Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [EDIT HOÀN] Cùng nhân dân vũ trụ trồng rau nuôi gà

[Edit Hoàn] Cùng Nhân Dân Vũ Trụ Trồng Rau Nuôi Gà
Chương 272 + Chương 273


11/03/2023

Edit: Nhật Nhật

...

Chương 272

Hình ảnh Bạch Lê và Văn Tinh Diệu ngồi trên nóc nhà "Ngắm pháo hoa" vô tình bị một người chơi cũng xem pháo hoa ở ngọn núi gần đó chụp được, đăng lên diễn đàn.

Ban đầu, bởi vì trên diễn đàn đâu đâu cũng có mấy tấm ảnh tương tự, bóng dáng cặp đôi ngồi tựa vào nhau trong tấm ảnh này bị làn khói làm mờ phần góc nên thành ra cũng không được quá nhiều người chú ý.

Chờ một đêm trôi qua, không cần biết là người chơi hay cư dân mạng, đầu óc quay cuồng đều bắt đầu bình tĩnh lại, bắt đầu tìm kiếm các cảnh tượng nổi bật trong hoạt động "Mùa bội thu", bức ảnh này mới bị hỏa nhãn kim tinh của cư dân mạng đào ra.

"Ý ý ý?

Tôi nhớ không nhầm chủ post từng nói mình là người 'Thôn Nấm' nhỉ?

Căn nhà ở góc trái bức ảnh này trông thiệt là quen mắt, hình như là nhà của Lê Lê và thượng tướng đúng không!

Cho nên, bóng người ở trên nóc nhà cũng không cần phải hỏi nữa đâu ha!

Chậc chậc chậc, không thể ngờ, hai vị này thế mà lại cố ý trốn về nhà nói chuyện yêu đương!"

"Đây là đang hôn đúng không, đang hôn đúng không, đang hôn đúng không? !

Lẽ nào đấy chính là phép thuật heo thần kỳ trong truyền thuyết?

Xem dáng vẻ này thì chắc chắn là thượng tướng Văn cầu hôn thành công rồi ha, hì hì!

Không biết sau đó thế nào, có cái gì mà người chơi cao quý chúng ta không thể nhìn sao ~"

"Nói đến phép thuật heo thần kỳ, người nhà tôi lại cười muốn sốc hông!

Ai mà ngờ một con heo, vì tâm nguyện của chủ nhân nhà mình lại có thể nỗ lực đến mức đó, ăn cơm ngay tại chỗ, đây thực sự là chim sẻ mổ mông bò, chim sẻ mổ mông bò mà!"

"May mà không phải heo của Lê Lê cố gắng nỗ lực, nếu không sợ là toàn bộ lễ trao giải sẽ ám mùi lạ mất.

Đầu chó.jpg"

"..."

Không cần biết là như thế nào, hoạt động "Mùa bội thu" đã hạ màn bằng một cái kết vô cùng hoàn mỹ, là cái kết mà toàn bộ người chơi ai cũng muốn hóng.

Bọn họ ở trên diễn đàn game thảo luận một hồi lâu, thậm chí còn cố ý lập topic mới, cẩn thận dùng ngôn ngữ miêu tả lại tình cảnh lật ngược tiêu biểu đó, ghi chép lại sự kiện lần này đầy trân trọng.

Chờ khi Bạch Lê tỉnh lại trong lòng Văn Tinh Diệu, trời đã sáng từ lâu, cuộc thảo luận bên ngoài đã được hòm hòm rồi.

Là một ông anh cuồng em trai, Chúc Mặc Lăng sau khi biết được đầu đuôi cuôi chuyện thì lập tức gửi liền tù tì mấy tin nhắn cho Bạch Lê.

"Em trai, có phải Văn Tinh Diệu lừa em kết hôn không!

Anh nói này, bây giờ em vẫn còn nhỏ, vẫn còn có thể chơi thêm mấy năm nữa, em tuyệt đối đừng có để bị tên kia lừa!"

"Em trai, giờ em đang làm gì, có tiện gọi video với anh không?"

"...

Thôi, tạm thời không có chuyện gì, mai dậy em nhắn tin lại cho anh là được."

Bạch Lê, đến sáng hôm sau mới đọc tin nhắn của anh trai: "..."

Hình như cậu cảm nhận được sự tuyệt vọng cùng chấp nhận số phận trong từng con chữ mà anh trai gửi tới.

Tâm trạng từ phát điên đến ủ rũ từ bỏ, cũng phải dùng đến mười mấy phút.

Bạch Lê kéo tay Văn Tinh Diệu, để đối phương giúp mình ấn ấn huyện thái dương đang hơi hơi đau nhức, cố gắng nghĩ cách giải thích cho phụ huynh hai nhà.

*

Người chơi tham gia hoạt động xong thì bắt đầu vắt óc nghĩ xem nên sử dụng điểm tích lũy như thế nào.

Trong hoạt động "Mùa bội thu" lần này, sau khi Bạch Lê tặng tiêu chuẩn đăng nhập cho mọi người xung quanh xong, phần còn dự đều nhét vào trong hòm kho báu, để toàn bộ người chơi cùng tìm kiếm.

Ngoại trừ số tiêu chuẩn đăng nhập "Không xuất bản nữa" này, danh sách các vật phẩm có thể dùng điểm để đổi cũng được cậu cập nhật thêm không ít nội dung mới, đủ để khiến người chơi cũ nhìn mà lóa mắt, người chơi mới nhìn mà thèm, nhưng nếu điểm không đủ thì chỉ có thể nhìn vào than thở.

Ngày 20 tháng 5, công ty "Thực phẩm Vị Cổ" cho ra mắt sản phẩm dịch dinh dưỡng hương vị mới, vẫn ra mắt hai hương vị mới như tháng trước, theo thứ tự là vị canh sườn hầm củ cải và vị trà chanh phật thủ.

Món phía trước xem như là một món tương đối giản dị dễ làm trong "Vùng đất điền viên", có người chơi mở được mấy lần từ trong "Giỏ thực phẩm" bèn nghĩ muốn tự mình bắt chước nấu theo.

Còn món phía sau, là đồ uống Bạch Lê ngẫu nhiên được nếm thử khi đi tới nhân gian, trong chua có chút đăng đắng, cộng thêm mùi trà đậm đà, dùng giải ngấy rất tốt.

Ngay khi hai hương vị dịch dinh dưỡng này ra mắt đã bị người người nhà nhà tranh nhau mua, người dân vũ trũ đứng núi này trông núi nọ, phát huy cực hạn câu có mới nới cũ, trên mạng đều là bình luận đánh giá đối với hai loại dịch dinh dưỡng này, "Thực phẩm Vị Cổ" từ "Công ttysanr xuất thực phẩm bóng đêm" trước kia, nay đã lắc mình biến thành "Vị cứu tinh của toàn thể nhân dân vũ trụ".

Về phần Bạch Lê, đại công thần mang đến sự thay đổi này, người dân vũ trụ bày tỏ, bọn họ khen mệt rồi, trên đời này, sao lại có một người tài giỏi, tốt bụng lại hào phóng như Lê Lê vậy chứ!

Híc híc, hi vọng hợp tác giữa Lê Lê và "Thực phẩm Vị Cổ" sẽ mãi mãi vững bền!

Những mà, những cư dân mạng đang ước ao như vậy không hề biết là, hợp tác giữa Bạch Lê và "Thực phẩm Vị Cổ" đang gặp phải một thử thách khó khăn, hoặc nên nói là, một bước chuyển mình to lớn.

Sau khi Bạch Lê cung cấp dữ liệu cho hương vị dịch dinh dưỡng tháng sau thì cố ý hỏi Lôi Báo một câu, có muốn hợp tác làm chút chuyện trong thực tế hay không.

Tuổi tác của Lôi Báo vốn không lớn, hơn nữa đã chữa trị trong game một quãng thời gian, sức khỏe cũng như tính tình đều chuyển biến tốt hơn, tinh thần mạo hiểm bị kìm kẹp ép xuống nay cũng rục rịch thò ra.

Anh ta thậm chí còn không hỏi Bạch Lê định làm gì đã đặt phi thuyền, đi suốt đêm tới "Sao Hi Vọng".

Sau đó anh ta được Bạch Lê và Văn Tinh Diệu dẫn đi tham quan khu canh tác thử nghiệm đầu tiên trên "Sao Hi Vọng".

Trải qua một tháng, dưới sự nỗ lực không ngừng nghỉ của nhân viên Viện nghiên cứu Đế quốc và các chiến sĩ quân đội, tỷ lệ hạt giống nảy mầm lên tới 80%, lúc này, trong khu canh tác là một vùng xanh um tươi tốt, phóng hết tầm mắt đều là một màu xanh non, nếu lại gần hơn chút nữa, còn có thể ngửi được mùi ngai ngái của đất bùn và mùi thơm ngát đặc trưng của cây non.

"Đây là..."

Lôi Báo thất thần một lúc, hỏi.

"Như anh nhìn thấy."

Bạch Lê cười, nói tiếp, "Hoa màu tự tay con người gieo trồng, không ô nhiễm, hoàn toàn tự nhiên."

Nghe được đáp án, Lôi Báo ngây ngẩn.

Anh ta có biết phong trào người người nhà nhà trồng trọt tại gia dạo gần đây, thành quả thu được cũng khiến người ta rung động.

Nhưng anh ta chưa từng nghĩ là, sẽ có người mở rộng quy mô của phong trào này, hơn nữa người này còn là nhà thiết kế game giả lập "Vùng đất điền viên" – Bạch Lê.

"Tại sao cậu lại muốn..."

Trồng chúng nó trong thực tế...

Còn chưa kịp nói hết lời, Lôi Báo đã thấy Bạch Lê thong dong bước vào ruộng rau, tỉ mỉ tìm kiếm xung quanh một vòng, sau đó ngắt lấy ba mảnh lá cải thảo non quay về.

Trên đường còn tiện thể ra chỗ vòi nước rửa qua.

Một mảnh đưa cho Văn Tinh Diệu, một mảnh đưa cho Lôi Báo, mảnh còn lại thì nhét luôn vào trong miệng mình.

"Anh ăn thử xem."

Đây là đặc biệt nói riêng với Lôi Báo.

Trong lúc Bạch Lê nói chuyện, mùi hương thơm ngát của cải thảo trong miệng không khỏi bay ra, Lôi Báo dùng sức ngửi một cái, đó đúng là mùi thơm nên có của lá cải thảo.

Tại sao lại nói như vậy?

Trước kia không phải anh ta chưa từng tiếp xúc với các loại nguyên liệu nấu ăn trong thực tế.

Nhưng không cần biết là loại nào, bản thân chúng nó đều không có mùi vị gì.

Ngoài trừ hình dáng bên ngoài, thì một chút mùi vị cũng không có.

Mà hôm nay, tại "Sao Hi Vọng", trong khu canh tác thử nghiệm mà Bạch Lê nói, anh ta ăn được một mảnh lá cải thảo có hương vị không khác lắm với cải thảo trong game.

Không cần biết là chuyện gì, thì chỉ khi nào chính bản thân mình trải qua, người ta mới cảm thấy chân thực đáng tin.

Chờ Lôi Báo hoàn hồn lại, anh ta đã nhai kỹ nuốt sạch mảnh lá cải thảo mà mình được chia cho.

Sau đó anh ta quay sang nhìn Bạch Lê, vẻ mặt thành thật dò hỏi: "Bạch Lê, hình như tôi vẫn chưa hỏi cậu, cậu tìm tôi hợp tác, là muốn hợp tác làm cái gì?"

Bạch Lê nở một nụ cười bí hiểm với đối phương, sau đó dẫn anh ta đến một góc yên tĩnh, cẩn thận thảo luận.

"Lôi Báo, anh có muốn mở rộng danh mục sản phẩm mới cho 'Thực phẩm Vị Cổ' không?"

"Mỗi ngày chỉ có thể uống dịch dinh dưỡng, có phải là quá đơn điệu rồi không?

Sách cổ lưu lại từ thời Trái Đất cổ anh có xem qua rồi đúng không, khi đó các cửa hàng tiện lợi bán thức ăn nhanh đều mọc lên như nấm đó."

"Trước kia đồ ăn tự nhiên không có mùi vị, chúng ta không có điều kiện để làm như vậy.

Nhưng bây giờ, anh cũng thấy rồi đấy, thứ chúng ta trồng ra không phải loại đồ ăn vô vị trước kia, tương lai các loại rau củ quả thơm ngon sẽ có càng nhiều hơn, anh không muốn chế biến chúng nó thành thức ăn nhanh sao?"

"Sao nào, muốn hợp tác không, cùng nhau khai phá phát triển ngành công nghiệp đồ ăn nhanh tại Đế quốc?"

Lôi Báo bị dụ dỗ, trong lúc mơ màng tựa như đã tận mắt nhìn thấy viễn cảnh mà Bạch Lê miêu tả, hô hấp của anh ta bắt đầu dồn dập hơn, hai mắt càng ngày càng sáng, gần như không chút suy nghĩ đã đồng ý hợp tác với Bạch Lê.

Rất lâu về sau, thỉnh thoảng sẽ có vài nhân viên của "Thực phẩm Vị Cổ" lên Xingbo đăng bài ca thán đầy mùi hạnh phúc sung sướng:

"Hôm nay tổng công ty lại phân phát sản phẩm mới nghiên cứu xuống, để toàn bộ công nhân viên ăn thử rồi chấm điểm, đây đã là lần thứ tư trong tuần rồi đấy!

Thật dự không biết sao mấy nghiên cứu viên này lại nhiệt tình hăng say nghiên cứu như vậy nữa, ợ ~"

"Hề hề, cụ thể là cái gì thì tạm thời không thể nói cho mọi người biết được, nhưng loại nào cũng ngon cũng thơm hết, làm bọn tôi ai nấy đều mắc chứng khó lựa chọn.

Đáng tiếc nhiều sản phẩm được đưa ra bình chọn như vậy mà giám đốc lại chỉ định sản xuất số lượng lớn có ba loại, mấy thứ khác để sau này mới tính, ầy ~"

"Chu choa cha mạ ơi, hôm nay tôi gọi video nói chuyện với người nhà, bọn họ hỏi tôi có phải dạo này áp lực quá lớn không, người đều phì hết cả lên rồi.

Tôi không tin, bèn nhảy thử lên cân cân, kết quả tăng tận 5 kí, bọn họ mà không nói tôi cũng không phát hiện ra, dù sao toàn bộ đồng nghiệp trong công ty đều mập lên như tôi hết, hức hức hức..."

"..."

Lời đồn trên mạng vũ trụ càng ngày càng bí hiểm, bây giờ tuyệt đại đa số mọi người đều uống dịch dinh dưỡng qua ngày, trong một khu dân cư, số người béo dùng hai bàn tay là đã có thể đếm hết được, rất ít người tưởng tượng được cảnh, có người trong một thời gian ngắn mà mập lên nhiều như vậy.

Nói ăn nhiều quá nên tăng cân, ai mà tin cho nổi, có khi đúng là do áp lực quá lớn, nên mới phát phì như vậy.

Cư dân mạng đều đã nghĩ hết cả nguyên nhân lý do hậu quả cho nhân viên của "Thực phẩm Vị Cổ", nhất định là do mấy sản phẩm mới đó gây ra.

Mấy sản phẩm này nhất định là rất khó ăn, thế mà công ty này lại bắt nhân viên của mình nói ra những lời trái lương tâm, khen món đó ngon, ngon đến nỗi lương tâm cũng tăng cân...

Nhưng mà, chỉ cần họng súng không nhắm đến những người tiêu dùng đáng thương vô tội bọn họ, mấy món ăn bóng đêm đó không ụp lên trên đầu bọn họ, vậy thì chuyện gì cũng dễ nói.

Bọn họ thà là "Thực phẩm Vị Cổ" chỉ có mấy loại dịch dinh dưỡng vừa miệng kia, cũng không muốn quay lại những ngày vô vị trước đó.

Mãi đến rất rất lâu sau, khi hoa màu trên "Sao Hi Vọng" đến mùa bội thu, "Thực phẩm Vị Cổ" cho ra mắt năm loại đồ ăn nhanh, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã nổi tiếng khắp Đế quốc, người dân vũ trụ vì để cướp được một phần súp hoa quả cuối cùng ở siêu thị mà vung tay đánh nhau, mới có người chợt nhớ lại, nhớ đến một màn âm thầm khoe khoang của nhân viên "Thực phẩm Vị Cổ" trên mạng vũ trụ.

Hế lô, còn ở đó không?

Hóa ra sản phẩm mới mấy người ăn mỗi này đều là mỹ vị thần tiên như vậy sao? ?

Đáng ghét, nhanh trả sự đồng cảm lại cho bọn này ngay! !

---o0o---

Chương 273

Hai vị viện trưởng Đỗ Gia Âm và Phàn Vân Bình, đầu tháng rời khỏi "Sao Hi Vọng" quay về "Hành tinh Phật Nhảy Tường", đến cuối tháng lại vội vã trở lại.

Lễ đính hôn của Bạch Lê và Văn Tinh Diệu, hai người họ đều có mặt.

Bạch Lê cứ tưởng bọn họ sẽ ở "Hành tinh Phật Nhảy Tường" thêm một thời gian nữa, không ngờ lại trở lại nhanh như vậy.

"Hai người..."

Cậu muốn hỏi sao trông họ lại vội vàng thế.

Không ngờ chưa gì đã bị Đỗ Gia Âm cắt ngang.

"Ha ha, nhóc Bạch Lê, đã lâu không gặp, hai lão già này nhớ cháu chết đi được."

Ông cười híp mắt nhìn Bạch Lê, "Muốn hỏi hai người chúng ta sao về nhanh vậy chứ gì?

Không phải đã cuối tháng rồi đấy sao, tiêu chuẩn đăng nhập trong tay cháu cung phân phát hết ra ngoài rồi nhỉ?

Liên tiếp mấy tháng liền, cứ đầu tháng là có thể cướp tiêu chuẩn vào 'Vùng đất điền viên', tháng sáu này mà không có, thì có nhiều người thất vọng lắm đấy."

"Đúng đấy đúng đấy, bây giờ trên mạng vũ trụ vẫn có cả đống người đang than ngắn thở dài vì không cướp được tiêu chuẩn game kia kìa."

Phàn Vân Bình thuận theo ý của Đỗ Gia Âm tiếp lời, "Lần này, bọn ông đặc biệt tới là để đưa cho cháu một thứ tốt.

Cháu cũng biết, cấp cao nhất của 'Thiết bị tạo dựng game giả lập' là cấp S rồi đúng không, nhưng nó không phải không thể tiếp tục nâng cấp, mà là do trước kia, lúc nghiên cứu thiết bị này, bọn ông cho là không có game nào có thể có hơn 1 tỷ người chơi, dù sao...

Có 'Điểm động viên tinh thần' ở đó, game có điểm đánh giá vượt qua 50% đã ít lại càng ít."

"Ai ngờ, năm nay lại có hắc mã là 'Vùng đất điền viên' xuất hiện, trực tiếp làm mới lịch sử ghi chép.

Thực ra, sau khi Viện nghiên cứu Đế quốc công bố kết quả kiểm tra đo lường của tất game giả lập ra mắt năm nay không lâu, trong viện đã tổ chức hội nghị, tiến hành thảo luận rất nhiều lần, kết quả là có hơn phân nửa người đồng ý nghiên cứu phương pháp nâng cấp 'Thiết bị tạo dựng game giả lập' lên cấp cao hơn nữa, nhưng vì có một số vật liệu tương đối đặc thù, cần xin phê duyệt của cấp cao hơn, cho nên bọn ông không ai nói chuyện này ra ngoài..."

Hai vị viện trưởng kéo Bạch Lê nói một thôi một hồi, kể lại cặn kẽ đầu đuôi câu chuyện, Bạch Lê cũng biết được lý do chuyến viếng thăm lần này của hai người.

Sau khi nộp đơn xin phê duyệt sử dụng những vật liệu đặc biệt mà Đỗ Gia Âm và Phàn Vân Bình nói, hai người dẫn theo những nghiên cứu viên khác trong Viện, vùi đầu nghiên cứu, chỉ dùng thời gian chưa tới một tháng, đã hoàn thành được "Thiết bị tạo dựng game giả lập" cấp SSS, chuyên dụng cho Bạch Lê.

Độ chân thực của nó vẫn chỉ đạt 99,9% như trước, nhưng hạn mức tối đa số người đăng nhập không còn, mọi người không cần phải đi cướp tiêu chuẩn đăng nhập nữa, ai cũng có thể đăng ký một tài khoản để vào "Vùng đất điền viên".

Đối với kết quả này, thực ra Bạch Lê đã có dự cảm từ trước, nhưng cậu cũng không thể nghĩ được là, dự cảm đó của mình lại trở thành hiện thực trong thời gian ngắn như vậy.

Đây chính là từ cấp S vọt phát lên SSS luôn đó, độ rộng lớn như vậy, có thể cho tất cả mọi người cùng vào game, dựa theo suy nghĩ của cậu, vẫn phải từng bước mà đi giống trước đây, đầu tiên là tăng thêm càng nhiều tiêu chuẩn đăng nhập, sau đó mới từ từ mở rộng thêm, cho tất cả cùng vào.

Không ngờ, Viện nghiên cứu Đế quốc thế mà một phát làm được luôn.

Thấy vẻ kinh ngạc sững sờ hiện rõ trên khuôn mặt Bạch Lê, hai vị viện trưởng ưỡn ngực đầy từ hào, bọn họ còn lâu mới nói cho Bạch Lê biết, vừa nghe nói là để mở rộng cổng đăng nhập của "Vùng đất điền viên", cả Viện nghiên cứu đều náo loạn, chẳng cần họ động viên đốc thúc, cả đám đều lấy ra sức mạnh gấp một vạn lần hồi thi là nghiên cứu viên, nhịn không biết bao nhiêu ngày đêm, đến hôm nay mới thuận lợi đưa "Thiết bị tạo dựng game giả lập" cấp SSS tới tay Bạch Lê.

Bạch Lê luôn miệng cảm ơn hai vị viện trưởng vì những nỗ lực của họ, sau đó bắt đầu thảo luận xem đến thông báo tin tức kích động lòng người này cho toàn thể người dân Đế quốc như thế nào.

Trong lúc mấy người trao đổi, Văn Tinh Diệu vẫn luôn ngồi yên tĩnh ở một lên, lúc này mới đưa ra ý kiến của mình.

"Trước mắt, hoa màu trồng trên 'Sao Hi Vọng' đã có kết quả bước đầu, các thú nhân lui về kỳ con non cũng đang dần dần khôi phục, hiệu quả trị liệu của 'Vùng đất điền viên' với 'Chứng đứt gãy gien' có thể nói là rất rõ ràng.

Theo như tôi thấy, canh tác trồng trọt cùng nguyên liệu nấu ăn thiên nhiên trong thực tế, phương pháp chính xác để chữa trị dứt điểm 'Chứng đứt gãy gien', cùng với việc tiêu chuẩn đăng nhập vào 'Vùng đất điền viên' không còn hạn chế, ba tin tốt này, có thể công bố cùng một lúc."

"Ba người thấy thế nào?"

Bạch Lê và hai vị viện trưởng ông nhìn cháu, cháu nhìn ông một hồi, trên mặt rõ ràng đã dao động.

Bọn họ thấy Văn Tinh Diệu nói rất đúng, dù sao tin tức cũng cần công bố ra bên ngoài, chi bằng dứt khoát làm luôn một thể!

Tối hôm đó, trên Xingbo nghênh đón ba đợt sóng lớn.

"Vùng đất điền viên V: Tin tốt tin tốt!

'Vùng đất điền viên' sẽ mở ra bản nâng cấp đặc biệt nhất. từ 6h00 đến 18h00 ngày mùng 1 tháng 6, trò chơi sẽ ngừng hoạt động để bảo trì, sau khi bảo trì kết thúc, những người chưa có tiêu chuẩn đăng nhập có thể lên trang web game để đăng ký tài khoản game, bắt đầu trải nghiệp cuộc sống nông trại trong mơ ~ Không có gì để tặng mọi người, vì thế tiến hành rút thăm trúng thưởng, 100 triệu cư dân mạng may mắn sẽ nhận được gói quà nông trại 'Vùng đất điền viên'!

Đến đây nào, nhanh chia sẻ bài viết này, mang tin tốt đến cho bạn bè người thân đi!

Cuối cùng, cảm ơn @Viện nghiên cứu Đế quốc V, nhờ công sức và sự nỗ lực của mọi người, người dân vũ trụ không cần phải khóc thầm nữa rồi.

Đầu chó.jpg"

"Viện nghiên cứu Đế quốc V: Sau khi công bố kết quả kiểm tra đo lường các tựa game giả lập ra mắt trong năm nay, chúng tôi vẫn luôn không ngừng nghiên cứu.

Bây giờ, cuối cùng chúng tôi cũng có thể thông báo tin tức tốt này đến toàn thể Đế quốc, 'Chứng đứt gãy gien' hành hạ người dân suốt bao năm qua, cuối cùng cũng gặp được thiên địch mà số phận an bài.

Trồng trọt, hoặc nên nói là buông bỏ hoàn toàn ham muốn chiến đấu và phá hoại trong lòng, nhàn nhã hưởng thụ sinh hoạt của mình, làm bất cứ chuyện nào mà mình muốn, mới là các tối ưu để thế giới tinh thần của mọi người bình ổn lại.

Dựa theo kết quả nghiên cứu trước mắt, tiến vào 'Vùng đất điền viên', hưởng thụ cuộc sống làm nông chính là phương pháp trị liệu hiệu quả nhất.

Vấn đề tiêu chuẩn đăng nhập đã giải quyết giúp mọi người rồi, xông lên nào!"

"Bộ quân sự Đế quốc V: Dự án gieo trồng trên 'Sao Hi Vọng' quân đội hợp tác cùng anh Bạch Lê và Viện nghiên cứu Đế quốc đã đặt được thành quả bước đầu, tỷ lệ hạt giống nảy mầm lên đến 80%, nông sản thu hoạch được hoàn toàn không giống như được chăm sóc bằng robot canh tác trên các hành tinh nông nghiệp khác, không mùi không vị.

Hợp tác này sẽ được tiếp tục tiến hành, tin tưởng sẽ đến một ngày, người dân Đế quốc có thể nếm được món ăn hương vị thơm ngon như trong 'Vùng đất điền viên' ngay ở hiện thực."

Ba thông báo được đăng gần như cùng một lúc, nội dung không khác gì sao Hỏa đâm vào trái đất, "Đùng đùng đùng", đâm liên tiếp ba phát vào toàn thể nhân dân Đế quốc.

"Dạ Minh: Chờ chút đã, lượng thông tin hình như hơi nhiều, để tôi thở đã...

Được rồi, giảm sóc xong, ý mà Xingbo mấy người Lê Lê đăng lên, có phải là những người không cướp được tiêu chuẩn đăng nhập như chúng ta cũng có thể vào game không?

Còn nữa còn nữa, chúng ta vào game chữa 'Chứng đứt gãy gien' xong, có phải ngoài hiện thực cũng có thể có cơ hội ăn rau dưa hoa quả thơm ngon tuyệt vời không?"

"Tinh Lan xanh thẳm: Chắc chắn là ý này, không thể sao được!

Trời đất thánh thần Allad Jesus thần Zeus ơi, tôi kích động đến độ muốn tắc cả thở rồi!

Tiêu chuẩn đăng nhập, chứng đứt gãy gien, thức ăn thiên nhiên í ẹ ngoài thực tế, không ngờ ba vấn đề khó đè nặng trên đầu tất cả người dân vũ trụ lại được giải quyết trong cùng một ngày đấy! ?

Cảm ơn Viện nghiên cứu Đế quốc, cảm ơn thượng tướng cùng các chiến sĩ quân đội, cuối cùng, cảm ơn Lê Lê đã vì cuộc sống của chúng ta mà mang đến thay đổi to lớn như vậy QAQ!"

"Bụi Tuyết: Ý ý ý?

Hóa ra nhân viên quân đội cùng Viện nghiên cứu Đế quốc chạy tới 'Sao Hi Vọng' là để trồng trọt à?

Trước đó thứ thần thần bí bí, làm tôi với đám bạn đoán tới đoán lui mãi, đáp án cuối cùng lại là cái này, thật sự khiến người ta phải bất ngờ nha!

Trước không cần quan tâm nhiều, tôi phải chạy lên trang web game hẹn lịch đăng ký tài khoản đã, chưa bao giờ tôi mong đến ngày thứ hai như hôm nay!"

"..."

Ngày thứ hai, "Vùng đất điền viên" đúng giờ đá mọi người ra khỏi game, bắt đầu bảo trì.

Hai vị viện trưởng tự mình ra trận, giúp Bạch Lê nâng cấp thiết bị từ cấp S lên cấp SSS.

Vì để thể hiện sự tồn tại độc nhất vô nhị của nó, thiết bị tạo dựng game giả lập hình vòng tay còn được khắc lên dòng chữ "SSS" màu vàng.

Bạch Lê đưa nó cho mọi người xem một lượt, rồi mới đeo lại vào cổ tay mình.

Suốt cả tháng sáu, toàn bộ người dân Đế quốc đều hận không thể ở rịt khong game, dù sao cũng là trò chơi đã ngóng đợi suốt nửa năm trời, vốn tưởng mình không còn cơ hội nữa, trên trời bống dưng lại đập tới một niềm vui bất ngờ, để bọn họ có thể đi vào, không cần biết là thế nào, cứ phải chơi cho đã đã rồi nói.

Cuối tháng, "Cuộc thi thiết kế game giả lập" dựa theo thông báo trước đó, kết thúc trước thời gian, "Vùng đất điền viên" do Bạch Lê chế tác toàn toàn xứng đáng với ngôi vị đứng đầu.

Tối hôm đó, người chơi dùng pháo hoa tự chế, bắn pháo suốt đêm trong game, coi như để chúc mừng cho Bạch Lê.

Đương nhiên, nhiều thôn cùng bắn pháo hoa như vậy vẫn có mấy sự cố nho nhỏ xuất hiện.

Dựa vào thống kê không trọn vẹn, tối hôm đó cỏ khô, cành cây khô ở tổng cộng 128 thôn bén lửa, trong đó có 103 thôn phát hiện sớm dập lửa kịp thời, 24 thôn có hơn 1 căn nhà bị thiêu rụi.

Thôn còn lại thì tương đối xui xẻo, vốn đã ít nước, không khí lại hanh khô, đã vậy đây lại là một thôn mới, cháy lớn một hồi, nhà cửa trong thôn cháy hết ráo, tóc tai cũng xém lửa, người chơi mới thiếu chút nữa bị thiêu cháy mở ra hình thức sinh tồn địa ngục, làm lại tất cả từ đầu.

Chậc, đang vui lại thành chuyện rủi.

Sau khi biết chuyện, Bạch Lê vội vàng tăng thêm module tuyên truyền phòng tránh hỏa hoạn cho tất cả các NPC trong game, thỉnh thoảng lại kéo người chơi lại nhắc nhở một câu, cố gắng không để bi kịch tái diễn lần nữa.

Chờ người dân vũ trụ điên cuồng chơi game được một tháng, họ dần dần cũng tìm được điểm cân bằng giữa game và cuộc sống hiện thực, sau đó mới chợt nhớ ra, hình như một tháng rồi mình không đi thăm người nhà đã lui về kỳ con non trên "Sao Hi Vọng".

Theo thói quen chạy đi mua vé, lại phát hiện muốn tới "Sao Hi Vọng" thì phải đặt vé trước.

Ây...

Thôi được rồi, đặt trước thì đặt trước, thao tác xong hết, lại phát hiện ở khu đặt vé còn có thêm một nút lệnh "Liên hệ hẹn trước với đối tượng", tò mò nhất thử một cái, một cửa sổ trò chuyện video trực tiếp bật ra.

Video rất nhanh được kết nối, trong màn hình xuất hiện một gương mặt quen thuộc.

Người này, không phải là ông nội của mình sao?

Sao ông khôi phục được hình người rồi?

Ông khôi phục hồi nào vậy?

Mà sau khi khôi phục xong lại không liên hệ với người nhà, để bọn họ tới "Sao Hi Vọng" đón về?

Nhiều câu hỏi như vậy được đặt cùng một lúc, ông nội lại đảo mắt hết bên này đến bên kia, hỏi một đằng trả lời một nẻo.

"Ôi, cháu ngoan của ông, ông rất mừng vì cháu đã gọi video cho mình.

Gần đây đang vội vào game chơi đúng không?

Ông ở đây tốt lắm, cháu không cần mất thời gian đến thăm đâu, rảnh rỗi gọi video ha?"

"Ông, gọi video làm sao mà tốt bằng đến gặp trực tiếp được."

Cháu trai không muốn, nói: "Cháu đã đặt vé rồi, trời sáng xuất phát, buổi chiều là tới nơi, đến lúc đó cháu đưa cả ba mẹ tới, cùng đón ông về nhà nhé!"

Nếu đã khôi phục lại hình người, đương nhiên là phải về nhà sống, khôi phục sinh hoạt lúc trước!

Cháu trai vui mừng nghĩ, chờ lát nữa cậu ta sẽ báo lại tin vui này cho cả nhà biết!

Không ngờ, vừa dứt lời, đã bị ông nội từ chối nguây nguẩy: "Không không không, ông không về đâu, ông ở đây tốt lắm, chỉ tốn có chút tiền là đã mua được nhà ở rồi, rau dưa ông trồng mới gieo hạt chưa được bao lâu, làm sao mà rời đi được!

Mấy đứa có muốn qua thì cũng đừng nói đến chuyện đưa ông về, này mà để những người khác nghe được, kiểu gì họ cũng đạp vỡ cả cửa, đến hỏi ông có muốn bán nhà không đấy."

Nói đến đoạn sau, ngữ khí của ông nội nghe lại càng tự đắc, luôn khoe khoang với cháu trai là mình may mắn nên khôi phục sớm, nếu không thì không thể giành được quyền cư trú trong khu nhà ở đầu tiên được khai phá này!

Cháu trai nghe ông nội nói đến đoạn, gần đây thú nhân khôi phục hình người trên "Sao Hi Vọng" đang rầm rộ học canh tác với người của quân đội và Viện nghiên cứu Đế quốc thì bắt đầu thấy hoa mắt chóng mặt, có loại cảm giác hốt hoảng khi cảnh tượng giả lập và hiện thực trùng lặp lên nhau.

Sau khi ngắt cuộc gọi, cháu trai bị gió lạnh bên ngoài thổi thẳng vào mặt, đầu óc cùng lỗ tai bị lời của ông nội là nóng lên cuối cùng cũng hạ nhiệt, lúc này mới nhận ra nguyên nhân ông nội không muốn bọn họ tới đón.

Đừng nói là...

Ông nội lo, bọn họ tới sẽ cướp việc trồng trọt của ông nhé?

Nói thế nào nhỉ, nghe cũng có lý lắm.
 
[Edit Hoàn] Cùng Nhân Dân Vũ Trụ Trồng Rau Nuôi Gà
Chương 274 + Chương 275


12/03/2023

Edit: Nhật Nhật

...

Chương 274.

Ngoại truyện

Trong lịch sử của "Vùng đất điền viên" cũng có mấy lần xuất hiện BUG.

Những BUG này xuất hiện rất đột ngột, lại đúng vào lúc 2 giờ sáng, kéo dài liên tục gần một ngày, đến 24 giờ hôm đó thì nhanh chóng biến mất, khôi phục trạng thái ban đầu.

Vì nó đến bất chợt, không để lại một chút dấu vết nào, thành ra Bạch Lê và nghiên cứu viên Viện nghiên cứu Đế quốc cùng nhân viên công tác của "Giải thi đấu thiết kế game giả lập" kiểm tra đi kiểm tra lại vô số lần cũng không tìm ra được nguyên nhân cụ thể, hơn nữa nó cũng không tạo thành ảnh hưởng nào với trò chơi, nên buồn bực một hồi Bạch Lê cũng để kệ nó như vậy.

Không kệ cũng không được, cậu hoàn toàn không nhận ra bất cứ dấu hiệu cảnh báo nào, trước mấy lỗi BUG kỳ kỳ quái quái này, tất cả mọi người đều bó tay bất lực.

Mà quan trọng hơn là, diễn biến tiếp theo của chuyện này có chút ngoài ý muốn, có đến 90% người chơi chào đón lỗi BUG này, thậm chí còn không ít lần nói có BUG như vậy rất thú vị.

10% còn lại, cũng không chán ghét BUG này lắm, chỉ là sau khi bị tổn thương cả về tinh thần lẫn thể xác, mỗi lần nhắc tới họ đều lộ ra biểu cảm thống khổ "Sống sót sau đại nạn".

Nhưng có khi nhắc đến nhiều quá, người bên cạnh sẽ ném lại cho họ ánh mắt hoang mang, nếu sợ thật, sao mấy người còn cứ nhai đi nhai lại mãi thế?

Sáng sớm nay, Bạch Lê đang rúc trong lồng ngực Văn Tinh Diệu ngủ ngon lành, thì đã bị tiếng thông báo liên hồi trong nhóm chat nhỏ bạn game của mình đánh thức.

[Nằm chơi cũng thắng]: "Bạch Lê, thượng tướng, không xong rồi, trò chơi xuất hiện BUG!

Hai người nhanh lên game xem đi, không ít người ngay cả đường cũng không đi được kìa!"

[Đào ăn thật ngon]: "Đúng đúng, thầy, thầy, giờ cả thôn đều chật cứng người, ngay cả cửa phòng em cũng không ra được QAQ!"

[Mì Giòn]: "Ai mà chả vậy, anh đây là streamer chuyện lạ số một của 'Vùng đất điền viên' mà cũng không thể phát trực tiếp, tường thuật lại tình hình cho mọi người, thật sự là có lòng nhưng không có sức..."

[Mơ về ngôi sao xưa]: "Tôi không có mập, tôi chỉ hơi bồng bềnh tí thôi...

Mau trả lại dáng người trước đây cho tôi..."

Phía sau còn có không ít tin nhắn của mọi người, cho dù là người luôn tương đối bình tĩnh lý trí như [Xới cho tôi bát cơm], [Mi có gan không], [Tôi không lắm lời] cũng không khỏi thay đổi phong cách mọi khi, bắt đầu tay chân luống cuống.

Mà vị cứu tinh được mọi người trông chờ, sau khi xem lịch sử trò chuyện trong nhóm chat một lượt, lại mờ mịt không hiểu gì.

Này là sao đây, mọi người đang nói cái gì thế, sao cậu xem xong mà chẳng hiểu gì cả vậy?

"BUG" là gì thì cậu hiểu, nhưng sao lại bảo người chơi trong game không thể đi nổi, tổng hợp thông tin từ những gì mọi người nói, hình như hình thể của mọi người có thay đổi rất lớn.

Là cao lên?

Hay phì ra?

Dù sao cũng không thể là biến thành một cục tròn tròn nhìn không ra hình người chứ, đúng không?

"Mọi người đừng vội, để tôi vào game xem sao."

Bạch Lê trồi lên, an ủi một câu trong nhóm, chuẩn bị rời giường.

Trước khi đi còn vò vò lỗ tai tròn còn chưa kịp thu hồi trên đỉnh đầu Văn Tinh Diệu một phen, sau đó đỡ eo xuống giường trong ánh mắt bất đắc dĩ của đối phương.

Ây, tối qua play kiểu mới đúng là rất thí vị, nhưng mà lần sau vẫn đừng chơi kiểu này nữa thì hơn.

"Dậy nhanh nào dậy nhanh nào, chúng mình cùng lên trò chơi xem thế nào."

Bạch Lê thúc giục Văn Tinh Diệu một tiếng, mình thì chạy vào phòng tắm rửa mặt.

Chờ hai người rửa mặt mũi xong, lại thay quần áo ở nhà thoải mái, lúc ăn cơm cả hai đều đã biết được đầu đuôi câu chuyện.

Rạng sáng nay, lúc 2 giờ, theo như mấy người chơi còn cày game lúc bấy giờ kể lại, bầu trời đột nhiên bị một tầng sương mù màu đỏ nhạt bao trùm, một phút sau mới tan đi.

Ban đầu mọi người đều không cảm thấy gì, dù sao cũng là ở trong game, có xuất hiện tình huống gì cũng chẳng kỳ quái.

Mãi đến khi bọn họ từ từ cảm thấy được, bản thân đi lại hình như khó khăn hơn, cánh tay bắp đùi trở nên to hơn, dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy, lại đi ra chỗ bờ sông hoặc về nhà soi gương thử, ôi chao, cái người mặt phị trong gương này là ai đây?

Không chỉ có những người ở lại trong game, mà người chơi nghỉ ngơi xong online tiếp cũng xuất hiện tình trạng tương tự.

Khi chuyện mới xảy ra, diễn đàn có thể nói là ồn ào náo nhiệt cô cùng, ai cũng mồm năm miệng mười thảo luận xem, có phải là trò chơi xuất hiện lỗi không.

Nhưng chờ người chơi phát hiện, ngoại trừ nhân vật của mình trong game phát phì ra thì không có gì thay đổi cả, tất cả lại bình tĩnh lại, bắt đầu tự hỏi.

Bây giờ "Vùng đất điền viên" không còn là một game giả lập quèn có nhõn 500 người chơi nữa, dân số Đế quốc là bao nhiều thì trong trò chơi có từng đấy game thủ.

Kể cả mỗi người chỉ gạch một nét thôi, thì suốt một đêm kiểu gì cũng thảo luận ra được nguyên nhân khả dĩ nhất.

Ai ai cũng biết, phát phì, trừ bỏ việc bản thân mắc bệnh hoặc bị ảnh hưởng từ thú hình, lý do lớn nhất còn lại, cũng chính là nguyên nhân chủ chốt nhất, chính là do ngày thường ăn nhiều quá.

"Vùng đất điền viên" là trò chơi gì nào, ngoài trừ làm ruộng ra, nổi tiếng nhất chính là đủ các loại món ngon.

Nhỏ từ bánh bao trắng giá 2 đồng trong tiệm tạp hóa của trưởng thôn, lớn đến giỏ thực phẩm chỉ cần bỏ ra 10 tinh tệ là có thể mua trong khu mua sắm.

Mấy cái này chỉ cần có tiền là có thể mua được, mặt khác, nhưng người chơi ví tiền eo hẹp còn có thể chọn cách tự mình vào rừng săn bắt thu thập, tự mình bắc bếp nấu cơm, muốn ăn cái gì thì làm cái đó.

Game thực tế ảo, còn có ưu điểm nổi bật nữa là ăn hoài không béo.

Ai mà ngờ được, có một ngày, trò chơi sẽ xuất hiện một BUG kiểu "Ăn nhiều béo nhiều, ăn ít béo ít" chứ.

Chuyện này hoàn toàn có thể nói là "Quả báo không phải không tới, chỉ là chưa đến lúc mà thôi", lúc phân tích được ra nguyên nhân, tất cả mọi người đều choáng váng.

Hóa ra bọn họ béo thành quả bóng thế này, đều là do ngày thường ăn quá lắm à?

Nhưng mà...

Nhưng mà ngoài ăn ra bọn họ còn cả trồng trọt, câu cá, đào quặng, thu thập nữa mà, căn cứ vào định luật bảo toàn năng lượng, kiểu gì bọn họ cũng phải gầy hơn một chút mới đúng.

Loại bất mãn này vừa nổi lên, lập tức bị xối cho một chậu nước lạnh: "Ê này, người anh em, lời này cậu nói không đúng ròi, hàng xóm cách vách nhà tôi, về phương diện ẩm thực không có nhiều hứng thú như chúng ta, chỉ ăn một ngày ba bữa cơm, vẫn lao động như bình thường, BUG lần này, tôi béo thành quả bóng, còn anh ta lại chỉ từ một cằm biến thành hai cằm, khác biệt so với trước kia không lớn lắm.

Xem ra BUG lần này vẫn rất logic ha, đã trừ đi lượng tiêu hao khi làm việc hàng ngày của chúng ta rồi, u hu hu!"

Có ví dụ trực quan, comment trong topic hiếm thấy khựng lại ba giây, sau đó mới có người tiếp lời.

"A a a!

Nói như vậy chúng ta đều là béo thật không có giảm bớt sao?

Tôi bây giờ nhìn bắp đùi núng nính của mình là đau khổ không thốt nổi thành lời rồi, đáng ghét, nhất định là do ngày thường lượng vận động trong game của tôi quá ít, cho nên mới thành như bây giờ, dù sao cũng không phải là lỗi của đồ ăn ngon!"

"Vốn sau khi ngồi sập cả giường trong game, tôi còn có chút không vui, nhưng mà nghĩ đến tất cả thịt mỡ trên người mình bây giờ đều là tiêu vàng thật bạc trắng đắp ra, trong lòng tôi không hiểu sao lại thấy kiêu ngạo!

Nhưng mà kiêu ngạo thì kiêu ngạo, tôi vẫn mong cái BUG này nhanh nhanh hết đi, dù sao, béo tròn thế này vẫn có chút ảnh hưởng đến việc ăn uống của tôi!"

"Ây, nếu đã nói đến vậy rồi, tôi đây cũng xin được khoe một tí.

Đợt trước trong hoạt động "Mùa bội thu", để tiện kiểm tra trong lượng nông sản với gia súc, tôi đã mua trọn một bộ cân về, vừa rồi tôi ở trong nhà tự nhảy lên cân thử, mọi người đoán thử xem, tôi thế mà nặng tận 190kg! !

Đây là bằng một phần năm trọng lượng con heo nặng nhất rồi đấy!

Ôi, đợt hoạt động "Mùa bội thu: mà có hạng mục thi đấu thể trọng cá nhân, nói không chừng tôi sẽ giành được hạng nhất toàn thôn ấy chứ?"

"Ha ha ha, nghe lầu trên nói xong tôi cũng muốn đi cân thử một phát coi sao!

Nói lại, ban đầu đúng là có chút không quen thật, nhưng giờ tôi lại thấy khá tốt.

Giờ sờ sờ vuốt vuốt chỗ thịt mỡ trên người, tôi thực sự thích không muốn buông tay, vừa mềm vừa đàn hồi, hoàn toàn không có cảm giác nhờn dính, này phỏng chừng là filter béo khỏe béo đẹp mà trò chơi tăng thêm cho chúng ta nhỉ?"

"Khụ khu, trước tiên chúng ta đừng nói đến chuyện nặng hay không nặng, sờ sướng hay không nữa, cách vách mới lại có người đăng topic, thôn bọn họ hình như nhân dịp Bug lần này, tổ chức thi đấu vật, còn nhân tiện livestream nữa kìa, hai ông béo ú đẩy tới đẩy lui, xem cũng hay ho lắm!"

"Ngoài đấu vật, tôi còn thấy có mấy cuộc thi đơn giản trắng trợn hơn nữa cơ, cuộc thi hoa hậu 'Người béo đẹp nhất', cuộc thi nam vương bụng bự, ha ha ha, trí tưởng tượng phong phú quá, không nói nữa, tôi phải đi xem livestream đây!"

"... ..."

Đề tài càng nói càng lệch đề, rõ ràng là một vấn đề vô cùng nghiêm túc, nhưng lại bị đám cư dân mạng hề hước này biến thành hoạt động trong game.

Bạch Lê bắt đầu tượng tưởng, lúc này hình ảnh trong game tuyệt mỹ đến độ nào......

"Sao lại có một Bug kỳ quái như vậy nhỉ?"

Bạch Lê đau đầu day day huyệt thái dương, có chút mở mịt.

Vốn dĩ hôm nay là một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác, vậy là lại bị cái BUG "Ăn nhiều béo nhiều, ăn ít béo ít" này nhuộm lên một sắc thái khác.

Bạch Lê nhịn không được nghĩ, không biết mình ở trong game có phàm ăn hay không, ăn xong có nhớ tập thể dục hay không.

May mắn là, cậu tuy thích ăn nhưng lại không quá coi trọng việc ăn uống, hầu hết đều chỉ ăn no bảy tám phần (Tuy là trong trò chơi không có cách nói này), cảm thấy dạ dày bắt đầu căng căng rồi là ngừng, chắc là...

Sẽ không béo lắm đâu ha?

Văn Tinh Diệu thấy biểu cảm này của Bạch Lê thì biết ngay cậu đang nghĩ gì.

Nhóc hồ ly này ngày thường tuy không treo một số chuyện ở ngoài miệng, nhưng Văn Tinh Diệu biết, cậu vẫn rát chú ý đến hình tượng của mình, nếu sau khi online, phát hiện bản thân phì ra một vòng lớn, sợ là sẽ chết sững mất.

Trừ khi sửa được BUG, bằng không cậu sẽ không online nữa.

Chẳng qua là ở bên ngoài nghĩ cách cũng không ích gì, vẫn phải vào game xem thử mới biết được.

Hai người cùng nhau nằm vào khoang trò chơi nhắm mắt lại, khi mở mắt ra thì đã ở trong giao hiện đăng nhập của game, sau khi vào trò chơi, mở cửa nhà nhìn thấy đối phương cũng vừa đi ra thì mỉm cười với nhau.

Ừm, không tồi, không xuất hiện tình trạng béo phì, này chứng tỏ ngày thường bọn họ giữ dáng rất không tồi.

Giống như những gì Bạch Lê đã nghĩ, phong cách trong game đúng là vô cùng quái dị.

Từ chỗ bọn họ ở đi ra ngoài, vào trung tâm thôn, người gặp được trên đường đều là những gương mặt "Xa lạ".

Mặt ai nấy đều như bóng cao su được thổi phồng lên, kéo căng ra, phải nhìn thật kỹ mới có thể nhận ra, người này rốt cuộc là ai.

Thấy hai người Bạch Lê và Văn Tinh Diệu, đôi mắt bị ép thành một đường chỉ của nhóm "Bóng cao su" lập tức chảy xuống hai hàng lệ, hu hu hu, đều là chơi game nông trại, có sao dáng người của Lê Lê và thượng tướng lại không phì ra một chút nào chứ?

Nghĩ đến mấy món thức ăn nhanh do Lê Lê và "Thực phẩm Vị Cổ" hợp tác với nhau, dùng nguyên liệu thiên nhiên chế biến ra, mới được quảng bá gần đây, bọn họ loáng thoáng có một suy đoán: Đừng nói là Lê Lê và thượng tướng đã âm thầm lén lút ở sau lưng họn họ ăn được đồ ăn ngon rồi nhé?

Bạch Lê cưỡi gấu trúc đi dạo gắp nơi trong game, cuối cùng ở chỗ sâu trong mỏ quẳng phát hiện một viên đá tỏa ánh sáng nhàn nhạt màu đỏ.

Sau khi kiểm tra đo lường, viên đá này chính là một chuối số liệu thuần, cũng chính là "BUG" mà ban ngày bọn họ tìm đã lâu, khi mấy người Bạch Lê phát hiện ra nó, năng lượng bên trên đã tiêu hao gần hết, chỉ còn lại một chút nhỏ, có lẽ không bao lâu nữa, chờ năng lượng này hoàn toàn tan biến, BUG sẽ biến mất, trò chơi cũng khôi phục bình thường.

Phân tích đến đây, Bạch Lê và Văn Tinh Diệu tính toán, đơn giản ngồi canh ở đây, chờ xem sau khi viên đá này biến mất, mọi người có khôi phục lại được dáng người ban đầu hay không.

Quyết định của bọn họ rất nhanh đã bị những người khác trong game biết được, vì thế, tất cả gian nan di chuyển thân thể tròn vo của mình, đi về phía mỏ quặng.

Dù sao cũng là một sự kiện lớn trong game, có thế nào cũng phải tới tham dự một chút.

Nhưng mà, các thôn dân mải vui quên mất một chuyện rất quan trọng, rằng họ nay đã khác nữa, dáng người họ bây giờ phải to gấp ba lần trước kia, vốn bên trong mỏ quặng đã tương đối chật chội, giờ lại bị một đám người cãi cọ ồn ào dồn vào, chưa tiến vào được mấy người, cửa vào mỏ quặng đã bị lấp kín.

Thậm chí người may mắn tới sớm cũng không thể tránh khỏi, trong cảnh tối lửa tắt đèn, có người bất cẩn bị kẹt vào một cái khe không tính là nhỏ lắm giữa hai tảng đá, y như một con mèo béo siêu tự tin với hình thể của mình, bị mắc kẹt còn trưng ra khuôn mắt ngốc nghếch vô tội.

Thôn dân bản phát phì: "... ..."

Bạch Lê & Văn Tinh Diệu: "... ... ..."

Cứu mạng với, làm thể nào để cười như điên mà lại không phát ra tiếng!

Cuối cùng, nhưng người chen vào mỏ được hai người Bạch Lê lần lượt giải cứu, bóng người cao lớn tròn trùng trục, dưới ánh đèn mỏ mờ mờ ảo ảo lại được phủ thêm một tầng bóng đen nữa, nhìn rất áp lực.

Còn những người chưa tới được mỏ quặng, hoặc là bị chặn ngoài cửa, sau khi nghe Bạch Lê khuyên bảo thì đều không muốn chui vào nữa, thao vào đó ngồi chờ kết quả bên ngoài.

Chờ một lần, đến tận gần 12 giờ đêm.

Mắt thấy viên đá màu đỏ kia càng lúc càng nhỏ, mọi người ít nhiều gì đều có chút dự cảm, vì thế chọn "Tận hưởng niềm vui trước mắt", sôi nổi hào hứng lấy đồ ăn từ trong ba lô ra.

Sức mạnh của BUG rất lớn, mọi người vừa ăn vừa quan sát sự thay đổi của bản thân và những người xung quanh.

"Ha ha, tôi ăn hết một cái hamburger, cánh tay lập tức phình thêm ra một vòng, chơi vui thật đấy!"

"Uống một cốc Coca vào bụng, eo lại phì ra thêm 0.5cm, ợ ~"

"Trời địu, cacbonhydrar quả nhiên chính là bom carlo, tôi ăn ba bát cơm với thịt kho tàu, người lập tức nặng nề hơn này!"

"Ây, viên đá kia sắp biến mất rồi, mấy người chúng ta chụp chung kiểu ảnh đi, trải nghiệm lần này thiệt là thú vị!"

"Ờ, chụp ảnh chung thì được, nhưng có anh trai hay chị gái nào biết photoshop không, đến lúc đó có thể chỉnh cho Lê Lê và thượng tướng cũng béo ra tí không?

Bằng không nhìn hai người họ thực sự không hợp với chúng ta!"

"... ..."

Các thôn dân phát phì bàn tán rôm rả, líu ra líu ríu hết sức náo nhiệt.

Chờ qua 12 giờ đêm, viên đá hoàn toàn biến mất, luồng sáng màu trắng bạc phủ xuống, dáng vóc của tất cả người chơi đều chầm chậm thon thả trở lại, từ size XXXXL biến trở về size L, thân nhẹ như yến, cảm giác như có thể bay lên được luôn.

Bạch Lê một lần nữa kiểm tra lại số liệu game, xác nhận BUG này sẽ không phát sinh nữa với lên mạng thông báo thông tin liên quan, còn đưa tặng mỗi người chơi một phần quà an ủi.

Người chơi nhận được quà tặng hào hứng mở ra xem, ôi chao, thế nào mà toàn là vật phẩm giúp giảm cân vậy nè? ?

Ầy, ở trong trò chơi, giảm béo là chuyện không có khả năng, vĩnh viễn cũng không có khả năng, sao Lê Lê lại không hiểu chứ ~

---o0o---

Chương 275

"Vùng đất điên viên" ra mắt năm thứ năm, "Chứng đứt gãy gien" đã hoàn toàn được kiểm soát, khắp Đế quốc không còn thú nhân nào lui về kỳ con non nữa.

Là đại công thần đứng sau tin tức này, "Vùng đất điền viên" vốn nên thành công vui về phía sau, trở thành ánh trăng sáng trong lòng người dân Đế quốc, vậy mà không ngờ nó lại có xu hướng càng ngày càng hot.

Hot thế nào ấy hả?

Không ít người dân Đế quốc mê làm ruộng, không còn tâm trí đâu để làm việc mà học tập nữa, sinh hoạt ngoài thực tế đều tùy tiện đối phó cho xong, ở trong thế giới ảo lại tốn bao công sức để xây biệt thự.

Bạch Lê nghĩ, như vậy không được, sao mọi người không phân biệt được đâu chính đâu phụ vậy, rõ ràng là nên sống cuộc sống ngoài thực tế thật tốt, sau đó lại vào game thư giãn, hưởng thụ thời gian nhàn nhã.

Vì thế rất nhanh, chính phủ Đế quốc khẩn cấp tung ra "Hệ thống chống nghiện game thực tế ảo", đối tượng nhắm đến không chỉ có trẻ em trong độ tuổi vị thành niên của Đế quốc, mà ngay cả người đã trưởng thành cũng không thoát.

Nhưng mà người sau so với người trước, các hạn chế vẫn được nới lỏng hơn chút chút.

Trẻ vị thành niên ở Đế quốc, mỗi ngày chỉ được chơi hai tiếng đồng hồ, ban ngày đi học đừng hòng nghĩ đến chuyện game gủng gì ở đây, đến buổi tối vào game chỉ có thể vội vã thu hoạch, gieo hạt, nhân 15, 20 phút cuối cùng để ăn uống thả cửa một hồi.

Vốn đã là năm thứ năm ra mắt, ngay cả người chơi lười biếng nhất thì cũng đã khai khẩn được ba, bốn trăm khối đất, kết quả bọn nhỏ chỉ trong một đêm lại trở lại trước thời kỳ giải phóng, muốn gieo hạt hết cho 100 khối đất cũng không đủ thời gian.

Người lớn thì đỡ hơn một chút, thời gian có thể chơi mỗi ngày là 12 tiếng, đảm bảo đủ để họ hoàn tất các công việc quan trọng, cũng miễn cưỡng đảm bảo thời gian để nghỉ ngơi.

Ngay sau khi hệ thống được đưa ra, tiếng kêu than ở Đế quốc có thể nói là dậy trời đất.

Nhưng thái độ của chính phủ rất cương quyết, không cần biết mọi người xin xỏ kêu gào thế nào, quyết định này cũng không có bất cứ thay đổi nào.

Vì để thời gian vào game của mình không bị giảm bớt, mọi người chỉ có thể bóp mũi chấp nhận.

Chờ sau khi thực hành một đoạn thời gian, cũng từ từ thành thói quen.

Sáng sớm hôm nay, Liễ Thần Vũ cùng người nhà chúc mừng sinh nhật 18 tuổi của mình xong thì không thể chờ thêm được nữa đăng nhập vào "Vùng đất điền viên".

Hệ thống chống nghiện game của Đế quốc tính tuổi vị thành niên chính xác đến từng giây, trước đó, cậu ta đã dùng hết hai tiếng, nhưng thời gian vừa đến, cậu ta lại có thêm 10 tiếng vào game nữa.

A ha, từ giờ về sau, cậu ta chính là người nông dân trưởng thành cao quý rồi!

Ba giờ chiều, Liễu Thần Vũ, với ID [Ô đỏ] trên đỉnh đầu đi vào "Vùng đất điền viên", phát hiện trong trò chơi đang có mưa nhỏ.

Từ khi có hệ thống chống nghiện game, cậu ta rất ít khi gặp được ngày mưa trong trò chơi, lúc này cảm nhận từng hạt mưa bụi lành lạnh rơi xuống người thì không khỏi ngừng chân lại xem.

Mưa không lớn, nhưng lại dày hạt,đứng ngốc trong mưa một hồi là sẽ ướt áo.

Xung quanh là một mảng sương mù bảng lảng, phong cảnh ở chỗ xa giống như được phủ lên một tấm lụa mỏng.

Lúc này bầu không khí vô cùng tươi mát, còn có chút lành lạnh, hít sâu một hơi, có cảm giác như lá phổi được thanh lọc qua.

[Ô đỏ] ngẩng đầu hít sâu một hơi, hơi híp mắt lại thấy trên đầu như có ánh sáng màu vàng nhàn nhạt, không giống mưa mà trước đây cậu ta thấy, trắng xóa một mảnh.

"Chậc, quả nhiên vẫn là ở trong game tốt hơn, kiểu cảnh sắc như nào trong đây cũng có!" [Ô đỏ] tự lẩm bẩm một câu, lại ngẩng đầu lên chụp mấy tấm ảnh, cũng không để bầu trời màu cam này ở trong lòng.

Mưa vẫn rơi rả rích, nhưng dựa theo kinh nghiệm của cậu ta, cùng lắm nửa tiếng nữa là mưa sẽ tạnh. [Ô đỏ] lập tức hành động, lôi ra một cái sọt tre lớn từ trong góc nhà kho, còn mang theo cả một cái cuốc cán dài, nghĩ nghĩ, lại lấy cả nón treo trên tường xuống, trang bị đầy đủ cho bản thân xong mới chính thức ra ngoài.

Lúc tới được rừng cây nhỏ ở ngoài thôn, cậu ta gặp được những người khác trong thôn kết bạn đi tới từ đủ mọi hướng.

Một thôn có 5 nghìn người, ở chung với nhau nhiều năm như vậy, tuy hồi lên đến cấp 50 có người chuyển đi thôn khác ở, nhưng những người ở lại kiểu gì cũng đã nhẵn mặt nhau.

Vì thế mọi người đều thân thiện lên tiếng chào hỏi.

"Ha ha ha, buổi chiều tốt lành, hôm nay đúng lúc trời đổ mưa, ẩm ướt thế này, trong rừng nhất định có rất nhiều nấm mới, đủ để chúng ta chia nhau hái ha!"

"Thoạt nhìn các anh em đều đến để hái nấm nhỉ, trang bị đầy đủ ghê ta.

Cái sọt tre lớn kia nhìn là biết tự đan, tay nghề không tồi, không tồi đâu!"

"Tôi nhớ lần trước trời có mưa là từ tháng trước ấy nhỉ?

Lúc đấy mưa đến nhanh mà tạnh cũng nhanh, mới kịp làm ẩm đất thì đã mưa tạnh gió ngừng, mặt trời lập tức ló ra, kết quả lần đó đến một cái nấm cũng không mọc, làm tôi thèm gần chết..."

"Hử?

Tháng trước không có mưa à, chẳng lẽ là tôi nhớ nhầm?

À...

Tôi nhớ ra rồi, chắc là lúc đó tôi ngủ trong phòng, nên bỏ lỡ trận mưa tháng trước."

"Hử, cũng có thể lắm, hơn nữa trong trò chơi đổ mưa đổ tuyết đổ mưa đá gì đó, một năm thôn nào cũng gặp được mấy lần, gặp nhiều quá trên diễn đàn cũng không buồn nhắc đến nữa, đương nhiên sẽ không có người cố ý tới nhắc chúng ta, này hôm trước trời mua đấy, bỏ lỡ là bình thường."

"Ha ha, thật hy vọng có chuyện không bình thường xảy ra, để thôn chúng ta được nổi danh một lần..."

Người cuối cùng lên tiếng chính là [Ô đỏ], cậu ta vừa nói xong, đang định nge xem mọi người đáp lại thế nào, thì thấy người đi đằng trước đột nhiêng dừng lại.

"Ầy, sao mọi người không đi tiếp?

Đi về phía trước thêm độ 10 mét là đến khu vựa mọc nhiều nấm nhất rồi...

Ơ." [Ô đỏ] vừa nói vừa đẩy người chắn phía trước ra, chui lên, sau đó chính mình cũng ngẩn người theo.

Trước mặt mọi người là những cây xanh thẳng tắp, cao chót vót, dưới gốc đây phủ đầy lá rụng và đất bùn ẩm ướt, mang theo mùi đất ẩm ngai ngái rất nồng, nhưng không tính là khó ngửi.

Trước kia mỗi khi trời đổ mưa, bắt đầu từ chỗ này, giữa những kẽ hở của đám lá khô sẽ mọc lên những cây nấm nhỏ xinh, múp míp.

Chúng nó đều có màu trắng xám, màu nâu vàng hay vàng nhạt tương đối đơn giản, thậm chí có cái còn trông như miếng gỗ mục, nhưng lại là đối tượng bị toàn dân đánh cướp.

Người trong thôn hái nấm nhiều lần, liền lưu truyền một cách nói, chính là "Nấm càng xấu, ăn càng ngon".

Nhưng hôm nay, những cụm nấm mọc trước mặt bọn họ lại hoàn toàn khác khác xa với ấn tượng trong quá khứ.

Có cái giống như được chạm khắc từ ngọc thạch, ngay cả bùn đất cũng không thể bám lên mình chúng nó; có cái lại có chóp nón màu đỏ tươi như một chiếc dù, bên trên như sợ quá đơn điệu, còn điểm thêm đốm trắng lấm tấm; có cái thoạt nhìn lại giống như một con sứa hồng, ngay cả chân nấm cũng là màu hồng nhạt.

Mấy cái đó thực ra trông vẫn còn tốt chán, gần chỗ đó còn có một đám nấm lớn, lớn lên trông y như người ngoài hành tinh.

Mọi người không hẹn mà đều há hốc mồm.

"Cái quái gì đây, là nấm à?

Sao trông hình thù của chúng nó kỳ quái thế, liếc mắt một cái, tôi lập tức thấy được cây nấm màu cam hồng trông như sừng hươu, cùng cây nấm màu xanh tím trông như óc heo, trông có vẻ không được ngon cho lắm, chúng ta có hái nữa không?"

"Ái chà, có cái trông như huyền ảo như sao trời ý, màu dâu tây với chocolate trắng cả màu kiểu Morandi [1] nữa, tùy tiện nhìn chỗ nào cũng khiến tôi cảm thấy kinh ngạc bất ngờ!

Tôi mắc kệ, tôi phải hái mấy cây về, kể cả có không ăn được thì vẫn có thể giữ lại làm kỷ niệm mà, đúng không?"

"Trời ạ, cái đám nấm này, phong cách hoàn toàn khác với trước đây, những người thích thể loại kinh dị chắc là mê lắm cho xem!"

"Ây ây ây, ai nói nấm này không ăn được?

Có khi là chúng loại mới Lê Lê mới cập nhật thêm thì sao, nấu lên ăn sẽ càng thêm ngon miệng!"

Mấy năm gần đây, tuy "Vùng đất điền viên" không có lần nâng cấp lớn nào, nhưng cập nhất nhỏ thì cứ cách một khoảng thời gian lại có.

Trừ cái này ra, Bạch Lê vẫn rất hứng thú với việc bỏ thêm chút gì đó vào game, như là đồ ăn đồ uống mới, kiểu dáng quần áo mới, nội thất mới, ngay cả cá biển, sau năm năm "Sửa cũ thêm mới" cũng đã có đến hơn một nghìn loại.

Cách đây không lâu, chủ để hot nhất trên diễn đàn chính là có người đi thuyền ra biển, vào lúc ánh trăng bao phủ mặt biển thì phát hiện có một con cá voi thật lớn, từ bên dưới nhảy lên, "Hát" với mặt trăng.

Lúc đấy, những người chơi thích ra biển lập tức kích động, không biết phải làm sao mới tốt.

Quay trở lại nói về nấm.

Được nhắc nhở như vậy, người chơi cũng nhớ lại đủ các kiểu niềm vui bất ngờ mà mấy năm nay Bạch Lê mang đến cho mình, trên mặt không khỏi nở một nụ cười hạnh phúc đầy ngốc nghếch.

Đúng vậy, Lê Lê vẫn luôn thêm thứ tốt vào trong game mà, lúc này có đủ các loại nấm màu sắc sặc sỡ mọc lên, hẳn cũng là một trong những "Thứ tốt" nhỉ?

Căn cứ vào niềm tin mãnh liệt với Bạch Lê và "Vùng đất điền viên", người chơi lập tức lao vào điên cuồng hái nấm, mãi đến khi nhìn khắp cánh rừng không còn một cây nấm lạ nào nữa, lần hái nấm này mới chính thức khép lại.

Mà chuyện giống như vậy, cũng xảy ra ở không ít thôn có mưa khác.

Có nấm trong tay, người chơi tự nhiên sẽ không giữ lại làm "Của để dành", có điều kiện thì trực tiếp bắc bếp trong sân nhà, đổ nước, cẩn thận rửa sạch chỗ nấm hái được, lại căn cứ theo sở thích của bản thân là cắt nấm lát hoặc khắc hoa, chờ nước sôi sẽ lập tức thả vào, đến lúc đó lại nêm nếm thêm một ít gia vị đơn giản là đã có một nồi canh nấm thơm ngon tươi mới rồi.

Mà người không có điều kiện thì cũng có cách riêng của mình, đơn giản nhất chính là cầm theo nấm mình mới hái được đi sang nhà hàng xóm bên cạnh, tôi có nguyên liệu anh có tay nghề, chúng ta chung nhau uống một ngụm canh nấm.

Canh nấm nấu xong, thơm thì đúng là thơm thật.

Nhưng độc, cũng là độc thật.

Một chén canh nấm vào bụng, rất nhanh đã có người chơi dính chưởng.

Vẫn là người chơi mới thành niên hôm nay, [Ô đỏ], nick này là lúc mới vào game cậu ta lấy bừa, dù sao hồi đó nhiều người cùng lúc ào vào game như vậy, nick lại không được đặt trùng với nhau, tên hay đã sớm bị lấy sạch rồi, cậu ta cũng phải khó lắm mới giật được cái tên nghe ổn ổn này.

Hôm nay lúc nhìn đến đám nấm trong rừng, cậu ta nhất định chỉ hái mấy cây nấm giống với tên của mình, đều có mũ nấm màu đỏ, phần chân nấm màu trắng bên dưới còn bị cậu ta chê bôi với người bên cạnh, nói là vẫn thích nấm đỏ từ trên xuống dưới hơn.

Ực một phát uống hết bát canh nấm tán đỏ chân trắng, [Ô đỏ] giống như được truyền linh khí, thăng thành tiên vậy, cả người lắc lư, một lúc sau ngẩng đầu nhìn ông anh đang ngồi bên cạnh, hai mắt cậu ta trợn to, dáng vẻ không thể tin nổi.

"Anh, anh...

Sao anh đột nhiên lại mọc ra ba cái đầu tám cái tay vậy...

Ối, chân cũng thật dài, bước một bước là ra được đến cổng sân luôn..."

"Ợ, có đâu, rõ ràng anh đây vẫn đẹp trai như cũ!

Nhóc ý, nhóc cạo đầu lúc nào thế hả, cái trán vừa sáng vừa bóng, trông y như cái bóng đèn vậy.

Nhưng mà thực ra nhóc hợp kiểu tóc này phết đấy, trông mắt nhóc to hơn, môi hồng, mũi cao chót vót như một ngọn núi..."

Hai người hoàn toàn không tức giận khi nghe đối phương hình dung về mình, mà còn ngây ngô cười, đầu óc rõ ràng không tỉnh táo, sau khi nghe được tiếng gà kêu "Cục tác" thì cùng nhau quay đầu nhìn về phía ổ gà.

Trong mắt họ, con gà đang đứng trên nóc chuồng kia không phải con gà mái già trong trí nhớ, mà là một con vật chưa từng thấy qua bao giờ.

Dáng vóc nó săn chắc, cao phải đến 2 mét, toàn thân được bao quanh bởi bộ lông bảy màu sặc sỡ, để lộ ra một đôi mắt thật lớn, nó chỉ có một chân, bám lên mái hiên biệt thự gà, bên sườn là một đôi cánh thật lớn, đầu cánh duỗi thẳng, sải cánh mỗi bên phải dài hơn 5 mét, phất một cái sợ là có thể tạo thành gió lốc được...

Hai người nhìn sinh vật kỳ quái kia, không những không thấy sợ hãi giật mình, trái lại còn thấy hưng phấn, nghiêng ngả lảo đảo tiến lên như muốn bắt lấy, trong miệng còn không ngừng la hét: "Tôi phát hiện ra thú cưng mới, tôi phải dùng tên của mình để đặt cho nó!"

Vì thế, cả cái sân rộng, rất nhanh đã bị hai người một gà làm cho gà bay chó sủa.

Gà mái già vô tội: Đời này, ta chưa từng thấy cạn lời như vậy!

Mà chuyện tương tự như vậy, cũng xảy ra trong nhà không ít người chơi đã ăn nấm, uống canh nấm...

Chờ Bạch Lê online, nhưng người chơi đáng thương này đã thoát khỏi trạng thái "Ngộ độc nấm" kéo dài một tiếng đồng hồ, một bên bàng hoàng, một bên lại tự hào chia sẻ cho những người chơi không kịp tham dự sự kiện này ảnh chụp mà không hiểu sao mình lại chụp được trong lúc bản thân trúng độc.

Hình ảnh chụp lại là hình ảnh trong mắt người chơi, nên kẻ tới sau cũng may mắn thấy được thế giới trong mắt người ngộ độc nấm.

Người xem tấm tắc bảo lạ, trên mặt lộ vẻ hâm mộ.

Bạch Lê: ?

Hình như mình đến muộn rồi, mà hình như là hoàn toàn không cần mình tới nhỉ?

Lúc sau, Bạch Lê dò hỏi những người chơi có mặt lúc đó, từ trong miệng họ biết được chi tiết "Bầu trời màu cam" này, không hiểu sao lại liên tưởng đến BUG "Ăn nhiều béo nhiều, ăn ít béo ít" mấy năm trước, trong lòng có loại dự cảm mãnh liệt, đây hẳn cũng là một BUG.

Hậu quả của BUG là những người chơi ăn nấm, sẽ rơi vào trạng thái ngộ độc nấm kéo dài trong vòng một tiếng đồng hồ.

Lúc bị ngộ độc, thế giới trong mắt người chơi sẽ có phong cách rất kỳ lạ, không phải kiểu người bình thường có thể tưởng tượng ra được.

Sau khi trạng thái ngộ độc chấm dứt, vẫn sẽ có triệu chứng ăn không ngon, cả người uể oải trong một thời gian ngắn nữa.

Sau đó cậu lại quan sát tình huống đổ mưa trong trò chơi thêm vài lần, trong rừng không thấy mọc ra những loại nấm màu sắc kỳ dị, hình thù quái lạ đó nữa mới xem như yên lòng.

Kế tiếp, chính là cập nhật trọn bộ bách khoa toàn thư về các loại nấm lên trò chơi, để người chơi xem xong học thuộc, không cần cái gì cũng bỏ vào miệng ăn...

Tin nhiệm cậu là chuyện tốt, nhưng có đôi khi, chính bản thân cậu cũng không thể dự đoán được trong game lại có những BUG dị như vậy.

Này vẫn chưa hết, NPC nhóc nghịch ngợm kế nghiệp chức "Đại sứ tuyên truyền phòng cháu chữa cháy" của ông ngoại mình, trở thành đại sứ tuyên truyền thứ hai, mỗi ngày đều ở trong thôn hát vè.

"Mũ đỏ, chân trắng, ăn xong nằm ván.

Nằm ván ngủ quan tài, mang vào núi chôn..."*

*Tôi chém đấy, chứ tôi dốt khoản thơ ca này lắm.

Gốc đây: 红伞伞, 白杆杆, 吃完一起躺板板. 躺板板, 睡棺棺, 然后一起埋山山 (Hồng dù dù, bạch côn côn, ăn xong cùng nhau nằm bản bản.

Nằm bản bản, ngủ quan quan, sau đó cùng nhau chôn sơn sơn)

Một bài vè kinh dị như vậy, "Vùng đất điền viên" tồn tại bao lâu, nó cứ thế lưu truyền bấy lâu, giai điệu rất có tính tẩy não, trở thành bóng ba trong lòng người dân Đế quốc, từ đứa trẻ ba tuổi đến người già mấy trăm tuổi, vứt cũng không vứt được.

_______________________

[1] Bảng phối màu Morandi được đặt theo tên của người họa sĩ nổi tiếng Giorgio Morandi (Italy).

Loại màu này không phải là màu, mà là một thuật ngữ đại diện cho một số màu rất tiên tiến, như một số màu hồng anh đào, xanh con công và vàng chanh.

Hiệu ứng của việc kết hợp những tông màu trong thiết kế có thể làm cho ngôi nhà của bạn trở nên vô cùng đơn giản mà cũng không kém sự sang trọng.

Cái nấm được tả như gỗ mục mà ăn ngon tôi đoán là nấm truffle

Cái nấm đỏ có độc kia nó là nấm tán giết ruồi. nấm tán giết ruồi là một loại nấm lớn với lá tia màu trắng, thường là với mũ nấm đỏ với các đốm trắng, và là một trong những loài dễ nhận biết nhất và được biết đến rộng rãi trong văn hóa dân gian.

Mặc dù nhìn chung nó được coi là loài nấm độc, nhưng các ca tử vong do ăn loài nấm này là rất hiếm, và sau khi luộc sơ để giảm độc tính và phân hủy các chất hướng thần thì nó có thể được tiêu thụ như là một loại thực phẩm trong một số khu vực ở châu Âu, châu Á và Bắc Mỹ.

Amanita muscaria ngày nay nổi tiếng với tính chất gây ảo giác của nó, với thành phần hướng thần chính của nó là các hợp chất của axit ibotenic và muscimol.

Nó được các dân tộc Xibia sử dụng làm chất gây say và thuốc truyền cảm hứng, có ý nghĩa tôn giáo trong các nền văn hóa này.

Hiện đã có nhiều đồn đoán về việc sử dụng truyền thống của nấm này là để làm say ở những nơi khác bên ngoài Sibia, như Trung Đông, Scandinavia, Bắc Mỹ hay đại lục Á Âu, tuy nhiên truyền thống như vậy ít được ghi chép kỹ trong các tài liệu.
 
[Edit Hoàn] Cùng Nhân Dân Vũ Trụ Trồng Rau Nuôi Gà
Chương 276


12/02/2023

Edit: Nhật Nhật

Sau bao nhiêu tháng ngày cuối cùng cũng hoàn bộ này rồi, edit trong khoảng thời gian bận rộn nên khó tránh khỏi nhiều sơ sót, cũng không check lỗi thường xuyên được, mọi người bỏ qua nhé.

Giờ tôi sẽ tập trung vào bộ "Người yêu cũ". nói vậy chứ tốc độ ra chương chắc cũng không thể nhanh nhẹn được, vẫn còn bận rộn lắm và chưa biết đến bao giờ mới bận xong nữa 🙂)))))))

Hẹn gặp lại mọi người ở truyện mới ha.

...

Chương 276

Bạch Lê không thêm ý tưởng về các hoạt động truyền thống thời Trái Đất cổ vào game, nhưng người chơi vẫn moi móc ra được, từ trong sách lịch sử tìm được bốn ngày lễ lớn là Tết Nguyên tiêu, Thanh minh, Đoan ngọ, Trung thu, lại phát hiện chúng nó có món ăn đặc trưng riêng, DNA lập tức chuyển động, tìm Bạch Lê năn nỉ ỉ ôi, kiên trì quấn lấy khiến cậu không còn cách nào, đành đồng ý tổ chức một hoạt động tương tự cho mọi người.

Nội dung hoạt động do người chơi tự mình lựa chọn, cuối cùng được chỉ định là "Lễ hội ẩm thực truyền thống Trái Đất cổ".

Lễ hội ẩm thực diễn ra trong ba ngày, lấy thôn làm đơn vị, hai ngày đầu được chia thành hai ca sáng tối, để lần lượt biểu diễn tiết mục đặc sắc của bốn ngày lễ trên.

Nội dung tiết mục cũng do người chơi tự mình dàn dựng, trong quá trình sẽ được phát một lượng lớn gói quà cùng đạo cụ, để người chơi tự do khám phá.

Toàn bộ ngày thứ ba thì để dành cho hoạt động ăn uống, người chơi tự thực hiện, sau đó đến cuối ngày sẽ chia vẻ với nhau.

Hoạt động sáng ngày thứ nhất chính là "Lễ Thanh minh", cũng là đại diện cho ngày xuân nắm ấm, bỏ cũ lấy mới, tràn đầy sinh khí.

Người chơi đầu tiên là đến chỗ trưởng thôn, mỗi người nhận lấy một cái bánh thanh minh có cho thêm các trạng thái khác nhau, sau đó mang theo đồ ăn mình đã chuẩn bị trước, ra cửa kết bạn đi đạp thanh.

Trong rừng cây, trên đỉnh mỏ quặng, bên cạnh hồ nước nhỏ, bờ biển, thậm chí là hòn đảo nghỉ mát đã được khai phá ngoài khơi, nơi nơi đều có bóng dáng của người chơi.

Bọn họ tạm thời buông việc nhà nông trong tay xuống, không cày game mà tập trung vào hoạt động đạp thanh này.

Người chơi có đầy đủ thông tin, còn rất nhàn nhã mang theo cây giống, tự mình dán diều giấy, quả cầu, gà trống nuôi trong nhà...

Trồng cây, thả diều, đá cầu, chọi gà...

Tất cả đều là những cái họ tra được trong sách lịch sử, là hoạt động đặc biệt trong ngày lễ thời Trái Đất cổ.

Trong quá trình này, khẳng định không thể thiếu những người chơi muốn nắm lấy cơ hội buôn bán làm giàu cùng những người chơi thuộc "Phần tử hiếu chiến" luôn nhăm nhe thi đấu với người khác.

Trong lúc nhất thời, tiếng hoan hô, tiếng cổ vũ, tiếng than thở, tức giận mắng người vang lên không dứt, chỉ đi một chuyến trong ngày đã khiến mọi người khắc sâu ấn tượng.

Chờ đến buổi tối, bản đồ lại biến thành trạng thái "Tết Nguyên tiêu".

Ngoài thôn bắc lên một cái nồi to, phu nhân trưởng thôn dân theo Hoa nữ và các NPC khác đang ngồi làm bánh trôi.

Không cần biết có phải là người dân có hộ khẩu thường trú trong thôn không thì đều có thể xếp hàng nhận lấy một chén năm viên bánh trôi.

Bánh trôi đều được nhân mè đen bên trong, bên ngoài mềm dèo, bên trong nhân bánh đậm đà, chỉ cần cắn một miếng nhỏ, mè đen bên trong sẽ tự động chảy ra.

Không ít người chơi ham ăn bị bỏng miệng, vừa há to mồm hà hơi, vừa không nỡ nhả miếng bánh trong miệng ra, khó khăn lắm mới ăn hết một viên, xong vẫn muốn hô to: "Ngon, siêu ngọt!"

Ăn bánh trôi xong đi vào thôn, người chơi lại chia binh làm hai đường.

Người tin tưởng vào tay nghề của mình mình thì chạy đi nhận một phần nguyên liệu, dựa vào bản vẽ làm lấy một cái đèn lồng thật xinh đẹp.

Mà người tự tin vào chỉ số thông mình của mình thì ồn ào chạy đi giải câu đố đèn.

Nội dung câu đố đèn tra được trên mạng rất ít, người chơi bèn mặt dày ném phiền toái này cho Bạch Lê xử trí, Bạch Lê cũng không khiến họ thất cọng, chuẩn bị đến mấy nghìn câu đố khác nhau, lại thêm vật phẩm và phần thưởng hấp dẫn, khiến người chơi nhìn mà gào thét đau đầu, nói mình chính là đồ ngốc.

" 'Kiêu ngạo hùa theo đám đông, nhưng vẫn ngây thơ như con trẻ, chỉ biết tự vội một mình', này là cái gì vậy trời, rõ ràng chữ nào tôi cũng biết, nhưng chúng nó đứng cạnh nhau thì tôi lại không thấy quen nữa?

Nói là một món đồ chơi, nhưng tôi đã nói hết tất cả các loại đồ chơi mình biết ra rồi mà vẫn không đúng QAQ!"

"Ông tốt xấu gì vẫn còn có phương hướng để suy nghĩ, tôi bốc phải câu này, ông nghe thử xem, 'Ngày mai nhật thực toàn phần', có một từ.

Cái này thì biết đoán kiểu gì, phạm vi quá lớn rồi!

Hự..."

"Tôi cũng có một chữ, các anh em nghĩ cùng tôi đi, đố là 'Bên trong có người', chậc chậc, người Trái Đất cổ sao thế, lúc viết câu đố đèn khẩu âm cũng không chuẩn, bình thường không phải lên nói là 'Ở đó có người' sao, hầy..."

"Phụt!"

Lúc nghe được câu cuối cùng, Bạch Lê không nhịn được cười ra tiếng.

Câu đố đèn này không phải là người ta bất cẩn viết sai, mà là yêu cầu bắt buộc như thế, "Bên trong - 内" lại thêm có "Người - 人", còn không phải chữ "Thịt - 肉" sao.

Chỉ có thể nói, với những người dân vũ trụ chưa từng biết đố đèn là gì, lại phải tiếp xúc với nhiều câu đố một lúc như vậy, quả thực là làm khó cho họ.

Có lẽ chọn câu đố nào đơn giản, ít cân não hơn một chút sẽ tốt hơn cho bọn họ.

Bên kia Văn Tinh Diệu đang cầm một tờ câu đố đèn, khổ não nghĩ ngợi, mày nhăn thành hình chữ "Xuyên - 川", vẫn còn đang xoắn xuýt, không muốn để Bạch Lê chê cười.

Bạch Lê vui vẻ xem náo nhiệt, lấy một xâu kẹo hồ lô từ trong ba lô ra chậm rãi ăn, còn cười hì hì nói, đêm nay đối phương đoán đúng mấy cái thì buổi tối đi ngủ sẽ hôn hắn bấy nhiêu cái.

Nhìn biểu cảm nóng lòng muốn thử trên mặt Bạch Lê, Văn Tinh Diệu suýt chút nữa offline tại chỗ, hừ, nhóc hồ ly háo sắc này.

Sau đó hắn bỏ câu đố đèn xuống, kéo người chạy đến một góc vắng, cúi đầu, hôn đối phương đến mức hô hấp khó khăn, tay chân nhũn nhão.

......

Mãi cho đến khi hết ngày, mấy nghìn câu đố đèn chỉ đoán được có một nữa.

Người chơi vẫn không chịu thua, còn ghi chép lại những câu chưa có đáp án, nói để về từ từ đoán sau, chờ lần sau hoạt động quay lại, bọn họ nhất định sẽ không mất mặt nhưng vậy nữa.

Hôm sau là đến "Tết Đoan ngọ" và "Trung thu", ban ngày đua thuyền rồng, thả điều, ăn bánh ú, sau đó còn muốn dùng chỉ năm màu tượng trưng cho ngũ hành tết thành vòng đeo trên cổ tay mình.

Người chơi đều là lần đầu tiên đan vòng bằng chỉ, khó tránh khỏi tay chân vụng về đôi chút, nhưng không cần biết là ai thì đều hết sức tự tin với thành phẩm do mình làm ra, cảm thấy chúng nó là cái vòng xinh đẹp nhất thế giới, còn tuyên bố chờ hoạt động kết thúc sẽ bảo quản lại món đồ thủ công này thật tốt, đặt ở ví trí bắt nhất trong nhà, để khách tới tham quan.

Tới tối, trên bầu trời là mặt trăng trắng muốt sáng ngời, do liên quan đến lễ hội nên sắc trời trong game được Bạch Lê cố ý điều chỉnh cho tối hơn không ít, nhưng nhờ có ánh trăng, trái lại khiến người ta cảm nhận được một bầu không khí khác.

Trung thu là ngày lễ đoàn viên.

Cho dù lúc vào game bị phân đến các thôn khác nhau, nhưng sau khi level của nhân vật lên đến cấp 30 thì người chơi có thể tự do đi lại giữa các thôn, chờ lên đến cấp 50, trong trò chơi lại mở thêm chức năng "Chuyển nhà".

Mỗi thôn đều chuẩn bị sẵn 20 suất cư trú dành riêng cho những người muốn chuyển tới, nếu người xin chuyển tới nhiều hơn 20, thì phải chờ thôn dân trong thôn đó dọn đi mới có có vị trí.

Hiện giờ qua mất năm phát triển, người dân vũ trụ đã sớm đạt thành mục tiêu bạn bè thân thích tụ tập trong cùng một thôn để chơi game.

Ngắm trăng, ăn bánh trung thu, uống rượu hoa quế.

Người một nhà quây quần bên nhau, nói nói cười cười, ngẫu nhiên nhớ về những người thân đã khuất, nhưng phần lớn vẫn là nói về cuộc sống hiện tại.

Nhờ có Bạch Lê và "Vùng đất điền viên", chứng đứt gãy gien cùng vấn đề thực phẩm tự nhiên đã được giải quyết toàn bộ, chiến tranh đã sớm lùi xa, cuộc sống yên vui mới bắt đầu được vài năm nay.

Bọn họ hẳn nên quý trọng khoảng thời gian tốt đẹp này, làm những chuyện mình muốn là mới đúng.

Cả một đêm, ánh trăng đều treo trên cao, có người chơi uống rượu hoa quế, có tí hơi men trong người bèn học theo người xưa làm mấy câu thơ, nội dung không đầu không đuôi khiến người xung quanh nghe mà phì cười, không biết ngày mai tỉnh rượu, bọn họ sẽ thấy mình lãng mạn hơn, hay là muốn đội quần nhiều hơn.

Ngày thứ ba, lễ hội ẩm thực bắt đầu khỏi động từ lúc sáng sớm.

Vốn đã ăn chơi nhảy múa suốt hai ngày, nhưng hôm nay người chơi vẫn sung sức y như cũ.

Phố lớn ngõ nhỏ, chỉ cần có thể đứng được đều có những quầy hàng được dựng lên.

Mặc kệ là có học kỹ năng nấu nướng hay không, ngày này người chơi đều vui vẻ cosplay chủ quán nhỏ một lần.

Bánh trôi, bánh ngải cứu, bánh ú, bánh trung thu, bốn loại thức ăn mới kéo theo rất nhiều người chơi, dựa trên bản gốc và cách hiểu của mình, mà làm ra.

Mấy năm nay, Bạch Lê và Văn Tinh Diệu vẫn ở lại "Thôn Nấm" như cũ, mấy người Văn Kiêu, Chúc Thước, Nhan Tư Nhã, Chúc Mặc Lăng cũng lục tục dọn lại đây.

Theo lý mà nói, "Thôn Nấm" là thôn đầu tiên trong "Vùng đất điền viên", cực kỳ có ý nghĩa kỳ niệm, thôn dân ở đây hẳn không nỡ dọn đi mới đúng, nhưng dù sao Bạch Lê cũng là người thiết kế trò chơi, người chơi có họ hàng ở thôn khác cũng nể mặt cậu, với hơn nữa là vì Chúc Mặc Lăng và Văn Tinh Diệu cùng nhau dùng tiền mở đường.

Hôm qua cùng nhau đón "Trung thu", hôm nay mọi người bèn thương lượng tách ra hoạt động riêng.

Bạch Lê và Văn Tinh Diệu ra ngoài từ sớm, tham gia vào mấy chuyện náo nhiệt.

Có người chơi không có được bánh ú hình tam giác như hôm qua mình ăn, tức giận cầm chặt lá tre, làm chỗ gạo nếp bên trong rớt hơn một nửa ra ngoài mới miễn cưỡng dùng "Một đống" lá tre gói ra cái bánh.

Xong còn dùng vẻ mặt đắc ý, nói những người xung quanh lát nấu bánh xong thì đừng có lấy mất cái này của mình.

"Thôi đi cha nội, ai mà thèm cái bánh ghẻ của ông chứ, cái này chắc một lạng bánh năm lạng lá quá!

Chờ đó, tôi sẽ tự gói cho mình một cái bánh ú thật to!"

Người bên cạnh cười mắng, hào hứng bắt tay vào gói lá.

Lại đi thêm một đoạn, bánh trung thu bóng đêm cũng vừa lúc xuất hiện trong thôn.

Người chơi bày quán rao lớn: "Đến đây nào đến đây nào, mở hộp mù bánh trung thu đê, chỉ cần một vàng một hộp, là có thể mang một chiếc bánh trung thu đầy bất ngờ về nhà rồi!"

Nghe được là "Mở hộp mù" lòng hiếu kỳ của người chơi lập tức nổi lên, sôi nổi vây quanh quầy hàng, Bạch Lê và Văn Tinh Diệu cũng đi lên tham gia trò vui.

Giá cả không đắt, nhưng vì bánh trung thu vừa mới ra lò đợt đầu tiên, người chơi chỉ có thể mua mỗi người một cái.

Hai người Bạch Lê cũng chọn cho mình một hộp, đến lúc thanh toán thì nghe thấy người bán cười "Hề hề hề", không hiểu sao trong lòng có linh cảm xấu.

Quả nhiên......

"Ặc!

Đây là cái vị quỷ gì thế, sao mấy người có thể lấy đậu phụ thối ra làm nhân bánh trung thu vậy trời!"

"Khụ khụ khụ, dâu tây thêm cá, phối hợp này thực sự quá đen!"

"Ăn được nhân trứng luộc, tôi thế mà lại thấy mình may mắn đến lạ......"

Trong đám người, Bạch Lê và Văn Tinh Diệu cũng ăn đến nhân bánh của mình, một cái nhân đậu, một cái nhân rong biển, so sánh với những người khác, nói thế nào cũng nên giấu đi nhỉ?

Chà, hoạt động sáng tạo như vậy, có thể suy xét để mỗi năm tổ chức một lần đấy.

--- Toàn Văn Hoàn---

___________________

Bánh ngải cứu

Bánh ú
 
Back
Top Bottom