Cập nhật mới

Khác [EDIT HOÀN/ĐAM MỸ] Mặt Nạ Tội Lỗi - Cơ Mạt

[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Mặt Nạ Tội Lỗi - Cơ Mạt
Ngoại truyện Thất Tịch


Ngoại truyện Thất Tịch: Tồn Tại

Ngày 20 tháng 8 năm 2015.

Hôm ấy là thứ năm, buổi sáng không có tiết học, nên Lâm Sương Bách đi làm thêm từ sớm.

Trùng hợp đúng ngay dịp Thất Tịch, trong cửa hàng chỉ có mình hắn là nhân viên châu Á, còn lại đều là người bản xứ.

Dù ở trong mắt người nước ngoài cũng được coi là có diện mạo vô cùng tuấn tú, Lâm Sương Bách lúc đầu từng khiến không ít người thắc mắc vì sao mãi vẫn một thân một mình, rõ ràng mới ngoài hai mươi, điều kiện lại tốt, lẽ ra đang là lúc yêu đương, tận hưởng tuổi trẻ.

Cho dù hắn sống khá kín đáo, ngành học cũng đặc biệt, thì cũng chẳng đến mức cô độc đến độ không có lấy một người bạn hay một mối tình.

Thế nhưng, theo năm tháng, bạn học và đồng nghiệp nơi làm thêm dần nhận ra, Lâm Sương Bách thật sự là một kẻ cô độc.

Hắn luôn đơn côi lẻ bóng, cho dù học ngành tâm lý vốn cần hiểu biết về con người, nhưng dường như phần lớn thời gian hắn chỉ im lặng quan sát, hiếm khi chủ động bắt chuyện hay giao tiếp với ai.

Thành thử, dần dà, những ai quen biết hoặc từng nghe tên đều nói, chàng trai châu Á cao gầy, lầm lì ít lời kia là một kẻ khó gần, tính tình cực tệ, lúc nào cũng coi thường người khác.

Lời đồn lan đi rất nhiều, song Lâm Sương Bách dường như chưa từng bận tâm đến những lời đồn thổi ấy.

Hắn chẳng để ý đến ai, cũng chẳng biện hộ lấy một câu cho bản thân, chỉ một mực sống và học theo những nguyên tắc cùng sự tự ràng buộc từ nghiêm khắc đến hà khắc, cố gắng giữ cuộc đời yên ắng nhất có thể.

Ca sáng ở cửa hàng bắt đầu từ bảy giờ, kết thúc lúc mười hai giờ.

Sau khi tan ca, Lâm Sương Bách ghé cửa hàng tiện lợi mua một cái sandwich, rồi vội vàng bắt xe đến trường.

Từ chỗ làm thêm đến trường mất một tiếng hai mươi phút đi xe, buổi chiều có tiết học lúc hai giờ.

Trên xe, hắn ăn xong sandwich, nhắm mắt ngủ một chốc.

Khi xe đến trạm, hắn vội đi xuống, bước nhanh về phía trường đại học, vừa kịp vào lớp lúc một giờ năm mươi lăm.

Laptop để ở nhà, Lâm Sương Bách vốn quen ghi chép bài giảng bằng tay.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Học liền ba tiếng, kết thúc tiết cũng chẳng kịp ăn uống gì, hắn thu dọn đồ đạc, lại hối hả từ trường chạy sang chỗ làm thêm khác.

Buổi tối hắn đi làm thay ca cho đồng nghiệp xin nghỉ gấp, ca làm kéo dài năm tiếng.

Bù lại, vì là ca tối nên lương theo giờ cao hơn ca sáng một chút.

Khoảng bảy giờ hơn được nghỉ, Lâm Sương Bách ngồi trong phòng nghỉ ăn ổ bánh mì mới mua, tiện gọi điện cho Vương Như Ý.

Đêm ấy tan ca về nhà phải mất thêm một tiếng, nhanh nhất cũng gần một giờ sáng mới tới nơi, hắn không muốn mẹ thức chờ nên dặn bà đi ngủ sớm.

Xong việc, dọn dẹp cửa hàng đâu vào đó, Lâm Sương Bách đeo ba lô bước ra.

Đứng ngay cửa, hắn mới nhận ra trời đã đổ mưa lớn, còn mình thì chẳng mang theo ô.

Bên kia đường có một chiếc xe màu đen đỗ sẵn.

Điện thoại trong tay rung lên vì có cuộc gọi đến, hắn cúi đầu nhìn màn hình, trên đó hiện hai chữ: An Thiện.

Do dự một chút rồi hắn bấm nghe, thở ra một hơi: "Trễ thế này còn gọi, có chuyện gì không?"

"Thất Tịch mà.

Đoán là cậu chỉ đi học với đi làm thêm thôi.

Tôi vừa đưa bạn gái về, gặp trời mưa lớn, bèn lái xe tới tìm cậu."

Giọng An Thiện vang trong điện thoại, vốn đã vỡ nhẹ vì tín hiệu điện thoại, nay lại thêm tiếng mưa ào ào bên ngoài, càng khó nghe hơn bình thường.

Qua màn mưa, dưới ánh đèn đường không mấy sáng, Lâm Sương Bách thấy cửa kính ghế lái chiếc xe đen từ từ hạ xuống.

An Thiện ngồi trong xe mỉm cười, vẫy tay với hắn.

"Sương Bách, mau lên xe đi, tôi đưa cậu về."

Nước mưa văng lên ướt đẫm ống quần, hắn cứ đứng nguyên ở đó, ngăn cách bởi màn mưa, ngây người nhìn An Thiện, người bạn đã lâu không gặp.

Đúng vậy... giờ đây, hắn không còn là Lâm Thuận An nữa.

Dù là mẹ hay An Thiện cũng sẽ chẳng ai gọi hắn bằng cái tên ấy nữa.

Lâm Thuận An đã vĩnh viễn bị chôn vùi trong căn hầm tăm tối, không ánh sáng, không hy vọng, chỉ toàn tội ác và cái chết.

Ngày 29 tháng 8 năm 2025.

Chuông báo thức điện thoại reo lên.

Một bàn tay thò ra khỏi chăn, lần mò lấy chiếc điện thoại trên đầu giường tắt chuông.

Ngay sau đó, một bàn tay khác vỗ vỗ cánh tay đang ôm eo mình trong chăn.

Thẩm Tàng Trạch vẫn nhắm mắt, khàn giọng lầm bầm: "Bách, dậy thôi, sáng còn phải họp đấy."

Trong chăn, người đàn ông vẫn còn say ngủ kia ôm chặt lấy anh, như một chú chó lớn rúc mặt vào gáy anh.

Mãi lâu sau mới mơ hồ ừ một tiếng: "Tối nay... phải về nhà sớm."

"Hả?"

Thẩm Tàng Trạch chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, liền hỏi lại.

Lâm Sương Bách buông anh ra, hắn ngồi dậy chuẩn bị xuống giường, không hề trả lời anh, như thể vừa rồi chỉ buột miệng nói mớ trong mơ.

Thẩm Tàng Trạch đưa tay dụi mặt, tóc tai rối bù.

Nghe trong phòng tắm đã vang lên tiếng nước chảy, anh ngẫm nghĩ một chút, rồi lại cầm điện thoại lên xem ngày tháng và lịch nhắc việc.

Ngoài công việc ra thì chẳng có sự kiện đặc biệt nào cả.

Không thể là kỷ niệm yêu đương, hai người vốn chẳng bao giờ nhớ đến, mà giờ cũng đã là chồng chồng, có kỷ niệm thì cũng phải là kỷ niệm ngày cưới, mà chuyện đó phải sang năm mới đến.

Sinh nhật thì năm nay cả anh lẫn Lâm Sương Bách đều qua rồi, còn sinh nhật ba anh cũng vừa xong tuần trước, cả nhà cũng đã tụ họp ăn cơm.

Vậy thì rốt cuộc hôm nay có gì đặc biệt mà phải về nhà sớm?

Đội trưởng Thẩm, với tư cách một người đàn ông đã có gia đình, bắt đầu rơi vào trầm tư.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Sau nửa năm kết hôn, cuộc sống hôn nhân của họ nhìn chung rất hài hòa.

Ngoài lúc phá án đôi khi tranh luận vì bất đồng quan điểm, ngày thường hiếm khi cãi vã, cũng chẳng có vấn đề gì vì không hợp nếp sống mà khó chịu với nhau.

Thậm chí, gần đây giáo sư Lâm nhà anh còn được anh "nuôi" tốt đến mức cười nhiều hơn hẳn, trong dáng vẻ thấp thoáng lại có bóng dáng chàng thiếu niên rạng rỡ trong những bức ảnh cũ.

Vấn đề lớn nhất giữa hai người, e rằng chính là sau khi giáo sư Lâm quay về trường đại học tiếp tục giảng dạy, công việc bận rộn hẳn lên, lại hay phải đi tỉnh dự hội thảo học thuật.

Trước đó còn nhận được thư mời của một trường đại học nước ngoài, mời làm giảng viên đặc biệt cho khóa học hè.

Gần đây họ gặp nhau chẳng được bao nhiêu.

Ngay cả khi Lâm Sương Bách không đi công tác, thì cũng chủ yếu chạm mặt trong lúc phá án, thời gian riêng tư thật ra chẳng nhiều.

Đội trưởng Thẩm mơ hồ cảm thấy, cuộc sống của họ hình như đã có chút "công tư chẳng phân".

Có lẽ vì vậy nên giáo sư Lâm mới nhắc phải về nhà sớm, để có thêm chút thời gian cho nhau chăng?

Nhưng chuyện này vốn chẳng phải chuyện họ có thể tự quyết.

Làm cảnh sát điều tra, một là trực ban, hai là đi hiện trường, nào có khái niệm tan ca đúng giờ.

Cửa phòng tắm mở ra.

Lâm Sương Bách đã rửa mặt xong, tính sang bếp chuẩn bị bữa sáng trước khi vào phòng thay quần áo.

Vừa ra đã thấy Thẩm Tàng Trạch còn ngồi trên giường, tóc rối như ổ quạ, anh chau mày, chẳng rõ đang khổ sở nghĩ ngợi chuyện nhân sinh gì.

Hắn bèn quay lại giường: "Anh nghĩ gì đấy?

Mau đi rửa mặt đi, kẻo lát nữa lại than trễ giờ rồi không kịp ăn sáng."

Ngẩng đầu lên, vì một câu nửa vời của người nhà mà buộc não phải khởi động, thế nhưng nghĩ mãi vẫn không ra, Thẩm Tàng Trạch nhìn Lâm Sương Bách, anh hỏi thẳng: "Anh đang nghĩ, rốt cuộc hôm nay là ngày gì mà em lại nhắc anh phải nhớ về nhà sớm?"

Lâm Sương Bách nhìn gương mặt hiện rõ vẻ hoang mang khó hiểu của Thẩm Tàng Trạch, hắn trầm mặc ba mươi giây rồi mới đáp: "Hôm nay là hai mươi chín tháng tám."

"Anh biết mà, anh vừa xem lịch rồi."

Đội trưởng Thẩm rất thành thật thú nhận với vị giáo sư nhà mình: "Nhưng trong đó chẳng ghi là lễ gì cả."

"...."

Lâm Sương Bách khẽ thở dài, đưa tay vuốt lại mái tóc rối cho anh, rồi chậm rãi nói: "Trạch, hôm nay là Thất Tịch."

Thẩm Tàng Trạch sững người: "Em... muốn cùng anh đón Thất Tịch sao?"

Giáo sư Lâm hơi bất lực cúi người chạm trán mình vào trán đội trưởng Thẩm: "Chẳng lẽ không phải sao?

Anh mong em đi đón Thất Tịch với người khác à?"

Khóe mắt Thẩm Tàng Trạch giật giật: "Em mà dám lén anh đi đón Thất Tịch với người ta, anh sẽ còng tay tống em vào tù."

Nghe thế, khóe môi giáo sư Lâm hơi cong lên: "Tống vào tù?

Xin hỏi đội trưởng Thẩm, đó có phải là phòng giam đơn chỉ cho phép một mình anh ra vào không?"

"Chứ còn gì nữa."

Đội trưởng Thẩm đem nguyên câu phản vấn trả lại: "Lẽ nào giáo sư Lâm mong có thêm người khác ra vào phòng giam ấy?"

"Vậy thì chi bằng đội trưởng Thẩm còng em ngay bây giờ đi."

Giáo sư Lâm chìa hai tay ra trước mặt anh: "Dù anh muốn khép em vào tội gì, em cũng cam tâm nhận tội."

"Em nói thế nghe chẳng khác nào bảo anh lạm quyền chấp pháp?"

Thẩm Tàng Trạch cố nhịn cười, nghiêm mặt nhìn hắn: "Mặc kệ ở nước ngoài em xử lý thế nào, giờ đã về nước, trên địa bàn của anh thì phải theo quy tắc của anh."

"Đội trưởng Thẩm nghĩ nhiều rồi, em đâu dám nói anh lạm quyền."

Lâm Sương Bách ôm lấy Thẩm Tàng Trạch, đè anh ngã trở lại giường: "Em chỉ là... muốn tối nay được cùng anh ăn một bữa cơm dưới ánh nến thôi.

Xin mời đội trưởng Thẩm đưa ra tiêu chuẩn cho bữa tối Thất Tịch, em nhất định sẽ nghiêm ngặt tuân theo tiêu chuẩn và quy tắc của anh."

Không nhịn nổi nữa, Thẩm Tàng Trạch hôn hắn một cái, nhìn nụ cười trên khóe môi Lâm Sương Bách, anh nói: "Trước giờ, Thất Tịch của anh toàn là ở sở, đúng là chẳng biết lấy tiêu chuẩn nào để đòi hỏi em cả."

"Em cũng là lần đầu tiên."

Lâm Sương Bách mím môi, nụ cười nhạt đi đôi chút: "Đêm qua chẳng hiểu sao em lại mơ thấy Thất Tịch của mười năm trước.

Khi ấy em đã ở nước ngoài rồi, cuộc sống chỉ có đi học và đi làm thêm."

"Mười năm trước à... lúc đó anh còn đang ở đồn công an.

Quy định bắt sĩ quan mới phải phục vụ ở cơ sở năm năm đầu."

Thẩm Tàng Trạch đưa tay lướt qua lông mày, khóe mắt hắn: "Mười năm sau, anh đã quen em, cũng thuộc về em.

Từ nay, ta cùng nhau đón Thất Tịch nhé."

Lâm Sương Bách siết chặt vòng tay, ôm Thẩm Tàng Trạch vào lòng.

Hắn im lặng một lát rồi thì thầm: "Anh... gọi tên em đi."

Nghe rõ ý của hắn, Thẩm Tàng Trạch thuận theo lời hắn: "Lâm Thuận An, tối nhớ về sớm cùng anh đón Thất Tịch."

"Ừm."

Lâm Sương Bách đáp, rồi trong ánh sáng ban mai đang tràn ngập căn phòng, hắn và Thẩm Tàng Trạch trao nhau một nụ hôn dịu dàng mà sâu lắng.

Về sau, họ sẽ cùng nhau đón Thất Tịch.

Vẫn luôn tin rằng, dẫu cuộc đời này dài bao nhiêu, chúng ta mãi là duy nhất của nhau.

Lâm Thuận An bởi sự hiện diện của Thẩm Tàng Trạch mà được cứu rỗi, cũng vì anh mà tiếp tục tồn tại.

Quá khứ, hiện tại, hay tương lai, chuyện em yêu anh — bất kể thân phận, bất kể tên gọi — chưa từng thay đổi.

Lời tác giả:

Giáo sư Lâm, đội trưởng Thẩm ơi, còn không dậy đi làm thì sắp muộn rồi đấy, sáng nay còn phải họp nữa mà..................

Chúc mọi người Thất Tịch vui vẻ nhé~
 
Back
Top Bottom