Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [EDIT] ĐẶT CƠM HỘP Ở THẬP NIÊN 60

[Edit] Đặt Cơm Hộp Ở Thập Niên 60
Chương 51


Editor: Thienyetkomanhme

Anh đi tham gia quân ngũ cũng là do Hứa Thanh Thanh dốc hết sức ủng hộ, lúc đồng ý ở bên nhau, cũng suy xét đến tình huống tương lai, nên đâu trách anh.

Đương nhiên, nếu nói không cần anh ở bên cạnh, khẳng định là nói dối, bất quá anh cũng không có biện pháp về kịp.

"Này có gì mà xin lỗi, chỉ là tạm thời em không đi qua được......"

Hứa Thanh Thanh trấn an nói.

Thẩm Khang Bình nghe giọng nói ôn nhu của cô, trong lòng có loại cảm giác may mắn, may mắn lần đó bà cô tới cửa, may mắn mình xúc động nắm được cơ hội, càng may mắn là cuối cùng đã cưới được cô.

Hiện tại phí điện thoại rất đắt, mặc dù hai vợ chồng đều không sợ tốn tiền, cũng không nên chiếm dụng tài nguyên công cộng.

Điện thoại kết thúc, tâm tình Hứa Thanh Thanh không tồi, xoay người chậm rì rì đi về nhà, trong lòng bắt đầu tò mò trong bụng là trai hay gái.

Bất quá nghĩ đến ba nó cùng mình lớn lên đều khá đẹp mắt, bất luận giống ai đều dễ thương, cô cảm thấy sinh nam hay sinh nữ đều không sao cả.

Mà bên kia, Thẩm Khang Bình cúp điện thoại lại có chút hoảng loạn.

Nhân viên phòng thông tin thấy anh cúp điện thoại xong, giống ruồi bọ không đầu đi loạn linh tinh, nhịn không được hỏi: "Thẩm đoàn trưởng làm sao vậy?"

Thẩm Khang Bình muốn chia sẻ tin tức tốt, nhưng nhớ tới lời Hứa Thanh Thanh dặn, phải theo tập tục có thai chưa đủ ba tháng không thể ra bên ngoài, lại nghẹn trở về.

"Không có việc gì."

Nhìn bộ dáng của anh không giống không có việc gì, người phòng thông tin tự nhiên là không tin, bất quá Thẩm Khang Bình không cho bọn họ cơ hội hỏi kỹ, ném xuống này hai chữ cảm ơn đã chạy đi.

Rời khỏi phòng thông tin, Thẩm Khang Bình chạy tới chỗ người quen đánh cướp một hồi, lấy đủ các loại phiếu, phiếu sữa bột, phiếu vải, phiếu sữa mạch nha, phiếu đường đỏ ......

Tóm lại, chỉ cần trong lòng anh cảm thấy Hứa Thanh Thanh cần dùng, anh đều không buông tha.

Thẩm Khang Bình ở quân doanh vẫn luôn rất hào phóng, thức ăn Hứa Thanh Thanh gửi cho cũng chia cho mọi người không ít, cho nên nghe nói anh cần phiếu, mọi người tự nhiên cũng rất hào phóng.

Quân doanh chỉ lớn như vậy, ông bác nghe được động tĩnh nên lại đây hỏi hai câu.

Thẩm Khang Bình đối với bác ruột tự nhiên càng không khách khí, trừ bỏ phiếu, còn nhờ bác mua không ít thực phẩm dinh dưỡng.

Anh tự nhiên cũng không nói cho ông bác tin Hứa Thanh Thanh mang thai, nhưng ông bác nhìn các loại phiếu liền đoán được, lập tức còn kích động hơn anh, lại đánh cướp tới không ít thứ tốt tới.

Thẩm Khang Bình cầm phiếu đổi thành vật phẩm, toàn bộ gửi về cho Hứa Thanh Thanh, thậm chí còn cố ý gọi điện cho người quen trong huyện, phiền hắn đến lúc đó trực tiếp đưa đồ đến trong thôn.

Đầu tháng 5, Hứa Thanh Thanh nhận được một đống đồ trực tiếp đưa đến trong nhà, kinh ngạc qua đi, trong lòng tràn đầy ngọt ngào.

Có bàn tay vàng cô tự nhiên không thiếu thứ gì, đồ dùng ở siêu thị cái gì cũng có, nhưng chính mình mua lại khác vói tâm ý của anh.

Bất quá, chờ mở đồ ra, phát hiện chỉ riêng sữa bột đã có mười mấy vại, càng đừng nói thực phẩm dinh dưỡng khác, cô vẫn nhịn không được mắng thầm "đồ ngốc này".

Trong túi còn có không ít sữa mạch nha, Hứa Thanh Thanh không thích uống cái này, để bà Hồ uống, bà cũng không chịu uống.

Hứa Thanh Thanh nghĩ đến mấy người trong chuồng bò cần bồi bổ thân thể, dứt khoát cho bọn họ mấy hộp.

Chuồng bò vốn không lớn hiện giờ có bảy người ở, cũng may có Hứa Thanh Thanh âm thầm trợ giúp, cuộc sống cũng miễn cưỡng ổn định.

Người trong chuồng bò, trừ bỏ vài vị giáo viên giống lão Trình, còn có Hoàng đại phu am hiểu trung y, ban đầu chính là hắn phát hiện Hứa Thanh Thanh mang thai, cho nên người ở chuồng bò hiện giờ đều biết tình huống của cô.

Nhìn thấy cô tới, hai người phụ nữ duy nhất trong chuồng bò lập tức ra đón người, quan tâm tình huống của cô.

"Cháu khá tốt, gần đây cũng không có gì không thoải mái."

Hứa Thanh Thanh trừ bỏ lúc mới vừa phát hiện mang thai còn có chút nôn nghén, hiện tại xác thật hết thảy đều khá tốt.

Hoàng đại phu đi đến bắt mạch cho cô, xác định tình hình của cô không tồi, mọi người lúc này mới yên lòng.

Chờ biết được cô tới đưa sữa mạch nha cho bọn họ, lão Trình nói đầu tiên: "Mấy thứ này cho chúng ta uống cũng lãng phí, cháu nên để lại bồi bổ chính mình."

"Đúng vậy, rốt cuộc hiện tại cháu một người ăn cho hai người đó."

Hứa Thanh Thanh nghe vậy, giải thích nói: "Trong nhà cháu còn có rất nhiều sữa bột, đã đủ uống rồi."

So với sữa mạch nha, sữa bột càng là đồ hiếm, thời buổi này, chỉ có tiền có phiếu cũng không chắc mua được, còn phải có quan hệ mới có thể mua được.

"Chồng cháu gửi cho?"

Nhìn thấy Hứa Thanh Thanh gật đầu, lão Trình khen một câu: "Tên nhóc này không tồi, là người đáng tin cậy."

Đại khái là cảm thấy hoàn cảnh chuồng bò không tốt, lại hàn huyên hai câu, mọi người liền thúc giục cô về nhà.

Hứa Thanh Thanh rời đi , nói với bọn họ trong nhà còn có nhiều, kiên quyết để sữa mạch nha lại.

"Con bé này là một cô gái tốt."

"Vô nghĩa, học sinh tôi coi trọng có thể không tốt sao?"

"Cái gì mà học sinh của ông?

Rõ ràng là đệ tử của tôi!"

"Hai người đừng cãi nhau, cãi nhau cũng vô dụng, Thanh Thanh là học sinh của tôi."

Hứa Thanh Thanh rời đi, bọn họ trò chuyện trò chuyện, mấy người dạy học cho cô bỗng nhiên lại cãi nhau.

Người tới nơi này, đều đã trải qua quá nhiều cực khổ, thậm chí còn có người bị thân nhân cùng học sinh của mình phản bội.

Hứa Thanh Thanh xuất hiện, không chỉ giúp cải thiện cuộc sống vật chất cho bọn họ, mà càng thêm an ủi tâm lý bọn họ.

Lúc Hứa Thanh Thanh mang thai đủ ba tháng, cơ bản tất cả người trong thôn đều biết tin tức tốt này, sợ bọn nhỏ không hiểu chuyện va chạm ảnh hưởng tới cô, cho nên lớp học nhỏ cũng không cho cô dạy tiếp, mà cho mấy người thanh niên trí thức Lưu Tuyết tranh thủ nhàn rỗi dạy thay.

Kể từ đó, Hứa Thanh Thanh liền hoàn toàn rảnh rỗi, mỗi ngày trừ bỏ đi ra ngoài tản bộ, chính là đọc sách, luyện chữ.

Cũng may Thẩm Khang Bình biết cô mang thai, tuy rằng không thể trở về với cô, nhưng cứ rảnh là đều viết thư cho cô, hoặc tìm một ít tin tức thú vị gửi cho cô.

Cũng chính vì trong thôn không có điện thoại, nhận điện thoại đều phải đi lên trấn trên, nếu không Thẩm Khang Bình không chỉ viết thư, sợ là mỗi ngày đều phải gọi điện thoại về.

Mỗi lần Hứa Thanh Thanh nhận được thư đều đặc biệt vui vẻ, lúc hồi âm lại chia sẻ sự tahy đổi trong quá trình mang thai, cho hắn biết tình huống đứa nhỏ trong bụng.

Đều nói có đứa trẻ sinh ra là để đòi nợ, có đứa trẻ sinh ra là tới báo ân.

Đứa nhỏ trong bụng Hứa Thanh Thanh, đại khái là cái sau, thời gian mang thai một chút đều không quấy người, cô nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, nếu không phải bụng càng ngày càng to, thì không có cảm giác mang thai.

Thẩm Khang Bình nhận được thư, nhìn cô khen đứa bé trong bụng rất ngoan, một chút cũng không quấy người, trong lòng cũng thực vui vẻ.

Xuân đi thu tới, bụng Hứa Thanh Thanh giống như một khí cầu lớn, được thổi phồng lên.

Nhưng thật ra dáng người của cô không có quá nhiều thay đổi, chỉ có vẻ so với ngày thường mượt mà hơn một vòng, thoạt nhìn lộ ra nét hiền dịu của người mẹ.

Bên người có bà Hồ chiếu cố, mấy người Lưu Tuyết rảnh rỗi cũng sẽ tới chơi cùng, ngẫu nhiên ra cửa gặp người trong thôn cũng đều sẽ chăm sóc chút, cho nên toàn bộ thời gian mang thai của Hứa Thanh Thanh có thể nói là thập phần thoải mái.

Đương nhiên, duy nhất làm cảm xúc xuống thấp một chút chính là, buổi tối nằm ở trên giường ngủ không được, sẽ có chút nhớ Thẩm Khang Bình.

Tháng 11, cách ngày sinh dự tính còn có hơn hai mươi ngày, Hứa Thanh Thanh đã vào bệnh viện.

Thời buổi này, trên cơ bản không có ai sinh con mà vào bệnh viện, nghe nói rất nhiều phụ nữ mang thai vẫn làm việc theo lẽ thường, cho nên thường xuyên có nhiều đứa nhỏ được sinh ra bên đồng ruộng.

Nhưng làm một người hiện đại, lại là lần đầu mang thai sinh con, Hứa Thanh Thanh tự nhiên không dám trực tiếp sinh ở nhà.

Dù sao trong nhà có điều kiện, cô muốn đi bệnh viện, bà Hồ cũng tán đồng, lập tức liền tìm người trong thôn hỗ trợ đưa cô đến bệnh viện.

Đúng là bởi vì lúc này không có ai vào bệnh viện sinh con, cho nên mới không thiếu giường ngủ, nếu không đổi thành hiện đại, cách ngày dự sinh còn có lâu như vậy đâu được nằm viện?

Nằm mơ còn không có.

Đi vào bệnh viện, cảm xúc sợ hãi tiền sản của Hứa Thanh Thanh mới đỡ hơn một ít.

Cô vốn dĩ dễ thích ứng, sẽ tự an ủi mình, nghĩ đến hiện tại sợ cũng vô dụng, dù sao thời điểm tới nên như thế nào thì như thế đó sinh ra, đau cũng chỉ đau một ngày như vậy, chậm rãi bình ổn tâm tình xuống.

Đến bệnh viện cũng có chỗ tốt, đó chính là tiện gọi điện thoại.

Thẩm Khang Bình trên cơ bản mỗi ngày đều sẽ tận lực dành thời gian gọi điện cho cô, quan tâm tình huống của cô.

Như thế qua hơn mười ngày, bỗng nhiên có hai ngày không nhận được điện thoại của anh, Hứa Thanh Thanh không khỏi có chút mất mát, buổi tối nằm ở trên giường có chút ngủ không được.

Cô giơ tay vuốt bụng, nhịn không được suy nghĩ vì sao anh không gọi điện thoại, có phải lại có nhiệm vụ gì hay không......

Nghĩ nghĩ, cẳng chân cô bỗng nhiên có chút rút gân, không khỏi hô nhỏ một tiếng.

Đúng lúc này, đèn trong phòng đột nhiên sáng lên, ngay sau đó một bóng người bỗng nhiên đi tới mép giường, vẻ mặt quan tâm mà nhìn cô: "Thanh Thanh, em có chỗ nào không thoải mái?"

Hứa Thanh Thanh nhìn người đột nhiên xuất hiện, đôi mắt trợn tròn, thoạt nhìn có chút đáng yêu.

"Khang Bình?"

"Là anh, anh đã trở về."

Thẩm Khang Bình thấy sắc mặt cô đỏ ửng, thoạt nhìn khí sắc không tồi, lúc này mới yên lòng, ngay sau đó tầm mắt dừng ở trên bụng cô, muốn sờ lại có chút không dám.

Nghĩ đến lúc vào cửa mơ hồ nghe được tiếng hô nhỏ, anh hỏi lại: "Có phải có chỗ nào không thoải mái hay không?"

Kỳ thật vừa rồi cẳng chân cô chỉ bị rút một chút, lúc này chỉ hơi tê, bất quá vẫn chịu đựng được.

Nhưng mà, không biết có phải nhìn thấy anh hay không, Hứa Thanh Thanh bỗng nhiên liền trở nên yếu đuối, đáy mắt thậm chí còn nổi lên một tầng sương mù nhợt nhạt: "Cẳng chân đau, vừa rồi bị rút gân......"

Thẩm Khang Bình nhìn dáng vẻ này của cô, tim nhói lên, cúi đầu hôn một cái lên trán cô, ngồi xuống đuôi giường bắt đầu bóp chân cho cô.

Hứa Thanh Thanh ngay từ đầu còn ngắm anh, chậm rãi, được anh mát xa bất tri bất giác liền ngủ mất.

"Còn đau không?"

Thẩm Khang Bình mát xa hai chân một lần, nhẹ giọng hỏi.

Hỏi xong một lát cũng không nghe được câu trả lời, anh quay đầu liền phát hiện người đã ngủ rồi.

Thẩm Khang Bình đặt chân cô xuống đắp chăn đàng hoàng, lẳng lặng mà nhìn cô ngủ một hồi, ngay sau đó mới giơ tay, cách chăn thật cẩn thận chạm vào cái bụng tròn trịa.

Trong nháy mắt tay đụng tới bụng, người đàn ông đứng trước mưa bom bão đạn đều không đổi sắc mặt lại trực tiếp đỏ hốc mắt.

Ngày hôm sau, Hứa Thanh Thanh nửa mộng nửa tỉnh, ẩn ẩn cảm giác tối hôm qua giống như một giấc mộng.

Chờ cô mở mắt ra, nhìn đến người ngủ ở mép giường, mới phát hiện nguyên lai không phải mơ, mà là anh thật sự đã trở lại trước lúc cô sinh.

Thẩm Khang Bình trở về, hết thảy sinh hoạt của Hứa Thanh Thanh đều bị anh tiếp nhận, chiếu cố đến cẩn thận tỉ mỉ, ngay cả hộ sĩ chuyên nghiệp đều kém hơn anh.

Thậm chí còn có y tá trưởng nửa răn dạy nửa vui đùa với hộ sĩ phạm lỗi, làm các cô phải học Thẩm Khang Bình, một người đàn ông mà còn cẩn thận hơn các cô.

"Đúng rồi, anh đã nghĩ tên con chưa?"

Hôm nay, Hứa Thanh Thanh được anh đơ đi tản bộ trong hoa viên bệnh viện, đột nhiên hỏi.

"Thẩm Mộ Thanh."

Thẩm Khang Bình nói ra cái tên hắn nghĩ từ sớm, bất luận nam hay nữ đều dùng được.

Hứa Thanh Thanh nhẩm lại cái tên trong lòng một lần, lập tức phản ứng lại, trong lòng ngọt ngào nói không nên lời.

Cô kéo cánh tay anh, đang chuẩn bị thò lại gần hôn anh một cái, lại bỗng nhiên cảm giác được......

"Hình như em muốn sinh!"

Thẩm Khang Bình nghe được lời này, lại thấy cô đau đến chau mày, lập tức liền luống cuống, nhưng dù vậy, anh vẫn vội vàng bế cô vào bệnh viện.

Nguyên bản ở bệnh viện trừ bỏ bà Hồ, còn có thím Lưu cùng bà cô.

Chờ Thẩm Khang Bình về, thím Lưu cùng bà cô cảm giác không giúp được gì liền đi về trước.

Lúc này, theo Hứa Thanh Thanh tiến vào phòng sinh, chỉ có Thẩm Khang Bình và bà Hồ chờ ở bên ngoài.

Nhìn thấy anh gấp đến độ không ngừng xoay vòng vòng ngoài cửa, bà Hồ cũng có chút ngồi không yên theo, cuối cùng vẫn là hộ sĩ trực ban an ủi vài câu, khuyên bọn họ ngồi xuống chờ.

Đứa bé không làm mẹ mệt vào thời gian mang thai cũng không lăn lộn lúc sinh nở, mấy giờ sau liền thuận lợi sinh ra, tiếng khóc vang dội, tuyên cáo hắn đi vào thế giới này.

Hộ sĩ ôm đứa nhỏ ra, đều nhịn không được khen, nói đứa nhỏ này rất tri kỷ, thai đầu nhưng sinh rất thuận lợi.

Đó là một bé trai, mới vừa sinh ra đỏ rực, nhăn nhúm dúm dó, còn không nhìn ra là giống ba hay là giống mẹ.

Thẩm Khang Bình nhìn hắn một cái, liền quan tâm tình huống của vợ.

Hứa Thanh Thanh khá tốt, thậm chí người vẫn thanh tỉnh, sinh xong, tuy rằng còn có chút đau, nhưng cũng có loại cảm giác thả lỏng.

Cô cũng nhìn thấy nhiều đứa nhỏ mới sinh ở trong thôn, chờ nhìn đến con trai mình cũng không ngại xấu, ngược lại nhìn tay nhỏ, chân nhỏ, bộ dáng nho nhỏ của bé, cảm giác tâm đà mềm thành nước.

Thẩm Khang Bình ở bên cạnh cùng cô nhìn con trai, trong lòng càng loại cảm động nói không nên lời, đứa bé quá nhỏ, anh không dám chạm vào, vì thế cúi đầu hôn mẹ đứa nhỏ.

Bệnh viện rốt cuộc không phải chỗ nên ở lâu, sinh xong vài ngày, Hứa Thanh Thanh đã bị Thẩm Khang Bình bọc kín mít mang về nhà.

Biết cô bình an sinh hạ một bé trai, người trong thôn đều vui mừng thay cô, khen cô có phúc khí.

Bà Hồ cũng rất vui, lấy hết trứng gà tích từ sớm nhuộm đỏ chia cho người trong thôn.

Thẩm Khang Bình lần này khó khăn lắm mới được trở về mấy ngày nghỉ sinh cùng vợ, lại ở trong thôn với cô vài ngày rồi phải rời đi.

Cô còn phải ở cữ, đứa bé lại còn nhỏ, tự nhiên không có biện pháp đi cùng anh.

"Nếu là có thể thu nhỏ em cùng con mang đi thì tốt rồi."

Thẩm Khang Bình tiếc nuối ôm cô nói.

Nghe lời nói ấu trĩ của anh, Hứa Thanh Thanh ôm lại anh vỗ vỗ lưng anh: "Đừng nóng vội, chờ con lớn một chút em liền dẫn nó đi tìm anh, anh ở bộ đội phải biết tự chăm sóc lấy mình, nhớ nhà liền viết thư về."

"Em cũng phải chiếu cố hảo bản thân......"

Thẩm Khang Bình cũng dặn dò.

Thẩm Khang Bình đi rồi, Hứa Thanh Thanh rất thổn thức, thực mau lực chú ý đã bị con trai hấp dẫn mất.

Không thể không nói, trong nhà có thêm đứa nhỏ, cuộc sống tức khắc náo nhiệt hơn.

Hứa Thanh Thanh đặt nhũ danh cho con trai, là Mộc Mộc, cùng âm với tên bé.

Mộc Mộc là đứa nhỏ ngoan, ngày thường rất ít khóc nháo, hơn nữa có bà Hồ giúp đỡ, Hứa Thanh Thanh làm mẹ cũng tương đối bớt lo.

Nuôi con, cảm thấy thời gian trôi đặc biệt nhanh, giống như trong bất tri bất giác bé từ một nhóc dúm dó trở nên trắng trẻo mập mạp, biết xoay người, biết bò, biết bập bẹ kêu "mẹ", thậm chí bắt đầu học đi đường.

Mộc Mộc một tuổi, Thẩm Khang Bình rốt cuộc lại có một kỳ nghỉ dài hạn, nhìn con trai được nuôi béo tốt, anh kích động mà kéo cả mẹ cả con vào trong lòng ngực.

Mộc Mộc vốn dĩ là đứa nhỏ không sợ gì, bị ba ôm ấp hôn hít nâng lên cao, thực mau liền quen với ba, chỉ cần mẹ ở bên cạnh nhìn, cũng nguyện ý ngoan ngoãn để ba ôm.

"Nó thật ngoan."

Thẩm Khang Bình nhìn thằng bé trong lòng ngực, nghĩ đến mấy thằng nhóc nghịch ngợm ở bộ đội, nhịn không được khen.

Hứa Thanh Thanh nhìn anh ôm con như ôm bảo bối, động tác rất cẩn thận, cười cười tiến lên ôm nói: "Rất ngoan, bất quá có lẽ lớn hơn một chút liền biết nghịch ngợm."

"Con lớn lên giống em, da trắng, mắt to."

Thẩm Khang Bình nghĩ, chỉ với điểm này, chẳng sợ con về sau thật sự nghịch ngợm, mình đại khái cũng không nỡ giáo huấn.

Nhưng nếu thật sự quá nghịch, giống như mấy thằng nhóc trong bộ đội, không giáo huấn cũng không được.

Nghĩ đến chuyện này, Thẩm Khang Bình đã khó xử trước.

Hứa Thanh Thanh điểm cái mũi, cái miệng con trai nói: "Nơi này giống anh, còn có, con cũng có má lúm đồng tiền, cười rộ lên rất đáng yêu."

Mộc Mộc đại khái cho rằng mẹ đang chơi với mình, cảm thụ được ngón tay mềm mại của mẹ ở trên mặt mình, bỗng nhiên cười khanh khách, kêu một tiếng: "Mẹ!"

"Ơi!"

Hứa Thanh Thanh lên tiếng, cúi đầu hôn một cái lên khuôn mặt trắng nõn trên của on, ngay sau đó đã bị bé tặng lại một nụ hôn đầy mùi sữa.

Thẩm Khang Bình nhìn đến cô thơm con, trong lòng có chút hâm mộ, lúc cô định hôn lại, đem mặt thò lại gần đoạt nụ hôn này.

Ba ——

Một tiếng vang dội, khác với khuôn mặt mềm mại của con trai, làm Hứa Thanh Thanh không khỏi liếc anh một cái.

Thẩm Khang Bình thấy vậy, lộ ra biểu tình ủy khuất: "Hiện tại trong mắt em chỉ có con!"

Thấy anh lớn như vậy còn ghen với con trai, Hứa Thanh Thanh vừa tức giận vừa buồn cười.

Bất quá, lâu rồi anh mới trở về một chuyến, dù biết anh giả vờ, Hứa Thanh Thanh vẫn không nỡ để anh ủy khuất, giơ tay che mắt con trai, nhón mũi hôn một cái lên môi anh.

Thẩm Khang Bình tức khắc vừa lòng, đưa con trai cho cô nói: "Anh lên núi bắt một con gà rừng về hầm canh cho cà nhà uống."

Hứa Thanh Thanh thấy hôm nay thời tiết không tồi, dứt khoát nói: "Cùng đi đi."

Thấy cô muốn mang con trai đi theo, Thẩm Khang Bình nghĩ không đi sâu vào núi cũng không có việc gì, vì thế gật đầu đồng ý.

Ra cửa, Thẩm Khang Bình liền ôm con trai vào trong lòng ngực, một tay ôm con trai, một tay nắm tay cô.

Một nhà ba người vừa nói chuyện phiếm vừa đi lên núi, ngẫu nhiên có người nhìn thấy bọn họ chào hỏi qua, đều nhịn không được lộ ra nụ cười.

Thẩm Khang Bình trở về, Hứa gia càng thêm náo nhiệt, trong nhà mỗi ngày đều là hoan thanh tiếu ngữ.

Con trai cũng hơn một tuổi, lúc này Thẩm Khang Bình rời đi, vốn dĩ định thuận tiện đón hai mẹ con đi bộ đội.

Bất quá, Hứa Thanh Thanh nghĩ đến sắp khôi phục thi đại học, cảm thấy còn không bằng chờ thi xong rồi trực tiếp đi tìm anh.

Thẩm Khang Bình hiện giờ bị điều tới phụ cận Kinh Thị, Hứa Thanh Thanh có tự tin mình có thể thi đậu đại học Kinh Thị.

Từ đầu năm 1976, ở chuồng bò liền lục tục có người được sửa lại án xử sai về nhà, các giáo sư trước lúc đi, đều không quên nhắc nhở Hứa Thanh Thanh, bảo cô không nên từ bỏ chuyện học tập.

Theo sau, giáo sư Triệu trở lại Kinh Thị còn viết thư cho cô, nhắc nhở cô có lẽ thi đại học sẽ khôi phục.

Hiện giờ, Hứa Thanh Thanh cũng có lý do nói với Thẩm Khang Bình.

Thẩm Khang Bình nghe xong ý định của cô, tuy rằng có chút luyến tiếc, nhưng vẫn đồng ý.

Lần này trở về, Thẩm Khang Bình còn cố ý tìm chút tư liệu ôn tập gửi về, dùng hành động biểu đạt mình rất ủng hộ cô.

Mùa xuân năm 1977, vị Hồ giáo sư cuối cùng ở chuồng bò cũng đã rời đi.

Lúc người đầu tiên là giáo sư Ngô rời đi, mọi người liền biết, thế đạo đã thay đổi, người ở chuồng bò muốn xoay người.

Đồng thời, cũng là lúc này, bọn họ mới kinh ngạc phát hiện, Hứa Thanh Thanh thế nhưng có quan hệ không tồi với người ở chuồng bò.

Người trong thôn còn đỡ, bọn họ đối với chuyện thế giới bên ngoài biến hóa không mẫn cảm, nhiều nhất chính là cảm thán Hứa Thanh Thanh thiện lương, hảo tâm có hảo báo.

Nhóm thanh niên trí thức lại rất hâm mộ Hứa Thanh Thanh, đặc biệt là Vương Duyệt Duyệt, hận không thôi, càng hối hận chính mình không bắt lấy cơ hội tốt như vậy.

Từ đó về sau, đãi ngộ của người ở chuồng bò dần dần tốt lên, Hứa Thanh Thanh cũng có thể quang minh chính đại đi lại cùng bọn họ, ngẫu nhiên còn sẽ mang bọn Lưu Tuyết theo chân bọn họ học tập.

Lúc giáo sư Hồ cũng phải rời đi , Hứa Thanh Thanh mang theo mấy người thanh niên trí thức cùng người trong thôn tiễn ông.

"Ta đi rồi, mấy đứa cũng không được bỏ bê học tập, nếu có cái gì không hiểu, có thể gọi điện thoại......"

Trước lúc đi giáo sư Hồ còn không quên công đạo.

Hứa Thanh Thanh gật đầu: "Ngài yên tâm, chúng cháu biết rồi."

Chờ tiễn người đi rồi, trên đường trở về, Lưu Tuyết nhịn không được nói: "Bọn họ đều trở về, chúng ta có phải cũng có khả năng trở về hay không?"

Từng có lúc cô cũng do dự tìm một người tốt trong thôn để gả, nhưng không gặp được người thích hợp, cuối cùng vẫn không muốn tạm chấp nhận.

Bản thân cô còn lớn hơn Hứa Thanh Thanh mấy tuổi, người trong nhà thấy cô chưa gả chồng, ngay từ đầu còn thúc giục, sau lại bắt đầu viết thư tới mắng chửi.

Lưu Tuyết gần đây đã bắt đầu có chút dao động, nghĩ nếu chọn một người không tệ để gả vậy mấy năm kiên trì không muốn tạm bợ thì tính cái gì?

Liền lại có chút do dự.

"Học tập cho tốt, ngày đó cũng không còn xa."

Hứa Thanh Thanh vỗ bả vai cô.

Lưu Tuyết nhìn cô, cuối cùng gật đầu.

Tháng 10 năm 1977, tin tức khôi phục thi đại học giống như một đạo sấm sét, nổ vang trên cả nước.

Tin tức truyền tới thôn Dương Thụ, nhóm thanh niên trí thức vui quá mà khóc, biết được tin lần đầu tiên khôi phục thi đại học vào một tháng sau, đều bắt đầu nắm chặt thời gian nhờ người trong nhà gửi tư liệu ôn tập tới.

Đại đội trưởng biết tin tức này, thương lượng cùng cán bộ đại đội và cácc thôn dân, quyết định để nhóm thanh niên trí thức chuyên tâm ôn tập, không cần làm việc nữa.

Nhóm thanh niên trí thức biết được tin tức, trong lòng thập phần cảm kích, chờ Hứa Thanh Thanh lấy tư liệu ôn tập chia sẻ cùng bọn họ, càng cảm thấy may mắn được phân tới thôn Dương Thụ.

Đại khái là chịu ảnh hưởng từ Hứa Thanh Thanh, mở một lớp học nhỏ ở trong thôn, thanh niên trí thức ở thôn Dương Thụ ngày thường vốn dĩ không bỏ bê học tập, lúc này bầu không khí học tập càng sôi nổi hơn.
 
[Edit] Đặt Cơm Hộp Ở Thập Niên 60
Chương 52


Editor: Thienyetkomanhme

Một tháng ôn tập trôi qua đầy khẩn trương, người tham gia thi đại học đều bắt đầu tăng tốc học tập.

Cuối tháng 11, thời tiết lạnh lẽo, cách kỳ thi đại học càng ngày càng gần.

Ngày thi đại học, trời còn chưa sáng, rất nhiều thanh niên trí thức muốn tham gia thi đại học liền xuất phát từ trong thôn tới trường thi.

Gió lạnh thổi không ngừng, nhưng trong lòng nhóm thanh niên đi đường, hoặc đi xe đạp, hoặc ngồi trên xe ngựa lại nhiệt huyết sôi trào.

Hứa Thanh Thanh vừa tham gia xong thi đại học ngay trước lúc xuyên không, lẽ ra có thể dùng tâm thế bình thường đối mặt với lần thi đại học này, nhưng không biết có phải bị ảnh hưởng bởi đám người Lưu Tuyết hay không, cô cũng có chút kích động, khẩn trương.

Lần thi đại học này không nghiêm như ở hiện đại, cũng không nhiều khoa lắm lắm, đề thi với cô cũng không tính là khó.

Tiến vào trường thi, Hứa Thanh Thanh nhìn bài thi, cô chậm rãi thả lỏng lại.

Thi đại học sau kết thúc, Hứa Thanh Thanh liền không muốn nghĩ tới kết quả nhiều, mà nghĩ có thể thu thập hành lý trước, chờ kết quả ra liền có thể đi tìm Thẩm Khang Bình.

"Thanh Thanh, chị lo quá, vạn nhất không thi đậu phải làm sao bây giờ?"

Lưu Tuyết kéo cánh tay cô, hiện tại cả người vẫn khẩn trương như cũ.

Trong nhóm thanh niên trí thức, thành tích của cô cũng tính là tốt, Hứa Thanh Thanh cảm thấy việc thi đậu khẳng định không thành vấn đề.

"Chị khẳng định có thể thi đậu."

Hứa Thanh Thanh nói xong, lại nói chuyện với mấy thanh niên trí thức tới so đáp án, thực mau liền cùng bọn họ trở lại trong thôn.

Mấy ngày kế tiếp, trong chờ đợi kết quả thi đại học, thời gian chậm rãi trôi đi.

Hứa Thanh Thanh vốn dĩ cho rằng khả năng phải chờ đến sang năm sau mới có kết quả, không nghĩ tới cuối năm trong huyện liền có người lại đây, tuyên bố một tin tức tốt —— cô thi đứng nhất toàn tỉnh!

"Ai u!

Nếu như ngày xưa, thì chính là Trạng Nguyên đúng không?"

"Thanh Thanh thông minh từ nhỏ, nếu không phải lúc trước không tổ chức thi, thì đã sớm là sinh viên rồi."

"Đúng vậy, cũng may hiện tại cũng không muộn!"

"Tôi đã sớm biết, Thanh Thanh khẳng định có thể thi đậu."

"Thật cho thôn Dương Thụ chúng ta mặt mũi!"

"Nhà ai còn có pháo, chuyện vui lớn như vậy hỉ phải đốt pháo."

Người trong thôn biết được tin tức tốt này sau, cao hứng như mình thi đậu, đặc biệt là mấy người bà cô, cười đến mức không thấy mắt.

Nhóm thanh niên trí thức đối với chuyện này không phải đặc biệt kinh ngạc, chỉ là trong lòng không tránh được có chút hâm mộ.

Lãnh đạo trong huyện cũng rất cao hứng, rốt cuộc đây là chuyện làm vẻ vang huyện mình, chẳng những khen ngợi Hứa Thanh Thanh, còn phát tiền thưởng.

Người trong huyện giao lưu cùng Hứa Thanh một hồi, lại chụp một bức ảnh rồi mới rời đi.

Chờ bọn họ rời đi, trong thôn càng thêm náo nhiệt, đại đội trưởng đề nghị phải chúc mừng hẳn hoi.

Hứa Thanh Thanh cảm thấy không cần thiết, nhưng thấy bọn họ vui vẻ, nghĩ hai ngày này vốn dĩ tới điểm giết heo, rốt cuộc không để mọi người mất hứng.

Thành tích đứng nhất tỉnh, khẳng định có thể vào đại học Bắc Kinh.

Cô gọi điện cho Thẩm Khang Bình, Hứa Thanh Thanh liền chia sẻ tin tức tốt này: "Thành tích của em có rồi, đứng nhất toàn tỉnh, khẳng định có thể vào đại học Bắc Kinh......

Chờ sang năm mới liền mang Mộc Mộc với bà đi tìm anh."

Mộc Mộc còn nhỏ, khẳng định cần người chiếu cố, chờ tới Kinh Thị Hứa Thanh Thanh lại phải đi học, cho nên đã hỏi ý kiến bà Hồ, bà quyết định cùng đi.

Bà Hồ không có con cái, hiện giờ coi Hứa Thanh Thanh như cháu gái ruột, đối với Mộc Mộc càng coi như bảo bối, đương nhiên luyến tiếc tách ra, trên cơ bản Hứa Thanh Thanh vừa hỏi liền đồng ý đi.

Thẩm Khang Bình nghe được tin tức tốt, vui sướng: "Thật tốt quá, đáng tiếc gần đây anh không có phép, bằng không sẽ trở về đón em."

"Lên xe có người đưa đi, an không cần đi lại một chuyến, chờ lúc em đến nhớ tới đón là được."

Đại khái là nghĩ đến sắp được nhìn thấy anh, trong thanh âm Hứa Thanh Thanh đều lộ ra vui vẻ.

"Được, đến lúc đó anh tự mình lái xe đi đón mọi người."

Lại hàn huyên với cô một lát, Thẩm Khang Bình mới nhớ tới hỏi: "Mộc Mộc đâu?"

"Trời lạnh nên không dám dẫn nó ra ngoài, lúc em ra cửa thì con mới vừa ngủ."

Mộc Mộc ngoan thì ngoan, nhưng có chút dính người, nếu nó tỉnh, Hứa Thanh Thanh cũng không dễ dàng đi như vậy.

Hai vợ chồng tiếp tục nói chút việc nhà mới cúp điện thoại, trên mặt đều mang theo tươi cười.

"Ui, Thẩm đoàn trưởng, đây là gặp chuyện vui vẻ gì, cười đến vui vẻ như vậy?"

Người trong phòng thông tin nhìn thấy hắn cúp điện thoại còn đứng tại chỗ cười rộ lên, nhịn không được hỏi.

"Vợ tôi thi đậu đại học Bắc Kinh, sang năm sẽ tới đây." trong giọng nói Thẩm Khang Bình lộ ra một chút khoe khoang.

"Đại học Bắc Kinh?

Hoắc!

Vậy thành tích chắc rất tốt!"

"Cũng không tồi, đứng nhất toàn tỉnh."

Thi đậu đại học Bắc Kinh thì thôi, còn đứng nhất toàn tỉnh, người phòng thông tin lập tức kinh ngạc, ngay sau đó sôi nổi chúc mừng.

Bộ đội có chút tin tức mới mẻ gì đều truyền rất nhanh, không bao lâu, vợ Thẩm đoàn trưởng tham gia thi đại học, đứng nhất toàn tỉnh thi đậu đại học Bắc Kinh được truyền khai.

Thẩm Khang Bình lớn lên đẹp trai, tuổi còn trẻ đã làm đoàn trưởng, còn có một ông bác ruột như vậy, các cô gái đoàn văn công coi trọng hắn có không ít.

Phía trước hắn đột nhiên chạy về quê lấy vợ, trong lòng các cô liền ảo não vô cùng, ngầm nói hắn ngốc, thế nhưng tìm một cô gái nông thôn.

Lúc này, nghe nói cô gái nông thông trong lòng các cô thế nhưng thi đậu đại học Bắc Kinh, còn là Trạng Nguyên tỉnh, các cô đều không muốn tin.

Nhưng có đầu óc liền biết, loại chuyện này, vợ chồng Thẩm Khang Bình không cần thiết phải nói dối, vì thế các cô chỉ có thể trộm nói thầm, vợ Thẩm đoàn trưởng khẳng định xấu, rốt cuộc trời cao công bằng, không có khả năng cho một người có cái đầu thông minh không thể lại có cả một gương mặt xinh đẹp.

"Thông minh thì thế nào, lớn lên xấu, cô ta không biết xấu hổ đứng cạnh Thẩm đoàn trưởng sao?"

Có người nói chuyện phiếm, lén nói.

Mùa xuân năm 1978, thời tiết dần trở nên ấm áp, Hứa Thanh Thanh mang theo con trai và bà Hồ chuẩn bị xuất phát đi Bắc Kinh.

Phòng ở cô nhờ nhà hàng xóm, mẹ Nhị Cẩu Tử hỗ trợ trông nom, lương thực không mang đi được đưa cho bà lão goá bụa trong thôn, một ít sách giáo khoa cùng tư liệu ôn tập thì để lại cho nhóm thanh niên trí thức.

Nhóm thanh niên trí thức trong thôn, như Lưu Tuyết nhận được thư thông báo trúng tuyển đã thu thập đồ đạc về nhà, từ đây trời cao mặc chim bay, biển rộng tùy cá lội.

Còn người không thi đậu thì tại tiếp tục ôn tập, chờ đợi mùa hè năm nay thi đại học lần thứ hai.

Ngày rời đi, các thôn dân cùng nhóm thanh niên trí thức ở lại đi đến cửa thôn tiễn bọn họ.

"Ở bên ngoài phải biết tự chiếu cố chính mình, nếu nhóc Thẩm dám khi dễ cháu, liền trở về nói với chúng ta."

"Thôn chúng ta khó lắm mới có một người làm công tác văn hoá, tới đại học phải học tập thật tốt."

"Trong nhà không cần cháu nhọc lòng, sẽ có người trông nom."

"Đi ra ngoài cũng đừng quên chúng ta, rảnh nhớ trở về thăm."

"Rảnh liền viết thư, gọi điện thoại cho chúng ta, cũng nói cho chúng ta biết đại học Bắc kinh trông như thế nào."

"Cháu và Thẩm Khang Bình đều là đứa nhỏ tốt, về sau ở bên ngoài phải sống cho tốt......"

Người trong thôn, càng lớn tuổi càng thích giảng đạo lý với tiểu bối, dạy bọn nhỏ làm người làm việc tốt.

Hứa Thanh Thanh biết bọn họ đều có ý tốt, nhưng ngẫu nhiên cũng ngại bọn họ nói nhiều.

Nhưng mà hôm nay, nghe bọn họ một câu lại một câu dặn dò, Hứa Thanh Thanh lại cực kỳ kiên nhẫn, thẳng đến khi bọn họ nói xong mới mở miệng: "Cháu biết, mọi người cũng phải chiếu cố chính mình, có thời gian cháu sẽ chụp một ít ảnh Bắc Kinh về cho mọi người xem......

Trong thôn vẫn phải để bọn nhỏ đi học, nếu có thể, tốt nhất trực tiếp xây một trường học nhỏ ở thôn chúng ta."

Hứa Thanh Thanh nói xong, lấy tiền thưởng của huyện, trấn trên cho cô khi thi đứng nhất toàn tỉnh ra, thêm một chút tiền của mình giao cho đại đội trưởng.

"Trường học nên xây, nhưng sao có thể để cháu bỏ tiền."

Đại đội trưởng xua tay nói.

"Đây là một chút tâm ý của cháu, nhiều năm như vậy ít nhiều đều được người trong thôn chiếu cố, giờ phải rời đi, cháu cũng muốn làm chút việc cho thôn."

Hứa Thanh Thanh nói xong, kiên trì đem tiền nhét vào tay đại đội trưởng, ngay sau đó ôm con trai cùng bà Hồ lên xe.

Xe là Thẩm Khang Bình tìm quan hệ nhờ cậy, trực tiếp đến trong thôn đón bọn họ đưa đến ga tàu hỏa.

Bọn họ lên xe, xe liền trực tiếp rời đi.

Người trong thôn thấy Hứa Thanh Thanh trước khi rời đi còn không quên trong thôn, có người một bên khen "đứa nhỏ ngoan" một bên hốc mắt có chút hồng.

Thẳng đến khi ô tô đi xa, tới bóng dáng cũng không nhìn thấy, mọi người mới chậm rãi tản ra.

Trong bất tri bất giác, Hứa Thanh Thanh ở thôn Dương Thụ sinh sống mười mấy năm, nơi này tựa như quê hương của cô, "nhà" tuy rằng không có cha mẹ, nhưng trong thôn có rất nhiều trưởng bối yêu thương cô như cha mẹ.

Hứa Thanh Thanh nhìn xuyên qua cửa sổ xe nhìn thôn trang dần dần biến mất ở trước mắt, trong lòng bỗng nhiên sinh ra chút luyến tiếc.

Mộc Mộc được cô ôm trong lòng không biết có phải nhận thấy cảm xúc của cô hay không, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, vươn tay nhỏ sờ sờ mặt cô, thấy cô rũ mắt nhìn qua, nãi thanh nãi khí mà kêu: "Mẹ."

Hứa Thanh Thanh cúi đầu thơm bé, tâm tình tốt hơn một ít.

Từ huyện An ngồi xe lửa đến Bắc Kinh, tổng cộng phải ngồi hơn mười tám tiếng, cũng may Thẩm Khang Bình nhờ người hỗ trợ mua vé giường nằm, nếu không bọn họ già già trẻ trẻ, sợ là ngồi tới nôn.

Mặc dù là giường nằm, ở trên xe lâu như vậy cũng rất khó chịu, điều may mắn duy nhất chính là tuyến xe này thẳng tới Bắc Kinh, không cần đổi xe.

Buổi chiều bốn giờ lên xe lửa, thẳng đến hơn 10 giờ sáng ngày hôm sau mới tới nơi.

Hứa Thanh Thanh từ trên xe xuống, có loại cảm giác rốt cuộc đã tới nơi đến chốn.

Bọn họ có không ít đồ, đi mấy lượt mới dọn xuống xe được, Hứa Thanh Thanh vốn đang có chút đau đầu không biết làm thế nào, ngay sau đó liền nghe được một tiếng gọi quen thuộc ——

"Thanh Thanh!"

Cô ngẩng đầu, liền nhìn thấy Thẩm Khang Bình một thân quân trang từ nơi không xa chạy tới, chờ phản ứng lại, đã bị anh ôm vào trong ngực.

Vốn tưởng rằng anh sẽ chờ ở cửa trạm, Hứa Thanh Thanh rất kinh hỉ, duỗi tay ôm lại, nếu không phải còn nhớ rõ đây là nơi công cộng, hận không thể trực tiếp hôn hắn hai cái.

"Xin chào chị dâu!"

Cấp dưới của Thẩm Khang Bình cơ hồ không có ai gặp qua Hứa Thanh Thanh, lần này rốt cuộc gặp mặt cô, một mặt cảm thán đoàn trưởng bọn họ có phúc khí, một mặt trộm làm mặt quỷ vì hành vi không rụt rè của đoàn trưởng.

Hứa Thanh Thanh lúc này mới phát hiện anh còn mang theo người tới đây, vội đẩy anh ra, giơ tay vuốt tóc, đối với một đám thanh niên đều mặc quân trang gật đầu ý bảo: "Xin chào mọi người."

"Nha!

Đây là con trai đoàn trưởng sao, lớn lên cũng thật đẹp!"

Bỗng nhiên, có người phát hiện bé trai đang được bà Hồ ôm, không khỏi khen nói.

Nghe vậy, lực chú ý của mọi người lập tức chuyển tới trên người Mộc Mộc.

"Mộc Mộc, chào chú đi."

Hứa Thanh Thanh sờ sờ đầu con trai nhẹ giọng nói.

Mộc Mộc mở to đôi mắt tròn xoe nhìn bọn họ mới kêu: "Chú!"

"Thật ngoan!"

"Quá đáng yêu, so với cháu trai tôi còn đáng yêu hơn."

"Được rồi, nhanh chuyển đồ vật chuẩn bị trở về!"

Thẩm Khang Bình bị bọn họ quấy rầy, ngữ khí tức khắc trở nên nghiêm túc.

Hôm nay vừa lúc được nghỉ ngơi, Thẩm Khang Bình vốn dĩ chỉ định mang hai người lại đây hỗ trợ, ai ngờ lại kéo theo mấy tên tới xem náo nhiệt.

Biết đoàn trưởng vốn dĩ không vui khi nhiều người đi cùng như vậy, bọn họ thông minh mà chạy nhanh dọn hành lý đem ra cửa, để lại không gian cho một nhà.

"Nhờ người hỗ trợ còn hung dữ như vậy."

Hứa Thanh Thanh cảm ơn còn không kịp nói, bọn họ đã cướp hành lý chạy xa, cô chỉ có thể quay đầu nhìn về phía Thẩm Khang Bình.

Bất quá, bộ dáng nghiêm túc của hắn , vẫn là lần đầu Hứa Thanh Thanh thấy, cảm thấy rất soái.

bBểu tình Thẩm Khang Bình nháy mắt mềm xuống, một bên nhận con trai từ tay bà Hồ, một bên nắm tay vợ.

Rời khỏi ga tàu hỏa, bên ngoài có hai chiếc xe quân đội, Hứa Thanh Thanh theo anh lên xe, thực mau liền đến khu nhà bộ đội.

Xe ngừng ở cửa một chút để kiểm tra theo lệ thường, trực tiếp chạy đến sân nhà bọn họ.

"Thế nào, em thích không?"

Thẩm Khang Bình nắm tay cô xuống xe hỏi.

Hứa Thanh Thanh đại khái nhìn qua rồi gật đầu nói: "Khá tốt."

Phòng ở xác thật không tồi, tổng cộng có hai tầng, phía trước có sân, giếng nước, mái nhà có sân thượng có thể phơi chăn.

Binh lính hỗ trợ chuyển hành lý dọn vào nhà cũng không lập tức rời đi, mà là lưu lại hỗ trợ thu thập một chút.

Hứa Thanh Thanh thấy bọn họ bận rộn trong ngoài, làm cô không có gì để làm, vì thế mở miệng nói: "Đợi lát nữa mọi người lưu lại ăn một bữa cơm đi."

Ngay từ đầu bọn họ còn có chút do dự, chờ Thẩm Khang Bình mở miệng, lúc này mới vô cùng cao hứng mà đồng ý.

"Anh chơi với con, em đi nấu cơm với bà."

Hứa Thanh Thanh dặn Thẩm Khang Bình một câu, cùng bà Hồ đi vào phòng bếp.

Biết bọn họ tới ở đây, Thẩm Khang Bình đã mua đủ hết nồi, chén, gáo, bồn cùng dầu, muối, gia vị, trong phòng bếp thậm chí có cả gạo và rau dưa.

Hứa Thanh Thanh mang theo không ít thịt khô, lạp xưởng, cá khô từ nhà, còn có nấm, thổ sản vùng núi phơi khô linh tinh, lúc này đều lấy ra bắt đầu nấu cơm.

Đại khái là cảm thấy còn thiếu ít món tươi, Hứa Thanh Thanh còn đi vào trong phòng, mua ót thịt heo tươi ở siêu thị.

Bà Hồ chỉ cho rằng Thẩm Khang Bình đã chuẩn bị từ trước, cũng không có nghĩ nhiều.

Thẩm Khang Bình không quản chuyện trong phòng bếp, ôm con trai đứng ở cửa phòng bếp, nhìn thân ảnh bận rộn của Hứa Thanh Thanh, trong lòng thỏa mãn nói không nên lời.

Nhìn cô, Thẩm Khang Bình lại cúi đầu nhìn về phía con trai đang chơi cúc áo trong lòng ngực: "Gọi ba."

Mộc Mộc ngẩng đầu nhìn anh, chớp đôi mắt không nói chuyện.

"Gọi ba......

Ba."

Cảm thấy con trai đại khái là thật lâu không gặp nên quên, Thẩm Khang Bình thả chậm tốc độ nói dạy bé.

"Ơi!"

Mộc Mộc bỗng nhiên ngửa đầu đáp.

Thẩm Khang Bình: "......"

Hắn nhìn vẻ mặt vô tội của con trai, ngây người trong chớp mắt liền nghe được tiếng cười truyền ra từ phòng bếp.

Hứa Thanh Thanh thấy anh nhìn qua, ngữ khí bỡn cợt: "Anh gọi ai là ba thế?"

Thẩm Khang Bình lộ ra biểu tình bất đắc dĩ, cúi đầu dùng đầu chỉ đầu nhỏ của con trai.

"Ha ha ha......"

Cảm giác ba đang chơi đùa với mình, Mộc Mộc tức khắc cười rộ lên, cười cười bỗng nhiên kêu một tiếng, "Ba ......"

Nghe một tiếng này, Thẩm Khang Bình ngẩng đầu, nhìn Hứa Thanh Thanh cười.

"Đúng rồi, cần gọi bác qua ăn cơm không?"

Xoay người tiếp tục nấu cơm, Hứa Thanh Thanh đột nhiên nhớ tới.

Thẩm Khang Bình một bên đùa với con trai một bên nói: "Bác có việc, gần đây không ở bộ đội."

Hai vợ chồng nói chuyện phiếm, trong phòng bếp đã bắt đầu có mùi hương bay ra.

Cơm trưa thập phần phong phú, có lạp xưởng chưng cơm, xương sườn kho, canh thịt khô củ cải, cá kho, rau xanh xào nấm, ớt cay xào trứng, cà rốt xào thịt, còn có trứng chưng thịt bằm dành riêng cho Mộc Mộc.

Tay nghề bà Hồ vốn dĩ tốt, Hứa Thanh Thanh theo bà học một thời gian, hiện giờ trù nghệ cũng không tệ lắm, hơn nữa dám bỏ gia vị, đồ ăn lên bàn,mấ người lại đây hỗ trợ thiếu chút nữa chảy nước miếng.

"Ăn ngon thật!"

"Xương sườn quá thơm!"

"Cá thật đậm đà, ăn ngon quá!"

Chờ bắt đầu ăn, mọi người khen không dứt miệng.

Hương vị đồ ăn xác thật rất ngon, nhưng đối với Thẩm Khang Bình mà nói, anh càng hưởng thụ cảm giác cả nhà quây quần cùng ăn cơm.

Một bữa cơm xuống dưới, anh cũng không ăn nhiều, một lòng chăm lo vợ con, gắp một miếng thịt cho vợ, bón thìa canh cho con trai, nụ cười trên mặt lộ không khép lại.

Cơm nước xong, mọi người mang theo vẻ mặt thỏa mãn rời khỏi Hứa gia, ngay sau đó lại tìm người quen khoe khoang.

Vì thế rất mau, hầu hết người trong bộ đội đều biết, vợ Thẩm đoàn trưởng tức mang theo con trai tới bộ đội, nghe nói làm người rất hào phóng, đồ ăn làm cũng không tồi, đặc biệt là, cô lớn lên còn đặc biệt xinh đẹp.

Người đoàn văn công nghe được tin tức, mấy người phía trước lén nói cô lớn lên xấu có điểm không tin, vì thế muốn tìm cơ hội đi nhìn mặt cô.

Nhưng mà, Hứa Thanh Thanh rất bận, phải bố trí nhà ở, lại phải đến đi trường học báo danh, đâu phải các cô muốn gặp là có thể gặp.

Đại khái là trước đây ở trong thôn thường xuyên dạy học cho bọn nhỏ, Hứa Thanh Thanh ngay từ đầu từng có ý niệm làm giáo viên, về sau đi theo các giáo sư trong chuồng bò học không ít thứ, phát hiện chính mình có thiên phú trên phương diện nghiên cứu khoa học, lại nghĩ đến ngẫu nhiên sẽ quay được ít thứ đáng giá nghiên cứu trong đĩa quay ở ứng dụng cơm hộp, cô cuối cùng vẫn quyết định đóng góp một phần lực vì tương lai phát triển của quốc gia.

Giáo sư Triệu ở chuồng bò lúc trước vừa lúc nhậm chức ở đại học Bắc Kinh, Hứa Thanh Thanh nhập học, thật ra có thể tiếp tục theo ông học tập.

Ngày khai giảng, Thẩm Khang Bình mang theo con trai đưa vợ đến trường học.

Kiếp trước Hứa Thanh Thanh mới vừa thi đại học xong, còn không có kịp học đại học đã xuyên qua, nhiều ít có chút tiếc nuối, lúc này bước vào trường đại học, tâm tình có chút khó có thể hình dung.

Trong trường học đã có không ít học sinh, đụng tới một nhà ba người, đều sẽ nhịn không được nhìn nhiều chút.

Thẩm Khang Bình nhận thấy ánh mắt người chung quanh, đặc biệt là thấy tầm mắt của một số nam sinh trẻ, theo bản năng kéo Hứa Thanh Thanh về bên người mình.

"Làm sao vậy?"

Đang thưởng thức hoàn cảnh vườn trường Hứa Thanh Thanh nghiêng đầu nhìn về phía anh.

Thẩm Khang Bình lắc đầu chưa nói cái gì, chờ cô báo danh xong, cùng co đi đến ký túc xá mới nhịn không được hỏi: "Có thể không ở trường học được không?

Anh muốn em ở trong nhà, mỗi ngày anh có thể bớt thời giờ đón em tan học."

Rốt cuộc cô cũng ở gần, Thẩm Khang Bình thật sự không muốn tách ra.

"Em cũng muốn, nhưng học kỳ đầu tiên đại khái không có khả năng, chờ học kỳ sau em sẽ tận lực tranh thủ, bất quá dù không được, ít nhất đến cuối tuần cũng có thể về nhà, kỳ thật cũng khá ổn......"

Ký túc xá đại học Bắc Kinh sáu người một phòng, lúc Hứa Thanh Thanh đến ký túc xá, những người khác đã ở bên trong.

Trong ký túc xá, mọi người đang thu thập đồ vật nghe được tiếng bước chân, quay đầu liền lộ ra biểu tình kinh diễm.

"Bạn cũng ở phòng này sao?"

Một có gái tóc ngắn có tính cách tương đối hướng ngoại hỏi Hứa Thanh Thanh.

Hứa Thanh Thanh gật gật đầu, người trong ký túc xá tự giới thiệu, quay đầu nhìn Thẩm Khang Bình nói: "Được rồi, anh để đồ vật xuống rồi mang Mộc Mộc về nhà đi, kế tiếp em có thể tự mình làm."

Thẩm Khang Bình lại không đồng ý, đưa con trai trong lòng ngực giao cho cô, bỏ hành lý trên lưng xuống, giúp cô sửa soạn giường đệm, động tác nhanh nhẹn, tùy tay gấp chăn thành một miếng đậu hủ.

Hứa Thanh Thanh ôm con trai ngồi ở một bên nhìn anh, bên môi mang theo ý cười.

Giúp cô thu thập tất cả xong, Thẩm Khang Bình mới nhận lại cpn trai, lại dặn dò cô vài câu mới chịu rời đi.

Hứa Thanh Thanh đưa hai cha con xuống lầu, trong lòng bỗng nhiên có chút luyến tiếc.

Cũng may, đại khái là phụ tử thiên tính, Mộc Mộc mới ở không mấy ngày nhưng cũng đã dính Thẩm Khang Bình, có anh ở cùng, cô cũng không cần quá lo lắng co con trai.

Chờ Hứa Thanh Thanh trở lại ký túc xá, mấy cô gái trong ký túc xá vừa rồi đã tò mò muốn chết liền nhịn không được hỏi cô: "Vừa rồi là ai vậy?"

Cô tự nhiên không cần giấu giếm, Hứa Thanh Thanh trực tiếp nói cho bọn họ: "Là chồng và con trai tôi."

Sinh viên đợt này, cũng không có ít người đã kết hôn sinh con, mọi người cũng không phải đặc biệt kinh ngạc, thuận lợi khen vài câu, liền nói sang những đề tài khác.

Ở chung một chút, Hứa Thanh Thanh phát hiện mọi người trong ký túc xá tính cách đều không tồi, tâm tình cũng khá tốt.

Mọi người đều biết đọc sách không dễ dàng, cho nên bầu không khí học tập trong trường học đặc biệt sôi nổi.

Hứa Thanh Thanh rất thích bầu không khí này, thực mau liền đắm chìm ở trong việc học tập.

Cô vốn dĩ rất thông minh, những năm lại cùng vài vị giáo sư học được không ít, bởi vậy ở trong trường học thường xuyên được các giảng viên khen ngợi.

Mới vừa khai giảng, muốn nhanh chóng thích ứng hoàn cảnh, Hứa Thanh Thanh thẳng đến một tháng sau mới hơi rảnh một chút.

Chờ cô nhàn hơn, mấy người tò mò ở đoàn văn kia rốt cuộc mới tìm được cơ hội có thể nhìn thấy cô.

Đó là một ngày chạng vạng, ăn xong cơm chiều, Thẩm Khang Bình mang theo vợ con ra bên ngoài tản bộ.

Mộc Mộc mặc đồ đáng yêu cất bước chạy phía trước, Thẩm Khang Bình cùng Hứa Thanh Thanh nắm tay không xa không gần đi theo phía sau.

"Em không ở nhà, Mộc Mộc có quấy anh hay không?"

"Còn ổn, dỗ một hồi thì tốt rồi."

"Vậy thì tốt."

"Em ở trường học có nhớ anh hay không?"

"Anh đoán đi?"

"Anh rất nhớ em, Mộc Mộc cũng rất nhớ em."

"Em cũng nhớ hai người......"

Hai vợ chồng vừa đi vừa trò chuyện, một vạt ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn chiếu trên người, cùng với cậu bé đi ở phía trước, thường thường phát ra tiếng cười thanh thúy, một màn này, thoạt nhìn ấm áp lại tốt đẹp.

Mấy cô gái đoàn văn công nhìn một nhà ba người, lại nói không ra lời nói khó nghe, trong lòng chỉ còn lại hâm mộ.

P/S: Vậy là hoàn chính văn, còn 3 Phiện ngoại nữa.

Dạo này hơi bận nên cập nhật hơi chậm 🙁 Cảm ơn các bác đã ủng hộ, em sẽ cố gắng hoàn thành sớm
 
[Edit] Đặt Cơm Hộp Ở Thập Niên 60
Phiên ngoại 1


Editor: Thienyetkomanhme

Từ khi xuyên qua Hứa Thanh Thanh rất hạnh phúc, có thể nói trừ bỏ mấy ngày lúc mới xuyên tới phải chịu khổ một chút, cuộc sống sau đó có thể nói là thập phần mỹ mãn.

Lúc trước ở trong thôn cô là người được cả thông chiếu cố, lúc mọi người đều chỉ có thể miễn cưỡng lấp đầy bụng, cô đã không phải lo áo cơm.

Chờ tới khi gả cho Thẩm Khang Bình, tuy rằng anh không thể thường xyên bên cạnh, nhưng chỉ cần anh ở nhà, không có một khắc nào không yêu chiều cô.

Về sau mang thai, cô cũng không ăn quá nhiều khổ, sinh con trai cũng là một đứa bé ngoan ngoãn.

Một người, có thể sinh sống, tình yêu, gia đình tất cả đều mỹ mãn, đã rất hạnh phúc, chờ thi đại học được khôi phục, cô thành công thi đậu đại học Bắc Kinh, trở thành học sinh được các giáo sư yêu thích, còn chưa tốt nghiệp đã đi theo mấy giáo sư làm nghiên cứu, sự nghiệp thành công làm cuộc sống của cô càng thêm phong phú.

Cô vốn dĩ thông minh, lại từng sống ở hiện đại, tầm mắt so với người thời đại này càng mở rộng hơn, thường xuyên đưa ra đề nghị cho các giáo sư khi bế tắc.

Tuổi càng ngày càng lớn, bên ngoài Thẩm Khang Bình càng ngày càng thành thục ổn trọng, nhưng đối mặt với cô, vẫn sủng ái cô như cũ, yêu cô, bao dung cô hết thảy.

Đối với lựa chọn của cô là dấn thân vào sự nghiệp nghiên cứu khoa học, dù biết thời gian ở chung của hai vợ chồng tất nhiên sẽ ít đi, Thẩm Khang Bình vẫn toàn lực ủng hộ cô.

Hai vợ chồng lựa chọn sự nghiệp, liền biết rõ hai người bọn họ đều bận rộn, bất quá dù vậy, cũng không có bỏ qua gia đình.

Đương Thẩm Khang Bình có thời gian rảnh, sẽ chơi cùng con trai, tình huống cho phép, còn mang con trai đi tìm cô, Hứa Thanh Thanh rảnh cũng đồng dạng làm như thế.

Hôm nay, kết thúc nghiên cứu về điện thoại di động trong tay, Hứa Thanh Thanh rốt cuộc có thể về nhà.

"Mẹ!"

Đại khái là mẫu tử liên tâm, cô còn chưa bước vào cửa, Mộc Mộc vốn đọc sách ở trong phòng liền chạy ra.

Mộc Mộc đã năm tuổi mặc một bộ quân trang mini, thoạt nhìn thập phần đáng yêu.

Hứa Thanh Thanh giơ tay ôm con trai vào trong lòng ngực, bế bé lên, hôn một cái ở trên mặt bé: "Con trai ngoan, mẹ nhớ con muốn chết!"

"Con cũng nhớ mẹ!"

Mộc Mộc nói xong, nghĩ đến mình đã là người lớn, tuy rằng có chút luyến tiếc do dự một giây sau vẫn nói, "Mẹ để con xuống dưới đi."

"Vì sao?"

Hứa Thanh Thanh xốc con trai lên ước lượng một chút, ôm càng thêm chặt

"Ba nói con đã lớn."

"Làm người lớn cũng là bảo bối của mẹ."

Hứa Thanh Thanh nói xong, lại hôn một cái ở trên mặt bé.

Mộc Mộc nghe mẹ nói lập tức cười rộ lên, vươn tay ôm cổ cô, lại không nói muốn đi xuống nữa.

Chơi với con trai một lát, Hứa Thanh Thanh hỏi: "Ba trở về chưa?"

"Còn chưa ạ."

Mộc Mộc lắc đầu.

Hứa Thanh Thanh ngẩng đầu nhìn trời, nghĩ giờ này anh cũng nên về nhà, vì thế đề nghị: "Chúng ta đi đón ba về nhà được không?"

"Dạ!"

Đứa bé năm tuổi, mặc dù không tính là rất nặng, trọng lượng cũng không nhẹ, mới vừa ôm còn đỡ, ôm một hồi tay sẽ mỏi.

Bất quá đã một đoạn thời gian không gặp, Hứa Thanh Thanh rất nhớ con, lại có chút áy náy mấy ngày nay không bên cạnh con, thấy bé vui vẻ mà ôm cổ cô, liền nhẫn nại không đặt con xuống.

Cũng may sân huấn luyện cách nhà bọn họ không phải đặc biệt xa, đi bộ hơn mười phút liền đến.

Lúc Hứa Thanh Thanh lại đây, liền nhìn thấy Thẩm Khang Bình còn đang luyện huấn cho cấp dưới.

Trên sân huấn luyện hắn thoạt nhìn lãnh túc cùng nghiêm khắc, cùng với quân trang màu xanh lục cùng dáng người đĩnh bạt, ở trong mắt Hứa Thanh Thanh cảm thấy đặc biệt đẹp trai.

Cô không tùy tiện tiến lên, mà đứng ở chỗ không xa nhìn qua, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt.

Thẩm Khang Bình tuyên bố giải tán, dư quang mới chú ý tới vợ và con trai, sắc mặt liền nhu lại.

Các binh lính đứng đối diện anh đã sớm nhìn thấy mẹ con Hứa Thanh Thanh, được giải tán, sôi nổi chạy tới chào hỏi.

"Chào chị dâu!"

"Chị dâu, Mộc Mộc!"

Người làm công tác văn hoá ở đâu cùng được người ta kính trọng, càng đừng nói Hứa Thanh Thanh còn là vợ đoàn trưởng bọn họ, ngày thường rảnh rỗi cũng sẽ quan tâm bọn họ, thường xuyên đưa chút trái cây, điểm tâm linh tinh, cho nên binh lính nhìn thấy cô liền cảm thấy thân cận.

Bất quá có Thẩm Khang Bình ở đây bọn họ chào hỏi một liền không dám ở lâu.

Rốt cuộc mọi người đều biết, chị dâu tuy rằng còn chưa có chính thức tốt nghiệp, cũng đã đi theo giáo sư làm nghiên cứu, ngày thường còn bận hơn đoàn trưởng, nào dám chiếm dụng thời gian của hai vợ chồng đoàn trưởng.

Thẩm Khang Bình thấy bọn họ thông minh, lúc này mới không nói cái gì, đến gần đón con trai trong ngực cô, một bên nói: "Đã lớn như vậy còn muốn mẹ bế?"

"Không phải, là mẹ muốn ôm con!"

Mộc Mộc giải thích nói.

Hứa Thanh Thanh sờ đỉnh đầu con trai nói: "Đúng vậy, là em muốn bế Mộc Mộc của chúng ta."

Thẩm Khang Bình bất đắc dĩ mà liếc cômột cái, một tay ôm con, một cái tay khác nắm tay cô: "Bận xong rồi?"

"Dạ, nếu không ngoài ý muốn lần này có thể nghỉ ngơi hơn một tuần."

Hứa Thanh Thanh nói, giật tay mình sửa thành mười ngón tay đan nhau.

Khi nói chuyện, hai người đã mang theo con trai về nhà.

Người xung quanh sân huấn luyện nhìn đến bọn họ, mặc kệ đã kết hôn hay không kết hôn đều có chút hâm mộ tình cảm bọn họ.

"Gần đây thế nào?"

Trên đường về nhà, Hứa Thanh Thanh quan tâm tình huống gần đây của anh.

Thẩm Khang Bình ở quân doanh trên cơ bản không có biến hóa lớn, chỉ cùng cô chia sẻ một chút hoạt động huấn luyện dã ngoại gần đây.

Hứa Thanh Thanh gật gật đầu, lại hỏi tình huống trong nhà, nhớ tới nói: "Chờ qua chút thời gian nữa, em sẽ tặng anh một món quà!"

Quà mà cô nói không phải cái khác, mà là điện thoại di động mới vừa nghiên cứu xong, cũng chính là di động ở hiện đại.

Đương nhiên, cùng không thể tốt như hiện đại, cô cùng mấy người giáo sư Triệu hợp tác nghiên cứu chỉ có thể xem như chiếc điện thoại có thể di chuyển.

Phải biết rằng, năm 1973 nước ngoài vừa mới phát minh ra điện thoại dân dụng, thẳng đến năm 1983, điện thoại di động đầu tiên của thế giới mới chính thức được ra, mà chờ i truyền vào nước ta, kia còn phải chờ đến năm 1987.

Cũng chính vì Hứa Thanh Thanh bỗng nhiên quay được tài liệu kỹ thuật, mới có thể cùng giáo sư Triệu cùng nhau nỗ lực, trước tiên nhiều năm nghiên cứu ra điện thoại di động thuộc về quốc gia.

Nghe cô nói, Thẩm Khang Bình còn chưa kịp phản ứng, Mộc Mộc lại ngẩng đầu nói trước: "Mẹ, con cũng muốn quà!"

"Được, con muốn quà gì?"

Hứa Thanh Thanh nhìn về phía bé.

Mộc Mộc thấy cô đồng ý, lớn tiếng nói: "con muốn một em gái!"

Hứa Thanh Thanh có chút dở khóc dở cười, ngay sau đó lắc đầu nói: "Em gái cũng không phải quà tặng."

Mộc Mộc nghe vậy, có chút thất vọng, bất quá hắn từ trước đều ngoan ngoãn, thật ra cũng không khóc nháo.

Khi nói chuyện, một nhà ba người đã về đến nhà, đặt con trai xuống Thẩm Khang Bình nhịn không được nói nhỏ bên tai cô: "Anh cũng muốn một đứa con gái......"

Hứa Thanh Thanh giận dữ mà trừng anh một cái duỗi tay đẩy người ra.
 
[Edit] Đặt Cơm Hộp Ở Thập Niên 60
Phiên ngoại 2


Editor: Thienyetkomanhme

Quà lúc trước Hứa Thanh Thanh nói với Thẩm Khang Bình còn chưa làm ra, nhưng thật ra quà con trai muốn lại tới trước, tuy rằng có chút ngoài ý muốn, bất quá người một nhà lại vui vẻ

Mấy năm nay, Hứa Thanh Thanh đi theo các giáo sư làm không ít nghiên cứu, trên cơ bản cũng không có kỳ nghỉ dài hạn, lúc này lại không thể không nghỉ phép.

So với lúc trước mang thai con trai, lần mang thai này Hứa Thanh Thanh có phản ứng hơi lớn một chút, ba tháng đầu thường xuyên nôn nghén, ăn uống không được, nhưng mà chờ đủ ba tháng, liền trái ngược, ăn uống đặc biệt tốt, cái này cũng muốn ăn, cái kia cũng muốn ăn.

Có bàn tay vàn,, đồ ăn cô muốn ăn thật ra không khó ăn, chỉ là ngay từ đầu Thẩm Khang Bình còn chiều cô, sau lại phát hiện cô ăn thật sự có chút nhiều mà tạp, mới không thể không quản một chút.

Cuối tháng 5, thời tiết đã có chút nóng bức.

Hứa Thanh Thanh ở trong phòng ngây ngốc không được, vì thế nằm dưới bóng cây trong viện, Thẩm Khang Bình đã chuẩn bị ghế nằm cho cô.

Cạnh ghế nằm đặt một cái bàn nhỏ, trên bàn có một đĩa nho tươi.

Mộc Mộc dọn băng ghế nhỏ ngồi ở bên bàn, lột xong một quả nho liền duỗi tay đưa qua: "Mẹ ăn quả nho."

"Cảm ơn con trai."

Hứa Thanh Thanh há mồm ăn, quả nho chua ngọt nhiều nước .

Hôm nay trời rất xanh, màu xanh lam thật sự xinh đẹp, cô thưởng thức không trung, một bên nhai nuốt quả nho trong miệng, một bên nghe giọng sữa của con trai bên tai, cảm thấy sinh hoạt thật sự nhàn nhã.

"Ngoan, con tự ăn đi."

Lại ăn thêm mấy quả nho, Hứa Thanh Thanh nói.

Mộc Mộc lắc đầu: "Con không ăn, đều cho mẹ, em gái ăn!"

Đại khái cũng biết, con trai không thích quả nho hơi chua, Hứa Thanh Thanh thò lại gần hôn bé một cái, không cự tuyệt nữa.

Chờ ăn hết nửa đĩa nho, Hứa Thanh Thanh lại đột nhiên có chút muốn ăn cay.

Đại khái là đang mang thai, không nghĩ đến còn không thấy gì, nghĩ đến lại không ăn được tim gan liền cồn cào khó chịu.

Hôm nay Thẩm Khang Bình nghỉ phép, bất quá vừa rồi có việc bị người kêu đi ra ngoài, còn không biết khi nào trở về.

Hứa Thanh Thanh suy nghĩ một chút, quay đầu hỏi con trai: "Con có muốn ăn bánh kem không?"

"Dạ có!"

Mộc Mộc không cần nghĩ ngợi gật đầu.

Đại khái là giống Thẩm Khang Bình, Mộc Mộc rất thích ăn đồ ngọt, đặc biệt là bánh kem, điểm tâm ngọt linh tinh.

"Vậy con ngồi ở đây, mẹ đi lấy cho con, bất quá, nếu nhìn thấy ba trở về, con phải nhắc mẹ."

Hứa Thanh Thanh nói.

Mộc Mộc tuổi còn nhỏ, trong nhà bình thường không cho bé ăn quá nhiều đồ ngọt, cho nên bé cũng không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ ba không cho bé ăn nhiều đồ ngọt, cho nên không thể để ba biết.

Bé đồng ý ngay, chờ Hứa Thanh Thanh về phòng, liền nhìn không chớp mắt mà nhìn chằm chằm cửa, giống một trinh sát nhỏ cực kỳ nghiêm túc.

Hứa Thanh Thanh về phòng, mở ra giao diện cơm hộp, trước tìm một cửa hàng bánh kem mua hai cái bánh kem nhỏ đặt trên bàn, ngay sau đó lại vào một cửa hàng tiện lợi.

Cô kỳ thật rất muốn ăn mấy thứ như nướng BBQ, dầu chiên, lẩu cay linh tinh, nhưng mấy thứ này mùi nặng, ăn cũng không nhanh, vạn nhất Thẩm Khang Bình đột nhiên trở về, cô không giấu được, cho nên chỉ có thể tùy tiện đi vào cửa hàng tiện lợi mua ít đồ ăn vặt cay cho đỡ thèm.

Vừa đi vào cửa hàng tiện lợi nhìn thấy đồ ăn trong nước miếng của cô đã bắt đầu chảy ra, sau đó nhịn không được chọn tất cả cánh gà ngâm ớt, măng ngâm, que cay, thịt bò cay, gà xào ớt, xương gà vào xe mua sắm.

Chờ nhận được, cô lại do dự không biết ăn cái gì trước, cuối cùng để lại một túi cánh gà ngâm ớt cùng một lọ sữa ở trên bàn, giấu đi chỗ đồ ăn còn lại.

Cất xong đồ ăn vặt, cô gấp gáp mở ra cánh gà ngâm ớt, mùi hương đặc trưng của ớt nháy mắt bay ra.

Hứa Thanh Thanh nuốt nước miếng lấy ra một cái, ăn vào trong miệng tức khắc lộ ra biểu tình thỏa mãn.

Biết ăn đồ ăn vặt nhiều không tốt, cô cũng không dám ăn thả ga, chỉ tính toán ăn một hai miếng đỡ thèm liền thôi.

Cô nhai từng miếng nhỏ, ăn hết thịt, tới xương cũng nhai một hồi, ăn đến thập phần quý trọng.

Lại ăn hai cái, cô thuận tiện uống một ngụm sữa chua, mùi vị chua chua ngọt ngọt làm cô thoải mái mà thở ra một hơi.

Lúc cô trốn ở trong phòng gặm cánh gà ngâm ớt cho đỡ thèm, Mộc Mộc tiểu ngồi ở trong sân lại nhịn không được nhăn mày, nghĩ sao mẹ đi lâu thế, đợi lát nữa ba sắp trở lại!

Thật là nghĩ cái gì tới cái gì, bé mới vừa nghĩ thế, liền nghe được truyền đến tiếng bước chân quen thuộc từ bên ngoài, giây tiếp theo liền nhìn thấy ba từ cửa đi vào.

"Ba đã trở lại!"

Mộc Mộc đứng lên lớn tiếng kêu.

Thẩm Khang Bình quét mắt nhìn ghế nằm, mày khẽ nhúc nhích, chuẩn bị đi vào trong phòng.

Mộc Mộc nhìn thấy, vội cầm lấy một cái quả nho chạy đến trước mặt ba: "Ba ăn nho!"

Chút thủ đoạn này của bé ở trước mặt ba còn quá non, Thẩm Khang Bình trực tiếp tiếp nhận quả nho trong tay bé ném vào trong miệng, trong nháy mắt bé thả lòng liền đi nhanh bước vào trong phòng.

Ở phòng Hứa Thanh Thanh mơ hồ nghe được giọng con trai, bất quá không nghe rõ bé đang nói cái gì.

Động tác gặm cánh gà ngâm ớt dừng lại, đang chuẩn bị cẩn thận nghe một chút, cửa đã bị người đẩy ra, Thẩm Khang Bình vẻ mặt bất đắc dĩ mà đứng ở cửa nhìn cô.

Bị bắt quả tang, Hứa Thanh Thanh lộ ra một nụ cười lấy lòng, sau đó vươn ngón tay giải thích: "Em chỉ ăn một cái!"

Thẩm Khang Bình không phải không cho cô ăn một chút đồ ăn vặt nào, chỉ là cô không tự chủ, cho nên không nhìn chằm chằm căn bản không yên tâm.

Nghe cô nói, anh tiến lên duỗi tay lấy đi túi cánh gà ngâm ớt trong tay cô.

Mộc Mộc chạy chậm lại đây liền nhìn ba tịch thu đồ ăn vặt của mẹ, tức khắc rõ vì sao mẹ đi lâu thế.

Bé nhịn không được đi tới bên người mẹ nhỏ giọng nói: "Vừa rồi con hô ba trở về, mẹ không nghe được sao?"

Hứa Thanh Thanh sờ sờ đầu con trai, cũng nhỏ giọng trả lời: "Mẹ không nghe rõ."

"Sớm biết vậy con lại lớn tiếng chút."

Mộc Mộc hối hận nói.

Nghe hai mẹ con thì thầm, biểu tình Thẩm Khang Bình càng thêm bất đắc dĩ.

"Không sao."

Hứa Thanh Thanh nói xong, đem bánh kem bơ trên bàn đưa cho con trai.

Mộc Mộc nhìn ba, thấy ba không nói cái gì, lúc này mới nhận lấy, lại xúc một muỗng cho mẹ ăn.

Hứa Thanh Thanh không muốn ăn bánh kem, lắc đầu để bé tự ăn, ngẩng đầu nói: "Em còn muốn ăn, cho em ăn thêm một cái được không?"

Thẩm Khang Bình nào chịu được khi cô làm nũng, xác định vừa rồi cô chỉ mới ăn một cái, từ trong túi lấy ra một miếng cánh gà nhỏ nhất đút cho cô.

Hứa Thanh Thanh tức khắc lộ gương mặt tươi cười, đem một cái bánh kem khác đưa cho anh.

Thẩm Khang Bình đem cánh gà ngâm ớt trong tay đặt tới một bên đợi lát nữa chính mình giải quyết, nhận bánh kem liền ăn.

Hứa Thanh Thanh tinh tế nhấm nuốt cánh gà ngâm ớt trong miệng, nhìn một lớn một nhỏ ăn bánh kem trước mặt có chút giống nhau, vuốt cái bụng hơi lộ ra nở nụ cười hạnh phúc.
 
[Edit] Đặt Cơm Hộp Ở Thập Niên 60
Phiên ngoại 3


Editor: Thienyetkomanhme

Cuối năm 1978, chính sách cải cách mở cửa bắt đầu chính thức được thực thi.

Từ đây về sau, quốc gia biến chuyển từng ngày.

Hứa Thanh Thanh nhìn tổ quốc càng ngày càng trở nên tốt đẹp, đặc biệt trong đó còn có sự tham dự của cô, trong lòng vô cùng tự hào.

Trong khoảng thời gian này, niên đại này có rất nhiều cơ hội tốt để kiếm tiền nhưng cô đối với chuyện buôn bán thật sự không có hứng thú, chỉ dùng tiền trong tay mua mấy căn tứ hợp viện và phòng ở Bắc Kinh.

Có chỗ đất này, mặc dù tương lai có chỗ cần dùng gấp, tùy tiện bán một cái cũng đủ dùng.

Lại đến cuối năm, khó lắm Thẩm Khang Bình và Hứa Thanh Thanh đều có thời gian rảnh, vì thế mang theo con cùng đến trung tâm thành phố đặt mua hàng tết.

Với quân hàm của Thẩm Khang Bình, tự nhiên không thiếu xe, buổi sáng, anh tự mình lái xe mang theo vợ con ra cửa.

Con gái bọn họ đã sắp ba tuổi, nhìn ngọc tuyết đáng yêu, được Hứa Thanh Thanh ôm vào trong ngực, mở to đôi mắt tròn xoe nhìn ngoài cửa sổ.

Bên ngoài bây giờ đúng là một mảnh băng thiên tuyết địa, con bé nhìn một hồi liền không có hứng thú nữa, quay đầu tới tìm anh trai chơi.

Mộc Mộc đã học tiểu học thoạt nhìn giống như ông cụ non, bất quá đối với em gái lại rất có kiên nhẫn.

Có bé chơi cùng em gái, Hứa Thanh Thanh bớt lo không ít, chỉ ở một bên nhìn hai con.

"Không ngậm tay."

Mộc Mộc cầm ngựa gỗ chơi với em gái một hồi, thấy em lại nhịn không được mút tay, nhíu mày nói.

Bé con bỏ tay ra, lại là nhìn chằm chằm túi của anh trai: "Không ăn tay, anh cho em kẹo ăn."

Đối với, Mộc Mộc vẫn rất hào phóng, bất quá lại nhìn về phía mẹ trước: "Mẹ, hôm nay em gái chưa ăn kẹo, con có thể cho co em ăn một cái không?"

Hứa Thanh Thanh cười gật đầu, Mộc Mộc lại bóc một cái kẹo bón cho cô.

"Anh a ——" bé con nhìn chằm chằm vào anh trai, thấy anh bóc kẹo xong lại đưa cho mẹ, một bên há mồm một bên chỉ vào miệng mình, sợ anh quên mình.

"Niếp Niếp đúng là con mèo tham ăn."

Thấy nước miếng con gải chảy ra khóe miệng, Hứa Thanh Thanh lấy khăn tay lau cho bé.

Mộc Mộc thấy em gái trông mong mà nhìn mình, vội vàng bóc một cái kẹo khác đút cho bé.

Niếp Niếp ăn đến vui vẻ, lập tức cười rộ lên, ngay sau đó nhào về phía anh trai hôn lên trên mặt anh.

"Con nha, nước miếng đều bôi hết lên trên mặt anh."

Hứa Thanh Thanh một bên che chở con gái một bên cười nói.

Thẩm Khang Bình nhìn qua kính chiếu hậu thấy vợ con hoà thuận vui vẻ, thật ra có chút hối hận tự lái xe.

"Kẹo của ba đâu?"

Nghe ba nói, Mộc Mộc đang định ăn viên kẹo cuối cùng trong túi, hơi dừng lại, ngay sau đó nói: "Ba lớn như vậy còn ăn kẹo!"

Thẩm Khang Bình quay đầu, ra vẻ ủy khuất mà nhìn vợ.

Hứa Thanh Thanh cười từ trong túi lấy ra một viên kẹo, thò người qua nhét vào trong miệng anh, lúc ngồi xuống còn thuận tiện hôn trộm một cái lên khóe môi anh.

Anh tức khắc cười rộ lên, trong nháy mắt má lúm đồng tiền như có mật.

Xe tiếp tục đi không bao lâu, rốt cuộc tới trung tâm thành phố.

Thẩm Khang Bình tìm một chỗ đỗ xe, một bên ôm con gái, một bên nắm tay vợ.

Còn con trai, đã lớn như vậy anh cảm thấy đã có thể tự đi.

Nhưng mà Mộc Mộc mới không làm thế đâu, tự mình nắm tay còn lại của mẹ.

"Trên đường thật náo nhiệt."

Đã rất lâu Hứa Thanh Thanh không đi dạo phố, lúc này nhìn thấy rất nhiều cửa hàng trên đường, thậm chí còn có thể nhìn thấy tiệm cắt tóc, uốn tóc, trong lòng có chút cảm thán.

Thẩm Khang Bình tán đồng gật đầu, giây tiếp theo Niếp Niếp đã bị hồ lô ngào đường ở ven đường hấp dẫn: "Ba mua!"

"Vừa mới ra ngoài liền biết mua ăn."

Hứa Thanh Thanh nhẹ sờ đầu nhỏ của con gái, lại lần nữa cảm thấy, lúc bầu con bé mình ăn nhiều như vậy, khẳng định là chịu ảnh hưởng từ bé.

"Mẹ tốt nhất."

Niếp Niếp lập tức nắm tay mẹ mà làm nũng.

Khó có dịp dẫn con đi chơi, Hứa Thanh Thanh tự nhiên sẽ không cự tuyệt, trực tiếp mua ba cây về, cho hai con, chính mình cũng cầm một cây ăn.

Cô chỉ ăn chút cho vui, ăn một viên liền không còn hứng thú, vì thế trực tiếp đưa đến bên miệng Thẩm Khang Bình.

Đã sớm có thói quen thay cô giải quyết đồ ăn dư lại, Thẩm Khang Bình trực tiếp há mồm ăn, không bao lâu liền ăn xong mấy viên đường hồ lô còn lại.

"Ba ăn!"

Niếp Niếp ở trong lòng nhìn thấy ba không có hồ lô ngào đường, mẹ đưa hồ lô của mình cho ba ăn, vì thế cũng giơ lên phần của mình.

Thẩm Khang Bình nhìn con gái, tâm đều hóa thành nước, tự nhiên sẽ không ăn của bé.

Anh đang muốn cự tuyệt, lại bị Hứa Thanh Thanh ở bên tai nhắc nhở một câu: "Anh ăn giúp con bé mấy cái, bằng không con ăn nhiều như vậy không tốt."

Thẩm Khang Bình lúc này mới cúi đầu, một ngụm cắn hết hai viên hồ lô.

Một nhà bốn người đều có dung mạo xuất sắc, đi trên đường, không tránh được sự chú ý của người ta, người bán hàng rong ở ven đường đều nhịn không được mời thêm mấy câu.

"Mẹ, mèo mèo!"

Hứa Thanh Thanh nghe giọng con gái, quay đầu liền nhìn đến một sạp bán đồ chơi.

"Đây là tiểu hổ."

Sửa đúng cho con gái, cô dứt khoát đi qua chọn một con hổ bông đưa cho con gái.

Thịt, đồ ăn linh tinh lúc trước đã mua không ít, lần này kỳ thật cũng không có quá nhiều đồ vật cần mua, vốn dĩ chính là mang con đi dạo, cho nên gặp được thứ bọn nhỏ cảm thấy hứng thú liền mua một ít.

Đi dạo một buổi sáng mua được không ít đồ, nhìn hai đứa nhỏ vui vẻ, trong lòng Hứa Thanh Thanh cùng Thẩm Khang Bình đều thực thỏa mãn.

Chờ đến giờ cơm, một nhà bốn người tìm một tiệm cơm.

Được phục vụ nhiệt tình đón tiếp, lại gọi một bàn đồ ăn phong phú, Hứa Thanh Thanh không khỏi nhớ tới cảnh tượng trước kia ăn ở tiệm cơm quốc doanh.

Khi đó người phục vụ không nhiệt tình như vậy, thậm chí đồ ăn đều hạn định doanh số cung ứng, tới chậm liền không có.

"Cười cái gì?"

Thẩm Khang Bình rót ly trà cho cô, hỏi.

Hứa Thanh Thanh cười kể lại, Thẩm Khang Bình cũng nhớ lại, trong lòng cũng có chút cảm thán.

Đại khái là bên ngoài cơm vĩnh viễn ngon hơn ở nhà, buổi trưa hai đứa nhỏ ăn rất ngon lành.

Cơm nước xong, xác định không còn gì muốn mua, Thẩm Khang Bình và Hứa Thanh Thanh mang theo con đi công viên.

Phong cảnh công viên không tồi, có một vài trò chơi, một nhà bốn người thuê thuyền, lại mang hai đứa nhỏ chơi một vòng mới định về.

"Mẹ, lần sau con còn muốn chơi tiếp!"

Rời khỏi công viên, Niếp Niếp lưu luyến không rời, nói.

Hứa Thanh Thanh tự nhiên sẽ không cự tuyệt, vuốt đầu bé nói: "Được."

Chờ lên xe chuẩn bị về nhà, Hứa Thanh Thanh ôm con gái đã thiếp đi, nhìn qua cửa sổ ngắm đường phố bên ngoài, không khỏi lộ ra một nụ cười.

Trên đường cái xe đạp vẫn có không ít, nhưng ô tô cũng nhiều hơn rất nhiều, cách đó không xa rất nhiều người đang chờ xe buýt công cộng, hai bên cửa hàng đều thập phần náo nhiệt, trên đường nam nữ già trẻ đều tràn đầy nụ cười, hết thảy, đều biểu hiện cuộc sống đang càng ngày phát triển.

P/S: Vậy là đã kết thúc thêm một bộ truyện.

Em biết edit còn nhiều thiếu sót nhưng vẫn cảm ơn các bác đã ủng hộ.
 
Back
Top Bottom