[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 85,132
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[Edit] Dẫn Đường Thật Sự Không Muốn Cuốn Theo Chiều Gió*
Chương 39: Lục Tẫn Triêu lại một lần nữa trở thành tâm điểm chú ý...
Chương 39: Lục Tẫn Triêu lại một lần nữa trở thành tâm điểm chú ý...
Editor: lnc | Beta-er: spring ^^
Bài kiểm tra thể lực của dẫn đường là vào lúc chín giờ sáng.
Lục Tẫn Triêu cùng Trillix đi tới sân vận động, nhận thông tin về lượt thi của mình.
Họ vừa mới xuất hiện, ánh mắt của mọi người trên sân gần như đều đổ dồn vào anh.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Lục Tẫn Triêu trở thành dẫn đường nhận được nhiều sự chú ý nhất trong khóa tân sinh viên lần này.
Thức tỉnh ở độ tuổi hai mươi tư, nhưng lại đánh bại cả dàn thiếu niên thiên tài.
Chỉ có Trillix mới biết nỗi lo lắng trong lòng Lục Tẫn Triêu.
Thấy sắp đến lượt của anh, Trillix nhỏ giọng an ủi: "Đừng căng thẳng mà, cứ chạy đại đi là được, cũng đâu có yêu cầu phải lấy thứ hạng gì đâu, chúng ta là dẫn đường, trình độ tinh thần lực cao là đủ rồi."
"Tôi biết."
Lục Tẫn Triêu cười cười: "Chỉ là quá lâu rồi tôi không trải qua những chuyện này.
Hồi còn ở Đại học Y Thủ Đô, lần nào kiểm tra thể lực tôi cũng cực kỳ căng thẳng, giờ thì đỡ hơn nhiều rồi."
Hoàn thành bài tập khởi động dưới sự hướng dẫn của giảng viên, Lục Tẫn Triêu xoay cổ tay cổ chân thật kỹ, đứng vào vạch xuất phát.
Tối qua anh đã thử chạy vài vòng quanh sân, cảm nhận rõ ràng những vết thương để lại từ hành tinh M342 vẫn chưa lành hẳn, cơ chân và cơ bụng hễ vận động mạnh là đau nhức vô cùng, lần kiểm tra thể lực này, dù thế nào anh cũng phải giữ sức.
Trong một môi trường học tập đầy rẫy con cái nhà quyền quý, với tư cách là một sinh viên mới không có bối cảnh, trở nên quá nổi bật chẳng phải chuyện tốt lành gì.
"Cố lên!"
Trillix, người sẽ thi ở lượt kế tiếp, ngồi trên khán đài hét lớn cổ vũ cho Lục Tẫn Triêu.
Cứ chạy từ từ cho xong thôi, có về chót cũng chẳng sao, dù sao anh cũng đã là một "người già" 24 tuổi rồi, trước đây toàn đứng cả ngày bên bàn mổ, hoàn toàn không giống như những thanh thiếu niên bước ra từ Thánh Sở vốn luôn được huấn luyện bài bản.
Lục Tẫn Triêu nín thở, vào khoảnh khắc tiếng súng phát lệnh vang lên, anh sải bước.
Tuy nhiên, vừa mới nhấc chân, Lục Tẫn Triêu đã nhận ra cơ thể có điều bất thường.
Trong đầu gối trái của anh hình như có gì đó bị kẹt vào sụn chêm*, khiến chân anh không thể duỗi ra ngay lập tức.
*Sụn chêm: nằm ở khớp gối, các bạn có thể xem cấu tạo khớp gối trong qua hình ảnh
Nhưng theo quán tính, cơ thể anh đã lao ra khỏi vạch xuất phát.
Phản ứng đầu tiên của đại não là phải giữ thăng bằng, Lục Tẫn Triêu gắng sức vươn hai tay ra, muốn chống đỡ cơ thể trước khi ngã xuống đất.
Nhưng giây tiếp theo, bản năng của một bác sĩ ngoại khoa lại khiến anh co tay lại – đôi bàn tay là bộ phận quý giá nhất trên khắp cơ thể anh, cũng chính là tương lai của anh.
Nếu tay anh mà có chuyện gì, thà trực tiếp giết anh đi cho rảnh nợ.
Nghiêng người một chút liệu có ổn hơn không?
Ít nhất không bị úp mặt xuống đất, hoặc là co chân lại, quỳ xuống đất cũng còn tốt hơn là ngã lăn ra, nhưng đầu gối anh đau quá, liệu có co lại nổi không đây?
Không đúng, dùng hai khuỷu tay là được!
Khuỷu tay không mỏng manh như bàn tay, hoàn toàn có thể chống đỡ cơ thể, lại còn có thể giúp anh ngăn đầu bị va đập nữa.
Đúng, dùng khuỷu tay!
Thế nhưng, khi Lục Tẫn Triêu nghĩ đến đây thì đã không kịp nữa rồi.
Anh nghe thấy một tiếng "bịch" thật vang, đó là âm thanh khi mặt anh tiếp xúc thân mật với mặt đất.
"Ồ ồ ồ ồ ồ!
Hả?????"
Tiếng hò reo đột ngột im bặt.
Dưới sự chứng kiến của bao người, trong những tiếng hét kinh ngạc liên tiếp vang lên, Lục Tẫn Triêu lại một lần nữa trở thành tâm điểm chú ý theo một cách hoàn toàn khác biệt.
"Anh Lục!!!"
Tiếng hét xé lòng của Trillix đâm xuyên tầng mây.
Ý thức lập tức tan rã, cảm giác như cả linh hồn bị cú ngã trời giáng này đánh cho bay mất.
Chẳng biết bao lâu sau, khi Lục Tẫn Triêu định thần lại, anh đã nằm trong vòng tay của nhân viên y tế.
Điều dưỡng gấp gáp nói gì đó, dường như đang hỏi chuyện anh.
Đầu rất đau, chân cũng rất đau...
...
Vừa nãy đã xảy ra chuyện gì?
Lục Tẫn Triêu vừa mở miệng đã đột nhiên nôn thốc nôn tháo.
Trong cơn đau đớn, anh loáng thoáng nghe thấy cụm từ "chấn động não".
Ồ, anh biết chứ, chấn động não là triệu chứng hệ thống kích hoạt lưới thân não và chức năng vỏ não bị ức chế nhẹ sau chấn thương não*...
* Chấn động não gây ức chế tạm thời hệ thống kích hoạt lưới (RAS) thân não và vỏ não, dẫn đến các triệu chứng như lú lẫn, mất phương hướng, đau đầu, chóng mặt, mệt mỏi, khó tập trung, rối loạn giấc ngủ, ảnh hưởng đến ý thức và nhận thức.
Chấn động não thường có thể phục hồi, tuy nhiên có thể có hậu quả lâu dài, các triệu chứng đa dạng phản ánh tổn thương nhiều vùng não, không chỉ giới hạn ở thân não hay vỏ não.
Trộm vía ảnh vẫn không quên bài =))))))))
Đúng rồi, tay, tay anh không sao chứ?
Lục Tẫn Triêu dùng hết sức nhìn xuống đôi tay mình, nhận ra chúng vẫn nguyên vẹn, anh an lòng rồi ngay giây tiếp theo đã ngất lịm.
...
Trương Cấp Dương ấn mạnh vào nút bấm bên cạnh, những âm thanh gần như có thể khiến người ta điên loạn rốt cuộc cũng biến mất trong tích tắc.
Cậu ta giật lấy mặt nạ oxy phía trên úp lên mặt, hít sâu một hơi từ nguồn không khí trong lành không mùi, xua đi cảm giác buồn nôn do khí độc gây ra.
Nắp khoang bật mở, Trương Cấp Dương ngồi dậy, xoa xoa cánh tay thật mạnh.
Những chiếc bàn chải lông nhỏ mềm mịn từng lướt qua trên đó, mọi cảm giác đều bị xúc giác quá mạnh của lính gác phóng đại lên gấp bội, còn ánh sáng thay đổi không ngừng lại càng khiến cậu ta hoa mắt chóng mặt.
Đây là khoang huấn luyện thiết kế riêng dành cho lính gác, dùng để rèn luyện khả năng kháng cảm quan trong môi trường khắc nghiệt, cũng được dùng để kiểm tra sát hạch.
Lính gác nằm bên trong khoang sẽ phải hứng chịu sự oanh tạc không kẽ hở từ tiếng ồn, ô nhiễm ánh sáng, khí kích thích và sự va chạm của vật thể lạ.
Một khi cảm thấy không chịu nổi cần phải lập tức nhấn nút bên cạnh để dừng bài kiểm tra.
Hầu hết khoang đều đã mở ra, không ít người bị hành hạ đến mức gần như sụp đổ, đang tiếp nhận sự xoa dịu khẩn cấp từ các dẫn đường.
Cơ bắp căng cứng của Trương Cấp Dương thả lỏng lại, cảm thấy bản thân thực ra vẫn ổn.
Thực tế thì đây vẫn chưa phải là giới hạn của Trương Cấp Dương, lý do cậu ta dừng lại đơn giản là vì cảm thấy không cần phải tiếp tục nữa.
Liều mạng tranh giành chút thành tích trông oai hơn chút thì có ích gì chứ?
Dù cậu ta có mệt chết cũng chẳng vượt qua được hai người bên cạnh.
Trạng thái của Trương Cấp Dương rất ổn định, cậu ta vẫn ngồi trong khoang, nhìn sang Lâm Khiếu Minh và Ludwig bên cạnh.
Ludwig là người cậu ta quen biết từ nhỏ.
Giữa năm gia tộc lớn luôn đầy rẫy mâu thuẫn và sóng ngầm, nhà họ Trương của cậu ta có thể coi là gia tộc tương đối hòa bình nhất, quan hệ với nhà họ Burns cũng khá tốt.
Ludwig Burns, đích trưởng tôn đời này của nhà họ Burns, một thiên chi kiêu tử đúng nghĩa.
Việc cậu ta có thể kiên trì đến tận bây giờ chẳng khiến Trương Cấp Dương kinh ngạc chút nào, dù sao từ nhỏ đến lớn cậu vẫn luôn bị cậu ta đè đầu cưỡi cổ, nhưng còn cái tên Lâm Khiếu Minh này...
Trương Cấp Dương chưa từng nghe nói đến nhân vật này, chỉ có thể đoán cậu ta là thiên tài bước ra từ một hành tinh kém phát triển nào đó, nhưng tài năng này cũng thiên tài quá mức rồi!
Phải biết rằng, Ludwig từ nhỏ đã được tiếp nhận nền giáo dục tinh anh nghiêm khắc nhất, sau lưng cậu ta có vô số dẫn đường và lính gác trong gia tộc làm hậu thuẫn, đổ vào không biết bao nhiêu tài nguyên giáo dục.
Ludwig có được ngày hôm nay là thành quả được đúc kết từ thiên phú, nỗ lực và tiền bạc.
Còn Lâm Khiếu Minh bước ra từ một hành tinh hẻo lánh thì có thể có cái gì chứ?
Trương Cấp Dương nghĩ mãi không thông.
Trong các bài khảo sát suốt hai ngày qua, điểm số của Lâm Khiếu Minh và Ludwig bám đuổi nhau sát sao, tạo nên một sự cách biệt lớn như tháp Willis* với tất cả những người phía sau.
Nhưng Trương Cấp Dương có thể lờ mờ nhận ra rằng, Lâm Khiếu Minh này còn mạnh hơn cả Ludwig.
* Willis Tower là một tòa nhà chọc trời tọa lạc tại trung tâm Chicago, Illinois với chiều cao ấn tượng 442 mét (1.450 feet) và 110 tầng.
Khi hoàn thành vào năm 1973, Willis Tower là tòa nhà cao nhất thế giới, giữ vững vị trí này trong suốt 25 năm cho đến khi bị tháp đôi Petronas Towers ở Kuala Lumpur vượt qua vào năm 1998.
Quay về phải điều tra cậu ta thật kỹ mới được.
Trong tình hình hiện tại, những bạn học đã kết thúc bài kiểm tra cũng không vội rời đi, đều chờ đợi xem rốt cuộc ai mới là người thắng thế.
Sự nhiễu loạn của khoang huấn luyện đang không ngừng tăng lên theo thời gian, đã sắp chạm đến cấp độ cao nhất.
Nước rơi từng giọt từng giọt trên vùng da trần, rồi lại bị bàn chải quét đi; dầu nến nóng bỏng nhỏ lên mu bàn tay, mang lại cảm giác bỏng rát tức thì rồi nhanh chóng đông lại trên da.
Hai người này thực sự là đã chịu đựng quá lâu, lâu đến mức ngay cả giảng viên giám thị cũng không nhịn được mà hỏi người bên cạnh: "Thật sự không sao chứ?"
Dữ liệu trên bộ điều khiển cho thấy, thời gian kiên trì của cả hai đều đã đạt tới tiêu chuẩn của lực lượng đặc biệt thuộc Bộ Quân sự.
Cuối cùng, khi dòng điện bắt đầu xuất hiện, khoang của Ludwig đột nhiên bật mở, mọi thứ dừng lại.
Chàng lính gác trẻ tuổi nhắm nghiền hai mắt cố sức nhẫn nhịn, trên trán chảy xuống những giọt mồ hôi lớn.
Sau mười mấy giây, cuối cùng cậu ta cũng kéo mình ra khỏi bờ vực mất kiểm soát, mở mắt ra, đôi mày nhíu chặt nhìn sang khoang huấn luyện vẫn còn đang vận hành ở bên kia, trong đôi mắt xanh lóe lên một tia không cam lòng.
Cái người tên Lâm Khiếu Minh kia, lại có thể mạnh đến nhường này.
Như thể biết được Ludwig đã kết thúc, Lâm Khiếu Minh cũng nhấn nút chấm dứt, cửa khoang trong suốt bật mở.
Lâm Khiếu Minh ngồi dậy nhưng không hề sử dụng mặt nạ oxy, trên mặt cũng không hề xuất hiện bất kỳ biểu cảm khó chịu nào.
Cứ như thể lúc nãy cậu chỉ nằm ở đó nghỉ ngơi, chỉ có vậy thôi.
Cậu là người kiên trì lâu nhất, cũng là người có trạng thái bình tĩnh nhất.
Trong phút chốc, tất cả mọi người đều sững sờ.
Lâm Khiếu Minh bước ra khỏi khoang huấn luyện như không có việc gì.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của đám đông, cậu thản nhiên xác nhận thành tích với giảng viên rồi quay người bỏ đi.
Đi rồi...
Cứ thế...
đi luôn rồi?
Trương Cấp Dương nghe thấy người bên cạnh mình lẩm bẩm: "Khốn kiếp, bị cậu ta xòe đuôi che mất rồi."
Cậu ta quay sang nhìn Ludwig, vị đại thiếu gia này đã bình tĩnh lại, nhưng sự không cam lòng hơi hơi để lộ ra vẫn khiến Trương Cấp Dương thầm cảm thấy sướng rơn người.
Hóa ra cũng có người trị được cậu ta cơ đấy...
Kỳ thi kiểm tra đầu vào cuối cùng cũng kết thúc với việc hoàn thành bài kiểm tra kháng cảm quan trong môi trường khắc nghiệt.
Lâm Khiếu Minh giữ hạng nhất không ai có thể bàn cãi với thành tích xuất sắc ở tất cả các môn, Ludwig Burns theo sát phía sau.
Còn về phần Trương Cấp Dương và những người còn lại thì đều bị bỏ xa tít mù tắp.
Tóm lại là có một bức tường ngăn cách.
Khả năng kháng cảm quan trong môi trường khắc nghiệt của Lâm Khiếu Minh mạnh đến mức phi lý, nhiều người tin rằng nếu hôm đó Ludwig có thể kiên trì thêm một chút nữa thì Lâm Khiếu Minh cũng hoàn toàn có thể tiếp tục lâu hơn.
Điều khiến Trương Cấp Dương nghĩ mãi không thông nhất chính là thành tích thao tác lái tàu vi mô của Lâm Khiếu Minh.
Bài kiểm tra sử dụng hệ thống mô phỏng mới nhất, theo như cậu biết, nhiều tinh vực hẻo lánh vẫn chưa áp dụng hệ thống này, rất nhiều bạn học từ các Thánh Sở khác ít nhiều đều cảm thấy không quen, nhưng Lâm Khiếu Minh bắt nhịp cực nhanh, hoàn toàn không có quá trình thích nghi, cứ như thể cậu vốn đã rất quen thuộc với những thứ này rồi.
Tên này không phải là con riêng của đại gia tộc nào đấy chứ, trước đây luôn được nuôi ở bên ngoài, chờ đợi thời cơ hiện tại để xuất hiện trước mặt bàn dân thiên hạ.
Trí tưởng tượng của Trương Cấp Dương bay xa theo một hướng không thể quay đầu, và cậu ta tin rằng cũng có rất nhiều người giống như mình, trong lòng đầy rẫy những suy đoán.
Bởi vì diễn đàn ẩn danh của trường đã nổ tung rồi.
Lý do thì có nhiều, nhưng chủ yếu là hai cái tên.
Một là Lâm Khiếu Minh, mọi biểu hiện của cậu trong kỳ kiểm tra đầu vào đã dấy lên những cuộc thảo luận ồn ào; trong ngày thi chạy dã ngoại mang vật nặng đó, không ít dẫn đường năm trên đều có mặt tại hiện trường, và còn có không ít tân sinh viên dùng tinh thần thể đứng hóng hớt dưới chân tường.
Có thể vào được Học viện Lính gác Dẫn đường tốt nhất cả nước thì đồng nghĩa với việc hầu như ai cũng là người "sùng bái kẻ mạnh".
Còn một tin tức mang tính bùng nổ khác lại bắt nguồn từ Học viện Dẫn đường bên cạnh.
"Này, cậu nghe tin gì chưa?
Bên Học viện Dẫn đường có người ngã ngay vạch xuất phát lúc kiểm tra thể lực, gãy xương vào viện luôn rồi, lúc đó còn nôn mửa nữa, hình như là chấn động não đấy."
Karasawa Ryutaro bưng khay thức ăn ngồi xuống cạnh Lâm Khiếu Minh, đối diện là Trọng Nguyên Thủy và VV ở ký túc xá bên cạnh.
Trọng Nguyên Thủy đáp: "Nghe nói rồi, nghe đâu còn là một người có thành tích kiểm tra tinh thần lực cực kỳ tốt, không biết sau cú ngã này đầu óc có bị làm sao không nữa."
VV không nhịn được "A" một tiếng: "Cái người đáng yêu nào mà thảm thế không biết, mới khai giảng ngày thứ ba đã phải nằm viện rồi, hy vọng người đó không sao."
Lâm Khiếu Minh đang tập trung ăn cơm bỗng ngẩng đầu lên: "Các cậu xem mấy tin này ở đâu vậy?"
"Trường học có một diễn đàn."
Ryutaro lập tức mở vòng đeo tay của mình ra, giới thiệu diễn đàn cho Lâm Khiếu Minh: "Ẩn danh, hai học viện dùng chung, trong đó đông người lắm, cơ bản là mọi tin tức lớn nhỏ gì đều có thể biết ngay lập tức."
Lâm Khiếu Minh nhớ ra rồi, đúng là có một cái diễn đàn như thế, chỉ là kiếp trước cậu không hứng thú với mấy thứ này, rất ít khi dùng nên mới không nhớ ra ngay.
Trọng Nguyên Thủy nói tiếp: "Người bị thương đó là một dẫn đường lớn tuổi đúng không, tôi thấy ảnh chụp trông cũng đẹp lắm, có cảm giác như anh trai nhà bên ấy, không biết có bị thương ở mặt không."
Karasawa Ryutaro: "Hóa ra cậu thích kiểu này à."
Trọng Nguyên Thủy: "Cậu nói thế là sai rồi, cứ người đẹp là tôi thích hết, tôi là kẻ cuồng nhan sắc mà.
Nghe nói anh ấy trước đây làm bác sĩ, giỏi lắm, tốt nghiệp tiến sĩ bên Đại học Y Thủ Đô lâu rồi..."
Đôi đũa của Lâm Khiếu Minh khựng lại: "Cái gì?
Tốt nghiệp tiến sĩ Đại học Y Thủ Đô?"
Trọng Nguyên Thủy đối đáp: "Đúng vậy, lúc mới nghe tôi cũng giật mình đấy, tiến sĩ y khoa trẻ như vậy, lại còn là trường tốt như Y Thủ Đô – Ơ Lâm Khiếu Minh, cậu đi đâu đấy!
Cơm còn chưa ăn xong mà!"
Trọng Nguyên Thủy còn chưa dứt lời, trong chớp mắt bóng dáng Lâm Khiếu Minh đã biến mất ở cửa nhà ăn, chỉ để lại ba người Karasawa Ryutaro, Trọng Nguyên Thủy và VV nhìn nhau ngơ ngác.
VV lập tức mở diễn đàn để tìm kiếm các bài viết liên quan: "Lần đầu thấy cậu ta phản ứng mạnh thế đấy... khơi dậy trí tò mò của tôi rồi, để tôi xem rốt cuộc vị dẫn đường đó trông như thế nào."
"Đù, đẹp thật này!
Tôi tuyên bố, tôi yêu rồi!"
"Đúng là không tệ, tiếc là không có ảnh chính diện hơn, khá là đáng tiếc."
"Lục Tẫn Triêu... giỏi thật, đám này đào cả tên người ta ra rồi, hiệu suất cao thật đấy."
Karasawa Ryutaro thì vừa cắn đũa vừa suy ngẫm, ngay lần đầu liếc nhìn ảnh chụp của dẫn đường kia, cậu ta đã thấy hơi quen mắt, rốt cuộc là gặp ở đâu rồi nhỉ?
Cậu ta nghĩ đi nghĩ lại, rồi đột nhiên nhận ra, lúc buổi lễ khai giảng kết thúc, cậu ta đã nhìn theo tầm mắt của Lâm Khiếu Minh và chú ý đến một dẫn đường nhỏ bé cực kỳ đáng yêu.
Mà vị Lục Tẫn Triêu này chính là người đứng bên cạnh lúc đó.
Karasawa Ryutaro hối hận vỗ đùi một cái rõ đau.
Trời ạ!
Hóa ra cậu ta đã xác định nhầm mục tiêu của Lâm Khiếu Minh rồi!