Chìm vào giấc ngủ khi trăng trên cao, gió lạnh mang đến tai hoạ.
Những cơn gió mạnh trong rừng nghe như tiếng khóc của ma quỷ, đôi khi sắc nhọn như kim châm vào tai, đôi khi lại trầm và buồn thảm đến nỗi khiến tim người nghe chùng xuống, mồ hôi lạnh toát ra sau lưng.
Người đàn ông trung niên cầm đèn lồng sợ hãi khom lưng, tay run lẩy bẩy khiến ánh nến trong lồng đèn cũng chao đảo.
Hắn vội vàng đưa tay che chắn ngọn nến để tránh gió thổi tắt, miệng thì lắp bắp, lộn xộn gọi tên đủ loại thần tiên: "Nam mô A Di Đà Phật, Bồ Tát hiển linh, Thần Tài phù hộ...
Chờ khi con tìm thấy con trâu và bình an trở về, con sẽ không bao giờ đặt chân vào khu rừng quỷ quái này nữa!
Chậc!"
Người đàn ông trung niên tự tát mình một cái thật mạnh, thầm tức giận vì đã nói ra lời cấm kỵ như vậy, vội vàng sửa lại lời nói: "Con sẽ không bao giờ bước vào khu rừng này nữa!
Tam Thái Tử của Đông Hải Long Vương, Tây Vương Mẫu nương nương—Xin hãy phù hộ con."
Hắn ta lẩm bẩm một lúc, như thể để lấy hết can đảm, mạnh mẽ nuốt xuống nước bọt đang trào lên trong cổ họng, hít một hơi thật sâu, bắt trước trâu cày rống lên một tiếng.
Âm thanh đó bị cuốn vào trong gió rít gào, đập vào ngọn cây xào xạc, nhưng rơi vào tai hắn lại nghe như tiếng cười lớn của ma quỷ.
Hắn ta cảm thấy có chút hối hận nên không dám nói thêm nữa.
Sự im lặng bao trùm xung quanh nặng nề như đè lên thân thể, mỗi tiếng động nhỏ đều như một cái gai đâm vào trái tim hắn ta.
Dây thần kinh trong đầu hắn căng như sắp đứt, vì vậy khi đột nhiên nghe thấy một tiếng "cạch" vang lên làm hắn không thể kìm được mà toàn thân run rẩy, ngay sau đó hắn run rẩy quay đầu nhìn quanh một lúc, nhưng không thấy động tĩnh kỳ lạ nào khác.
Hắn ta chỉ có thể thầm an ủi bản thân rằng mình đã nghe nhầm, nghĩ rằng khu rừng chỉ hơi tối hơn một chút, gió hơi mạnh một chút, không có gì đáng sợ, miệng cứ lặp đi lặp lại "Nam mô A Di Đà Phật".
Mây dày, ngay cả sao cũng không có.
Xung quanh chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có hắn cầm đèn với một đốm lửa nhỏ như xuyên thủng màn đêm, để lộ ra một chút ánh sáng.
Người đàn ông trung niên lo lắng trong rừng có hố sâu bị lá rụng che khuất, vì vậy hắn ta đi chậm lại.
Sau khi đi một lúc lâu, đôi chân của hắn bắt đầu cảm thấy đau nhức.
Một mặt hắn nguyền rủa con trâu không làm nên trò trống gì chỉ giỏi làm hỏng việc, mặt khác hắn nguyền rủa khu rừng đầy rẫy tà ma quỷ quái — tất nhiên, nửa câu sau hắn chỉ dám nguyền rủa ở trong lòng.
Hắn đang xoay các thớ gân ở chân, miệng bật ra một tiếng 'chậc', cảm thấy chân phải nặng như đeo chì, không còn chút sức lực nào, nghĩ thầm mình đã già và cơ thể thực sự chẳng còn dùng được.
Giữa lúc đang *sầu xuân thương thu, chân trái của hắn cảm thấy như có thứ gì đó cọ vào nó và đau âm ỉ.
*悲春伤秋之间: sầu xuân thương thu — cách nói văn chương có ý nghĩa nuối tiếc tuổi trẻ (sầu xuân); hoài niệm, cô đơn (thương thu)
Hắn nhíu mày, lại giơ chân phải lên rồi lắc nó, lông tơ khắp người đột nhiên dựng đứng lên.
Dường như có thứ gì đó đang nắm chặt lấy mắt cá chân của hắn.
Thứ đó không to cũng không nhỏ, rộng khoảng bằng lòng bàn tay, lạnh lẽo, không mang theo chút hơi ấm nào.
Vô số câu chuyện kỳ dị về ma quỷ bắt người hiện lên trong đầu, hắn bật ra một tiếng "a" ngắn ngủi, đầu gối bỗng mềm nhũn, lập tức quỳ sụp xuống, lại vừa lăn vừa bò lê về phía trước hai bước, liên tục dập đầu mấy cái:" Tiểu nhân chỉ đến đây tìm trâu, cả đời chưa bao giờ làm chuyện xấu!
Xin hãy tha cho tôi, tha cho tôi, ngày mai nhất định sẽ đốt vàng mã cho ngài."
Người đàn ông trung niên run rẩy như thể rơi vào hầm băng, nhưng toàn thân lại ướt đẫm mồ hôi như thể đang ở dưới ánh nắng của ba ngày nóng nhất mùa hè.
Môi hắn run rẩy, lẩm bẩm nửa nén hương rồi giọng nói dần nhỏ lại.
Cuối cùng, hắn mới dám hé mắt ra nhìn xung quanh, lấy hết can đảm dùng ánh nến soi xuống mắt cá chân.
Lọt vào mắt là một thứ có màu xanh thẫm, hình dạng to cỡ cổ tay, nhưng nó chỉ là một dây leo mà thôi.
Hắn lập tức mất hết sức lực, lại vì hành động của mình mà xấu hổ, mặt nóng bừng, nghĩ rằng may mà không có ai ở đây, nếu không thì sẽ mất hết mặt mũi.
"Đồ chó đẻ, xúi quẩy!".
Hắn nhổ bãi nước bọt xuống đất, vừa làu bàu chửi rủa vừa lồm cồm bò dậy.
Lần này còn dám trực tiếp lớn tiếng chửi bới: "Mấy cái thứ quỷ thần nhảm nhí, giả thần giả quỷ!"
Hắn bực bội đá văng đám dây leo dưới chân, lúc này vai trái của hắn bị chạm nhẹ, hắn đương nhiên nghĩ rằng lại là dây leo khác, không quay đầu lại, dùng mũi dao gạt nó ra, nhưng mới đi được hai bước, vai hắn lại bị đè nặng một lần nữa.
"Mẹ kiếp!
Chuyện này còn chưa kết thúc."
Người đàn ông trung niên vô cùng tức giận, đưa tay ra sau định giật dây leo xuống để chặt đứt, nhưng tay vừa chạm vào cái cảm giác đó, tim hắn đã hẫng đi một nhịp.
Thứ mà tay chạm phải, mềm mại lại có xương, lạnh buốt khiến người ta rùng mình, thế nhưng từng ngón hiện rõ ràng, từng khớp xương nhô lên...
Rõ ràng đây là một bàn tay người.
Hắn đột nhiên nghẹn lại, không thể hít vào nổi một hơi.
Tiếng "Ê" của Lạc Dao vẫn còn kẹt trong cổ họng, người dưới tay cậu liền ngã thẳng xuống đất, mắt trợn trắng lên, trông như đã chết ngất, cậu bất đắc dĩ phủi tay áo:"Gan đúng là nhỏ thật."
Nói xong liền dán bùa hộ mệnh lên trán người đàn ông trung niên, vừa cúi người nhặt chiếc đèn lồng lên, vừa lẩm bẩm như đang bác bỏ lời ai đó: "Đừng nói vậy, ta không làm gì cả."
Giọng nói mang theo vẻ mơ hồ, lười biếng hoà vào trong gió, không biết là đang nói với ai, khung cảnh này nếu bị người ngoài nhìn thấy không chừng sẽ cho rằng cậu là một kẻ điên tự nói chuyện một mình.
"Ta còn có chuyện quan trọng phải xử lý, người kia ước chừng sáng mai sẽ tỉnh dậy, tự cầu phúc đi."
Lạc Dao tiện tay bẻ một chiếc lá, ngậm vào mép miệng.
Gió mạnh như dao cắt vào da thịt, lướt qua vành tai, để lại nỗi đau vô hình.
Không biết từ lúc nào sương mù mỏng dần dâng lên, bao phủ lấy mọi âm thanh của trời đất trong một vùng xám xịt, ngăn cách với thế giới bên ngoài.
Xung quanh cực kỳ yên tĩnh, chỉ nghe tiếng gió gào thét.
Ngón tay Lạc Dao gõ nhẹ lên cán đèn lồng, phát ra từng tiếng 'cộc cộc' trầm đục, thân hình hơi lảo đảo, nhưng trong rừng rậm âm u với tiếng gió rít gào rợn người vẫn thong thả như đang dạo chơi.
Đôi mắt hơi khép lại, vẻ mặt có chút mệt mỏi như thần trí đang phiêu đãng đi nơi khác, nhưng ngay sau đó cậu đột nhiên dừng lại, ngay cả đầu ngón tay cũng lơ lửng trên không trung.
Lạc Dao lập tức thu lại dáng vẻ lười biếng, cậu nín thở lắng nghe những âm thanh nhỏ bị che giấu trong tiếng gió rít gào.
Âm thanh đó gần như hòa lẫn vào gió, chỉ có một vài chuyển động nhỏ rất khó nhận ra lẫn vào trong, có lẽ vì quá có quy luật mà lộ ra sự bất thường, nó giống như một luồng không khí luồn qua khe hở của giấy trên cửa sổ, lúc thì mạnh mẽ, lúc thì yếu ớt.
Lạc Dao thổi tắt ngọn nến, xung quanh lập tức chìm vào bóng tối hoàn toàn.
Dưới chân dồn lực, đạp đất tung người, khi đáp xuống thân cây lại nhẹ nhàng không một tiếng động.
Chân khẽ xoay, thân thể vốn đang rơi xuống thuận thế chuyển hướng, giống như một mũi tên lao vào cây khác.
Chỉ chốc lát, Lạc Dao đã ngửi thấy một ít mùi tanh như mùi sắt gỉ, cậu đi ngược gió hai bước, ngồi xổm trên ngọn cây, chậm rãi xác định nơi có mùi máu.
Âm thanh yếu ớt này so với lúc đầu nghe được còn yếu hơn, gần như là một âm thanh trống rỗng từ cổ họng bị xé rách, bên trong còn dính đầy bọt máu.
Lạc Dao cẩn thận lắng nghe, khẽ lắc đầu, nghĩ thầm phổi của người kia có thể đã bị đâm thủng — không còn cứu được nữa.
Cậu lặng lẽ chờ đợi rất lâu mới từ trên cây nhảy xuống, ngay khi đèn lồng được thắp sáng cảnh tượng trước mắt lập tức hiện ra.
Trên mặt đất xác chết đầy giòi bọ bò lúc nhúc.
Hầu như không có xác chết nào còn nguyên vẹn; tất cả đều đã bị cắn xé và ăn thịt.
Một số xác chết còn bị gặm mất một nửa đầu, để lại phần thịt da còn lại khô và thối rữa, trong khi nhãn cầu của chúng đã bị thứ gì đó không rõ lấy đi từ lâu, chỉ còn để lộ ra hốc mắt trống rỗng trên hộp sọ
Lạc Dao tỏ vẻ chán ghét: "Đây chính là thứ ngươi nói lúc trước sao?"
Giống như đang nghe ai đó trả lời, cậu dừng lại một lát, hướng về đống đổ nát trên mặt đất nói: "Hồn phách đã sớm tan biến sau ngày thứ bảy, xương nát cùng thịt thối, còn có thể gọi là thứ gì nữa sao?"
Lạc Dao không để ý đến tiếng lẩm bẩm dai dẳng bên tai, nhặt lấy cành cây nhỏ, vừa bịt mũi vừa lật lên xem:"Chết đến không thể chết hơn được nữa, không biết đã làm thức ăn cho bao nhiêu yêu thú."
Vừa nói xong, cậu liền nhíu mày, không biết có phải ảo giác hay không, tiếng thở yếu ớt khó nhọc vừa rồi tựa hồ đã biến mất.
Suy nghĩ này chỉ vừa mới dâng lên trong đầu, Lạc Dao đột nhiên cảm thấy sau gáy xuất hiện một luồng khí ẩm ướt và nóng rực.
Gió mạnh mang theo mùi máu tanh hôi nồng nặc ập đến, cậu gần như không kịp suy nghĩ liền vung tay đánh trả dữ dội, dùng toàn bộ sức lực vào cổ tay, phát ra tiếng "phù" trầm đục, đầu nhánh cây đâm xuyên qua da thịt và khí quản, bắn ra vài vệt máu đỏ thẫm.
Nhánh cây mảnh mai xuyên qua cổ họng yếu ớt của con sói, cơ bắp nó co giật dữ dội, dường như vẫn có thể nghe thấy tiếng nước dãi và máu chảy qua từng cái răng nanh sắc nhọn.
"Con sói này đã ăn quá nhiều thịt người chết, âm khí tích tụ quá nặng, đã là một nửa ma vật", Lạc Dao dùng mũi giày hất khều nhẹ vào xác con sói, lật bụng nó lên.
Mặc dù nó gầy gò, xương sườn của nó lộ rõ từng chiếc một dưới lớp lông, nhưng cơ thể nó vẫn nguyên vẹn.
Ngoại trừ vết thương đâm xuyên cổ vừa nãy, không có vết thương nào khác.
Cậu nghĩ thầm: Chẳng lẽ hơi thở yếu ớt khi nãy nghe nhầm?
Hay là chưa tìm đúng vị trí của đối phương?
Lạc Dao đi vòng qua đống xác chết hai ba vòng, trong lòng suy nghĩ sâu xa.
Tiểu quỷ bên cạnh cũng đi theo lải nhải không ngừng, người khác không nhìn thấy nàng ta, nhưng Lạc Dao lại thấy rõ.
Thiếu nữ khoảng 16 tuổi đang lấy tay che nửa khuôn mặt, đôi mắt lén nhìn qua kẽ ngón tay, nàng liếc nhanh qua cảnh tượng bi thảm trên mặt đất rồi lập tức nhìn đi chỗ khác, như thể muốn nhìn nhưng không dám.
"Cảm giác như khu rừng này rất tà khí, chúng ta, đi nhanh lên, phòng trường hợp nhỡ đâu gặp phải ma..."
Nàng nuốt nước bọt, đôi mắt đen trắng lo lắng quét khắp xung quanh.
Lạc Dao thờ ơ liếc nàng một cái, "Ngươi không phải cũng là ma sao?"
"Nơi đó cũng có quỷ dữ."
Nàng lẩm bẩm, xoa lên lồng ngực nơi nhịp tim không còn tồn tại.
Nàng cảnh giác một lúc, thấy xung quanh không có gì bất thường, lấy hết can đảm cúi xuống cùng Lạc Dao nhìn đống xương, nhưng tay nàng luôn nắm chặt vạt váy.
"Lạc Dao."
Nàng đột nhiên kéo tay áo Lạc Dao, mặc dù đầu ngón tay nàng xuyên thẳng qua lớp vải, "Nơi này dường như còn sót lại *sinh khí."
*生气 (sinh khí): Dấu hiệu sự sống.
Nàng nhìn chằm chú vào một chỗ trống giữa đống xương cốt, lông mày hơi nhíu lại, "Nó kéo dài uốn lượn vào trong rừng, sinh khí mờ nhạt, giống như một..."
"Xác sống."
Lạc Dao tiếp tục.
Đồng tử tối đen của thiếu nữ dường như mở to hơn một vòng, dưới đáy mắt nàng xuất hiện làn sương đỏ mờ ảo hiện lên giữa không trung, nhưng đó không phải là hơi nước, mà giống bụi mịn bị nghiền thành bột.
Chỉ cần vung tay, bóp nhẹ, nó giống như những hạt tinh thể vỡ vụn, được ánh trăng mờ ảo chiếu rọi, tựa như máu đang chảy.
Đối với mỗi người chết, hoặc những kẻ còn đang treo một hơi thở cuối cùng, chỉ cần khi còn sống có oán hận còn vương vấn xung quanh thi thể, thì sinh khí chảy ra từ xác chết sẽ ngưng tụ và hòa vào những phần vật thể lơ lửng như gấm đỏ.
Nhưng người thường không thể nhận ra.
Chỉ những người có mắt âm dương, khi còn sống có thể thấy hồn ma và sau khi chết mới có thể thấy được sinh khí.
Một khi oán niệm theo âm hồn cùng tan biến, thì sinh khí này cũng sẽ biến mất.
"Vừa rồi ta nghe thấy tiếng thở rất yếu, có vẻ như không nghe nhầm."
Lạc Dao đứng dậy, "Nơi này chỉ có một số xác chết bình thường."
Thiếu nữ hỏi cậu, "Vậy chúng ta có đuổi theo xác sống đó không?"
Lạc Dao nhẹ nhàng lắc đầu, "Không cần lo, ta..."
Lời nói của cậu bất chợt dừng lại, đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng.
Lạc Dao nín thở, nghiêng tai lắng nghe trong chốc lát, sau đó lập tức xoay người ẩn vào trong tán cây rậm rạp, từ vạt áo lấy ra một miếng ngọc bội trông hết sức tầm thường, khẽ bĩu môi ra hiệu về phía nàng: "Nam Chi."
Thiếu nữ nghe vậy, phồng má tỏ vẻ hết sức không tình nguyện, chui tọt vào trong ngọc bội, trong lòng thầm than thở: Đám tu sĩ này quản chuyện còn rộng hơn cả bờ sông Vong Xuyên!
Cái rừng ma quái hẻo lánh thế này cũng mò đến, đúng là không để cho bọn yêu ma quỷ quái chúng ta còn đường sống.
Dường như quên mất bản thân đã chết từ lâu, còn sống cái nỗi gì nữa.