[1.19] Chương 19: Chết tiệt, sao thơm quá vậy!
(Editor: Chúc mọi người năm mới vui vẻ nha :3)
***
Tập đoàn Viễn Châu.
Trước khi ra khỏi văn phòng, Lâm Thiên Thu nhìn về phía vị giám đốc ngồi cách đó không xa: "Giám đốc Dương, chúng tôi định đi mua cơm, có cần mang một suất về cho anh không?"
Vẻ mặt giám đốc Dương nhạt nhẽo, lắc đầu: "Không cần, tôi phải đi báo cáo với sếp Cố đây."
Nghe thấy hai chữ 'sếp Cố', cả đám run rẩy như cầy sấy, nói:
"......Chúc anh may mắn."
Giám đốc Dương gật đầu.
Trong lòng cũng cảm thấy có phần bi tráng.
Hắn cầm tệp tài liệu, bước vào thang máy trong ánh mắt 'tiễn đưa liệt sĩ' của các đồng nghiệp, nhấn nút lên tầng cao nhất.
Thang máy chạy lên từng tầng một.
Không lâu sau, một tiếng 'ting' vang lên, thang máy dừng lại tại tầng trên cùng.
Cửa thang máy chậm rãi trượt mở sang hai bên ——
Một người, đang ngả ra trên ghế chủ tịch ở giữa phòng.
Người nọ tư thế nhàn tản, cặp chân dài gác lên bàn làm việc, giữa ngón trỏ và ngón áp út kẹp một chiếc phi tiêu.
Vút!
Chiếc phi tiêu đó xuyên phá không khí, găm chặt vào hồng tâm đỏ chót.
Trên hồng tâm có gắn bức ảnh chụp một thanh niên.
Thanh niên ấy có ngoại hình cực kỳ tuấn tú, đẹp đẽ mà thanh cao, nơi đuôi mắt có một nốt ruồi đỏ tươi, vô cùng thu hút người ta.
Lúc này, khóe môi ngậm ý cười của thanh niên bị phi tiêu nhọn hoắt xé toạc.
Thưởng thức nụ cười bị nghiền nát kia, Cố Hành Chu cong môi, hài lòng nói: "A Sanh, em như vậy vẫn là đẹp nhất."
Giám đốc Dương: "......"
Đin rồi (*).
(* gốc là "神金" /shénjīn/ (thần kim), đọc giống "神经" /shénjīng/ (thần kinh) a.k.a bị điên 😀)
Thấy trạng thái Cố Hành Chu bất ổn, giám đốc Dương có hơi do dự, không biết mình có nên vào báo cáo không.
Giờ mà vào thì chẳng phải sẽ đụng trúng họng súng sao?
Cố Hành Chu có vẻ không chú ý thấy sự xuất hiện của hắn.
Bên cạnh Cố Hành Chu, trên bàn làm việc rộng rãi bày rải rác vài hộp cơm, hộp đóng gói, hộp giữ nhiệt.
Hộp nào cũng bị mở ra, bên trong hầu như không khác nhau là bao, đều đựng đầy......
Cơm rang trứng.
Cố Hành Chu từ tốn mở một hộp đóng gói khác lóe sáng logo của 'Đường Yến', trong đó cũng là một suất cơm rang trứng.
Gã cầm thìa thử một miếng, lại cau mày nhè ra.
Gã nhìn phần cơm rang trứng nọ.
"Kinh tởm."
Ngay giây sau, Cố Hành Chu bỗng phát rồ đổi sắc mặt, hất cơm rang ra sàn.
(Editor: Các bạn nhỏ không được học theo nha, vừa lãng phí thức ăn vừa làm bẩn sàn đó!)
"Không ngon bằng A Sanh làm."
Cố Hành Chu lẩm bẩm một mình, "A Sanh, em không cần anh nữa ư?"
"Sao em dám bỏ trốn chứ?"
Giới nhà giàu cả thành phố này đều biết, nửa năm trước, tại triển lãm khoa học kĩ thuật, Cố Hành Chu vừa gặp đã yêu một sinh viên bình thường nào đó, từ ấy bắt đầu điên cuồng theo đuổi.
Nhưng họ không biết rằng......
Cố Hành Chu đã gặp được Ninh Sanh từ sớm hơn trước đó rất nhiều.
Thật lâu trước kia, khi Cố Hành Chu vẫn là gã con trai trưởng ăn chơi trác táng không được nhà họ Cố coi trọng, vì thua trắng ở sòng bạc, không xu dính túi nên gã đã bị đuổi ra khỏi nhà và lưu lạc khắp nơi, suốt ba ngày ba đêm chưa có nổi một bữa cơm no vào bụng.
Vào cái ngày tối tăm đổ mưa to ấy, gã - một kẻ cùng đường - đã gặp một thiếu niên với nốt ruồi nơi đuôi mắt.
Thiếu niên núp sau lưng mẹ, nhút nhát đưa cho gã một bát cơm rang trứng.
Bát cơm rang trứng đó thật ngon, đời này Cố Hành Chu chưa từng ăn món cơm rang trứng nào ngon đến thế, hạt cơm tơi xốp, mùi mặn mê người, hơi nóng hổi như một đóa pháo hoa giữa đời, làm người ta không nhịn được mà rơi lệ.
Mười năm sau đó, gã chưa từng ăn được món nào ngon như vậy nữa.
Hồi ức chấm dứt.
Cố Hành Chu gỡ bức ảnh bị đục thủng ra khỏi hồng tâm, nhìn người trong ảnh, nhẹ giọng nói:
"A Sanh, em đi rồi thì ai sẽ làm cơm rang trứng cho anh đây?"
Giám đốc Dương: "......"
Ông chủ đúng là một gã công điên khùng!
.
Cùng lúc đó, dưới tòa nhà Tập đoàn Viễn Châu, ở quán ăn vặt.
Hiện tại đã là 10:50, nhiệm vụ đòi bán 100 suất cơm rang mà Giản Vân Lam mới bán được 97 suất, còn thiếu 3 suất.
Chỉ tiêu buôn bán hôm nay so với mấy hôm trước, có hơi bị tụt dốc.
Vì định giá cao, bên này lại nhiều quán ăn vặt nên cạnh tranh kịch liệt, thật ra cũng hiểu được.
Đối với Giản Vân Lam, thế này là đã tụt dốc, nhưng các chủ quán khác lại không nghĩ vậy.
Quanh đây toàn là nhân viên văn phòng lương tháng mấy nghìn (~ khoảng chục triệu VND), bán 50 đồng cho một suất cơm rang, có lẽ còn ngốn hết tiền lương nửa ngày của họ mà còn bán được gần trăm suất, thật sự không thể tưởng tượng nổi!
Ai cũng nhìn Giản Vân Lam bằng ánh mắt kì lạ, nghĩ thầm, món cơm rang này ngon vậy thật à?
Giản Vân Lam nhìn lòng chảo trống rỗng, có chút sầu lo.
"Nếu không hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ thế nào?"
Giản Vân Lam rầu rĩ nghĩ.
Sẽ không bị sét đánh chứ.
Thao Thiết lười biếng ngáp một cái, dạo bước lại đây, cắn gấu quần anh, truyền âm:
"Bổn tọa mệt rồi, đi thôi."
Ban ngày tháng 9 vẫn rất nóng, Giản Vân Lam cũng đổ chút mồ hôi, càng khỏi nói đến Thao Thiết vác một bộ lông dài như vậy.
Giản Vân Lam: "Lông Xù, bày quán sao không khổ cho được, anh mà yếu ớt thế thì lần sau tôi không dẫn anh theo nữa."
Con chó to lông bạc trợn con ngươi vàng kim lên, lửa giận hừng hực: "Gâu!"
Mẹ nó, ngươi bảo ai yếu ớt?!
Nói rồi đi sang vườn hoa bỏ hoang gần đó cày hai mẫu đất (~ 1300 mét vuông).
Cày xong còn huênh hoang bày ra cho Giản Vân Lam xem.
Giản Vân Lam: "......"
Xem ra phép khích tướng rất có tác dụng với Thao Thiết.
Nhưng mà, chỉ còn 10 phút, rốt cuộc ai sẽ tới mua nốt 3 suất cơm rang còn lại đây?
Cách đó không xa, tại bãi đỗ xe ngoài trời.
Một chiếc Tesla từ từ dừng lại.
Trên xe, Trương Mặc và bạn gái mình Bối Thi cãi nhau, cả hai đều hơi khó chịu.
Trương Mặc là Giám đốc Sản phẩm của Tập đoàn Viễn Châu, anh ta không thi bằng lái nên bình thường toàn chạy thẳng đến bến để lên xe buýt.
Nhưng hôm nay đồng hồ báo thức không kêu, bị lỡ xe, chỉ có thể nhờ bạn gái đưa mình đi làm.
"Sao anh chỉ đặt mỗi một cái báo thức vậy?"
Bối Thi ngáp một cái, quầng thâm dưới mắt đen sì, "tối qua bà đây chạy job với chị Côi đến 3 giờ mới ngủ, mới giờ này đã phải rời giường chở anh đi làm rồi......"
Khác với Trương Mặc là nhân viên văn phòng như bao người, Bối Thi là một quản lý nghệ sĩ.
Sự nghiệp chị dạo này như mặt trời ban trưa vì bộ phim cổ trang của Minh Nhược Côi - nghệ sĩ do chị quản lý - bùng nổ độ hot và rất được người ta yêu thích, Minh Nhược Côi cũng vọt lên trở thành sao nữ hot nhất dàn đồng lứa, job và quảng cáo đủ kiểu bay tới như tuyết rơi.
Lúc bận thì Bối Thi có thể không về nhà tận mấy tuần, thậm chí còn quên cả ăn cơm.
Chị ghét lái xe nhất, từ nhà đến Tập đoàn Viễn Châu mất tận 40 phút, 40 phút này chị đã làm sai cái gì mà phải để mất như vậy?
Lần nào bị bắt phải đưa Trương Mặc đi làm, chị cũng tràn đầy oán khí như thế.
"Mai anh nhất định sẽ đặt sẵn báo thức," dù sao cũng là lỗi của mình, Trương Mặc cũng hơi xấu hổ, "bà xã, em có đói không?"
"Anh đi tiệm ăn vặt mua cho em món gì đó để mang về ăn nhé?"
Anh ta khỏi đoán cũng biết, tối qua Bối Thi chắc chắn cũng không ăn cơm hẳn hoi.
Bối Thi bĩu môi: "Mấy tiệm ăn vặt ở công ty các anh toàn bán nào là bánh crepe rồi bánh bao gì gì đó, em lại chẳng thèm ăn."
"Chúng mình cứ đi xem đi, có khi lại có món em thích thì sao."
Bối Thi đúng là hơi đói, bấy giờ mới miễn cưỡng đồng ý, nhưng vẫn bảo: "Nếu không tìm được món nào ngon thì cuối tuần này anh phải bao đấy, em muốn đi ăn món Nhật mới mở bán của tiệm đó."
Món Nhật đó được làm bởi vua đầu bếp Saitou - người được khen là 'Tiên nhân Cơm rang' của Nhật Bản trong truyền thuyết, giá tận 2-3000 cho một suất (~ 7,5 triệu - 11 triệu VND).
Hồi mới khai trương họ có từng đến ăn một lần, từ sau đó Bối Thi vẫn luôn nhớ mãi không quên.
Trương Mặc đau ví gật đầu.
Hai người tay trong tay đi đến khu vực bày quán ăn vặt dưới tòa nhà, lướt quanh một vòng.
Lúc này đã gần 11 giờ, rất nhiều chủ tiệm ăn sáng đã đóng cửa, chỉ còn lại 3 - 4 tiệm gồm một tiệm bán bánh cuốn Quảng Đông, một tiệm bán sữa đậu nành và quẩy, còn có một quán bán...... cơm rang?
Bánh cuốn Quảng Đông (广东肠粉)
Bối Thi liếc tới quán cơm rang kia, hai mắt lập tức sáng rỡ.
Đờ mờ.
Đẹp, đẹp trai quá!
Thanh niên đứng trước quán cơm rang buộc một chiếc tạp dề hoa nhí đơn giản, tầng mi như lông quạ rũ xuống, con ngươi đen đến ánh xanh, dưới ánh mặt trời, anh đẹp như nhân vật bước ra khỏi tranh sơn dầu vậy.
Thân mang tố chất của một quản lý nghệ sĩ hàng đầu, chị chỉ cần nhìn phát là biết người con trai này chắc chắn sẽ trở nên nổi tiếng!
Gương mặt này, dù là phim cổ trang hay phim hiện đại, vào show giải trí nào, hay thậm chí lên màn ảnh lớn, thì đều có thể phù hợp một cách hoàn hảo.
Tính cách anh mà lại thú vị chút nữa, có lẽ chị có thể sáng lập một thần thoại mới......
Đến khi tỉnh táo lại thì Bối Thi đã đứng trước quán cơm rang, đưa ra danh thiếp:
"Chào cậu, tôi là Bối Thi - quản lý nghệ sĩ của Công ty Giải trí Tinh Dạng, đây là danh thiếp của tôi, xin hỏi cậu đã từng nghĩ đến việc trở thành nghệ sĩ bao giờ chưa?"
Giản Vân Lam rất là cảm kích, nhưng vẫn uyển chuyển từ chối: "Cảm ơn chị đã đánh giá cao, nhưng ý nghĩa cho sự tồn tại của tôi trên đời này chính là để bày quán."
Bối Thi: "À à, vậy thì tiếc thật đấy."
"......"
Bối Thi: "Đợi đã, cậu nói gì cơ?
Bày quán?"
Bối Thi ngơ ngác, cảm thấy thế giới bắt đầu ảo lòi.
Bày quán gì?
Là bày cái quán mà chị nghĩ á hả?
Đúng lúc này, Trương Mặc chỉ vào chảo của Giản Vân Lam, bảo: "Bà xã, chẳng phải em cứ nói mãi là muốn ăn cơm rang sao?
Ở đây có bán cơm rang này, muốn thử không?"
Bối Thi vô thức định từ chối.
Chị muốn kí hợp đồng nghệ sĩ với Giản Vân Lam chứ có muốn ăn cơm rang của anh thật đâu.
Vả lại, cơm rang mà chị thèm ăn mãi là Cơm rang Tiên Nhân của vua đầu bếp Saitou rất hot trên Xiaolushu (~ app Xiaohongshu - Tiểu Hồng Thư), giá 888 một suất (~ 3,3 triệu VND) kia kìa!
Ai thèm ăn cái loại cơm rang của quán ven đường không rõ lai lịch này!
Dù chủ quán rất đẹp trai nhưng mà trẻ quá, trông không dày dặn kinh nghiệm và lõi đời bằng các chủ quán khác, cơm rang quán này chắc cũng bình thường thôi.
Bối Thi vừa định từ chối thì Trương Mặc đã gọi món: "Cậu chủ, cho bọn tôi hai suất cơm rang."
"Được, hai suất 100."
Giản Vân Lam nói.
100??!
Bối Thi tức đến mức cấu mạnh cánh tay Trương Mặc.
"Úi da úi da," Trương Mặc đau đến rít lên, "bà xã, em cấu anh làm gì?"
Bối Thi: "......"
Cái đồ không nên thân này!
Ổng còn chưa ý thức được là cả hai đang bị làm thịt à?!
Đây là đụng trúng thích khách đội lốt quán ăn vặt trong truyền thuyết đấy - giả làm quán ăn vặt bình thường nhưng thực chất lén lút buôn bán món ăn đắt đỏ mấy chục mấy trăm tệ một phần!
Bối Thi thà đi ăn cái món được gọi là Cơm rang Tiên Nhân 888 đồng một suất còn hơn, chứ còn cơm rang vỉa hè á, hơn 20 đồng (~ 75.000 VND) chị cũng ngại đắt.
Trương Mặc cũng hơi xót ví, nhe răng trợn mắt chuyển khoản.
Chuyển xong, cả hai chỉ có thể ngồi xổm bên cạnh quán cơm rang và im lặng chờ đợi.
Bị làm thịt rồi thì còn cách nào nữa, chờ thôi.
Giản Vân Lam thuần thục bắc chảo đun dầu, chờ đến khi dầu nóng bốc nhẹ hơi nước lên, cổ tay anh nhấc lên, nhanh chóng đập vào hẳn 8, 9 quả trứng gà.
Những quả trứng ấy có vỏ lốm đốm nâu sẫm, lòng đỏ thì lại mang màu cam vàng rực rỡ, nhìn cái đã biết là trứng gà ta chất lượng nhất.
Một tá trứng thế này, như khi họ ăn trong chuyến du lịch nông thôn trước đây, cũng phải tận 2-30 đồng (~ 75.000 - 113.000 VND) lận chứ đùa.
Dịch trứng vàng kim nhanh chóng cô đặc trong tiếng dầu nóng 'xèo xèo', bị xẻng lật tán nhuyễn, mùi trứng sém nhẹ thêm chút dầu nọ lập tức xộc lên mũi!
"Có khi, chủ quán này không phải loại làm thịt khách đâu."
Trương Mặc dè dặt nói.
Bối Thi bán tín bán nghi: "Cứ xem đã."
Trước chiếc chảo nóng rẫy, động tác của Giản Vân Lam vô cùng trôi chảy.
Quan trọng nhất khi rang cơm là phải bật lửa lớn, anh vặn lửa lên mức to nhất, khí nóng và hơi từ chảo tỏa nhiệt khắp nơi, từng hạt cơm bóng bẩy được bọc một lớp dịch trứng vàng nhạt đều tăm tắp, cà rốt, ngô và hành hoa cũng bắt đầu dậy mùi trong quá trình xào nấu......
Anh khẽ hất cổ tay, chiếc chảo sắt vừa to vừa nặng kia thế mà lại bị nhấc bổng lên lắc lư, cơm rang với màu vàng nhạt vẽ nên một đường cong xinh đẹp trong không trung.
Woah!
Trương Mặc xem mà không chớp nổi mắt, tí nữa thì hò reo ra mồm.
Chảo nặng thế mà hất nhẹ tay cái đã nhấc lên được?!
—— Đương nhiên là Trương Mặc không biết Giản Vân Lam có buff Siêu Sức Mạnh Trời Sinh.
Điều này khiến Trương Mặc nhớ tới bộ phim hoạt hình mình xem hồi nhỏ - Tiểu Đầu Bếp Cung Đình (*), món cơm rang vàng nhạt trong bộ đó đã làm anh ta thèm nhỏ dãi biết bao năm rồi.
(* 中华小当家 (Tiểu Đầu Bếp Cung Đình): tên gốc "中華一番!" (Chūka Ichiban!), là một bộ manga gốc Nhật của tác giả Ogawa Etsushi, đã được Kim Đồng xuất bản ở Việt Nam, đồng thời anime cũng được Muse chiếu miễn phí trên Youtube với cái tên Đầu Bếp Cung Đình rồi nhé)
Không lâu sau, hai bát cơm rang nóng hổi được đưa đến tay họ.
Hạt cơm vàng nhạt săn sém được áo một lớp mỡ óng ánh, điểm xuyết cà rốt cam đỏ, ngô vàng và hành hoa xanh lá.
Hương thơm của cơm rang lập tức xộc lên mặt, cả hai đều không tự chủ được nuốt nước bọt.
Bối Thi còn đang do dự mà Trương Mặc thì đã xúc một thìa ứ hự cơm rang, nhét vào mồm.
Trương Mặc: "Phù phù ——"
Nóng!
Nóng, nhưng mà ngon quá!
Rang cơm kỵ nhất là để hạt cơm nhão dính với nhau.
Mà bát cơm rang này thì, hạt cơm tơi xốp, hạt nào ra hạt đó, chắc mẩy trong lớp áo dịch trứng vàng nhạt bên ngoài, từng miếng đều thấm đẫm nước xốt và hơi nóng của chảo, mùi trứng tỏa khắp, hương mặn đưa cơm ấy làm người ta muốn ngừng mà không được.
Chóp mũi còn có thể ngửi thấy sức nóng từ chảo rất rõ ràng, nhớ tới hồi nhỏ nấu cơm cho cả nhà trên đống lửa đốt củi cũng là hương vị quen thuộc lại hoài niệm như thế này.
Không có thủ pháp phức tạp gì, chỉ là mùi cơm, mùi trứng thuần túy nhất.
Một ít dầu vàng nhạt phủ lên cơm, trứng gà thơm lừng, còn cả cà rốt và bắp ngọt thanh, hành hoa dậy mùi rõ ràng......
Trương Mặc bị nóng đến nỗi giậm chân liên tục, trong miệng ních đầy cơm rang, anh ta vừa nhai nuốt vừa hạnh phúc kêu như khỉ: "A!
Shh!
Khẹc khẹc!
Phù phù!
Ngon quá!"
Bối Thi thấy anh ta ăn hăng say như vậy, bản thân rốt cuộc cũng không nhịn nổi xúc một thìa đưa vào miệng.
Ba giây sau.
Bối Thi trợn trừng hai mắt.
Ngon, ngon quá!
Cái món cơm rang ở tiệm Nhật hơn 888 đồng một suất trước đó, cái món được xưng là nấu bằng nguyên liệu cao cấp, dụng cụ cao cấp, được Tiên nhân Cơm rang Nhật Bản nấu gì gì đó, cùng hằng hà sa số quảng cáo tuyên truyền hot khắp mạng xã hội kia.
Nhưng độ ngon hoàn toàn không bằng một phần nghìn suất cơm rang này.
Người Trung Quốc, thì phải ăn cơm Trung Quốc chứ!
(Editor: Nếu ai đọc đến chỗ này mà thấy cấn thì thôi cứ nhắm mắt bỏ qua nhé, thực ra không chỉ đoạn này mà về sau cũng sẽ có tình tiết so sánh hơn kém để làm nổi bật món của Giản Vân Lam.
Chỉ có chương này là lấy món nước ngoài, lại còn là món Nhật, thôi thì cũng là truyền thống mấy tiểu thuyết Trung mà 😀)
Giống như Trương Mặc, chị cũng bị nóng tới nỗi đấm ngực giậm chân, vừa không kiềm được ăn mãi vừa kêu tiếng khỉ không khác gì: "A!
Shh!
Khẹc khẹc!
Phù phù!
Ngon quá!"
Người qua đường nhao nhao liếc nhìn.
Cái tiếng động gì đấy.
......
Thế này là ngon đến mức tiến hoá ngược hả?!
Cơm rang gì thế, có cần khoa trương vậy không?
Bối Thi thật sự xúc động vô cùng.
Trước đó chị còn hoài nghi chủ quán đẹp trai thế này tại sao lại muốn bày quán chứ, đúng là phí hoài thanh xuân.
Nhưng bây giờ chị đã biết, lựa chọn của Giản Vân Lam là cực kì chính xác.
Nếu anh vào showbiz thì có lẽ rất dễ dàng trở thành sao hàng top, nhưng cũng chỉ làm tăng thêm một siêu sao râu ria cho thế giới này mà thôi.
Nhưng bày quán thì khác hẳn.
Thông qua việc bày quán, anh có thể lan toả hạnh phúc đến cho mọi người, đưa tặng ý nghĩa cuộc sống cho mọi người, đây là tình yêu lớn lao nhất trên đời!
Bối Thi rưng rưng bao trọn hai tay Giản Vân Lam: "Chủ quán, cậu quả thật có khác gì đang làm từ thiện đâu."
Lúc trước sao chị lại cảm thấy chủ quán đang làm thịt khách chứ.
Cơm ngon thế này, không cần 1998, không cần 998, thậm chí không cần 98, chỉ cần 50 đồng!
Giản Vân Lam không biết mình trong lòng Bối Thi đã bay lên ngang hàng 'Chúa Cứu Thế'.
Giản Vân Lam mỉm cười chào hàng: "Thấy ngon thì có muốn mua thêm suất nữa cho người nhà hay bạn bè không?
Hôm nay vừa vặn còn một suất cuối chưa bán đây."
Bối Thi: "Được, cho tôi mua!"
Chị nhanh nhẹn chuyển tiền thanh toán.
Ngon thế này, chị không chia cho người khác đâu, chị phải đem về meshi meshi (*) cho bữa trưa.
(* gốc là "米西米西" /mǐxīmǐxī/, biến tấu từ cụm từ "めし" (meshi) trong tiếng Nhật nghĩa là "cơm", "bữa cơm" - văn nói suồng sã của ご飯 (gohan), 食事 (shokuji), ngoài ra còn có nghĩa ám chỉ việc ăn cơm, dùng bữa)
Nhưng mà, không như mong muốn.
Đưa Trương Mặc đến công ty xong, Bối Thi vừa trở vào xe thì đã nhận được cuộc gọi từ Minh Nhược Côi:
"Chị Bối, chị qua đây được không, em đang bị paparazzi chặn cứng trước biệt thự Lâm Thủy của mình, phiền điên lên được."
Bối Thi thở dài thườn thượt.
Công việc này không tốt ở chỗ đấy, cần phải gọi cái là có mặt ngay.
Bối Thi chấp nhận quay xe đi đến biệt thự Lâm Thủy, vào từ cửa hông.
Khi bước vào, ba bốn chuyên viên trang điểm đang quây quanh dặm lớp make-up cho Minh Nhược Côi, Minh Nhược Côi thì ngắm bộ nail của mình.
"Cái đám paparazzi đó không ngày nào là không phiền, em tới chơi ở biệt thự em trai mình mà bọn họ còn định bịa đặt tai tiếng nữa."
Căn biệt thự này, là biệt thự trên danh nghĩa của sếp Cố - Cố Hành Chu.
Tên thật của Minh Nhược Côi mang họ Cố, là chị họ trăm phần trăm của Cố Hành Chu, cả hai lớn lên với nhau nên tương đối thân thiết.
Nhưng Minh Nhược Côi giấu gia thế, đổi họ khi ra mắt showbiz, gần đây truyền thông cứ đồn thổi cô là tình nhân của Cố Hành Chu.
Phiền phức kinh khủng.
Diện mạo Minh Nhược Côi cực kì lộng lẫy và sắc sảo, là kiểu người đẹp cấp quốc dân với khí thế rất mạnh, tóc đen môi đỏ, mái tóc được làm xoăn thành lọn như rong biển.
Khi Bối Thi đến gần, cô gảy lọn tóc dài, híp mắt:
"Chị Bối, trên người chị có mùi cơm rang."
Bối Thi lập tức sởn tóc gáy, ôm chặt bản thân: "Em định làm gì, đừng có mà chơi dại."
"Nói chơi chơi thôi, làm gì mà giật mồng ghê thế."
Minh Nhược Côi cười nhẹ.
Mũi cô giật giật: "Nghe cũng thơm phết."
"Chị ăn cơm rang vỉa hè thôi, em chắc chắn sẽ không thích đâu."
Bối Thi nói.
Minh Nhược Côi còn kén chọn hơn cả chị, ăn uống thì chỉ ăn những món từ nghìn tệ trở lên (~ ≥ 3,8 triệu VND), Michelin không cho điểm là cô không ăn, đầu bếp mời tới nhà toàn là masterchef nổi tiếng từ các quốc gia với mức lương cao ngất.
Dù sao thì cũng là đại tiểu thư cành vàng lá ngọc, từ nhỏ đã ngậm thìa vàng lớn lên mà.
"Ồ."
Quả nhiên, nghe thấy là đồ ăn vặt ven đường thì Minh Nhược Côi chẳng còn hứng thú gì nữa.
'Quà vặt hàng vỉa hè' chưa bao giờ nằm trong từ điển của Minh Nhược Côi.
Cô bắt đầu tán gẫu về chuyện khác
"Nãy có show livestream gửi lời mời, em định tham gia thử xem, dạo này lắm anti quá......"
Bấy giờ Bối Thi mới thở phào nhẹ nhõm.
Cơm rang của mình được bảo vệ rồi.
Bối Thi và vệ sĩ cùng yểm hộ Minh Nhược Côi ra khỏi biệt thự từ cửa hông phía sau lên chiếc Tesla của Bối Thi.
MPV (*) của Minh Nhược Côi chỉ có thể đậu ở bãi đỗ, không thì chắc chắn sẽ trực tiếp bị paparazzi 'bắt quả tang' mối quan hệ giữa cô và Cố Hành Chu.
(* gốc là "保姆车" (xe bảo mẫu), ám chỉ các dòng xe MPV cỡ lớn, sang trọng (minivan) có không gian rộng rãi, tiện nghi cao cấp và rất riêng tư nên thường được các ngôi sao, người nổi tiếng hoặc doanh nhân sử dụng.)
Bối Thi để Minh Nhược Côi lại trong xe, bản thân thì đến chỗ MPV lấy đồ.
Minh Nhược Côi ngồi trong Tesla chán chường lướt điện thoại, cơ mà càng lướt thì cô càng mất tập trung.
Trong cái xe này, có mùi rất thơm của cơm rang.
Nhưng mà, cô không thèm ăn cơm rang vỉa hè đâu.
Với cả cô đang phải ăn uống điều độ để giảm mỡ cho phim mới nữa.
Tầm mắt Minh Nhược Côi lại lia khắp nơi tìm kiếm bóng hình phần cơm rang nọ theo bản năng, khoang miệng cũng không chịu khống chế bắt đầu tứa nước bọt.
Chết tiệt, sao thơm quá vậy!
.
Tại phòng live của Vạn Giới.
Trước mắt, số người xem online là 6743 người.
【Thương các thực khách Kinh Đại ghê, chuyện tàn nhẫn nhất trên đời này chính là trao hy vọng cho mình, rồi lại nghiền nát bấy hy vọng đó ~~】
【Ha ha ha, dù họ có tìm được quán của anh chủ Giản thì ảnh cũng không bán hoành thánh nữa, giờ chỉ bán cơm rang thôi】
【Các sinh viên Kinh Đại: Giây phút ấy tôi lướt qua ánh trăng lòng (ý chỉ hoành thánh)】
【Có ai chú ý tới sự xuất hiện của Minh Nhược Côi không, ló mặt sớm hơn trong nguyên tác rất nhiều ấy, dù plot còn chưa chạy được cái gì......】
【He he, người đẹp tuyệt vời như chị Minh, thích.】
【Minh Nhược Côi cũng sẽ quỳ dưới chiếc ba gác của anh chủ Giản chứ?】
Bắt đầu từ Chủ nhật, Giản Vân Lam đúng là bày quán rất nhiều nhưng plot chẳng nhúc nhích gì.
Phòng live của anh hồi trước từng lên top 10 bảng Hóa giải cốt truyện, cơ mà giờ đã rớt xuống khu vực trung hạ du, bị các streamer khác nỗ lực chạy plot đuổi kịp và vượt mặt.
Vì thế, khán giả cũng bắt đầu lười ra.
Dù sao thì bơm máu gà cho streamer cũng bằng thừa, Giản Vân Lam toàn làm theo ý mình thôi, trước đây thậm chí còn chẳng nhớ tên Ninh Sanh nữa là.
Bạn có thể trông chờ một người như vậy làm được cái gì chứ?
Nhưng fan Cố Hành Chu và fan cp thì vẫn luôn nhìn phòng live của Giản Vân Lam bằng thái độ bi quan, bằng vào hiểu biết của họ về Cố Hành Chu, nếu muốn thu phục Cố Hành Chu thì Giản Vân Lam phải hóa giải hoàn toàn 《Cố Chấp Độc Chiếm》, mà việc này thật khó như lên trời.
Nhưng dù thứ hạng Giản Vân Lam trên bảng Hóa giải bị tụt xuống thì phòng live lại được nhiều người tặng quà hơn, ngoại trừ phú bà Mã Tu hay nói mê sảng thì trong số những kẻ chịu đập tiền, fan Ninh Sanh bất ngờ chiếm phần lớn.
【Tui không rõ mấy cái khác lắm, nhưng tui biết Ninh cưng vui vẻ nhất là ở chỗ streamer QAQ Ninh cưng lâu lắm rồi không cười lại!】
【Người dùng [Dâu tây nhỏ của Ninh cưng] tặng Porsche x1】
【Người dùng [Yêu Ninh Ninh của em] tặng Tên lửa x1, đồng thời kêu gọi "Anh chủ Giản, chúng em mãi ủng hộ anh!
Dù anh không giải quyết được chó Cố nên bị loại thì cũng không sao, cảm ơn anh đã thay đổi cuộc sống của Ninh Ninh!"】
Không thể không nói, fandom Ninh Sanh thật sự quá nhiều tiền.
Chuyện họ làm hàng ngày chính là dạo qua các phòng live nổi tiếng, thấy streamer nào hầu hạ Ninh Sanh vui vẻ thì sẽ rải từng đống từng đống tiền.
Mà Giản Vân Lam, từ sau khi nhận được Huy hiệu Vàng nhờ thu phục Ninh Sanh triệt để, thì đã được fan Ninh Sanh tôn lên ngôi trên thần đàn.
Thậm chí có fan Ninh Sanh còn đăng bình luận:
"Anh chủ Giản, chỉ cần anh lệnh một tiếng là tụi em sẽ tôn anh lên làm công chính hợp cách duy nhất của 《Cố Chấp Độc Chiếm》, mai mối anh với Ninh Sanh hết mình, chó Cố gì đó biến đi!"
Vậy thì Ninh cưng sẽ được ăn hoành thánh ngon miệng cả đời!
Fan Ninh Sanh: Đúng như kế hoạch (*).
(* gốc là "计划通" (qt: kế hoạch thông), joke này nổi lên từ vụ main Yagami Light của bộ Death Note hay có câu "計画通り" (keikaku doori - đúng như kế hoạch) mỗi khi mọi chuyện diễn ra theo đúng ý mình, sau thì cộng đồng mạng Trung Quốc chuyển ngữ thành "计划通" như thường thấy ngày nay)
Những người xem khác: "......"
Vẫn khùng lắm, rất yên tâm.
.
Hôm sau.
Do 9 giờ đã phải ra quán nên mới tờ mờ sáng vào lúc 4 giờ, Giản Vân Lam đã lọ mọ bò dậy.
Phải ra chợ mua nguyên liệu nhập hàng.
Giản Vân Lam ngồi trên giường, đầu óc cứ ngơ ra.
Chưa nướng đủ, buồn ngủ quá.
App Hệ thống Thần Bếp nhắc nhở:
【Công việc bày quán rất vất vả, xin hãy chú ý làm việc kết hợp với nghỉ ngơi điều độ nhé ~ Lời nhắc ấm áp, có thể chia nhiệm vụ cho nhân viên một cách phù hợp, làm chủ bếp, đừng để chuyện gì cũng phải tới tay mình ~】
【Ghi chú: Hệ thống Thần Bếp có thể trao chức năng 'Con mắt Thần Bếp' tạm thời cho nhân viên thông qua 'Vòng cổ thuần phục trăm phần trăm'!】
Trong đầu Giản Vân Lam chợt lóe lên ý tưởng.
Anh vọt lên phòng cho khách trên tầng hai, lay dậy Hung thú Thượng cổ đang ngủ: "Thao Thiết, Thao Thiết, dậy dậy!"
Thao Thiết mặc đồ ngủ Pikachu được Giản Vân Lam mua cho, quả đầu trắng bạc hơi lỉa chỉa, trên má có vết gối đầu ịn vào, khuôn mặt tuấn mỹ ngời ngời lúc này có vẻ khá bình dân.
Tự dưng bị lay dậy làm con ngươi vàng kim của hắn tràn đầy lửa giận, giáp vai xương trâu đầu giường cũng trôi nổi bay lên, tỏa ra khí lạnh mù mịt:
"Con người, cái giá phải trả khi đánh thức bổn tọa, ngươi không gánh vác nổi đâu."
Giản Vân Lam chớp mắt.
"Ngài Thao Thiết à, tôi cứ tưởng năng lực ngài xuất sắc lắm, xem ra......"
Giản Vân Lam lướt nhìn trên dưới Thao Thiết, sặc mùi ám chỉ, "ngài ngủ thêm lát nữa đi, tiểu nhân làm việc đây."
Ánh mắt Thao Thiết sa sầm, lửa đỏ dữ dội từ Địa ngục bất ngờ hiện lên quanh hắn, hừng hực thiêu đốt:
"Con người hèn mọn, dám khiêu khích bổn tọa?!"
Nhiệt độ nóng đến kinh người kia trực tiếp đốt cháy áo ngủ Pikachu trên người Thao Thiết, làm lộ cơ bụng tám múi rắn chắc màu đồng cổ và đường nét duyên dáng trên cơ bắp cánh tay.
—— Bổn tọa, rất có năng lực!
Hai mắt Giản Vân Lam lấp lánh, 'wow' lên: "Ngài Thao Thiết, ngài làm sao chứng minh được?"
Thao Thiết kiêu ngạo khoe cơ thể hoàn mỹ và sức mạnh khổng lồ của mình, hắn tuyệt đối không cho phép bất cứ kẻ nào nghi ngờ thực lực của bản thân:
"Đơn giản.
Ngươi muốn bổn tọa làm gì?"
Giản Vân Lam: "Một chuyện rất đơn giản, với ngài Thao Thiết thì chỉ là một bữa ăn sáng thôi."
Thao Thiết lười nhác liếc anh một cái: "Giết người cướp của, đốt giết cướp bóc, tàn sát thị dân, hay là...... tiêu diệt đất nước?"
Hắn liếm mép, trong con ngươi vàng kim lóe qua ánh đỏ khát máu.
Giản Vân Lam: "Đi chợ mua thức ăn."
Thao Thiết: "?"
Giản Vân Lam:
"Danh sách đây, hôm nay cần hành tây, thịt bò, cà rốt, cải xanh, còn lại thì có trong giấy cả rồi."
"À đấy, tôi cho ngài mượn Con mắt Thần Bếp, nếu thấy nguyên liệu tỏa vầng sáng tím nhạt thì dù trả giá bao nhiêu cũng nhất định phải mua được về nhé."
"Ngài Thao Thiết có năng lực như vậy thì việc nhỏ này thế nào cũng sẽ hoàn thành thôi, nhỉ?"
Giản Vân Lam sùng bái nhìn hắn.
Thao Thiết: "......"
"Đấy là điều đương nhiên."
Thao Thiết có hơi chột dạ khi nói.
'Mua thức ăn' là gì?
Chưa nghe bao giờ.
Tóm lại, đến cái chỗ gọi là 'chợ' kia giết hết bọn người ở đó rồi quơ sạch thức ăn vào không gian trong nhẫn là được......
đúng không?
Thao Thiết hài lòng gật đầu với kế hoạch hoàn hảo của mình.
Nhưng Giản Vân Lam lại nhìn thấy suy nghĩ của hắn, nói: "Ngài Thao Thiết, để không làm tình hình rối loạn, khi đi chợ ngài chỉ được giữ dạng chó...... dạng thú thôi, với đây là tiền mặt, dùng tiền để đổi thức ăn với chủ quầy, rất đơn giản."
Thao Thiết: "Đợi đã ——"
Nửa tiếng sau.
Dưới ánh ban mai, trong khu chợ náo nhiệt, một bóng hình bất thường thu hút mọi người chú ý.
Đó là một con chó lớn với hình thể rất to, nét nào ra nét đó.
Nó ngẩng đầu, biểu cảm hơi có vẻ nhục nhã, bộ lông trắng bạc được gió thổi xõa tung, phản chiếu vẻ đẹp mạnh mẽ mà lạnh lẽo.
Kỳ quặc hơn là, trên người con chó đeo một cái bao da, trên cổ thì treo túi có chứa tiền, sau lưng kéo thêm một chiếc xe tải nhỏ màu vàng sữa.
......
Dưới vẻ oai phong kia, có đôi chút buồn cười.
Con chó từ tốn dạo bước qua từng sạp thức ăn.
Nó dừng lại trước một sạp hàng, cúi đầu ngửi nhẹ cà rốt, lộ ra ánh mắt hài lòng như đang lựa ra rau dưa chất lượng nhất.
Nó xem xét quanh một lượt, cuối cùng trở lại cái sạp này.
Chủ sạp có chút căng thẳng khi nhìn nó.
Con chó vươn móng vuốt chỉ vào cà rốt rồi cúi đầu cắn hai tờ 10 tệ ra khỏi túi, đưa cho chủ sạp.
Chủ sạp: "Mua 20 đồng cà rốt đúng không?"
Con chó khe khẽ gật đầu.
Chủ sạp vui vẻ cân cà rốt đủ 20 đồng rồi cho vào túi, đặt vào xe tải vàng.
Đám người xúm xít hóng hớt, có người lén lấy điện thoại ra quay video, vừa quay vừa bàn tán:
"Con chó này ngầu phết đấy ha ha ha!"
"Con chó này giống người dễ sợ, còn đi mua thức ăn cho chủ được nữa chứ, giỏi ghê."
"Mèo nhà tôi thì lười chảy thây, mặt trời sắp phơi mông rồi mà vẫn cứ ngủ nướng, không giống nhà người ta......"
Thao Thiết: Dám so sánh bổn tọa với cả đám tục vật thế gian đó, đồ không biết điều!
Nhưng mà......
Bọn người phàm này vẫn coi như hơi có mắt nhìn, hừ.
Tự sa ngã trong biển lời khen, Thao Thiết ngẩng đầu ưỡn ngực, vươn chân trước, bước đi càng thêm đoan trang và thanh lịch.
Bất chợt, mũi Thao Thiết giần giật.
Có mùi thịt.
Bản năng kêu gọi hắn đến một cái sạp trong góc, nơi đó có một người đàn ông trung niên đứng sau quầy thịt, mấy miếng thịt bò đỏ thẫm, hoa văn đều chằn chặn được bày trên thớt.
Chúng có phần mỡ được chia ra như những bông tuyết trên nền đá cẩm thạch, mùi vị tươi sống.
Thông qua 'Con mắt Thần Bếp' được Giản Vân Lam cho mượn, Thao Thiết thấy được những miếng thịt bò này phiếm vầng sáng tím nhạt.
Thịt bò hạng Ưu tú!
Thao Thiết hẩy mũi thử thịt, sủa: "Gâu."
"Người bạn nhỏ, mua thịt bò không?"
Ông chú giết mổ thịt nọ nhìn vị khách hiếm lạ này, cười bảo, "mày mua cho mình ăn hay mua cho chủ ăn thế?"
Chủ?
Thao Thiết có phần tức muốn hộc máu, đời nào Giản Vân Lam lại là chủ hắn, cùng lắm chỉ là tôi tớ hầu hạ hắn thôi!
Nhưng, hiện tại không nói được tiếng người.
Không cãi được, Thao Thiết chỉ có thể hậm hực cam chịu.
Kéo một xe đầy hự thức ăn, Thao Thiết trở lại biệt thự nhà họ Giản.
"Lông Xù, anh quả là một chú chó ngoan!"
Giản Vân Lam xoa cái mặt xù lông của nó, nhìn xe nguyên liệu rất chất lượng, "ngoan lắm, rất vâng lời!"
Thao Thiết: "......"
"Con người, đừng vội vô lễ với bổn tọa."
Thao Thiết biến về dạng người là một anh đẹp trai mặt ngăm tóc bạc, trừng anh bằng con ngươi vàng kim.
Hai tay Giản Vân Lam vẫn đang bóp mặt hắn.
Giản Vân Lam: "......Ngài Thao Thiết, ngài biến lại như ban nãy đi mà."
Chó của anh đâu, chú chó to đùng cách mạng của anh đâu.
Thao Thiết tức không chịu nổi: "Ranh con láo xược!"
Nói ai là chó hả?!
Quản gia đúng lúc đi vào, thấy cảnh này thì ngượng ngùng che hai mắt đi ra ngoài.
Ây da, gu của cậu chủ thay đổi thật rồi, giờ lại thích đàn ông cơ bắp da ngăm tóc bạc ư!
Hì hì, phải ghi lại điều này vào sổ mới được.
.
Một video về chú chó mua thức ăn cho chủ lặng lẽ hot lên trên Xyin (Douyin).
Trong video này, chú chó vừa ngầu vừa ngoan, còn biết giúp chủ mua thức ăn!
Cảm giác nó có thể há mồm nói chuyện, cò kè mặc cả với chủ sạp bất cứ lúc nào......
Thật là thần kỳ.
Mọi người ồ ạt nhìn con chó nhà mình, hận sắt không thành thép, mày học nhà người ta cái coi!
Đương nhiên, mấy cái này chỉ là chuyện ngoài lề thôi.
Do hôm qua suýt không bán hết nên hôm nay, Giản Vân Lam quyết định ra quán sớm hơn chút.
8 rưỡi sáng, anh lái xe ba gác đến khu vực dưới tòa nhà của Tập đoàn Viễn Châu.
Các chủ quán ăn vặt khác tương đối chăm chỉ, mới 6, 7 giờ đã có mặt ở đây.
Chủ tiệm bánh bao mũm mĩm chào anh từ xa: "Cậu chủ Giản, chào buổi sáng, hôm nay cũng tới bày quán phỏng?"
Giản Vân Lam mỉm cười đáp: "Vâng, mong rằng tình hình bán buôn hôm nay sẽ tốt hơn chút."
Vợ chủ tiệm lại xách tai chồng, nói: "Tôi cảnh cáo ông, hôm nay không được ăn cơm rang!"
Cơm rang đắt như thế, một bát đã ngốn hết thu nhập nửa ngày rồi!
Chủ tiệm bánh bao tên là Bao Mãn Mãn, vợ bác là Ngô Thu Hà cực kì nổi tiếng trong khu vực bán quà vặt này.
Tác phong Ngô Thu Hà cực kì nhanh nhẹn, làm gì cũng giỏi từ mua thức ăn, mở tiệm cho đến chào hàng.
Giọng bác cũng rất lớn, vừa to vừa vang dội, hoàn toàn xứng danh 'Nữ vương bày quán' của khu này.
Nói chứ, đáng ra không nên gọi bác là vợ của chủ tiệm mà phải gọi là bà chủ mới đúng.
Hầu hết thời gian, tiệm này đều do bác tự mình điều hành, còn Bao Mãn Mãn chỉ biết làm bánh bao thôi.
Chủ tiệm Ngô Thu Hà không chỉ cực bản lĩnh mà ánh mắt cũng rất sắc bén.
Tại khu phố ăn vặt này, quán nào sẽ ăn nên làm ra, quán nào chỉ mở tối đa một tuần, bác thử một miếng thôi là biết ngay.
Bác khá có uy trong hội chủ quán ăn vặt vì đã giúp mọi người rất nhiều, có khi còn tặng họ bánh bao, lại rất hiểu đạo lý đối nhân xử thế.
Mà đối với thanh thiếu niên tới chơi chơi như Giản Vân Lam, lại còn định giá 50 đồng một suất, lòng dạ hiểm độc như vậy, Ngô Thu Hà rất là chướng mắt.
Vì bác chướng mắt, các chủ quán khác muốn thử món cơm rang kia cũng ngại mặt mũi bác nên không dám tiến tới.
"Chủ quán, hôm nay có cơm rang gì thế?
Cho chúng tôi 5 suất!"
Khác với hôm qua, đơn hàng đầu tiên trong hôm nay rất nhanh đã xuất hiện.
Là Lâm Thiên Thu và các bạn nhỏ trong nhóm của mình.
Cả đám mãi mới cày xong việc, hôm nay vốn 12 giờ mới cần tới công ty nhưng mới 8 rưỡi sáng, cả nhóm đều không hẹn mà đã cùng tới.
......Món cơm rang trứng hôm qua thật sự quá ngon mà.
Rõ là muốn ngủ nướng ở nhà mà bụng lại cứ sôi ùng ục, giục bọn họ phải tới ăn cơm rang.
Lâm Thiên Thu cũng không ngờ mình lại có ngày chủ động đến công ty sớm thế.
Quả là người làm công số khổ trời chọn.
"Được, hôm nay là cơm rang thịt bò với hành tây, vẫn một suất 50 đồng."
Giản Vân Lam nói.
"Chúng tôi chuyển (tiền) rồi nhé."
Hội nô lệ tư bản mong ngóng nhìn vào lòng chảo lớn, trông mòn con mắt.
Giản Vân Lam bật bếp, làm nóng chảo, khi dầu dần sôi, anh thả trượt thịt bò ướp sẵn vào ——
Từng viên thịt bò đỏ tươi với đường vân trắng tuyết như cẩm thạch ấy, ngay khi tiếp xúc với dầu nóng lập tức phát ra tiếng xèo rất to.
Giản Vân Lam đảo bò viên, mỗi mặt đều được làm nóng, nước thịt được khóa bên trong, bò viên rất nhanh đã chuyển màu nâu mê người ngoài giòn trong mềm, mùi thịt tỏa bốn phía.
Đây là thịt bò ngon nhất đó.
Hoa văn bông tuyết kia, chẹp chẹp.
Nhìn chằm chằm vào chảo rang, đám người bắt đầu nuốt nước bọt.
Vớt tạm thịt bò ra rồi, Giản Vân Lam lại cho hành tây thái sợi và tỏi tép vào, dầu nóng làm hành tây và tỏi dậy mùi sực nức, bấy giờ, anh nhanh chóng đập thêm vào năm quả trứng!
Dịch trứng vàng nhạt sôi lục bục trong dầu nóng, Giản Vân Lam tán rồi rang liên tay để dịch trứng trộn đều với hành tây, sau đó đổ cơm vào.
Hạt cơm tơi xốp, áo đều dịch trứng và hành tây, lại thêm thịt bò đã chiên rồi rải vừng trắng và hành thái lên.
Trong ánh mắt khát khao vô cùng của Lâm Thiên Thu và các đồng nghiệp, năm bát cơm rang thịt bò với hành tây nóng hổi ra khỏi chảo!
......Từ lúc Giản Vân Lam bắt đầu rang cơm, tầm mắt Ngô Thu Hà đã như có như không ngó qua bên này.
Bác cũng thích ăn cơm rang trứng.
Nhưng bác rất có tự trọng khi không ăn một miếng nào phần cơm rang trứng mua cho chồng vào ngày hôm qua.
Dù sao thì bản thân bác chính là chủ tiệm đồ ăn vặt mà, tay nghề cũng không tệ, bác về nhà tự làm một bát cơm rang trứng chẳng tốt hơn món cơm rang âm hiểm 50 đồng một suất này à?!
Tối qua, sau khi về nhà, Ngô Thu Hà đã tự làm vài bát cơm rang trứng cho bản thân.
Nhưng bát nào cũng không có mùi hương đặc biệt như của quán cơm rang đó.
Rốt cuộc là kém ở chỗ nào?
Là do nguyên liệu không tốt, dầu không đạt, độ lửa không chuẩn, hay do cái gì?
Ngô Thu Hà trước giờ luôn rất tự tin với tài đứng bếp của mình, lúc này lại chợt kém hơn người ta khiến bác thao thức không ngủ nổi.
Bác không tài nào nghĩ ra được, rốt cuộc cơm rang trứng của bác sai ở khúc nào.
Bên kia, Lâm Thiên Thu đã bắt đầu ăn với cả nhóm, vừa ăn vừa kêu lên vui sướng.
Hồi trước Lâm Thiên Thu còn là khách quen của tiệm bánh bao bọn họ đấy, nhưng khi anh ta ăn bánh bao cũng chưa từng có vẻ mặt vui sướng như vậy.
Ngô Thu Hà: Ghen ghét làm người ta thay đổi hoàn toàn.
Ghen ghét và tò mò, thêm một chút đói bụng, đủ loại cảm xúc dồn lên đầu khiến Ngô Thu Hà như bị ù tai hẳn đi.
Nửa phút sau, rốt cuộc Ngô Thu Hà không nhịn được nửa mà phẫn nộ bước đến trước quán của Giản Vân Lam: "Cho tôi một suất cơm rang."
Chẳng phải đòi 50 đồng à.
Bác cứ không tin đấy, lần này bỏ vốn gốc rồi thì bác nhất định phải tìm ra, bí quyết làm nên cái ngon của món cơm rang này là gì!
Chuyển khoản xong, Ngô Thu Hà bèn khoanh tay trước ngực, tức giận đứng chờ ở bên cạnh.
Vài phút sau.
Một bát cơm rang thịt bò với hành tây mới ra lò được đặt vào tay Ngô Thu Hà.
—— Bát cơm rang ấy bốc hơi nóng, thoạt trông sắc hương vị đều đầy đủ cả.
Phần cơm rang tỏa sắc tươi sáng, từng hạt cơm đều được bọc trong dịch trứng vàng nhạt, tơi xốp chắc nịch, hành tây thái sợi thơm phức xộc lên mũi có chút cay cay.
Mà bò viên lẫn trong cơm rang thì bề ngoài phủ một lớp dầu hấp dẫn, vỏ được chiên thành màu nâu hơi sém, tỏa mùi thịt nồng đượm.
Ngô Thu Hà lặng lẽ nuốt nhẹ cái ực.
Bác vẫn giữ nguyên biểu cảm dò xét cẩn thận, cầm đũa gắp một miếng cơm rang lên, nhẹ nhàng đưa vào miệng.
"......"
Khoảnh khắc đầu tiên, phần cơm bọc đầy dịch trứng, rang đều ngon miệng ấy mang lại cảm giác giòn giòn, nhưng bên trong lại mềm mại, cực kì ngon, hương vị đậm đà lại tinh tế.
Mà thứ thực sự làm Ngô Thu Hà phải giật mình chính là bò viên.
Bò viên được chiên đến nóng bỏng, bề ngoài xốp giòn ngấm dầu, cắn một miếng, nước thịt tươi ngon đậm đà tràn đầy vào miệng!
Thịt bò dai sần sật, nhai đã, mà phần mỡ chất lượng trong thịt được chiên vừa vặn chảy ra thấm đẫm cơm, tràn lan trong miệng, nóng đến mức làm người ta phải há miệng hà hơi lại không nhịn được muốn ăn thêm.
Bò viên được chiên với độ lửa khỏi bàn, kết hợp hoàn hảo với cơm tơi xốp, hành tây ngọt, trứng gà mềm mịn, đẩy vị ngon của bát cơm rang này lên một tầm cao mới.
Ban đầu, Ngô Thu Hà thử vừa ăn vừa phân tích trong bát cơm rang này dùng nguyên liệu gì, gia vị gì, thủ pháp gì......
Dần dần, bác nghĩ, biến mịa đi!
Ngon quá, người được ăn món ngon đến vậy làm đại não thật sự không hoạt động được.
Bảo sao chồng bác hôm qua ăn mà rớt nước mắt, món này ăn ngon thật.
Dù không cam lòng nhưng Ngô Thu Hà không thể không thừa nhận, bát cơm rang này, công lực thâm hậu!
Xứng đáng cho chủ quán người ta kiếm ra tiền.
Bác hổ thẹn không bằng.
Ăn hết một bát, Ngô Thu Hà ôm quyền với Giản Vân Lam như nữ hiệp hiên ngang làm lễ kiểu giang hồ: "Chủ quán, cơm rang của cậu quả thật rất ngon, họ Ngô tâm phục khẩu phục!"
Chủ yếu là co được dãn được.
Giản Vân Lam không rõ lý do nhưng cũng cười cười với bác, ôm quyền.
Các chủ quán ăn vặt khác lại nhạy bén nhận ra tín hiệu này.
—— Chị Ngô chấp nhận rồi!
Rất nhiều chủ quán đã ngo ngoe rục rịch từ sớm, trước còn ngại mặt mũi Ngô Thu Hà nên không dám đi ăn cơm rang, bấy giờ rốt cuộc cũng được ăn.
Bọn họ đã muốn thử từ lâu, rốt cuộc món cơm rang thơm như vậy có mùi vị như thế nào!
Thế là, quán bánh crepe Thiên Tân, tiệm sữa đậu nành và quẩy, sạp bánh xèo Trung Quốc......
6, 7 chủ quán cùng cầm ví rời khỏi quầy hàng đi đến trước mặt Giản Vân Lam.
Bánh xèo Trung Quốc (手抓饼)
"Chủ quán, cho tôi một suất cơm rang."
"Cậu cho của tôi cay thêm xíu, tôi cũng muốn một suất, he he, tôi muốn ăn từ lâu rồi!"
"Iem rất tin tưởng ánh mắt của chị Ngô!
Iem cũng muốn mua một suất!!!"
Còn các thực khách vốn đang xếp hàng trước các quán bánh crepe, quẩy và sữa đậu nành, bánh xèo thì: "???"
Họ đang xếp hàng đấy, chủ quán ăn vặt biến đâu rồi??
Không phải chứ, tu dưỡng chuyên nghiệp của mấy người đâu!
Chủ quán bánh crepe nọ vừa ăn cơm rang còn vừa chào hàng với khách của mình: "Các cô cậu đừng chờ bánh crepe nữa, mau qua ăn cái này đi, ngon lắm!
Ngon hơn bánh crepe của tôi nhiều!"
Khách hàng: "......?"
Nào có ai tự đập biển hiệu như vậy!
Mọi người hoang mang đi đến bắt đầu xếp hàng trước quán cơm rang.
Vì thế, khi Bối Thi và Minh Nhược Côi đi đến dưới tòa nhà Tập đoàn Viễn Châu, thứ họ nhìn thấy chính là khung cảnh khí thế hừng hực này.
Không chỉ thực khách mà đến các chủ quán ăn vặt cũng bị sức hút của cơm rang thuyết phục, trông mòn con mắt bước tới xếp hàng.
Minh Nhược Côi: "?"
Bối Thi sờ mũi: "Kìa, hôm qua đâu có như vậy đâu!"
Hôm qua trước quán ăn vặt đó thậm chí có thể giăng lưới bắt chim, gần 11 giờ rồi còn chưa bán hết cơ mà.
Minh Nhược Côi đẩy kính râm, lòng nảy ý rút lui.
Cơm rang gì chứ, còn bắt bổn tiểu thư phải tự xếp hàng?
Nhưng......
Chết tiệt, sao thơm quá vậy!