Cập nhật mới

Khác [Edit] [Đam mỹ] Tác phẩm không hoàn hảo - Dưa Hấu Yêu Mùa Hè

[Edit] [Đam Mỹ] Tác Phẩm Không Hoàn Hảo - Dưa Hấu Yêu Mùa Hè
Chương 20: Dần sáng tỏ


Thi Dịch đi theo Quách Gia Uyên đến cục cảnh sát.

Do thấy Quách Gia Uyên vẫn là trẻ vị thành niên, lại còn khóc lóc ghê hơn cả nạn nhân, nên những viên cảnh sát mặt mũi hung dữ trong cục không dám bức cung, mà đành chờ Thi Dịch - người đi cùng - trấn an "hung thủ" đàng hoàng để cậu chàng hoàn toàn bình tĩnh rồi mới bắt đầu nhẹ nhàng đặt câu hỏi.

"Tại sao lại xảy ra chuyện tối hôm nay vậy?"

"Tôi... tôi không biết."

"Tại sao lại bắt Phùng Sương làm con tin?"

"Tôi không biết."

"Cây búa dùng để uy hiếp Phùng Sương lấy ở đâu thế?"

"Tôi không biết."

Nhẹ nhàng đặt quyển sổ xuống, Lý Mân mỉm cười: "Em trai này, rốt cuộc em biết cái gì hả?"

Dù ba hồn bảy vía vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, Quách Gia Uyên cũng nhận ra giờ phút này xung quanh mình toàn là những viên cảnh sát "miệng nở nụ cười nhưng trong lòng thầm rủa" với vẻ cực kỳ không hài lòng gì cho cam.

Cậu chàng ngồi phịch trên sô pha mềm mại, hai mắt đỏ hoe hướng sang Thi Dịch ở bên cạnh như thể đang cầu cứu và nhỏ tiếng kêu: "Thầy ơi..."

Áo khoác của Thi Dịch bị nước mắt Quách Gia Uyên làm lấm lem, nhưng vì lúc trước đang trong tình thế cấp bách nên cậu ta không để ý, do đó vừa đến cục cảnh sát thì đã lập tức cởi ra.

Bây giờ cậu ta chỉ mặc độc một chiếc áo len xám và đang dựa nửa người lên cái bàn bên cạnh.

Hàng mi dài rũ xuống trong khi cậu ta đang cau mày, trầm ngâm suy nghĩ gì đấy, nghe Quách Gia Uyên gọi thì mới ngẩng đầu, nhìn sang...

Lâm Canh vẫy tay, ngăn cản: "Tìm ai thế hả?

Vẫn chưa chịu trả lời gì à.

Chuyện đêm nay biết bao nhiêu thì kể bấy nhiêu đi chứ."

Vốn mang dáng vẻ tội nghiệp, dễ bị người ta bắt nạt, hiện tại Quách Gia Uyên càng không có can đảm đối mặt với đội trưởng Lâm dữ tợn, cậu chàng e dè mất một lúc lâu rồi từ tốn lên tiếng:

"Lúc đó em đang ở phòng tự học, lớp không có giáo viên nên em ra ngoài đi vệ sinh.

Sau đó thì..."

Quách Gia Uyên ôm đầu đầy đau đớn.

"Chuyện sau đó em không nhớ gì hết, thực sự không nhớ gì cả."

"Lớp cậu ở tầng 2, còn lớp của Phùng Sương lại ở tầng 4 thì làm sao cậu gặp em ấy được?"

Bóng dáng cao lớn của Lâm Canh bên cạnh như thể bao trùm lấy cả người Quách Gia Uyên, anh gắt gao chất vấn khiến cậu chàng trông thảm thương hơn hẳn.

Nương theo lời Lâm Canh, Quách Gia Uyên bắt đầu nhớ lại, trong đầu chợt hiện lên vô số hình ảnh.

Một lượng lớn hình ảnh thật giả khó phân lần lượt vụt qua tâm trí Quách Gia Uyên hệt như một tia sáng, từng ảo ảnh sợ sệt, lẫn cảm giác kích động nhỏ giọt và sự choáng váng liên tục khuấy động đầu óc cậu chàng giống như sấm chớp rền vang.

Đó chính là nỗi sợ đang chôn sâu tận xương tuỷ suốt mấy ngày nay.

Quách Gia Uyên mở miệng: "Em..."

"Uyên ơi!

Tôi là mẹ của Quách Gia Uyên, mau cho tôi vào trong!"

Thanh âm nức nở cắt ngang lời nói Quách Gia Uyên.

Thế là sau gần hai tiếng đồng hồ, rốt cuộc người mẹ cũng đã xuất hiện.

Lâm Canh nhìn người phụ nữ vừa lao vào thì nhận ra đây là người đàn bà dữ dằn ở gần khu ổ chuột mà mình từng thấy qua.

Dù có hung dữ tới cỡ nào, nghe tin con trai mình suýt nữa đã giết người để rồi thành kẻ sát nhân thì bà ta cũng cực kỳ suy sụp, như thể lớp vỏ bọc mạnh mẽ ngày thường trong phút chốc đã vỡ nát như tương.

Bà ấy khóc lóc còn thê thảm hơn Quách Gia Uyên nhiều.

Thấy thời gian cũng đã khuya, Lâm Canh phất tay cho đồng nghiệp phải tan ca được về nhà, có chuyện gì thì để mai bàn tiếp.

Dứt lời, anh bắt đầu giao việc cho cảnh sát trực ban đêm nay: Hai mẹ con họ muốn nói gì thì cứ để họ nói, nếu tối nay bà ấy không chịu về thì cho bà ấy ngủ lại trong sảnh cũng được.

Sau cùng, anh để lại cho Quách Gia Uyên đang kinh hồn bạt vía một lời nhắc nhở: Tốt nhất là cậu nên dành cả đêm nay để suy nghĩ cho kỹ vào, đừng hòng lừa gạt cảnh sát vì bọn tôi có nhiều chiêu hơn cậu tưởng đấy.

Nói xong, anh nhìn sang Thi Dịch hãy còn suy tư ở bên cạnh mình, tâm tình cũng mềm hẳn ra, anh bước đến trước mặt cậu ta: "Thầy Thi, tỉnh lại nào."

Thi Dịch ngước lên, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của Lâm Canh.

Cặp mắt Thi Dịch sáng rực dưới ánh đèn, mang đến cảm giác sâu lắng và rạng ngời như bầu trời ngày hè oi bức trước khi cơn mưa xối xả chực ập đến, như những tia nắng xuyên thấu qua những tầng mây dày.

Thi Dịch lên tiếng: "Quách Gia Uyên không có giết Cao Bằng."

Lâm Canh từ chối cho ý kiến mà chỉ nói: "Cũng muộn rồi, để tôi đưa cậu về nhé?"

Như này nghĩa là không hề tin tưởng, Thi Dịch liền khẳng định: "Tôi sẽ tìm được chứng cứ."

Ngồi trong xe, Thi Dịch nhìn ra ánh đèn nê ông xa xăm giữa lòng thành phố, cho tới khi nó nhạt nhoà dần khỏi tầm mắt thì nghe thấy Lâm Canh chậm rãi mở lời.

"Tôi biết cậu đang nghĩ cái gì, làm quái nào có ai lại giữ khư khư hung khí, đã vậy còn thủ sẵn trong người để tiếp tục ra tay.

Hơn nữa, hiện trường án mạng của Cao Bằng không có bất cứ bằng chứng gì để lại, xét thấy Quách Gia Uyên đến cả bắt cóc người khác còn khóc lóc ầm ĩ như thế thì làm sao có đủ khả năng gây án."

Anh không rõ lời này mang ý khen hay chê, nhưng nói ra để thấy bản thân không quá tin tưởng rằng Quách Gia Uyên có khả năng là kẻ sát nhân.

Nhưng Thi Dịch không hề thấy nhẹ nhõm như Lâm Canh đã tưởng, thậm chí cậu ta vẫn bất động như cũ.

Thoáng định thần lại, Thi Dịch tiếp tục nhìn cảnh đêm thành phố trôi tuột về sau, mãi đến khi Lâm Canh đánh xe vào khu chung cư mới từ tốn nói chuyện: "Mẹ của Gia Uyên không nên gây áp lực cho em ấy nhiều đến vậy."

"Áp lực gì thế, nói tôi nghe xem nào?"

"Hồi tiểu học, Quách Gia Uyên và Cao Bằng sống cùng một khu, quan hệ giữa hai đứa tốt lắm.

Nhưng sau đó, cha của em ấy bỏ rơi hai mẹ con nên Gia Uyên chỉ còn được một mình mẹ nuôi nấng thôi."

"Mẹ em ấy cũng chịu gánh nặng rất lớn, biết rõ bản thân không có năng lực nên mọi kỳ vọng đều đổ hết lên Quách Gia Uyên.

Không những thế, tới tận khi lên cấp hai, điểm số của Cao Bằng luôn cao hơn Gia Uyên nên cả hai hay bị đem ra so sánh với nhau."

Nói đến đây, sợ Lâm Canh không hiểu, Thi Dịch còn khua chân múa tay: "Kiểu như này "Con nhìn Cao Bằng mà xem, còn không biết đường mà học hỏi con nhà người ta à", vậy đó."

Hiếm lắm Thi Dịch mới bắt chước dáng vẻ chợ búa đó, nhưng có lẽ do không giống lắm nên khiến Lâm Canh thấy buồn cười.

Lâm Canh vừa nói vừa cười: "Gia đình Trung Quốc nào chẳng có tình huống này chứ, cậu đâu cần bày vẽ làm gì."

Không hề ảnh hưởng bởi bầu không khí hài hước của Lâm Canh, Thi Dịch nói tiếp: "Quan trọng là bà ấy quên mất Gia Uyên là đứa trẻ nhà nghèo, bị người ta bắt nạt và không có cha, tóm lại những gì em ấy không có đều là những thứ mà Cao Bằng được hưởng.

Lúc nào cũng bị mang ra so sánh với một người như thế, nếu là anh, anh cảm thấy thế nào?"

Lâm Canh suy nghĩ một chút: "Chắc là sẽ cãi um lên với mẹ mình."

"Nhưng Quách Gia Uyên không hay bộc lộ cảm xúc của mình, em ấy sẽ không dùng mấy cuộc tranh cãi để giải toả bất mãn đâu, mà chỉ giữ nó trong lòng thôi.

Cho tới khi tất cả bùng nổ."

Lâm Canh chạy xe vào chung cư, khéo léo dừng ở cổng rồi thắc mắc: "Vậy thì, cưng à, khi bùng nổ sẽ thế nào đây?"

Từ lúc xảy ra chuyện của Quách Gia Uyên, Thi Dịch đã luôn suy nghĩ những tình huống có khả năng nhất và phân tích toàn bộ sự việc bằng phương pháp loại trừ lần lượt nên đầu óc hoàn toàn ở trạng thái tập trung cao độ.

Do đó, cậu ta vô thức duy trì ngữ điệu trầm thấp và nói năng chậm rãi, ngay cả khi Lâm Canh vô tình hay cố ý chọc ghẹo thì Thi Dịch vẫn giữ nguyên tâm thế như cũ.

Kết quả là chưa kịp xuống xe thì bất chợt nghe thấy Lâm Canh gọi mình một tiếng "cưng à" khiến vẻ nghiêm túc từ nãy tới giờ vỡ tan.

Thi Dịch chưa từng thân thiết với ai, huống chi có người gọi cậu ta một tiếng "cưng à", dù chỉ là một câu nói đùa vô thưởng vô phạt thì cảm giác cũng lạ lùng lắm.

Bình tĩnh được khoảng hai giây, nhưng cảm giác rờn rợn vẫn không hết nên cậu ta đành làm bộ thờ ơ, vội vội vàng vàng bước xuống xe.

Quá trình lấy lời khai diễn ra vô cùng suôn sẻ, phương pháp thẩm vấn của cảnh sát cực kỳ đa dạng, họ đã giở chiêu bài: "Có luật bảo vệ trẻ vị thành niên mà, ngoài ra người bị bắt cóc cũng chẳng bị thương tích đáng kể gì, miễn sao nói rõ đầu đuôi và biết hối lỗi là ổn cả thôi."

Quả nhiên Quách Gia Uyên đồng ý hợp tác.

Còn chưa đến 10 giờ, lời khai từ Quách Gia Uyên đã được đặt trên bàn làm việc của Lâm Canh.

Sau khi lật xem khẩu cung của Quách Gia Uyên, Lâm Canh dùng hai ngón tay kẹp tập tài liệu, ánh mắt tỏ rõ vẻ chán ghét hướng đến Nhiếp Tùng: "Nghiêm túc đấy hả?"

Nhiếp Tùng ngây ngô đáp: "Tất nhiên ạ!"

=======================

Nội dung meme: ngoài mặt thì cười, trong lòng thì chửi cmm
 
[Edit] [Đam Mỹ] Tác Phẩm Không Hoàn Hảo - Dưa Hấu Yêu Mùa Hè
Chương 21: Suy đoán


"Vì không muốn nhanh chóng về lớp nên mới đi lên nhà vệ sinh ở tầng 4, lý do vậy mà tin được à?"

"Vô tình thấy búa trong nhà vệ sinh nên nhặt lên, tin được không hả?"

"Do đèn đóm trong nhà vệ sinh không tốt nên ra ngoài mới thấy vết máu dính trên búa, đúng lúc bị Phùng Sương bắt gặp.

Nghe Phùng Sương hét toáng lên, Quách Gia Uyên sợ hãi nên hoảng hốt kê búa vào cổ Phùng Sương.

Cậu tin cái lý do này luôn ư?"

Lâm Canh nghĩ bụng: Lẽ nào dạo này chơi game đến ngớ ngẩn à.

Lâm Canh sửng sốt: "Hình như trận mới nhất, cậu chơi thua phải không?"

Nhiếp Tùng: "..."

Nhiếp Tùng không lấy gì làm vui vẻ: "Hai chuyện này có liên quan đâu mà, tuy em chơi thua, nhưng anh không được nghi ngờ sự chuyên nghiệp của em chứ."

Lâm Canh phe phẩy tập tài liệu, giống như đang nói lý do nằm ở đây.

Kéo ghế ra ngồi đối diện Lâm Canh, Nhiếp Tùng chống tay lên bàn, cả người chồm về trước: "Đã có báo cáo khám nghiệm của Khưu Diêu, vết máu khô trên cây búa trùng khớp với DNA của Cao Bằng."

Không hề nhúc nhích gì, Lâm Canh chỉ khẽ gật đầu: "Rồi sao nữa?"

"Anh không thấy mọi chuyện quá trùng hợp sao?"

Nhiếp Tùng nói: "Cảnh sát chúng ta điều tra án mạng của Cao Bằng lâu như vậy, nhưng chẳng có tin tức hữu ích nào, đã thế còn gây ra bao nhiêu ảnh hưởng, lãnh đạo thành phố rồi ban giám hiệu nhà trường, cả phụ huynh học sinh cũng hay gọi điện hỏi thăm tình hình.

May là anh có lên tiếng trấn áp phần nào, chứ không thì tin đồn về cái chết của Cao Bằng còn lan truyền tới cỡ nào nữa."

Lâm Canh nhướng mày, ra hiệu cho cậu ta nói tiếp.

"Rốt cuộc, tới nay anh cũng khó chịu nổi áp lực nên đã báo cho cục trưởng Cận, thì nghi phạm liền xuất hiện, ngay cả vật chứng trọng điểm cũng xuất hiện luôn."

Nhiếp Tùng nheo đôi mắt đẹp đẽ lại: "Em không biết Quách Gia Uyên có giết Cao Bằng hay không, nhưng chắc chắn có liên quan đến vụ án này."

Nếu Quách Gia Uyên là hung thủ thì không cần nói nhiều.

Còn nếu không phải thì...

Tại sao Quách Gia Uyên lại lộ mặt khi cảnh sát gặp cảnh khốn cùng chứ?

Là ai đứng sau sai khiến thằng nhóc đó?

Nhiếp Tùng lên tiếng: "Em nghĩ chúng ta có thể bắt đầu tiếp vụ án của Cao Bằng từ Quách Gia Uyên đấy."

Đang nói giữa chừng, cậu Lưu ở phòng trực ban đã lên tiếng từ ngoài cửa: "Đội trưởng Lâm ơi, có anh Thi Dịch tìm anh kìa."

Cả văn phòng chợt yên ắng dị thường, Lâm Canh không nói không rằng, lại chẳng định đi ra gặp mặt, anh chỉ ngồi im đó, một lúc lâu sau mới cứng nhắc mở lời: "Tới liền đây."

Sau đó, Nhiếp Tùng nhìn vị đội trưởng đội hình sự của cục cảnh sát thành phố đứng trước giá treo, chọn tới chọn lui mấy màu áo kinh điển dành cho nam gồm màu xám, đen và nâu như thể chuẩn bị đi gặp Tổng thống Mỹ.

Sau cùng, anh mặc cái áo khoác nâu, rồi đi ra ngoài.

Nhiếp Tùng chưa bao giờ thấy Lâm Canh nghiêm trang như vậy, cho dù là lúc cấp trên xuống thanh tra, quá lắm anh cũng chỉ sắp xếp người tiếp đón thay, chứ làm gì đích thân lo liệu đâu.

Lòng hiếu kỳ cứ không ngừng cồn cào, nên chờ Lâm Canh vừa ra khỏi cửa, anh ta lập tức chạy theo.

Vừa nghe điện thoại vừa đi tới văn phòng, Lý Mân chợt thấy Lâm Canh nên định nói gì đấy.

Ai ngờ chưa kịp gác máy đã thấy Nhiếp Tùng len lén đuổi theo sau lưng anh, nên Lý Mân bèn nối gót.

Cơn mưa cuối thu rơi lộp độp xuống bồn hoa và dưới màn mưa ấy, một người đàn ông cao gầy vận áo khoác xám đang giương chiếc ô đen đứng chờ.

Khung cảnh xung quanh vốn dĩ chỉ có hàng rào sắt dữ tợn, cùng chiếc xe lạnh tanh, tất cả đều chìm trong mưa gió buốt giá và hoá thành một cảnh sắc mờ ảo, rợn người.

Thế mà, chỉ mỗi việc người đàn ông kia đứng đó thôi, đã như đem đến cảm giác ấm áp tựa gió xuân vờn qua, hết thảy đều đẹp như tranh vẽ vậy.

Quả là, trên đời có những người sinh ra để sánh đôi bên hoa cỏ và ánh dương, để chiêm ngưỡng những cảnh vật đẹp nhất thế gian này.

Nghe tiếng bước chân dần rõ ràng hơn, người ấy bỗng ngẩng đầu khiến đôi mắt trong veo như ánh ban mai xuyên qua những tầng mây rồi khúc xạ vào một mảnh thuỷ tinh hướng thẳng về phía anh.

Hình ảnh phản chiếu nơi cặp kính chống ánh sáng xanh của Lâm Canh chỉ còn mỗi Thi Dịch mà thôi.

Thi Dịch chầm chậm mở miệng: "Cao Bằng do tôi giết, anh có muốn nghe quá trình gây án của tôi không?"

Phải đề phòng trời mưa đường trơn, phòng ốc ẩm mốc và Thi Dịch.

Đây là Lâm Canh tự rút ra kinh nghiệm khi bản thân suýt nữa đã trượt chân ngã nhào và bị mưa làm ướt sũng.

Đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ mạch lạc của mình, Thi Dịch không bận tâm tới đội trưởng Lâm hớ hênh hơn ngày thường mà tiếp tục nói ra ý kiến riêng:

"Mỗi khi thụ lý vụ án, cảnh sát đều nhấn mạnh động cơ giết người.

Tại sao lại ra tay với người này, người kia nhưng lỡ như tôi xuống tay một cách ngẫu nhiên thì sao?

Ví như do nạn nhân tình cờ xuất hiện đúng nơi, đúng lúc, đúng hiện trường mà tôi sắp đặt sẵn thì như nào?"

"Nếu đã giết người, việc đầu tiên phải làm là huỷ thi diệt tích, dù muốn ném hung khí xuống sông cũng đảm bảo không cho ai khác biết.

Vậy để hung khí bị phát hiện thì do muốn tìm người chịu tội thay để xoá hết hiềm nghi cho bản thân, hay là do muốn đánh lừa cảnh sát thôi?"

Rốt cuộc, Lâm Canh cũng hiểu câu "Cao Bằng do tôi giết" có ý gì, máu nóng dồn lên não đã phần nào hạ hoả.

Lâm Canh thật sự muốn tát cậu ta một cái, nhưng vẫn nhẫn nhịn: Nếu phân tích kế tiếp của Thi Dịch không có gì mới mẻ, nhất định anh sẽ tát cậu ta.

Trái lại, Thi Dịch không hề để ý tới suy nghĩ hiện tại của Lâm Canh mà nói tiếp: "Đúng là Gia Uyên có thể ganh tỵ với thành tích, gia cảnh, thậm chí lòng dũng cảm của Cao Bằng nhưng cũng đâu tới mức giết người.

Hơn nữa, tôi lại biết rõ hiềm khích giữa Gia Uyên và Cao Bằng, nên miễn là Gia Uyên còn dính dáng đến thì tôi hoàn toàn có cớ để bình an vô sự."

Lâm Canh biết chữ "tôi" trong lời Thi Dịch không ám chỉ bản thân, mà là cậu ta đang hoá thân thành hung thủ để dùng lối suy nghĩ của hung thủ cho vụ án này.

"Vậy nên phải là người khá thân thiết với Cao Bằng lẫn Quách Gia Uyên, chí ít cũng hiểu được hiềm khích giữa cả hai.

Cao Bằng là kiểu người bất cẩn, nói không chừng còn chẳng biết vì sao mình và Quách Gia Uyên càng ngày càng xa cách kìa, suy ra khả năng cao là hung thủ phải quen thân với Quách Gia Uyên."

"Quách Gia Uyên vốn sống khép kín, mấy thứ ganh tỵ chôn sâu trong lòng như này thì em ấy có thể kể với ai đây?

Điểm số của em ấy không quá kém, nhưng vì trượt bài thi đầu vào nên mới học lớp thường.

Liệu em ấy có tâm sự với đám lưu manh trong lớp không?"

"Về phần mẹ của em ấy thì mỗi ngày làm đến ba công việc, lúc tan ca đã trễ lắm rồi, đến cơm tối cũng nhiều năm chưa ăn được cùng con mình mà, lại thêm tính tình bà ấy quá hung dữ, Quách Gia Uyên có thể trò chuyện với mẹ mình hay không nhỉ?"

"Nói chung, quan sát toàn bộ trường học lẫn các mối quan hệ của Quách Gia Uyên thì..."

Thi Dịch hiếm khi nói nhiều như vậy, cho nên sau một thôi một hồi trút hết suy nghĩ, ngữ điệu đã có chút đổi khác.

"Ngoài tôi ra, còn ai có khả năng là hung thủ nữa?"

Lâm Canh: "..."

Lâm Canh dường như nhìn thấu ý đồ của Thi Dịch, cơ bản thì cậu ta không phải đến để cung cấp manh mối hay tự thú gì, chẳng qua nghĩ mãi không thông vụ án này, nên mới mặt dày mày dạn tới đây nghe ngóng xem quá trình tra án tiến triển như nào.

Trong lòng buồn bực toan rít điếu thuốc lấy lại bình tĩnh, Lâm Canh bất đắc dĩ vẫy tay ra hiệu với cậu ta sau một hồi lâu: "Vào trong đi, có gì lát hãy nói."

Vừa xoay người, Lâm Canh lập tức thấy hai con người đang núp sau cánh cửa.

Nhiếp Tùng và Lý Mân nhìn thấy anh vội đứng thẳng lưng, hô lên: "Đội trưởng Lâm!"

Tiếng chào hỏi to rõ như thể hai người đứng nghe lén từ nãy giờ không phải bọn họ vậy.

Lý Mân nhanh trí trả lời: "Đội trưởng Lâm, vừa rồi cục trưởng Cận có gọi báo là tiến sĩ Tô được cấp trên cử đến sắp tới rồi đấy."

"Tiến sĩ Tô?"

Một thoáng sau Lâm Canh mới sực nhớ.

"Là Tô Manh Manh à?

Sao hôm nay mới tới?"

Vừa nói vừa dẫn Thi Dịch vào.

"Để Thi Dịch nói chuyện với Quách Gia Uyên cái đã, vừa khéo Tô Manh Manh sắp đến rồi, chúng ta cứ đợi thôi, sau đấy nhờ chuyên gia đưa ra phân tích cho chúng ta vậy."

Nói dứt câu, anh quay đầu sang Thi Dịch: "Chốc nữa bọn tôi sẽ giám sát cuộc nói chuyện giữa cậu và Quách Gia Uyên, được chứ?"

Thi Dịch nói được, lúc ngước mắt lên mới phát hiện vai trái Lâm Canh bị ướt mưa cả mảng to, vệt nước lan dài từ bả vai ra tới tận sau lưng.

Tiết trời nay đã chớm đông, lại thêm gió lạnh, mưa to khiến ai nấy đều muốn bọc mình trong áo bông ấm áp, thế mà anh vẫn chịu đứng đây nghe cậu ta lải nhải lâu như vậy.

Thi Dịch bỗng dưng thấy tội cho anh quá.
 
Back
Top Bottom