[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Mặt Nạ Tội Lỗi - Cơ Mạt
Chương 159 (Vụ án 5: Giết người hàng loạt)
Chương 159 (Vụ án 5: Giết người hàng loạt)
Chương 159
Xác chết được phát hiện tại nghĩa trang của nhà họ An.
"Người chết là nam giới, 31 tuổi, cao khoảng 1m79, nặng chừng 64 kg; thi thể đã hoàn toàn cứng đờ, ước tính thời gian tử vong từ mười hai đến hai mươi bốn giờ trước; mặt lưng, mông và phía sau tứ chi xuất hiện vết bầm tử thi, không có dấu hiệu di chuyển rõ rệt; da mặt, cổ và tay tím tái, móng tay xám xanh; không có vết thương ngoài rõ ràng, bề mặt thi thể không phát hiện dấu cắt hay dấu đánh đập; quanh miệng và mũi không có dấu ấn ép từ bên ngoài, loại trừ nguyên nhân giết người bằng cách siết cổ; phán đoán nguyên nhân tử vong là do bị nhốt trong quan tài, oxy bên trong cạn kiệt, cuối cùng tử vong vì thiếu oxy và ngộ độc CO₂."
Vị pháp y đã hoàn thành kiểm tra sơ bộ thi thể, nhìn thi thể vừa được chuyển ra khỏi quan tài, nhất thời không khỏi nghẹn ngào: "Không ngờ có một ngày tôi lại phải khám nghiệm thi thể của pháp y An."
An Thiện bị nhốt vào quan tài, sau nhiều giờ bị giam hãm, cuối cùng do thiếu oxy và hít ngược quá nhiều CO₂ do chính mình thở ra mà chết.
"Nói chung, người bị nhốt đến chết ngạt trong không gian chật hẹp, phần đầu ngón tay thường có vết xước nhẹ do giãy giụa cố thoát ra.
Nhưng trên tay pháp y An lại không có dấu vết như vậy, hơn nữa dựa vào tình trạng thi thể, tôi cho rằng cậu ấy có khả năng đã bị tiêm thuốc an thần, hoặc bị ép uống thuốc ngủ trước khi bị nhốt vào quan tài."
Vị pháp y quay sang nói với Thẩm Tàng Trạch, người chỉ mới xuất viện vài tiếng, tay trái vẫn còn treo cố định trước ngực: "Theo tôi biết, năm đó khi được cứu khỏi vụ bắt cóc, pháp y An bị thương rất nặng, gan tổn thương dẫn đến suy gan cấp tính, sau đó phải ghép gan.
Trên thi thể có vết sẹo phẫu thuật tương ứng, sau này chúng tôi sẽ đối chiếu thêm với hồ sơ bệnh viện, nhưng hiện tại về cơ bản có thể xác định người chết chính là pháp y An."
Diện mạo con người không thể là giả, dù hung thủ muốn giở trò bịp bợm, bắt ai đó đi phẫu thuật thẩm mỹ thành An Thiện cũng cần có thời gian hồi phục, huống hồ hung thủ thừa biết đây là án mạng, bắt buộc phải khám nghiệm tử thi, chỉ cần đối chiếu với hồ sơ bệnh viện hoặc kho ADN, danh tính nạn nhân lập tức được xác minh, phẫu thuật thẩm mỹ căn bản không thể câu giờ được.
Hơn nữa hung thủ còn cố ý gửi cho họ đoạn video ghi lại cảnh bắt cóc An Thiện, rõ ràng muốn khẳng định đây không phải vụ giết người độc lập, mà là gã đang tiếp tục hành vi phạm tội liên hoàn, lần lượt bắt cóc và giết hại những người liên quan đến vụ án năm xưa.
Nhìn An Thiện nằm đó, tưởng chừng như anh ấy chỉ là vì quá mệt mà ngủ thiếp đi, nhưng thật ra đã là một thi thể trắng bệch, lạnh ngắt, Thẩm Tàng Trạch cố nén cơn buồn nôn cuộn lên trong cổ họng, giọng anh khàn đặc: "Trong những vụ giết người kiểu nhốt kín cho chết ngạt thế này, thường mất bao lâu thì nạn nhân tử vong?"
Vị pháp y liếc qua nhóm cảnh sát hình sự, thấy sắc mặt ai nấy đều khó coi, biết mọi người đều khó chịu, nhưng vẫn tận tụy giải thích: "Thật ra, kiểu giết người này rất tàn nhẫn, vì đó là một quá trình kéo dài.
Lấy quan tài này làm ví dụ, dựa theo kích cỡ cùng không gian bên trong, nếu nạn nhân bị nhốt khi còn tỉnh táo, trong ba mươi phút đầu tiên sẽ xuất hiện hoảng loạn do bóng tối và không gian chật hẹp, dẫn đến tim đập nhanh, thở gấp, những phản ứng sinh lý này sẽ khiến oxy bị tiêu hao nhanh hơn; tiếp theo, trong khoảng hai tiếng, nạn nhân sẽ bắt đầu bị tuột oxy máu do CO₂ dần tích tụ, từ đó sinh ra chóng mặt, buồn nôn, ý thức mơ hồ; sau đó, do nhiễm CO₂ nặng và thiếu oxy nghiêm trọng, chức năng não sẽ suy sụp, trong vòng sáu tiếng, tim nạn nhân ngừng đập, cuối cùng sẽ dẫn đến tử vong."
"Nói cách khác, thủ pháp này về bản chất là nhắm vào cả thể xác lẫn tinh thần để hành hạ nạn nhân."
Thẩm Tàng Trạch trầm ngâm, cúi người nhìn gương mặt trắng bệch nhưng vẫn khá yên bình, không chút biểu cảm đau đớn nào của An Thiện: "Nhưng hung thủ lại để cậu ấy suốt từ lúc bị nhốt đến lúc chết ở trạng thái hôn mê, tựa như không có ý định hành hạ tinh thần."
So với tra tấn thì chuyện này giống một nghi thức hơn.
Quan tài tượng trưng cho cái chết, nhốt người vào quan tài chính là đưa họ xuống mồ.
Hơn nữa lại đặt thẳng vào nghĩa trang.
Nếu đứng từ góc nhìn tâm lý tội phạm, xét theo tư duy của hung thủ, như cách Lâm Sương Bách thường phân tích, kiểu giết người này còn phản ánh điều gì?
Là vì gã từng trải qua cảm giác bị giam hãm, nên giờ tái hiện nỗi đau đó lên người khác?
Nhưng An Thiện cũng từng là nạn nhân bị bắt cóc, so với chấn thương tâm lý thì có lẽ ý nghĩa tượng trưng còn sâu sắc hơn.
Hung thủ mang tâm lý thù hận, muốn báo thù An Thiện?
Nếu là báo thù, có lẽ liên quan đến vụ án kinh tế năm xưa?
Nhưng nếu đã muốn báo thù thì không cần để nạn nhân chết trong lúc hôn mê, vì nhốt trong quan tài vốn là để tra tấn tinh thần, để người bị hại rơi vào tuyệt vọng, chịu đựng nỗi sợ hãi, từ từ bước đến cái chết, như thế mới thoả mãn được dục vọng chiếm hữu của kẻ ra tay.
Nếu không phải để trả thù thì rốt cuộc là vì cái gì?
Chỉ đơn giản để thỏa mãn cơn khát giết người ngày càng leo thang của mình thôi sao?
Cách thức giết hại An Thiện chưa từng xuất hiện trong vụ án cũ, hơn nữa, đây cũng là nạn nhân duy nhất cho đến giờ không bị phân xác.
Điều đó có nghĩa, trong mắt hung thủ, An Thiện mang một ý nghĩa đặc biệt nào đó.
Chính vì đặc biệt nên vừa muốn giết người, lại vừa không muốn để anh ấy phải chịu quá nhiều đau đớn; cũng chính vì đặc biệt, nên mới giữ lại nguyên vẹn thi thể của anh ấy.
Vậy rốt cuộc An Thiện đặc biệt ở chỗ nào?
Là vì anh ấy là người sống sót từ vụ án mười một năm trước?
Hay là vì giữa anh ấy và hung thủ có sự tình ẩn giấu đằng sau?
Thẩm Tàng Trạch chậm rãi đứng dậy, ánh mắt vẫn không rời khỏi thi thể của An Thiện, anh lặng lẽ suy nghĩ.
Dựa vào những phân tích hiện có, dường như mọi câu hỏi đều đang hướng về Lâm Sương Bách.
Nhưng, thật sự là hắn sao?
Tại sao anh lại cứ có cảm giác lấn cấn không nói nên lời?
Dù cho đó có là nhân cách thứ hai đi nữa, anh cũng không cảm thấy có lý do nào đủ để giết chết An Thiện.
Hung thủ chắc chắn là một kẻ lên kế hoạch tỉ mỉ, vô cùng máu lạnh, thậm chí có khả năng mang đặc trưng của chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội.
(truyện chỉ được đăng tại w@ttpad: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Anh từng thảo luận với Lâm Sương Bách rằng, những đặc điểm cơ bản của người mang nhân cách chống đối xã hội chính là có lịch sử xâm phạm quyền lợi người khác một cách liên tục.
Ngoài ra, loại người này thiếu hẳn khả năng đồng cảm, thờ ơ với cảm xúc, quyền lợi cùng nỗi đau của người khác, đồng thời dễ nổi giận, có thể không chút áy náy mà liên tục nói dối, thậm chí thể hiện ra những hành vi bốc đồng, bạo lực do sự hung hãn và thiếu trách nhiệm của mình.
Thẩm Tàng Trạch đi tới trước quan tài, lại một lần nữa kiểm tra kỹ lưỡng toàn bộ.
Kết cấu tổng thể của cái quan tài này không phải loại quan tài gỗ truyền thống ở châu Á, mà giống kiểu thường thấy trong phim Âu Mỹ, loại dùng để thấy mặt người đã khuất, thiết kế bề ngoài không có chi tiết thừa, rất giản dị.
Nếu điều tra theo kiểu dáng, có lẽ sẽ lần ra được cửa hàng và thông tin người mua.
Nhưng, xét đến việc hung thủ là kẻ có đầu óc cực kỳ cẩn trọng và giỏi sắp đặt, rất có khả năng gã sẽ không trực tiếp dùng thông tin cá nhân để mua hàng, thậm chí còn có thể mượn danh người khác, hoặc đơn giản là dùng hàng mua bán qua tay.
Nếu vậy, muốn lần ra hung thủ từ thông tin mua bán quan tài e rằng không hề dễ.
Hơn nữa, xét từ đặc điểm lên kế hoạch kỹ lưỡng, cẩn thận của hung thủ, lại dường như không hoàn toàn phù hợp với những tính chất của những người mang nhân cách chống đối xã hội, bởi lẽ loại người đó so với tính toán thì thường dễ rơi vào trạng thái hành động bốc đồng không có bất cứ kế hoạch nào.
Thực tế thì Thẩm Tàng Trạch cũng không tin nhân cách thứ hai của Lâm Sương Bách thật sự thiếu khả năng đồng cảm và say mê cái cảm giác khống chế nạn nhân.
Anh từng xác nhận với Hứa Nhiễm rằng, rối loạn đa nhân cách thường sản sinh ra những nhân cách phụ nhằm bảo vệ nhân cách chính, để thay nhân cách chính đối mặt với những trải nghiệm đau thương, ký ức mà chủ thể không muốn nhớ đến, hoặc để chia sẻ những cảm xúc quá mãnh liệt, nhờ đó mà hình thành nên nhân cách mới.
Chỉ riêng điểm này thôi đã không phù hợp với đặc điểm thiếu đồng cảm rồi.
Hơn nữa, dựa vào những lời mà nhân cách thứ hai từng nói với anh, mục đích của hắn không phải báo thù, mà là để sự thật được phơi bày, khiến hung thủ thật sự của năm xưa phải sa lưới.
Nhân cách thứ hai từng nói hắn chỉ hứng thú với người chết.
Câu nói này, ở một mức độ nào đó giống như một lời ám chỉ rằng không hứng thú với người sống, đương nhiên cũng không hứng thú với chuyện tra tấn người khác.
Nói cách khác, nhân cách thứ hai không hề xem trọng hay mặn mà gì với hành vi giết người tàn bạo, càng không phải kẻ sẽ trực tiếp ra tay giết người.
Ban đầu, Lâm Thuận An thi vào ngành pháp y, nhưng vì vụ án năm đó, hắn buộc phải thôi học, ra nước ngoài đổi ngành.
Nhân cách thứ hai với tư cách là nhân cách phụ, chia sẻ cùng chí hướng và lý tưởng, vậy nên hắn mới nói mình chỉ hứng thú với người chết.
Đầu tiên là Hứa Khải Duệ, sau đó là bác sĩ tâm lý Hứa Nhiễm, tiếp đến là người sống sót của vụ án cũ An Thiện, rồi còn An Tư Ngôn đang mất tích và Phan Thời Bác đã trốn khỏi bệnh viện, nếu tất cả những chuyện này chỉ mới là màn dạo đầu, vậy thì tiếp theo sẽ còn có nạn nhân mới.
Những người từng có liên hệ với quá khứ nhiều đến thế, rốt cuộc hung thủ dựa vào tiêu chí gì để chọn nạn nhân?
Và phải làm thế nào mới khiến gã dừng tay?
Đối diện với cái quan tài đã hoàn toàn trống rỗng, Thẩm Tàng Trạch trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng mới xoay người lại, ánh mắt lạnh lùng, sắc bén nhìn về phía Hoàng Chính Khải, người đang hơi quay mặt đi, không nỡ nhìn thi thể của An Thiện thêm nữa.
Anh đón nhận ánh nhìn nặng nề của tất cả các cảnh sát tại hiện trường, gương mặt bình tĩnh, giọng nói trầm thấp đầy kiên quyết: "Phó đội trưởng Hoàng, Lâm Sương Bách với tư cách là người sống sót của vụ án bắt cóc giết người hàng loạt mười một năm trước, nay bị tình nghi liên quan đến hành vi phạm tội nghiêm trọng, đã trở thành nghi phạm trọng yếu của vụ án này.
Cậu ấy trong tình trạng biết rõ bản thân có thể bị truy cứu pháp luật, đã lựa chọn hành vi bỏ trốn, thậm chí khi chạy trốn còn mang súng bắn bị thương cảnh sát, khiến chúng ta không thể tiến hành điều tra và xét xử bình thường.
Cộng thêm việc hai nạn nhân đầu tiên của vụ án này bị sát hại bằng thủ đoạn tàn nhẫn, nạn nhân thứ ba hiện giờ lại là pháp y thuộc lực lượng cảnh sát tham gia điều tra vụ án, dựa trên tất cả những yếu tố trên, vụ án này chính thức được nâng cấp lên thành vụ án giết người nghiêm trọng, mang dã tâm cực lớn.
Chúng ta phải lập tức phát lệnh truy nã đối với nghi phạm trọng yếu đang lẩn trốn, Lâm Sương Bách."