Khác [Edit - Đấu La Đại Lục 5] Trùng Sinh Đường Tam (Q7-Q9)

[Edit - Đấu La Đại Lục 5] Trùng Sinh Đường Tam (Q7-Q9)
Chương 538: Ẩn nhẫn


Cổ Lam đơn giản dùng năng lực phản xạ là có thể chống loại Đại Miêu, nhưng bản thân Sư Hổ Kim Cương không chỉ có thể bài xích, mà còn có thể thôn phệ.

Ở mức độ nào đó, thôn phệ đúng là khắc chế năng lực phản xạ của Lưu Ly tộc.

Nếu ta không công kích ngươi, ta liền thôn phệ huyết mạch chi lực của ngươi, sau đó tấn công vào không trung, không ngừng tiêu hao huyết mạch của ngươi, ngươi phải làm sao?

Nhưng vấn đề là, Cổ Lam dựa vào ưu thế trang bị đã áp chế Đại Miêu căn bản không có cách nào đem hiệu quả thôn phệ lên bản thể của hắn.

Đương kim tộc trưởng Hoàng Kim Sư Tử tộc ở chỗ khách quý nhìn thấy một màn này, ánh mắt không khỏi loé lên, bàn chân sư tử to lớn không ngừng mở ra lại đóng vào.

"Ầm!"

Đại Miêu lần nữa bị đánh bay ra ngoài, lại phun một ngụm máu tươi, trọng kiếm trong tay hắn vì liên tục va chạm mà chồng chéo nhiều dấu vết.

Thiểm điện trường mâu không chỉ có năng lực làm tê liệt cực mạnh, bản thân nó cũng khá sắc bén, đây cũng là nguyên nhân Đại Miêu không dám để nó đâm trúng.

Lần này Cổ Lam không có truy kích nữa, hắn đã nhận ra vấn đề của mình.

Dưới một loạt công kích, nhìn qua hắn chiếm thế thượng phong, nhưng hắn cảm nhận được, đối phương dù liên tục bại lui nhưng không có loạn.

Mà Sư Hổ Kim Cương rất bền bỉ, đối phương nhìn qua thổ huyết mấy lần, nhưng khẳng định không thương tổn đến bản nguyên.

Nếu tiếp tục như vậy, vì hắn không ngừng thôi động trang bị nên huyết mạch chi lực tiêu hao cũng không nhỏ.

Có thể tiến vào vòng chung kết, thực lực cùng kinh nghiệm chiến đấu của Cổ Lam cũng không kém.

Ở vòng loại, hắn sử dụng bộ áo giáp thần kỳ này thật kinh người, mà thiểm điện trường mâu trong tay hắn có tên gọi là Điện Thần Chi Nhãn, là tồn tại cấp bậc Thần Khí.

Tất nhiên, Thần Khí cũng chia cấp độ khác nhau.

Điện Thần Chi Nhãn không thể so sánh với Thiên Cơ Linh, nhưng nó cũng là Thần Khí.

Nó có hiệu quả làm tê liệt, có đặc tính phá phòng ngự, dù không phải tuyệt đối phá được hết các phòng ngự, nhưng đa số phòng ngự đều mất đi hiệu quả trước mặt nó.

Cho tới vòng chung kết Cổ Lam mới lấy ra món Thần Khí này, chính là vì muốn nhanh chóng tiến vào top 8.

Sau khi rút thăm phải Đại Miêu, kỳ thực Cổ Lam rất hưng phấn.

Trong 16 tuyển thủ, Đại Miêu là người hiếm hoi không có thế lực đứng sau, mặc dù trước đó hắn thể hiện ra thực lực cường hãn, nhưng vậy thì có sao?

Hắn không có công kích phạm vi lớn, không có Thần Khí, rất hiển nhiên là đối thủ dễ đối phó nhất ở vòng chung kết.

Nhưng Cổ Lam không nghĩ tới lực phòng ngự của Sư Hổ Kim Cương lại mạnh và bền như vậy.

Ngay cả khi hắn đã chiếm ưu thế tuyệt đối thì Đại Miêu không ngừng để bị thương nhẹ, kỳ thật là đang tiêu hao huyết mạch chi lực của mình.

Không thể tiếp tục như vậy nữa, nếu đối phương bắt được cơ hội phản kích, đó không phải là thất bại trong gang tấc sao?

Hiểu rõ trạng thái của mình, Cổ Lam không chút do dự dừng lại, tay phải cầm Điện Thần Chi Nhãn, từng khối bảo thạch trên áo giáp lần lượt sáng lên, huyết mạch chi lực khổng lồ được bảo thạch tăng phúc, không ngừng ngưng tụ trong Điện Thần Chi Nhãn, khiến cho trên đó có ân ẩn điện quang kim sắc lấp loé.

Ở giữa tay cầm Điện Thần Chi Nhãn có một viên bảo thạch, cũng chính là hạch tâm của món Thần Khí này, Điện Thần Chi Nhãn thật ra là nói về viên bảo thạch này mới đúng.

Nghe nói đây là một viên Thiểm Điện Thạch cực kỳ thần kỳ, sau này được Hoàng Giả phong ấn, từ đó mới đúc thành món Thần Khí này.

Năng lượng được rót vào viên bảo thạch trên Điện Thần Chi Nhãn, trường mâu tích luỹ năng lượng ngày càng mạnh, những tia điện quang phản chiếu áo giáp trong suốt như thuỷ tinh của hắn, càng khiến nó trở nên lộng lẫy.

Đại Miêu bị đụng bay lúc này đã khôi phục vài phần từ trạng thái tê liệt.

Bởi vì Cổ Lam dừng lại nên hắn đã có cơ hội được điều chỉnh.

Hắn không thừa dịp Cổ Lam tụ lực mà công kích, hắn hít sâu một hơi, vận chuyển Sư Hổ Kim Cương để nó ổn định trở lại.

Chỉ là trong mắt Đại Miêu lúc này hiện lên một vòng màu đỏ, màu đỏ tràn đầy sát khí.

Cổ Lam vẫn nhìn Đại Miêu chăm chú, hắn cũng không lo lắng Đại Miêu ở thời điểm này phát động công kích.

Nếu vậy, ngược lại hắn càng có cơ hội.

Năng lực thiên phú phản xạ của hắn đủ để áp chế đối thủ, lại lấy Điện Thần Chi Nhãn toàn lực bộc phát thì hắn có thể kết thúc trận đấu này.

Nhưng Đại Miêu không có công kích, ngược lại đối phương cũng giống hắn, chính là đang tụ lực.

Cổ Lam biết không thể trì hoãn được nữa, khi nhìn thấy một vòng huyết sắc trong mắt đối phương, hắn cảm thấy trong lòng bất an.

Điện Thần Chi Nhãn tựa như đã biến thành tia chớp, toàn thân bắn ra điện quang màu vàng chói mắt.

Cổ Lam hét to: "Đi chết đi!"

Điện Thần Chi Nhãn trong tay hắn biến mất tức thì, ngay sau đó thình lình xuất hiện trước mặt Đại Miêu.

Mà đúng lúc này, Cổ Lam nhìn thấy trong mắt Đại Miêu bỗng bộc phát ra hào quang đỏ như máu.

Khi huyết quang bốc lên, Cổ Lam chỉ cảm thấy tim mình lỡ nhịp, đối phương vậy mà quấy nhiễu được hắn, làm hắn xuất thần nên Điện Thần Chi Nhãn vốn khoá chặt Đại Miêu cũng bị gián đoạn.

Ngay khi Đại Miêu ngẩng đầu thì đồng thời, Cổ Lam cũng động.

Điện Thần Chi Nhãn cơ hồ trong nháy mắt đâm xuyên qua thân ảnh Đại Miêu, nhưng thân ảnh này cũng theo đó tán loạn.

Mà bản thể Đại Miêu đã nhanh chóng nhào về phía Cổ Lam.

Né tránh!

Đại Miêu vậy mà tránh được Điện Thần Chi Nhãn.

Lúc trước dây dưa dài như vậy, Cổ Lam sử dụng thiểm điện trường mâu công kích Đại Miêu hết lần này đến lần khác, Đại Miêu luôn tận khả năng ngăn cản, không cố gắng né tránh một lần, nhìn qua dường như tốc độ không đủ nên không thể né tránh Điện Thần Chi Nhãn.

Nhưng là, ngay khi Cổ Lam bộc phát ra một kích mạnh nhất, Đại Miêu vậy mà né tránh được, thậm chí khi hồng quang bốc lên, thân thể hắn còn hành động một cách tự nhiên.

Bộ pháp quỷ dị kia của hắn mang theo hư ảnh trùng điệp, và Điện Thần Chi Nhãn đã mất đi khoá chặt mục tiêu nên không thể truy kích được hắn.

Hồng quang chói mắt bỗng bắn ra từ trên người Đại Miêu, trong chớp mắt đã đến bên cạnh Cổ Lam.

Cổ Lam cấp tốc đưa tay ra, muốn ấn lên viên đá màu bạc trên mũ giáp, muốn truyền tống né tránh để cầm lại Điện Thần Chi Nhãn của mình.

Nhưng Đại Miêu đã chờ cơ hội này quá lâu, làm sao có thể cho hắn cơ hội né tránh.

"Gràooooo ...."

Quang ảnh Sư Hổ Thú to lớn hiện lên sau lưng Đại Miêu.

Khi tiếng gầm vang lên, hồng quang kinh khủng đã bao phủ toàn bộ chiến trường, đồng thời bao phủ thân thể Đại Miêu.

Cổ Lam chỉ cảm thấy một cỗ sát khí băng lãnh cực kỳ điên cuồng đánh thẳng vào cơ thể, động tác tự nhiên bị chậm đi nửa nhịp.

Mà tốc độ Đại Miêu lại tăng lên, trọng kiếm trong tay mang theo Sư Hổ Kim Cương hung hãn trảm xuống.

Vào thời khắc mấu chốt, Cổ Lam ngay lập tức thi triển năng lực thiên phú của mình, một tầng ánh sáng lưu ly từ trong cơ thể hắn bắn ra.

Sở dĩ Lưu Ly tộc được đánh giá là huyết mạch cấp một chính là vì năng lực phản xạ này.

Dù công kích có mạnh bao nhiêu đều được phản xạ ngược trở lại, dù Lưu Ly tộc bị thương thì đối thủ phải cân nhắc xem có thể chịu được công kích như vậy hay không.

"Oanh ----"

Cổ Lam bị một kiếm bổ đến bay thẳng lên, viên bảo thạch màu bạc trên áo giáp cũng bị đánh bay.

Mà Đại Miêu nhận phản kích nên cũng bị đẩy ra, đồng thời phun ra một ngụm máu tươi.

Mặc dù Cổ Lam tiếp nhận công kích của Đại Miêu, nhưng dựa vào áo giáp nên hoá giải được phần lớn.

Đại Miêu không có áo giáp chống đỡ, chỉ có thể dựa vào huyết mạch chi lực thôn phệ một phần lực lượng bị phản xạ lại, nhưng phần lớn lực lượng vẫn trùng kích trên người hắn.

Cổ Lam phun ra một ngụm máu nhỏ, lúc này hắn vừa sợ vừa giận, chủ yếu là vì bảo thạch giúp hắn thuấn di đã bị đánh rơi xuống, mà muốn sửa chữa áo giáp thì cần rất nhiều tiền.

Hơn nữa hắn còn bị thương.

Một kiếm vừa rồi của đối thủ cực kỳ nặng, dù có áo giáp phòng ngự nhưng lực bộc phát cường đại của Sư Hổ Kim Cương đã xuyên qua, nó vừa bị phản xạ vừa có một phần tác dụng lên người hắn.
 
[Edit - Đấu La Đại Lục 5] Trùng Sinh Đường Tam (Q7-Q9)
Chương 539: Tấn cấp đi Đại Miêu


Cổ Lam bị thương, nhưng vì phản xạ nên thương thế của Đại Miêu hẳn là nghiêm trọng hơn mới đúng.

Hắn công kích cuồng bạo như vậy hẳn là muốn mình phải chết.

Cổ Lam vừa nghĩ tới đây thì thấy Đại Miêu vừa rơi xuống đất lại lần nữa lao về phía mình.

Hào quang bạch kim trên trọng kiếm trong tay hắn chỉ tăng chứ không giảm, đôi mắt càng nồng đậm huyết sắc, hồng quang bao phủ hai người và xung quanh cũng ngày càng mãnh liệt.

Hắn điên rồi sao?

Không điều chỉnh bản thân, đây không phải muốn chết sao?

Cổ Lam sửng sốt, vội vàng kích hoạt huyết mạch chi lực, lần nữa thi triển năng lực thiên phú.

"Oanh ----"

Áo giáp trên người Cổ Lam bị chém ra một vết nứt, Đại Miêu lần nữa phun ra máu tươi, bởi vì bộc phát quá mạnh, tay phải của hắn cơ hồ muốn vỡ ra.

Tuy nhiên, ngay khi Đại Miêu tiếp đất thì hắn lại bắn người lên, đem trọng kiếm sang tay trái.

Trọng kiếm mang theo kiếm mang hung mãnh lần nữa phóng tới đối thủ.

Kiểu va chạm này không hề nghi ngờ là rất thảm khốc, nhưng khán giả lại thấy nhiệt huyết sôi trào.

Quá hung hãn, thật là quá hung hãn a!

Đường Tam ngồi trong phòng chờ không khỏi tán thưởng, nói khẽ: "Đại Miêu thắng!"

Đúng vậy, khi Đại Miêu tránh được một kích của Điện Thần Chi Nhãn thì Đường Tam đã biết, Đại Miêu sẽ thắng.

Trận đấu này, Đại Miêu có thể khắc chế địch không phải ở thực lực, mà là kinh nghiệm, kinh nghiệm chiến đấu phong phú.

Hắn tận dụng tất cả các khả năng, cuối cùng chuyển bại thành thắng.

Luận thực lực, Đại Miêu coi như có thể thắng Cổ Lam thì chắc chắn sẽ rất khó khăn, ưu thế của hắn chỉ ở chỗ Sư Hổ Kim Cương khắc chế phản xạ ở một mức độ nhất định.

Nhưng vấn đề là, áo giáp trên người Cổ Lam, cộng thêm Điện Thần Chi Nhãn không phải là thứ hắn có thể đối phó.

Cho nên, Đại Miêu lựa chọn ẩn nhẫn.

Khi cảm nhận được Điện Thần Chi Nhãn có lực uy hiếp cường đại, hắn liền chọn ẩn nhẫn.

Sư Hổ Kim Cương dùng phòng ngự nhiều hơn, mà không phải tấn công, đây cũng là lý do vì sao Cổ Lam cảm thấy mặc dù hắn luôn áp chế đối thủ, nhưng không thể chân chính làm Đại Miêu bị thương nặng.

Lưu Ly Thiên Tinh Hoàng có danh xưng Thiên Kỳ Bách Quái, hậu đại của hắn cũng có phương thức chiến đấu thiên biến vạn hoá.

Khi Đại Miêu bị động phòng ngự, thậm chí bị đối phương áp chế đến mức liên tục bại lui thì hắn cũng đang quan sát phương thức chiến đấu của đối phương.

Giống như Đường Tam đã chỉ rõ vấn đề cho Mỹ công tử, Đại Miêu cũng phát hiện mặc dù đối phương có vũ khí cường đại, thực lực bản thân cũng rất mạnh nhưng lại thiếu lực bộc phát.

Điều này làm hắn quyết định ẩn nhẫn, tiếp tục chịu đựng công kích liên tục của đối phương.

Quá trình này rất đau đớn vì hắn sẽ bị thương.

Nhưng Đại Miêu phát hiện, mỗi khi hắn bị thương thì sát khí trong cơ thể sẽ mạnh hơn, mà dưới sự kích thích của luồng sát khí này, cường độ thân thể cùng nồng độ huyết mạch của hắn có tăng lên.

Nói cách khác, tốc độ hắn khôi phục so với trước đó càng nhanh, huyết mạch chi lực cũng không ngừng bị kích thích mà trở nên cường hãn hơn.

Đây chính là nội hàm của Sát Thần lĩnh vực.

Phát hiện được điều này, Đại Miêu càng yên tâm ẩn nhẫn, cho đến khi cảm thấy đối thủ có điều gì đó không ổn nên mới chuẩn bị bộc phát.

Lúc này, Sát Thần lĩnh vực trong cơ thể Đại Miêu đã sớm không thể áp chế được.

Khi Điện Thần Chi Nhãn bộc phát, sát khí của hắn cũng theo đó mà bắn ra, cưỡng ép cắt đứt liên hệ giữa đối phương và Điện Thần Chi Nhãn.

Mặc dù hắn không đối phó được với Điện Thần Chi Nhãn, nhưng đột nhiên tập kích để Cổ Lam tạm thời mất đi liên hệ với nó thì vẫn làm được.

Mà bộ pháp quỷ dị kia tất nhiên là tuyệt học Đường Môn mà Đường Tam truyền dạy cho hắn, Quỷ Ảnh Mê Tung Bộ.

Kinh nghiệm chiến đấu phong phú khiến Đại Miêu biết bộc phát như thế nào, mà lần bộc phát này cũng cho hắn tìm được cơ hội tốt nhất.

Trong nháy mắt trùng kích đảo khách thành chủ, không để cho đối thủ lấy về Điện Thần Chi Nhãn, không để cho hắn dùng thuấn di thoát ly, như vậy, sau đó chính là chiến đấu cứng đối cứng, và đây là tiết tấu thuộc về Đại Miêu.

Nhìn qua đối phương có áo giáp phòng ngự cường đại, nhưng mỗi khi công kích bị phản xạ mà bị thương nặng, Sát Thần lĩnh vực của hắn bị kích phát mạnh hơn, bên ngoài thì áp chế đối thủ, nhưng bên trong là kích phát tiềm năng tự thân.

Cho nên, công kích sau càng nặng hơn phía trước, lần sau lại càng hung mãnh hơn lần trước.

Đại Miêu bây giờ căn bản không nghĩ tới nếu mình bị thương nặng thì trận tiếp theo phải làm sao, trước thu được thắng lợi đã rồi nói tiếp.

Hắn lúc này, trong lòng tràn ngập sát khí kích thích, trong mắt chỉ có đối thủ, trọng kiếm trong tay càng nặng hơn.

Khi Đại Miêu liều mạng lưỡng bại câu thương với đối thủ lần thứ sáu thì trọng kiếm đã không chịu đựng được mà nổ tung, thậm chí còn để lại trên vai hắn một vết thương rất sâu.

Nhưng hắn vẫn không dừng công kích, không có trọng kiếm, hắn còn nắm đấm.

Cổ Lam lúc này đã hoàn toàn bị đánh đến mờ mắt, áo giáp quý giá của hắn đã tổn hại không biết bao nhiêu chỗ, mà đối phương vẫn điên cuồng tấn công hắn.

Lực phòng ngự của áo giáp đang giảm xuống, thương thế của hắn lại nặng thêm, mà đối thủ rõ ràng đã biến thành một hồ lô máu, nhưng lực công kích vẫn không ngừng tăng lên, vẫn hung mãnh như cũ.

Nhìn khuôn mặt dữ tợn của Đại Miêu, Cổ Lam rốt cuộc đã sợ hãi.

Hắn có thể cảm nhận được, bản thể Thạch Lưu Ly của mình bắt đầu xuất hiện vết rách, hiệu quả phản xạ cũng bị ảnh hưởng.

Năng lực thiên phú của Lưu Ly tộc cần bản thể ở tình huống hoàn hảo mới có thể phát huy ra được hiệu quả mạnh nhất, một khi trên thân xuất hiện vết thương thì không chỉ bị rò rỉ mà còn bị công kích của đối phương xâm nhập vào bên trong.

Điên rồi, tên này điên thật rồi!

"Oanh ----"

Cả hai bên đều bay ngược ra ngoài.

Lần này, quang mang trên áo giáp của Cổ Lam đã hoàn toàn mờ đi, phần ngực áo giáp bị vuốt hổ của Đại Miêu xé toạc ra một lỗ hổng, lộ ra làn da trong suốt sáng óng ánh bên trong.

Mà vuốt phải của Đại Miêu đã bị gãy dưới tác dụng của năng lực phản xạ.

Đại Miêu vẫn không dừng lại, sau khi tiếp đất, hắn lại lao lên mà không thèm điều chỉnh, mang theo khí thế vô địch lần nữa xông ra, lần này đổi thành vuốt trái.

Bộ dáng điên cuồng càng làm mùi huyết tinh bay thẳng vào đầu Cổ Lam.

Sát khí điên cuồng đó cuối cùng cũng chạm đến nơi yếu ớt nhất trong lòng Cổ Lam.

"Ta nhận thua, ta nhận thua!"

Cổ Lam hét to một tiếng.

Trọng tài Đại Yêu Vương ở phụ cận trong nháy mắt quét hai tay ra, một cỗ lực lượng nhu hoà quấn lấy Đại Miêu, đưa hắn sang một bên, hoá giải thế tấn công lần này.

Cổ Lam ngã xuống mặt đất, thở hổn hển.

Luận thương thế, hắn khẳng định không nghiêm trọng như Đại Miêu.

Lúc này, tay phải cùng cánh tay phải Đại Miêu đều bị gãy, xương sườn chỗ ngực gãy mấy cái liền, toàn thân bị máu tươi của mình nhuộm đỏ, nhưng khí tức hung hãn chỉ tăng chứ không giảm.

Giống như Đường Tam nói lúc trước, Sát Thần lĩnh vực rơi vào tay chiến sĩ chân chính như Đại Miêu hệt như hổ mọc thêm cánh.

Đây là lần đầu tiên Đại Miêu sử dụng Sát Thần lĩnh vực trên chiến trường, và nó đã thể hiện ra hung uy như vậy.

Lúc đầu hắn không sử dụng Sát Thần lĩnh vực mà để lực lượng của lĩnh vực thu lại trong cơ thể, không ngừng kích thích chính mình, để cho thân thể trở nên cường hãn hơn, cho nên hắn mới có thể kiên trì đến lúc này, kiên trì đến lúc dùng sát khí áp đảo đối thủ.

Trọng tài Đại Yêu Vương đỡ lấy Đại Miêu, giơ tay trái vẫn còn nguyên vẹn lên cao: "Sư Hổ tộc Đại Miêu, thắng!"

Trọng tài thậm chí không thèm nhìn Cổ Lam, ở trên chiến trường hèn nhát và không chiến đấu đến giây phút cuối cùng, tuyển thủ như vậy thì có gì đáng nhìn?

Lời tác giả: Tôi rất thích nhân vật Đại Miêu, vì chủng quần mà liều mạng dốc hết toàn lực.

Đây cũng là biệt danh một người bạn của tôi, hắn cũng là tác giả trứ danh, mọi người có thể đoán xem đó là ai.

Tập tiếp theo Tổ đình tinh anh đại tái sẽ kết thúc, một phần cao trào cũng sắp diễn ra.

Đường Tam có thể phò tá Mỹ công tử trở thành Thành chủ thành Gia Lý hay không?

Khổng Tước Đại Yêu Vương dựa vào đâu cho rằng Mỹ công tử có thể ngăn cản được Tinh Phượng Đại Yêu Hoàng?

Lời editor: Mình cũng rất thích nhân vật Đại Miêu này, mọi người thì sao?

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ, hẹn gặp lại ở quyển 10 vào ngày 26/1 nhé!

Lần này lại phải chia thành phần mới rồi, mình sẽ để link đến quyển 10 ở comment nhé! >.
 
Back
Top Dưới