Ta còn chưa kịp mở lời, nàng đã khẽ nâng cằm, đặt tay ta lên mi mắt của nàng, giọng trầm buồn nói: "Trọng Hoa."
Nàng gọi tên ta như thế, ta làm sao có thể không đáp lại.
Ta đưa tay vuốt mái tóc của nàng, mềm mại như tơ lụa, trơn bóng tựa gấm vóc.
Từng sợi tóc đen trượt qua kẽ tay, ta chậm rãi nói: "Rồi sẽ có cách.
Trên đời này, đâu chỉ có mỗi một cách cướp đoạt."
Nàng ngẩng mắt nhìn ta.
Đôi mắt ngấn nước đỏ hoe, ánh mắt lấp lánh rực rỡ khiến người kinh diễm.
Đôi mắt hạnh cong cong, linh động mà dịu dàng.
Thấy nàng lại định mở miệng, bản tôn liền đi trước một bước, đổi sang chủ đề khác:
"Ngươi đi lâu như vậy, cùng Nhất Vân đã làm những gì?"
Tam ti hội thẩm cũng chỉ là chuyện của mấy ngày nữa, không biết nàng và Nhất Vân đã bàn bạc những gì, nhưng nghĩ kĩ lại, chắc cũng chỉ là thảo luận xem làm thế nào để giả dạng Tấn Vân mà thôi.
Xích Viêm quỳ ngồi trước mặt ta, gục đầu lên đầu gối ta, tóc đen như thác xoã bên tay ta.
Nàng dường như đã nghe lọt tai lời ta nói đôi chút, thấy ta có biện pháp khác nên cũng không nói thêm gì về quyết định của ta nữa.
Nàng tựa đầu vào đầu gối của ta, nhắm mắt lại, chậm rãi nói: "Cũng không có gì a.
Trọng Hoa, ngươi nói xem, muốn một người đóng giả thành một người khác, điều đầu tiên cần thay đổi là gì?"
Ta nhíu mày, thành thật suy nghĩ một chút rồi đáp: "Khí chất, hay là dung mạo?"
Xích Viêm nhắm mắt, vẻ mặt đầy hưởng thụ tựa lên đầu gối ta, một tay nàng nắm lấy tay ta, siết chặt, dùng giọng điệu buồn bực như kiểu ngươi thật chẳng hiểu gì cả, buồn buồn nói: "Đương nhiên là phải thay đổi y phục và trang sức trước a!"
Ta tỏ vẻ không hiểu.
Xích Viêm nắm tay ta, đầu ngón trỏ mềm mại chạm vào lòng bàn tay ta, xoay một vòng.
Nàng đột nhiên nổi lên hứng thú, ngẩng đầu lên, nắm lấy tay ta đưa ra trước mặt nhìn ngắm hồi lâu, tò mò nói: "Trọng Hoa, lòng bàn tay của ngươi có vết chai."
Từ chủ đề này nhảy sang một chủ đề hoàn toàn không liên quan khác, Bản tôn cảm thấy tư duy này nhảy vọt hơi xa, không theo kịp nhịp điệu của nàng.
Ta dở khóc dở cười để mặc nàng đưa tay mình ra trước mặt quan sát, chỉ đành ôn tồn kiên nhẫn giải thích: "Đương nhiên rồi, ta từng là chiến thần của thiên đình, từ nhỏ đã cầm đao kiếm, tự nhiên có vết chai."
Nàng ồ một tiếng, lại cúi đầu tựa lên đầu gối ta, đầy hứng thú tiếp tục nắn bóp những vết chai mỏng trong lòng bàn tay ta, chậm rãi nói: "Nhất Vân và Tấn Vân không giống nhau.
Tấn Vân là thần tiên, Nhất Vân là người phàm, đương nhiên phẩm vị y phục và trang sức không thể so sánh.
Hơn nữa, các tiên tử trên thiên cung chắc chắn đều là mặt hoa da phấn, y phục tươi sáng lộng lẫy, nếu Tấn Vân thật sự tỉnh lại trong thân xác Nhất Vân, làm sao có thể vẫn mặc bộ đồ xanh trắng của Cửu Lĩnh thần sơn đi gặp nàng được."
Nàng nhắm mắt, nghiêm túc nói: "Đầu tiên, Nhất Vân phải mặc giống Tấn Vân.
Người dựa vào y phục, Phật dựa vào kim trang, chưa nói đến cái khác, ít nhất về ngoại hình, Nhất Vân cũng phải gần giống với Tấn Vân."
Ta vuốt tóc nàng, trong lòng như có dòng suối tuôn trào, mảnh đất nứt nẻ kia rốt cuộc cũng có chút thấm nhuận, ta chậm rãi nói: "Sự khác biệt giữa người với người phần lớn là do tính cách dưỡng thành, đâu phải chỉ cần ngoại hình giống nhau là có thể coi như cùng một người."
Nàng ngẩng đầu, đôi môi mỏng hồng nhuận mấp máy không thành tiếng một lúc, cuối cùng thì thầm: "Ví dụ như?"
Ta nhìn nàng, gương mặt của Bạch Giác năm xưa chồng lên gương mặt của nàng, nhưng lại hoàn toàn khác biệt.
Lông mày đều là lá liễu, mắt đều là mắt hạnh không tì vết, nhưng Bạch Giác chỉ biết treo một nụ cười nhàn nhạt không mặn không nhạt nơi khóe mắt, ánh mắt hoặc nông hoặc sâu, không nhìn ra được là chân tình hay giả ý.
Còn Xích Viêm khi cười rộ lên thì lông mày cong cong, trong mắt lấp lánh ánh sao, cả khuôn mặt đều bừng sáng sức sống, niềm vui sướng trong lòng nàng như muốn từ đôi mắt long lanh ấy tràn ra ngoài, chia sẻ cho mọi người xung quanh.
Ta chưa bao giờ nhắc đến tên Bạch Giác, nàng giống như vết rách mà Trùng Thiên Kích lướt qua ở Thanh Uông, cùng với một hồn bốn phách kia rời bỏ ta mà đi, từ đó khiến hồn phách của ta bị thủng một lỗ, thỉnh thoảng lại cảm thấy lạnh đến tận tim.
Ta muốn mở miệng nhắc đến cái tên mà ta cố tình lãng quên ấy, nhưng cuối cùng ta chỉ nhẹ nhàng gạt đi một đóa hoa trên đỉnh đầu nàng, nhìn gương mặt tràn đầy mong đợi kia, toàn thân khí lực bỗng như bị rút cạn, mỉm cười ôn hòa với nàng:
"Xích Viêm, ta mệt mỏi."
Nàng chống tay lên má, hơi mang vẻ ưu sầu nhìn ta, nắm chặt lấy tay ta, lòng bàn tay của nàng mềm mại ấm áp, đem tay ta ủ trong lòng bàn tay mình, không có truy cứu ý nghĩa câu ấy, chỉ như dỗ dành hài tử, nhỏ nhẹ chậm rãi nói: "Trọng Hoa, ta ở đây."
Ta biết nàng nói lời này có ý gì, nhưng ta không dám nghĩ nhiều.
Nàng tựa đầu lên đầu gối ta, dịu dàng nói: "Mệt mỏi thì ngủ đi."
Ta đứng dậy, đi đến dưới gốc cây hoa quỳnh, dựa vào thân cây, ngồi giữa đống hoa rơi đầy đất tựa tuyết trắng.
Nàng hiểu ý chạy lại, ánh sáng lóe lên, liền hóa thành cửu vỹ bạch hồ, ngoan ngoãn cuộn tròn nằm trong lòng ta.
Ta nhắm mắt lại, đột nhiên cảm thấy lỗ thủng trong hồn phách, nơi một hồn bốn phách bị Phàn Thiên sống sờ sở kéo ra rồi tiêu tán ở Vô Tận Khư ấy, dường như lại bắt đầu đau âm ỉ.
Nỗi đau của hồn phách, rốt cuộc là đau đến mức nào.
Giống như một sợi dây bạc quấn vào trái tim, đem trái tim ấy mài đến máu thịt mơ hồ.
Giống như tia sét nhỏ đánh từ đỉnh đầu xuyên vào tủy não, khuấy đảo trong đầu thành một mảng hỗn độn, tứ chi bách hài, xương thịt bị cắt rời, vạn đạo thiên lôi đem xương nghiền thành tro.
Cơn đau này không lúc nào ngừng nghỉ, nhưng ngày thường ta chẳng bao giờ để tâm.
Có lẽ là ta đã sớm quen rồi.
Nhưng mỗi khi ta buông lỏng một chút, để lộ ra một chút nhu tình, cơn đau này liền bắt đầu phóng đại lên gấp vạn lần, khắc cốt ghi tâm, khiến người ta không sao chịu nổi.
Dường như đang nhắc nhở ta, loại người như ta, chung quy là không xứng.
Quyền cao chức trọng, phong vân một cõi, hô mưa gọi gió, một tay che trời, một đời ma tôn, chỉ cần động nhẹ tay là có thể khiến hai giới Tiên Ma đảo lộn, cho dù ta trước có Vân Thượng Thành, sau có Đan Thanh Hỏa, cho dù ta là một đời nữ đế khiến vạn người cúi đầu xưng thần.
Thì đã sao?
Ta chung quy, vẫn không xứng với tiểu hồ ly trong lòng này.
Một lát sau, ta vẫn chưa ngủ, Xích Viêm đã chống thân mình dậy, bò lên người ta, hai chân trước đặt lên mặt ta, dùng lớp lông mềm cọ cọ vào mặt ta.
Nàng dường như có chút ưu sầu, dùng móng vuốt mềm mại sờ sờ mũi của ta, lại vươn móng vuốt ra chạm vào giữa mày của ta.
Có lẽ nàng cho rằng ta đã ngủ say, không biết rằng kỳ thực ta vẫn chưa hề ngủ, mà đang âm thầm quan sát.
Nàng là một con hồ ly nhỏ, đứng lên cũng chẳng cao bao nhiêu, vươn móng vuốt thăm dò hồi lâu cũng không chạm tới giữa mày của ta.
Lại sợ làm phiền khiến ta tỉnh giấc, nàng rón rén bước xuống khỏi lòng ta, chân trước giẫm lên những cánh hoa đầy đất, móng vuốt nhỏ in lên những cánh hoa trắng tựa như tuyết, trông vô cùng đáng yêu.
Dường như trong khoảnh khắc ấy, nỗi đau mất đi một hồn bốn phách lại phóng đại thêm một chút.
Lại một luồng ánh sáng lóe lên, Xích Viêm hóa thành hình người, quỳ ngồi bên cạnh ta.
Nàng vốn thấp hơn ta một chút, ngồi bên cạnh với bộ dạng chim nhỏ nép vào người đầy ngọt ngào, khóe miệng hơi mím lại thoáng hiện vẻ đau lòng, vươn tay cẩn thận từng li từng tí sờ vào giữa mày của ta.
Miệng lẩm bẩm: "Trọng Hoa ngoan, ngủ thì đừng nhíu mày nữa."
Đầu ngón tay của nàng mềm mại, dịu dàng chậm rãi chạm vào giữa mày của ta.
Nàng từ từ vuốt phẳng nếp nhăn giữa mày của ta, tự mình cười một tiếng, rồi che miệng cười trộm ở bên cạnh, cũng chẳng biết trong lòng nàng đang toan tính điều gì mà nụ cười ngày càng ngọt ngào, cuối cùng, nàng như con chim nhỏ cọ cọ vào vai ta.
Nàng dựa vào vai ta, vui vẻ hớn hở, cẩn thận nhích lại gần, hồi lâu sau, nàng mới hài lòng thở phào một hơi, lại dựng thẳng người dậy, thăm dò đưa tay quơ quơ trước mặt ta: "Trọng Hoa, ngươi ngủ rồi a?"
Ta đương nhiên sẽ không ngốc đến mức trả lời nàng.
Nàng thăm dò một chút, lầm bầm một tiếng, dường như đang oán trách một thiếu nữ tên là A Ngữ từng nói với nàng rằng, những vị thần tiên hay ma tộc quyền cao chức trọng, năng lực ngập trời sinh ra đã có tính cảnh giác, đều phòng bị mười phần, ngay cả khi ngủ cũng chưa từng ngủ sâu, động tĩnh ngoài trăm mét cũng sẽ khiến họ tỉnh lại trước.
Và bộ dạng hiện tại của ta rõ ràng là bằng chứng tốt nhất phản bác lại lời nói của thiếu nữ kia.
Xích Viêm thì thầm: "Cũng không biết A nương và A Ngữ bọn họ đã đi đâu, thôi kệ, dù sao trở về Thanh Uông, A Ngữ cái đồ vô lương tâm kia thì không nói, A Nương chắc chắn đã để lại thư cho ta, cứ theo thư mà tìm là được."
Nói xong những lời này, trên mặt nàng lại hiện lên vẻ háo hức muốn thử.
Thật đúng là tính khí trẻ con, vui cũng chỉ một giây, buồn cũng chỉ một giây.
Yêu hận phân minh, ngây thơ hoạt bát, chí tình chí nghĩa, thật là một tính cách khiến người ta không nỡ buông bỏ.
Ta bất động thanh sắc nằm đó, xem nàng định làm gì.
Xích Viêm cẩn thận từng chút một di chuyển đầu ta đặt lên đầu gối của nàng, cúi đầu nhìn ta, sắc mặt ửng hồng.
Từ góc độ này, có thể nhìn rõ đường cong mềm mại nơi... ngực nàng.
Mặc dù cách một lớp y phục, nhưng vừa nghĩ đến lớp áo xanh mỏng manh kia bao bọc lấy thân ngọc mềm mại, hương thơm dịu dàng, khuôn mặt già của Bản tôn không hiểu sao lại đỏ lên.
Tuy sớm biết những tiểu mỹ nhân của Hồ tộc này phát dục sớm, ai nấy đều là thân hình lả lướt sóng gió trập trùng, nhưng Bản tôn nhìn lại bộ ngực mấy vạn năm nay chẳng có động tĩnh gì mấy của mình, không khỏi sinh ra chút cảm giác hận sắt không thành thép.
May mà có mười bốn vạn năm đạo hạnh, chút ửng hồng vừa mới chớm lên da mặt đã bị ta cưỡng ép đè xuống.
Xích Viêm nhìn chằm chằm vào ta, ồ lên một tiếng, tò mò sờ sờ lông mi ta, cúi thấp đầu xuống nhìn: "Ngủ rồi mà lông mi vẫn còn run sao?"
Ta nín thở, không lên tiếng.
Xích Viêm nhìn ta hồi lâu, sờ lên lông mi của ta, xong móng vuốt lại nhịn không được rơi xuống trên mặt ta.
Nàng dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của ta, lại vuốt phẳng những nếp nhăn nơi giữa mày.
"Mặt lúc nào cũng lạnh lùng, chẳng trách Nhất Vân vừa thấy ngươi là chân run."
Đó là đương nhiên, khí thế tôn quý của bản tôn đâu phải thứ mà một kẻ phàm nhân như họ có thể chịu đựng được?
Phóng mắt khắp thiên hạ, dám không sợ uy nghiêm của ma tôn mà véo lòng bàn tay ta thế này, e rằng cũng chỉ có mình ngươi.
Nàng nhìn ta, đôi môi mỏng kiều diễm căng mọng, nàng dùng chóp mũi cọ cọ mũi ta, mềm mại tinh tế, mịn màng sáng bóng như trứng luộc vừa bóc vỏ.
Bản tôn tiếp tục im lặng, nằm trên gối nàng.
Nàng nâng mặt ta lên nhìn ngắm mãi, nhìn một hồi không biết là thấy cái gì mà tự mình cười ngây ngô, lại thân mật cọ cọ mũi ta lần nữa, kiên định và dịu dàng nói với ta: "Trọng Hoa, ta sẽ bảo vệ ngươi, sẽ không bao giờ để ai làm tổn thương ngươi, khiến ngươi phải nhíu mày nữa."
Ta nhịn không được mà bật cười, Xích Viêm chỉ là một con hồ ly nhỏ bé, một tiểu cửu vĩ còn chưa tu thành tiên giai, lại nói muốn bảo vệ ta, một chiến hô mưa gọi gió khắp cả lục giới, thật là buồn cười.
Nhưng chính là giờ khắc này, ngoài sự buồn cười ấy, trong lòng ta lại cuộn trào vô số cảm xúc khó phân biệt, đồng loạt dâng lên.
Cơn đau kịch liệt do thiếu một hồn bốn phách càng thêm mãnh liệt, nhưng ta lại mơ hồ không cảm nhận được.
Xích Viêm nhìn mặt ta, cười híp mắt sung sướng: "Cuối cùng cũng không nhíu mày nữa rồi."
Như là có vô số sợi dây lôi kéo hồn phách của ta, từ ảo cảnh này rơi vào ảo cảnh khác, ta khép mắt, rơi vào tầng tầng lớp lớp ảo ảnh ấy.
A Cha thường nói, tướng mạo được sinh ra từ nội tâm, ảo cảnh được sinh ra từ chấp niệm.
Trong làn sương trắng lượn lờ, ta bị bịt mắt, đứng ở biên giới giữa Bắc Lăng và Thanh Uông, toàn thân phủ lông vũ xanh đen, chiếc mào trên đầu dựng cao vút.
Bốn phía rừng rậm um tùm, ta và nhị ca đánh cược ở đây, chơi trốn tìm.
Khi đó ta còn rất nhỏ, Thiên giới có việc triệu A cha về gấp, người thân cận duy nhất chính là nhị ca.
Nhị ca lớn hơn ta mấy vạn tuổi, đang trong độ tuổi phản nghịch.
Ta cả ngày vui vẻ lon ton chạy theo sau mông hắn, nhị ca mất kiên nhẫn, từ nhỏ hắn đã lạnh lùng, mặt không biểu cảm, vầng trán phẳng phiu như một miếng ngọc chưa qua chạm khắc, quay đầu nhìn ta một cái, bực bội sai cung tỳ đuổi ta đi.
Đám cung tỳ biết tính khí của nhị ca không tốt, câm như ve sầu mùa đông vội vàng bế ta đi.
Nhưng ta cũng chẳng phải là một người an phận, động một chút là khóc, hơn nữa hoàn toàn không nhận ra nhị ca lúc đó đang ở thời kỳ phản nghịch, rõ ràng không thích ta, mà ta vẫn ríu rít ầm ĩ trong Bắc Lăng thần phủ.
Ta thường chơi đùa với các cung tỳ, chơi một trò gọi là trốn tìm.
Các cung tỳ sợ ta tìm không thấy sẽ nổi giận, lần nào cũng trốn ở những chỗ đặc biệt dễ thấy.
Mỗi lần dễ dàng tìm được những cung tỳ đang giả bộ kinh ngạc khoa trương kia, ta lại ưỡn ngực, cảm giác tự hào dâng tràn.
Nhị ca đối với việc này thì khịt mũi coi thường.
Có một lần, hắn đi ngang qua Bắc Khôn Đường, thấy ta đang ẩn núp trên hòn non bộ, cung tỳ kia còn giả vờ như không thấy mà đi tìm khắp nơi, hắn ngước mắt nhìn ta, còn ta thì ở trên cao dương dương tự đắc cười trộm, giây tiếp theo liền bị hắn tóm gọn trong tay.
"Thích chơi trốn tìm a?"
Nhị ca cười đến vô hại, những năm đó là thời kỳ phản nghịch của hắn, độ tuổi mà nhìn ai cũng không vừa mắt, ánh mắt hắn lạnh nhạt nhìn ta, gương mặt lại treo nụ cười ôn hòa, kỳ thật trong lòng sớm đã muốn dạy dỗ ta, đứa muội muội ngốc nghếch suốt ngày líu ríu này, "Vậy chơi trốn tìm với nhị ca không?
Nếu muội tìm được nhị ca, nhị ca sẽ thưởng cho muội quả mật trấp."
Quả mật trấp là cống phẩm hiếm có ở Bắc Lăng, quả tròn tròn, vỏ xanh, nếm thử giòn tan.
Nhưng điểm đặc biệt thực sự của loại quả này là cái hạt được bao bọc bởi lớp thịt quả màu xanh.
Mở lớp hạt cứng ấy ra, bên trong còn bọc một lớp vỏ nhỏ như cái lồng đèn, trong đó chứa một dòng mật vàng óng ả đang chảy, thứ mật đó tên là mật thiên sắc.
Mật thiên sắc trong mỗi quả mật trấp đều có hương vị khác nhau.
Loại cây thần kỳ này được trồng ở Đông Hải, mỗi quả kết ra đều không có vị nào trùng lặp.
Nhắc đến quả mật trấp, ta liền không kìm được mà liếm môi, ân cần gật đầu lia lịa.
Ta nghĩ bản lĩnh trốn tìm của ta là đệ nhất Bắc Lăng, trong Bắc Lăng thần phủ này có ngóc ngách nào mà ta không tìm ra?
Nhưng ta lúc đó chưa trải sự đời, ta quả thực đã quá coi thường nhị ca.
Những năm tháng tuổi trẻ ngông cuồng đó, nhị ca chê ta ồn ào, mượn cớ chơi trốn tìm này, trực tiếp ném ta đến biên giới giữa Bắc Lăng và Thanh Uông.
Hắn còn bịt mắt ta, nói là không được lén nhìn chỗ hắn trốn.
Ta vừa lẩm bẩm Cửu Vi Vi ta là loại người như thế sao, vừa nghiêng tai nghe bên địa phận Thanh Uông dường như có thứ gì đó khẽ kêu lên một tiếng.
Âm thanh đó nhỏ bé yếu ớt, nhẹ như gió xuân lướt qua ngọn lá dâu trong Bắc Khôn Đường, chỉ kêu một tiếng rồi im bặt.
Nhị ca chậm rãi buộc chặt mắt cho ta, nghênh ngang rời đi.
Ta đứng tại chỗ đếm ngược mười chín tám bảy sáu năm bốn ba hai một, dùng móng vuốt kéo sợi dây bịt mắt xuống, học theo mấy câu mà các cung tỳ hay gọi, lắp bắp nói: "Đợi ta, ta... sẽ... ta sẽ tới tìm ngươi!"
Sau đó thì sao?
Đứng trong mộng cảnh, ta kéo theo sợi dây vải thô dưới chân, cứ quanh quẩn ở biên giới Bắc Lăng và Thanh Uông suốt cả đêm.
Không ngừng gọi: "Sẽ tới... sẽ tới tìm ngươi... nhất định sẽ tìm được ngươi."
Nhất định sẽ tìm được ngươi.
Làn sương trắng đột nhiên tan ra, bên trong vươn ra một bàn tay trắng nõn thon dài, trên cổ tay đeo một chiếc chuông, dây bạc mảnh mai, chiếc chuông gió nhỏ khẽ rung, leng keng vang lên.
Ta chưa bao giờ nghe thấy tiếng chuông gió nào êm tai đến thế, từ tai tràn vào tim, rồi men theo mạch máu đi đến lục phủ ngũ tạng, khiến cả người gần như chìm đắm trong đó.
Trên chín tầng mây, bóng dáng áo trắng tuyệt sắc, trên cổ tay đeo chuông bạc ấy, nhẹ nhàng như hồng hạc, ánh mắt lưu chuyển, Bạch Giác đứng trước mặt của ta, khẽ lay động chiếc chuông bạc, mỉm cười dịu dàng với ta: "Đi theo ta đi, A Cửu, chúng ta cùng đến một nơi không có người, không có thần tiên, không có phàm nhân, không có Ma tộc, đến nơi mà ngoài hai chúng ta, không có bất kỳ ai khác."
Đôi tay dịu dàng khéo léo ấy dệt nên không chỉ là ánh nắng ráng chiều nơi chân trời, mà còn là một ảo cảnh hoàn mỹ không kẽ hở.
Thêm vào huyễn chuông trợ giúp, nàng dễ dàng xâm nhập vào thần thức của ta.
Trong ảo cảnh đó, nàng nhẹ nhàng tựa đầu lên vai ta, khẽ nói: "A Cửu, ngươi do dự rồi, trong lòng ngươi là có ta, đi theo ta đi, đừng quan tâm đến những chuyện kia nữa, Ma tộc đã đánh lên Cửu Trọng Thiên rồi, chỉ cần Phàn Thiên nói ngươi đã chết, thì ngươi chính là đã chết, trên đời này sẽ không còn hai người chúng ta nữa..."
Nàng sinh ra vốn mỏng manh, khiến người ta thương xót, hoặc có lẽ, cũng không phải, trong mắt các đồng liêu Thiên đạo, Bạch Giác vẫn luôn thanh lãnh xa cách, chưa từng có ai nhìn thấy vẻ mặt dịu dàng ngọt ngào như thế này của nàng.
Chỉ là vì ta cao lớn, nên nhìn nàng mới có vẻ mảnh mai.
Nàng nhẹ nhàng tựa đầu vào vai ta, chậm rãi, tựa như trút được gánh nặng, khẽ nói: "A Cửu, ngươi sẽ vĩnh viễn bảo vệ ta sao?"
Ta vẫn luôn muốn bảo vệ nàng, vẫn luôn muốn.
Nàng cướp đi những người trong lòng mà ta để mắt tới, nói những lời làm tổn thương nhị ca, rời khỏi Thanh Uông, ta từng giận dỗi nàng, từng làm mặt lạnh với nàng, nhưng cuối cùng chẳng phải đều tha thứ cho nàng sao.
Ta vẫn nghĩ, nàng là đóa hoa mong manh trong tay ta không chịu nổi sương gió, từ nhỏ ta đã che chở cho nàng.
Mặc dù trước mặt người ngoài nàng luôn thanh lãnh xa cách như vậy, nhưng kỳ thực bọn họ đều không biết, Bạch Giác thích nhất là cười với ta, khi nàng cười, ánh mắt sáng rực rỡ, như những vì sao điểm tô trên màn đêm nhung lụa, đẹp đến mức khiến người ta không thể dời mắt.
Ánh mắt ta vượt qua đỉnh đầu nàng, nhìn về phía chiến trường thiên binh vạn mã, thảm khốc như tu la luyện ngục kia, nhìn trời đất đổi màu, nhìn máu chảy thành sông, nhìn nhị ca lần đầu tiên lộ ra vẻ tuyệt vọng, khoác lên chiến giáp của ta, rồi trong chớp mắt chuỗi ngọc bị nhuộm đỏ bởi máu tươi.
Thân thể như bị tê liệt, Phàn Thiên cười dữ tợn, dùng pháp thuật khóa hồn phách ta trong chiếc gông đen đầy gai nhọn.
Đồng tử ta đỏ rực, máy móc nắm lấy cây Trùng Thiên Kích trong tay, máu từ thất khiếu chảy ra, chậm rãi nói: "Phải, ta sẽ bảo vệ ngươi, cho đến khi..."
Cho đến khoảnh khắc này, khi ngươi phản bội ta.
Ta vươn tay, siết chặt lấy chiếc cổ thon dài của nàng, thật mảnh mai làm sao, chỉ cần chạm nhẹ là gãy.
Bạch Giác vẫn nhìn ta, ánh mắt như nước, nụ cười dịu dàng, chậm rãi nói: "Trọng Hoa."
Ta sững người.
Bạch Giác sẽ không bao giờ gọi ta là Trọng Hoa khi chỉ có hai người ở riêng với nhau.
Từ sau khi nhị ca chết, nàng cũng chưa từng xuất hiện gặp ta lần nào.
Ngoại trừ lần cuối cùng, ta đích thân cầm Trùng Thiên Kích giết vào Thanh Uông, lúc này mỹ nhân mặc y phục màu đỏ đang đoan trang ngồi trước gương đồng kia mới quay đầu lại.
Trước mắt ta, trên chiếc cổ mảnh mai tựa như thiên nga ấy, Xích Viêm đang chớp chớp mắt nhìn ta, đôi mắt hạnh ngây thơ dịu dàng ấy tràn đầy sự che chở.
Nàng vươn tay ôm lấy ta, thì thầm: "Ta sẽ vĩnh viễn bảo vệ ngươi, Trọng Hoa."
Bản tôn lập tức tỉnh lại.
Xích Viêm cúi đầu, ta vẫn đang ngủ trên đùi nàng.
Nha đầu này tư thế ngủ chẳng ra thể thống gì, đầu càng cúi càng thấp, mái tóc đen mềm mại rũ xuống mặt ta, ngưa ngứa.
Nàng cong người xuống, tay chống đầu, mặt gần như sắp chạm vào mặt ta.
Bản tôn không khỏi nghi ngờ, có phải Hồ tộc trời sinh thắt lưng mềm dẻo hay không, ngủ một giấc cũng có thể cong người thành tư thế này, môi suýt chút nữa là dán lên mặt bản tôn rồi.
Bản tôn lặng lẽ mở mắt, nhìn Xích Viêm đang ngủ càng lúc càng thấp, gần như sắp hôn lên.
Xích Viêm ngủ rất say, cũng may thắt lưng nàng tốt, cứ thế để ta gối đầu lên đùi nàng, còn bản thân thì cúi cong đến mức nửa thân trên gần như song song với mặt đất, nếu là người khác, chắc chắn lúc tỉnh dậy sẽ bị đau lưng.
Ta tiếp tục yên lặng nhìn nàng.
Khi ngủ, nàng lại mang một dáng vẻ khác.
Nhưng nhìn đi nhìn lại, vẫn là bộ dạng ngốc nghếch, thiên chân vô tà.
Chỉ vì ta đã cứu nàng hai lần, liền hưng phấn đến mức như muốn nhận chủ, cũng may bản tôn không có tâm tư gì khác, bằng không, nói không chừng đã đem nàng đi luyện đan rồi.
Ta gối đầu lên 'gối mềm' cũng tạm gọi là thoải mái dễ chịu, nhất thời tỉnh rồi, vẫn chưa có ý định rời đi.
Ta nhìn gương mặt Xích Viêm, nhìn từ góc độ đảo ngược này, càng thấy môi nàng hồng nhuận đầy đặn, đôi môi mỏng khẽ mím.
A cha từng nói, người có môi mỏng đa phần bạc tình, dặn ta phải cẩn thận, tuyệt đối đừng phải lòng một lang quân môi mỏng thanh tú, kẻo ngày sau bị phụ bạc, quay về Bắc Lăng khóc lóc thảm thương.
Nhất thời nhìn đến nhập tâm, bản tôn lại chăm chú nhìn đôi mắt đang khép chặt của nàng.
Hàng mi dài, lông mi đen nhánh còn mang theo chút độ cong tự nhiên, gốc mi ướt át, phía dưới có thể thấy rõ hình dáng đôi mắt hạnh, một đôi mắt vừa to vừa sáng, chớp một cái, chắc chắn là sáng long lanh.
Bản tôn đang nhìn hăng say, chợt thấy nàng chép miệng, có vẻ như sắp chảy nước miếng.
Ta trơ mắt nhìn nàng chép chép miệng, dường như cảm thấy hô hấp không thông, thậm chí còn hơi hé miệng, chuẩn bị dùng miệng để thở.
Cái tư thế này, mặt úp xuống như vậy, miệng hé ra, không chảy nước miếng mới là chuyện lạ.
Tim ta khẽ đập thình thịch một cái, nghĩ ngợi hồi lâu, vẫn là di chuyển đầu khỏi đùi của nàng, tiểu hồ ly nhãi con Xích Viêm này, hễ ngủ là quên hết trời nam đất bắc, ngay cả trước đó cũng vậy, hễ ngủ là có thói quen ôm lấy đồ vật.
Ta vừa rời khỏi đùi của nàng, nàng liền nghiêng người, dán chặt vào người ta, hai cánh tay ôm chặt lấy cánh tay ta, đầu thuận lý thành chương tựa lên vai ta.
Ta suy nghĩ một lát, định đẩy tay nàng ra, để nàng quay sang ôm cây hoa quỳnh phía sau.
Nhưng tay vừa giơ lên, khoảnh khắc chạm vào cánh tay của nàng, ta sững lại.
Từ sau khi nhị ca chết, năm ngàn năm sống như cái xác không hồn, sống không bằng chết, cùng bốn vạn năm chìm trong ác mộng giết chóc lặp lại vô tận, đây là lần đầu tiên từ tận đáy lòng, ta mềm lòng.
Tảng đá cứng rắn lạnh lẽo như mùa đông chặn nơi lồng ngực, mặt đất nứt nẻ vì hạn hán lâu ngày bỗng có những giọt mưa phùn li ti lướt qua, cuối cùng cũng nứt ra một khe hở nhỏ khó mà phát hiện.
Một luồng gió xuân thổi qua khe hở ấy, bên trong trống rỗng sâu không thấy đáy, nhưng lần đầu tiên nó lộ ra một khe hở, cuối cùng cũng có một chút hơi ấm do gió xuân lướt qua.
Ta cứu Xích Viêm, chẳng qua là nhất thời hứng khởi, trước đó từ núi Tân Di, đến trên Cửu Lĩnh, Xích Viêm chết lúc nào, chết ra sao, ta đều sẽ không quan tâm.
Ta cứu nàng hai ba lần, thay nàng tìm Luân Hồi Châu, chẳng qua là tìm chút chuyện làm để giết thời gian mà thôi.
Từ khi nhị ca chết, Bạch Giác thì hồn phi phách tán, ta vẫn luôn coi mình là một khúc gỗ khô biết đi, một cái xác không hồn, sống trên đời chẳng qua là để chờ chết mà thôi.
Nhưng ngay khoảnh khắc này, ta lại cảm thấy, sống trên đời dường như thực sự có chút ý nghĩa rồi.
Xích Viêm ôm càng lúc càng chặt hơn.
Trong lòng ta khẽ động, tâm trạng phức tạp, không rõ là vui hay buồn, gần như thở dài: "Tiểu yêu tinh này."
Xích Viêm tựa vào vai ta, đầu gác lên vai ta, miệng hơi hé.
Bản tôn vừa dứt lời, nước miếng của nàng liền theo khóe miệng chảy xuống, thấm ướt một mảng nhỏ y phục trên vai ta.
Bản tôn dở khóc dở cười nhìn nàng, vốn định dùng phép thuật hong khô vệt nước nhỏ sẫm màu này, định ra tay, lại nghĩ nghĩ, cảm thấy vấn đề về tư thế ngủ này vẫn là nên đợi Xích Viêm tỉnh lại rồi nói chuyện một chút, dù sao vệt nước nhỏ này cũng có thể coi là chứng cứ để Xích Viêm tỉnh lại không thể chối cãi.
Tam ti hội thẩm cũng chỉ mất bốn năm ngày.
Bản tôn không mặn không nhạt đi đến đài hội thẩm quan sát.
Phía sau Cửu Lĩnh thần sơn là Thiên Nhẫn Phong cao hơn nghìn trượng, gió lạnh bên dưới gào thét, rít lên thê lương.
Sai Lược Ảnh bị xiềng xích trói buộc, quỳ trước đài hội thẩm.
Nàng đối mặt với toàn bộ trưởng lão của Cửu Lĩnh tiên gia, trên mặt không hề lộ chút hối hận, dù bị xích sắt trói quỳ trên đất, nhưng thần sắc vẫn lạnh nhạt thờ ơ, không có lấy nửa phần sợ hãi.
Xích Viêm cùng ta ngồi ở đài phía sau, cùng một nhóm đệ tử đứng xem.
Tuy nói là đến xem các vị tôn giả xử trí yêu ma hại người, nhưng ta lại thỉnh thoảng phát hiện ánh mắt của đám đệ tử xung quanh vô tình hay hữu ý luôn hướng về phía này.
Xem ra, Sai Lược Ảnh quỳ phía trước với vẻ mặt kiêu ngạo lạnh lùng, còn không thu hút bằng thiếu nữ đang ngồi bên cạnh ta.
Quả nhiên là hồng nhan họa thủy, nơi nào mà Xích Viêm xuất hiện, chưa bao giờ thiếu ánh nhìn của người khác.
Ta quay sang nhìn nàng.
Xích Viêm lại cọ cọ vào cánh tay của ta, hạ giọng nói: "Hôm qua đi lấy bộ y phục của Nhất Vân, dựa theo dáng người của nàng mà đặt may lại, lụa trắng vạt áo đỏ, đẹp lắm."
Ta liếc nàng một cái, khẽ nói: "Thế nào, ngươi cũng muốn?"
Xích Viêm hớn hở nhìn ta, vuốt ve tay áo xanh của mình, dáng vẻ đắc ý: "Ta muốn cái kia làm gì?
Có y phục này là đủ rồi."
Ta ồ một tiếng, thầm nghĩ, thế gian này chỉ có hai bộ vũ y, một bộ trên người Hà Chức tiên tử, còn một bộ chính là trên người ngươi, thánh phẩm vô thượng như vậy, ngươi mặc sao có thể không vừa lòng.
Xích Viêm nhìn Sai Lược Ảnh đang quỳ dưới đài, nghĩ ngợi rồi thở dài: "Nhất Vân đang đợi ở dưới núi, nàng không chống đỡ được lâu nữa.
Hồn phách của Tấn Vân đã gần như nuốt chửng nàng rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể tan biến... bị Tấn Vân thay thế."
Ta thấy nàng nhíu mày, chỉ nói: "Sống chết có số, phú quý do trời, đợi tam ti hội thẩm xong, đưa Sai Lược Ảnh xuống núi đi."
Trước đó bản tôn đã nói rõ với Phù Sơn, tam ti hội thẩm phán định tội trạng của Sai Lược Ảnh là đủ rồi.
Đợi khi đưa nàng ra sau núi, chỉ cần nói với môn hạ đệ tử và bách tính Cổ Thanh Thành rằng Sai Lược Ảnh đã bị nghiền xương thành tro là được.
Dù sao lần này Sai Lược Ảnh bị chúng ta mang đi, e rằng cũng chẳng còn cơ hội sống sót.
Chỉ là rảnh rỗi ngồi xem một lát quá trình tam ti hội thẩm, đợi đến khi Phù Sơn ngồi trên kim tọa, lạnh lùng vô tình đọc ra từng điều tội chứng, rồi tuyên phán áp giải nàng vào Trấn Yêu Tháp nghiền xương thành tro, ta và Xích Diễm đã sớm mất kiên nhẫn.
Bên cạnh có người bưng một cái khay tới, bên trong đựng mấy quả lê vỏ xanh, vỏ xanh thịt trắng.
Người nọ cung kính đi đến bên cạnh chúng ta, ôn hòa cung kính nói với Xích Viêm : "Hồ tiên đại nhân, đây là điểm tâm mà tôn giả chuẩn bị cho các vị."
Bản tôn ngẩng đầu, người bưng khay này chính là Nhất Mi đạo trưởng.
Thấy Bản tôn ngẩng đầu, vẻ mặt lạnh nhạt lướt qua hắn một cái, Nhất Mi cung kính mỉm cười với ta, vội nói: "Tôn giả nói các vị lát nữa sẽ rời Cửu Lĩnh, liền bảo ta chuẩn bị chút đồ ăn cho các vị, mang theo trên đường."
Nói xong liền đưa qua một cái túi vải đựng chút lương khô.
Xích Viêm chẳng nghĩ ngợi gì liền nhận lấy, không chút khách khí gật đầu với Nhất Mi, đeo cái túi vải lên người, quấn một vòng quanh thắt lưng, tay trái đỡ đĩa, tay phải cầm quả lê vỏ xanh to nhất, cắn một miếng rồi đưa cho ta: "Nè, cho ngươi một quả."
Bản tôn nhìn dấu răng nàng cắn, phần thịt lê trắng như tuyết lấp lánh ánh nước, ghét bỏ nói: "Không biết lấy cho ta quả khác sao?"
Xích Viêm vẻ mặt đương nhiên, thấy ta không nhận, liền chọn một quả lê vỏ xanh nhỏ nhất khác ném cho ta: "Ta là có lòng tốt, nếm trước giúp ngươi xem có độc hay không a!"
Nhất Mi đạo trưởng đang chờ bên cạnh mặt lập tức đỏ bừng, chậm rãi nói: "Hồ tiên đại nhân lo xa rồi, đây là quả mua từ tay nông dân dưới núi, sao có thể hạ độc được."
Xích Viêm bưng khay, cười hì hì nói với Nhất Mi đạo trưởng: "Đạo trưởng đừng nghĩ nhiều, ta chỉ đùa với Trọng Hoa mà thôi."
Mặt ta đen lại, ném cho nàng một ánh mắt sắc lạnh.
Xích Viêm lại hoàn toàn không để ý, một tay kéo miệng túi vải, tiếp tục cười hi hi với ta.
Túi vải lanh màu vàng nhạt, chất lượng trông rất thô sơ, nhưng bên trên buộc hai dải lụa đỏ, lại là thượng phẩm.
Hai sợi dây đỏ quấn lấy nhau, dây buộc miệng túi được thắt thành một ấn ký.
Chiếc túi chỉ lớn bằng lòng bàn tay, nhưng trông lại nặng trĩu.
Nhất Mi thấy ánh mắt của ta lướt qua chiếc túi, liền vội giải thích: "Đây là túi Càn Khôn, cũng được gọi là dây Càn Khôn.
Bề ngoài chỉ là chiếc túi vải bình thường, tuy nhỏ, nhưng một khi buộc bằng dây Càn Khôn, liền có thể có không gian lớn gấp mười lần ban đầu."
Hắn tiếp tục nói: "Phù Sơn biết tiên quân hiếm khi đến Cửu Lĩnh một chuyến, lại là cố hữu của khai sơn tổ sư Hồng Nhạn, muốn tận tình địa chủ, cho nên phái người xuống núi mua chút đặc sản của Cổ Thanh Thành, đựng trong túi Càn Khôn, để tiên quân nếm thử trên đường."
Bản tôn gật đầu, lạnh nhạt nói: "Thay Bản tôn nói với Phù Sơn một tiếng, tâm ý của hắn, bản tôn nhận được."
Xích Viêm bưng khay, lấy một quả lê vỏ xanh đã rửa sạch, 'rắc' một tiếng cắn xuống, giòn tan vô cùng.
Bản tôn thấy nàng ăn ngon lành như vậy, cũng cầm quả lê nhỏ nhất, đưa lên miệng cắn một miếng.
Ngọt mát giòn tan, so với quỳnh hoa ngọc lộ nơi Tiên giới, đồ vật nhân gian cũng không đến nỗi tệ.
Xích Viêm ăn cũng không chịu ngồi yên, ghé vào tai ta, đợi nuốt xong miếng lê trong miệng, tò mò hỏi: "Trọng Hoa, ngươi nói xem, nếu có người muốn hạ độc ngươi, sẽ hạ thế nào?"
Ta nhìn nàng một cái, suy nghĩ giây lát, chần chừ nói: "Hạ độc ta?"
Xích Viêm khẽ gật đầu, ánh mắt đầy mong chờ nhìn ta.
Nàng quả thật tâm tính trẻ con, nghĩ tới đâu là hỏi tới đó.
Ta nhìn Sai Lược Ảnh vẫn đang quỳ phía trước, cách khá xa, nàng ngẩng đầu lên, thần sắc kiêu ngạo lạnh lùng, dường như những chuyện xảy ra xung quanh và mệnh lệnh mà Phù Sơn đưa ra chẳng có chút quan hệ nào với nàng.
Ánh mắt nàng quét qua một vòng, chỉ khi thấy chúng ta ngồi phía sau thản nhiên ăn trái cây, sắc mặt mới hơi khẽ biến đổi.
Chu Tước khắc độc, vạn loại độc trùng, độc rết, bò cạp trên đời này, trước mặt chúng ta đều không chiếm được ưu thế gì.
Bản thân chúng ta đã là khắc tinh của độc vật, hạ độc chúng ta hoàn toàn vô dụng, ai lại đi hạ độc tiên nhân do tộc Chu Tước hóa thành?
Xích Viêm vẫn đang chăm chú nhìn ta, ta cầm quả lê đang cắn dở, lắc đầu nói: "Tộc Chu Tước bách độc bất xâm, ngươi chưa từng nghe nói sao?"
Xích Viêm ngẩn ra một chút, nàng do dự nói: "Chưa từng nghe qua.
Tộc Chu Tước từ sau đại loạn Thanh Uông bốn vạn năm trước, vì ngươi... phản bội Thiên giới sa vào ma đạo, đã chịu sự trừng phạt của Thiên giới, nên không mấy khi xuất hiện nữa."
Ta sớm nên biết kết quả như vậy.
Cả Bắc Lăng thần phủ đều đều bị ta liên lụy, bị Thiên giới coi là cái gai trong mắt, dòng dõi chiến thần lại xảy ra chuyện đại nghịch bất đạo như vậy, ai mà chẳng phẫn nộ.
Khi nói, Xích Viêm có phần do dự, đôi mắt rũ xuống, cẩn thận từng li từng tí nhìn ta, dường như đang quan sát sắc mặt của ta.
Nàng sợ ta đau lòng, nhưng vẫn không che giấu điều gì.
Ta lặng lẽ cắn nốt miếng lê cuối cùng, trong lòng ngoài tiếng thở dài ra thì cũng chẳng còn cách nào khác.
Bao nhiêu năm nay, tộc Chu Tước bị bài trừ khỏi thiên đình, dòng dõi chiến thần bị đoạn tuyệt trong tay ta, đây cũng là chuyện bất khả kháng.
Thấy Xích Viêm cẩn thận như vậy, ta nhàn nhạt nói: "Tuy tộc Chu Tước tộc bách độc bất xâm, nhưng cũng từng có kẻ không biết sống chết muốn hạ độc ta.
Cách hắn dùng rất đặc biệt, hắn không hạ độc vào đồ ăn, mà là nhân lúc quân trù ra bờ hồ rửa rau, liền hạ độc trong nước."
Đó không phải là bí dược kịch độc, mà là một loại độc khiến tiên nguyên dần dần suy kiệt.
Ta là chiến thần của Thiên giới, thường xuyên chinh chiến bên ngoài, ngư long hỗn tạp, chẳng màng gì chuyện ăn uống.
Thiên giới đặc biệt coi trọng ta, thức ăn hàng ngày đều do nhiều người kiểm soát.
Cá chép trắng từ Cửu Trọng Thiên gửi tới là thượng hạng, hạt ngô đồng của Côn Sơn ăn kèm cũng là tươi mới, ngay cả mâm ngọc lót lá sen xanh biếc cũng qua tầng tầng lớp lớp kiểm tra.
Tên phó tướng Ma tộc kia, lẻn vào doanh trại nơi thiên binh chúng ta đang đóng quân, mai phục bên hồ hơn mười ngày, cuối cùng chờ được lúc ngự trù phụ trách ăn uống của ta ra bờ hồ rửa rau.
Hắn múc đầy một thùng nước, rửa sạch cá chép trắng từ Thiên giới gửi tới ở bên trong thùng.
Cá chép trắng chìm trong nước, vảy toàn thân mịn màng bóng loáng, lúc ngự trù bắt nó ra rửa sạch đánh vảy cũng chẳng giãy giụa mấy, chỉ tượng trưng quẫy quẫy đuôi cá.
Tên phó tướng Ma tộc kia, Ương Bình, ngay khoảnh khắc ngự trù rửa cá chép trắng xong đứng dậy, đã nhỏ độc vào trong thùng nước.
Chỉ tiếc, tộc Chu Tước của chúng ta bách độc bất xâm.
Nhị ca học y lý, diệu thủ hồi xuân, đã xem hết các loại độc kỳ lạ trên thế gian, nhậm chức Đấu Giác Tinh Quân trên thiên đình.
Lúc ta còn nhỏ, hắn đang trong thời kỳ phản nghịch, suốt ngày lạnh mặt, nhìn ai cũng như thiếu hắn ba trăm lượng vàng.
A cha nghe nói hắn vứt ta một mình ở biên giới Bắc Lăng và Thanh Uông liền giận đến nổ phổi, ngay lập tức áp giải hắn đến núi Côn Du trên thiên đình, bắt làm tiểu binh mấy nghìn năm, đánh mấy trăm trận chiến huyết vũ tu la, chờ hắn vượt qua thời kỳ phản nghịch mới đón hắn về.
Sau này nhị ca trưởng thành, tu được tính tình trầm ổn bình tĩnh, bắt đầu đối với ta trăm bề che chở.
Lúc A cha sắp mất, nhị ca nắm tay ta, đôi mắt đỏ hoe cam đoan với A cha, hắn sẽ tận tâm chăm sóc cho muội muội, cho đến khi ta gả cho lang quân như ý, có chỗ nương tựa vững vàng.
A phụ yên tâm nhắm mắt, nhị ca ngồi xổm trước mặt ta, trong đôi mắt đỏ hồng in bóng ta, nói: "A Cửu, trên đời này, chỉ còn muội và nhị ca nương tựa lẫn nhau mà sống rồi."
Nếu không phải ngày đó nhị ca đúng lúc đến doanh trại thăm ta, mang theo quả dâu Bắc Lăng, ta bảo phó tướng thêm bát đũa cho hắn, thì ta cũng chẳng bao giờ biết được trong thức ăn có độc.
Chỉ là nhị ca cũng chẳng để tâm, dù sao Ma tộc phí hết tâm tư hạ độc vào đồ ăn của ta, cuối cùng cũng chỉ là công dã tràng.
Ta cầm quả lê vỏ xanh, mỉm cười với Xích Viêm: "Nếu muốn hạ độc ta, dĩ nhiên không thể tẩm độc trong quả.
Cùng lắm là dùng nước có pha độc rửa quả, khiến khi ăn không có mùi vị khác, nhưng trên vỏ đã bám một lượng độc nhỏ.
Ngày ngày như thế, sớm muộn gì cũng tích tụ quá mức, độc phát mà chết."
Đợi khi đi đến con đường mòn nhỏ phía sau núi Cửu Lĩnh, trên phiến đá xanh đã có người chờ sẵn.
Sai Lược Ảnh đội đấu lạp đen, một tay vén màn lụa, nhìn chúng ta thong thả đi xuống núi, nhìn trái nhìn phải không thấy Nhất Vân, sắc mặt nàng trầm xuống, vội hỏi: "Tấn Vân đâu?"
Phù Sơn đứng bên cạnh nàng, phía sau còn mang theo hai đệ tử tâm phúc.
Đệ tử Cừu Lĩnh ngày thường xuống núi vốn đã ít, huống hồ bọn họ thường đi cửa chính, con đường mòn quanh co ẩn sau núi này càng chẳng có ai.
Phù Sơn mặc y phục màu đen, chắp tay sau lưng, khẽ gật đầu với ta, ôn hòa nói: "Người đã đưa đến, tiên quân, lên đường bảo trọng."
Nói xong liền bỏ lại Sai Lược Ảnh đang nghi hoặc, dẫn hai đệ tử chậm rãi đi lên núi.
Bản tôn còn chưa lên tiếng, Sai Lược Ảnh đã vội vàng tiến lên, ba phần cảnh giác bảy phần lo lắng hỏi Xích Viêm: "Tấn Vân đâu?
Sao các ngươi không mang theo nàng?"
Xích Viêm nhìn ta một cái, dịu giọng nói với nàng: "Nàng đang chờ dưới núi.
Nếu như ngươi muốn gặp Tấn Vân, ngoan ngoãn đi theo chúng ta là được."