Cập nhật mới

Khác [EDIT/ĐM] Nhìn thấy người

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
280107392-256-k157393.jpg

[Edit/Đm] Nhìn Thấy Người
Tác giả: MasazuRyu
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Cổ Kim

Editor: MasazuRyu

Tình trạng raw: Hoàn (15 chương)

Tình trạng edit: Lăn đều lăn đều... =w=

Nguồn: Wikidich

Văn án:

Tiêu Liên không ngờ rằng mình sẽ thay huynh đệ kết hôn với người mình thích, cậu vui mừng nhưng lại lo lắng.

CP: Nhan Tây Hạ ( trước mù sau được chữa khỏi ) x Tiêu Liên

Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, 1v1

WARNING: Truyện chỉ được post ở Wattpad (MasazuRyu) này.

Truyện edit chưa có sự cho phép của tác giả.

VUI LÒNG KHÔNG REUP Ở NƠI KHÁC ☺ HÃY LÀ NGƯỜI CÓ VĂN MINH VÀ Ý THỨC TỰ GIÁC.

XIN CÁM ƠN



tinhcam​
 
[Edit/Đm] Nhìn Thấy Người
Chương 1


"Ngươi dám lặp lại lần nữa xem!"

Tiêu Liên vẻ mặt tức giận trừng mắt nhìn Tiêu Tín, nhưng vì vẻ ngoài của cậu, nửa điểm cũng không có khí chất đáng sợ.

Tiêu Tín đưa tay vỗ nhẹ vào mặt Tiêu Liên hai lần, cố ý nói với giọng điệu khoa trương: Muốn ta nói lại bao nhiêu lần đều có thể, mẫu thân ngươi là một kỹ nữ Thanh Phượng Lâu không biết xấu hổ, trèo lên giường của phụ thân ta, nếu không thì làm thế nào mà có ngươi được?

Đôi mắt của Tiêu Liên đỏ bừng lên vì tức giận: Thanh Phượng Lâu là nhạc phường, không phải là loại địa phương kia, tự ngươi xem lại lời nói của mình đi.

Nương ta dù gì cũng là trưởng bối của ngươi."

Tiêu Tín cười nhạo: "Nói dễ nghe một chút cũng chỉ là nơi người giàu trả tiền tìm niềm vui để giải trí.

Mẫu thân ngươi là trưởng bối của ta?

Đồ không biết tốt xấu!

Nương ta mới là người được cưới hỏi đàng hoàng, ta là con trai của vợ cả, mẫu thân ngươi chỉ là thứ phi thôi.

Trưởng bối?

Địa vị ta cao hơn mẫu thân ngươi nhiều, mỗi khi bà ta gặp ta còn phải hành lễ nữa kìa."

Tiêu Liên tức giận đến phát run, nắm chặt tay, trừng mắt nhìn Tiêu Tín, nghiến răng nói: "Không được nói xấu nương của ta!"

Tiêu Tín nhìn bộ dạng của Tiêu Liên cười ha ha: "Sao nào?

Không dám đánh ta?

Từ nhỏ đã như thế này, ngươi có gan sao?

Dám đánh ta không?

Bình thường bị đánh cũng không phản kháng, vậy mà ngươi còn muốn đưa tay với ta?"

Tiểu Tín nói xong liền ngửa mặt lên trời cười lớn, nhẹ nhàng mở ra một chiếc quạt gấp, tạo nên hình ảnh một công tử phong lưu vui vẻ.

Tiêu Liên nhấc chân lên đá mạnh vào bụng hắn, Tiêu Tín không ngờ rằng cậu sẽ động thủ, thình lình liền bị đá ngã chổng vó, chiếc quạt gấp rơi ra khỏi tay, thiếu chút nữa là rơi nước mắt, hắn khàn cả giọng hô: "Các người thất thần làm gì?

Đuổi theo đánh chết nó cho ta!"

Tiêu Liên đá xong liền quay người bỏ chạy, vừa mới đến góc cua, cậu ngay lập tức đụng vào Nhan Tây Hạ, vì lực va chạm quá lớn khiến Nhan Tây Hạ lùi lại một bước, y duỗi tay đỡ cậu, Tiêu Liên ngẩng đầu lên liền vừa vặn đối diện với Nhân Tây Hạ.

Người đứng cạnh Nhan Tây Hạ là phụ thân của Tiêu Liên, Tiêu Nặc Phục và mẫu thân của Tiêu Tín, Tiêu phu nhân.

Trước khi Tiêu Nặc Phục lên tiếng mắng cậu, Tiêu phu nhân nói bằng một giọng đanh thép: "Chạy cái gì mà chạy, thứ vô học."

Tiêu Liên cụp mắt xuống chưa kịp nói, tiếng la hét của Tiêu Tín đã vang vọng từ đường phố chính: "Chờ ta bắt được ngươi liền đem ngươi đánh gãy chân!"

Tiêu Liên nghe được lời đe dọa của Tiêu Tín, ngay lập tức trốn sau Nhan Tây Hạ, cậu nhẹ nhàng nắm lấy góc áo của y, giống như một người chết đuối nắm lấy cọng rơm cứu mạng.

Tiêu Tín vừa dứt lời qua ngã rẽ liền nhìn thấy phụ mẫu hắn đứng ở nơi đó, mặc kệ có người đang ở đây, hắn như bị ủy khuất, lập tức tiến lên cáo trạng: "Phụ thân, nương!

Tiêu Liên lá gan nó càng lúc càng lớn!

Vừa nãy mới hung hăng giơ chân đạp ta, hai người phải phạt nó!

Hiện giờ ta đi bộ thôi đã cảm thấy đau rồi, không biết có tổn thương đến xương cụt hay không, phải gọi đại phu đến khám nữa."

Tiêu phu nhân kéo Tiêu Tín đến bên mình: "Ôi, hài tử đáng yêu của nương, ngươi đau ở đâu vậy?

Mau đưa cho nương xem nào."

Tiêu Tín xoa bụng mình: "Nương, nó đá ta ở đây này."

Tiêu Nặc Phục hắng giọng ngầm ý rằng bên cạnh Tiêu Tín và Tiêu phu nhân có người xung quanh: "Phu nhân, còn có người ở đây."

Lúc này Tiêu phu nhân mới đem sự tập trung từ người Tiêu Tín dời đi: "Hiền chất a, làm ngươi chê cười rồi, ta là một mẫu thân, thấy hài tử mình đau khổ thì không thể chịu đựng nổi, hài tử bị thương nên mới gây rối loạn như vậy."

Nói xong bà liếc mắt nhìn Tiêu Liên một cái.

Nhan Tây Hạ mỉm cười: "Điều này tiểu chất hiểu."

Tiêu Tín sửa sang lại quần áo của mình hỏi: "Thiếu gia Nhan hôm nay đến đây là vì chuyện gì?"

Tiêu Nặc Phục trả lời: "Hiền chất hôm nay đến là để thảo luận về hôn sự."

Tiêu Liên choáng váng, bàn tay đang nắm lấy góc áo của Nhan Tây Hạ nới lỏng.

Tiêu gia là thương gia, còn Nhan gia là văn học gia.

Gia gia của Tiêu gia đối với song thân Nhan Tây Hạ có ân, khi phụ thân và mẫu thân y còn sống họ đã sắp xếp cuộc hôn nhân của y với Tiêu gia, ai ngờ Tiêu gia không có nữ nhi, bất quá thời đại Hoa Đình đã hợp pháp kết hôn đồng tính, vì vậy họ quyết định chọn Tiêu Tín xấp xỉ cùng tuổi để kết thân, mặc dù cả hai chưa bao giờ gặp mặt nhau.

Tuy vậy, Tiêu Tín rất hài lòng với Nhan Tây Hạ.

Y sinh ra từ một gia đình danh giá, có học thức, quan trọng nhất là Nhan Tây Hạ có khả năng đạt đỗ Trạng Nguyên, nhà thương gia nào có thể leo lên được nhân gia như vậy thì thật may mắn.

Tiêu Tín hỏi: "Chuyện kia thương lượng thế nào?"

Tiêu Nặc Phục vuốt râu cười nói: "Ngày hiền chất trở về sau khi thi Hương, đạt được vị trí ưu tú thì lúc đó sẽ là ngày các ngươi thành hôn."

Tiêu Tín có chút lo lắng: "Nếu lần này không đậu, chẳng phải là không thể thành hôn được sao?"

Tiêu Nặc Phục cười vang: "Ngươi không tin vào học thức của hiền chất?

Chỉ cần thi Hội y đã đạt được điểm cao nhất rồi, ngày sau thi Đình nhất định sẽ đạt được Trạng Nguyên."

Tiêu phu nhân nói thêm: "Tín nhi của nương, phúc lành của ngươi đều là nhờ vào Nhan Tây Hạ cả đấy."

Nhan Tây Hạ chắp tay thi lễ: "Thế thúc quá lời rồi."

Tiêu Liên lúc này đang ở phía sau Nhan Tây Hạ, tay trái nắm chặt tay phải như thể làm vậy sẽ tiếp thêm sức mạnh cho cậu.

Tiêu Tín thẹn thùng bước đến bên cạnh Tiêu phu nhân, nhìn thấy Tiêu Liên đứng sau Nhan Tây Hạ mới nhớ tới việc nhờ cha mẹ trả lại công bằng cho mình: "Nương, nó cư nhiên động thủ đánh con, người nhất định phải trừng phạt nó!"

Tiêu phu nhân vỗ nhẹ vào tay Tiêu Tín, thấp giọng nói: "Hiện tại đừng nói chuyện này, chờ đến lúc trở về nương chắc chắn sẽ dạy cho nó một bài học."

Nhan Tây Hạ nghiêng đầu nhìn về Tiêu Liên đang đứng sau mình, nghĩ lại chuyện trước đây có một lần y từng thấy Tiêu Tín khi dễ Tiêu Liên, lại vừa rồi nhìn Tiêu Tín chạy như bay đến, y cho rằng Tiêu Tín cũng không đáng lo ngại, liền mở miệng hỏi: "Thứ cho ta hỏi một câu, vì chuyện gì mà ngươi lại đi đánh hắn?"

Tiêu Nặc Phục mở miệng phụ họa: "Tiểu Tín, các ngươi phải chăng có hiểu lầm gì hay không?

Cả hai đều là tiểu tử nhỏ tuổi, có quan điểm trái ngược nhau là điều không thể tránh được."

Tiêu phu nhân nhíu mày lạnh lùng nói: Hiểu lầm?

Nó vừa đánh Tín nhi của chúng ta. làm sao có thể có cho là do hiểu lầm được?

Ta thấy ngươi đã bị nó cùng mẫu thân nó làm mê muội, không phân ra được đúng sai nữa rồi."

Tiêu Tín cũng ủy khuất: "Ta chỉ nói hai câu, nó cư nhiên liền đánh ta."

Tiêu phu nhân nghe vậy vỗ tay nói: "Ngươi nghe đi, Tín nhi nói với nó hai câu, tính tình của nó đã lớn đến vậy, thật đáng sợ."

Tuy rằng Tiêu Nặc Phục thường ngày sợ Tiêu phu nhân, cũng không quản vào chuyện của bọn trẻ, nhưng ngoài mặc làm trò người lớn, ông ta vẫn tiếp tục mở miệng hỏi: "Ngươi đã nói gì?"

Tiêu Tín tự biết những lời này không nên nói trước mặt mọi người, vì vậy hắn cứ ấp úng mãi nói không nên lời.

Lúc này Nhan Tây Hạ mới mở miệng: "Không bằng đều nhường nhau một bước?"

Tiêu Nặc Phục lại bước ra hòa giải: Đúng vậy, các ngươi một người bị tổn thương bằng lời nói và người còn lại bị tổn thương bằng hành động. không bằng đều nhường nhau, quên toàn bộ chuyện đi."

"Sao cũng được."

Tiêu Tín nổi giận đùng đùng, nói xong xoay người rời đi.

Tiêu phu nhân trừng mắt nhìn Tiêu Nặc Phục một cái, sau đó quay người cùng Tiêu Tín đi khỏi.

Tiêu Nặc Phục nhìn bóng dáng thê nhi rời đi: "Làm hiền chất chê cười rồi, tiểu Tín chả qua là do mẫu thân nó chiều chuộng đến hư thôi."

Nhan Tây Hạ trước sau vẫn dáng người ôn nhuận như ngọc*: "Không sao đâu ạ."

( *Ôn nhuận như ngọc: ấm áp, ôn nhu như ngọc. )

Tiêu Nặc Phục nói với cậu: "Tiêu Liên, người về trước đi."

Tiêu Liên trả lời: "Vâng, thưa phụ thân."

Cậu trộm nhìn Nhan Tây Hạ, xoay người rời khỏi.

Trước đây Nhan Tây Hạ cũng đã giúp Tiêu Liên một lần, cậu biết Nhan Tây Hạ là người tốt, sẵn sàng can thiệp ngăn chặn chuyện này.

Nhan Tây Hạ sắp cưới Tiêu Tín, cậu nghĩ.

Không tệ, cả tên bắt nạt và vị cứu tinh của cậu cùng rời đi, thế thì quá tốt rồi.

Cậu trở về nơi ở của mình lấy chiếc hộp dùng để thêu thùa, đi đến viện của mẫu thân cậu Sở thị.

Sở thị sinh ra đã có ngoại hình xinh đẹp, bộ dáng Tiêu Liên cũng là hưởng được từ nàng, chỉ có cặp mắt của cậu là giống phụ thân.

Sở thị trước kia cũng chính là bị cặp mắt đầy thâm tình kia của Tiêu Nặc Phục lừa, khiến nàng rời khỏi Thanh Phượng Lâu vào Tiêu phủ.

Nào ngờ Tiêu Nặc Phục thực chất là một kẻ đa tình nhu nhược.

Thân là chủ gia đình, thường ngày còn bị Tiêu phu nhân đè đầu, cuộc sống đối với Sở thị càng thêm khó khăn.

Sau khi Tiêu Nặc Phục đưa Hạ thị tuổi trẻ xinh đẹp hơn về nhà, Tiêu phu nhân vội vàng nhắm vào Hạ thị, cuộc sống của Sở thị mới trở nên thoải mái hơn một chút.

Tiêu Tín là con trai thứ hai của Tiêu phu nhân, nhìn chung Tiêu Liên cùng Tiêu Tín bằng tuổi nhau, năm này vừa mười tám tuổi.

Từ nhỏ đến lớn Tiêu Liên đã bị Tiêu Tín khi dễ không ít lần, đây là lần đầu tiên Tiêu Liên động thủ với Tiêu Tín, trước kia, đừng nói đến đánh người, cậu thậm chí tức giận cũng không có.

Tiêu phu nhân vừa đến viện của Sở thị liền làm ầm ĩ lên, thị mới biết được chuyện này.

Sở thị nhìn nhi tử luôn ngoan ngoãn của mình: "Tiểu Liên ngoan, tại sao ngươi lại đánh hắn?"

Tiêu Liên có chút khổ sở: "Hắn nói chuyện quá khó nghe."

"Hắn nói gì với ngươi?"

Tiêu Liên nói dối: "Vẫn là mấy chuyện cũ thôi, nói nhi tử lớn lên giống nữ tử, thích đùa nghịch kim chỉ linh tinh."

Sở thị vuốt tóc Tiêu Liên: Tiêu Liên ngoan, hắn là con trai của vợ cả, tính tình khó tránh khỏi nuông chiều một chút.

Chẳng phải nương đã nói trước đây rồi sao, cứ kiên nhẫn rồi sẽ qua thôi."

Tiêu Liên chớp chớp mắt: "Nhưng nhi tử không thể chịu đựng được."

"Là do nương không biết cố gắng, nhiều năm như vậy, vẫn là thứ phi."

Sở thị nó liền rơi lệ, "Nếu nương cố gắng tranh đua, hắn sẽ không thể khi dễ ngươi mãi."

Tiêu Liên mỉm cười âu yếm với Sở thị: "Nhi tử chỉ cần làm việc chăm chỉ hơn là được, hiện giờ xưởng thêu sinh ý không tồi, nhi tử có thể kiếm tiền nuôi dưỡng nương."

Tiêu Nặc Phục ban đầu hứa với Sở thị sẽ cho thị vào cửa phủ với tư cách là vợ của ông ta, nào biết rằng ông ta lừa thị, chỉ có thể làm thứ phi trong phủ.

Tiêu Liên cũng biết rằng, đây là một chấp niệm trong trái tim của mẫu thân.

Xưởng thêu là một cửa hàng nhỏ mà Tiêu Nặc Phục cho Tiêu Liên khi cậu mười sáu tuổi, Tiêu Liên mở xưởng thêu dựa vào kỹ năng thủ công mà Sở thị đã dạy cho cậu.

Vì Tiêu gia là gia tộc doanh nghiệp khổng lồ, nên việc cho Tiêu Liên một cửa hiệu nhỏ thật sự không đáng nhắc đến.

Lúc đầu Tiêu phu nhân phản đối, nhưng tính tình chỉ phát sinh mấy ngày liền từ bỏ.

Với mặt tiền cửa hiệu nhỏ như vậy, có thể kinh doanh được gì?

Sở thị biết con trai đang trấn an mình: "Được rồi, tiểu nhi tử ngoan của nương đã lớn rồi."

Tiêu Liên chọn một chiếc khăn tay đơn giản mang theo, cầm một bộ dụng cụ thêu, bắt đầu làm việc.

Sở thị nhìn đồ vật trong tay Tiêu Liên: "Ai đặt hàng này vậy?"

Tiêu Liên lắc đầu: "Không phải, là nhi tử muốn tự thêu."

"Thêu cái này để làm gì?"

"Tặng người khác."

"Nhi tử dành cho ai?"

"Nhan Tây Hạ."

Nội tâm Sở thị vang lên tiếng chuông cảnh báo: "Tiểu Liên ngoan, Nhan Tây Hạ sẽ thành thân với Tiêu Tín, ngươi đừng đi lầm đường."

Tiêu Liên như bị lời Sở thị chọc cười, trên mặt treo nụ cười tươi: "Nương, nương đang nghĩ gì vậy?

Nhi tử bất quá mới chỉ gặp y một vài lần."

"Vậy tại sao lại đưa vật đó cho y?"

"Nếu lần này không có y giúp nhi tử cầu tình, chắc chân nhi tử đã bị gãy rồi.

Nhi tử không có gì để bày tỏ lòng biết ơn của mình, duy chỉ còn có tay nghề này.

Vừa lúc ngày mai y tham gia thi Hương, nhi tử liền muốn thêu 'Mã đáo thành công'* trên chiếc khăn tay này chúc y may mắn."

Động tác tay Tiêu Liên vẫn chưa dừng, "Nhi tử biết y sẽ cưới Tiêu Tín sau khi đậu khoa cử."

( *Mã đáo thành công: ngựa quay về mang tin thành công, có thể hiểu là chúc người đi xa sẽ mang được thành công lớn trở về. )

"Ân, hóa ra là muốn cám ơn y."

Sở thị nghĩ lại có hơi sợ hãi, lại dặn dò: Về sau mặc kệ Tiêu Tín có nói gì đi nữa, tiểu Liên ngoan cũng không cần xúc động.

Nếu nhi tử có chuyện không hay xảy ra, nương làm sao có thể sống a."

Tiêu Liên ngẩng đầu, ngoan ngoãn mỉm cười với Sở thị: "Nương, nhi tử biết rồi."

Rốt cuộc chiếc khăn tay thêu Tiêu Liên vẫn không đưa cho Nhan Tây Hạ.

Hôm đó, Tiêu Liên trốn ở nơi phải đi qua để đến trường thi Hương, cậu nghĩ trước khi Nhan Tây Hạ vào trường thì lúc đó sẽ tặng cho y.

Cậu nhìn bóng dáng của Nhan Tây Hạ từ xa đến gần, bất quá Tiêu Liên trốn không kỹ, khi Nhan Tây Hạ liếc nhìn về hướng của cậu, vừa lúc cùng Tiêu Liên nhìn nhau, y mỉm cười: "Đi ra đi, ta thấy ngươi rồi."

Tiêu Liên xấu hổ bước ra, lời còn chưa nói ra, khuôn mặt của câụ bắt đầu nóng bừng, đầu óc Tiêu Liên như say xe, những gì định nói trước đây quên hết không còn, không biết phải mở miệng như thế nào.

Nhan Tây Hạ nở nụ cười ấm áp: "Có việc tìm ta?"

Tiêu Liên cưỡng bách mình phải bình tĩnh lại: Ta tới đây để cảm ơn, cảm ơn ngươi đã giúp đỡ tôi hai lần, chúc ngươi may mắn."

"Chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức gì đâu."

"Ân, vậy ta đi đây."

Tiêu Liên nói xong liền quay người chạy trở về.

Nhan Tây Hạ nhìn bóng lưng của Tiêu Liên nói lớn: "Cám ơn Tiêu công tử đã đến."

Tiêu Liên nhanh chóng đem giọng nói của Nhan Tây Hạ ném sau lưng, bởi vì chạy quá nhanh, tim cậu như muốn nhảy ra ngoài, tim đập thình thịch, yết hầu cũng truyền đến hương vị tanh ngọt.

Mồ hôi thấm ướt quần áo trên người, chiếc khăn tay vẫn để trước ngực quấn lấy yêu thương.

Tiêu Liên gạt được nương, nhưng cậu không thể gạt chính mình.

Cậu muốn tặng chiếc khăn thêu tay do chính tay thêu là do có tâm tư.

Nhưng Nhan Tây Hạ đã làm gì sai đâu?

Tại sao y phải nhận chiếc khăn tay được làm với tình cảm mà không nhận ra ý nghĩa đó?

Y không nên bị cậu lợi dụng.

Nhan Tây Hạ sắp thành thân, vậy tại sao lại để y gánh vác gánh nặng của mối tình không tên này.

Nếu về sau y biết được, tình yêu của Tiêu Liên sẽ trở thành quá khứ đáng lo ngại của Nhan Tây Hạ.

Tốt hơn hết là không đưa tiễn, bày tỏ lòng biết ơn của mình, cứ như vậy mà chấm dứt quan hệ.

--------

Đôi lời của Editor:

Lúc chọn bộ này tui không ngờ là thể loại cổ trang luôn á 🙂)) chời ơi edit cho đã đời đến lúc nhận ra phải ngồi dò từng dòng để sửa xưng hô với hoàn cảnh hơn 1 tiếng luôn-- TvT ( mấy bộ tui edit toàn chọn random không nên thành ra vừa edit vừa đọc :> có sai sót gì mong mọi người bỏ qua nhen ♤♡♢♧ )
 
[Edit/Đm] Nhìn Thấy Người
Chương 2


Tiêu Liên đang ở trong xưởng thuê nhỏ của mình, thời điểm nghe tú nương duy nhất Tầm Thu nói rằng Nhan Tây Hạ bị mù, cả người cậu có chút phát ngốc, động tác trên tay ngừng lại, không dám tin, mở miệng dò hỏi, ngữ khí thập phần cẩn thận, như sợ nghe sai cái gì: "Là Nhan Tây Hạ nào?"

Động tác tay Tầm Thu tiếp tục cử động: "Còn Nhan Tây Hạ nào nữa?

Trong toàn Hoài Hà thành có Nhan Tây Hạ nào khác nổi danh hơn không?

Còn ai khác ngoài Nhan Tây Hạ sắp sửa kết thân vào Tiêu phủ của ngươi?"

Giọng Tiêu Liên mang theo chút run rẩy: "Ngươi nghe từ đâu vậy?"

Tầm Thu thu miệng quay về phía kim kiều đang ngồi ở cửa, chu chu môi: "Từ phu quân ta đó, sáng nay hắn đi ngang qua phủ của họ, nghe được lời của hàng xóm láng giềng nói, chỉ sợ qua buổi trưa toàn bộ người ở Hoài Hà thành đều sẽ biết."

Tiêu Liên nhất thời không thể ngăn tay mình run rẩy, kim chỉ từ trong tay cậu rơi xuống bàn.

Tầm Thu nhìn Tiêu Liên như người mất hồn, mở miệng quan tâm: "Tiểu lão bản, ngươi làm sao vậy?"

"Không có gì."

Tiêu Liên nhặt kim chỉ lên.

"Làm sao mà y lại bị mù?"

"Hôm qua không phải là ngày chín tháng chín sao?

Cả nhà họ mang theo người hầu đến Hoài Hà để leo núi chơi bóng cầu song thân.

Ai mà ngờ được rằng đệ đệ mười tuổi Nhan Tây Đông của y vì quá phấn khích, chạy nhảy xung quanh khi họ xuống núi, không nghe khuyên bảo, sau trượt chân ngã."

"Lúc đó, Nhan Tây Hạ duỗi tay kéo thằng bé, cả hai người cùng té ngã.

Y che chở cho đệ đệ, thằng bé không bị thương gì cả, nhưng y bị đập vào đầu, sáng nay mới tỉnh.

Đại phu nói, nói cái gì ấy, máu trong đầu bị tắc nghẽn nên mắt y không thể nhìn thấy được.

Không biết Nhan gia gặp phải tội gì, đáng ra còn có Nhan Tây Hạ là trụ cột, nhưng giờ đây chỉ còn có thể dựa vào Nhan Tây Đông, khó mà trông đợi vào kỳ tích của thằng bé ấy lắm."

Tầm Thu nói xong lại cảm thán: "Văn nhân nhã hứng, ở đỉnh cao của ngày chín tháng chín, không ngờ sẽ phát sinh chuyện như vậy, ngày mai còn thông báo kết quả khoa cử nữa..."

Tuy Tiêu Liên đang cầm kim chỉ, nhưng tay vẫn chưa động, tâm loạn như ma, cậu đặt đồ nghề của mình xuống: "Hôm nay có việc, ta đi ra ngoài một chuyến."

Tiêu Liên đi đến Nhan phủ.

Xưởng thêu chỉ cách đó mười lăm phút đi bộ, nhưng cậu phải mất cả một canh giờ mới đến đó.

Nhan phủ so với Tiêu phủ nhỏ hơn nhiều, trong dinh thự chỉ có mười mấy người, Tiêu Liên đứng cách đó không xa nhìn cổng.

Tin tức Nhan Tây Hạ bị mù vừa được lan truyền, chốc chốc có người mang theo đồ vật đến thăm, cổng của Nhan phủ mở rộng, có hai hộ vệ đứng ở đại môn, một người ở lại gác cổng, một người dẫn đường đón khách vào.

Tiêu Liên cũng muốn gặp Nhan Tây Hạ, nhưng không ai trong Nhan gia biết cậu, chính cậu cũng không biết làm thế nào để vào.

Thậm chí không được xem như bằng hữu, huống chi trong tay cậu cũng chẳng có gì.

Những người đến thăm cứ từng đợt rồi từng đợt, Tiêu Liên đứng bất động, nhìn về phía cổng như thể có thể nhìn thấy Nhan Tây Hạ qua các vách tường.

Trời đã trưa, không còn ai đến nữa, Nhan quản gia đến, gọi hai người gác cổng vào ăn cơm, một người trong số họ chỉ vào Tiêu Liên đang đứng cách đó không xa và nói: "Nhan quản gia, người nọ đã đứng ở kia cả một buổi sáng."

Nhan quản gia nhìn theo hướng hộ vệ chỉ, nhìn thấy một nam tử với diện mạo tinh xảo xinh đẹp đang đứng dưới ánh sáng mặt trời, tuy quần áo của cậu không đơn giản, nhưng cũng không sang trọng.

Bởi vì ngoại hình quá mức tinh xảo, trông cậu giống như một tiểu kỹ nam.

Nhan quản gia không nhớ thiếu gia có lam nham tri kỷ nào như thế này, ông đóng cửa trở về.

Nhìn thấy cổng Nhan phủ đã đóng lại, Tiêu Liên thất hồn lạc phách rời khỏi, cậu không trở lại xưởng của mình mà đi về Tiêu phủ.

Trên đường trở về Tiêu Liên thầm nghĩ, Nhan Tây Hạ về sau sẽ như thế nào, đôi mắt đối với y rất quan trọng, hiện giờ không còn nhìn thấy nữa thì làm thế nào y có thể tiếp tục tham gia khoa cử.

Lại nghĩ đến chuyện hôn ước, nếu Tiêu Tín biết được, tám phần hắn sẽ phản đối, nhưng Tiêu gia không có khả năng từ hôn, không biết Tiêu Tín muốn nháo thành dạng gì đây.

Sau một hồi nghĩ, cậu cảm thấy nếu hắn đòi từ hôn cũng tốt, Tiêu Tín không xứng với y, ai cũng không xứng.

Tiêu Liên mất một canh giờ đi bộ đến Tiêu phủ.

Vì bỏ ăn cơm trưa, bụng liền truyền đến âm thanh kháng nghị, nhưng Tiêu Liên không có cảm giác muốn ăn.

Khi đi qua chính viện, cậu nghe Tiêu Tín lớn tiếng rít gào: "Không gả, không gả nữa" như không sợ giọng hắn sẽ khàn đi.

Lúc Tiêu Tín vừa mới biết chuyện, hắn chạy đến viện nổi trận lôi đình, Tiêu phu nhân đuổi hạ nhân tránh đi, Tiêu Liên liền trốn ở một góc nghe lén.

Tiêu Tín dùng chân đá hoa cỏ: "Nương!

Ta không gả!

Ta là nam nhân, ta còn muốn vì Tiêu gia chúng ta khai chi tán diệp*, cần gì phải gả cho một người mù chứ!"

(* Khai chi tán diệp = Tương tự như "Đâm chồi nảy lộc", ý chỉ việc con đàn cháu đống, nối dõi tông tường - Theo Wikipedia. )

"Tín nhi, nương cũng không muốn ngươi kết hôn với một người mù, nhưng y sẽ bình phục, có thể không lâu nữa y sẽ nhìn được thôi."

"Nếu không bao giờ lấy lại được thị lực thì sao!

Ta đã hỏi thăm qua, đại phu nói tỷ lệ hồi phục thị lực cực kỳ nhỏ."

Tiêu phu nhân có hơi sốt ruột: "Nhưng toàn bộ người ở Hoài Hà thành đều biết về hôn sự này, chúng ta là thương gia kiêng kị nhất chuyện này, làm sao có thể bội ước được a!"

Cũng trách Tiêu gia quá mức kiêu ngạo, trước đây vẫn luôn khoe khoang rằng đại tài tử* Nhan Tây Hạ sẽ kết thân với gia đình họ, hiện giờ đã đến lúc rồi mà việc đồng áng vẫn chưa xong.

(* Đại tài tử: Người vĩ đại, tài năng. )

Tiêu Tín bị sủng hư, trực tiếp phản bác: "Nương!

Trong lòng nương, lẽ nào ta so ra còn kém hơn thanh danh tiền tài của y?

Hơn nữa, không phải Tiêu phủ chúng ta còn chưa đủ nhiều sao?"

Tiêu phu nhân đành phải an ủi: "Tín nhi, ngươi nhớ lại đi. y muốn được đứng nhất bảng thi Hương giành Giải Nguyên thì hôn ước mới giữ lời."

"Nhưng các ngươi không phải y là đại tài tử sao!

Sao y lại thi trượt!"

Tiêu Tín hung tợn giẫm lên bông hoa hắn vừa đá: "Vốn dĩ là vì y có khả năng đạt Trạng Nguyên ta mới muốn gả cho y, bằng không ta là một nam nhân phải ủy thân người khác làm chi?

Hiện tại mắt của y mù rồi, sang năm tham gia thi Hội như thế nào?

Thi hội còn không được thì nói gì đến thi Đình!"

"Y thực sự là tài hoa vô hạn a, tài mạo song toàn, nương thấy y làm người cũng không tồi."

"Là người không tồi?

Y quả là không tồi, ngày đó chính nương cũng đã thấy chuyện của ta cùng Tiêu Liên rồi, y là đã giúp lý chứ không giúp thân, tính tình ta như vậy qua bên kia, làm sao sống cùng với y được!

"

Tiêu phu nhân nhất thời có chút sinh khí: "Nếu ngươi sớm nói tính tình không hợp, thì tới bây này cũng đâu đến nỗi."

Tiêu Tins ngạc nhiên nhìn Tiêu phu nhân: "Nương, ngươi đang trách ta?!"

Tiêu phu nhân lại ảo não nói: "Tín nhi, là nương đang sốt ruột."

Tiêu Tín duỗi tay dùng sức nhổ hoa hồng trong đất ném xuống: "Dù sao thì ta sẽ không gả cho y đâu!"

Một suy nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí Tiêu phu nhân: "Nhan Tây Hạ có hôn ước với Tiêu gia chúng ta, nhưng trong Tiêu gia ngươi không phải là người duy nhất xấp xỉ bằng tuổi y."

Tiêu Tín ngừng nhổ bông hoa tội nghiệp, sự phấn khích trong giọng nói của hắn đột nhiên tăng lên: "Nương, ý ngươi là Tiêu Liên!"

Tiêu phu nhân che miệng Tiêu Tín: "Suỵt nhỏ giọng chút."

"Nhưng, nhưng Nhan Tây Hạ biết ta sẽ cùng y thành thân, vậy phải làm sao bây giờ?"

"Cứ để bọn hắn bái đường thành thân, hôn khế ở quan phủ bên kia đăng ký bằng tên của Tiêu Liên, một người mù làm sao có thể nhìn thấy được?"

"Nhưng Hoa Đình triều bắt buộc phải có tiệc khi hai nam nhân thành hôn, chúng ta phải cùng gia đình kia lên ngựa để đến tiệc, không có khăn voan, người nhà bọn họ không quen biết chúng ta, nhưng trong tiệc rượu khó tránh đụng phải người quen biết, thế thì phải làm sao?"

"Chờ đến lúc ăn tiệc, hai người bọn hắn đã sớm bái đường rồi."

Tiêu Tín có chút sốt ruột, giọng nói lớn hơn: "Ý ta là, một khi y biết được điều này, chúng ta nên làm gì sau đó đây?!"

"Tín nhi đừng lo.

Bọn hắn đều bái đường thành thân, biết được thì sao.

Huống chi Nhan Tây Hạ là văn nhân, văn nhân cao trọng nhất là mặt mũi, làm sao ngay tại chỗ vạch trần danh dự của mình được?"

Tiêu phu nhân cầm những bông hoa trên tay Tiêu Tín: "Những người khác sẽ chỉ biết Nhan Tây Hạ kết hôn với tiểu công tử Tiêu phủ, lại không tiểu công tử kia là ngươi, vì thế trong mắt người ngoài cũng không tín là mất tin.

Miễn là không thất tín, Nhan Tây Hạ nghĩ thế nào cũng không liên quan đến chúng ta."

"Nếu Tiêu Liên không chịu thay ta xuất giá thì sao?"

"Hắn ngày thường rất mềm yếu, việc này để nương, ngươi cứ yên tâm đi."

Tiêu Tín cao hứng trở lại, giơ tay đưa trước mặt Tiêu phu nhân, ủy khuất nói: "Nương, ta vừa nhổ cành hoa đã bị thương ở tay, muốn tìm đại phu tới khám." ( tui thực mệt mỏi với Tiêu gia... 🙂))) )

Tiêu phu nhân nắm lấy tay Tiêu Tín, đau lòng nói: "Ôi, đứa con nhỏ tâm can của ta a, không có việc nhổ hoa làm chi, ngươi còn nhỏ, lại được nuông chiều từ bé, tay mềm mại như vậy, những thứ như cành hoa rất thô ráp sẽ làm tổn thương ngươi đấy có biết không?"

"Còn không trách ngươi vì không ngăn cản ta."

"Được được được, là nương không ngăn cản ngươi, vào nhà đi, nương gọi người tìm đại phu tới."

Nghe những lời mẫu tử hai người kia nói, trong lòng Tiêu Liên có vài phần lo lắng, lại có vài phần ngọt ngào.

Nếu Nhan Tây Hạ biết cậu cùng y xuất giá, cảm thấy cậu khinh mắt y mù mà lừa dối, không biết sẽ phản ứng thế nào.

Tiêu Liên trở về phòng của mình suy nghĩ, việc này là do hai mẫu tử kia vội vàng, bọn họ cầu cậu làm chuyện này, cậu cũng không thể để họ áp mình một đầu được.

Ngày mau có yết bảng, đêm đó Tiêu Liên bị Tiêu phu nhân gọi qua, cậu nhận ra ngoài hai mẫu tử kia, cha cậu Tiêu Nặc Phục cũng ở đó, cậu có chút tự giễu mà nghĩ, cậu là nhi tử thứ phi lẽ nào so được với nhi tử của chánh thất quý giá.

Tiêu phu nhân giải thích lý do gọi cậu tới là vì chuyện gì, sau đó uy hiếp nói: "Nếu ngươi không đáp ứng, phụ thân ngươi sẽ ly hôn với mẫu thân ngươi."

Tiêu Liên lạnh mặt: "Muốn ly hôn thì ly đi."

Tiêu phu nhân không ngờ rằng túi trút giận ngày thường mềm yếu có thể nói như vậy: "Đến lúc bị đuổi ra khỏi phủ, các ngươi có thể sẽ không sống nổi được."

Tiêu Tín nói thêm: "Nương, hắn còn có cửa hàng nhỏ."

Vào ngày sinh nhật lần thứ mười sáu của Tiêu Tín, Tiêu Nặc Phục tặng hắn mười sáu cửa hàng, ngay cả cửa hàng nhỏ nhất cũng lớn hơn so cửa hàng của Tiêu Liên, hắn không ít lần lấy chuyện này nói móc cậu.

Tiêu phu nhân lại nói tiếp: "Tịch thu cửa hàng lớn bằng hạt gạo kia, xem ngươi còn kiêu ngạo thế nào."

"Cửa hàng đã được đăng ký dưới tên của ta."

"Có cái gì mà tiền không làm được?

Ngươi chỉ bất lực thôi."

"Cứ việc đi."

Tiêu Liên cũng không vội, dù sao người không muốn kết hôn không phải là cậu.

Khi Tiêu Nặc Phục nghe Tiêu phu nhân nhắc đến cửa hàng nhỏ này, mặt mũi có chút không nhịn được, ho khan hai tiếng để làm rõ sự tồn tại của mình: "Tiểu Liên a, ngươi thế nào mới bằng lòng thay ca ca ngươi gả đi?"

Tiêu Liên nhìn thẳng Tiêu Nặc Phục: "Đưa nương ta lên trắc thất."

Tiêu phu nhân ném tách trà trên tay về phía Tiêu Liên: "Si tâm vọng tưởng!"

Tiêu Nặc Phục nhấp một ngụm trà, vô luận kết quả có ra sao, ông ta đều không để bụng.

Tiêu Nặc Phục tự biết chính mình nhát gan háo sắc, nhưng không xấu hổ chút nào, ông ta cảm thấy chỉ cần như vậy sống thoải mái, trong nhà thê thiếp nháo thế nào đều có thể.

Ông ta sẽ không bao giờ lội xuống nước bùn.

Nữ nhân dùng bản thân để làm niềm vui cho mình, ông ta cũng không cần phải nhọc lòng.

Tiêu Liên tránh thoát, ánh mắt nhìn thẳng Tiêu Tín: "Bằng không cứ để Tiêu Tín kết hôn, chuyện này không cần thương lượng nữa."

Lần đầu tiên Tiêu Tín thường xuyên khi dễ Tiêu Liên trở nên nhút nhát, hắn ghé bên tai mẫu thân hắn nói: "Nương, này cũng không có gì đâu.

Chờ về sau hắn gả qua đó, chúng ta có thể tùy tiện tìm cớ hủy hoại mẫu thân của hắn mất đi tư cách nội thiếp là được."

Lời thì nói là như vậy, nhưng trắc thất cùng thiếp cực kỳ khác nhau, thứ thiếp có thể tùy ý nắm trong tay, nhưng Sở thị trở thành trắc thất, nếu muốn tìm cớ sẽ càng khó, bất quá vì nhi tử của mình, Tiêu phu nhân khẽ cắn môi đáp ứng: "Được."

Tiêu Liên thở phào nhẹ nhõm sau khi ra khỏi phòng, dập tắt sắc mặt thanh lãnh mắt sáng như đuốc biểu tình, tim cậu đập dữ dội, phía sau lưng đều bị mồ hôi lạnh tẩm ướt đẫm.

Tiêu Liên hiếm khi có lúc kiên cường như vậy, ngày thường đến sinh hoạt cũng tốt hơn những người bình thường, ngay cả nha đầu sủng tín bên người Tiêu phu nhân đều không bằng.

Ngày hôm sau, tin tức Nhan Tây Hạ giành đầu bảng thi Hương truyền đến, bảy ngày sau sẽ thành hôn.

Ngay sau đó, tin tức về việc Sở thị được thăng làm trắc thất đã lan truyền khắp Tiêu phủ.

Khi Sở thị biết được chính mình lên trắc thất là nhờ nhi tử xuất giá đổi lấy, thị khóc lóc ôm Tiêu Liên: "Đều do nương hay nói đến chuyện này, nhưng tiểu nhi tử ngốc, ở trong lòng nương, danh trắc thất này căn bản so ra không quan trọng bằng ngươi a."

Tiêu Liên lau nước mắt Sở thị: : "Nương, đừng khóc.

Sinh hoạt của trắc thất so với thiếp tốt hơn rất nhiều, như thế khi ta gả qua kia cũng yên tâm chút, ngươi ở trong phủ phải bảo trọng chính mình.

Thêm nữa, là vì yêu Nhan Tây Hạ, ta tự nguyện, cũng coi như tâm nguyện ta được trọn vẹn đi."

Sở thị biết Tiêu Liên đang an ủi thị, khóc sướt mướt mà ngăn không được, Tiêu Liên đành phải nói: "Nương, khóc nhiều quá sẽ có nếp nhăn, chẳng phải người đã nói rằng cho dù đến tuổi già, nưỡng vẫn muốn là bông hoa đẹp nhất sao."

Sở thị lúc này mới nín khóc bật cười, duỗi tay giả vờ đánh Tiêu Liên một cái: "Tiểu tử ngốc, biết lấy nương làm trò cười."

Thấy mẫu thân ngừng khóc, Tiêu Liên lại mỉm cười. mí mắt cậu cong cong, môi hồng răng trắng.

--------

Editor: Lúc edit chương này tui nghe đủ loại nhạc V-pop, K-pop, J-pop, Thái Lan, cổ điển, Rock,... nghe giật gân thú dzị sao á 🙂)))))
 
[Edit/Đm] Nhìn Thấy Người
Chương 3


Mấy ngày sau Tiêu Liên luôn đi đến Nhan phủ, vẫn như những lần trước không vào cửa, cậu muốn biết tình hình của Nhan Tây Hạ gần đây như thế nào, mong có vận khí tốt được nhìn thấy Nhan Tây Hạ bước ra khỏi phủ.

Bất quá ngày mai Tiêu Liên không thể đến được, ngày kia sẽ là lúc phải thành thân, tuy rằng Tiêu phủ không quan tâm đến, nhưng họ vẫn cần một ngày để chuẩn bị.

Dù đã sang thu nhưng nhiệt độ cũng có chút oi bức, Tiêu Liên không còn hành động như một tên ngốc nắng nóng đứng bên ngoài Nhan phủ thu hút sự chú ý của mọi người nữa, cậu mang một chiếc ghế đẩu nhỏ để ngồi ở một chỗ kín đáo kèm theo hộp dụng cụ thêu của mình, im lặng ngồi đó thêu khăn tay.

Hôm qua cậu nhận một đơn hàng từ Dụ gia giàu có sống ở Khánh Vân thành, họ muốn đặt một trăm chiếc khăn tay.

Cậu có nhiều thời gian để hoàn, gia hạn là vào tháng đầu tiên của năm, thù lao thập phần khả quan.

Dụ gia cung cấp mấy chiếc khăn tay cùng màu, Tiêu Liên chỉ cần thêu hoa văn lên, kiểu mẫu nào cũng được, họ chỉ có một yêu cầu rằng nhất định Tiêu Liên phải là người thêu chúng.

Ban đầu Tiêu Liên còn hoang mang.

Cửa hàng của cậu không nổi tiếng, hơn yêu cầu thêu khăn tay này thực đơn giản, nhưng lại được trả rất nhiều tiền, sau lại nghe người đặt hàng nói: "Loại thiện nhân, đến thiện quả*.

Tiểu lão bản trước đây có từng chiếu cố đến người trẻ tuổi trí tuệ thiểu năng nào chưa?"

( *Loại thiện nhân, đến thiện quả: ý chỉ những người tốt sẽ có chuyện tốt đến với họ. )

Câu này nói có ý liên quan đến chủ nhân của người nọ, không cần nhiều lời, Tiêu Liên liền biết là do may mắn của tiểu ngốc tử mới có việc mua bán này.

Tiểu ngốc tử thật khờ, không nói tên, không biết từ nơi nào đến, cũng không biết phải đi nơi nào.

Năm ngoài có một người vô gia cư lang thang vào cửa hàng thêu, Tiêu Liên thấy hắn đáng thương lại bị những người khác đối xử khủng khiếp, cậu mua đồ ăn cho hắn, tắm cho đối phương, đưa quần áo của mình cho nam nhân kia thay, cậu còn để người kia ở lại xưởng thêu qua đêm.

Sau một thời gian tiểu ngốc tử nói hắn muốn tiếp tục tìm kiếm tiểu bằng hữu nói lắp nhỏ, Tiêu Liên liền cho hắn một tay nãi nhỏ, bên trong đựng đầy thức ăn và quần áo.

Tuy rằng tiểu ngốc tử không hiểu Tiểu Liên thêu cái gì, nhưng lại rất thích họa tiết trên khăn tay, nên cậu cũng gói ghém một ít cho hắn.

Câu cuối cùng mà tiểu ngốc tử nói với cậu là: Tiêu Liên ca ca, một khi tìm được tiểu bằng hữu nói lắp, ta liền tới tìm ngươi chơi nga.

Tiêu Liên nghĩ nếu tiểu ngốc tử có quan hệ với Dụ gia của thành bên, về sau hắn không cần phải chịu khổ nữa, cũng không biết hắn đã tìm được bằng hữu của mình hay chưa.

Hoài Hà thành và Khánh Vân thành nằm ngay cạnh nhau, nói vậy trên đường hắn cũng không khổ sở mấy, về sau nếu có cơ hội thì nên đi thăm thử xem sao.

Trong lúc Tiêu Liên vừa thêu khăn tay vừa nghĩ về việc này, đột nhiên nghe tiếng mở cửa Nhan phủ, cậu ngay lập tức giương mắt nhìn lên, nhìn thất người mà cậu muốn gặp nhất.

Trên người Nhan Tây Hạ mặc trường bào tay dài màu xanh nhạt, dáng người đĩnh đạc, cặp lông mày như được vẽ lên, bên dưới là đôi mắt mất đi sức sống.

Đây là lần đầu tiên cậu gặp Nhan Tây Hạ sau tai nạn, khí chất quanh y trước sau vẫn không thay đổi.

Tiêu Liên si ngốc nhìn Nhan Tây Hạ, nhìn qua y có vẻ là muốn rời phủ, quả nhiên không bao lâu có xe ngựa từ cửa sau bên kia đến, Nhan Tây Hạ lên xe, động tác cũng không hiện chút vẻ chật vật nào.

Xà phu đánh xe chậm rãi đi về hướng tây.

Tiêu Liên hoảng loạn cất chiếc hộp nhỏ của mình, vừa cầm hộp vừa đi theo xe ngựa của Nhan Tây Hạ, quên mất chiếc ghế đẩu nhỏ mà cậu mang theo.

Mặc dù xe ngựa đi không nhanh, chuyến đi chỉ kéo dài mười lăm phút, nhưng Tiêu Liên vẫn chạy ra một thân ướt đẫm mồ hôi.

Cỗ xe dừng ở ngoài cửa Trúc Khê quán, Nhan Tây Hạ được hỗ trợ xuống xe, hai thư sinh bước ra từ Trúc Khê quán bộ dáng cười tiến lên cùng Nhan Tây Hạ hàn huyên, trên mặt y cũng treo nụ cười tươi, nửa điểm cũng không có vẻ suy sụp.

Tiêu Liên nhìn thấy người hầu bên cạnh Nhan Tây Hạ đến gần thì thầm vài câu với y, sau đó Nhan Tây Hạ liền nhìn về phía Tiêu Liên, mỉm cười với cậu.

Tiêu Liên theo bản năng muốn tìm nơi để trốn, sau lại nhớ Nhan Tây Hạ hiện tại không thể nhìn thấy, cậu liền thả lỏng người.

Tôi tớ Cửu Tứ bên cạnh nói cho Nhan Tây, vào ngày hôm sau khi tai nạn xảy ra có người đứng bên ngoài Nhan phủ cả một cả một buổi sáng, mấy ngày liền sau đó người nọ luôn ngồi bên ngoài phủ, không bao giờ quên đến thăm, cậu tự cho là mình che giấu tốt, kỳ thật đã bị bọn họ sớm phát hiện, người nọ vừa mới đi theo xe ngựa đến nơi đây, ở phía bên trái của y.

Nghĩ đến những chuyện Cửu Tứ nói về việc "tự cho là mình che giấu tốt", y liền nghĩ đến một người, Nhan Tây Hạ vô thức nhìn sang bên trái, ngay sau đó lại cười, là một người không thể nhìn thấy, y không biết chính xác ai sẽ làm "việc ngốc" này, sau liền nói với Cửu Tứ: "Nếu ngày mai hắn đến, nhớ mời hắn vào phủ ngồi uống trà."

Rồi sau đó Nhan Tây Hạ lại cùng hai bị bạn tốt tiếp tục nói chuyện về đề tài còn dang dở.

Trúc Khê quán là nơi thường xuyên tụ tập của các thư sinh, vì thế Tiêu Liên nghĩ rằng hai người nên là bạn tốt của Nhan Tây Hạ, thẳng đến khi bóng dáng của bọn họ khuất khỏi tầm mắt, cậu mới quay người lại, chuẩn bị về xưởng thêu.

Bây giờ khi biết Nhan Tây Hạ vẫn ổn, Tiêu Liên cảm thấy nhẹ nhõm hơn, ngồi canh ở ngoài Nhan phủ được tận mắt Nhan Tây Hạ, cậu cảm thấy thật may mắn.

Khi Tiêu Liên rời xưởng thêu vào đêm hôm đó, cậu không đề cập gì đến hôn sự, chỉ nói mấy ngày tới có việc cần nên sẽ không đến xưởng.

Đảo mắt ngày đại hôn đã đến, hỉ phục mặc trên người Tiêu Liên hồng như lửa, khiến vẻ ngoài của cậu càng thêm tinh xảo, chỉ là có hơi lỏng lẻo với dáng người vì ban đầu vốn là dành cho Tiêu Tín.

Tiêu Liên và Tiêu Tín có vóc người tương đương nhau, ngoại trừ việc hắn so với cậu có phần mập hơn.

Bên ngoài vang lên giọng nói của hỉ bà, nhắc nhở Tiêu Liên rằng Nhan Tây Hạ đã đến cửa Tiêu phủ, y sẽ sớm ở đây để đón cậu, khiến Tiêu Liên cần phải chuẩn bị sẵn sàng.

Hoa Định triều ban lệnh rằng nếu hai nam tử thành hôn, một trong hai người sẽ đến đón dâu, sau đó nắm tay bạn lữ bước ra cửa, cùng cưỡi một con ngựa đến bái đường.

Tiêu Liên đứng ở cửa chờ Nhan Tây Hạ, biết rõ cậu là một tên mạo danh, hết thảy chuyện này là do cậu cướp đi, nhưng Tiêu Liên vẫn không thể ngăn được nhịp tim đang tăng nhanh của mình, ôm vài phần chờ mong.

Âm thanh cửa mở vang lên, ánh nắng phía sau xuyên thấu qua cánh cửa đang mở chiếu vào, Nhan Tây Hạ mặc trên mình hỉ phục đứng trước mặt Tiêu Liên, trên mặt nở một nụ cười lịch sự có ý xa cách, đưa tay ra phía trước mặt.

Tiêu Liên biết giờ phút này trong lòng Nhan Tâ Hạ nhìn người trước mắt y là Tiêu Tín, nhìn bàn tay trắng nõn thon dài thấy rõ khớp xương, cậu đưa tay ra nhẹ nhàng đặt lên bàn tay to hơn của y, cứ coi như là lừa chính mình đi.

Nhan Tây Hạ cũng nắm tay Tiêu Liên, dẫn cậu theo y ra cửa, bên cạnh có người nào nhắc nhở y nên đi đến địa điểm như thế nào, người nọ Tiêu Liên đã gặp qua, đó là tiểu tôi tớ theo Nhan Tây Hạ đến Trúc Khê quán.

Sau khi ra khỏi cửa, Tiêu Liên lên ngựa trước, lại nhìn thấy Cửu Tứ đang cúi người muốn nói gì đó, rồi đến Nhan Tây Hạ mấp máy môi vài cái mỉm cười.

Cửu Tứ nhân cơ hội tiến đến gần bên tai Nhan Tây Hạ thì thầm: "Thiếu gia, tân phu nhân chinh là người mấy ngày kia vẫn luôn đến thăm người."

Nhan Tây Hạ sửng sốt trong giây lát, lẩm bẩm nói: "Làm sao có chuyện này được?"

Nhan Tây Hạ ban đầu nghĩ rằng đó là Tiêu Liên, ai ngờ được rằng đó thực sự là Tiêu Tín, nghĩ đến bộ dáng kiêu ngạo ương ngạnh ngày thường của Tiêu Tín, y không thể ngờ được vị thiếu gia hư hỏng lại làm chuyện như vậy, y lại mỉm cười, cảm thấy không thành vấn đề. ( Chời ơi tui cảm thấy đau tym xót xa quá huhu :')... )

Nhan Tây Hạ nhảy lên ngựa, động tác nhanh nhẹn hoàn toàn không giống người mù, sau đó họ cưỡi ngựa theo nam nhân cầm cương đến Nhan phủ.

Tiêu Liên cảm nhận được cơ thể Nhan Tây Hạ đang dựa vào mình, cả người cậu ngay lập tức cứng ngắc không dám động.

Rõ ràng bên người có tiếng chiêng và trống đón dâu, nhưng Tiêu Liên cảm thấy mình có thể nghe rõ tiếng hít thở của Nhan Tây Hạ.

Cậu hai tay đỡ yên ngựa trước kiều, Nhan Tây Hạ vòng tay ôm Tiêu Liên, tay y cũng đặt trên cầu trước yên ngựa, bởi vì không gian có hạn, hai tay cũng không thể tránh khỏi mà đụng tới nhau.

Nhan Tây Hạ cảm nhận được cả người đối phương đang cứng đờ.

Mặc dù chỉ gặp Tiêu Tín một vài lần, nhưng y không cảm thấy Tiêu Tín cư xử như thường ngày chút nào, y cho rằng là do hôn lễ hôm nay nên người nọ có phần hồi hộp, vì vậy y nói vài lời an ủi: "Thả lỏng chút, không cần phải căng thẳng như thế."

Làm mà Tiêu Liên có thể thả lỏng được, chưa kể tình cảm mà cậu dành cho Nhan Tây Hạ, đây chính là tự lừa gạt chính mình a!

Nhan Tây Hạ cảm thấy người trước mặt không thả lỏng chút nào, y mở miệng bắt chuyện: "Có phải ngươi là người vẫn luôn ngồi bên ngoài Nhan phủ mấy ngày trước không?

Tại sao lại không vào?"

Vì tiếng chiêng và tiếng trống, Nhan Tây Hạ nói chuyện đều là ghé vào bên tai Tiêu Liên, tai cậu nóng lên, có lẽ nào y đã nghi ngờ cậu rồi?

"Mặc dù người hầu nhà ta không ai biết ngươi, nhưng ngươi chỉ cần nói là người Tiêu gia, bọn họ nhất định sẽ không ngăn lại đâu."

Tiêu Liên nghĩ, cậu sợ phải đối mặt với y, không biết mình nên lấy thân phận gì đi thăm.

Chẳng lẽ lấy thân phận "đệ đệ của Nhan phu nhân tương lai" mà đi?

Tiêu Liên đang cân nhắc câu trả lời thì nghe Nhan Tây Hạ nói.

"Ta cứ tưởng chuyện tình nguyện ở ngoài cửa phủ, nhát gan không dám vào cửa chỉ có đệ đệ ngươi mới làm, không nghĩ tới..."

Nhan Tây Hạ dừng lại, cười nhẹ vài tiếng "Quả nhiên là người một nhà, làm việc đều có vài phần giống nhau."

Nghe xong, Tiểu Liên nào dám nói nữa?

Chỉ cần cậu lên tiếng sẽ lộ chuyện ngay.

Nhan Tây Hạ cho rằng cậu là Tiêu Tín, cũng cho rằng người của mấy ngày trước kia là Tiêu Tín.

Tiêu Liên nắm chặt yên xe, tim như quặn lại, đau lắm, nhưng cậu xứng đáng vì việc lừa dối gạt người của mình.

Nhan Tây Hạ thấy cậu không trả lời, lại mở miệng nói: "Sao ngươi không nói lời nào?

Là do ta nhắc đến Tiêu Liên sao?

Ta biết hai người không thích nhau, nhưng hôm nay ngươi đã gả tới Nhan phủ rồi, về sau cơ hội hai ngươi gặp mặt sẽ ít hơn, gặp lại cũng không cần tìm hắn gây phiền toái."

Nhan Tây Hạ lựa lời mà nói, sợ lại kích thích tính khí kiêu ngạo ương ngạnh của Tiêu Tín.

Nhan Tây Hạ nói xong cũng không tiếp lời nữa.

Tiêu Liên biết y nghĩ cậu và Tiêu Tín không thích nhau, cũng chẳng lên tiếng.

Trong lòng cậu cảm thấy rất khó chịu.

Nhan Tây Hạ có thích Tiêu Tín không?

Nếu là thích thật, bằng không sao y lại muốn cùng Tiêu Tín thành thân?

Tiêu Tín là nhi tử của chánh thất trong phủ, vừa sinh ra cái gì cũng có, phụ thân đau nương ái*, mọi người đều đem hắn trong lòng bàn tay, hắn có thể hất văng bao nhiêu người theo sau khi họ gặp nạn, gặp rắc rối cũng có người giúp đỡ giải quyết tốt hậu quả.

( *Phụ thân đau nương ái: phụ thân chiều chuộng, nương yêu thương. )

Tiêu Liên thì ngược lại.

Cậu chỉ có nương, đây là lần đầu tiên Tiểu Liên có người khác không phải nương giúp đỡ mình, nhưng kết quả cậu phải đưa tim mình dành cho người đó.

Tiêu Liên từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ hâm mộ Tiêu Tín, nhưng giờ phút này, cậu cực kỳ ghen tị với hắn.
 
[Edit/Đm] Nhìn Thấy Người
Chương 4


Hai người cùng cưỡi ngựa đến cổng Nhan phủ, tiếng chiêng trống đi theo cũng ngừng lại, Nhan Tây Hạ xoay người xuống ngựa, lập tức đưa tay chuẩn bị đỡ đối phương.

Tiêu Liên ngẩng đầu nhìn người đang đưa tay kia, vô luận là động tác hay thần thái, rõ ràng nhìn không có một chút giống với dáng vẻ của một người mù.

Nếu như đôi mắt kia có sức sống, thì đó sẽ là một cảnh tượng như thế nào a.

Cậu đưa tay ra nắm lấy tay của Nhan Tây Hạ, xoay người xuống ngựa.

Hai người nắm tay nhau bước vào cửa.

Khách khứa đã đứng kín sân, Tiêu Liên nhìn nhiều người tham dự, trong lòng hoảng hốt.

Tại sao những người này không ngồi ở trên bàn cơm?

Cậu vội cúi đầu xuống, nơi này nhiều người như vậy, chắc chắn sẽ người nhận ra cậu.

Chuyện gì tới rồi cũng sẽ tới.

Tiêu Liên nhìn thấy người quen, Lý Thừa Trạch.

Lý Thừa Trạch cũng là một thư sinh, vừa rồi mới đậu thi Hội, trúng cử nhân.

Trước kia Lý Thừa Trạch từng đến xưởng thêu của cậu, Tiêu Liên không biết làm thế nào mà cậu lại lọt vào mắt xanh của anh ta.

Sau khi Lý Thừa Trạch trúng cử nhân, anh ta liền đến Tiêu phủ cầu hôn.

Tiêu Nặc Phục lúc đó đã quyết định để Tiêu Liên thế chỗ cho Tiêu Liên.

Nếu không có chuyện này, Tiêu Nặc Phục nhất định đã đồng ý rồi, nhưng chuyện đã đành nên không thể.

Lý Thừa Trạch thất vọng trở về, không nghĩ ở chỗ này gặp được Tiêu Liên, anh ta có chút hoảng sợ, buột miệng thốt lên: "Sao lại là Tiêu Liên?"

Bên cạnh anh là một người mặc đồ màu tím tiếp lời: "Ngươi biết vị Tiêu thiếu gia này?"

Tiêu Liên cũng biết người mặc đồ tím kia, hắn là thư sinh lúc trước cùng Nhan Tây Hạ đến Trúc Khê quá, bên cạnh thư sinh áo tím còn có vị thư sinh khác mặc áo lam ngày ấy cũng đến quán.

Lý Thừa Trạch vốn không thích tính khí lạnh lùng của Nhan Tây Hạ, vì thế anh ta cố ý lên giọng nói: "Là nhi tử của thứ phi Tiêu gia."

Thư sinh áo tím hơi ngạc nhiên, "Làm sao lại là nhi tử của thứ phi được?"

"Ai biết được, có lẽ mắt y mù, nên Tiêu gia chướng mắt."

Thư sinh áo tim nhíu mày lại: "Lý huynh nói cẩn thận."

Thư sinh áo lam mở miệng ngăn lại: "Lý Thừa Trạch, nếu ngươi không có lòng, xin xứ tự nhiên rời đi."

Tiêu Liên lập tức cứng đờ, không ngờ rằng Lý Thừa Trạch lại nói như vậy. lời này đến cậu còn nghe được, đừng nói đến Nhan Tây Hạ mắt mù tai càng thính.

Cậu vẫn như cũ cúi đầu không dám nhìn Nhan Tây Hạ, lòng bàn tay bị nắm lấy đổ mồ hôi.

Nhan Tây Hạ nghe được đối thoại của hai vị kia, suy nghĩ đầu tiên nảy ra lòng y là: Người luôn đứng ở cửa mà không vào, quả nhiên là hắn.

Nhan Tây Hạ bất quá là vì đáp ứng phụ mẫu cùng Tiêu gia kết thân, là ai cũng không sao cả, nếu tính tình cùng với mình hợp nhau đương nhiên là càng tốt. ( Huhu may là Nhan Tây Hạ nhận ra hong là một đống cẩu huyết hiểu nhầm úp vào mặt ròi 🙁(((( )

Tay Nhan Tây Hạ nắm chặt hơn, Tiêu Liên vẫn luôn kề cận với Nhan Tây Hạ, đột nhiên tay bị dùng sức nắm chặt, có chút phản ứng không kịp.

Cậu ngẩng đầu nhìn Nhan Tây Hạ bên cạnh, y vẫn giữ bộ dáng trên mặt đầy ý cười, Tiêu Liên không rõ y đang suy nghĩ cái gì.

Hai người bước vào sảnh chính.

Đến giờ lành, người tiếp tân niệm: "Nhất thiên địa chi linh khí, Tam Sinh Thạch* định có nhân duyên, khom người chào!"

( *Tam Sinh Thạch: là một tảng đá lớn gọi là "Tam Sinh Thạch".

Tương truyền rằng, trên Tam Sinh Thạch có ghi chép lại kiếp trước, kiếp này và kiếp sau của một linh hồn. )

Tiêu Liên cầm lụa đỏ trên tay, khi khom lưng nghĩ thầm: Tại sao Nhan Tây Hạ không phản ứng gì cả?

Mất phụ mẫu, vợ chồng Nhan quản gia là người bồi y từ nhỏ, y rất tôn trọng họ.

Lần này cũng để cho hai người ngồi ở vị trí chủ thượng.

Người tiếp tân: "Nhị bái trưởng bối vì dưỡng dục, thọ tỷ Nam Sơn bất lão tùng*, khom lưng lần thứ hai!"

( *Thọ tỷ Nam Sơn bất lão tùng: Núi Nam Sơn cách trung tâm thành phố Tam Á khoảng 40 km.

Người xưa kể lại, núi Nam Sơn ngày trước có rất nhiều trúc.

Câu nói "Thọ tỷ Nam Sơn" có nghĩa là chúc cho người nào đó tuổi thọ nhiều như trúc trong khu rừng này. )

Tiêu Liên: Y đang nghĩ gì vậy?

Người tiếp tân: "Tam bái phu thê, quen biết yêu nhau kết lương duyên, khom lưng lần thứ ba!"

Tiêu Liên: Tuy y không thể nhìn thấy, nhưng trong lòng là đang nghĩ đến mình đi?

Cuối cùng người tiếp tân nói: "Kết thúc buổi lễ, đưa vào động phòng!"

Tiêu Liên đi theo Nhan Tây Hạ đến tận phòng, nghỉ ngơi một rồi phải đi tiệc rượu.

Sau khi bước vào, âm thanh ầm ĩ bị ngăn cách bên ngoài.

Tiêu Liên thấp thỏm bất an đứng ở cửa, Nhan Tây Hạ đi đến bàn, rót một tách trà, mặt đối với cửa, nhưng không nhìn vào mắt Tiêu Liên.

Y cười gọi một tiếng: "Tiêu Liên?"

Tiêu Liên không biết phải nói gì, xin lỗi hay giải thích?

Nhưng giải thích cái gì?

Bởi vì chuyện cậu lừa y là sự thật.

Nhan Tây Hạ không nghe thấy giọng nói của Tiêu Liên, khẽ cười: "Ta không trách ngươi, đáp ứng ta một tiếng đi, ngươi cũng biết mắt ta mù rồi, không nhìn thấy ngươi được."

Tiêu Liên đi đến bên cạnh Nhan Tây Hạ rồi quỳ xuống: "Thực xin lỗi, Nhan thiếu gia, ngươi đã giúp ta thế mà ta còn lừa ngươi nữa."

Nhan Tây Hạ không nhìn thấy, nhưng y cảm giác giọng nói là từ bên dưới.

Y theo hướng của giọng nói dò dẫm về phía đó, chạm vào mặt Tiêu Liên, dựa theo vị trí đoán rằng cậu đang quỳ, y đưa tay ra và cố gắng đỡ Tiêu Liên: "Ngươi đứng dậy.

Ta đã nói không trách ngươi.

Ta biết ngươi chắc chắn cũng có nỗi khổ."

Tiêu Liên không chịu đứng lên, áy náy nói: "Ta không có nỗi khổ nào cả, là do ta sai."

Cậu đã nói dối y, thậm chí tận dụng cơ hội thành hôn để lót đường cho mẫu thân cậu.

"Nếu ngươi khăng khăng thừa nhận mình có lỗi, ta liền tha thứ cho ngươi."

Hai tay của Nhan Tây Hạ di chuyển từ cổ đến vai cậu khẽ vuốt ve, như đang an ủi, y cười nói: "Mặc kệ như thế nào, hai ta cũng đã bái đường thành thân rồi.

Ngươi nhất định phải tỏ thái độ như vậy với ta sao?"

Tiêu Liên lúc này mới đứng dậy.

Nhan Tây Hạ dường như việc bị mù, bị lừa hôn, y như đều không để bụng.

Tiêu Liên nhìn thẳng vào cặp mắt không có sức sống của y, Nhan Tây Hạ cười nói: "Đừng nhìn ta, đã đến lúc nên đi ra ngoài đãi khách rồi."

Tiêu Liên nghi hoặc thì thầm: "Làm sao ngươi biết rằng ta đang nhìn ngươi?"

Nhan Tây Hạ cười vang: "Ta thuận miệng nói."

Tiêu Liên bị Nhan Tây Hạ cười đến đỏ mặt.

Sau khi cả hai rời khỏi phòng, họ đến từng bàn kính rượu.

Có một bạn bằng hữu cùng trường của Nhan Tây Hạ.

Tiêu Liên nhìn thấy Lý Thừa Trạch cũng ngồi ở chỗ kia, còn có hai người hôm trước đi Trúc Khê quán cùng Nhan Tây Hạ.

Thư sinh mặc áo tím tên là Ôn Dĩ Hoành, còn người mặc áo lam tên Hứa Sơn.

Cả hai người đều lên tiếng chúc phúc, Nhan Tây Hạ mỉm cười đáp ứng.

Ánh mắt của Lý Thừa Trạch không từ trên mặt của Tiêu Liên rời đi, Lý Thừa Trạch giơ chén rượu lên và nói: "Ta còn tưởng Nhan huynh cùng với đích thứ tử Tiêu phủ thành hôn, nào biết là cùng nhi tử thứ phi Tiêu phủ chứ."

Trên bàn tiệc yên tĩnh vài phần, ánh mắt Hứa Sơn sắc bén mà nhìn về phía Lý Thừa Trạch, cắn răng nói: "Lý Thừa Trạch."

Hứa Sơn đứng bên cạnh Nhan Tây Hạ, y vươn tay ấn vai Hứa Sơn xuống, cười nói: "Ta vốn là cố ý với phu nhân nhà ta.

Hắn là đích hay thứ có liên qua gì đến ta đâu?"

"Đúng vậy!

Dung mạo của tôn phu nhân tốt hơn vị Tiêu thiếu gia kia vài phần, lúc mặc hỉ phục bộ dáng càng đẹp hơn."

Lý Thừa Trạch nghe vậy nhìn Tiêu Liên cười ra tiếng: "Ta quên mất mắt của Nhan huynh không thấy được, ta tự phạt một ly."

Lý Thừa Trạch nói xong nâng ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch.

Tiêu Liên chán ghét cái nhìn chằm chằm của Lý Thừa Trạch: "Ta đẹp hay xấu sao ngươi phải quan tâm?"

"Lý huynh đánh giá bộ dáng của phu nhân ta thế nào sợ là không ổn đi?"

Nhan Tây Hạ cười đưa tay ôm lấy vai Tiêu Liên.

"Mặc dù ta không thể nhìn thấy, nhưng ta có thể dựa vào ấn tượng mà phu nhân ta trước kia lưu lại trong lòng mà tưởng tượng.

Nếu không hình dung được thì ta vẫn có thể dựa vào đôi tay của mình để cảm nhận, không nhọc Lý huynh lo lắng."

Lý Thừa Trạch giấu cơn tức trong lòng, cười: "Đúng, có thể dùng xúc giác để cảm nhận."

Nhan Tây Hạ cũng cười nói: "Lý huynh, hôm nay là ngày đại hỉ của ta, nếu rượu mừng ở đây uống không thoải mái, thì nên đi nơi khác tìm rượu uống hợp với khẩu vị của ngươi hơn."

Lý Thừa Trạch hỏi: "Ngày đại hỉ hạ lệnh đuổi khách, đây là cách Nhan huynh đối đãi với khách?"

Nhan Tây Hạ hỏi lại: "Ngày đại hỉ nói năng lỗ mãng, này là cách Lý huynh làm khách sao?"

Hai người giương cung bạt kiếm, Ôn Dĩ Hoành ra tới hòa giải: "Lý huynh, việc này là ngươi sai.

Còn không mau bồi tội với Nhan huynh và Nhan phu nhân."

Trong tay Lý Thừa Trạch cầm chén rượu thưởng thức : "Bồi tội?

Nếu không uống rượu mừng cũng thế."

Anh ta đập chiếc cốc mạnh xuống bàn, phát ra một tiếng lớn, xoay người rời tiệc rượu.

Lý Thừa Trạch đi rồi, Hứa Sơn thống khoái không ít, gã giơ chén rượu cùng những người khác chạm cốc, "Tới tới tới, đại gia cùng nhau nâng chén chúc Nhan huynh và Nhan phu nhân trăm năm hảo hợp."

Mọi người sôi nổi thêm rượu cùng chúc mừng , không khí một lần nữa vui vẻ trở lại.

Tiêu Liên nghĩ cậu là nguyên nhân khiến bầu không khí trở nên u ám lúc nãy, cậu đưa tay kéo góc áo Nhan Tây Hạ, ghé bên tai nói: "Thực xin lỗi, đều là do ta."

Nhan Tây Hạ cũng cúi đầu đến bên tai Tiêu Liên, nhẹ giọng: "Không trách ngươi.

Hắn vốn là không quen nhìn ta."
 
[Edit/Đm] Nhìn Thấy Người
Chương 5


Buổi tối động phòng, hai người cùng nằm chung giường, Tiêu Liên không biết vì sao có chút khẩn trương, biết rõ sẽ không phát sinh cái gì, cậu vẫn không nhịn mà chờ đợi.

Tiêu Liên nghĩ đến chuyện của Lý Thừa Trạch trong tiệc rượu ban ngày, cậu quyết định thẳng thắn nói với Nhan Tây Hạ: "Ngươi ngủ rồi sao?"

Nhan Tây Hạ mở mắt ra, nghiêng người quay sang bên Tiêu Liên: "Vẫn chưa."

"Lý Thừa Trạch trước đây có xin phụ thân ta cầu hôn."

"Cùng ngươi thành thân?"

"Đúng."

"Vì sao lại không đáp ứng?"

Xiao Lian không nói sự thật: "Là vì sau khi trúng cử nhân hắn mới cầu hôn ta."

Lúc ấy Tiêu phủ đã quyết định để Tiêu Liên gả thay cho Tiêu Tín.

Nhan Tây Hạ cười khẽ, trong đêm tối tiếng cười ấy có vẻ ôn nhu hơn vài phần: "Vậy thì tốt."

Tiêu Liên không hiểu ý của Nhan Tây Hạ: "Hả?"

Cậu tự hỏi: Nhan Tây Hạ là nghĩ vì cậu không kết hôn với Lý Thừa Trạch hay cậu thành thân với y mới là tốt?

Nhan Tây Hạ nói: "Hắn không phải phu quân."

Tiêu Liên nghĩ thầm: Ngươi là phu quân.

Nhan Tây Hạ lại tiếp lời: "Nói vậy ngươi cũng không phải cam nguyện gả cho ta, nếu ngươi không cam lòng, ngày hôm sau cứ chuẩn bị thư ly hôn, ta sẽ đồng ý."

Tiêu Liên nhỏ giọng, kiên định lòng mình: "Là ta nguyện ý."

Nhan Tây Hạ cười khẽ không trả lời.

Tiêu Liên thấy Nhan Tây Hạ chưa đáp lại, lấy hết can đảm hỏi câu: "Ngươi thích Tiêu Tín à?"

Nhan Tây Hạ ý cười càng sâu: "Ta với hắn bất quá chỉ mới gặp nhau một vài lần thôi."

Tiêu Liên thầm nghĩ: Ta với ngươi cũng chỉ gặp nhau vài lần.

Tiêu Liên hỏi: "Vậy tại sao lại thành thân với hắn?"

Nhan Tây Hạ đáp: "Vì đó là mong muốn của phụ mẫu ta."

"Hết rồi?

"Hết rồi."

Sau khi Tiêu Liên xác nhận Nhan Tây Hạ không thích Tiêu Tín, niềm vui không thể kiềm lại được quay cuồng trong lòng cậu.

Tiêu Liên biết Nhan Tây Hạ không có ý ở bên cậu, nhưng bây giờ họ đã kết hôn, Nhan Tây Hạ lại là người luôn giữ lời hứa, đương nhiên sẽ không chủ động ly hôn với cậu.

Cậu cảm thấy mình đã nhặt được một tiện nghi rất lớn, nỗ lực ngăn mình cười thành tiếng.

Kể từ khi gặp Nhan Tây Hạ, vận may như đã đến với cậu.

Nhan Tây Hạ suy nghĩ một lúc rồi lại nói, "Hôm nay những lời ta đã nói với Lý Thừa Trạch trên bàn tiệc nếu có mạo phạm đến ngươi, mong ngươi sẽ không để bụng đến."

Mạo phạm?

Là nói về việc hài lòng với cậu?

Hay cảm nhận cậu bằng cách chạm vào?

Nhưng những lời đó không có ý xấu, vì vậy Tiêu Liên trả lời: "Không mạo phạm."

Nhan Tây Hạ sững sờ trong giây lát, sau đó lại cười nói: "Cũng đúng, dù sao thì hai ta cũng đã bái đường thành thân, ngươi là phu nhân của ta."

Mặt của Tiêu Liên đỏ bừng khi Nhan Tây Hạ nói "ngươi là phu nhân của ta", cậu thầm mắng bản thân người không biết cố gắng.

Nhan Tây Hạ nghĩ đến việc Tiêu Liên chủ động nói về mối quan hệ sâu xa của cậu với Lý Thừa Trạch, y cũng lên tiếng nói về anh ta: "Lý Thừa Trạch là bằng hữu cùng trường của ta.

Hắn không bao giờ ưa ta, lúc trước ở học đường hay cùng ta tranh cãi.

Bất quá từ lúc ta mất thị lực, hắn có thái độ tích cực với ta hơn một chút, thậm chí còn đến thăm ta cùng các vị cùng trường, cho nên thành hôn mới mời đến.

Hôm nay phỏng chừng thấy ta cùng ngươi thành hôn nên trong lòng có chút không thoải mái thôi."

Tiêu Liên không dám hỏi về đôi mắt của Nhan Tây Hạ, sợ cậu sẽ chọc vào nỗi đau của y, bây giờ khi Nhan Tây Hạ tự mình đề cập đến, cậu liền hỏi: "Đôi mắt của ngươi, có khó chịu không?"

Nhan Tây Hạ không hề cảm thấy bị tổn thương, y vẫn như cũ cười nói: "Ngoại trừ không thể nhìn thấy, còn lại không có vấn đề gì."

Tiêu Liên trong lòng cẩn thận lựa lời, không biết nên làm thế nào để tiếp tục đề tài đôi mắt với y, Nhan Tây Hạ như thể biết quẫn bách của cậu, y chủ động tiếp lời, giọng nói có chút ý cười: "Ngươi không cần phải cẩn thận với ta.

Nói ra ngươi có khả năng không tin, nhưng ta thực sự không cảm thấy khó chịu vì bị mù.

Vì trời đã định ta hiện tại sẽ mù nên ta chấp nhận điều đó.

Nếu ngay từ đầu ta không mù, ta đã không thể lấy được ngươi làm phu nhân.

Trừ khi phu nhân ghét bỏ coi ta như một người mù."

Câu cuối cùng mang một ý trêu chọc.

Tiêu Liên vội vàng nói: "Không có, hơn nữa ngươi một chút cũng không giống."

Nhan Tây Hạ hỏi: "Vậy như thế nào mới giống?"

Tiêu Liên suy nghĩ một lúc: "Nếu là ta, đi đường sẽ bị va chạm.

Đại khái là ta sẽ bị chê cười không ít."

"Trong phòng chỉ cần nhớ kỹ số bước liền có thể.

Tỷ như, từ giường ra cửa sẽ đi bao nhiêu bước.

Còn khi ra ngoài, ta có Cửu Tứ đi cùng."

"Cửu Tứ?"

"Chính là người sai vặt vẫn luôn đi theo ta."

Tiêu Liên thẹn thùng đề nghị: "Về sau ta cũng có thể làm đôi mắt của ngươi."

Nhan Tây Hạ cười thành tiếng: "Vậy cảm tạ phu nhân."

Mặt của Tiêu Liên lại đỏ bừng, Nhan Tây Hạ cười xong lại cảm thán nói: "Bỗng nhiên ta có phần hoài niệm những ngày có thể nhìn thấy."

"Sao vậy?"

"Bởi vì bộ dáng phu nhân mặc hỉ phục, ta thực sự không thể tưởng tượng ra.

Nếu có thể tận mắt nhìn thất thì quả là một chuyện may mắn."

Pháo hoa bùng nổ trong nội tâm Tiêu Liên khi cậu nghe Nhan Tây Hạ nói: "Kỳ thật thì không có gì khác biệt cả, nhìn kiểu nào cũng giống nhau."

Nhan Tây Hạ nhắc tới hỉ phục liền nhớ đến một chuyện: "Bộ hỉ phục ngươi mặc hôm nay, là được làm theo cho Tiêu Tín?"

"Đúng."

"Vậy thì ta nợ ngươi một bộ.

Mấy ngày tới ta sẽ đặt may."

Tiêu Liên nhớ đến bộ hỉ phục kia, nguyên liệu đều là loại tốt nhất, cậu cảm thấy thật sự quá đáng tiếc nếu đặt một bộ chỉ mặc một lần: "Không cần thiết, quá lãng phí."

Nhan Tây Hạ cười nói: "Cần thiết.

Phu nhân không cần phải tiết kiệm bạc cho ta.

Nhan gia tuy so với Tiêu phủ kém hơn, nhưng chuyện này vẫn là nên lấy bạc ra tiêu."

Hốc mắt Tiêu Liên có chút nóng lên, rõ ràng biết Nhan Tây Hạ không nhìn thấy, cậu kéo chăn bông che đầu.

Sở thị tuy cũng sủng Tiêu Liên, nhưng vị trí của Sở thị và Nhan Tây Hạ trong Tiêu Liên không giống nhau.

Tiêu Liên từ nhỏ đến lớn không có người quan tâm đến vậy, thình lình được Nhan Tây Hạ để ý, trong lòng cậu tê dại, như có lông vũ làm ngứa ngáy đầu tim.

Tiêu Liên bởi vì chôn mình trong chăn, thanh âm rầu rĩ: "Cảm ơn."

Nhan Tây Hạ cảm giác giọng nói của cậu có chút buồn, y vươn tay hướng về phía Tiêu Liên, đem đầu của cậu ra khỏi chăn bông: "Giữa chúng ta cần gì phải nói cảm ơn."

Mặc dù Tiêu Liên biết tính tình Nhan Tây Hạ vốn là như thế, giống như đối với ai cũng đều ôn nhu Tiêu Liên vẫn không thể không cảm thấy rằng cậu là người đặc biệt.

--------

Editor: Vừa edit bộ này vừa nghe bài "Cần gì hơn" tui cảm thấy hợp kinh khủng luôn á =))

Hôm nay edit liền hai chương, cảm thấy tự hào về mình quá đi ụ v ụ
 
Back
Top Bottom