Khác [EDIT/ HOÀN] SAU KHI MA TÔN MẤT TRÍ NHỚ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Edit/ Hoàn] Sau Khi Ma Tôn Mất Trí Nhớ
17 - Huynh không phát độc, sao đệ lại hôn?


Thế sự vô thường...

Chử Ý Huyền ngồi đối diện với Tần Mặc, lòng thầm cảm thán.

Nhớ ngày đó, lúc nhị sư huynh chưa phản bội tông môn thì mình mới mười tuổi, suốt ngày chạy theo đuôi sư huynh cùng nhau bày trò quậy phá.

Từ bắt cá cho đến mò trứng chim, trò nào cũng không từ.

Kinh điển nhất là có một lần đốt trụi râu của sư bá Từ Nham.

Cứ ngỡ rằng sau này sẽ mỗi người mỗi ngả, đường đời ngược nhau, ngờ đâu, hôm nay lại ngồi cùng một chỗ thảo luận đối sách dối trên gạt dưới.

Sắc mặt Chử Ý Huyền vẫn đỏ như gấc, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cánh môi nhị sư huynh, nhưng về khoản ăn nói ít ra vẫn còn trôi chảy, "Thật lòng mà nói, sự việc này không nên để cho sư phụ biết."

Nếu không, chỉ sợ sự phụ sẽ chết vì tức.

Tần Mặc trịnh trọng gật đầu, sau đó dặn dò: "Tốt nhất đừng nhắc tới chuyện đó trước mặt sư huynh, huynh ấy vẫn còn đang giận ta."

Có thể khiến cho người lành tính như chưởng giáo sư huynh nổi khùng thì quả thực cũng là một loại bản lĩnh.

"Đại sư huynh từ trước đến nay da mặt rất mỏng.

Nhị sư huynh, huynh đừng bắt nạt huynh ấy."

Đến lúc này Chử Ý Huyền mới thấy hối hận, tại sao lại tới đây đúng lúc như thế, tại sao lại thấy mấy hình ảnh đáng thẹn như vậy.

Ông nói gà bà nói vịt hồi lâu, chẳng ai phát hiện ra có gì không đúng, mãi cho đến lúc này Tần Mặc mới để ý đến sắc hồng trên da mặt sư đệ và đoán được sơ sơ.

Thằng nhóc này đang hiểu nhầm mình với sư huynh...

Hắn đột nhiên nhớ ra vừa nãy đã làm gì trong phòng, lúng túng tằng hắng vài tiếng, do dự muốn nói lại thôi.

Lời giải thích cứ thập thò trong cổ họng, cuối cùng nuốt ngược vào trong.

"Quên đi, đừng nói chuyện này nữa, sư thúc Hoài Tố bảo đệ đến đây làm gì?"

Tần Mặc nghĩ mãi chẳng ra, "Tiên môn nhà người ta không có một mống.

Sư thúc thì hay lắm, đưa hai đứa nhóc đến nhét kẽ răng."

Cũng may, lão yêu quái Thương Hành Khuyết chỉ nhớ thương Tạ Bằng Lan, hắn và sư huynh còn có thể quản được.

Thực sự không biết nên nói sư thúc là người đại nghĩa hay là quá tin tưởng vào bọn họ.

À, đúng rồi, hình như sư thúc Hoài Tố còn đang nhầm hắn là tán tu Mạc Cầu Tư.

Không biết Chử Ý Huyền nhìn nhận vấn đề này ra sao.

"Đệ không còn nhỏ ..."

Chử Ý Huyền thở dài.

Nhiều năm qua, mọi chuyện của Thượng Thanh Môn đều tự tay xử lý, trong lòng ít nhiều cũng hiểu rõ sư phụ và đại sư huynh đang huấn luyện cho vị chưởng giáo đời kế tiếp.

Sư bá Từ Nham chưa bao giờ tỏ ý kiến nhưng xem ra cũng âm thầm chấp nhận vấn đề này.

Cho nên, nói đến cùng, nhị sư huynh có hiểu lầm gì với mình vậy?

Nhìn tiểu đệ bây giờ đã cao lớn, có thể để sư thúc Hoài Tố yên tâm giao cho quản lý một phương, Tần Mặc một lần nữa nhận ra thời gian đã trôi qua rất lâu.

Hắn vỗ vai tiểu sư đệ nhếch miệng khen: "Tốt lắm."

Mấy lời khích lệ này không giúp Chử Ý Huyền cảm thấy vui vẻ, trong lòng vẫn còn sợ hãi khi nghĩ đến cảnh tượng Tần Mặc phát điên.

"Huynh có biết lúc ấy mình trông như thế nào không?"

Tần Mặc cũng biết trạng thái lúc đó không bình thường, trên mặt cố cười gượng, bình thản hỏi thêm: "Trông như thế nào?"

"Đôi mắt đỏ rực dữ tợn, so ra càng giống ma vật hơn Thương Hành Khuyết."

Chử Ý Huyền nhíu mày.

Tần Mặc khựng lại không nói nữa.

Đề tài này dừng ở đây, Ý Huyền quay sang nhắc đến lý do đến đây: "Sư phụ bảo đệ đưa chưởng giáo sư huynh về nhà."

Lúc đưa tin Liễu Ngưng không nói lý do vì sao còn ở lại, thế nhưng, sư thúc có thể đoán được, còn gì khác hơn ngoài việc muốn xác nhận xem Tạ Bằng Lan đã chết thật hay chưa.

"Sư phụ còn nói, năm đó ở Hoặc Uyên, rất nhiều người đã chứng kiến chưởng giáo Tạ giết chết Thương Hành Khuyết.

Nhưng ở thời điểm hiện tại thì lão vẫn bình an vô sự, ngóc đầu trở lại..."

Chử Ý Huyền liếc nhìn Tần Mặc, "Nếu chưởng giáo Tạ thực sự đã chết hoặc không chịu xuất hiện thì tiên môn bách gia nhất định sẽ đổ trách nhiệm lên đầu chưởng giáo sư huynh."

Hoài Tố không muốn y gánh vác những chuyện này, trở về tông môn tị thế là lựa chọn sáng suốt nhất.

"Đừng trách đệ lắm mồm, năm đó huynh đả thương sư phụ và sư bá, chưởng giáo Tạ thì không biết sống chết ra sao.

Chưởng giáo sư huynh ra ngoài rèn luyện trở về, còn chưa có thời gian đau buồn đã phải đứng ra thu dọn tàn cuộc."

"Lúc đó, đôi mắt của huynh ấy gần như đã mù."

Ma tôn nghe những lời này chìm vào im lặng một lúc lâu, rồi quay lưng đi để lại một câu: "Huynh đã biết."

*****

Hắn cố liên hệ với hệ thống lại chẳng có động tĩnh nào hết.

Đối nghịch với nhau lâu như vậy, đây vẫn là lần đầu hắn cảm thấy có lỗi với nó.

Dù sao thì lúc đánh nhau với Thương Hành Khuyết nó cũng cứu hắn một lần, vì bất cứ mục đích nào cũng được.

Nếu sự thật đúng như lời hệ thống nói, đây chỉ là một cuốn sách, hơn nữa, sư huynh còn là nam chủ, suy ra nó phải biết chuyện gì đã xảy ra trong quá khứ, cũng có thể biết người đã hạ cổ độc và phương pháp giải cổ.

Suy ra huynh đệ bọn họ cũng không cần phải chờ Tạ Bằng Lan và lão yêu quái.

Hình như vì giúp ký chủ mà hệ thống tạm thời mất liên lạc.

Tần Mặc có chút khó chịu, suy nghĩ một chút rồi quyết định về phòng Liễu Ngưng.

Ma tôn đứng ở bên ngoài rất lâu để chuẩn bị tâm lý, vừa nhấc chân, cánh cửa bất ngờ mở ra từ bên trong, người đi ra lại là Tiết Linh Sương.

Sắc mặt Tần Mặc chợt lạnh đi.

Ký ức vụn vặt xuất hiện trong đầu ngày càng nhiều, hắn dần tin vào một phần những gì hệ thống nói, đồng thời càng canh cánh trong lòng sự tồn tại của Tiết Linh Sương.

Vì giữa hai người đó vẫn chưa xảy ra bất cứ chuyện gì nên Tần Mặc cũng không có lý do để chỉ trích.

Tiết Linh Sương nhìn thấy hắn thì dừng lại, do dự một chút rồi bước tới chào hỏi, nhất thời chưa biết nên xưng hô thế nào.

"Dạ, Hồ ... tiền bối Mạc?"

"Ta không phải là tiền bối Mạc."

Tần Mặc thản nhiên thừa nhận.

Nhờ Tiết Linh Sương nhắc nhở hắn mới sự nhớ tới sư huynh còn một vị bạn tốt, sắc mặt càng thêm khó ở.

Từ lúc gặp gỡ Ma tôn tới giờ Tiết Linh Sương đều bị thuật pháp che mắt, quay đầu đi sẽ chẳng nhớ gì về diện mạo chân thật của Tần Mặc.

Lại tình cờ chứng kiến lúc hắn nổi điên.

Nên chợt nhìn thấy sắc mặt lạnh lùng thế này trong lòng hơi sợ.

Chẳng qua, chút sợ hãi ấy đã biến mất ngay khi cô nương Tiết nhìn thấy đôi môi của hắn.

Kết hợp với những hình ảnh nhìn thấy trong bí cảnh, Tiết Linh Sương đột nhiên cảm thấy mình biết được một bí mật khó tin.

Biểu cảm của tiểu cô nương thay đổi đến mấy lần, cuối cùng không nói gì nữa mà nâng váy chạy đi.

Ma tôn khó hiểu.

Tại sao cả hai đứa nhóc này đều thích nhìn chằm chằm vào môi người khác?

Hắn vân vê môi dưới, hơi tê tê, chẳng lẽ là vì chuyện này?

Khéo miệng Tần Mặc vô thức cong lên, tâm trạng khoan khoái.

Liễu Ngưng hiển nhiên không vui lắm khi nhìn thấy sư đệ.

"Đệ tới làm gì?"

Y lạnh giọng hỏi.

Hắn bất bình, "Cô nương Tiết tới được cớ sao đệ lại không?"

"Tiểu cô nương chỉ hỏi xin phép đưa mẹ về Thượng Thanh Môn."

Liễu Ngưng vô thức giải thích một câu, rồi bất chợt lại cảm thấy không cần thiết phải nói như vậy mới quay ra đuổi người.

"Đệ ra ngoài."

Tần Mặc dễ gì chịu đi, vội vàng nhận lỗi.

"Đệ sai rồi."

Y đã từng nghe thấy điều này rất nhiều lần, ngoài miệng nhận lỗi, lần sau còn dám.

Lần này Tiên tôn quyết tâm sẽ không dễ dàng tha thứ cho sư đệ hư hỏng.

Y không thèm trả lời, nhất định quay đầu đi.

"Sư huynh đừng làm lơ đệ, đệ biết sai rồi mà."

Ma tôn bắt lấy bàn tay sư huynh để lên trái tim mình.

"Đệ chỉ là... không muốn nhìn thấy huynh bị tra tấn, huynh tưởng đệ dễ chịu lắm hay sao?"

Ban đầu định nhận lỗi, chẳng hiểu sao lại biến thành lên án Liễu Ngưng.

"Lần trước đệ có hỏi huynh vì sao lại nổi giận.

Huynh bảo đệ tự nghĩ.

Nghĩ tới nghĩ lui thì cũng chỉ vì lý do đệ bất chấp nguy hiểm một mình phá trận.

Nhưng sư huynh cũng có khác gì đâu."

Một mình đối mặt với gã điên Thương Hành Khuyết, âm thầm gánh vác môn phái trên vai, còn che giấu mọi người việc mình bị trúng cổ độc.

"Rõ ràng huynh mới là người làm người khác lo lắng.

Đệ xót huynh, chẳng lẽ lại sai?"

Liễu Ngưng gần như đã bị hắn thuyết phục.

Kẻ tám lạng người nửa cân, ai cũng chẳng có tư cách lên án người khác.

Y đang do dự thì nghe thấy Tần Mặc nhỏ giọng than thở: "Còn nữa, huynh cắn nát miệng đệ, giờ còn không thèm nói chuyện với đệ."

"Đệ...

ăn nói hàm hồ."

Liễu Ngưng nóng hết cả tai, tạm thời không nhớ rõ mình đã cắn hay chưa.

À khoan, "Ai dạy đệ làm, làm..."

Hơi nóng lan dần đến mặt, y nói không nổi.

Tần Mặc đã quấn lấy y từ khi mới vào cửa, gần nhau đến vậy vừa khéo có thể nhìn rõ dáng vẻ mặt đỏ tai hồng của sư huynh.

Trái tim hắn lỡ nhịp, khàn giọng hỏi lại, "Làm gì?"

Liễu Ngưng nóng tới mức miệng đắng lưỡi khô, vô ý liếm môi.

Tần Mặc như bị ma xui quỷ khiến cúi xuống hôn lên...

Không gian lặng thinh, tim đập như trống bỏi, chẳng biết là của ai.

"Huynh không có phát độc."

"Đệ biết!"

Liễu Ngưng nên cảm ơn vì hiện tại không thể nhìn thấy, nếu không sẽ chết chìm trong mắt của Tần Mặc.

"Hai ta chỉ đợi nốt đêm nay nữa thôi.

Nếu ông ta không tới, đệ trở về Chuẩn Lưu Phong với huynh được không?"

Thế gian hỗn loạn thì liên quan gì đến hắn.
 
[Edit/ Hoàn] Sau Khi Ma Tôn Mất Trí Nhớ
18 - Tạ Bằng Lan xuất hiện


Liễu Ngưng không hiểu sao lại gật đầu đồng ý, đến khi Tần Mặc học theo sư huynh xoa đầu mình cười thì mặt y đỏ như gấc.

Hắn từ trong phòng của Liễu Ngưng ra tới ý cười vơi đi phân nửa.

Tạ Bằng Lan...

Tần Mặc nghiền ngẫm cái tên này.

Quậy cho rối tung hết cả lên rồi rút lui êm thấm.

Bây giờ lại muốn sư huynh cõng nồi thay ông ta, đã chết còn làm âm hồn bất tán, thật là giỏi tính toán.

Cho dù hắn có nghi ngờ chân tướng năm nào nhưng không phải hạng cố chấp.

Nếu tối nay Tạ Bằng Lan vẫn không xuất hiện thì hắn sẽ đưa sư huynh của mình trở về, cho tất cả những chuyện tồi tệ này xuống địa ngục luôn đi.

Nếu ông ta dám xuất hiện...

Ma tôn cười lạnh, đánh trước rồi hãy nói.

Bước tới cửa phòng, đột nhiên có một bóng người vụt qua, hành động có chủ ý, rõ ràng là muốn dẫn Tần Mặc ra ngoài.

Lão yêu quái dựng kết giới bao phủ toàn bộ Tiết gia, không có sự cho phép của lão thì người bình thường bất khả xâm phạm.

Tần Mặc nheo mắt suy nghĩ một chút rồi nhấc gót đuổi theo.

Bóng đen rất quen thuộc với bố trí bên trong Tiết gia, bàn chân chưa bao giờ dừng lại, nhanh chóng dẫn hắn đến một nơi không người.

Hắn dừng lại cách kẻ lạ mặt vài bước chân thì bắt gặp gã quay người lại, sắc mặt lạnh băng thốt ra một cái tên: "Tạ Bằng Lan, ông quả nhiên chưa chết."

Người trước mặt xem chừng ngoài hai mươi tuổi, khí chất trong trẻo, khiêm nhu giống Liễu Ngưng, nhưng toàn thân lại mang đến cho người ta cảm giác xa cách.

Tạ Bằng Lan không nói chuyện, chỉ là nhìn hắn, tựa hồ không phải cố ý đưa người tới đây.

Tần Mặc bị ông ta nhìn chằm chằm rất khó chịu, lông mày nhíu lại, đang định tấn công lại nghe Tạ Bằng Lan nói chuyện phiếm: "Đã lâu không gặp."

Ông ta không trông đợi Tần Mặc sẽ trả lời, lấy giọng điệu sư tôn ra dạy dỗ.

"Dù ngươi có hận ta đến đâu thì ta vẫn là sư tôn của ngươi.

Ai dạy ngươi gọi thẳng tên sư tôn ra như vậy?"

"Dù sao cũng không phải là ông."

Hắn chế giễu.

Bầu không khí im lặng rất kỳ quái diễn ra trong giây lát, cuối cùng, Tạ Bằng Lan là người chủ động phá vỡ.

"Các ngươi đợi ta, không phải có chuyện muốn hỏi?"

Ông ta còn rất tự mình hiểu lấy.

Có quá nhiều điều cần biết nhưng Tần Mặc chọn một câu hỏi mà dường như không liên quan đến mình.

"Cổ độc trên người sư huynh có liên quan đến ông hay không?"

Tuy Tạ Bằng Lan không trả lời trực tiếp nhưng cũng gần như thừa nhận: "Không phải ngươi đã đoán được rồi ư?"

Đoán trước là một chuyện, chính tai nghe được mới khiến người ta nổi lửa giận.

Ngẫm lại, người duy nhất có thể làm Liễu Ngưng giấu nhẹn sự thật cũng chỉ có sư tôn.

Ma tôn tức giận cầm đao xông lên, đây là chuyện muốn làm từ lâu lắm rồi.

"Người như ông cũng xứng làm sư tôn?"

Uổng phí sư huynh hết lòng bảo vệ ông ta, nhìn đi, kết quả ra sao?

Sư huynh đã làm gì?

Ông ta đã làm gì?

Binh khí va chạm, vẻ mặt Tạ Bằng Lan vẫn bình tĩnh, có lẽ là như trong dự đoán.

Nhưng ông ta không định phân thắng bại với hắn, nếu kéo quá lâu, Thương Hành Khuyết sẽ đến.

Mọi chuyện không như là mơ, lão yêu quái đến sớm hơn dự kiến, cứu người thoát khỏi lưỡi đao của Tần Mặc, vòng tay qua eo giam Tạ Bằng Lan vào trong lòng.

Đầu gác lên vai ông ta, tựa như một cặp tình nhân đang âu yếm.

"Rốt cục cũng lộ diện."

Thương Hành Khuyết khẽ khịt mũi, trên mặt lộ ra nụ cười quái dị thè lưỡi liếm cổ Tạ Bằng Lan.

Tần Mặc hơi bối rối khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt, đoán không ra quan hệ giữa hai người bọn họ.

Hành vi thì rất thân thiết, nhưng trong mắt hai người, một người hoàn toàn khát máu và tham lam, còn một người lại tràn đầy sự ghê tởm.

Không giống như người tình, cũng không giống như một đôi kẻ thù thuần túy.

Tạ Bằng Lan biết giãy giụa cũng vô ích, ngược lại còn làm lão bực mình hơn nên chỉ đứng ngây ra mặc cho Thương Hành Khuyết muốn làm gì thì làm.

"Không phải ngươi ép ta ra à?"

"Nếu đã như vậy tại sao không tới tìm ta?"

Thương Hành Khuyết nắm chặt cằm ông ta, ép quay đầu nhìn chính mình, trên môi nở nụ cười nhưng đáy mắt không có ý cười.

Tạ Bằng Lan đá mắt châm chọc, giống như chế nhạo lão biết rõ còn hỏi.

"Ta vẫn chưa hỏi xong, hai ông muốn ôn chuyện thì chờ lát nữa có thể tự nhiên."

Tần Mặc sốt ruột ngắt lời bọn họ.

Thương Hành Khuyết dường như vừa mới phát hiện ra sự tồn tại của hắn, chợt nhớ ra hình như đã hứa là để Tạ Bằng Lan trả lời câu hỏi của bọn họ trước khi chết.

Giọng điệu của lão hết sức chiều chuộng:

"Được rồi, được rồi, cưng hỏi trước."

Tạ Bằng Lan liếc hắn một cái, sau đó bình tĩnh nói dưới sự khống chế của Thương Hành Khuyết, "Muốn biết cách giải độc, ta có thể nói cho ngươi."

Tần Mặc yên lặng chờ đợi câu nói tiếp theo của ông ta.

Quả nhiên, Tạ Bằng Lan dừng lại sau đó nói thêm: "Có điều, ta muốn ngươi giết lão trước."

"Lão" ở đây tất nhiên là chỉ Thương Hành Khuyết đang ôm Tạ Bằng Lan trong lòng.

Cặp lông mày xinh đẹp của lão nhíu lại tỏ vẻ rất đau lòng.

"Nhiều năm không gặp, ngươi vẫn vô tình như thế."

Về yêu cầu của Tạ Bằng Lan, Tần Mặc bình tĩnh trả lời: "Hiện tại ta không chắc mình có thể giết lão."

Thương Hành Khuyết nghe vậy có chút tự đắc, "Ngươi phí hết tâm tư, đến bây giờ, cũng chả làm gì được ta."

Tạ Bằng Lan vốn không muốn trả lời lão đột nhiên quay đầu cười, "Thật ư?"

Tần Mặc không hiểu bọn họ đang ám chỉ cái gì, trong mắt hắn, hai lão này không phải hạng người tốt lành.

Hắn chỉ bất bình thay cho Liễu Ngưng.

"Sư huynh chưa làm gì có lỗi với ông, ông đối xử với huynh ấy như thế, sao có thể sống thanh thản?"

"Ta cũng đâu có muốn, chính tiểu Ngưng tự nguyện."

Tạ Bằng Lan nhấn mạnh, "Vì ngươi."

"Nghĩa là sao?"

"Ý tứ là... lẽ ra độc dược đã được gieo vào người cưng."

Thương Hành Khuyết tốt bụng giải thích.

Đầu ngón tay lướt nhẹ trên má Tạ Bằng Lan, lướt đến đường viền cổ áo một chút, giọng điệu thương tiếc như đang thì thầm với người tình, "Đáng tiếc, ngươi tính toán cẩn thận, nhưng không có người hiểu được lòng nỗi lòng của ngươi."

"Lão nói đúng, ta chuẩn bị cổ độc cho ngươi."

Không biết là do tính cách hay là do đeo mặt nạ quá lâu, gương mặt Tạ Bằng Lan không có cảm xúc, "Chẳng qua nửa đường có biến.

Cổ độc trên cơ thể của ngươi bị tiểu Ngưng phát hiện.

Hắn một lòng muốn cứu ngươi cho nên mới không màng hậu quả dẫn trùng độc sang cơ thể của chính mình."

Nghe vậy, Tần Mặc vô cùng sửng sốt.

Hắn biết sư huynh sẽ lựa chọn như vậy.

Trong đầu chợt nhói lên, Tần Mặc ôm đầu, thân thể lắc lư, chân loạng choạng, suýt chút nữa ngã xuống đất.

Khoảnh khắc tiếp theo, một bàn tay vững chắc nâng đỡ hắn.

Hương hoa lan quen thuộc phả vào mặt, Tần Mặc nắm chặt tay Liễu Ngưng, run giọng hỏi: "Ông ta nói thật sao?"

"...

Không liên quan đến đệ."

Liễu Ngưng cố gắng an ủi sư đệ, nhưng y ăn nói vụng về, chỉ có thể khẳng định đây không phải là lỗi của hắn.

"A Ngưng, đã lâu không gặp."

Trong đời Tạ Bằng Lan chỉ có hai đồ đệ và hiện tại đều đang đứng ở đây, một người bị mù, một người trở thành Ma Tôn.

"Sư tôn..."

Dù thế nào đi chăng nữa, ơn dạy dỗ không thể nào quên.

Chưa kể, nếu như năm đó Tạ Bằng Lan không mang y về, y bơ vơ một mình ở nơi yêu ma hoành hành thì có lẽ đã sống không thọ.

Liễu Ngưng vẫn muốn gọi ông ta một tiếng "sư tôn", nhưng thật sự không đoán được, không hiểu được tại sao...

"A Mặc là huyết thống duy nhất mà sư bá Tần lưu lại, tại sao sư tôn ... tại sao lại dùng thủ đoạn như vậy để hại sư đệ?"

Theo y, tuy ngoài mặt Tạ Bằng Lan luôn tỏ ra nghiêm khắc với đệ tử, chứ nhất định không phải là một kẻ độc ác.

Chính vì vậy, khi nghe ông ta thừa nhận mình đã hạ cổ, tín nhiệm bấy lâu nay trong y sụp đổ hoàn toàn.

Nào ngờ, Tạ Bằng Lan đột nhiên liếc nhìn Thương Hành Khuyết, sau đó nhìn về phía đồ đệ hiểu chuyện của mình cảm thán.

"Ta không cố ý gây tổn thương cho hắn.

Ta muốn giúp hắn."

Tần Mặc tức đến bật cười, "Ông nói giúp ta, nếu như giúp cái kiểu giống như sư huynh, rơi xuống hầm băng, rồi bị hàng vạn con kiến cấu xé tim gan, vậy thì ta đã hiểu."

Ánh mắt Tạ Bằng Lan đột nhiên trở nên phức tạp.

"Cổ độc giúp ngươi áp chế huyết mạch.

Mặc dù sẽ gây đau đớn, nhưng sẽ không bao giờ giống như A Ngưng.

Bằng không, ngươi thử nghĩ mà coi, tại sao máu của ngươi có thể làm dịu cơn đau khi chất độc phát tác?"

*****

Sự thật năm xưa được tiết lộ ở chương sau, có hơi sốc, quý độc giả giữ bình tĩnh.
 
[Edit/ Hoàn] Sau Khi Ma Tôn Mất Trí Nhớ
19 - Ma vật không tim


Huyết mạch?

Tần Mặc không khỏi đau đầu khi chợt nghĩ đến trạng thái điên cuồng lúc chém giết Thương Hành Khuyết của mình.

Nếu tất cả những gì Tạ Bằng Lan nói đều là sự thật thì lỗi là do hắn, hắn liên lụy đến sư huynh.

Cảm xúc trong lòng ngổn ngang vô cùng, nhất thời ngũ vị tạp trần, cho đến khi được một bàn tay mát lạnh lặng lẽ nắm lấy.

"Sư tôn đã quyết định hiện thân, chắc hẳn đã muốn thẳng thắn hết thảy."

Tạ Bằng Lan còn chưa kịp nói đã nghe thấy Thương Hành Khuyết hí hửng hóng chuyện: "Ồ?

Ngươi định thẳng thắn cái gì?"

Rõ ràng là lão biết rõ một số ẩn tình, lại còn cố tình tỏ ra thích thú khi xem chuyện vui, hoàn toàn không ngại rắc rối.

"Có cần bổn tọa kể giúp ngươi hay không?"

"Không cần."

Tạ Bằng Lan từ chối lời đề nghị nghe có vẻ tử tế.

Ông ta thoáng nhận thấy có điều gì đó bất ổn kể từ khi trận pháp bị phá.

Sau một thời gian bí mật quan sát, ông đã sớm phát hiện Tần Mặc đang ở trong trạng thái không đúng.

Nếu không, Tạ Bằng Lan đã chẳng bất chấp nguy cơ bị Khương Hành Quyết bắt được cũng phải hiện thân một lần.

Có một số việc Tần Mặc nhất định phải tự tay làm, ân oán giữa ông ta và Thương Hành Khuyết cũng nên chấm dứt.

"Tần Mặc là con của sư tỷ."

Đôi mắt Tạ Bằng Lan hiện lên vẻ hoài niệm, "Ta và sư tỷ vốn có quan hệ khăng khít từ nhỏ.

Đến khi sư tỷ mang thai mới khiến đôi bên to tiếng."

Đảo mắt qua lại giữa Tạ Bằng Lan và Thương Hành Khuyết, tâm trí Tần Mặc bắt đầu nhảy ra bi kịch 'yêu hận tình thù không muốn cho người khác biết'.

Thậm chí, một trong hai lão xấu xa này có thể là cha ruột của hắn.

Dù kết quả ra sao, Ma tôn cũng thấy không vui.

.....

Câu chuyện bắt đầu khi Tần Yên Nhiễm và Tạ Bằng Lan xuống núi ngao du đó đây.

Hồi đó, Tạ Bằng Lan là thiếu niên anh tài, còn Tần Yên Nhiễm là mỹ nhân nổi tiếng của Thượng Thanh Môn.

Không ít người ghép đôi, giống như bọn họ nghiễm nhiên đã là một đôi bích nhân.

Tạ Bằng Lan rất lo lắng cho danh tiếng của sư tỷ, chẳng qua, Tần Yên Nhiễm không quan tâm lắm, còn nói đùa: "Vừa khéo tránh được không ít phiền phức, chỉ sợ sư đệ vất vả thay ta cản đào hoa."

Thực tế, số đào hoa thực không thể cưỡng lại được, nhất là khi người trong cuộc cũng nhộn nhạo xuân tình.

Tần Mặc liếc nhìn lão yêu quái, diện mạo quả là hợp ý các cô nương.

Gạt những yếu tố khác sang một bên, khuôn mặt của Thương Hành Khuyết rất dễ lừa tình.

Và một khi lão đã cố tình lừa dối ai đó thì có thể biến thành một công tử nho nhã, lại không kém phần thu hút nhờ tài ăn nói.

Tần Yên Nhiễm rơi vào lưới tình gần như ngay lập tức.

Tạ Bằng Lan sẽ không bao giờ quên được cảm giác khi biết tin sư tỷ có thai.

Ngay trước khi Tần Yên Nhiễm báo tin cho ông ta, Thương Hành Khuyết đã đầy ác ý tự thú nhận mình là Ma tôn.

Còn bà ta vẫn không biết gì, vui mừng báo với sư đệ: "A Khuyết thay tỷ mua một viên trang, từ nay về sau sẽ đó sẽ là nhà của chúng ta."

"A Lan, đệ cũng nên đi xem một chút."

"Chờ bé con sinh ra, tỷ cho con bái đệ làm sư tôn, đệ nghĩ sao?"

.....

"Lão chẳng yêu ai cả, chỉ muốn tìm người sinh con cho lão mà thôi."

Tạ Bằng Lan chua xót thừa nhận.

Một đứa trẻ mang dòng máu nửa người nửa ma.

Thậm chí, lão còn không yêu đứa trẻ, chỉ tò mò không biết đứa bé lai sẽ trông giống ma hay giống người.

Tần Yên Nhiễm chỉ trùng hợp là một mẫu thể cực kỳ thích hợp.

Nghe được 'thành tích vĩ đại' năm xưa, Thương Hành Khuyết chẳng những không biết xấu hổ mà còn rất tự hào:

"Ngươi không nghĩ là rất thú vị hay sao?

Đánh tiếc, không gặp được tiểu Nhiễm lần cuối.

Ngươi nói, nếu nàng ấy biết sư đệ của mình và..."

"Câm miệng!"

Tạ Bằng Lan đột nhiên gắt gỏng, sắc mặt vô cùng đau khổ và căm hận.

"Tại ngươi, tất cả đều tại ngươi.

Nếu như không gặp ngươi thì sư tỷ sẽ không chết."

Thương Hành Khuyết rất hài lòng với những gì đang chứng kiến.

Lão ép ông ta quay đầu lại nhìn chính mình, sau đó nhìn chằm chằm về phía Tần Mặc, thân mật nói bên tai Tạ Bằng Lan: "Thật sự chỉ là do ta ư?

Ngươi không làm gì sai, phải không?

Từ đầu chí cuối ta đã bao giờ cưỡng bức ngươi chưa?

Rõ ràng là do ngươi tự nguyện."

Lão tận lực đổ tội đồng loã lên đầu đối phương.

"Ngươi lừa gạt chúng ta!"

Tạ Bằng Lan nhẫn nhiều năm như vậy nhưng vẫn bị vài câu nói của lão chọc điên.

"Lừa gạt?"

Thương Hành Khuyết bật cười, "Ngươi tình ta nguyện mà nói lừa gạt.

Ta còn nhớ ngươi và tiểu Nhiễm đều rất thỏa mãn."

Lượng thông tin trong lời nói của hai người quá lớn khiến Tần Mặc không khỏi sửng sốt, song, điều hắn quan tâm nhất là liệu cổ độc trên người sư huynh có thể giải được hay không.

"Ông còn có thể nói gì khác ngoài việc chứng minh ta có quan hệ mật thiết với lão yêu quái này?"

Tần Mặc không muốn quản ân oán giữa hai người bọn họ, "Cổ độc là để trấn áp huyết mạch trong người của ta.

Vậy tại sao lại biến thành rượu độc giải khát?"

"Thứ mà trùng độc muốn có là máu của ma vật, tiểu mỹ nhân lại không có.

Nếu không thể nếm thử thì cũng không sao, cùng lắm là thỉnh thoảng sẽ khó chịu.

Nhưng một khi đã ăn mặn rồi thì nó sẽ trở thành chất gây nghiện, làm sao có thể dễ dàng từ bỏ được."

Tạ Bằng Lan mất khống chế khiến lão vui vẻ nên mới tốt bụng giải thích thêm.

"Sư tôn của cưng rất hận ta, trên người của cưng lại mang dòng của ta, đương nhiên gã cũng hận cưng, làm sao có thể để cho cưng dễ chịu."

Tần Mặc bán tín bán nghi về những gì hai lão già xấu xa này nói.

Ngay sau đó, Tạ Bằng Lan đã lợi dụng sự lúc Thương Hành Khuyết mất tập trung lách mình trốn thoát.

Hai người một trước, một sau biến mất không thấy bóng dáng, cũng chẳng nói đến phương pháp giải độc

Tần Mặc chửi thầm và định xách đao đuổi theo nhưng bị Liễu Ngưng chặn lại.

"Quên đi, bọn họ muốn nói gì thì đã nói rồi, tại sao phải đợi đến bây giờ."

"Nhưng mà..."

Hắn không nghĩ như vậy, trong lòng tràn đầy oán hận.

Liễu Ngưng đã quen với cơn đau, trăm năm qua còn sống được huống chi là bây giờ.

"Không phải đệ đã nói đưa huynh trở lại Chẩm Lưu Phong hay sao?

Ngày mai chúng ta trở về đi?"

Tần Mặc ủ rũ gật đầu.

Mặc dù đã đồng ý, nhưng vì sự xuất hiện của Tạ Bằng Lan khiến hắn bận lòng.

Những điều ông ta nói hầu hết đều lưu lại dấu vết có thể dễ dàng kiểm chứng.

Tuy nhiên, lão yêu quái cũng không phải là hoàn toàn dối trá.

Tạ Bằng Lan chưa hẳn đã trong sạch, ít ra thì ông ta hận Tần Mặc là thật, trước kia đã định giết hắn mấy lần.

Hơn nữa, ông ta cực kỳ hận Thương Hành Khuyết.

Tần Mặc đột nhiên nghĩ đến một khả năng, ông ta muốn mượn tay hắn giết lão quái vật.

Chuyện vừa xảy ra trong Tiết gia không một ai phát hiện ra.

Đến khi Tần Mặc chủ động thông báo cho Ý Huyền đã đến lúc trở lại Thượng Thanh Môn, thì mọi người mới biết Thương Hành Khuyết đã rời đi.

Đối với sự xuất hiện của Tạ Bằng Lan, Tần Mặc cân nhắc một chút rồi quyết định giấu nhẹm.

Riêng Chử Ý Huyền thì quan tâm đến chuyện khác.

"Huynh... muốn trở về cùng chúng ta?"

Tần Mặc cho rằng đây là chuyện hiển nhiên, "Tại sao không?

Có vấn đề gì sao?"

Tất nhiên là có vấn đề, vấn đề vô cùng nghiệm trọng!

Huynh còn nhớ mình là ai không?

Chủ Ý Huyền âm thầm đổ mồ hôi trộm.

Tần Mặc vỗ vai sư đệ, "Đừng lo, không ai phát hiện đâu."

Vấn đề chính ở đây chỉ là 'có người phát hiện hay không' thôi ư?

Chưa kể Chử Ý Huyền suýt chút nữa đã quên, người này còn đang xài ké một thân phận khác.

"Sau khi rời đi, chúng ta sẽ làm gì với mớ hỗn độn của Tiết gia?"

Cố Ý Huyền vốn có thói quen ôm việc lo lắng cho tình hình của Tiết gia.

Tần Mặc xua tay, ai thèm quan tâm tới bọn họ.

"Mấy lão yêu quái đã bỏ đi rồi, để chúng tự mình dọn dẹp."

Mọi việc đã sắp xếp ổn thỏa nhưng tâm trạng của hắn vẫn không được cải thiện, vì đã có quá nhiều chuyện xảy ra trong ngày hôm nay.

Đến khi trở về phòng thì nhìn thấy Liễu Ngưng.

"Sư huynh."

Hắn rất mệt mỏi nhưng vẫn tươi cười với sư huynh, mặc dù biết y không thể nhìn thấy.

Liễu Ngưng úp mở, "Huynh tới xem đệ thế nào...

đừng quá để ý."

Y muốn đề cập đến thân phận của hắn.

Sắc mặt Tần Mặc dịu đi, hắn nói: "Toàn mấy người râu ria, đệ sẽ không để ý."

Điều Ma quân bận tâm là liệu Liễu Ngưng có thất vọng vì những gì Tạ Bằng Lân đã làm hay không.

"Được, được ...

Đệ không sao, huynh..."

"Chờ đã."

Tần Mặc ngăn lại, "Cho đến khi tìm được biện pháp giải độc, có thể..."

Liễu Ngưng đoán được ngay hắn muốn nói gì, dứt khoát từ chối: "Không được!"

"Tại sao không?"

Tần Mặc vội vàng nói, "Đây là điều đáng lẽ đệ phải chịu đựng.

Chỉ nhìn mà không làm gì thì sao đệ an tâm được chứ?"

Liễu Ngưng rất sợ sư đệ vì chuyện này mà cảm thấy áy náy, lông mày nhất thời nhíu lại, nét mặt lộ vẻ xấu hổ.

Thấy sư huynh do dự, Tần Mặc biết còn có hy vọng thuyết phục, "Nếu huynh không muốn đổ nhiều máu như vậy thì có chuyện gì đệ sẽ dừng lại ngay lập tức, sư huynh đồng ý đi.

Huynh một mình chịu đựng hết tất cả mà còn chỉ trích đệ, không công bằng."

Cuối cùng Liễu Ngưng cũng chịu thua.

"Đệ sẽ không làm nếu như huynh không gật đầu?"

Hắn khẳng khái thề hứa, "Sẽ không."

Nếu đệ ngoan ngoãn nghe lời thì làm gì có cảnh cưỡng hôn trước đó.

Nghĩ đến đây, gò má Liễu ngưng ửng hồng.

Lần đầu là mớn máu, còn lần sau... là có ý gì?

Sư đệ không nói, y cũng ngại hỏi, chỉ lung tung đoán mò.

Về phần hắn, hắn đang nhớ đến một chuyện khác, "Huynh còn chưa nói rõ cô nương Tiết tìm huynh để làm gì?"

Liễu Ngưng miên man suy nghĩ vì sao sư đệ hôn tới hai lần, lại nghe thấy câu hỏi xen lẫn ghen tuông nồng nặc như vậy không khỏi nghĩ nhiều hơn.

"Nàng chỉ muốn xin ta cho phép dẫn theo mẹ trở về Thượng Thanh Môn.

Bên trong Tiết gia đã thối nát từ lâu, người trong tộc thường ức hiếp cô nhi, quả phụ.

Lần này xảy ra biến cố nên tiện thể xin phép luôn."

Y giải thích cặn kẽ, sợ lại bị hiểu lầm.

Tần Mặc nghe nửa chừng thì thả hồn lên cánh môi khẽ đóng mở của sư huynh, suýt chút nữa không kìm được mà hôn thêm lần nữa.

Cuối cùng miễn cưỡng đổi hôn thành ôm, ngửi lấy mùi hoa lan nhàn nhạt trên người Liễu Ngưng, trịnh trọng hứa hẹn: "Đệ nhất định sẽ tìm cách giải độc."

Khi đó, đôi mắt dịu dàng và trong trẻo lúc xưa sẽ tươi sáng trở lại.

Cả hai người đều có tâm sự giấu kín khó nói thành lời, cho nên gần như là rất lưu luyến cái ôm này.
 
Back
Top Bottom