Khác [EDIT/ĐM/HOÀN] Sau khi mất trí nhớ ta và kẻ thù yêu nhau - Ninh Thế Cửu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Edit/Đm/Hoàn] Sau Khi Mất Trí Nhớ Ta Và Kẻ Thù Yêu Nhau - Ninh Thế Cửu
Chương 98: Chương cuối cùng, chính văn hoàn


Hai mắt Ngu Thao Hành sáng lên.

Mệnh đèn của Xa Sơn Tuyết?

Ngu Thao Hành biết mệnh đèn ở Vi Quang các chỉ thể hiện rằng chủ nhân của nó còn sống hay không, chứ không phải cầm mệnh đèn trên tay là có thể nắm giữ sinh tử một người như trong truyền thuyết dân gian.

Nhưng để tạo ra một chiếc mệnh đèn thì cũng cần phải có vài giọt máu đầu tim của Xa Sơn Tuyết.

Chiếc đèn này được thờ cúng tại Vi Quang các cùng linh vị tổ tiên Xa gia, ở trong mắt rất nhiều người nó được coi như là bản thân Xa Sơn Tuyết.

Mặc dù không bằng người thật, nhưng trong tình thế cấp bách thì lấy nó làm vật thay thế cũng được.

Ngu Thao Hành cảm thấy khí huyết trước ngực sôi trào, không kịp suy nghĩ cẩn thận, há miệng nuốt luôn cây đèn nho nhỏ kia vào bụng.

Gã nuốt xong rồi thì mọi người mới kịp đáp xuống, đồng thời vẫn duy trì đội hình bao vây gã.

Xa Sơn Tuyết nhìn thoáng qua cảnh tượng bên trong Vi Quang các, dừng mắt lại tại giá gỗ bị Ngu Thao Hành cắn đứt và kim bài viết tên mình chốc lát, sau đó nhớ ra điều gì, không khỏi ngừng bước chân, lộ ra vẻ mặt có vài phần kinh ngạc.

Y thấp giọng nói: "Mệnh đèn..."

Kham Nguy đứng bên cạnh y nghe thấy vậy ngẩn người, cũng nhớ ra một chuyện: "Mệnh đèn?

Là —— "

Thanh Thành chưởng môn còn chưa dứt lời thì đã bị tiếng rồng gầm cắt ngang.

Con Chúc Long đen bị bọn họ vây quanh nhấc cổ lên, tiếng rống như tiếng sấm vang vọng khắp thành Hồng Kinh, chấn động cả nửa phần còn lại của Vi Quang các.

Trong thanh âm ấy tràn ngập sự phẫn nộ không nói nên lời, làm cho đa số cao thủ đến đây vây đánh chẳng hiểu gì cả.

Chỉ có Xa Sơn Tuyết và Kham Nguy là nghe hiểu gì đó thông qua tiếng rống này, liếc mắt nhìn nhau.

—— Là cái mệnh đèn đồ đệ ngươi trộm ra từ Vi Quang các, bây giờ vẫn đang đặt trong bí cảnh ở Thiên Thanh phong ấy hả?

—— Đúng vậy.

—— Nhưng sao ở đây lại cũng có một cái?

—— Ta nhớ ra rồi...

Cung tiểu Tứ từng nói rằng để phòng ngừa bị bại lộ, nàng tiện tay tìm thêm một chiếc Trường Minh Đăng(*), làm giả thành mệnh đèn của ta, lén giấu trong một góc ở Vi Quang các.

(*)Tương truyền rằng, Trường Minh Đăng (đèn Trường Minh) là những ngọn đèn không bao giờ tắt dù trải qua hàng trăm hay thậm chí hàng ngàn năm.

Đợi đến khi tin Xa Sơn Tuyết giả chết truyền ra, Xa Hoằng Vĩnh cảm thấy mình bị lừa gạt nổi trận lôi đình, hạ lệnh kiểm tra khắp mọi ngóc ngách trong Vi Quang các.

Nhóm cung nhân tìm thấy chiếc đèn giả này từ một góc khuất, cho rằng nó là đèn thật nên đã đi đổi cho chiếc đèn giả bị tắt khác.

Sau khi Xa Sơn Tuyết khôi phục ký ức thì chỉ xác nhận lại xem mệnh đèn của mình đang ở đâu, sau đó cũng quên bẵng đi mất.

Do đó, đến giờ khắc này, mệnh đèn thật của y vẫn đang lặng lẽ cháy trong hàn đàm bí cảnh ở Thiên Thanh phong núi Thanh Thành, chưa từng được lấy ra để đổi lại.

Nghĩ thông suốt mọi chuyện, bọn họ không khỏi âm thầm cảm khái cho vận may của Ngu Thao Hành.

Tiếc thay, Ngu Thao Hành cũng sẽ không cho rằng số mình đen đủi mà lại chỉ cảm thấy gã bị trúng kế của tên khốn khiếp Xa Sơn Tuyết một lần nữa mà thôi.

Mệnh đèn giả nuốt vào chẳng đem lại tác dụng gì cả.

Điều này khiến cho Ngu Thao Hành đang cố gắng điều hòa khí huyết suýt chút nữa hộc máu, ngay cả sức lực để bay lên trời cũng bị mất sạch, đồng thời trong lúc ấy long phách vẫn đang liều mạng cướp lấy quyền khống chế cơ thể từ tay gã.

Thế là đoàn người vây quanh con Chúc Long đen còn chưa kịp hành động thì đã nhìn thấy cái đuôi bị đứt một đoạn của Ngu Thao Hành vung lên, tự đánh vào đầu mình.

Tiêu Ngôn: "Gì vậy trời?

Con rồng này bị ngã hỏng đầu, điên rồi à?"

Những người khác cũng nghi hoặc ở trong lòng, đồng loạt chuyển mắt về phía Đại Quốc sư và Thanh Thành chưởng môn.

Bọn họ nhìn thấy Đại Quốc sư và Thanh Thành chưởng môn thì thầm với nhau được hai câu, sau đó Đại Quốc sư đẩy Tinh Mạc về vỏ, đi tới chỗ con Chúc Long đen đang lăn lộn trên mặt đất.

Kham Nguy chắn cây cột trụ bị nghiêng do Chúc Long lăn lộn cho y, còn Xa Sơn Tuyết thì nhìn Chúc Long đang đắm chìm trong công cuộc tranh đoạt thân thể, không hề chú ý tới xung quanh.

Không hiểu sao y đột nhiên cảm thấy toàn thân mình nóng lên.

Loại cảm giác nóng bỏng này rất quen thuộc.

Trước đây không lâu, lúc đang chiến đấu với Võ thần trên núi Vũ Di, long phách nằm trong đáy mắt y đã không biết trời cao đất dày là gì mà chạy ra nuốt lấy đôi mắt sẽ biến thành mặt trăng mặt trời của con Chúc Long già năm xưa trong ký ức của Linh Mạch Bảo Châu.

Chuyện xảy ra sau đó Xa Sơn Tuyết quả thực là không muốn nhớ lại, nhưng cảm giác nóng bỏng giờ khắc này đúng là giống y hệt với sự bốc hỏa khắp toàn thân lúc đó.

Dường như có cái gì muốn bay ra khỏi lòng bàn tay y.

Đầu tiên là chúng cháy hừng hực, sau đó...

"!!!"

Kham Nguy nhìn thấy Xa Sơn Tuyết biến thành một cây đuốc lớn ở ngay trước mặt mình.

May mà ngay sau đó lửa lớn trên người Xa Sơn Tuyết đã bị dập tắt một cách khó giải thích, nhưng lúc này ngọn lửa đã thuận theo bàn tay đang duỗi ra của Xa Sơn Tuyết, lan đến trên người Chúc Long.

Thân rồng khổng lồ vốn nên là nước lửa bất xâm, đao kiếm bất nhập ấy thế mà lại bốc cháy toàn bộ trong chớp mắt, như củi gỗ bị tưới dầu hỏa.

Ngu Thao Hành gào lên trong ngọn lửa.

Thế nhưng, ẩn giấu bên trong tiếng rú ấy là âm thanh vui sướng của một vật khác, khiến cho người nghe phải âm thầm toát ra mồ hôi lạnh sau lưng.

Kham Nguy không chú ý tới điều này, hắn đang vội vã kéo Xa Sơn Tuyết ra khỏi Chúc Long, kiểm tra từ trên xuống dưới một lượt.

Sau khi xác nhận là không có vấn đề gì, quần áo cũng không bị đốt cháy thì mới yên lòng.

Xa Sơn Tuyết thì lại vẫn luôn để ý thân hình vặn vẹo để dập lửa của Ngu Thao Hành, ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt gã, khiến cho thoạt nhìn cứ tưởng rằng nó cũng đang bốc cháy hừng hực.

"Đây là ngọn lửa quái quỷ gì vậy?"

Kham Nguy hỏi: "Chỉ đốt rồng mà không đốt người và cung điện, là lửa chúc chú triệu đến à?"

Xa Sơn Tuyết lắc đầu.

"Là lửa rồng mà Chúc Long phun ra để ấp nở đời sau."

Y vừa nói, vừa nhớ lại lần đối mặt với con Chúc Long già có thể được gọi là tổ tiên của hết thảy sinh linh trên mảnh đất này trong ký ức của Linh Mạch Bảo Châu.

Cho dù đó vẻn vẹn chỉ là một cái bóng mờ được lưu trữ trong kí ức của Linh Mạch Bảo Châu thì nó vẫn có thể vượt qua ngàn vạn năm tháng, nhìn thấy vật có cùng huyết thống với mình ở trong đáy mắt của Xa Sơn Tuyết.

Chúc Long nhắm mắt là đêm, mở mắt là ngày.

Đôi mắt của nó cũng có thể nhìn xuyên qua quá khứ và tương lai.

Vì vậy nó gửi một ngọn lửa rồng này lên người Xa Sơn Tuyết, chờ đợi ngày hôm nay tương phùng.

***

Trước Vi Quang các, mọi người yên lặng nhìn Ngu Thao Hành kêu gào thảm thiết trong ngọn lửa, rên rỉ rồi sau đó im bặt đi.

Không có chuyện gì xảy ra nữa, đoàn người nhanh chóng cảm thấy hết việc để làm.

Sau khi màn đêm buông xuống, bọn họ lần lượt chào tạm biệt Xa Sơn Tuyết và Kham Nguy.

Đợi đến khi tiễn xong người rời đi cuối cùng là Lâm Uyển thì phía trước ngọn lửa lớn chiếu sáng nửa bầu trời chỉ còn lại Xa Sơn Tuyết và Kham Nguy.

Kham Nguy xoay người lại, thấy mặt Xa Sơn Tuyết vẫn tràn đầy vẻ âu lo.

Y híp mắt nhìn chằm chằm vào ánh lửa bập bùng, thấp giọng hỏi: "Có khi nào nó đốt luôn cả xương rồng không?"

"Không đâu."

Kham Nguy nói.

"Ngươi lấy đâu ra sự tự tin ấy vậy?"

Xa Sơn Tuyết liếc hắn.

Bốn bề vắng lặng, chỉ còn lại hai người bọn họ ở cùng nhau.

Kham Nguy đối diện với y, đột nhiên rũ mắt, ho khan một tiếng, nghiêm túc hỏi: "Cược không?"

Xa Sơn Tuyết ngẩn người, sau đó hiểu ra điều gì, không khỏi cũng nghiêm mặt lại, hỏi: "Cược gì?"

"Nếu như xương rồng không bị thiêu hủy", Kham Nguy nói: "Thì sau này ngươi hãy đến núi Thanh Thành ở đi."

Xa Sơn Tuyết chớp chớp mắt: "Thế nếu như nó bị thiêu hủy thì sao?"

"Nếu vậy..."

Khóe mắt Kham Nguy cong cong lên, nói: "Nếu vậy thì ta sẽ...

A, lửa tắt rồi."

Xa Sơn Tuyết vội vã quay đầu sang.

Ngọn lửa lớn cháy suốt mấy canh giờ tắt nhanh như lúc nó bùng lên.

Tro tàn chất cao tựa núi, gió thổi qua, để lộ ra khung xương đồ sộ lấp lánh như ngọc ở phía dưới.

Xa Sơn Tuyết nhìn nó chằm chằm, tựa như là đang nhìn vào một cái tâm nguyện kéo dài suốt 700 năm.

Kham Nguy nắm chặt tay y, nói: "Đến Thanh Thành ở đi."

Chọn thời điểm quá tốt rồi, Xa Sơn Tuyết nghĩ, chẳng lẽ là ông trời cũng đang giúp tên khốn này hả?

Y xoay người đi ra ngoài, vừa đi vừa ra vẻ chần chừ, đáp: "Nếu mà ở một, hai ngày thì...

ừm, không thành vấn đề."

Kham Nguy bật cười, sóng vai cùng y, đề nghị một câu: "Ở lâu thêm chút đi."

"Bao lâu?"

"Cả đời."

Kham Nguy nói.

Xa Sơn Tuyết dừng bước lại, nghiêng đầu nhìn "kẻ thù" của mình.

Đối diện chốc lát, y cũng cười rộ lên.

"Mơ đẹp lắm."

Phía sau, một con Chúc Long nhỏ bằng cánh tay bay lên, vui sướng xoay quanh bọn họ hai vòng rồi bay về phía tây.

Mưa xuân đuổi theo nó, từ đông nam ra ngoài Lục sơn, rơi xuống mảnh đất chứa đầy nỗi đau thương này.

Chim mang hạt giống bay đến, vùi vào lòng đất.

Cuối cùng rồi ngày ấy cũng sẽ tới thôi - ngày chúng nảy mầm.

—— Chính văn hoàn ——

***

Lời của editor:

Hầy, vậy là truyện đã đi đến hồi kết rồi đấy ạ, rất cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng mình suốt thời gian qua.

Mình edit truyện này trong vòng...ba năm (quá ư là lâu nhỉ?), đã từng có rất nhiều lúc bận rộn và chán nản, nhưng mỗi khi nhận được thêm bình luận hay lượt thích của các bạn, nhận ra rằng vẫn còn người chờ đợi và đi cùng thì mình lại có động lực để làm tiếp.

Đây là truyện đầu tiên mình edit, mình biết là mấy chục chương đầu rất rất "ngàn trấm", bây giờ đọc lại cũng thấy xấu hổ lắm ( 〃▽〃), cơ mà chưa có thời gian beta nên là...

để mọi người phải chịu khổ rồi ạ =))) Chân thành cảm ơn mọi người đã vượt qua "giông bão" để đến đây cùng mình =)))

Truyện chỉ còn lại 3 phiên ngoại về thời trẻ con và cuộc sống ở núi Thanh Thành sau này của Kiếm thánh và Đại Quốc sư, nếu vẫn yêu thích hai người họ thì mọi người hãy chờ đợi cùng mình nhé ^^.

Một lần nữa, mình xin chân thành cảm ơn ạ.

Hẹn gặp lại các bạn ở phiên ngoại và những truyện sau.

Yêu thương nà!

( ' ∀ ')ノ~ ♡
 
[Edit/Đm/Hoàn] Sau Khi Mất Trí Nhớ Ta Và Kẻ Thù Yêu Nhau - Ninh Thế Cửu
Phiên ngoại 1: Gấu trúc tinh


Mùa đông năm Nguyên Diễm thứ ba, vào cái đêm mà Hoàng đế Đại Diễn dẫn theo con nhỏ lên núi Thanh Thành.

Là đứa nhỏ được dẫn theo kia, bé Tuyết bảy tuổi hiếm thấy bị ——

Mất ngủ.

Trong mắt người lớn, đối với hai câu hỏi là trẻ con có thể mất ngủ hay không và trẻ con rốt cuộc là có eo hay không thì đều có thể dùng chung cùng một đáp án để trả lời.

Nhưng mà trong mắt bé Tuyết bảy tuổi, nếu như đã lăn qua lăn lại trên giường một canh giờ mà vẫn không ngủ được thì có lật qua lật lại tiếp cũng thế thôi.

Cậu nhóc dứt khoát xốc chăn, mặc thêm một đống áo khoác, quấn mình thành một cục lông xù, sau đó nhảy xuống giường, đẩy cửa đi ra ngoài.

Đây là chóp núi Côn Thanh.

Thanh Thành chưởng môn Khúc Phương Hoàng không xếp chỗ cho khách quý ở đâu xa mà để vị khách lớn ở trong viện của mình, còn vị khách nhỏ thì ở ngay bên cạnh phòng tiểu đệ tử Kham Nguy nhà hắn, chắn giữa hai chiếc giường của bọn nhóc là một bức tường gỗ chẳng hề chắc chắn tí nào.

Sau này bức tường gỗ nằm sấp lên là đổ ấy đã hãm hại Xa Sơn Tuyết không biết bao nhiêu lần, thế nhưng ngày hôm nay chúng ta không kể về chuyện đó.

Bé Tuyết bảy tuổi đã bước ra khỏi phòng.

Cậu đứng trước cửa, chợt không biết nên đi đâu bây giờ.

Nếu như đang ở trong cung thì chắc chắn sẽ có cung nhân gác đêm đi lên quan tâm hỏi han cậu ngay, nhưng mà trong viện của Thanh Thành chưởng môn thì vừa không có cái gọi là "gác đêm", vừa không có tôi tớ (bởi vì nhóm kiếm bộc, kiếm đồng ở nơi khác), thế nên Xa Sơn Tuyết đứng đó hồi lâu mới tiếp nhận được sự thật là sẽ không có ai bưng trà mật ong nóng và đồ ăn chờ đợi ở ngoài cửa.

Gió thổi qua, đứa nhỏ cảm thấy hơi lạnh.

Cậu quay người lại định đi về phòng thì bỗng nhiên nghe thấy cách đó không xa có tiếng kiếm gỗ cắt qua gió lạnh.

Nơi đây chỉ có bốn người, một nửa trong số đó không cần dùng kiếm gỗ, trừ tiếp đi cậu, vậy thì chỉ còn lại một người.

Xa Sơn Tuyết nhớ tới kết quả của ba trận so tài sáng nay thì hết sức khó chịu, nhanh chóng quyết định bỏ qua chuyện trở về phòng đi ngủ, cầm kiếm nhỏ của mình, lần theo hướng âm thanh truyền tới, quả nhiên là thấy được Kham Nguy ở sau nhà.

Kiếm đồng áo xanh đứng trên mặt cỏ khô héo, đang rất mất công tốn sức ngượng nghịu làm một động tác.

Xa Sơn Tuyết liếc mắt một cái là thấy ngay, tên quỷ đáng ghét này đang bắt chước chiêu thức cậu đã dùng để quyết định thắng bại trong trận đấu cuối cùng kia.

Quỷ đáng ghét bắt chước trông cũng giống phết đấy, chỉ tiếc là vẫn không thể bằng được bản gốc.

Xa Sơn Tuyết khoanh tay đứng bên cạnh hồi lâu, sau đó đột nhiên rút kiếm nhỏ ra, xông lên.

Cạch.

Tiếng hai thanh kiếm gỗ va vào nhau vang lên.

Kham Nguy nhanh chóng quay trở về tư thế phòng thủ, hiển nhiên là hắn đã sớm phát hiện ra Xa Sơn Tuyết đang đứng ở bên cạnh rồi.

Thua keo này ta bày keo khác, Xa Sơn Tuyết lại xông lên tiếp, mũi kiếm gỗ vẽ thành hình một cái móc ở giữa không trung, rõ ràng là xuất chiêu chậm hơn Kham Nguy, thế nhưng lại đến được điểm giữa trước hắn, thong dong chờ đợi, một lần nữa ——

Cạch.

Thân kiếm gác vào nhau, lưỡi kiếm đè lên nhau, hai đứa nhỏ đặt hết trọng lượng của mình ở đó khiến cho trận đấu kiếm đột xuất này bỗng nhiên biến thành trận so cân nặng.

Cứ như vậy, phần thắng của Xa Sơn Tuyết ăn nhiều mặc nhiều tất nhiên là sẽ hơn hẳn Kham Nguy chỉ mặc một lớp áo mỏng manh dù là ngày đông hay đêm hè.

Ngay lúc sắp áp đảo đối phương, Xa Sơn Tuyết đang vùi nửa khuôn mặt trong cổ áo len hào hứng hẳn lên, định bước thêm một bước thì chợt thấy hẫng tay.

Đó là bởi vì Kham Nguy vừa đột ngột thả tay ra, sau đó hắn lăn vèo sang bên cạnh, để tránh bị Xa Sơn Tuyết ngã nhào xuống đè trúng.

Cục lông xù hoảng sợ hét lên một tiếng, sau đó lăn lông lốc một đoạn đường dài, cuối cùng đụng mạnh vào khóm trúc, bị tuyết đọng trên cây rơi đầy đầu.

Nhóc con chân tay ngắn cũn, mãi mới bò lên được, vừa ngẩng đầu nhìn thì thấy Kham Nguy vẫn đang đứng ôm kiếm gỗ ở chỗ cũ, cười nhạo cậu bằng ánh mắt.

Thế là Xa Sơn Tuyết trả lại cho hắn một ánh mắt lạnh như băng, cúi người phủi đám tuyết bẩn trên đầu gối.

Vừa phủi, cậu vừa mắng: "Đồ mặt dày không biết xấu hổ."

Hình như chuyện mới xảy ra chẳng có tí liên quan nào tới mặt mũi cả, thế nhưng trẻ con ấy mà, lúc chửi nhau thì toàn là biết gì dùng nấy, ví dụ như lời mắng chửi để đáp trả của Kham Nguy là: "Đồ gấu trúc tinh."

Ý của bé Nguy bảy tuổi là muốn cười nhạo đối thủ quá mập, mập ú như một con gấu trúc.

Mặc dù hắn biết đối thủ cởi quần áo ra thì cũng không béo, hắn đã thấy trong trận tỉ thí sáng nay rồi, nhưng mà hắn vẫn cứ thích chửi thế đó.

Đòn phản công này chẳng hề sáng suốt chút nào, bởi vì nó liên quan đến nét riêng của địa phương cho nên người bị mắng không hiểu gì hết.

Xa Sơn Tuyết ngơ ngác hỏi: "Gấu trúc tinh là gì?"

Vừa dứt lời, khóm trúc phía sau lưng cậu đột nhiên rung lắc hồi lâu.

Xa Sơn Tuyết quay đầu lại xem, sau đó trợn tròn mắt vì cái thứ xuất hiện trước mặt mình.

Cái bóng của thân hình khổng lồ ấy bao phủ hoàn toàn người cậu, bộ lông đen trắng của nó đang bay phấp phới trong gió bấc, Xa Sơn Tuyết đứng đối diện với cặp mắt thâm quầng siêu to kia, bị sự xuất hiện của nó dọa cho ngây người.

"Đây là......", cậu lẩm bẩm: "Màu đen, màu trắng, màu đen trắng......

Gấu đen trắng ư?"

Con gấu đen trắng cúi xuống, dùng sức ngửi đỉnh đầu của Xa Sơn Tuyết.

Kham Nguy đứng cách đó mấy bước, nhìn thấy hành động của gấu trúc thì lạnh cả sống lưng.

Là một người sống trên núi Thanh Thành, tất nhiên là hắn đã từng được trưởng bối kể cho nghe về việc gấu trúc xông vào chuồng dê trong thôn, ăn hết con này tới con khác.

Lúc đi tuần tra trên núi cùng các sư huynh sư tỷ, hắn cũng từng tận mắt thấy bộ xương còn sót lại sau khi bị hàm răng sắc nhọn của gấu trúc cắn xé.

Vừa nghĩ tới khả năng khách quý của sư phụ sẽ bị thương vì gấu trúc hắn một câu triệu tới, Kham Nguy liền hận tại sao mình không phải là người đang đối mặt với gấu trúc cơ chứ?

Hắn xông lên, định kéo Xa Sơn Tuyết chạy trốn.

Nào ngờ đâu, gấu trúc ngửi xong thì đột nhiên cúi đầu xuống, ngậm lấy cổ áo Xa Sơn Tuyết, sau đó xoay người đi vào sâu trong rừng trúc.

Xa Sơn Tuyết: "Ơ này?

Này?"

Kham Nguy: "Thả cậu ấy xuống!"

Đứa nhỏ đang ngỡ ngàng thứ nhất rốt cuộc thấy không đúng bắt đầu giãy giụa, bị gấu trúc vỗ yêu một cái.

Đứa nhỏ đang ngỡ ngàng thứ hai sốt ruột định đuổi theo thì bị gấu trúc lớn quen thuộc với đường rừng hơn nhanh chóng bỏ lại.

Kham Nguy thở hồng hộc dừng bước, chống tay trên đầu gối, hốt hoảng tìm kiếm bóng hình của con gấu trúc đi nhanh như bay kia.

Nhưng hắn đã tìm xung quanh đó một vòng rồi mà chẳng hề thấy được nửa cọng lông gấu, chỉ thấy bóng trúc bốn phía đang lay động mà thôi.

Hắn lại thở hổn hển chốc lát, sau đó chợt nhận ra có một chuyện còn đáng sợ hơn.

Không biết vừa rồi đã đuổi theo bao lâu, hắn đi cùng gấu trúc vào sâu trong rừng, hiện tại......

Hắn lạc đường rồi.

Đáng ra phải nên đi tìm sư phụ trước chứ!

Nếu không dám làm phiền sư phụ thì đến viện cạnh đó tìm sư huynh trực nhật cũng được.

Tại sao lúc đấy nhìn thấy gấu trúc lớn bắt mất con gấu trúc tinh đáng ghét kia, hắn lại mê muội đuổi theo ngay cơ chứ?

Kham Nguy nghĩ mãi mà chẳng ra.

Đêm khuya rừng già gió lạnh, Kham Nguy chỉ mặc một chiếc áo mong manh.

Trong rừng không thể ấm áp như trong viện được, hắn ôm hai tay run lẩy bẩy, cắn răng tìm kiếm dấu tích của gấu trúc lớn ở xung quanh, lần mò theo vết chân trên mặt tuyết, lớp băng vụn hay là mấy cành cây, trụ băng bị đụng gãy, cứ thế mà đi lên trước.

Hắn vừa đi vừa hắt xì, nghĩ tới Xa Sơn Tuyết bị gấu trúc lớn ngậm đi thì đột nhiên rất ao ước đống áo lông bọc đối phương thành một quả cầu kia.

Mặc nhiều như vậy, đêm nay mà phải ở trong gió thì chắc là cũng không thấy lạnh đâu nhỉ?

...Nhưng mà điều kiện tiên quyết là tên quỷ đáng ghét kia phải không bị gấu trúc lớn xé thành mảnh nhỏ...

Nghĩ tới đây, Kham Nguy lại u sầu vô cùng.

Không biết đi bao lâu sau, đột nhiên hắn nhìn thấy mấy cục phân gấu trúc, nhận ra mình đã sắp tới gần hang ổ của nó rồi, Kham Nguy cẩn thận bước thật nhẹ, nhích lên từng tí một.

Cứ đi như vậy thêm chốc lát, hắn bỗng nghe thấy phía trước lùm cây bên phải hình như có tiếng nói của Xa Sơn Tuyết.

Còn sống!

Kham Nguy phấn chấn hẳn lên, dùng kiếm gỗ vạch ra một cái khe giữa lùm cây.
 
[Edit/Đm/Hoàn] Sau Khi Mất Trí Nhớ Ta Và Kẻ Thù Yêu Nhau - Ninh Thế Cửu
Phiên ngoại 2: Chó sói lớn


Sau lùm cây là một vách núi dựng đứng gần như vuông góc với mặt đất.

Phía trên đó, ở độ cao cách mặt đất khoảng chừng một thước có một cái hang động tự nhiên, độ rộng cửa hang vừa đủ cho con gấu trúc lớn đã ngậm Xa Sơn Tuyết chui vào.

Nhưng mà lúc này không thấy nó đâu cả.

Kham Nguy vẫn chưa kích động, hắn đợi tiếp sau lùm cây chốc lát, quả nhiên là lại nghe thấy tiếng nói chuyện của Xa Sơn Tuyết.

Lúc tiếng kêu lanh lảnh của đứa nhỏ truyền ra khỏi hang thì đã trở nên mơ hồ không rõ, nhưng mà Kham Nguy vẫn có thể nghe ra được đó là một tiếng thét chói tai.

Kham Nguy do dự chốc lát, nhận thấy cứ đứng núp sau lùm cây mãi thế này thì cũng chẳng phải là cách, hắn mím môi, nắm chặt thanh kiếm gỗ không hề có lực sát thương, khom lưng cúi đầu nín thở chui ra khỏi lùm cây, chạy vèo đến dưới hang động.

Khoảng cách này đủ để hắn nghe thấy rõ Xa Sơn Tuyết đang kêu la cái gì.

Đó là một tiếng hô rất hoảng hốt: "Ngươi, ngươi làm gì vậy?!".

Âm thanh truyền tới tai Kham Nguy, hắn ngay lập tức nhớ lại cái bóng đen ghê rợn đang cúi lom khom in trên bờ tường của ông cụ trong thôn khi đang kể chuyện dưới ánh đèn, sau đó lại nhớ tới hình ảnh hàng loạt cây trúc thô to hơn cẳng chân hắn bị đứt gãy thường thấy ở trong rừng.

Trái tim của Kham Nguy bỗng hoảng hốt theo giọng của Xa Sơn Tuyết, thế là hắn nhảy ngay vào trong hang.

"Xa Sơn Tuyết!"

Hắn hô lên: "Ngươi đang ở —— ngươi...... ngươi?"

Từ "ngươi" thứ nhất hãy còn dõng dạc lắm, đến lần thứ hai thì đã trở nên khá là chần chừ, đợi tới lần thứ ba thì gần như không còn có thể nghe thấy (ngoại trừ Kham Nguy ra thì không ai nghe được cả).

Tiểu đệ tử của Thanh Thành chưởng môn trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mắt mình.

Trong hang không có gấu trúc lớn đã ngậm Xa Sơn Tuyết đi mà chỉ có Xa Sơn Tuyết, và một con gấu trúc con còn nhỏ hơn cậu.

Sở dĩ Xa Sơn Tuyết kêu la là bởi vì gấu trúc con đột nhiên nhào tới đè cậu xuống đất, sau đó hai đứa nhóc liền lăn qua lăn lại đầy vui sướng trong hang động phủ đầy cỏ khô mềm.

Sự hoảng loạn trong giọng nói là Kham Nguy tự mình áp đặt cho ấy chứ nhìn Xa Sơn Tuyết mà xem, gò má ửng hồng, mắt sáng lấp lánh, rõ ràng là cậu đang rất phấn khích!

Cậu chơi đùa với gấu trúc con nửa ngày rồi mới phát hiện ra Kham Nguy đang ngây người trước cửa hang, Xa Sơn Tuyết nâng cái đầu dính đầy cỏ khô lên hỏi: "Sao ngươi lại ở đây?"

Kham Nguy vốn đang sững người lập tức bị những lời này chọc giận.

Nếu không tại tên quỷ đáng ghét này thì hà cớ gì hắn phải đi lang thang trong rừng vào giữa đêm, đến nỗi bây giờ không tìm được đường về?

Thế nhưng Kham Nguy cũng không muốn thừa nhận rằng mình bị lạc đường ở trước mặt quỷ đáng ghét, mà quỷ đáng ghét thì mới tới, cũng không thể biết đường về được.

Đôi mắt bốc lửa của hắn đối mặt với khuôn mặt vô tội của Xa Sơn Tuyết, sau đó ——

Sau đó, con gấu trúc con kia bò tới, ôm lấy đùi Kham Nguy.

Kham Nguy: "......"

Xa Sơn Tuyết: "Nó có vẻ thích ngươi nhỉ?"

Vác theo một vật nặng như thế ở trên đùi, Kham Nguy muốn nhúc nhích cũng khó khăn vô cùng.

Hắn nghe thấy vậy thì lườm Xa Sơn Tuyết một cái đầy hung tợn, sau đó hỏi: "Con gấu trúc lớn kia đâu rồi?"

"Gấu trúc mà ngươi nói hồi nãy là con này hả?"

Xa Sơn Tuyết bừng tỉnh, không nhận ra vừa rồi Kham Nguy đã tranh thủ mắng cậu béo mà nói tiếp: "Nó cho ta cây trúc, ta nói là không cần, sau đó nó lại đi ra ngoài rồi."

Hóa ra gấu trúc nghe hiểu tiếng người à?

Thế nó đưa cây trúc cho tên này là có ý gì?

Tưởng quỷ đáng ghét là con mình nên định đút cho ăn hả?

Nếu vậy thì sao nó lại đi ra ngoài tiếp?,...

Một loạt câu hỏi dồn dập hiện lên trong đầu Kham Nguy, đến nỗi Xa Sơn Tuyết cảm thấy mặt của hắn dần dần nghệt ra.

"Chắc là sẽ không có gì nguy hiểm đâu nhỉ?"

Xa Sơn Tuyết kết luận: "Dù sao thì đợi đến sáng là phụ thân sẽ tìm ra ấy mà."

"Rừng trong núi Côn Thanh là một phần của dãy núi Thanh Thành, thỉnh thoảng cũng có thú dữ xuất hiện", là một người lớn lên trong núi, Kham Nguy không hề đồng ý với cái suy nghĩ đơn giản ấy của Xa Sơn Tuyết, hắn đã từng được các sư huynh, sư tỷ sắp xuất sư nhắc nhở rằng: "Mặc dù lãnh địa của gấu trúc cũng được coi là khá an toàn, nhưng nhân lúc gấu trúc lớn không ở nhà thì cũng có vài con vật tới lăm le con nó......"

"Chó sói hả?"

Xa Sơn Tuyết nói.

"Ơ, ở Thanh Thành có đấy", Kham Nguy gật gật đầu, hỏi lại: "Sao ngươi biết thế?"

Xa Sơn Tuyết đáp: "Phía sau ngươi kìa."

Vừa dứt lời, Kham Nguy bỗng thấy lạnh cả sống lưng.

Hắn theo bản năng định lăn ra chỗ khác ngay, nhưng không ngờ lại bị con gấu trúc con bám trên đùi vướng ngã, lăn lông lốc vào trong hang động nơi Xa Sơn Tuyết đang đứng, nhờ vậy mà vẫn tránh được một vuốt sắc nhọn của con sói ở phía sau.

Cùng lúc đó, một con sói khác cũng nhào tới cắn xé.

Xa Sơn Tuyết thấy không ổn, vội vàng cầm ngay thanh kiếm gỗ vốn chưa từng bị cậu ném xuống lên, vung kiếm ra.

Không hổ danh là thiên tài, tuy còn nhỏ nhưng đã có võ, hoặc cũng có thể là nhờ ăn may, song nói chung là cậu đã vừa vặn đâm được thanh kiếm vào trong miệng chó sói, cổ họng bị vướng bởi thân kiếm khiến nó không thể khép lại được.

Kiếm của Xa Sơn Tuyết là kiếm gỗ không có lưỡi kiếm.

Là hoàng tử của cả một đất nước, cho dù là kiếm gỗ thì đó cũng không phải là kiếm gỗ thông thường.

Thanh kiếm này giống như là bản thu nhỏ của kiếm Xa Viêm (được Xa Viêm tự mình đục đẽo) và trang trí thêm mỹ ngọc, vàng bạc, quan trọng nhất là ở trên đó còn có cả bùa chú phòng thân mà chúc sư Cung Phụng viện vẽ ra.

Bởi vậy cho nên trong các trận so tài thông thường, Xa Sơn Tuyết sẽ không bị thương.

Còn đến lúc gặp nguy hiểm thật thì bùa chú sẽ tự động biến thành một cái vòng bảo vệ.

Chúc sư vẽ bùa chú không hề nghĩ tới việc đưa cho hoàng tử điện hạ một vật có lực sát thương, mà theo ý kiến của y thì làm vòng tay bảo vệ là an toàn nhất.

Chỉ có điều, bùa chú không thông minh được như con người, cho nên khi kiếm gỗ rơi ra khỏi tay Xa Sơn Tuyết thì cái vòng bảo vệ kia đã được mở, sau đó, nhốt chó sói vào bên trong.

Xa Sơn Tuyết đứng ngoài vòng bảo vệ ngây người một tích tắc, chưa kịp suy nghĩ gì thêm thì con sói đi đầu đã nhảy vào hang, nhào tới trước mặt cậu.

Gió mang theo mùi hôi thối, Xa Sơn Tuyết vội vàng vận nội kình mỏng manh của mình lên, giơ chân ra đạp một cái.

Cỏ khô được gấu trúc lớn dùng để lót trong hang bay loạn lên, dọa cho sói ta tưởng rằng là thứ gì nguy hiểm, xoay người định bỏ trốn.

Lúc này, sau một hồi vật lộn thì cuối cùng Kham Nguy cũng đã rút được chân mình ra khỏi cái ôm của gấu trúc con, thấy cơ hội tốt như vậy thì không hề nghĩ ngợi mà vận kiếm lên đâm.

Hắn mới bảy tuổi, nội kình mỏng manh, không phóng kình khí ra ngoài được.

Dù vậy nhưng nhìn tư thế cầm kiếm gỗ của hắn mà cứ ngỡ như là đang cầm bảo kiếm, Kham Nguy tập trung hết sức lực, không hề sợ hãi một chút nào.

Thân thể là của con nít, nhưng phong thái toát ra lại là của một Tông sư, phối hợp với khung cảnh cỏ khô bay loạn kia bỗng khiến cho Xa Sơn Tuyết nhìn ngẩn cả người.

Song......

Kiếm gỗ không có lưỡi thì vẫn là kiếm gỗ không có lưỡi, thân hình trẻ con thì vẫn là thân hình trẻ con.

Phong thái của Tông sư gì gì đó, tất cả đều là do Xa Sơn Tuyết tự tưởng tượng mà thôi.

Kiếm vung ra, chó sói đau đớn rú một tiếng rồi lại chẳng hề bị thương chỗ nào.

Nó rơi xuống đất, há cái miệng lớn như chậu máu đang chảy nước dãi ròng ròng ra, sau đó tiếp tục nhào lên.

Đến giờ phút này thì hai đứa, à không, ba đứa nhóc mới chính thức cảm nhận được sự nguy hiểm đến tính mạng.

Kham Nguy không hề nghĩ ngợi mà đẩy ngay hai đứa khác ra sau lưng mình, định đứng chắn ở phía trước.

Lúc ấy, trong đầu hắn cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều, tất cả đều chỉ là phản ứng tự nhiên của cơ thể mà thôi.

Mãi cho đến khi chó sói đi tới trước mặt thì trong đầu hắn mới xuất hiện ba chữ.

Nếu chết rồi......

Nếu chết rồi thì sao, Kham Nguy không kịp nghĩ xong.

Bởi vì vuốt sói còn chưa cắt tới mắt bọn họ thì nó đã tru lên một tiếng đầy thảm thiết.

"Áu ——!"

Một móng vuốt khác từ trên trời giáng xuống, hung hăng vỗ nó một cái.

Chó sói suýt chút nữa là bị đánh bẹp thành một đống thịt ngay tại chỗ, lúc bò dậy thì đã gãy một chân rồi.

Nhưng nó cũng chẳng dám làm gì, hoảng loạn muốn chạy trốn, tiếc thay cửa hang đã bị lấp kín lại.

Gấu trúc lớn trở về nhà ném măng xuống rồi lao vụt tới chỗ chó sói như hổ vồ mồi.

Nó thể hiện rõ bản chất thú dữ của mình, đè cái thân hình to lớn như núi kia lên thân sói, sau đó chú ý tới còn có một con nữa đang bị nhốt trong vòng bảo hộ thì cũng bò qua thưởng cho một cái tát.

Vòng bảo hộ lập lòe phút chốc rồi tắt lịm.

Con sói bị kiếm gỗ cắm trong họng chưa kịp phản ứng gì thì đã bị tát bay ra khỏi hang, đồng thời bị đuổi giết cùng bạn của nó, vừa chạy vừa kêu gào thảm thiết.

Âm thanh dần dần trở nên xa xăm, hai đứa nhỏ ngẩn ngơ nhìn nhau, chỉ có gấu trúc con là bình tĩnh kêu lên hai tiếng, đi nhặt măng mẹ mình mang về.

Chốc lát sau, Xa Sơn Tuyết ngáp một cái.

Náo loạn lâu như vậy, cậu cũng mệt rồi.

Bé Tuyết bảy tuổi học theo gấu trúc con nằm xuống tại chỗ, liếc nhìn Kham Nguy một cái, do dự chút rồi cũng vỗ vỗ vào đống cỏ bên người.

Kham Nguy không đến cạnh cậu mà tìm một chỗ xa hơn chút để ngồi xuống, vừa đặt mông lên thì đã bị Xa Sơn Tuyết ném một cái áo khoác tới.

Tiểu đệ tử của Thanh Thành chưởng môn bối rối cầm chiếc áo khoác dày nặng trịch, lúc ngẩng đầu lên thì thấy Xa Sơn Tuyết đã ôm gấu trúc con và nhắm mắt lại.

Không bao lâu sau, nhịp thở của cậu dần trở nên vững vàng, hình như là ngủ rồi.

Có vẻ cũng không yếu ớt lắm nhỉ?

- Kham Nguy nghĩ.

Hắn không khỏi cũng ngáp một cái, nhìn thấy gấu trúc lớn trở về thì bỗng yên tâm lạ thường.

Nhưng mà không thể ngủ như vậy được, đang ở trong rừng đấy... cần phải có người... gác...

đêm...

Khò khò.

***

Gấu trúc lớn quay lại rồi.

Nó mờ mịt nhìn vào trong, nghiêng đầu tự hỏi vì sao lại nhiều thêm một đứa nhỉ, nhưng mà nghĩ mãi vẫn chẳng ra.

Thế là nó duỗi hai chân trước, gom ba đứa nhóc đang say giấc nồng lại gần nhau, còn mình thì nằm xuống bên cạnh cửa hang, nhắm mắt lại.

Một nén nhang sau.

Xa Viêm và Thanh Thành chưởng môn thấy bất thường cuối cùng cũng tìm ra hang động, buồn cười mà nhìn ba nhỏ một lớn đang ngủ say sưa ở bên trong.

"Cũng thân nhau phết đấy chứ?"

Xa Viêm lắc đầu nói.

Thanh Thành chưởng môn Khúc Phương Hoàng đứng xa hơn chút, thấy cảnh tượng này cũng không khỏi mỉm cười.

Hai người nhìn đứa nhỏ nhà mình chốc lát, sau đó đột nhiên Khúc Phương Hoàng nói rằng: "Bệ hạ, lão hủ đồng ý."

Xa Viêm quay sang nhìn hắn, Khúc Phương Hoàng nói tiếp: "Nhưng mà có một điều kiện."

"Xin mời tiền bối cứ nói."

"Tam hoàng tử điện hạ và tiểu đồ nhi của ta rất hợp nhau", Khúc Phương Hoàng vuốt râu nói: "Chi bằng hãy để y ở lại Thanh Thành một thời gian đi."
 
[Edit/Đm/Hoàn] Sau Khi Mất Trí Nhớ Ta Và Kẻ Thù Yêu Nhau - Ninh Thế Cửu
Phiên ngoại 3: Toàn văn hoàn


Xa Sơn Tuyết ngơ ngác mở mắt ra.

Sau đó y thấy ngay nguyên nhân vì sao mình lại mơ về chuyện của trăm năm trước: có một con gấu trúc nhỏ to gan không sợ người, chẳng biết đã trèo qua tường rào kiểu gì mà vào được trong viện, sau đó bò lên chiếc giường trúc Xa Sơn Tuyết đang nằm ngủ trưa rồi ưu ái thưởng cho y một quả mông xù tròn vo nặng trịch, khiến cho Đại Quốc sư -- Đại Quốc sư đã từ chức về quê suýt chút nữa là hộc cả máu mồm.

Trong lúc ngủ, Xa Sơn Tuyết vã mồ hôi đầm đìa, y ngạt thở mà nhìn cục lông xù to gan này, sau đó lại ngẩng đầu lên nhìn trời.

Giữa tháng 6, bầu trời trong vắt không một gợn mây, nắng gắt đang ra sức thiêu đốt mặt đất khiến cho cây cối xanh um tươi tốt cũng phải bơ phờ vì thiếu nước.

Xa Sơn Tuyết mặc bộ đồ mùa hè màu xanh lơ, buộc chặt mái tóc dài, một bên mặt bị hằn vết do nằm áp vào giường trúc, xuống phía dưới còn có mấy chấm hồng nhạt nho nhỏ.

Uể oải cân nhắc xem có nên ném gấu trúc con ra ngoài sân hay không, sau đó y bị chùn bước trước ánh mặt trời gay gắt.

Bây giờ y đang rất sợ nóng, trong khi mấy tháng trước thì lại sợ lạnh vô cùng.

Đây là căn bệnh y mới mắc phải năm nay, không có nguyên nhân gì khác ngoài suy nhược cơ thể.

Dân chúng vẫn còn đang say sưa trong câu chuyện con rồng ma bị chết ở hoàng cung Hồng Kinh, nhưng không mấy ai biết rằng ngày ấy Đại Quốc sư vừa trở lại hành cung hoàng lăng thì đã ngã khuỵu xuống ngay, dọa cho cả đám ngự y và đại thần y Lâm Uyển hoảng sợ xoay mòng mòng quanh người y mãi, còn y chúc thì đứng nhìn chằm chặp ở bên cạnh, dùng đủ mọi phương pháp (kể cả gọi hồn) mà tận ba ngày sau y mới tỉnh lại được.

Vốn dĩ cơ thể y đã suy nhược lắm rồi, vậy mà vừa tỉnh lại đã đi gây chiến ngay, thế thì không xảy ra chuyện gì mới là lạ.

Cho nên, tuy rằng việc y ngất xỉu khiến mọi người sợ hãi nhưng lại chẳng mấy ai bất ngờ.

Sau khi thấy Xa Sơn Tuyết ổn định hơn thì Kham Nguy chẳng nói chẳng rằng mà đi bế quan luôn.

Nếu không phải Xa Sơn Tuyết tỉnh lại thấy bất thường, cưỡng ép phá quan thì không ai biết được lúc ấy Kham Nguy đang ở trong tình huống nguy hiểm như thế nào.

Một nguy hiểm tới, hai nguy hiểm qua, thế nhưng trong lòng thuộc hạ và vãn bối của bọn họ vẫn còn sợ hãi lắm, mỗi lần nghĩ lại đều thấy rùng mình.

Sau lần đó, Xa Sơn Tuyết và Kham Nguy bỗng nhận ra bọn họ nhàn rỗi vô cùng.

Văn võ bá quan thì tận tụy chu đáo với công việc, Thái hậu và Thái phi chung sống hết sức hòa bình, giang hồ chẳng dậy sóng, Ma Vực không có ma mới, thậm chí tất tần tật mọi việc từ nhỏ đến lớn trên núi Thanh Thành đều đã được các trưởng lão xử lí hết rồi.

Việc hai lão già trăm tuổi này phải làm chỉ có là nghỉ ngơi và dưỡng bệnh mà thôi.

Xa Sơn Tuyết vẫn còn lo lắng về xương rồng lắm, thế nhưng cứ hễ y đề cập tới nó là lão đại Chương Hạc Nhã lập tức lễ phép xin cáo từ, vội vàng bỏ chạy; Lý lão tam thì hỏi ngược lại y mấy vấn đề mà hắn nghiên cứu mãi không ra gần đây; Cung tiểu tứ (nay đã điềm đạm hơn xưa rất nhiều) thì không trả lời, chỉ lẳng lặng ngồi bên cạnh rơi nước mắt; lão Ngũ thì tỏ vẻ con không nghe hiểu tiếng người; lão Lục...... lão Lục cả ngày dính lấy đám Chim Sẻ, đi sớm về muộn, không biết phải hiếu kính sư phụ.

Bực mình ghê, Xa Sơn Tuyết nghĩ.

Người khác thì không nói nhưng bấy lâu nay Chương Hạc Nhã vẫn luôn được y dạy dỗ để làm Đại Quốc sư đời tiếp theo, cho nên tất cả mọi nguồn lực trong tay y đều mở rộng với hắn.

Bây giờ Chương Hạc Nhã dặn dò đám người kia đừng để chuyện phiền lòng quấy rầy y nghỉ ngơi, bọn họ cũng thấu hiểu điều đó, mỗi lần đến thăm Xa Sơn Tuyết đều chỉ mang theo những câu chuyện cười nóng hổi gần đây, giống như là dân chúng Đại Diễn không gặp phải bất cứ khó khăn nào.

Ban đầu Xa Sơn Tuyết chỉ cảm thấy cảnh này quen quen, mấy ngày sau y mới chợt nhận ra rằng, đây chẳng phải là cách mà thế nhân đối xử với người già hay sao?

Lẽ nào y đã được dưỡng lão sớm rồi à?

Đại Quốc sư rảnh rỗi đến nỗi mốc cả người hoảng sợ nghĩ.

Sau đó y bị Kham Nguy đưa tới núi Thanh Thành.

Từ cuối đông đầu xuân cho đến tận giữa hè, Xa Sơn Tuyết chưa từng rời khỏi nơi đây.

Y rốt cuộc tìm được việc để làm -- đó chính là dạy dỗ người đệ tử mới được nhận vào nhờ sự nỗ lực, chịu thương chịu khó của Kham Nguy - Mẫn Cát.

Mẫn Cát chưa từng nói muốn theo học Xa Sơn Tuyết, Xa Sơn Tuyết cũng không hề bắt tiểu chúc sư cũ này phải cúi lạy hay dâng trà cho mình, nhưng bây giờ, cứ mỗi sáng tinh mơ là Mẫn Cát phải đi luyện võ, trung bình tấn cùng các đệ tử ngoại môn khác, sau đó lại học Tứ thư, Ngũ kinh,... cùng các trưởng lão, chiều đến thì được Kham Nguy dạy kèm học kiếm, đồng thời còn luôn phải ứng phó với đủ loại ý tưởng kì diệu của Đại Quốc sư, mấy tháng nay khổ không thể tả.

Dù không nhạy bén đến đâu thì tiểu chúc sư cũ này cũng nhận ra được hình như mình đã trở thành công cụ để sư phụ và Đại Quốc sư so tài rồi.

Hôm nay sư phụ giao cho cậu học thuộc tâm pháp thì ngày hôm sau Đại Quốc sư sẽ cho cậu học trận pháp; ngày kia học một chiêu kiếm mới thì ngày kìa sẽ biết thêm một bí thuật dùng kiếm bằng chúc chú từ chỗ Đại Quốc Sư.

Ngày ngày như vậy, Mẫn Cát cảm thấy đầu mình như muốn to gấp đôi.

Đương nhiên nếu cậu không muốn học thì Đại Quốc sư cũng sẽ không ép cậu học.

Thế nhưng nhìn cái bộ dạng hận không thể phân thân ra để không bỏ lỡ cơ hội được cả hai dạy dỗ kia của Mẫn Cát quả thật là khiến cho hai vị sư phụ đều cảm thấy có chút ngạc nhiên và mừng rỡ ở trong lòng.

Gân cốt Mẫn Cát thật sự là rất kém.

Nhưng gân cốt có thể sửa chữa được thông qua thiên tài địa bảo, chứ tính cách cần cù hòa nhã và năng lực học ít hiểu nhiều trong kiếm đạo thì lại không đổi được.

Với những câu chúc - chú thuật khác thì Mẫn Cát học cũng thường thường thôi, nhưng nếu là bí thuật chúc chú để dùng kiếm thì tiểu tử này không những học nhanh mà còn có thể học một biết mười, làm cho Xa Sơn Tuyết vốn đã thích làm thầy lại càng hứng thú hơn.

Dạy càng lâu, sự ganh đua giữa y và Kham Nguy càng nhạt đi.

Mãi cho đến trưa nay thức dậy, Xa Sơn Tuyết nhìn con gấu trúc hồn nhiên y chú gấu trúc trong mơ mới chợt nhận ra rằng, trong lúc không để ý, y đã ở núi Thanh Thành lâu đến vậy rồi.

Hơn nữa, y cảm thấy dường như mình còn có thể ở núi Thanh Thành càng lâu hơn.

Xa Sơn Tuyết nghiêm túc ôm gấu trúc con lên, đối diện với cặp mắt thâm quầng của nó, hỏi: "Giấc mơ là điềm báo à?"

Gấu trúc con kêu lên mấy tiếng tỏ vẻ không biết, bất kể là gì đi chăng nữa thì xin hãy cho nó ăn táo trước đi.

Xa Sơn Tuyết đỡ trán, đẩy cái bàn bằng ngọc lưu li chứa đầy táo thỏ (do Kham Nguy gọt) ở bên cạnh về phía gấu trúc con.

Sau đó y quay đầu sang phía vừa phát ra âm thanh, thấy Mẫn Cát đang phất phơ tờ báo trong tay, phấn khởi chạy tới.

Vị chúc sư nhỏ này còn chưa bước qua cổng Cung Phụng quan đã hào hứng hô to: "Tiên sinh!

Tin tức mới nhất đây, đêm qua xương rồng đã khép lại khe hở ở Côn Luân rồi!"

"Nếu như ngươi nghiêm túc minh tưởng thì sẽ cảm nhận được sự biến hóa của trời đất, cần gì phải đọc báo mới biết."

Xa Sơn Tuyết dạy bảo Mẫn Cát một câu, sau đó mới cầm lấy tờ báo, để cậu đi qua giành táo với gấu trúc con, còn mình thì mở báo ra.

Tiêu đề quả nhiên là chuyện Mẫn Cát vừa nói, nhưng Xa Sơn Tuyết không đọc kĩ nó.

Đêm qua, Xa Nguyên Văn đã lấp nắm đất cuối cùng lên nơi chôn xương rồng và Linh Mạch Bảo Châu.

Khi rãnh xương rồng hoàn toàn khép lại, Xa Sơn Tuyết đang minh tưởng cách đó mười triệu dặm đã bị sự biến hóa đột ngột của đất trời đánh thức.

Y nghe thấy tiếng nhạc vang lên từ sâu bên trong lòng đất, nghìn núi vạn sông cùng nhau hát ca, cán cân lệch 700 năm đột nhiên cân bằng, cả trời đất đều đang hò reo trong tĩnh lặng.

Mấy năm tới có lẽ cán cân âm dương sẽ còn đong đưa, thế nhưng đó là một điều hết sức bình thường, bởi vì âm và dương chưa bao giờ là cân bằng hoàn toàn, luôn sẽ có một quãng thời gian âm thịnh dương suy rồi lại dương thịnh âm suy.

Như ngày có sáng tối, trăng có tròn khuyết.

Thời gian như dòng chảy, chuyển động mãi không ngừng.

Ngàn câu vạn chữ xẹt qua trong đầu Xa Sơn Tuyết, y mất tập trung lật sang tờ thứ hai.

Trên trang giấy là bức vẽ của một họa sĩ nào đó, Xa Sơn Tuyết liếc mắt một cái, đột nhiên nhíu chặt mày lại.

Lúc này Kham Nguy bước vào, hắn mặc trang phục để đi ra ngoài, tay cầm bọc và treo Tương Phu Nhân ở trên eo, có vẻ như muốn đi đâu đó.

"Chắc là ngươi đã biết chuyện rãnh xương rồng khép lại rồi nhỉ?", hắn không vòng vo mà nói thẳng vào vấn đề: "Không ít người muốn đi Ma Vực để trải nghiệm sự đời, có đi không?"

Đây vốn là một việc chẳng cần phải cân nhắc, nào ngờ Xa Sơn Tuyết cứ nhìn chằm chặp vào bức họa trên báo mãi, ngón tay nắm chặt mép tờ giấy như muốn xé nát nó ra.

Mẫn Cát bế gấu trúc con lên, bình tĩnh chuồn vào trong phòng.

Sau đó Xa Sơn Tuyết đập báo xuống bàn, Tinh Mạc kiếm bay ra khỏi vỏ.

Kham Nguy cúi đầu nhìn xuống, phát hiện trên báo có hình hai người nọ đang hôn nhau, theo bản năng dời mắt sang chỗ khác không nhìn nữa.

Nhưng mà ánh kiếm như sao đã ầm ầm kéo tới, theo sau là tiếng gào thét đầy tức giận của Xa Sơn Tuyết.

"Kham -- Nguy --!"

Trong phòng.

"Hóa ra là tiên sinh vẫn chưa nhận ra rằng mọi người đã biết y và sư phụ là một đôi cả rồi", Mẫn Cát nói với gấu trúc con: "Nhìn cái cách các trưởng lão đối xử với y quái lạ như vậy, ta còn tưởng rằng y đã biết từ lâu rồi chứ".

Ngoài phòng.

Chúc Long nhỏ treo mình trên cành trúc, không thèm xem trận đánh nhau thứ ba trong ngày của Xa Sơn Tuyết và Kham Nguy.

Nó cũng vừa nằm mơ, mơ thấy chuyện của 700 năm trước.

Trong mộng, có một người phụ nữ toàn thân là tiếng chuông vang đang thu gom tàn hồn của nó, đồng thời trò chuyện với một người khác.

"Sao không diệt trừ tận gốc yêu nghiệt này luôn vậy?!"

"Để lại cho nó một con đường sống đi", người phụ nữ nói, dùng máu của mình vẽ bùa chú lên một mảnh vỏ: "Giống như để lại cho chính mình một bước ngoặt xoay chuyển."

Trong mộng, lời của bọn họ thoảng qua như gió vút trên mặt đất.

Mà ở thực tại, Xa Sơn Tuyết đã đuổi đánh Kham Nguy lên trên đỉnh núi Thiên Thanh, sau đó y dừng lại liếc mắt về màu xanh trập trùng phía đằng tây.

Y đứng ở nơi đã từng có một mái đình nhỏ làm bằng cỏ tranh, nhìn ra xa.

Giữa màu xanh trập trùng là những nóc nhà màu đen, màu xám, có mấy người thợ đang vác dụng cụ đi sửa nhà, lớn tiếng hò gọi đồng bạn tiếp tục công việc buổi sáng.

Đường ray Thiết Long mới lắp lấp lánh màu bạc dưới ánh mặt trời, kéo dài về phía tây.

Nơi nó đi tới là một nơi Xa Sơn Tuyết chưa từng được đặt chân lên.

Kham Nguy nhảy tới phía sau y, nghe thấy kẻ thù cũ của mình nói rằng: "Chúng ta đi Nhạn Môn Quan trước đi."

"Ừ, đi mang rượu cho Chu Tiểu tướng quân và các huynh đệ của hắn."

Kham Nguy nói.

Xa Sơn Tuyết không đáp lời, hai người trầm mặc mà nhìn nhau chốc lát.

Sau đó y đột ngột mở miệng nói.

"Quỷ mà còn có rượu."

"Yên tâm đi", Kham Nguy nghiêm túc gật đầu.

"Chắc chắn là sẽ không có phần của ngươi rồi."

-- HOÀN --

***

Lời của editor: Vậy là truyện đã đến hồi kết thật rồi nè, luôn luôn biết ơn vì mọi người đã đồng hành cùng mình ạ.

Yêu tất cả các bạn rất nhiều!

♡\( ̄▽ ̄)/♡
 
Back
Top Bottom