ngoài đang đợi lệnh, thật cẩn thận: "Đại nhân, có cần chúng tiểu nhân đi vào hầu hạ không ạ?"

Cột trong phòng chạm trổ, huân hương hợp lòng người.

Nhiếp Chính Vương xoay người xuống giường, trần ngực nửa cường tráng, hai chân nguyên vẹn có lực.

Là một giấc mộng?

Nhiếp Chính Vương đứng tại chỗ một lúc lâu, đuốc trước mắt đong đưa tạo nên một chiếc bóng trên mặt tường.

Khi Chử Vệ được mời đến Tiết phủ, liền nhìn thấy Nhiếp Chính Vương đang một mình ở dưới ánh trăng, trên bàn góc bàn đã đầy bình rượu rỗng hỗn độn.

Sắc mặt Chử Vệ không đổi, đi đến ngồi xuống bên cạnh bàn, cũng tự rót cho chính mình một ly rượu.

Hắn cùng Nhiếp Chính Vương rầu rĩ uống vài ly, Nhiếp Chính Vương đột nhiên nói: "Chử Tử Hộ, tiên đế qua đời sớm, ta chỉ nhớ rõ y tên là Cố Liễm."

Chử Vệ nhàn nhạt mà ứng, "Đúng là thúc phụ của đương kim Thánh Thượng."

Tay cầm ly rượu uống của Nhiếp Chính Vương dừng lại, thật lâu sau mới nâng chén uống một hơi cạn sạch, "Ngươi có biết, nếu như y không chết, thiên hạ đã là một dáng vẻ khác, mà ta lại là một dáng vẻ khác?"

Thiên hạ thái bình kia chưa từng bị tra tấn.

Mệnh quan triều đình sống kiên định, không có bộ dạng nơm nớp lo sợ như là thuộc hạ hắn.

Chử Vệ khó được cười, "Đại nhân còn chưa bước ra từ trong mộng?"

Rượu uống cạn, không hiểu sao có chút phiền muộn, Nhiếp Chính Vương vuốt ve ly rượu một lúc lâu, mới nói: "Có lẽ vậy."

Cũng may chỉ là giấc mộng, bên trong mộng đẹp kia chỉ ngắn ngủn mấy ngày, không đến mức làm hắn sa vào trong đó.

Nhiếp Chính Vương đứng lên, ngẩng đầu nhìn trăng sáng, trong lòng thản nhiên dâng lên hứng thú, cao giọng nói: "Trăng rằm sáng tỏ, sông lớn xa xôi."

Đọc xong hai câu này, hắn lại đột nhiên nghẹn lại, bật cười lắc đầu, xách bầu rượu liền rời đi.

Trăng rằm sáng tỏ, sông lớn xa xôi, nếu như hắn thật sự tâm duyệt một người, nhất định phải thích người đó nhiều như vậy.

_________________________________________

Dự định kết thúc NT trước mấy ngày mà tự dưng tết là trở tay không kịp٩(◕‿◕。)۶.

Nhưng dù sao thì cũng đã hoàn thành 180c (164c chính văn + 16c ngoại truyện) trước khi bước qua năm mới rồi.

Nhân đây chúc mọi người có một năm mới vui vẻ mạnh khỏe, là một thành viên Đoàn Thanh Niên Việt Nam luôn suy nghĩ tích cực, đóng góp cho đất nước ヽ(*・ω・)ノ

Mừng tình yêu tôi được 7 tuổi (từ năm 15t đến năm 22t)!

CHÚC MỪNG NĂM MỚI!!!! ☆*:.。.o(≧▽≦)o.。.:*☆

P/s: Truyện edit để thỏa mãn đam mê chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi lung tung.

Trình độ edit gà mờ, edit vui là chính, chỉ đảm bảo đúng 50%- 70% văn phong, 100% cốt truyện.
 
[Edit - Hoàn] Ta Dựa Vào Mỹ Nhan Ổn Định Thiên Hạ
Note


Tui đã upload lại tất cả các chương truyện nên sẽ không gửi bản W trên drive cho bạn nào nữa nha.

Còn ai muốn đọc của nhà khác edit oke hơn tui thì ib tui gửi ạ

--------------------------------------------------------------------------------------

Không biết sao mà nổi bão nên có mấy acc bị report rồi, Vy xin phép ẩn truyện mấy ngày rồi up lại nha ( ˙▿˙ ).

Bạn nào đang đọc dở mà muốn đọc tiếp thì ib tui gửi bản word nè, khum thì tui gửi link nhà khác để bạn đọc (*꒦ິ꒳꒦ີ).

Gửi link Drive nên bạn nào nhắn lấy xong thì lâu lâu check ib Wattpad nha
 
Back
Top Bottom