[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 57,470
- 0
- 0
[Edit] [Hoàn]: Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư
Chương 99
Chương 99
Ôn Dĩ Tắc chần chừ một giây.
Giờ khắc này, trong lòng anh đang diễn ra một cuộc đấu tranh dữ dội.
Anh lo sợ rằng hành động đột ngột tháo khăn bịt mắt sẽ khiến bản thân trở thành mục tiêu tấn công của những kẻ thù đang ẩn nấp trong bóng tối.
Để đề phòng vạn nhất, anh quyết định tiếp tục giả vờ như không biết gì, ngồi yên lặng như thể đang đắm chìm trong viễn cảnh tương lai vừa nhìn thấy.
Tuy nhiên, tiếng tim đập thình thịch liên hồi đã phản bội lại tâm trạng không hề bình tĩnh của anh.
Thình thịch!
Ôn Dĩ Tắc chợt cảm thấy vai mình như bị thứ gì đó chạm nhẹ.
Một luồng khí lạnh thấu xương từ điểm tiếp xúc nhanh chóng lan ra, khiến anh run bắn người.
Thứ gì vừa chạm vào mình?
Ôn Dĩ Tắc vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, nhưng đôi mắt sau lớp khăn bịt đang điên cuồng đảo quanh.
Anh cảm giác mình như đang bị thứ gì đó theo dõi sát sao.
Sợi dây chuyền hoa hồng trên ngực không ngừng tỏa nhiệt, gào thét sự hiện diện của nó như một lời cảnh báo: Nguy hiểm đang ở rất gần.
Ngay giây tiếp theo, nhiệt độ xung quanh anh dường như giảm xuống vài độ, lạnh đến mức hơi thở có thể hóa thành làn khói trắng.
Ôn Dĩ Tắc cảm nhận được hai chân mình bị một luồng khí lạnh quấn lấy; cái lạnh lẽo bò dọc theo dây thần kinh từ mắt cá chân đi lên, xuyên qua da thịt, thấm đẫm vào từng tấc xương tủy.
Ngay khi anh sắp không thể nhẫn nhịn thêm, bàn tay định thò vào túi quần thì những yếu tố bất an quanh thân đột ngột biến mất toàn bộ.
Nhiệt độ trở lại bình thường, áp lực vô hình đè nặng trên người cũng tan biến như mây khói, cứ như thể mọi hiện tượng kỳ quái vừa rồi chỉ là ảo giác do anh tự tưởng tượng ra.
Ôn Dĩ Tắc thở phào nhẹ nhõm, nhịp tim dần ổn định trở lại.
Ngay sau đó, anh nghe thấy giọng kẻ áo bào đỏ cầm micro vang lên:
"Bây giờ mời mọi người tháo khăn bịt mắt, xếp hàng nhận nước thánh.
Hoạt động Xem Âm Lạc lần này chính thức kết thúc viên mãn."
Anh trút bỏ sự phòng bị, biết rằng mình đã vượt qua được đợt thử thách này.
Khi tháo khăn ra, đôi mắt đang quen với bóng tối cảm thấy chưa thích ứng kịp với ánh sáng.
Ôn Dĩ Tắc vô thức giơ tay che mắt, chớp chớp vài cái cho đến khi quen hẳn mới từ từ hạ tay xuống.
Kết quả đúng như Tiếu Địch đã nói — Miếu Địa Tiên có vấn đề!
Tiếng chuông anh nghe thấy lúc nãy là gì?
Chẳng lẽ là Thanh Phong Linh?
Miếu Địa Tiên có thể cho người ta thấy tương lai, không lẽ là vì họ sử dụng Thanh Phong Linh sao?
Ôn Dĩ Tắc đưa mắt nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của nó nhưng không thấy gì — có lẽ họ đã cất đi rồi?
Việc bắt mọi người bịt mắt có lẽ là để đề phòng có kẻ nảy sinh ý đồ xấu với món bảo vật đó.
"Bây giờ mời mọi người đứng dậy, xếp hàng lần lượt nhận nước thánh."
Đám đông lập tức xếp thành một hàng dài, ai nấy đều khao khát có được lọ nước thánh quý giá.
Những người nhận được liền uống ngay tại chỗ, sảng khoái lau miệng rồi chuẩn bị rời miếu.
Sau khi buổi lễ kết thúc, tất cả những kẻ áo đen đều bận rộn hướng dẫn mọi người rời khỏi phòng lớn.
Đám đông không còn giữ vẻ im lặng trật tự như trước, họ xôn xao bàn tán, gương mặt rạng rỡ nụ cười cho thấy tâm trạng lúc này đang rất tốt.
Ôn Dĩ Tắc không định nhận nước thánh, nhưng anh vẫn đứng dậy — không phải để rời đi cùng đám đông, mà là muốn thừa dịp hỗn loạn để lẻn vào các khu vực khác của miếu xem xét.
Thấy những kẻ áo đen đều đang bận rộn không chú ý đến mình, anh nhân cơ hội quay người, bước nhanh đến hướng khác.
Anh muốn tìm Thuần Hạc Cư và Thanh Phong Linh!
"Này!
Anh đứng lại đó!"
Tiếng gọi phía sau khiến ánh mắt Ôn Dĩ Tắc khựng lại, bước chân dừng giữa chừng, cả người như bị đóng đinh tại chỗ.
Chẳng lẽ có kẻ đã phát hiện ra ý đồ thật sự của anh?
Đồng tử anh co rút lại.
Chỉ trong một giây ngắn ngủi, vô số ý niệm lướt qua đầu anh.
"Anh chính là người may mắn được Địa Tiên đại nhân lựa chọn đúng không?"
Người chạy đến trước mặt anh chính là gã áo bào đỏ cầm micro lúc nãy.
"Ừm?
Có chuyện gì sao?"
Ôn Dĩ Tắc cố gắng giữ nét mặt bình thản, không để lộ chút hoang mang nào, bàn tay giấu sau lưng vô thức nắm chặt.
Anh nghe đối phương nói tiếp: "Lọ nước thánh này là món quà Địa Tiên đại nhân ban cho anh.
Anh nhất định phải nhận lấy, nó không chỉ giúp cường thân kiện thể mà còn phù hộ cho anh tâm đầu ý hợp, vạn sự như ý."
Ôn Dĩ Tắc nhận lấy lọ nhỏ màu vàng kim quen thuộc từ tay đối phương.
Chiếc lọ chỉ to bằng ngón cái trông cực kỳ nhỏ bé trong bàn tay anh.
Anh đã thấy thứ này — trong phòng của Thuần Hạc Cư, vị luật sư kia cũng sở hữu một lọ y hệt.
"Thứ này mỗi người được lựa chọn đều có sao?"
Anh tò mò hỏi.
"Đúng vậy, đây là món quà đặc biệt dành riêng cho những người may mắn như các anh."
Gã áo bào đỏ lộ vẻ mặt như muốn nói rằng anh đã được hời lớn.
"Hóa ra là thế."
Ôn Dĩ Tắc bày tỏ lòng cảm ơn với kẻ đưa quà.
Chỉ cần đối phương không phát hiện ra ý đồ thật của anh là tốt rồi, điều đó chứng tỏ anh vẫn an toàn.
"Anh tuyệt đối không được làm mất, hãy luôn mang theo bên mình.
Uống vào hiệu quả sẽ rất tốt, nếu có bệnh nhẹ nó sẽ giúp trừ bệnh, nếu bệnh nặng nó có thể giúp kéo dài thọ mạng."
Đây đúng là món bảo vật ngàn vàng khó mua!
Gã áo bào đỏ dặn dò thêm vài câu rồi mới quay người rời đi.
Ôn Dĩ Tắc đứng yên nhìn theo bóng lưng hắn.
Uống nước thánh?
Chẳng phải giống như uống nước bùa của mấy bà đồng sao?
Tro bụi pha nước lã thì làm sao mà bổ béo gì được?
Anh hoàn toàn không tin vào những lời đó.
Ngước mắt nhìn theo, anh thấy gã áo bào đỏ mở một cánh cửa nhỏ khác thường để rời khỏi sảnh.
Tâm trí khẽ động, anh nhìn quanh thấy không ai chú ý liền lập tức rón rén bám theo.
Nhờ đối phương dẫn đường, anh mới phát hiện ra lối nhỏ kín đáo này.
Anh tự nhủ phải đi nhanh về nhanh, tránh bị kẹt lại trong miếu.
Dáng người cao gầy nhanh chóng lách vào không gian lạ lẫm, mờ ảo ánh sáng.
Ôn Dĩ Tắc cẩn thận tiến vào khu vực bí mật của miếu Địa Tiên, đôi mắt không ngừng quan sát mọi thứ.
Màn đêm đặc quánh như mực loang trên mặt đất tĩnh lặng.
Ánh trăng bị mây dày che khuất, chỉ thỉnh thoảng mới để lọt vài tia sáng bạc loang lổ.
Tiếng giày của anh giẫm lên sỏi cát phát ra những âm thanh rất khẽ, nhưng trong không gian yên tĩnh này, nó như bị phóng đại vô hạn.
Tiếng bước chân, tiếng thở và tiếng tim đập hòa quyện vào nhau tạo thành một bản hợp âm đơn điệu.
Đi thêm một đoạn, anh không gặp thêm ai, cũng không thấy gã áo bào đỏ đâu nữa.
Anh không kỳ vọng chuyến này sẽ tìm thấy Thanh Phong Linh vì nó chắc chắn đang nằm trong tay nhóm người kia, nhưng tìm tung tích Thuần Hạc Cư thì hoàn toàn có khả năng.
Gió mang theo cái lạnh thấu xương thổi qua người anh, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc trên mặt đất, cứ như thể có vô số sinh vật vô hình đang thì thầm trong bóng tối.
Đi không mục đích một hồi, cuối cùng anh cũng thấy ánh đèn lờ mờ ở phía xa.
Trái tim đang bất an chợt thắt lại, bước chân anh nhanh hơn.
Dưới ánh trăng mờ nhạt, anh lờ mờ nhận ra ba căn phòng nằm tách biệt nhau.
Căn phòng bên phải đang sáng đèn, trước cửa treo hai chiếc lồng đèn tỏa ra ánh sáng yếu ớt.
Ôn Dĩ Tắc nhẩm tính thời gian mình có thể tự do hoạt động, ước chừng chỉ đủ để kiểm tra một căn phòng.
Không được phân vân.
Căn phòng bên phải sáng đèn khả năng cao có người, có thể là gã áo bào đỏ.
Mình nên chọn hai phòng còn lại sẽ an toàn hơn.
Sau khi phân tích, anh quyết định chọn căn phòng ở giữa.
Hiện tại anh chỉ có một mình, chưa nói đến việc nếu đụng độ người của miếu thì có chạy thoát được không, mà nếu chẳng may gặp phải thứ "phi nhân loại" thì việc thoát thân cũng sẽ rất tốn sức.
Ôn Dĩ Tắc vừa cầu nguyện không gặp phải thứ gì kỳ quái, vừa rón rén tiến lại gần căn phòng ở giữa.
Căn phòng này trông có vẻ bình thường nhưng nhiệt độ xung quanh thấp đến lạ lùng.
Đối với một người từng trải như anh, cái lạnh này khác với cái lạnh khô khốc trong sảnh lúc nãy.
Đây là cái lạnh ẩm ướt, như thể mang theo hơi nước, có thể thấm trực tiếp vào cốt tủy, gây đau nhức thần kinh.
Có gì đó không ổn.
Ôn Dĩ Tắc nhíu mày, một nỗi bất an treo lơ lửng trong lòng.
Bản năng hối thúc anh quay đầu chạy ngay lập tức, nhưng lý trí bảo rằng đã đến đây thì không thể về tay không.
Thời gian quý báu, anh không dám chần chừ thêm.
Anh cẩn thận vặn tay nắm cửa.
Cánh cửa mở ra với một tiếng "kẽo kẹt" chói tai, và mọi thứ bên trong hiện rõ trước mắt anh.
Ánh trăng trắng ở xuyên qua cửa sổ rộng mở, đổ xuống sàn nhà như một lớp tuyết trắng tinh khôi.
Đồng tử anh co lại, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng — giữa gian phòng chỉ có duy nhất một cỗ quan tài bằng gỗ đặc đặt trơ trọi, trông vô cùng cô độc và đáng sợ.
Đêm tối, căn phòng trống rỗng và một cỗ quan tài không rõ danh tính; tất cả tạo nên một bầu không khí đầy u ám và bí ẩn, cứ như thể giây tiếp theo sẽ có điều gì đó kinh khủng xảy ra.
Cảm giác lo âu bóp nghẹt lấy cổ họng khiến Ôn Dĩ Tắc không thốt nên lời.
"Đây là... chuyện gì thế này?"
Yết hầu anh lên xuống liên hồi, mãi mới tìm lại được giọng nói.
Anh không dám tiến lại gần vì sợ trong quan tài sẽ đột ngột bật ra một cái xác vùng dậy.
Họ vẫn chưa hiểu hết về miếu Địa Tiên, không thể rút dây động rừng lúc này.
Ôn Dĩ Tắc hít sâu một hơi, lặng lẽ đóng cửa phòng lại rồi nhanh chóng rời đi.
Chuyến đi này không hẳn là vô ích, ít nhất anh đã hiểu được kết cấu bên trong của miếu.
Dù thời gian hạn hẹp không thể kiểm tra hết nhưng sự xuất hiện của cỗ quan tài đã chứng minh nơi này không hề đơn giản.
Đường về của anh diễn ra khá suôn sẻ, không đụng phải ai hay gặp hiện tượng kỳ quái nào khác.
Anh vội vã chạy, cuối cùng cũng kịp rời khỏi miếu Địa Tiên đúng lúc những người cuối cùng đang giải tán.
"Xếp hàng trật tự, đừng xô đẩy."
Gã áo đen phụ trách trật tự nhìn anh một cái, nhưng chỉ là nhắc nhở việc xếp hàng.
Không ai nhận ra anh đã vắng mặt vài phút.
Ôn Dĩ Tắc cố gắng điều chỉnh nhịp thở, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, đứng vào cuối hàng để rời đi.
Sau khi thoát khỏi miếu, anh chạy thẳng về khách sạn không ngừng nghỉ.
Đứng trước cửa phòng, anh vội vã móc thẻ từ trong túi ra, nhưng lại vô tình lôi luôn cả lọ nước thánh màu vàng kim kia.
Thứ này như một hòn than nóng, khiến anh — người vừa mới nhìn thấy cỗ quan tài — vô thức ném nó xuống sàn.
Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, chiếc lọ lăn một vòng trên sàn nhưng không vỡ.
Ôn Dĩ Tắc lấy thẻ từ ra.
Tít!
Anh mở cửa phòng, nhặt lọ nước thánh bỏ lại vào túi rồi đẩy cửa vào, thì thấy đèn trong phòng đang sáng.
Ánh mắt anh đanh lại, lập tức cảnh giác tiến vào, tay thậm chí đã chạm vào khẩu súng trừ tà.
"Anh Dĩ Tắc, cuối cùng anh cũng về rồi!"
Người đến là Ninh Trạch Tiêu.
Nghe thấy tiếng mở cửa, cậu lo lắng chạy tới hỏi thăm.
Cậu cứ ngỡ anh gặp chuyện không may bên phía Xem Âm Lạc vì mãi không thấy về, thậm chí đã định kéo Tiếu Địch xông vào miếu Địa Tiên tìm người.
Nhìn thấy người quen, tảng đá trong lòng Ôn Dĩ Tắc cuối cùng cũng rơi xuống.
Anh ôm chầm lấy eo Ninh Trạch Tiêu, gục đầu lên vai cậu, cố gắng dùng sự gần gũi này để xoa dịu tâm trí đang căng thẳng tột độ.
"Ừm, tôi về rồi đây."
✧✧✧✧✧✧