Khác [Edit - ĐM] Tôi, Omega A nhất, toàn vũ trụ!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Edit - Đm] Tôi, Omega A Nhất, Toàn Vũ Trụ!
Chương 75: Không phiền đâu, chờ tí


Gã quý tộc đi theo cảnh sát về đồn cũng chú ý đến hành động thở phào của Cessy, gã chế nhạo: "Người nước ngoài thì sao?

Hừ, ở Hoyt, đều phải theo luật Hoyt!"

Lưu ý: Cessy có họ là An, mình sẽ thay đổi lại ở chương trước nữa.

—--

Nghe lời gã alpha nói, sắc mặt Cessy thay đổi rõ rệt.

Gã nói đúng.

Trước đó, trong các tình huống người nước khác đến Hoyt mà bị bắt giữ vì phạm tội thì vẫn bị giam giữ như thường.

Chính phủ nước đó gửi yêu cầu dẫn độ nhưng bị Hoyt phủ quyết trực tiếp luôn.

Kẻ phạm tội cuối cùng cũng bị trừng phạt theo luật Hoyt.

An Cessy sợ muốn rụng tim, lo lắng nhìn Giang Nguyên và Kỷ Dung.

Mặc dù hai người đều là tuyển thủ của Liên Bang, nhưng không thể nghi ngờ Hoyt là cường quốc số một trong vũ trụ này.

Trái tim vừa tạm thời rơi xuống lồng ngực của Cessy lại một lần nữa vọt lên tận cổ họng.

Làm sao bây giờ?

Người ta có lòng tốt giúp cậu, nếu cậu không làm gì đó cho hai người bản thân cậu sẽ ăn năn suốt đời.

Giang Nguyên và Kỷ Dung ngồi trong xe cảnh sát thái độ rất hợp tác, ngồi rất ngoan.

"Nộp máy liên lạc đây, lát nữa sẽ trả lại cho các cậu."

Một cảnh sát trung niên nói với giọng điệu bình tĩnh, dường như không quan tâm đến danh tính của hai vị tuyển thủ người nước ngoài là Giang Nguyên và Kỷ Dung.

Giang Nguyên lấy máy ra, trước khi giao cho cảnh sát, cậu hỏi: "Có thể liên lạc với đồng đội của cháu trước không?"

"Được chứ."

Vị cảnh sát gật đầu.

Giang Nguyên lập tức gửi tin nhắn cho đám Cố Bạch, nhờ bọn họ thông báo cho huấn luyện viên.

Cảnh sát cũng yêu cầu gã kia nộp máy liên lạc.

Trước khi nộp lên, gã gọi đến một số trong danh sách.

Gọi điện xong, khuôn mặt gã cười hung ác: "Chúng mày chết chắc rồi!

Đừng có ỷ là người nước ngoài mà tránh được!"

Giang Nguyên lạnh lùng nhìn gã.

Tên alpha nghiêng người về phía cảnh sát tránh né theo bản năng, cái cổ co rụt lại: "Mày, mày định làm gì?"

Rõ ràng là gã bị dáng vẻ đánh người vừa nãy của Giang Nguyên dọa cho mất vía, cậu cũng chẳng thèm để ý đến gã nữa.

Một lát sau, xe chạy đến đồn cảnh sát, đám người Giang Nguyên được tập trung lại để giải trình sự việc.

"Tôi chả làm gì cả, lúc đấy đang xem thi đấu thì thấy không khỏe muốn đi vệ sinh, thế là thằng nhãi này không những chặn cửa không cho vào còn đánh tôi nữa.

Nhìn này, nó kẹp cổ tôi xong còn vật xuống đất!"

Gã tỏ ra sợ sệt: "Tôi cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tôi muốn kiện nó tội cố ý gây thương tích.

Bọn nó tự dưng đánh tôi!"

"Không, lúc đó tôi đang ở trong nhà vệ sinh tiêm thuốc ức chế, anh đòi xông vào nên cậu, cậu ấy mới cản anh lại."

An Cessy không nhịn được nói.

Cậu ta vừa nói, gã lại lập tức già mồm: "Mày nói cái gì?

Mày ở trong đấy tao có biết gì đâu?

Nếu biết thì tao cũng không thèm vào."

"Hơn nữa, mày không chịu tiêm thuốc ức chế cho đủ liều sao lại quay ra trách tao đi vệ sinh đúng lúc?"

Gã cười khẩy.

Cessy tức đến mức run rẩy: "Rõ ràng là mày bảo...bảo là..."

Lời gã nói lúc đó khiến cậu ta cảm thấy ghê tởm ngay cả khi chỉ trần thuật lại.

"Từ từ mà nói, đừng gấp."

Người cảnh sát trung niên chau mày, lại quay sang nhìn gã alpha sau đó nói với An Cessy: "Lúc đó anh ta nói gì?"

Cessy hít một hơi thật sâu, nói: "Anh ta nói nếu gặp omega đang phát tình, có chơi đùa một tí cũng không phạm pháp..."

Viên cảnh sát nghe thấy những lời này, ông hiểu ngay vì sao chàng trai nước ngoài lại ra tay đánh người.

Nếu ông ở hiện trường lúc đó, ông cũng không nhịn được mà tẩn gã luôn!

Ai mà không có người thân mà omega?

Khi omega tiêm thuốc ức chế không tránh được một vài trường hợp xấu xảy ra.

Nếu gặp những kẻ đạo đức thối tha như gã alpha này thì cả cuộc đời omega ấy sẽ bị hủy hoại!

"Mày nói thế có nghĩa là tao nói thế thật à?"

Gã alpha hiển nhiên chối bay chối biến: "Ngoài mày ra làm gì có ai nghe thấy?

À, còn thằng ranh này nữa đúng không?'

"Hai chúng mày cá mè một lứa, nói sao chẳng được."

Cessy cảm thấy như có thứ gì tắc nghẽn trong cổ họng.

Cậu cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh, hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm, móng tay cắm vào lòng bàn tay.

Cậu ta biết gã sẽ chẳng bao giờ thừa nhận điều này!

Làm sao, làm sao đây!

Cậu phải làm gì để giúp hai người bọn họ?

Đúng lúc Cessy đang hoảng hốt, có hai người đàn ông vội vã đến đồn cảnh sát.

Sắc mặt An Sâm xấu vô cùng, trán ông lấm tấm mồ hôi.

Nhận được tin nhắn của con trai, nỗi sợ hãi khiến trí óc ông tối sầm lại, con trai suýt nữa đã xảy ra chuyện!

Nếu không có người chặn alpha ngoài cửa, ông không dám tưởng tượng hậu quả sẽ như thế nào!

Ông vội vàng chạy đến, nhưng dù sao cũng chỉ là một thương nhân, không có đủ tự tin đối mặt với quý tộc, bèn nhờ một người quen trong giới chính trị có quan hệ tốt đi cùng, vì vậy hơi tốn thời gian một chút.

An Sâm tiến tới ôm lấy con trai: "Con không sao chứ?"

Cessy lắc đầu: "Con không sao..."

"Chú Cole" Cessy ngạc nhiên gọi tên người đi cùng An Sâm khi vừa nhìn thấy ông.

Ngài Cole là người có chức vụ cao nhất trong số những người mà cha cậu quen biết, còn có quan hệ rất tốt với nhiều quý tộc.

Trong lòng cậu dâng lên hi vọng: "Chú cũng đến ạ."

Cole mỉm cười, sau đó quay lại nhìn gã alpha tự xưng là quý tộc, tự giới thiệu: "Chào ngài, thưa ngài, bạn của tôi và ngài có một số hiểu lầm nhỏ, chúng tôi có thể gửi đến ngài món quà tạ lỗi."

"Bạn của tôi An Sâm sẵn lòng trả mười triệu đồng chi phí chữa bệnh cho ngài."

Nói là chi phí chữa thương, thực tế đó cũng là lời hòa giải từ phía An Sâm.

Dù sao đối phương cũng là quý tộc, dẫu có Cole ở giữa hòa giải thì bản thân bọn họ cũng không phải quan chức chính phủ, không thể mạo phạm.

"Mười triệu?"

Gã alpha nhếch mép.

"Nếu lúc trước mày bỏ ra mười triệu thì tao cũng suy nghĩ đấy, nhưng bây giờ, đừng có hòng, tao nhất định sẽ kiện chúng mày!"

Gã chỉ vào Cessy và nói với Cole: "Tao sẽ kiện nó tội vu khống!"

Nghe thế, sắc mặt An Sâm và những người khác cũng thay đổi.

Gã nhất định muốn sinh sự với họ!

"Đồ, đồ không biết xấu hổ!

Đồ vô lại!"

Cessy không nhịn được mắng mỏ.

Cole vỗ vỗ vai Cessy, sau đó nói với gã alpha: "Thưa ngài, ngài quý tộc đến từ nhà Bramble.

Tôi có quen biết với ngày Harold, mong ngài có thể nể mặt ..."

"Xì, tưởng mày quen biết ai.

Harold chỉ là anh họ tao, anh ta không quản được đâu."

Gã alpha cười lớn.

Gã alpha dừng cười, nhìn Cessy, hàm răng ngứa ngáy.

Cảnh sát xung quanh và cả đám vệ sĩ của gã đều đang nhìn gã bằng ánh mắt kỳ lạ, rõ là đang nghi ngờ!

Đệch mẹ.

Nếu là trước kia, gã có rất nhiều biện pháp đối phó với loại thường dân này.

Nhưng từ khi đương kim hoàng đế lên ngôi, đám quý tộc phải kẹp đuôi lại mà sống, không dám lạm quyền hoành hành nữa.

Nếu sự việc đến tai hoàng đế, quý tộc cũng xong đời.

Anh ta không thể xử lý đám thường dân này, nhưng hai thằng ranh ngoại quốc dám đánh gã chính là bằng chứng không thể chối cãi!

Cho dù hoàng đế có biết thì gã cũng là bên có lí!

Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên mặt vest vội vàng bước tới, hỏi han gã alpha: "Cậu chủ Will, có chuyện gì vậy?"

"Mù à?

Ông đây bị người ta đánh!"

Gã alpha tên Will chỉ vào mặt mình, cười lạnh.

Sau khi kiểm tra tỉ mỉ, người đàn ông trung niên thầm kinh ngạc, Will đánh nhau rất nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên ông thấy gã bị người ta đánh...

Dù sao thì lúc nào ra ngoài cậu chủ cũng mang theo bảy tám vệ sĩ, chỉ có cậu ta đánh người chứ chẳng ai dám đánh gã cả.

Cole nhìn thấy người đàn ông trung niên thì tiến tới nói khẽ: "Chào ông, tôi là..."

Người đàn ông lắc đầu.

Mặc dù ông biết chuyện gì đã xảy ra vào thời điểm đó, và những gì chàng omega kia nói đều là sự thật, nhưng ông cũng không có cách nào.

Không có bằng chứng, cậu chủ nhất quyết đòi gọi luật sư, ông chỉ biết bất lực lắc đầu.

Mặt An Cessy tái nhợt, cậu bắt đầu thấy sợ hãi, tuyệt vọng nắm lấy tay cha mình cầu cứu.

An Sâm cũng chỉ biết xin lỗi trong lòng.

"Ồ, hai đứa mày cũng bình tĩnh đấy, hi vọng sau này chúng mày cũng bình tĩnh như thế."

Will quay đầu nhìn hai người đang thảnh thơi, trong lòng tràn đầy căm hận.

Giang Nguyên không thèm để ý đến gã, đúng lúc này, máy liên lạc đang đặt trên bàn của cậu vang lên.

Viên cảnh sát không chút do dự đưa máy cho Giang Nguyên, nói: "Cầm lấy, có người tìm cậu."

Giang Nguyên gật đầu nhận lấy, mở máy ra, cậu nhìn thấy cuộc gọi của huấn luyện viện Hạ Xuyên.

Vừa bấm nhận cuộc gọi, trong máy liên lạc truyền đến giọng nói của Hạ Xuyên.

"Thầy sẽ đến đồn cảnh sát ngay, rốt cuộc có chuyện gì thế?"

Hạ Xuyên lo lắng đến to cả đầu.

Nghe Giang Nguyên giải thích xong, tất nhiên Hạ Xuyên không trách cứ gì Giang Nguyên và Kỷ Dung.

Thay vào đó, anh nói: "Hai em làm rất đúng."

"Chỉ hơi phiền toái một tú, chắc thầy sẽ phải nói qua với bên Bộ Ngoại giao.

Bây giờ thầy sẽ gọi cho Bộ Ngoại giao.

Chờ tí, thầy sắp đến nơi rồi."

"Chuyện này phiền phức lắm ạ?"

Kỷ Dung đang đứng một bên đi lại gần hỏi một câu, Hạ Xuyên chưa kịp ngắt cuộc gọi.

"Nói thừa, dù sao cũng liên quan đến hai nước liền, thôi được rồi, thầy không nói nữa.

Chỉ mong là không trì hoãn gì chuyện thi đấu của hai em."

Sau khi cúp máy, Giang Nguyên nói: "Có vẻ bọn mình gây ra phiền phức lớn rồi."

"Thế thì không thể khoanh tay đứng nhìn được, yên tâm, cha tôi kiểu gì cũng lo cho bọn mình."

Kỷ Dung đang nói đột nhiên ngừng lại.

Anh chợt nhớ ra mình có một người cha khác ở Hoyt, papa chắc hẳn cũng là người có quyền lực không nhỏ.

Thậm chí ngài ấy còn biết chuyện thay đổi phần thưởng cuộc thi cơ giáp này trước tất cả mọi người cơ mà!

Kỷ Dung nhìn viên cảnh sát, hỏi: "Chú có thể cho cháu xin lại máy liên lạc được không?

Cháu muốn gọi một người!"

Will thấy thế cười lạnh: "Tìm ai cũng đéo làm được gì đâu, đây là Hoyt!"

Kỷ Dung lườm Will một cái, cầm máy liên lạc mà cảnh sát đưa cho, sau đó tìm số, bấm gọi.

"Papa, con bị bắt vào đồn cảnh sát..."

Kỷ Dung giải thích ngắn gọn tình huống, sau đó hỏi: "Papa, papa giúp con xử lý chuyện này được không ạ?

Nếu không phiền phức gì ý, vì bên Liên Bang cần rất nhiều thủ tục hành chính, sợ là không kịp tham dự thi đấu ạ."

Horace: "Bị...bắt?"

Kỷ Dung nghĩ nghĩ rồi nói: "Nếu phiền quá thì thôi ạ."

Xét cho cùng thì nhà Bramble có vẻ là đại quý tộc, còn bọn họ cũng không có bằng chứng cụ thể chứng minh gã đã từng chính mồm nói thế.

Tình huống hiện tại quả thực có lợi cho thằng khốn nạn chó má kia, anh không thể gây thêm khó khăn cho papa được!

Horace nheo nheo mắt liếc nhìn thủ lĩnh nhà Bramble đang quỳ trên mặt đất, nhẹ nhàng nói với con trai: "Không phiền đâu, chờ tí, con đừng cúp máy."

----------

Hai cái máy vả mặt biết đi của Liên Bang =)))
 
[Edit - Đm] Tôi, Omega A Nhất, Toàn Vũ Trụ!
Chương 76: Hăng hái làm việc nghĩa


Nghe thấy Horace dặn, Kỷ Dung hơi ngạc nhiên, sau đó nói: "Vâng ạ."

"Daryl"

Nghe tên mình, thân thể Daryl run lên, quỳ mọp trên đất.

Sự tò mò của ông ta về người gọi đến đã bay mất dạng.

Khi bệ hạ gọi tên ông ta, ông ta cảm thấy như có một luồng hơi lạnh buốt thổi xuyên qua đầu.

Cánh môi run rẩy, ông ta từ từ ngẩng đầu lên, nuốt nước bọt, run run nói: "Có, có thần."

Daryl không dám thở mạnh, cố gắng vắt óc nghĩ xem gần đây mình có làm điều gì phạm lỗi hay không.

Bệ hạ gọi tên làm ông ta sợ hãi thật sự!

Mặc dù gia tộc Bramble là một trong những quý tộc ở Hoyr, nhìn từ bên ngoài có vẻ bọn họ rất hùng mạnh, có thể đứng vững gót chân ngay cả dưới quyền cai trị của hoàng đế thiết huyết Horace.

Thế như ông ta biết sở dĩ Horace không đụng đến nhà họ là vì ông ta có đủ ngoan ngoãn để phán đoán tính thế, đối với vị hoàng đế trẻ tuổi này thì tỏ ra sử dụng khá là thuận tay, chứ không thì cũng chỉ là một nhà quý tộc, hoàng đế nói một lời dòng họ Bramble có thể lập tức trở thành "lịch sử".

Nghĩ đến đâu, Daryl không khỏi lộ vẻ cay đắng.

Quý tộc hiện giờ nhà nào mà chả như nhà nào?

"Bệ hạ, thần thực sự không phản đối cải cách, quý tộc..."

Daryl run rẩy giải thích, nếu bệ hạ tiến hành cải cách thì tầng lớp quý tộc chắc chắn sẽ biến mất.

Lợi ích của các gia tộc sẽ bị tổn hại, điều này là không thể tránh khỏi.

Dư luận thúc đẩy chủ nghĩa quân chủ lập hiến không phải ngày một ngày hai, ngay từ những thời hoàng đế thứ hai, thứ ba của Hoyt đã từng cân nhắc vấn đề này, thậm chí ở thời phụ thân của Horace, bệ hạ Canaan đã bắt đầu tiến hành hiện thực hóa...

Chỉ là năng lực của ngài ấy không bằng một phần vạn vị hoàng đế trẻ hiện tại.

Chỉ cần là gia tộc có liên quan đến vụ tai nạn ô tô đó đều đã biến một cái tên trong lịch sử Hoyt.

Hiện giờ bệ hạ muốn cải cách, đám quý tộc này cũng chỉ biết im như thóc, bệ hạ nói đều đúng.

"Will là ai?"

Horace thấy Daryl căng thẳng giải thích thì nhướng mày, cắt ngang lời lảm nhảm của ông.

"Dạ?"

Daryl chợt bừng tỉnh, hơi lúng túng, bị Horace hỏi bất ngờ đến ngu người.

Tiếng khịt mũi của Horace gõ tỉnh Daryl, đầu óc ông ta trống rỗng, gió lạnh luồn vào não bộ.

Nhà Bramble chỉ có một người duy nhất tên Will, đó chính là cháu trai của ông ta.

Tiêu rồi.

Tuy ông ta không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng ông ta biết chắc thằng cháu trai mình là cái hạng người gì, nhất định là nó đang gây chuyện!

Thằng ranh kia chọc vào ai không biết?

Lại còn liên hệ được đến tận bệ hạ!

Bây giờ ông ta chỉ muốn đập chết thằng cháu trời đánh.

Không, lẽ ra ngay từ đầu bố nó không bao giờ nên đẻ ra thằng con này!

"Là, là cháu, cháu trai thần..."

Daryl lảo đảo trả lời, hai chân mềm nhũn như bún.

"Ồ" Horace liếc nhìn ông ta, "Cháu trai này của ông cũng giỏi lợi dụng sơ hở đấy"

"Nó nó đã gây ra chuyện gì ạ?"

Daryl vừa lo lắng vừa tức giận, lời nói tuôn ra cũng trôi chảy hơn.

Lời nói của ông ta ngắt lại một chút, hiển nhiên là sợ Horace hiểu lầm mình có ý bênh vực cháu trai, vội vàng giải thích: "Bệ hạ, thần lo lắng thằng nhãi này lại gây ra chuyện gì phá làng phá xóm, thần tuyệt đối không có ý định bao che nó..."

"Không sao, giờ nó đang cùng con trai ta đến đồn cảnh sát, muốn kiện con ta về tội cố ý gây thương tích."

Horace nhìn Daryl với vẻ thích thú "Ông nói xem, ta nên làm gì?"

Daryl sắp xỉu tới nơi rồi.

Bệ hạ, bệ hạ có con trai khi nào?

Không phải là ngài ấy vẫn chưa kết hôn, không có bồ, không không không, chủ yếu là con trai của bệ hạ đánh cháu nội mình...

"Bệ hạ, cháu trai thần không là cái thá gì hết, con trai của người đánh nó chắc chắn là vì nó đáng bị đánh!"

Daryl vội vàng nói.

"Thần sẽ bắt nó phải xin lỗi ngay bây giờ!

Ngài..."

Daryl tức đến loạn cả lên.

Ông ta như muốn xin bệ hạ đưa ngay máy liên lạc cho ông để ông chửi thằng chó đó một trận.

May mắn thay trước khi vạ miệng, ông ta đã kịp tự mình bình tĩnh lại.

Daryl lúng túng nhìn máy liên lạc trong tay Horace, sau đó lập tức thu hồi ánh mắt và lấy máy liên lạc của mình ra.

"Được rồi, đã giải quyết xong."

Horace cầm máy liên lạc lên và nói với Kỷ Dung.

"Nhanh thế ạ?"

Kỷ Dung sửng sốt.

Anh liếc nhìn gã lưu manh đang thản nhiên ngồi kia.

Gã alpha liếc lại Kỷ Dung, cũng không ngăn cản.

Hắn bắt chéo chân đắc ý nói: "Mày tìm ai cũng thế thôi.

Việc này tao làm là hợp pháp, mày cứ tìm đi, tao chẳng cần cản, xem xem đứa nào dám đứng ra bảo vệ mày!"

Cole đứng một bên sắc mặt xấu xí.

Gã tên Will kia có vẻ muốn kiện tụng, cho dù chàng trai này có tìm được một quý tộc lớn giúp đỡ mình, chỉ cần gã một mực không chịu thừa nhận, dù có đưa đến trước mặt bệ hạ Horace thì gã cũng có lý.

Hơn nữa, gia tộc Bramble còn tồn tại đến tận ngày này, hẳn là phải có bản lĩnh và vị thế nhất định.

Nếu không thì bao nhiêu dòng họ đã sụp đổ, sao họ vẫn còn sừng sững tồn tại đến giờ...

Chiếu theo luật pháp mà làm, ông ta hiểu luật pháp thì vô tình.

Ngay cả hoàng đế của họ cũng từng nói, hoàng đế cũng phải tuân theo luật pháp.

Đôi mắt Cessy đỏ lên.

Cậu lặng người nhìn Giang Nguyên và Kỷ Dung, trong lòng tràn đầy áy náy.

Tất cả là do cậu, nếu biết trước, hôm nay cậu đã không ra khỏi nhà...

"Papa tôi nói đã xử lý xong rồi."

Kỷ Dung chỉ vào máy liên lạc của mình và nói.

Sau khi liên hệ, papa để anh chờ chưa đến một phút.

Có thật là đã xử lý xong không nhỉ?

Nếu papa giải quyết xong thật thì tuyệt vời.

Dù gì nếu làm đúng quy trình Liên bang sẽ lắm thủ tục lằng nhằng phiền lắm, có thể sẽ ảnh hưởng đến trận đấu tiếp theo.

"Xử lý?"

Will như đang nghe một câu chuyện cười nào đó.

Gã cười hô hố: "Được, tao xem mày xử lý kiểu gì!"

"Để xem quý tộc nào dám mó tay vào giúp mày!"

Đồn cảnh sát rơi vào im lặng trong chốc lát, đột nhiên lại có tiếng máy liên lạc vang lên.

Will nhìn tên người gọi đến máy của mình, vẻ mặt gã xoay một trăm tám mươi độ, sợ đến mức nhảy dựng khỏi ghế.

Không không không, ông nội tìm gã chắc chắn không phải vì thằng này, chắc chắn chỉ là trùng hợp thôi.

Will tự an ủi mình, sau đó nhận cuộc gọi, cung kính nói: "Ông, ông nội, sao ông lại gọi cho cháu?"

Ngay sau khi cuộc gọi được kết nối, tiếng gầm của Daryl phát ra từ máy liên lạc, ở một cao độ mà cả cái đồn cảnh sát này đều nghe thấy rõ ràng.

"Thằng ranh này, quỳ xuống cho tao!"

"Dạ?"

Will sửng sốt, không thể tin nổi: "Ông nội, cháu bị sao ạ?

Cháu đang ở đồn cảnh sát, không ở nhà... chuyện này..."

Vừa nói, gã vừa nhìn Kỷ Dung với vẻ mặt bàng hoàng khó tin.

Làm sao mà cha thằng này lại tìm được ông nội mình?

Will muốn giải thích, nhưng Daryl ngắt lời gã.

"Quỳ xuống!"

Phịch!

Nghe tiếng quát này, hai chân WIll mềm nhũn, quỳ thẳng xuống đất.

Ông nội bảo quỳ thì ngay cả cha gã cũng phải quỳ, gã cũng không quan tâm có mất mặt hay không.

Will vừa quỳ xuống, vẻ mặt mọi người dường như đã chết lặng, cùng nhìn về phía Kỷ Dung?

Chuyện gì đây?

Cole bối rối.

Trong trí nhớ của ông ta, lãnh chúa Daryl, người đứng đầu gia tộc Bramble là một vị quý tộc đầy quyền lực, thậm chí còn có thể diện kiến bệ hạ!

Vị quý tộc này mắng cháu mình thì không nói, thậm chí còn gọi điện sang bắt cháu quỳ xuống!

Ông ta chắc chắn đang rất tức giận!

Có thể khiến ông ta mắng cháu mình đến mức vứt hết mặt mũi quý tộc đi như thế, cha của cậu trai người Liên Bang này rốt cuộc là ai?

Trong lúc ông ta đang nghi ngờ cuộc đời, ông lại nghe thấy tiếng Daryl ở đầu dây bên kia run run gầm lên giận dữ: "Thằng khốn này, omega động dục thì có chơi cũng không phạm pháp?

Đây là lời mà con người nói ra được à?

Hả?"

"Ông nội...

ông nghe con nói, chúng nó bịa đặt đấy, ông tin con, con..."

Will nhớ đến chuyện này mồ hôi lạnh chảy ra, muốn giải thích.

"Mày ngậm mõm mày lại cho tao!

Mày làm như ông mày không biết mày là hạng người gì?"

Daryl giận dữ chửi rủa.

Will sắp khóc đến nơi, gã vẫn không đoán ra được thằng nhóc nước ngoài này đã gọi cho ai.

Gã thề là nếu không phải chỉ liên lạc qua cuộc gọi, ông nội gã sẽ bóp chết gã luôn.

"Đưa máy cho cảnh sát!"

"Đưa, đưa cho cảnh sát?"

Will hoài nghi hỏi lại, gã không biết ông nội gã định làm gì.

"Sao nào?

Mày muốn tao tự đến tận đồn cảnh sát à?"

"Không, không...

Con sẽ đưa ngay ạ!"

Mồ hôi lạnh lại toát ra, Will không biết ông nội gã làm thế là có gì gì, nhưng gã vẫn đưa ngay máy liên lạc cho viên cảnh sát đứng gần đó.

Viên cảnh sát trung niên hơi lo lắng khi nhận cuộc gọi.

Lãnh chúa Daryl là quý tộc có thể ra vào cung điện gặp mặt hoàng đế.

Ngay cả khi quyền lực của giới quý tộc bây giờ đã không còn bành trướng như trước kia, thì đó cũng không phải là thứ mà thường dân như ông có thể với tới.

Ông hơi sợ hãi khi bắt đầu cuộc trò chuyện, chỉ nghe ông già ở đầu dây bên kia dịu giọng đi và nói: "Không cần điều tra chuyện này, nhất định là thằng cháu khốn nạn của ta muốn làm chuyện xấu.

Chuyện này là do nhà ta quản không nghiêm, xin hãy bắt giữ nó lại đúng theo quy định của pháp luật!"

Mặc dù viên cảnh sát đang cầm máy, nhưng tất cả mọi người trong đồn đều có thể nghe thấy giọng nói phát ra từ thiết bị.

"Phiền anh đưa máy cho vị kia..."

Daryl nói rất mơ hồ, chủ yếu là vì ông ta không biết nên gọi con trai của bệ hạ, Kỷ Dung, là gì.

Viên cảnh sát đưa máy cho Kỷ Dung, sau đó nghe thấy Daryl nói: "Cảm ơn các cậu, đánh hay lắm, nếu không thằng khốn nhà tôi đã gây ra chuyện lớn vi phạm pháp luật nghiêm trọng rồi.

Thực sự xin lỗi vì đã gây rắc rối cho các bạn.

Mong các bạn lượng thứ."

Mọi người đều choáng váng.

Vị đại quý tộc Hoyt này không những bắt cháu nội quỳ xuống mà còn không tiếp tục điều tra, trực tiếp định tội cháu mình luôn!

Đề nghị cảnh sát bắt gã!

Lại còn tự mình nói xin lỗi nữa!

Mọi người cảm thấy chuyện này đúng là như nằm mơ nói mộng!

Cha của cậu bé người nước ngoài này rốt cuộc đã tìm đến nhân vật quyền lực nào của Hoyt vậy?

Lại có thể đảo ngược tình huống một cách không thể tin nổi thế này?

Giọng điệu của Daryl nói dễ nghe thì có vẻ giống như thương lượng, còn khó nghe thì thậm chí hơi ra vẻ cầu xin nữa đó!

Ngay cả đứng trước nguyên soái Hans, thân vương Hosea, lãnh chúa Daryl, vị đại quý tộc này cũng không thể có dáng vẻ hèn mọn đến thế!

Có địa vị cao hơn tất cả bọn họ... là ai đây?

Cũng không thể nào tìm thẳng đến bệ hạ đúng không?

Đến hòa giải giúp hai bố con An Cessy, Cole không khỏi rùng mình, trong lòng chấn động.

"Cứ tiến hành xử lý theo quy định của pháp luật, như thế có được không?"

Daryl thận trọng dò hỏi từ phía đầu dây bên kia.

Kỷ Dung: ...

Thật ra anh cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ thấy thủ tục Liên Bang lằng nhằng mà phiền phức quá nên mới nhờ papa ở Hoyt xem có giúp gì được không.

Anh chỉ thử một tí thôi, chỉ cần hòa giải không có vấn đề gì là được rồi.

Nhưng mà...

Papa của anh, đỉnh vãi ò.

Dù gì thì Bramble cũng là quý tộc lớn ở Hoyt, cứ cắn chặt họ mãi cũng không hay ho gì.

Dù papa rất đỉnh nhưng papa có thể sẽ gặp phiền phức.

Anh không muốn gây thêm rắc rối cho papa vừa nhận của mình.

Kỷ Dung suy nghĩ một lats rồi nói: "Thế cứ theo luật mà làm."

Daryl nghe Kỷ Dung nói xong mới hài lòng, vui vẻ ra mặt: "Thế thì tốt quá, ta sẽ để người của cục cảnh sát ném thằng nhãi kia vào trại giam ngay!"

Will đờ người ra.

Đúng là theo quy định pháp luật, nhưng đó hoàn toàn không phải những gì gã đã nghĩ.

Ông nội gã còn chả thèm nghe bất kỳ lời giải thích nào.

Ông ấy chỉ ấn đầu hắn xuống và thừa nhận những người khác đã "hăng hái làm việc nghĩa", gã là thằng khốn nạn.

Mặc dù gã biết đây là sự thật, nhưng...

Nhưng gã không muốn ngồi tù!

Uhuhuhu.

Sau khi cúp máy, Will bị cảnh sát dẫn đi.

Mọi người lại nhìn về phía Kỷ Dung.

Ngay cả Giang Nguyên vẫn luôn im lặng cũng đầy kinh ngạc, nhìn Kỷ Dung và hỏi: "Papa mà cậu vừa nhận đó à?"

Kỷ Dung gật đầu: "Tôi chỉ thử thôi.

Papa tôi hình như rất lợi hại..."

Cole còn chưa rời đi, khóe miệng co giật.

Không chỉ có lợi hại đâu, ông ta nghe giọng nói của đại quý tộc Daryl mà sợ chết khiếp lên được này.

Ánh mắt ông ta rơi trên người Kỷ Dung, không tránh khỏi suy nghĩ một chút, có thể tạo ra cục diện này, rốt cuộc thần thánh phương nào?

Hạ Xuyên vội vội vàng vàng chạy đến, ba bước gộp một chạy thẳng vào đồn.

Khi thấy Kỷ Dung và Giang Nguyên, anh còn an ủi nói: "Đừng sợ, chuyện này thầy đã nói với nguyên soái rồi!

Bộ Ngoại giao sẽ giải quyết."

"Còn giải quyết gì nữa?"

Một viên cảnh sát nói.

"Xong hết rồi.

"Xong rồi?"

Hạ Xuyên sửng sốt.

"Ồ, bộ Ngoại giao hành động nhanh thật, vậy tôi xin phép đưa người về."

Cole không nhịn được nói: "Liên quan gì đến Bộ Ngoại giao nhà ông chứ..."

Hạ Xuyên nhìn Kỷ Dung và Giang Nguyên.

Hai đứa đều không bị trói buộc bởi bất cứ thứ gì.

Anh sửng sốt: "Vậy hiện tại mọi chuyện là thế nào?"

"Cũng không có gì đâu ạ."

Kỷ Dung xòe tay ra nói.

Hạ Xuyên lúng túng: "Không sao rồi?"

Kỷ Dung nháy mắt với Hạ Xuyên, nói: "Gã kia đã bị nhận ra, bị bắt lại rồi.

Giang Nguyên và em đều là do hăng hái làm việc nghĩa."

"Rốt cuộc là có chuyện gì?"

Hạ Xuyên càng loạn hơn.

Tại sao gã khốn kia lại đổi lời khai?

Anh đã tra tư liệu về nhà Bramble trên đường đến đây.

Họ là những quý tộc lâu đời của Hoyt, có quyền lực và sức ảnh hưởng phu thường.

Khi báo cáo sự việc cho Bộ Ngoại giao, bên đó cũng phản ảnh lại là sự việc rất khó giải quyết.

Chưa đầy mười phút, đại quý tộc Hoyt đột nhiên thú tội và ngừng vu khống họ?

"Em nói với cha em."

Thấy vẻ mặt Hạ Xuyên, Kỷ Dung biết anh đang hiểu nhầm thành Kỷ Sùng nên bổ sung thêm: "Người cha còn lại em mới nhận ấy, sau đó thì thành thế này..."

Hạ Xuyên: ???

Hạ Xuyên: !!!

----------------

Chương sau ngắn, he he :3
 
[Edit - Đm] Tôi, Omega A Nhất, Toàn Vũ Trụ!
Chương 77: Thích quẩy như nào thì quẩy


Ngày hôm đó, tất cả bọn họ đều biết Kỷ Dung bị đánh.

Chuyện Kỷ Dung tìm được papa oemga cũng có biết một chút.

Dù sao đó cũng là "dưa" nhà chiến thần, hít được tí mùi drama rồi ai lại cưỡng được mà không hóng tiếp?

Lúc trước bọn họ kháo nhau đây là câu chuyện một quý tộc trẻ tuổi sa sút của Hoyt đổi đời bằng cách kết hôn với chiến thần Liên Bang, nhưng cũng không đúng lắm nhỉ...

Bộ Ngoại giao còn nói là chuyện này khó xử lý lắm, thế mà phu nhân của chiến thần chỉ cần một tin nhắn là xong.

Nhà Bramble không phải gia tộc nhỏ vô danh ở Hoyt, không biết phu nhân chiến thần nhà họ đã làm cách nào?

Má!

Hạ Xuyên suy nghĩ lung lắm.

Anh trầm ngâm một lát rồi nói: "Vậy chúng ta về trước đã."

Đương nhiên Giang Nguyên và Kỷ Dung không phản đối gì.

Lúc họ chuẩn bị ra về, An Cessy, người vừa giật mình vì Will bất ngờ quỳ xuống, đã tỉnh táo lại.

Cậu ta lấy hết can đảm chạy đến trước mặt Giang Nguyên và Kỷ Dung: "Cái này... hôm nay thật lòng cảm ơn các bạn!

Có thể trao đổi số liên lạc được không?

Tôi muốn mời các bạn ăn tối!

Cảm ơn các bạn!"

Mắc cậu ta đỏ hoe, hiển nhiên là vẫn chưa phục hồi sau hàng loạt sự cố.

Kỷ Dung nhăn nhăn mặt, sau anh lại thấy khó chịu khi nhìn omega này thế nhỉ?...

Đặc biệt là khi thấy ánh mắt cậu ta nhìn Giang Nguyên.

Giang Nguyên nhìn Cessy.

Hôm nay cậu đánh nhau vì omega này, nhưng nếu được chọn lại thì cậu vẫn sẽ giúp thôi.

Giang Nguyên đang định nói là không cần thì có người đã lên tiếng trước.

"Chúng tôi nhận lời cảm ơn của cậu.

Làm việc tốt mà không cần báo đáp là đức tính tốt của người Liên Bang chúng tôi nên không cần trao đổi phương thức liên lạc đâu."

Kỷ Dung tự tiếp lời, bày tỏ ý từ chối bằng cách nói lịch sự.

"À..."

Thấy vẻ mặt sửng sốt của Cessy, Kỷ Dung nhếch môi.

Ai mà không biết cái chiêu trò này?

Omega này hỏi số Giang Nguyên chắc chắn là vì đã có ấn tượng tốt với cậu ấy, muốn "câu" cậu ấy đây mà!

Có anh ở đây, đừng mơ lừa được Giang Nguyên nhé?

Dù có là bất kỳ omega, beta, alpha nào!

Chỉ có anh thôi!

Chỉ có thể là anh!

Chỉ có anh mới được phép "câu" Giang Nguyên!

"Đúng vậy, tấm lòng thì chúng tôi nhận, cái khác thì không cần phiền phức vậy đâu."

Giang Nguyên nói với chàng omega trẻ tuổi bằng giọng nói ôn hòa hơn.

Sau khi từ chối Cessy, Giang Nguyên và Kỷ Dung rời đi cùng với Hạ Xuyên.

Đám người họ đi rồi, An Sâm mới vỗ nhẹ lưng con trai, nói: "Đừng nghĩ nhiều, alpha đó với con là không thể nào đâu."

Cessy cười khổ lắc đầu: "Con..."

Cessy muốn giải thích là cậu không muốn hẹn hò với alpha tên Kỷ Dung kia đâu, cậu...cậu...

Cessy cắn môi nhìn về phía beta đang sóng vai bước cạnh alpha ở phía xa.

Cuối cùng, cậu cũng không cất tiếng giải thích cho cha mình, rằng cho dù chẳng phải alpha kia làm cho tim cậu rung động, mà cậu với chàng beta tên Giang Nguyên kia cũng chẳng có chút cơ hội nào...

...

Cung Silve.

Lông mày lão tướng nhíu lại thành chữ "xuyên", sau khi nghe điện báo từ Hạ Xuyên và Bộ Ngoại giao, đầu ông như phình to gấp đôi.

Hai đứa trẻ Giang Nguyên và Kỷ Dung chưa bao giờ khiến ông thất vọng trong thi đấu.

Nghe toàn bộ câu chuyện lần này, ông cũng thấy bọn trẻ không làm gì sai cả.

Thế nhưng khi độc thông tin về gia tộc Bramble, ông phải xoa xoa hai huyệt thái dương.

Phiền phức.

Nên tìm thân vương Hosea hay nguyên soái Hans đây?

Sau khi suy nghĩ hồi lâu, Alfonso quyết định đi gặp thân vương Hosea.

Mặc dù Hans là nguyên soái, nghe có vẻ rất có quyền lực, nhưng người thực sự có tiếng nói ở Hoyt chỉ có anh trai của thân vương Hosea, vị hoàng đế Horace đang trị vì đế quốc Hoyt.

Alfonso đang định hạ mình đi tìm thân vương Hosea nhờ giúp đỡ, máy liên lạc của ông chợt reo.

Hạ Xuyên?

Alfonso hơi cau mày khi nhìn thấy tên người đang gọi, chẳng lẽ nhà Bramble ra tay nhanh như vậy?

Hạ Xuyên mới gọi cho ông được một thời gian ngắn, lại phải cầu cứu nhanh thế sao?

Sau khi bắt máy, giọng Alfonso đầy nghiêm trọng: "Chuyện gì?

Ta đang định liên lạc với thân vương Hosea để xử lý chuyện này."

"Dạ, nguyên soái không cần liên lạc với thân vương Hosea đâu!"

Hạ Xuyên vội vàng nói: "Thuộc hạ đang đưa hai đứa về rồi!"

Alfonso ngạc nhiên, chững lại một khoảnh khắc: "Cái gì?"

"Không sao rồi ạ!"

Hạ Xuyên lập tức giải thích tình hình cho Alfonso.

Alfonso cúp máy, lông mày ông không hề giãn ra mà còn nhíu sâu hơn.

Chỉ trong vài phút...

Bạn đời của Kỷ Sùng đã xử lý xong.

Sau khi nghe Hạ Xuyên tường thuật lại, nỗi nghi ngờ trong lòng ông càng sâu hơn.

Ở Hoyt, có thể khiến cho một đại quý tộc thừa nhận lỗi lầm ngay lập tức mà không cần bất cứ bằng chứng trực tiếp nào thì chỉ có vị "thần" của Hoyt, Horace mới có thể làm được!

Ông càng ngày càng tò mò về danh tính của vị phu nhân chiến thần.

Rốt cục là người như thế nào mà có thể tìm được cả vị hoàng đế thiết huyết kia, còn khiến hoàng đế mở lời giúp đỡ được?

Alfonso nghĩ ngợi rất lâu mà vẫn chưa tìm được câu trả lời thích đáng.

...

[CUỘC CHIẾN ĐỊNH MỆNH!]

[LIÊN BANG VS RICK, DEAD OR ALIVE!]

[Đây là cuộc chiến định mệnh, ai sẽ là kẻ chiến thắng?]

—- "Bốc thăm này cũng thần sầu thật!

Rick bốc trúng Liên Bang, cuộc chiến sống còn gì đây không biết?"

— "Chiến tranh hai nước kết thúc hơn hai mươi năm rồi, nhưng mà... ai cũng hiểu mà!"

— "Nói là thi đấu giữa hai đội, nhưng cũng không khác gì lấy lại thể diện hai nước."

— "Kẻ địch gặp nhau, người người đỏ mắt!"

— "Mẹ kiếp, tôi cược một đồng, Liên Bang thắng!"

— "Xì, còn cần cược à, tất nhiên là Liên Bang sẽ thắng.

Năm nay Liên Bang là cái gì nào?

Giật tít kiểu lừa người câu view đấy phỏng?!"

Trong vòng thi đấu 8 chọn 4 này, Liên Bang đụng độ chính kẻ đã từng phát động một cuộc tấn công chớp nhoáng vào quân đội của họ cách đó không lâu, Đế Quốc Rick..

Hai mắt Pablo trầm xuống khi thấy càng ngày càng có nhiều người thảo luận về trận đấu này, khuôn mặt gã cũng ngày càng cau có.

Nếu là những năm trước, chắc chắn không ai có thể đoán chắc được kết quả của cuộc thi đấu giữa hai nước, đám người này cũng sẽ không có giọng điệu gay gắt như thế này.

Nhưng mà năm nay...

Liên Bang có tới hai con quái vật!

Lần đầu tiên gặp hai người này, gã đã mắc họa rồi!

Biệt đội Falcon của gã...

Lòng Pablo đau thắt lại khi nghĩ đến phân đội ưu tú của mình đã bị hai thằng ranh này tiêu diệt.

Nếu lúc đó hai tên này không có mặt trên Nữ Thần Định Mệnh thì Rick đã lấy lại được một vị tướng rồi!

Mặc dù Pablo vẫn hi vọng đội nhà sẽ giành chiến thắng, nhưng sau khi xem trận đấu, gã biết họ hoàn toàn không thể thắng trận này.

Pablo hít một hơi thật đâu.

Hai thằng chó này, gặp đâu xúi quẩy ở đấy!

...

Bên này, chiến đội bảy người Liên Bang đang đứng trước mặt nguyên soái Alfonso.

Lão tướng khoanh tay nhìn đám năm người Cố Bạch, cười nói: "Trận này, năm đứa chúng bay có đưa nào bị loại thì đợi nhận hình phạt đi!"

Lão tướng đang cười, nhưng Cố Bạch lại thấy toàn thân lạnh lẽo.

Nguyên soái Alfonso hôm nay đáng sợ quá!

Năm người đứng nghiêm: "Dạ!"

Sau đó, ánh mắt Alfonso rơi vào hai người Giang Nguyên và Kỷ Dung: "Hai đứa thi đấu thích quẩy như nào thì quẩy cho ta!"

Giang Nguyên và Kỷ Dung thẳng lưng, đồng thanh đáp: "Vâng!

Nguyên soái!"

----------------

Chương sau ngắn, chắc mai có :3
 
[Edit - Đm] Tôi, Omega A Nhất, Toàn Vũ Trụ!
Chương 78: Liên Bang vs Rick


Trời cao trong xanh, nắng lên rực rỡ.

Trước sân thi đấu khổng lồ, từng cỗ máy móc bay lên từ mặt đất phát ra tiếng rú ầm ý khiến khán giả hưng phấn bừng bừng.

Bản đồ thi đấu hôm nay đã được chọn ra.

Pháo Đài Thép.

Bên trong pháo đài không chỉ có rất nhiều chướng ngại vật mà còn có vô số cạm bẫy vũ khí sẽ tấn công không theo bất kỳ quy luật nào, chuyên cản trở việc di chuyển và bắn đạn của cơ giáp.

Bản đồ này là bài kiểm tra kinh điển về khả năng thích ứng và phản xạ của người chơi.

Trong game, ngay cả những người chơi hàng đầu cũng sẽ thất bại ở đây chứ đừng nói là tay mơ.

Pháo Đài Thép?

Người đàn ông ngồi trên ghế khán đài thở ra một hơi như trút được gánh nặng thì thấy bản đồ.

Đây đúng là một điều may mắn trong bất hạnh với đội Rick.

Bản đồ này có nhiều chướng ngại vật, còn có vũ khí pháo đài sẽ tấn công người chơi ngẫu nhiên, điều này có thể hạn chế được sức mạnh của Liên bang.

Pablo thầm cảm thấy may mắn.

Ít nhất thì trận này Rick có thể thua không quá khó coi.

Quan hệ giữa Rick và Liên Bang vẫn luôn căng thẳng do chiến tranh.

Đôi mắt Pablo liếc sang trái, cách hắn không xa có một thành viên trong đoàn Liên Bang!

Lão già Alfonso hôm nay tự dưng cũng đến đây?

Pablo ho khẽ.

Bình thường Alfonso hầu như không đến xem trực tiếp kể từ sau trận đấu đầu tiên của Liên Bang.

Hôm nay lão bất ngờ đến, hắn có thể đoán được lý do mà không cần nghĩ luôn.

Tiếc là Rick hôm nay gặp may, vì bản đồ là Pháo Đài Thép.

Cho dù có xui rủi gặp hai tên quái vật Liên Bang, kiểu gì cũng dừng chân ở TOP8 thì vẫn cứ tốt hơn là bị "gặt" đầu như gặt rau.

Alfonso cau mày ngồi trên khán đài.

Đây là lần đầu tiên bản đồ Pháo Đài Thép xuất hiện trong cuộc thi.

Bình thường thì cũng không sao, nhưng sao lại là trận đấu này cơ chứ?

Alfonso tức đến mức dựng râu!

Hôm qua vừa ra lệnh cho Giang Nguyên và Kỷ Dung thích quẩy thế nào thì quẩy, nếu là một bản đồ rộng mở hơn thì đội Liên Bang đã có thể kết thúc trận đấu chỉ trong năm phút!

Tức ghê!

Alfonso không vui vẻ gì, nhưng vẫn nán lại xem trận đấu.

So với trong game, sàn đấu mà Hoyt dựng lên cho đám Giang Nguyên sử dụng cơ giáp thật chiến đấu trông chân thực hơn nhiều.

Ngay khi cơ giáp của Rick xuất hiện, họ đã khởi động động cơ và bay vào Pháo Đài Thép, gia tốc không ngừng nhằm nhanh chóng tìm được một vị trí thích hợp.

Thực lực đội Đế quốc Rick năm nay khá mạnh, nếu không cũng không vào được đến TOP8.

Sau một loạt bước di chuyển phức tạp độ khó cao, rất nhanh, bọn họ đã tiến vào điểm dịch chuyển bên trong pháo đài.

"Một phút năm mươi giây."

"Tốc độ này rất ổn, đáng tiếc năm nay Rick lại gặp Liên Bang."

"Đúng vậy, năm nay Liên Bang quá mạnh, không chừng quán quân năm nay sẽ đổi ngôi đấy!"

...

"Tụi nó lẩn nhanh vãi?"

Trong kênh chat vang lên một giọng nói đầy vẻ không hài lòng.

"Chạy nhanh cũng chả để làm gì, bản đồ này có thể cản trở bọn họ, khiến bọn họ khó khăn hơn khi tìm mọi người, nhưng năm người cũng cẩn thận kẻo bị Rick giết đấy!"

Với tư cách là đội trưởng, Kỷ Dung nghe thấy giọng của Cố Bạch lập tức nhắc nhở.

Cố Bạch nghe thấy lời này thì lè lưỡi.

Nguyên soái Alfonso đã hạ lệnh trừng phạt nếu bất kỳ ai trong số bọn họ bị loại.

Bị loại cái là về xử lý theo quân pháp luôn!

Cố Bạch nghĩ đã thấy sợ.

Trận trước muốn nằm dài thế nào cũng được, nhưng trận này thì chắc chắn không thể rồi!

Hơn nữa, chết trong tay đám Rick này, dù có thắng nhờ ôm đùi vàng thì cũng mất mặt chết đi được!

"Năm người tự bảo vệ mình."

Giang Nguyên trầm giọng nói.

Nguyên soái Alfonso nói rằng cho bọn họ đánh hết mình, thậm chí hôm nay còn đến xem trực tiếp, chắc chắn không thể để ngài ấy thất vọng.

Dù chiến tranh hai nước đã qua được hai mươi năm, nhưng ai dám nói bọn họ đã hoàn toàn buông xuống?

Nguyên soái Alfonso chắc chắn là không làm được, Giang Nguyên tự hỏi mình cũng không làm được.

Ngay sau đó, Giang Nguyên và Kỷ Dung cũng khởi động cơ giáp.

Người xem nhìn thấy hai chiếc cơ giáp lao vào pháo đài như hai tia chớp với các bước nhảy cao tần và trượt băng điêu luyện.

So với những thành viên đội Rick vừa nãy, hai người này tiến vào Pháo Đài Thép trông như đang đi dạo vậy!

Họ thậm chí còn không thèm di chuyển né tránh những tia súng laze đang lao tới, mà trực tiếp dùng "đạn đối đạn" bắn vào các tia sáng đó.

Những tia sáng gặp nhau giữa không trung, nổ tung!

Một phút rưỡi.

Nolan nuốt nước bọt, Giang Nguyên và Kỷ Dung, quá tuyệt!

Điều khiển cơ giáp bay vào trong Pháo Đài Thép chỉ mất một phút rưỡi, tốc độ này quá đáng sợ rồi đúng không?

Cho đến giờ, cậu ta vẫn hiểu mình và hai người Giang Nguyên Kỷ Dung không cùng một đẳng cấp, thế nhưng nhìn thấy thao tác của họ, cậu vẫn hưng phấn thở dồn dập.

Hai người này điều khiển cơ giáp đáng sợ vô cùng, giống như những thao tác này đã ăn sâu vào xương tủy và bộ gen của họ vậy!

Chiêm ngưỡng màn biểu diễn của Giang Nguyên và Kỷ Dung, khán giả có mặt như đã quen thuộc rồi.

Các loại kỹ xảo mà hai người Giang Nguyên Kỷ Dung thành thạo có ít ỏi gì đâu?

Trông không đỉnh cao thì họ mới thấy lạ ấy chứ!

Bị sốc đờ người hết lần này đến lần khác, bọn họ đã quen rồi!

"Ê, năm nay số đội Rick hên phết đấy."

Một người đàn ông ngồi cạnh Alfonso cười lớn.

"Đúng vậy, có vẻ sẽ câu kéo được một thời gian đấy."

Một người khác nói.

Alfonso hơi ngán khi bốc trúng bản đồ Pháo Đài Thép, không thể kết thúc trận đấu trong vòng năm phút.

Nghe hai vị nguyên thủ quốc gia khác ngồi cạnh nói thế, cáu: "Mấy ông phiền quá đấy, hên thì sao, thua là thua!"

Hai người này hiển nhiên có mối quan hệ rất tốt với Alfonso.

Họ nhìn nhau mỉm cười rồi yên lặng nhìn về sân đấu.

Hai phút sau, hai đội tiến vào điểm dịch chuyển đến bản đồ chính.

Mười, chín, tám, bảy...

...

Ba!

Hai!

Một!

Trận đấu bắt đầu!

Khi khẩu lệnh vang lên, hai cơ giáp lập tức nạp đầy gia tốc.

Bay thẳng lên đỉnh pháo đài.

Tất cả khán giả để sững người trong giây lát, chỉ có Hạ Xuyên theo bản năng đứng dậy, xúc động hét lên: "Vãi ò, thằng nhóc Giang Nguyên này đang làm cái quái gì vậy?!

Cậu không biết cơ chế phòng thủ của Pháo Đài Thép à?

Tất cả vũ khí sẽ đồng loạt tấn công vào mục tiêu ở vị trí cao nhất đấy có biết không?:

Khán giả xôn xao thảo luận với nhai.

Chết tiệt!

Chuyện quái gì đây?!

Tuyển thủ thần sầu này của Liên Bang đang lên kế hoạch tự sát trong Pháo Đài Thép à?

Tất nhiên, điều khán giả nghĩ không phải sự thật.

Đây là kế hoạch tác chiến mà cậu và Kỷ Dung đã thảo luận với nhau sau khi bốc thăm bản đồ thi đấu.

Hệ thống vũ khí của pháo đài sẽ đồng loạt tấn công vật thể bay cao nhất được xác định xung quanh nó.

Tất nhiên, cả hai biết việc bị tấn công là khó tránh khỏi.

Pháo Đài Thép sẽ kìm hãm bọn họ, nhưng nó cũng có một ưu điểm, đó là diện tích nhỏ!

Pháo Đài Thép rất nhỉ.

Chỉ cần một trong hai người bay lên đủ cao là có thể khóa được vị trí của các thành viên đội Rick.

Trong Pháo Đài có rất nhiều chướng ngại vật, điều này có thể hạn chế họ phát huy tối đa lợi thế của mình, nhưng để hoàn thành sứ mệnh mà nguyên soái Alfonso giao phó, hai người bọn họ đã lên kế hoạch "quẩy" đã nhất có thể!

Kế hoạch của hai người rất đơn giản.

Giang Nguyên bay lên điểm cao nhất.

Dựa theo đặc tính của pháo đài, cậu sẽ trở thành mục tiêu của vũ khí trong bản đồ Pháo Đài Thép.

Tất nhiên, cậu cũng sẽ biến thành mục tiêu của các thành viên đội Rick.

Giang Nguyên sẽ đối phó với các đòn tấn công từ mọi hướng đồng thời khóa vị trí của các thành viên đối địch cho Kỷ Dung.

Kỷ Dung tấn công để hoàn thành mệnh lệnh của nguyên soái Alfonso!

Cùng lúc, tất cả những người xem trực tiếp đều vô thức nhắm mắt lại không dám nhìn, màn hình livestream điên cuồng chạy bình luận:

"YUAN đại thần, nếu cậu bị người Rick bắt cóc xin hãy nháy con mắt bên phải, tụi này đến cứu cậu!"

"Đệch!

Này...

YUAN đại thần muốn làm gì đây?"

Alfonso cũng sắp xỉu thì thấy cảnh này, nhưng định lực của ông cao hơn Hạ Xuyên, vẫn ngồi im được.

"Đệch mợ, chuyện quái gì đây?

Liên Bang cố ý thua Rick à?"

"Đéo hiểu kiểu gì..."

Mọi người đều đéo hiểu kiểu gì!

"Pằng pằng pằng!"

"Pằng pằng pằng!"

Từng chùm laze lao tới chiếc Thunderbolt do Giang Nguyên điều khiển.

Trong tiếng gầm rú của động cơ cơ giáp, ngay cả Hạ Xuyên với tư cách huấn luyện viên cũng phải ngơ ngác!

Toàn bộ khán đài lập tức im lặng!

Cơ giáp chiến đấu của Liên Bang bay lượn như tia chớp tự do trên bầu trời, hoàn toàn không đếm xỉa gì đến các đòn tấn công xung quanh!

Biến tốc!

Chuyển hướng!

Biến tốc cực đại!

Cú xoay người Thomas!

Quỹ tích song song!

Thunderbolt không biến thành mục tiêu, ngược lại, những đòn tấn công trên không liên tiếp va vào nhau thành những đóa hoa lửa, cơ giáp này không di chuyển khoảng cách lớn, nhưng lại cực nhanh!

Mỗi bước di chuyển đều rất nhanh!

Nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp di chuyển của nó nữa!

"Bùm bùm...!"

Khi mọi người đều bị hút hồn bởi chiếc Thunderbolt số 02 đang bay lượn ngoạn mục trên bầu trời thì một tiếng động lớn vang lên!

Đó là RONG!

Cậu đã tấn công!

Kỷ Dung đã tìm ra một thành viên đội Rick.

Dưới mười bảy phát đao liên trảm trong vòng ba giây, người chơi này đã bị loại!

Bùm!

Kẻ tiếp theo!

Toàn bộ khán đài im phăng phắc, ngay cả trên các phòng livestream, không khí cũng đột ngột tĩnh lặng.

Cơ giáp Thunderbolt 02 vẫn đang thu hút hỏa lực trên bầu trời, ở bên dưới, Thunderbolt 01 đã bắt đầu hạ gục từng thành viên đội Rick!

Hai phút ba mươi giây!

Trời má!

Điên hết cả rồi, hai phút ba mươi giây kết thúc trận đấu!

Liên Bang thắng rồi!

Khi cả bảy thành viên đội Rick bị loại, pháo đài cũng ngừng tấn công, Giang Nguyên lái Thunderbolt dừng giữa không trung giơ cao tay, hít sâu!

YUAN!

Khủng bố vãi ò!

Đây là khả năng phán đoán cỡ nào?!

Mới làm được đến mức này!

Quá đỉnh!

Còn là con người nữa không?

Ai cũng sắp xỉu ngang.

Ngay cả đám Cố Bạch cũng ngơ ngác nhìn nhau.

Họ, họ thắng rồi?

"He he, năm nay Liên Bang hăng quá đi?

May mà đội chúng ta không gặp họ!"

Ông già vừa nói đùa với Alfonso sờ cằm, nghiêm túc nói.

Alfonso bình tĩnh ngồi yên tại chỗ, nói: "Hừ, dù là Pháo Đài Thép thì đám Rick kia cũng chỉ câu được thêm mấy giây thôi!"

Pablo ngồi cách đó không xa cảm thấy vừa đau tim vừa tăng huyết áp.

Khi thấy bản đồ Pháo Đài Thép được chọn, hắn còn thấy hơi may mắn, kết quả là... hai thằng ranh này...

Nếu không phải hắn là quý tộc không thể không giữ lịch sự, hiện giờ hắn đã chửi um hai thằng khốn này lên rồi!

Đụng phải bọn này là đéo có gì hay ho hết!

Không thể thi đấu bình thường hơn được à?!

Cho người Rick bọn họ tí mặt mũi thì chết ngay hay gì?!

Hắn ngồi tại chỗ, lồng ngực phập phồng, cố gắng kiềm chế cảm xúc và biểu cảm để không tỏ ra quá tức giận.

"Đi."

Vung tay, Pablo đứng dậy, quay người rời đi.

"Pablo té rồi."

Một vị quan chức chính phủ đang xem trận đấu thì thầm.

"Chắc gã sắp tức chết rồi, ai mà không biết Rick với Liên Bang kèn cựa nhau?

Hôm nay Rick mất mặt vãi!"

"Ha ha ha, đừng nói nữa, nhìn gã sượng người tôi vui quá!"

Một người khác tiếp lời.

Hai người nói không to, Pablo cũng không nghe thấy, nhưng khi gã rời đi vẫn thấy sụp đổ.

"Trận đấu hôm nay chắc phải là trận đấu kết thúc nhanh nhất ấy nhỉ?"

"Tôi xem những trận trước đó rồi, trận hôm nay giữa Liên Bang với Rick thực sự là..."

"Một bên phá kỷ lục thắng nhanh nhất, một bên phá kỷ lục thua nhanh nhất."

Pablo đột nhiên đấm vào tường, hiện tại, gã muốn giết người!

"Tướng quân, đừng tức giận..."

Sĩ quan đi cùng lập tức nắm lấy nắm tay Pablo chữa trị cho gã.

Một lát sau, hắn cố gắng thuyết phục: "Năm nay lọt được vào TOP8, cũng được như những năm trước."

Pablo nghe thấy, gã biết thứ hạng năm nay không khác gì, nhưng vấn đề là...

Thôi, giờ nói cũng có được gì đâu!

Lúc này, gã chỉ có thể tự an ủi mình là có thể sớm đưa đội tuyển rời khỏi Hoyt, tránh được những rắc rồi không đáng có.

---------------

Dạo này giờ sinh học của mình bị đảo lộn, toàn dậy lúc 12h, ngủ thì 3-4 giờ sáng mới nhắm được mắt, ban ngày người uể oải chẳng thiết làm gì :')
 
[Edit - Đm] Tôi, Omega A Nhất, Toàn Vũ Trụ!
Chương 79: Biết là tốt


Trong lúc Pablo còn đang tự an ủi chính mình, hiện trường rơi vào trạng thái tĩnh lặng, cực kỳ tĩnh lặng.

Video tiêu điểm đang chiếu chậm lại lần lượt từng cú xoay người, từng bước chuyển động của Thunderbolt 02, mỗi cử động của nó lại khiến trái tim người xem thắt lại.

Một quỹ tích song song giúp 02 né được một đòn tấn công, sau đó cơ giáp bay lả lướt trên bầu trời dường như không theo bất kỳ nhịp điệu nào, lại kỳ diệu tránh né được toàn bộ đòn tấn công từ pháo đài.

Một tia laze vụt qua!

Cách cơ giáp của cậu chưa đến 1 cm!

Nhưng lại bị cơ giáp né được!

Một lần, hai lần, ba lần, bốn lần...

Cơ giáp trên màn hình né đạn thành công hết lần này đến lần khác.

Hoạt động với cường độ cao như thế gây ra tổn thương rất lớn tới thể chất và tinh thần của một người.

Bùm bùm bùm–

Cả chục tia laze lao đến, dưới áp lực lớn này, cơ giáp Thunderbolt 02 vẫn kiên trì, đòn tấn công dồn dập từ Pháo Đài Thép vẫn bị cậu chặn đứng!

Dưới mưa bom bão đạn dày đặc này, không cần đến hai phút rưỡi, Nolan tự hỏi chỉ 36 giấy thôi có khi cậu cũng không trụ được ấy chứ.

Thế nhưng Giang Nguyên làm được.

Không những trụ được mà cơ giáp của cậu còn chẳng bị hư hại gì!

Này...

Khán giả sốc toàn tập, bình luận viên cũng kích động đến mức không thốt nên lời!

Cả khán đài đều yên lặng.

Mặc dù trong trận đấu bọn họ vẫn có thể nhìn thấy Giang Nguyên nhưng cũng không biết cụ thể chuyện gì đang xảy ra vì ánh mắt không theo kịp chuyển động.

Đến tận khi xem lại video tua chậm, họ mới biết được chiếc Thunderbolt 02 đã thực hiện bao nhiêu thao tác tinh vi trong hai phút hơn ngắn ngủi đó.

Tránh được mọi đòn tấn công từ pháo đài, quả là phép màu kỳ diệu!

– "Má, đây là thao tác kiểu gì đây, ông mày sợ vãi linh hồn luôn!"

– " Ngoài đỉnh kout tôi khum còn gì để nói QAQ"

– "Mẹ hỏi tại sao tôi lại quỳ xuống xem thi đấu, uhuhu, tôi thật sự xem đến mức phát khóc luôn."

– "Đã có một chuyên gia số liệu phân tích thao tác của Giang Nguyên dựa trên livestream.

Đỉnh nóc!

Kịch trần!

Đẳng cấp này!

Yêu vờ lờ!"

– "Đội Rick chắc bị đánh đến mức sinh ra ám ảnh trong lòng ấy nhỉ?"

...

Boong boong boong boong!

Hàng loạt âm thanh vang lên bên ngoài cơ giáp.

"Xin chào, cậu ổn chứ?"

Giọng nói của ai đó thông qua hệ thống thu thanh truyền vào cơ giáp.

Thành viên đội Rick trong cơ giáp nghe thấy tiếng gọi thì định thần lại.

"Có sao không?"

Nhân viên hỏi lại đầy quan tâm.

Thành viên đội Rick nuốt nước bọt, dần hồi phục sau khi bị hạ gục.

Cậu ta chưa bao giờ nghĩ đến việc họ sẽ thua nhanh đến thế ở bản đồ Pháo Đài Thép này.

"Alo alo, cậu có sao không?

Có nghe thấy giọng tôi nói không?"

"Tôi ổn..."

Các thành viên đội Rick bất lực nói.

Dù biết đội mình sẽ thua, nhưng chẳng ai ngờ họ lại thua chỉ trong vòng 150 giây kể từ khi bắt đầu đến khi kết thúc trận đấu.

Trong khi mọi người đang xem lại ghi hình, Giang Nguyên không có thời gian để tự khen mình một câu nữa, cậu đang mệt mỏi vô cùng.

Cơ thể của cậu cũng khó mà chịu được cường độ hoạt động cao đến thế.

Về mặt tinh thần, cậu có sự hỗ trợ của Alphonse nên không gặp vấn đề gì lớn, nhưng thể chất thì thực sự không thể chịu nổi.

Hiện tại, cậu có thể cảm nhận rõ rệt là nhiệt độ cơ thể mình đang tăng cao.

Mở khoang lái, Giang Nguyên xuống khỏi cơ giáp, thở dốc.

Kỷ Dung cũng đi xuống, không biết từ lúc nào, anh đã lấy hai chai nước từ nhân viên công tác, nhanh chóng bước tới, mở nắp một chai nước rồi đưa vào tay cậu.

"Cảm ơn."

Giang Nguyên cũng không khách sáo với Kỷ Dung.

Cậu cầm chai nước đã mở nắp, ngẩng đầu lên, đổ thẳng vào cổ họng.

Khi nước tràn vào, hầu kết của cậu cuộn lên cuộn xuống.

"Không..."

Kỷ Dung nói được nửa câu thì lắp bắp, dừng lại.

"Dùng."

Hình như có mùi pheromone.

Kỷ Dùng ngửi khẽ, trong không khí có một mùi hương rất nhẹ.

Rất giống mùi mà cậu ngửi thấy trong phòng Giang Nguyên trước đó.

"Sao thể?"

Giang Nguyên thả chai nước xuống, thấy Kỷ Dung cau mày liền hỏi.

Kỷ Dung: "Hình như tôi ngửi thấy mùi pheromone."

Giang Nguyên nhìn anh bằng vẻ mặt kỳ quái: "Có mùi không phải là chuyện bình thường à?

Ở đây có nhiều người mà."

Kỷ Dung sờ sờ chính mình, gật đầu.

Anh nghi ngờ mình thèm muốn Giang Nguyên đến mức phát điên, mũi anh sinh ảo giác rồi!

...

Bên ngoài lối đi rời khỏi sân đấu.

"Em còn có việc, hôm nay em về trước đây."

Người đàn ông đeo kính râm nhẹ nhàng nói với người đàn ông cao lớn đẹp trai bên cạnh.

"Nhớ nói với con trai em là trận đấu hôm nay con thể hiện rất tuyệt vời."

Kỷ Sùng ôm người yêu, lông mày hơi chau lại, không hài lòng nói: "Sao em về sớm thế?"

Horace không biết phải nói sao.

Tuy anh rất muốn ở lại với Kỷ Sùng, nhưng còn có quá nhiều việc cần giải quyết.

Dù sao thì cũng sắp tuyên bố thoái vị, còn nhiều việc cần chuẩn bị.

"Có một số việc em cần giải quyết sớm.

Đợi đến khi kết thúc thi đấu, em mới rời đi cùng anh và con được."

"Anh đợi em một chút nữa thôi."

Kỷ Sùng hôn lên trán người mình yêu: "Ừ."

"Thế nếu nhà Bramble biết em là papa của Kỷ Dung, họ có gây rắc rối cho em không?"

Kỷ Sùng nhẹ nhàng hỏi.

Horace lắc đầu: "Anh yên tâm, không đâu, cho họ một trăm lá gan họ cũng không dám."

Nhìn vẻ mặt tự tin của vợ yêu, Kỷ Sùng liền nghĩ đến lời Alfonso nói.

Ông ta e rằng chỉ có vị "hoàng đế thiết huyết" của Hoyt mới có thể khiến gia tộc Bramble phải cúi đầu nhận sai một cách khiêm nhường đến thế.

Kỷ Sùng nghĩ đến đây, nắm chặt tay vợ yêu hơn.

Đôi mày nhíu lại, ông hỏi: "Lúc đó em đã tìm ai giúp đỡ?"

Horace: "..."

"Có phải là hoàng đế của nước em không?"

Thấy vợ yêu không trả lời, Kỷ Sùng tiếp tục hỏi.

Horace ậm ừ, cũng không khác lắm, chẳng qua không phải là anh tìm người, mà là tự thân vận động.

Kỷ Sùng lập tức nắm chặt tay vợ yêu.

Hoàng đế Hoyt là một alpha trẻ độc thân, trong khi vợ yêu của ông là một omega trẻ đẹp, độc thân và còn là quý tộc ở Hoyt.

Chuyện này...thật sự khiến ông không thể không nghĩ nhiều.

Ông chưa bao giờ nhìn thấy vị hoàng đế này, nhưng đã nghe nhiều người kể về ngoại hình và năng lực vượt trội của người kia.

Kỷ Sùng tự coi mình là người xuất chúng, nhưng so với hoàng đế Hoyt, có vẻ sự xuất chúng của ông cũng chỉ ở mức "tầm thường" thôi.

Cứ nghĩ vợ mình phải tìm đến một alpha xuất sắc khác để xin giúp đỡ là ông lại cảm thấy khó chịu.

Vị hoàng đế này còn giúp rất đến nơi đến chốn nữa!

Ông tự hỏi liệu hoàng đế Hoyt có để ý đến vợ yêu của mình không!

Kỷ Sùng hơi ngập ngừng nói: "Em và anh ta có quan hệ tốt à?"

Horace coi đó là điều hiển nhiên: "Vâng."

Tất nhiên là quan hệ tốt rồi, dù sao cũng là một người mà.

Trong lúc Horace đang tự cười bản thân, Kỷ Sùng nhìn vào mắt anh, nói đầy nghiêm túc: "Chuyện này anh cũng có thể giải quyết.

Bệ hạ bận bịu nhiều việc, cho dù quan hệ có tốt cũng không cần phải làm phiền anh ta những chuyện nhỏ nhặt này."

Nghe lời Kỷ Sùng nói, Horace xua tay: "Anh yên tâm, anh ta không thấy phiền phức..."

Horace chưa kịp nói hết câu đã ngừng lại khi thấy sắc mặt Kỷ Sùng sầm xì.

Anh sững người lại một khoảnh khắc, sau đó như nhận ra điều gì, khóe miệng nhếch lên: "Kỷ Sùng, anh ghen à?"

Người đàn ông đẹp trai sắc mặt tối sầm âm y, một lúc lâu sau mới đè giọng nói khẻ: "Biết là tốt, sau này không cho em tìm anh ta nhờ việc gì nữa!"

Horace: "..."
 
Back
Top Bottom